Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Trầm hương uyển - Bộ Vi Lan

 
Có bài mới 05.01.2014, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4394 lần
Điểm: 21.4
Có bài mới [Hiện đại] Trầm hương uyển - Bộ Vi Lan - Điểm: 12
TRẦM HƯƠNG UYỂN

images


(Tập I)

Tác giả: Bộ Vi Lan

Dịch giả: Trần Thế Lâm

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Thời Đại

Ngày xuất bản: 11/2013


********


Trầm hương uyển: “Hương uyển” nghĩa là để tuột khỏi tay mới biết được giá trị; “trầm” trong “tuế nguyểt trầm hương”, năm tháng ngỡ ngàng qua đi mà người ta không biết tới. Tình yêu lặng lẽ đến không tiếng động, vây bọc lấy ta, đến khi ngỡ ngàng để tuột khỏi tay rồi mới thấy hối tiếc.

Cô tin vào lương tâm, lương tri, tin vào thế giới vẫn có tình yêu và kỳ tích, tin vào tất thảy những điều tốt đẹp động lòng người, tin rằng dù có là thứ xấu xí thì vẫn mang trong mình vẻ đẹp chưa hé lộ, tin rằng trong mịt mùng tăm tối tất sẽ có ánh sáng chỉ đường dẫn lối, tin rằng tình yêu vĩnh viễn trong sáng và bền chặt, nó là con đường duy nhất để nội tâm con người được hoàn thiện, để đời người được trọn vẹn.


Tình yêu như khu vườn đầy sắc hương, ai đã lạc bước đều đắm chìm trong hương thơm ngất ngây của nó, để rồi khi rời xa khu vườn ấy, cứ mãi nhớ nhung hối tiếc.


Anh, chàng công tử hào hoa cao ngạo, chỉ coi tình yêu như trò chơi, muốn chinh phục những đỉnh cao mới. Cô, người con gái với lớp vỏ bọc lạnh lùng và đầy góc cạnh, anh càng tìm cách tiếp cận, cô càng chạy xa khỏi anh. Nhưng cô càng trốn chạy lại càng kích thích ham muốn chinh phục của anh. Mặc cho cô lạnh lùng, cô coi thường, cô tức giận, cô sỉ nhục, anh vẫn tìm mọi cách xộc vào cuộc sống của cô. Trò chơi rượt đuổi điên cuồng không biết từ lúc nào đã trở thành những xúc cảm cháy bỏng trong tim anh. Anh chỉ biết rằng, anh muốn có được nụ cười của cô, trai tim của cô và cả chính cô, dù cho điều đó sẽ khiến cô căm hận anh đi chăng nữa……

     *****




Đã sửa bởi An Lương lúc 08.01.2014, 12:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Hoa Lan Nhỏ, Ki uc nhat nhoa, ThuyDuong18, Yến My, dieumin, futhuybilangquen, meo lucky, steppe193, susu2012, thaotran2411
     

Có bài mới 06.01.2014, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4394 lần
Điểm: 21.4
Có bài mới Re: Trầm hương uyển - Bộ Vi Lan - Điểm: 12
Chương 1

Sáng sớm, Trần Uyển đã bị đánh thức bởi tiếng la hét của đứa trẻ nhà hàng xóm.

Mảnh đất cô đang sống là khu đông dân nhất thành phố, mặc dù là những căn nhà có từ thời Mãn Thanh nhưng sớm đã chẳng còn dấu tích tao nhã cổ kính của hơn trăm năm trước, ngoài khu cực của cư dân sống còn có một khu dành cho cán bộ khu là những căn nhà  cũ kĩ giờ đã được sử dụng làm xưởng nhuộm ở lân cận. Các dinh thự của những gia đình quyền quý ngày xưa bây giờ lại là nơi sống của những người dân có mức thu nhập thấp nhất thành phố. Một dinh thự thường có tới mấy gia đình cùng chung sống, nên người nào nói gì to tiếng chút là hàng xóm đều nghe rõ. Bởi vậy, cùng lúc thím Lưu phát vào mông đứa nhỏ làm nó khóc thét lên thì lập tức có tiếng khuyên giải của hàng xóm bốn bên, tiếng ho của người già buổi sáng, tiếng gọi con dậy ăn cơm sáng, lại có cả hai  chú chim họa mi mà cụ già ở nhà đối diện nuôi đang hót líu lo và xa xa là tiếng luyện thanh của cô Liễu- bài tập mà cô phải làm hàng ngày, cả con hem Chu Tước theo những ánh nắng đầu tiên của buổi sáng sớm cũng trở nên sinh động, đầy sức sống.

     Cô nhìn đồng hồ, thấy chẳng còn sớm sủa gì, lòng thầm trách mình một tiếng rồi vội vàng dậy mặc quần áo, thu dọn giường chiếu.

Trần uyển cầm bàn chải đánh răng và chiếc cốc đi ra sân, mở vòi hứng nước, cùng lúc đó thì cậu đi vào: “Hôm nay dọn đồ muộn, cậu định để con ngủ thêm một chút rồi mới gọi”.

“Tỉnh rồi thì phải dậy chứ”, cô trả lời ậm ờ khi miệng đang đầy bọt kem đánh răng . Tối qua nhà dì Lý ở dãy đường phía sau có con gái đi lấy chồng về lại mặt nên nhờ nhà Trần Uyển nấu mấy mâm cỗ mời bà con thân thích tới dự. Đều là hàng xóm lâu năm, hơn nữa chẳng ai khá giả gì, nên cậu cũng ngại lấy nhiều tiền công, chỉ lấy chút tượng trưng, cứ bận quần quật suốt tối. Hơn mười giờ mọi người mới tan, cả nhà lại phải dọn dẹp mất một tiếng đồng hồ mới được nghỉ ngơi.

Rửa xong mặt, thấy cậu đi vào bếp, cô liền đi theo. “Cậu ơi, cậu đi nghỉ chút đi, để đó con làm cho”, vừa nói cô vừa giật cái thùng gỗ trong tay cậu. Củng Tự Cường cũng không tranh với cô, để mặc cô bê đi.

“Tiểu Vũ chưa dậy à?”, cậu hỏi.

“Chưa, nay là chủ nhật, để nó ngủ thêm một chút. Cậu, con đi trước đây”.

Cậu cô sầm mặt, khẽ mắng thằng nhóc rồi gật đầu với cô và đi ngược vào, định gọi Tiểu Vũ

     
     Cái thùng gỗ phải nặng tới mười mấy cân, ngày trước cô không bê nổi, giờ thì được rồi. Đến sân trước, mới có thưa thớt vài ba khách hàng, toàn là hàng xóm thân quen, cô cười chúc mọi người buổi sáng tốt lành. Mợ đang bận phía sau, cô bê thùng tới để đổi cái thùng không.
  
Nhà cô là hộ gia đình sống lâu năm ở hẻm Chu Tước, nên khoảng sân trước nhà có thể nói là rộng rãi nhất nhì nơi đây. Có điều, sau khi cậu bị sa thải thì cuộc sống rơi vào khó khăn, vốn sẵn có chút nghề trong tay nên cậu mợ liền chia khoảng sân này thành hai phần, sân trước là tiệm bán đồ ăn sáng, cũng chỉ là vài món rau xào và món nhậu đơn giản, ở giữa là nhà bếp, tối qua do diện tích phía trước bày biện bàn tiệc không đủ nên cũng mượn luôn gian giữa bày được thêm hai bàn. Nhà cô nằm ở cửa hẻm Chu Tước, mặc dù người dân trong hẻm rất ít khi ra ngoài ăn cơm, nhưng do nằm ngay đầu đường gần với đường lớn phía trước, thỉnh thoảng cũng có thể bán cho người qua đường, bởi vậy cũng tằn tiện nuôi sống đủ bốn miệng ăn.


Sáng Chủ nhật buôn bán lúc nào cũng chán, người đến ăn rất ít, nhưng tào phớ lại đắt hàng, cứ một lúc cô lại phải bê một thùng lớn khác ra.

Sức khỏe của mợ không tốt, nhìn dáng vẻ một nắng hai sương của mợ xem ra còn tiều tụy hơn cả những lúc thường, Trần Uyển giục mợ đi nghỉ, việc còn lại cứ để cô. Mợ đau lòng, dịu dàng nhìn cô: “Vậy mợ nghỉ trước, cậu con chuẩn bị ra giờ đó. Đây, múc bát tào phớ mang ra cho bà Lý đi con”.

Nhà bà Lý là căn thứ năm của dãy đường phía sau, rất thân thiết với mợ, mợ thường bà, biết mắt bà kém, lại chẳng có con cháu gì nên giúp được gì thì giúp. Trần Uyển tay bê bát tào phớ, trong túi có khoảng năm mươi đồng mà mợ đưa để mang cho bà Lý, cô men theo con hẻm Chu Tước đi về phía sau.


Thực ra, nhìn từ bên ngoài, hẻm Chủ Tước rất đẹp, lướt qua bờ tường trắng là những mái hiên với những hàng ngói xanh ngả màu xám, chỉ có điều tường đã ngả màu, ngói đã đổ rêu, mặt đường lát đá cẩm thạch có lễ rất lâu rồi không được tu sửa, mấp mô, cứ đi được mấy bước lại gặp những ổ gà đọng nước sau cơn mưa đêm qua, Con đường hẻm Chu Tước một bên là những ngôi nhà cũ, một bên là dòng Thanh Thủy. Thanh Thủy trước đây là dòng sông bảo vệ thành, nghe những người già kể lại thì khi nhỏ họ có thể ra đây bắt cá, nhưng bây giờ thì toàn sình lầy, cộng thêm rác thải của những hộ dân sống gần đó và cả nguồn nước thải từ nhà máy nhuộm ở thượng nguồn, tạo nên đủ loại màu sắc tạp nham. Bình thường còn chịu được, chứ mưa như ngày hôm qua, rác rưởi bùn lầy từ trong dòng sông trôi nổi lênh láng, mùi vô cùng khó chịu.

Trần Uyển nhớ lúc mới chuyển tới sống ở hẻm Chu Tước, mỗi khi ngửi thấy thứ mùi này là đầu óc  lại căng lên, nhưng bây giờ, nó đã trở thành một phần của cuộc sống, xem ra cuộc sống có thể cái biến rất nhiều phương diện của con người, ngay cả tính cách của cô cũng thay đổi không ít, không còn giống với con bé trong quá khứ, lúc nào cũng hồn nhiên, ương bướng, không biết trời cao đất dày là gì.

Đi vội đến ngã rẽ cuối con đường, từ phía sau có một chiếc xe phóng tới với tốc độ rất nhanh, cô định tránh mà không kịp. Con hẻm Chu Tước không rộng, cùng lắm  chỉ có thể cho một chiếc xe đi, cô còn chưa kịp ép sát người vào tường thì chiếc xe đã vút qua bắn nước tung tóe, khiến cả người cô ướt hết.

Cô thầm rủa một tiếng xui xẻo, cúi xuống phủi những giọt nước bùn bám trên quần. Chiếc xe phía trước phanh gấp, sau đó lùi lại một chút và dừng ngay bên cạnh cô. Cô ngước đầu lên, bắt gặp đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc, sau đó sự kinh ngạc được trút bỏ, rồi đầy phấn khích nhìn cô chằm chằm. Trong lòng cô bỗng nhiên hoảng hốt, nhưng nét mặt trở nên lạnh lùng, đứng thẳng người đi về phía trước.

“Ở, cái này”, người đang ông đó gọi giật phía sau.

Bước nhanh được vài bước, người đàn ông lại lái xe chậm rãi đuổi theo: “Này”.

Còn hai bước nữa là tới con đường của dãy phố phía sau, Trần Uyển dừng lại,
Quay người nhìn anh ta. Người đó thò đầu ra cửa xe, ánh mắt nhìn thẳng cô đầy vẻ thích thú. Trông bộ dạng anh ta cũng khoảng hai tư, hai lăm tuổi rồi, lớn tuổi thế mà sao chẳng có đạo đức gì nhỉ? Trần Uyển thấy tai mình nóng ran, trong lòng không ngừng oán thán.

Cô trừng mắt với anh ta, nhưng anh ta lại cười dưới ánh nắng mặt trời  trông vô cùng sinh động. Gương mặt cô càng trở nên lạnh lùng, tiếp tục đi về phía trước.

“Này!”.

“Làm gì thế?”, cô quay người hung hổ hỏi, “Chỗ này đường hẹp, không thể đi xe vào được. Còn nữa, chỗ nào cũng có vũng nước, anh không thể chạy chậm lại được hả? Ngộ nhỡ đụng vào đứa trẻ và cụ già phía trước thì phải làm sao?.

Người kia có lẽ không ngờ rằng cô lại đáo dể đến thế, lấy làm ngạc nhiên rồi cười khoe hàm răng trắng, đều. “Cô đừng lo, ban ngày ban mặt thế này tôi không bắt cô đâu, tôi chỉ muốn hỏi, có phải Thuần Dương Quan ở đây không?”.

Trần Uyển bị anh hỏi trúng tâm tư, có chút bối rối, chỉ ngón tay về phía trước, “Đi thẳng, sau đó quẹo trái, cái sân có cây hòe cổ thụ chính là nó đấy”. Nói xong, cô không dám nhìn anh ta, vội vã đi vào con đường phía sau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Hoa Lan Nhỏ, ThuyDuong18, dieumin, meo lucky, steppe193, susu2012
Có bài mới 13.01.2014, 13:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4394 lần
Điểm: 21.4
Có bài mới Re: (Hiện đại) Trầm hương uyển - Bộ Vi Lan - Điểm: 11
Chương 2

Trần Uyển về đến nhà, ném ga giường và vỏ chăn  của bà Lý vào máy giặt. Bà Lý mắt kém, tuổi già sức yếu, nên cô có thói quen cứ nửa tháng một lần giúp bà thay chăn nệm, giặt sạch rồi mang qua cho bà. Tiểu Vũ mang cái bàn nhỏ ra sân làm bài tập, mới học lớp mười một nhưng nó đã cao  hơn cô rồi, ngồi trên ghế mà hai chân thò ra ngáng hết cả đường.

Cô đi ngang qua, đá vào chân nó, “Tránh ra chút”.

Thằng nhóc không thèm ngẩng đầu lên, chỉ thu chân lại cho cô qua rồi lại duỗi thẳng ra như ban đầu.

“Trời lạnh thế, ngồi ngoài đây sẽ cảm đó.”

“Trong phòng ngột ngạt lắm.”

Từ khi mở thêm cái quán nhỏ phía trước thì trong nhà chật chội hơn khá nhiều. Ba gian phòng nhỏ, một gian miễn cưỡng là phòng khách, một gian cho cậu và mợ ở, gian còn lại thì lấy tấm vãn ép ngăn ra ở giữa, mỗi bên để một cái giường nhỏ làm chỗ ngủ cho cô và cậu em họ, chật chội đến nỗi ngay cả cái bàn học nhỏ cũng không có chỗ bày.

“Tối qua sao không làm cho xong bài tập đi? Còn để dây dưa đến hôn nay.” Tiểu Vũ và cô tính cách đối lập, thói quen của cô là dù có muốn thế nào cũng phải hoàn thành cho xong bài tập rồi mới an tâm đi ngủ.

“Tối qua ồn ào vậy, đi ra tận ngoài đường lớn vẫn còn nghe thấy  tiếng chúc rượu, trong nhà chỗ nào cũng nồng nặc mùi rượu”, Tiểu Vũ ngẩng đầu, hai tay đan lại vươn căng cái eo mỏi, “Ôi, đến khi nào mới thoát được khổ ải đây, chán chết đi được, ngày nào cũng làm bài, làm bài”, nghĩ một hồi rồi nói vẻ ngưỡng mộ: “Chị, chị giỏi thật đấy, chỉ cần nửa năm mà có thể tu thành chính quả, em và anh Chính thì đợi đến mờ cả mắt”.

“Thôi dẹp đi, Phương Tồn Chính và chị chẳng liên quan gì đến nhau, em đừng nói xằng nói bậy nữa, nếu để cậu nghe được thì chẳng ai có thể vui vẻ được đâu. Còn nữa, không được cho rằng sau này thi đậu đại học là thoát khỏi xiềng xích, nhà ta chỉ có em là trai, cậu và mợ luôn hi vọng tương lai em có thể chấn hưng gia nghiệp đấy”. Cô lấy quần áo mới giặt hồi sáng mang ra phơi trong sân.

Tiểu Vũ cười giễu cợt.

Cũng phải thôi, sau khi lên phổ thông, mợ ngày nào cũng nói là nhất định phải học hành thế này thế nọ, ngay cả  việc nhà cũng không để nó động tay vào. Cậu tuy không nói nhiều nhưng Trần Uyển biết trong lòng cậu đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó. Lên lớp mười một, bài tập càng nhiều, áp lực học càng lớn. Trần Uyển rất cảm thông nên thường kín đáo bao che cho Tiểu Vũ, có lúc nó trốn đi chơi đánh bóng, cô còn giúp nó giấu nhẹm đi trước mặt mợ.

“Hôm nay vẫn đi đánh bóng à?”

“Ừm, ăn xong cơm trưa rồi đi.” Chiếc bút trên tay Tiểu Vũ xoay đều trên năm ngón tay, ánh mắt nó vấn dán vào quyền sách trên bàn. Chiều Chủ Nhật nào nó cũng đi chơi bóng rổ hai tiếng, con hẻm Chu Tước chật chội nên  không chơi được trò gì, tụi nó phải kéo nhau ra khu đất trống trước cửa Thuần Dương quan.

Phơi xong quần áo thì nghe thấy  phía trước có tiếng ồn ào, chẳng biết đã ẩy ra chuyện gì, cô đi ra xem, toàn là hàng xóm láng riềng lân cận, họ ngồi cả trên mấy cái ghế dài của tiệm. Cũng có vài người lạ mặt cô chăm chú nhìn, có cả cái gã hồi sáng mới gặp. Anh ta đang ăn tào phớ, động tác chậm rãi vả nhã nhặn, nhưng khi bắt gặp cái  nhìn của cô thì ánh mắt anh ta lại chẳng có chút lịch sự nào, còn toe toét cười với cô nữa chứ.


Anh ta gồi ở phía ngoài, đúng chỗ ánh nắng chiếu vào, hàm răng trắng bóng như ánh lên trong nắng, không hiểu sao Trần Uyển lại nhớ đến loài động vật ăn thịt sống trên thảo nguyên ở châu Phi trong chương trình Thế giới động vật. Cô hậm hực, mặc dù đã quen với việc bị người khác  nhìn chằm chặp, trước đây cũng hay bị mấy tên côn đồ trong hẻm Chu Tước chọc ghẹo, nhưng chưa bao giờ có kẻ nào dám nhìn cô bằng ánh mắt thô lỗ đến thế, như kiểu…  như kiểu muốn nhìn xuyên qua quần áo của cô vậy.

Mặt nghiêm lại, giả bộ vô tình lướt qua anh ta trong lúc đi sang phía bên cậu, cô mới nghe thấy những người hàng xóm đang xôn xao nói về chuyện di dời.

Hẻm Chu Tước rất nhiều năm trước đã có kế hoạch bị phá bỏ, những bức tường trắng trong sân mọi nhà đều có một vòng tròn đen lớn, chính giữa vòng tròn đen đó có viết chữ “Phá dỡ”. Chỉ là hay có mưa gió sấm chớp, nên lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Nhưng gần đây hình như đã bắt đầu có dấu hiệu, dạo trước ở phố phía tây đã có những nhân viên kỹ thuật đo lường đến đóng trụ sở tại đó.

Hẻm Chu Tước có hai nơi để tập hợp thông tin, một là khoảng đất trống ở  cửa Thuần Dương quan, chỗ đó đa số là những người lớn tuổi bồng bế con cháu tụ tập nói chuyện, một chỗ khác chính là cửa tiệm của nhà Trần Uyển.

Lịch sử nhà họ Củng có thể tra cứu từ triều đại nhà Thanh, nghe nói ông tổ họ ngoại nhà Trần Uyển là đầu bếp trong cung, nhân cơ hội trong cung có biến mà trốn ra ngoài, sau đó đến hẻm Chu Tước này ở và lấy vợ sinh con sinh sống qua bao nhiêu thế hệ. Cho nên Củng gia được coi là gia đình vó uy danh nhất trong nhuwngc gia đình lân cận, hơn nữa cậu của Trần Uyển là Củng Tự Cường cũng là người trung thực, it nói nhưng rất có trình độ, mợ cũng vậy, đều rất hiền lành tốt bụng, nhà ai có việc gấp cần giúp đỡ, chỉ cần tìm đến họ là không phải nói đến lần thứ hai, nếu giúp được là họ giúp ngay.

Lân cận đều là láng giềng gần gũi bao năm, có thói quen hễ có việc gì quan trọng cần bàn bạc là đều í ới  gọi nhau đến nhà Trần Uyển.

Sự việc lần này có vẻ rất trọng đại, mọi người đều rất tức giận, mấy người lớn tiếng nói đến mức đỏ cả cổ, xem ra sự phẫn nộ đã đến cực điểm. Chống thím Lưu và cậu của Trần Uyển trước đây cũng là công nhân nhà máy sản xuất vòng bi, mặt cũng hừng hực tức giận, lớn tiếng nói: “Trước đây thì nói đền bù, lúc đó nghĩ có chút tiền đền bù cũng tốt, cùng lắm là thuê phòng ở cũng được, ở đâu thì cũng bị ảnh hưởng bởi cái  mùi hôi thối của cái dòng sông này. Nhưng mọi người đi ra con phố phía tây kia nghe ngóng thử xem, Chính phủ đưa giá bao nhiêu? Một nghìn năm trăm? Còn giá cả phòng ốc ngoài kia là bao nhiêu? Căn phòng bình thường cúng đã tới bốn, năm trăm nghìn rồi! Chưa được nổi một phần ba. Chúng ta cầm chút tiền cỏn con ấy thì ăn uống được mấy ngày? Đến lúc tiêu hết rồi thì phải làm sao? Dẫn vợ con ra ngủ ngoài đường à?”.

Lời nói của ông khiến mọi người phụ họa theo, có người nói: “Nghe nói có nhà tái định cư”.

Môt người khác liền tiếp lời: “ Nhà tái định cư ở đâu? Ông di hỏi xem, mau đến đầu trấn Thành Quan mà hỏi xem, phía trước chẳng có  nhà cửa, phía sau không hàng quán, đi làm phải đạp xe hai tiếng đồng hồ, buổi tối lại đạp hai tiếng về nhà sao?”.

Câu nói này lại có bao nhiêu người phụ họa theo. Sau đó có người nói về tin tức của con hẻm, nghe bố của bạn trai của cô gái con ông chú họ của chồng dì của vợ mình nói thì Chính phủ câu kết với công ty bất động sản, giao dịch riêng gì gì đó với nhau. Chuyện này cứ thật thật giả gải, như lớp sương mù dày đặc khó mà phân biệt được.

Mọi người đều hết sức phẫn nộ, ngay cả câu chuyện phát sinh  khi cải tạo đường xá Thượng Hải ba năm trước cũng được lôi ra nói.


Trần Uyển liếc mắt nhìn cậu, ôn vẫn ngồi im lặng ở giữa, sắc mặt nghiêm túc. Trong lúc vô tình lại  nhìn sang tên động vật ăn thịt kia, hắn đang ung dung ngồi nghe những lời bàn tán sôi nổi, khóe miệng hơi nhếch nụ cười chế giễu, bát tào phớ vẫn còn hơn nửa, xem ra hắn đã quyết định là sẽ ngồi xem hết vở tuồng hay này.

Hơn một tiếng đồng hồ bàn bạc, kết quả cuối cùng là những người ở ngõ phía đông của con hẻm Chu Tước lập thành một nhóm, không chó bất cứ người nào có cơ hội kiếm chác ở đây. Sau đó, không biết ai lên tiếng hỏi: “Nếu như cưỡng chế di dời thì sao?”.

Trong tiệm, một giây trước còn bàn tán huyên náo bỗng chốc trở nên vô cùng im ắng, không ai lên tiếng, có người vẻ mặt uất ức, có người vẻ mặt buồn bã, có người nghển cổ thở dài, tất cả đều nghĩ đến quang cảnh bị cưỡng chế di dời ở Thượng Hải trước kia. Đúng là châu chấu đá xe, đứng trước bộ máy nhà nước thì sẽ mãi mãi không có không gian tồn tại của lợi ích cá nhân.

“Xem tình hình rồi hãy quyết định vậy, vẫn chưa tới nước đó mà”, cậu ngồi yên lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.

Mọi người đều chưng hửng, vẻ mặt ai cũng như đưa đám, cáo từ ra về.

“Cậu, cậu với mợ vào nghỉ đi. Có vẻ trưa nay cũng chẳng buôn bán được gì.” Cũng đã gần mười giờ hơn, chỉ còn cách bữa trưa một chút thời gian nữa thôi.

Bình thường, Củng Tự Cường mỗi sáng hằng ngày dậy từ hơn bốn giờ để đi Thuần Dương quan gánh nước về xay đậu, tối qua bận bịu đến khuya, vốn dĩ lúc này là thời gian ngủ bù nhưng mọi người xôn xao nãy giờ làm bay mất cả buổi sáng. Cậu gọi vợ với nét mặt phờ phạc vào, rồi quay người ngồi xuống, cúi đầu châm thuốc hút.

Tâm trạng của Trần Uyển lại càng não nề hơn, nếu như không phải vì việc cải tạo đường xá ở Thượng Hải thì cha cô cũng sẽ không… Bây giờ lịch sử lại tái diễn một lần nữa sao?

Cô lặng người dựa vào tường, cắn chặt môi, vốn tưởng rằng cuộc sống tuy nghèo nhưng có thể yên bình trôi qua… Mong rằng khu dân cư này sẽ không phải di dời, từ khi cô lại có một gia đình và bắt đầu cuộc sống mới ở đây, nghìn vạn lần cô không muốn có bất kỳ sự việc nào làm đảo lộn sự bình yên của mình.

“Còn gì ăn không?”.

Cô bây giờ mới để ý người lạ mặt kia vẫn ngồi đó, bát tào phớ đã hết sạch.

“Chưa tới giờ ăn trưa, nhưng có mì, mì bò.”

Anh ta nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Tào phớ ngon quá.Cho thêm bát mì nữa nhé.”

Còn phải nói sao? Tào phớ là do mỗi sáng cậu cô đi Thuần Dương quan gánh nước ở cái giếng cổ nghìn năm mà làm ra. “Có cho thêm thịt băm không? Mì không hai đồng, mì thịt băm ba đồng rưỡi.”

“Loại nào ngon?”

“Loại nào cũng ngon. Loại đắt thì ngon hơn.” Cô có chút hối hận, nhìn dáng vẻ ăn mặc của hắn ta đáng lẽ phải hét giá lên năm đồng.

Hắn gật đầu.

Cô gạt bỏ những phiền muộn đang vấn vít trong lòng sang bên, cho mì vào nồi rồi múc ra bát và điểm thêm gia vị.

Mì bò nhà họ Củng rất ngon, trong con hẻm Chủ Tước có nhà nào mà không biết chứ? Điều quyết định chính là nước dùng, nước dùng được hầm bằng xương bò vàng óng, chỉ cần ăn mì không là cũng cảm nhận được  hết vị ngon rồi, thịt băm cũng là thịt được lấy từ thăn bò rồi băm nhỏ, sau đó cho thêm gia vị đặc biệt.

Lúc bê ra, hắn nhìn thấy màu nước dùng trong bát đã nhướn nhướn mày. Ăn một miếng lại càng kinh ngạc, có lẽ hắn không ngờ cái tiệm nhỏ tí này mà lại có món ăn với hương vị tuyệt vời đến thế. Chẳng mấy chốc bát đã hết sạch, vẫn còn ý muốn ăn nữa.


Ăn xong hắn ta vẫn chưa chịu đi, ngước mắt nhìn cách bài trí trong quán, ròi lại quay ra nhìn dòng Thanh Thủy bên ngoài. Trần Uyển cũng chẳng thèm để ý đến hắn, chăm chú nhặt cái thìa, nghĩ về những chuyện đang vướng víu trong lòng, càng nghĩ càng xa, càng nghĩ lòng cáng buồn, ngay cả người lạ mặt kia bỏ đi lúc nào cô cũng không hay biết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, dieumin, meo lucky, steppe193
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngocanh174869, Phượng Nguyễn BG, thaothanhvu, thuylinh97, Võ My và 592 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

LogOut Bomb: Thiên Nhii -> Tuyền Uri
Lý do: chờ 10p bom để đổi màu ha =))
Sam Sam: giao k thấy, thấy bom sm kìa :>
Tuyền Uri: Ahihi
LogOut Bomb: Tuyền Uri -> Giang Nguyệt Phong
Lý do: Làm quen nhoa :kiss3:
Giang Nguyệt Phong: Sam :love3: nghe danh nàng đã lâu, có thể cho tại hạ mạn phép uống 1 ly giao bôi :love:
Giang Nguyệt Phong: -________-
Chào Sam
Tuyền Uri, ko quen Tét
Ta ko bán bánh
Sam Sam: cho bả quả đi -_-
Tuyền Uri: Giang Nguyệt Phong tét ahihi :D3 tin bom cho trái hông
Sam Sam: chào Phong :>
Giang Nguyệt Phong: Chào các bạn, Phong là người mới, xin được giúp đỡ :lol:
Tuyền Uri: Dào coi hông cho đổi :cry: ahuhu
Hoa Hoa Cô Nương: Ân.đã biết.
Sam Sam: ủi =)) cô có thấy chúng ta để lại dấu chân sớm quá k =))
Sam Sam: hoặc vô các box truyện, box học tập...
Tuyền Uri: Dào học tập đăng này :D
Tuyền Uri: Chẹp nàng đăng ở box nào cũng đc :D2 miễn đủ 10 bài thoai
Sam Sam: bạn có thể vô các box Hạt giống tâm hồn, Nhật ký, Làm quen, Linh Tinh chít chat bla bla bla để đăng bài, giao lưu vân vân
Sam Sam: chân Sam đã đạp qua đây :>
Sam Sam: :v
Hoa Hoa Cô Nương: Oh oh. Đăng ở đâu vây?? Mỗi lần mò trên này đều muốn khóc nha
Tuyền Uri: Kỉ niệm .... chấm phát
Tuyền Uri: ....
Sam Sam: muốn gửi lời yêu thương cho ai? Sam đây mai mối gửi cho :D3
007: Tầm 10 bài :)2
Hoa Hoa Cô Nương: ⊙﹏⊙◑▂◐
Hoa Hoa Cô Nương: Đăng bao nhiu bài mơi đk ak.
Sam Sam: :D đăng thêm bài là sẽ có nút PM để gửi tn nà :>
Sam Sam: chưa đủ bài đăng nha Hoa Hoa
007: Chưa đủ điều kiện gởi :))
Hoa Hoa Cô Nương: Có ai cho tôi biết lý do tại sao k gửi tin nhắn riêng tư đk k? Rất muốn khóc nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.