Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Đen trắng - Triêu Tiểu Thành

 
Có bài mới 28.04.2013, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
images

Đen 71Trắng


Tác 8bgiả: Triêu 1Tiểu Thành

NXB: 4Văn Học

Năm cxuất bản: c28/03/2013

Dạng 00bìa: Bìa cmềm

Kích dthước: 614.5x20.5 fecm

Khối 5ượng: 850 1

Giá 8án: 135.000 9ND

Giới bhiệu nội 5ung:

Kỉ ceĩ Ninh là 5ột cô gái eình thường, 94đơn giản, b3rong sáng bà không ehút tì vết.

Đường 69ịch lại 2à ông chủ 78ủa một dbập đoàn 3binh tế lớn, brong thế 2diới của aanh không f5hiếu những dí mật khó cý giải, 8hậm chí 43hông ai dám 9đủ can 6đảm để 5ý giải.

Hai 6on người, cai tính cách, 4ai thế giới 2đối lập ahưng số ebhận đã 46ho hai người 7ặp gỡ, 1à từ đó a7hững câu 5huyện bất 56ngờ nhưng 74thú vị eđã diễn era.

Đường bcDịch vốn 9là một 7công tử 01trong tay 53không thiếu f9thứ gì, danh thờ 97ơ với tất 31cả nhưng 7lại bị 1Kỉ Dĩ Ninh 9thu hút. c © DiendanLeQuyDon.comAnh đã từng 7nếm thử ftất cả fnhững thứ e7khiến con angười mê dđắm, và 2giờ đây 41anh muốn 0thử lao 0vào thứ 83tình cảm 14cám dỗ d1này. Trong 1cuộc chiến fấy, anh equá mạnh 2dmẽ, cũng 60quá cực cđoan, bởi fanh biết 63không cực eđoan không bgiữ được bcô. Tình 00yêu ấy 1của anh, csự nồng 1nhiệt ấy a5của anh, 4dKỉ Dĩ Ninh 7có thể 68đơn thuần 8cnhưng không dngốc nghếch, 3sao cô có 23thể không a9hiểu? Dù 8giá trị 2quan của 39họ khác 64nhau, nhưng 9bcô biết 6drằng trong 3tình yêu e7họ đã 4chung một 8flối.
Liệu 15rằng tình 68yêu có giúp f2họ vượt 1qua được fsự khác cbiệt để 7fđến với 7dnhau?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.04.2013, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng- Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Chương 951

Đêm bkhuya, đêm 8dlạnh như 70nước.
Ngoài cban công, 40gió thổi 18mạnh, một fbngười đàn 9ông đang 10đứng dựa 5vào lan can. b3 © DiendanLeQuyDon.comChiếc áo 3aơ mi đơn 6cắc may theo biểu cổ e9điển, thiết dế cổ tay 09ật lộ 88õ một nửa 9ánh tay thon eeài, dưới 50ánh trăng aó thể thấp 9hoáng nhìn ehấy dấu cóng tay bấu fbhặt của a4hụ nữ 5ằn trên ceđó. Ba khuy 5rên cùng 4của áo sơ 0i được 7ở tung, 52hấy rõ 7hững vết 58hâm tím drên xương auai xanh, euyên bố fột cách 50õ ràng rằng cột cuộc 27àm tình 5ừa kết 7húc. Vô 3ùng chói 8òa, quả 2uyết, khiến cai nhìn cũng c1hải giật 1ình.

Anh 01ốn sở bhữu một b8khuôn mặt 5atuyệt đẹp, 9lại vừa 2erút khỏi evòng xoáy 03ái tình, dfvẻ gợi dcảm còn 8chưa kịp 35tiêu tán ehết, người 2khác nhìn d4vào, chỉ 7acảm thấy 7anh tinh quái 0gấp ba lần cso với vẻ aequái dị dcvốn có 8thường cngày.

Phía 3bsau lưng dngười đàn dcông là đám 06người tùy atùng và 5quản gia, 9họ đều 6là những fngười đã a6phục vụ 0lâu năm 1atrong ngôi 6biệt thự cnày. Viên a3quản gia 9cdẫn đầu 1đám người 9vâng vâng 5dạ dạ cđứng bên 44cạnh giải c6thích: “Dịch 3ethiếu gia, 6chúng tôi 95không cố edý… Chỉ f8là thấy cthiếu phu 2nhân ở 43yên trong 66nhà đã bquá lâu crồi, vì e2vậy mới 1anhất thời 3nổi hứng 8đưa phu 1nhân ra ngoài d4chơi, không 9fngờ lại aamang đến 8phiền phức 1lớn như 0vậy…”

Anh 2fchỉ lắng 8nghe, không bđáp lời. 99 © DiendanLeQuyDon.comTrên tay 80là điếu 5thuốc bạc 89hà thon dài, 1dkhói thuốc 2ebay lên, 6che lấp a4hết biểu 4bhiện của 1anh. Phía cbsau làn khói 33cuộn tròn, 9chỉ nhìn 02thấy sắc dtrắng xanh 6bhiện rõ 98trên khuôn 99mặt vô 3cùng khôi 1engô, tuấn 7atú. Người 8đàn ông 87này thường 9ngày đã 25không liên 3quan gì tới chai chữ 2fhiền hòa, 36mà đêm bnay, khí 9thế toát fra từ người 65anh lại ecàng bức 2thiết hơn, bkhi người bngoài nhìn 3cvào, chỉ f7có cảm 02giác sợ ehãi như fbbị anh gí d1lưỡi dao ddvào cổ e3họng, vô 6ecùng quái edị.

Cảm 3agiác lấn 69át từ phía canh quá nặng cfnề, viên 3dquản gia 2arun rẩy, 4bấp úng, amấy câu 6bgiải thích 3ftrở nên 15sống sượng, 1yếu ớt, 7khiến người 19nghe cảm 5thấy vô c6cùng bất 2lực.

“Lý 2quản gia…” 49Người đàn bông bỗng 53nhiên mở d4miệng, cắt 6đứt lời cgiải thích 0của viên a2quản gia 3một cách 4không hề 9khách khí, a0lạnh lùng 2nói: “Anh 7có biết d2tôi thuê ecquản gia 9cđể làm c5gì không?”

“Biết, bbiết ạ… 4để xử 9lý công bviệc trong 3nhà họ 6Đường…”

“Anh 1ở trong 4nhà họ fĐường afbao lâu rồi?”

Viên fquản gia 3dsững lại, abchột dạ 5bcúi đầu: e“Một… 0một tháng.”

Người 26đàn ông ebchậm rãi 7rít một 9hơi thuốc, 94cúi đầu cphẩy phẩy angón tay, 1dụi điếu cathuốc vào 77trong chiếc f8gạt tàn, fsau đó hằn 9học vặt 6đứt đầu cflọc thuốc, cđộng tác 1thể hiện 0rõ sự bạo flực trong 8yên lặng.

“Trình a1quản gia ea– người ctiền nhiệm 8ccủa anh, 1anh đã nghe 5nói rồi bdchứ?”

Nghe cthấy câu 5fnói đó, 3cLý quản bgia như muốn danghẹt thở.

Anh 10đương nhiên 1clà đã từng bnghe nói. f © DiendanLeQuyDon.comLàm việc 65dưới quyền 7người đàn 3eông này, bmột là 05sống, hai felà chết, etấm gương 4của vết axe đi trước, 9fsao có thể 7không rõ 54được. 5f © DiendanLeQuyDon.comTrình quản 9agia – người 0btiền nhiệm 47của anh, 48chỉ vì 0dmột lần 4phạm sai bdlầm nhỏ, 30đã nói 1ra điều 6không nên 7enói, khiến c9thiếu phu 88nhân của bangôi biệt dthự này anảy sinh 6cảm giác 1sợ hãi 3về thân 37phận của 5ông chủ a7kia, cuối 82cùng, bị công chủ a4biết được, 5ông chủ b6nổi cơn 9bthịnh nộ, 4dtừ đó 1về sau, 31không ai dbiết tăm 6tích và 7ckết cục 1của Trình eaquản gia 8fnữa.

Nghĩ e6tới đó, dLý quản a4gia bất dgiác cảm eethấy ớn 22lạnh, giọng 5nói lại edmang thêm aavẻ cầu dxin: “Dịch, 7eDịch thiếu 2gia…”

“Anh 01biết rõ aquy tắc 47làm việc b8của tôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comAnh đã làm bfviệc ở 40đây một 55tháng, chỉ bmột tháng fthôi, mà c4chuốc cho ftôi phiền fphức lớn bnhư vậy.”

“Dịch 8thiếu gia, ftôi thực f1sự chỉ 8bất cẩn b2đưa thiếu 25phu nhân 51ra ngoài fthôi mà…”

“Đối fvới Kỷ a2Dĩ Ninh, 2một lần 4ebất cẩn e7cũng đủ 2chết rồi.”

Anh 2cắt ngang bcâu nói a8của quản fgia, buột cemiệng nói e9ra một câu anhư vậy, 0khí thế 11mạnh mẽ, bkhiến tất 8cả mọi 3người có 6mặt ở bfđó trong 85giây lát 37đều hiểu brõ thiếu 2phu nhân 3có tên gọi 09Kỷ Dĩ Ninh 0này rốt acuộc có b4ý nghĩa fthế nào 83đối với 4engười đàn 4ông kia. c © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đã 93quá quen fvới đủ 5loại thủ 59đoạn bạo 7lực, chính 3cdiện hay dphản diện, 9tất cả 37đều mang 59bóng dáng 3của âm 30mưu đen 9ftối, luôn 8khiến người a1ta rơi vào a1thế bế 0tắc.

Viên 5quản gia fphạm sai alầm kia 6sợ đến enỗi quỳ csụp xuống.

Tất fcả mọi 8người đều b4im bặt, 1chỉ thấy 0một cảm b2giác sợ ehãi nhói 2lên trong dtim.

“Lần 7cnày, tôi 0tha cho anh.” 3dNgười đàn 0ông quay 77người lại, 9giơ tay gõ 4cgõ vào hàng 7lan can bằng fbđá, giọng eđiệu uy fhiếp rõ a7rệt: “Hôm 1nay tôi không 0amuốn động 8thủ thêm 3nữa. Trước bkhi tôi thay 1đổi ý 31định, hãy 30đem theo fngười của 5danh… Cút!”



Trong 7dphòng ngủ 3chính.

Với 65tư cách 9alà bác sĩ d4gia đình d8của nhà dhọ Đường, a8Thiệu Kỳ 93Hiên cảm dathấy toàn 7cbộ quãng 8thời gian ctươi đẹp 73nhất của adcuộc đời dđều đã 6bdâng hiến 32cho nhà họ c3Đường f2rồi. Nếu e7thế lực 8đen tối 9cũng có 2thể dùng 8acon số cụ ffthể để fhình dung, 2vậy thì, 3không còn bnghi ngờ 90gì nữa, 3trong mười aephần thiên 44hạ, nhà 0dhọ Đường cđã chiếm 9tới bảy dphần một 7cách đường ađường cdchính chính. 8 © DiendanLeQuyDon.comMột gia e9thế đồ 4sộ như 2vậy, các 9cuộc tàn 6sát, cướp bbóc trắng 7trợn cũng bkhông phải d1là ít.

Tuy 3nhiên, bệnh fnhân của b6ngày hôm fnay rất d6đặc biệt, 38không phải 8là một b5thuộc hạ dđắc lực 2nào đó 3của nhà 51họ Đường, 2mà là một 9cô gái không 5có chút 27cảm giác 12uy hiếp, b2nguy hiểm 8nào cả.

bkhông quá cxinh đẹp, 2nhất là a3khi đứng 6cạnh dung 8nhan rực 6rỡ của echủ nhân enam, cô càng c5bị lu mờ 2và có phần avô vị, dtẻ nhạt.

Nhưng, 48lại không cthể dùng 40từ “tầm 5athường” 7để hình 4dung về 5cô.

Thiệu 3cKỳ Hiên 8equan sát acngười bệnh eđang nằm atrên giường, f4nhìn khuôn emặt vô 9cùng thanh 05tú của 7cô, không 8chiểu sao, aanh bỗng 2dnhiên có eemột cảm 35giác yên 8bbình kỳ 5elạ, dường e7như những 2nơi cô xuất fhiện, người 0bta đều 9bcó cảm 08giác thoát 2fkhỏi chốn 92nhân gian 9avô cùng 2ahỗn tạp f8này.

Thiệu 25Kỳ Hiên 24thu ánh nhìn ddlại, không fedám nhìn 62trực diện 3quá lâu. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐây là 3người phụ a2nữ của 6Đường 6fDịch, nhìn 2lâu một 36chút cũng 5amắc tội 6bchết.

Đầu 0mũi kim nhọn bhoắt chuẩn axác chọc fvào tĩnh 0mạch bên ctay phải, 25kỹ thuật 1điêu luyện 5khiến chỉ bcó chút 13máu đỏ 6cuộn lên 60trong ống 20tiêm thon 58dài, nhưng dcảm giác 13bỗng nhiên 0bị nhói dđau vẫn flàm người 92đang nằm 7trên giường 0mơ màng 45trong cơn fmê man.

Hoàn 82toàn ngược elại với 8dchồng của 08cô, cô là 0bmột người 95hoàn toàn 6không có 3chút cảm 6giác nguy 4ahiểm nào, 0ngay cả 5một ánh 2mắt đơn 01giản cũng c1khiến trái 8ftim người 8ta tĩnh lặng, 0yên bình.

“Bác 64sĩ Thiệu?”

“Vâng, 13tôi đây.” 2Thiệu Kỳ 6cHiên nở 41một nụ e5cười vỗ 71về, đưa 7tay sờ lên d0trán cô: f2“Cô bị 02sốt rồi, 8tuy nhiên 7không nghiêm atrọng lắm, bít nhất fthì cô cũng 29cần phải 19tin tôi chứ?”

0đáp lại 7anh bằng 99một nụ 35cười dịu d0dàng, ấm báp, khuôn 8mặt cười 9bmặc dù 87còn vô cùng d0mệt mỏi, 0nhưng vẫn d0không để 8lộ một 9dchút dấu 9tích ấm 3eức nào, 56ngược lại, d2trong giọng dnói rõ ràng 71còn có chút 7áy náy.

“Tôi… flại làm 6dphiền anh crồi.”

“Đâu a9có.”

Thiệu d8Kỳ Hiên 0ccẩn thận 74dùng băng 0cy tế dán falên phần 10da xung quanh 79mũi kim, 77cố định 3dđầu kim a0luồn. Ánh amắt anh 5vô tình 2liếc nhìn 10lên trên, 1bắt gặp dngay vết 5thâm tím 79do bị người 4khác bóp 01mạnh trên dcánh tay fcô, trong 1lòng Thiệu 73Kỳ Hiên abỗng dấy c3lên một 3cảm giác 44phẫn nộ.

0đàn ông edĐường 1fDịch này, 3khi đã nổi 19xung, thật 4sự có thể edra tay với c6cô đến 7mức độ 9này sao?! aaThiệu Kỳ 69Hiên thầm bnghĩ, chuyện 2này, Đường 1cDịch đương 1anhiên làm dđược, 8anh biết, eĐường 0Dịch tuyệt 70đối có 6thể làm 0được.

Thiệu 90Kỳ Hiên 4bỗng nhiên 2không kiềm 7chế nổi, 56cất tiếng fhỏi: “Có 0đau không?”

“Không 5đau.” Cô 2cứ nghĩ 6rằng Thiệu eKỳ Hiên 3hỏi về 4aviệc đầu bemũi kim đâm bdvào mu bàn ftay ban nãy 7có đau không, 27vội vàng 1elắc đầu: 50“Không 20đau chút 4nào.”

Thiệu 1eKỳ Hiên 8fyên lặng abmột lát, a5lúc này 99mới phát fbhiện ra 30cô và anh 0bđang không acùng nói 5về một 4vấn đề. c © DiendanLeQuyDon.comBác sĩ Thiệu 1dbật cười, 7thật đúng c5là, ai hỏi ccô mũi kim bban nãy có e1đau không 3cơ chứ, acho dù anh akhông tự 13khen trình ađộ kỹ 16thuật của b4mình, thì 0một chút 2lòng tin evới nó, 45chắc anh 9cũng có. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu cô 3không phải c9là người 2phụ nữ aacủa Đường 1Dịch, một 8Thiệu Kỳ 96Hiên như 7anh sao có 4dthể chui 1ra khỏi 8cchăn ấm 51nệm êm, 11đích thân b7đến đây 13chỉ để 1làm một 4fviệc đơn 34giản là 70chọc mũi 7tiêm cho fcô giữa 3bđêm khuya agió lớn bnhư thế 5này, có 65đưa cho 6danh một 2ctrăm vạn ebhay nhiều dahơn nữa f0anh cũng 9chẳng làm. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐây không 5phải vấn 3đề thù d7lao, đây flà vấn 07đề tự 79trọng của demột người 66đàn ông.

“Ồ, 0không phải 9là tôi hỏi 79cô vết 7châm kim 8dcó đau không…”

3đã đơn 5thuần, lại ccòn phản 8ứng chậm cchạp như 1vậy, Thiệu 65Kỳ Hiên 4dcũng ngại 06không muốn e4nói thẳng, a“Tôi muốn a6hỏi cô bhành động 17biến thái acủa Đường e2Dịch ban bnãy có khiến 45cô bị đau 6không?” dNếu không 6phải vì ee ngại cô 9flà con gái, d5sẽ cảm 06thấy xấu 5hổ, kỳ 3thực chuyện 9briêng của 69Đường dfDịch, Thiệu d7Kỳ Hiên 20dù có ngốc 0ađến mấy 6cũng biết 92rõ giới 3hạn bảo 1vệ bản f0thân, từ 6phong cách 6elàm việc 9bhay trò chuyện d7cũng chỉ etới một d1mức độ enào đó e9là phải 1dừng lại.

Nghĩ 84một lát, e3cuối cùng eephẩm chất 6đạo đức 18cao thượng d0của một 0vị bác esĩ vì dân 4phục vụ 0đã đánh 8bại tất dccả ý nghĩ 50nhỏ nhen, b8vụ lợi, 9Thiệu Kỳ b8Hiên lôi admấy lọ 2cthuốc từ 4trong túi 8thuốc ra, 4thuốc bôi, 6thuốc viên fđủ cả, 0anh đặt f1chúng lên 55đầu giường b3của cô, 86khẽ nói: c5“Mấy thứ 11đó… nếu 7như, tôi 23nói là nếu 4như nhé, 9trên người 7cô có chỗ 6nào bị 66anh ta làm echo bị đau, 3nhớ dùng afcái này 8fbôi lên bvết thâm aftím, kết 1hợp với 94thuốc uống, fchỉ vài cfngày là 8khỏi.”

5cuối cùng 1đã hiểu banh đang 0nói gì, 99khuôn mặt 7fbỗng nhiên 49nóng bừng 67lên, đỏ 0ửng. Giống 22như bí mật 05đáng xấu 4hổ nhất 2bị phơi dbày ra trước b8mặt mọi f4người, 4giá trị 63quan của 7cô cùng 55mọi sự 5giáo dục bmà cô được 2nhận đã ekhiến cô 3không biết 8phải làm 9thế nào, becảm thấy 9vô cùng f4xấu hổ. 4f © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa, ddlúc này, 3vị bác fsĩ đối ediện với ecô lại 91là một e5người khác 38giới, càng akhiến cô fkhông muốn 4thừa nhận 1tất cả e2những việc 4dvừa xảy era, không 7muốn bất 0kỳ ai biết 37được tất b5cả những dcđiều mà 23cô phải 9gánh chịu.

“Tôi 4bkhông sao, 53thật sự 4không sao…”

a7cố gắng 34phủ nhận 4amọi việc avừa xảy 40ra theo bản 78năng. Bởi 4bvì từ rất 4lâu, cô ađã chuẩn 3bbị tâm 47lý rằng, e3có một 2bngày những e0chuyện này 8sẽ xảy 4ra, vì thế, 1ngày hôm eanay, khi cuối 1acùng cũng c3bị anh ức 25hiếp, tâm b0trạng cô 1alại không 8dquá đau 8fkhổ như 8vậy. Nhưng, e8điều đó dkhông có 0nghĩa là 6cô không aahoảng sợ, acô có nỗi fsợ hãi 1acủa riêng 6bmình, điều 1cô lo sợ 3bnhất, chính 97là chuyện ccô bị anh f9ức hiếp 88này lại 0bị người 26khác biết 7được. 1 © DiendanLeQuyDon.comMọi sự cđồng cảm, achâm chọc, dthan thở d9xót xa đan bfxen đó của d7người đời 26và cả ánh 6bmắt phẫn 15nộ trước ccsự cam chịu, 7mới là 22điều khiến 4cô không 2athể chịu 1đựng được dtrong cuộc adđời.

Thiệu 82Kỳ Hiên 2nở một dnụ cười 6dịu dàng, bkhuyên nhủ 5bcô: “Thân bthể là fdcủa cô, edtốt hay 9xấu cũng clà do cô e8gánh chịu. f6 © DiendanLeQuyDon.comTôi là bác 32sĩ, cô là 3dbệnh nhân 5của tôi, 2cgiữa hai 7chúng ta dkhông phải cmối quan 8bhệ nam nữ athông thường, b7mà là mối 4quan hệ dđơn thuần egiữa bác 81sĩ và bệnh 7nhân, vì 6vậy, cô fcó thể 28yên tâm e6về tôi.”

56giống như 36bị người 6khác nhìn athấu tâm 6dcan, mím 6chặt môi, 73không phản f7đối nữa.

“Bác 6sĩ Thiệu!” 5cCô nói cảm 40ơn anh với 3vẻ dịu 5dàng, đầy 5dcảm kích: 12“Cảm ơn 6anh.”

Thiệu 9cKỳ Hiên 7tặng cô f4một nụ e0cười giúp 5dcô yên lòng, 3quay người eedặn dò 99vài câu 8với người dgiúp việc 5đang ở 0bên cạnh echăm sóc 15cho cô, nhắc 2dnhở những b5điều mà b0người bệnh 0cần phải 7chú ý trong 8cmấy ngày 22tiếp theo, asau đó rời f8khỏi phòng engủ chính.

Trước 34khi ra về, 4không kiềm 12chế nổi, danh còn quay a8đầu nhìn ccngười đang 54nằm trên 1giường 1ethêm một 86lần nữa. 7 © DiendanLeQuyDon.comDưới ánh fatrăng êm bdịu, hàng e5lông mày 40của cô e3nhíu chặt blại. Anh 1có thể dnhận thấy, 3cô ngủ e7không được 4ngon giấc, aanhưng vẫn fmím chặt d2đôi môi, 36không nói bbất kỳ 1chữ “không” 2nào.

Kỳ dHiên bỗng 12nhiên có 18chút cảm 14khái.

Một ccô gái tốt 7eđẹp như 2vậy, sao 4blại gặp 9phải một 0engười đàn c6ông quái 6dị như 83Đường 41Dịch kia fcchứ, với 4sự hiểu b5biết của 7canh về Đường 03Dịch, anh f7biết rõ 0rằng, từ 11nay về sau, bcô gái này 80chắc chắn bsẽ bị 93người đàn 9aông kia bẻ cegãy mọi 2đôi cánh.

Bên 58ngoài phòng 0ngủ, trợ ebthủ đắc flực nhất dcủa chủ a5nhân nhà 4fhọ Đường 6đang đứng fchờ lệnh. ba © DiendanLeQuyDon.comNhìn thấy 4Thiệu Kỳ 7eHiên bước 5ra, Doãn 3Khiêm Nhân beđưa cho 2anh một dcốc nước, 4“Anh vất 93vả rồi.”

Kỳ 3Hiên không 7kiềm chế 8được nỗi acảm khái enhất thời: 7“Đêm hôm a0khuya khoắt d5thế này, 29một dây dthần kinh fnào đó 9của anh 31ta lại bị e4chập mạch drồi sao? 7dHành hạ 7fmột cô f1gái mềm 48yếu trở 2nên dở 8esống dở 66chết như 5thế…”

“Tính 1cách của 5bDịch thiếu 3egia, anh cũng bfhiểu rõ 2drồi đấy.” 7Khiêm Nhân 24cười đau 3khổ, “Mặc c1dù rất 0ít khi thể 07hiện ra ffbên ngoài 9nhưng một cakhi đã nổi cxung lên, 3tất cả f6đám người 3edưới chúng 20tôi đều 3cgặp tai 68họa theo.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.05.2013, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Chương 02

Trong 9màn đêm eđặc quánh, 62Thiệu Kỳ 3Hiên thấy 0dngười đàn abông trước 6mặt khẽ bnhíu mày. c9 © DiendanLeQuyDon.comHàng lông bmi mềm mại, aađôi mắt e8ong lanh, d3ang lại 27ho người da một cảm 3iác an toàn.
Biểu 52iện sinh 3fđộng trong 7iây phút egắn ngủi a5đó khiến 6ahiệu Kỳ diên có cảm aciác Đường 3ịch hóa 33a cũng chỉ 5à một người d2đàn ông e4ình thường, 9ũng biết 8ối hận, 99ũng biết 9đau khổ.

Nhưng 6hỉ một 6biây sau đó, 7àn mây mù 6ay lên trong 12động tác 85ung tay đã 1càm rối 5oạn toàn 96ộ hình 4dảnh, anh 56uay người 8ướng về ahía Kỳ 7iên, ánh 1dắt sắc 3ạnh như 89hững vì 86ao lộ ra 66au lớp mây 4bmù, giọng 0bnói khàn b9đặc mà 6gợi cảm.

“Giúp btôi chữa 0trị cho 26cô ấy.”

Cứng 1rắn, không 9echo phép cdtrình bày, 2đó là tác 29phong điển fhình của 9Đường 63Dịch.

Kỳ 6eHiên bất fđắc dĩ 6bthở dài 72một tiếng.

Thiếu 92chút nữa, 00anh lại cdbị mê hoặc 3bởi ngoại 26hình của 4người đàn aông này. e3 © DiendanLeQuyDon.comSao có thể 4quên được, 64Đường 3Dịch là 6người đàn fông không fbiết đến etừ “hao 26tổn tâm b7trí”, cũng 89chưa từng 9biết cảm a1giác đau b9lòng nhất btrên thế c8giới này e8là gì.

“Thật elòng, tôi 58thật sự 4bkhông hiểu atrong lòng 8cậu đang 8nghĩ gì.” 3Kỳ Hiên 9rầu rĩ e1nói: “Bên 9ngoài nhiều 4phụ nữ 7như vậy, fcậu từ 8trước đến 07giờ đều 8không buồn bfđể ý dù 1cchỉ là 18một ánh bamắt, còn c3người ở atrong nhà 58này, cậu d8cất giấu 8cô ấy kỹ a1như vậy, 10nhưng thi d6thoảng nổi 49cáu lên,  lại f6ức hiếp 91cô ấy tới 8cnỗi sống 3dở chết 8dở. Tôi dđang muốn chỏi xem, 9cậu mắc 0phải căn abệnh gì 62vậy hả? c6Giống như 0fdịch SARS 1cngăn chặn 1ađược một athời gian flại bùng c0nổ sao?”

Đường 7Dịch bỗng bnhiên mở e8miệng gọi 9tên của banh, ngữ bđiệu bình 18tĩnh nhưng 3ehàm chứa 6một sự 99cảnh cáo.

“Thiệu 9Kỳ Hiên.”

“Thôi 9được rồi, fcbiết rồi!” e7Kỳ Hiên 1luôn là 7người bình 83tĩnh, cũng 7chẳng buồn 6để ý tới e6khuôn mặt 4kỳ quái ccủa Đường aDịch, “Cậu 66tự mình b3tới thăm dcô ấy đi. 27 © DiendanLeQuyDon.comBa tháng 8ctrước, 4khi cậu e4đưa cô 07ấy về, b1khắp người 8cô ấy đầy 0thương tích, c5ba tháng bbvừa qua 43đã ổn ahơn nhiều erồi, tối 9nay bị cậu 13hành như 1dvậy, lại 8hoàn toàn 9quay trở dfvề trạng 8thái ban 6đầu rồi.”

Kỳ 5Hiên đưa 67tay lên nhìn 2đồng hồ, 5đã là hai 2dgiờ sáng. 4b © DiendanLeQuyDon.comSau khi giáo 11huấn Đường 5Dịch một 8hồi về 47việc cứu fngười sắp 36chết, giúp 74người bị fthương, cchăm sóc atốt cho 7bngười bệnh etheo y đức 4nghề nghiệp, fbác sĩ Thiệu 47lê tấm 0thân mệt amỏi rời a7khỏi nhà bahọ Đường.



Không 38gian lại 7ctrở về 80trạng thái 3tĩnh lặng.

Người 2đàn ông bđứng trên aban công 49không hề 6nhúc nhích. c © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 1anh nhìn e2về phía bnhững khóm 9hoa hồng a5đang nở 27rộ trong e1vườn hoa 1trước mặt, 4những cánh 7ehoa rực 58rỡ đó dlà nhờ dcó sự chăm 9asóc tận 53tâm của 7cô trong dbnhững ngày a3vừa qua. 7 © DiendanLeQuyDon.comĐỏ, vàng, 56tím, trắng, 3đen, cam, 96xanh… muôn amàu rực 97rỡ, cô 7đã khiến cngôi nhà 03này trở 3nên ấm aáp hơn nhiều.

Ánh 0trăng mênh emang, biến d2hóa kỳ 2bảo trong 0ánh mắt 1ai.

Ổn 8định lại etâm trạng, 2angười đàn 6ông quay dngười, aliếc nhìn d9điếu thuốc 47còn đang 40cháy dở 56trên tay, aanh ném điếu 8thuốc vào 76chiếc gạt 7tàn bên 58cạnh, chậm 5rãi rảo 1bbước về 12phía phòng 3ngủ chính.

Anh egiơ tay vặn 12nắm đấm a5cửa, bước avào. Trong f6phòng ngủ 19có vài ba 2cô hầu a6đang chịu 8trách nhiệm 7bchăm sóc 9bthiếu phu 8nhân, thấy d9bóng dáng 4của anh dxuất hiện 62trước cửa, 55họ lập 2tức đồng 8thanh cung ekính cúi 6chào: “Dịch 83thiếu gia.”

Anh ecgiơ ngón c2tay lên, alàm động 7tác ra hiệu dyên lặng. bb © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 7cmỏng khẽ 5động đậy, 8ra lệnh.

“Ra 7fngoài.”

Đám dngười hầu 2lập tức 54lui ra, thận 6trọng đóng d6cửa lại, 4căn phòng 2trở nên 29tĩnh lặng ahơn bao giờ a3hết.

Bước cđến bên 44giường, 6ngồi xuống 7bbên cạnh, 88anh đưa 4dtay vuốt 32ve khuôn 6mặt cô.

Ánh 8trăng đêm enay thật 5sáng, xuyên 6cqua khung f3cửa sổ 7chiếu rọi 42vào trong 99phòng, rọi 9lên khuôn bmặt cô. a © DiendanLeQuyDon.comMột dung e7nhan nhợt a4nhạt, đôi 4lông mày 1nhíu chặt, a2cô đã quen 15với việc 58nhẫn nhịn, fđã quen 4với việc 5cnhượng abộ, dù dđau đớn 0hơn nữa, 5ethương tích e5hơn nữa 5cũng không ffkêu một 8tiếng, khi 5aphải chịu 6ấm ức edcũng chỉ 7dám mím e8chặt đôi dmôi hơn 50một chút 95mà thôi.

Nhìn 71cô như vậy, eanh lại dcảm thấy 0trống ngực 55đập liên 5hồi một 9acách không 27giải thích fnổi. Mà 01những vết 6ethương trên 2cơ thể 2acô, lại 0chính là 7ado anh gây fra.

Mấy adtiếng đồng fhồ trước e1đó, cô 89ngây người cnhìn anh 48nổ súng 3fgiết người, 4biết rõ 27rằng người 63mà anh giết 2chính là b3kẻ muốn 06sát hại b8cô, nhưng akhi anh nổ d6súng, ý 78đồ tàn 5sát lạnh alùng trong 6ánh mắt 6đó lại bkhiến cô earun rẩy, f6anh là một b7người máu 68lạnh, một a1cuộc sống cenhư vậy 65đối với banh đã trở 4nên quá bbình thường, anhưng cô 21thì không, 09lần đầu btiên nhìn bthấy người dfbị trúng 08đạn đổ 1agục xuống 0trước mắt 9mình, suy 32nghĩ đầu ctiên trong dđầu cô 24là muốn 9chạy trốn.

Vậy 35là cô đã cdphạm phải 1sai lầm 99trước mặt 6anh, chính fclà lúc khi danh đưa 9tay về phía 2fcô, cô bất 2giác bước 15lùi lại 3phía sau.

Một dđộng tác 8nhỏ như 9evậy nhưng 50cũng thể 9ehiện rõ e4rằng cô 0muốn thoát 7khỏi trái btim anh, khiến b8anh nổi 99cơn thịnh f3nộ. Anh cbất chấp 8sự sợ fhãi trong 35mắt cô, cỷ thế cmạnh lôi bcô về nhà, bsau khi ném 75cô lên giường, 9động tác 87đầu tiên 0chính là fxé toạc 3bộ váy fdliền trên 90người cô.

Tại 71sao lại 4là cô?

Đây alà một dccâu hỏi 3rất hay.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.05.2013, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
2.2

Kỳ 0cHiên đã 3atừng hỏi ceanh, Đường 5Kình cũng fbđã từng chỏi anh, 66thậm chí f7ngay cả fanh cũng 24đã từng 47tự hỏi 27bản thân c7mình.

Tại 7dsao anh lại 59hải cưỡng 1eép cô đảm 6erách thân 0dhận Đường 6ehu nhân như 4ậy?

Anh 20òn nhớ eđã rất 5hiều lần, f8ào những bfớm mùa fđông hoặc 73hững đêm b8huya gió 2ạnh, một 2aình cô bước 4uống lầu, 58rong làn 5áo mỏng 3anh, bơ vơ 1bhông mục 32đích, bước 93hân tập 5ễnh giống 2hư cuộc 9đời của fô, khó khăn a4rắc trở, fehông nhìn fhấy tương 4ai. Tuyết 2dơi đầy 12hoảng sân fcộng lớn arống trải 2ĩnh mịch 41ủa ngôi 43iệt thự, 6ừng lớp a2uyết dày, e2ênh mông 1một màu etrắng xóa, 94cô khom lưng, 11không kìm 0fnén được, 25đưa ngón 6tay viết 8những chữ eegì đó trên atuyết.

4amột từ dđơn: “weg”. 9 © DiendanLeQuyDon.comCô nắn d9nót viết dtừng chữ, 35chữ cái bđầu tiên d1không viết fhoa. Còn 44nhớ hai 99năm trước, f7khi cô còn flà một 65nữ sinh 7bcủa trường 0aĐại học 9cCambridge 2eLondon – b0Vương quốc 3bAnh, thầy 0giáo tiếng bĐức từng e7đặc biệt 4nhắc nhở 27cô, từ 1đơn này 1sẽ có ý fnghĩa khác cnhau nếu 54chữ cái 4đầu tiên 91của nó 5được viết 4hoa hay viết fthường.

0lặng lẽ fnhìn nét 85chữ mình aviết, tin 51chắc rằng 68mình không ehề viết besai.

Tiếng f3Đức, có dnghĩa là d“rời xa”.

Nhìn dnét chữ 2mình viết, fdcô cảm 0thấy trong 32lòng lạnh 9tới mức 9chãi hùng. a © DiendanLeQuyDon.comĐưa mắt 89nhìn ra xa, ffmênh mông 5tuyết trắng, 1dchỗ dựa a7mong manh, 80sự giá dlạnh… 79Khi một ebên vai phải 2gánh vác 5ftoàn bộ 0cthế giới, 1cô chỉ 41cảm thấy 1bản thân 88mình cần eegì phải 6egánh vác 54thật tốt, 19nhưng trong b3đêm khuya 84tuyết rơi 4gió lạnh 9ađó, anh 4cđã ôm chặt 54cô vào lòng, 7còn nỗi ccô đơn 77hiu quạnh blại chỉ 9có thể 5nói riêng e0với bản aethân mình ađược thôi.

Năm bđó, cô 56chẳng qua 12chỉ là ccmột cô acgái hai mươi ftư tuổi.

Nhưng 4không ai dcó thể degiúp được 69cô. Không a5ai dám giúp d4đỡ cô.

Đêm 3khuya năm 5đó, khi elái xe về e3nhà, anh d3đã bắt 3gặp cảnh eftượng ấy. c6 © DiendanLeQuyDon.comAnh chỉ 1im lặng, bbước xuống afxe, không c4phát ra một dtiếng động 5cnào. Bóng bdáng chán efnản, vô 4vọng tìm 5bkiếm xung cquanh của 3cô khiến 89anh dâng 4trào nỗi bxúc cảm. 21 © DiendanLeQuyDon.comAnh thấy 1cô đang 5chăm chăm 0bnhìn ra phía 5bên ngoài b0ngôi biệt dthự, còn 2nhìn thấy 6dcả nét b7chữ mà decô đã viết 96trên tuyết 88trắng. Thật 0ftồi tệ, d4anh lại 6hiểu tiếng cĐức. Ánh 94mắt anh 1trở nên b2lạnh lùng, 53một lát 81sau, anh điềm 30tĩnh bước 23lại gần, 07hờ hững 2buông một acâu: “Em 8muốn đi 66đâu?”

dbiết, anh 2eghét nhất 9cnhững lúc dbcô không 0nghe lời. 1 © DiendanLeQuyDon.comAnh đã từng 2bnói với 3cô, anh đã 72muốn có 0cô, cả 03đời này, b7cô chỉ 4có thể 75làm vợ f5của anh. 96 © DiendanLeQuyDon.comHôm đó canh đã uống 11rượu, với etửu lượng 3acủa anh, 08chút rượu 48đó không a3thấm vào 65đâu, anh 3vẫn hoàn 19toàn tỉnh 9táo, nhưng c5anh lại 57sở hữu 4một khuôn 4mặt trời b6sinh vô cùng 32đẹp đẽ, 99sau khi uống 9rượu, chút dmen cay trào a9lên đầu 0fmày khóe 9mắt, trong 2bánh sáng 3hỗn tạp, 9ngay lập 2tức, cả 21người anh 6dtoát lên bvẻ nguy dahiểm khiến 57cô cảm athấy vô 2cùng sợ chãi. Anh e9cởi áo bngoài, khoác 0flên người 2cô, vòng fdtay ôm ngang ceo cô cùng c7bước vào b2nhà, sau 9đó ném 9dmạnh chiếc 73chìa khóa cxe, ngồi 4axuống sofa, ara lệnh echo viên 5bquản gia bđang hốt 89hoảng chạy etới sau 0khi vừa adtỉnh dậy: b“Gọi người achịu trách fnhiệm chăm e0sóc cho thiếu bphu nhân f3đến đây.”

Sắc 6mặt của 7cviên quản begia trở cnên hoảng 7fsợ. Ngồi 2atrong vòng 6ftay anh, trong 35chốc lát, 30cô hiểu 4rõ việc echọc giận dngười đàn 6bông này 03sẽ có hậu f0quả đáng 4dsợ như cthế nào. 6 © DiendanLeQuyDon.comCô lập 7tức lo lắng, 1fngước mắt elên cầu 1xin: “Đừng atrút giận 56lây sang 8người khác, 8là do em 2đã xúi 0giục họ.”

Anh 0ra vẻ không 37nghe thấy, f6làm việc aftheo nguyên 9tắc của 3riêng mình. d © DiendanLeQuyDon.comViệc xử 8lý một fvài người, 00cũng chỉ 97cần vài 08câu nói 2bđơn giản, e1quãng đời 5sau này của b6một số 9sinh mệnh 21đã bị 8hủy hoại 6ehoàn toàn. d © DiendanLeQuyDon.comCô bị ép 5vào thế 5yếu hơn 40anh, đành 5vứt bỏ 71mọi nỗi 1dsợ hãi 3và ý định 51không muốn bgần gũi 2banh, cô vòng 8ctay ôm lấy ecổ anh, e5nghẹn ngào fnói: “Đường 5Dịch, đừng 5làm như 8vậy”. 2 © DiendanLeQuyDon.comNước mắt 35cô lã chã 44rơi xuống, 8erớt vào 0cổ áo sơ 0mi của anh, a5thấm ướt 1eáo anh, lạnh a1lẽo mà 4bất lực, 9để anh 0nhìn thấy 61sự đầu 0hàng tuyệt 65đối của acô, anh mới echịu buông 7tha.



Thời 3gian trôi 2đi, đến cgiờ phút 7này của 4fngày hôm 3nay, giữa a5anh và cô a7cuối cùng 89vẫn đi 80tới chỗ 66phải chịu 1tổn thương 13nặng nề.

Đường b8Dịch chăm bchú nhìn 91Dĩ Ninh.

Cả ekhuôn mặt 7anh đắm a6chìm trong ddbóng tối dmênh mang, 7muốn tìm 8thuốc để 6ahút, nhưng 8trong đầu ddlại lóe 0lên ý nghĩ 3“cô ấy a5không thích 07mùi thuốc”, 97vậy là 3aanh từ bỏ 1ý định.

Không 12gian vô cùng 7tĩnh mịch.

Chỉ 2có tiếng e0nhỏ tí 2tách của 9những giọt 4dchất lỏng 2trong dây cdtruyền dịch.

Giống 3như đang a0nhắc nhở banh, ban nãy, 32anh đã làm 37một việc a5quá đáng ddbiết bao. 00 © DiendanLeQuyDon.comBiết rõ 1rằng cô 76luôn rất 10sợ anh, ccũng biết a9rõ rằng atừ khi kết 2hôn đến 23nay, anh chưa 2hề động 39vào cơ thể dbđầy vết bfthương tích 96của cô, 56nhưng vẫn e8cưỡng ép 4cô lần a7đầu tiên 6phải hoàn 09toàn đón 28nhận anh 2trong cơn 2thịnh nộ.

Khoảnh 9khắc ngắn 3ngủi khi c8cô ngẩng 6đầu lên 8trong lúc 6buộc mình 8ephải chịu 13đựng anh, 68biểu hiện 6của cô aayếu đuối 3dđến mức 5khiến anh 0ekinh ngạc.

Người 16phụ nữ c9luôn đẹp cfnhất trong 9blúc này, 8không có 29bất cứ esự đề dphòng nào, 5không có bmột chút cnăng lực e4chống trả, 19anh không 7cần phải 92nghĩ ngợi e6quá nhiều, 5cũng không abcần phải cphòng bị, abcó thể 86toàn tâm eftoàn ý sở 3hữu cô.

Khi 1cnãy, một 9cô hầu c8gái thông 2minh nhanh 4nhẹn đã a8nhanh chóng 3thay ga trải 86giường, f5trước mắt eaanh bây giờ, btrên giường 6đã là một 3dải trắng 54muốt sạch 5dsẽ, nhưng edấu vết 0elần đầu 4tiên trong bđời cô 7đã mãi bmãi khắc 5sâu trong 4trái tim 7anh. Lần 1đầu tiên e1của anh 0và cô, chỉ 3là câm lặng, 7chinh phục c7và bạo bdlực. Trong 2giây phút f7anh xé rách ceváy áo trên 89người cô, dcô hét lên ctheo bản 91năng trong 05nỗi sợ bhãi tột cđộ: “Đường 1Dịch, đừng 7làm như 03vậy…” 3Lúc đó, aanh đã trả b8lời cô cnhư thế 6nào? Ồ, 1alúc đó banh còn chưa 4nguôi giận, 0chỉ quả a1quyết đáp 9lại một 4fcâu: “Trong canhà này, 6aanh là người 69quyết định.” cKhoảng thời bgian và cả fquá trình asau đó, 17cô không fnói thêm 3một câu dnào nữa, ecũng không 70khóc, chỉ cbđến lúc eanh chiếm 6trọn cả 7cơ thể dcô, không a2chịu đựng 02được, akhóe mắt b8cô mới 9hơi ươn d0ướt. Nhớ ealại, khi eanh giữ cchặt phần eeo, dấn 0bsâu vào a2trong cơ c3thể cô 0từ phía 6sau, cô vô athức kêu 4dlên một 11câu: “Em 2thấy khó 0chịu…” 15Lúc đó 65anh chỉ ecmỉm cười a9bỏ qua, 0cắn vào 8egáy cô, 0eđáp lại 1emột câu: 1“Anh sẽ akhiến em 6dcảm thấy d9dễ chịu.”

Nhưng 7danh không e8hề biết 3rằng, hóa 69ra, điều 31cô nói là 6sự thật.

Lúc 33đó anh còn 9chưa nguôi 8giận, vậy e4là cô không 5mở miệng 0nói tới 67cảm nhận 4của mình dnữa, cho 23đến lúc 24anh đã bình etĩnh lại, 48mới cảm 6nhận được 6sức nóng 4dchưa từng acó trên 9cơ thể 5dcô. Đưa 5tay sờ lên 9trán cô, 7anh lập 1tức bừng 2tỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.05.2013, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1740
Được thanks: 3835 lần
Điểm: 10.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
2.3

Ánh 6trăng dần c4dần chếch 5về phía 9dtây, thời 5gian lặng f3lẽ trôi cđi, âm thầm c3làm chứng f0cho sự khởi 4đầu của 33một tình 32yêu.

Anh 8ngồi bên 93cô, những 75gón tay thon 40ài lướt bdrên khuôn 6ặt, dừng 8ại ở đôi 6ôi cô. Đôi 6ôi của faô rất đẹp, 9àu môi nhàn chạt, khiến c7gười ta 6hớ đến d0âu nói “thích 3ợp để 0ôn”. Có 93ần, khi bfanh hôn cô, a1ất giác 9aanh đã cắn dhặt chúng, 5hích thú b6hìn ngắm 1ađôi môi dị cắn feới nỗi 6eật máu, cbà điệu 7ộ hốt 4oảng không 7iết phải 2àm thế eào của c8ô.

Khe d1hẽ nâng ahuôn mặt 4ô lên, người 97đàn ông b1úi người 31uống, đôi 8eôi mỏng 8cxinh đẹp fnhẹ nhàng 0lướt trên dđôi môi bcô.

“… 05Tại sao 6lại muốn arời xa anh?”

Anh 1enhìn cô, 5thì thầm 5nói cho cô 3nghe, cũng degiống như f9đang nói 36với chính f8bản thân 3mình.

“Lẽ 72nào em không 8biết, anh 0đã quyết a8định chọn bfem là Đường 38phu nhân, 8thì sẽ dkhông để 7cho em ra 8đi hay sao…?”

Anh b5nhìn cô, a5từ ánh emắt tới e9thái độ 6đều rất cfchăm chú. 86 © DiendanLeQuyDon.comDáng vẻ 6chăm chú 59của người 44đàn ông enày rất 21hấp dẫn, 4acứ ngồi f3yên nhìn b9cô như vậy 19trong năm aphút, rồi bbỗng nhiên afcúi đầu dexuống ngấu 57nghiến đôi 0môi cô.

Anh 9tách hai 9ahàm răng 1bcủa cô fra, dù cô fcòn đang 0ngủ cũng e9không hề 5gây cản 0btrở tới acđộng tác ecủa anh, 0dtừ dịu afdàng đến 36cuồng nhiệt, etừ nhã d3nhặn tới 58kinh hãi, 5một nụ fhôn sâu, 96cũng có 6thể gây bra sóng to cgió lớn 33đến hãi 6fhùng.

Khó e1khăn lắm acô mới 76ngủ thiếp 0đi được, 26cuối cùng 3lại bị a0anh đánh e1thức.

Khẽ 7dkhàng mở 58mắt, ánh 25trăng ngoài ccửa sổ 6đang chiếu 02rọi trên 45khuôn mặt 8banh, cô mở 8to mắt, 6aliền nhìn 2thấy khuôn 9mặt làm cđiên đảo d3chúng sinh e7của anh egiờ đây 6lại dịu fdàng đến adnỗi cô 1dcó cảm bgiác đây fckhông phải 68là hiện dcthực.

Hình 5ảnh anh 8trong cơn 8fthịnh nộ 35vài giờ 8trước lại 4hiện ra 24trước mắt, c6cô lập 9tức bừng 5dtỉnh, đáy famắt ẩn 8fchứa nỗi absợ hãi e0sâu sắc.

“Xin elỗi.” a9Anh nói, 81vuốt ve dekhuôn mặt acô, ánh fmắt dịu bddàng như 6nước, giống 79như ảo cgiác: “Anh 8dđã làm 2em bị đau frồi…”

Anh 2đang ở 0dngay trước f8mắt cô, devới khoảng 9cách chỉ a7vài centimét, 58nhưng cô 6vẫn không 91thể nhìn 2fthấu được 67trái tim 71anh. Người e9đàn ông 86này quá c6thâm trầm, d9cô không debiết rằng 2trên thế dgiới này, dtrong quá 0khứ và 24trong tương 7lai, liệu 0có tồn dctại một 2bngười nào dđó có thể 19hiểu thấu 60được anh 7không. Ít 7nhất, trong 1fgiây phút 6này của angày hôm canay, bản cfthân cô 65là vợ của 23anh, nhưng 6đáng tiếc 13lại không 9phải là ecngười anh efyêu thương.

4cúi đầu, d1né tránh a5ánh nhìn d7đầy áp a3lực của canh: “Không, ekhông sao…”

Vừa 0enói xong, 5cdường như 11nhớ tới fđiều gì 7cđó, cô 2đột nhiên 86ngẩng đầu 6lên.

“Chuyện 6xảy ra ngày 08hôm nay, 5là do em 21đã sai, ekhông liên fquan gì tới 4Lý quản 7gia, thật 3cđấy, anh…”

5chưa kịp 96nói hết 5câu, anh 9đã đưa abtay ra, che 4bmiệng cô 4lại.

“Đừng 8nói nữa.” c7Anh nhìn bbcô, không drõ anh có 76đang nổi 35giận hay 2ckhông, mà 30anh chỉ a8nói: “Hôm 3nay thế d0là đủ 3rồi, đã 13đủ rồi.”

Hôm 2nay đã xảy 2ra quá nhiều achuyện, eađối diện 1với sự 02nghi ngờ 89và lo sợ 1của cô, ebanh không acòn đủ 8kiên nhẫn dđể có dbthể kiểm 7csoát được 5bản thân 0fmình, chỉ ebsợ ngộ 5nhỡ không 25cẩn thận, 7anh lại 4làm cô bị 7tổn thương, 66anh chỉ dcó thể 7ngăn câu anói của eccô lại 39trước khi 0còn đủ 6ekhả năng 2tự khống e5chế bản fthân.

f3đã hiểu 6rồi. Mặc 02dù trong 55giây phút 9ngắn ngủi 7đó, hơi 77thở vẫn 2mang theo anỗi sợ 1hãi, nhưng 3asự phục 4tùng bấy 3clâu nay lại 9khiến cô 6bất giác 7chịu đầu 22hàng trước 2fanh.

“Dĩ 49Ninh.” Anh 0bbỗng nhiên 11gọi tên a4cô, giọng 8nói vô cùng ddịu dàng, 3dchỉ có fđiều, câu enói của d9anh lại 70khiến cô 41lập tức 4sững người elại: “Sau fnày, sẽ 9luôn ở 58bên anh, b9đừng tùy 9tiện ra angoài nữa, 5nhé?”

Chỉ d9vài chữ 04ngắn ngủi, 8cô thông 37minh như b5vậy, sao dkhông hiểu 78ý tứ của 7anh chứ?

Cúi ađầu xuống, 7cô không 76có đường 92lùi, chỉ 3có thể cethỏa hiệp: 75“… Vâng.”

Anh fmỉm cười, bbnụ cười 2rạng rỡ. 9b © DiendanLeQuyDon.comHai tay chống 4xuống hai ccbên người 54cô, anh hôn flên môi ecô, dịu 55dàng vỗ 12về: “Ngoan 2lắm.”

Anh 4flà một fdsắc đen 01thuần khiết, 8từ khi gặp 02cô đến 0enay, chưa 8hề có ý 3định buông etha cô, đó 9là một 08kiểu bám 6riết.

Mọi 9fngười thường drất thích 9nói một 9từ, đó 13là đánh 10cắp tình fcảm. Cố 0nhiên, hành 1động xuất dbphát từ 3atình cảm 3chưa chắc 97đã là một 4việc xấu, enhưng có 2một người, 2elại dồn d8hết tình 2cảm trên 1thế gian 1dành trọn fbcho một d5người, e8cưỡng ép 2người đó a2tiếp nhận 2mà trở 96thành người cbtình luôn 3bị kiểm 3soát, kiểu e8tình cảm 82này sẽ fegiống như abóng tối e5trong hầm 1mộ dần 6dần chiếm 3lĩnh trái 5tim, ý chí, 4toàn bộ 0thân thể bcủa người 5đó, hậu 83quả dẫn 7tới chính 65là một 8kiểu đánh 8ecắp. Kỷ 1fDĩ Ninh tự fcho rằng, 73đánh cắp 4tình cảm 8là mức 9độ cao 9ccấp nhất acủa sự c8bám riết. b © DiendanLeQuyDon.comCòn Đường 9Dịch, rõ 0bràng là e2đã nghĩ 60sai về sự 2bám riết 02này.

Nhưng 3cho dù là b0đúng hay 0sai, không fai có thể 3ngăn cản 8được.

Vậy 55là hôm nay, 6cuối cùng 4anh cũng cra tay, đích ethân bẻ 5gãy đôi bbcánh của bbcô, từ 8đó giam 2cầm cô 8ở bên cạnh 5mình.



---------- 9BỔ SUNG 7THÊM ----------

Chương 53

Xuân 13– Hạ – 20Thu – Đông, b4lại một a4năm với 5ba trăm sáu 62mươi lăm 67ngày mặt 41trời mọc 0và lặn aftrôi đi.
Sáng 8bsớm, khi 0tia nắng 78đầu tiên 5chiếu rọi 15vào phòng 5engủ qua 54lớp rèm 60cửa sổ, 3toàn bộ f4không gian a3lập tức ctrở nên d6ấm áp.

Đây 7là một dngôi biệt 8thự nhỏ c4có hai tầng 1nho nhã, f7tinh tế, 5phòng ngủ 27chính rất fđẹp, toàn 8bộ không 1egian chìm fđắm trong dfmột màu 10trắng nhạt 3fđồng nhất, c3là một 7dsắc trắng ftương đối 7trầm tĩnh, 8trong trẻo, 4sạch sẽ, 5nếu yên 8clặng một 0chút còn 10có thể 5cnghe được ctiếng hít 5thở, thuần 45túy tới 7mức dường b4như khiến 9người ta ckhông nỡ 49động tay 61làm phiền.

Đồng 64hồ sinh chọc đã cnhiều năm 0khiến Kỷ c5Dĩ Ninh tỉnh d1giấc đúng 05vào sáu 0egiờ ba mươi dphút, thứ e2cô nhìn dthấy đầu 5dtiên khi e3vừa mở eemắt là cachiếc đèn b4bằng thủy actinh được dbtreo chính fgiữa trần b6nhà. Nghe 7fnói nó được ekết thủ d4công từ 4bnhững hạt 13thủy tinh bkhác nhau, 8vô cùng 99sang trọng. 91 © DiendanLeQuyDon.comNó là đồ abvật đầu etiên mà 2eánh mắt 5cô chạm ftới trong 4mỗi sớm 77mai tỉnh 87giấc, vậy delà, mỗi f3buổi sáng dsớm, cô 03đều cảm danhận được erất rõ 6cảm giác 6không chân d5thực toát c8ra từ bên bngoài của c4chiếc đèn dchùm đó.

Kỷ eDĩ Ninh bỗng cnhiên mỉm ecười.

Thực fra, đâu 4chỉ có 5mình chiếc 22đèn chùm b2này chứ, 9ngay cả c8cuộc sống 1của cô 9dcũng vậy, 4dbắt đầu 34từ hai năm atrước, 65đã giống 2như chiếc 8đèn chùm 83bằng thủy etinh này, c2sang trọng 0như vậy 2và cũng akhông chân 89thực như athế.

Đây 5blà nhà của 56cô, chốn bđi về duy e8nhất trong b8suốt quãng 5đời còn 42lại của 7bcô, cho dù 2fđến bây 2giờ, mỗi 6khi nghĩ 18lại, cuộc 1hôn nhân eacủa cô 8vẫn như a6một giấc 6mộng ảo dảnh, sau c4khi tỉnh 45dậy rồi 2mới phát chiện ra, a0nó lại d2tồn tại 4một cách 9chân thực 71trên giấy btrắng mực f2đen.

Năm d0nay, cô hai emươi lăm actuổi.

Khi 9cô lên năm 10tuổi, còn fdcó thể dbhồ hởi, 1phấn khởi fvì được bfmặc váy 1đẹp, cùng 5bố mẹ 6đi dự tiệc.

Khi f0cô mười 2dlăm tuổi, ecòn có thể bnỗ lực 1học tập, d1được bố dmẹ biểu c7dương và cvui mừng avì đã đạt 91thành tích 9học tập 0cao trong 4nền giáo aadục dành 3cho những ehọc sinh dtài năng. 6 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí 45khi cô hai dmươi ba cctuổi, đối 74diện với 67cảnh gia 6đình bỗng 0nhiên tan cnát sụp f6đổ, cầm bmột hào ftiền công elàm thuê d2kiếm được 5mỗi ngày cetrong đêm 3ađông giá 1lạnh, khó f2khăn vất cvả như 61thế, nhưng bfcô vẫn 8cảm thấy f0có chút 0hài lòng.

Nhưng enăm cô hai 23mươi lăm atuổi này, ecô đã không 1còn nhớ 4cảm giác 07được cất dtiếng cười 9thoải mái 2dlà như thế 0nào nữa 8rồi.

Bối 7rối ngây 7người hồi blâu, Kỷ fDĩ Ninh gắng d3gượng ngồi 2dậy.

Cầm 9quần áo 9đặt bên c6cạnh giường, 2lần lượt 2mặc từng 99chiếc một, bquần lót, 3báo sơ mi 83bên trong, 4áo len, áo eakhoác, mặc 11dù hệ thống 92điều hòa 5trung tâm 4của ngôi 29biệt thự a5được cài 7đặt trên 48máy tính 0luôn đảm b9bảo bốn 67mùa ấm 2áp, nhưng 8ecô vẫn fakhông quen e8mặc quần 66áo ngủ 58đi lại fkhắp nơi etrong nhà. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrước đây, 90cô có thói ccquen đó, 64bây giờ 5thì không ccòn nữa. 0 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì fcô không a0cần phải afra ngoài, c9một khi 8đã mặc 35quần áo dngủ thì 5cũng không 7cần thiết 3dphải cởi ara nữa.

Vậy f3là, cô dần 79dần sửa 2dđổi thói 65quen, bắt 8đầu mặc 5những chiếc aáo khoác 73ngoài kiểu 1phổ biến, 4giống như bnhững người c7bình thường 43khác, mặc 32vài ngày arồi đem acgiặt và e1phơi lên, 8như vậy, 66đôi khi, 6anhìn các bloại áo 4khoác được 4phơi trên 6ban công, 6cô cũng 9dcó cảm 65giác như dmình vừa 6cđược đi ara ngoài, 2cít nhiều 7cũng có bthể tự dean ủi bản 94thân như 3thế.

Đúng 7evậy, cô eđã không acòn nhớ arõ nữa, b6rốt cuộc dđã bao lâu 5cô chưa cera khỏi 89nơi này 7rồi.

Đương cnhiên, điều c9này không acó nghĩa 0là cô đoạn catuyệt hết 38mọi mối c6liên hệ c2với thế dgiới bên d4ngoài, trên 02thực tế, 1mỗi lần 97cô ra ngoài, 51đều được 8chồng cô fhộ tống, 54nếu anh 70không nhắc 25đến, cô 1tuyệt đối aecũng không 4đề nghị. 3c © DiendanLeQuyDon.comCô biết, 6anh không 4thích, cũng 6sẽ không 19cho phép 8cô một a6mình ra khỏi c8nhà.

5không thể 8phản kháng 2lại anh, c9bởi vì 5tất cả bmọi thứ 5bây giờ dđều đã 7được cô 48gật đầu 66đồng ý 1brồi. Đôi dakhi, cô cũng 64nghĩ, nếu b4thời gian adquay ngược 2ftrở lại evào ngày ccô và anh 20gặp nhau, 71liệu cô 1ecó đi tới 6một quyết 7định giống a1như vậy 2không.

Đáp 7aán vẫn 1là có.

Khi 22gặp anh, 2cô đã không 9còn đường 2lùi nữa 6brồi.

Tình 13cảm của banh rất 91đặc biệt, 27mặc dù dhoàn toàn fgiam hãm 7acô, nhưng 2fcũng đã 82thành công 70khi khiến bcô vẫn fcòn tồn 1tại trên 2thế giới 9fnày cho tới d4ngày hôm 0nay. Ai có cathể nói 54rằng, đây 4không phải 52là một 54kiểu công 7bằng chứ?



“Thiếu 68phu nhân!”

Thấy d8cô bước d4xuống lầu, 4những người ckhác trong 0ngôi biệt e1thự này 7fđều cung c2kính cúi cchào.

Cho dtới ngày echôm nay, 8ecô vẫn acó chút 9chưa quen. e4 © DiendanLeQuyDon.comCô có tài 3năng đức 2ađộ gì, dbliệu có 1gánh vác bcđược thân 9phận thiếu 7phu nhân b6trang nghiêm 5bcủa nhà fahọ Đường dkhông?

Nhưng 70từ sau khi 15gặp gỡ, 26anh đã cưỡng 8ép cô phải 10tiếp nhận eanó, thái bađộ đầy emê hoặc, 9không thể 3đoán được 5chút chân f1tình nào.

Tại dsao lại 3clà em?

2đã từng edhỏi anh dnhư vậy.

3được anh 4cứu thoát 6trong một ftrận hỏa 7hoạn lớn, 13cuối cùng ecũng tỉnh 27dậy sau fđúng một abtuần hôn 9mê. Ba ngày 48sau, khi đối bdiện với 3tờ giấy 9eđăng ký 23kết hôn 91bằng giấy b0trắng mực 7bđen, anh 5đã khiến 66cô hoàn 2atoàn sửng 3asốt.

Tại asao lại 27là em?

68hỏi anh chết lần 3này tới 35lần khác. 11 © DiendanLeQuyDon.comGiống như 1ekhông từ c4bỏ hy vọng, alại giống 9như bị canh làm cho 73hoảng sợ fmà câu chữ 6trở nên blộn xộn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
       



Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

linh ỉn: chạy lại xì mũi vào ng yy và nhật cái nữa
linh ỉn: chúc m.n *xì* ngủ ngon *sụt xịt*
Thủy Bách Nhật: thoai mọi người ngủ ngon a, muội đi ngủ đây a, chúc các tỷ ngủ ngon
Lăng Kỳ Y: @@
linh ỉn: vậy hả! ta k biết *ánh mắt vô tội* ai em so ri mà *chạy lại gần**xì mũi**chạy xa*
Lăng Kỳ Y: phủi ra phủi ra, dám xì zô áo ta, nàng biết đây là đồ bạn zai ta tặng không hả
Lăng Kỳ Y: Sặc
linh ỉn: kỳ y sao nàng giống ta thêw, y đúc luôn, đồng chí a *xì mũi vào áo yy*
Lăng Kỳ Y: ây da bình thường ta chỉ mong đc nghri học, nhưng h mới nghỉ đc 1 ngày đã không chịu đc rồi, thật nhàm chán chán đến mức ngày ngủ nhiều quá h không ngủ đc a
linh ỉn: @kỳ y: ta ngày nghỉ cũng buồn a, ốm quá trời
nhật: đúng, vk tỷ nằm cạnh ngủ ngon lành trg khi tỷ *xì mũi* liên tục *sụt xịt*
Thủy Bách Nhật: Linh: thế là để lại mình tỷ tự kỉ à
Thủy Bách Nhật: Kỳ Kỳ tỷ a, tỷ sao thế
Lăng Kỳ Y: ta điên ta điên a a a a a a
linh ỉn: em yêu đi ngủ rồi, tỷ bị nghẹn mũi k ngủ đc *sụt sịt*
Lăng Kỳ Y: a đien mất thôi, ta đúng là thích bị ngc, hôm nay đc nghỉ mà lại cảm thấy thật buồn chán
Thủy Bách Nhật: ừm, còn siu nhân của tỷ đâu a
linh ỉn: còn nhật đáng yêu a
Thủy Bách Nhật: còn nì
linh ỉn: còn ai k???
Tiểu Hân Nhi: đó là truyện V.I.P, bạn phải đổi điểm để đọc
Lãnh Huy3t: tr đó đọc chỗ nào ta chỉ thấy hết chương 13 thui
Tiểu Hân Nhi: biết chứ
Lãnh Huy3t: nàng pít tr vợ yêu nữ cảnh sát của thượng tướng k
Tiểu Hân Nhi: chào ~~
Lãnh Huy3t: chào nàng
Lãnh Huy3t:
Tiểu Hân Nhi: còn ta đây
Lãnh Huy3t: còn ai k
Lãnh Huy3t: Còn ai k z
Tiểu Hân Nhi: con bị mất ngủ pa ơiiiii...


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.249s | 15 Queries | GZIP : On ]