Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Đen trắng - Triêu Tiểu Thành

 
Có bài mới 28.04.2013, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1758
Được thanks: 4323 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
images

Đen Trắng


Tác giả: Triêu Tiểu Thành

NXB: Văn Học

Năm xuất bản: 28/03/2013

Dạng bìa: Bìa mềm

Kích thước: 14.5x20.5 cm

Khối lượng: 850 g

Giá bán: 135.000 VND

Giới thiệu nội dung:

Kỉ Dĩ Ninh là một cô gái bình thường, đơn giản, trong sáng và không chút tì vết.

Đường Dịch lại là ông chủ của một tập đoàn kinh tế lớn, trong thế giới của anh không thiếu những bí mật khó lý giải, thậm chí không ai dám đủ can đảm để lý giải.

Hai con người, hai tính cách, hai thế giới đối lập nhưng số phận đã cho hai người gặp gỡ, và từ đó những câu chuyện bất ngờ nhưng thú vị đã diễn ra.

Đường Dịch vốn là một công tử trong tay không thiếu thứ gì, anh thờ ơ với tất cả nhưng lại bị Kỉ Dĩ Ninh thu hút. Anh đã từng nếm thử tất cả những thứ khiến con người mê đắm, và giờ đây anh muốn thử lao vào thứ tình cảm cám dỗ này. Trong cuộc chiến ấy, anh quá mạnh mẽ, cũng quá cực đoan, bởi anh biết không cực đoan không giữ được cô. Tình yêu ấy của anh, sự nồng nhiệt ấy của anh, Kỉ Dĩ Ninh có thể đơn thuần nhưng không ngốc nghếch, sao cô có thể không hiểu? Dù giá trị quan của họ khác nhau, nhưng cô biết rằng trong tình yêu họ đã chung một lối.
Liệu rằng tình yêu có giúp họ vượt qua được sự khác biệt để đến với nhau?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.04.2013, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1758
Được thanks: 4323 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng- Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Chương 1

Đêm khuya, đêm lạnh như nước.
Ngoài ban công, gió thổi mạnh, một người đàn ông đang đứng dựa vào lan can. Chiếc áo sơ mi đơn sắc may theo kiểu cổ điển, thiết kế cổ tay lật lộ rõ một nửa cánh tay thon dài, dưới ánh trăng có thể thấp thoáng nhìn thấy dấu móng tay bấu chặt của phụ nữ hằn trên đó. Ba khuy trên cùng của áo sơ mi được mở tung, thấy rõ những vết thâm tím trên xương quai xanh, tuyên bố một cách rõ ràng rằng một cuộc làm tình vừa kết thúc. Vô cùng chói lòa, quả quyết, khiến ai nhìn cũng phải giật mình.

Anh vốn sở hữu một khuôn mặt tuyệt đẹp, lại vừa rút khỏi vòng xoáy ái tình, vẻ gợi cảm còn chưa kịp tiêu tán hết, người khác nhìn vào, chỉ cảm thấy anh tinh quái gấp ba lần so với vẻ quái dị vốn có thường ngày.

Phía sau lưng người đàn ông là đám người tùy tùng và quản gia, họ đều là những người đã phục vụ lâu năm trong ngôi biệt thự này. Viên quản gia dẫn đầu đám người vâng vâng dạ dạ đứng bên cạnh giải thích: “Dịch thiếu gia, chúng tôi không cố ý… Chỉ là thấy thiếu phu nhân ở yên trong nhà đã quá lâu rồi, vì vậy mới nhất thời nổi hứng đưa phu nhân ra ngoài chơi, không ngờ lại mang đến phiền phức lớn như vậy…”

Anh chỉ lắng nghe, không đáp lời. Trên tay là điếu thuốc bạc hà thon dài, khói thuốc bay lên, che lấp hết biểu hiện của anh. Phía sau làn khói cuộn tròn, chỉ nhìn thấy sắc trắng xanh hiện rõ trên khuôn mặt vô cùng khôi ngô, tuấn tú. Người đàn ông này thường ngày đã không liên quan gì tới hai chữ hiền hòa, mà đêm nay, khí thế toát ra từ người anh lại càng bức thiết hơn, khi người ngoài nhìn vào, chỉ có cảm giác sợ hãi như bị anh gí lưỡi dao vào cổ họng, vô cùng quái dị.

Cảm giác lấn át từ phía anh quá nặng nề, viên quản gia run rẩy, ấp úng, mấy câu giải thích trở nên sống sượng, yếu ớt, khiến người nghe cảm thấy vô cùng bất lực.

“Lý quản gia…” Người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, cắt đứt lời giải thích của viên quản gia một cách không hề khách khí, lạnh lùng nói: “Anh có biết tôi thuê quản gia để làm gì không?”

“Biết, biết ạ… để xử lý công việc trong nhà họ Đường…”

“Anh ở trong nhà họ Đường bao lâu rồi?”

Viên quản gia sững lại, chột dạ cúi đầu: “Một… một tháng.”

Người đàn ông chậm rãi rít một hơi thuốc, cúi đầu phẩy phẩy ngón tay, dụi điếu thuốc vào trong chiếc gạt tàn, sau đó hằn học vặt đứt đầu lọc thuốc, động tác thể hiện rõ sự bạo lực trong yên lặng.

“Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, anh đã nghe nói rồi chứ?”

Nghe thấy câu nói đó, Lý quản gia như muốn nghẹt thở.

Anh đương nhiên là đã từng nghe nói. Làm việc dưới quyền người đàn ông này, một là sống, hai là chết, tấm gương của vết xe đi trước, sao có thể không rõ được. Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, chỉ vì một lần phạm sai lầm nhỏ, đã nói ra điều không nên nói, khiến thiếu phu nhân của ngôi biệt thự này nảy sinh cảm giác sợ hãi về thân phận của ông chủ kia, cuối cùng, bị ông chủ biết được, ông chủ nổi cơn thịnh nộ, từ đó về sau, không ai biết tăm tích và kết cục của Trình quản gia nữa.

Nghĩ tới đó, Lý quản gia bất giác cảm thấy ớn lạnh, giọng nói lại mang thêm vẻ cầu xin: “Dịch, Dịch thiếu gia…”

“Anh biết rõ quy tắc làm việc của tôi. Anh đã làm việc ở đây một tháng, chỉ một tháng thôi, mà chuốc cho tôi phiền phức lớn như vậy.”

“Dịch thiếu gia, tôi thực sự chỉ bất cẩn đưa thiếu phu nhân ra ngoài thôi mà…”

“Đối với Kỷ Dĩ Ninh, một lần bất cẩn cũng đủ chết rồi.”

Anh cắt ngang câu nói của quản gia, buột miệng nói ra một câu như vậy, khí thế mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó trong giây lát đều hiểu rõ thiếu phu nhân có tên gọi Kỷ Dĩ Ninh này rốt cuộc có ý nghĩa thế nào đối với người đàn ông kia. Anh ta đã quá quen với đủ loại thủ đoạn bạo lực, chính diện hay phản diện, tất cả đều mang bóng dáng của âm mưu đen tối, luôn khiến người ta rơi vào thế bế tắc.

Viên quản gia phạm sai lầm kia sợ đến nỗi quỳ sụp xuống.

Tất cả mọi người đều im bặt, chỉ thấy một cảm giác sợ hãi nhói lên trong tim.

“Lần này, tôi tha cho anh.” Người đàn ông quay người lại, giơ tay gõ gõ vào hàng lan can bằng đá, giọng điệu uy hiếp rõ rệt: “Hôm nay tôi không muốn động thủ thêm nữa. Trước khi tôi thay đổi ý định, hãy đem theo người của anh… Cút!”



Trong phòng ngủ chính.

Với tư cách là bác sĩ gia đình của nhà họ Đường, Thiệu Kỳ Hiên cảm thấy toàn bộ quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời đều đã dâng hiến cho nhà họ Đường rồi. Nếu thế lực đen tối cũng có thể dùng con số cụ thể để hình dung, vậy thì, không còn nghi ngờ gì nữa, trong mười phần thiên hạ, nhà họ Đường đã chiếm tới bảy phần một cách đường đường chính chính. Một gia thế đồ sộ như vậy, các cuộc tàn sát, cướp bóc trắng trợn cũng không phải là ít.

Tuy nhiên, bệnh nhân của ngày hôm nay rất đặc biệt, không phải là một thuộc hạ đắc lực nào đó của nhà họ Đường, mà là một cô gái không có chút cảm giác uy hiếp, nguy hiểm nào cả.

Cô không quá xinh đẹp, nhất là khi đứng cạnh dung nhan rực rỡ của chủ nhân nam, cô càng bị lu mờ và có phần vô vị, tẻ nhạt.

Nhưng, lại không thể dùng từ “tầm thường” để hình dung về cô.

Thiệu Kỳ Hiên quan sát người bệnh đang nằm trên giường, nhìn khuôn mặt vô cùng thanh tú của cô, không hiểu sao, anh bỗng nhiên có một cảm giác yên bình kỳ lạ, dường như những nơi cô xuất hiện, người ta đều có cảm giác thoát khỏi chốn nhân gian vô cùng hỗn tạp này.

Thiệu Kỳ Hiên thu ánh nhìn lại, không dám nhìn trực diện quá lâu. Đây là người phụ nữ của Đường Dịch, nhìn lâu một chút cũng mắc tội chết.

Đầu mũi kim nhọn hoắt chuẩn xác chọc vào tĩnh mạch bên tay phải, kỹ thuật điêu luyện khiến chỉ có chút máu đỏ cuộn lên trong ống tiêm thon dài, nhưng cảm giác bỗng nhiên bị nhói đau vẫn làm người đang nằm trên giường mơ màng trong cơn mê man.

Hoàn toàn ngược lại với chồng của cô, cô là một người hoàn toàn không có chút cảm giác nguy hiểm nào, ngay cả một ánh mắt đơn giản cũng khiến trái tim người ta tĩnh lặng, yên bình.

“Bác sĩ Thiệu?”

“Vâng, tôi đây.” Thiệu Kỳ Hiên nở một nụ cười vỗ về, đưa tay sờ lên trán cô: “Cô bị sốt rồi, tuy nhiên không nghiêm trọng lắm, ít nhất thì cô cũng cần phải tin tôi chứ?”

Cô đáp lại anh bằng một nụ cười dịu dàng, ấm áp, khuôn mặt cười mặc dù còn vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn không để lộ một chút dấu tích ấm ức nào, ngược lại, trong giọng nói rõ ràng còn có chút áy náy.

“Tôi… lại làm phiền anh rồi.”

“Đâu có.”

Thiệu Kỳ Hiên cẩn thận dùng băng y tế dán lên phần da xung quanh mũi kim, cố định đầu kim luồn. Ánh mắt anh vô tình liếc nhìn lên trên, bắt gặp ngay vết thâm tím do bị người khác bóp mạnh trên cánh tay cô, trong lòng Thiệu Kỳ Hiên bỗng dấy lên một cảm giác phẫn nộ.

Gã đàn ông Đường Dịch này, khi đã nổi xung, thật sự có thể ra tay với cô đến mức độ này sao?! Thiệu Kỳ Hiên thầm nghĩ, chuyện này, Đường Dịch đương nhiên làm được, anh biết, Đường Dịch tuyệt đối có thể làm được.

Thiệu Kỳ Hiên bỗng nhiên không kiềm chế nổi, cất tiếng hỏi: “Có đau không?”

“Không đau.” Cô cứ nghĩ rằng Thiệu Kỳ Hiên hỏi về việc đầu mũi kim đâm vào mu bàn tay ban nãy có đau không, vội vàng lắc đầu: “Không đau chút nào.”

Thiệu Kỳ Hiên yên lặng một lát, lúc này mới phát hiện ra cô và anh đang không cùng nói về một vấn đề. Bác sĩ Thiệu bật cười, thật đúng là, ai hỏi cô mũi kim ban nãy có đau không cơ chứ, cho dù anh không tự khen trình độ kỹ thuật của mình, thì một chút lòng tin với nó, chắc anh cũng có. Nếu cô không phải là người phụ nữ của Đường Dịch, một Thiệu Kỳ Hiên như anh sao có thể chui ra khỏi chăn ấm nệm êm, đích thân đến đây chỉ để làm một việc đơn giản là chọc mũi tiêm cho cô giữa đêm khuya gió lớn như thế này, có đưa cho anh một trăm vạn hay nhiều hơn nữa anh cũng chẳng làm. Đây không phải vấn đề thù lao, đây là vấn đề tự trọng của một người đàn ông.

“Ồ, không phải là tôi hỏi cô vết châm kim có đau không…”

Cô đã đơn thuần, lại còn phản ứng chậm chạp như vậy, Thiệu Kỳ Hiên cũng ngại không muốn nói thẳng, “Tôi muốn hỏi cô hành động biến thái của Đường Dịch ban nãy có khiến cô bị đau không?” Nếu không phải vì e ngại cô là con gái, sẽ cảm thấy xấu hổ, kỳ thực chuyện riêng của Đường Dịch, Thiệu Kỳ Hiên dù có ngốc đến mấy cũng biết rõ giới hạn bảo vệ bản thân, từ phong cách làm việc hay trò chuyện cũng chỉ tới một mức độ nào đó là phải dừng lại.

Nghĩ một lát, cuối cùng phẩm chất đạo đức cao thượng của một vị bác sĩ vì dân phục vụ đã đánh bại tất cả ý nghĩ nhỏ nhen, vụ lợi, Thiệu Kỳ Hiên lôi mấy lọ thuốc từ trong túi thuốc ra, thuốc bôi, thuốc viên đủ cả, anh đặt chúng lên đầu giường của cô, khẽ nói: “Mấy thứ đó… nếu như, tôi nói là nếu như nhé, trên người cô có chỗ nào bị anh ta làm cho bị đau, nhớ dùng cái này bôi lên vết thâm tím, kết hợp với thuốc uống, chỉ vài ngày là khỏi.”

Cô cuối cùng đã hiểu anh đang nói gì, khuôn mặt bỗng nhiên nóng bừng lên, đỏ ửng. Giống như bí mật đáng xấu hổ nhất bị phơi bày ra trước mặt mọi người, giá trị quan của cô cùng mọi sự giáo dục mà cô được nhận đã khiến cô không biết phải làm thế nào, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hơn nữa, lúc này, vị bác sĩ đối diện với cô lại là một người khác giới, càng khiến cô không muốn thừa nhận tất cả những việc vừa xảy ra, không muốn bất kỳ ai biết được tất cả những điều mà cô phải gánh chịu.

“Tôi không sao, thật sự không sao…”

Cô cố gắng phủ nhận mọi việc vừa xảy ra theo bản năng. Bởi vì từ rất lâu, cô đã chuẩn bị tâm lý rằng, có một ngày những chuyện này sẽ xảy ra, vì thế, ngày hôm nay, khi cuối cùng cũng bị anh ức hiếp, tâm trạng cô lại không quá đau khổ như vậy. Nhưng, điều đó không có nghĩa là cô không hoảng sợ, cô có nỗi sợ hãi của riêng mình, điều cô lo sợ nhất, chính là chuyện cô bị anh ức hiếp này lại bị người khác biết được. Mọi sự đồng cảm, châm chọc, than thở xót xa đan xen đó của người đời và cả ánh mắt phẫn nộ trước sự cam chịu, mới là điều khiến cô không thể chịu đựng được trong cuộc đời.

Thiệu Kỳ Hiên nở một nụ cười dịu dàng, khuyên nhủ cô: “Thân thể là của cô, tốt hay xấu cũng là do cô gánh chịu. Tôi là bác sĩ, cô là bệnh nhân của tôi, giữa hai chúng ta không phải mối quan hệ nam nữ thông thường, mà là mối quan hệ đơn thuần giữa bác sĩ và bệnh nhân, vì vậy, cô có thể yên tâm về tôi.”

Cô giống như bị người khác nhìn thấu tâm can, mím chặt môi, không phản đối nữa.

“Bác sĩ Thiệu!” Cô nói cảm ơn anh với vẻ dịu dàng, đầy cảm kích: “Cảm ơn anh.”

Thiệu Kỳ Hiên tặng cô một nụ cười giúp cô yên lòng, quay người dặn dò vài câu với người giúp việc đang ở bên cạnh chăm sóc cho cô, nhắc nhở những điều mà người bệnh cần phải chú ý trong mấy ngày tiếp theo, sau đó rời khỏi phòng ngủ chính.

Trước khi ra về, không kiềm chế nổi, anh còn quay đầu nhìn người đang nằm trên giường thêm một lần nữa. Dưới ánh trăng êm dịu, hàng lông mày của cô nhíu chặt lại. Anh có thể nhận thấy, cô ngủ không được ngon giấc, nhưng vẫn mím chặt đôi môi, không nói bất kỳ chữ “không” nào.

Kỳ Hiên bỗng nhiên có chút cảm khái.

Một cô gái tốt đẹp như vậy, sao lại gặp phải một người đàn ông quái dị như Đường Dịch kia chứ, với sự hiểu biết của anh về Đường Dịch, anh biết rõ rằng, từ nay về sau, cô gái này chắc chắn sẽ bị người đàn ông kia bẻ gãy mọi đôi cánh.

Bên ngoài phòng ngủ, trợ thủ đắc lực nhất của chủ nhân nhà họ Đường đang đứng chờ lệnh. Nhìn thấy Thiệu Kỳ Hiên bước ra, Doãn Khiêm Nhân đưa cho anh một cốc nước, “Anh vất vả rồi.”

Kỳ Hiên không kiềm chế được nỗi cảm khái nhất thời: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, một dây thần kinh nào đó của anh ta lại bị chập mạch rồi sao? Hành hạ một cô gái mềm yếu trở nên dở sống dở chết như thế…”

“Tính cách của Dịch thiếu gia, anh cũng hiểu rõ rồi đấy.” Khiêm Nhân cười đau khổ, “Mặc dù rất ít khi thể hiện ra bên ngoài nhưng một khi đã nổi xung lên, tất cả đám người dưới chúng tôi đều gặp tai họa theo.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.05.2013, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1758
Được thanks: 4323 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
Chương 2

Trong màn đêm đặc quánh, Thiệu Kỳ Hiên thấy người đàn ông trước mặt khẽ nhíu mày. Hàng lông mi mềm mại, đôi mắt long lanh, mang lại cho người ta một cảm giác an toàn.
Biểu hiện sinh động trong giây phút ngắn ngủi đó khiến Thiệu Kỳ Hiên có cảm giác Đường Dịch hóa ra cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, cũng biết hối hận, cũng biết đau khổ.

Nhưng chỉ một giây sau đó, làn mây mù bay lên trong động tác vung tay đã làm rối loạn toàn bộ hình ảnh, anh quay người hướng về phía Kỳ Hiên, ánh mắt sắc lạnh như những vì sao lộ ra sau lớp mây mù, giọng nói khàn đặc mà gợi cảm.

“Giúp tôi chữa trị cho cô ấy.”

Cứng rắn, không cho phép trình bày, đó là tác phong điển hình của Đường Dịch.

Kỳ Hiên bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Thiếu chút nữa, anh lại bị mê hoặc bởi ngoại hình của người đàn ông này. Sao có thể quên được, Đường Dịch là người đàn ông không biết đến từ “hao tổn tâm trí”, cũng chưa từng biết cảm giác đau lòng nhất trên thế giới này là gì.

“Thật lòng, tôi thật sự không hiểu trong lòng cậu đang nghĩ gì.” Kỳ Hiên rầu rĩ nói: “Bên ngoài nhiều phụ nữ như vậy, cậu từ trước đến giờ đều không buồn để ý dù chỉ là một ánh mắt, còn người ở trong nhà này, cậu cất giấu cô ấy kỹ như vậy, nhưng thi thoảng nổi cáu lên,  lại ức hiếp cô ấy tới nỗi sống dở chết dở. Tôi đang muốn hỏi xem, cậu mắc phải căn bệnh gì vậy hả? Giống như dịch SARS ngăn chặn được một thời gian lại bùng nổ sao?”

Đường Dịch bỗng nhiên mở miệng gọi tên của anh, ngữ điệu bình tĩnh nhưng hàm chứa một sự cảnh cáo.

“Thiệu Kỳ Hiên.”

“Thôi được rồi, biết rồi!” Kỳ Hiên luôn là người bình tĩnh, cũng chẳng buồn để ý tới khuôn mặt kỳ quái của Đường Dịch, “Cậu tự mình tới thăm cô ấy đi. Ba tháng trước, khi cậu đưa cô ấy về, khắp người cô ấy đầy thương tích, ba tháng vừa qua đã ổn hơn nhiều rồi, tối nay bị cậu hành như vậy, lại hoàn toàn quay trở về trạng thái ban đầu rồi.”

Kỳ Hiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã là hai giờ sáng. Sau khi giáo huấn Đường Dịch một hồi về việc cứu người sắp chết, giúp người bị thương, chăm sóc tốt cho người bệnh theo y đức nghề nghiệp, bác sĩ Thiệu lê tấm thân mệt mỏi rời khỏi nhà họ Đường.



Không gian lại trở về trạng thái tĩnh lặng.

Người đàn ông đứng trên ban công không hề nhúc nhích. Ánh mắt anh nhìn về phía những khóm hoa hồng đang nở rộ trong vườn hoa trước mặt, những cánh hoa rực rỡ đó là nhờ có sự chăm sóc tận tâm của cô trong những ngày vừa qua. Đỏ, vàng, tím, trắng, đen, cam, xanh… muôn màu rực rỡ, cô đã khiến ngôi nhà này trở nên ấm áp hơn nhiều.

Ánh trăng mênh mang, biến hóa kỳ ảo trong ánh mắt ai.

Ổn định lại tâm trạng, người đàn ông quay người, liếc nhìn điếu thuốc còn đang cháy dở trên tay, anh ném điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bên cạnh, chậm rãi rảo bước về phía phòng ngủ chính.

Anh giơ tay vặn nắm đấm cửa, bước vào. Trong phòng ngủ có vài ba cô hầu đang chịu trách nhiệm chăm sóc thiếu phu nhân, thấy bóng dáng của anh xuất hiện trước cửa, họ lập tức đồng thanh cung kính cúi chào: “Dịch thiếu gia.”

Anh giơ ngón tay lên, làm động tác ra hiệu yên lặng. Đôi môi mỏng khẽ động đậy, ra lệnh.

“Ra ngoài.”

Đám người hầu lập tức lui ra, thận trọng đóng cửa lại, căn phòng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Bước đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô.

Ánh trăng đêm nay thật sáng, xuyên qua khung cửa sổ chiếu rọi vào trong phòng, rọi lên khuôn mặt cô. Một dung nhan nhợt nhạt, đôi lông mày nhíu chặt, cô đã quen với việc nhẫn nhịn, đã quen với việc nhượng bộ, dù đau đớn hơn nữa, thương tích hơn nữa cũng không kêu một tiếng, khi phải chịu ấm ức cũng chỉ dám mím chặt đôi môi hơn một chút mà thôi.

Nhìn cô như vậy, anh lại cảm thấy trống ngực đập liên hồi một cách không giải thích nổi. Mà những vết thương trên cơ thể cô, lại chính là do anh gây ra.

Mấy tiếng đồng hồ trước đó, cô ngây người nhìn anh nổ súng giết người, biết rõ rằng người mà anh giết chính là kẻ muốn sát hại cô, nhưng khi anh nổ súng, ý đồ tàn sát lạnh lùng trong ánh mắt đó lại khiến cô run rẩy, anh là một người máu lạnh, một cuộc sống như vậy đối với anh đã trở nên quá bình thường, nhưng cô thì không, lần đầu tiên nhìn thấy người bị trúng đạn đổ gục xuống trước mắt mình, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là muốn chạy trốn.

Vậy là cô đã phạm phải sai lầm trước mặt anh, chính là lúc khi anh đưa tay về phía cô, cô bất giác bước lùi lại phía sau.

Một động tác nhỏ như vậy nhưng cũng thể hiện rõ rằng cô muốn thoát khỏi trái tim anh, khiến anh nổi cơn thịnh nộ. Anh bất chấp sự sợ hãi trong mắt cô, ỷ thế mạnh lôi cô về nhà, sau khi ném cô lên giường, động tác đầu tiên chính là xé toạc bộ váy liền trên người cô.

Tại sao lại là cô?

Đây là một câu hỏi rất hay.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.05.2013, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1758
Được thanks: 4323 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
2.2

Kỳ Hiên đã từng hỏi anh, Đường Kình cũng đã từng hỏi anh, thậm chí ngay cả anh cũng đã từng tự hỏi bản thân mình.

Tại sao anh lại phải cưỡng ép cô đảm trách thân phận Đường phu nhân như vậy?

Anh còn nhớ đã rất nhiều lần, vào những sớm mùa đông hoặc những đêm khuya gió lạnh, một mình cô bước xuống lầu, trong làn áo mỏng manh, bơ vơ không mục đích, bước chân tập tễnh giống như cuộc đời của cô, khó khăn trắc trở, không nhìn thấy tương lai. Tuyết rơi đầy khoảng sân rộng lớn trống trải tĩnh mịch của ngôi biệt thự, từng lớp tuyết dày, mênh mông một màu trắng xóa, cô khom lưng, không kìm nén được, đưa ngón tay viết những chữ gì đó trên tuyết.

Là một từ đơn: “weg”. Cô nắn nót viết từng chữ, chữ cái đầu tiên không viết hoa. Còn nhớ hai năm trước, khi cô còn là một nữ sinh của trường Đại học Cambridge London – Vương quốc Anh, thầy giáo tiếng Đức từng đặc biệt nhắc nhở cô, từ đơn này sẽ có ý nghĩa khác nhau nếu chữ cái đầu tiên của nó được viết hoa hay viết thường.

Cô lặng lẽ nhìn nét chữ mình viết, tin chắc rằng mình không hề viết sai.

Tiếng Đức, có nghĩa là “rời xa”.

Nhìn nét chữ mình viết, cô cảm thấy trong lòng lạnh tới mức hãi hùng. Đưa mắt nhìn ra xa, mênh mông tuyết trắng, chỗ dựa mong manh, sự giá lạnh… Khi một bên vai phải gánh vác toàn bộ thế giới, cô chỉ cảm thấy bản thân mình cần gì phải gánh vác thật tốt, nhưng trong đêm khuya tuyết rơi gió lạnh đó, anh đã ôm chặt cô vào lòng, còn nỗi cô đơn hiu quạnh lại chỉ có thể nói riêng với bản thân mình được thôi.

Năm đó, cô chẳng qua chỉ là một cô gái hai mươi tư tuổi.

Nhưng không ai có thể giúp được cô. Không ai dám giúp đỡ cô.

Đêm khuya năm đó, khi lái xe về nhà, anh đã bắt gặp cảnh tượng ấy. Anh chỉ im lặng, bước xuống xe, không phát ra một tiếng động nào. Bóng dáng chán nản, vô vọng tìm kiếm xung quanh của cô khiến anh dâng trào nỗi xúc cảm. Anh thấy cô đang chăm chăm nhìn ra phía bên ngoài ngôi biệt thự, còn nhìn thấy cả nét chữ mà cô đã viết trên tuyết trắng. Thật tồi tệ, anh lại hiểu tiếng Đức. Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, một lát sau, anh điềm tĩnh bước lại gần, hờ hững buông một câu: “Em muốn đi đâu?”

Cô biết, anh ghét nhất những lúc cô không nghe lời. Anh đã từng nói với cô, anh đã muốn có cô, cả đời này, cô chỉ có thể làm vợ của anh. Hôm đó anh đã uống rượu, với tửu lượng của anh, chút rượu đó không thấm vào đâu, anh vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng anh lại sở hữu một khuôn mặt trời sinh vô cùng đẹp đẽ, sau khi uống rượu, chút men cay trào lên đầu mày khóe mắt, trong ánh sáng hỗn tạp, ngay lập tức, cả người anh toát lên vẻ nguy hiểm khiến cô cảm thấy vô cùng sợ hãi. Anh cởi áo ngoài, khoác lên người cô, vòng tay ôm ngang eo cô cùng bước vào nhà, sau đó ném mạnh chiếc chìa khóa xe, ngồi xuống sofa, ra lệnh cho viên quản gia đang hốt hoảng chạy tới sau khi vừa tỉnh dậy: “Gọi người chịu trách nhiệm chăm sóc cho thiếu phu nhân đến đây.”

Sắc mặt của viên quản gia trở nên hoảng sợ. Ngồi trong vòng tay anh, trong chốc lát, cô hiểu rõ việc chọc giận người đàn ông này sẽ có hậu quả đáng sợ như thế nào. Cô lập tức lo lắng, ngước mắt lên cầu xin: “Đừng trút giận lây sang người khác, là do em đã xúi giục họ.”

Anh ra vẻ không nghe thấy, làm việc theo nguyên tắc của riêng mình. Việc xử lý một vài người, cũng chỉ cần vài câu nói đơn giản, quãng đời sau này của một số sinh mệnh đã bị hủy hoại hoàn toàn. Cô bị ép vào thế yếu hơn anh, đành vứt bỏ mọi nỗi sợ hãi và ý định không muốn gần gũi anh, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nghẹn ngào nói: “Đường Dịch, đừng làm như vậy”. Nước mắt cô lã chã rơi xuống, rớt vào cổ áo sơ mi của anh, thấm ướt áo anh, lạnh lẽo mà bất lực, để anh nhìn thấy sự đầu hàng tuyệt đối của cô, anh mới chịu buông tha.



Thời gian trôi đi, đến giờ phút này của ngày hôm nay, giữa anh và cô cuối cùng vẫn đi tới chỗ phải chịu tổn thương nặng nề.

Đường Dịch chăm chú nhìn Dĩ Ninh.

Cả khuôn mặt anh đắm chìm trong bóng tối mênh mang, muốn tìm thuốc để hút, nhưng trong đầu lại lóe lên ý nghĩ “cô ấy không thích mùi thuốc”, vậy là anh từ bỏ ý định.

Không gian vô cùng tĩnh mịch.

Chỉ có tiếng nhỏ tí tách của những giọt chất lỏng trong dây truyền dịch.

Giống như đang nhắc nhở anh, ban nãy, anh đã làm một việc quá đáng biết bao. Biết rõ rằng cô luôn rất sợ anh, cũng biết rõ rằng từ khi kết hôn đến nay, anh chưa hề động vào cơ thể đầy vết thương tích của cô, nhưng vẫn cưỡng ép cô lần đầu tiên phải hoàn toàn đón nhận anh trong cơn thịnh nộ.

Khoảnh khắc ngắn ngủi khi cô ngẩng đầu lên trong lúc buộc mình phải chịu đựng anh, biểu hiện của cô yếu đuối đến mức khiến anh kinh ngạc.

Người phụ nữ luôn đẹp nhất trong lúc này, không có bất cứ sự đề phòng nào, không có một chút năng lực chống trả, anh không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cũng không cần phải phòng bị, có thể toàn tâm toàn ý sở hữu cô.

Khi nãy, một cô hầu gái thông minh nhanh nhẹn đã nhanh chóng thay ga trải giường, trước mắt anh bây giờ, trên giường đã là một dải trắng muốt sạch sẽ, nhưng dấu vết lần đầu tiên trong đời cô đã mãi mãi khắc sâu trong trái tim anh. Lần đầu tiên của anh và cô, chỉ là câm lặng, chinh phục và bạo lực. Trong giây phút anh xé rách váy áo trên người cô, cô hét lên theo bản năng trong nỗi sợ hãi tột độ: “Đường Dịch, đừng làm như vậy…” Lúc đó, anh đã trả lời cô như thế nào? Ồ, lúc đó anh còn chưa nguôi giận, chỉ quả quyết đáp lại một câu: “Trong nhà này, anh là người quyết định.” Khoảng thời gian và cả quá trình sau đó, cô không nói thêm một câu nào nữa, cũng không khóc, chỉ đến lúc anh chiếm trọn cả cơ thể cô, không chịu đựng được, khóe mắt cô mới hơi ươn ướt. Nhớ lại, khi anh giữ chặt phần eo, dấn sâu vào trong cơ thể cô từ phía sau, cô vô thức kêu lên một câu: “Em thấy khó chịu…” Lúc đó anh chỉ mỉm cười bỏ qua, cắn vào gáy cô, đáp lại một câu: “Anh sẽ khiến em cảm thấy dễ chịu.”

Nhưng anh không hề biết rằng, hóa ra, điều cô nói là sự thật.

Lúc đó anh còn chưa nguôi giận, vậy là cô không mở miệng nói tới cảm nhận của mình nữa, cho đến lúc anh đã bình tĩnh lại, mới cảm nhận được sức nóng chưa từng có trên cơ thể cô. Đưa tay sờ lên trán cô, anh lập tức bừng tỉnh.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.05.2013, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1758
Được thanks: 4323 lần
Điểm: 10.52
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 11
2.3

Ánh trăng dần dần chếch về phía tây, thời gian lặng lẽ trôi đi, âm thầm làm chứng cho sự khởi đầu của một tình yêu.

Anh ngồi bên cô, những ngón tay thon dài lướt trên khuôn mặt, dừng lại ở đôi môi cô. Đôi môi của cô rất đẹp, màu môi nhàn nhạt, khiến người ta nhớ đến câu nói “thích hợp để hôn”. Có lần, khi anh hôn cô, bất giác anh đã cắn chặt chúng, thích thú nhìn ngắm đôi môi bị cắn tới nỗi bật máu, và điệu bộ hốt hoảng không biết phải làm thế nào của cô.

Khe khẽ nâng khuôn mặt cô lên, người đàn ông cúi người xuống, đôi môi mỏng xinh đẹp nhẹ nhàng lướt trên đôi môi cô.

“… Tại sao lại muốn rời xa anh?”

Anh nhìn cô, thì thầm nói cho cô nghe, cũng giống như đang nói với chính bản thân mình.

“Lẽ nào em không biết, anh đã quyết định chọn em là Đường phu nhân, thì sẽ không để cho em ra đi hay sao…?”

Anh nhìn cô, từ ánh mắt tới thái độ đều rất chăm chú. Dáng vẻ chăm chú của người đàn ông này rất hấp dẫn, cứ ngồi yên nhìn cô như vậy trong năm phút, rồi bỗng nhiên cúi đầu xuống ngấu nghiến đôi môi cô.

Anh tách hai hàm răng của cô ra, dù cô còn đang ngủ cũng không hề gây cản trở tới động tác của anh, từ dịu dàng đến cuồng nhiệt, từ nhã nhặn tới kinh hãi, một nụ hôn sâu, cũng có thể gây ra sóng to gió lớn đến hãi hùng.

Khó khăn lắm cô mới ngủ thiếp đi được, cuối cùng lại bị anh đánh thức.

Khẽ khàng mở mắt, ánh trăng ngoài cửa sổ đang chiếu rọi trên khuôn mặt anh, cô mở to mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt làm điên đảo chúng sinh của anh giờ đây lại dịu dàng đến nỗi cô có cảm giác đây không phải là hiện thực.

Hình ảnh anh trong cơn thịnh nộ vài giờ trước lại hiện ra trước mắt, cô lập tức bừng tỉnh, đáy mắt ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu sắc.

“Xin lỗi.” Anh nói, vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt dịu dàng như nước, giống như ảo giác: “Anh đã làm em bị đau rồi…”

Anh đang ở ngay trước mắt cô, với khoảng cách chỉ vài centimét, nhưng cô vẫn không thể nhìn thấu được trái tim anh. Người đàn ông này quá thâm trầm, cô không biết rằng trên thế giới này, trong quá khứ và trong tương lai, liệu có tồn tại một người nào đó có thể hiểu thấu được anh không. Ít nhất, trong giây phút này của ngày hôm nay, bản thân cô là vợ của anh, nhưng đáng tiếc lại không phải là người anh yêu thương.

Cô cúi đầu, né tránh ánh nhìn đầy áp lực của anh: “Không, không sao…”

Vừa nói xong, dường như nhớ tới điều gì đó, cô đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Chuyện xảy ra ngày hôm nay, là do em đã sai, không liên quan gì tới Lý quản gia, thật đấy, anh…”

Cô chưa kịp nói hết câu, anh đã đưa tay ra, che miệng cô lại.

“Đừng nói nữa.” Anh nhìn cô, không rõ anh có đang nổi giận hay không, mà anh chỉ nói: “Hôm nay thế là đủ rồi, đã đủ rồi.”

Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, đối diện với sự nghi ngờ và lo sợ của cô, anh không còn đủ kiên nhẫn để có thể kiểm soát được bản thân mình, chỉ sợ ngộ nhỡ không cẩn thận, anh lại làm cô bị tổn thương, anh chỉ có thể ngăn câu nói của cô lại trước khi còn đủ khả năng tự khống chế bản thân.

Cô đã hiểu rồi. Mặc dù trong giây phút ngắn ngủi đó, hơi thở vẫn mang theo nỗi sợ hãi, nhưng sự phục tùng bấy lâu nay lại khiến cô bất giác chịu đầu hàng trước anh.

“Dĩ Ninh.” Anh bỗng nhiên gọi tên cô, giọng nói vô cùng dịu dàng, chỉ có điều, câu nói của anh lại khiến cô lập tức sững người lại: “Sau này, sẽ luôn ở bên anh, đừng tùy tiện ra ngoài nữa, nhé?”

Chỉ vài chữ ngắn ngủi, cô thông minh như vậy, sao không hiểu ý tứ của anh chứ?

Cúi đầu xuống, cô không có đường lùi, chỉ có thể thỏa hiệp: “… Vâng.”

Anh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ. Hai tay chống xuống hai bên người cô, anh hôn lên môi cô, dịu dàng vỗ về: “Ngoan lắm.”

Anh là một sắc đen thuần khiết, từ khi gặp cô đến nay, chưa hề có ý định buông tha cô, đó là một kiểu bám riết.

Mọi người thường rất thích nói một từ, đó là đánh cắp tình cảm. Cố nhiên, hành động xuất phát từ tình cảm chưa chắc đã là một việc xấu, nhưng có một người, lại dồn hết tình cảm trên thế gian dành trọn cho một người, cưỡng ép người đó tiếp nhận mà trở thành người tình luôn bị kiểm soát, kiểu tình cảm này sẽ giống như bóng tối trong hầm mộ dần dần chiếm lĩnh trái tim, ý chí, toàn bộ thân thể của người đó, hậu quả dẫn tới chính là một kiểu đánh cắp. Kỷ Dĩ Ninh tự cho rằng, đánh cắp tình cảm là mức độ cao cấp nhất của sự bám riết. Còn Đường Dịch, rõ ràng là đã nghĩ sai về sự bám riết này.

Nhưng cho dù là đúng hay sai, không ai có thể ngăn cản được.

Vậy là hôm nay, cuối cùng anh cũng ra tay, đích thân bẻ gãy đôi cánh của cô, từ đó giam cầm cô ở bên cạnh mình.



---------- BỔ SUNG THÊM ----------

Chương 3

Xuân – Hạ – Thu – Đông, lại một năm với ba trăm sáu mươi lăm ngày mặt trời mọc và lặn trôi đi.
Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu rọi vào phòng ngủ qua lớp rèm cửa sổ, toàn bộ không gian lập tức trở nên ấm áp.

Đây là một ngôi biệt thự nhỏ có hai tầng nho nhã, tinh tế, phòng ngủ chính rất đẹp, toàn bộ không gian chìm đắm trong một màu trắng nhạt đồng nhất, là một sắc trắng tương đối trầm tĩnh, trong trẻo, sạch sẽ, nếu yên lặng một chút còn có thể nghe được tiếng hít thở, thuần túy tới mức dường như khiến người ta không nỡ động tay làm phiền.

Đồng hồ sinh học đã nhiều năm khiến Kỷ Dĩ Ninh tỉnh giấc đúng vào sáu giờ ba mươi phút, thứ cô nhìn thấy đầu tiên khi vừa mở mắt là chiếc đèn bằng thủy tinh được treo chính giữa trần nhà. Nghe nói nó được kết thủ công từ những hạt thủy tinh khác nhau, vô cùng sang trọng. Nó là đồ vật đầu tiên mà ánh mắt cô chạm tới trong mỗi sớm mai tỉnh giấc, vậy là, mỗi buổi sáng sớm, cô đều cảm nhận được rất rõ cảm giác không chân thực toát ra từ bên ngoài của chiếc đèn chùm đó.

Kỷ Dĩ Ninh bỗng nhiên mỉm cười.

Thực ra, đâu chỉ có mình chiếc đèn chùm này chứ, ngay cả cuộc sống của cô cũng vậy, bắt đầu từ hai năm trước, đã giống như chiếc đèn chùm bằng thủy tinh này, sang trọng như vậy và cũng không chân thực như thế.

Đây là nhà của cô, chốn đi về duy nhất trong suốt quãng đời còn lại của cô, cho dù đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, cuộc hôn nhân của cô vẫn như một giấc mộng ảo ảnh, sau khi tỉnh dậy rồi mới phát hiện ra, nó lại tồn tại một cách chân thực trên giấy trắng mực đen.

Năm nay, cô hai mươi lăm tuổi.

Khi cô lên năm tuổi, còn có thể hồ hởi, phấn khởi vì được mặc váy đẹp, cùng bố mẹ đi dự tiệc.

Khi cô mười lăm tuổi, còn có thể nỗ lực học tập, được bố mẹ biểu dương và vui mừng vì đã đạt thành tích học tập cao trong nền giáo dục dành cho những học sinh tài năng. Thậm chí khi cô hai mươi ba tuổi, đối diện với cảnh gia đình bỗng nhiên tan nát sụp đổ, cầm một hào tiền công làm thuê kiếm được mỗi ngày trong đêm đông giá lạnh, khó khăn vất vả như thế, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút hài lòng.

Nhưng năm cô hai mươi lăm tuổi này, cô đã không còn nhớ cảm giác được cất tiếng cười thoải mái là như thế nào nữa rồi.

Bối rối ngây người hồi lâu, Kỷ Dĩ Ninh gắng gượng ngồi dậy.

Cầm quần áo đặt bên cạnh giường, lần lượt mặc từng chiếc một, quần lót, áo sơ mi bên trong, áo len, áo khoác, mặc dù hệ thống điều hòa trung tâm của ngôi biệt thự được cài đặt trên máy tính luôn đảm bảo bốn mùa ấm áp, nhưng cô vẫn không quen mặc quần áo ngủ đi lại khắp nơi trong nhà. Trước đây, cô có thói quen đó, bây giờ thì không còn nữa. Bởi vì cô không cần phải ra ngoài, một khi đã mặc quần áo ngủ thì cũng không cần thiết phải cởi ra nữa.

Vậy là, cô dần dần sửa đổi thói quen, bắt đầu mặc những chiếc áo khoác ngoài kiểu phổ biến, giống như những người bình thường khác, mặc vài ngày rồi đem giặt và phơi lên, như vậy, đôi khi, nhìn các loại áo khoác được phơi trên ban công, cô cũng có cảm giác như mình vừa được đi ra ngoài, ít nhiều cũng có thể tự an ủi bản thân như thế.

Đúng vậy, cô đã không còn nhớ rõ nữa, rốt cuộc đã bao lâu cô chưa ra khỏi nơi này rồi.

Đương nhiên, điều này không có nghĩa là cô đoạn tuyệt hết mọi mối liên hệ với thế giới bên ngoài, trên thực tế, mỗi lần cô ra ngoài, đều được chồng cô hộ tống, nếu anh không nhắc đến, cô tuyệt đối cũng không đề nghị. Cô biết, anh không thích, cũng sẽ không cho phép cô một mình ra khỏi nhà.

Cô không thể phản kháng lại anh, bởi vì tất cả mọi thứ bây giờ đều đã được cô gật đầu đồng ý rồi. Đôi khi, cô cũng nghĩ, nếu thời gian quay ngược trở lại vào ngày cô và anh gặp nhau, liệu cô có đi tới một quyết định giống như vậy không.

Đáp án vẫn là có.

Khi gặp anh, cô đã không còn đường lùi nữa rồi.

Tình cảm của anh rất đặc biệt, mặc dù hoàn toàn giam hãm cô, nhưng cũng đã thành công khi khiến cô vẫn còn tồn tại trên thế giới này cho tới ngày hôm nay. Ai có thể nói rằng, đây không phải là một kiểu công bằng chứ?



“Thiếu phu nhân!”

Thấy cô bước xuống lầu, những người khác trong ngôi biệt thự này đều cung kính cúi chào.

Cho tới ngày hôm nay, cô vẫn có chút chưa quen. Cô có tài năng đức độ gì, liệu có gánh vác được thân phận thiếu phu nhân trang nghiêm của nhà họ Đường không?

Nhưng từ sau khi gặp gỡ, anh đã cưỡng ép cô phải tiếp nhận nó, thái độ đầy mê hoặc, không thể đoán được chút chân tình nào.

Tại sao lại là em?

Cô đã từng hỏi anh như vậy.

Cô được anh cứu thoát trong một trận hỏa hoạn lớn, cuối cùng cũng tỉnh dậy sau đúng một tuần hôn mê. Ba ngày sau, khi đối diện với tờ giấy đăng ký kết hôn bằng giấy trắng mực đen, anh đã khiến cô hoàn toàn sửng sốt.

Tại sao lại là em?

Cô hỏi anh hết lần này tới lần khác. Giống như không từ bỏ hy vọng, lại giống như bị anh làm cho hoảng sợ mà câu chữ trở nên lộn xộn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
       


Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Yến My
Yến My
Lost In Love
Lost In Love
yeukhonghoitiec
yeukhonghoitiec

Trai Tơ: toàn mấy cái truyện ngôn tình linh tinh -,-
Trai Tơ: a say quá ko dám ngủ , ngủ là a nôn ngay
Trai Tơ: sao dạo này dd toàn cái j` đâu ko thế này hả zời
ngocquynh520: Uống gì mà ngủ ko dc, ko phải uống là ngủ à @.@
Trai Tơ: a sáng ra có việc phải xử lý ... hnay uống nhiều quá ko ngủ đc
ngocquynh520: Nghe như diễn viên hài ấy anh. Bảo ngủ sao còn chưa ngủ :)2
Trai Tơ: a đù .. Như Băng
Trai Tơ: a đù ... mọi ng gọi a là a Tơ đó .. e gọi từ từ thôi méo mồm h`
ngocquynh520: Em có thể gọi là Tơ ko, nghe ngượng cả miệng :))
Trai Tơ: a thì vẫn vui tính ... có điều từ h gọi a là Trai Tơ nhé :))
ngocquynh520: Xoá từng tấm còn phải đổi nick nạp pass, thôi xaid nick mới đi anh :D3 lâu ngày gặp lại anh nhớ đến thuở t8m huy hoàng, giờ em già rồi, trầm lắng hơn :)2
HIBS1: thôi chắc tạo nick mới
HIBS1: hnay quay lại gặp e, rất vui đấy
HIBS1: nick chính này nè
HIBS1: a đù ... xoá lâu lắm hả e ...
ngocquynh520: Hình ở nick nào? Nick này à? Xoá hơi bị lâu mỗi ngày xoá 1 tấm nhé =]]
HIBS1: mấy ảnh nào a chụp 1 mình a ... xoá hết cho a
HIBS1: a sắp nôn r` đây :))
HIBS1: Quỳnh ơi xoá hộ hình a hết đi để a làm lại từ đầu nào
HIBS1: :))
HIBS1: e ơi
HIBS1: a đù
ngocquynh520: Đêm khuya thanh vắng mà anh kêu làm em hết hồn :))
HIBS1: Quỳnh ới :)
HIBS1: :/
tudiemto: Ơi
Cua Rang Me: Má từ
tudiemto: ????
enlly hanh: con off
enlly hanh: oh tp coi z chu luu manh lám


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.133s | 13 Queries | GZIP : On ]