Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 171 bài ] 

Từng thề ước - Đồng Hoa

 
Có bài mới 29.10.2013, 09:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 02.08.2012, 19:19
Bài viết: 3853
Được thanks: 4694 lần
Điểm: 8.32
Có bài mới [Hiện đại] Từng thề ước - Đồng Hoa - Điểm: 10
Từng thề ước

Attachment:

tung the uoc.jpg [ 19.5 KiB | Đã xem 48049 lần ] tung the uoc.jpg [ 19.5 KiB | Đã xem 48049 lần ]

Tác giả : Đồng Hoa

Dịch giả: Tố Hinh

Giá bìa: 215.000 ₫

Công ty phát hành: Nhã Nam

Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ

Số trang: 892

Ngày xuất bản: 29-03-2013

Giới thiệu:

Mang trong mình dòng máu dã thú, bản chất Xi Vưu vừa tàn nhẫn vừa chân thành, vừa giảo quyệt vừa thuần khiết. Hắn không bận tâm bất kỳ thanh quy giới luật nào, chỉ nuôi thù hận, và nuôi lý tưởng duy nhất là chinh phạt vạn vật trong trời đất, thống nhất giang hà.

Số mệnh trớ trêu, trên hành trình đánh dẹp thiên hạ, hắn đã gặp A Hành vương cơ của bộ tộc Hiên Viên. Hai người thoạt tiên là hiểu lầm, rồi mau chóng đem lòng yêu thương say đắm. Dưới bóng hoa đào, Xi Vưu đã ngỏ lời thề ước với nàng, quyết định buông bỏ tất thảy dã tâm và tham vọng để ở bên nàng đến trọn đời. Hắn yêu rất chân thành, hận chân thành, đố kỵ cũng chân thành. Đúng như một dã thú, hắn không biết cách tin tưởng ai, cũng không dễ dàng khiến ai tin tưởng. Hắn ngỡ mình đối với A Hành đã đủ tốt rồi, nhưng không biết rằng điều nàng cần nhất là sự nương tựa và niềm tin.

Hắn tưởng tình yêu có thể vượt lên sống chết và vĩnh cửu, nhưng không biết rằng tình yêu như thế, thật ra đã tan nhòa trong khói bụi hỗn mang của thời viễn cổ.

Tóm tắt tác phẩm

Thời thượng cổ, ba đại Thần tộc: Thần Nông ở Trung Nguyên, Cao Tân ở Đông Nam và Hiên Viên ở Tây Bắc tạo thành thế chân vạc, chia ba thiên hạ.

Giữa thời loạn thế, từ nam nhi kiêu dũng đến thiếu nữ yêu kiều, từ kẻ thất phu nơi thảo dã đến bậc vương tử lầu vàng điện ngọc, đều có những khát vọng của riêng mình. Kẻ chỉ cầu hạnh phúc một đời bên người mình thương mến, người hằng mong ngao du khắp chốn, tự tại vô ưu, người lại ôm mộng bá đồ, muốn nhất thống thiên hạ.

Trong thiên hạ nổi lên hai vị anh hùng là Xi Vưu, Chiến thần của Thần Nông và Thiếu Hạo, vương tử của Cao Tân.

Xi Vưu vốn là thú vương, mấy trăm năm trước bị Thần Nông Viêm Đế thu phục, tính tình vừa tàn nhẫn lại vừa chân tình, vừa xảo trá lại vừa đơn thuần, vũ lực siêu quần, bách chiến bách thắng. Trong lòng hắn không có thanh quy giới luật, mục tiêu duy nhất chính là dùng vũ lực chinh phục thiên địa vạn vật.

Thiếu Hạo là vương tử Cao Tân, dung mạo tuấn tú, phong thái ung dung, vừa lạnh lùng hờ hững lại vừa dịu dàng ôn hòa. Trong lòng y không có tình thân, chỉ có tham vọng bá đồ, sẵn sàng bất chấp thủ đoạn để có thể giành được ngôi vương, đưa Cao Tân trở thành quốcgia hùng mạnh nhất.

Nói Xi Vưu như lửa đỏ thì Thiếu Hạo như nước biếc.

Mệnh vận trêu đùa, trên con đường bình định giang sơn, Xi Vưu đã gặp A Hành, công chúa của Hiên Viên, hai người thoạt đầu là hiểu lầm, sau đó lại nảy nở tình cảm.

Dưới gốc hoa đào, Xi Vưu đã thề với nàng, quyết định buông bỏ tất cả, ở bên nàng suốt đời.

Nào ngờ thời thế xoay chuyển, thiên hạ đại loạn, A Hành thân là công chúa Hiên Viên, vì sự sinh tồn của người nhà và dân chúng Hiên Viên, buộc phải kết hôn cùng Thiếu Hạo.

Xi Vưu không hiểu nội tình, cho rằng A Hành phản bội mình, vô cùng căm giận. Thù nhà nợ nước, ân oán giữa các chủng tộc đan cài giăng mắc, cuối cùng Xi Vưu cũng hiểu, thì ra hận còn khó hơn cả yêu.

Xi Vưu và A Hành, A Hành và Thiếu Hạo, quan hệ giữa họ không chỉ là yêu hận cá nhân, mà còn liên quan đến an nguy của gia tộc, hưng suy của đất nước cùng hạnh phúc của muôn dân toàn thiên hạ.

Tình yêu của Xi Vưu và A Hành những tưởng có thể vượt lên cả sống chết, đến cuối cùng vẫn bị cuốn phăng đi, bị vùi dập trong vòng xoáy thời cuộc.

Đến cuối cùng, liệu người trong cuộc có còn nhớ, nguyện vọng ban sơ nhất là gì?

Liệu người còn nhớ, mình từng thề ước cùng ai?

Lời thề năm ấy, đã thành hiện thực hay đã vĩnh viễn tuột khỏi tay?

Lấy bối cảnh thần thoại rộng dài cả về không gian và thời gian, Từng thề ước từng bước mở ra một thế giới với đủ thần, ma, yêu cùng vô vàn loài linh thú hiếm lạ. Để rồi, khi bước vào, ta lại nghe vang vọng khúc tráng ca về cuộc đối đầu đơn độc mà quyết liệt với vận mệnh của con người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susu về bài viết trên: ThuyDuong18, cherry199757
     

Có bài mới 29.10.2013, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 02.08.2012, 19:19
Bài viết: 3853
Được thanks: 4694 lần
Điểm: 8.32
Có bài mới Re: Từng thề ước - Đồng Hoa - Điểm: 10
Lời dẫn

Thuở vũ trụ còn hỗn độn, hồng hoang sơ khai, trong thiên hạ chỉ có một vị vua, chính là Bàn Cổ địa đế đã mở ra trời đất, sáng tạo nên cả thế giới.

Lúc bấy giờ trời và đất còn chưa cách nhau vời vợi, con người sống trên mặt đất, thần linh ngụ đỉnh non tiên, thông qua thang trời là có thể gặp được. Thần tộc, Nhân tộc và Yêu tộc cùng sống dưới một vòm trời.

Bàn Cổ đại đế có ba thuộc hạ tình như anh em, trong đó người có thần lực cao nhất là một nữ tử, thời gian đã quá lâu, chẳng thể tra được tên tuổi nữa, chỉ biết sau này bà lập nên Hoa Tư quốc[1], được đời sau tôn xưng là Hoa Tư Thị. Còn hai vị kia là nam nhân, một là Thần Nông Thị, đóng ở Trung nguyên, giữ yên bốn cõi, một là Cao Tân Thị, đóng ở phía Đông trấn giữ Thang cốc nơi mặt trời ló rạng và Quy khư[2], chốn ngàn vạn dòng nước trên thế gian đổ về.

[1] Theo sách Liệt Tử, phần Hoàng Đế: “Hoàng Đế ngủ ngày, mộng du đến nước Hoa Tư, không biết nước này xa mấy nghìn vạn dặm, đại khái thuyền xe không thể tới được.” Từ đây trở về sau, nếu chú thích nào có ghi (ND) thì là của người dịch, còn lại là của tác giả.

[2] Theo sách Liệt Tử, phần Thang Vấn: “Khi biết về phía Đông Bột Hải mấy ức vạn dặm, có một vựng nước thăm thẳm không đáy, tên gọi Quy khư. Nước từ tám phương trời chín phương đất, nước từ dòng Thiên Hán (Ngân Hà) không ngừng đổ về đây mà mực nước vẫn không tăng không giảm.”

Sau khi Bàn Cổ đại đế quy tiên, lửa chiến tranh bùng lên khắp thiên hạ, Hoa Tư Thị chán ghét cảnh chinh chiến liên miên bèn bỏ đi lánh đời, sáng lập ra Hoa Tư quốc tươi đẹp hòa bình, nhưng bà được đời sau tưởng nhớ lại chẳng bởi Hoa Tư, mà nhờ con trai Phục Hy và con gái Nữ Oa[3] của mình.

[3] Theo Xuân Thu thế phổ, “Con trai Hoa Tư tên gọi Phục Hy, con gái tên gọi Nữ Oa.”

Phục Hy – Nữ Oa cai trị đặt nặng cả ân uy, khiến anh hùng thiên hạ đều kính phục, sau cùng chấm dứt can qua, được tôn xưng là Phục Hy đại đế và Nữ Oa đại đế.

Cả một vùng đại hoang chồng chất tang thương lại được đón cảnh thái bình, khôi phục dần sức sống.

Mấy ngàn năm sau, Phục Hy đại đế qua đời, Nữ Oa đại đế đau xót khôn nguôi, ẩn cư Hoa Tư quốc, từ đó chẳng một ai gặp bà nữa, còn sống hay đã chết cũng không ai hay biết, tộc Phục Hy Nữ Oa dần dà suy tàn.

Trải bấy thăng trầm, cùng với sự xuống dốc của tộc Phục Hy, hai tộc Thần Nông ở Trung nguyên và Cao Tân ở Đông Nam đã trở thành hai đại bá chủ, tuy ngoài mặt vẫn giữ đúng giao ước năm xưa cắt máu ăn thề trước mặt Phục Hy Nữ Oa đại đế, các bên không xâm phạm lẫn nhau, nhưng bên trong đã ngùn ngụt dã tâm muốn thôn tính đối phương.

Phía Tây Bắc đại hoang có ngọn núi không danh tiếng, gọi là Hiên Viên sơn, dưới chân núi là nơi cư trú của Hiên Viên tộc, một Thần tộc nhỏ yếu chẳng mấy ai biết tới. Sau nghi thức cúng tế long trọng, đại trưởng lão của bộ tộc cực lực gạt bỏ mọi dị nghị của tộc nhân, chọn vị anh hùng trẻ tuổi nhất trong tộc làm thủ lĩnh, chính đại trưởng lão cũng chẳng thể ngờ thiếu niên đó sẽ hoàn thành được sự nghiệp vĩ đại nhường nào.

Trải mấy ngàn năm, vị thiếu niên thống lĩnh Hiên Viên tộc không tên tuổi kia đã vùn vụt trưởng thành, tới khi Thần Nông và Cao Tân nhận thức được sự nguy hiểm của y thì đã bỏ lỡ thời cơ tiêu diệt, đành bất lức nhìn Hiên Viên tộc nhảy vọt lên thành đại Thần tộc thứ ba, thế lực sánh ngang với Thần Nông, Cao Tân, hai Thần tộc từ thời thượng cổ.

Thần Nông tộc đứng đầu ba đại Thần tộc cũng chính là hậu duệ của Thần Nông Thị năm xưa vâng mệnh Bàn Cổ đóng tại Trung nguyên, thủ lĩnh được tôn là Viêm Đế, lấy nhân trị nước; Cao Tân tộc, hậu duệ của Cao Tân Thị trấn giữ Đông nam thuở trước, thủ lĩnh được tôn là Tuấn Đế[4], lấy lễ trị nước; cuối cùng là Hiên Viên tộc mới quật khởi, thống trị Tây Bắc, thủ lĩnh được tôn là Hoàng Đế, lấy pháp trị nước.

[4] Trong Sơn Hải Kinh có ba đại thần hệ, Viêm Đế hệ ở Trung nguyên, Tuấn Đế hệ ở phương Đông và Hoàng Đế hệ mới nổi sau này.

Cũng từ đó Thần Nông ở Trung nguyên, Cao Tân ở Đông Nam và Hiên Viên ở Tây Bắc chia ba thiên hạ, tạo thành thế chân vạc.

Chương 1

Trời sinh ta vốn kẻ ngông cuồng

Thấy bốn gã sầm mặt lại, Vu vương nói tiếp: “Các người đừng si tâm vọng tưởng nữa, lần này Hỏa thần Chúc Dung đích thân tới tiêu diệt Thú vương, trong thiên hạ còn ai dám đối đầu với hắn chứ? Lẽ nào các ngươi thực sự muốn Thú vương của Cửu Di ta phải chết sao?”

Thần Nông quốc nằm ở miệt Trung phì nhiêu nhất đại hoang, cũng là quốc gia đông dân và dồi dào sản vật nhất.

Phía Tây Nam núi non trùng điệp, khe rãnh dọc ngang đầy rẫy độc trùng chướng khí, hung cầm ác thú hoành hành, đường núi hiểm trở, lại ngăn cách với bên ngoài, bị xem là chốn man di mọi rợ. Nơi này có bộ tộc Cửu Di cư trú, phong tục tập quán vô cùng lạc hậu, khác một trời một vực với những bộ tộc ngoài kia, bị Thần tộc liệt vào hạng tiện dân thấp kém, trai sinh ra thì làm nô bộc, gái sinh ra thì làm tỳ nữ.

Hơn trăm năm trước, Cửu Di tộc không chịu nổi ách nô dịch tàn khốc của Nhân tộc bèn liên kết hơn trăm sơn trại chống lại, nhờ có yêu thú hung mãnh yểm trợ đã đánh cho mười mấy đại tướng Thần tộc đi dẹp loạn phải thất bại quay về. Sau cùng kinh động đến cả Viêm Đế. Đệ nhất cao thủ Thần tộc là Chúc Dung bèn tình nguyện xin đi hàng phục con yêu thú nổi loạn.

Giữa biển mây, một hàng chừng mười tọa kỵ do các thần tướng điều khiển lướt băng băng.

Phóng mắt nhìn ra xa, Cửu Di sơn trải dài ngàn dặm trong màn mây mù vướng vất, trùng trùng điệp điệp, chót vót cheo leo, từng ngọn từng ngọn xanh um, thưa thưa nhặt nhặt, gần gần xa xa, nồng sâu bềnh bồng giữa biển khói mây mờ mịt, gió đến thì hiện, gió hết lại khuất, hệt một bức tranh thủy mặc.

Một thần tướng nhỏ thó mặc áo đen cười nói: “Chẳng ngờ dải đất man rợ Cửu Di lại đẹp thế này, hèn chi đám nô tỳ Cửu Di đều xinh đẹp, các nhà hào môn quyền quý Nhân tộc rất ưa chuộng. Xưa kia năm nào cũng có nô tỳ mới tiến cống, vậy mà từ khi đồ súc sinh kia gây loạn, hơn trăm năm nay Cửu Di không cống nạp nô tỳ, nghe nói bây giờ một nô tỳ Cửu Di thứ thiệt có thể đổi được một cây san hô lam dưới đáy biển Quy khư đó.” San hô dưới đáy Quy khư đối với Nhân tộc chỉ là vật để khoe giàu nhưng đối với Thần tộc lại là thành phẩm trị thương, y nói mà đôi mắt lóe sáng, rõ ràng đã có tính toán riêng.

Nam tử áo lam bên cạnh nhắc nhở: “Đừng bị phong cảnh trước mắt mê hoặc, núi rừng Cửu Di hung hiểm lắm, Thần tộc chúng ta chẳng sợ chim dữ thú hoang, nhưng độc chướng có thể xâm nhập vào linh thể, không thể chủ quan được, thuộc hạ của vương tử Du Võng là Đào Nhạc bị trúng chướng khí do súc sinh đó giăng ra, đến giờ linh lực còn chưa hồi phục hẳn đấy thôi...”

Nam tử dẫn đầu lạnh lùng cười khẩy, kẻ áo lam biết mình đã lỡ lời, vội im như thóc. Vị thần tướng vừa cười nhạt trông khá anh tuấn, có điều trong mắt thấp thoáng vẻ tàn nhẫn khiến người ta chẳng dám nhìn lâu. Hắn giẫm trên lưng Tất Phương điểu[1], loài chim được xứng là “đại hoang ác cầm”, mình khoác chiến bào đen tuyền, trước ngực còn thêu ngọn lửa ngũ sắc thép vàng rất lớn, thoạt nhìn dấu ấn đó người ta đã nhận ra hắn chính là cao thủ đệ nhất của Thần Nông quốc, Chúc Dung. Tuy Du Võng là vương tử nhưng Chúc Dung thần lực cao cường, nắm giữ binh quyền, xưa nay chưa từng coi Du Võng vào đâu cả.

[1]. Loài quái điểu trong thần thoại, mỗi khi xuất hiện thường kéo theo hỏa hoạn. Phần Tây Sơn kinh trong Sơn Hải kinh viết: “Hinh dáng giống hạc, mỏ trắng, minh đen vằn đỏ, tên gọi Tất Phương. Tiếng kêu cũng như tên gọi, trông thấy ở đâu ắt xảy ra hỏa hoạn ở đó.”

Thần tướng áo đen gầy đét tên gọi Hắc Vũ, rất giỏi lấy lòng, y biết được tâm tư Chúc Dung, liền cười nhạt nói đón: “Đâu phải chướng khí độc vật lợi hại, là thuộc hạ của vương tử vô dụng quá thôi! Hơn trăm năm không giết nổi một con súc sinh chưa thông linh trí, lại hao tổn mất mấy viên đại tướng, lần này Chúc Dung tướng quân đã thân chinh ra tay, con súc sinh đó đừng hòng trông thấy mặt trời ngày mai. Sáng mai trên điện Tử Kim, tướng quân sẽ quăng đầu con súc sinh đó ra trước mặt tất cả đại thần, cho Du Võng mất mặt!”

Ánh mắt Chúc Dung lộ vẻ đắc ý nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Ta phụng mệnh Viêm Đế làm việc, các ngươi đều phải toàn lực ứng phó, chừng nào giết được nó thì muốn gì ta thưởng cho cái đó, mấy mẫu san hô Quy khư đáng gì!”

Các thần đều tươi cười hớn hở, cao giọng tạ ơn. Nam tử áo lam lên tiếng lúc đầu tên Lam Điền, có tiếng hành sự cẩn trọng nói: “Cửu Di vốn núi cao rừng sâu, địa hình phức tạp, con súc sinh kia thống thuộc địa hình lại giỏi ẩn núp, dầu dùng linh thức của Thần tộc cũng chẳng lần ra được, chả thế mà các thần tướng trước đây truy sát suốt trăm năm vẫn không giết nổi, nếu nó cứ lẩn trốn quanh vùng rừng núi này không ra mặt, e rằng nhất thời chúng ta chẳng tìm thấy dấu.”

Các vị thần tướng len lén liếc nhau, đều dồn ánh mắt về phía Hắc Vũ khiến y hoảng hốt cúi gầm mặt, chỉ sợ bị Chúc Dung hỏi kế sách.

Nào ngờ Chúc Dung lại cười nhạt: “Ta sớm nghĩ ra cách xử lý nó rồi, muốn đối phó với dã thú, đương nhiên phải đặt mồi giăng bẫy, chúng ta cứ việc canh bẫy đợi nó tự đến nộp mạng là xong. Các người đi bắt hết đàn ông tráng niên tộc Cửu Di lại, hạn cho nó trước khi mặt trời xuống núi phải xuất hiện, bằng không sau khi mặt trời lặn, cứ tàn một nén nhang là giết mười người, chừng nào nó ra mặt thì thôi.”

Lam Điền lộ rõ vẻ kinh hoàng, các thần tướng khác cũng biến sắc, chỉ mình Hắc Vũ cười nịnh tâu: “Tướng quân anh minh! Con súc sinh này do đám tiện dân Cửu Di thả ra thì hãy dùng chính đám tiện dân đó bắt về. Thuộc hạ nghe nói hôm nay là tết Khiêu Hoa[2] của Cửu Di, đám tiện dân đó không cử hành hôn lễ nhưng nam nữ đều tụ cả về Khiêu Hoa cốc, giao phối với nhau như thú vật, giờ chúng ta cứ tới thẳng đó, đỡ phải bắt bớt.”

[2] Một ngày tết cổ truyền của dân tộc Miêu Trung Quốc, vẫn còn lưu truyền đến ngày nay, nam nữ thanh niên người Miêu thường ăn vận thật đẹp, thổi khèn ca múa dưới gốc cây để chọn bạn trăm năm. Địa điểm tổ chức thường là trên nhưng sườn núi đã được lựa chọn từ trước gọi là Khiêu Hoa cốc. (ND)

Lam Điền lắp bắp lên tiếng: “Thần tộc không được lạm sát Nhân tộc, lỡ... lỡ Viêm Đế biết được thì hỏng bét...”

“Viêm Đế biết sao được? Ngươi định đi tố giác?” Chúc Dung lạnh lùng nhìn y.

Lam Điền lập tức quỳ xuống, “Thuộc hạ một lòng trung thành với tướng quân.”

Chúc Dung hừ mũi, hạ lệnh: “Chúng ta đi xem thử tết Khiêu Hoa của đám tiện dân đó.”

“Tuân lệnh!” Các thần đồng thanh hưởng ứng.

Sâu trong Cửu Di sơn.

Cây quá cao, rừng quá rậm nên dù mặt tời ngoài kia rạng rỡ tới đâu, trong khe núi này cũng chỉ nhập nhoạng như lúc chiều tà. Vu vương[3] tộc Cửu Di quỳ trên thảm lá mục, đầu hướng về phía núi, vẻ mặt cung kính.

[3] Vua phù thủy. (ND)

Lão dập đầu bái lạy mấy lần rồi cao giọng hô vang: “Xin vua của muông thú lắng nghe lời chúng con khẩn cầu!”

Gió rừng lồng lộng, núi non trùng trùng, chẳng nghe tiếng đáp.

Vu vương cũng đã quen, xưa nay chưa ai tận mắt trông thấy Thú vương bao giờ, chẳng ai biết ngài là hổ hay gấu, bọn họ chỉ đời đời tin tưởng vào sự tồn tại của ngài mà thôi. Vu vương ủ rũ nói tiếp: “Thú vương, xin ngài mau trốn đi! Viêm Đế đã phái Hỏa thần Chúc Dung cùng thần tướng tới giết ngài, Chúc Dung là đệ nhất cao thủ tộc Thần Nông, nghe nói hắn thao túng lửa trong thiên hạ, chỉ một đốm lửa có thể thiêu trụi cả tòa thành, từ thần đến yêu chẳng ai dám mạo phạm, ngài cũng khó mà chống nổi, xin hãy mau trốn đi thôi!”

Rào rào, rào rào.

Một đống dẻ dại đổ ập lên người Vu vương khiến lão tóe máu đầu.

“Chi chi, chi chi...” Mấy con khỉ treo mình chuyền qua chuyền lại giữa các ngọn cây, vừa hung hăng nghiến răng nghiến lợi vừa tới tấp ném quả dại vào Vu vương, rõ ràng muốn đuổi lão đi.

Vu vương chẳng những không tránh né, mà còn lê gối tiến tới, ra sức dập đầu khóc lóc: “Tâu Thú vương, ngài vốn ở trong núi sâu tự đến tự đi, không ràng không buộc, Cửu Di tốc chúng con là tiện dân, đáng ra nam phải làm nô, nữ phải làm tỳ. Trăm năm trước, tại chúng con si tâm vọng tưởng, kéo ngài vào mối họa tày trời này, để đến giờ Thần tộc nổi giận, phái Hỏa thần Chúc Dung tới tiêu diệt ngài. Chúc Dung thần lực vô biên, có thể khiến trời nghiêng đất lệch, nghe đồn chín trăm năm trước có một con yêu long ở núi Phù Ngọc ngoài biển Đông dẫn theo hơn một ngàn tiểu yêu quái làm loạn, Viêm Đế phải hơn trăm đại tướng Thần tộc đi cũng không hàng phục nổi, Chúc Dung bấy giờ vừa mới trưởng thành liền xin xuất chinh, chỉ bày một trận đại hỏa đã thiêu tất cả yêu quái thành tro bụi.”

Sợ Thú vương nghe không hiểu, Vu vương đánh liều mạo phạm khuyên nhủ: “Ngài sinh ra trong núi, lớn lên trong núi, sao hiểu được sự lợi hại của cao thủ Thần tộc chính tông. Nếu ví ngài với loài hổ báo hung mãnh nhất trên núi thì kẻ lần này tới chính là thợ săn giỏi nhất trên đời, hổ báo hung mãnh chừng nào cũng không chống nổi thợ săn bản lĩnh cao cường đâu. Thú vương ơi, van cầu ngài rời khỏi Cửu Di đi, chúng con cam lòng làm nô làm tỳ để người ta sai khiến...”

Lão kêu khóc cầu xin hết nước hết cái nhưng đám khỉ trên cây vẫn hi hi hô hô, trơ trơ bỡn cợt.

Vu vương dập đầu thêm mấy cái rồi loạng choạng ra khỏi rừng, bốn gã tráng niên vội chạy tới đỡ lão: “Vu vương, Thú vương đi rồi ư?”

Vu vương đáp: “Ta đã nói rõ rằng chúng ta không cần ngài phù trợ nữa, xin ngài hãy đi thôi.”

Thấy bốn gã sầm mặt lại, Vu vương nói tiếp: “Các người đừng si tâm vọng tưởng nữa, lần này Hỏa thần Chúc Dung đích thân tới tiêu diệt Thú vương, trong thiên hạ còn ai dám đối đầu với hắn chứ? Lẽ nào các người thực sự muốn Thú vương của Cửu Di ta phải chết sao?”

Bốn gã đồng thanh đáp: “Dù chúng ta có chết cũng không để Thần tộc giết hại Thú vương.”

Vu vương gật đầu, “Hôm qua ta đã phái Vu sư dẫn một trăm thanh niên cũng một trăm thiếu nữ tới dând cho đám quý tộc ngoài kia làm nô bộc rồi, nghe nói Viêm Đế rất nhân hậu, chỉ cần chúng ta không làm loạn, nhất định ngài sẽ khoan thử tội nghiệt, bãi bỏ lệnh tiêu diệt Thú vương.” Lão gắng gượng lấy lại tinh thần, vỗ vai bốn gã tráng niên cười nói: “Hôm nay là tết Khiêu Hoa, các ngươi đều là dũng sĩ Cửu Di, cô nương các bản đều đang đợi các ngươi đó, mau tới Khiêu Hoa cốc tìm cô gái mình yêu, sinh thêm mấy tiểu dũng sĩ đi!”

Bốn gã tráng niên tuy dũng mãnh nhưng chưa từng bước chân ra khỏi núi, người tộc Cửu Di lại sẵn tính đơn thuần chất phác, nghe Vu vương nói xong đều gạt tâm sự ra khỏi đầu, kẻ xô người đẩy, cười nói vui vẻ đi tới Khiêu Hoa cốc.

Tết Khiêu Hoa rơi vào mông tám tháng Tư, chính là lúc xuân sắc ngập trời, hoa thơm khắp núi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.10.2013, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 02.08.2012, 19:19
Bài viết: 3853
Được thanks: 4694 lần
Điểm: 8.32
Có bài mới Re: Từng thề ước - Đồng Hoa - Điểm: 10
Trong Khiêu Hoa cốc, khắp núi khắp đèo phủ đầy hoa tươi rực rỡ, các cô gái trang điểm lộng lẫy nấp dưới tàng cây hát sơn ca, tìm người yêu, đám trai tráng hoặc tụm năm tụm ba đứng trên mỏm núi hát đối với mấy cô ả lanh mồm lanh miệng, hoặc một thân một mình đứng dưới bóng cây thổi khèn, những đôi nam nữ đã phải lòng nhau thì tay nắm tay lần vào bụi hoa thủ thỉ chuyện trò.

Bóng chiều tà đổ xuống sơn cốc tươi đẹp, gió xuân dịu dàng thoảng đưa hương hoa ngan ngát hòa cùng hương rượu nồng nàn, cô gái xinh đẹp cùng gã trai cường tráng trên sườn núi cao giọng hát khúc sơn ca say đắm, thổi điệu khèn rộn rã... Sơn cốc nhập tràn niềm vui, tựa hồ đến chú chim nhỏ trên cành cũng đang nhảy nhót, chẳng ai ngờ được chỉ lát nữa thôi, nơi đây sẽ biến thành một lò mổ tanh ngòm mùi máu. Sâu trong Cửu Di sơn.

Đột nhiên lửa từ bốn phương tám hướng bùng lên, mọi người đang vui vẻ bị bất ngờ, chỉ biết kinh hoàng cuống quýt tránh lửa, dần dà cả đám bị dồn vào một chỗ, ngọn lửa vây thành một vòng tròn, ánh lửa phụt lên hệt một hàng rào đỏ rực, giam tất cả vào hỏa ngục.

Mấy dũng sĩ lao qua đám lửa nhưng ngọn lửa như một vật thể sống, quấn lấy người họ thiêu đốt, khiến họ kêu gào thảm thiết, ngã vật xuống đất, lăn lộn mãi không sao dập được lửa, cuối cùng bị thiêu đến chết.

Cảnh tượng trước mặt khiến mọi người kinh hồn bạt vía, ngơ ngác không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Bây giờ, Chúc Dung cưỡi tọa kỵ từ trời đáp xuống, khinh khỉnh nhìn đám người trong vòng lửa.

Hắn cao giọng nói vọng vào núi: “Súc sinh, hạn cho ngươi trước khi mặt trời lặn phải ra gặp ta, bằng không cứ cháy hết mỗi nén nhang ta giết mười tiện dân, tới khi nào Cửu Di diệt tộc thì thôi.” Giọng hắn lan đi âm âm như sấm động khiến chim chóc giật mình, muôn thú bỏ chạy, đám người trong vòng lửa vật vã bưng tai ngồi xổm trên mặt đất, thân thể nhủn ra bải hoài.

Một dung sĩ Cửu Di gắng gượng bò dậy thét lớn: “Thú vương ngài đã đi rồi, ngươi đừng hòng đem chúng ta ra uy hiếp ngài!”

Chúc Dung cười nhạt: “Ta cứ giết hết bọn tiện dân làm loạn các ngươi đã, nếu nó chạy đến chân trời ta sẽ theo đến chân trời lấy đầu nó.”

Bốn gã dũng sĩ Cửu Di can đảm nhất cũng run lên vì kinh hãi, hai mắt đỏ ngầu hết nhìn đám tộc nhân trong vòng lửa lại ngóng về phía dãy núi mênh mông, chẳng hiểu nổi mình đang mong Thú vương xuất hiện hay mong ngài đừng xuất hiện.

Vầng dương từ từ ngả về Tây, mỗi lúc một thêm nhỏ lại, giờ này hôm nay, trong bản vẫn nhà nhà đỏ lửa, nói cười xôn xao, vậy mà hôm nay chỉ còn tiếng khò khè nặng nhọc. Dần dà tiếng thở cũng nhỏ dần, mọi người đều nín thở, tựa hồ như vậy có thể khiến mặt trời chậm lặn, giành thêm chút cơ hội sống sót chon người trong tộc.

Chờ cho tia nắng cuối cùng tan biến, Chúc Dung cười nhạt: “Quả là đồ súc sinh hèn nhát!” Hắn vẫy tay ra lệnh giết mười người, âm thầm đề phòng, nếu súc sinh đúng là thần linh mà người Cửu Di cung phụng thì đây là cơ hội cuối cùng để hắn cứu người.

Hắc Vũ từ từ vung đao lên. Thần linh ngoài vòng lửa, con người trong vòng lửa đều nín thở chờ đợi, cả sơn cốc bỗng chốc lặng như tờ.

Soạt!

Mười chiếc đầu lào rào rớt theo ánh đao bổ xuống.

“Ngươi mà cũng là thần sao? Ác ma còn không hung tàn như ngươi!” Bị máu tươi kích động, đám người quên bẵng nỗi sợ sệt trước thần linh, nhất loạt thét lên, vừa khóc vừa chửi rủa.

Chúc Dung thất vọng nhìn núi non trùng điệp xung quanh, bắt đầu nới lỏng lòng phòng bị, xem ra súc sinh vẫn cứ là súc sinh, vô tình vô nghĩa, đời nào chịu liều chết cứu người chứ.

Qua một tuần nhang nữa, Chúc Dung gật đầu với Hắc Vũ, Hắc Vũ lại rảo bước tới vòng lửa, ánh đao nhoáng lên, thêm mười chiếc đầu rào rào rơi xuống đất.

“Liều mạng với chúng đi!”

“Lạy ngài, ngài là thần linh tôn quý kia mà!”

Tiếng chửi rủa phẫn nộ của đàn ông, tiếng khóc than thẩm thiết của đàn bà náo động cả núi rừng.

Lại thêm một tuần nhang nữa, Chúc Dung cũng chẳng buồn quan sát, chỉ chăm chăm tính toán xem đồ súc sinh kia trốn đi đâu.

Thấy Hắc Vũ lại bước đến gần vòng lửa, mấy gả trai tráng liền lao tới đẩy đám phụ nữ ở ngoài ra sau lưng mình, tự động dàn thành một vòng tròn chắn mười người, nét mặt điềm nhiên nhưng ánh mắt ngùn ngụt căm hờn, trừng trừng nhìn Hắc Vũ đầy vẻ quật cường.

Hắc Vũ thầm rung động, vội nghiến răng vung đao chém xuống, bỗng rầm một tiếng, y đột ngột biến mất tăm, chỉ để lại trên mặt đất một miệng hang đen ngòm sâu hoằm.

Lam Điền cùng mấy thần tướng tiến lại xem xét, thấy hang động đó vừa hẹp vừa sâu, ánh lửa khó mà rọi thấu, mấy con tê tê bên trong ló ra ngó nghiêng rồi lại rụt đầu vào.

“Hắc Vũ?”

“Chết..chết rồi!” Một giọng lơ lở vang lên tựa như không quen nói chuyện, chỉ phát ra hai tiếng cụt ngủn cũng ngọng nghịu rất khó nghe. Có điều đám người trong vòng lửa chợt ào lên hoan hô vang dậy: “Là Thú vương!” “Thú vương ngài đến rồi!”

Chúc Dung nổi giận tung ngay ra một chưởng, quầng lửa đỏ rực rít lên bay thẳng vào hang.

“Á!” Bên trong vang lên tiếng gào thét thảm thiết, nghe rất quen.

Nhờ ánh lửa, Lam Điềm nhác thấy hình như có người nằm úp sấp trong hang, liền duỗi cây roi thần Như Ý ra vô hạn, kéo người ấy lên, là một cái xác bị lửa của Chúc Dung đốt cháy đen.

“Là, là..Hắc Vũ.”

Các thần tướng len lén nhìn nhau, bấy giờ Chúc Dung mới nhận ra mình vừa trúng quỷ kế của súc sinh, giết nhằm Hắc Vũ, còn con súc sinh bên dưới hẳn đã chuồn mất từ lâu. Chúc Dung nổi cơn thịnh nộ, toan giết sạch cả đám tiện dân còn lại trong vòng lửa, đột nhiên một cô gái thét lên: “Ngài nói chỉ cần Thú vương xuất hiện sẽ tha cho chúng tôi, giờ Thú Vương đã xuất hiện rồi đấy thôi!”

Tuy Chúc Dung tính tình nóng nảy, tàn nhẫn hiếu sát nhưng xưa nay luôn cao ngạo, chưa từng nuốt lời. Không tìm được nơi trút giận, hắn đành căm uất ngửa mặt nhìn trời thét vang: “Súc sinh, nhất định ta phải tự tay cắt đầu moi tim gan ngươi ra mới hả dạ!” Dứt lời hắn điên cuồng biến chưởng, tạt lửa vào hang, rầm một tiếng cả hang động sụp xuống.

Lam Điền cúi mặt nhìn xuống đất, thầm phân tích tình cảnh vừa rồi. E rằng khi họ vừa tới Cửu Di, súc sinh kia đã ở trong tối âm thầm quan sát, đợi tới lúc hai mươi người Cửu Di bị giết, tiện dân vừa khóc vừa chửi, bắt đầu lơi lỏng phòng bị, nó liền chớp thời cơ sai đám tê tê đào thông hang động. Hắc Vũ rớt xuống, làm vào thế địch trong tối ta ngoài sáng lại không dám la lên sợ bị ám toán, súc sinh nhân đó bèn cố ý cất tiếng chọc giận Chúc Dung, mượn đao giết người. Nếu thần lực của Chúc Dung yếu hơn một chút có lẽ Hắc Vũ còn kịp giải thích, tiếc rằng thần lực của hắn quá mạnh, chỉ chớp mắt đã đoạt lấy mạng Hắc Vũ.

Con súc sinh này quả nhiên nham hiểm độc ác, nếu hôm nay để nó trốn mất thì ngày sau đừng hòng dùng con tin mà uy hiếp nữa, một dải Cửu Di núi non trùng điệp chính là nhà của nó, dù thần lực bọn họ cao cường đến đâu cũng chỉ mò kim đáy bể mà thôi.

Các vị thần tướng đều mặt mày ủ ê, sợ Chúc Dung trách mắng, nhưng hắn chỉ nhắm mắt mấy giây rồi trỏ về phía Tây Nam ra lệnh: “Súc sinh chạy về bên đó, chúng ta mau đuổi theo! Lúc lần vào động, thân mình nó đã dính phải hỏa linh, không chạy khỏi lòng bàn tay ta được đâu!”

Đám thần tướng nghe nói lập tức phấn chấn tinh thần, tu vi của súc sinh so với Chúc Dung cách nhau một trời một vực, lợi thế duy nhất chỉ là thông thuộc địa hình, giỏi ẩn núp, giờ đây chẳng thể lẩn trốn được nữa cũng có nghĩa là đã mất đi mọi sự bảo vệ rồi.

Chúc Dung lệnh cho chúng thần tướng: “Các người cứ vờ như không biết, truy đuổi bốn phía để nó trốn tiếp. Ta sẽ tới trước đón lòng, để xem nó rốt cuộc là giống gì, bất kể là yêu hay ma cũng phải cho nó nếm mùi bị lửa giày vò từng chút một, đợi khi nào nó kêu khóc xin tha thì cắt luôn thủ cấp.” Chúc Dung nắm giữ binh quyền, đến vương tử cùng phải nhường nhịn ba phần, vậy mà hôm nay lại bị một con dã thú đùa giỡn, không đích thân giết nó, hắn làm sao mà hả giận được.

“Tuân lệnh!” Chúng thần đồng thanh hưởng ứng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 171 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bsngothu123, bubenoluz, yeolying và 568 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.