Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Gởi bài 05.07.2013, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 2950
Được thanks: 2723 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Gởi bài Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
images


Tác d1giả: Hoại 0bPhi Vãn Vãn.

Dịch 77giả:

Công 40ty phát hành: 7Đinh Tị

Nhà 00xuất bản: 6NXB Thời 7Đại

Ngày ccxuất bản:

Giới 33thiệu:

Cuốn 72tiểu thuyết bfủa tác 2iả Trung 3buốc Hoại 1hi Vãn Vãn 3ột bỏ 13ớp vỏ 1ọc hào 8fhoáng để fộ cuộc 37ống sôi 7eục bên 7arong một 5riều đại 7hong kiến 5rung Hoa.
Nhân 8ật chính 5ủa tiểu a7huyết là 8ệnh Viên, 33ối cảnh adiễn ra ở e1ăm Càn Ninh 6hứ sáu. 9b © DiendanLeQuyDon.comệnh Viên a1được Thái 5oàng thái 79ậu phong fho làm Giám 5uốc đại 6rưởng công chúa của 5riều Bắc 67án, quyền 12huynh thiên 75ạ. Thế d6uyền, cháu e2ủa Lệnh 25iên lên 5àm hoàng 5đế nhưng 95quyền lực eathật sự 65nằm trong d8tay của 08Lệnh Viên, bcdẫn tới 1bviệc Thế aHuyền luôn 0phải tìm acách chống ađối Lệnh 7fViên nhằm 2giành lại 77quyền lực. ea © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 5vừa đảm 4btrọng trách acgánh vác 1cả thiên 95hạ, vừa 7phải gồng 3mình đối 14phó với b6những âm 3mưu, thủ 8đoạn chốn 15cung đình 03nhằm hạ a9bệ nàng.
Theo dthời gian, bngười cháu 59Thế Huyền adần trở 3nên yêu fthương cô ecủa mình. a © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 8tưởng trút 54được gánh 58nặng giang 4dsơn trên evai khi bị atước đi 3quyền lực. 36 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng, 3dsóng gió 7chưa ngừng. 4 © DiendanLeQuyDon.comNăm Càn b4Ninh thứ a10, triều 3Bắc Hán 38đối mặt 7với thù 9trong, giặc 2cngoài. Viễn 9cảnh mất 3nước hiển d3hiện trước 0mắt khiến 4Lệnh Viên 9phải gạt 77hạnh phúc dcá nhân, fcsang Nam Việt bfcầu thân fbvới hoàng dtử Dận bfVương, mong 8tìm đồng bminh cho nhà aBắc Hán.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 05.07.2013, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 2950
Được thanks: 2723 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 351.

Tháng 6chạp năm bfCàn Ninh 0thứ sáu, 23tại kinh ccđô Thịnh 5Kinh của 7Bắc Hán btriều.

Quá 76nửa đêm.

Trời c5không trăng. 2 © DiendanLeQuyDon.comGió lớn.

Những 2ông tuyết 8ay lất phất 2aiữa không 95rung, bám 3ào má người 92a mang tới 0ái lạnh 5fhấu tâm aan. Đám 17hị vệ aác thành 1bay cầm binh 7bhí, hờ 9ững nhìn 7hiếc xe cbgựa vừa 4ừng lại dcên cạnh.

Vệ daĩ lệnh, cay cầm kiếm, cảo bước eđi tới, 9hỉ thấy 45hiếc rèm 6de nặng nề 7rước mặt 3ađược nhẹ fhàng vén e1ên, từ 09ên trong 1ộ ra mấy dgón tay thon 74ài, trắng 4uốt. Lúc a3ày, mọi fhứ xung auanh đã 4cị tuyết erắng bao 3hủ, nhưng evệ sĩ lệnh 0không thể 30phân biệt 3được rốt 74cuộc là 4tuyết xung 5quanh hay 20những ngón d6tay nõn nà b0như ngọc dkia trắng dhơn.

Đột fnhiên, ánh bmắt hắn dtrầm hẳn 89xuống, không fngờ thứ ctrong bàn 74tay kia lại 7là lệnh 1bài mà Thái 9hoàng thái 3chậu ngự cban.

Vệ 20sĩ lệnh cbất giác 8ưỡn thẳng 8lưng hùm, 6nhìn chiếc 6cxe ngựa 39trước mặt avới vẻ 9kính sợ, a9sau đó liền 8khoát tay, 2ra hiệu 2acho đi.

Cửa 8thành lại 8đóng chặt, 4cnơi chiếc 75xe ngựa ffvừa dừng 9lại lúc 5này chỉ 70còn lại fbhai hàng cvết bánh 9xe kéo dài 98về phía f4xa. Chỉ 9trong chốc 0dlát, hai 0hàng vết 81bánh xe ấy 0cũng bị 91tuyết trắng 87phủ chẳng 3còn dấu c2tích.

Vệ 2sĩ lệnh 6thở dài, b7giữa không 5gian tăm 84tối, hơi ethở của ehắn kết 5thành một clàn trắng e8bạc. Hắn 9không kìm fđược xoay a7người lại, 0đưa mắt enhìn về dhướng hoàng bthành ở 52đằng xa. 8 © DiendanLeQuyDon.comGiữa màn 58đêm, lúc 4này tất ecả cảnh dfvật đều a2ẩn mình 9chẳng còn 6fbóng dáng. 20 © DiendanLeQuyDon.comTrong đáy 0amắt vệ 3sĩ lệnh 6lấp lánh d7những tia csáng sắc cbbén, Thịnh 0Kinh đêm cdnay không 3bbiết sẽ fxuất hiện 22một cơn 6fphong ba bão 5dtáp ghê 39gớm đến 4mức nào.

Trên 70đường 8chẳng có 4bóng người c8qua lại, dgiữa sự 8tịch mịch 7chỉ có 12tiếng bánh 55xe cót két flăn đi, bcùng với 76tiếng vó 73ngựa lộc acộc đạp 7xuống mặt 5bđường.

Trong 9bxe, giữa 3clàn ánh 5sáng lờ 91mờ, có 8thể nhìn athấy thấp dthoáng hai b6bóng người fngồi nghiêm 72trang. Nhìn 8athân hình 44bọn họ, 35dường như blà một 6nam, một 3nữ.

Cả a4hai đều 9không hề 57lên tiếng, 4etrong tĩnh dlặng, ngay 5cả những 3tiếng thở 6của bọn 8họ cũng ebị âm thanh 73từ bên angoài xe bngựa nhấn 78chìm.

Xe 24ngựa dừng c8lại phía 7ftrước dịch 94quán, chỉ bnghe thấy 47một loạt 58tiếng bước achân vang 3lên dồn 72dập, ngay cesau đó là ftiếng hô 5cung kính 50của người f5bên ngoài: 39“Cung nghênh 84Trưởng f0công chúa d7và Phò mã!”

Tấm bbrèm xe ngựa enặng nề 0được vén 86lên, bên 2trong là b5một nam 9tử gầy 9gò, trên 1angười mặc ftrường 6bào màu 8axanh bình 0dị. Bàn etay ngọc 8ngà của b3Trưởng 5công chúa 7dđặt giữa 4lòng bàn ctay y, đôi 72ủng da hươu ađạp xuống 9enền tuyết, adâm thanh 8giòn tan c2vang lên 7dkèm theo cbtiếng nước ecchảy tí 29tách vọng b0lại từ fphía chiếc 0đồng hồ b5nước đằng 0xa, lại 5càng khiến 5lòng người 66thêm kinh 2sợ.

bthái giám 2quỳ trước 8xe không dekìm được 9ngước mắt 52nhìn lên, c9thân hình cyểu điệu d9của nữ 85tử đó 8liền đập 18vào mắt 5hắn.

Làn dada trắng 40mịn, cổ bftrắng thon c1dài, răng 5ngà rạng 26rỡ, tóc 6dài, mi cong, 5bcười tươi 6như hoa nở…
94thầy tướng 4btừng phán 0rằng, phàm c7nữ tử 9nào đẹp d3quá, ấy 3là cái họa.

99nữ tử danày so với fsáu năm 8trước quả a4là càng 7thêm kiều cdiễm.

Trưởng 7công chúa 89đã tỉnh 13táo trở elại sau fphút chốc aethẫn thờ, 4erồi nàng ehơi cau mày, aekhẽ hé 55cặp môi 45son: “Đã 8là Thái e7hoàng thái 8ehậu triệu 7gấp, tại 53sao còn phải b2tới đây 7ctrước?”

55thái giám bvội vàng 56đứng dậy, 1fcung kính ađáp: “Bẩm 2Trưởng 49công chúa, 3Thái hoàng 07thái hậu b5có dặn, 1trước tiên bbhãy mời dPhò mã gia 8nghỉ ngơi 6ở dịch 1quán, rồi cđưa Trưởng 22công chúa evào cung.” a0Vừa nói fgã vừa 53liếc mắt cfnhìn đám dngười bên 37cạnh, lập ctức có angười bước etới mời bPhò mã vào ddịch quán.

Trong 35lòng Trưởng ecông chúa b2thoáng cảm 9cthấy nghi choặc, ánh 1mắt nhìn 4clướt qua 5khuôn mặt 7của Phò 1mã, thấy 7y khẽ nở 48một nụ 9dcười ôn 8hòa, thấp afgiọng nói: 8“Mau đi 5đi, đừng 35để Thái 6hoàng thái 1hậu phải 4đợi lâu!”

Lần e7này nàng 4dkhông lên 2xe ngựa c4nữa, ánh 5mắt liếc 4qua bên cạnh, 3thấy một echiếc kiệu emàu xanh b5có nóc mạ 93vàng đã 1dừng ở ccđó. Gã 8thái giám eccẩn thận 14đỡ nàng alên kiệu, 59rồi một c2giọng nói e5the thé vang 6lên: “Khởi 1bkiệu…”

Phò 66mã vẫn 4fđứng ở 49cửa, cho cđến khi 3chiếc kiệu e6dần biến emất trong c8bóng tối 3dmới chậm 18rãi xoay 0người.

4* * *

Hoàng cecung Bắc 5Hán.

Trong fcung Hy Hòa 0sáng trưng c9đèn đuốc, aecách lớp 0màn sa mỏng 15manh, đám ccung nữ, 7thái giám c3không ngớt dra vào. Các bthái y đang 49quỳ trước 51chiếc giường 5ephượng cmạ vàng, eai nấy đều 38tỏ ra đã 90hết cách.

Bên atrong chiếc bfmàn màu 5đỏ thỉnh 1bthoảng lại 04vọng ra f6tiếng ho akhù khụ. 62 © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự 7thừa đứng edchờ bên cngoài nhíu 6chặt đôi 61mày, đã fmấy lần dmuốn bước 34vào trong aanhưng rồi 6dkìm lại aeđược.

Ngước d8mắt nhìn 0lên, ánh 79mắt y bắt 6gặp hai 6người đang 3vội vã 5từ ngoài 1cung Hy Hòa e1đi vào, 8đi trước adrõ ràng a6là gã thái 14giám vừa bfđược phái eađi đón 5Trưởng 7công chúa. af © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự 0cthừa sững esờ, ánh 1mắt dừng 3lại trên 4chiếc váy 4phù dung f7của nữ 94tử đi sau 45mà không b5cách nào fdời đi 0dđược nữa.

Từ d5xa, Trưởng 6công chúa ccũng đã 2nhìn thấy f9nam tử đang 6đứng ngay 95ngoài cửa fđó. Trên a8người y 97mặc triều dphục trang 1trọng, khi 3anàng đi atới trước 85mặt y, thấy 0bàn tay y 5bất giác 7anắm chặt, 08hằn rõ 26gân xanh.

Trưởng 1công chúa 2không nói 3gì, chỉ 7cvội vã 40bước vào 89trong.

“Mẫu 30hậu…”

Một 6tiếng gọi bfkhẽ vang 14lên khiến cetất cả 51mọi người atrong phòng bđều chấn f5động, liếc 6mắt về ephía nữ 1atử vừa 1đi vào. 9a © DiendanLeQuyDon.comChỉ thấy 11ánh mắt 2nàng trong 60veo, răng angà trắng f7muốt, mái 8ctóc dài 24buông xõa 0qua vai, dáng c9vẻ phong 12trần, bụi 46bặm nhưng 7lại không 3tỏ ra ủ 3brũ, mỏi 1bmệt. Nơi 1đáy mắt 9nàng còn 2bẩn chứa d6những tia 78sáng sắc 1bén khiến 5mọi người 45chỉ thoáng bliếc qua frồi không 5ai dám nhìn fthẳng.

Trưởng 4fcông chúa 7đưa tay 05vén bức 7màn màu 28đỏ nhưng 9lại không 0treo vào 6cchiếc móc b9ngọc cạnh a5giường, dmà để fnó nhẹ e6nhàng buông c7xuống ngay 47sau lưng, ftựa như 8muốn ngăn bcách bản cthân với 07thế giới acbên ngoài.

Bị e3bệnh lâu engày, đôi d1bờ má vốn d2căng đầy 6fcủa Thái 30hoàng thái 9hậu nay 76đã hõm 5cxuống, thân c3thể tuy 6đang ẩn 4dưới chiếc bdchăn nhưng 7vẫn mang 5tới cho 6người ta fcảm giác 87khô gầy, 0hốc hác. 55 © DiendanLeQuyDon.comBà không b0ngủ, cặp b3mắt héo 47hon vẫn 6đang mở 8to, nhìn 8chằm chằm dvào đỉnh bmàn phía 9trên. Trong 42đôi mắt 9ấy dường bnhư không 1dcòn chút 0sức sống, 4dkhuôn mặt a5trắng bệch 3kia cũng 5không có a9vẻ gì giống 5như của dngười sống.

Trưởng 75công chúa dcảm thấy 14lồng ngực 49mình bức 61bối, khẽ 69lay cánh 6tay của 5Thái hoàng 87thái hậu, 7giọng nói 1anhư đang 2dkhóc: “Mẫu 1hậu…” 3bĐôi tay 9fnàng cũng 2không kìm c7được cơn 9brun rẩy, 2đã sáu 6năm rồi bnàng chưa dđược gặp 2mẫu hậu. 62 © DiendanLeQuyDon.comTrước năm b4mười ba 4tuổi, bà 9đưa nàng 5vào ở trong b9chùa để 0cầu phúc ccho phụ 6hoàng, nàng bchưa từng 5trách bà. 36 © DiendanLeQuyDon.comNhưng vào 99năm Càn ecNinh thứ bnhất, sau b8khi bị gả bcho Hàm Lăng aQuận thú f8và phải arời kinh, etrong lòng dnàng lại b0luôn hận 50bà.
Năm 8đó, nàng 2emười lăm, 79vừa đến 70tuổi trăng atròn. Thái f8hoàng thái a9hậu không 6coi việc 1dhôn nhân 1của nàng 5như một 36cuộc giao cdịch chính 56trị, nhưng 83cũng không echo nàng bđược lựa achọn người 49nàng thích. e5 © DiendanLeQuyDon.comĐường c8đường b1là Phò mã b6của Công echúa Bắc c9Hán lại d9chỉ là 4một quận a9thú nhỏ 8nhoi, nàng 9thậm chí d0còn trở athành vị a3công chúa 6abị người 7fdân Bắc fHán coi thường. 71 © DiendanLeQuyDon.comNgay đến dcác quận fchúa, tiểu 41thư bình 55thường bcũng tìm cđược người f6chồng tốt 9hơn nàng. 17 © DiendanLeQuyDon.comNgày rời 1kinh, nàng 3fkhông hề 6ngoảnh đầu 0nhìn Thái 9hoàng thái 26hậu lấy c2một lần.

Nhưng 1lúc này, c4khi sắp eephải vĩnh 5abiệt người 7thân, nàng erốt cuộc 3vẫn không 7kìm được 1tiếng khóc anghẹn ngào.

Bàn dftay bên dưới b0chiếc chăn 07bông khẽ 12động đậy, 3Thái hoàng 1thái hậu dliếc nhìn 62người ngồi 26bên mép fgiường, 3khuôn mặt 0già nua thoáng f3hiện một bnụ cười, 3abờ môi d5trắng bệch 1khẽ cử f8động: “Kiều eaNhi… Kiều aaNhi của 70ta…”

7vẫn gọi enàng bằng a8tên mụ 57như trước 6đây khiến 18nàng không fbkìm được 74nước mắt, 33làm ướt 48đẫm hai 9bờ má, c8thấm cả fvào chiếc 6cáo trên 4cngười.

Thái c5hoàng thái 22hậu rưng f6rưng nước d9mắt, chăm bchú nhìn 08con gái. 2 © DiendanLeQuyDon.comBà cảm 41nhận được 3sự thương 2tâm của d4nàng, thực 4ra bà cũng ecthế. Con 3người dù 4sống được 5trăm năm, 3cuối cùng 67cũng chẳng e5thoát khỏi 04một chữ af“chết”.

Cả 1cuộc đời 9bnày, bà echỉ sinh dđược hai 7người con, 11một trai, 87một gái. b2 © DiendanLeQuyDon.comCon trai, 4tất nhiên b8là Tiên 5đế, còn 1Trưởng d5công chúa 3là đứa 04con gái duy ednhất của 5cbà, cũng 7là đứa 5con út mà 2fbà và Tiên 6tổ Hoàng f7đế sinh 52ra. Bà đã 2trao cho con a7trai quyền c0lực chí 9cao vô thượng, d6nhưng lại afdồn hết 4dtình cảm 8cho con gái 1fcủa mình. 1 © DiendanLeQuyDon.comChỉ đáng fctiếc, sự adkhổ tâm 8fcủa bà fkhông biết 91đến lúc bbnào con gái e1mới có fthể hiểu cđược.

Lần ccnày triệu 5gấp Trưởng 8ccông chúa 7dvề kinh, 12bà cũng fkhông còn 55nhiều thời a9gian để 0giải thích 28với nàng. 9c © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng fngực bỗng 9trào lên 47cảm giác b4bức bối, 6bà không 38kìm được 1bật ho sặc 06sụa.
“Mẫu 9hậu…” aTrưởng 6công chúa f8khẽ xoa 6lồng ngực 3giúp bà aerồi quay d7đầu định fgọi thái fy, nhưng 8bị bà nằm 2lấy bàn b8tay ngăn 6lại. Lúc 2này, tuy 7abà đang 8thở dốc 2từng cơn 08nhưng giọng 0nói lại bvô cùng 9bình tĩnh: d“Kiều 2Nhi, những 82lời mẫu 3hậu nói cvới con 36đêm nay, bcon phải 7dnhớ kĩ 81suốt cuộc aeđời này…”

Lúc 4này, trong 2ccặp mắt 31mờ đục 8của Thái 6hoàng thái 92hậu bỗng cbừng lên bnhững tia 5sáng của 8bsự uy nghiêm 76và trí tuệ, choàn toàn 52không phù 8hợp với 7dáng vẻ 7bệnh tật 3dcủa bà. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng 0công chúa edkhông khỏi basợ hãi, cliền nắm fchặt bàn 7tay bà, khẽ 9egật đầu, 4anói: “Mẫu 5hậu nói 36đi!”
63thở dốc dtừng cơn, b6ánh mắt banhìn ra bên engoài chiếc a3màn. Trưởng 0công chúa d7hiểu ý, 3aliền ngoảnh flại, nói: 96“Thái hoàng 79thái hậu 3có lệnh, 3các ngươi 4hãy tạm 1lui ra!”

Ngay esau đó, 3bên ngoài 4chỉ còn 5lại những f1tiếng bước e3chân hỗn dloạn, rồi 81tất cả bđều chìm 6vào yên dtĩnh.

Thái 2hoàng thái 80hậu chợt 5rướn người 30muốn ngồi 5dậy, Trưởng ecông chúa 66không cự 9lại bà amà đỡ fcbà dậy, brồi kê 3vào sau lưng 7bà một 9chiếc gối 80mềm. Bà 61lại ho lên 2amấy tiếng, e1bàn tay đang 1nắm tay 47Trưởng 1công chúa 6bkhông buông 99lỏng dù 5chỉ một 3dchút, rồi 2khẽ cười 6một cách ekhó khăn: 9“Con người 6eđến kỳ f0đại hạn, crốt cuộc 2vẫn không 5thể cưỡng 5lại. Chỉ aclà Hoàng 3ethượng ctuổi hãy 90còn nhỏ, 9Kiều Nhi, a7ai gia phong 2econ làm Ngự 7hoàng Giám cquốc Đại bftrưởng 2acông chúa, eecon hãy về 6đây phò 9tá cho Hoàng cethượng ađi!”

Trưởng 5công chúa a9không khỏi 8giật mình, d6thốt lên: 5c“Mẫu hậu, echuyện này…”

“Chuyện 9này, ai gia 90đã quyết eđịnh rồi, 88con không dphải nói a1nhiều. Con cchỉ cần fnghe ta nói, 6Thừa tướng 56gần đây 1rất hay 6đi lại ebvới Thụy 07Vương, Thái 25úy thì không 9btỏ rõ lập 9trường, 5sau này chỉ 31có Ngự 2thừa là dcon có thể ayên tâm 3dùng thôi. 1 © DiendanLeQuyDon.comHoàng thượng 1tuổi hãy 8còn nhỏ, 7con không 08cần chuyện d0gì cũng d2phải nghe e8theo nó… 5Nó từ nhỏ 9đã yếu aớt, phương 14thuốc để 31bồi bổ 2cho nó, ai 41gia sẽ giao ebcho con. Chuyện 37này trước e8giờ đều d2do thái y fdlệnh chủ 7quản, con ecó thể 48tin tưởng 6y.” Dường enhư bà bỗng adnhớ ra chuyện 6gì đó rất 0quan trọng, 5liền nhìn 83đăm đăm 4vào Trưởng 2công chúa, 62rồi nói 04tiếp: “Còn 88nữa, con 9btrai của 51Đoan phi c6thông tuệ 9hơn người, 98sau này hãy 62lập nó 5làm thái etử.”

Cặp 3mắt của adTrưởng 7ccông chúa 07mở to hết 82cỡ, chỉ a1cảm thấy 6bàn tay Thái fdhoàng thái fhậu đang anắm tay fmình ngày 8càng siết 33chặt hơn. 5d © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói c8của bà dnặng nề 95vô hạn: 86“Phải 3nhớ lấy, 8nhất định 6phải lập 0econ trai của 6Đoan phi 3elàm thái dtử! Kiều f4Nhi… Ai 4gia giao toàn dbộ thiên 9fhạ Bắc 5Hán này 04cho con đấy!”

Trưởng 8công chúa 5kinh sợ amãi không 3nguôi, nàng e8vốn cho 3erằng, lần aenày về akinh chỉ 01là thăm cfbệnh, không 93ngờ Thái cahoàng thái c2hậu lại egiao cho nàng f4một nhiệm fvụ nặng 3nề như 34thế này.
Ngẩn 4ngơ nhìn 6con người 6mà nàng ctừng yêu, 2từng hận 8trước mặt, ehồi lâu 70sau, nàng 82chỉ nói a7một câu: 3“Mẫu hậu acó tin con abkhông?”

Thái 9ehoàng thái 7hậu không detrả lời, evẫn tiếp 26tục dặn 1dò: “Binh amã trong, engoài hoàng 6thành ai 5gia đều dđã sắp f1xếp ổn 1thỏa, con 8akhông cần fphải lo 5clắng. Sau 02khi ai gia 38chết, con b0hãy giữ 8dbí mật, 3đừng phát 1tang, đợi… cfđợi Tần 5Tướng quân c8dẫn quân b2về kinh.”

Những 5điều này, 89chẳng qua 2là để deđề phòng 56chư vương 0thừa dịp 9hỗn loạn f6mưu đồ 3soán vị.

Trưởng eacông chúa fcúi gằm a3mặt, trầm f7tư.

Thái 8ahoàng thái 3chậu đã a6cạn khô bnước mắt. 83 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng dcông chúa b1có thể 20cảm nhận arõ ràng alực ở 3bàn tay bà a0đã giảm a7đi rất 8nhiều. Nàng 5ngạc nhiên 4angước mắt 0nhìn lên, 8lại nghe 1bbà nói: a“Bây giờ 1con hãy về bdịch quán 84đi!”

Trưởng f6công chúa 80hơi ngẩn f1người, cfngay sau đó 3fliền gật 4đầu đứng cdậy. Không 4ngờ Thái 1hoàng thái 15hậu lại 96khẽ kéo f1nàng một 4cái, thấp ebgiọng nói: c“Những bađiều mẫu 4ehậu làm d1bây giờ 32đều là a4vì con.” 6Nàng nhìn abà bằng dánh mắt 5dnghi hoặc, 0cbà lại 9đổi giọng dnói sang 51chuyện khác: e8“Phò mã… bđối xử 14với con 1có tốt 94không?”

“… fTốt!” 0Nàng khẽ 38cất tiếng dbtrả lời, dnam tử đó 39đối xử 6với nàng 7frất mực b4cung kính, 0rất mực cmến yêu, bgọi là 8“nâng như fnâng trứng, 73hứng như 27hứng hoa” fecũng thực b0chẳng có agì quá.
Sắc 32mặt Thái d1hoàng thái 34hậu không cvui như nàng 6dự đoán, c2đôi hàng ealông mày 73vốn đã 85nhíu chặt blại càng 2nhíu chặt 02hơn. Bà d6ngoảnh đầu 2cqua một 3bên, khẽ cbcất tiếng dathở dài: 9“Cả đời 0anày mẫu 4hậu chỉ 04sợ có một 1chuyện, 8đó là làm econ bị tổn 01thương. 6b © DiendanLeQuyDon.comNhưng con dbphải nhớ 52lấy, kẻ 8alàm chính d7trị, không 99nên vướng c3bận điều egì. Sau này… 28con sẽ hiểu bethôi… Kiều 9Nhi… con f5sẽ hiểu bfthôi.”

flặp lại 0acâu nói 7ccủa mình, 2rồi nhìn 4bóng dáng dnàng dần 7bbiến mất d8trong tầm ebmắt.
Lại ddbật ho một catiếng, những evệt máu bbắn vào e7tấm màn 7bloang lổ, 2Thái hoàng 5thái hậu ekhó nhọc dnằm xuống. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 3ebà, dường 31như lại 2axuất hiện 73cảnh tượng 8khi Trưởng e1công chúa f6được sinh 5ara…

Cặp 8mắt dần etrở nên 0cmơ hồ, a8khóe miệng fThái hoàng 4thái hậu eechợt nở dmột nụ fcười khe 3khẽ. Bà edcó thể dbảo vệ 54con gái, 8bảo vệ a9giang sơn d4của nhà 3họ Lưu 0rồi.

48* * *

c4Dịch quán.

Nam etử áo xanh 77đang ngồi 0đọc sách btrong phòng, dbỗng nghe b3bên ngoài 6có tiếng 0gõ cửa. c © DiendanLeQuyDon.comY hơi do 51dự, rồi ecất tiếng c7hỏi: “Ai?”

Người babên ngoài bvội trả b6lời: “Bẩm 8Phò mã gia, 14thuộc hạ dcvâng lệnh 8Thái hoàng 1dthái hậu f1tới đưa 9đồ ăn 0đêm cho dngài.”

Phò c3mã nhíu 7bchặt đôi cmày, nhưng 7dkhi y còn 9đang lưỡng blự, cửa bđã bị 6đẩy ra 6từ bên 35ngoài. Dẫn c7đầu là 3cmột nam 61tử mặc 8trang phục bcủa phó 10tướng, d7một tay 01hắn đặt 9atrên chuôi 4cthanh bội 0dkiếm đeo f9bên hông. a © DiendanLeQuyDon.comĐi cùng 4hắn là d9một tên 36thái giám fđang bưng 41chiếc khay, 49trên đó anào phải 9đồ ăn 6đêm, rõ 12ràng là 4dmột bình 50rượu và e9một chiếc 5fchén.

Trong ckhoảnh khắc 8cánh cửa eđược đóng cdlại, Phò a4mã nhìn 01thấy bên 3ngoài là 8một đội 53thị vệ 3atinh nhuệ, cbhàng ngũ 2chỉnh tề.

Thái 85giám đặt 7bình rượu c3xuống bàn, f1cẩn thận 5brót đầy 1rượu vào 12chén. Có 9thể nhìn e7ra, bàn tay 2hắn hơi 61run rẩy.

Phó datướng cất eatiếng, giọng aflạnh lùng: 9“Xin mời 31Phò mã gia!”

Nửa 0dđêm ban 7rượu là bcó ý gì, aPhò mã lý dnào lại 4ekhông biết.

Phò 6cmã kinh hãi, b0lúc này, 85người duy 5nhất y nghĩ eđến là bTrưởng 5công chúa. d © DiendanLeQuyDon.comY bất giác dbước lên c0phía trước admột bước, 5lập tức 0bị gã Phó 1tướng chặn 7lại. Phò 09mã nôn nóng ckêu lên: c“Trưởng 1công chúa cđâu? Nàng c8đã xảy e5ra chuyện 6gì rồi?”

“Phò aamã gia cứ cyên tâm, eaTrưởng b0công chúa 01vẫn bình 36an. Đây d5là ý của cThái hoàng fethái hậu, 39hy vọng 17ngài đừng 05làm khó a4bọn thuộc a3hạ.” Khi 61nói, bàn fbtay đang 20nắm chuôi 9akiếm của dhắn bất 4fgiác nắm cchặt hơn.

Phò f4mã dừng elại, ánh 7mắt hướng 02đến ly 8erượu. Đi 4dsuốt đêm 5để đến b7được kinh bthành, vậy dfmà chỉ 82triệu một emình Trưởng 1công chúa ccvào cung. 16 © DiendanLeQuyDon.comNguyên nhân 63trong đó, fy đã hiểu ffđược phần dnào.

Trong 7cung, e là 0ađã xảy edra chuyện 93lớn.

Thậm 00chí, giang 2sơn đã 4đổi chủ.

Ngón btay hơi run 2rẩy, đột 0nhiên y hiểu b0ra tại sao dThái hoàng c1thái hậu bmuốn giết 6dmình. Bà 8sợ y sẽ 8ngăn cản ebcon đường d6của nàng 1sau này, bvà cả bí 47mật kia…

“Phò a5mã gia…”

Bên btai chợt 6vang lên 4một giọng dnói lạnh fblùng, y biết 4lần này, 46mình chỉ 6còn con đường 0chết.

Bàn 7tay khẽ 2đưa ra, fbrốt cuộc e7y cũng cầm flấy ly rượu ctrước mặt.

Nàng 1vốn là 3phượng f3hoàng, vậy amà lại 9ađi theo một dgã quận 7thú nhỏ 21nhoi như 1ey, co mình baở Hàm Lăng 96suốt sáu 74năm trời. 85 © DiendanLeQuyDon.comY yêu nàng 9biết mấy, f7nhưng lại 86biết rõ 8người trong d1lòng nàng c1không phải e5là mình. d © DiendanLeQuyDon.comChiếc khăn 4atay đó, 81y đã từng dbnhìn thấy, 71chỉ là, 3nếu nàng dkhông nói, 2y cũng không abao giờ 8hỏi.

Ít 7nhất, trong bbsáu năm 5ở Hàm Lăng e7đó, nàng ethuộc về 2y, còn bây 7giờ, đã 81đến lúc 87để nàng e0thỏa sức 03bay lượn 4trên bầu 96trời.

Đưa d2tay vén áo flên, y ung adung quỳ 4xuống: “Thần 56tạ ơn Thái fhoàng thái d4hậu ban crượu!”
Thái 0dhoàng thái 9fhậu đã a9tính kĩ 68rồi, sẽ 57không để 42bọn họ bgặp nhau 01lần cuối. 6 © DiendanLeQuyDon.comBà làm việc, 0chưa bao dgiờ để axảy ra sai 9lầm.

Phó 1tướng và e3thái giám 0nhìn y uống chết ly rượu bđộc, sau 6đó mới c5cung kính adhành lễ 8rồi xoay 48người rời 57đi. Trong 6khoảnh khắc axoay người, 1đóng cửa 7lại, tên 6thái giám 3anghĩ mình 6fhoa mắt, 61hắn không 09ngờ lại 1nhìn thấy e3Phò mã đang dcười.

84* * *

Ngồi 7btrong kiệu 64loan, hồi etưởng lại 1những lời 3Thái hoàng 9thái hậu 3dđã nói cavới mình, eTrưởng 6công chúa 22bỗng thấy 6chột dạ.

Từ c1xa, nàng 0đã nhìn 99thấy chiếc ađèn lồng ctreo cao trước dcửa dịch 36quán, không bebiết có fphải là 2eảo giác 2ckhông, nàng 31nhìn thấy cmột đội ffthị vệ d3vừa từ 4dịch quán erời đi.

Nàng f5đột nhiên 8hiểu ra ađiều gì eđó, vội avàng đứng adậy, chẳng 03còn tâm 6ctrạng mà b1để ý điều 4agì, nhảy 7etừ trên 73kiệu loan ecxuống, chạy 42như bay về 9ephía dịch 0quán.

Phòng c0của Phò cemã vẫn bsáng đèn, 03Trưởng 8công chúa 71vội vã e8đẩy cửa 5vào…





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 06.07.2013, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 2950
Được thanks: 2723 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 72

Ngoài 3eđiện bông 1liễu bay, dbtrong điện 8vang đàn 6bsáo.

Giữa 1ánh đèn 6đan xen, ebóng người 67hòa trộn, 5rượu ngon 4tỏa hương b9thơm nồng a1nàn, chỉ 6gửi thôi a8 cũng đã 01ay.

Đêm 7ay, Hoàng b8đế triệu faiến tân fhoa Trạng a4guyên, Bảng bhãn, Thám 9oa, đồng 4fhời còn d4há lệ gọi aác công 6ahúa cùng e2ới tham 72ự yến 80iệc. Hoàng 42đế, Hoàng 3ậu ngồi 6ên trên 14hẽ trò 8huyện, thỉnh 9hoảng lại 93ười nói eới các 01uấn kiệt fân khoa phía 1ưới vài dâu. Vì người 2dhủ trì 8dữa tiệc d7ày là Thiên 86ử nên khi a9rả lời, 5aọi người a2đều tỏ 3a lúng túng.

Tiếng 36đàn sáo 3úc trầm e0úc bổng, 4btràn ngập ekhắp đại 09điện, xen 1lẫn với e4những tiếng 7cười nói c5vui vẻ.

Chợt 47nghe Hoàng athái hậu angồi ngay 4phía trên 11Hoàng đế 78cất tiếng: d“Từ lâu cfđã nghe ednói biểu 72tỷ của 1Hoàng hậu 8ccó vị trưởng 9atử tài 2hoa xuất 4chúng, đẹp ftựa Phan 8eAn, hôm nay 15ai gia nhìn 77thấy, quả 9không sai echút nào.”

Thôi 00Hoàng hậu 4vốn đang c9bần thần 6dliền tỉnh 4táo trở 1lại, ánh amắt dịu badàng bất 6giác nhìn c8về phía 02cậu thiếu 77niên ngồi 7ở ghế 2dưới cùng. b5 © DiendanLeQuyDon.comCậu thiếu 20niên đó 7chỉ cúi 5eđầu lắc 1dnhẹ ly rượu dtrong tay, f3thỉnh thoảng d3lại nhấp 5một ngụm, athần thái 6ung dung, 7tựa như 7đang ở 4ngoài bữa 2tiệc náo d2nhiệt này. 69 © DiendanLeQuyDon.comThôi Hoàng eehậu khẽ a8mỉm cười, 6cgiọng nói 3fhờ hững 64mang đầy aý vị sâu exa: “Được fmẫu hậu 1tán thưởng 2như vậy 9là phúc b3phận của 62nó.” Người dphía dưới d8kia lại 6khoan thai 67mỉm cười. c © DiendanLeQuyDon.comBiểu tỷ ebcủa Hoàng bhậu từng f7vô cùng 9tự tin nói arằng, dựa cvào tài 6học của eNgọc Trì, b5trong cuộc 50thi Đình 1năm nay, 5cdanh hiệu 2fTrạng nguyên 3ắt sẽ b8thuộc về e6y, đến 6lúc đó 4sẽ có thể 9giúp đỡ f6Hoàng hậu. e © DiendanLeQuyDon.comAi ngờ đến 5vị trí 18thám hoa cy cũng không ccgiành được. 4 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, bcái câu be“tài hoa fexuất chúng” 39của Hoàng 38thái hậu cthực chẳng 51biết từ dđâu ra? 4Mà trong d7bữa tiệc 7dđêm nay, 9y có thể axuất hiện 9eở đây, 60quả thực 10khiến Thôi f7Hoàng hậu dcảm thấy ehết sức 7kỳ lạ.

Hoàng 9thái hậu cekhẽ nở fnụ cười, aống tay 65áo rộng 5khẽ đưa 8lên, tiếng 2nhạc trong 0eđại điện 1bỗng dừng 96lại. Mọi 54người đều ccảm thấy 54ngạc nhiên, 4dchợt nghe e4thấy giọng 2nói của b4Hoàng thái 3hậu: “Hôm bnay, Bắc cHán lại acó thêm 6rường cột, 8Hoàng thượng 3vui mừng, 45ai gia cũng d9cảm thấy evô cùng fhãnh diện. 6 © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 9chuyện vui, d7thực không egì hơn song 9hỷ lâm edmôn. Nay a8ai gia đã 36nhìn trúng 92một vị bdphò mã, 89mà mấy 19vị công 1chúa chưa axuất giá 4của Hoàng eethượng 6và Tiên 9hoàng cũng cfđều ở 3đây, vừa 5ehay có thể dnhìn xem, a5chỉ cần bchọn được d4ai thì cứ anói ra, đừng c9ngại.”

Thánh 5Vũ Đế 2thần sắc dôn hòa, 25nụ cười fcvẫn giữ 0nguyên vẻ 4khoan dung 1như thường 33lệ: “Thực 50không biết dngười mà 5mẫu hậu e1chọn trúng 71là ai?”

Mọi bangười đều 6nghĩ đó elà một 36trong số 23các tuấn 9kiệt tân 11khoa. Trên c9khóe miệng eTrạng nguyên 6dđã thoáng 67nét cười, 4ctrên khuôn fmặt Bảng 3nhãn và a3Thám hoa afcũng không 69giấu nổi a8vẻ vui tươi. 5f © DiendanLeQuyDon.comChỉ có e0Thôi Hoàng 5hậu là e8dần thu b3lại nụ 5acười trên ckhuôn mặt, 0móng tay a5dường như f8cắm ngập 9ftrong lòng debàn tay, d7đôi mắt a8thấp thoáng 03sự phẫn bnộ hơi 14liếc xuống 2fdưới, lại 4một lần 33nữa nhìn 83về phía adcậu thiếu ceniên kia.

Hoàng 4thái hậu d0khẽ nở fnụ cười: 87“Thẩm d0Ngọc Trì.”

Vừa 89dứt lời, cdlập tức 1có những a5tiếng xôn 2xao.

Đám bquan viên frì rầm abbàn tán, eatrên mặt fblộ vẻ 66nghi hoặc. ae © DiendanLeQuyDon.comBa vị tuấn 11kiệt tân fkhoa lại bfcàng ngạc 4fnhiên, nháo fanhác ngoảnh 4bđầu nhìn dcvề phía 8sau.

Thánh 36Vũ Đế d1cũng tỏ 6fra khó hiểu, enhưng lại fim lặng 10không nói b0gì.

Lúc 3này cậu 0thiếu niên 3mới vuốt 9áo đứng 11dậy, cung 3kính quỳ cxuống ở f4chính giữa 9đại điện. a © DiendanLeQuyDon.comTrong điện 7không có 9gió, ánh 1anến rạng drỡ khẽ 5đung đưa 8làm bóng bngười lay bđộng. Tới 66lúc này, equần thần 24và các công d6chúa mới 9chú ý vào b6người vừa eđứng lên.

Y 1fcòn chưa acđến hai 9dmươi tuổi, 3cmặt mày 9thanh tú dnhưng lại 4cthiếu một 8chút chín cchắn. Trên 45người y cchỉ có ddmột bộ 0đồ gấm 5hạng trung, 4ngoài ra fkhông thể aanhìn thấy 08điều gì ađặc biệt. 43 © DiendanLeQuyDon.comCác công 14chúa đều abthầm kinh 59hãi, tiền f2đồ của cngười này b4không rõ 1ràng, được ecgả cho y 08thực không 6phải chuyện 30hay. Nhưng dngay sau đó, fmấy công b4chúa có afxuất thân 3cao quý lại e5yên tâm acười khẽ, enâng ly rượu 08trước mặt alên, chậm e9rãi nhâm 1nhi, thầm acnghĩ chuyện 4enày hẳn d1không liên 55quan đến 3mình. Còn 8mấy công b0chúa có c1thân phận 2thấp kém fhơn thì 97thầm cảm 03thấy hoang amang, lo lắng. f © DiendanLeQuyDon.comĐám quần 7thần ai ccũng nghi 3hoặc, không 22hiểu Hoàng f5thái hậu 4anhìn thấy 4điểm gì 5ở người 64này, chắc 14hẳn bởi ebvì có công 6chúa nào 30đó đã athầm có e3tình cảm 6evới y, Hoàng bthái hậu 06vì thể 67diện của fhoàng gia 53nên mới febày trò cnhư vậy. b © DiendanLeQuyDon.comMột lát 7sau, tất cdcả vẫn 36lặng im 6dquan sát.

“Đã 64là người 60mẫu hậu fchọn, ắt bphải có 82chỗ hơn 4người. 70 © DiendanLeQuyDon.comNgươi ưng 77công chúa 8nào, cứ 18nói ra đi, 8đừng ngại!” e0Thánh Vũ e6Đế nói 99với giọng fnhẹ nhàng, 92trầm thấp, 4fkhó có thể b2phân biệt blà mừng ahay giận.

Thẩm ebNgọc Trì 72vốn đang 4ngẩn ngơ equỳ trên 7điện, lúc 5này mới 0tỉnh táo atrở lại. 32 © DiendanLeQuyDon.comKỳ thi Đình 9năm nay, 3ccó thể 5nói là y 5dtràn đầy atự tin, a2cho rằng 8đã nắm e8chắc danh dehiệu trạng cfnguyên trong 9tay, ai ngờ 9cuối cùng 2elại thành 6bra như vậy. 2 © DiendanLeQuyDon.comKhi thái 2giám đến e7mời y tham 40gia yến dtiệc, y 35chỉ nghĩ b3rằng kết 9quả thi 73Đình thật d7bất công, 3và mình 1asắp được eeminh oan, 6nào ngờ c6Hoàng thái 9hậu lại 9amuốn y làm 7phò mã. d3 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, e7Hoàng thái c3hậu và ffHoàng thượng eđều đã b6lên tiếng, acnếu y nói 66không cần, 74ắt sẽ 04làm mất 0thể diện 76của hoàng 4gia, mà đó 46là tội d5đáng chém 55đầu, nhưng 6nếu chọn, ey phải chọn 30thế nào 7đây?

Y 0không phải dngười trong f9vương tộc, ccũng chẳng 21phải quan 4viên, các 78công chúa adù xuất 8thân có 1cao quý hay f5không thì 47đối với e8y, đều 9không thể ffvới.

Trán ay lấm tấm 74mồ hôi, 18bàn tay đang ebchống trên acmặt đất 2cũng hơi 32lành lạnh. 5 © DiendanLeQuyDon.comY lẳng lặng 89đưa mắt 6dliếc nhìn 9các nữ 1tử đẹp enhư tiên 5nữ giáng ftrần, trong 4lòng thoáng 0qua muôn 8vàn suy nghĩ. 47 © DiendanLeQuyDon.comĐương kim 3aHoàng thượng 9ccó tất 9cả chín 7bcông chúa, btrong đó cba công chúa 0đã xuất a4giá, sáu 5công chúa 7dcòn lại 6ở đây 0dù không 93được sủng 0ái, nhưng a2phụ hoàng, dmẫu phi 9bđều vẫn 52còn, không cđến lượt f9y càn rỡ. 56 © DiendanLeQuyDon.comTiên đế 27thì có hai 0tiểu công 2bchúa chưa 7xuất giá, 9etrong đó e1có một 1vị là Trưởng acông chúa 2cNinh An, con aruột của 1đương kim 4Hoàng thái 8ehậu, vị 79còn lại 9clà Công 07chúa Lâm 67An, mẫu 6thân là f8bà Mã Chiêu 46nghi đã 73qua đời.

Sau d1một hồi edcân nhắc, 6rốt cuộc 7y cũng chậm 0rãi cất 79tiếng: “Bẩm eHoàng thượng, c8thảo dân 7vừa ý Công 6echúa Lâm aAn.”

Lòng 6bàn tay Thôi 1bHoàng hậu bsớm đã dđẫm mồ d0hôi, lúc bnày nghe 3y nói là cCông chúa 21Lâm An, trái catim vốn e7đang thấp ethỏm rốt dacuộc cũng cfyên tâm 0trở lại. fa © DiendanLeQuyDon.comTên Thẩm 6Ngọc Trì enày tuy không 8đoạt được 02danh hiệu 8trạng nguyên 5nhưng xem 76ra cũng không 1phải kẻ 27ngốc, coi fnhư không beuổng công b0dạy dỗ 70của biểu ctỷ.

Thánh 4Vũ Đế bhơi cau mày, bkhẽ hỏi: c“Lâm An?”

Hoàng 02thái hậu echợt cười, 3nói: “Hoàng fethượng 1nghe nhầm 8rồi, là aNinh An.”

Đôi 92hàng mi hơi 03run rẩy, 5cặp mắt 9trong veo brốt cuộc 3bcũng mở 44ra.

Khung 9ecảnh xa dhoa, diễm 27lệ trong 6ký ức đã cbiến mất 5sau nháy bemắt, trước aamắt chỉ 01còn nấm a5mồ thê flương, cô 36quạnh.

Trên ebia có khắc 6hàng chữ: 65“Vong phu 6Thẩm Ngọc 0Trì chi mộ.”

Tất a0cả mọi bngười đều 24không ngờ aHoàng thái ehậu lại 1bằng lòng 35gả đứa ccon gái nhỏ 4bcủa mình echo một 7người rớt d3bảng trong 9cuộc thi 3Đình, hơn f6nữa, đó ccòn chẳng 79phải người 8giàu sang, c0phú quý.

Nàng cchỉ nhớ d9đêm hôm 15ấy, tất f4cả những 5người có dmặt ở 6đó đều 0xôn xao, 1nháo nhác, 0nhưng khuôn 51mặt vốn eluôn mang 0avẻ khoan f4dung, điềm 7đạm của 9hoàng huynh c4lại thoáng 2dnét cười. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐến bây 1giờ nàng 10vẫn còn 64nhớ rõ, 6đó là một 9cvẻ thư 68thái như 89buông được 77tảng đá 9cnặng trong 7lòng.

Năm 1đó là năm 3Thánh Vũ 6thứ mười e9hai, nàng cemới mười f1ba tuổi. 8 © DiendanLeQuyDon.comMặc kệ 4nàng có 8bằng lòng dahay không, 69rốt cuộc 61vẫn chẳng 7thể thoái 85thác, hôn 31ước giữa 5nàng và 8Thẩm Ngọc 3Trì đã 6được định 3cđoạt. Hoàng fthái hậu 7đặc biệt 7fân điển, dgia phong 59cho Phò mã 3tương lai 4làm Hàm 5aLăng Quận d0thú.

Năm 8Thánh Vũ cthứ mười b5bốn, Thánh cVũ Đế adbăng hà, 0Thái tử dlên kế 32vị. Năm 42đó, Thái bdtử mới a9chín tuổi, eađổi niên 7hiệu thành aCàn Ninh. b2 © DiendanLeQuyDon.comCùng năm, 7Trưởng 1công chúa 4Ninh An được 6gả cho Hàm fLăng Quận b2thú.

Bây 2giờ đã clà năm Càn fNinh thứ fmười, lại 84bốn năm b2trôi qua.

Gió edlạnh bỗng 5rít gào, ddmây trên e0trời ngợp cmột màu aảm đạm, cchẳng bao clâu sau, 20tuyết bắt 4cđầu lất e5phất rơi. 5 © DiendanLeQuyDon.comSo với trận 13tuyết khi 30nàng về ekinh trong b6năm Càn f4Ninh thứ c7sáu đó, ctuyết lần 8fnày còn flớn hơn, 50dày hơn.

“Công 83chúa, gió 8tuyết lớn 1quá, có b1nên quay 5fvề không?” aTừ phía 8esau vang tới 20giọng nói eccủa thị 8nữ Ngọc fTrí.

Lệnh 7Viên không a7xoay người 4lại, những fngón tay 1thon giữ 4chặt chiếc 08áo choàng, 4chồi lâu a1sau mới 7chậm rãi ecất tiếng: 2“Ngọc aTrí, thắp 4nén hương d9cho ca ca ccủa muội a9đi!

Khói 1dthơm lất 62phất tỏa 79ra từ chiếc 2lư hương 0có khắc ffhoa văn hình 15bông sen, 7ô cửa sổ absơn son mở 0rộng, từ 5echỗ mộ bphần của 1cPhò mã quay evề cũng 7fđã được 3nửa canh a9giờ rồi, 13vậy mà atuyết vẫn 1crơi dày.

Bầu 69trời u ám, fnhững bông a2tuyết lững c9lờ bay vào 97phòng, gặp 0ehơi nóng 8liền nhanh 1chóng tan 2chảy. Đại batrưởng 5công chúa fađã đứng ftrước cửa e2sổ rất a5lâu, mái 1tóc bị 0bao phủ 6bởi một 02tầng mỏng 80manh màu ctrắng bạc. a © DiendanLeQuyDon.comSuốt thời 7gian đó, 23thị nữ a8Anh Tịch 60có đến 68khuyên bảo d5mấy câu, 57nhưng Lệnh d8Viên đều ekhông lên 6tiếng trả 9lời. Anh 8Tịch cũng 20không dám 08nói thêm, 9đành cúi b6đầu lùi dvề phía 5sau bức d9bình phong aechờ đợi.

Trong f8sân, một 86bóng dáng 9nhỏ bé dvội vã c7chạy qua, 9còn chưa bbẩm báo eđã đẩy fcửa bước 14thẳng vào e2phòng. Trên 79khuôn mặt 5xinh đẹp 4vẫn thấp a5thoáng hơi 5lạnh, Ngọc eTrí cũng 1không bước blên phía 33trước, fchỉ đứng 54sau bức 1abình phong, akhẽ nói: 1“Công chúa, fđã sắp d9xếp ổn a8thỏa cả 6rồi.”

Một 2hồi lâu 9sau, nữ 2tử phía etrong rốt 7cuộc cũng fkhẽ “ừm” 1một tiếng, engay sau đó 71là một f6câu: “Hồi 4kinh” lạnh fdlùng. Những 3người bên c9ngoài nghe ethấy vậy 9liền vội 51vàng lui 0bra chuẩn 2bị. Nàng fthu lại 3bánh mắt, fcxoay người a3bước ra 9ngoài, thị adnữ không 80kịp nhìn ethấy nét ebi ai vừa aathoáng hiện 07trên khuôn 76mặt nàng.

Phò 1mã đã qua 02đời bốn fnăm. Hằng 74năm, chỉ evào ngày 5giỗ nàng 0mới về aeđây. Nàng 8không nói cgì nhiều, 8achỉ đứng 9dngẩn ngơ, 1lặng lẽ, csau đó, bnàng sẽ 1ân chuẩn cecho Thẩm 8bNgọc Trí b6đi trò chuyện b9với ca ca 6vài câu, 7đợi sau fkhi Ngọc 76Trí quay 5avề liền 9lập tức 5hồi kinh.

Mỗi 04năm đều 25như vậy.

Anh e9Tịch mở 6dô che cho ccĐại trưởng 4ccông chúa, bsau đó liền 6cúi gằm emặt, không bdám nhìn 5thẳng vào dmắt nàng. 1d © DiendanLeQuyDon.comTình cảm 8của Đại 13trưởng 6ccông chúa 8với Phò 17mã, e là 3chẳng ai 2có thể bnói rõ ràng. 13 © DiendanLeQuyDon.comThị thường 8xuyên nhìn dthấy Đại ftrưởng fcông chúa 0dcầm chiếc c8khăn tay a0Phò mã để 1lại rồi 3ngơ ngẩn, bnhưng mỗi 3elần trở evề đây 9tế bái, cnàng lại c6chẳng nói egì nhiều.

Ngọc fTrí đỡ cnàng lên dxe, trong 4khoảnh khắc 8rèm xe buông 6dxuống, đột 6fnhiên nhìn 5thấy một banét thê cdlương thoáng 49qua nơi đáy 3emắt nàng.

Ngọc 2Trí thầm eckinh hãi, 6hoang mang 28ngoảnh mặt a3sang hướng 4khác.

Nàng 56từng là eNinh An Công bachúa, hồi enhỏ bị 6bỏ quên, 7khi trở ethành thiếu 9nữ liền d5bị ép gả 6đi xa nhà, 8ecòn giờ c4đây lại aabất ngờ 1trở thành f9Giám quốc 3cĐại trưởng 8công chúa f1khiến người bbngười kính esợ, ngay 4đến Hoàng e8thượng ckhi nhìn cfthấy cũng 3phải kính 4nể.

Đã 0bốn năm 7rồi, Bắc fHán mưa 1thuận gió 6fhòa, quốc fthái dân aan, có thể 90nói là một 07thời thái ebình thịnh 9thế hiếm fcó.

Lệnh 9eViên nhắm 5hờ hai mắt, ctựa vào 4tấm đệm 2sau lưng. 3 © DiendanLeQuyDon.comXung quanh 5nàng tịch 02mịch, chỉ ecó tiếng abánh xe lộc a4cộc lăn 7và tiếng e4gió tuyết b1rít gào aedữ dội.

Trong 4eánh nến 13đung đưa, 2bức màn flụa thêu 4fhình phù 9fdung bị 5gió thổi abphất phơ. 94 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 0ctấm bình fphong bằng 12gấm, trên cdchiếc sạp 9dmềm, dường 09như có bóng 0người thấp cathoáng.

Ống 2tay áo rộng 5rủ xuống evẻ thảnh 9thơi, để 4lộ ra cánh b4tay trắng 34nõn như 77ngó sen của 3dngười con cgái. Chiếc 5chén ngọc 4bđược đưa e8tới bờ 11môi mỏng, 0cnữ tử 3amỉm cười: d5“Ca ca của 79thần thiếp 88nói, trà 3Bích Loa 24Xuân này 53được làm a0từ những aenõn trà 4non nhất, 5lại pha 6bằng nước 3atuyết cất e9đủ ba năm, 38Hoàng thượng 9chãy nếm e0thử xem 4mùi vị cthế nào!”

Những 4fngón tay ethon dài ekhẽ vuốt dve khuôn 78mặt xinh dađẹp của cngười con 5egái, y khẽ 2dhé môi nhấp 76một ngụm 1btrà, rồi 38điềm đạm fnói: “Quả 0nhiên là 6trà ngon, 3không ngờ aDương Ngự cbThừa cũng 2là một 3người biết 8hưởng thụ b8như vậy.” e8Đôi mắt ftrong veo aánh lên 5những tia asáng nhu 33hòa, khiến 2trái tim 36Dương phi d8bỗng trở bnên an định.

Chiếc 66chén ngọc 40được đặt 9fsang một 33bên, tấm 1athân yểu cđiệu nép 5sát vào 5lồng ngực cnam tử, 7ecặp môi ahồng khẽ 31mở: “Ca 84ca của thần 8bthiếp cũng ckhông còn 77trẻ nữa, enay thần 0thiếp cả 6gan xin một 6fmối hôn 6sự cho ca 1eca.”

Thiếu 9đế hơi bfngước mắt 8lên, trong bcặp mắt 16sâu thẳm 6lấp lánh 5những tia dcsáng hiền 3hòa, chiếc c5áo bào màu 5trắng hơi clay động, 0emiệng cười, c7nói khẽ: a“Dương 9cNgự Thừa 5đã phò 4tá trẫm 54nhiều năm, 90trẫm thực a4rất muốn dctìm cho y 0một người c4vợ hiền 73lương thục 15đức, vừa fkhéo bây egiờ nàng ccũng nghĩ 8fđến chuyện 9enày. Không dcbiết trong 8lòng y đã acó người 17nào chưa?” 26Ngón tay e6y lướt fnhẹ trên 6gò má mịn emàng như bngọc của 2Dương phi, brồi dừng 82lại bên dchiếc miệng b0nhỏ xinh 3của nàng, 15cọ qua cọ edlại.

Trong 2lòng Dương 6phi khẽ 90xao động, f2đứng dậy 5quỳ xuống dtrước mặt c8y, cúi đầu 49nói: “Thần 7thiếp cả 2gan thay ca c8ca xin được ccầu thân cCông chúa a2Vĩnh Huy.”

Bên 8ngoài, tiếng 0gió càng cdlớn hơn, afgió lạnh 4thổi vào cqua ô cửa f0sổ khép bhờ, làm 0tấm rèm 1châu trong ccphòng phát 8ra những 0âm thanh 2vô cùng fêm tai. Ánh bnến lập 6lòe khiến fchiếc bóng 1của nữ ctử cũng 0dlay động.

Nét b5xao động b5nơi đáy 3mắt Thiếu 4đế đã fthu lại, bgiọng nói dvang lên c6vô cùng cfbình tĩnh, 96không biết flà mừng 9ahay giận: 4a“Tứ muội b6của trẫm e7cũng đến b6tuổi xuất 26giá rồi.”

* b6* *

Hôm bsau, Hoàng fđế triệu 3kiến Dương 01Ngự Thừa 7vào ngự 26thư phòng.

Chỉ 3dsau một 0tuần hương, 10một đám 51thị vệ 5đã nối 89đuôi nhau 6đi vào rồi 7áp giải cDương Ngự bThừa vào 0fthẳng thiên 1lao.

Dương 1phi vừa f6hay tin này, b2sợ hãi 4đến hoa 5bdung thất d5sắc.


Nghe c6đồn Dương 4Ngự Thừa dfkháng chỉ, 2không nghe 3lệnh ban 8hôn. Dương 1phi muốn 6đi cầu dxin nhưng 22lại bị 4Trung thường 5thị cho 5hay, Hoàng 5đế không 8gặp ai hết.

Lệnh 8aViên vừa 52về đến 10cung Thịnh cDiên, thái 4giám Trương eThạch đã 8bhoang mang 2chạy ra ebẩm báo, c9Đoan phi 8đã chờ 4trong cung 0rất lâu 17rồi.

Thị 7cnữ đi tới favén bức 46rèm châu 3fsang một a5bên, Lệnh a3Viên mặc a4chiếc váy 9gấm màu ftrắng dài fchấm đất f2nhẹ nhàng 29bước vào. e © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 3bức bình 6phong, Đoan 6phi nhìn 6thấy Đại a8trưởng f9công chúa 3ftới, vội e7vàng đứng 7adậy, bước blên phía 45trước: ee“Công chúa, 5dxảy ra chuyện 03lớn rồi, 01Hoàng thượng 37nhốt Dương fcNgự Thừa avào thiên 90lao rồi.”

Lệnh 9bViên hơi 17cau mày, bbình tĩnh 6hỏi: “Chuyện e8là thế 2enào?”

Đoan 1cphi từ từ 2kể lại a9việc Dương 9phi thay Dương 1Ngự Thừa ccầu thân bCông chúa 9Vĩnh Huy. 0 © DiendanLeQuyDon.comHai hàng 6flông mày 7của Lệnh deViên dần 25dãn ra, hồi 08lâu sau, bnàng bỗng ecười nhạt 3một tiếng.

Phía 05bên ngoài, 3tiếng bước 85chân đột bngột vang 4flên, sắc 9emặt Dương 2phi trắng b1bệch, vừa cnhìn thấy 0Lệnh Viên fliền khóc a4sướt mướt, 3dnói: “Công cbchúa, xin 4engười hãy 8cứu ca ca b5của thần athiếp!”

Gót d0sen nhẹ aenhàng bước 54tới, Lệnh d3Viên vung 7tay đánh bmạnh, một 8cái tát edgiòn tan bgiáng xuống 7mặt Dương f7phi. Cặp 8mắt Dương 28phi bỗng dfmở to, nhưng bfkhông dám e9nói năng 63gì, chỉ dnghe giọng aenói lạnh 1lùng của 7nữ tử 52kia vang lên: 7“Ngươi 3bcho rằng 9ngươi có 73bao nhiêu d9bản lĩnh, belại dám 93mưu đồ 11cướp người b4bên cạnh fdbản cung?”

Dương cphi loạng achoạng bám 8lấy chiếc 2bàn được 6điêu khắc 80tinh tế 2ctừ gỗ 9lê phía 60sau lưng, 7hoảng sợ 4nói: “Công 5chúa hiểu flầm rồi, d5thần thiếp 80chỉ muốn bxin một 9mối nhân 7duyên tốt 3cho ca ca 7mà thôi!” 49Lồng ngực 20nàng ta phập 3dphồng dữ 2dội, mặt bcúi gằm, 9không dám b2nhìn thẳng 1vào nữ 1tử trước fmặt.

Lệnh c5Viên khẽ fbcười lạnh 3lùng, lời 9nói trúng 8ngay vào 4tâm tư Dương ephi: “Ngươi 0xưa nay có 4quan hệ 68rất tốt 1với Công c2chúa Vĩnh 2Huy, muốn 5Dương Ngự 0eThừa cưới 2nó chẳng 9qua là để 4flôi kéo 7amột chỗ 09dựa, ngươi echo rằng 7bản cung c3không biết ehay sao?” 8Dương Ngự 4Thừa là 00người của fnàng, y và aDương phi 8ftrước giờ 7cchưa từng 8đi chung 4amột con bđường.

Dương 8phi nhập 40cung đã 3mấy năm 1anay, luôn cmong vị 4fca ca tay 3nắm trọng 7quyền kia ebcó thể falàm việc 72cho mình.

Gương 7fmặt Dương cphi như tro 27tàn, không athốt ra dđược câu e8nào nữa.

Đoan ecphi đứng 7phía sau 89không nói f9một lời, dchẳng bao eclâu sau đã fthấy Đại b1trưởng 6công chúa ddiện một bbộ váy c5lộng lẫy, 1lẳng lặng 48cất bước 05ra ngoài.

* c9* *

Dây d5thường a1xuân rủ b9xuống hai 0bên dãy cahành lang 70vắng vẻ, cdbên cạnh 0elà một 2hồ nước 25trong veo 25với những 2gợn sóng 4lăn tăn. 9 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng fcó mấy 2con cá nổi 46lên mặt dnước, nghe dthấy tiếng 7người đi 8tới, chúng blại vội 86vã lặn 4xuống đáy 5nước sâu.

Thân 97thể của 6bđương kim 9cHoàng thượng 5yếu đuối, bxung quanh 13tẩm cung 3fphải đặt 2lò sưởi 5aquanh năm anên bốn 9dmùa đều 0ấm áp, f0dù là ở btrong cung 3thì đây 0cũng có 8bthể coi 5alà một cfchốn xa bhoa đặc cbiệt.

Điện 05Tuyên Thất 9này, trước fgiờ Lệnh cViên chỉ 7đến hai b5lần.

Lần 2đầu tiên celà vào năm 8Thánh Vũ 3cthứ mười dbốn, nàng 7được gả 7cho Thẩm fNgọc Trì, 0đến đây ađể tạ 61ơn. Khi đó, fcbệnh tình f0của hoàng dchuynh đã 3ehết sức 60nguy kịch, 8fkhi nàng 2cvào trong, 3echỉ thấy ey yếu ớt 82nằm trên adlong sàng, dThôi Hoàng ahậu bầu cbạn bên 9cạnh, khuôn 6mặt tràn 8đầy vẻ 52bi thương. b © DiendanLeQuyDon.comNàng bước cđến khấu 1đầu tạ 80ơn, ngoài bara không 37nói thêm 0fgì khác. 0 © DiendanLeQuyDon.comTừ đầu fcđến cuối, 4ahoàng huynh 70chỉ đưa 00bàn tay gầy 3khô của 8y lên một 95chút, sau dđó Thôi 5bHoàng hậu 5liền lên 54tiếng mời bfnàng ra ngoài.

Lần cthứ hai 99là vào năm eCàn Ninh athứ sáu, fnàng từ bHàm Lăng 4trở về, 0được phong ddlàm Ngự 1hoàng Giám 43quốc Đại e0trưởng 1công chúa, 0nhận sự ctriều bái e2của trăm 27quan. Thiếu 1đế xưng 1bệnh không 4cra, nàng d6từ trên 5dtriều trở edvề, hay b9tin liền 0tới thăm 38bệnh. Cậu c5thiếu niên 5yếu ớt 5dđó mới 2mười lăm 9tuổi, trên d7người mặc 9dchiếc áo 43gấm thêu achình rồng d0vờn mây, 0ánh mắt 83mỏi mệt ehơi ngước 93lên, lọt 44vào đáy f5mắt nàng, 4bên trong 0atràn đầy 9vẻ hoài 4dnghi và xa 5cách…




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 08.07.2013, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 2950
Được thanks: 2723 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 53.

Trong 5điện, cửa c8sổ đóng 3chặt, bốn 26phía đều 84buông rèm, 3ebên trong 8tràn ngập d2khói thơm, cngưng thần b3cảm nhận, 1không nồng 8không hắc, fcảm giác ahư thái c0hấm vào cận tim.

45óng người b3ội vã chạy 9a từ phía bau lớp màn 6ỏng, một cfhuôn mặt 7uất hiện, 21hì ra là e1rung thường 8hị Vương aĐức Hỷ.

Hắn bất bước a1hanh hơn e2ồi khom dgười quỳ 9uống trước 8ặt Lệnh 63iên, cung 8fính nói: ed“Nô tài 3cin thỉnh 33an Công chúa!”

Lệnh eiên không cbhìn hắn, 88ạnh lùng cbỏi: “Hoàng dhượng có 7ở đây dbhông?”

“Hoàng 3hượng vừa fừ ngự 8hư phòng d0rở về dên hơi mệt, 0ây giờ 3đang ngủ.”

Lệnh 2iên cười 1cnhạt một 8tiếng.

Trung f1thường f0thị chỉ f7cảm thấy 95có một 2trận gió 5emát phớt fqua, thân 63hình yểu 3dđiệu kia b3đã bước 10về phía 2trước. 17 © DiendanLeQuyDon.comHắn vội 1vàng xoay 3cngười, dekêu lên: f“Công chúa, a1Hoàng thượng c6còn chưa cbtỉnh.”

Nữ 6tử hơi fcúi đầu, 7aánh mắt bbdữ dằn 43liếc về eephía Trung abthường fthị. Khi 11hắn còn 21đang ngây 2era, nàng eđã vén 0bức rèm 8cmàu đỏ, 6tha thướt 3bước vào bbtrong.

Ngọc 6Trí và Anh 4Tịch đều 2dừng bước 6chân, lặng eyên chờ e5bên ngoài 6điện Tuyên cThất.

Tới 82khi mùi thơm bthoang thoảng 0trên người 0nữ tử 89trước mặt ddần biến 2mất, Trung 97thường 4thị mới 10giật mình, 1vội vàng 88ngước mắt e7nhìn lên, cnhưng rốt 49cuộc vẫn 31không dám e2cất bước fvào trong ađiện.

Tấm brèm châu 2làm từ abạch ngọc arủ xuống, bbên ngoài cbcửa sổ dcó tiếng f9nước chảy fróc rách 3nghe như 3tiếng nhạc 4của thiên 2nhiên, thỉnh 90thoảng lại 0fcó chim chóc 21bay qua bay 76lại. Vị 7Đế vương e0trong màn e6dường như f3đã ngủ 10say, không e9hề động 02đậy.

Lệnh 3bViên đi ftới, đứng 22trước màn.

Theo 08những bước 99chân của 1enàng, một 1blàn gió 4nhẹ thổi ctới làm 34tấm màn dkhẽ lay 4eđộng, khuôn 2mặt tuấn aatú của dnam tử bên d9trong thoáng c7lộ ra.

Bàn 3etay thon nhẹ fnhàng vén cbức màn b3ra, Lệnh 15Viên lẳng 6lặng ngồi bxuống bên dbmép long 53sàng. Thiếu d7đế vẫn ebnhắm chặt 7hai mắt, 1bsự ấm 5áp trong 7phòng khiến dhai bờ má 8y ánh lên 16một màu 2hồng rất 4ưa nhìn, enhưng trên 35đôi môi 46mỏng có d3thể thấy e5nét nhợt 11nhạt và dtiều tụy. 0 © DiendanLeQuyDon.comKể từ fkhi Lệnh adViên gặp 6y lần đầu 3ađến giờ, 9dường như cfchưa bao 6dgiờ thấy e3y khỏe mạnh.

Đôi 58hàng mi dài, 88đen nhánh 63như hai chiếc 1quạt, lại 34tựa như 2hai cánh 7bướm màu 3đen, còn 5sống mũi 8fcao, thẳng 7ftắp kia ethực giống 9cnhư tuyệt 8tác của b0đấng tối dcao, nổi 2fbật trên 2fkhuôn mặt 31có phần 3thiếu sức 9asống.

Lệnh 2Viên chưa 9etừng ở 32gần Thiếu 66đế như cvậy, cũng 7chưa từng dalặng lẽ 3ngắm nhìn 3y thế này, 0fy có giống 1aTiên hoàng bkhông nhỉ?

Tiên b0hoàng tuy 10là huynh 67trưởng 15của nàng, b1nhưng từ 1nhỏ nàng eđã ở trong 0chùa, đến 0năm mười 22ba tuổi c7mới về ecung nên 74chỉ gặp 8bnhau có vài 8lần, quả 43thực nàng echẳng có 61ấn tượng dclắm.

Vậy athì, giống cThôi Hoàng fhậu sao?

Trong 39mắt thoáng 84có mấy 9tia xao động, dnàng cũng ackhông nhớ e3rõ nữa 4rồi.

Duy dchỉ có 42dung mạo ccủa mẫu a1hậu là 9cnàng vẫn ekhắc ghi etrong lòng, enhìn kĩ, 4giống, nhưng cfdường như 72lại có cchỗ nào deđó không acgiống lắm.

Trong 85cặp mắt dđen láy 1đó, trước 67giờ dường f0như luôn c1ẩn chứa 50quá nhiều dtình cảm, 8khiến Lệnh abViên bất 3giác như enhìn thấy csự xa cách 2và nghi hoặc 9đã từng 2xuất hiện 57bốn năm 9avề trước.

“Trẫm ethật sự 3adễ nhìn 4anhư vậy 4asao?”

Một degiọng nói ađiềm đạm abkèm theo enét cười efbỗng vang 7lên, chiếc 6eáo bào trước f9mắt hơi d4động đậy, 7cvị thiếu 6niên Thiên 71tử đã d9chống tay bngồi dậy 56trên long ecsàng.

Lệnh 8Viên không 6khỏi kinh fngạc, ánh 2mắt thu 5về từ bftrong cặp 8mắt đen bláy mà sâu 8đến vô ctận kia, 0anàng không 2phát hiện 9ra y đã bamở mắt dtừ lúc 3nào. Cúi e1đầu cười 29khẽ, để 23mấy lọn 23tóc trượt 7nhẹ qua 1những ngón 8tay thon dài, 9mảnh khảnh, cLệnh Viên 2thấp giọng c1nói: “Là dvì thấy 37Hoàng thượng 16đã trưởng 53thành hơn 7cxưa rồi.”

Trong 9lời nói 36rõ ràng 2còn có ý 3tứ khác.

Dường 63như Thiếu 9đế chẳng 4hề để btâm, y ngồi 8xếp bằng, c4đối diện 7fvới Lệnh 94Viên, trong acgiọng nói acòn có chút buể oải: b“Cô cô 1đúng là 9khách quý 6ccủa điện dcTuyên Thất 2này đấy!”

Giọng f8nói của 5Thiếu đế evọng ra 7từ trong 36màn, có efchút mỏi 4amệt nhưng 5lại vô ccùng rõ e5ràng.

Lệnh 35Viên cười edịu dàng, anói: “Không 2phải Hoàng 75thượng 6đang chờ 1cô cô tới 75sao?”, nói brồi nàng 5liền ngoảnh cđầu lại, 1trên chiếc 67bàn tròn 0clàm bằng 2fgỗ lim phía esau lưng 22đã được 0chuẩn bị 06sẵn đồ fđiểm tâm cvà hoa quả, 33khi nàng cbước vào 81thì đã 8nhìn thấy frồi.

Thiếu bbđế hơi 85ngước mắt elên, liếc b2nhìn dung 35nhan tuyệt cđẹp của 5nữ tử e4trước mặt, b1sau đó nhanh 6nhẹn xoay 20người đứng 15dậy, đưa 8ftay ra trước cmặt Lệnh 50Viên, tươi cecười, nói: 7“Xem ra 9cô cô đã 22có chuẩn 6bị sẵn 73rồi mới d1tới đây.”

Giọng 7Thiếu đế 77rất nhẹ a8nhàng, lại 7đúng lúc 35bên ngoài 2fcó con chim 55bay qua, làm 47vang lên amột loạt ddnhững tiếng d0“lạch 34phạch”, 79nếu không 4nghe kĩ thì 7gần như aakhông thể 02nghe thấy. 8 © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên eachỉ khẽ 9acười một b3tiếng, đưa atay ra, mấy cngón tay cthon nắm 4dlấy bàn 4atay y rồi 7vin vào đó bmà đứng c3dậy.

Nhẹ anhàng cất 5bước qua 2dtấm thảm 9trải sàn 4bằng da fhổ, bên 1tai vang lên 2ctiếng bức 4rèm châu ckhẽ va chạm 7“ting tang”, 93Lệnh Viên 4ngước mắt 87lên nhìn, 3cthấy y đã 87khom người akéo một 0achiếc ghế c9ra cho mình, enơi đáy 4amắt ẩn c8chứa nét 8cười: “Mời eecô cô!”

Lệnh 05Viên mỉm bcười ngồi 3xuống, dịu 41dàng nói: 42“Thời 6gian này dcHoàng thượng ddlại gầy 1hơn rồi, 95những việc c8không quan d3trọng cứ 04giao cho người d1dưới đi 70làm là được.”

Thiếu 59đế cười, afđáp: “Người cdưới đâu 67có tận 5ftâm được 4enhư cô cô. a © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu ccnăm nay, 6nếu không 2có cô cô, ftrẫm đã 3không có 1ngày hôm 6nay rồi.” 8Y dừng lại emột chút f4rồi lớn 4tiếng hô: 0“Dâng trà!”

Một dfcung nữ 4engự thị alập tức dbước vào, 4nhưng cũng dkhông dám 1ngước mắt elên, sau 8khi dâng 4etrà liền 9fvội vã 4dlui ra ngoài.

“Cô 6cô hãy nếm 1fthử xem!” cY nhấp một 7ngụm trà 0rồi nhắm e8hờ đôi 5mắt, tựa 49như đang 8từ từ 5ethưởng 1thức những 24dư vị bên 8trong.

Lệnh 1bViên cũng 4cúi đầu, 6akhẽ nhấp dfmột ngụm, 5không đậm b5không nhạt, 0trong miệng 8còn lưu alại hương 16thơm, quả 1nhiên là 7trà ngon.

Thiếu ađế vẫn 1fkhẽ mỉm acười: “Dương e8phi nói, e6đây là fetrà Dương d7Ngự Thừa 2dtặng cho 0nàng ấy, 4lại dùng 22nước tuyết 1cất đủ fba năm để 0pha, nhìn bdáng vẻ acô cô, chắc 98cũng cảm c6thấy nó bkhông tệ cđúng không?”

Nàng 7bcòn chưa clên tiếng, 7y đã nhắc c6đến trước 61rồi.

Lệnh 8Viên đậy 3nắp chén 1ctrà, nhìn 7thẳng vào 3avị Thiếu 0đế trước 25mặt, hơi e8nheo mắt, 0cất giọng fbình tĩnh: 62“Vậy Hoàng 6thượng dbmuốn làm acthế nào bđây?”

Y evẫn đang 7dthưởng 33trà, nhưng 7lại tò 6mò cất dftiếng: “Sao ecô cô lại 7tới hỏi 2trẫm? Dương b1Ngự Thừa 0đã dám ckháng chỉ, ctất nhiên 46phải xử 08theo tội 7danh kháng 78chỉ rồi. d3 © DiendanLeQuyDon.comPháp kỷ 35mà không 4nghiêm, trẫm 42cũng khó 2dcó thể 3bình phục 2thiên hạ. f5 © DiendanLeQuyDon.comĐây cũng 10là điều 0acô cô đã fdạy trẫm.”

Hay 1cho câu: a“Pháp kỷ dkhông nghiêm, a1khó có thể 0bình phục c7thiên hạ.” c6Đôi mắt 6bLệnh Viên 69thoáng xao 8động, Thiếu 5đế càng 5lúc càng 47cười lớn, b9nàng hơi 5cúi xuống, 10cất tiếng egọi: “Thế 5dHuyền!”

Rốt 33cuộc nàng 59cũng gọi 37tên mụ b5của Thiếu 6đế rồi.

Thế 4Huyền, khắp 3thiên hạ fbrộng lớn, bchỉ có edmình nàng 9etừng gọi e3cái tên 8này.

Thiếu 5eđế vẫn enhớ như 8din năm đó, 5fThái hoàng athái hậu 07bí mật 1triệu Trưởng 80công chúa 8bvề kinh, 3giao toàn 9quyền triều 73chính vào 6tay nàng. 2 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó 66đến nay, 7nàng chưa betừng gọi 0etên y thêm 4lần nào 71nữa, mà cluôn chỉ ccó hai chữ 5blạnh lùng 5– Hoàng 4thượng.

“Hà chà…” fThiếu đế 8bkhông kìm 0được bật 13cười, chiếc dchén sứ 5fvẽ màu b8thủ công f8chậm rãi 48xoay tròn 2trên những fđầu ngón etay, trong 0giọng nói 3của y mang 5theo vẻ 3giễu cợt: 9“Trẫm ckhông biết 48tại sao 3một Dương 4Ngự thừa 52nhỏ bé 83cũng có 9dthể khiến bcô cô trở c3nên như bvậy? Bây 4giờ cô 82cô đang 4dùng thân 1phận trưởng 0bối để 7ép trẫm c6ư?”

“Thế fHuyền, ta ckhông phải 6kẻ địch 9dcủa cháu.” bNàng chăm d9chú nhìn 4vào mắt 7ey, từ sau 81khi Thái 9hoàng thái 7hậu qua b5đời, nàng bdvà y vẫn 3bluôn đối 62đầu đến ctận bây 4giờ. Nhưng fdnàng không 91phải kẻ 1địch của ay.

Nét a6chân thành achan chứa 11nơi đáy 9mắt Lệnh 82Viên khiến 17trái tim 13Thế Huyền faxao động. 4 © DiendanLeQuyDon.comY bỗng cau 8mày, đứng b2dậy nói: 00“Đã như b0vậy, sao dcô cô không agiao quyền 5dlực, để 6etrẫm đích b1thân chấp afchính!”

Lệnh 13Viên giật 31mình, vội a2vàng cất betiếng: “Đích 1thân Hoàng 77thượng cchấp chính 2là chuyện bsớm muộn 9mà thôi, 5chỉ cần 6Hoàng thượng 1lập con 0ctrai của 23Đoan phi 7làm thái 42tử…”

“Cô ccô cảm 5athấy tính 3fmạng trẫm 00không còn ađược lâu 0nữa sao?” 91Y hậm hực 7hỏi.

“Thế b9Huyền…” c6Lệnh Viên bcũng cảm fthấy Thiếu ađế còn etrẻ, lập 8thái tử 50bây giờ dcó lẽ là bquá sớm, a8nhưng Thái 3hoàng thái e6hậu trước 4lúc lâm fbchung đã bcdặn dò, e9chỉ như f2vậy mới 39có thể f4cho y đích 16thân chấp 1chính. Lệnh 65Viên tuy 46không biết ftại sao 10lại như bvậy, nhưng e1cũng chỉ d8có thể 38ghi nhớ 2kĩ chuyện 7này.

Thế 6dHuyền cười 3giễu cợt: 8“Rốt cuộc 01cô cô cũng 9dgiống bà bta thôi!”

Lệnh 9fViên đứng 7bật dậy, 7lớn tiếng c8quát: “Nói bdxằng bậy! 1Hoàng tổ 46mẫu của cHoàng thượng 9xưa nay luôn 9fmuốn tốt 26cho Hoàng dfthượng 07thôi!”

Y 30thu lại anụ cười, 8dnhìn nàng 9chăm chú, 0chậm rãi c7nói từng 9echữ một: b“Muốn 69tốt cho e1trẫm mà 5clại không c9giao quyền 82cho trẫm, 7ép trẫm 04phải lập bthái tử, 49rồi khiến cfmẫu hậu 89của trẫm a2phát điên 13hay sao?”

Ngoài bkia, những 86ngọn gió 5lạnh băng 7fkhông ngớt 53rít gào, 7tựa như 11không có fđiểm khởi 8đầu và 8kết thúc, 2tàn phá 0khắp nơi.

Đại d8trưởng dcông chúa 5từ điện 1Tuyên Thất b0đi ra, đứng cdbên cạnh 4chồ nước 5trong veo c7này rất 6lâu rồi. 0 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 4không kìm a8được, 4bước tới 0khoác chiếc 8áo choàng 2cho nàng, athấp giọng 6nói: “Công 9chúa nên 0quay về, 73ở đây 8fgió lớn, 37người nên 6chú ý giữ 1cgìn sức 5khỏe.”

Chẳng 1ai biết ctrong điện 2aTuyên Thất favừa xảy 76ra chuyện 4gì, mọi a7người chỉ 0thấy sắc 03mặt Công cchúa không 5được tốt flắm, nhưng fkhông ai 5dám hỏi 6lấy nửa d1câu.

Hoàng dethượng 0cvà Công 8chúa tuy 2flà cô cháu, 7bề ngoài abluôn ôn 0ahòa, khách besáo với d3nhau nhưng 9thực ra, 45hiềm khích 64giữa hai 3người lại avô cùng 4sâu sắc. 70 © DiendanLeQuyDon.comChuyện này 25bắt đầu 7từ lúc enào, e là 5trong cung 71chẳng ai 2dcó thể 1bnói rõ được.

Lệnh 66Viên hơi 7ngước mắt blên, ánh 91mắt dừng 0trên một c0dải màu c8xanh giữa 7bhồ, nàng fkhẽ cười 2một tiếng, 79nhẹ nhàng f1cất bước, f0lạnh lùng 20nói: “Đến 4thiên lao.”

Ngọc bTrí cả 16kinh, thốt 32lên: “Hoàng 8thượng 2có lệnh, 73bất cứ 3người nào 1acũng không dđược đi fthăm Ngự eThừa đại fbnhân!”

Anh f4Tịch cũng 4dmuốn khuyên 4nhưng lại f3nghe Lệnh 34Viên khẽ 3cnói: “Cái cgọi là bbất cứ 1người nào 9đó không debao gồm b4bản cung.”

Đoàn cngười cứ 6thế đi 87xa dần. b © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 92một gốc 3cây dẻ 1ngựa, Thiếu fdđế chắp 60tay sau lưng, cđứng lặng cdlẽ với 57chiếc áo 64khoác mềm 90trên người. a © DiendanLeQuyDon.comTrung thường 4fthị Vương fdĐức Hỷ cđang chăm 99chú nhìn 2về hướng aĐại trưởng b4công chúa b4vừa đi dkhuất, chợt d6nghe Thế cdHuyền nói: b“Rốt cuộc 7đã đi rồi.”

“Đi 63đâu?”

Vương 2Đức Hỷ f8buột miệng 7hỏi, rồi 03mới biết f5mình lỡ 1elời. Hắn 64muốn thỉnh 61tội, nhưng bThế Huyền 0đột nhiên 6bước về 8dphía trước, 92khẽ nói: c“Trẫm 33đến cung 04Chung Trữ 8thăm mẫu 38hậu một 68chút.”

* ff* *

Nữ a3tử đứng 7trước gương fcvận một 1bộ cung 5trang màu 9eđỏ, trên dbúi tóc 2bcài một 1cây trâm angọc càng 6atôn lên clàn da trắng c9muốt của 4bà, lớp 8phấn son cvừa khéo 01che đi những a5dấu vết 5thời gian e8lưu lại b9trên khuôn bmặt xinh 9cđẹp ấy. 13 © DiendanLeQuyDon.comNữ tử 2nhìn mình 0trong gương, 7nở một dnụ cười d3si ngốc.

Thế 3Huyền ngẩn 60ngơ đứng ffsau nữ tử ceấy, đầu 1ngón tay 4trỏ cọ bmạnh vào bchiếc nhẫn angọc đeo adtrên ngón 9cái.

Nhớ 46năm xưa, 5fmẫu hậu 9uy phong đến 6mức nào? 7Nữ nhân ađược Thánh ddVũ Đế dsủng ái 3anhất, thân 0mẫu của 0Hoàng thái dtử… Nhưng fgiờ đây, deai có thể 31nghĩ người 5phụ nữ 15điên khùng anày chính 47là Thôi fHoàng hậu dđứng đầu b6lục cung 6năm xưa?

Sau akhi phụ 1hoàng băng 0bhà, dường fbnhư tất f4cả đều 1ethay đổi.

Ánh 4mắt Thế feHuyền dần atrở nên ctrầm lắng.

Thôi 6Thái hậu 4đưa tay 4chạm nhẹ 08vào cây dtrâm ngọc 70trên búi catóc, cười 7dhỏi: “Thúy 4Lạc, ngươi bnói xem, 6bản cung 08trang điểm 18thế này, 4fliệu Hoàng dathượng 0ccó thích f6không?”

Cung fnữ Oanh 58Hoan hầu 8bhạ bên ccạnh Thôi 6Thái hậu accó chút asợ hãi, f9ngoảnh đầu dsang liếc 7nhìn Thiếu a6đế, thấy dcy hơi cau b6mày rồi 0khoát tay 83một cái, ccOanh Hoan devội vàng eakhom người 0flui ra ngoài.

Trong 8gương xuất fhiện khuôn bcmặt anh 7btuấn của 78Thiếu đế. af © DiendanLeQuyDon.comNgón tay 77Thôi Thái dchậu chợt d8dừng lại, cabên khóe 0miệng xuất bdhiện một c5nụ cười: 9a“Sao Hoàng ethượng 63lại tới 1đây?” aBà ngoảnh 9lại, cười fngượng 6ngùng: “Nha eđầu Thúy 88Lạc đó 84càng ngày 76càng to gan 3rồi, không 6ngờ lại 4dám không 09nói với 9ethần thiếp!”

Thế aHuyền đưa 01tay ra, giúp abà chỉnh a5lại chiếc etrâm ngọc. 2 © DiendanLeQuyDon.comCung nữ fThúy Lạc abhầu hạ bbà đã chết 03từ mười afnăm trước, 0anhưng mười 0fnăm trôi 2qua, bà vẫn 4coi Oanh Hoan 9alà Thúy 4aLạc, còn edy thì bị 1cho là phụ 2ahoàng của 7y. Thế Huyền 9ekhông cự 03lại mà engồi xuống 34bên cạnh 0bà, nhẹ 3nhàng cất c1tiếng: “Dương 8dThượng 3Ngọc đã 43ngồi ở 4vị trí 8Ngự thừa 6rất lâu crồi, trẫm 56muốn mượn 80việc ban 16hôn lần f2này để d0trừ bỏ dhắn.” 0Y biết trong 9lòng Dương 3Ngự Thừa 7đã có người d7khác, ắt 51sẽ không fftiếp nhận bviệc ban 5dhôn, cho anên kháng b0chỉ chính a9là cái cớ 4thích hợp bfnhất. Chỉ c4là…

Trước 1mắt Thiếu 4đế dường fnhư lại 41xuất hiện 41bóng dáng 69yếu đuối 4đó, bên dbtai vang lên 3anhững lời 9nói vừa 29rồi…

Y 01chậm rãi 2fcười, nói: 8d“Mẫu hậu 8có biết ckhông, không 7ngờ cô ecô lại 44nói Dương eThượng bNgọc và 8cô cô đã a6ngầm định 25ở bên nhau 85suốt đời, 5cho nên y 1không thể 3lấy Vĩnh 04Huy! Trẫm bcho rằng, e4bao nhiêu fnăm nay chỉ 2có Thẩm 5Ngọc Trì 2từng giành 71được trái 7tim cô cô, bchẳng lẽ ftrẫm đã 8nhầm?”

Thôi 3Thái hậu 47tỏ ra nghiêm aftúc lắng 40nghe, nhưng 3ngay sau đó 9lại cười, 2bnói: “Hoàng ethượng achớ quên, 3hôm nay người 8ađã đồng cý cùng thần 4dthiếp đi 6xem việc fhọc hành 65của Thái etử. Lần 6trước, bthầy giáo 2đã khen faThái tử dhọc giỏi, 48người còn bcnói sẽ 1có phần 3athưởng dcho nó nữa cđấy!”
Thế dHuyền cười 9cnhạt một 3dtiếng, vẫn 5nói với 6agiọng hờ 3hững: “Trẫm devốn cho 69rằng cô 9cô không 8fphải hạng e8nữ nhân 4chịu hy asinh hạnh 2phúc của 6emình để 5dđổi lấy 8fquyền lực, athì ra trẫm 22đã nhầm 00rồi.”

Thôi 9Thái hậu e4vừa nói avừa định ađứng dậy: 5“Thần 6thiếp phải 2ađi chuẩn fcbị chút 32đồ điểm 55tâm mà Thái 6atử thích ddăn đã.”

Bàn c7tay Thiếu bđế đang 35nắm tay d7bà ta không 0hề buông alỏng, bà 4ta lưu luyến 5đưa mắt enhìn y, đáy fmắt tràn 50ngập thứ 7atình cảm 9dịu dàng, d4rốt cuộc 5cũng không 5bđứng lên anữa: “Vậy 39thần thiếp 0sẽ ngồi e3với Hoàng 1thượng 06thêm một alát. Đúng 73rồi, mấy 5hôm nữa 3blà ngày 3amừng thọ bccủa Thái f5hậu, Hoàng fthượng 7có ý gì 3hay thì nói 92với thần 1thiếp đi!”

93lẽ vì nghe 48nhắc đến 1Thái hoàng 6thái hậu, 80ánh mắt 44Thế Huyền c3lập tức 5trầm hẳn e8xuống, y 7ckhông tiếp 4lời mẫu chậu mà fvẫn nói 3chuyện của 70mình: “Trẫm 7đã đồng 3ý rồi, 12liệu cô 9acô có lấy 7Dương Thượng bNgọc thật 3không?” 2aChẳng lẽ 0Đại trưởng abcông chúa 7clại chịu ahy sinh sự 1tôn nghiêm 73của mình, 2bchỉ vì bmuốn giữ 0dtính mạng bcủa Dương 50Thượng 36Ngọc?

Thiếu 1đế lại 1fcau mày, bnói: “Nhưng a5trẫm không 0cam tâm! 3Trẫm vốn 84có thể 36trừ bỏ e4Dương Thượng 1Ngọc, cô acô không a4yêu hắn, 9tại sao 5phải làm 82như vậy? 86Mẫu hậu, bngười nói 00gì với 6trẫm đi!”

Thôi 90Thái hậu ddường như f6bị y làm 98cho sợ hãi, 2cặp mắt 1mở to, nhưng 80ngay sau đó b5lại cười, 70nói: “Hoàng 0thượng cviệc gì 84phải tức agiận, Thái aetử vẫn d2còn nhỏ, d0thỉnh thoảng 08làm sai một cbvài chuyện 6thì cũng 9có sao đâu!”

Giọng fbnói của 0cbà hết 8dsức dịu 82dàng, còn e4tràn ngập c4tình thương 0yêu khiến bbtrái tim 0đang xao e5động của 5Thế Huyền 58bình tĩnh 41trở lại. b © DiendanLeQuyDon.comY khẽ thở 8dài, mỗi d3lần y tới 1đây, hai 0bngười đều 8bngồi thế 2cnày, rồi febắt đầu dbmột cuộc 9đối thoại 15chẳng ăn 4enhập gì ddvới nhau. 3e © DiendanLeQuyDon.comRất nhiều alúc Thế eHuyền nghĩ, 1nếu mẫu b4hậu vẫn bcòn tỉnh 13táo, chắc b1y sẽ không 2aphải sống 62trong cảnh 1dcô độc 8và trơ trọi benhư thế enày.

* 95* *

Trong 0thiên lao, 6mọi thứ 6fchìm trong 7tĩnh lặng.

Bỗng ecó một bcon chuột fkêu “chít 54chít” chạy 97qua, rồi 9nam tử đột 3nhiên quỳ 17xuống, làm 4sợi dây exích nặng 5nề phát 86ra những 4etiếng “leng 6keng” lạnh 9flùng. Lệnh aViên bất cgiác nhíu 4chặt đôi 9mày, lắng 5nghe Dương 09Ngự Thừa 0erun rẩy decất tiếng: 9“Công chúa 1không nên 0như vậy!”
Ngay 2từ đầu, 19y đã ái bmộ nữ fbtử đang fađứng trước fmặt này.

Mười bfnăm đèn 8sách, ngày cngày vào 7triều, tất 5cả đều 13vì được 8eở gần 7nàng hơn 8một chút, 7tất cả 40đều vì 99cơ hội 57được cầu bthân nàng.

Nhưng fdrốt cuộc e6y vẫn chậm amột bước. 42 © DiendanLeQuyDon.comNgày đó, 7Thái hoàng 56thái hậu ceđích thân dchỉ định cphò mã gia, 56rồi chính fThánh Vũ 2fĐế lại 01ban hôn. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrong mắt 1mọi người, 96nàng và 4ePhò mã từng 8là một ecặp tình e5nhân đẹp ebiết mấy. a © DiendanLeQuyDon.comCho nên y 53tự nói e9với mình 5rằng, đừng fnên hy vọng ehão huyền ddnữa, y không 3thể đem 0lại hạnh 76phúc cho 9nàng, nhưng 59y có thể 4bdốc sức 0phò tá Hoàng 54thượng, 1để nàng 4được sống 9trong cảnh fthái bình, 1không phải abưu lo gì 59cả.

Đáng cdtiếc, Phò e4mã đã chết drồi.

Thái choàng thái 0hậu còn ađẩy nàng 4avào trung 1tâm quyền 5lực tối ecao của 9Bắc Hán.

Y 5chẳng thể 38mang lại 8cho nàng 6điều gì, 7chỉ có 7thể một 6lòng một 6fdạ trung 21thành.

Vị 3dtrí phò 1bmã, trong 37lòng y hiểu 8rõ, từ fđầu chí 4cuối chưa 1từng có 7dkhoảnh khắc 43nào dành 6cho y.

Quỳ cftrên nền cđất ẩm dướt, lạnh 62băng nhưng clúc này, 21trong lòng 8Dương Thượng 73Ngọc lại 5cảm nhận 2một sự 41ấm áp. d5 © DiendanLeQuyDon.comY khẽ cử e9động đôi etay đang 75mang xích 6sắt nặng e7nề, bình 12tĩnh nói: b“Trong lòng bCông chúa 2chắc cũng 1hiểu rõ, 4dù người 3có thể a7bảo vệ 21thần lần 95này, nhưng bdkhông thể b5bảo vệ b5thần mãi 4được. 0f © DiendanLeQuyDon.comĐiều Hoàng fthượng 41muốn, hẳn 7Công chúa fhiểu rõ 7hơn bất d4cứ ai.”

Điều b5Thế Huyền 87muốn, không d7gì khác cngoài thực afquyền ở 5Bắc Hán cnày.

83điều này, 1Thiếu đế f1đã cố 3gắng vượt 7dqua vô số 9chông gai. f0 © DiendanLeQuyDon.comDù là nàng 7bhay Dương 35Ngự thừa, c3đều là 1những vật bacản trên dcon đường 5cy tiến về 9phía trước, a8y sẽ không ftiếc bất bcứ giá 1bnào để 06trừ bỏ 9ahai người.

Sóng 0mắt đung f5đưa, Lệnh bViên khẽ 2dmỉm cười: 31“Nhưng b6bản cung dmuốn ngài 5esống.”
Giọng 3nàng trong 9trẻo, rõ 2ràng khiến 12đôi bờ dvai Dương dThượng 78Ngọc hơi 6run rẩy. b1 © DiendanLeQuyDon.comY không kìm cđược khép 2hờ đôi damắt, khẽ 02nở một 79nụ cười 2tự giễu: 9d“Thần 01từ chối abcưới Công 5bchúa Vĩnh aHuy vì không 40muốn hủy 8hoại cuộc f8đời nàng c5ấy, trong 7lòng thần 35từ lâu ađã có người bkhác rồi. e3 © DiendanLeQuyDon.comThần từ cchối cưới eĐại trưởng e4công chúa 3người, eccũng là 59vì không 9fmuốn hủy ddhoại cả 70cuộc đời 3người.”

Bởi 7vì người 18trong lòng b3nàng không 4phải là 0y.

“Thần dkhông muốn eCông chúa c4phải hối ahận cả d7đời!”

“Bản fcung sẽ dkhông hối 9hận!” 38Lệnh Viên 5hờ hững e4trả lời.

Người 4bđang quỳ 0dưới đất 90khẽ nở cnụ cười 6fthê lương, flưng vẫn ckhom hẳn 8xuống: “Công achúa hà 5tất phải b8lừa mình, 86lừa người 7dnhư thế…”

Chưa ffnói xong, 5bên ngoài 55chợt có cetiếng bước echân vọng 2bđến.

Một adgã thái 4giám vừa 0thở dốc 0vừa bước 4tới dâng b8lên một 1bức thư. 1 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 38tò mò đưa aemắt liếc a8nhìn, chỉ 5thấy trên d7bức thư dbđó có một 3miếng ngọc 35nhỏ. Đó 30là mảnh 8ngọc do fThánh Vũ bĐế ban 4dtặng nhân 9bdịp sinh fnhật mười dtuổi của dcCông chúa, ađược làm 6từ ngọc dHòa Điền 03hảo hạng, fkhắp thiên 35hạ chỉ 03có hai miếng, 3một được 2fban cho Đại a0trưởng 45công chúa, 7miếng còn 7flại được dban cho Công 85chúa Hân 9Huy bị gả dcđến tận 20Nam Việt.

famiếng ngọc 4ccủa Đại 8trưởng 9công chúa, 6nếu Anh 1Tịch nhớ 17không nhầm, fhôm cuối d0cùng ở fchùa Ngọc 12Tuyền, Đại 99trưởng 8công chúa 03đã tặng dnó cho tiểu 1ecông tử 6bnhà họ 7Bùi ở Khương 2Châu.

Anh 85Tịch hơi 5dnhướn mày, fBùi lục e8thiếu gia cđã đến 56Thịnh Kinh 85rồi sao?



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Gởi bài 14.07.2013, 01:07
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 2950
Được thanks: 2723 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 834.

Thứ 69mùi lạnh e6lẽo của edthiên lao eđã lan tỏa c9khắp không d1gian.

Ngọc c9Trí lặng a2lẽ kéo eống tay fáo của b5Anh Tịch, 5thấp giọng 7fhỏi: “Là 9ùi thiếu 68ia sao?”

Anh eịch khẽ 53ật đầu, behìn thấy erên khuôn b4ặt xinh 27đẹp của 1cgọc Trí ccđầy vẻ dfinh ngạc. 2e © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 5ũng cảm 0hấy kinh egạc không 75ém, Bùi cục thiếu 8ia đó là cdon trai nối 1cõi của 3hà họ Bùi, edại là con 79à cả, cũng 82à nam đinh 5uy nhất. 8 © DiendanLeQuyDon.como đó, nhà aọ Bùi hết beức yêu 6chương, chiều 63huộng y, fhi Bùi lão 0hái gia còn 9ại thế 51đã đích 4hân đặt 1ên cho y 8eà: Vô Song.

Độc 48hất vô 4bhị, thiên 6ehạ vô song.

Bùi 5phu nhân eekhi sinh y, 96vì khó sinh bdmà chết, 41đúng lúc 53việc làm dăn của 4nhà họ 32Bùi lâm 2vào cảnh 36khó khăn. 54 © DiendanLeQuyDon.comThầy tướng 07nói, trời 70định nhà 1chọ Bùi davốn không 13có con kế 8nghiệp, 3bây giờ 8có con như avậy là 3ddo trời 1cao thương fxót, nhưng 6bnhất định 92phải gửi 0đứa con cnày vào 9chùa để 6etu hành, 1chỉ như evậy mới 9dcó thể 4hóa giải 6nguy nan cho 6Bùi gia.

Hơn a0nữa, trước 9năm hai mươi 6tuổi, y bkhông được 1ra khỏi cchùa, cũng 8bkhông được 71gặp ai.

Anh c7Tịch và dNgọc Trí dtừ lâu 5cđã muốn 08được nhìn athấy khuôn amặt thật 2của vị 8Vô Song thiếu 61gia này, 0bây giờ 9nghe nói by đã tới 0cThịnh Kinh, 5bất giác a5cả hai đều 7dcảm thấy 18vô cùng 79tò mò.

* 8e* *

Lúc bnày, trong 0cVân Lai khách f0điếm, người ara kẻ vào 13nườm nượp, bvô cùng 51náo nhiệt.

Đám 2tiểu nhị ekhông ngừng 28hò hét, 9chạy tới 0dchạy lui f7hầu hạ 5dtừng bàn, dbrất bận erộn. Ông cchủ có fvẻ buồn bbực, tính ftoán bằng 9chiếc bàn 9tính trước 4mặt. Ngoài 3ccửa có bmột bóng acdáng yểu 34điệu bước a4vào, thoang 8thoảng mùi e1hương khinh cla thanh nhã. 8 © DiendanLeQuyDon.comChẳng rõ 2ai đã “ồ” dlên một aetiếng, khi 3ông chủ dngước mắt 4nhìn lên, bliền ngây angười.

Vân 9Lai khách e0điếm là 9quán trọ 3hàng đầu 8ở Thịnh 5Kinh, ông cdchủ tự d8thấy mình 05gặp các 39bậc quan 55viên hiển d0hách cũng 9nhiều, nhưng 89chưa từng ethấy nữ 6tử nào 7xinh đẹp 2cđến vậy. 50 © DiendanLeQuyDon.comVẻ đẹp b0của nàng b9không phải 2dsự nhu mì 2fnhư các d2nữ tử 2bình thường, camà ẩn sau 37nét điềm eđạm còn 80có vẻ sắc dbén khiến 8người ta akhông dám fnhìn thẳng. ad © DiendanLeQuyDon.comÔng chủ 7vội vàng ecười một 36tiếng, đi 2cvòng tới c0nghênh đón: 7“Tiểu fthư, muốn 48ở trọ 3sao?”

Ánh 2mắt sắc 8bbén nhìn 89lướt qua dnhững người 61trong đại e9sảnh một d7lượt, rồi 3Lệnh Viên chơi cau mày, dbthấp giọng b5nói: “Tìm 2người. 1 © DiendanLeQuyDon.comBùi Vô Song.”

Giọng cnói trong 1ctrẻo của 92nàng vừa 4bmới dứt 1đã nghe 4thấy một 7giọng nói d4rắn rỏi, dmạnh mẽ evang lên atừ phía 09trước: 8f“Kiều 8cô nương!”

Kiều 1bNhi là tên 8mụ của 7nàng, trên a3đời này, 0ngoài mẫu 5hậu thì 8chỉ có fduy nhất dmột người btừng gọi d1nàng như 0athế.

Anh eTịch nhìn acthấy nam atử đang fađứng bên b8cửa, lập 1tức nở 8nụ cười 1với y, rồi 6quay sang 71nói khẽ: e4“Tiểu 3thư, là 8Bùi Nghị.”

Nam 7tử đó fmặc bộ aeđồ màu 7fxanh sẫm, dcmột tay aevén bức 29rèm nặng 14nề lên, 3lúc này 2đang đứng 5fbên cạnh 0ecửa nhìn 7ebọn họ.

Bùi 1Nghị họ 39Bùi, nhưng e5lại không aphải người 3nhà họ 3Bùi. Nghe eenói vào f6một mùa 92đông giá 8rét, Bùi 8lão gia phát 6fhiện thấy 9một đứa 3bé sắp 60chết đói 5trước cửa 59nhà, liền 14tốt bụng dathu nhận, f7đồng thời bsinh lòng 5thán phục 35vì nghị a5lực của 8fy, nên đã f4đặt tên f0là Bùi Nghị. a © DiendanLeQuyDon.comVề sau, cy một mực b8đi theo hầu fhạ Bùi 6fVô Song.

Ngọc 0aTrí hơi 3ngẩn người, f3liền thấy f5bóng người 0atrước mặt bbỗng di b7chuyển, 9nàng ta cũng 8vội vàng 04cất bước fdcùng Anh 26Tịch đi dsát theo fasau Lệnh 6aViên.

Bức 92rèm nặng 9nề hạ 1xuống, ngăn ecản những 89làn khí flạnh phía adsau lưng.

Không dkhí bên 9dtrong khác dhẳn so với 1ở đại 1sảnh bên 5ngoài, ấm 0áp như mùa f2xuân. Điểm 2bđặc biệt 1dở Vân Lai 23khách điếm 3chính là e0chỗ này, 42nơi hậu 7uyển có 0một dòng 0bsuối nước 9nóng thiên fnhiên chảy 8qua. Trúc c9dẫn đường, a1đá phủ 6lối, những fdphiến lá 51trúc xanh 6biếc dập dcdờn giữa 2bdòng suối 8dnước nóng 7từ từ fchảy đi, dtỏa ra mùi 0trúc thoang a1thoảng, 5khiến người 3ta say đắm.

Nghe cfnói đây 0là nơi được aecác văn 89nhân mặc 2khách vô 1cùng yêu dthích, nhưng 5fLệnh Viên 1lại chưa 56đến bao 71giờ. Có 0điều, mới d7đi được 21mấy bước, 70trên người d0nàng đã ctúa một alớp mồ bhôi. Ngọc faTrí lập 1tức giúp enàng cởi achiếc áo 9choàng trên 8người rồi 7fôm vào lòng, 0Lệnh Viên dcngoảnh sang 6nói với 0fBùi Nghị: 34“Sư thúc 5ecũng thực 08biết hưởng ethụ.”

Bùi 7bNghị cúi 0gằm mặt, d0trả lời 84một câu 6chẳng ăn 1dnhập chút enào: “Thiếu f3gia đến 80kinh thành 41đã được 2mấy ngày drồi.”

Chỉ 38một câu 71nói đã 36khiến đôi 2chàng lông 72mày của 1Lệnh Viên 2ehơi dãn d3ra, nếu f9không phải 7fđã đến fmấy ngày, blàm sao Bùi d6Vô Song có ethể tìm fđược một fnơi thanh 24nhã như 3dvậy? Nàng 1khẽ “ồ” d2một tiếng erồi không e5nói gì nữa.

Phía 2trước là 66một gian anhà tao nhã, bcánh cửa atrổ hoa 64màu nâu 9sậm đang bkhép chặt, 1nhưng từ 8fbên trong ablại có 78tiếng đàn 6edu dương 6vọng ra, 8kèm theo dtiếng suối 42chảy róc 5crách, thấm 7bvào lòng 0người.

Lệnh 0Viên dừng 07chân ngoài 9cửa, khẽ 8gọi hai 93tiếng. Trong 2nháy mắt, 2tiếng đàn 6đột nhiên bdừng lại.

Nàng 1gọi y – 74sư thúc.

Ngay 1từ khi mới 6csinh ra, Lệnh c7Viên đã 8được đưa 37vào chùa 0Ngọc Tuyền, 87nàng luôn 9được phương 2trượng b7trong chùa 50là Minh Viễn 4đại sư 5chiếu cố, 52và nàng 2cũng không c9tiếc gọi 7fông một f2tiếng sư 00phụ. Tuy bMinh Viễn 0fđại sư 6dùng đủ emọi cách 52ngăn cản 4nhưng vẫn dkhông sao 20thay đổi 5cđược tiếng 7“sư phụ” 9của Lệnh 7Viên.

Phụ 1hoàng, mẫu 4hậu của 5nàng có 0thể đưa dnàng tới 9evùng đất fxa xôi, hẻo 1lánh này, echẳng lẽ 4còn để bctâm tới 6dsự tôn enghiêm của 58một công 1chúa như 5cnàng hay a7sao?

Vậy 02thì, gọi 2emột tiếng 59“sư phụ” 6có gì không 9eđược?

Tuy bnhiều năm f0đã trôi 6qua, nhưng bmỗi lần 3nhớ lại 3echuyện cũ, aLệnh Viên 49vẫn không fkhỏi thầm ccảm thán, 33nếu không 07có sự dạy 5dỗ tận 77tâm của 6sư phụ 4năm xưa, 0làm sao nàng 78có thể e9đối diện 0với biết e5bao ngày 06đêm dài 2đằng đẵng 8như bây 2giờ bằng 7một trái f8tim bình efthản?

Trong bbchùa có e5rất nhiều esư huynh, 8nhưng đối dfvới Lệnh fbViên, chỉ fbcó duy nhất 55một người 9là đặc bbiệt.

Y 3chính là casư đệ f9để tóc 6etu hành của bMinh Viễn ađại sư, 4Bùi Vô Song.

19lời nói 69của thầy 4tướng, 8fBùi Vô Song 5khi đó bị 9ccấm túc 9trong một 4chái nhà 7ở phía 41sau chùa. 1 © DiendanLeQuyDon.comTuy đã cách dbiệt nhiều 7bnăm, nhưng 0fLệnh Viên 24vẫn còn 04nhớ từng fdchi tiết 00trên ô cửa bsổ làm dbằng gỗ fđào chưa 0từng được dmở, cùng 0evới cánh 9cửa quanh 3anăm đóng 75chặt của 7gian phòng.

Tình 6cảnh tương 3đồng tuổi 31ấu thơ 5khiến nàng 7ckhông kìm 26được mà alại gần 1cánh cửa fđó.

Nàng 3dkhông thể deđi vào, 3fcũng không 3bthể nhìn athấy vị 8công tử 4xấp xỉ 3tuổi mình 6akia. Chỉ 5có Bùi Nghị 5blạnh lùng bdnói với 6fnàng, đó 7clà tiểu esư thúc 96của nàng, 2pháp hiệu 5“Minh Thanh”.

Trước emắt nàng ccdần bị aphủ một 3tầng sương 0amỏng, không bkhí trở 1nên ẩm 3ướt. Cánh 6tay đưa f0ra đẩy 2dcửa khẽ 6dừng lại, d3cặp mắt 6trong veo bkhép hờ, ctrái tim e7nàng bỗng 1đập thình dthịch. Nàng afđã gọi 7ay là sư 9thúc không a4biết bao 3lần, giữa 3hai người 7cũng có 8quá nhiều 02câu chuyện, bnhưng ở 80cách nhau 62một khoảng 13gần như 2thế này, d9thì đây 0là lần 0đầu tiên.

Tiếng 4eđàn lại 1cvang lên 43dìu dặt, ftrong lòng eLệnh Viên 2chợt xao 1động, rồi 17nàng hít 84một hơi 60thật sâu, 0cnhẹ nhàng 0bđẩy cánh ccửa phòng.

Thấy echiếc váy 9trước mặt 19đã biến 2dmất sau abức màn, f8hai thị 2nữ cũng 0định bước aevào theo 09nhưng lại 8abị Bùi 95Nghị ngăn 07lại: “Xin dhai cô nương 7hãy chờ 0bên ngoài 28một lát.”

Anh fTịch vội 8avã đưa a9tay định 6đẩy cánh 2ctay y ra, 5nôn nóng anói: “Sao 67thế được? 1Ta phải 0vào đó c4hầu hạ 41tiểu thư.” 2Đôi mắt c3thị lấm c7lét nhìn 2vào trong, 18thầm nghĩ, asuốt dọc 3fđường dmình muốn ceđược nhìn 1dthấy khuôn 8mặt thật 8của vị 27công tử dekia, bây a9giờ làm acsao cam tâm fbị ngăn felại ở 5bên ngoài ednhư thế?

Cánh 8tay đang 0ngăn bọn 71họ rắn 5rỏi mà fmạnh mẽ, 90không dễ 1dàng bị 7dlay động.

Bên b1trong, từng 10lớp màn 6che lần a0lượt bị 0gạt ra.

Gian 48phòng nằm b5ngay giữa fdòng suối a7nước nóng, 6athiết kế 7này có thể dnói là hợp 5lý vô cùng, 58những lớp 2màn che cản clại hơi 0nước, bước 91vào trong, 48hoàn toàn 46không còn ccảm giác 5ẩm ướt 18và khó chịu 8cnữa.

Tấm cmàn che mờ 1ảo, ánh bsáng ôn 3hòa, tiếng 75đàn êm 3dịu, tất 4dcả hòa 3fvào nhau ctrong căn ephòng khiến e3người ta 8dcảm thấy 5vô cùng 9sảng khoái.

Bước 71tới trước 3bức màn bmỏng cuối 44cùng, bóng fddáng của 42nam tử kia aađã thoáng 1ẩn thoáng chiện.

Lệnh 79Viên đưa 1tay vén màn.

Tiếng 1đàn vẫn 97không dừng balại.

Cuối d8cùng nàng cdđã nhìn 9ethấy y, f0nam tử mà 41Bùi lão 5thái gia 9acho là thiên ehạ vô song.

Tấm 00áo bào rộng 18màu ngà a7khoác trên 77một thân bhình cao blớn, khúc 4nhạc còn f8chưa hết, 8y vẫn đang 7chăm chú 0gảy đàn. 9 © DiendanLeQuyDon.comỐng tay 3dáo rộng a6không ngừng 7ađưa lên 7hạ xuống, eđôi bàn dtay khéo a0léo nhảy d4múa trên cbnhững sợi d3dây đàn 0tạo ra những c0âm thanh 9tuyệt diệu.

Ánh c1mắt Lệnh 8dViên vô 0ccùng sắc 3bén nhưng 84cũng không f3thể nhìn frõ khuôn 40mặt ẩn 6esau lớp 1vải sa bên 4dưới chiếc 9nón kia.

“Ngồi!”

Chỉ 6cmột chữ fgọn gàng, 8ngắn ngủi, 2bchẳng thể 99nghe ra bên ftrong có 95ý gì.

Lệnh dViên bước 75lên phía 3ctrước, 5nhìn thẳng 66vào y, cười 0khẽ: “Chẳng 2lẽ sư thúc 8eđịnh nói 1với ta rằng, eebây giờ 9người vẫn 1chưa đủ 5hai mươi 39tuổi ư?”

Y bvẫn tỏ 0ra rất ung fdung: “Cớ 9sao lại 6hỏi vậy?”

Nàng afkhẽ cười, a7nói: “Chưa 2đủ hai c3mươi tuổi, cdkhông được 8ra khỏi 5chùa, không ađược gặp 30mặt người b5khác.”

Y 30cũng mỉm 3cười chữa 2lại: “Chưa 4cđủ hai 77mươi tuổi, 4không được 53ra khỏi 57chùa. Kiếp 8bnày, không 7được gặp bmặt người dkhác.” eTiếng đàn 8cdịu nhẹ, 48chẳng thể 5cnghe thấy 8chút dối c4trá nào 82ẩn chứa 7bên trong.

Lệnh 3Viên bất 2dgiác ngây 6ra, điều 0nàng biết 78vốn chỉ f5là nghe đồn ftừ miệng 59người khác. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mày dahơi cau lại, cánh mắt 7nàng vẫn 6chẳng di d4chuyển. 4 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi 8khom người, 4đặt miếng 7ngọc bội 1trong tay 38lên chiếc afbàn trước 5fmặt y, rồi 0hỏi: “Sư 6cthúc có 9aviệc gấp fagì vậy?”

Năm 7xưa, ở 83chùa Ngọc bTuyền, thân 1phận của aLệnh Viên dluôn được b7bảo mật, 47chỉ có 8Minh Viễn a5đại sư 8fbiết rõ bnội tình. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrong lần dfgặp cuối 7ccùng trước dkhi rời 8fkhỏi chùa, cnàng đã 02nói thật 2về thân fphận của 5mình cho 2Bùi Vô Song 2biết, còn 5dtặng y miếng 7cngọc này 2và hứa cdrằng, nếu 7y có việc 99gì cần, 4nàng nhất cđịnh sẽ a9cố hết csức để 8giúp đỡ.

Sau beđó, nàng 4abị gả 56đến tận dHàm Lăng 80xa xôi, rồi f5tới khi btrở về 7dkinh nắm 9bquyền trị 1equốc, Bùi b3Vô Song dường 34như đã aahoàn toàn 9biết mất 8ekhỏi cuộc d6đời nàng, 16không lưu 6lại một 7chút dấu 03vết dù 6là nhỏ 8nhất.

Mười 9ngón tay d4thon dài dđột nhiên 74dừng lại 3trên những 2sợi dây 72đàn, tiếng 0đàn cũng c1biến mất.

Y abhơi ngước cmắt lên, 9cchậm rãi 9fnói từng 1chữ một: a“Ngươi 9không được f8lấy Dương 6dThượng 01Ngọc!”

Tiếng fđàn như b1vẫn còn 57vương vất 43đâu đây, 6những bức erèm lất 67phất khiến 4bhương thầm bxao động.

Giọng 3nói trong 4ctrẻo ấy bvang lên anhư một fdtiếng sấm 1giữa trời 16quang, vang 1vọng khắp 1khoảng không 8fgian tĩnh bfmịch, có 4thể len 2bsâu vào 1bxương tủy 2fngười ta 13hơn cả 5tiếng đàn auyển chuyển e6kia.

Lệnh eViên thu 36lại tâm c1tư, ánh c1mắt như ccó thể 3nhìn xuyên 5qua lớp 5avải sa bên bcdưới chiếc 0anón kia. f4 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi dngẩn ra, 93hỏi bằng b0giọng lạnh 20lùng: “Sao csư thúc 7abiết chuyện 2này?”

Thế a7Huyền chờ dđợi cơ 4hội này 42đã lâu, eviệc Dương 5Thượng 44Ngọc kháng e8chỉ y đã b4tuyên bố b8cho bàn dân 40thiên hạ e5biết, qua 3fđó cắt 65đứt đường flui của 5Dương Thượng deNgọc. Nhưng aviệc Lệnh 4Viên nàng 4định lấy f7Dương Ngự d2Thừa, Thế 8fHuyền quyết csẽ không 12nói, vậy 6amà Bùi Vô 16Song vẫn a8biết.

Nàng anhìn đăm eđăm về b5phía cặp bmắt mông 06lung như 4fẩn chứa 98nét cười 3kia, trong 7lòng đầy danghi hoặc. f © DiendanLeQuyDon.comY cũng không ehề tức b8giận, cất a7giọng bình 01tĩnh: “Nhiều 71năm không 43gặp, ngươi cdvẫn như 9thế, cũng 6cchỉ có eMinh Viễn 54sư huynh cdmới lo lắng fcho ngươi e8thôi.” 7Y đưa tay 4cầm miếng 7ngọc Hòa 4Điền trước e8mặt, bàn 4dtay còn lại 5khẽ vuốt 9crồi nói 2tiếp: “Ngự b5Thừa đại e3nhân không e4chịu cưới dTứ Công echúa đương 07triều, theo 73lý mà nói 49thì đáng 7echém đầu. c © DiendanLeQuyDon.comCho dù trong 3lòng ngươi akhông có fchắn, nhưng bcũng niệm 9etình hắn etrung thành 66với mình 4bao năm nay emà ra tay 07cứu giúp. 1 © DiendanLeQuyDon.comTội kháng 7achỉ đâu 1phải tầm 1thường, a9ngươi có 3thể dùng 96cách gì 50để cứu 43hắn đây?”

Y b7khẽ cười amột tiếng, fbđôi môi a5mím chặt 6của nữ 71tử bị 79y nhìn thấy 42rõ ràng. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 3mỏng khẽ 9hé ra, y 9chậm rãi denói từng 3chữ: “Chỉ 54có một 0cách duy f7nhất là clấy y thôi.”

Lệnh 6Viên thoáng 0bnhíu hai 83hàng lông 28mày. Nam 72tử trước 93mặt đã 2đứng dậy, 3thân thể 3ay cao lớn b9như phát esáng lấp 2lánh theo 9ánh đèn fblưu ly trong cphòng.

Quả 90nhiên y rất 9hiểu nàng.

Sự ednghi hoặc 8trong lòng bdần dần 3biến mất. 3c © DiendanLeQuyDon.comSau khi mẫu 17hậu qua 6đời, nàng bthậm chí b0còn không 0biết nên 0tin tưởng eai, nhìn 3thấy ai 9cũng phải 5cdựng một 9tuyến phòng 7fthủ quanh 59người.

Sự 81ấm áp và 17thoải mái 6của nơi bnày rốt 5cuộc cũng dkhiến trái etim Lệnh e7Viên bình btĩnh trở 6lại. Ánh f8mắt nàng 33dừng trên 4miếng ngọc d6trong tay 9Bùi Vô Song, ahờ hững ahỏi: “Sư 89thúc đến 0Thịnh Kinh 0bchỉ vì cfchuyện này 1cthôi sao?”

Y 3trả lời 6bằng giọng akiên định: 6“Chỉ vì achuyện này.”

Đôi f9mắt ẩn badưới chiếc 6nón dường a8như đang 4phát sáng alấp lánh 48khiến trái 7tim Lệnh 05Viên hơi 45run rẩy, dánh mắt 8fnàng nhìn 7về phía dabức rèm 8emàu nhạt 0buông thẳng 49theo làn 2khói lãng 8dđãng tỏa 35ra từ chiếc 9lò hương 8trên chiếc ebàn bên 6cạnh. Mấy 30ngón tay 3fthon nắm achặt ống dtay áo, nàng 1enín thở, cnói: “Nếu ckhông như dvậy, Hoàng 6thượng a8sẽ không dchịu buông 00tha cho Dương 4Ngự Thừa, adta không 94muốn y chết.”

Bùi 0dVô Song nói 1tiếp: “Không dmuốn hắn d2chết thì d6nhất định cphải lấy dhắn ư? 9Ta cứ nghĩ 3ngươi không 2aphải kẻ fhồ đồ!”

Trong blòng Lệnh eViên thầm akinh hãi, 3nam tử trước 6emặt lại 0nói tiếp: c“Y ban hôn cachẳng qua 6avì biết 3trước Ngự 89Thừa đại fnhân sẽ 9kháng chỉ, engười trong 3lòng Ngự 9Thừa đại fnhân là 5ai, ngươi 3biết rõ 34hơn bất 14cứ người 02nào. Dương 6phi… chẳng 1qua chỉ 0là một 6kẻ ngu xuẩn 40mà thôi.”

Trước 5cmặt Lệnh 74Viên, Bùi eVô Song chỉ 44dùng một echữ “y” 7để nói fdvề Thiếu 11đế. Mà 71những lời 5vừa rồi, d5từng câu 6từng chữ eđều như 4đâm thẳng 7vào trái etim Lệnh 5Viên.

“Y 61đã nắm cchắc phần cthắng trong 92tay, vậy a6mà ngươi 9còn định 8ném cả ccuộc đời 45mình vào d6đó!”

“Không…”

Nơi 3đáy mắt enàng thấp e6thoáng nét 6hoảng hốt, fnhững móng ftay đã cắm f1ngập vào 51lòng bàn 05tay, đau 9đớn. Lệnh bViên không bthể nhớ 6frõ lần 75cuối cùng 6mình thất 6bthố thế 58này là từ fbao giờ, 78tất cả 8bvì tính dmạng của 1aDương Thượng 4cNgọc, cũng 37vì ân oán c9giữa nàng 0và Thế 7Huyền.

Bùi 93Vô Song vẫn 6đứng lặng 3lẽ trước 28mặt nàng, c9giọng nói 6bình thản, 70nhưng khi b6lọt vào 9tai Lệnh 2dViên lại e6trở nên 3nặng nề 1vô hạn.

“Phò 1mã mắc 55bệnh qua 9bđời đã 5nhiều năm, d3không ngờ 44trái tim 78ngươi cũng 2cchết theo…”

Ngay ecả việc 45lấy ai cũng 70chẳng để btâm.

Lời 69của y vừa ddứt, chẳng 0rõ tại bbsao, ánh 40đèn trong f0phòng bỗng catrở nên 95tối mịt, 2rồi sau 1ađó ngọn f3lửa lại 5fchợt bùng 8lên, khiến 18người ta fhoảng hốt.

Câu 0fchuyện năm 44xưa, người 6biết nội bdtình quả 09thực không 0nhiều. Ngoài a6mấy kẻ 88tâm phúc 88của Thái 2hoàng thái 6hậu ra, 11chỉ duy bnhất Lệnh 1Viên biết 3rõ. Chẳng dlẽ Phò bmã chỉ 32đơn giản f9là mắc 49bệnh qua 1đời? Nhưng 2lúc này, a7Lệnh Viên 2không tiện a5nói ra.

Ban 4cái chết 7bcho Phò mã, 1ép Thôi 0Hậu phát 37điên, khống a4chế Thiếu fdđế, trong 5hoàng cung cccó bao nhiêu achân tình? 1Có bao nhiêu 1lương tâm? 6eRõ ràng 0chỉ là 0một tòa d0địa ngục a0được phủ flên lớp a8vỏ xa hoa, 24hào nhoáng.

Lồng dngực Lệnh 58Viên phập 1phồng bất 46định, trong clòng nàng 05chứa chan 8muôn vàn bcsuy nghĩ.

Tấm 0áo bào bên ccạnh hơi f2lay động, 9bóng dáng 6dcao lớn 7lặng lẽ 08xoay người 0về phía fsau. Bùi 88Vô Song bỗng 6nắm chặt 5