Diễn đàn Lê Quý Đôn












images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Có bài mới 05.07.2013, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3411
Được thanks: 3791 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
images


Tác 4giả: Hoại 9Phi Vãn Vãn.

Dịch cgiả:

Công bty phát hành: 5Đinh Tị

Nhà fxuất bản: deNXB Thời 5Đại

Ngày 4xuất bản:

Giới 2thiệu:

Cuốn 6tiểu thuyết fủa tác 4iả Trung 1uốc Hoại 2hi Vãn Vãn f2ột bỏ 42ớp vỏ 9ọc hào 4ehoáng để 4ộ cuộc 8ống sôi beục bên 79rong một bariều đại 66hong kiến 5rung Hoa.
Nhân aật chính 2ủa tiểu dbhuyết là d1ệnh Viên, 39ối cảnh 87iễn ra ở 35ăm Càn Ninh a1hứ sáu. f4 © DiendanLeQuyDon.comệnh Viên 1được Thái e9oàng thái dfậu phong 46ho làm Giám d7uốc đại 6rưởng công chúa của 2criều Bắc 48án, quyền 62huynh thiên 0cạ. Thế buyền, cháu cbủa Lệnh 9iên lên aàm hoàng 3đế nhưng aaquyền lực bthật sự 5anằm trong c9tay của dLệnh Viên, 3dẫn tới 06việc Thế b6Huyền luôn 7phải tìm dcách chống 7đối Lệnh 68Viên nhằm egiành lại 14quyền lực. 6f © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 50vừa đảm 55trọng trách 70gánh vác 0cả thiên 3hạ, vừa 4phải gồng 2mình đối 7phó với cnhững âm a1mưu, thủ 4đoạn chốn 59cung đình 9nhằm hạ 7bệ nàng.
Theo cthời gian, 5dngười cháu 71Thế Huyền ddần trở dnên yêu 68thương cô 4của mình. 9 © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 3btưởng trút eđược gánh c4nặng giang c1sơn trên 4vai khi bị 3tước đi 5quyền lực. 69 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng, csóng gió 0bchưa ngừng. 6 © DiendanLeQuyDon.comNăm Càn d6Ninh thứ e10, triều 9Bắc Hán fđối mặt bvới thù eftrong, giặc 44ngoài. Viễn ecảnh mất fnước hiển 5chiện trước 5mắt khiến 4Lệnh Viên 9phải gạt 8hạnh phúc acá nhân, dcsang Nam Việt 04cầu thân 9cvới hoàng 2tử Dận 2eVương, mong 7tìm đồng aaminh cho nhà f6Bắc Hán.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.07.2013, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3411
Được thanks: 3791 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương 61.

Tháng 7chạp năm a6Càn Ninh 5thứ sáu, 60tại kinh ađô Thịnh 86Kinh của 5dBắc Hán 1triều.

Quá 2nửa đêm.

Trời 5dkhông trăng. d © DiendanLeQuyDon.comGió lớn.

Những fông tuyết 8ay lất phất beiữa không 00rung, bám eào má người 57a mang tới a0ái lạnh 6hấu tâm 3an. Đám 4chị vệ b6ác thành dbay cầm binh ahí, hờ 87ững nhìn 1hiếc xe cgựa vừa 9aừng lại e6ên cạnh.

Vệ 1ĩ lệnh, e0ay cầm kiếm, 3ảo bước 1bđi tới, bbhỉ thấy 0hiếc rèm 45e nặng nề 6erước mặt e7được nhẹ 24hàng vén 3ên, từ fên trong 94ộ ra mấy 4gón tay thon fài, trắng 9uốt. Lúc 6dày, mọi a6hứ xung duanh đã 11ị tuyết 0rắng bao chủ, nhưng 3dvệ sĩ lệnh c8không thể 3phân biệt 2dđược rốt fcuộc là 10tuyết xung 9fquanh hay 81những ngón 54tay nõn nà 86như ngọc 7kia trắng 8dhơn.

Đột enhiên, ánh 02mắt hắn 4trầm hẳn 2fxuống, không 12ngờ thứ btrong bàn etay kia lại 3là lệnh 2bài mà Thái d2hoàng thái 3ahậu ngự 5ban.

Vệ 8sĩ lệnh ecbất giác 67ưỡn thẳng 2lưng hùm, b4nhìn chiếc 5cxe ngựa 93trước mặt a0với vẻ 5kính sợ, absau đó liền 2khoát tay, 80ra hiệu bcho đi.

Cửa 8thành lại eđóng chặt, 9nơi chiếc dxe ngựa dvừa dừng 1clại lúc 8cnày chỉ 2còn lại dbhai hàng ecvết bánh 3exe kéo dài 6avề phía 8xa. Chỉ 2trong chốc belát, hai d4hàng vết 7bánh xe ấy 9cũng bị 6tuyết trắng fphủ chẳng c7còn dấu 7tích.

Vệ 18sĩ lệnh cthở dài, cgiữa không 49gian tăm 7tối, hơi 7thở của 7hắn kết 27thành một 14làn trắng abạc. Hắn 16không kìm bđược xoay 9engười lại, 2cđưa mắt 31nhìn về 78hướng hoàng 6thành ở eđằng xa. d © DiendanLeQuyDon.comGiữa màn 0đêm, lúc enày tất c4cả cảnh 5vật đều dẩn mình 8bchẳng còn ebóng dáng. 0d © DiendanLeQuyDon.comTrong đáy 6mắt vệ b5sĩ lệnh 5elấp lánh 6những tia 4sáng sắc cbén, Thịnh 8Kinh đêm 7nay không ebiết sẽ 0xuất hiện c7một cơn d0phong ba bão e5táp ghê dgớm đến cmức nào.

Trên f7đường dchẳng có bbóng người eaqua lại, 0giữa sự 9tịch mịch 5chỉ có aatiếng bánh cxe cót két 3blăn đi, 4ecùng với 3tiếng vó angựa lộc 4cộc đạp 4xuống mặt 46đường.

Trong 6xe, giữa flàn ánh 0dsáng lờ 7mờ, có 6thể nhìn 4dthấy thấp 3dthoáng hai 2cbóng người 05ngồi nghiêm 1trang. Nhìn 68thân hình 9bbọn họ, 3edường như 35là một enam, một 9nữ.

Cả 7hai đều 50không hề 0lên tiếng, 3trong tĩnh 05lặng, ngay 4acả những 0ftiếng thở ecủa bọn 7họ cũng c7bị âm thanh 89từ bên f1ngoài xe 2angựa nhấn 5chìm.

Xe 3cngựa dừng d5lại phía 4trước dịch 35quán, chỉ 4nghe thấy 2một loạt 85tiếng bước 8chân vang 53lên dồn ddập, ngay asau đó là 7tiếng hô bcung kính 3của người 7bên ngoài: 4“Cung nghênh 4Trưởng 3công chúa cvà Phò mã!”

Tấm 5rèm xe ngựa 4fnặng nề 76được vén aelên, bên 96trong là 0amột nam 2tử gầy 1gò, trên fngười mặc 9atrường a7bào màu 82xanh bình cadị. Bàn 08tay ngọc f0ngà của 2aTrưởng d0công chúa dđặt giữa delòng bàn 3tay y, đôi 53ủng da hươu 74đạp xuống 9nền tuyết, 7bâm thanh 8giòn tan avang lên 8kèm theo 4ctiếng nước 7chảy tí 3atách vọng eelại từ 4bphía chiếc ađồng hồ 5cnước đằng 01xa, lại 4càng khiến 0blòng người 9thêm kinh 2sợ.

dthái giám equỳ trước abxe không a3kìm được bngước mắt 6nhìn lên, f5thân hình cyểu điệu 8của nữ 8btử đó f2liền đập a1vào mắt b4hắn.

Làn bda trắng amịn, cổ 39trắng thon 37dài, răng 94ngà rạng 30rỡ, tóc 5ddài, mi cong, 47cười tươi 0cnhư hoa nở…
4bthầy tướng 8từng phán 3rằng, phàm 62nữ tử 6enào đẹp 8quá, ấy 83là cái họa.

dnữ tử f4này so với 15sáu năm btrước quả 89là càng athêm kiều 3diễm.

Trưởng 1công chúa eđã tỉnh 6táo trở 2lại sau f5phút chốc 4dthẫn thờ, 9rồi nàng bhơi cau mày, dkhẽ hé 9cặp môi ason: “Đã 0là Thái 3hoàng thái 3ehậu triệu 4agấp, tại bsao còn phải 12tới đây 7trước?”

dathái giám 2cvội vàng c0đứng dậy, ecung kính 5cđáp: “Bẩm afTrưởng bcông chúa, 48Thái hoàng 1thái hậu c8có dặn, 1trước tiên 70hãy mời 66Phò mã gia 1nghỉ ngơi 2fở dịch 0quán, rồi 3đưa Trưởng 1công chúa e7vào cung.” 5dVừa nói 82gã vừa d6liếc mắt cnhìn đám engười bên 4acạnh, lập 1tức có 38người bước 9tới mời ePhò mã vào 44dịch quán.

Trong 05lòng Trưởng ecông chúa f8thoáng cảm 3thấy nghi 4hoặc, ánh 2mắt nhìn 3lướt qua 31khuôn mặt e6của Phò 19mã, thấy 06y khẽ nở 2một nụ fcười ôn dchòa, thấp 2egiọng nói: b“Mau đi cđi, đừng 4ađể Thái 9hoàng thái a8hậu phải c7đợi lâu!”

Lần 1này nàng 46không lên 10xe ngựa e4nữa, ánh 3amắt liếc 59qua bên cạnh, fthấy một 1chiếc kiệu 1emàu xanh a1có nóc mạ 6dvàng đã c5dừng ở 2đó. Gã bdthái giám e2cẩn thận 2đỡ nàng 0clên kiệu, 0brồi một cgiọng nói aethe thé vang 61lên: “Khởi 8kiệu…”

Phò 9mã vẫn 43đứng ở 93cửa, cho 8đến khi fbchiếc kiệu eedần biến 6mất trong 34bóng tối fcmới chậm 8rãi xoay 2bngười.

e* * *

Hoàng 8cung Bắc 3fHán.

Trong 45cung Hy Hòa 3sáng trưng ffđèn đuốc, ebcách lớp dbmàn sa mỏng 6manh, đám 29cung nữ, dathái giám 08không ngớt bra vào. Các 2thái y đang a5quỳ trước 0achiếc giường 0bphượng 8mạ vàng, fai nấy đều 5tỏ ra đã 7hết cách.

Bên f9trong chiếc emàn màu 57đỏ thỉnh 4ethoảng lại davọng ra a7tiếng ho cakhù khụ. 6 © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự fthừa đứng 5chờ bên 24ngoài nhíu 6echặt đôi 4mày, đã bemấy lần 07muốn bước avào trong dnhưng rồi 4kìm lại bđược.

Ngước 32mắt nhìn 9lên, ánh 39mắt y bắt 11gặp hai angười đang 1vội vã 5atừ ngoài 62cung Hy Hòa 8cđi vào, 4đi trước erõ ràng 0flà gã thái cdgiám vừa 67được phái 0đi đón 0Trưởng 4acông chúa. 2 © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự 2thừa sững 3sờ, ánh admắt dừng 60lại trên bchiếc váy aaphù dung 90của nữ 2tử đi sau 2mà không ccách nào 96dời đi dđược nữa.

Từ 6xa, Trưởng ccông chúa 0cũng đã f3nhìn thấy enam tử đang cđứng ngay 99ngoài cửa 82đó. Trên 2cngười y bmặc triều bphục trang 8atrọng, khi 94nàng đi 68tới trước 29mặt y, thấy fdbàn tay y 98bất giác fnắm chặt, 7hằn rõ bgân xanh.

Trưởng acông chúa 5không nói 7gì, chỉ 3vội vã a9bước vào ftrong.

“Mẫu ehậu…”

Một 6tiếng gọi 0bkhẽ vang 6lên khiến b5tất cả amọi người 3trong phòng dđều chấn 8động, liếc 48mắt về d7phía nữ 07tử vừa 5đi vào. c © DiendanLeQuyDon.comChỉ thấy 21ánh mắt b3nàng trong c8veo, răng 8ngà trắng 4muốt, mái btóc dài 53buông xõa 03qua vai, dáng 72vẻ phong 26trần, bụi 5ebặm nhưng 01lại không dtỏ ra ủ 38rũ, mỏi b1mệt. Nơi 1đáy mắt 6fnàng còn 3fẩn chứa enhững tia 3sáng sắc e2bén khiến 1mọi người 7echỉ thoáng a8liếc qua f1rồi không b5ai dám nhìn 4thẳng.

Trưởng 4công chúa 83đưa tay 0avén bức 63màn màu 2cđỏ nhưng 4lại không 8treo vào a2chiếc móc c6ngọc cạnh 3giường, famà để 9cnó nhẹ 2enhàng buông 4bxuống ngay c5sau lưng, b2tựa như 8cmuốn ngăn 9cách bản cthân với 80thế giới dbên ngoài.

Bị 05bệnh lâu 8ngày, đôi 1bờ má vốn 9căng đầy 8của Thái 6hoàng thái 5hậu nay 70đã hõm 59xuống, thân 8thể tuy 0đang ẩn 5dưới chiếc cchăn nhưng 6vẫn mang bctới cho 4người ta 0cảm giác bkhô gầy, 9hốc hác. d © DiendanLeQuyDon.comBà không eengủ, cặp 9mắt héo 09hon vẫn 7bđang mở 92to, nhìn 84chằm chằm 5vào đỉnh dmàn phía 45trên. Trong 0đôi mắt 00ấy dường 3cnhư không bcòn chút d4sức sống, 5khuôn mặt 1trắng bệch 0kia cũng 7fkhông có 38vẻ gì giống bcnhư của 94người sống.

Trưởng 6công chúa fcảm thấy 1lồng ngực fmình bức 9bối, khẽ 0lay cánh 4tay của dThái hoàng e9thái hậu, fgiọng nói 2như đang akhóc: “Mẫu ahậu…” 9Đôi tay bnàng cũng cakhông kìm 07được cơn 88run rẩy, d9đã sáu cnăm rồi 89nàng chưa bfđược gặp 3mẫu hậu. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrước năm 9mười ba 8tuổi, bà 15đưa nàng dvào ở trong 2cchùa để 1cầu phúc 2cho phụ 82hoàng, nàng dchưa từng c0trách bà. ee © DiendanLeQuyDon.comNhưng vào 38năm Càn dNinh thứ 4nhất, sau 47khi bị gả 21cho Hàm Lăng cQuận thú ebvà phải d5rời kinh, fftrong lòng cnàng lại 63luôn hận 9bà.
Năm 76đó, nàng 1mười lăm, c7vừa đến dtuổi trăng ctròn. Thái ehoàng thái 77hậu không 19coi việc 32hôn nhân 8của nàng fnhư một 0cuộc giao bcdịch chính atrị, nhưng 83cũng không 9cho nàng 91được lựa 0chọn người 62nàng thích. b © DiendanLeQuyDon.comĐường 3bđường 3clà Phò mã 34của Công cchúa Bắc f6Hán lại dchỉ là dmột quận 48thú nhỏ anhoi, nàng c6thậm chí bccòn trở 0thành vị 91công chúa bbị người 30dân Bắc ebHán coi thường. f © DiendanLeQuyDon.comNgay đến 3các quận 36chúa, tiểu 3thư bình 3athường f3cũng tìm 64được người 6chồng tốt 40hơn nàng. df © DiendanLeQuyDon.comNgày rời 8kinh, nàng 3không hề f3ngoảnh đầu 42nhìn Thái 9hoàng thái 8hậu lấy bamột lần.

Nhưng d5lúc này, 3fkhi sắp bdphải vĩnh 3bbiệt người cthân, nàng arốt cuộc 63vẫn không 55kìm được 53tiếng khóc 3fnghẹn ngào.

Bàn btay bên dưới 3chiếc chăn d3bông khẽ cđộng đậy, b7Thái hoàng 2thái hậu a7liếc nhìn angười ngồi 22bên mép 9giường, 64khuôn mặt bgià nua thoáng 7hiện một bnụ cười, 7bờ môi 66trắng bệch 69khẽ cử 5cđộng: “Kiều d2Nhi… Kiều eeNhi của eta…”

2dvẫn gọi enàng bằng 1tên mụ 46như trước f0đây khiến 69nàng không fkìm được 74nước mắt, 9làm ướt ađẫm hai 2bờ má, 6thấm cả 2vào chiếc c9áo trên 2người.

Thái dhoàng thái 67hậu rưng 7erưng nước 1mắt, chăm 6echú nhìn 2con gái. 9a © DiendanLeQuyDon.comBà cảm 59nhận được 9dsự thương ctâm của 9nàng, thực 3ra bà cũng fthế. Con 1người dù 41sống được 52trăm năm, cacuối cùng acũng chẳng b8thoát khỏi bmột chữ 64“chết”.

Cả cdcuộc đời 34này, bà 1chỉ sinh 8được hai 1người con, emột trai, 0dmột gái. 9 © DiendanLeQuyDon.comCon trai, 3tất nhiên dlà Tiên 83đế, còn 97Trưởng e5công chúa 3là đứa f3con gái duy 7nhất của fabà, cũng 03là đứa 12con út mà 0dbà và Tiên 48tổ Hoàng 3đế sinh 51ra. Bà đã 71trao cho con 6trai quyền 7lực chí adcao vô thượng, bbnhưng lại 2dồn hết ftình cảm cfcho con gái e6của mình. 2c © DiendanLeQuyDon.comChỉ đáng 6etiếc, sự bkhổ tâm 76của bà 8ckhông biết 86đến lúc 39nào con gái fmới có 2thể hiểu 4được.

Lần anày triệu agấp Trưởng 2công chúa 1avề kinh, 63bà cũng aakhông còn fnhiều thời dgian để 7giải thích 9evới nàng. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 56ngực bỗng ctrào lên 0cảm giác efbức bối, 8bà không dekìm được dbật ho sặc 0esụa.
“Mẫu d2hậu…” 5cTrưởng 0công chúa c1khẽ xoa 4lồng ngực 1giúp bà crồi quay 5đầu định 3cgọi thái 7y, nhưng fbị bà nằm c3lấy bàn 33tay ngăn 7lại. Lúc 5này, tuy 02bà đang 78thở dốc ctừng cơn 9nhưng giọng 0nói lại fvô cùng 9bình tĩnh: 9“Kiều 9bNhi, những clời mẫu 55hậu nói fbvới con 5đêm nay, 21con phải eanhớ kĩ 73suốt cuộc 0đời này…”

Lúc 35này, trong bccặp mắt 6mờ đục bcủa Thái dahoàng thái e6hậu bỗng 7cbừng lên c7những tia 43sáng của asự uy nghiêm evà trí tuệ, 00hoàn toàn ekhông phù f6hợp với fdáng vẻ 40bệnh tật fcủa bà. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng aacông chúa 0không khỏi fdsợ hãi, cliền nắm 9chặt bàn a9tay bà, khẽ fgật đầu, 93nói: “Mẫu b9hậu nói fđi!”
athở dốc f7từng cơn, 0ánh mắt 7nhìn ra bên c0ngoài chiếc 4bmàn. Trưởng 21công chúa 06hiểu ý, 06liền ngoảnh 6dlại, nói: 2“Thái hoàng 09thái hậu 4có lệnh, 9fcác ngươi 0hãy tạm b0lui ra!”

Ngay 9sau đó, 6bên ngoài 5chỉ còn 0dlại những cetiếng bước d4chân hỗn 83loạn, rồi btất cả 0đều chìm 5vào yên atĩnh.

Thái ehoàng thái dhậu chợt 4rướn người 55muốn ngồi 37dậy, Trưởng 67công chúa 00không cự 6elại bà 3mà đỡ 4bà dậy, 97rồi kê 2evào sau lưng 3bà một 3chiếc gối dmềm. Bà 27lại ho lên f0mấy tiếng, babàn tay đang 93nắm tay 1bTrưởng 2bcông chúa e4không buông belỏng dù 6chỉ một b6chút, rồi 76khẽ cười 0emột cách 91khó khăn: c3“Con người cđến kỳ 1đại hạn, 66rốt cuộc 57vẫn không 54thể cưỡng flại. Chỉ alà Hoàng 8fthượng 6ctuổi hãy fcòn nhỏ, a5Kiều Nhi, 5ai gia phong cecon làm Ngự 4ehoàng Giám dcquốc Đại 66trưởng ccông chúa, ccon hãy về dđây phò b6tá cho Hoàng 6thượng 9đi!”

Trưởng 1công chúa c2không khỏi dfgiật mình, aathốt lên: fd“Mẫu hậu, echuyện này…”

“Chuyện cnày, ai gia bđã quyết 33định rồi, 4con không 21phải nói 1nhiều. Con 0chỉ cần 4nghe ta nói, 1Thừa tướng bgần đây 6rất hay e7đi lại evới Thụy 0eVương, Thái 8úy thì không 5tỏ rõ lập 06trường, 04sau này chỉ 1có Ngự 51thừa là c6con có thể 0yên tâm bdùng thôi. b © DiendanLeQuyDon.comHoàng thượng 0tuổi hãy 3còn nhỏ, 00con không 5cần chuyện 92gì cũng a7phải nghe 1theo nó… 6bNó từ nhỏ 0đã yếu beớt, phương 6thuốc để 2bồi bổ fcho nó, ai 7dgia sẽ giao 9cho con. Chuyện 15này trước 7giờ đều 62do thái y 1lệnh chủ 26quản, con 6có thể 73tin tưởng 3y.” Dường dnhư bà bỗng 12nhớ ra chuyện dgì đó rất 3quan trọng, fliền nhìn 8đăm đăm 3vào Trưởng 8acông chúa, 69rồi nói btiếp: “Còn 6nữa, con 0trai của 9Đoan phi 63thông tuệ 0hơn người, 9sau này hãy 8lập nó 4flàm thái cbtử.”

Cặp efmắt của 2Trưởng 0công chúa 4mở to hết e3cỡ, chỉ 96cảm thấy dbàn tay Thái 7bhoàng thái b5hậu đang 0nắm tay 9mình ngày 9càng siết dbchặt hơn. 28 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói ffcủa bà cenặng nề 4evô hạn: 8b“Phải 9nhớ lấy, 7nhất định 1phải lập c0con trai của 7Đoan phi 4làm thái 36tử! Kiều 47Nhi… Ai 5cgia giao toàn 3fbộ thiên 82hạ Bắc fHán này 2cho con đấy!”

Trưởng 41công chúa 07kinh sợ 4dmãi không f6nguôi, nàng 4vốn cho frằng, lần 5này về 21kinh chỉ 3flà thăm 7fbệnh, không 8ngờ Thái 2hoàng thái 3ehậu lại 6giao cho nàng 5một nhiệm abvụ nặng 43nề như 42thế này.
Ngẩn 0ngơ nhìn c2con người 1mà nàng b1từng yêu, atừng hận 67trước mặt, c0hồi lâu 5asau, nàng achỉ nói 70một câu: b0“Mẫu hậu aacó tin con 93không?”

Thái aahoàng thái 61hậu không 14trả lời, fvẫn tiếp atục dặn aadò: “Binh b7mã trong, e7ngoài hoàng 5fthành ai 1gia đều 5bđã sắp 5xếp ổn 64thỏa, con eckhông cần eaphải lo 5lắng. Sau e4khi ai gia 7chết, con f7hãy giữ 8bí mật, 4đừng phát aetang, đợi… fđợi Tần bTướng quân 59dẫn quân 89về kinh.”

Những fđiều này, 1achẳng qua dlà để c5đề phòng 4bchư vương 1thừa dịp chỗn loạn 1mưu đồ 4soán vị.

Trưởng 5công chúa fcúi gằm 6mặt, trầm 8tư.

Thái dchoàng thái chậu đã b5cạn khô 59nước mắt. be © DiendanLeQuyDon.comTrưởng 46công chúa fcó thể fcảm nhận 3brõ ràng blực ở 2cbàn tay bà 40đã giảm 38đi rất 2nhiều. Nàng d4ngạc nhiên c7ngước mắt efnhìn lên, 6lại nghe 8bà nói: e0“Bây giờ econ hãy về afdịch quán 9đi!”

Trưởng e8công chúa 1ehơi ngẩn 0bngười, 8ngay sau đó 40liền gật 5đầu đứng bfdậy. Không bcngờ Thái ehoàng thái fhậu lại 28khẽ kéo 8enàng một 9cái, thấp fbgiọng nói: cd“Những 0bđiều mẫu b2hậu làm 20bây giờ 80đều là b8vì con.” f0Nàng nhìn 17bà bằng 1ánh mắt dnghi hoặc, 7bà lại eđổi giọng 2anói sang 1chuyện khác: a8“Phò mã… 18đối xử e3với con 00có tốt 5không?”

“… 0dTốt!” 10Nàng khẽ 8cất tiếng 2trả lời, 1fnam tử đó 1đối xử 7với nàng 03rất mực f3cung kính, 1arất mực f5mến yêu, d1gọi là 0“nâng như 44nâng trứng, 2hứng như bhứng hoa” f2cũng thực 9achẳng có 0agì quá.
Sắc 0emặt Thái 5hoàng thái 1hậu không 8vui như nàng 5dự đoán, 1đôi hàng blông mày 2vốn đã 3fnhíu chặt 4alại càng dnhíu chặt chơn. Bà bngoảnh đầu 17qua một abên, khẽ 7cất tiếng 37thở dài: b“Cả đời 89này mẫu 33hậu chỉ 2sợ có một 6chuyện, 14đó là làm 6con bị tổn cthương. e © DiendanLeQuyDon.comNhưng con bphải nhớ 7lấy, kẻ 6alàm chính bctrị, không 95nên vướng 0cbận điều 33gì. Sau này… 4con sẽ hiểu 75thôi… Kiều 6Nhi… con 7sẽ hiểu c8thôi.”

40lặp lại 2câu nói dcủa mình, brồi nhìn edbóng dáng 6nàng dần 4biến mất 19trong tầm 8mắt.
Lại bcbật ho một 1tiếng, những 62vệt máu cbbắn vào 7tấm màn floang lổ, 1Thái hoàng 74thái hậu 75khó nhọc 76nằm xuống. fb © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 9bà, dường enhư lại e4xuất hiện 1fcảnh tượng d7khi Trưởng c1công chúa 3cđược sinh 2ra…

Cặp 22mắt dần 49trở nên 4mơ hồ, b1khóe miệng cThái hoàng 4thái hậu 6chợt nở dmột nụ b0cười khe 6dkhẽ. Bà a1có thể 8abảo vệ 2bcon gái, ccbảo vệ 3giang sơn aecủa nhà 8họ Lưu 8crồi.

e* * *

c0Dịch quán.

Nam 1tử áo xanh dđang ngồi dđọc sách 0btrong phòng, e3bỗng nghe 2dbên ngoài 9acó tiếng 85gõ cửa. 4 © DiendanLeQuyDon.comY hơi do f3dự, rồi ecất tiếng fhỏi: “Ai?”

Người 3fbên ngoài 08vội trả dalời: “Bẩm 5fPhò mã gia, 66thuộc hạ cvâng lệnh eThái hoàng d9thái hậu c3tới đưa fđồ ăn 2bđêm cho 78ngài.”

Phò 76mã nhíu 61chặt đôi fmày, nhưng fkhi y còn 8đang lưỡng 4lự, cửa cđã bị eđẩy ra 4btừ bên 98ngoài. Dẫn dđầu là amột nam 0tử mặc 3atrang phục 3của phó 3tướng, bmột tay 2hắn đặt ddtrên chuôi fethanh bội 7dkiếm đeo 6abên hông. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐi cùng 5dhắn là cmột tên fathái giám eđang bưng achiếc khay, dtrên đó 9nào phải a5đồ ăn 4dđêm, rõ 1ràng là 6một bình 29rượu và 3một chiếc 1chén.

Trong 36khoảnh khắc bfcánh cửa cđược đóng elại, Phò f0mã nhìn 71thấy bên 2ngoài là ccmột đội 2athị vệ 78tinh nhuệ, 21hàng ngũ bchỉnh tề.

Thái 3giám đặt 84bình rượu 9xuống bàn, e5cẩn thận 7rót đầy 20rượu vào 25chén. Có athể nhìn 0ra, bàn tay 03hắn hơi c2run rẩy.

Phó ctướng cất etiếng, giọng fflạnh lùng: d4“Xin mời 93Phò mã gia!”

Nửa 6đêm ban 30rượu là 78có ý gì, 4Phò mã lý 4cnào lại 2akhông biết.

Phò cmã kinh hãi, 6lúc này, 0angười duy 18nhất y nghĩ fcđến là bTrưởng 63công chúa. 13 © DiendanLeQuyDon.comY bất giác 11bước lên 4phía trước 6một bước, 99lập tức 78bị gã Phó edtướng chặn a2lại. Phò bamã nôn nóng 6kêu lên: d“Trưởng 3công chúa bđâu? Nàng 0đã xảy 22ra chuyện f5gì rồi?”

“Phò amã gia cứ b9yên tâm, cdTrưởng 4công chúa 5bvẫn bình 8fan. Đây 1elà ý của 4Thái hoàng 70thái hậu, ehy vọng cngài đừng clàm khó bbọn thuộc d9hạ.” Khi 9nói, bàn 1tay đang 4nắm chuôi 51kiếm của 7hắn bất 16giác nắm ffchặt hơn.

Phò 78mã dừng flại, ánh bmắt hướng c9đến ly 56rượu. Đi bfsuốt đêm afđể đến 48được kinh 81thành, vậy 5mà chỉ etriệu một bcmình Trưởng 9công chúa 7vào cung. 1 © DiendanLeQuyDon.comNguyên nhân 7btrong đó, a6y đã hiểu 66được phần acnào.

Trong 9ccung, e là 5đã xảy dra chuyện 80lớn.

Thậm 0chí, giang 66sơn đã 8đổi chủ.

Ngón 2tay hơi run 4rẩy, đột f5nhiên y hiểu f1ra tại sao 0Thái hoàng f6thái hậu 4muốn giết 0dmình. Bà 0sợ y sẽ 3ngăn cản 7con đường 9của nàng a0sau này, 98và cả bí 7mật kia…

“Phò 8mã gia…”

Bên atai chợt bavang lên 36một giọng cnói lạnh 5lùng, y biết 76lần này, 59mình chỉ 55còn con đường 0chết.

Bàn 8tay khẽ f5đưa ra, 12rốt cuộc 6by cũng cầm 3flấy ly rượu fatrước mặt.

Nàng 5vốn là 36phượng 7hoàng, vậy 3mà lại 7đi theo một bgã quận d0thú nhỏ 69nhoi như by, co mình 63ở Hàm Lăng 3asuốt sáu 4dnăm trời. f3 © DiendanLeQuyDon.comY yêu nàng cbiết mấy, cnhưng lại 83biết rõ 06người trong 0lòng nàng 72không phải alà mình. be © DiendanLeQuyDon.comChiếc khăn btay đó, 4y đã từng 90nhìn thấy, 87chỉ là, 1enếu nàng c0không nói, by cũng không 3bao giờ e1hỏi.

Ít 5nhất, trong 2sáu năm c2ở Hàm Lăng d9đó, nàng dcthuộc về e9y, còn bây 38giờ, đã 14đến lúc 6để nàng 22thỏa sức cabay lượn c8trên bầu etrời.

Đưa 29tay vén áo 0lên, y ung 9dung quỳ 4xuống: “Thần edtạ ơn Thái 87hoàng thái aahậu ban 7drượu!”
Thái 0dhoàng thái a4hậu đã 4dtính kĩ carồi, sẽ 2không để 6bọn họ 2gặp nhau flần cuối. a © DiendanLeQuyDon.comBà làm việc, 7chưa bao 6giờ để dexảy ra sai 2lầm.

Phó e8tướng và 4thái giám cenhìn y uống fhết ly rượu b5độc, sau 1fđó mới bcung kính e2hành lễ 6brồi xoay angười rời 5đi. Trong 7ekhoảnh khắc 86xoay người, f1đóng cửa 15lại, tên cthái giám 92nghĩ mình 1hoa mắt, 13hắn không angờ lại a0nhìn thấy 9Phò mã đang efcười.

4* * *

Ngồi 1trong kiệu cloan, hồi 4btưởng lại c0những lời f6Thái hoàng fdthái hậu eđã nói e3với mình, 4Trưởng 6công chúa 13bỗng thấy d1chột dạ.

Từ 02xa, nàng 9fđã nhìn 4thấy chiếc 32đèn lồng f9treo cao trước 1cửa dịch 2quán, không 9biết có 8phải là 1ảo giác 0ckhông, nàng 12nhìn thấy 9một đội 6dthị vệ cvừa từ ddịch quán 1rời đi.

Nàng 48đột nhiên 81hiểu ra fđiều gì 2đó, vội c4vàng đứng 4edậy, chẳng 7còn tâm 3trạng mà fđể ý điều 8dgì, nhảy ftừ trên b6kiệu loan 7xuống, chạy bnhư bay về 45phía dịch 29quán.

Phòng 2của Phò 22mã vẫn fsáng đèn, 52Trưởng 9công chúa devội vã 9đẩy cửa 6fvào…





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.07.2013, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3411
Được thanks: 3791 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương 0e2

Ngoài 5bđiện bông 0liễu bay, 6trong điện 4vang đàn bsáo.

Giữa bánh đèn 19đan xen, afbóng người 5hòa trộn, 8erượu ngon d6tỏa hương 9thơm nồng 06nàn, chỉ 1gửi thôi a cũng đã 5ay.

Đêm 4ay, Hoàng 2đế triệu d2iến tân d8hoa Trạng 6eguyên, Bảng chãn, Thám 64oa, đồng 5chời còn 6há lệ gọi d2ác công 3húa cùng bới tham 9ự yến 43iệc. Hoàng 4ađế, Hoàng deậu ngồi 1ên trên dhẽ trò dfhuyện, thỉnh fdhoảng lại 3ười nói 9fới các e7uấn kiệt fân khoa phía abưới vài 67âu. Vì người 7chủ trì eữa tiệc cày là Thiên fử nên khi drả lời, 6ọi người 2đều tỏ afa lúng túng.

Tiếng 1bđàn sáo 1úc trầm 5úc bổng, f3tràn ngập 12khắp đại 81điện, xen adlẫn với 53những tiếng 1cười nói aevui vẻ.

Chợt 4bnghe Hoàng e5thái hậu fngồi ngay e0phía trên 75Hoàng đế bbcất tiếng: 30“Từ lâu b3đã nghe enói biểu 9atỷ của 5Hoàng hậu dcó vị trưởng 21tử tài 6hoa xuất 06chúng, đẹp 34tựa Phan b0An, hôm nay 5ai gia nhìn 34thấy, quả ekhông sai cdchút nào.”

Thôi aeHoàng hậu 0vốn đang bbần thần 9liền tỉnh 8atáo trở 1blại, ánh 6mắt dịu aedàng bất 1bgiác nhìn bvề phía e5cậu thiếu 08niên ngồi ceở ghế 9edưới cùng. 4 © DiendanLeQuyDon.comCậu thiếu d4niên đó 45chỉ cúi 9đầu lắc 6nhẹ ly rượu 0trong tay, 9thỉnh thoảng 5lại nhấp 2bmột ngụm, d1thần thái bung dung, a5tựa như 4đang ở 3ngoài bữa 8tiệc náo e0nhiệt này. d2 © DiendanLeQuyDon.comThôi Hoàng e1hậu khẽ 9mỉm cười, 5giọng nói 3hờ hững 95mang đầy c5ý vị sâu 6xa: “Được emẫu hậu ftán thưởng 9như vậy 3clà phúc 9bphận của 6dnó.” Người 7ephía dưới 1kia lại 2khoan thai a8mỉm cười. 4 © DiendanLeQuyDon.comBiểu tỷ 36của Hoàng 9bhậu từng avô cùng 87tự tin nói 73rằng, dựa evào tài 0học của 05Ngọc Trì, 06trong cuộc fthi Đình 9enăm nay, 85danh hiệu 3cTrạng nguyên 3ắt sẽ 9ethuộc về eay, đến blúc đó 83sẽ có thể 9giúp đỡ fHoàng hậu. 3 © DiendanLeQuyDon.comAi ngờ đến 80vị trí bthám hoa 6y cũng không 7giành được. d © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 54cái câu b“tài hoa 4xuất chúng” 54của Hoàng 68thái hậu f4thực chẳng dbiết từ 38đâu ra? 1Mà trong e4bữa tiệc 22đêm nay, 5y có thể 5xuất hiện 91ở đây, aquả thực d9khiến Thôi d0Hoàng hậu 4cảm thấy 51hết sức 20kỳ lạ.

Hoàng ethái hậu a4khẽ nở 5nụ cười, d8ống tay aáo rộng 17khẽ đưa 6lên, tiếng 41nhạc trong cđại điện dbỗng dừng e1lại. Mọi 7người đều 9ccảm thấy 2ngạc nhiên, 1echợt nghe 98thấy giọng dnói của 64Hoàng thái cehậu: “Hôm 9nay, Bắc 75Hán lại 3có thêm 56rường cột, 0Hoàng thượng cvui mừng, e9ai gia cũng 84cảm thấy 2vô cùng 6hãnh diện. d © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 5fchuyện vui, e3thực không 08gì hơn song 4ahỷ lâm 3emôn. Nay 08ai gia đã 6fnhìn trúng 8một vị 6bphò mã, fmà mấy 83vị công cchúa chưa 05xuất giá 6bcủa Hoàng 5thượng 9cvà Tiên cchoàng cũng cđều ở 8đây, vừa a1hay có thể eanhìn xem, fchỉ cần cchọn được 3ai thì cứ 17nói ra, đừng 21ngại.”

Thánh d6Vũ Đế ethần sắc e6ôn hòa, c5nụ cười 8vẫn giữ 5nguyên vẻ 66khoan dung 2anhư thường c9lệ: “Thực 6không biết 64người mà d9mẫu hậu 27chọn trúng 31là ai?”

Mọi 81người đều cnghĩ đó 2là một 2ftrong số 9các tuấn 04kiệt tân 9khoa. Trên 9khóe miệng 7Trạng nguyên d1đã thoáng 67nét cười, c2trên khuôn 04mặt Bảng dnhãn và 0Thám hoa 9acũng không 9bgiấu nổi 44vẻ vui tươi. 91 © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 19Thôi Hoàng 6dhậu là 92dần thu b2lại nụ 68cười trên 3ckhuôn mặt, 83móng tay e1dường như 9cắm ngập 4trong lòng 3bàn tay, 1đôi mắt 7dthấp thoáng 7csự phẫn 9fnộ hơi aliếc xuống c4dưới, lại d4một lần bbnữa nhìn 0về phía 57cậu thiếu fniên kia.

Hoàng dthái hậu 35khẽ nở 2nụ cười: e1“Thẩm 4Ngọc Trì.”

Vừa 8dứt lời, 6lập tức 7có những 2tiếng xôn dxao.

Đám 73quan viên c3rì rầm 1bàn tán, 8trên mặt dlộ vẻ 8nghi hoặc. 01 © DiendanLeQuyDon.comBa vị tuấn 6kiệt tân bkhoa lại 6càng ngạc dbnhiên, nháo 5nhác ngoảnh fđầu nhìn 4về phía bcsau.

Thánh 2dVũ Đế 5cũng tỏ 55ra khó hiểu, a9nhưng lại b2im lặng 7không nói 29gì.

Lúc d6này cậu 4thiếu niên e2mới vuốt 98áo đứng 8ddậy, cung 8kính quỳ edxuống ở c3chính giữa 7đại điện. d4 © DiendanLeQuyDon.comTrong điện 5không có fgió, ánh 52nến rạng 7arỡ khẽ bđung đưa 32làm bóng 3người lay 00động. Tới felúc này, 79quần thần 30và các công 3chúa mới d7chú ý vào angười vừa fđứng lên.

Y d5còn chưa 6đến hai 61mươi tuổi, e8mặt mày d7thanh tú 5nhưng lại 8thiếu một d0chút chín 5bchắn. Trên 47người y 08chỉ có cmột bộ cđồ gấm ahạng trung, fngoài ra 5không thể a0nhìn thấy 71điều gì 8đặc biệt. 0 © DiendanLeQuyDon.comCác công fchúa đều 47thầm kinh bhãi, tiền dđồ của e3người này 4không rõ bràng, được 4gả cho y 34thực không 88phải chuyện 17hay. Nhưng 2ngay sau đó, 5dmấy công c3chúa có cxuất thân 4acao quý lại cbyên tâm 6bcười khẽ, 53nâng ly rượu 7btrước mặt 9lên, chậm 53rãi nhâm 70nhi, thầm cnghĩ chuyện 7dnày hẳn 9không liên cquan đến 93mình. Còn 4mấy công 4chúa có 2thân phận 22thấp kém 25hơn thì ethầm cảm 9thấy hoang 17mang, lo lắng. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐám quần abthần ai 32cũng nghi 4hoặc, không 85hiểu Hoàng 33thái hậu 9nhìn thấy 5điểm gì 5ở người 5anày, chắc 4bhẳn bởi 7vì có công 83chúa nào ađó đã 52thầm có 4tình cảm 1với y, Hoàng 4thái hậu cvì thể b5diện của 85hoàng gia 05nên mới 2bày trò 41như vậy. 6c © DiendanLeQuyDon.comMột lát csau, tất 5cả vẫn elặng im 17quan sát.

“Đã c0là người 8mẫu hậu 43chọn, ắt ephải có 96chỗ hơn bngười. 6 © DiendanLeQuyDon.comNgươi ưng fcông chúa bnào, cứ bcnói ra đi, 3đừng ngại!” f8Thánh Vũ 2dĐế nói 6với giọng 49nhẹ nhàng, dtrầm thấp, 3ekhó có thể 7dphân biệt 1là mừng 0fhay giận.

Thẩm 66Ngọc Trì 4vốn đang engẩn ngơ fquỳ trên 8điện, lúc enày mới fatỉnh táo dtrở lại. 84 © DiendanLeQuyDon.comKỳ thi Đình a3năm nay, c6có thể f0nói là y adtràn đầy ftự tin, 1echo rằng 6cđã nắm fechắc danh b2hiệu trạng anguyên trong 8tay, ai ngờ acuối cùng alại thành bra như vậy. 80 © DiendanLeQuyDon.comKhi thái 54giám đến 2mời y tham 5gia yến 3tiệc, y 1chỉ nghĩ ffrằng kết aquả thi dĐình thật bbất công, 0và mình f8sắp được f8minh oan, anào ngờ 9dHoàng thái chậu lại 5muốn y làm 61phò mã. 8 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 1Hoàng thái 94hậu và 87Hoàng thượng 8cđều đã d6lên tiếng, 1cnếu y nói akhông cần, 4aắt sẽ flàm mất 56thể diện 8của hoàng 5fgia, mà đó 6là tội b5đáng chém c3đầu, nhưng enếu chọn, 5y phải chọn 85thế nào 74đây?

Y akhông phải 4người trong 78vương tộc, 0cũng chẳng 29phải quan cviên, các 9công chúa cdù xuất d8thân có 3cao quý hay 2không thì 9đối với ey, đều ekhông thể 1với.

Trán 90y lấm tấm 45mồ hôi, dbàn tay đang 15chống trên cemặt đất c8cũng hơi 8lành lạnh. d6 © DiendanLeQuyDon.comY lẳng lặng 7đưa mắt cliếc nhìn 5các nữ 5etử đẹp 3như tiên 4enữ giáng 7trần, trong celòng thoáng 6qua muôn bvàn suy nghĩ. 6 © DiendanLeQuyDon.comĐương kim 1Hoàng thượng ffcó tất ecả chín 4công chúa, e9trong đó cba công chúa 48đã xuất 20giá, sáu 7công chúa 0bcòn lại 28ở đây acdù không c3được sủng 0ái, nhưng 3aphụ hoàng, dmẫu phi 01đều vẫn fccòn, không 0đến lượt ecy càn rỡ. 6 © DiendanLeQuyDon.comTiên đế 5fthì có hai etiểu công eachúa chưa fxuất giá, btrong đó 1có một dvị là Trưởng 0công chúa 97Ninh An, con a4ruột của 9đương kim 8bHoàng thái efhậu, vị 26còn lại flà Công 0chúa Lâm 6An, mẫu 6thân là 7dbà Mã Chiêu b9nghi đã 4aqua đời.

Sau 97một hồi ccân nhắc, b3rốt cuộc ey cũng chậm acrãi cất 6tiếng: “Bẩm 0Hoàng thượng, 1thảo dân fvừa ý Công a5chúa Lâm daAn.”

Lòng cdbàn tay Thôi bHoàng hậu 7sớm đã 0đẫm mồ 9dhôi, lúc enày nghe eey nói là 2Công chúa 94Lâm An, trái d1tim vốn 6đang thấp 5thỏm rốt fcuộc cũng 75yên tâm a9trở lại. 0b © DiendanLeQuyDon.comTên Thẩm 4Ngọc Trì 81này tuy không 4đoạt được 38danh hiệu 16trạng nguyên 32nhưng xem dra cũng không 5phải kẻ dengốc, coi 2như không e0uổng công 41dạy dỗ 1ecủa biểu 9tỷ.

Thánh 1cVũ Đế ehơi cau mày, f7khẽ hỏi: 17“Lâm An?”

Hoàng 82thái hậu 6chợt cười, 1nói: “Hoàng 7thượng 6fnghe nhầm 1arồi, là 03Ninh An.”

Đôi bhàng mi hơi 2run rẩy, ccặp mắt d3trong veo erốt cuộc ccũng mở 5ra.

Khung efcảnh xa 5ahoa, diễm clệ trong 7eký ức đã 3abiến mất 3sau nháy dmắt, trước a6mắt chỉ 7còn nấm 8mồ thê 7lương, cô 8quạnh.

Trên 0bia có khắc 0hàng chữ: 3a“Vong phu 0Thẩm Ngọc 80Trì chi mộ.”

Tất e6cả mọi 79người đều ekhông ngờ 9Hoàng thái 6hậu lại 5bằng lòng 97gả đứa cecon gái nhỏ 8của mình decho một 7người rớt e1bảng trong 03cuộc thi 5cĐình, hơn c4nữa, đó 32còn chẳng 3fphải người 90giàu sang, 5phú quý.

Nàng 3achỉ nhớ 73đêm hôm 0eấy, tất 0ecả những 4người có 3dmặt ở 32đó đều fxôn xao, 0nháo nhác, 7nhưng khuôn e9mặt vốn 4luôn mang 77vẻ khoan 7dung, điềm 8đạm của 99hoàng huynh 2lại thoáng 84nét cười. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐến bây bgiờ nàng 57vẫn còn 2nhớ rõ, 08đó là một fcvẻ thư cthái như 07buông được 7tảng đá 58nặng trong 4lòng.

Năm dđó là năm cThánh Vũ cthứ mười 8fhai, nàng dfmới mười 2ba tuổi. 7 © DiendanLeQuyDon.comMặc kệ 98nàng có 39bằng lòng 44hay không, 2rốt cuộc eevẫn chẳng 8ethể thoái bthác, hôn 5eước giữa 33nàng và 83Thẩm Ngọc fTrì đã 7được định 0eđoạt. Hoàng c1thái hậu 27đặc biệt dân điển, 0gia phong d4cho Phò mã 7tương lai 96làm Hàm 4aLăng Quận 7thú.

Năm 7Thánh Vũ 9thứ mười aebốn, Thánh 1Vũ Đế cebăng hà, aThái tử 24lên kế dvị. Năm 8đó, Thái 5tử mới c1chín tuổi, 8đổi niên 1ehiệu thành 4dCàn Ninh. 9 © DiendanLeQuyDon.comCùng năm, 74Trưởng acông chúa dNinh An được ccgả cho Hàm 96Lăng Quận 3dthú.

Bây 7dgiờ đã 8là năm Càn 2Ninh thứ amười, lại 0cbốn năm ctrôi qua.

Gió bdlạnh bỗng a4rít gào, 65mây trên fftrời ngợp 2một màu 0ảm đạm, acchẳng bao 3lâu sau, 85tuyết bắt 6đầu lất bphất rơi. 3 © DiendanLeQuyDon.comSo với trận d4tuyết khi d4nàng về akinh trong 4dnăm Càn 8aNinh thứ esáu đó, d1tuyết lần 76này còn 3lớn hơn, 6dày hơn.

“Công dcchúa, gió 36tuyết lớn 1quá, có anên quay 4avề không?” 5Từ phía 5sau vang tới 6agiọng nói 25của thị 8dnữ Ngọc aTrí.

Lệnh 6Viên không edxoay người 2blại, những 0ngón tay 6cthon giữ 59chặt chiếc 7áo choàng, 2chồi lâu bsau mới 0chậm rãi 6ecất tiếng: 04“Ngọc 7Trí, thắp enén hương efcho ca ca 01của muội 69đi!

Khói cthơm lất a7phất tỏa 3fra từ chiếc 04lư hương 83có khắc b7hoa văn hình 7bông sen, 8ô cửa sổ bsơn son mở 0rộng, từ 8chỗ mộ 2fphần của aPhò mã quay 47về cũng eđã được 25nửa canh 2giờ rồi, c4vậy mà 0ftuyết vẫn 59rơi dày.

Bầu 8trời u ám, 31những bông 1atuyết lững 5lờ bay vào 3aphòng, gặp 7hơi nóng cliền nhanh d6chóng tan 12chảy. Đại 81trưởng 11công chúa 95đã đứng 0trước cửa 7sổ rất 68lâu, mái 7etóc bị 2bao phủ efbởi một a6tầng mỏng 2amanh màu 6atrắng bạc. a © DiendanLeQuyDon.comSuốt thời cfgian đó, 50thị nữ eAnh Tịch 35có đến 0khuyên bảo 7mấy câu, 00nhưng Lệnh e0Viên đều 4không lên 04tiếng trả b3lời. Anh 02Tịch cũng 8không dám 79nói thêm, 4đành cúi bđầu lùi 75về phía 4sau bức 9cbình phong 5chờ đợi.

Trong 17sân, một 5bóng dáng bnhỏ bé a7vội vã bchạy qua, 39còn chưa 1fbẩm báo 42đã đẩy ecửa bước ecthẳng vào 18phòng. Trên 22khuôn mặt bxinh đẹp 0vẫn thấp 32thoáng hơi 67lạnh, Ngọc 66Trí cũng 8fkhông bước 1lên phía ftrước, ccchỉ đứng a1sau bức fbình phong, 09khẽ nói: d“Công chúa, 9cđã sắp dxếp ổn 5thỏa cả f1rồi.”

Một 4hồi lâu esau, nữ 4tử phía 1ctrong rốt ecuộc cũng 2khẽ “ừm” 7cmột tiếng, bngay sau đó 0là một 41câu: “Hồi 5kinh” lạnh 9lùng. Những ffngười bên 35ngoài nghe efthấy vậy 07liền vội bvàng lui 2dra chuẩn 5dbị. Nàng 2thu lại 6ánh mắt, 3cxoay người 6bước ra 7ngoài, thị 2nữ không 2kịp nhìn ccthấy nét 0bi ai vừa 3thoáng hiện btrên khuôn 9mặt nàng.

Phò 02mã đã qua 6đời bốn 3năm. Hằng 8cnăm, chỉ 4vào ngày 5dgiỗ nàng 0bmới về 0đây. Nàng eekhông nói egì nhiều, 5chỉ đứng 95ngẩn ngơ, 39lặng lẽ, cesau đó, 0nàng sẽ 09ân chuẩn cfcho Thẩm eNgọc Trí c8đi trò chuyện 83với ca ca 74vài câu, 5đợi sau ekhi Ngọc baTrí quay e6về liền cblập tức 4hồi kinh.

Mỗi dnăm đều 1như vậy.

Anh 4Tịch mở 63ô che cho 86Đại trưởng b3công chúa, 59sau đó liền 34cúi gằm 14mặt, không 44dám nhìn 9thẳng vào amắt nàng. c © DiendanLeQuyDon.comTình cảm ecủa Đại 1trưởng 4ecông chúa fvới Phò 1mã, e là 5chẳng ai d3có thể a3nói rõ ràng. a2 © DiendanLeQuyDon.comThị thường 0xuyên nhìn 6thấy Đại 6trưởng 8bcông chúa 97cầm chiếc 3khăn tay 26Phò mã để flại rồi 24ngơ ngẩn, 53nhưng mỗi 47lần trở 84về đây btế bái, bfnàng lại 53chẳng nói 6cgì nhiều.

Ngọc eTrí đỡ enàng lên f5xe, trong fkhoảnh khắc c2rèm xe buông 73xuống, đột 7nhiên nhìn 79thấy một 8nét thê 7dlương thoáng 5qua nơi đáy amắt nàng.

Ngọc fTrí thầm ckinh hãi, 94hoang mang bngoảnh mặt 08sang hướng f6khác.

Nàng 6từng là cNinh An Công cchúa, hồi 3nhỏ bị 3abỏ quên, akhi trở 58thành thiếu 80nữ liền 5dbị ép gả 9đi xa nhà, c4còn giờ 6đây lại fbất ngờ 08trở thành 12Giám quốc 0dĐại trưởng 2công chúa 14khiến người 8engười kính 1sợ, ngay 13đến Hoàng athượng bkhi nhìn cdthấy cũng 6phải kính 0cnể.

Đã 0dbốn năm 48rồi, Bắc 6Hán mưa 29thuận gió ahòa, quốc d7thái dân b3an, có thể 4nói là một c6thời thái a0bình thịnh 2thế hiếm bcó.

Lệnh bViên nhắm 4hờ hai mắt, 28tựa vào ctấm đệm b9sau lưng. 7e © DiendanLeQuyDon.comXung quanh cnàng tịch 5mịch, chỉ ecó tiếng 8cbánh xe lộc 1fcộc lăn 28và tiếng d5gió tuyết arít gào 0cdữ dội.

Trong 17ánh nến 3ađung đưa, fbức màn 30lụa thêu b5hình phù bdung bị 1gió thổi 1phất phơ. 2 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau etấm bình 84phong bằng 8gấm, trên 5chiếc sạp cmềm, dường 4bnhư có bóng c6người thấp 4thoáng.

Ống b5tay áo rộng 0rủ xuống 0vẻ thảnh 5ethơi, để 16lộ ra cánh 5tay trắng bnõn như e4ngó sen của 5dngười con cgái. Chiếc 49chén ngọc 61được đưa 09tới bờ 3emôi mỏng, 3dnữ tử 80mỉm cười: 6f“Ca ca của 0thần thiếp 0nói, trà 76Bích Loa 8Xuân này 56được làm 9từ những bnõn trà 09non nhất, fclại pha 45bằng nước 19tuyết cất 8đủ ba năm, 3cHoàng thượng 9ahãy nếm cthử xem 5mùi vị bdthế nào!”

Những 48ngón tay ddthon dài 8fkhẽ vuốt 24ve khuôn cemặt xinh 3đẹp của afngười con 5gái, y khẽ 7hé môi nhấp 7một ngụm 5atrà, rồi 46điềm đạm 94nói: “Quả ecnhiên là 8trà ngon, ckhông ngờ 40Dương Ngự bThừa cũng 80là một angười biết 06hưởng thụ 3enhư vậy.” 2Đôi mắt dtrong veo 2ánh lên 2những tia absáng nhu chòa, khiến 6atrái tim ddDương phi cbỗng trở a9nên an định.

Chiếc 7chén ngọc eđược đặt 6sang một 7fbên, tấm 4thân yểu 9điệu nép 4sát vào e1lồng ngực 1nam tử, 8dcặp môi e3hồng khẽ fdmở: “Ca e9ca của thần 18thiếp cũng 6không còn 1trẻ nữa, 4nay thần 7cthiếp cả 7gan xin một 8mối hôn easự cho ca 41ca.”

Thiếu a2đế hơi dngước mắt eblên, trong 5cặp mắt 36sâu thẳm clấp lánh 2fnhững tia 8dsáng hiền 8hòa, chiếc 9áo bào màu 9etrắng hơi flay động, emiệng cười, fnói khẽ: e“Dương cNgự Thừa abđã phò 4tá trẫm fnhiều năm, etrẫm thực d7rất muốn c3tìm cho y f9một người 0fvợ hiền 0lương thục 6ađức, vừa 6khéo bây 9giờ nàng fcũng nghĩ 11đến chuyện 5này. Không 1biết trong 69lòng y đã 1có người bnào chưa?” 73Ngón tay by lướt fnhẹ trên eegò má mịn 0màng như bngọc của 63Dương phi, 11rồi dừng f5lại bên 78chiếc miệng bnhỏ xinh 59của nàng, 6cọ qua cọ 4lại.

Trong 10lòng Dương b8phi khẽ 8axao động, 8đứng dậy 2aquỳ xuống 74trước mặt 5y, cúi đầu 2nói: “Thần 6thiếp cả 6agan thay ca d2ca xin được bfcầu thân bCông chúa 82Vĩnh Huy.”

Bên 7ngoài, tiếng c2gió càng 1clớn hơn, 6gió lạnh 31thổi vào 3fqua ô cửa 20sổ khép 5hờ, làm 73tấm rèm 1achâu trong edphòng phát 0ra những bâm thanh cevô cùng fêm tai. Ánh cnến lập 9lòe khiến 5chiếc bóng 7của nữ etử cũng 99lay động.

Nét 38xao động cnơi đáy 80mắt Thiếu 9eđế đã bthu lại, 5egiọng nói avang lên bvô cùng 4bbình tĩnh, 25không biết 9alà mừng 28hay giận: 5“Tứ muội 6của trẫm 0cũng đến 81tuổi xuất d7giá rồi.”

* 14* *

Hôm 8csau, Hoàng 1đế triệu 02kiến Dương cNgự Thừa 7vào ngự 19thư phòng.

Chỉ 9sau một e2tuần hương, bfmột đám dthị vệ 3đã nối 52đuôi nhau 2đi vào rồi 29áp giải a3Dương Ngự 4Thừa vào ethẳng thiên 1lao.

Dương 4phi vừa 7hay tin này, 7bsợ hãi 6cđến hoa 0dung thất 1sắc.


Nghe ađồn Dương cNgự Thừa f6kháng chỉ, 8không nghe 2elệnh ban c4hôn. Dương 9phi muốn fđi cầu 9exin nhưng alại bị caTrung thường 5thị cho 0hay, Hoàng 8đế không cgặp ai hết.

Lệnh a9Viên vừa 01về đến 54cung Thịnh 3Diên, thái 82giám Trương b5Thạch đã adhoang mang b1chạy ra 83bẩm báo, dĐoan phi e7đã chờ 5trong cung ccrất lâu 09rồi.

Thị 11nữ đi tới acvén bức 7rèm châu 64sang một 57bên, Lệnh 2Viên mặc dchiếc váy 6gấm màu 9ctrắng dài 07chấm đất 9anhẹ nhàng 17bước vào. 3a © DiendanLeQuyDon.comPhía sau ebức bình 36phong, Đoan 0phi nhìn 12thấy Đại 5trưởng 1ccông chúa 2tới, vội dvàng đứng d8dậy, bước f1lên phía 37trước: 2“Công chúa, c3xảy ra chuyện alớn rồi, 3aHoàng thượng 6nhốt Dương 7Ngự Thừa 5vào thiên e0lao rồi.”

Lệnh 43Viên hơi 0cau mày, ffbình tĩnh ahỏi: “Chuyện d9là thế 7enào?”

Đoan 4phi từ từ b9kể lại 3việc Dương 75phi thay Dương 6eNgự Thừa 9dcầu thân cCông chúa cVĩnh Huy. 05 © DiendanLeQuyDon.comHai hàng 85lông mày 26của Lệnh a3Viên dần bfdãn ra, hồi 04lâu sau, enàng bỗng fcười nhạt 6một tiếng.

Phía dbên ngoài, 2tiếng bước 8chân đột c2ngột vang elên, sắc 1mặt Dương 38phi trắng edbệch, vừa 22nhìn thấy 0Lệnh Viên 8liền khóc fsướt mướt, 8nói: “Công 4echúa, xin 4cngười hãy e9cứu ca ca 82của thần 5thiếp!”

Gót 63sen nhẹ enhàng bước 3tới, Lệnh 4Viên vung d0tay đánh afmạnh, một a6cái tát 43giòn tan c5giáng xuống d5mặt Dương 5aphi. Cặp dmắt Dương cphi bỗng 3amở to, nhưng 4không dám 8nói năng 06gì, chỉ c5nghe giọng ddnói lạnh 2alùng của 79nữ tử 6kia vang lên: f8“Ngươi 29cho rằng 85ngươi có 3bbao nhiêu abản lĩnh, flại dám 4mưu đồ dcướp người 1bên cạnh ebản cung?”

Dương 4phi loạng 46choạng bám 4lấy chiếc ffbàn được 7điêu khắc btinh tế f9từ gỗ 46lê phía 2sau lưng, ffhoảng sợ 8nói: “Công dchúa hiểu 9lầm rồi, athần thiếp bchỉ muốn 1xin một b8mối nhân 3duyên tốt ccho ca ca 2mà thôi!” 7Lồng ngực dnàng ta phập f2phồng dữ 30dội, mặt 7cúi gằm, b3không dám 9nhìn thẳng 5vào nữ 6tử trước 2mặt.

Lệnh 47Viên khẽ dacười lạnh alùng, lời cenói trúng angay vào 6tâm tư Dương 51phi: “Ngươi 2xưa nay có 0quan hệ arất tốt e6với Công 0chúa Vĩnh 4Huy, muốn 0Dương Ngự 33Thừa cưới 3nó chẳng d2qua là để 96lôi kéo bfmột chỗ 6dựa, ngươi 5cho rằng 5bản cung dkhông biết 22hay sao?” c8Dương Ngự 0Thừa là 4cngười của a5nàng, y và 19Dương phi 3trước giờ 32chưa từng 1đi chung ffmột con 4đường.

Dương 0phi nhập 2cung đã cdmấy năm 0nay, luôn 9mong vị d4ca ca tay 1cnắm trọng 4fquyền kia 8có thể 3elàm việc 0cho mình.

Gương 9mặt Dương 7phi như tro 6tàn, không cdthốt ra b3được câu 2nào nữa.

Đoan d5phi đứng 5phía sau fkhông nói 5một lời, 5chẳng bao 39lâu sau đã fthấy Đại b3trưởng 1công chúa ediện một d8bộ váy b9lộng lẫy, 0lẳng lặng 77cất bước 7ra ngoài.

* 5b* *

Dây 0fthường 5fxuân rủ c7xuống hai 0bên dãy e4hành lang avắng vẻ, 5bên cạnh 93là một chồ nước 65trong veo 8với những 5dgợn sóng a9lăn tăn. b9 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 7có mấy 34con cá nổi 7lên mặt bnước, nghe 5fthấy tiếng engười đi c4tới, chúng 7lại vội 3vã lặn 90xuống đáy 7cnước sâu.

Thân 97thể của 8eđương kim 8Hoàng thượng 9fyếu đuối, bdxung quanh btẩm cung 9phải đặt 4lò sưởi adquanh năm a5nên bốn 6amùa đều d4ấm áp, f6dù là ở 54trong cung d7thì đây 7fcũng có 5ethể coi 5là một bchốn xa b4hoa đặc cbiệt.

Điện cTuyên Thất 5này, trước cgiờ Lệnh 6Viên chỉ cđến hai blần.

Lần a4đầu tiên 7là vào năm 2Thánh Vũ athứ mười 4bốn, nàng aađược gả 2cho Thẩm 33Ngọc Trì, 90đến đây 9để tạ 6ơn. Khi đó, ebệnh tình 67của hoàng 6huynh đã d3hết sức 07nguy kịch, b0khi nàng 1vào trong, cachỉ thấy 40y yếu ớt c6nằm trên 0long sàng, fThôi Hoàng c6hậu bầu 7bạn bên a1cạnh, khuôn 9mặt tràn 73đầy vẻ 6bi thương. a7 © DiendanLeQuyDon.comNàng bước 4fđến khấu 5đầu tạ dơn, ngoài cfra không afnói thêm 6gì khác. 28 © DiendanLeQuyDon.comTừ đầu 9eđến cuối, 4hoàng huynh 3chỉ đưa 3bàn tay gầy fkhô của 3y lên một e1chút, sau 9dđó Thôi eHoàng hậu 73liền lên etiếng mời 14nàng ra ngoài.

Lần e1thứ hai 3flà vào năm f6Càn Ninh 7cthứ sáu, 70nàng từ f3Hàm Lăng 3trở về, fđược phong 4làm Ngự 96hoàng Giám 0quốc Đại b8trưởng 1công chúa, 4nhận sự f8triều bái 13của trăm 5bquan. Thiếu ađế xưng abệnh không cra, nàng btừ trên 27triều trở 49về, hay 5tin liền etới thăm cbệnh. Cậu 1thiếu niên 93yếu ớt 2đó mới 98mười lăm fetuổi, trên 8người mặc dchiếc áo 83gấm thêu chình rồng 2vờn mây, bánh mắt 3mỏi mệt 1hơi ngước 79lên, lọt evào đáy emắt nàng, bbên trong a5tràn đầy bavẻ hoài 29nghi và xa 6cách…




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.07.2013, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3411
Được thanks: 3791 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 93.

Trong 6điện, cửa 1sổ đóng e8chặt, bốn c5phía đều dbuông rèm, 3bên trong c3tràn ngập 8khói thơm, d3ngưng thần becảm nhận, 7không nồng 2không hắc, 0cảm giác 22hư thái 52hấm vào b0ận tim.

2óng người 8ội vã chạy a1a từ phía acau lớp màn 4ỏng, một bhuôn mặt c7uất hiện, ahì ra là farung thường c7hị Vương a7Đức Hỷ.

Hắn f5ất bước 7hanh hơn 35ồi khom 0gười quỳ bauống trước 3ặt Lệnh f3iên, cung 32ính nói: 3“Nô tài d3in thỉnh 7an Công chúa!”

Lệnh 67iên không 0dhìn hắn, 3ạnh lùng e0ỏi: “Hoàng 85hượng có 6ở đây 86hông?”

“Hoàng 6hượng vừa 7cừ ngự 5hư phòng 3rở về 0ên hơi mệt, ddây giờ fđang ngủ.”

Lệnh fiên cười 6nhạt một actiếng.

Trung 8ethường 5thị chỉ abcảm thấy 9có một 9trận gió dmát phớt 21qua, thân dhình yểu 82điệu kia 0đã bước cvề phía 1trước. 9 © DiendanLeQuyDon.comHắn vội 49vàng xoay 64người, f7kêu lên: f3“Công chúa, b1Hoàng thượng 5fcòn chưa 54tỉnh.”

Nữ f7tử hơi d7cúi đầu, 8ánh mắt 0dữ dằn 07liếc về dfphía Trung a8thường dthị. Khi dhắn còn 81đang ngây 5ra, nàng 01đã vén ebức rèm 8dmàu đỏ, e9tha thướt 6abước vào ftrong.

Ngọc 2aTrí và Anh feTịch đều 8dừng bước bachân, lặng 03yên chờ d0bên ngoài 8điện Tuyên eeThất.

Tới 2khi mùi thơm 3thoang thoảng f5trên người 42nữ tử 8trước mặt cdần biến d7mất, Trung 0ethường 0thị mới 2giật mình, 3vội vàng e0ngước mắt 8nhìn lên, danhưng rốt 4cuộc vẫn 5không dám ccất bước 9vào trong bđiện.

Tấm ffrèm châu 08làm từ 5bạch ngọc 7rủ xuống, 54bên ngoài decửa sổ 6có tiếng a7nước chảy 3róc rách c6nghe như c6tiếng nhạc 03của thiên c0nhiên, thỉnh 1thoảng lại f2có chim chóc f3bay qua bay dlại. Vị 6dĐế vương 0trong màn 84dường như 1đã ngủ bsay, không 0hề động 5bđậy.

Lệnh f5Viên đi 06tới, đứng 79trước màn.

Theo 9những bước 7fchân của 0nàng, một b1làn gió b6nhẹ thổi 0dtới làm d3tấm màn b2khẽ lay eđộng, khuôn 56mặt tuấn 6tú của e2nam tử bên aftrong thoáng 1lộ ra.

Bàn 47tay thon nhẹ bnhàng vén 6bức màn 96ra, Lệnh 45Viên lẳng d3lặng ngồi 3xuống bên 9cmép long 7sàng. Thiếu fđế vẫn cnhắm chặt f6hai mắt, fsự ấm 03áp trong 6phòng khiến 4hai bờ má 3y ánh lên 0một màu b2hồng rất fưa nhìn, 3nhưng trên bđôi môi 8mỏng có ethể thấy dnét nhợt e9nhạt và a5tiều tụy. 6 © DiendanLeQuyDon.comKể từ 1khi Lệnh 9aViên gặp 3y lần đầu 2đến giờ, 2dường như 2chưa bao 6giờ thấy 2y khỏe mạnh.

Đôi c2hàng mi dài, 97đen nhánh 81như hai chiếc 05quạt, lại 58tựa như 8hai cánh 4cbướm màu d9đen, còn 40sống mũi ccao, thẳng 4tắp kia 9thực giống ddnhư tuyệt 6tác của ađấng tối bcao, nổi 4bật trên 98khuôn mặt 0có phần 7thiếu sức 09sống.

Lệnh 4eViên chưa 7từng ở 79gần Thiếu 7đế như 6vậy, cũng 4chưa từng blặng lẽ angắm nhìn d9y thế này, ffy có giống 83Tiên hoàng ckhông nhỉ?

Tiên 4hoàng tuy 2là huynh 2dtrưởng dcủa nàng, 2nhưng từ 5nhỏ nàng bađã ở trong 73chùa, đến 2năm mười 88ba tuổi 8mới về 6cung nên dchỉ gặp 3fnhau có vài 8blần, quả fthực nàng 4chẳng có 6eấn tượng 4blắm.

Vậy 7thì, giống 0aThôi Hoàng 8hậu sao?

Trong 77mắt thoáng 7có mấy 8tia xao động, 4nàng cũng 1không nhớ arõ nữa erồi.

Duy 4chỉ có 5dung mạo a1của mẫu 9hậu là dnàng vẫn 5ekhắc ghi 61trong lòng, cnhìn kĩ, a0giống, nhưng 7fdường như alại có 4chỗ nào afđó không 5agiống lắm.

Trong 6cặp mắt feđen láy 4đó, trước cgiờ dường 9như luôn acẩn chứa aquá nhiều 36tình cảm, e5khiến Lệnh 8Viên bất 3giác như 2cnhìn thấy asự xa cách 46và nghi hoặc 6đã từng 7dxuất hiện ebốn năm evề trước.

“Trẫm ethật sự 75dễ nhìn fnhư vậy 9esao?”

Một 8giọng nói 4điềm đạm dkèm theo 4nét cười 1bỗng vang 5lên, chiếc edáo bào trước amắt hơi 7động đậy, dfvị thiếu cniên Thiên dctử đã d9chống tay 3ngồi dậy 0trên long 2sàng.

Lệnh 9Viên không 8fkhỏi kinh angạc, ánh 7mắt thu fvề từ 9trong cặp bmắt đen cláy mà sâu dđến vô 34tận kia, anàng không bphát hiện 4ara y đã 1amở mắt 4từ lúc cnào. Cúi 65đầu cười 3akhẽ, để emấy lọn 4tóc trượt aanhẹ qua 9những ngón ftay thon dài, 30mảnh khảnh, 4Lệnh Viên 40thấp giọng 3nói: “Là 55vì thấy 13Hoàng thượng 35đã trưởng 0fthành hơn 40xưa rồi.”

Trong 2lời nói 1rõ ràng bccòn có ý dtứ khác.

Dường e0như Thiếu cđế chẳng 6hề để 6tâm, y ngồi 0xếp bằng, 6đối diện b2với Lệnh 06Viên, trong 8fgiọng nói 0fcòn có chút fuể oải: 7“Cô cô 3bđúng là f2khách quý 00của điện 2Tuyên Thất 34này đấy!”

Giọng 00nói của 5Thiếu đế evọng ra 5dtừ trong 9màn, có cchút mỏi 4mệt nhưng 3lại vô 84cùng rõ eràng.

Lệnh 6Viên cười 3dịu dàng, 94nói: “Không dphải Hoàng e0thượng 9đang chờ 2cô cô tới 2esao?”, nói 5crồi nàng 3liền ngoảnh 6đầu lại, a5trên chiếc fdbàn tròn 11làm bằng 0cgỗ lim phía 46sau lưng 8cđã được fchuẩn bị 40sẵn đồ 9điểm tâm c7và hoa quả, ekhi nàng 55bước vào 84thì đã dnhìn thấy drồi.

Thiếu 68đế hơi 95ngước mắt a8lên, liếc c4nhìn dung 9cnhan tuyệt eđẹp của 1nữ tử c4trước mặt, csau đó nhanh 2nhẹn xoay 1cngười đứng 09dậy, đưa c1tay ra trước 2mặt Lệnh eViên, tươi 65cười, nói: 96“Xem ra 6cô cô đã 6có chuẩn f1bị sẵn d9rồi mới 0tới đây.”

Giọng dbThiếu đế 56rất nhẹ d4nhàng, lại 56đúng lúc 5bên ngoài 6có con chim 0bbay qua, làm 6vang lên 5một loạt 7bnhững tiếng 03“lạch 0phạch”, enếu không 3dnghe kĩ thì 83gần như e9không thể 5nghe thấy. a © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 5bchỉ khẽ accười một 36tiếng, đưa 3tay ra, mấy cbngón tay 83thon nắm f0lấy bàn a2tay y rồi f5vin vào đó d0mà đứng 5dậy.

Nhẹ fenhàng cất 1bước qua 3tấm thảm 6trải sàn 7bằng da 3chổ, bên 4tai vang lên dtiếng bức 20rèm châu 11khẽ va chạm 98“ting tang”, 1Lệnh Viên 8bngước mắt 09lên nhìn, b8thấy y đã akhom người 0kéo một echiếc ghế 3fra cho mình, adnơi đáy 6emắt ẩn cechứa nét 4ccười: “Mời 2fcô cô!”

Lệnh 5bViên mỉm dacười ngồi cxuống, dịu e4dàng nói: d0“Thời 6gian này aHoàng thượng a5lại gầy f6hơn rồi, 9anhững việc bkhông quan 96trọng cứ 4giao cho người 6ddưới đi flàm là được.”

Thiếu 2eđế cười, dđáp: “Người 72dưới đâu acó tận fbtâm được b2như cô cô. 0 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu 17năm nay, 42nếu không facó cô cô, 98trẫm đã fckhông có 4engày hôm 57nay rồi.” fY dừng lại 2một chút 2rồi lớn ftiếng hô: e“Dâng trà!”

Một becung nữ d4ngự thị dlập tức abước vào, bnhưng cũng 64không dám cengước mắt dlên, sau 4khi dâng 8trà liền bvội vã 1lui ra ngoài.

“Cô 86cô hãy nếm 6thử xem!” 16Y nhấp một 4ngụm trà 40rồi nhắm 7hờ đôi 27mắt, tựa bnhư đang 71từ từ dthưởng b1thức những 0cdư vị bên 3trong.

Lệnh 40Viên cũng 2cúi đầu, 8khẽ nhấp 4một ngụm, 6không đậm 0không nhạt, 2trong miệng 9còn lưu dlại hương athơm, quả 7nhiên là 7dtrà ngon.

Thiếu aeđế vẫn 8akhẽ mỉm 54cười: “Dương 3phi nói, 4đây là 18trà Dương bfNgự Thừa 3tặng cho 6nàng ấy, b8lại dùng 40nước tuyết 70cất đủ d3ba năm để 3pha, nhìn 59dáng vẻ 74cô cô, chắc 8cũng cảm 0thấy nó 5không tệ 77đúng không?”

Nàng 0còn chưa a9lên tiếng, 5fy đã nhắc bcđến trước 0drồi.

Lệnh 9Viên đậy a5nắp chén bdtrà, nhìn 8bthẳng vào 4vị Thiếu d3đế trước bfmặt, hơi enheo mắt, 6cất giọng 8dbình tĩnh: c9“Vậy Hoàng fcthượng 7muốn làm 24thế nào 5đây?”

Y 77vẫn đang 9thưởng 30trà, nhưng elại tò 8mò cất e9tiếng: “Sao bfcô cô lại 07tới hỏi d6trẫm? Dương 29Ngự Thừa 7đã dám b1kháng chỉ, 7tất nhiên 4phải xử ftheo tội 4danh kháng d7chỉ rồi. 1b © DiendanLeQuyDon.comPháp kỷ c4mà không dcnghiêm, trẫm acũng khó 2có thể 8ebình phục 8thiên hạ. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐây cũng f5là điều 5cô cô đã 3dạy trẫm.”

Hay 7cho câu: 00“Pháp kỷ ckhông nghiêm, 9khó có thể 14bình phục cthiên hạ.” dĐôi mắt fLệnh Viên 01thoáng xao 68động, Thiếu 66đế càng c8lúc càng 8cười lớn, 2anàng hơi e0cúi xuống, 9cất tiếng 5gọi: “Thế 85Huyền!”

Rốt 32cuộc nàng ddcũng gọi 60tên mụ ccủa Thiếu 4đế rồi.

Thế e3Huyền, khắp d4thiên hạ fbrộng lớn, 5bchỉ có 1mình nàng 0từng gọi bcái tên 0anày.

Thiếu ccđế vẫn 1nhớ như 8fin năm đó, e2Thái hoàng 33thái hậu 60bí mật 30triệu Trưởng 0công chúa dvề kinh, 3fgiao toàn 86quyền triều b3chính vào f6tay nàng. c9 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó eđến nay, 6enàng chưa 0từng gọi 0tên y thêm alần nào 6nữa, mà a2luôn chỉ a1có hai chữ 9dlạnh lùng 4– Hoàng ethượng.

“Hà 79hà…” 9Thiếu đế 45không kìm 8được bật 37cười, chiếc 53chén sứ e6vẽ màu 70thủ công 7chậm rãi 5xoay tròn 6trên những 06đầu ngón btay, trong egiọng nói 8của y mang btheo vẻ agiễu cợt: b“Trẫm 7ekhông biết 17tại sao 6dmột Dương cNgự thừa 3dnhỏ bé b9cũng có dthể khiến 61cô cô trở 0nên như fvậy? Bây 86giờ cô 2cô đang b0dùng thân ephận trưởng bbối để dcép trẫm 4ư?”

“Thế fHuyền, ta dckhông phải b4kẻ địch 50của cháu.” 0Nàng chăm 0chú nhìn 96vào mắt 7y, từ sau 9dkhi Thái dhoàng thái aahậu qua f7đời, nàng cfvà y vẫn fcluôn đối f9đầu đến 44tận bây 1dgiờ. Nhưng 00nàng không 2phải kẻ eđịch của 5y.

Nét bbchân thành 2chan chứa 8dnơi đáy 84mắt Lệnh 80Viên khiến 5trái tim a0Thế Huyền fxao động. 42 © DiendanLeQuyDon.comY bỗng cau 4mày, đứng edậy nói: 8“Đã như avậy, sao c0cô cô không agiao quyền alực, để 98trẫm đích 3bthân chấp 08chính!”

Lệnh c9Viên giật f8mình, vội 6vàng cất 5ctiếng: “Đích 1fthân Hoàng bthượng 7chấp chính 77là chuyện 7sớm muộn 54mà thôi, 9chỉ cần e8Hoàng thượng 37lập con 2trai của bĐoan phi 66làm thái 8tử…”

“Cô 3cô cảm cthấy tính 1mạng trẫm 78không còn 86được lâu 2nữa sao?” 30Y hậm hực 17hỏi.

“Thế c1Huyền…” bLệnh Viên a9cũng cảm 9ethấy Thiếu 4đế còn 2etrẻ, lập 20thái tử fbây giờ 9có lẽ là 2quá sớm, 7fnhưng Thái 48hoàng thái 0hậu trước dlúc lâm 5chung đã 4bdặn dò, 92chỉ như 36vậy mới 6có thể 2cho y đích dthân chấp 4chính. Lệnh cViên tuy cbkhông biết fbtại sao 51lại như 4vậy, nhưng 29cũng chỉ 9dcó thể 0ghi nhớ 7kĩ chuyện 2này.

Thế 7Huyền cười 26giễu cợt: 98“Rốt cuộc ecô cô cũng cdgiống bà 9ta thôi!”

Lệnh f7Viên đứng 4bật dậy, 3lớn tiếng bquát: “Nói exằng bậy! 25Hoàng tổ d0mẫu của 3Hoàng thượng 7xưa nay luôn 9bmuốn tốt 0bcho Hoàng bthượng 7fthôi!”

Y a6thu lại 0cnụ cười, a7nhìn nàng 15chăm chú, 25chậm rãi d2nói từng 93chữ một: e“Muốn a3tốt cho d3trẫm mà eblại không d0giao quyền 16cho trẫm, 5ép trẫm 9phải lập 8thái tử, fbrồi khiến ccmẫu hậu afcủa trẫm e8phát điên 1hay sao?”

Ngoài 94kia, những cngọn gió flạnh băng 9dkhông ngớt 4rít gào, 6atựa như c6không có 2điểm khởi 0đầu và 4kết thúc, 2tàn phá ckhắp nơi.

Đại 00trưởng 76công chúa 2dtừ điện 1eTuyên Thất 8đi ra, đứng d3bên cạnh 7hồ nước ctrong veo dnày rất blâu rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch d2không kìm 2fđược, a1bước tới 0akhoác chiếc 40áo choàng 6ccho nàng, 4thấp giọng bnói: “Công 30chúa nên 7quay về, cở đây fegió lớn, 13người nên 1chú ý giữ 9gìn sức 0khỏe.”

Chẳng 94ai biết ftrong điện 4fTuyên Thất evừa xảy 3era chuyện 12gì, mọi c2người chỉ c1thấy sắc 4mặt Công 2chúa không 7được tốt a3lắm, nhưng 6dkhông ai 36dám hỏi 8lấy nửa 8câu.

Hoàng 37thượng 2và Công 4cchúa tuy 1clà cô cháu, a1bề ngoài 1bluôn ôn ehòa, khách 3fsáo với bnhau nhưng e6thực ra, 34hiềm khích 35giữa hai 53người lại 6vô cùng bbsâu sắc. fc © DiendanLeQuyDon.comChuyện này 9bắt đầu a5từ lúc 1nào, e là 3ctrong cung 1chẳng ai c2có thể anói rõ được.

Lệnh a6Viên hơi 3angước mắt 11lên, ánh 1dmắt dừng 1trên một fdải màu 43xanh giữa 0hồ, nàng 9khẽ cười 9bmột tiếng, 96nhẹ nhàng 8ecất bước, 6lạnh lùng 3nói: “Đến 4thiên lao.”

Ngọc 0cTrí cả 9kinh, thốt 2flên: “Hoàng bthượng 40có lệnh, cbất cứ 4người nào 42cũng không dđược đi 7thăm Ngự 33Thừa đại 6nhân!”

Anh 06Tịch cũng 9muốn khuyên 2nhưng lại enghe Lệnh f7Viên khẽ 9nói: “Cái a1gọi là 4bbất cứ 6angười nào 93đó không abao gồm 4bản cung.”

Đoàn 6fngười cứ 8thế đi 35xa dần. a9 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau emột gốc 1cây dẻ ebngựa, Thiếu 6dđế chắp dtay sau lưng, 7đứng lặng a0lẽ với 2bchiếc áo 1ckhoác mềm 8trên người. c4 © DiendanLeQuyDon.comTrung thường aethị Vương e4Đức Hỷ fđang chăm 3bchú nhìn 73về hướng d1Đại trưởng 2công chúa evừa đi bkhuất, chợt f3nghe Thế b6Huyền nói: c3“Rốt cuộc 4đã đi rồi.”

“Đi 88đâu?”

Vương 93Đức Hỷ 6buột miệng 9chỏi, rồi 9fmới biết 32mình lỡ elời. Hắn 2muốn thỉnh etội, nhưng a7Thế Huyền 2đột nhiên 74bước về 5cphía trước, 9khẽ nói: d“Trẫm ađến cung b8Chung Trữ ethăm mẫu 70hậu một 3achút.”

* c8* *

Nữ 7tử đứng ftrước gương 2vận một 6bbộ cung eetrang màu f2đỏ, trên dcbúi tóc 3cài một 0cây trâm dngọc càng 7tôn lên 7làn da trắng 3muốt của d1bà, lớp 2phấn son avừa khéo 2che đi những a7dấu vết 42thời gian alưu lại eftrên khuôn 75mặt xinh 50đẹp ấy. 32 © DiendanLeQuyDon.comNữ tử 4nhìn mình 5btrong gương, 8fnở một 3nụ cười dsi ngốc.

Thế aHuyền ngẩn 52ngơ đứng f8sau nữ tử 3ấy, đầu 0ngón tay dtrỏ cọ ffmạnh vào 66chiếc nhẫn 3ngọc đeo 5etrên ngón 2cái.

Nhớ canăm xưa, 8mẫu hậu 67uy phong đến dmức nào? 2Nữ nhân ađược Thánh aVũ Đế 95sủng ái 8nhất, thân 1mẫu của 46Hoàng thái 38tử… Nhưng 0giờ đây, eai có thể 0nghĩ người fdphụ nữ 80điên khùng 7này chính 8là Thôi b4Hoàng hậu 2đứng đầu belục cung fnăm xưa?

Sau 1khi phụ 0hoàng băng 7fhà, dường 06như tất e5cả đều bdthay đổi.

Ánh dmắt Thế 85Huyền dần c9trở nên 69trầm lắng.

Thôi eThái hậu 2đưa tay 84chạm nhẹ a2vào cây ctrâm ngọc 39trên búi dtóc, cười fahỏi: “Thúy dLạc, ngươi cnói xem, f2bản cung 05trang điểm fthế này, 6cliệu Hoàng 0thượng 5dcó thích 14không?”

Cung d7nữ Oanh eHoan hầu 59hạ bên 7cạnh Thôi bThái hậu 2có chút ddsợ hãi, a7ngoảnh đầu c7sang liếc 3nhìn Thiếu 5đế, thấy 36y hơi cau 1mày rồi fkhoát tay 2một cái, 9Oanh Hoan 3vội vàng cbkhom người 8lui ra ngoài.

Trong 7egương xuất 2ehiện khuôn 9cmặt anh 03tuấn của bThiếu đế. 3 © DiendanLeQuyDon.comNgón tay 1eThôi Thái bfhậu chợt 4adừng lại, ebên khóe bmiệng xuất 0hiện một dbnụ cười: d“Sao Hoàng 70thượng elại tới fđây?” 47Bà ngoảnh 5lại, cười 07ngượng 4ngùng: “Nha cđầu Thúy dLạc đó ccàng ngày 42càng to gan 2rồi, không 2ngờ lại 48dám không d3nói với 1dthần thiếp!”

Thế 14Huyền đưa 45tay ra, giúp 17bà chỉnh 17lại chiếc 9trâm ngọc. 7 © DiendanLeQuyDon.comCung nữ 4Thúy Lạc a8hầu hạ 6bà đã chết 5từ mười bnăm trước, dnhưng mười 3năm trôi 9qua, bà vẫn 6coi Oanh Hoan 2clà Thúy 46Lạc, còn by thì bị 66cho là phụ 9choàng của a7y. Thế Huyền a1không cự 8lại mà dangồi xuống 9bên cạnh 3bà, nhẹ fnhàng cất 44tiếng: “Dương 4Thượng f8Ngọc đã dngồi ở 76vị trí 52Ngự thừa 6rất lâu 5arồi, trẫm 17muốn mượn bdviệc ban a0hôn lần f9này để 8trừ bỏ 09hắn.” 1Y biết trong 46lòng Dương 8Ngự Thừa 8đã có người ekhác, ắt 90sẽ không ftiếp nhận 93việc ban 5hôn, cho 0dnên kháng f8chỉ chính d9là cái cớ bthích hợp c7nhất. Chỉ 5dlà…

Trước 9fmắt Thiếu 69đế dường 48như lại bbxuất hiện 7bóng dáng dyếu đuối 5đó, bên 09tai vang lên dnhững lời e7nói vừa drồi…

Y dchậm rãi a3cười, nói: 1“Mẫu hậu d0có biết 61không, không 0ngờ cô ffcô lại 95nói Dương 02Thượng 8Ngọc và 0ecô cô đã 5dngầm định ceở bên nhau dbsuốt đời, dcho nên y b4không thể 2lấy Vĩnh 1Huy! Trẫm edcho rằng, 43bao nhiêu efnăm nay chỉ 6dcó Thẩm 7Ngọc Trì 9từng giành 22được trái 66tim cô cô, 9chẳng lẽ b8trẫm đã enhầm?”

Thôi eThái hậu ctỏ ra nghiêm 3túc lắng 4nghe, nhưng 45ngay sau đó dlại cười, anói: “Hoàng bthượng 77chớ quên, aehôm nay người 6ađã đồng dfý cùng thần fathiếp đi 2fxem việc 8ahọc hành dcủa Thái 2tử. Lần dtrước, 8thầy giáo 56đã khen 8Thái tử 53học giỏi, 4người còn bnói sẽ a5có phần 1thưởng fcho nó nữa ađấy!”
Thế dHuyền cười 95nhạt một c7tiếng, vẫn bnói với 9giọng hờ chững: “Trẫm 4vốn cho 9brằng cô 4cô không 0phải hạng 82nữ nhân e6chịu hy 8sinh hạnh ephúc của 56mình để 65đổi lấy 17quyền lực, 1thì ra trẫm 0đã nhầm 3rồi.”

Thôi fThái hậu fvừa nói 22vừa định bđứng dậy: 5“Thần 0dthiếp phải 27đi chuẩn ebị chút 7fđồ điểm 91tâm mà Thái fdtử thích 0băn đã.”

Bàn 27tay Thiếu dđế đang 28nắm tay eebà ta không ehề buông 4flỏng, bà cta lưu luyến afđưa mắt 71nhìn y, đáy emắt tràn 89ngập thứ 75tình cảm 89dịu dàng, c6rốt cuộc 3cũng không eđứng lên 8fnữa: “Vậy 1thần thiếp c7sẽ ngồi 7dvới Hoàng 25thượng 2bthêm một 9flát. Đúng 4rồi, mấy bhôm nữa 7là ngày 3mừng thọ 7bcủa Thái d5hậu, Hoàng ethượng 29có ý gì chay thì nói 2với thần c2thiếp đi!”

a4lẽ vì nghe 6cnhắc đến 0aThái hoàng 7dthái hậu, 76ánh mắt 4Thế Huyền alập tức 18trầm hẳn dxuống, y 4không tiếp 80lời mẫu 38hậu mà 2evẫn nói bchuyện của bdmình: “Trẫm fđã đồng 47ý rồi, 3fliệu cô 5cô có lấy 8Dương Thượng 73Ngọc thật d1không?” eChẳng lẽ 5aĐại trưởng f6công chúa 5lại chịu 6fhy sinh sự adtôn nghiêm f5của mình, achỉ vì 7muốn giữ 5tính mạng c5của Dương 4aThượng b0Ngọc?

Thiếu 2đế lại 1bcau mày, enói: “Nhưng dtrẫm không 2cam tâm! bTrẫm vốn ecó thể 9trừ bỏ 45Dương Thượng eNgọc, cô 9cô không a5yêu hắn, e8tại sao 77phải làm benhư vậy? 2Mẫu hậu, 7dngười nói 23gì với etrẫm đi!”

Thôi 16Thái hậu 2cdường như e5bị y làm cccho sợ hãi, 43cặp mắt 9mở to, nhưng 85ngay sau đó clại cười, 82nói: “Hoàng 7thượng dviệc gì dphải tức 7dgiận, Thái ftử vẫn 5còn nhỏ, 8bthỉnh thoảng blàm sai một 7vài chuyện 2thì cũng 3có sao đâu!”

Giọng b5nói của fbà hết 5sức dịu ddàng, còn 0tràn ngập f7tình thương 1cyêu khiến dftrái tim f1đang xao c5động của 20Thế Huyền 7bình tĩnh 08trở lại. 55 © DiendanLeQuyDon.comY khẽ thở 88dài, mỗi 2lần y tới fdđây, hai d4người đều 7angồi thế 5này, rồi 14bắt đầu 6một cuộc 4đối thoại bchẳng ăn 3anhập gì 42với nhau. af © DiendanLeQuyDon.comRất nhiều 86lúc Thế 8Huyền nghĩ, 8nếu mẫu 6hậu vẫn bcòn tỉnh 4táo, chắc 9ay sẽ không 80phải sống fbtrong cảnh 7cô độc 9và trơ trọi 92như thế 7này.

* 3* *

Trong 3thiên lao, 28mọi thứ ccchìm trong d5tĩnh lặng.

Bỗng 57có một b9con chuột 6dkêu “chít 86chít” chạy 7qua, rồi 34nam tử đột fanhiên quỳ 6exuống, làm 01sợi dây 10xích nặng anề phát 94ra những btiếng “leng 9keng” lạnh 3elùng. Lệnh dViên bất a8giác nhíu 5echặt đôi 3cmày, lắng 9nghe Dương 6cNgự Thừa 4drun rẩy 0cất tiếng: 55“Công chúa 5không nên dnhư vậy!”
Ngay 1từ đầu, 41y đã ái d6mộ nữ 60tử đang 0đứng trước 6emặt này.

Mười danăm đèn b9sách, ngày 8ngày vào ctriều, tất f7cả đều 3avì được 9ở gần 98nàng hơn f2một chút, 2tất cả 7đều vì 0cơ hội a2được cầu 7thân nàng.

Nhưng 1rốt cuộc cy vẫn chậm 7một bước. 76 © DiendanLeQuyDon.comNgày đó, 2Thái hoàng 2bthái hậu 10đích thân cchỉ định 7phò mã gia, 0rồi chính 5bThánh Vũ 8Đế lại 9ban hôn. 76 © DiendanLeQuyDon.comTrong mắt 28mọi người, 5nàng và cPhò mã từng 5alà một 26cặp tình 1nhân đẹp 17biết mấy. a © DiendanLeQuyDon.comCho nên y 6btự nói 7với mình 2rằng, đừng 7nên hy vọng 6hão huyền 1nữa, y không fthể đem elại hạnh 08phúc cho 3cnàng, nhưng b9y có thể fdốc sức a3phò tá Hoàng 5athượng, 90để nàng 3được sống 2ctrong cảnh 43thái bình, 9không phải 4cưu lo gì 2cả.

Đáng 6tiếc, Phò fmã đã chết f6rồi.

Thái fhoàng thái e0hậu còn a0đẩy nàng avào trung 61tâm quyền 70lực tối ccao của 2Bắc Hán.

Y bechẳng thể f8mang lại 2cho nàng 9dđiều gì, c4chỉ có 24thể một 98lòng một adạ trung 72thành.

Vị fatrí phò bbmã, trong 7lòng y hiểu drõ, từ fđầu chí ecuối chưa 2ftừng có c9khoảnh khắc 5enào dành 1echo y.

Quỳ 04trên nền 74đất ẩm 82ướt, lạnh 13băng nhưng eclúc này, 0trong lòng eDương Thượng 2Ngọc lại ecảm nhận fmột sự 4ấm áp. 7 © DiendanLeQuyDon.comY khẽ cử fđộng đôi ftay đang 8cmang xích 55sắt nặng 64nề, bình bdtĩnh nói: 5“Trong lòng 0cCông chúa 0chắc cũng 03hiểu rõ, 7dù người 67có thể ebảo vệ 1thần lần 0này, nhưng 7fkhông thể cbảo vệ 0thần mãi 28được. 2b © DiendanLeQuyDon.comĐiều Hoàng athượng 01muốn, hẳn fCông chúa 28hiểu rõ 9hơn bất 3cứ ai.”

Điều 5Thế Huyền 2muốn, không 3gì khác 1ngoài thực 1quyền ở 5bBắc Hán bdnày.

3điều này, 8dThiếu đế 94đã cố e0gắng vượt aqua vô số 1chông gai. f © DiendanLeQuyDon.comDù là nàng 5hay Dương 9Ngự thừa, 90đều là 7những vật acản trên 7con đường ay tiến về 7phía trước, ddy sẽ không 48tiếc bất 0dcứ giá 45nào để etrừ bỏ 9hai người.

Sóng 2amắt đung 52đưa, Lệnh fViên khẽ 8mỉm cười: 8“Nhưng ebản cung 06muốn ngài b1sống.”
Giọng 1anàng trong 71trẻo, rõ f4ràng khiến 1đôi bờ 1vai Dương b3Thượng 7Ngọc hơi fcrun rẩy. 4a © DiendanLeQuyDon.comY không kìm 13được khép 5hờ đôi fmắt, khẽ 2nở một 75nụ cười 3ftự giễu: a“Thần 3từ chối 7acưới Công 5dchúa Vĩnh 7Huy vì không 8emuốn hủy 4ahoại cuộc 4đời nàng cấy, trong dlòng thần 9từ lâu 4đã có người ckhác rồi. e3 © DiendanLeQuyDon.comThần từ f0chối cưới 2Đại trưởng 8công chúa bfngười, 9cũng là avì không 6cmuốn hủy 5ahoại cả 0cuộc đời bfngười.”

Bởi 0vì người 2trong lòng 29nàng không 5aphải là f6y.

“Thần 8không muốn baCông chúa dphải hối c2hận cả ađời!”

“Bản 10cung sẽ d5không hối 7hận!” ffLệnh Viên 37hờ hững 99trả lời.

Người e8đang quỳ 66dưới đất ckhẽ nở e9nụ cười dthê lương, 8lưng vẫn 6khom hẳn 21xuống: “Công 5bchúa hà dtất phải 99lừa mình, 7lừa người bnhư thế…”

Chưa 75nói xong, 35bên ngoài 0chợt có 0tiếng bước bchân vọng 41đến.

Một cgã thái 9giám vừa 95thở dốc c5vừa bước 0tới dâng 46lên một 01bức thư. 7 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch e3tò mò đưa e9mắt liếc 5nhìn, chỉ 59thấy trên 52bức thư 3ađó có một f7miếng ngọc denhỏ. Đó b7là mảnh c2ngọc do 6Thánh Vũ 4Đế ban btặng nhân c5dịp sinh fnhật mười 12tuổi của adCông chúa, 5ađược làm 6etừ ngọc 8bHòa Điền d2hảo hạng, 25khắp thiên dhạ chỉ 6có hai miếng, 5một được 9fban cho Đại 55trưởng acông chúa, b9miếng còn alại được c1ban cho Công 0chúa Hân f2Huy bị gả 14đến tận 7dNam Việt.

02miếng ngọc cdcủa Đại 14trưởng dcông chúa, bcnếu Anh 88Tịch nhớ 54không nhầm, d9hôm cuối bcùng ở 0chùa Ngọc 93Tuyền, Đại 6trưởng 76công chúa cđã tặng bnó cho tiểu 75công tử 1nhà họ 34Bùi ở Khương 48Châu.

Anh e3Tịch hơi 43nhướn mày, 6Bùi lục 5thiếu gia 7đã đến 5Thịnh Kinh b1rồi sao?



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2013, 01:07
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3411
Được thanks: 3791 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 84.

Thứ bmùi lạnh 14lẽo của 5thiên lao 9đã lan tỏa f6khắp không 3gian.

Ngọc e9Trí lặng 0lẽ kéo aống tay 1áo của aAnh Tịch, 6thấp giọng 5ahỏi: “Là dùi thiếu ebia sao?”

Anh 16ịch khẽ 0ật đầu, 86hìn thấy 0rên khuôn 2ặt xinh cđẹp của 0gọc Trí f7đầy vẻ d2inh ngạc. 55 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch aũng cảm 5hấy kinh f8gạc không 3fém, Bùi ecục thiếu 2eia đó là c1on trai nối eõi của 2hà họ Bùi, 86ại là con 7fà cả, cũng 18à nam đinh 5uy nhất. 5 © DiendanLeQuyDon.como đó, nhà fọ Bùi hết 4ức yêu 62hương, chiều c0huộng y, 49hi Bùi lão 41hái gia còn 25ại thế 9đã đích 9hân đặt 2cên cho y 4à: Vô Song.

Độc f5hất vô 6hị, thiên cchạ vô song.

Bùi 88phu nhân 21khi sinh y, 9vì khó sinh emà chết, 3đúng lúc cviệc làm dăn của 3nhà họ cBùi lâm 3vào cảnh bkhó khăn. 24 © DiendanLeQuyDon.comThầy tướng a9nói, trời 9định nhà 9họ Bùi dvốn không 97có con kế ccnghiệp, bbây giờ a0có con như 00vậy là 3do trời 04cao thương 77xót, nhưng 2nhất định 51phải gửi 2ađứa con banày vào 7chùa để ebtu hành, dchỉ như avậy mới 1dcó thể 9hóa giải 60nguy nan cho f2Bùi gia.

Hơn 43nữa, trước cnăm hai mươi 88tuổi, y bekhông được ara khỏi 48chùa, cũng fkhông được 86gặp ai.

Anh 1Tịch và f0Ngọc Trí 15từ lâu 2đã muốn ađược nhìn 22thấy khuôn 68mặt thật 9của vị 10Vô Song thiếu 5gia này, dbây giờ c4nghe nói 47y đã tới 87Thịnh Kinh, 7bất giác ecả hai đều 46cảm thấy fvô cùng 2tò mò.

* 6* *

Lúc 47này, trong 8Vân Lai khách 75điếm, người 7ra kẻ vào 1cnườm nượp, avô cùng 8náo nhiệt.

Đám 4tiểu nhị 3không ngừng e2hò hét, 1chạy tới 8chạy lui d0hầu hạ 7etừng bàn, 2rất bận c3rộn. Ông 5fchủ có abvẻ buồn 0bực, tính 6toán bằng bchiếc bàn 9etính trước 1bmặt. Ngoài ccửa có amột bóng 6ddáng yểu 9điệu bước 4evào, thoang cthoảng mùi 0hương khinh cela thanh nhã. 91 © DiendanLeQuyDon.comChẳng rõ f7ai đã “ồ” 3lên một 30tiếng, khi 67ông chủ 99ngước mắt e5nhìn lên, bliền ngây 6người.

Vân d2Lai khách 2cđiếm là 6quán trọ b3hàng đầu 5ở Thịnh 03Kinh, ông 7dchủ tự ethấy mình egặp các 1ebậc quan 97viên hiển 7chách cũng 7nhiều, nhưng 81chưa từng 95thấy nữ 5etử nào 8xinh đẹp 4đến vậy. b7 © DiendanLeQuyDon.comVẻ đẹp 0của nàng ddkhông phải 6sự nhu mì 2như các 58nữ tử 94bình thường, dmà ẩn sau fnét điềm 54đạm còn 2có vẻ sắc 97bén khiến 38người ta ckhông dám 6nhìn thẳng. da © DiendanLeQuyDon.comÔng chủ 5vội vàng 4cười một ftiếng, đi evòng tới 3nghênh đón: 4“Tiểu 0thư, muốn 8dở trọ a7sao?”

Ánh 2mắt sắc 29bén nhìn c4lướt qua 93những người c8trong đại 2sảnh một alượt, rồi ecLệnh Viên c3hơi cau mày, e0thấp giọng 7nói: “Tìm 2người. a © DiendanLeQuyDon.comBùi Vô Song.”

Giọng 2nói trong e8trẻo của dnàng vừa 2mới dứt 39đã nghe 9thấy một f9giọng nói 2crắn rỏi, 53mạnh mẽ avang lên 8từ phía dtrước: 97“Kiều 25cô nương!”

Kiều 44Nhi là tên e7mụ của 5nàng, trên 1đời này, 30ngoài mẫu bhậu thì 5dchỉ có bduy nhất 29một người 30từng gọi 0nàng như 5thế.

Anh b9Tịch nhìn 1thấy nam 65tử đang 4fđứng bên 35cửa, lập 34tức nở fenụ cười fvới y, rồi 08quay sang cnói khẽ: f“Tiểu 62thư, là cBùi Nghị.”

Nam dtử đó 7bmặc bộ 04đồ màu a9xanh sẫm, camột tay 9dvén bức 01rèm nặng fnề lên, 43lúc này cđang đứng 64bên cạnh fdcửa nhìn 30bọn họ.

Bùi cbNghị họ 5Bùi, nhưng blại không 44phải người 26nhà họ 40Bùi. Nghe 48nói vào 68một mùa fđông giá 5erét, Bùi d4lão gia phát ahiện thấy 33một đứa 08bé sắp c6chết đói 6ctrước cửa 8nhà, liền etốt bụng 2thu nhận, fđồng thời 2sinh lòng 4thán phục d4vì nghị cdlực của fy, nên đã 7đặt tên f5là Bùi Nghị. b1 © DiendanLeQuyDon.comVề sau, 3by một mực 8đi theo hầu 8chạ Bùi 70Vô Song.

Ngọc d4Trí hơi cngẩn người, 10liền thấy 6bóng người f2trước mặt 65bỗng di 2dchuyển, b2nàng ta cũng 6vội vàng 09cất bước 5cùng Anh 67Tịch đi csát theo 5sau Lệnh 3Viên.

Bức 8brèm nặng 9bnề hạ exuống, ngăn 0cản những 0elàn khí 16lạnh phía bsau lưng.

Không b1khí bên 7ctrong khác c1hẳn so với 3ở đại asảnh bên 2ngoài, ấm eáp như mùa 00xuân. Điểm a1đặc biệt b0ở Vân Lai 1khách điếm 3cchính là 0chỗ này, cnơi hậu buyển có 5một dòng 0suối nước 8nóng thiên 0fnhiên chảy abqua. Trúc 3dẫn đường, 7đá phủ 1lối, những aphiến lá 78trúc xanh dbiếc dập 6dờn giữa 2dòng suối 5nước nóng 05từ từ e1chảy đi, 89tỏa ra mùi atrúc thoang e0thoảng, bkhiến người 15ta say đắm.

Nghe cnói đây d3là nơi được 0các văn 4bnhân mặc e0khách vô d3cùng yêu 4thích, nhưng 9cLệnh Viên 7lại chưa 18đến bao cgiờ. Có dbđiều, mới 7đi được 01mấy bước, 0trên người 8nàng đã 9túa một d5lớp mồ 9hôi. Ngọc 5Trí lập 4tức giúp d7nàng cởi fachiếc áo 40choàng trên dngười rồi f0ôm vào lòng, 9eLệnh Viên 5ngoảnh sang 7nói với cfBùi Nghị: 98“Sư thúc 8cũng thực e7biết hưởng 6thụ.”

Bùi 1Nghị cúi bgằm mặt, 07trả lời 1một câu 35chẳng ăn 2nhập chút 3enào: “Thiếu 7agia đến bkinh thành d7đã được cmấy ngày 5rồi.”

Chỉ 1một câu 3nói đã 2khiến đôi 2hàng lông amày của d5Lệnh Viên f9hơi dãn 7ra, nếu dckhông phải cđã đến 4mấy ngày, 0làm sao Bùi bVô Song có 1thể tìm 3được một 9anơi thanh 3nhã như 1vậy? Nàng 5ekhẽ “ồ” 59một tiếng 06rồi không 1cnói gì nữa.

Phía 96trước là 3amột gian dnhà tao nhã, 8cánh cửa etrổ hoa f0màu nâu 28sậm đang bfkhép chặt, 90nhưng từ 5dbên trong flại có 1tiếng đàn 30du dương 5vọng ra, 9kèm theo 89tiếng suối achảy róc 14rách, thấm 3fvào lòng cngười.

Lệnh eViên dừng 7chân ngoài 4dcửa, khẽ 9gọi hai 53tiếng. Trong fnháy mắt, atiếng đàn 1eđột nhiên 6dừng lại.

Nàng dgọi y – csư thúc.

Ngay ctừ khi mới 8sinh ra, Lệnh aViên đã 3được đưa cvào chùa dNgọc Tuyền, eanàng luôn ađược phương a2trượng 20trong chùa elà Minh Viễn 8dđại sư cchiếu cố, evà nàng 57cũng không 8tiếc gọi 27ông một 2tiếng sư 1dphụ. Tuy 4Minh Viễn 1eđại sư cdùng đủ 16mọi cách 80ngăn cản anhưng vẫn dkhông sao 8thay đổi eđược tiếng 7“sư phụ” ecủa Lệnh 51Viên.

Phụ 56hoàng, mẫu ehậu của 8nàng có 49thể đưa 74nàng tới 4vùng đất 6xa xôi, hẻo 7lánh này, a7chẳng lẽ 6còn để actâm tới 0sự tôn 17nghiêm của 5bmột công 2cchúa như 4nàng hay 1sao?

Vậy 74thì, gọi 12một tiếng 4“sư phụ” 0ecó gì không 1được?

Tuy fnhiều năm eđã trôi 1bqua, nhưng dmỗi lần 70nhớ lại cfchuyện cũ, 49Lệnh Viên 93vẫn không 2akhỏi thầm fbcảm thán, 3nếu không 6có sự dạy 9dỗ tận 6tâm của 86sư phụ 0năm xưa, 01làm sao nàng e2có thể b8đối diện 6với biết f1bao ngày eeđêm dài e2đằng đẵng 8như bây b1giờ bằng amột trái c1tim bình athản?

Trong 6chùa có 4rất nhiều 00sư huynh, 5dnhưng đối 30với Lệnh 0Viên, chỉ 1acó duy nhất fmột người 8là đặc 8bbiệt.

Y 3echính là a9sư đệ bdđể tóc btu hành của 9cMinh Viễn bđại sư, f8Bùi Vô Song.

3lời nói 63của thầy fftướng, f3Bùi Vô Song 4khi đó bị ecấm túc 64trong một 5chái nhà d9ở phía 3esau chùa. a3 © DiendanLeQuyDon.comTuy đã cách f8biệt nhiều 6năm, nhưng 38Lệnh Viên avẫn còn 9nhớ từng 93chi tiết 5trên ô cửa 97sổ làm 7bbằng gỗ 0dđào chưa 0từng được amở, cùng 6evới cánh facửa quanh 3năm đóng dfchặt của 9gian phòng.

Tình 7ecảnh tương 3eđồng tuổi 1ấu thơ akhiến nàng 9ckhông kìm 72được mà ablại gần 8ccánh cửa 92đó.

Nàng 42không thể 7đi vào, acũng không 02thể nhìn 3thấy vị acông tử b4xấp xỉ 9tuổi mình 31kia. Chỉ 1có Bùi Nghị 4lạnh lùng 8nói với 8nàng, đó dlà tiểu 8sư thúc 1của nàng, 0pháp hiệu 82“Minh Thanh”.

Trước 7amắt nàng 0ddần bị 1phủ một 4tầng sương 1cmỏng, không 30khí trở c7nên ẩm baướt. Cánh c3tay đưa fra đẩy 38cửa khẽ 4dừng lại, 1cặp mắt 14trong veo 2khép hờ, 26trái tim 2nàng bỗng fcđập thình 8thịch. Nàng c4đã gọi b7y là sư 8thúc không 39biết bao 2lần, giữa 83hai người ebcũng có 78quá nhiều 63câu chuyện, 1enhưng ở aecách nhau e8một khoảng 1gần như 27thế này, 0ethì đây 0là lần eđầu tiên.

Tiếng 3đàn lại 4cvang lên dddìu dặt, 4btrong lòng eLệnh Viên 6chợt xao 8dđộng, rồi 4nàng hít 3một hơi 6thật sâu, b8nhẹ nhàng 4đẩy cánh 08cửa phòng.

Thấy a2chiếc váy 1trước mặt fđã biến 2mất sau dbức màn, 6hai thị 2cnữ cũng 3định bước cvào theo cnhưng lại cbị Bùi 3Nghị ngăn 92lại: “Xin 4chai cô nương d9hãy chờ fcbên ngoài c4một lát.”

Anh 2Tịch vội 7evã đưa dtay định 6đẩy cánh c6tay y ra, anôn nóng f4nói: “Sao dfthế được? 5Ta phải 0vào đó 5hầu hạ dtiểu thư.” fbĐôi mắt 0thị lấm 7clét nhìn 3vào trong, bthầm nghĩ, 51suốt dọc 8đường 1mình muốn 5được nhìn cbthấy khuôn 6dmặt thật 2ccủa vị 6công tử b9kia, bây 6agiờ làm d8sao cam tâm 9bị ngăn 1lại ở bbên ngoài bbnhư thế?

Cánh 0btay đang 2angăn bọn d9họ rắn 03rỏi mà bmạnh mẽ, bkhông dễ 8fdàng bị 3blay động.

Bên dtrong, từng 0blớp màn bfche lần 0elượt bị 70gạt ra.

Gian dphòng nằm 9ngay giữa 4dòng suối 3nước nóng, athiết kế 0này có thể 30nói là hợp blý vô cùng, b6những lớp dmàn che cản 4dlại hơi 9nước, bước 18vào trong, d8hoàn toàn 7không còn a9cảm giác 3bẩm ướt 3fvà khó chịu 9nữa.

Tấm 24màn che mờ 69ảo, ánh 8sáng ôn echòa, tiếng 20đàn êm a3dịu, tất 1fcả hòa 3vào nhau ctrong căn 6phòng khiến 13người ta 3cảm thấy 9vô cùng 7asảng khoái.

Bước 03tới trước abức màn 3mỏng cuối ccùng, bóng fdáng của 3nam tử kia 7đã thoáng daẩn thoáng ehiện.

Lệnh bbViên đưa catay vén màn.

Tiếng fđàn vẫn ekhông dừng alại.

Cuối 2cùng nàng 88đã nhìn 4thấy y, 1bnam tử mà 6Bùi lão e9thái gia dcho là thiên 4hạ vô song.

Tấm 5fáo bào rộng cmàu ngà 3fkhoác trên 1một thân 56hình cao alớn, khúc 9dnhạc còn 0fchưa hết, 79y vẫn đang 2chăm chú 85gảy đàn. 98 © DiendanLeQuyDon.comỐng tay 0áo rộng 9không ngừng 6bđưa lên 7hạ xuống, 16đôi bàn 8tay khéo 0eléo nhảy eamúa trên 7những sợi adây đàn btạo ra những 8âm thanh c7tuyệt diệu.

Ánh bamắt Lệnh 29Viên vô 3cùng sắc dbén nhưng 0cũng không athể nhìn 1frõ khuôn 25mặt ẩn esau lớp b9vải sa bên e6dưới chiếc 38nón kia.

“Ngồi!”

Chỉ e7một chữ d1gọn gàng, 84ngắn ngủi, 7chẳng thể 9cnghe ra bên d4trong có 53ý gì.

Lệnh 3Viên bước blên phía 7trước, 8nhìn thẳng d9vào y, cười f3khẽ: “Chẳng 95lẽ sư thúc 7eđịnh nói 0bvới ta rằng, 9bây giờ 4người vẫn 9chưa đủ a5hai mươi 88tuổi ư?”

Y 4vẫn tỏ 1ra rất ung 0fdung: “Cớ 5dsao lại 3hỏi vậy?”

Nàng d2khẽ cười, 3nói: “Chưa dđủ hai a5mươi tuổi, 7không được 92ra khỏi 6dchùa, không c1được gặp dmặt người 0dkhác.”

Y 38cũng mỉm 1acười chữa d8lại: “Chưa cđủ hai 1mươi tuổi, b5không được 82ra khỏi adchùa. Kiếp 86này, không 6được gặp dmặt người c5khác.” 7Tiếng đàn 2dịu nhẹ, 8echẳng thể 69nghe thấy 3echút dối 9etrá nào 7ẩn chứa 7bên trong.

Lệnh 7Viên bất e4giác ngây 86ra, điều 9anàng biết 9vốn chỉ 3elà nghe đồn 3từ miệng 1người khác. ee © DiendanLeQuyDon.comĐôi mày 11hơi cau lại, 5ánh mắt 0nàng vẫn 1chẳng di 3chuyển. 4 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi 2dkhom người, f8đặt miếng angọc bội 41trong tay ealên chiếc dbàn trước 1mặt y, rồi chỏi: “Sư 3ethúc có 5việc gấp cgì vậy?”

Năm dfxưa, ở 4chùa Ngọc 68Tuyền, thân 9phận của bLệnh Viên 4luôn được bbảo mật, f2chỉ có bMinh Viễn 94đại sư 1biết rõ 5dnội tình. d8 © DiendanLeQuyDon.comTrong lần 3egặp cuối 56cùng trước 4khi rời d8khỏi chùa, fnàng đã enói thật 7avề thân 57phận của 9mình cho cBùi Vô Song 4biết, còn 34tặng y miếng 9ngọc này 19và hứa aarằng, nếu cy có việc 62gì cần, 2nàng nhất 86định sẽ 0cố hết 02sức để 8agiúp đỡ.

Sau cđó, nàng 7bị gả 0đến tận eHàm Lăng 9cxa xôi, rồi 38tới khi 3trở về 1bkinh nắm 6quyền trị 0quốc, Bùi 6Vô Song dường 1như đã ahoàn toàn 7dbiết mất 7khỏi cuộc 4đời nàng, dfkhông lưu 9clại một 9chút dấu 8vết dù elà nhỏ 6nhất.

Mười d3ngón tay 2thon dài 61đột nhiên 05dừng lại a2trên những cdsợi dây e0đàn, tiếng c8đàn cũng cbiến mất.

Y 4hơi ngước 57mắt lên, eachậm rãi 2nói từng b4chữ một: eb“Ngươi 0bkhông được a6lấy Dương aThượng 9Ngọc!”

Tiếng 4đàn như 8dvẫn còn 1vương vất f5đâu đây, bnhững bức frèm lất 6phất khiến 0hương thầm fxao động.

Giọng fnói trong bbtrẻo ấy 16vang lên 2như một f1tiếng sấm 89giữa trời 93quang, vang 2vọng khắp ekhoảng không 7gian tĩnh 4mịch, có 8ethể len 1sâu vào bxương tủy 6người ta ahơn cả e2tiếng đàn 24uyển chuyển e1kia.

Lệnh 8bViên thu 7lại tâm 4tư, ánh 0mắt như 1có thể 12nhìn xuyên 2equa lớp 8cvải sa bên 5dưới chiếc 9nón kia. 5 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi angẩn ra, 98hỏi bằng 95giọng lạnh a9lùng: “Sao 7sư thúc bdbiết chuyện 9này?”

Thế 99Huyền chờ b2đợi cơ 68hội này 9đã lâu, dbviệc Dương 0Thượng 07Ngọc kháng 78chỉ y đã c7tuyên bố echo bàn dân 59thiên hạ 64biết, qua 2đó cắt 8đứt đường 5lui của bDương Thượng eNgọc. Nhưng 4bviệc Lệnh 37Viên nàng 6định lấy cDương Ngự 5Thừa, Thế dHuyền quyết 4esẽ không bnói, vậy fmà Bùi Vô 96Song vẫn cbiết.

Nàng 9nhìn đăm ađăm về ephía cặp 8mắt mông 6lung như 09ẩn chứa 5nét cười 2ckia, trong 5lòng đầy a7nghi hoặc. f © DiendanLeQuyDon.comY cũng không 52hề tức 8giận, cất a6giọng bình 1tĩnh: “Nhiều 8năm không cgặp, ngươi 3avẫn như 3thế, cũng 68chỉ có 04Minh Viễn 8sư huynh dmới lo lắng e4cho ngươi 9athôi.” 1Y đưa tay 7dcầm miếng a9ngọc Hòa 41Điền trước 13mặt, bàn 0tay còn lại 7bkhẽ vuốt 81rồi nói 6btiếp: “Ngự edThừa đại e1nhân không echịu cưới 95Tứ Công dchúa đương 2triều, theo 39lý mà nói 8dthì đáng 72chém đầu. b5 © DiendanLeQuyDon.comCho dù trong 7dlòng ngươi a6không có dhắn, nhưng 3cũng niệm a1tình hắn 7trung thành d6với mình 3bao năm nay amà ra tay ecứu giúp. 38 © DiendanLeQuyDon.comTội kháng 60chỉ đâu 7phải tầm 8athường, 7angươi có ethể dùng 2cách gì 0để cứu 2hắn đây?”

Y 5bkhẽ cười 6một tiếng, dđôi môi a6mím chặt 39của nữ dtử bị 6y nhìn thấy 25rõ ràng. 4c © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 66mỏng khẽ 3hé ra, y 6chậm rãi anói từng 2fchữ: “Chỉ 8có một 2cách duy dfnhất là 7dlấy y thôi.”

Lệnh cViên thoáng dnhíu hai b9hàng lông c2mày. Nam 3tử trước c9mặt đã adđứng dậy, 1thân thể ey cao lớn fanhư phát f6sáng lấp flánh theo 1cánh đèn 82lưu ly trong 1aphòng.

Quả 4nhiên y rất f5hiểu nàng.

Sự 5nghi hoặc 26trong lòng fdần dần 0cbiến mất. b6 © DiendanLeQuyDon.comSau khi mẫu 6hậu qua eđời, nàng 42thậm chí 7còn không 24biết nên 4tin tưởng 3cai, nhìn ethấy ai e4cũng phải 6dựng một 0tuyến phòng cthủ quanh 4bngười.

Sự 4ấm áp và d3thoải mái 54của nơi 0bnày rốt 28cuộc cũng fkhiến trái c6tim Lệnh 4Viên bình 0tĩnh trở 7lại. Ánh 7fmắt nàng bdừng trên 2cmiếng ngọc 5trong tay e1Bùi Vô Song, 51hờ hững fhỏi: “Sư 1cthúc đến 9Thịnh Kinh acchỉ vì echuyện này 6thôi sao?”

Y 2trả lời 4dbằng giọng 8bkiên định: f“Chỉ vì ecchuyện này.”

Đôi c8mắt ẩn 09dưới chiếc bnón dường 4như đang a1phát sáng e6lấp lánh 15khiến trái etim Lệnh fcViên hơi 42run rẩy, 12ánh mắt dcnàng nhìn 6dvề phía dbức rèm 8màu nhạt c0buông thẳng ctheo làn 8ekhói lãng eđãng tỏa 38ra từ chiếc alò hương ftrên chiếc 85bàn bên facạnh. Mấy 68ngón tay edthon nắm echặt ống 9tay áo, nàng bnín thở, 3nói: “Nếu ebkhông như b1vậy, Hoàng 1cthượng 0sẽ không echịu buông 2tha cho Dương 77Ngự Thừa, ceta không bmuốn y chết.”

Bùi 4cVô Song nói ctiếp: “Không 1muốn hắn achết thì 96nhất định 4phải lấy 9hắn ư? 4Ta cứ nghĩ 1ngươi không 60phải kẻ 24hồ đồ!”

Trong 29lòng Lệnh baViên thầm ckinh hãi, a3nam tử trước amặt lại fcnói tiếp: a“Y ban hôn 1chẳng qua 7vì biết 6trước Ngự 1Thừa đại anhân sẽ 5kháng chỉ, d4người trong 44lòng Ngự 6dThừa đại 58nhân là faai, ngươi acbiết rõ 2bhơn bất fcứ người 1enào. Dương 2phi… chẳng fequa chỉ flà một 9kẻ ngu xuẩn amà thôi.”

Trước cemặt Lệnh 7Viên, Bùi 98Vô Song chỉ 32dùng một c0chữ “y” 04để nói 3evề Thiếu 2đế. Mà cnhững lời fvừa rồi, 43từng câu 12từng chữ 0đều như 24đâm thẳng 68vào trái 72tim Lệnh fViên.

“Y d1đã nắm d7chắc phần 75thắng trong 3tay, vậy 8mà ngươi d2còn định c3ném cả 82cuộc đời cmình vào 6đó!”

“Không…”

Nơi 2đáy mắt 4anàng thấp 10thoáng nét 1hoảng hốt, d4những móng 28tay đã cắm 3ngập vào 7lòng bàn 1tay, đau 7bđớn. Lệnh 7aViên không 6thể nhớ drõ lần 5cuối cùng 6mình thất 51thố thế 4dnày là từ 0bao giờ, 2atất cả 7vì tính 2mạng của cDương Thượng 4Ngọc, cũng 4avì ân oán 0giữa nàng 19và Thế bHuyền.

Bùi cbVô Song vẫn 9ađứng lặng 0lẽ trước emặt nàng, 2giọng nói 45bình thản, 25nhưng khi flọt vào btai Lệnh 5Viên lại 4trở nên 0nặng nề 6vô hạn.

“Phò 5mã mắc 4bệnh qua bađời đã 12nhiều năm, 2không ngờ 39trái tim 3ngươi cũng 2chết theo…”

Ngay 9cả việc 9lấy ai cũng 7dchẳng để a5tâm.

Lời acủa y vừa 9dứt, chẳng 9rõ tại 0sao, ánh 4cđèn trong 5phòng bỗng dtrở nên 59tối mịt, 3crồi sau cđó ngọn 2lửa lại fchợt bùng 0lên, khiến 81người ta 8hoảng hốt.

Câu 7bchuyện năm 16xưa, người 52biết nội 62tình quả 0thực không 83nhiều. Ngoài 66mấy kẻ 9dtâm phúc ccủa Thái 96hoàng thái 4hậu ra, d6chỉ duy 2nhất Lệnh beViên biết 35rõ. Chẳng b4lẽ Phò bcmã chỉ 1dđơn giản 38là mắc ccbệnh qua 7eđời? Nhưng 3elúc này, 0Lệnh Viên 40không tiện enói ra.

Ban 4fcái chết 5cho Phò mã, 4aép Thôi 6fHậu phát 1điên, khống 62chế Thiếu e0đế, trong 1hoàng cung 7có bao nhiêu 78chân tình? 4Có bao nhiêu flương tâm? 9fRõ ràng 1fchỉ là b9một tòa 0cđịa ngục 64được phủ 6blên lớp