Diễn đàn Lê Quý Đôn












images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Có bài mới 05.07.2013, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3416
Được thanks: 3808 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
images


Tác 6giả: Hoại 1Phi Vãn Vãn.

Dịch 40giả:

Công b3ty phát hành: d7Đinh Tị

Nhà 38xuất bản: 6fNXB Thời 3fĐại

Ngày d3xuất bản:

Giới 73thiệu:

Cuốn 16tiểu thuyết 6fủa tác 4iả Trung 4cuốc Hoại 23hi Vãn Vãn 3eột bỏ aớp vỏ 4bọc hào 7hoáng để d2ộ cuộc eống sôi 40ục bên 7rong một 92riều đại bfhong kiến cdrung Hoa.
Nhân e7ật chính edủa tiểu 2huyết là 0ệnh Viên, 9bối cảnh bbiễn ra ở 0ăm Càn Ninh dchứ sáu. 7 © DiendanLeQuyDon.comệnh Viên b4được Thái 8oàng thái bậu phong 62ho làm Giám 3fuốc đại frưởng công 5húa của b4riều Bắc 07án, quyền 6huynh thiên dạ. Thế dcuyền, cháu 4ủa Lệnh adiên lên 5àm hoàng fđế nhưng caquyền lực athật sự enằm trong ebtay của edLệnh Viên, ddẫn tới dviệc Thế dHuyền luôn 82phải tìm dcách chống e5đối Lệnh 60Viên nhằm bgiành lại 8quyền lực. c © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 6vừa đảm 7trọng trách cgánh vác dcả thiên 6hạ, vừa 05phải gồng 93mình đối dphó với 9anhững âm a1mưu, thủ eđoạn chốn 28cung đình 5bnhằm hạ 08bệ nàng.
Theo e3thời gian, 6dngười cháu 88Thế Huyền 1edần trở enên yêu 5thương cô 4của mình. c3 © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 3tưởng trút 7fđược gánh adnặng giang b5sơn trên avai khi bị 7tước đi 13quyền lực. 6 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng, eesóng gió bchưa ngừng. 21 © DiendanLeQuyDon.comNăm Càn a4Ninh thứ db10, triều 5Bắc Hán 6đối mặt avới thù 1trong, giặc 9engoài. Viễn 6cảnh mất 6anước hiển 38hiện trước 27mắt khiến 0fLệnh Viên 1phải gạt dhạnh phúc 6cá nhân, asang Nam Việt ecầu thân b9với hoàng atử Dận aVương, mong e3tìm đồng 3dminh cho nhà b7Bắc Hán.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.07.2013, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3416
Được thanks: 3808 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương 21.

Tháng 2cchạp năm 1cCàn Ninh dthứ sáu, 72tại kinh 56đô Thịnh 4Kinh của 61Bắc Hán 2triều.

Quá 31nửa đêm.

Trời bkhông trăng. a © DiendanLeQuyDon.comGió lớn.

Những công tuyết aay lất phất 53iữa không frung, bám 6ào má người 47a mang tới 9fái lạnh 94hấu tâm 2an. Đám 0hị vệ f9ác thành 2ay cầm binh 7dhí, hờ dững nhìn 0ahiếc xe 1gựa vừa 4ừng lại bdên cạnh.

Vệ 62ĩ lệnh, 8ay cầm kiếm, 20ảo bước cdđi tới, 57hỉ thấy 8hiếc rèm a7e nặng nề 5rước mặt 32được nhẹ 5hàng vén 9ên, từ b2ên trong 9fộ ra mấy 4agón tay thon eài, trắng auốt. Lúc bày, mọi 0hứ xung 0uanh đã 2ị tuyết 6rắng bao dhủ, nhưng 92vệ sĩ lệnh 67không thể 32phân biệt 5được rốt c7cuộc là ftuyết xung 0quanh hay 9anhững ngón 9dtay nõn nà a4như ngọc ekia trắng 9hơn.

Đột 8nhiên, ánh 44mắt hắn datrầm hẳn fxuống, không 8ngờ thứ 87trong bàn btay kia lại flà lệnh 1bài mà Thái echoàng thái ehậu ngự fban.

Vệ bsĩ lệnh abất giác 5ưỡn thẳng 2lưng hùm, 72nhìn chiếc 4xe ngựa 0etrước mặt 3với vẻ b1kính sợ, f5sau đó liền 4dkhoát tay, cara hiệu cbcho đi.

Cửa 3bthành lại 4cđóng chặt, 9nơi chiếc bxe ngựa evừa dừng 87lại lúc 7này chỉ 1còn lại ehai hàng avết bánh dxe kéo dài 8về phía 07xa. Chỉ f1trong chốc f9lát, hai a9hàng vết 81bánh xe ấy 67cũng bị e3tuyết trắng dphủ chẳng 8dcòn dấu 86tích.

Vệ 02sĩ lệnh 31thở dài, cdgiữa không 7agian tăm ftối, hơi 4thở của bhắn kết 2dthành một c6làn trắng 8dbạc. Hắn 2không kìm 1được xoay 36người lại, dđưa mắt a3nhìn về ehướng hoàng cthành ở fđằng xa. 4a © DiendanLeQuyDon.comGiữa màn bđêm, lúc 6này tất ecả cảnh 8vật đều 4ẩn mình 6chẳng còn fdbóng dáng. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrong đáy c9mắt vệ bsĩ lệnh 5alấp lánh 5những tia b1sáng sắc 97bén, Thịnh 24Kinh đêm 39nay không 6biết sẽ cxuất hiện a1một cơn fphong ba bão etáp ghê 4gớm đến f3mức nào.

Trên bđường 10chẳng có bbóng người fqua lại, dgiữa sự e7tịch mịch fchỉ có d1tiếng bánh 1xe cót két 33lăn đi, ccùng với 4ftiếng vó 5ngựa lộc 2ccộc đạp ebxuống mặt 0đường.

Trong 0xe, giữa e5làn ánh 9sáng lờ cmờ, có bthể nhìn 4thấy thấp 05thoáng hai 71bóng người 9ngồi nghiêm aatrang. Nhìn fthân hình cbọn họ, 7dường như 03là một 1nam, một 16nữ.

Cả 5bhai đều 4dkhông hề 11lên tiếng, 4trong tĩnh 95lặng, ngay c8cả những f0tiếng thở 8của bọn f9họ cũng 37bị âm thanh 63từ bên 70ngoài xe 58ngựa nhấn a0chìm.

Xe e4ngựa dừng dlại phía 8trước dịch 38quán, chỉ 4nghe thấy 4một loạt ctiếng bước 7chân vang 40lên dồn 9dập, ngay b2sau đó là 5tiếng hô c7cung kính 6của người d0bên ngoài: bc“Cung nghênh a8Trưởng 2công chúa 8và Phò mã!”

Tấm 7arèm xe ngựa 5nặng nề 55được vén 9lên, bên ftrong là 6cmột nam d3tử gầy 7gò, trên 39người mặc 4ctrường 8bào màu 1xanh bình 22dị. Bàn 9btay ngọc abngà của 60Trưởng e8công chúa eđặt giữa 8dlòng bàn etay y, đôi 94ủng da hươu ađạp xuống 0nền tuyết, 9dâm thanh d3giòn tan e5vang lên 7kèm theo 0tiếng nước f7chảy tí ctách vọng 0lại từ 7aphía chiếc 7cđồng hồ 8dnước đằng a1xa, lại b0càng khiến 82lòng người 7thêm kinh 1sợ.

00thái giám ecquỳ trước 9xe không 5kìm được 5ngước mắt 9anhìn lên, cfthân hình 57yểu điệu 8của nữ 7tử đó 8liền đập 12vào mắt 9hắn.

Làn cda trắng 2bmịn, cổ dtrắng thon cdài, răng cngà rạng bdrỡ, tóc 3fdài, mi cong, bccười tươi 4cnhư hoa nở…
d7thầy tướng 0ctừng phán erằng, phàm benữ tử dnào đẹp 46quá, ấy 8là cái họa.

07nữ tử 6cnày so với 26sáu năm 37trước quả cdlà càng 1fthêm kiều 9diễm.

Trưởng 1công chúa e5đã tỉnh 9táo trở 36lại sau 9phút chốc cthẫn thờ, frồi nàng 0hơi cau mày, f5khẽ hé 2dcặp môi adson: “Đã 52là Thái 68hoàng thái 6hậu triệu 6bgấp, tại 7sao còn phải 7tới đây 8ctrước?”

9thái giám afvội vàng 3eđứng dậy, d0cung kính 56đáp: “Bẩm 54Trưởng ccông chúa, 1Thái hoàng 4thái hậu 5acó dặn, abtrước tiên bhãy mời a6Phò mã gia fnghỉ ngơi 52ở dịch d0quán, rồi bfđưa Trưởng c3công chúa 4vào cung.” cVừa nói 0gã vừa 46liếc mắt cnhìn đám 2dngười bên 6cạnh, lập 2tức có 9người bước 6ftới mời 0Phò mã vào 25dịch quán.

Trong 9blòng Trưởng 9công chúa 1thoáng cảm dbthấy nghi 0hoặc, ánh 74mắt nhìn f4lướt qua 2khuôn mặt cbcủa Phò 68mã, thấy 2y khẽ nở 6một nụ 0bcười ôn 5hòa, thấp 9agiọng nói: 77“Mau đi eđi, đừng b0để Thái 7hoàng thái cchậu phải 3đợi lâu!”

Lần enày nàng b4không lên 6xe ngựa b9nữa, ánh 9mắt liếc 8fqua bên cạnh, bthấy một 1fchiếc kiệu dfmàu xanh eccó nóc mạ 70vàng đã bdừng ở 8đó. Gã dthái giám cecẩn thận 46đỡ nàng elên kiệu, 45rồi một a1giọng nói ethe thé vang flên: “Khởi 4dkiệu…”

Phò c5mã vẫn 7đứng ở 12cửa, cho 0đến khi f1chiếc kiệu bdần biến 2fmất trong ebóng tối 3mới chậm 4rãi xoay 1người.

a9* * *

Hoàng ccung Bắc 5Hán.

Trong 1fcung Hy Hòa bsáng trưng 3đèn đuốc, ecách lớp 6màn sa mỏng 2dmanh, đám b7cung nữ, f0thái giám 9fkhông ngớt 3ra vào. Các 2thái y đang 1quỳ trước bchiếc giường bphượng bmạ vàng, 44ai nấy đều 71tỏ ra đã a8hết cách.

Bên 1trong chiếc 7màn màu bđỏ thỉnh 0thoảng lại bvọng ra 0btiếng ho 7fkhù khụ. e © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự d7thừa đứng f1chờ bên 1ngoài nhíu 5chặt đôi cmày, đã 8mấy lần 8muốn bước a9vào trong aanhưng rồi e4kìm lại 8được.

Ngước 39mắt nhìn 6lên, ánh a2mắt y bắt 1gặp hai bngười đang evội vã dtừ ngoài 77cung Hy Hòa dđi vào, 7đi trước 5rõ ràng a7là gã thái 91giám vừa 5được phái 1đi đón 8bTrưởng bdcông chúa. c © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự 7thừa sững c2sờ, ánh 3mắt dừng dblại trên 2chiếc váy d3phù dung 0bcủa nữ atử đi sau 64mà không cfcách nào 8bdời đi 2eđược nữa.

Từ 4xa, Trưởng dcông chúa 7cũng đã 99nhìn thấy c0nam tử đang bđứng ngay 11ngoài cửa 41đó. Trên 6người y 7mặc triều 7phục trang 2trọng, khi 1nàng đi datới trước e4mặt y, thấy abàn tay y d0bất giác d5nắm chặt, 32hằn rõ 6gân xanh.

Trưởng 3dcông chúa 60không nói egì, chỉ bvội vã 6fbước vào 3trong.

“Mẫu cchậu…”

Một 8tiếng gọi 81khẽ vang 7lên khiến btất cả fmọi người 2ctrong phòng 5eđều chấn c2động, liếc 8dmắt về e3phía nữ 0atử vừa 85đi vào. 25 © DiendanLeQuyDon.comChỉ thấy eánh mắt b8nàng trong 0veo, răng 0ngà trắng bmuốt, mái 76tóc dài 06buông xõa equa vai, dáng 9vẻ phong b2trần, bụi 44bặm nhưng 0lại không 86tỏ ra ủ 85rũ, mỏi 8mệt. Nơi fđáy mắt 2nàng còn 9ẩn chứa 6những tia 3esáng sắc 44bén khiến emọi người fchỉ thoáng 74liếc qua 4crồi không 3ai dám nhìn athẳng.

Trưởng 3acông chúa 3fđưa tay 8vén bức 8fmàn màu 6đỏ nhưng 7lại không 1treo vào fchiếc móc 1dngọc cạnh bgiường, 3mà để 8fnó nhẹ 51nhàng buông bxuống ngay 1sau lưng, ftựa như 43muốn ngăn 64cách bản b0thân với 63thế giới 3bên ngoài.

Bị bbệnh lâu 36ngày, đôi 6bờ má vốn c4căng đầy cdcủa Thái 8hoàng thái 1hậu nay 0đã hõm 15xuống, thân ethể tuy 42đang ẩn f6dưới chiếc 7chăn nhưng e2vẫn mang 8atới cho 0người ta 1cảm giác 7khô gầy, 8hốc hác. c © DiendanLeQuyDon.comBà không 62ngủ, cặp 1mắt héo 5hon vẫn 4đang mở 0to, nhìn 96chằm chằm 7avào đỉnh fmàn phía 1trên. Trong b3đôi mắt feấy dường 02như không fcòn chút 74sức sống, ckhuôn mặt dtrắng bệch 7kia cũng ekhông có 4vẻ gì giống 0như của 12người sống.

Trưởng 1ecông chúa acảm thấy 0lồng ngực c5mình bức dbối, khẽ dlay cánh etay của 79Thái hoàng 74thái hậu, 15giọng nói 98như đang ckhóc: “Mẫu 1ehậu…” 6Đôi tay 3nàng cũng 9không kìm 8fđược cơn 4run rẩy, 23đã sáu 0năm rồi ddnàng chưa bađược gặp dmẫu hậu. a © DiendanLeQuyDon.comTrước năm 2mười ba 6atuổi, bà 17đưa nàng f3vào ở trong 8chùa để 1cầu phúc 2cho phụ dhoàng, nàng 7chưa từng 5trách bà. 3e © DiendanLeQuyDon.comNhưng vào 1năm Càn 7fNinh thứ 4nhất, sau 24khi bị gả eecho Hàm Lăng aQuận thú dbvà phải 38rời kinh, 06trong lòng bnàng lại 8luôn hận 8ebà.
Năm eđó, nàng 3mười lăm, 97vừa đến 8tuổi trăng etròn. Thái 11hoàng thái bhậu không 6coi việc chôn nhân 8của nàng 76như một ecuộc giao edịch chính e6trị, nhưng 6cũng không 3cho nàng 4được lựa 3chọn người enàng thích. 25 © DiendanLeQuyDon.comĐường 60đường c6là Phò mã 2dcủa Công a9chúa Bắc 1dHán lại 44chỉ là f7một quận 6thú nhỏ f0nhoi, nàng 38thậm chí ccòn trở 06thành vị 00công chúa 26bị người f2dân Bắc 26Hán coi thường. 4 © DiendanLeQuyDon.comNgay đến 34các quận dchúa, tiểu fthư bình 2thường 1cũng tìm 38được người c0chồng tốt 2hơn nàng. 6c © DiendanLeQuyDon.comNgày rời 6kinh, nàng 7bkhông hề 8ngoảnh đầu c6nhìn Thái 8hoàng thái 8ahậu lấy 0emột lần.

Nhưng b9lúc này, ekhi sắp bphải vĩnh 25biệt người ethân, nàng b7rốt cuộc 86vẫn không 7kìm được 9tiếng khóc 8nghẹn ngào.

Bàn ctay bên dưới f8chiếc chăn 1bbông khẽ 8eđộng đậy, 7Thái hoàng e2thái hậu e0liếc nhìn engười ngồi 4bên mép a5giường, 3fkhuôn mặt bcgià nua thoáng 9ehiện một 0nụ cười, 2bờ môi 4trắng bệch 9khẽ cử 6fđộng: “Kiều 11Nhi… Kiều 1fNhi của 6ta…”

eavẫn gọi b4nàng bằng 94tên mụ 11như trước 2đây khiến c6nàng không 5kìm được b5nước mắt, c7làm ướt bđẫm hai 13bờ má, bbthấm cả 4vào chiếc 46áo trên angười.

Thái 2hoàng thái 04hậu rưng 7rưng nước b7mắt, chăm fdchú nhìn 2con gái. 5 © DiendanLeQuyDon.comBà cảm cfnhận được 07sự thương atâm của bdnàng, thực 4ra bà cũng 91thế. Con 2người dù csống được 8trăm năm, 7cuối cùng 90cũng chẳng 66thoát khỏi dmột chữ e3“chết”.

Cả 2cuộc đời 55này, bà 4chỉ sinh ađược hai fngười con, 4một trai, 1một gái. f © DiendanLeQuyDon.comCon trai, btất nhiên 85là Tiên dđế, còn 7Trưởng 3công chúa 9là đứa 9fcon gái duy anhất của b2bà, cũng 0là đứa 90con út mà 0bà và Tiên dtổ Hoàng 7đế sinh cra. Bà đã cbtrao cho con 8trai quyền blực chí 6cao vô thượng, fnhưng lại 18dồn hết 48tình cảm 16cho con gái 2của mình. d © DiendanLeQuyDon.comChỉ đáng 80tiếc, sự 1bkhổ tâm 2của bà 7không biết 53đến lúc 3dnào con gái d8mới có a1thể hiểu 81được.

Lần 7này triệu 0gấp Trưởng 44công chúa 4về kinh, 2bà cũng e1không còn b3nhiều thời cgian để 5giải thích 8với nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng 7ngực bỗng 9trào lên 3cảm giác 9bức bối, bebà không 87kìm được c5bật ho sặc asụa.
“Mẫu dhậu…” cdTrưởng dccông chúa 7ekhẽ xoa 1lồng ngực 0giúp bà 7rồi quay 9đầu định fbgọi thái ay, nhưng 5bị bà nằm dlấy bàn betay ngăn alại. Lúc benày, tuy aebà đang fthở dốc 4từng cơn 6fnhưng giọng 8anói lại b9vô cùng 9bình tĩnh: 4“Kiều 1Nhi, những 51lời mẫu 51hậu nói d6với con 0đêm nay, c3con phải 87nhớ kĩ 7suốt cuộc 2dđời này…”

Lúc 8dnày, trong ccặp mắt 2mờ đục cfcủa Thái efhoàng thái 8hậu bỗng 3ebừng lên 31những tia 03sáng của 0fsự uy nghiêm bvà trí tuệ, 1hoàn toàn 1ckhông phù 8chợp với 0dáng vẻ aabệnh tật acủa bà. 9b © DiendanLeQuyDon.comTrưởng 3công chúa bkhông khỏi esợ hãi, c3liền nắm 9chặt bàn atay bà, khẽ 9fgật đầu, 3nói: “Mẫu 57hậu nói 0cđi!”
5thở dốc 87từng cơn, 59ánh mắt 8fnhìn ra bên 6ngoài chiếc 4màn. Trưởng ecông chúa 8hiểu ý, 7dliền ngoảnh 4lại, nói: 8“Thái hoàng 0thái hậu bcó lệnh, dcác ngươi 3hãy tạm flui ra!”

Ngay 8dsau đó, 6bên ngoài 01chỉ còn 2lại những 64tiếng bước 64chân hỗn 6loạn, rồi 2etất cả 5đều chìm 22vào yên dtĩnh.

Thái ahoàng thái 1hậu chợt 97rướn người 0muốn ngồi 3dậy, Trưởng 0công chúa 25không cự 3blại bà 3mà đỡ 4ebà dậy, 8rồi kê avào sau lưng a6bà một f7chiếc gối 7mềm. Bà 4lại ho lên 73mấy tiếng, a7bàn tay đang 24nắm tay 11Trưởng f2công chúa 6bkhông buông 05lỏng dù 0chỉ một 64chút, rồi akhẽ cười 77một cách eckhó khăn: c“Con người bđến kỳ 9đại hạn, 4rốt cuộc cbvẫn không 1thể cưỡng 8lại. Chỉ 8clà Hoàng 0cthượng 7tuổi hãy 45còn nhỏ, dKiều Nhi, 72ai gia phong a3con làm Ngự 9hoàng Giám 0quốc Đại 20trưởng bcông chúa, c1con hãy về c8đây phò 1tá cho Hoàng 0thượng 34đi!”

Trưởng f6công chúa dkhông khỏi cagiật mình, 3athốt lên: 3“Mẫu hậu, dchuyện này…”

“Chuyện 97này, ai gia 3đã quyết 78định rồi, 21con không 36phải nói 6nhiều. Con 01chỉ cần a0nghe ta nói, 9dThừa tướng 23gần đây ddrất hay 57đi lại evới Thụy 1Vương, Thái 10úy thì không e5tỏ rõ lập 51trường, 00sau này chỉ 0có Ngự 34thừa là 1con có thể dyên tâm 67dùng thôi. 9f © DiendanLeQuyDon.comHoàng thượng 8tuổi hãy aacòn nhỏ, 3con không 8cần chuyện e0gì cũng c0phải nghe 8theo nó… 6Nó từ nhỏ 0đã yếu f3ớt, phương cthuốc để 1bbồi bổ acho nó, ai fgia sẽ giao cdcho con. Chuyện 9này trước 7giờ đều fdo thái y 6lệnh chủ cquản, con 7có thể etin tưởng 93y.” Dường 9bnhư bà bỗng fnhớ ra chuyện 1gì đó rất bequan trọng, a5liền nhìn e7đăm đăm 9vào Trưởng 70công chúa, 4arồi nói ctiếp: “Còn dcnữa, con 7btrai của 74Đoan phi 7cthông tuệ 9chơn người, 02sau này hãy 2lập nó 25làm thái a5tử.”

Cặp dmắt của 69Trưởng 44công chúa 59mở to hết 87cỡ, chỉ 4cảm thấy 36bàn tay Thái 8hoàng thái chậu đang 1nắm tay 6mình ngày 0càng siết echặt hơn. 44 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói 6của bà anặng nề 8vô hạn: a7“Phải 26nhớ lấy, 7nhất định 3phải lập a1con trai của 19Đoan phi 1làm thái 2tử! Kiều 67Nhi… Ai fcgia giao toàn 2bộ thiên 21hạ Bắc eHán này 1cho con đấy!”

Trưởng f7công chúa 5kinh sợ 6mãi không 4bnguôi, nàng dvốn cho 5rằng, lần a5này về 50kinh chỉ cdlà thăm dbbệnh, không 4ngờ Thái f5hoàng thái b7hậu lại 3giao cho nàng 7một nhiệm a5vụ nặng 9nề như dthế này.
Ngẩn dngơ nhìn 8con người c8mà nàng 60từng yêu, 1từng hận d7trước mặt, ahồi lâu asau, nàng fchỉ nói 5một câu: 5“Mẫu hậu 1có tin con a2không?”

Thái 36hoàng thái dhậu không 3trả lời, d1vẫn tiếp 4tục dặn 13dò: “Binh cmã trong, 5ngoài hoàng ethành ai fgia đều c2đã sắp 1xếp ổn 2thỏa, con f5không cần 80phải lo alắng. Sau 3dkhi ai gia 3chết, con 6bhãy giữ 4bí mật, ađừng phát 24tang, đợi… cđợi Tần 1Tướng quân cdẫn quân e0về kinh.”

Những d3điều này, a4chẳng qua 88là để 1đề phòng 67chư vương e6thừa dịp 3hỗn loạn 8mưu đồ 15soán vị.

Trưởng fcông chúa 4cúi gằm 81mặt, trầm 3tư.

Thái 5hoàng thái 3hậu đã 6cạn khô 6cnước mắt. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng 9công chúa 54có thể 7cảm nhận drõ ràng 1lực ở 26bàn tay bà 6đã giảm dđi rất 8nhiều. Nàng 81ngạc nhiên cengước mắt bdnhìn lên, blại nghe 8bà nói: f3“Bây giờ e9con hãy về bcdịch quán deđi!”

Trưởng 52công chúa dhơi ngẩn ebngười, cngay sau đó aliền gật b1đầu đứng fdậy. Không 29ngờ Thái 03hoàng thái 3hậu lại 9khẽ kéo d6nàng một d9cái, thấp 48giọng nói: 8“Những 45điều mẫu ehậu làm 7ebây giờ 1đều là avì con.” eNàng nhìn 8dbà bằng fánh mắt 4nghi hoặc, 8bà lại bđổi giọng a5nói sang 3dchuyện khác: 88“Phò mã… fđối xử 07với con 6có tốt 65không?”

“… 79Tốt!” dcNàng khẽ dcất tiếng d6trả lời, 6nam tử đó 76đối xử 4dvới nàng frất mực 98cung kính, a7rất mực 5mến yêu, 0gọi là 2“nâng như afnâng trứng, 4hứng như chứng hoa” 60cũng thực 0chẳng có d1gì quá.
Sắc 96mặt Thái 76hoàng thái achậu không evui như nàng ddự đoán, 65đôi hàng 5lông mày 37vốn đã cnhíu chặt 8blại càng 9nhíu chặt 5hơn. Bà 5ngoảnh đầu abqua một 6bên, khẽ acất tiếng dthở dài: 79“Cả đời dnày mẫu 9dhậu chỉ esợ có một 9chuyện, 2đó là làm 5con bị tổn athương. 4d © DiendanLeQuyDon.comNhưng con 95phải nhớ blấy, kẻ 1dlàm chính 0trị, không cnên vướng 88bận điều abgì. Sau này… 82con sẽ hiểu bthôi… Kiều 39Nhi… con 3sẽ hiểu dthôi.”

adlặp lại ecâu nói fcủa mình, brồi nhìn 01bóng dáng canàng dần 8biến mất 0ctrong tầm 2mắt.
Lại 7bật ho một btiếng, những 8dvệt máu bbắn vào 82tấm màn ffloang lổ, 9Thái hoàng a3thái hậu 9khó nhọc 5anằm xuống. ae © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt febà, dường 4cnhư lại aexuất hiện 3ccảnh tượng ckhi Trưởng a1công chúa 4được sinh 30ra…

Cặp 09mắt dần 7trở nên 16mơ hồ, akhóe miệng baThái hoàng 8thái hậu 1chợt nở 4một nụ c9cười khe akhẽ. Bà a1có thể 31bảo vệ 48con gái, dcbảo vệ b6giang sơn a9của nhà ehọ Lưu 0arồi.

3* * *

19Dịch quán.

Nam b2tử áo xanh 7bđang ngồi 2đọc sách 84trong phòng, abỗng nghe dbên ngoài fcó tiếng 1gõ cửa. 8 © DiendanLeQuyDon.comY hơi do 2dự, rồi 25cất tiếng 16hỏi: “Ai?”

Người 2bên ngoài fvội trả 4lời: “Bẩm bPhò mã gia, 90thuộc hạ fvâng lệnh 6eThái hoàng athái hậu bdtới đưa 7ađồ ăn 2đêm cho 1ngài.”

Phò 7mã nhíu 9chặt đôi 27mày, nhưng ekhi y còn 4đang lưỡng elự, cửa 3eđã bị 6đẩy ra 6từ bên f2ngoài. Dẫn 39đầu là 5amột nam 37tử mặc 56trang phục 30của phó a4tướng, 36một tay ahắn đặt 90trên chuôi 1thanh bội 77kiếm đeo 99bên hông. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐi cùng bbhắn là b8một tên 9thái giám 9đang bưng 5bchiếc khay, 3trên đó 8nào phải ađồ ăn fđêm, rõ dràng là 4cmột bình 1drượu và 1một chiếc 65chén.

Trong 6dkhoảnh khắc 8cánh cửa 41được đóng 1dlại, Phò amã nhìn cthấy bên 3ngoài là e4một đội b4thị vệ 7tinh nhuệ, 88hàng ngũ 5chỉnh tề.

Thái 4giám đặt a3bình rượu c8xuống bàn, 1cẩn thận 8rót đầy 8rượu vào 09chén. Có 0dthể nhìn 5ra, bàn tay 4dhắn hơi erun rẩy.

Phó c9tướng cất 9dtiếng, giọng 11lạnh lùng: 4“Xin mời ePhò mã gia!”

Nửa dđêm ban 42rượu là 7dcó ý gì, c3Phò mã lý 4fnào lại 14không biết.

Phò fmã kinh hãi, 7lúc này, f2người duy 4nhất y nghĩ 85đến là bTrưởng 7công chúa. 3 © DiendanLeQuyDon.comY bất giác 4dbước lên 3phía trước 12một bước, 2lập tức bbị gã Phó a7tướng chặn 3lại. Phò dmã nôn nóng a1kêu lên: ae“Trưởng 1fcông chúa 03đâu? Nàng 9đã xảy 8bra chuyện ffgì rồi?”

“Phò 9mã gia cứ 3yên tâm, 26Trưởng 0công chúa evẫn bình 1an. Đây 3dlà ý của 2aThái hoàng c0thái hậu, achy vọng bngài đừng 9làm khó cbọn thuộc 61hạ.” Khi 9nói, bàn atay đang 7fnắm chuôi ckiếm của 49hắn bất 8dgiác nắm 7chặt hơn.

Phò 4mã dừng 10lại, ánh 1mắt hướng 2đến ly ferượu. Đi 3fsuốt đêm 5để đến b1được kinh 6thành, vậy 54mà chỉ ftriệu một 3mình Trưởng 7công chúa 6vào cung. 88 © DiendanLeQuyDon.comNguyên nhân 7trong đó, e4y đã hiểu fđược phần 4nào.

Trong e6cung, e là 36đã xảy 0ra chuyện 88lớn.

Thậm 4dchí, giang f6sơn đã 64đổi chủ.

Ngón 0tay hơi run 2rẩy, đột 75nhiên y hiểu 2dra tại sao 89Thái hoàng cathái hậu 97muốn giết amình. Bà c5sợ y sẽ 0ngăn cản 0acon đường 16của nàng bsau này, dvà cả bí 7mật kia…

“Phò 12mã gia…”

Bên 90tai chợt e8vang lên 8một giọng 0nói lạnh blùng, y biết elần này, e2mình chỉ 5còn con đường 8achết.

Bàn 1tay khẽ d5đưa ra, aerốt cuộc cdy cũng cầm alấy ly rượu 6trước mặt.

Nàng 4vốn là c2phượng d2hoàng, vậy 1mà lại 76đi theo một agã quận ddthú nhỏ 0nhoi như 18y, co mình 85ở Hàm Lăng 2esuốt sáu c0năm trời. 4 © DiendanLeQuyDon.comY yêu nàng 1biết mấy, dnhưng lại ebiết rõ 1người trong 93lòng nàng dckhông phải 7là mình. 0c © DiendanLeQuyDon.comChiếc khăn 12tay đó, 9ay đã từng d7nhìn thấy, 9chỉ là, anếu nàng edkhông nói, 93y cũng không 67bao giờ 4hỏi.

Ít 1fnhất, trong 93sáu năm fở Hàm Lăng 6dđó, nàng fthuộc về d5y, còn bây 08giờ, đã fđến lúc cđể nàng 2thỏa sức abay lượn 8trên bầu 3trời.

Đưa btay vén áo 7alên, y ung 61dung quỳ exuống: “Thần dctạ ơn Thái 98hoàng thái f7hậu ban 1crượu!”
Thái 53hoàng thái 95hậu đã 8dtính kĩ erồi, sẽ 7ckhông để cebọn họ 6gặp nhau 0lần cuối. 4 © DiendanLeQuyDon.comBà làm việc, 34chưa bao 9giờ để 53xảy ra sai 12lầm.

Phó 9tướng và athái giám cnhìn y uống chết ly rượu 75độc, sau fđó mới 4cung kính 5hành lễ d4rồi xoay 5người rời 11đi. Trong 2khoảnh khắc 4xoay người, 1đóng cửa alại, tên 9thái giám 1nghĩ mình 68hoa mắt, 15hắn không 0ngờ lại 24nhìn thấy ePhò mã đang 7cười.

ce* * *

Ngồi ctrong kiệu 3cloan, hồi 7tưởng lại 5những lời fThái hoàng 9athái hậu 59đã nói evới mình, 2Trưởng ccông chúa 1bỗng thấy 4chột dạ.

Từ 8exa, nàng 4đã nhìn ecthấy chiếc 3đèn lồng 44treo cao trước ccửa dịch 3quán, không 7biết có 8phải là e8ảo giác 39không, nàng 7nhìn thấy f4một đội 8thị vệ avừa từ cdịch quán 4brời đi.

Nàng 7eđột nhiên fhiểu ra 60điều gì bcđó, vội f5vàng đứng bedậy, chẳng 9còn tâm 3atrạng mà 1cđể ý điều 94gì, nhảy aetừ trên 59kiệu loan 14xuống, chạy 9enhư bay về 1ephía dịch 7quán.

Phòng 4của Phò 5mã vẫn 8asáng đèn, fTrưởng 5ecông chúa 5vội vã 64đẩy cửa b9vào…





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.07.2013, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3416
Được thanks: 3808 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương a82

Ngoài cđiện bông 6liễu bay, etrong điện f2vang đàn e2sáo.

Giữa 3ánh đèn 2đan xen, 2bóng người 2hòa trộn, 6frượu ngon 3tỏa hương ethơm nồng e0nàn, chỉ 6egửi thôi f cũng đã 80ay.

Đêm 7ay, Hoàng c9đế triệu b3iến tân dhoa Trạng eguyên, Bảng ahãn, Thám 52oa, đồng 2hời còn 07há lệ gọi 9ác công 79húa cùng 71ới tham 9cự yến 4iệc. Hoàng 5đế, Hoàng 0ậu ngồi dên trên bhẽ trò chuyện, thỉnh e7hoảng lại f3ười nói 0ới các fuấn kiệt aân khoa phía 0ưới vài bfâu. Vì người dhủ trì 37ữa tiệc eày là Thiên 0ử nên khi 8crả lời, bọi người 50đều tỏ b8a lúng túng.

Tiếng 1đàn sáo a0úc trầm 6úc bổng, 22tràn ngập fkhắp đại 4điện, xen 9clẫn với 2những tiếng 0bcười nói cvui vẻ.

Chợt 3nghe Hoàng 1thái hậu 81ngồi ngay f0phía trên 09Hoàng đế 97cất tiếng: 8d“Từ lâu 5đã nghe enói biểu fbtỷ của cdHoàng hậu 4có vị trưởng 6tử tài 4hoa xuất fchúng, đẹp btựa Phan 8An, hôm nay aai gia nhìn cthấy, quả ckhông sai 6chút nào.”

Thôi fHoàng hậu avốn đang 8bbần thần f7liền tỉnh 4táo trở 1lại, ánh amắt dịu 6ddàng bất agiác nhìn 7về phía 6ccậu thiếu bniên ngồi 3ở ghế 4dưới cùng. a © DiendanLeQuyDon.comCậu thiếu 9bniên đó 7dchỉ cúi b9đầu lắc 5nhẹ ly rượu 9trong tay, 3cthỉnh thoảng alại nhấp fmột ngụm, 7thần thái 4ung dung, 52tựa như 97đang ở 5ngoài bữa ftiệc náo f2nhiệt này. 4 © DiendanLeQuyDon.comThôi Hoàng 6hậu khẽ bmỉm cười, 3giọng nói dhờ hững 7mang đầy 9eý vị sâu 4xa: “Được cmẫu hậu ctán thưởng fnhư vậy 7blà phúc 2phận của 9enó.” Người 4phía dưới f9kia lại 30khoan thai 1mỉm cười. 3 © DiendanLeQuyDon.comBiểu tỷ 0của Hoàng ehậu từng 4vô cùng 21tự tin nói 3erằng, dựa 9fvào tài 4học của 38Ngọc Trì, dtrong cuộc 66thi Đình 80năm nay, b6danh hiệu ffTrạng nguyên bắt sẽ 4thuộc về ey, đến 5lúc đó ebsẽ có thể 1agiúp đỡ a6Hoàng hậu. d5 © DiendanLeQuyDon.comAi ngờ đến 64vị trí 93thám hoa b2y cũng không 4giành được. 6 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, fcái câu 9“tài hoa 5xuất chúng” a6của Hoàng 4thái hậu 5dthực chẳng d1biết từ eđâu ra? 17Mà trong c0bữa tiệc 23đêm nay, 4y có thể 2xuất hiện 3ở đây, 66quả thực 9akhiến Thôi bHoàng hậu 16cảm thấy 7hết sức 2kỳ lạ.

Hoàng 3thái hậu akhẽ nở 1nụ cười, bống tay 75áo rộng 5ckhẽ đưa 8lên, tiếng 81nhạc trong 6đại điện 8bỗng dừng 68lại. Mọi 1người đều 5cảm thấy 71ngạc nhiên, a9chợt nghe 4thấy giọng 1nói của eHoàng thái 0hậu: “Hôm dnay, Bắc 6Hán lại 9ecó thêm 7rường cột, 58Hoàng thượng 5avui mừng, 52ai gia cũng ccảm thấy 58vô cùng 56hãnh diện. d © DiendanLeQuyDon.comPhàm là bachuyện vui, dfthực không a8gì hơn song 1hỷ lâm 6emôn. Nay 6ai gia đã bnhìn trúng dmột vị 1bphò mã, dmà mấy a1vị công bchúa chưa bxuất giá 3của Hoàng 85thượng evà Tiên 1hoàng cũng 5eđều ở 3đây, vừa 9bhay có thể 3dnhìn xem, echỉ cần 2chọn được 7ai thì cứ 5nói ra, đừng 93ngại.”

Thánh 1Vũ Đế cthần sắc eôn hòa, 8nụ cười a0vẫn giữ e2nguyên vẻ 4khoan dung bnhư thường c9lệ: “Thực ekhông biết fdngười mà 3mẫu hậu a1chọn trúng blà ai?”

Mọi dngười đều enghĩ đó 0blà một a4trong số dbcác tuấn c4kiệt tân ekhoa. Trên 31khóe miệng 9eTrạng nguyên 24đã thoáng c0nét cười, ftrên khuôn emặt Bảng 03nhãn và 3aThám hoa ecũng không agiấu nổi 1vẻ vui tươi. f5 © DiendanLeQuyDon.comChỉ có fdThôi Hoàng 0hậu là fdần thu 0dlại nụ 1cười trên 22khuôn mặt, cmóng tay e7dường như b7cắm ngập 7trong lòng 91bàn tay, 4dđôi mắt 8fthấp thoáng 43sự phẫn 0anộ hơi 5aliếc xuống 5cdưới, lại amột lần 7nữa nhìn cavề phía bcậu thiếu 0niên kia.

Hoàng 96thái hậu 3khẽ nở 0nụ cười: 0e“Thẩm bNgọc Trì.”

Vừa 3dứt lời, 3lập tức 8ecó những 02tiếng xôn 95xao.

Đám d4quan viên 0rì rầm 4bàn tán, a1trên mặt d9lộ vẻ anghi hoặc. 3 © DiendanLeQuyDon.comBa vị tuấn 73kiệt tân 7akhoa lại 2càng ngạc 2nhiên, nháo 7dnhác ngoảnh 04đầu nhìn 9về phía dsau.

Thánh 12Vũ Đế 9cũng tỏ f4ra khó hiểu, 9nhưng lại c0im lặng 88không nói 0cgì.

Lúc aenày cậu 4thiếu niên 79mới vuốt 9áo đứng fdậy, cung 6kính quỳ 8xuống ở 01chính giữa d9đại điện. de © DiendanLeQuyDon.comTrong điện 49không có f9gió, ánh 9nến rạng 0rỡ khẽ 7đung đưa 24làm bóng 67người lay 9động. Tới b3lúc này, 37quần thần 62và các công 1chúa mới 1chú ý vào cfngười vừa 3đứng lên.

Y 0còn chưa 6cđến hai 9amươi tuổi, fmặt mày 26thanh tú e7nhưng lại d6thiếu một dchút chín 7chắn. Trên angười y 04chỉ có 36một bộ f5đồ gấm 2fhạng trung, 5bngoài ra 82không thể e0nhìn thấy b6điều gì bđặc biệt. 4 © DiendanLeQuyDon.comCác công b9chúa đều d4thầm kinh 4chãi, tiền 4đồ của dcngười này dbkhông rõ 1ràng, được cgả cho y 8thực không 94phải chuyện ehay. Nhưng 8dngay sau đó, fmấy công 87chúa có 89xuất thân 3ecao quý lại 8yên tâm 9cười khẽ, 03nâng ly rượu f5trước mặt clên, chậm crãi nhâm d5nhi, thầm 1nghĩ chuyện fnày hẳn dkhông liên 3quan đến 1mình. Còn 5bmấy công fchúa có 58thân phận 26thấp kém 64hơn thì 4thầm cảm athấy hoang 4mang, lo lắng. 5d © DiendanLeQuyDon.comĐám quần ethần ai 3cũng nghi 5hoặc, không 9hiểu Hoàng 0thái hậu d2nhìn thấy 3điểm gì 58ở người bdnày, chắc ehẳn bởi cevì có công 7echúa nào 01đó đã dthầm có etình cảm 8với y, Hoàng athái hậu 9evì thể 4fdiện của fhoàng gia 9nên mới 06bày trò 45như vậy. b9 © DiendanLeQuyDon.comMột lát 61sau, tất ccả vẫn alặng im 16quan sát.

“Đã 0là người 4bmẫu hậu bchọn, ắt ffphải có e1chỗ hơn 7người. 9d © DiendanLeQuyDon.comNgươi ưng 25công chúa 0dnào, cứ fnói ra đi, 6đừng ngại!” 99Thánh Vũ fĐế nói 83với giọng enhẹ nhàng, 6trầm thấp, 4fkhó có thể fphân biệt 76là mừng 2hay giận.

Thẩm 5Ngọc Trì 7vốn đang 46ngẩn ngơ c0quỳ trên cađiện, lúc 0này mới catỉnh táo 08trở lại. 9 © DiendanLeQuyDon.comKỳ thi Đình 0năm nay, 2có thể a1nói là y 6tràn đầy b8tự tin, echo rằng 8đã nắm 7bchắc danh ehiệu trạng cdnguyên trong 3tay, ai ngờ 2fcuối cùng 7lại thành e7ra như vậy. d © DiendanLeQuyDon.comKhi thái 4giám đến 5amời y tham fgia yến 0tiệc, y 2chỉ nghĩ frằng kết 80quả thi cĐình thật 6bất công, fvà mình esắp được 27minh oan, 83nào ngờ aHoàng thái 7hậu lại dmuốn y làm e0phò mã. 4 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, fHoàng thái 7hậu và eHoàng thượng acđều đã edlên tiếng, 3nếu y nói bkhông cần, a5ắt sẽ blàm mất 3thể diện 73của hoàng 08gia, mà đó 4là tội 7đáng chém 7đầu, nhưng bnếu chọn, ay phải chọn ffthế nào eđây?

Y 4không phải 3người trong avương tộc, dcũng chẳng 63phải quan 4viên, các 9công chúa 5dù xuất dethân có 95cao quý hay 7không thì 6fđối với by, đều a5không thể 5với.

Trán 2y lấm tấm 7mồ hôi, a2bàn tay đang 23chống trên b3mặt đất 7dcũng hơi 8lành lạnh. 0 © DiendanLeQuyDon.comY lẳng lặng cđưa mắt aliếc nhìn aacác nữ 9btử đẹp c7như tiên 6nữ giáng dtrần, trong 4lòng thoáng 9qua muôn 0vàn suy nghĩ. f1 © DiendanLeQuyDon.comĐương kim 39Hoàng thượng 3có tất e2cả chín 24công chúa, 3trong đó 9ba công chúa 8cđã xuất agiá, sáu acông chúa ecòn lại 6aở đây 35dù không eđược sủng aái, nhưng 73phụ hoàng, 7mẫu phi 08đều vẫn ebcòn, không 46đến lượt 9y càn rỡ. 53 © DiendanLeQuyDon.comTiên đế 80thì có hai 64tiểu công 0chúa chưa 7xuất giá, 6trong đó c8có một 3vị là Trưởng bcông chúa 3Ninh An, con 57ruột của fđương kim fHoàng thái 40hậu, vị 4còn lại cflà Công dchúa Lâm 9cAn, mẫu dthân là 7bà Mã Chiêu 93nghi đã 9qua đời.

Sau 1cmột hồi 15cân nhắc, 4rốt cuộc 6y cũng chậm 62rãi cất ftiếng: “Bẩm aHoàng thượng, 3thảo dân 2vừa ý Công 1chúa Lâm bAn.”

Lòng 42bàn tay Thôi faHoàng hậu 8csớm đã 57đẫm mồ 8bhôi, lúc f0này nghe 20y nói là 20Công chúa 9Lâm An, trái ftim vốn 59đang thấp 46thỏm rốt 51cuộc cũng 20yên tâm e8trở lại. b © DiendanLeQuyDon.comTên Thẩm eNgọc Trì d2này tuy không 09đoạt được cdanh hiệu 7ctrạng nguyên 94nhưng xem c0ra cũng không 9fphải kẻ d0ngốc, coi 25như không 7uổng công 8dạy dỗ bfcủa biểu 99tỷ.

Thánh bVũ Đế dehơi cau mày, akhẽ hỏi: 47“Lâm An?”

Hoàng 50thái hậu achợt cười, 0nói: “Hoàng 49thượng f7nghe nhầm crồi, là 3Ninh An.”

Đôi 41hàng mi hơi 36run rẩy, 2cặp mắt d9trong veo 5erốt cuộc 8ecũng mở 4ra.

Khung 15cảnh xa f3hoa, diễm e6lệ trong dký ức đã a4biến mất esau nháy 12mắt, trước e0mắt chỉ 8còn nấm 8mồ thê alương, cô 9cquạnh.

Trên 5bia có khắc 88hàng chữ: 6e“Vong phu 25Thẩm Ngọc 4eTrì chi mộ.”

Tất a1cả mọi 8fngười đều 5bkhông ngờ dHoàng thái 2hậu lại d3bằng lòng 0gả đứa fdcon gái nhỏ 1acủa mình 9cho một ffngười rớt 59bảng trong 31cuộc thi 7Đình, hơn f0nữa, đó acòn chẳng cphải người 7bgiàu sang, 7phú quý.

Nàng 44chỉ nhớ 57đêm hôm 5aấy, tất 3cả những 1angười có cmặt ở 6bđó đều 30xôn xao, a6nháo nhác, 3nhưng khuôn 86mặt vốn 73luôn mang ccvẻ khoan 4dung, điềm d9đạm của 2choàng huynh 7lại thoáng bnét cười. b © DiendanLeQuyDon.comĐến bây cgiờ nàng b4vẫn còn 9nhớ rõ, eđó là một ddvẻ thư 46thái như 4buông được 23tảng đá 1nặng trong c3lòng.

Năm dbđó là năm 3cThánh Vũ 2thứ mười a1hai, nàng 0mới mười 0ba tuổi. 14 © DiendanLeQuyDon.comMặc kệ 21nàng có 9bằng lòng 41hay không, f6rốt cuộc dvẫn chẳng 6thể thoái athác, hôn 10ước giữa 9nàng và 5Thẩm Ngọc 5fTrì đã 0dđược định cđoạt. Hoàng 70thái hậu cađặc biệt 2dân điển, 89gia phong d5cho Phò mã 78tương lai 24làm Hàm 62Lăng Quận 8thú.

Năm 5Thánh Vũ e8thứ mười 3bốn, Thánh 6fVũ Đế ebăng hà, 6Thái tử 90lên kế 2dvị. Năm 6đó, Thái btử mới 9chín tuổi, 50đổi niên fhiệu thành 0Càn Ninh. 5c © DiendanLeQuyDon.comCùng năm, dTrưởng 69công chúa 3Ninh An được bgả cho Hàm 59Lăng Quận 69thú.

Bây 5giờ đã elà năm Càn 93Ninh thứ a3mười, lại f9bốn năm c3trôi qua.

Gió 1lạnh bỗng crít gào, dmây trên 4trời ngợp 2emột màu 6ảm đạm, b8chẳng bao alâu sau, 1tuyết bắt 5đầu lất 2phất rơi. dd © DiendanLeQuyDon.comSo với trận btuyết khi anàng về c9kinh trong 19năm Càn 89Ninh thứ 33sáu đó, b3tuyết lần 6này còn clớn hơn, 9dày hơn.

“Công 09chúa, gió btuyết lớn caquá, có 5nên quay dvề không?” 1Từ phía b9sau vang tới dagiọng nói f6của thị 0nữ Ngọc f8Trí.

Lệnh 4Viên không 0xoay người 67lại, những fngón tay d4thon giữ cchặt chiếc 56áo choàng, a6hồi lâu a0sau mới 9chậm rãi 88cất tiếng: e“Ngọc d8Trí, thắp 38nén hương fcho ca ca 66của muội 86đi!

Khói d6thơm lất bdphất tỏa 52ra từ chiếc fflư hương a4có khắc choa văn hình 4bông sen, 69ô cửa sổ f6sơn son mở 6rộng, từ 1chỗ mộ a4phần của 5Phò mã quay b5về cũng bđã được d5nửa canh c1giờ rồi, 1vậy mà 4tuyết vẫn 4rơi dày.

Bầu 7trời u ám, 8những bông 8tuyết lững 3blờ bay vào ephòng, gặp fhơi nóng 9liền nhanh 09chóng tan 6chảy. Đại 6trưởng bcông chúa 07đã đứng 0trước cửa 80sổ rất 2lâu, mái c6tóc bị ebao phủ 98bởi một ctầng mỏng 18manh màu 44trắng bạc. aa © DiendanLeQuyDon.comSuốt thời 2gian đó, 4athị nữ cAnh Tịch bcó đến ekhuyên bảo e3mấy câu, a9nhưng Lệnh cViên đều 7không lên atiếng trả elời. Anh 78Tịch cũng 73không dám 92nói thêm, bđành cúi 2đầu lùi 98về phía fsau bức 92bình phong 3echờ đợi.

Trong d5sân, một abóng dáng 3fnhỏ bé 9avội vã 2chạy qua, 73còn chưa 0bẩm báo 2cđã đẩy 6cửa bước dfthẳng vào 9fphòng. Trên 5khuôn mặt 4xinh đẹp fvẫn thấp 0athoáng hơi a9lạnh, Ngọc 9Trí cũng 4không bước 0lên phía 7ctrước, adchỉ đứng b0sau bức 9cbình phong, 7khẽ nói: 2“Công chúa, 44đã sắp 9xếp ổn d1thỏa cả 8rồi.”

Một bchồi lâu 64sau, nữ 88tử phía b6trong rốt c4cuộc cũng 2khẽ “ừm” demột tiếng, dngay sau đó clà một 7câu: “Hồi fkinh” lạnh 7lùng. Những 4angười bên 50ngoài nghe 4athấy vậy d1liền vội dvàng lui 3ra chuẩn 9fbị. Nàng 1thu lại 6eánh mắt, 87xoay người 80bước ra b9ngoài, thị a9nữ không 2kịp nhìn 67thấy nét eebi ai vừa b9thoáng hiện 66trên khuôn 5mặt nàng.

Phò famã đã qua fcđời bốn 7dnăm. Hằng anăm, chỉ 87vào ngày 77giỗ nàng emới về 8fđây. Nàng 90không nói 50gì nhiều, b4chỉ đứng 1ngẩn ngơ, eblặng lẽ, 83sau đó, cnàng sẽ 4ân chuẩn 4cho Thẩm 49Ngọc Trí cđi trò chuyện evới ca ca 55vài câu, 46đợi sau 0fkhi Ngọc 4Trí quay 3về liền clập tức 0ehồi kinh.

Mỗi enăm đều 7như vậy.

Anh cdTịch mở a3ô che cho 31Đại trưởng c1công chúa, fsau đó liền 2ecúi gằm 3mặt, không 5dám nhìn 97thẳng vào 1mắt nàng. 36 © DiendanLeQuyDon.comTình cảm abcủa Đại 91trưởng acông chúa 8với Phò 32mã, e là fbchẳng ai c4có thể 4nói rõ ràng. b © DiendanLeQuyDon.comThị thường 20xuyên nhìn 42thấy Đại 68trưởng 0công chúa 1cầm chiếc 2bkhăn tay 60Phò mã để 7flại rồi 1dngơ ngẩn, f7nhưng mỗi clần trở favề đây 7tế bái, danàng lại echẳng nói b0gì nhiều.

Ngọc 2Trí đỡ 71nàng lên 8xe, trong 2khoảnh khắc 3drèm xe buông 0xuống, đột 1nhiên nhìn ethấy một 15nét thê b0lương thoáng 81qua nơi đáy 7cmắt nàng.

Ngọc f0Trí thầm e1kinh hãi, 11hoang mang a4ngoảnh mặt c9sang hướng afkhác.

Nàng 97từng là 8Ninh An Công 33chúa, hồi 14nhỏ bị ccbỏ quên, 18khi trở 25thành thiếu fnữ liền 1cbị ép gả a9đi xa nhà, 4còn giờ c1đây lại 0bất ngờ 7trở thành 76Giám quốc fĐại trưởng 7công chúa 67khiến người 23người kính 0sợ, ngay 6đến Hoàng c8thượng 7khi nhìn 5thấy cũng efphải kính 0nể.

Đã 6bốn năm cerồi, Bắc bHán mưa 7thuận gió ehòa, quốc 55thái dân 4an, có thể dnói là một 6thời thái 8bình thịnh 87thế hiếm d4có.

Lệnh 41Viên nhắm bfhờ hai mắt, datựa vào 1ftấm đệm bfsau lưng. dc © DiendanLeQuyDon.comXung quanh 86nàng tịch b1mịch, chỉ 1có tiếng 88bánh xe lộc dcộc lăn f7và tiếng 2egió tuyết 5rít gào cdữ dội.

Trong a8ánh nến 18đung đưa, 1bức màn 37lụa thêu 3dhình phù 46dung bị 7gió thổi 3phất phơ. 8 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 3tấm bình aphong bằng 6gấm, trên 8chiếc sạp 91mềm, dường e7như có bóng angười thấp 9cthoáng.

Ống 0tay áo rộng 33rủ xuống evẻ thảnh ethơi, để 4lộ ra cánh 6tay trắng bnõn như 9ngó sen của dngười con 7cgái. Chiếc cchén ngọc f2được đưa 5dtới bờ emôi mỏng, 3nữ tử 4mỉm cười: b9“Ca ca của 4dthần thiếp 6dnói, trà 23Bích Loa e9Xuân này 71được làm 67từ những 3nõn trà 8non nhất, blại pha 43bằng nước btuyết cất 4đủ ba năm, 5fHoàng thượng 1hãy nếm 2thử xem 6mùi vị ethế nào!”

Những 1ngón tay 6thon dài 2khẽ vuốt 97ve khuôn 8mặt xinh 2đẹp của b4người con 80gái, y khẽ 1hé môi nhấp 4một ngụm b8trà, rồi 58điềm đạm 73nói: “Quả ffnhiên là 47trà ngon, e8không ngờ 5cDương Ngự c9Thừa cũng dlà một bcngười biết 3hưởng thụ 3như vậy.” eĐôi mắt 00trong veo 09ánh lên 18những tia 36sáng nhu 85hòa, khiến 82trái tim bDương phi 23bỗng trở 2dnên an định.

Chiếc echén ngọc 34được đặt fsang một 0bên, tấm aathân yểu 11điệu nép d3sát vào 1lồng ngực 6nam tử, dcặp môi 8ahồng khẽ damở: “Ca 5ca của thần 06thiếp cũng 9không còn 8trẻ nữa, enay thần 2thiếp cả egan xin một cmối hôn csự cho ca 6dca.”

Thiếu 14đế hơi angước mắt 4flên, trong 4cặp mắt d2sâu thẳm 2lấp lánh 3những tia aasáng hiền 0ahòa, chiếc 9áo bào màu ectrắng hơi 2clay động, 3fmiệng cười, 9nói khẽ: f“Dương 2Ngự Thừa 4bđã phò 7tá trẫm cnhiều năm, 71trẫm thực brất muốn 0tìm cho y 15một người 61vợ hiền 8lương thục 9đức, vừa akhéo bây 4egiờ nàng fcũng nghĩ 5dđến chuyện 7này. Không 9biết trong 15lòng y đã c5có người 0bnào chưa?” 4fNgón tay 93y lướt fnhẹ trên 38gò má mịn 4màng như 21ngọc của 06Dương phi, 4rồi dừng 24lại bên echiếc miệng dnhỏ xinh 58của nàng, fcọ qua cọ 8lại.

Trong c4lòng Dương 4phi khẽ 7xao động, c0đứng dậy 68quỳ xuống 5btrước mặt dy, cúi đầu e7nói: “Thần bthiếp cả bbgan thay ca 8dca xin được 0cầu thân 00Công chúa aVĩnh Huy.”

Bên 92ngoài, tiếng dgió càng 7lớn hơn, 18gió lạnh 2fthổi vào 4qua ô cửa asổ khép d3hờ, làm 5tấm rèm 7châu trong 9phòng phát ara những câm thanh 3vô cùng 3êm tai. Ánh 16nến lập 0lòe khiến 1chiếc bóng dcủa nữ ftử cũng 94lay động.

Nét 83xao động 2bnơi đáy d2mắt Thiếu 0đế đã 7thu lại, 27giọng nói 68vang lên 00vô cùng 03bình tĩnh, a2không biết alà mừng 9hay giận: f“Tứ muội ccủa trẫm cfcũng đến 1dtuổi xuất 82giá rồi.”

* 4* *

Hôm desau, Hoàng 48đế triệu 1kiến Dương 1Ngự Thừa b6vào ngự 7thư phòng.

Chỉ 42sau một 7tuần hương, 3một đám 16thị vệ 9đã nối dđuôi nhau 44đi vào rồi 34áp giải b8Dương Ngự edThừa vào 0fthẳng thiên 52lao.

Dương 4phi vừa 1hay tin này, dasợ hãi 70đến hoa 1dung thất c1sắc.


Nghe 3dđồn Dương 3Ngự Thừa 7kháng chỉ, 8không nghe 3lệnh ban e1hôn. Dương 3phi muốn 5fđi cầu c3xin nhưng 9alại bị 3Trung thường c8thị cho cdhay, Hoàng 1fđế không bgặp ai hết.

Lệnh dcViên vừa 46về đến dccung Thịnh fDiên, thái 4egiám Trương 3dThạch đã 7hoang mang 2chạy ra fbẩm báo, eĐoan phi d7đã chờ 40trong cung 99rất lâu 95rồi.

Thị anữ đi tới c9vén bức 0rèm châu 0sang một dbên, Lệnh f9Viên mặc 83chiếc váy 9gấm màu 0trắng dài edchấm đất 6fnhẹ nhàng cbbước vào. 7 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 76bức bình 7phong, Đoan 94phi nhìn 5dthấy Đại a8trưởng 1ecông chúa d4tới, vội 7vàng đứng edậy, bước bflên phía 0atrước: a“Công chúa, 2xảy ra chuyện dlớn rồi, 2Hoàng thượng 06nhốt Dương 0cNgự Thừa 8vào thiên 22lao rồi.”

Lệnh 0Viên hơi fcau mày, 5bbình tĩnh 2hỏi: “Chuyện flà thế 3anào?”

Đoan ephi từ từ 5kể lại 9aviệc Dương 1dphi thay Dương 2Ngự Thừa a8cầu thân 0bCông chúa bcVĩnh Huy. 1 © DiendanLeQuyDon.comHai hàng flông mày e4của Lệnh fViên dần 59dãn ra, hồi c6lâu sau, cfnàng bỗng 3cười nhạt cmột tiếng.

Phía d9bên ngoài, 1tiếng bước dchân đột 01ngột vang 5lên, sắc c2mặt Dương 3phi trắng 2bệch, vừa 94nhìn thấy ceLệnh Viên 4liền khóc 3bsướt mướt, c3nói: “Công a5chúa, xin b7người hãy ecứu ca ca 0dcủa thần cthiếp!”

Gót 4sen nhẹ 34nhàng bước btới, Lệnh c0Viên vung 6tay đánh 2mạnh, một 8cái tát 81giòn tan 9bgiáng xuống 8mặt Dương f4phi. Cặp 24mắt Dương aephi bỗng 7emở to, nhưng 8không dám 2enói năng fgì, chỉ 00nghe giọng 6nói lạnh dlùng của 7nữ tử 3kia vang lên: 4“Ngươi 1bcho rằng 7ngươi có 4cbao nhiêu 5bản lĩnh, 5lại dám dmưu đồ 26cướp người 82bên cạnh 4fbản cung?”

Dương 24phi loạng 3choạng bám dclấy chiếc a4bàn được 16điêu khắc 0dtinh tế 5từ gỗ alê phía 9asau lưng, 00hoảng sợ 8nói: “Công 1chúa hiểu 0flầm rồi, ebthần thiếp d5chỉ muốn 9cxin một a2mối nhân cbduyên tốt 5cho ca ca f7mà thôi!” 61Lồng ngực 4nàng ta phập 0phồng dữ bdội, mặt 9cúi gằm, 5không dám enhìn thẳng avào nữ 2tử trước 4mặt.

Lệnh 5Viên khẽ 1cười lạnh 0lùng, lời 1nói trúng 4ngay vào ctâm tư Dương fphi: “Ngươi cbxưa nay có 0bquan hệ 45rất tốt evới Công c5chúa Vĩnh 6dHuy, muốn 53Dương Ngự cbThừa cưới 23nó chẳng 2qua là để aclôi kéo emột chỗ 8bdựa, ngươi 3cho rằng 2dbản cung dkhông biết 75hay sao?” aDương Ngự 29Thừa là 0người của c1nàng, y và 2Dương phi 38trước giờ efchưa từng 9đi chung f6một con 9đường.

Dương e0phi nhập abcung đã 6mấy năm 54nay, luôn fmong vị 28ca ca tay f4nắm trọng 7quyền kia 3có thể 61làm việc 13cho mình.

Gương emặt Dương bphi như tro btàn, không c6thốt ra 2ađược câu 76nào nữa.

Đoan 3phi đứng 51phía sau 9không nói 8một lời, 1chẳng bao clâu sau đã 22thấy Đại 3trưởng 77công chúa ediện một acbộ váy 71lộng lẫy, 2lẳng lặng 30cất bước d3ra ngoài.

* d* *

Dây bthường f4xuân rủ 0xuống hai dabên dãy 20hành lang 3vắng vẻ, c0bên cạnh eblà một ahồ nước 12trong veo 5avới những 27gợn sóng 6lăn tăn. ab © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 86có mấy econ cá nổi 4lên mặt bnước, nghe 3thấy tiếng engười đi 20tới, chúng 1lại vội 2vã lặn 4fxuống đáy 20nước sâu.

Thân a6thể của bđương kim cHoàng thượng 7byếu đuối, cxung quanh ctẩm cung 1phải đặt 3lò sưởi dquanh năm 2nên bốn 0mùa đều 62ấm áp, 58dù là ở atrong cung dthì đây dcũng có dbthể coi alà một 2chốn xa 47hoa đặc cbiệt.

Điện 3Tuyên Thất dnày, trước 83giờ Lệnh 8Viên chỉ 55đến hai 7lần.

Lần fđầu tiên 49là vào năm 02Thánh Vũ cthứ mười aebốn, nàng bđược gả bcho Thẩm 0Ngọc Trì, b6đến đây 2fđể tạ bbơn. Khi đó, 6bệnh tình c1của hoàng 0huynh đã ahết sức 2anguy kịch, 91khi nàng 6dvào trong, bfchỉ thấy ey yếu ớt bnằm trên 5clong sàng, 2aThôi Hoàng bhậu bầu 3abạn bên 5bcạnh, khuôn dmặt tràn bđầy vẻ fbi thương. 8a © DiendanLeQuyDon.comNàng bước 5đến khấu 7đầu tạ 5ơn, ngoài bra không 9nói thêm 8gì khác. 43 © DiendanLeQuyDon.comTừ đầu 34đến cuối, 9bhoàng huynh 2chỉ đưa fbàn tay gầy 9dkhô của 8y lên một 78chút, sau 4bđó Thôi d3Hoàng hậu 87liền lên etiếng mời 00nàng ra ngoài.

Lần athứ hai 6là vào năm 9cCàn Ninh 7thứ sáu, 2nàng từ 55Hàm Lăng btrở về, 8được phong blàm Ngự 6hoàng Giám bquốc Đại 8trưởng 7công chúa, 05nhận sự 1triều bái 95của trăm 33quan. Thiếu 3đế xưng 00bệnh không 4bra, nàng 8từ trên fdtriều trở c6về, hay 25tin liền 52tới thăm dbệnh. Cậu ethiếu niên 8yếu ớt eeđó mới bmười lăm cbtuổi, trên dngười mặc 7chiếc áo 1egấm thêu 0hình rồng 04vờn mây, bdánh mắt 35mỏi mệt 91hơi ngước clên, lọt 6fvào đáy 10mắt nàng, 0bên trong 7tràn đầy 38vẻ hoài 3enghi và xa 0cách…




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.07.2013, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3416
Được thanks: 3808 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương f63.

Trong 6eđiện, cửa 3esổ đóng dchặt, bốn dbphía đều 4buông rèm, abên trong 99tràn ngập 09khói thơm, 0ngưng thần 0cảm nhận, akhông nồng 4dkhông hắc, f5cảm giác 36hư thái a5hấm vào f7ận tim.

1óng người fội vã chạy ea từ phía 77au lớp màn eaỏng, một 93huôn mặt 2uất hiện, b3hì ra là 41rung thường 3hị Vương eĐức Hỷ.

Hắn abất bước 5hanh hơn 70ồi khom 5gười quỳ cduống trước 2ặt Lệnh 0fiên, cung 8ính nói: 64“Nô tài c5in thỉnh 8an Công chúa!”

Lệnh c6iên không 1ehìn hắn, f1ạnh lùng 1dỏi: “Hoàng 15hượng có cở đây ahông?”

“Hoàng 5hượng vừa dừ ngự d9hư phòng 5frở về fên hơi mệt, 09ây giờ 5đang ngủ.”

Lệnh 8aiên cười eenhạt một 9btiếng.

Trung 11thường bcthị chỉ 9fcảm thấy 7có một ftrận gió 31mát phớt 7fqua, thân 7hình yểu 5điệu kia 6đã bước cvề phía 09trước. ef © DiendanLeQuyDon.comHắn vội 7vàng xoay 5người, 9kêu lên: f4“Công chúa, 0dHoàng thượng bcòn chưa 7tỉnh.”

Nữ 0tử hơi 8cúi đầu, fánh mắt edữ dằn c0liếc về 3cphía Trung 9ethường 0dthị. Khi 20hắn còn dđang ngây dra, nàng cđã vén 5fbức rèm 58màu đỏ, 0tha thướt e0bước vào fdtrong.

Ngọc 46Trí và Anh d4Tịch đều 8edừng bước 6fchân, lặng 8yên chờ 0bên ngoài eđiện Tuyên 75Thất.

Tới e9khi mùi thơm 7thoang thoảng etrên người 39nữ tử 4ftrước mặt 8ddần biến 6mất, Trung f5thường cathị mới 8giật mình, 1vội vàng bngước mắt 61nhìn lên, 5nhưng rốt c8cuộc vẫn 6không dám fcất bước 3vào trong 2eđiện.

Tấm 53rèm châu blàm từ 4dbạch ngọc 80rủ xuống, 91bên ngoài 5cửa sổ 21có tiếng 3nước chảy 1eróc rách 1nghe như 97tiếng nhạc 68của thiên 92nhiên, thỉnh fthoảng lại 49có chim chóc 8bay qua bay 26lại. Vị 1Đế vương 2trong màn 09dường như 9đã ngủ 0esay, không 51hề động ceđậy.

Lệnh 2Viên đi d5tới, đứng 5ftrước màn.

Theo 0anhững bước 3chân của bfnàng, một 8làn gió 07nhẹ thổi batới làm 1ctấm màn 9khẽ lay 1động, khuôn 35mặt tuấn 5tú của 0nam tử bên 7trong thoáng f4lộ ra.

Bàn btay thon nhẹ 7nhàng vén 2bức màn 85ra, Lệnh 3Viên lẳng 7lặng ngồi cxuống bên 5dmép long dsàng. Thiếu 0đế vẫn fnhắm chặt ehai mắt, 5sự ấm 3áp trong 1phòng khiến 8dhai bờ má dy ánh lên bmột màu 3hồng rất 2bưa nhìn, e7nhưng trên 8đôi môi eemỏng có 0thể thấy 6nét nhợt bnhạt và 1tiều tụy. d © DiendanLeQuyDon.comKể từ akhi Lệnh 5Viên gặp 2y lần đầu cđến giờ, 2dường như b2chưa bao 5giờ thấy 02y khỏe mạnh.

Đôi 55hàng mi dài, 1đen nhánh 3như hai chiếc 0bquạt, lại 35tựa như ahai cánh 38bướm màu 6đen, còn 8sống mũi 3cao, thẳng b0tắp kia 2thực giống 5như tuyệt 8tác của 55đấng tối edcao, nổi a1bật trên dkhuôn mặt 0có phần b4thiếu sức asống.

Lệnh b3Viên chưa 9từng ở 6gần Thiếu 03đế như 7vậy, cũng fbchưa từng 0clặng lẽ dengắm nhìn 1y thế này, 2y có giống 08Tiên hoàng bkhông nhỉ?

Tiên fhoàng tuy b7là huynh btrưởng 3của nàng, afnhưng từ bnhỏ nàng abđã ở trong 2chùa, đến e6năm mười dba tuổi emới về cfcung nên 99chỉ gặp anhau có vài cclần, quả 60thực nàng cfchẳng có 3eấn tượng flắm.

Vậy 3dthì, giống 46Thôi Hoàng 1ahậu sao?

Trong 01mắt thoáng 4có mấy 2btia xao động, fnàng cũng 6dkhông nhớ 2rõ nữa 20rồi.

Duy 4dchỉ có 7dung mạo eecủa mẫu 1hậu là 8nàng vẫn f8khắc ghi etrong lòng, denhìn kĩ, c8giống, nhưng fdường như 3lại có a4chỗ nào b0đó không dgiống lắm.

Trong 06cặp mắt ađen láy dđó, trước c9giờ dường 8như luôn 6dẩn chứa 8quá nhiều 8ctình cảm, 3khiến Lệnh 2Viên bất 3giác như cnhìn thấy ccsự xa cách evà nghi hoặc ceđã từng cfxuất hiện 1bốn năm 8về trước.

“Trẫm 5thật sự 7dễ nhìn 8như vậy esao?”

Một 72giọng nói b4điềm đạm c4kèm theo 2nét cười 7bbỗng vang 87lên, chiếc 0áo bào trước bemắt hơi 5động đậy, 2vị thiếu 03niên Thiên 7tử đã 2achống tay ccngồi dậy 2trên long 4sàng.

Lệnh 5Viên không e1khỏi kinh 8ngạc, ánh 4fmắt thu 1về từ f8trong cặp 6mắt đen 7láy mà sâu 18đến vô dctận kia, fnàng không 0phát hiện 9ra y đã 19mở mắt 9từ lúc 7nào. Cúi bđầu cười 6khẽ, để 6mấy lọn 9tóc trượt 6nhẹ qua b7những ngón dtay thon dài, 1mảnh khảnh, 58Lệnh Viên 1thấp giọng 3nói: “Là 9evì thấy aHoàng thượng 4đã trưởng 74thành hơn 45xưa rồi.”

Trong dlời nói a2rõ ràng edcòn có ý 2tứ khác.

Dường 2cnhư Thiếu f0đế chẳng ahề để 4tâm, y ngồi a5xếp bằng, 9đối diện 7với Lệnh ccViên, trong 6giọng nói fcòn có chút 80uể oải: 49“Cô cô 76đúng là ebkhách quý 7của điện b0Tuyên Thất 6này đấy!”

Giọng 0nói của 3Thiếu đế 1bvọng ra fatừ trong 2màn, có 4echút mỏi 7mệt nhưng 1lại vô 0cùng rõ 2ràng.

Lệnh a0Viên cười a9dịu dàng, anói: “Không 2phải Hoàng athượng 06đang chờ 4cô cô tới 9sao?”, nói 1rồi nàng cliền ngoảnh 1đầu lại, 36trên chiếc bbàn tròn 06làm bằng a8gỗ lim phía 5sau lưng bcđã được 0echuẩn bị 7sẵn đồ ceđiểm tâm 38và hoa quả, 6dkhi nàng 9bước vào 5thì đã 50nhìn thấy bdrồi.

Thiếu 1đế hơi 0ngước mắt 20lên, liếc 4nhìn dung 7nhan tuyệt 7đẹp của bnữ tử 8dtrước mặt, 7sau đó nhanh fnhẹn xoay 76người đứng adậy, đưa ctay ra trước 4mặt Lệnh 29Viên, tươi 65cười, nói: d“Xem ra 0acô cô đã 0ecó chuẩn 6bị sẵn 14rồi mới bctới đây.”

Giọng 10Thiếu đế c3rất nhẹ 5nhàng, lại 3đúng lúc fbên ngoài 7acó con chim 4bay qua, làm bvang lên 3cmột loạt 72những tiếng 4a“lạch 6phạch”, 5nếu không 6nghe kĩ thì bagần như 9bkhông thể 3nghe thấy. 57 © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 6chỉ khẽ 6ccười một btiếng, đưa eetay ra, mấy dngón tay d6thon nắm 16lấy bàn 86tay y rồi 14vin vào đó amà đứng fadậy.

Nhẹ fnhàng cất cbước qua btấm thảm 0trải sàn e6bằng da fhổ, bên 65tai vang lên ctiếng bức 93rèm châu ekhẽ va chạm d“ting tang”, 9Lệnh Viên f6ngước mắt 9lên nhìn, bthấy y đã ekhom người f8kéo một 7chiếc ghế a4ra cho mình, efnơi đáy 7mắt ẩn dchứa nét bccười: “Mời a0cô cô!”

Lệnh adViên mỉm 19cười ngồi axuống, dịu 9dàng nói: c“Thời 3gian này 3Hoàng thượng 4lại gầy 2chơn rồi, anhững việc 6không quan etrọng cứ bgiao cho người 6dưới đi 47làm là được.”

Thiếu 78đế cười, 3đáp: “Người 5dưới đâu cdcó tận 2tâm được anhư cô cô. 7 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu 1năm nay, 3nếu không 2có cô cô, fetrẫm đã 75không có 2cngày hôm 2nay rồi.” 8Y dừng lại 6một chút fbrồi lớn atiếng hô: f0“Dâng trà!”

Một ecung nữ 9ngự thị 51lập tức 66bước vào, 4nhưng cũng 8không dám 7ngước mắt 7flên, sau bkhi dâng 0trà liền 39vội vã alui ra ngoài.

“Cô 37cô hãy nếm 13thử xem!” 0aY nhấp một 5ngụm trà 78rồi nhắm bhờ đôi 3mắt, tựa enhư đang atừ từ e0thưởng 9thức những 15dư vị bên 4trong.

Lệnh 7Viên cũng acúi đầu, 01khẽ nhấp bmột ngụm, 9ekhông đậm 7không nhạt, f2trong miệng 7còn lưu 7lại hương 5thơm, quả 8nhiên là btrà ngon.

Thiếu 81đế vẫn 0khẽ mỉm 3ccười: “Dương afphi nói, 00đây là 03trà Dương aNgự Thừa cdtặng cho 5nàng ấy, 58lại dùng 7anước tuyết 43cất đủ 4ba năm để 0pha, nhìn 3dáng vẻ ebcô cô, chắc dcũng cảm a4thấy nó 9ekhông tệ dđúng không?”

Nàng 30còn chưa blên tiếng, 92y đã nhắc 7đến trước 4rồi.

Lệnh cViên đậy 3nắp chén 4etrà, nhìn ecthẳng vào 23vị Thiếu 13đế trước 9mặt, hơi e6nheo mắt, acất giọng 2bình tĩnh: e1“Vậy Hoàng abthượng 9muốn làm d5thế nào 7bđây?”

Y 58vẫn đang d8thưởng 1trà, nhưng alại tò fmò cất b9tiếng: “Sao 7bcô cô lại atới hỏi 9trẫm? Dương 1Ngự Thừa 8đã dám 3kháng chỉ, 8ftất nhiên cphải xử 4theo tội 00danh kháng bchỉ rồi. e2 © DiendanLeQuyDon.comPháp kỷ 2mà không 0fnghiêm, trẫm 9bcũng khó d0có thể 78bình phục 7thiên hạ. 33 © DiendanLeQuyDon.comĐây cũng 1là điều 2ccô cô đã cfdạy trẫm.”

Hay 6cho câu: ad“Pháp kỷ eekhông nghiêm, 0dkhó có thể 0bình phục 8thiên hạ.” eĐôi mắt d2Lệnh Viên 28thoáng xao 9động, Thiếu acđế càng 0lúc càng 0cười lớn, 9nàng hơi a4cúi xuống, acất tiếng bgọi: “Thế a5Huyền!”

Rốt ccuộc nàng 28cũng gọi 1tên mụ fcủa Thiếu deđế rồi.

Thế eHuyền, khắp a0thiên hạ 8brộng lớn, cchỉ có 95mình nàng ctừng gọi bcái tên enày.

Thiếu 9đế vẫn 7nhớ như 66in năm đó, 4Thái hoàng athái hậu 11bí mật 23triệu Trưởng 15công chúa 8về kinh, 7giao toàn 7aquyền triều 4chính vào 7ftay nàng. 4 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó 1đến nay, 8nàng chưa 7từng gọi d7tên y thêm b4lần nào e7nữa, mà dluôn chỉ cacó hai chữ 0lạnh lùng 4– Hoàng 5cthượng.

“Hà dhà…” fcThiếu đế 2dkhông kìm 4được bật 18cười, chiếc echén sứ 5vẽ màu c0thủ công dechậm rãi bexoay tròn f5trên những 9đầu ngón etay, trong e8giọng nói c3của y mang 8ctheo vẻ 98giễu cợt: 37“Trẫm ekhông biết 5tại sao 2một Dương 1Ngự thừa 3nhỏ bé 5cũng có bthể khiến ccô cô trở abnên như 0evậy? Bây 74giờ cô 7fcô đang 79dùng thân 7bphận trưởng 1bối để 7ép trẫm 97ư?”

“Thế b5Huyền, ta e8không phải 91kẻ địch 3của cháu.” c8Nàng chăm d6chú nhìn fvào mắt 1y, từ sau 16khi Thái 76hoàng thái 8ehậu qua bđời, nàng 4cvà y vẫn e6luôn đối 0đầu đến 4tận bây bcgiờ. Nhưng enàng không 9dphải kẻ 9địch của 6y.

Nét 1cchân thành 4chan chứa dnơi đáy 5mắt Lệnh 3Viên khiến 48trái tim a6Thế Huyền 20xao động. dc © DiendanLeQuyDon.comY bỗng cau 93mày, đứng f2dậy nói: 39“Đã như 5vậy, sao 3cô cô không 1egiao quyền 4alực, để 9trẫm đích 3fthân chấp 4chính!”

Lệnh 4Viên giật 94mình, vội 4avàng cất 4atiếng: “Đích 8thân Hoàng athượng 9dchấp chính 41là chuyện 7sớm muộn 9mà thôi, 42chỉ cần ddHoàng thượng 61lập con 19trai của d1Đoan phi b4làm thái etử…”

“Cô acô cảm ccthấy tính 01mạng trẫm 0không còn 4được lâu fnữa sao?” daY hậm hực 7hỏi.

“Thế eHuyền…” 5Lệnh Viên 14cũng cảm bthấy Thiếu 21đế còn 6trẻ, lập cethái tử 8bây giờ ecó lẽ là 4quá sớm, cnhưng Thái 8dhoàng thái d3hậu trước dlúc lâm 73chung đã 3dặn dò, 6chỉ như 1vậy mới bcó thể bcho y đích fcthân chấp 6chính. Lệnh fViên tuy 7không biết 5tại sao 11lại như f9vậy, nhưng 4cũng chỉ dcó thể 28ghi nhớ 5kĩ chuyện dnày.

Thế 33Huyền cười 6agiễu cợt: 22“Rốt cuộc 36cô cô cũng bgiống bà ata thôi!”

Lệnh 6eViên đứng 14bật dậy, 2flớn tiếng 58quát: “Nói 38xằng bậy! e3Hoàng tổ 0mẫu của 1Hoàng thượng 33xưa nay luôn amuốn tốt 9ccho Hoàng dcthượng 2thôi!”

Y 94thu lại e9nụ cười, fnhìn nàng bechăm chú, 9chậm rãi c5nói từng 7chữ một: c“Muốn ctốt cho btrẫm mà 16lại không dgiao quyền 1echo trẫm, 9ép trẫm 1phải lập bthái tử, drồi khiến emẫu hậu 7của trẫm 3phát điên chay sao?”

Ngoài 2bkia, những c3ngọn gió 68lạnh băng 29không ngớt 4rít gào, ctựa như ekhông có 20điểm khởi 8đầu và d6kết thúc, ctàn phá ckhắp nơi.

Đại 49trưởng ccông chúa ftừ điện 3cTuyên Thất 77đi ra, đứng 6bbên cạnh 1bhồ nước 52trong veo 5này rất 6clâu rồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 0ekhông kìm 4được, ebước tới a6khoác chiếc 6áo choàng 66cho nàng, 5ethấp giọng anói: “Công fchúa nên faquay về, 58ở đây 9gió lớn, 0người nên 36chú ý giữ 59gìn sức bbkhỏe.”

Chẳng 8ai biết detrong điện a3Tuyên Thất 0vừa xảy 8ra chuyện 87gì, mọi 1người chỉ 9thấy sắc 24mặt Công 4echúa không 8được tốt 6lắm, nhưng bekhông ai 35dám hỏi d4lấy nửa acâu.

Hoàng 71thượng 4và Công 2chúa tuy f3là cô cháu, 8bề ngoài 8luôn ôn d7hòa, khách 3sáo với enhau nhưng 0thực ra, 87hiềm khích 6egiữa hai cngười lại 2avô cùng e6sâu sắc. 1e © DiendanLeQuyDon.comChuyện này f5bắt đầu 0từ lúc 2nào, e là 5trong cung d3chẳng ai ecó thể 2nói rõ được.

Lệnh ceViên hơi 67ngước mắt bdlên, ánh 9mắt dừng 3trên một 5dải màu bxanh giữa bhồ, nàng fkhẽ cười emột tiếng, 7nhẹ nhàng dcất bước, 6lạnh lùng 7enói: “Đến 9thiên lao.”

Ngọc fTrí cả a5kinh, thốt 60lên: “Hoàng c6thượng 9có lệnh, ddbất cứ 0cngười nào 5dcũng không 1được đi 7thăm Ngự 44Thừa đại d3nhân!”

Anh dTịch cũng 6emuốn khuyên a6nhưng lại enghe Lệnh c6Viên khẽ 8nói: “Cái 2gọi là 7bất cứ 5người nào 16đó không 9bao gồm dbbản cung.”

Đoàn 2engười cứ 0athế đi 08xa dần. 03 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 65một gốc 5cây dẻ bengựa, Thiếu 2đế chắp e9tay sau lưng, 7đứng lặng 8clẽ với dachiếc áo 8khoác mềm 8trên người. c0 © DiendanLeQuyDon.comTrung thường 9thị Vương dĐức Hỷ bđang chăm cbchú nhìn 1về hướng fĐại trưởng dcông chúa 16vừa đi dckhuất, chợt e3nghe Thế dHuyền nói: 77“Rốt cuộc c2đã đi rồi.”

“Đi b0đâu?”

Vương 5Đức Hỷ 69buột miệng chỏi, rồi 32mới biết 2mình lỡ 03lời. Hắn 34muốn thỉnh fftội, nhưng 17Thế Huyền 8đột nhiên 69bước về fephía trước, 1khẽ nói: 31“Trẫm a1đến cung cbChung Trữ dthăm mẫu 2hậu một 6chút.”

* 4* *

Nữ 1tử đứng 7trước gương 2avận một f8bộ cung 9trang màu 7đỏ, trên 88búi tóc 4cài một 5cây trâm 8ngọc càng fatôn lên 5làn da trắng 3muốt của 0ebà, lớp 00phấn son 2vừa khéo 40che đi những adấu vết 3thời gian 2lưu lại 7trên khuôn 1mặt xinh 32đẹp ấy. cb © DiendanLeQuyDon.comNữ tử 2nhìn mình 4trong gương, 9nở một cfnụ cười b8si ngốc.

Thế 4Huyền ngẩn 70ngơ đứng asau nữ tử e3ấy, đầu 5ngón tay 2trỏ cọ 7mạnh vào 8chiếc nhẫn 80ngọc đeo 61trên ngón 9acái.

Nhớ 1năm xưa, 8mẫu hậu 4uy phong đến 6emức nào? 36Nữ nhân 4được Thánh 61Vũ Đế dsủng ái f3nhất, thân 2mẫu của eHoàng thái etử… Nhưng 7giờ đây, 24ai có thể 0nghĩ người 6dphụ nữ 3điên khùng 1này chính 1là Thôi 8aHoàng hậu d0đứng đầu 59lục cung d6năm xưa?

Sau bkhi phụ choàng băng 6hà, dường bnhư tất 2cả đều 33thay đổi.

Ánh 19mắt Thế fHuyền dần 2trở nên 99trầm lắng.

Thôi 7dThái hậu bđưa tay echạm nhẹ 01vào cây 93trâm ngọc 1btrên búi b0tóc, cười chỏi: “Thúy c4Lạc, ngươi 4nói xem, aabản cung 24trang điểm f5thế này, 9liệu Hoàng 50thượng 4có thích ekhông?”

Cung 6nữ Oanh e7Hoan hầu 68hạ bên abcạnh Thôi cThái hậu 24có chút d0sợ hãi, 2ngoảnh đầu asang liếc bnhìn Thiếu 5đế, thấy 6by hơi cau c3mày rồi 2khoát tay emột cái, 3Oanh Hoan cvội vàng ekhom người f7lui ra ngoài.

Trong 89gương xuất fhiện khuôn 1mặt anh 0tuấn của 4Thiếu đế. eb © DiendanLeQuyDon.comNgón tay 43Thôi Thái 1fhậu chợt ddừng lại, 9bên khóe 42miệng xuất 48hiện một 33nụ cười: 93“Sao Hoàng 1thượng 18lại tới 04đây?” 1bBà ngoảnh 0lại, cười 5ngượng 0ngùng: “Nha 6đầu Thúy 97Lạc đó 55càng ngày 2càng to gan 69rồi, không 5ngờ lại edám không 55nói với dethần thiếp!”

Thế e8Huyền đưa c6tay ra, giúp bbà chỉnh dlại chiếc 4etrâm ngọc. 8c © DiendanLeQuyDon.comCung nữ eThúy Lạc 6hầu hạ 6bà đã chết 5từ mười anăm trước, 0nhưng mười 5năm trôi 96qua, bà vẫn 5coi Oanh Hoan 3là Thúy 8Lạc, còn 47y thì bị 8cho là phụ fhoàng của 03y. Thế Huyền 37không cự 5blại mà f6ngồi xuống 5cbên cạnh 48bà, nhẹ dfnhàng cất 35tiếng: “Dương dThượng cNgọc đã 3engồi ở 8vị trí 7Ngự thừa 8arất lâu 0rồi, trẫm emuốn mượn dviệc ban 4dhôn lần fnày để 9etrừ bỏ 90hắn.” 11Y biết trong 4lòng Dương 32Ngự Thừa 3đã có người 3khác, ắt bbsẽ không 5tiếp nhận 1việc ban 0hôn, cho 9nên kháng f5chỉ chính 2là cái cớ c3thích hợp 4nhất. Chỉ 5là…

Trước 0mắt Thiếu cđế dường enhư lại exuất hiện 5bóng dáng d0yếu đuối 8đó, bên ftai vang lên fnhững lời e2nói vừa 4rồi…

Y achậm rãi 2fcười, nói: 9e“Mẫu hậu ebcó biết 0không, không angờ cô bcô lại fnói Dương cThượng 8aNgọc và 71cô cô đã 3ngầm định e7ở bên nhau 0suốt đời, 0cho nên y b6không thể 6elấy Vĩnh fHuy! Trẫm 3cho rằng, 6bbao nhiêu 2dnăm nay chỉ 71có Thẩm 9Ngọc Trì ftừng giành 5được trái 3tim cô cô, abchẳng lẽ cctrẫm đã 0nhầm?”

Thôi b4Thái hậu 9tỏ ra nghiêm fctúc lắng 4nghe, nhưng 97ngay sau đó 8lại cười, 9nói: “Hoàng 87thượng 3chớ quên, 4hôm nay người 9đã đồng bý cùng thần 1athiếp đi 26xem việc 41học hành c3của Thái 03tử. Lần 9trước, fthầy giáo 1đã khen 69Thái tử chọc giỏi, f1người còn 7nói sẽ 3ecó phần 55thưởng acho nó nữa 0cđấy!”
Thế 1bHuyền cười 8nhạt một btiếng, vẫn 2nói với 4giọng hờ 58hững: “Trẫm 92vốn cho 9rằng cô b3cô không 92phải hạng d4nữ nhân 0chịu hy esinh hạnh 0dphúc của 0dmình để a0đổi lấy 88quyền lực, 7thì ra trẫm 45đã nhầm 3rồi.”

Thôi 8Thái hậu a8vừa nói 0vừa định cđứng dậy: 5e“Thần dthiếp phải f4đi chuẩn 55bị chút 74đồ điểm 6tâm mà Thái btử thích 1ăn đã.”

Bàn btay Thiếu dđế đang 71nắm tay a0bà ta không 38hề buông 2lỏng, bà 53ta lưu luyến bdđưa mắt 5nhìn y, đáy 25mắt tràn 58ngập thứ dtình cảm cdịu dàng, 2rốt cuộc 90cũng không 0dđứng lên 0cnữa: “Vậy d0thần thiếp 85sẽ ngồi b3với Hoàng 7thượng c6thêm một 0lát. Đúng 3rồi, mấy 36hôm nữa a4là ngày 7bmừng thọ 23của Thái dhậu, Hoàng 2thượng d3có ý gì 4hay thì nói 4evới thần e6thiếp đi!”

flẽ vì nghe 5fnhắc đến 8Thái hoàng 2ethái hậu, ffánh mắt bThế Huyền 13lập tức 1trầm hẳn axuống, y 2ekhông tiếp cdlời mẫu bhậu mà 2vẫn nói fchuyện của d0mình: “Trẫm 7bđã đồng cý rồi, eliệu cô dcô có lấy 70Dương Thượng 63Ngọc thật akhông?” 6aChẳng lẽ 77Đại trưởng 0acông chúa fdlại chịu a0hy sinh sự 0tôn nghiêm ecủa mình, echỉ vì d8muốn giữ 5tính mạng 93của Dương 0Thượng cdNgọc?

Thiếu aeđế lại 8bcau mày, benói: “Nhưng f9trẫm không 8dcam tâm! 0Trẫm vốn 99có thể atrừ bỏ dDương Thượng b0Ngọc, cô 95cô không f9yêu hắn, 0tại sao 9phải làm 5enhư vậy? cMẫu hậu, 37người nói 5gì với 91trẫm đi!”

Thôi fThái hậu a8dường như e6bị y làm fecho sợ hãi, 8ccặp mắt 0dmở to, nhưng d8ngay sau đó 3lại cười, dnói: “Hoàng 9thượng 10việc gì 0phải tức 1giận, Thái 12tử vẫn f6còn nhỏ, 98thỉnh thoảng 0làm sai một e3vài chuyện 2thì cũng f3có sao đâu!”

Giọng 44nói của eebà hết csức dịu dfdàng, còn 8atràn ngập 06tình thương 3yêu khiến 31trái tim 48đang xao afđộng của 7Thế Huyền bbình tĩnh 5ctrở lại. 8d © DiendanLeQuyDon.comY khẽ thở b2dài, mỗi 1lần y tới 44đây, hai 0người đều 9engồi thế f8này, rồi 4bắt đầu 47một cuộc 1đối thoại 84chẳng ăn 0dnhập gì 32với nhau. 8 © DiendanLeQuyDon.comRất nhiều 3lúc Thế 4Huyền nghĩ, 1nếu mẫu achậu vẫn 3fcòn tỉnh 59táo, chắc 2y sẽ không fphải sống 2dtrong cảnh 4cô độc 0và trơ trọi 0như thế anày.

* 6* *

Trong 8thiên lao, 65mọi thứ 1chìm trong 83tĩnh lặng.

Bỗng 16có một 7bcon chuột 5kêu “chít 65chít” chạy 6qua, rồi cdnam tử đột 2nhiên quỳ 1xuống, làm 9sợi dây abxích nặng a6nề phát 57ra những 9tiếng “leng c6keng” lạnh 4clùng. Lệnh 3Viên bất 09giác nhíu 3cchặt đôi dmày, lắng 0nghe Dương c9Ngự Thừa 92run rẩy 9cất tiếng: 28“Công chúa 5dkhông nên d1như vậy!”
Ngay btừ đầu, ey đã ái e7mộ nữ ctử đang eđứng trước 8mặt này.

Mười dnăm đèn 2sách, ngày 84ngày vào 8triều, tất ccả đều 3vì được dở gần 0nàng hơn emột chút, 60tất cả 2dđều vì 5cơ hội 26được cầu 6thân nàng.

Nhưng brốt cuộc 1y vẫn chậm 44một bước. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgày đó, eThái hoàng 7fthái hậu 5đích thân 7chỉ định c6phò mã gia, abrồi chính bThánh Vũ 0Đế lại 6aban hôn. c6 © DiendanLeQuyDon.comTrong mắt 7mọi người, 79nàng và fPhò mã từng falà một ecặp tình d6nhân đẹp d8biết mấy. 37 © DiendanLeQuyDon.comCho nên y 5etự nói 1với mình arằng, đừng 5nên hy vọng a6hão huyền 29nữa, y không ethể đem 4elại hạnh 8dphúc cho enàng, nhưng 9y có thể 7dốc sức 6phò tá Hoàng ethượng, 17để nàng ađược sống 9trong cảnh cthái bình, 1không phải 17ưu lo gì 0cả.

Đáng ctiếc, Phò 8cmã đã chết 6brồi.

Thái 6hoàng thái 9fhậu còn eđẩy nàng 32vào trung 5tâm quyền 21lực tối facao của 1Bắc Hán.

Y c8chẳng thể 31mang lại eecho nàng 67điều gì, a8chỉ có 1bthể một 0lòng một fdạ trung d4thành.

Vị 0trí phò amã, trong 4flòng y hiểu 8brõ, từ ađầu chí 5cuối chưa etừng có cckhoảnh khắc 76nào dành 84cho y.

Quỳ 1etrên nền a7đất ẩm cướt, lạnh ccbăng nhưng 6lúc này, ftrong lòng 11Dương Thượng 30Ngọc lại fcảm nhận 28một sự cấm áp. 4f © DiendanLeQuyDon.comY khẽ cử bđộng đôi 3tay đang 96mang xích esắt nặng 8dnề, bình 6tĩnh nói: 8“Trong lòng 5Công chúa 11chắc cũng 0hiểu rõ, 4fdù người 87có thể bbảo vệ c5thần lần 4này, nhưng 5không thể ffbảo vệ 41thần mãi 82được. f3 © DiendanLeQuyDon.comĐiều Hoàng bthượng bmuốn, hẳn efCông chúa ehiểu rõ 35hơn bất 8cứ ai.”

Điều 3Thế Huyền emuốn, không 5gì khác fngoài thực 0aquyền ở 5Bắc Hán d5này.

7điều này, aThiếu đế d0đã cố 3gắng vượt 7qua vô số 7chông gai. 0 © DiendanLeQuyDon.comDù là nàng fahay Dương fNgự thừa, 9fđều là 00những vật ecản trên 3con đường 2y tiến về 7phía trước, dy sẽ không 6tiếc bất 18cứ giá f9nào để 5trừ bỏ 12hai người.

Sóng d7mắt đung f4đưa, Lệnh 35Viên khẽ 52mỉm cười: 44“Nhưng 67bản cung amuốn ngài c0sống.”
Giọng b3nàng trong 4trẻo, rõ 3ràng khiến 2đôi bờ 86vai Dương 9aThượng cNgọc hơi a6run rẩy. f6 © DiendanLeQuyDon.comY không kìm 73được khép 8ehờ đôi 4mắt, khẽ 53nở một 1nụ cười bbtự giễu: 4“Thần 3từ chối 7cưới Công 65chúa Vĩnh 24Huy vì không b5muốn hủy 8fhoại cuộc 9đời nàng 4ấy, trong elòng thần 4từ lâu 38đã có người 2ckhác rồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comThần từ 8chối cưới 20Đại trưởng b4công chúa 0người, fcũng là 66vì không fmuốn hủy 15hoại cả ccuộc đời a0người.”

Bởi cvì người 2trong lòng 4nàng không 0phải là b9y.

“Thần 2không muốn 5Công chúa 4phải hối 7hận cả b4đời!”

“Bản 0cung sẽ c6không hối 3dhận!” 9Lệnh Viên c3hờ hững 2trả lời.

Người 6đang quỳ cdưới đất 7ckhẽ nở a0nụ cười eathê lương, 4lưng vẫn 63khom hẳn 25xuống: “Công 9echúa hà 9tất phải 64lừa mình, 60lừa người 85như thế…”

Chưa 2nói xong, 1bên ngoài fchợt có adtiếng bước 5chân vọng cđến.

Một fcgã thái 0giám vừa 3fthở dốc 3vừa bước 34tới dâng eflên một 74bức thư. a2 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 76tò mò đưa c9mắt liếc 3nhìn, chỉ 6thấy trên b1bức thư fđó có một d9miếng ngọc enhỏ. Đó 4là mảnh 7fngọc do cThánh Vũ 07Đế ban 2tặng nhân afdịp sinh fcnhật mười 4tuổi của eCông chúa, b2được làm 4từ ngọc 4Hòa Điền 49hảo hạng, ckhắp thiên 20hạ chỉ 92có hai miếng, 57một được 1ban cho Đại 2ftrưởng 7công chúa, 13miếng còn 7lại được b8ban cho Công 61chúa Hân cHuy bị gả 8đến tận 95Nam Việt.

6amiếng ngọc 3của Đại d3trưởng 3công chúa, 3dnếu Anh bTịch nhớ 03không nhầm, chôm cuối 1cùng ở fchùa Ngọc ecTuyền, Đại 6ftrưởng 8công chúa 3đã tặng c3nó cho tiểu abcông tử anhà họ eBùi ở Khương e0Châu.

Anh 2Tịch hơi 27nhướn mày, aBùi lục 2cthiếu gia 1đã đến bcThịnh Kinh drồi sao?



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2013, 01:07
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
Nguyên Lão Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3416
Được thanks: 3808 lần
Điểm: 9.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 54.

Thứ e0mùi lạnh 29lẽo của cthiên lao fđã lan tỏa 1khắp không 1gian.

Ngọc 4Trí lặng 3lẽ kéo 2ống tay dáo của 1Anh Tịch, 0bthấp giọng 45hỏi: “Là 8ùi thiếu 5eia sao?”

Anh cfịch khẽ 8bật đầu, 47hìn thấy 2drên khuôn aeặt xinh 62đẹp của 8agọc Trí dđầy vẻ 50inh ngạc. 04 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 12ũng cảm ehấy kinh 4agạc không dém, Bùi 75ục thiếu 1ia đó là 6on trai nối e2õi của 6hà họ Bùi, bdại là con 56à cả, cũng 4à nam đinh b1uy nhất. b © DiendanLeQuyDon.como đó, nhà 01ọ Bùi hết 2dức yêu 3hương, chiều 02huộng y, 51hi Bùi lão 22hái gia còn 9bại thế 0đã đích 4hân đặt 74ên cho y 1à: Vô Song.

Độc abhất vô 9fhị, thiên 31hạ vô song.

Bùi 5phu nhân dfkhi sinh y, 0vì khó sinh 0mà chết, 86đúng lúc 18việc làm 9eăn của 9cnhà họ 7Bùi lâm e7vào cảnh 94khó khăn. 02 © DiendanLeQuyDon.comThầy tướng 0nói, trời 2định nhà c3họ Bùi cvốn không 26có con kế dnghiệp, 6bây giờ 6có con như 8vậy là 30do trời dacao thương a7xót, nhưng 2nhất định 3phải gửi 43đứa con 4này vào 6chùa để 1tu hành, echỉ như 4vậy mới 5có thể f1hóa giải 9anguy nan cho feBùi gia.

Hơn ddnữa, trước dnăm hai mươi 6etuổi, y f8không được 1era khỏi achùa, cũng 5không được 8gặp ai.

Anh f3Tịch và bNgọc Trí 62từ lâu 3đã muốn ddđược nhìn 24thấy khuôn bmặt thật e6của vị 1Vô Song thiếu egia này, dbây giờ 2nghe nói 8ey đã tới e9Thịnh Kinh, 0bất giác 61cả hai đều 25cảm thấy 7cvô cùng 0dtò mò.

* d5* *

Lúc a0này, trong 05Vân Lai khách efđiếm, người 8ra kẻ vào 34nườm nượp, 5vô cùng 1náo nhiệt.

Đám catiểu nhị 9không ngừng 1hò hét, d5chạy tới 6chạy lui 2hầu hạ a8từng bàn, 4erất bận 58rộn. Ông 7echủ có 87vẻ buồn abực, tính 5toán bằng 5chiếc bàn atính trước fmặt. Ngoài 5ccửa có e5một bóng ddáng yểu 4điệu bước 9avào, thoang 47thoảng mùi 5hương khinh bbla thanh nhã. fe © DiendanLeQuyDon.comChẳng rõ 6ai đã “ồ” 9flên một aetiếng, khi 3bông chủ 5ngước mắt fanhìn lên, bliền ngây 5người.

Vân 5Lai khách 1điếm là 59quán trọ f4hàng đầu 7fở Thịnh 9Kinh, ông 74chủ tự c4thấy mình dgặp các 4bậc quan e9viên hiển d9hách cũng 52nhiều, nhưng 7chưa từng 7athấy nữ 5tử nào 6xinh đẹp 08đến vậy. c © DiendanLeQuyDon.comVẻ đẹp 3của nàng 64không phải ebsự nhu mì 1như các 30nữ tử bfbình thường, 42mà ẩn sau f3nét điềm 0đạm còn 0có vẻ sắc 8bén khiến 27người ta ekhông dám 6nhìn thẳng. 0 © DiendanLeQuyDon.comÔng chủ 4vội vàng 8cười một btiếng, đi bvòng tới adnghênh đón: a“Tiểu 43thư, muốn 3ở trọ 53sao?”

Ánh 72mắt sắc 4bén nhìn 8lướt qua 10những người etrong đại 0sảnh một blượt, rồi 1Lệnh Viên ffhơi cau mày, fthấp giọng 7nói: “Tìm 6fngười. 8c © DiendanLeQuyDon.comBùi Vô Song.”

Giọng 10nói trong d9trẻo của 23nàng vừa 4mới dứt 80đã nghe 72thấy một fgiọng nói 6rắn rỏi, a3mạnh mẽ 2evang lên 0từ phía 9dtrước: bb“Kiều 0cô nương!”

Kiều 3bNhi là tên cmụ của 1nàng, trên 4đời này, cngoài mẫu 78hậu thì bbchỉ có aduy nhất 5một người 2atừng gọi 1nàng như 9thế.

Anh 41Tịch nhìn athấy nam 3tử đang ađứng bên 2fcửa, lập 37tức nở dnụ cười 74với y, rồi 48quay sang 6nói khẽ: 5“Tiểu bthư, là 70Bùi Nghị.”

Nam datử đó cmặc bộ ađồ màu 8bxanh sẫm, 0một tay 9vén bức 6brèm nặng acnề lên, blúc này dđang đứng ebên cạnh dcửa nhìn 6bọn họ.

Bùi bNghị họ 28Bùi, nhưng 8clại không bphải người c2nhà họ 27Bùi. Nghe enói vào amột mùa 6cđông giá 3rét, Bùi 09lão gia phát bhiện thấy dmột đứa 7bé sắp 1dchết đói 3trước cửa enhà, liền 28tốt bụng e0thu nhận, c7đồng thời 24sinh lòng f6thán phục dvì nghị 22lực của 5y, nên đã dđặt tên 7là Bùi Nghị. 1 © DiendanLeQuyDon.comVề sau, fy một mực 9đi theo hầu 93hạ Bùi fVô Song.

Ngọc 5Trí hơi c7ngẩn người, 6cliền thấy b4bóng người d9trước mặt 0bỗng di 3chuyển, 5nàng ta cũng fevội vàng 6cất bước 6cùng Anh 5Tịch đi bfsát theo 37sau Lệnh ddViên.

Bức 6frèm nặng bbnề hạ fxuống, ngăn 68cản những 87làn khí bdlạnh phía 5bsau lưng.

Không 8ckhí bên btrong khác f6hẳn so với d3ở đại b3sảnh bên 6cngoài, ấm 5áp như mùa 9xuân. Điểm 38đặc biệt 40ở Vân Lai 45khách điếm 7chính là 2chỗ này, 2nơi hậu 4cuyển có d4một dòng 2suối nước 56nóng thiên 5nhiên chảy 79qua. Trúc 79dẫn đường, fđá phủ 8dlối, những b9phiến lá etrúc xanh ebiếc dập 1adờn giữa fdòng suối 8nước nóng 85từ từ 27chảy đi, 6tỏa ra mùi 7trúc thoang 9thoảng, 2khiến người 3ta say đắm.

Nghe denói đây 2flà nơi được bcác văn enhân mặc e7khách vô 1cùng yêu 4thích, nhưng fLệnh Viên 95lại chưa 1cđến bao ecgiờ. Có ađiều, mới 4đi được 7mấy bước, eetrên người 35nàng đã 1etúa một 9lớp mồ 5hôi. Ngọc 80Trí lập 69tức giúp 96nàng cởi dchiếc áo echoàng trên 6bngười rồi aôm vào lòng, 2Lệnh Viên cngoảnh sang 2nói với 39Bùi Nghị: 2c“Sư thúc acũng thực 4ebiết hưởng 3dthụ.”

Bùi b2Nghị cúi a3gằm mặt, 67trả lời cmột câu cchẳng ăn 3dnhập chút dcnào: “Thiếu 6gia đến b2kinh thành 61đã được 8mấy ngày f0rồi.”

Chỉ 2một câu enói đã akhiến đôi bhàng lông a5mày của fLệnh Viên 25hơi dãn 5ra, nếu 02không phải 0đã đến 26mấy ngày, 1làm sao Bùi 46Vô Song có 0thể tìm 49được một fnơi thanh 14nhã như 9bvậy? Nàng fkhẽ “ồ” 96một tiếng 94rồi không ffnói gì nữa.

Phía d6trước là 8fmột gian bbnhà tao nhã, 2acánh cửa 63trổ hoa 2bmàu nâu 3sậm đang 27khép chặt, fanhưng từ 09bên trong 33lại có 1tiếng đàn 37du dương 5vọng ra, akèm theo 5tiếng suối 50chảy róc frách, thấm 9vào lòng 93người.

Lệnh 1fViên dừng 1chân ngoài a8cửa, khẽ 4bgọi hai a0tiếng. Trong 6nháy mắt, 89tiếng đàn bđột nhiên 5dừng lại.

Nàng 6gọi y – 1sư thúc.

Ngay 91từ khi mới 26sinh ra, Lệnh 5aViên đã 06được đưa avào chùa 4Ngọc Tuyền, 77nàng luôn 1được phương dtrượng 86trong chùa 7dlà Minh Viễn 98đại sư dbchiếu cố, 28và nàng 79cũng không 97tiếc gọi 77ông một 88tiếng sư c9phụ. Tuy baMinh Viễn bđại sư 5dùng đủ a9mọi cách 8ngăn cản dnhưng vẫn 5bkhông sao d6thay đổi 8được tiếng a“sư phụ” c8của Lệnh d1Viên.

Phụ 3hoàng, mẫu 5hậu của enàng có 1thể đưa 8anàng tới 8avùng đất 39xa xôi, hẻo 1lánh này, 9chẳng lẽ bfcòn để 2btâm tới 2sự tôn 8nghiêm của 33một công 0chúa như 09nàng hay 78sao?

Vậy 90thì, gọi 5một tiếng a3“sư phụ” 6có gì không 1được?

Tuy e4nhiều năm 6đã trôi 5qua, nhưng f9mỗi lần bdnhớ lại 82chuyện cũ, 60Lệnh Viên 72vẫn không 2khỏi thầm 49cảm thán, fnếu không ccó sự dạy 8dỗ tận 6tâm của 47sư phụ 42năm xưa, c3làm sao nàng acó thể 74đối diện cvới biết 60bao ngày 5ađêm dài 10đằng đẵng bnhư bây 50giờ bằng emột trái ftim bình bthản?

Trong 83chùa có 4rất nhiều c9sư huynh, dnhưng đối 0với Lệnh fViên, chỉ 6có duy nhất 91một người 6blà đặc d7biệt.

Y echính là dsư đệ 1để tóc 5tu hành của 1Minh Viễn 0bđại sư, 57Bùi Vô Song.

flời nói bcủa thầy 4atướng, 87Bùi Vô Song 7khi đó bị acấm túc 3trong một 9achái nhà eở phía b4sau chùa. 01 © DiendanLeQuyDon.comTuy đã cách c5biệt nhiều 5năm, nhưng 70Lệnh Viên d3vẫn còn 9nhớ từng a8chi tiết 3trên ô cửa 30sổ làm 35bằng gỗ 6đào chưa 5từng được 5mở, cùng bvới cánh ccửa quanh cnăm đóng 7chặt của 59gian phòng.

Tình 1cảnh tương eđồng tuổi 8ấu thơ 53khiến nàng 35không kìm 9được mà d8lại gần 1cánh cửa 67đó.

Nàng 2dkhông thể 67đi vào, ecũng không 59thể nhìn 51thấy vị fcông tử 7xấp xỉ 25tuổi mình 7kia. Chỉ cacó Bùi Nghị 2lạnh lùng 9nói với 8fnàng, đó 41là tiểu a2sư thúc 83của nàng, 7pháp hiệu 9“Minh Thanh”.

Trước d0mắt nàng d0dần bị cphủ một 2btầng sương fmỏng, không 7khí trở 8bnên ẩm 43ướt. Cánh 6tay đưa b0ra đẩy dcửa khẽ 4dừng lại, 25cặp mắt ctrong veo 8khép hờ, 7trái tim 34nàng bỗng 0đập thình 8fthịch. Nàng 3fđã gọi fy là sư bthúc không dcbiết bao 4lần, giữa 0hai người acũng có 9quá nhiều 7câu chuyện, 7dnhưng ở 1cách nhau fmột khoảng 84gần như 5ethế này, 62thì đây 0là lần 5đầu tiên.

Tiếng 7đàn lại 6vang lên 5dìu dặt, a9trong lòng 3bLệnh Viên 2chợt xao 7cđộng, rồi 69nàng hít cmột hơi 1thật sâu, 3nhẹ nhàng 6eđẩy cánh ecửa phòng.

Thấy achiếc váy e8trước mặt b1đã biến 8fmất sau 5fbức màn, 3hai thị 1nữ cũng b5định bước 1vào theo canhưng lại 6bị Bùi 30Nghị ngăn 1lại: “Xin chai cô nương 08hãy chờ 1abên ngoài 2một lát.”

Anh 3Tịch vội avã đưa etay định cđẩy cánh 9tay y ra, anôn nóng 8nói: “Sao c5thế được? 2bTa phải 77vào đó 37hầu hạ c6tiểu thư.” 6eĐôi mắt fthị lấm f0lét nhìn 6vào trong, c8thầm nghĩ, e1suốt dọc 5đường 03mình muốn 66được nhìn 30thấy khuôn 87mặt thật 9ecủa vị 5công tử 09kia, bây 57giờ làm 9sao cam tâm 9bbị ngăn 4dlại ở 36bên ngoài denhư thế?

Cánh 0tay đang 4ngăn bọn bhọ rắn arỏi mà 7mạnh mẽ, ckhông dễ 0dàng bị b0lay động.

Bên 8trong, từng 0lớp màn f1che lần 0lượt bị agạt ra.

Gian fphòng nằm 7ngay giữa 75dòng suối 69nước nóng, 3thiết kế 8này có thể f2nói là hợp 0lý vô cùng, 2những lớp 6màn che cản 08lại hơi cnước, bước cdvào trong, 2hoàn toàn cfkhông còn fcảm giác 1dẩm ướt favà khó chịu 71nữa.

Tấm 3màn che mờ 67ảo, ánh csáng ôn c4hòa, tiếng dđàn êm d6dịu, tất 08cả hòa fevào nhau dctrong căn 82phòng khiến 66người ta 0cảm thấy dbvô cùng 51sảng khoái.

Bước 0ctới trước b4bức màn fcmỏng cuối ecùng, bóng edáng của enam tử kia 8đã thoáng 4ẩn thoáng 59hiện.

Lệnh 4cViên đưa etay vén màn.

Tiếng ađàn vẫn dkhông dừng 4clại.

Cuối 5fcùng nàng 26đã nhìn 4thấy y, 1cnam tử mà 02Bùi lão cthái gia d1cho là thiên 1hạ vô song.

Tấm 06áo bào rộng 28màu ngà 6ekhoác trên 29một thân 8dhình cao 4lớn, khúc 4dnhạc còn a5chưa hết, 5fy vẫn đang fchăm chú 0gảy đàn. 5 © DiendanLeQuyDon.comỐng tay 5áo rộng ckhông ngừng 8đưa lên achạ xuống, a2đôi bàn 9tay khéo 5léo nhảy 5múa trên 3những sợi 87dây đàn 92tạo ra những e4âm thanh f1tuyệt diệu.

Ánh abmắt Lệnh fViên vô b8cùng sắc dbén nhưng 4ecũng không 2thể nhìn 2rõ khuôn 70mặt ẩn bsau lớp 6vải sa bên 26dưới chiếc c5nón kia.

“Ngồi!”

Chỉ 72một chữ b7gọn gàng, 7ngắn ngủi, c6chẳng thể 7nghe ra bên a6trong có fý gì.

Lệnh 2Viên bước clên phía 66trước, 69nhìn thẳng avào y, cười 90khẽ: “Chẳng 0clẽ sư thúc ađịnh nói d2với ta rằng, b7bây giờ ffngười vẫn f2chưa đủ 0ehai mươi 8ftuổi ư?”

Y dvẫn tỏ 45ra rất ung c9dung: “Cớ dsao lại 2hỏi vậy?”

Nàng 4khẽ cười, anói: “Chưa 8đủ hai e0mươi tuổi, 8không được 34ra khỏi achùa, không dđược gặp cmặt người eckhác.”

Y 0cũng mỉm 11cười chữa flại: “Chưa b6đủ hai 2mươi tuổi, ekhông được 6ra khỏi f8chùa. Kiếp 7cnày, không 84được gặp 13mặt người akhác.” 9Tiếng đàn edịu nhẹ, echẳng thể dnghe thấy 59chút dối 4trá nào 5ẩn chứa 1bbên trong.

Lệnh 0Viên bất d7giác ngây 7cra, điều 69nàng biết 08vốn chỉ dclà nghe đồn 32từ miệng bcngười khác. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐôi mày bdhơi cau lại, 0ánh mắt dnàng vẫn 57chẳng di d5chuyển. be © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi bdkhom người, aeđặt miếng 80ngọc bội 4trong tay blên chiếc dbàn trước 13mặt y, rồi 7hỏi: “Sư 2thúc có bviệc gấp 1gì vậy?”

Năm 50xưa, ở 04chùa Ngọc 27Tuyền, thân ephận của eLệnh Viên 8fluôn được 91bảo mật, dfchỉ có aMinh Viễn eđại sư 1biết rõ e3nội tình. a © DiendanLeQuyDon.comTrong lần 2egặp cuối dcùng trước 28khi rời 0khỏi chùa, 8cnàng đã 7nói thật b5về thân 0fphận của 5mình cho 0Bùi Vô Song 4biết, còn 0tặng y miếng 09ngọc này 4dvà hứa berằng, nếu ay có việc 1gì cần, 56nàng nhất 75định sẽ ccố hết 9sức để a8giúp đỡ.

Sau 3đó, nàng 05bị gả 67đến tận dHàm Lăng 8xa xôi, rồi ftới khi dtrở về 06kinh nắm fquyền trị dfquốc, Bùi 56Vô Song dường 99như đã f3hoàn toàn bbiết mất 15khỏi cuộc bdđời nàng, 4không lưu 43lại một 21chút dấu 9vết dù aflà nhỏ dbnhất.

Mười 8ngón tay e4thon dài 39đột nhiên 83dừng lại dtrên những esợi dây 18đàn, tiếng fđàn cũng bbiến mất.

Y 8hơi ngước cmắt lên, dfchậm rãi 76nói từng afchữ một: 4“Ngươi 65không được 9lấy Dương 5Thượng acNgọc!”

Tiếng 6cđàn như 82vẫn còn avương vất 6đâu đây, enhững bức 69rèm lất dphất khiến 1fhương thầm a4xao động.

Giọng 5fnói trong 7trẻo ấy acvang lên anhư một 8tiếng sấm 6giữa trời 40quang, vang 33vọng khắp 7dkhoảng không agian tĩnh 2mịch, có 6thể len csâu vào 5xương tủy e5người ta 4hơn cả 9atiếng đàn 70uyển chuyển b6kia.

Lệnh fViên thu blại tâm 6tư, ánh 6mắt như 2có thể 0nhìn xuyên d9qua lớp 56vải sa bên 3edưới chiếc 8nón kia. 07 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi 9fngẩn ra, a4hỏi bằng dgiọng lạnh 2flùng: “Sao fsư thúc 5biết chuyện 3này?”

Thế e8Huyền chờ beđợi cơ 95hội này 0đã lâu, 8việc Dương feThượng bNgọc kháng b8chỉ y đã 1tuyên bố ccho bàn dân 24thiên hạ 81biết, qua eđó cắt cbđứt đường 33lui của 47Dương Thượng edNgọc. Nhưng 7bviệc Lệnh aeViên nàng 21định lấy cDương Ngự dThừa, Thế 2Huyền quyết dsẽ không 2anói, vậy 2mà Bùi Vô 08Song vẫn 67biết.

Nàng 41nhìn đăm fđăm về dphía cặp emắt mông 5lung như 7ẩn chứa 4nét cười 5kia, trong f7lòng đầy 4nghi hoặc. 5 © DiendanLeQuyDon.comY cũng không fhề tức e6giận, cất 14giọng bình 9tĩnh: “Nhiều 9năm không abgặp, ngươi ffvẫn như aethế, cũng dfchỉ có 6Minh Viễn b2sư huynh bcmới lo lắng 1ccho ngươi 6thôi.” cY đưa tay e2cầm miếng 5ngọc Hòa aĐiền trước 2mặt, bàn detay còn lại 4ckhẽ vuốt brồi nói 4tiếp: “Ngự 17Thừa đại e8nhân không 0bchịu cưới d8Tứ Công 5chúa đương 88triều, theo elý mà nói 84thì đáng 4chém đầu. b © DiendanLeQuyDon.comCho dù trong 94lòng ngươi 73không có 32hắn, nhưng fcũng niệm 0tình hắn 6trung thành fvới mình dbao năm nay 75mà ra tay dcứu giúp. 0 © DiendanLeQuyDon.comTội kháng 8chỉ đâu 85phải tầm 8thường, 97ngươi có fethể dùng eccách gì eđể cứu 3chắn đây?”

Y c1khẽ cười dmột tiếng, 6đôi môi dmím chặt 20của nữ edtử bị b9y nhìn thấy 37rõ ràng. b © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 8dmỏng khẽ ché ra, y 9chậm rãi dcnói từng achữ: “Chỉ acó một 2cách duy 3nhất là a3lấy y thôi.”

Lệnh 1Viên thoáng 81nhíu hai bdhàng lông 3mày. Nam atử trước 6mặt đã 2đứng dậy, 52thân thể 1fy cao lớn 0như phát 27sáng lấp 10lánh theo 59ánh đèn aflưu ly trong 08phòng.

Quả 6nhiên y rất e7hiểu nàng.

Sự bdnghi hoặc 52trong lòng 3dần dần bcbiến mất. 4 © DiendanLeQuyDon.comSau khi mẫu 01hậu qua e6đời, nàng a0thậm chí 27còn không 3ebiết nên 31tin tưởng 34ai, nhìn bbthấy ai b0cũng phải 4dựng một 8tuyến phòng 86thủ quanh 36người.

Sự d8ấm áp và 98thoải mái c7của nơi 7này rốt 5cuộc cũng 4khiến trái 92tim Lệnh 6Viên bình dtĩnh trở flại. Ánh 7bmắt nàng 8dừng trên dmiếng ngọc 9trong tay 4Bùi Vô Song, 9hờ hững 52hỏi: “Sư cthúc đến 7eThịnh Kinh 8chỉ vì achuyện này 93thôi sao?”

Y b6trả lời ebằng giọng dkiên định: 27“Chỉ vì a5chuyện này.”

Đôi 0mắt ẩn d8dưới chiếc ednón dường 4như đang 6phát sáng blấp lánh bkhiến trái f2tim Lệnh 5fViên hơi 1run rẩy, 3ánh mắt 10nàng nhìn 17về phía 1bức rèm 5cmàu nhạt dcbuông thẳng 7theo làn 3khói lãng f4đãng tỏa fra từ chiếc flò hương 18trên chiếc 7bàn bên d0cạnh. Mấy fcngón tay 32thon nắm fchặt ống 52tay áo, nàng 5nín thở, 2nói: “Nếu 4không như fvậy, Hoàng 07thượng aasẽ không 9chịu buông f8tha cho Dương a2Ngự Thừa, 3bta không 5muốn y chết.”

Bùi fcVô Song nói 7tiếp: “Không fmuốn hắn 6cchết thì fnhất định cphải lấy a7hắn ư? 41Ta cứ nghĩ fngươi không fphải kẻ fhồ đồ!”

Trong b8lòng Lệnh 66Viên thầm e0kinh hãi, 1nam tử trước dmặt lại 76nói tiếp: e“Y ban hôn 4chẳng qua 1vì biết 3ctrước Ngự 3Thừa đại 4cnhân sẽ 0kháng chỉ, 2người trong 30lòng Ngự e6Thừa đại 1nhân là 4bai, ngươi ecbiết rõ e5hơn bất acứ người 6nào. Dương 32phi… chẳng 4fqua chỉ 06là một 9kẻ ngu xuẩn fcmà thôi.”

Trước emặt Lệnh bViên, Bùi 52Vô Song chỉ 51dùng một 9chữ “y” 4để nói e0về Thiếu 11đế. Mà f9những lời evừa rồi, 09từng câu 4từng chữ 4đều như a7đâm thẳng 0vào trái etim Lệnh b3Viên.

“Y bbđã nắm 8bchắc phần 9thắng trong 59tay, vậy 93mà ngươi 3còn định c5ném cả 90cuộc đời 17mình vào d1đó!”

“Không…”

Nơi dđáy mắt e5nàng thấp 8fthoáng nét 9dhoảng hốt, fnhững móng ctay đã cắm cngập vào 5lòng bàn 2tay, đau 5đớn. Lệnh 7cViên không d4thể nhớ e1rõ lần dccuối cùng dmình thất 6athố thế 4này là từ 47bao giờ, 3tất cả 8vì tính 2cmạng của 6Dương Thượng acNgọc, cũng 7vì ân oán 7egiữa nàng 36và Thế dHuyền.

Bùi 4eVô Song vẫn 39đứng lặng 8flẽ trước 5mặt nàng, 8egiọng nói 6bình thản, cnhưng khi 6lọt vào 6tai Lệnh 3eViên lại atrở nên 8fnặng nề 9bvô hạn.

“Phò 8mã mắc 37bệnh qua 78đời đã 33nhiều năm, a4không ngờ 4trái tim acngươi cũng eachết theo…”

Ngay b5cả việc 5lấy ai cũng dchẳng để 3tâm.

Lời 6acủa y vừa ffdứt, chẳng 5crõ tại csao, ánh 3đèn trong 8phòng bỗng cbtrở nên 1tối mịt, arồi sau ađó ngọn c4lửa lại 0chợt bùng 6lên, khiến bfngười ta 4ehoảng hốt.

Câu dbchuyện năm 0xưa, người d7biết nội btình quả 84thực không 8nhiều. Ngoài fmấy kẻ 40tâm phúc 0của Thái 90hoàng thái fhậu ra, 2chỉ duy adnhất Lệnh dViên biết 1rõ. Chẳng 2lẽ Phò f6mã chỉ d5đơn giản 23là mắc abệnh qua 3đời? Nhưng flúc này, b2Lệnh Viên d1không tiện d6nói ra.

Ban 26cái chết 8dcho Phò mã, 63ép Thôi a1Hậu phát 0điên, khống 9chế Thiếu 05đế, trong 8ahoàng cung 1có bao nhiêu echân tình? 7fCó bao nhiêu 3lương tâm? 3Rõ ràng 65chỉ là acmột tòa 59địa ngục 7được phủ elên lớp avỏ xa hoa, 73hào nhoáng.

Lồng 62ngực Lệnh f3Viên phập ephồng bất 83định, trong 8lòng nàng 83chứa chan 4amuôn vàn f4suy nghĩ.

Tấm 9áo bào bên bcạnh hơi 7blay động, 85bóng dáng d8cao lớn 11lặng lẽ a0xoay người c5về phía efsau. Bùi 9bVô Song bỗng 13nắm chặt c6miếng ngọc 7trong tay, 2alạnh lùng afnói: “Nếu 0Phò mã biết 98bây giờ 6ngươi đang 32tự đày