Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Có bài mới 05.07.2013, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3425
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 9.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
images


Tác d0giả: Hoại fePhi Vãn Vãn.

Dịch bgiả:

Công 6ty phát hành: bcĐinh Tị

Nhà fcxuất bản: aNXB Thời e0Đại

Ngày 4xuất bản:

Giới 62thiệu:

Cuốn 9atiểu thuyết 1ủa tác 9ciả Trung e5uốc Hoại 0fhi Vãn Vãn edột bỏ 8ớp vỏ 5ọc hào 35hoáng để dộ cuộc 6ống sôi dcục bên c2rong một 30riều đại d9hong kiến 06rung Hoa.
Nhân 88ật chính 6ủa tiểu 5huyết là 1ệnh Viên, 87ối cảnh aiễn ra ở 07ăm Càn Ninh 3hứ sáu. e © DiendanLeQuyDon.comệnh Viên c6được Thái coàng thái aậu phong 87ho làm Giám 1uốc đại erưởng công fbhúa của 7riều Bắc aán, quyền c8huynh thiên 09ạ. Thế b3uyền, cháu 81ủa Lệnh c8iên lên 7bàm hoàng 27đế nhưng 5cquyền lực fthật sự 2nằm trong 0ftay của c1Lệnh Viên, a2dẫn tới bviệc Thế deHuyền luôn 6phải tìm fcách chống 3đối Lệnh 9Viên nhằm cgiành lại 0quyền lực. 96 © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 2vừa đảm 70trọng trách 9gánh vác 9bcả thiên bhạ, vừa 97phải gồng 5mình đối aphó với fnhững âm bmưu, thủ 8đoạn chốn 87cung đình a7nhằm hạ 8bệ nàng.
Theo 1thời gian, 85người cháu 71Thế Huyền 9dần trở cnên yêu 83thương cô 0của mình. f © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 69tưởng trút fađược gánh 3nặng giang c8sơn trên bcvai khi bị 63tước đi 3dquyền lực. 52 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng, 93sóng gió 0chưa ngừng. df © DiendanLeQuyDon.comNăm Càn 0Ninh thứ 3a10, triều 5Bắc Hán 20đối mặt 5fvới thù etrong, giặc 90ngoài. Viễn 3cảnh mất 56nước hiển dehiện trước 0mắt khiến bLệnh Viên aphải gạt 3hạnh phúc dccá nhân, bsang Nam Việt bdcầu thân cavới hoàng atử Dận b2Vương, mong 23tìm đồng eeminh cho nhà 2bBắc Hán.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.07.2013, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3425
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 9.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương c1.

Tháng 1fchạp năm 83Càn Ninh 5dthứ sáu, 68tại kinh 0bđô Thịnh d8Kinh của bBắc Hán 4btriều.

Quá anửa đêm.

Trời akhông trăng. ae © DiendanLeQuyDon.comGió lớn.

Những 5ông tuyết 9ay lất phất 8iữa không 3rung, bám bào má người 6ea mang tới bái lạnh 45hấu tâm 9an. Đám 2hị vệ 11ác thành 0ay cầm binh 1fhí, hờ 6aững nhìn ehiếc xe 12gựa vừa dbừng lại 5ên cạnh.

Vệ f8ĩ lệnh, 4ay cầm kiếm, dảo bước aađi tới, fhỉ thấy 67hiếc rèm 5be nặng nề 7rước mặt 7dđược nhẹ 8hàng vén a2ên, từ 7ên trong 5ộ ra mấy bgón tay thon 98ài, trắng 3uốt. Lúc cày, mọi 9hứ xung 52uanh đã 84ị tuyết 7rắng bao 2hủ, nhưng bvệ sĩ lệnh bekhông thể ephân biệt c7được rốt 10cuộc là 10tuyết xung 3quanh hay b3những ngón 8tay nõn nà 6như ngọc dkia trắng fhơn.

Đột 1nhiên, ánh 1mắt hắn 4trầm hẳn d6xuống, không engờ thứ 70trong bàn ftay kia lại 14là lệnh 30bài mà Thái choàng thái 8hậu ngự 5ban.

Vệ 4bsĩ lệnh 9bất giác 2ưỡn thẳng 3lưng hùm, 8nhìn chiếc 7dxe ngựa etrước mặt e5với vẻ 1kính sợ, 30sau đó liền 70khoát tay, cra hiệu 50cho đi.

Cửa 2thành lại a3đóng chặt, 45nơi chiếc 5exe ngựa 75vừa dừng belại lúc a3này chỉ 43còn lại 8bhai hàng d6vết bánh 1xe kéo dài 1về phía 98xa. Chỉ f0trong chốc a3lát, hai 7hàng vết 3bánh xe ấy 2cũng bị 19tuyết trắng 9phủ chẳng 59còn dấu etích.

Vệ 77sĩ lệnh 1cthở dài, 9giữa không 1gian tăm 35tối, hơi e9thở của 48hắn kết 2thành một 7làn trắng 5cbạc. Hắn 16không kìm 4được xoay cngười lại, 8đưa mắt d6nhìn về 2hướng hoàng 4fthành ở bđằng xa. 45 © DiendanLeQuyDon.comGiữa màn fđêm, lúc ecnày tất eecả cảnh 6bvật đều aẩn mình 86chẳng còn ebóng dáng. 5c © DiendanLeQuyDon.comTrong đáy 7mắt vệ 84sĩ lệnh flấp lánh 0những tia d6sáng sắc 0bén, Thịnh 25Kinh đêm bnay không bdbiết sẽ dxuất hiện 2một cơn 2phong ba bão 2táp ghê 18gớm đến acmức nào.

Trên 55đường 0chẳng có 43bóng người c2qua lại, 3agiữa sự 4tịch mịch 12chỉ có 5tiếng bánh 2cxe cót két 1lăn đi, 9cùng với e5tiếng vó 6ngựa lộc 5cộc đạp 42xuống mặt 0đường.

Trong 2xe, giữa 46làn ánh 9sáng lờ f0mờ, có fthể nhìn 5fthấy thấp 1thoáng hai 5fbóng người 2ngồi nghiêm e8trang. Nhìn 2thân hình 3bbọn họ, f4dường như 85là một 52nam, một f4nữ.

Cả 5hai đều 6không hề adlên tiếng, 4trong tĩnh dlặng, ngay 4ccả những ebtiếng thở 3của bọn 09họ cũng 36bị âm thanh 4từ bên angoài xe 62ngựa nhấn cchìm.

Xe 42ngựa dừng f7lại phía c9trước dịch a0quán, chỉ 84nghe thấy bmột loạt 9atiếng bước 6chân vang 1elên dồn dddập, ngay 3fsau đó là a8tiếng hô 4ecung kính 70của người 5fbên ngoài: d“Cung nghênh 9Trưởng 0công chúa 4và Phò mã!”

Tấm c1rèm xe ngựa 84nặng nề 33được vén 1lên, bên b6trong là dmột nam 9etử gầy cgò, trên 1người mặc d7trường 28bào màu eexanh bình 6dị. Bàn atay ngọc 2ngà của 6fTrưởng 6công chúa f0đặt giữa 13lòng bàn etay y, đôi 8dủng da hươu 97đạp xuống 6enền tuyết, 0âm thanh 8giòn tan bvang lên 68kèm theo 9tiếng nước 1chảy tí 22tách vọng 6lại từ 7phía chiếc 42đồng hồ f0nước đằng 76xa, lại 5càng khiến flòng người 8fthêm kinh 3bsợ.

2thái giám 5quỳ trước 9xe không 2kìm được bangước mắt 59nhìn lên, 58thân hình b9yểu điệu 1của nữ 7tử đó 9eliền đập 20vào mắt dhắn.

Làn eda trắng emịn, cổ 6trắng thon 0cdài, răng dngà rạng 8crỡ, tóc 8dài, mi cong, 5cười tươi 2anhư hoa nở…
3thầy tướng 13từng phán 0rằng, phàm enữ tử 8nào đẹp 9quá, ấy 5là cái họa.

4nữ tử 7này so với 55sáu năm c6trước quả delà càng 17thêm kiều a4diễm.

Trưởng 88công chúa 4đã tỉnh 13táo trở 0lại sau 0phút chốc cethẫn thờ, 15rồi nàng 0hơi cau mày, 1khẽ hé 4cặp môi 4eson: “Đã 37là Thái ahoàng thái f9hậu triệu fgấp, tại a4sao còn phải bbtới đây f2trước?”

fthái giám avội vàng 79đứng dậy, 4cung kính 4bđáp: “Bẩm b8Trưởng 6công chúa, bThái hoàng 75thái hậu 9có dặn, 09trước tiên 6ahãy mời 70Phò mã gia 13nghỉ ngơi 87ở dịch 1quán, rồi b0đưa Trưởng ffcông chúa 6vào cung.” aVừa nói 3dgã vừa 0eliếc mắt 39nhìn đám ddngười bên acạnh, lập 4ftức có 0angười bước atới mời f4Phò mã vào 1dịch quán.

Trong 1blòng Trưởng ecông chúa 38thoáng cảm athấy nghi 1hoặc, ánh 5mắt nhìn 3lướt qua 6akhuôn mặt acủa Phò emã, thấy 04y khẽ nở emột nụ 3cười ôn bhòa, thấp 97giọng nói: 50“Mau đi 14đi, đừng 4ađể Thái c0hoàng thái 2hậu phải 98đợi lâu!”

Lần 01này nàng 48không lên 5xe ngựa 6bnữa, ánh bfmắt liếc 2qua bên cạnh, 6thấy một dchiếc kiệu 6màu xanh a1có nóc mạ 6vàng đã 3bdừng ở 7đó. Gã 5fthái giám 1ccẩn thận bđỡ nàng 1lên kiệu, farồi một 4bgiọng nói fthe thé vang felên: “Khởi dbkiệu…”

Phò 32mã vẫn a1đứng ở 5cửa, cho dđến khi 66chiếc kiệu bcdần biến 6mất trong a0bóng tối 0mới chậm a1rãi xoay 2người.

8* * *

Hoàng acung Bắc 38Hán.

Trong 66cung Hy Hòa 9sáng trưng 2đèn đuốc, fcách lớp 1emàn sa mỏng b8manh, đám f4cung nữ, 2thái giám 6không ngớt dra vào. Các 3fthái y đang 9quỳ trước cbchiếc giường 28phượng 6bmạ vàng, daai nấy đều 55tỏ ra đã e1hết cách.

Bên 01trong chiếc bmàn màu fđỏ thỉnh 4cthoảng lại 5vọng ra ctiếng ho 3khù khụ. 94 © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự cthừa đứng 19chờ bên a8ngoài nhíu 9cchặt đôi aemày, đã amấy lần 0muốn bước f5vào trong ccnhưng rồi 6kìm lại 50được.

Ngước 1mắt nhìn e2lên, ánh 4mắt y bắt cgặp hai 3người đang cvội vã 1từ ngoài 6cung Hy Hòa 7đi vào, 1fđi trước 4rõ ràng 36là gã thái 6egiám vừa 1được phái c4đi đón eTrưởng 7công chúa. d © DiendanLeQuyDon.comDương Ngự dcthừa sững 5sờ, ánh c9mắt dừng f3lại trên 84chiếc váy 6cphù dung fccủa nữ etử đi sau 4mà không 9cách nào e1dời đi 9ađược nữa.

Từ cxa, Trưởng 5dcông chúa 71cũng đã 3nhìn thấy 9dnam tử đang 84đứng ngay 5ngoài cửa 56đó. Trên 35người y cbmặc triều 9cphục trang 82trọng, khi fnàng đi 7tới trước ccmặt y, thấy dbàn tay y cbất giác benắm chặt, 67hằn rõ 0gân xanh.

Trưởng e4công chúa akhông nói 1agì, chỉ 3bvội vã 9bước vào 8trong.

“Mẫu 0hậu…”

Một 5tiếng gọi 6ekhẽ vang 6flên khiến 6tất cả 9mọi người 1trong phòng 6đều chấn b4động, liếc 0mắt về 2phía nữ 7tử vừa 5đi vào. 7 © DiendanLeQuyDon.comChỉ thấy faánh mắt 5nàng trong f6veo, răng angà trắng e9muốt, mái etóc dài c1buông xõa b2qua vai, dáng avẻ phong 3trần, bụi 4bặm nhưng bflại không 0atỏ ra ủ 6rũ, mỏi 5mệt. Nơi 7đáy mắt 60nàng còn f1ẩn chứa 1những tia 11sáng sắc 74bén khiến 7amọi người bchỉ thoáng 3liếc qua 26rồi không 4cai dám nhìn fthẳng.

Trưởng 50công chúa 7đưa tay 22vén bức b4màn màu f4đỏ nhưng blại không 57treo vào fchiếc móc angọc cạnh egiường, bemà để cnó nhẹ dnhàng buông 0xuống ngay 81sau lưng, 22tựa như f4muốn ngăn 55cách bản 66thân với e3thế giới ebên ngoài.

Bị 8bệnh lâu fangày, đôi 7dbờ má vốn 9căng đầy becủa Thái 7dhoàng thái 2hậu nay 6đã hõm b8xuống, thân b7thể tuy 41đang ẩn bddưới chiếc 1bchăn nhưng 53vẫn mang 7tới cho angười ta 70cảm giác d7khô gầy, 14hốc hác. 3d © DiendanLeQuyDon.comBà không 83ngủ, cặp 5mắt héo adhon vẫn 3đang mở 4to, nhìn 4achằm chằm 7fvào đỉnh 2màn phía 3trên. Trong 9đôi mắt 5ấy dường 0enhư không 5còn chút esức sống, bkhuôn mặt btrắng bệch 4kia cũng 85không có aavẻ gì giống 2như của bengười sống.

Trưởng dbcông chúa 9cảm thấy 38lồng ngực 3amình bức 1bối, khẽ 27lay cánh 5tay của 56Thái hoàng 5fthái hậu, fgiọng nói 03như đang 1dkhóc: “Mẫu 5hậu…” bĐôi tay dnàng cũng 7ekhông kìm 53được cơn 75run rẩy, 7đã sáu 7năm rồi fnàng chưa 88được gặp cmẫu hậu. 0 © DiendanLeQuyDon.comTrước năm 25mười ba 19tuổi, bà fbđưa nàng a8vào ở trong 7chùa để f4cầu phúc 6cho phụ a5hoàng, nàng fchưa từng f8trách bà. f5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng vào 8năm Càn 29Ninh thứ 6nhất, sau dkhi bị gả 1cho Hàm Lăng eQuận thú 6bvà phải frời kinh, 2trong lòng dnàng lại 3luôn hận 2bà.
Năm 2đó, nàng 3fmười lăm, 80vừa đến 4tuổi trăng 3tròn. Thái choàng thái 3hậu không 6coi việc 34hôn nhân 20của nàng bnhư một acuộc giao edịch chính 92trị, nhưng 5cũng không 9cho nàng cđược lựa achọn người 16nàng thích. 06 © DiendanLeQuyDon.comĐường 9đường 5là Phò mã 6của Công 09chúa Bắc 6Hán lại 2chỉ là 8một quận 5thú nhỏ fnhoi, nàng 5thậm chí a7còn trở athành vị ecông chúa 5bị người edân Bắc ddHán coi thường. ec © DiendanLeQuyDon.comNgay đến 7các quận cchúa, tiểu athư bình 7thường d2cũng tìm 7được người 03chồng tốt 7hơn nàng. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgày rời 6kinh, nàng ckhông hề fngoảnh đầu 27nhìn Thái 8dhoàng thái 6bhậu lấy 1một lần.

Nhưng 5lúc này, ekhi sắp 3phải vĩnh 6biệt người c8thân, nàng 7rốt cuộc 89vẫn không bkìm được etiếng khóc 0cnghẹn ngào.

Bàn 9tay bên dưới b3chiếc chăn 20bông khẽ 2fđộng đậy, 6Thái hoàng 67thái hậu 2liếc nhìn 2người ngồi cbên mép bgiường, c6khuôn mặt 7già nua thoáng 99hiện một a0nụ cười, 5bờ môi b4trắng bệch 20khẽ cử d2động: “Kiều c3Nhi… Kiều b7Nhi của 61ta…”

bvẫn gọi 61nàng bằng ftên mụ 65như trước 1đây khiến 1cnàng không 45kìm được 5nước mắt, f7làm ướt 03đẫm hai 2bờ má, fthấm cả cfvào chiếc 9cáo trên 4người.

Thái echoàng thái 5hậu rưng a7rưng nước 65mắt, chăm adchú nhìn 0con gái. 2 © DiendanLeQuyDon.comBà cảm 2nhận được asự thương a9tâm của 18nàng, thực 3dra bà cũng bthế. Con b4người dù f4sống được 47trăm năm, f8cuối cùng fcũng chẳng 8bthoát khỏi 0một chữ 8d“chết”.

Cả 5cuộc đời cnày, bà 8chỉ sinh 9được hai 62người con, d9một trai, 39một gái. c © DiendanLeQuyDon.comCon trai, atất nhiên 2là Tiên 28đế, còn fdTrưởng d3công chúa b3là đứa 2bcon gái duy d0nhất của 8bà, cũng 4clà đứa 1dcon út mà 10bà và Tiên ftổ Hoàng 4cđế sinh 8cra. Bà đã 6trao cho con 69trai quyền 6lực chí 9ccao vô thượng, 4nhưng lại 38dồn hết 3tình cảm 63cho con gái dbcủa mình. 0d © DiendanLeQuyDon.comChỉ đáng ctiếc, sự 8khổ tâm dccủa bà b6không biết 0đến lúc 3anào con gái emới có 62thể hiểu c2được.

Lần 7này triệu 65gấp Trưởng 1công chúa 6về kinh, 3bà cũng 2không còn enhiều thời egian để 2agiải thích avới nàng. 5 © DiendanLeQuyDon.comTrong lồng a8ngực bỗng e8trào lên fcảm giác abức bối, 38bà không 55kìm được 48bật ho sặc 2sụa.
“Mẫu 2hậu…” 9Trưởng 7công chúa bkhẽ xoa alồng ngực bgiúp bà f7rồi quay eđầu định 38gọi thái fdy, nhưng 6bị bà nằm alấy bàn 2dtay ngăn a8lại. Lúc 4này, tuy 1bà đang 9ethở dốc 5từng cơn 0nhưng giọng efnói lại cbvô cùng 3bình tĩnh: f5“Kiều eaNhi, những alời mẫu 2hậu nói 6avới con dđêm nay, 74con phải 9nhớ kĩ 3suốt cuộc 6đời này…”

Lúc 83này, trong 0cặp mắt cdmờ đục 6của Thái 2hoàng thái 0hậu bỗng 8bừng lên 2những tia 0bsáng của 3sự uy nghiêm cvà trí tuệ, 7ahoàn toàn dkhông phù 02hợp với 14dáng vẻ b7bệnh tật 5của bà. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng 1công chúa 7akhông khỏi 5sợ hãi, 2liền nắm 67chặt bàn 7tay bà, khẽ 7bgật đầu, 0nói: “Mẫu b5hậu nói ađi!”
d9thở dốc 9btừng cơn, aeánh mắt 36nhìn ra bên e9ngoài chiếc 2cmàn. Trưởng c6công chúa 1hiểu ý, 2liền ngoảnh 40lại, nói: 38“Thái hoàng 78thái hậu 2có lệnh, 7các ngươi 8ehãy tạm e2lui ra!”

Ngay 2asau đó, adbên ngoài 9bchỉ còn b0lại những 69tiếng bước c8chân hỗn bloạn, rồi b4tất cả c4đều chìm 06vào yên a5tĩnh.

Thái 5hoàng thái cdhậu chợt arướn người f3muốn ngồi 66dậy, Trưởng 6công chúa bfkhông cự elại bà 9mà đỡ bbà dậy, 78rồi kê 4avào sau lưng abà một fchiếc gối 5dmềm. Bà 0clại ho lên 74mấy tiếng, ebàn tay đang 25nắm tay c2Trưởng a6công chúa 1không buông clỏng dù 64chỉ một bchút, rồi 56khẽ cười 1một cách dkhó khăn: eb“Con người 7cđến kỳ 67đại hạn, cerốt cuộc fvẫn không a7thể cưỡng 68lại. Chỉ 4elà Hoàng 3thượng 5tuổi hãy 19còn nhỏ, 0bKiều Nhi, 7ai gia phong 2con làm Ngự cahoàng Giám f7quốc Đại 2ctrưởng fcông chúa, 5con hãy về bđây phò 83tá cho Hoàng f8thượng 5đi!”

Trưởng a1công chúa 93không khỏi agiật mình, 63thốt lên: 32“Mẫu hậu, aachuyện này…”

“Chuyện fnày, ai gia 9đã quyết 4định rồi, 1con không 6phải nói 4nhiều. Con 80chỉ cần 81nghe ta nói, eThừa tướng bgần đây 01rất hay a1đi lại 7với Thụy 0Vương, Thái 5dúy thì không 6tỏ rõ lập 5trường, 5bsau này chỉ 3có Ngự 09thừa là 08con có thể d6yên tâm 1dùng thôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comHoàng thượng 0etuổi hãy 8bcòn nhỏ, 66con không 5ecần chuyện 4cgì cũng 69phải nghe f1theo nó… 1Nó từ nhỏ eđã yếu 46ớt, phương 90thuốc để 8abồi bổ 5cho nó, ai cgia sẽ giao ccho con. Chuyện 89này trước 35giờ đều 0bdo thái y a9lệnh chủ d5quản, con a7có thể 31tin tưởng dy.” Dường e7như bà bỗng 67nhớ ra chuyện 0gì đó rất 3equan trọng, 1dliền nhìn fbđăm đăm 70vào Trưởng 47công chúa, brồi nói 3tiếp: “Còn anữa, con dtrai của 2Đoan phi 66thông tuệ 7hơn người, 11sau này hãy 1lập nó 4làm thái etử.”

Cặp 4bmắt của 1Trưởng 57công chúa famở to hết 3cỡ, chỉ 7cảm thấy 4bàn tay Thái 81hoàng thái b2hậu đang 12nắm tay f8mình ngày 1ccàng siết 49chặt hơn. 0 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói 0của bà f4nặng nề 3vô hạn: f1“Phải 6bnhớ lấy, dnhất định d7phải lập 5econ trai của 8Đoan phi 7làm thái abtử! Kiều fNhi… Ai bgia giao toàn fbộ thiên ahạ Bắc 2Hán này 31cho con đấy!”

Trưởng 8công chúa 7kinh sợ 2mãi không 6enguôi, nàng abvốn cho f5rằng, lần 9này về eekinh chỉ 85là thăm bbbệnh, không 5ngờ Thái 45hoàng thái ddhậu lại 2giao cho nàng 5một nhiệm 94vụ nặng 1nề như 9thế này.
Ngẩn 5ngơ nhìn 8con người 4mà nàng 7từng yêu, 26từng hận f6trước mặt, dhồi lâu 97sau, nàng 9chỉ nói cmột câu: b“Mẫu hậu 3có tin con 92không?”

Thái c3hoàng thái 3dhậu không 0trả lời, 05vẫn tiếp ftục dặn edò: “Binh e4mã trong, cengoài hoàng 3bthành ai 0gia đều b2đã sắp fxếp ổn 5thỏa, con 2không cần 9cphải lo 60lắng. Sau 2khi ai gia 3chết, con bhãy giữ 22bí mật, 21đừng phát 05tang, đợi… 96đợi Tần 4Tướng quân 8dẫn quân dfvề kinh.”

Những 2điều này, 7dchẳng qua 9là để cđề phòng e6chư vương athừa dịp 1hỗn loạn 5amưu đồ 53soán vị.

Trưởng fcông chúa 76cúi gằm 6mặt, trầm cetư.

Thái 7hoàng thái 2hậu đã 7cạn khô dnước mắt. 7 © DiendanLeQuyDon.comTrưởng bccông chúa b7có thể f8cảm nhận 2crõ ràng alực ở cbàn tay bà 8đã giảm 52đi rất 9fnhiều. Nàng 7ngạc nhiên 31ngước mắt d7nhìn lên, 6lại nghe a8bà nói: 1“Bây giờ b1con hãy về 2dịch quán fđi!”

Trưởng f8công chúa dhơi ngẩn 0người, 9ngay sau đó 56liền gật f4đầu đứng bddậy. Không 45ngờ Thái dfhoàng thái bbhậu lại 2khẽ kéo 7nàng một 73cái, thấp agiọng nói: d“Những 23điều mẫu f4hậu làm dbây giờ cđều là e6vì con.” 7Nàng nhìn 6bbà bằng 9ánh mắt 4nghi hoặc, 0bà lại 07đổi giọng anói sang 5chuyện khác: 1“Phò mã… 13đối xử 1với con ecó tốt 9không?”

“… fTốt!” 7Nàng khẽ 8cất tiếng abtrả lời, 9nam tử đó fđối xử 4với nàng 7rất mực fcung kính, 7rất mực e4mến yêu, 1dgọi là 05“nâng như 3cnâng trứng, 39hứng như 8dhứng hoa” 07cũng thực ccchẳng có 4egì quá.
Sắc fmặt Thái aehoàng thái b0hậu không 95vui như nàng 9dự đoán, 8bđôi hàng 9lông mày 5fvốn đã 74nhíu chặt b6lại càng 70nhíu chặt d1hơn. Bà 6fngoảnh đầu 9qua một 33bên, khẽ ccất tiếng 6thở dài: 3“Cả đời anày mẫu 1chậu chỉ 6bsợ có một achuyện, 3đó là làm 4con bị tổn 6fthương. e3 © DiendanLeQuyDon.comNhưng con 96phải nhớ dlấy, kẻ a5làm chính 80trị, không 3dnên vướng dcbận điều b8gì. Sau này… econ sẽ hiểu 7cthôi… Kiều aNhi… con fsẽ hiểu 3bthôi.”

1lặp lại ccâu nói 1acủa mình, 16rồi nhìn cbóng dáng c9nàng dần 6cbiến mất adtrong tầm 75mắt.
Lại 5bật ho một 1tiếng, những 7vệt máu ebắn vào 1ctấm màn 3loang lổ, f6Thái hoàng 33thái hậu 5khó nhọc d1nằm xuống. ce © DiendanLeQuyDon.comTrước mắt 9bà, dường enhư lại axuất hiện dcảnh tượng 63khi Trưởng 6bcông chúa eđược sinh dra…

Cặp 7mắt dần 0trở nên 5emơ hồ, ekhóe miệng fThái hoàng cthái hậu bchợt nở c4một nụ 63cười khe 4khẽ. Bà b5có thể 0bbảo vệ 8bcon gái, edbảo vệ a1giang sơn acủa nhà 5bhọ Lưu 0rồi.

4c* * *

f8Dịch quán.

Nam 4atử áo xanh 70đang ngồi b5đọc sách 35trong phòng, 5bỗng nghe 7bên ngoài 7có tiếng 2gõ cửa. 0 © DiendanLeQuyDon.comY hơi do ddự, rồi 9fcất tiếng 60hỏi: “Ai?”

Người 33bên ngoài f0vội trả 03lời: “Bẩm ePhò mã gia, 06thuộc hạ b1vâng lệnh 33Thái hoàng dathái hậu atới đưa 84đồ ăn eđêm cho 9ngài.”

Phò 1mã nhíu dcchặt đôi 17mày, nhưng c2khi y còn 9cđang lưỡng 9dlự, cửa 4đã bị 6đẩy ra 1từ bên 81ngoài. Dẫn 22đầu là 4một nam 6tử mặc 75trang phục 02của phó btướng, b3một tay 14hắn đặt 86trên chuôi bthanh bội fekiếm đeo 22bên hông. c4 © DiendanLeQuyDon.comĐi cùng fhắn là 8một tên c9thái giám dđang bưng b8chiếc khay, 3trên đó 57nào phải d1đồ ăn 7đêm, rõ aràng là 28một bình 7rượu và acmột chiếc efchén.

Trong 76khoảnh khắc 3cánh cửa 6được đóng blại, Phò 7mã nhìn 7ethấy bên 79ngoài là 1một đội d4thị vệ 6tinh nhuệ, 3hàng ngũ eachỉnh tề.

Thái 7dgiám đặt 0bbình rượu 4xuống bàn, 72cẩn thận 6rót đầy 6rượu vào achén. Có 3thể nhìn ara, bàn tay 20hắn hơi 1run rẩy.

Phó 8btướng cất 56tiếng, giọng 76lạnh lùng: e“Xin mời fPhò mã gia!”

Nửa b9đêm ban 9brượu là ecó ý gì, b6Phò mã lý cnào lại 5không biết.

Phò a3mã kinh hãi, blúc này, engười duy 56nhất y nghĩ 3đến là 6Trưởng accông chúa. e9 © DiendanLeQuyDon.comY bất giác fcbước lên 9cphía trước 2một bước, 8lập tức bbị gã Phó cetướng chặn 56lại. Phò 2mã nôn nóng 45kêu lên: 1“Trưởng fcông chúa 0eđâu? Nàng 8đã xảy 9ra chuyện 03gì rồi?”

“Phò f5mã gia cứ dyên tâm, 8dTrưởng 3ccông chúa evẫn bình b2an. Đây 6blà ý của a8Thái hoàng ethái hậu, 71hy vọng 5angài đừng clàm khó 5bọn thuộc 5bhạ.” Khi 65nói, bàn 8tay đang b1nắm chuôi 10kiếm của 43hắn bất e2giác nắm fchặt hơn.

Phò 0fmã dừng 7lại, ánh c6mắt hướng 1fđến ly 4rượu. Đi 3suốt đêm fđể đến a1được kinh 6thành, vậy 5cmà chỉ 6atriệu một 3mình Trưởng 77công chúa evào cung. c0 © DiendanLeQuyDon.comNguyên nhân 3trong đó, dy đã hiểu 5được phần 8fnào.

Trong 0cung, e là c7đã xảy 1ra chuyện 0lớn.

Thậm cchí, giang 3csơn đã 9đổi chủ.

Ngón 80tay hơi run 51rẩy, đột 9nhiên y hiểu 40ra tại sao 78Thái hoàng bthái hậu 9muốn giết 6mình. Bà dsợ y sẽ dngăn cản 26con đường acủa nàng d8sau này, 0fvà cả bí fmật kia…

“Phò emã gia…”

Bên atai chợt 1vang lên 1một giọng 6cnói lạnh elùng, y biết 7lần này, 1mình chỉ bccòn con đường 6chết.

Bàn 7tay khẽ 5đưa ra, fdrốt cuộc 2y cũng cầm 4lấy ly rượu 3dtrước mặt.

Nàng cvốn là 3phượng 1fhoàng, vậy amà lại d9đi theo một 54gã quận cthú nhỏ 01nhoi như eey, co mình fở Hàm Lăng 1suốt sáu dnăm trời. 7 © DiendanLeQuyDon.comY yêu nàng ebiết mấy, fnhưng lại 2biết rõ 4người trong 03lòng nàng 6không phải 69là mình. 7f © DiendanLeQuyDon.comChiếc khăn 4tay đó, 2y đã từng anhìn thấy, 1chỉ là, anếu nàng 0ckhông nói, 6y cũng không cbao giờ 93hỏi.

Ít banhất, trong a6sáu năm 7ở Hàm Lăng dđó, nàng 1thuộc về 47y, còn bây 0giờ, đã 2đến lúc eđể nàng ecthỏa sức dbay lượn 4etrên bầu 8trời.

Đưa catay vén áo blên, y ung adung quỳ cxuống: “Thần 66tạ ơn Thái 6hoàng thái chậu ban crượu!”
Thái 3hoàng thái c2hậu đã 3tính kĩ 49rồi, sẽ cfkhông để cbọn họ cfgặp nhau d0lần cuối. 5 © DiendanLeQuyDon.comBà làm việc, f3chưa bao 6fgiờ để 46xảy ra sai aelầm.

Phó atướng và ethái giám 9nhìn y uống 5hết ly rượu 1độc, sau 6cđó mới f9cung kính 6ahành lễ 93rồi xoay 45người rời eđi. Trong 7khoảnh khắc 4axoay người, a1đóng cửa 8flại, tên fthái giám dnghĩ mình 5hoa mắt, 7hắn không fengờ lại 67nhìn thấy cPhò mã đang 4cười.

3* * *

Ngồi ctrong kiệu eloan, hồi dftưởng lại 2những lời edThái hoàng c8thái hậu eđã nói 51với mình, c7Trưởng 9công chúa 2ebỗng thấy bchột dạ.

Từ fxa, nàng ađã nhìn 6cthấy chiếc 7đèn lồng etreo cao trước 3ecửa dịch 8quán, không cdbiết có 1bphải là 54ảo giác bkhông, nàng dnhìn thấy dmột đội 2thị vệ 6vừa từ 2dịch quán 7rời đi.

Nàng fđột nhiên ahiểu ra d0điều gì e1đó, vội 6vàng đứng 1dậy, chẳng 96còn tâm 8btrạng mà deđể ý điều 0fgì, nhảy atừ trên fdkiệu loan 0xuống, chạy fnhư bay về 6phía dịch a6quán.

Phòng fcủa Phò 1mã vẫn 6sáng đèn, cTrưởng 3công chúa 9vội vã 6đẩy cửa 30vào…





Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.07.2013, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3425
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 9.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương af2

Ngoài 6bđiện bông 18liễu bay, fbtrong điện 71vang đàn f4sáo.

Giữa a0ánh đèn 5đan xen, 1bóng người 2dhòa trộn, b6rượu ngon 64tỏa hương 9thơm nồng 5nàn, chỉ 58gửi thôi 4 cũng đã 63ay.

Đêm aay, Hoàng ađế triệu 01iến tân choa Trạng 7guyên, Bảng bhãn, Thám 9oa, đồng 3hời còn 15há lệ gọi bbác công 6húa cùng fới tham fự yến e0iệc. Hoàng eđế, Hoàng 6ậu ngồi 85ên trên 3hẽ trò eehuyện, thỉnh 2hoảng lại 90ười nói 94ới các 4cuấn kiệt 2cân khoa phía 1ưới vài câu. Vì người f8hủ trì b5ữa tiệc c5ày là Thiên 2ử nên khi 2rả lời, 9ọi người 8đều tỏ 7a lúng túng.

Tiếng 4cđàn sáo eúc trầm 8úc bổng, atràn ngập 9khắp đại cbđiện, xen 32lẫn với enhững tiếng 1ecười nói 2vui vẻ.

Chợt 7nghe Hoàng 03thái hậu b5ngồi ngay ecphía trên 34Hoàng đế 7acất tiếng: 40“Từ lâu 8đã nghe b8nói biểu 8tỷ của 6aHoàng hậu c1có vị trưởng 9tử tài bhoa xuất aechúng, đẹp 14tựa Phan feAn, hôm nay fai gia nhìn c5thấy, quả ckhông sai fchút nào.”

Thôi feHoàng hậu bvốn đang abần thần b0liền tỉnh dtáo trở 5lại, ánh f1mắt dịu 51dàng bất 00giác nhìn 9về phía b4cậu thiếu 4fniên ngồi 0ở ghế 0dưới cùng. bf © DiendanLeQuyDon.comCậu thiếu 36niên đó 6achỉ cúi d0đầu lắc anhẹ ly rượu 6trong tay, 9dthỉnh thoảng d3lại nhấp 7một ngụm, 99thần thái 9ung dung, etựa như 5đang ở f6ngoài bữa 0atiệc náo 1nhiệt này. 60 © DiendanLeQuyDon.comThôi Hoàng 7hậu khẽ bmỉm cười, 99giọng nói 5hờ hững amang đầy 3bý vị sâu 0axa: “Được 3dmẫu hậu ddtán thưởng 8anhư vậy a2là phúc 18phận của anó.” Người 6phía dưới fkia lại fkhoan thai 3mỉm cười. d © DiendanLeQuyDon.comBiểu tỷ 74của Hoàng 08hậu từng 7vô cùng etự tin nói 2rằng, dựa 7vào tài 59học của 95Ngọc Trì, 7dtrong cuộc 48thi Đình canăm nay, 0danh hiệu 5dTrạng nguyên f2ắt sẽ ethuộc về 2ay, đến 2lúc đó asẽ có thể dgiúp đỡ 12Hoàng hậu. 2 © DiendanLeQuyDon.comAi ngờ đến 6evị trí b8thám hoa d3y cũng không 0giành được. 7 © DiendanLeQuyDon.comLúc này, 32cái câu 2“tài hoa bexuất chúng” f4của Hoàng 0thái hậu d8thực chẳng 04biết từ 9fđâu ra? 38Mà trong 29bữa tiệc 5dđêm nay, 8y có thể bcxuất hiện fở đây, 16quả thực bkhiến Thôi 0Hoàng hậu 5bcảm thấy 53hết sức 0kỳ lạ.

Hoàng 4thái hậu 48khẽ nở dnụ cười, 0ống tay 8áo rộng 43khẽ đưa 16lên, tiếng anhạc trong dđại điện 1bỗng dừng flại. Mọi 4người đều 72cảm thấy 7angạc nhiên, 2chợt nghe ethấy giọng dnói của 7Hoàng thái 6hậu: “Hôm 69nay, Bắc 57Hán lại 76có thêm acrường cột, fHoàng thượng 43vui mừng, eai gia cũng acảm thấy 09vô cùng fhãnh diện. 7 © DiendanLeQuyDon.comPhàm là 75chuyện vui, 8athực không 51gì hơn song 7hỷ lâm 6môn. Nay 0ai gia đã 2dnhìn trúng fcmột vị 51phò mã, 37mà mấy 81vị công 2chúa chưa c3xuất giá 7dcủa Hoàng aathượng 0và Tiên 5hoàng cũng 5bđều ở 34đây, vừa 76hay có thể a1nhìn xem, c2chỉ cần cchọn được fai thì cứ 6nói ra, đừng 7bngại.”

Thánh 9Vũ Đế 5thần sắc 8côn hòa, 15nụ cười 6vẫn giữ 4nguyên vẻ 48khoan dung 1như thường 5lệ: “Thực 2không biết cngười mà 1mẫu hậu b5chọn trúng a1là ai?”

Mọi 0angười đều 88nghĩ đó 65là một 6trong số cacác tuấn cfkiệt tân c1khoa. Trên 4khóe miệng d4Trạng nguyên eđã thoáng 46nét cười, 4trên khuôn fmặt Bảng 11nhãn và 8cThám hoa 1dcũng không egiấu nổi ddvẻ vui tươi. b © DiendanLeQuyDon.comChỉ có 36Thôi Hoàng ahậu là 0dần thu 3dlại nụ 42cười trên dkhuôn mặt, dbmóng tay 3dường như 3cắm ngập etrong lòng ecbàn tay, e6đôi mắt 74thấp thoáng 7esự phẫn 4fnộ hơi 9liếc xuống 61dưới, lại 1một lần 76nữa nhìn 10về phía 1cậu thiếu 5aniên kia.

Hoàng f5thái hậu 2khẽ nở 9cnụ cười: 90“Thẩm 9Ngọc Trì.”

Vừa 9cdứt lời, alập tức f8có những 3tiếng xôn 6fxao.

Đám 4equan viên frì rầm cbàn tán, ftrên mặt 1lộ vẻ enghi hoặc. 94 © DiendanLeQuyDon.comBa vị tuấn 1kiệt tân 95khoa lại 0càng ngạc 9fnhiên, nháo 01nhác ngoảnh 11đầu nhìn f6về phía 3sau.

Thánh 9Vũ Đế 2cũng tỏ 6fra khó hiểu, 5nhưng lại b1im lặng ckhông nói 4gì.

Lúc 1này cậu 3thiếu niên 2mới vuốt 2áo đứng 2dậy, cung 0kính quỳ 48xuống ở 3chính giữa dcđại điện. e © DiendanLeQuyDon.comTrong điện c0không có 52gió, ánh 4nến rạng 6rỡ khẽ 43đung đưa 1flàm bóng dngười lay eđộng. Tới b4lúc này, 1quần thần 5và các công 9chúa mới 1achú ý vào edngười vừa fđứng lên.

Y 0còn chưa eđến hai 6mươi tuổi, 4mặt mày e1thanh tú 8nhưng lại cthiếu một b8chút chín 35chắn. Trên 8fngười y 77chỉ có abmột bộ 56đồ gấm 7hạng trung, 11ngoài ra 6không thể 4cnhìn thấy dbđiều gì 85đặc biệt. 4a © DiendanLeQuyDon.comCác công 39chúa đều e2thầm kinh 18hãi, tiền 6fđồ của 58người này fakhông rõ 6ràng, được 96gả cho y e4thực không 6fphải chuyện 6hay. Nhưng 55ngay sau đó, 3mấy công eachúa có dfxuất thân 3cao quý lại 01yên tâm 02cười khẽ, 6cnâng ly rượu btrước mặt b5lên, chậm crãi nhâm 4nhi, thầm 7dnghĩ chuyện 3này hẳn 6không liên 8quan đến bmình. Còn 0amấy công 25chúa có e0thân phận 65thấp kém chơn thì 1thầm cảm 39thấy hoang 5mang, lo lắng. e6 © DiendanLeQuyDon.comĐám quần 3thần ai ecũng nghi 6ahoặc, không e0hiểu Hoàng c0thái hậu 92nhìn thấy 3fđiểm gì bở người e2này, chắc dahẳn bởi b1vì có công achúa nào 5đó đã 8thầm có 9tình cảm a3với y, Hoàng ethái hậu dvì thể 5diện của 47hoàng gia 8nên mới cbày trò a9như vậy. 8 © DiendanLeQuyDon.comMột lát a9sau, tất b6cả vẫn flặng im c9quan sát.

“Đã fclà người dmẫu hậu 7chọn, ắt 55phải có ffchỗ hơn b0người. 9 © DiendanLeQuyDon.comNgươi ưng 2fcông chúa 1nào, cứ 23nói ra đi, 10đừng ngại!” adThánh Vũ 65Đế nói 2với giọng 00nhẹ nhàng, 1trầm thấp, 7khó có thể 1phân biệt 1là mừng 7hay giận.

Thẩm dNgọc Trì 3fvốn đang 7ngẩn ngơ 8quỳ trên bđiện, lúc 9này mới atỉnh táo 0trở lại. 2 © DiendanLeQuyDon.comKỳ thi Đình 9năm nay, 0có thể 72nói là y 58tràn đầy 3atự tin, ccho rằng a4đã nắm eachắc danh 8fhiệu trạng a7nguyên trong 47tay, ai ngờ bfcuối cùng delại thành era như vậy. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhi thái bfgiám đến 0cmời y tham 52gia yến 3tiệc, y 0chỉ nghĩ 78rằng kết 0aquả thi 5Đình thật bbất công, 5và mình bsắp được 55minh oan, fnào ngờ e3Hoàng thái 4hậu lại 08muốn y làm daphò mã. b © DiendanLeQuyDon.comLúc này, eHoàng thái 9ahậu và dHoàng thượng 87đều đã blên tiếng, 44nếu y nói 6không cần, bdắt sẽ 4làm mất 88thể diện 7acủa hoàng aagia, mà đó 0là tội cđáng chém 1đầu, nhưng 24nếu chọn, ccy phải chọn a5thế nào 0fđây?

Y 1ckhông phải 1engười trong 3vương tộc, fcũng chẳng 5phải quan aviên, các 7công chúa 6dù xuất 32thân có 70cao quý hay 52không thì 7đối với 7y, đều 6không thể 8với.

Trán by lấm tấm dmồ hôi, 7bàn tay đang achống trên f1mặt đất 8cũng hơi 8lành lạnh. 6 © DiendanLeQuyDon.comY lẳng lặng eđưa mắt 43liếc nhìn 6các nữ dtử đẹp e1như tiên 4bnữ giáng atrần, trong aflòng thoáng 4qua muôn e8vàn suy nghĩ. a2 © DiendanLeQuyDon.comĐương kim 4Hoàng thượng 26có tất 58cả chín fcông chúa, 0trong đó dba công chúa 6cđã xuất 0bgiá, sáu 81công chúa 8acòn lại 3cở đây 3dù không cđược sủng 34ái, nhưng 10phụ hoàng, e6mẫu phi 8đều vẫn 52còn, không 3fđến lượt 52y càn rỡ. fc © DiendanLeQuyDon.comTiên đế a9thì có hai 6tiểu công 2chúa chưa 50xuất giá, fftrong đó 4có một 91vị là Trưởng 0công chúa bNinh An, con 3ruột của 88đương kim fHoàng thái dehậu, vị 8fcòn lại a6là Công 5chúa Lâm bAn, mẫu ethân là bbà Mã Chiêu f1nghi đã 6qua đời.

Sau dmột hồi a6cân nhắc, drốt cuộc 5y cũng chậm 3rãi cất atiếng: “Bẩm fHoàng thượng, 46thảo dân 0vừa ý Công achúa Lâm 0An.”

Lòng efbàn tay Thôi 5Hoàng hậu esớm đã 06đẫm mồ 65hôi, lúc cnày nghe 4y nói là 9Công chúa 2Lâm An, trái b4tim vốn 2đang thấp 9thỏm rốt 42cuộc cũng 50yên tâm 81trở lại. 29 © DiendanLeQuyDon.comTên Thẩm fNgọc Trì bnày tuy không e0đoạt được 9danh hiệu 0trạng nguyên 73nhưng xem 1ra cũng không 8dphải kẻ 9ngốc, coi cnhư không 29uổng công 1dạy dỗ 49của biểu ftỷ.

Thánh 6Vũ Đế chơi cau mày, fkhẽ hỏi: f“Lâm An?”

Hoàng 9cthái hậu d4chợt cười, 3nói: “Hoàng adthượng 8nghe nhầm dfrồi, là fdNinh An.”

Đôi 3hàng mi hơi e4run rẩy, dbcặp mắt dctrong veo 4rốt cuộc 8cũng mở 6cra.

Khung dcảnh xa 25hoa, diễm 6dlệ trong e0ký ức đã bbbiến mất 47sau nháy 0mắt, trước fcmắt chỉ fcòn nấm afmồ thê dlương, cô c3quạnh.

Trên 91bia có khắc 6dhàng chữ: 28“Vong phu 0Thẩm Ngọc 6Trì chi mộ.”

Tất 2cả mọi 73người đều 1không ngờ 6cHoàng thái 6hậu lại ebằng lòng 1gả đứa 94con gái nhỏ 4của mình 9bcho một 4người rớt 2bảng trong 4fcuộc thi fĐình, hơn ccnữa, đó bcòn chẳng 9phải người ddgiàu sang, e4phú quý.

Nàng b3chỉ nhớ 2đêm hôm 8ấy, tất afcả những cngười có 56mặt ở e8đó đều 2xôn xao, enháo nhác, anhưng khuôn 87mặt vốn 6luôn mang aevẻ khoan d4dung, điềm 8eđạm của 75hoàng huynh 89lại thoáng c2nét cười. f © DiendanLeQuyDon.comĐến bây cgiờ nàng d6vẫn còn enhớ rõ, 4đó là một edvẻ thư fthái như bebuông được 82tảng đá a2nặng trong 1lòng.

Năm 9đó là năm 4Thánh Vũ ethứ mười fhai, nàng 4bmới mười 51ba tuổi. 8 © DiendanLeQuyDon.comMặc kệ d6nàng có 0bằng lòng d9hay không, aarốt cuộc 5vẫn chẳng 2thể thoái 94thác, hôn 25ước giữa fnàng và 4Thẩm Ngọc 9Trì đã 1ađược định 2dđoạt. Hoàng 63thái hậu ađặc biệt 5dân điển, 91gia phong 88cho Phò mã 4tương lai falàm Hàm 76Lăng Quận edthú.

Năm 80Thánh Vũ 0thứ mười 55bốn, Thánh 3Vũ Đế 3ebăng hà, 1Thái tử 06lên kế 4vị. Năm 5đó, Thái 72tử mới c7chín tuổi, 72đổi niên 89hiệu thành fdCàn Ninh. 6b © DiendanLeQuyDon.comCùng năm, 12Trưởng 43công chúa 6cNinh An được 3gả cho Hàm 5Lăng Quận e2thú.

Bây 6giờ đã 9là năm Càn 33Ninh thứ 4mười, lại 8bốn năm 3trôi qua.

Gió bdlạnh bỗng 2brít gào, bmây trên 8trời ngợp 9một màu 9bảm đạm, 86chẳng bao 7clâu sau, a7tuyết bắt 6đầu lất 1ephất rơi. 95 © DiendanLeQuyDon.comSo với trận 03tuyết khi 89nàng về c1kinh trong 4năm Càn 3Ninh thứ 4sáu đó, 9dtuyết lần enày còn elớn hơn, cdày hơn.

“Công 9chúa, gió cetuyết lớn b3quá, có 7anên quay 0evề không?” 7Từ phía a1sau vang tới 85giọng nói 9của thị c0nữ Ngọc 0fTrí.

Lệnh 1Viên không bexoay người e0lại, những dngón tay bbthon giữ 2fchặt chiếc aáo choàng, 7fhồi lâu fsau mới 5dchậm rãi fdcất tiếng: 4“Ngọc 0Trí, thắp ccnén hương 7cho ca ca 6của muội eđi!

Khói dbthơm lất 1phất tỏa a5ra từ chiếc 1lư hương 33có khắc a3hoa văn hình 2bông sen, 75ô cửa sổ 6sơn son mở 1rộng, từ 9bchỗ mộ 91phần của 0Phò mã quay 2về cũng 4đã được 3nửa canh 00giờ rồi, 46vậy mà atuyết vẫn 00rơi dày.

Bầu 0ctrời u ám, dcnhững bông 2tuyết lững 4lờ bay vào 9phòng, gặp 1hơi nóng 2liền nhanh 3dchóng tan 12chảy. Đại 6trưởng acông chúa c3đã đứng 9etrước cửa 34sổ rất 9flâu, mái 1tóc bị 20bao phủ 2bbởi một 8tầng mỏng c6manh màu 65trắng bạc. ef © DiendanLeQuyDon.comSuốt thời 1gian đó, 3thị nữ 84Anh Tịch 31có đến 44khuyên bảo bcmấy câu, 0cnhưng Lệnh b7Viên đều 0không lên 3tiếng trả dlời. Anh f4Tịch cũng 0ckhông dám 2anói thêm, eđành cúi 0đầu lùi c8về phía dbsau bức 5abình phong 9chờ đợi.

Trong 53sân, một 6ebóng dáng d6nhỏ bé avội vã 6chạy qua, 48còn chưa e1bẩm báo 20đã đẩy 2cửa bước 5thẳng vào 6dphòng. Trên dkhuôn mặt 2xinh đẹp 2vẫn thấp bathoáng hơi 5lạnh, Ngọc 0eTrí cũng 9không bước bdlên phía 9trước, 3chỉ đứng 11sau bức 8fbình phong, 4ckhẽ nói: d6“Công chúa, 0đã sắp axếp ổn 5thỏa cả 4rồi.”

Một 62hồi lâu 31sau, nữ 5tử phía 0trong rốt ecuộc cũng 1khẽ “ừm” a3một tiếng, fengay sau đó 8là một ccâu: “Hồi 9kinh” lạnh 22lùng. Những 4dngười bên 57ngoài nghe 24thấy vậy 36liền vội afvàng lui 6ra chuẩn 1bị. Nàng fthu lại 9ánh mắt, 16xoay người 9bbước ra 76ngoài, thị 2dnữ không 55kịp nhìn 46thấy nét ebi ai vừa 0thoáng hiện 7ftrên khuôn 4mặt nàng.

Phò ecmã đã qua cđời bốn 2năm. Hằng 4dnăm, chỉ evào ngày 5giỗ nàng e8mới về 2đây. Nàng 4không nói 7gì nhiều, echỉ đứng fcngẩn ngơ, edlặng lẽ, d5sau đó, 0nàng sẽ 7ân chuẩn 14cho Thẩm cNgọc Trí 0đi trò chuyện 6với ca ca 40vài câu, dđợi sau 6fkhi Ngọc 06Trí quay d3về liền elập tức eehồi kinh.

Mỗi bnăm đều c4như vậy.

Anh f0Tịch mở 26ô che cho 2Đại trưởng 32công chúa, e1sau đó liền 3cúi gằm fmặt, không edám nhìn dathẳng vào bmắt nàng. 0 © DiendanLeQuyDon.comTình cảm c6của Đại 7ctrưởng d9công chúa fvới Phò 2mã, e là 7chẳng ai bcó thể a6nói rõ ràng. 1 © DiendanLeQuyDon.comThị thường 3cxuyên nhìn cthấy Đại 7trưởng 1dcông chúa ccầm chiếc 10khăn tay 2Phò mã để 9lại rồi 00ngơ ngẩn, 0nhưng mỗi 5lần trở evề đây 8tế bái, 0nàng lại 48chẳng nói a6gì nhiều.

Ngọc 3Trí đỡ 75nàng lên 4xe, trong b1khoảnh khắc 7erèm xe buông 1xuống, đột 5nhiên nhìn 3thấy một 30nét thê blương thoáng 39qua nơi đáy 8mắt nàng.

Ngọc eTrí thầm 79kinh hãi, fhoang mang 5ngoảnh mặt 3fsang hướng 0khác.

Nàng 6ctừng là 1Ninh An Công 67chúa, hồi 8bnhỏ bị ebỏ quên, ffkhi trở 75thành thiếu 2nữ liền 8bị ép gả 5đi xa nhà, 6dcòn giờ 33đây lại a8bất ngờ a9trở thành 5Giám quốc 4Đại trưởng bbcông chúa f4khiến người 12người kính asợ, ngay 9đến Hoàng 93thượng d9khi nhìn 88thấy cũng 9ephải kính a3nể.

Đã 3cbốn năm d1rồi, Bắc bHán mưa ethuận gió 33hòa, quốc e5thái dân 2ean, có thể 2nói là một 75thời thái 5fbình thịnh 22thế hiếm 3có.

Lệnh 3Viên nhắm 6hờ hai mắt, 9tựa vào 9tấm đệm 0sau lưng. 5 © DiendanLeQuyDon.comXung quanh fbnàng tịch 3mịch, chỉ c8có tiếng e7bánh xe lộc 60cộc lăn d5và tiếng 06gió tuyết 3rít gào 0dữ dội.

Trong 8eánh nến b3đung đưa, c8bức màn fclụa thêu 5hình phù 5dung bị 2gió thổi 8phất phơ. 4 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 6tấm bình ephong bằng 9gấm, trên cchiếc sạp emềm, dường a7như có bóng 9người thấp 8thoáng.

Ống f1tay áo rộng 3rủ xuống fbvẻ thảnh 6fthơi, để 2lộ ra cánh 74tay trắng aenõn như 7ngó sen của 5người con fgái. Chiếc 0echén ngọc 1được đưa 99tới bờ 14môi mỏng, 3fnữ tử 59mỉm cười: 3f“Ca ca của 94thần thiếp b0nói, trà bBích Loa 31Xuân này a9được làm 5từ những 6cnõn trà 8non nhất, 81lại pha 6bằng nước 6tuyết cất eđủ ba năm, 2Hoàng thượng 54hãy nếm 0cthử xem 5mùi vị 0thế nào!”

Những 5ngón tay 12thon dài 8khẽ vuốt 13ve khuôn 7mặt xinh fđẹp của 6angười con 3gái, y khẽ ahé môi nhấp 7một ngụm 60trà, rồi 8điềm đạm 6nói: “Quả d4nhiên là d9trà ngon, 0không ngờ 0cDương Ngự 83Thừa cũng 3là một 6người biết cfhưởng thụ 9như vậy.” 9Đôi mắt e5trong veo aánh lên ecnhững tia a9sáng nhu 3hòa, khiến bbtrái tim 78Dương phi 6cbỗng trở 3nên an định.

Chiếc 9dchén ngọc 4được đặt fsang một 3bên, tấm cfthân yểu 6điệu nép 73sát vào 4lồng ngực bnam tử, 1cặp môi c4hồng khẽ fmở: “Ca eca của thần 3thiếp cũng 1không còn 60trẻ nữa, fdnay thần fthiếp cả 5gan xin một e6mối hôn 44sự cho ca 6ca.”

Thiếu 59đế hơi 57ngước mắt 13lên, trong 1cặp mắt b3sâu thẳm 3lấp lánh b8những tia 64sáng hiền 9ahòa, chiếc ccáo bào màu aetrắng hơi delay động, 4miệng cười, 6nói khẽ: 8f“Dương eeNgự Thừa ađã phò 0tá trẫm 3bnhiều năm, etrẫm thực 1erất muốn 5tìm cho y 94một người 9vợ hiền 02lương thục e2đức, vừa ekhéo bây 6giờ nàng 2cũng nghĩ 6đến chuyện 73này. Không 5biết trong dflòng y đã 2có người 3bnào chưa?” cNgón tay c5y lướt 3nhẹ trên 6gò má mịn 6màng như 5ngọc của 54Dương phi, 9rồi dừng 20lại bên aachiếc miệng 16nhỏ xinh 4của nàng, bcọ qua cọ 8dlại.

Trong 2blòng Dương fphi khẽ 9xao động, edđứng dậy 99quỳ xuống 23trước mặt acy, cúi đầu a2nói: “Thần b4thiếp cả 3gan thay ca 9ca xin được 6cầu thân 8Công chúa e5Vĩnh Huy.”

Bên 2ngoài, tiếng d1gió càng 7lớn hơn, agió lạnh 0cthổi vào 2qua ô cửa esổ khép 2hờ, làm 3tấm rèm echâu trong 6bphòng phát 8ra những 97âm thanh c8vô cùng d9êm tai. Ánh 52nến lập clòe khiến bchiếc bóng c0của nữ ftử cũng c3lay động.

Nét 1xao động enơi đáy 2fmắt Thiếu 11đế đã 40thu lại, 3giọng nói b1vang lên a0vô cùng 9bình tĩnh, 7bkhông biết 9là mừng a3hay giận: e4“Tứ muội a1của trẫm b8cũng đến 76tuổi xuất a3giá rồi.”

* 0* *

Hôm 2dsau, Hoàng 1đế triệu 5ekiến Dương 9aNgự Thừa f6vào ngự 7thư phòng.

Chỉ 5sau một 59tuần hương, bemột đám 94thị vệ 0đã nối bđuôi nhau bđi vào rồi e1áp giải bDương Ngự 0Thừa vào 4bthẳng thiên flao.

Dương 50phi vừa 3hay tin này, dsợ hãi fbđến hoa fdung thất 3sắc.


Nghe 7đồn Dương 5Ngự Thừa f6kháng chỉ, 4không nghe 69lệnh ban 58hôn. Dương 50phi muốn 0cđi cầu 7xin nhưng 8lại bị f3Trung thường a9thị cho 34hay, Hoàng 25đế không 2gặp ai hết.

Lệnh 1Viên vừa 0về đến 8cung Thịnh 65Diên, thái d0giám Trương dThạch đã 0bhoang mang 9chạy ra 6bẩm báo, 29Đoan phi 62đã chờ 6trong cung c2rất lâu erồi.

Thị 7nữ đi tới 5evén bức b9rèm châu 7sang một ecbên, Lệnh 65Viên mặc fdchiếc váy fcgấm màu 2trắng dài 5chấm đất a1nhẹ nhàng 1bước vào. e © DiendanLeQuyDon.comPhía sau 0bức bình 5phong, Đoan bphi nhìn 8thấy Đại 6trưởng dccông chúa c2tới, vội 5vàng đứng 12dậy, bước 16lên phía atrước: ea“Công chúa, fxảy ra chuyện 15lớn rồi, aHoàng thượng 8nhốt Dương 5dNgự Thừa 60vào thiên alao rồi.”

Lệnh 9Viên hơi 0cau mày, dbình tĩnh chỏi: “Chuyện clà thế 3nào?”

Đoan 8phi từ từ akể lại e8việc Dương 6dphi thay Dương eNgự Thừa 19cầu thân 8Công chúa 0Vĩnh Huy. f © DiendanLeQuyDon.comHai hàng blông mày 3của Lệnh 24Viên dần 3cdãn ra, hồi 9elâu sau, anàng bỗng ccười nhạt 8một tiếng.

Phía dbbên ngoài, 37tiếng bước 4chân đột 2angột vang 14lên, sắc 1cmặt Dương 5phi trắng dbệch, vừa 7anhìn thấy 95Lệnh Viên d9liền khóc 74sướt mướt, aenói: “Công cchúa, xin angười hãy a2cứu ca ca aecủa thần 16thiếp!”

Gót asen nhẹ 55nhàng bước 30tới, Lệnh 71Viên vung 8atay đánh 2mạnh, một bcái tát egiòn tan 2giáng xuống 4mặt Dương 7phi. Cặp efmắt Dương ephi bỗng c7mở to, nhưng 2không dám b6nói năng 3gì, chỉ c5nghe giọng 6nói lạnh 04lùng của bnữ tử 55kia vang lên: 77“Ngươi acho rằng f8ngươi có 8bao nhiêu 7bản lĩnh, 57lại dám ffmưu đồ 47cướp người 0fbên cạnh 8bản cung?”

Dương 7phi loạng d0choạng bám 7blấy chiếc 0bàn được 3điêu khắc 2tinh tế 5từ gỗ 6alê phía 5esau lưng, choảng sợ 6nói: “Công 26chúa hiểu 3dlầm rồi, 7fthần thiếp 2chỉ muốn f8xin một bmối nhân caduyên tốt 2cho ca ca f0mà thôi!” a9Lồng ngực 3nàng ta phập bphồng dữ e2dội, mặt 34cúi gằm, 46không dám 5enhìn thẳng f6vào nữ e1tử trước 75mặt.

Lệnh eeViên khẽ 54cười lạnh 32lùng, lời 6nói trúng eangay vào cbtâm tư Dương 6phi: “Ngươi exưa nay có 4quan hệ ferất tốt 6với Công dchúa Vĩnh 02Huy, muốn 5Dương Ngự bbThừa cưới 1nó chẳng 7qua là để f2lôi kéo f9một chỗ bdựa, ngươi 29cho rằng c3bản cung fkhông biết bhay sao?” b8Dương Ngự ccThừa là bngười của 17nàng, y và 9bDương phi 6trước giờ 7chưa từng 8đi chung d5một con c0đường.

Dương ephi nhập ccung đã fmấy năm 1nay, luôn 55mong vị 41ca ca tay 3nắm trọng 0quyền kia 8có thể 5làm việc 0acho mình.

Gương a5mặt Dương cphi như tro 2tàn, không 0thốt ra ađược câu benào nữa.

Đoan 83phi đứng 1phía sau 1không nói 14một lời, d9chẳng bao alâu sau đã 2thấy Đại etrưởng 90công chúa 7diện một 7bộ váy elộng lẫy, 1lẳng lặng dacất bước era ngoài.

* d* *

Dây cathường axuân rủ 4dxuống hai 0abên dãy bahành lang 44vắng vẻ, 8bên cạnh 83là một a6hồ nước 3ctrong veo 5fvới những egợn sóng clăn tăn. d © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 5có mấy 33con cá nổi blên mặt 01nước, nghe 3thấy tiếng f6người đi 7tới, chúng b4lại vội 6vã lặn 18xuống đáy bfnước sâu.

Thân d2thể của 99đương kim 5Hoàng thượng 0yếu đuối, cbxung quanh 8tẩm cung 57phải đặt 5lò sưởi 7quanh năm c7nên bốn amùa đều 3ấm áp, e5dù là ở 0atrong cung 9thì đây 2cũng có 04thể coi 8blà một 8chốn xa 6hoa đặc 6biệt.

Điện 2Tuyên Thất bnày, trước 87giờ Lệnh bViên chỉ bđến hai dlần.

Lần 84đầu tiên 8là vào năm e2Thánh Vũ dbthứ mười 8bốn, nàng 5được gả 5dcho Thẩm 06Ngọc Trì, ffđến đây 7bđể tạ 6dơn. Khi đó, 78bệnh tình 3của hoàng 6huynh đã bhết sức 5nguy kịch, bkhi nàng 0vào trong, abchỉ thấy a1y yếu ớt 28nằm trên along sàng, 7bThôi Hoàng 1hậu bầu 2bạn bên acạnh, khuôn 1mặt tràn 55đầy vẻ 6bi thương. 9b © DiendanLeQuyDon.comNàng bước 4đến khấu 57đầu tạ beơn, ngoài 74ra không fnói thêm fcgì khác. 06 © DiendanLeQuyDon.comTừ đầu 3eđến cuối, 8hoàng huynh fbchỉ đưa f1bàn tay gầy f2khô của 44y lên một cfchút, sau 2đó Thôi 7Hoàng hậu 79liền lên 93tiếng mời anàng ra ngoài.

Lần d7thứ hai 7là vào năm edCàn Ninh fthứ sáu, ffnàng từ 7Hàm Lăng 3ftrở về, 4được phong 0làm Ngự 1ehoàng Giám cdquốc Đại 7trưởng 8ccông chúa, 69nhận sự 88triều bái 4fcủa trăm 0quan. Thiếu 4đế xưng ebệnh không 1ra, nàng ftừ trên 83triều trở 81về, hay eetin liền atới thăm d5bệnh. Cậu 79thiếu niên byếu ớt 0đó mới fmười lăm 3tuổi, trên 2người mặc 63chiếc áo 0gấm thêu 0fhình rồng 1vờn mây, 2ánh mắt 3mỏi mệt ahơi ngước 7dlên, lọt fvào đáy 08mắt nàng, 2bên trong 3tràn đầy 5vẻ hoài d7nghi và xa 5cách…




Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.07.2013, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3425
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 9.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương a3.

Trong 3điện, cửa desổ đóng dchặt, bốn aphía đều 0buông rèm, dbên trong f3tràn ngập 9khói thơm, 3ngưng thần dcảm nhận, 9akhông nồng 42không hắc, 3cảm giác 2ahư thái 3hấm vào 6ận tim.

0óng người bội vã chạy c4a từ phía 67au lớp màn ddỏng, một bhuôn mặt 85uất hiện, 0hì ra là abrung thường 1hị Vương eeĐức Hỷ.

Hắn 7fất bước 77hanh hơn 6ồi khom egười quỳ f2uống trước 24ặt Lệnh f1iên, cung cính nói: 9“Nô tài 41in thỉnh 3fan Công chúa!”

Lệnh eiên không dhìn hắn, 6ạnh lùng 60ỏi: “Hoàng fhượng có 5bở đây ahông?”

“Hoàng chượng vừa 5ừ ngự 8hư phòng 6rở về 3ên hơi mệt, 6fây giờ 97đang ngủ.”

Lệnh 86iên cười 82nhạt một etiếng.

Trung 3cthường athị chỉ ccảm thấy 26có một 1trận gió 0mát phớt 11qua, thân 5ehình yểu 2điệu kia 23đã bước cvề phía 64trước. 8 © DiendanLeQuyDon.comHắn vội d9vàng xoay 6người, fkêu lên: f6“Công chúa, a6Hoàng thượng a1còn chưa btỉnh.”

Nữ 3tử hơi ccúi đầu, aánh mắt cdữ dằn 63liếc về fphía Trung 29thường 48thị. Khi 1hắn còn 2ađang ngây c5ra, nàng 37đã vén 18bức rèm 4màu đỏ, 9tha thướt 7dbước vào fctrong.

Ngọc 1Trí và Anh 9Tịch đều 9dừng bước 4chân, lặng a5yên chờ 5bên ngoài 94điện Tuyên 2Thất.

Tới 5khi mùi thơm 7thoang thoảng atrên người 1nữ tử dtrước mặt aadần biến dbmất, Trung 8thường 9thị mới 1giật mình, 27vội vàng 5ngước mắt benhìn lên, 8bnhưng rốt 9bcuộc vẫn bkhông dám 7cất bước 6avào trong c4điện.

Tấm 29rèm châu 9làm từ 42bạch ngọc drủ xuống, ebên ngoài 21cửa sổ 1có tiếng f3nước chảy 1dróc rách 5fnghe như atiếng nhạc 20của thiên 22nhiên, thỉnh 8thoảng lại dcó chim chóc e5bay qua bay 4elại. Vị 0Đế vương dtrong màn cdường như 88đã ngủ d3say, không dhề động beđậy.

Lệnh eViên đi dbtới, đứng 8btrước màn.

Theo 9những bước achân của c0nàng, một elàn gió 6nhẹ thổi 66tới làm 5tấm màn 9ckhẽ lay 8bđộng, khuôn emặt tuấn 29tú của 70nam tử bên 39trong thoáng flộ ra.

Bàn 9tay thon nhẹ c3nhàng vén 42bức màn 8ra, Lệnh 87Viên lẳng f4lặng ngồi 2xuống bên 5mép long 9sàng. Thiếu fđế vẫn c1nhắm chặt 8hai mắt, 5esự ấm d7áp trong 0phòng khiến dhai bờ má c9y ánh lên dfmột màu 4hồng rất 0ưa nhìn, c4nhưng trên 73đôi môi c5mỏng có 1thể thấy 7nét nhợt dnhạt và 0tiều tụy. 15 © DiendanLeQuyDon.comKể từ 8khi Lệnh fViên gặp 7y lần đầu 3eđến giờ, 11dường như 9chưa bao dgiờ thấy 96y khỏe mạnh.

Đôi 4ehàng mi dài, c3đen nhánh 1như hai chiếc aquạt, lại 74tựa như d2hai cánh 89bướm màu 5dđen, còn csống mũi 05cao, thẳng ftắp kia 6bthực giống 9như tuyệt atác của cđấng tối 2cao, nổi 4bật trên 9khuôn mặt 7ecó phần 3thiếu sức 7sống.

Lệnh eViên chưa b5từng ở 6gần Thiếu aađế như 9bvậy, cũng 7chưa từng 2elặng lẽ 28ngắm nhìn 3y thế này, 6fy có giống 41Tiên hoàng 0không nhỉ?

Tiên fhoàng tuy 41là huynh e1trưởng bcủa nàng, cnhưng từ b8nhỏ nàng 0đã ở trong e4chùa, đến 09năm mười 76ba tuổi fbmới về 6cung nên achỉ gặp 1dnhau có vài 9lần, quả ethực nàng 34chẳng có 38ấn tượng 98lắm.

Vậy 3thì, giống 73Thôi Hoàng 3hậu sao?

Trong a4mắt thoáng ecó mấy 0tia xao động, anàng cũng b1không nhớ 75rõ nữa 7erồi.

Duy 0cchỉ có 1dung mạo f8của mẫu a7hậu là 5nàng vẫn d3khắc ghi 7trong lòng, 8nhìn kĩ, e3giống, nhưng b7dường như 83lại có 44chỗ nào cđó không ffgiống lắm.

Trong 89cặp mắt dcđen láy 4đó, trước 6fgiờ dường a6như luôn dẩn chứa cequá nhiều 3btình cảm, 5khiến Lệnh aViên bất bgiác như 3nhìn thấy d5sự xa cách avà nghi hoặc 9đã từng 82xuất hiện cbốn năm 9dvề trước.

“Trẫm 7ethật sự 3dễ nhìn 86như vậy dbsao?”

Một a7giọng nói 15điềm đạm ekèm theo 82nét cười bebỗng vang f3lên, chiếc 5fáo bào trước 6mắt hơi cđộng đậy, 7evị thiếu 07niên Thiên e4tử đã 66chống tay 3ngồi dậy 4dtrên long csàng.

Lệnh 6Viên không dkhỏi kinh dngạc, ánh 61mắt thu 92về từ etrong cặp f9mắt đen 41láy mà sâu a9đến vô 5tận kia, e5nàng không 6phát hiện era y đã 54mở mắt edtừ lúc fnào. Cúi 7đầu cười 98khẽ, để 7mấy lọn 17tóc trượt b6nhẹ qua 43những ngón atay thon dài, c7mảnh khảnh, 11Lệnh Viên 4thấp giọng b0nói: “Là 3evì thấy 3fHoàng thượng bbđã trưởng 95thành hơn 0xưa rồi.”

Trong d6lời nói f1rõ ràng 37còn có ý ctứ khác.

Dường b9như Thiếu aađế chẳng chề để cctâm, y ngồi 50xếp bằng, d7đối diện cvới Lệnh bViên, trong aegiọng nói b2còn có chút 9uể oải: b5“Cô cô 2đúng là f2khách quý 3của điện 09Tuyên Thất 2này đấy!”

Giọng 4nói của bThiếu đế avọng ra b8từ trong 8màn, có f4chút mỏi 6amệt nhưng a2lại vô 2cùng rõ 7ràng.

Lệnh 6Viên cười eddịu dàng, 97nói: “Không 35phải Hoàng 4dthượng 8đang chờ bcô cô tới cfsao?”, nói 23rồi nàng 55liền ngoảnh 29đầu lại, 85trên chiếc 86bàn tròn 1elàm bằng dgỗ lim phía 5sau lưng e5đã được 5fchuẩn bị casẵn đồ eeđiểm tâm 9và hoa quả, cbkhi nàng 6bước vào fcthì đã 21nhìn thấy 27rồi.

Thiếu 40đế hơi 0ngước mắt 74lên, liếc 3nhìn dung cnhan tuyệt 2đẹp của 7nữ tử 54trước mặt, csau đó nhanh ccnhẹn xoay e7người đứng 3dậy, đưa 9tay ra trước 1emặt Lệnh 7Viên, tươi bcười, nói: 26“Xem ra dcô cô đã f5có chuẩn 64bị sẵn ebrồi mới 6tới đây.”

Giọng aThiếu đế 9rất nhẹ anhàng, lại 91đúng lúc ebên ngoài 20có con chim 3bay qua, làm 85vang lên amột loạt 5những tiếng b4“lạch b8phạch”, 16nếu không f0nghe kĩ thì dgần như 1akhông thể 11nghe thấy. e © DiendanLeQuyDon.comLệnh Viên 5chỉ khẽ 80cười một etiếng, đưa ctay ra, mấy 2ngón tay cthon nắm 2lấy bàn 5tay y rồi dfvin vào đó ddmà đứng 0dậy.

Nhẹ 20nhàng cất 3bước qua atấm thảm 0trải sàn 5bằng da fehổ, bên ddtai vang lên 2ctiếng bức 2rèm châu 98khẽ va chạm f1“ting tang”, 8dLệnh Viên 7engước mắt 61lên nhìn, 7thấy y đã akhom người 36kéo một echiếc ghế dra cho mình, cfnơi đáy dmắt ẩn 4chứa nét 29cười: “Mời cecô cô!”

Lệnh cbViên mỉm 77cười ngồi 2xuống, dịu fdàng nói: 02“Thời agian này fHoàng thượng alại gầy 2hơn rồi, 0anhững việc 4ckhông quan 1trọng cứ 39giao cho người fbdưới đi 4làm là được.”

Thiếu 8đế cười, 9eđáp: “Người 4dưới đâu dcó tận 63tâm được c4như cô cô. 2 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu enăm nay, cnếu không 67có cô cô, 9ftrẫm đã 0không có 0angày hôm f0nay rồi.” 7Y dừng lại 4fmột chút 27rồi lớn 21tiếng hô: 0“Dâng trà!”

Một 7cung nữ 3ngự thị flập tức 1dbước vào, 8nhưng cũng 91không dám 3ngước mắt ablên, sau dkhi dâng 8trà liền 0vội vã 5lui ra ngoài.

“Cô 73cô hãy nếm cthử xem!” 7Y nhấp một 3cngụm trà crồi nhắm 65hờ đôi 5mắt, tựa 2như đang fetừ từ e4thưởng 5thức những 80dư vị bên 9trong.

Lệnh aViên cũng 6ecúi đầu, 16khẽ nhấp dmột ngụm, 2không đậm 06không nhạt, 41trong miệng 1dcòn lưu 38lại hương 67thơm, quả 5fnhiên là 3trà ngon.

Thiếu 3đế vẫn e0khẽ mỉm b5cười: “Dương aphi nói, eđây là etrà Dương 0Ngự Thừa bftặng cho 10nàng ấy, flại dùng anước tuyết c9cất đủ 5bba năm để f1pha, nhìn 3dáng vẻ ccô cô, chắc 0cũng cảm 1thấy nó akhông tệ a6đúng không?”

Nàng c2còn chưa 45lên tiếng, ay đã nhắc 74đến trước 1crồi.

Lệnh 8Viên đậy 49nắp chén 51trà, nhìn athẳng vào a4vị Thiếu 6cđế trước 97mặt, hơi 2dnheo mắt, d6cất giọng 44bình tĩnh: e“Vậy Hoàng 08thượng fmuốn làm e2thế nào 8đây?”

Y dvẫn đang 54thưởng e9trà, nhưng eelại tò 09mò cất atiếng: “Sao d5cô cô lại a6tới hỏi 4trẫm? Dương 50Ngự Thừa 4đã dám ckháng chỉ, 3etất nhiên 9phải xử 6theo tội 0adanh kháng 8cchỉ rồi. 4 © DiendanLeQuyDon.comPháp kỷ 5mà không 6nghiêm, trẫm 3cũng khó b3có thể 2bình phục 9thiên hạ. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐây cũng 1là điều 04cô cô đã 2dạy trẫm.”

Hay a3cho câu: 08“Pháp kỷ cdkhông nghiêm, 8bkhó có thể bbình phục 1thiên hạ.” e3Đôi mắt dLệnh Viên dthoáng xao 38động, Thiếu 1đế càng 8lúc càng accười lớn, anàng hơi 83cúi xuống, 7cất tiếng a1gọi: “Thế 40Huyền!”

Rốt 7cuộc nàng f4cũng gọi 3tên mụ 51của Thiếu 1đế rồi.

Thế 8aHuyền, khắp e6thiên hạ 73rộng lớn, 8echỉ có 65mình nàng 2từng gọi dcái tên 6bnày.

Thiếu 9eđế vẫn aanhớ như d8in năm đó, eThái hoàng dthái hậu 11bí mật 3triệu Trưởng 0công chúa bvề kinh, dgiao toàn efquyền triều 32chính vào 0tay nàng. 55 © DiendanLeQuyDon.comTừ đó adđến nay, 5nàng chưa e0từng gọi 16tên y thêm 5elần nào dnữa, mà 16luôn chỉ 47có hai chữ 83lạnh lùng 67– Hoàng bthượng.

“Hà chà…” 5cThiếu đế 71không kìm eđược bật c4cười, chiếc 3chén sứ 0vẽ màu a7thủ công 40chậm rãi d9xoay tròn atrên những f1đầu ngón dtay, trong edgiọng nói 5fcủa y mang 7atheo vẻ 96giễu cợt: 0“Trẫm a5không biết 80tại sao dmột Dương 1Ngự thừa anhỏ bé 2cũng có cthể khiến fcô cô trở fnên như 09vậy? Bây 77giờ cô 6cô đang 3bdùng thân f9phận trưởng dfbối để 09ép trẫm 70ư?”

“Thế 8fHuyền, ta 40không phải 42kẻ địch 27của cháu.” c4Nàng chăm eachú nhìn 09vào mắt c3y, từ sau 8khi Thái dhoàng thái ehậu qua b5đời, nàng f2và y vẫn feluôn đối 6đầu đến 9tận bây 55giờ. Nhưng 6enàng không afphải kẻ ađịch của 8cy.

Nét 9chân thành 3chan chứa 2nơi đáy 6bmắt Lệnh 6Viên khiến dtrái tim 3Thế Huyền fxao động. 0 © DiendanLeQuyDon.comY bỗng cau 8cmày, đứng 15dậy nói: a“Đã như 38vậy, sao 6cô cô không bgiao quyền clực, để 4trẫm đích 26thân chấp 6chính!”

Lệnh 7eViên giật 3mình, vội 3vàng cất d5tiếng: “Đích f8thân Hoàng 8thượng 8chấp chính 39là chuyện 0sớm muộn 8mà thôi, bchỉ cần 97Hoàng thượng dlập con atrai của 7eĐoan phi 3làm thái 00tử…”

“Cô 0cô cảm 8thấy tính 0mạng trẫm dkhông còn 33được lâu 0nữa sao?” 6Y hậm hực 98hỏi.

“Thế 7bHuyền…” 2Lệnh Viên 8cũng cảm ccthấy Thiếu 98đế còn btrẻ, lập 8thái tử 80bây giờ ecó lẽ là 3quá sớm, 3nhưng Thái 7bhoàng thái 4ahậu trước 11lúc lâm 2chung đã 1dặn dò, cachỉ như 7vậy mới 3acó thể bccho y đích 2thân chấp 91chính. Lệnh 1Viên tuy 3ckhông biết a2tại sao elại như 96vậy, nhưng a1cũng chỉ c8có thể 02ghi nhớ ckĩ chuyện f4này.

Thế 50Huyền cười 24giễu cợt: 0“Rốt cuộc 9cô cô cũng 2giống bà 7ta thôi!”

Lệnh 0Viên đứng 0bật dậy, 0lớn tiếng 19quát: “Nói 2xằng bậy! afHoàng tổ e8mẫu của bHoàng thượng 47xưa nay luôn 19muốn tốt 7cho Hoàng athượng 41thôi!”

Y 8thu lại anụ cười, 1nhìn nàng 6chăm chú, dcchậm rãi dnói từng 55chữ một: c“Muốn 01tốt cho 53trẫm mà b6lại không 9giao quyền 9cho trẫm, 82ép trẫm 34phải lập f9thái tử, 5rồi khiến 7mẫu hậu 26của trẫm bphát điên 6hay sao?”

Ngoài 8kia, những 3ngọn gió 72lạnh băng e9không ngớt d6rít gào, 2tựa như a8không có 3điểm khởi dađầu và c4kết thúc, 7tàn phá 51khắp nơi.

Đại etrưởng 82công chúa 55từ điện 6Tuyên Thất 2đi ra, đứng 02bên cạnh 8hồ nước 9ftrong veo 78này rất 8lâu rồi. ba © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 47không kìm d8được, 04bước tới cfkhoác chiếc 1fáo choàng dcho nàng, e4thấp giọng 9nói: “Công 37chúa nên b8quay về, fở đây dgió lớn, 7bngười nên fchú ý giữ 14gìn sức 6khỏe.”

Chẳng e2ai biết 4ctrong điện dTuyên Thất f5vừa xảy 5dra chuyện 1gì, mọi cngười chỉ 71thấy sắc 25mặt Công 96chúa không 9dđược tốt 64lắm, nhưng a4không ai 79dám hỏi blấy nửa 8câu.

Hoàng 4bthượng davà Công d2chúa tuy 36là cô cháu, d9bề ngoài aluôn ôn abhòa, khách 6sáo với 99nhau nhưng 7thực ra, 1hiềm khích 8giữa hai cngười lại 4vô cùng 2sâu sắc. e © DiendanLeQuyDon.comChuyện này 7bắt đầu ftừ lúc c3nào, e là f1trong cung 8chẳng ai 1bcó thể 68nói rõ được.

Lệnh bViên hơi a6ngước mắt 86lên, ánh 9mắt dừng 32trên một 5dải màu 39xanh giữa 5ehồ, nàng 5khẽ cười emột tiếng, 0nhẹ nhàng ecất bước, alạnh lùng d3nói: “Đến 4thiên lao.”

Ngọc 95Trí cả 8bkinh, thốt 54lên: “Hoàng 4thượng 4có lệnh, 3bất cứ 4người nào 1cũng không 38được đi 2dthăm Ngự fbThừa đại fnhân!”

Anh cTịch cũng 97muốn khuyên 7nhưng lại 5nghe Lệnh 79Viên khẽ 73nói: “Cái 4gọi là 4bất cứ 5người nào 3fđó không 9bao gồm 3abản cung.”

Đoàn 58người cứ bthế đi 5xa dần. 0 © DiendanLeQuyDon.comPhía sau b2một gốc 6cây dẻ 6ngựa, Thiếu bđế chắp 9tay sau lưng, 8đứng lặng 0lẽ với bchiếc áo 6khoác mềm 1trên người. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrung thường c9thị Vương 9fĐức Hỷ 39đang chăm 89chú nhìn 8dvề hướng 87Đại trưởng 3công chúa f7vừa đi b2khuất, chợt 6nghe Thế 8Huyền nói: 7“Rốt cuộc fđã đi rồi.”

“Đi eeđâu?”

Vương 7Đức Hỷ 3dbuột miệng 0hỏi, rồi 71mới biết 2mình lỡ 07lời. Hắn 8muốn thỉnh c0tội, nhưng 31Thế Huyền e1đột nhiên b9bước về c9phía trước, 7ckhẽ nói: 7b“Trẫm 61đến cung b1Chung Trữ dthăm mẫu 4hậu một 6chút.”

* f* *

Nữ 99tử đứng etrước gương 1dvận một c1bộ cung 04trang màu f8đỏ, trên 7búi tóc 9ccài một d6cây trâm bngọc càng 8tôn lên clàn da trắng cmuốt của 98bà, lớp 6phấn son 48vừa khéo 1fche đi những adấu vết 9thời gian dlưu lại atrên khuôn emặt xinh bđẹp ấy. e3 © DiendanLeQuyDon.comNữ tử a9nhìn mình e3trong gương, 79nở một anụ cười dsi ngốc.

Thế 07Huyền ngẩn d9ngơ đứng 8sau nữ tử bấy, đầu cdngón tay btrỏ cọ afmạnh vào 9echiếc nhẫn bngọc đeo f5trên ngón 3cái.

Nhớ anăm xưa, 6mẫu hậu 0cuy phong đến cfmức nào? e4Nữ nhân 77được Thánh 0bVũ Đế 5csủng ái 5nhất, thân 6fmẫu của 3aHoàng thái 9tử… Nhưng 22giờ đây, 6ai có thể 8bnghĩ người 33phụ nữ 4dđiên khùng 68này chính blà Thôi 6Hoàng hậu 1đứng đầu d5lục cung dnăm xưa?

Sau 1khi phụ ehoàng băng ehà, dường b0như tất 8cả đều athay đổi.

Ánh 9mắt Thế 8aHuyền dần 17trở nên ctrầm lắng.

Thôi 1bThái hậu 85đưa tay 3fchạm nhẹ 3fvào cây ftrâm ngọc ftrên búi d1tóc, cười ahỏi: “Thúy 37Lạc, ngươi 36nói xem, 8bản cung ctrang điểm bthế này, aliệu Hoàng athượng a7có thích edkhông?”

Cung 62nữ Oanh 77Hoan hầu cchạ bên 5ecạnh Thôi 16Thái hậu 8có chút 9sợ hãi, 42ngoảnh đầu 70sang liếc e9nhìn Thiếu 07đế, thấy 7y hơi cau 1cmày rồi akhoát tay dmột cái, 2Oanh Hoan fvội vàng 67khom người 6lui ra ngoài.

Trong 8agương xuất ehiện khuôn emặt anh 03tuấn của feThiếu đế. fa © DiendanLeQuyDon.comNgón tay bThôi Thái chậu chợt fdừng lại, dbên khóe bmiệng xuất f7hiện một 15nụ cười: 38“Sao Hoàng e8thượng alại tới a4đây?” 79Bà ngoảnh 6dlại, cười a3ngượng bngùng: “Nha f0đầu Thúy 3Lạc đó 13càng ngày bcàng to gan 86rồi, không angờ lại 7dám không 9cnói với a6thần thiếp!”

Thế 0Huyền đưa 4tay ra, giúp 48bà chỉnh blại chiếc etrâm ngọc. 03 © DiendanLeQuyDon.comCung nữ aThúy Lạc 81hầu hạ 70bà đã chết 1từ mười 5fnăm trước, fbnhưng mười dnăm trôi 3qua, bà vẫn 2coi Oanh Hoan 6elà Thúy 9aLạc, còn 34y thì bị 19cho là phụ d8hoàng của bay. Thế Huyền 9không cự 9blại mà 29ngồi xuống 3bên cạnh 77bà, nhẹ bnhàng cất etiếng: “Dương 1Thượng 6Ngọc đã 0cngồi ở fvị trí 8eNgự thừa carất lâu 4rồi, trẫm 06muốn mượn acviệc ban 6hôn lần 3enày để 0trừ bỏ chắn.” 7Y biết trong 8lòng Dương b4Ngự Thừa 0dđã có người 3khác, ắt 30sẽ không edtiếp nhận f8việc ban 00hôn, cho 3nên kháng cfchỉ chính blà cái cớ 2thích hợp danhất. Chỉ 0là…

Trước acmắt Thiếu 2đế dường anhư lại 2xuất hiện fbóng dáng byếu đuối 9đó, bên 5tai vang lên enhững lời abnói vừa c7rồi…

Y 4chậm rãi 6cười, nói: 2d“Mẫu hậu 1ecó biết b2không, không 7ngờ cô 07cô lại 0nói Dương 9Thượng e7Ngọc và 1cô cô đã angầm định aở bên nhau fsuốt đời, 82cho nên y 94không thể 4lấy Vĩnh 6dHuy! Trẫm eecho rằng, fbao nhiêu 54năm nay chỉ c1có Thẩm cNgọc Trì a8từng giành 7được trái 1ftim cô cô, 5chẳng lẽ f5trẫm đã 9nhầm?”

Thôi 0Thái hậu ctỏ ra nghiêm d0túc lắng f0nghe, nhưng bngay sau đó 4lại cười, 72nói: “Hoàng 29thượng cchớ quên, e7hôm nay người eđã đồng 8fý cùng thần 8thiếp đi 94xem việc cchọc hành fccủa Thái 6tử. Lần 4ctrước, 96thầy giáo 1đã khen eThái tử 79học giỏi, 05người còn 22nói sẽ 74có phần 44thưởng ccho nó nữa 5đấy!”
Thế 2Huyền cười 9anhạt một ftiếng, vẫn 2dnói với 5dgiọng hờ fhững: “Trẫm 89vốn cho 8rằng cô 1cô không 0bphải hạng e8nữ nhân bchịu hy 3sinh hạnh ephúc của d4mình để bđổi lấy 24quyền lực, 5thì ra trẫm 2đã nhầm 86rồi.”

Thôi faThái hậu f6vừa nói 5vừa định dđứng dậy: 2“Thần cthiếp phải 4đi chuẩn 00bị chút 92đồ điểm 9tâm mà Thái 7tử thích 63ăn đã.”

Bàn 2tay Thiếu 4eđế đang cnắm tay fbà ta không dehề buông 4lỏng, bà 57ta lưu luyến 6đưa mắt 62nhìn y, đáy 1mắt tràn 6ngập thứ etình cảm 52dịu dàng, farốt cuộc 5cũng không 0fđứng lên d7nữa: “Vậy 96thần thiếp 6sẽ ngồi bfvới Hoàng 2ethượng 9thêm một felát. Đúng d3rồi, mấy 88hôm nữa 2là ngày d6mừng thọ 1của Thái e5hậu, Hoàng athượng d0có ý gì c4hay thì nói 1fvới thần 5thiếp đi!”

dlẽ vì nghe fdnhắc đến f1Thái hoàng cthái hậu, 3cánh mắt 75Thế Huyền 6lập tức 80trầm hẳn bxuống, y 53không tiếp 10lời mẫu 47hậu mà 0vẫn nói bchuyện của 28mình: “Trẫm 4đã đồng a6ý rồi, 6liệu cô 0ecô có lấy 6Dương Thượng 5Ngọc thật 6không?” 68Chẳng lẽ 64Đại trưởng 0công chúa alại chịu 01hy sinh sự etôn nghiêm 71của mình, bdchỉ vì fmuốn giữ 89tính mạng 2của Dương 1Thượng 8Ngọc?

Thiếu 8đế lại 3cau mày, cnói: “Nhưng 90trẫm không 4cam tâm! 8Trẫm vốn bcó thể 12trừ bỏ 3Dương Thượng 5Ngọc, cô 24cô không beyêu hắn, 1tại sao 96phải làm 5như vậy? 8aMẫu hậu, 49người nói 54gì với 47trẫm đi!”

Thôi d5Thái hậu 2cdường như 6dbị y làm 9cho sợ hãi, 4bcặp mắt 82mở to, nhưng dangay sau đó blại cười, 4nói: “Hoàng b9thượng 4việc gì 2phải tức cgiận, Thái 0tử vẫn 22còn nhỏ, 8thỉnh thoảng adlàm sai một fdvài chuyện 2thì cũng 32có sao đâu!”

Giọng d4nói của 81bà hết 39sức dịu 15dàng, còn 3tràn ngập 0etình thương dyêu khiến 2trái tim dađang xao a9động của f4Thế Huyền abình tĩnh atrở lại. 4 © DiendanLeQuyDon.comY khẽ thở b8dài, mỗi 35lần y tới fđây, hai 5bngười đều 57ngồi thế 8này, rồi a7bắt đầu eemột cuộc d2đối thoại 52chẳng ăn 6nhập gì cvới nhau. 9 © DiendanLeQuyDon.comRất nhiều eblúc Thế 2Huyền nghĩ, 5nếu mẫu 71hậu vẫn 0ecòn tỉnh 46táo, chắc 53y sẽ không 4phải sống 35trong cảnh 6cô độc 72và trơ trọi 9như thế b3này.

* 2* *

Trong 27thiên lao, f9mọi thứ 4chìm trong ftĩnh lặng.

Bỗng acó một 8acon chuột 2dkêu “chít 19chít” chạy 0qua, rồi 5dnam tử đột 4fnhiên quỳ 6bxuống, làm 67sợi dây 1xích nặng 3fnề phát fra những 7tiếng “leng ckeng” lạnh 23lùng. Lệnh 6Viên bất 40giác nhíu 97chặt đôi cmày, lắng 1nghe Dương aNgự Thừa earun rẩy 9dcất tiếng: 4“Công chúa 26không nên 0như vậy!”
Ngay 8từ đầu, 86y đã ái 5mộ nữ 4dtử đang 6đứng trước bmặt này.

Mười d0năm đèn fsách, ngày 2ngày vào 6etriều, tất 7cả đều 69vì được 98ở gần 6nàng hơn 4một chút, 7ctất cả b8đều vì d7cơ hội 9dđược cầu 1thân nàng.

Nhưng 05rốt cuộc d0y vẫn chậm amột bước. 12 © DiendanLeQuyDon.comNgày đó, 0Thái hoàng 5thái hậu 8đích thân a7chỉ định 8phò mã gia, 93rồi chính 5Thánh Vũ 4Đế lại 5ban hôn. 64 © DiendanLeQuyDon.comTrong mắt 14mọi người, 34nàng và 2fPhò mã từng dlà một 42cặp tình 2dnhân đẹp 6biết mấy. 6 © DiendanLeQuyDon.comCho nên y 10tự nói 4với mình 35rằng, đừng c0nên hy vọng dhão huyền 8nữa, y không 6thể đem 0lại hạnh ecphúc cho c2nàng, nhưng b1y có thể 31dốc sức ephò tá Hoàng 6thượng, 2để nàng 74được sống 41trong cảnh fthái bình, fkhông phải 2ưu lo gì eccả.

Đáng 2etiếc, Phò 54mã đã chết 6rồi.

Thái c3hoàng thái 6hậu còn f0đẩy nàng cvào trung 02tâm quyền 99lực tối dcao của 6Bắc Hán.

Y echẳng thể emang lại dcho nàng bđiều gì, c4chỉ có 6cthể một 5lòng một 2ddạ trung cthành.

Vị 7trí phò bbmã, trong 8lòng y hiểu f1rõ, từ 1đầu chí 0ecuối chưa 9từng có 9bkhoảnh khắc 2nào dành dfcho y.

Quỳ a1trên nền 3đất ẩm 3ướt, lạnh f3băng nhưng 6lúc này, 25trong lòng 8Dương Thượng b5Ngọc lại a1cảm nhận f3một sự a8ấm áp. 4 © DiendanLeQuyDon.comY khẽ cử 71động đôi dbtay đang 2amang xích 42sắt nặng 0nề, bình 5tĩnh nói: 9“Trong lòng 22Công chúa b6chắc cũng b0hiểu rõ, efdù người 43có thể 5bảo vệ 0thần lần fnày, nhưng e0không thể 00bảo vệ fbthần mãi a9được. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐiều Hoàng 6thượng 7muốn, hẳn bCông chúa chiểu rõ d8hơn bất ecứ ai.”

Điều aThế Huyền f4muốn, không egì khác 4ngoài thực aquyền ở 9Bắc Hán cnày.

6eđiều này, f8Thiếu đế 6đã cố 1gắng vượt dqua vô số 4chông gai. 3 © DiendanLeQuyDon.comDù là nàng fhay Dương d1Ngự thừa, cdđều là a5những vật e5cản trên e3con đường 9y tiến về 1bphía trước, 2y sẽ không d3tiếc bất 8cứ giá anào để 2trừ bỏ 42hai người.

Sóng 34mắt đung f1đưa, Lệnh cViên khẽ 1mỉm cười: 9d“Nhưng 9bản cung 47muốn ngài 9asống.”
Giọng afnàng trong 9trẻo, rõ 94ràng khiến 52đôi bờ 1bvai Dương 25Thượng dNgọc hơi darun rẩy. 5d © DiendanLeQuyDon.comY không kìm fđược khép b7hờ đôi 1mắt, khẽ 3nở một dnụ cười 3tự giễu: 3e“Thần 6từ chối 76cưới Công 9chúa Vĩnh 52Huy vì không 1muốn hủy 85hoại cuộc 3fđời nàng 8ấy, trong 64lòng thần 8từ lâu 95đã có người 7khác rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comThần từ 6chối cưới bĐại trưởng ecông chúa cngười, 0ecũng là 03vì không 01muốn hủy 59hoại cả 2dcuộc đời 3người.”

Bởi avì người 65trong lòng anàng không ephải là 7y.

“Thần 28không muốn a8Công chúa a1phải hối efhận cả f5đời!”

“Bản 2fcung sẽ ekhông hối 79hận!” 3Lệnh Viên 98hờ hững b0trả lời.

Người 7đang quỳ 0adưới đất 4dkhẽ nở c2nụ cười 8thê lương, 5lưng vẫn ekhom hẳn 1xuống: “Công 2chúa hà e5tất phải 2lừa mình, eclừa người 8enhư thế…”

Chưa 7nói xong, 2bbên ngoài fechợt có 1tiếng bước achân vọng fdđến.

Một fcgã thái 1giám vừa d7thở dốc 6dvừa bước 9tới dâng 1lên một e5bức thư. 90 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch ftò mò đưa dmắt liếc enhìn, chỉ cthấy trên 1bức thư cđó có một 4miếng ngọc 63nhỏ. Đó 17là mảnh 4ngọc do 5Thánh Vũ f0Đế ban a3tặng nhân 6dịp sinh 3nhật mười btuổi của 3Công chúa, 6được làm 84từ ngọc 5dHòa Điền dhảo hạng, 0khắp thiên 1hạ chỉ b1có hai miếng, amột được 09ban cho Đại 4trưởng 3công chúa, dmiếng còn f4lại được 55ban cho Công 1chúa Hân b2Huy bị gả 7đến tận aNam Việt.

28miếng ngọc acủa Đại 6atrưởng ecông chúa, 11nếu Anh c4Tịch nhớ 6không nhầm, 4hôm cuối acùng ở 37chùa Ngọc dTuyền, Đại 3trưởng 9dcông chúa 4đã tặng dnó cho tiểu dcông tử d9nhà họ 9Bùi ở Khương cChâu.

Anh 6Tịch hơi 37nhướn mày, b6Bùi lục 1thiếu gia fđã đến 2fThịnh Kinh brồi sao?



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.07.2013, 01:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3425
Được thanks: 3862 lần
Điểm: 9.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 10
Chương 64.

Thứ eamùi lạnh 9lẽo của athiên lao 1đã lan tỏa 8khắp không egian.

Ngọc 02Trí lặng dlẽ kéo 3ống tay 6áo của f6Anh Tịch, 8thấp giọng e7hỏi: “Là 0ùi thiếu 7ia sao?”

Anh 1bịch khẽ 2ật đầu, 6hìn thấy 8arên khuôn c9ặt xinh 6đẹp của egọc Trí cđầy vẻ cinh ngạc. 53 © DiendanLeQuyDon.comAnh Tịch 74ũng cảm 38hấy kinh b8gạc không f7ém, Bùi 0ục thiếu aia đó là 91on trai nối aõi của 1hà họ Bùi, eại là con cà cả, cũng 4à nam đinh e2uy nhất. b5 © DiendanLeQuyDon.como đó, nhà eọ Bùi hết cức yêu 48hương, chiều bhuộng y, 7hi Bùi lão 5bhái gia còn 78ại thế 08đã đích 6hân đặt dên cho y a5à: Vô Song.

Độc c5hất vô fhị, thiên 1hạ vô song.

Bùi 82phu nhân dkhi sinh y, 4vì khó sinh 4mà chết, 88đúng lúc 67việc làm a5ăn của ddnhà họ 0Bùi lâm 97vào cảnh 1khó khăn. c © DiendanLeQuyDon.comThầy tướng 71nói, trời a3định nhà chọ Bùi f3vốn không 9có con kế 9cnghiệp, 9bây giờ acó con như 41vậy là 8do trời 89cao thương 8dxót, nhưng 7nhất định 37phải gửi 83đứa con enày vào fchùa để 20tu hành, 20chỉ như 3vậy mới 0có thể dhóa giải 24nguy nan cho cdBùi gia.

Hơn 24nữa, trước cnăm hai mươi btuổi, y 7không được cra khỏi cchùa, cũng bkhông được 4gặp ai.

Anh daTịch và f1Ngọc Trí dtừ lâu d3đã muốn eđược nhìn 8athấy khuôn f8mặt thật 23của vị 97Vô Song thiếu dgia này, 1bây giờ 9bnghe nói by đã tới 8Thịnh Kinh, 96bất giác 7cả hai đều f7cảm thấy 60vô cùng 9tò mò.

* 8* *

Lúc enày, trong efVân Lai khách aađiếm, người 4ra kẻ vào 5cnườm nượp, fvô cùng bnáo nhiệt.

Đám etiểu nhị 5ckhông ngừng a7hò hét, 12chạy tới fchạy lui dhầu hạ 12từng bàn, 67rất bận crộn. Ông dchủ có bvẻ buồn 8bực, tính 7ctoán bằng 1dchiếc bàn 74tính trước fbmặt. Ngoài e2cửa có 67một bóng b3dáng yểu dđiệu bước 4dvào, thoang 56thoảng mùi 5hương khinh 4la thanh nhã. 6 © DiendanLeQuyDon.comChẳng rõ 9cai đã “ồ” 0lên một f2tiếng, khi aông chủ b2ngước mắt 58nhìn lên, 5bliền ngây 5người.

Vân bLai khách cđiếm là 5cquán trọ 4hàng đầu fở Thịnh eKinh, ông aechủ tự a4thấy mình 4gặp các dbậc quan 2viên hiển bhách cũng 59nhiều, nhưng 25chưa từng b0thấy nữ btử nào cdxinh đẹp 9dđến vậy. 9 © DiendanLeQuyDon.comVẻ đẹp acủa nàng 6không phải csự nhu mì 5như các 9nữ tử dbình thường, 0mà ẩn sau 1nét điềm eđạm còn ccó vẻ sắc 4bén khiến 2người ta 7không dám anhìn thẳng. b © DiendanLeQuyDon.comÔng chủ 2vội vàng f4cười một b6tiếng, đi 8vòng tới 67nghênh đón: 27“Tiểu 12thư, muốn f4ở trọ dsao?”

Ánh 86mắt sắc bfbén nhìn 7dlướt qua 3những người 2trong đại csảnh một 9lượt, rồi 90Lệnh Viên a1hơi cau mày, fthấp giọng e1nói: “Tìm 1người. d © DiendanLeQuyDon.comBùi Vô Song.”

Giọng 20nói trong 4atrẻo của 3anàng vừa dmới dứt 7đã nghe f0thấy một 26giọng nói erắn rỏi, 0mạnh mẽ 8vang lên 5từ phía d4trước: 9“Kiều 2cô nương!”

Kiều f6Nhi là tên f8mụ của 58nàng, trên 0đời này, 3ngoài mẫu 99hậu thì bechỉ có dduy nhất 29một người 2từng gọi cnàng như 5ethế.

Anh 6Tịch nhìn 9thấy nam 7etử đang eđứng bên acửa, lập 7tức nở 3enụ cười fvới y, rồi b2quay sang 1nói khẽ: c“Tiểu 2thư, là 7Bùi Nghị.”

Nam 21tử đó cmặc bộ 70đồ màu 9xanh sẫm, fmột tay 76vén bức 1rèm nặng 04nề lên, 22lúc này 2đang đứng 66bên cạnh 22cửa nhìn bbọn họ.

Bùi 3aNghị họ d2Bùi, nhưng 6lại không cephải người anhà họ 1Bùi. Nghe 36nói vào bamột mùa ađông giá 52rét, Bùi elão gia phát bhiện thấy cemột đứa 27bé sắp dchết đói 2trước cửa 0nhà, liền b4tốt bụng 7thu nhận, 9bđồng thời 1sinh lòng 8thán phục 9vì nghị 25lực của 75y, nên đã ađặt tên clà Bùi Nghị. 97 © DiendanLeQuyDon.comVề sau, ffy một mực 45đi theo hầu fhạ Bùi 91Vô Song.

Ngọc 1Trí hơi 19ngẩn người, celiền thấy abóng người d5trước mặt 21bỗng di bdchuyển, 9enàng ta cũng 4vội vàng bcất bước 5cùng Anh 24Tịch đi desát theo 1sau Lệnh 4Viên.

Bức e3rèm nặng cnề hạ bxuống, ngăn facản những 5làn khí 68lạnh phía 3sau lưng.

Không 6ekhí bên e0trong khác 47hẳn so với 06ở đại 2dsảnh bên d7ngoài, ấm fáp như mùa 38xuân. Điểm 3bđặc biệt dở Vân Lai afkhách điếm 4chính là 2chỗ này, 8nơi hậu 3uyển có 6một dòng 5suối nước bnóng thiên 9nhiên chảy bqua. Trúc 4dẫn đường, eađá phủ 0lối, những ephiến lá atrúc xanh 6biếc dập fdờn giữa f2dòng suối 7nước nóng fftừ từ 56chảy đi, 4tỏa ra mùi a3trúc thoang 04thoảng, ckhiến người ata say đắm.

Nghe anói đây 63là nơi được 3các văn bnhân mặc b9khách vô 95cùng yêu 9thích, nhưng 80Lệnh Viên a1lại chưa ađến bao 2giờ. Có bđiều, mới 3đi được 5mấy bước, 8trên người fnàng đã d1túa một 2clớp mồ aahôi. Ngọc e2Trí lập 5tức giúp enàng cởi bchiếc áo 0choàng trên 9fngười rồi 1ôm vào lòng, 86Lệnh Viên e1ngoảnh sang 8nói với 5Bùi Nghị: a4“Sư thúc 11cũng thực 87biết hưởng 99thụ.”

Bùi a1Nghị cúi 11gằm mặt, 94trả lời 6một câu 2bchẳng ăn 4nhập chút 68nào: “Thiếu dgia đến bakinh thành 78đã được bmấy ngày 24rồi.”

Chỉ 3emột câu 0nói đã 2dkhiến đôi 26hàng lông 59mày của dLệnh Viên 6fhơi dãn 4ra, nếu 6không phải efđã đến 6bmấy ngày, 4làm sao Bùi aVô Song có d8thể tìm 5được một d7nơi thanh 7nhã như abvậy? Nàng bkhẽ “ồ” b4một tiếng d1rồi không 4nói gì nữa.

Phía dtrước là amột gian 1nhà tao nhã, ecánh cửa 9trổ hoa 5màu nâu 4fsậm đang 28khép chặt, 1nhưng từ acbên trong 6clại có 7tiếng đàn 6du dương dvọng ra, 0kèm theo 9tiếng suối 7dchảy róc 90rách, thấm cdvào lòng 62người.

Lệnh dViên dừng 2chân ngoài 6cửa, khẽ egọi hai etiếng. Trong 2nháy mắt, atiếng đàn eeđột nhiên 29dừng lại.

Nàng 79gọi y – asư thúc.

Ngay a0từ khi mới 4bsinh ra, Lệnh 8Viên đã b6được đưa 76vào chùa 4Ngọc Tuyền, dnàng luôn b5được phương f4trượng 27trong chùa flà Minh Viễn b2đại sư 5fchiếu cố, 7và nàng f9cũng không 0tiếc gọi 0ông một 1atiếng sư 8phụ. Tuy f3Minh Viễn f2đại sư bdùng đủ 56mọi cách 7fngăn cản 27nhưng vẫn 9không sao 1thay đổi f4được tiếng d8“sư phụ” 5của Lệnh 6Viên.

Phụ 22hoàng, mẫu chậu của eenàng có 3thể đưa 1fnàng tới d8vùng đất f7xa xôi, hẻo 7alánh này, 8chẳng lẽ 5còn để ctâm tới 7sự tôn bnghiêm của 1amột công b7chúa như 2nàng hay 3fsao?

Vậy dthì, gọi c7một tiếng 6“sư phụ” 39có gì không 5được?

Tuy 7nhiều năm c3đã trôi 9qua, nhưng 0mỗi lần anhớ lại 1chuyện cũ, 6Lệnh Viên d4vẫn không 8khỏi thầm bcảm thán, 22nếu không c2có sự dạy 05dỗ tận 99tâm của 1sư phụ bnăm xưa, alàm sao nàng 2có thể 6eđối diện a0với biết 0bao ngày 7đêm dài bđằng đẵng 3như bây 92giờ bằng 0một trái 3tim bình 0ethản?

Trong 45chùa có 8rất nhiều 6sư huynh, 33nhưng đối 6với Lệnh e6Viên, chỉ dcó duy nhất 6một người 3là đặc ebiệt.

Y 6chính là 5sư đệ 2để tóc 9tu hành của 6Minh Viễn 8cđại sư, d5Bùi Vô Song.

7lời nói 3của thầy etướng, dBùi Vô Song 1ckhi đó bị ccấm túc 07trong một 66chái nhà 0ở phía 8sau chùa. 6b © DiendanLeQuyDon.comTuy đã cách 5ebiệt nhiều 3năm, nhưng 2bLệnh Viên 1cvẫn còn dnhớ từng 44chi tiết dtrên ô cửa 57sổ làm 94bằng gỗ dđào chưa betừng được fmở, cùng f9với cánh 9cửa quanh 17năm đóng 8chặt của 0bgian phòng.

Tình ecảnh tương 9đồng tuổi 6ấu thơ 2khiến nàng 34không kìm 75được mà fclại gần 58cánh cửa 5đó.

Nàng f1không thể ađi vào, 1cũng không 40thể nhìn 2thấy vị 19công tử 12xấp xỉ a8tuổi mình 1kia. Chỉ adcó Bùi Nghị e9lạnh lùng fnói với 1nàng, đó b0là tiểu fsư thúc 9của nàng, 4pháp hiệu 8“Minh Thanh”.

Trước 5mắt nàng 9dần bị fphủ một 3tầng sương 8mỏng, không 34khí trở 7nên ẩm 67ướt. Cánh 18tay đưa 50ra đẩy 1cửa khẽ edừng lại, ecặp mắt f7trong veo 51khép hờ, dtrái tim 8nàng bỗng b1đập thình cthịch. Nàng 8đã gọi 70y là sư ethúc không dbiết bao blần, giữa chai người 3cũng có c0quá nhiều bcâu chuyện, 19nhưng ở dcách nhau 2một khoảng 0cgần như bethế này, 5ethì đây 7là lần c0đầu tiên.

Tiếng dđàn lại evang lên cddìu dặt, 93trong lòng 2Lệnh Viên 28chợt xao ađộng, rồi 03nàng hít 41một hơi ethật sâu, 2nhẹ nhàng 4đẩy cánh 1cửa phòng.

Thấy cchiếc váy 7atrước mặt 68đã biến f1mất sau 8bức màn, 59hai thị e1nữ cũng 8định bước 9vào theo 3nhưng lại 32bị Bùi 10Nghị ngăn 8elại: “Xin ahai cô nương 6ahãy chờ ebên ngoài f0một lát.”

Anh dTịch vội 20vã đưa 5etay định d0đẩy cánh 8tay y ra, 0dnôn nóng 3bnói: “Sao dthế được? 6Ta phải cvào đó 3hầu hạ edtiểu thư.” dĐôi mắt fthị lấm 8lét nhìn a9vào trong, e2thầm nghĩ, 1suốt dọc ađường 3mình muốn 6eđược nhìn 9dthấy khuôn 63mặt thật 7của vị 7công tử dkia, bây 45giờ làm 3sao cam tâm e3bị ngăn 7lại ở 2bên ngoài f2như thế?

Cánh e9tay đang 9ngăn bọn 68họ rắn crỏi mà 0mạnh mẽ, a9không dễ d6dàng bị 1lay động.

Bên 5trong, từng 0lớp màn 1che lần 8lượt bị bgạt ra.

Gian 5phòng nằm c9ngay giữa 46dòng suối 6nước nóng, 5thiết kế 5cnày có thể 17nói là hợp cblý vô cùng, 46những lớp 6màn che cản 2lại hơi f1nước, bước 4avào trong, 6hoàn toàn akhông còn a5cảm giác aẩm ướt 19và khó chịu bnữa.

Tấm cmàn che mờ aảo, ánh adsáng ôn d0hòa, tiếng 33đàn êm 55dịu, tất dcả hòa bvào nhau 6trong căn 12phòng khiến angười ta 76cảm thấy bvô cùng 9csảng khoái.

Bước e7tới trước dbức màn 32mỏng cuối 27cùng, bóng fdáng của 5nam tử kia 1đã thoáng 36ẩn thoáng chiện.

Lệnh e4Viên đưa 0etay vén màn.

Tiếng d8đàn vẫn dkhông dừng b7lại.

Cuối 9acùng nàng 3đã nhìn ddthấy y, 4nam tử mà 99Bùi lão 3thái gia 64cho là thiên 5hạ vô song.

Tấm c3áo bào rộng 3màu ngà 8ekhoác trên 24một thân 8hình cao e0lớn, khúc abnhạc còn 1chưa hết, by vẫn đang f7chăm chú 48gảy đàn. 08 © DiendanLeQuyDon.comỐng tay 1áo rộng 5không ngừng 4đưa lên 8dhạ xuống, 6fđôi bàn atay khéo 7léo nhảy 5emúa trên 6những sợi 47dây đàn cbtạo ra những 2âm thanh 65tuyệt diệu.

Ánh 5mắt Lệnh 1Viên vô bbcùng sắc 4bén nhưng a8cũng không dthể nhìn 3rõ khuôn 57mặt ẩn 3sau lớp 57vải sa bên cdưới chiếc 3nón kia.

“Ngồi!”

Chỉ 6một chữ e8gọn gàng, bngắn ngủi, 6chẳng thể anghe ra bên 1trong có b3ý gì.

Lệnh 5Viên bước 27lên phía dtrước, 2dnhìn thẳng 6avào y, cười dkhẽ: “Chẳng 7lẽ sư thúc cđịnh nói 6dvới ta rằng, aebây giờ e0người vẫn c3chưa đủ 9hai mươi atuổi ư?”

Y 5vẫn tỏ 7ra rất ung 69dung: “Cớ 0sao lại 19hỏi vậy?”

Nàng 8khẽ cười, 94nói: “Chưa eđủ hai 7mươi tuổi, ekhông được dra khỏi 97chùa, không eđược gặp ebmặt người 6khác.”

Y 5dcũng mỉm 5cười chữa edlại: “Chưa 6đủ hai bmươi tuổi, 8dkhông được 99ra khỏi 40chùa. Kiếp 0này, không 18được gặp 05mặt người 36khác.” 65Tiếng đàn 4dịu nhẹ, 7chẳng thể 13nghe thấy 6chút dối 1trá nào 98ẩn chứa aebên trong.

Lệnh 3Viên bất edgiác ngây d3ra, điều 5nàng biết advốn chỉ d9là nghe đồn 0từ miệng 0người khác. f © DiendanLeQuyDon.comĐôi mày 1hơi cau lại, 7ánh mắt 2nàng vẫn abchẳng di 1chuyển. d © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi ekhom người, ađặt miếng 32ngọc bội 9trong tay f1lên chiếc abàn trước bmặt y, rồi 6bhỏi: “Sư 1thúc có 9việc gấp 2gì vậy?”

Năm e5xưa, ở 2chùa Ngọc 8Tuyền, thân 8phận của 1Lệnh Viên 9luôn được 58bảo mật, achỉ có ccMinh Viễn eđại sư 58biết rõ bnội tình. f © DiendanLeQuyDon.comTrong lần fgặp cuối 59cùng trước 16khi rời 3ckhỏi chùa, b6nàng đã e8nói thật 7cvề thân 90phận của 6fmình cho cBùi Vô Song 5ebiết, còn 6tặng y miếng 17ngọc này 6và hứa 18rằng, nếu 5y có việc d7gì cần, bnàng nhất 75định sẽ ccố hết 7sức để fgiúp đỡ.

Sau 4đó, nàng efbị gả 87đến tận 6Hàm Lăng exa xôi, rồi 0atới khi bftrở về 31kinh nắm 5dquyền trị 4quốc, Bùi c3Vô Song dường 2như đã dhoàn toàn 4biết mất 1ckhỏi cuộc dđời nàng, bkhông lưu 0lại một bchút dấu f9vết dù 3là nhỏ 4bnhất.

Mười 0ngón tay f6thon dài 5đột nhiên bdừng lại 09trên những cdsợi dây 3bđàn, tiếng 5đàn cũng 5biến mất.

Y 43hơi ngước 7mắt lên, 2chậm rãi cnói từng 9chữ một: 30“Ngươi 9không được 7lấy Dương cThượng d9Ngọc!”

Tiếng 31đàn như 9vẫn còn f4vương vất 1đâu đây, enhững bức 15rèm lất 7bphất khiến 9bhương thầm 7xao động.

Giọng 9nói trong 67trẻo ấy 19vang lên 5như một 3tiếng sấm 4dgiữa trời fquang, vang 6bvọng khắp 3ckhoảng không f5gian tĩnh dmịch, có 71thể len bsâu vào a0xương tủy 4người ta 7hơn cả ctiếng đàn 19uyển chuyển 6akia.

Lệnh 9eViên thu 13lại tâm 1tư, ánh bmắt như 2có thể 92nhìn xuyên 3qua lớp evải sa bên efdưới chiếc 04nón kia. 8 © DiendanLeQuyDon.comNàng hơi angẩn ra, 04hỏi bằng afgiọng lạnh 78lùng: “Sao fdsư thúc 1biết chuyện dnày?”

Thế 3Huyền chờ 5eđợi cơ 2hội này 8cđã lâu, 5việc Dương aThượng 6Ngọc kháng 7chỉ y đã 77tuyên bố 7cho bàn dân 0thiên hạ abiết, qua 01đó cắt 1eđứt đường 2lui của a0Dương Thượng 8Ngọc. Nhưng 41việc Lệnh 5Viên nàng 9định lấy 9Dương Ngự 8Thừa, Thế 7Huyền quyết esẽ không 4nói, vậy 5cmà Bùi Vô 6eSong vẫn 8cbiết.

Nàng 75nhìn đăm 02đăm về cphía cặp 9mắt mông alung như d5ẩn chứa 39nét cười dkia, trong e8lòng đầy anghi hoặc. ac © DiendanLeQuyDon.comY cũng không 52hề tức 1giận, cất bgiọng bình 2tĩnh: “Nhiều 8năm không 97gặp, ngươi ffvẫn như f9thế, cũng c7chỉ có d0Minh Viễn 6esư huynh fmới lo lắng 5cho ngươi bfthôi.” 53Y đưa tay 1cầm miếng 21ngọc Hòa 1Điền trước 9mặt, bàn e6tay còn lại 08khẽ vuốt 84rồi nói 1tiếp: “Ngự eThừa đại 09nhân không 70chịu cưới 0Tứ Công 1chúa đương 9etriều, theo flý mà nói 91thì đáng adchém đầu. 7 © DiendanLeQuyDon.comCho dù trong 65lòng ngươi 5không có 0hắn, nhưng 40cũng niệm a2tình hắn 4etrung thành evới mình c6bao năm nay 7mà ra tay acứu giúp. 6 © DiendanLeQuyDon.comTội kháng 6chỉ đâu 6cphải tầm b5thường, 9ngươi có 4fthể dùng 50cách gì f5để cứu fhắn đây?”

Y 5khẽ cười 8bmột tiếng, 6đôi môi 16mím chặt 87của nữ 0tử bị 3y nhìn thấy 4rõ ràng. 46 © DiendanLeQuyDon.comĐôi môi 5mỏng khẽ c5hé ra, y a0chậm rãi 63nói từng 9chữ: “Chỉ bcó một 0dcách duy 01nhất là 0lấy y thôi.”

Lệnh 43Viên thoáng anhíu hai 97hàng lông fcmày. Nam e9tử trước 2mặt đã ađứng dậy, 76thân thể by cao lớn 0như phát dsáng lấp 7lánh theo 34ánh đèn b0lưu ly trong 71phòng.

Quả 81nhiên y rất 73hiểu nàng.

Sự bnghi hoặc ftrong lòng 0dần dần f0biến mất. 4 © DiendanLeQuyDon.comSau khi mẫu d5hậu qua 43đời, nàng 35thậm chí 20còn không 33biết nên 27tin tưởng 6ai, nhìn 7thấy ai b6cũng phải edựng một 93tuyến phòng f3thủ quanh cbngười.

Sự 2ấm áp và cthoải mái 26của nơi 9dnày rốt 24cuộc cũng 81khiến trái 17tim Lệnh 1Viên bình 9btĩnh trở elại. Ánh 4mắt nàng 02dừng trên 2miếng ngọc 1trong tay 55Bùi Vô Song, ehờ hững 2hỏi: “Sư 5thúc đến 6eThịnh Kinh 3chỉ vì bchuyện này 8thôi sao?”

Y 9trả lời cbbằng giọng edkiên định: 45“Chỉ vì dchuyện này.”

Đôi b9mắt ẩn 7dưới chiếc 08nón dường 9như đang aphát sáng 07lấp lánh 5khiến trái atim Lệnh 2bViên hơi 37run rẩy, 05ánh mắt 45nàng nhìn 3về phía 2bức rèm 0cmàu nhạt 2abuông thẳng 66theo làn fkhói lãng 1đãng tỏa fra từ chiếc elò hương 8atrên chiếc f8bàn bên 90cạnh. Mấy 17ngón tay 07thon nắm d4chặt ống 1tay áo, nàng fnín thở, 5nói: “Nếu 68không như cvậy, Hoàng 1athượng b0sẽ không 7chịu buông 54tha cho Dương bNgự Thừa, 2ta không 0muốn y chết.”

Bùi 9Vô Song nói 6tiếp: “Không d1muốn hắn dchết thì 3nhất định ephải lấy 2hắn ư? 88Ta cứ nghĩ fngươi không e1phải kẻ 7ahồ đồ!”

Trong b7lòng Lệnh 0Viên thầm 2kinh hãi, dnam tử trước 6mặt lại 89nói tiếp: 7“Y ban hôn 94chẳng qua 9vì biết 9ctrước Ngự dThừa đại a9nhân sẽ 58kháng chỉ, 2người trong 14lòng Ngự f4Thừa đại 6nhân là ffai, ngươi 9abiết rõ b3hơn bất 3fcứ người 3cnào. Dương fphi… chẳng 4qua chỉ 26là một 4akẻ ngu xuẩn 12mà thôi.”

Trước damặt Lệnh 74Viên, Bùi d1Vô Song chỉ 23dùng một 7chữ “y” ađể nói 96về Thiếu 5đế. Mà fnhững lời 0vừa rồi, e6từng câu 9từng chữ 08đều như 1dđâm thẳng 3vào trái 3tim Lệnh dViên.

“Y 0đã nắm 4chắc phần f6thắng trong 1tay, vậy a3mà ngươi 5còn định 62ném cả ecuộc đời 57mình vào e7đó!”

“Không…”

Nơi fđáy mắt 9nàng thấp 3dthoáng nét efhoảng hốt, 9những móng bctay đã cắm e0ngập vào 6lòng bàn d6tay, đau b4đớn. Lệnh 9dViên không 4thể nhớ 06rõ lần 9cuối cùng fmình thất 3thố thế 5này là từ 2bao giờ, f3tất cả 00vì tính 26mạng của 3eDương Thượng 02Ngọc, cũng 4vì ân oán a0giữa nàng f9và Thế 5Huyền.

Bùi d2Vô Song vẫn fđứng lặng alẽ trước e1mặt nàng, f5giọng nói dcbình thản, 46nhưng khi cflọt vào 1etai Lệnh eViên lại 2trở nên 4nặng nề 1vô hạn.

“Phò fmã mắc edbệnh qua 8đời đã 2nhiều năm, 6không ngờ 6trái tim 7ngươi cũng 0chết theo…”

Ngay 0cả việc 85lấy ai cũng 8chẳng để 7tâm.

Lời 6ecủa y vừa 3dứt, chẳng crõ tại 3sao, ánh 4đèn trong 9phòng bỗng 31trở nên e6tối mịt, 7rồi sau 25đó ngọn 69lửa lại 2chợt bùng 25lên, khiến 3người ta bhoảng hốt.

Câu 3chuyện năm cxưa, người e9biết nội cetình quả 4bthực không a8nhiều. Ngoài 11mấy kẻ 61tâm phúc d7của Thái fhoàng thái 7hậu ra, achỉ duy c6nhất Lệnh 9bViên biết 88rõ. Chẳng 2lẽ Phò fmã chỉ ađơn giản flà mắc 2bệnh qua 1đời? Nhưng c9lúc này, a3Lệnh Viên 79không tiện 9bnói ra.

Ban 36cái chết edcho Phò mã, 2ép Thôi 0Hậu phát 8điên, khống 42chế Thiếu c3đế, trong 8hoàng cung 02có bao nhiêu ffchân tình? eCó bao nhiêu b3lương tâm? 2Rõ ràng 2chỉ là f0một tòa 5địa ngục 6cđược phủ 5clên lớp 4vỏ xa hoa, 6hào nhoáng.

Lồng 9ngực Lệnh 8Viên phập 1bphồng bất edđịnh, trong 1lòng nàng 4chứa chan 9muôn vàn 94suy nghĩ.

Tấm fáo bào bên fcạnh hơi 1dlay động, 0bbóng dáng 4cao lớn 04lặng lẽ 1xoay người 0về phía