Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 21.03.2013, 21:29
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6633 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới [Hiện đại] Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 10
images


Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Dịch giả: Phạm Minh Tuấn

Số trang:      608

Ngày xuất bản: 15-01-2013

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản:     NXB Thời Đại

Giới thiệu tóm tắt:

“Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở” là câu chuyện về sự lựa chọn của cô gái trẻ Diệp Mộc trong tam giác tình yêu với Dung Nham và Lê Cận Thần. Nếu tình yêu của Dung Nham tĩnh lặng như nước thì tình yêu của Lê Cận Thần lại nồng nhiệt như lửa. Trong khi Dung Nham chần chừ lo sợ sẽ thất bại như quá khứ đã từng diễn ra thì Lê Cận Thần lại mang đến một thứ cảm xúc mạnh mẽ khiến Tiểu Mộc choáng ngợp và nhanh chóng đón nhận. Nhưng sao giữa tình yêu hạnh phúc với Cận Thần, ánh mắt nhu tình như nước của ai đó cứ chập chờn xuất hiện rồi biến mất.

Lê Cận Thần…

Dung Nham…

Hai người đàn ông đều giỏi giang, hai người đàn ông đều yêu cô hết mực, một người lặng lẽ yêu thương, một người chủ động bày tỏ, liệu ai sẽ là người ở lại cuối cùng?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Hongkute96, Zuuzuu95, meo lucky, ngocquynh520, thanhbt, trankim, uyenchii
     

Có bài mới 23.03.2013, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6633 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 11
Chương 1: Gặp lại

“Diệp Mộc! Lô Căng không thích số 112, cô ấy nói muốn có cảm giác của nàng tiên cá, nhất định phải mặc bộ bó sát người màu xanh nên kiên quyết bắt stylist cắt cái váy đó đi”.

“Diệp Mộc! Tay ghi ta của Mộc Tử vẫn chưa tới.”

“Diệp Mộc! Nhân viên đạo cụ bảo chị qua bên đó, anh ấy nói có vấn đề đặc biệt cần chị đích thân giải quyết.”

“Diệp Mộc! Biên đạo nổi điên rồi! Chị mau ra xem sao đi!”

Diệp Mộc mặc áo sơ mi, quần bò, đứng trong vòng vây của các trợ lý và nhân viên, đưa tay vuốt mái tóc ngắn, lật qua lật lại bảng phân tiết mục, chân bước nhanh, thỉnh thoảng lại quay sang xác nhận với các trợ lý phần việc cần làm tiếp theo.

“Bảo đạo diễn xử lý phần biên đạo đi, ông ấy cứ tự do mà phát huy. Mộc Tử chuyển bài nhanh, không cần đệm ghi ta nữa. Nói với Lô Căng, hoặc là mặc bộ đó lên diễn, hoặc là không mặc gì, cô ấy tự chọn đi.” Xử lý một đống công việc và con người, Diệp Mộc đã quá quen với nhịp độ công việc hối hả này. “Tiểu Tình! Qua đây! Chạy cái gì hả?”

“Diệp Mộc… Xong rồi, xong rồi…” Trợ lý Tiểu Tình thở không ra hơi, gương mặt tươi như hoa nở. “Khoản tài trợ cho liveshow lần này của chúng ta… xong luôn rồi! Bên sản xuất bảo em báo ngay cho chị, anh ta nói… nhiều hơn so với mong muốn ban đầu của chúng ta những bốn mươi phần trăm!”

Diệp Mộc đang chăm chú nhìn tờ giấy trước mặt, nghe đến đó bỗng khựng lại, ngẩng lên: “Cái gì?”

“Thật đấy! Phòng Ngoại giao bên Lương Thị chủ động đến tìm chúng ta!” Tiểu Tình nói với vẻ vô cùng hào hứng. Lương Thị là doanh nghiệp hàng đầu trong thương giới của thành phố C. CEO Lương Phi Phàm nghe nói xuất thân từ dân giang hồ, năm tổng giám đốc dưới quyền đều là danh gia vọng tộc, là long là phượng, vì vậy, thực lực tài chính vô cùng hùng hậu, không thể tưởng tượng nổi.

Diệp Mộc hơi xao động, chợt có cảm giác bất an: “Người đến là ai?”

“Dung nhị thiếu gia!” Tiểu Tình nhắc đến cái tên đứng trong top ba chàng trai độc thân hoàng kim toàn thành phố, cười bẽn lẽn.

Quả nhiên là vậy!

Mặt Diệp Mộc không có biểu hiện gì, môi từ từ mím chặt.

Lúc này, từ bên studio truyền tới một tràng cười, tiếp đó, cửa phòng hóa trang bật mở, nhân viên sản xuất mặt mũi tươi rói ngó vào trong: “Diệp Mộc! Mau đến đây! Giới thiệu cho em một đại quý nhân! Dung nhị thiếu gia, giới thiệu với anh, đây là Diệp Mộc, quản lý của Lô Căng, một quản lý trẻ rất tài ba của công ty chúng tôi.”

Diệp Mộc đưa mắt nhìn qua bên đó, đúng lúc bắt gặp cặp mắt đào hoa, phong lưu vô hạn ấy.
Trước đây, biết bao đêm, đôi mắt kia đã từng trìu mến ngắm nhìn cô ngủ, mà lúc này, ngăn cách bởi bao nhiêu người. Diệp Mộc bình tĩnh kẹp mấy tờ tài liệu vào tay, điềm nhiên tiến về phía trước: “Chào anh!”

Vừa lúc ấy, Dung Nham từ ngoài cửa bước vào. Cửa phòng hóa trang tạm thời hơi thấp, người anh lại cao, phải hơi cúi để bước vào, giọng nói của Diệp Mộc vừa dứt, anh ngẩng lên nhìn cô, khẽ cười, thần sắc không đổi.

Diệp Mộc định nói “đã lâu không gặp”, rồi chợt dừng lại.

Đạo diễn biết tin cũng ngay lập tức đi vào, nói với các nhân viên: “Mọi người tạm ngừng công việc! Hôm nay chúng ta nghỉ sớm!”, rồi quay lại kéo Diệp Mộc tới trước mắt Dung Nham và nhân viên sản xuất, vô cùng hỉ hả: “Đi nào! Chúng ta cùng đi ăn tối!”

Tối nay có buổi thiết đãi một số nhà tài trợ, bây giờ thêm cả Dung Nham, lại càng náo nhiệt. Diệp Mộc đứng bên ngoài gọi điện thoại rồi mới vào phòng, lúc này chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Dung Nham.

Vì đang là mùa xuân nên tiết trời se lạnh, anh cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, tay áo hơi kéo lên, để lộ ra những cơ bắp khỏe khoắn.

Tay trái anh đeo chiếc đồng hồ màu bạc, là món quà Diệp Mộc tặng anh vào lễ tình nhân hai năm trước.

Diệp Mộc nhìn ra chỗ khác, lúc ngồi, cô khẽ kéo tay áo trái xuống một chút.

Cô vừa ngồi xuống, nhà sản xuất đã phát biểu: “Diệp Mộc, Lô Căng không đến được, em phải uống thay cô ấy nhé!”

Diệp Mộc “dạ” một tiếng: “Tất nhiên rồi.” Cô cầm ly rượu trước mặt, tươi cười đứng dậy. “Các vị, đây là điểm xuất phát của Lô Căng, cũng là trạm cuối cùng trong show diễn vòng quanh thế giới lần này. Được sự giúp đỡ quý báu của các vị, chúng tôi rất tự tin và cũng có trách nhiệm phải làm thật tốt show diễn này! Lô Căng do công việc luyện tập gấp rút, hôm nay không thể tới được, tôi uống thay cô ấy một ly. Tôi cạn nhé, các vị tùy ý!”

Nói xong, Diệp Mộc uống hết ly rượu.

Ngón tay Dung Nham đặt trên mặt bàn, tư thế ngồi thoải mái, Diệp Mộc đặt ly rượu xuống, anh với tay rót đầy ly của mình trong tiếng cổ vũ xung quanh, chạm khẽ vào chiếc ly rỗng của cô, keng một tiếng, sau đó cười, đặt ly lên môi, một hơi uống cạn.

Lúc này, không khí càng thêm náo nhiệt. Những nhà tài trợ này đều làm ăn ở thành phố C, tập đoàn Lương Thị và Dung gia phía sau Dung Nham có sức hấp dẫn rất lớn đối với bọn họ, một cuộc gặp gỡ nhỏ như vậy mà Dung nhị thiếu gia đích thân ra mặt, những người này sớm đã nhìn ra lý do.

“Diệp tiểu thư!” Một tổng giám đốc khác cười khách khí gọi tên Diệp Mộc. “Dung nhị thiếu gia chiếu cố như vậy, mà lại là lần đầu tiên gặp mặt, Diệp tiểu thư quả thật không tầm thường!”
Mặt Diệp Mộc ửng đỏ, rượu cay quá, một hơi uống hết, cô chảy nước mắt, đành quay về phía người nọ, cười: “Thật ư? Vậy thì phải đa tạ Dung nhị thiếu gia nể mặt rồi.”

“Em gọi anh là gì cơ?” Dung Nham nhìn đôi mắt ngấn nước của cô, thấp giọng hỏi.

Diệp Mộc không trả lời, không nhìn anh.

Những người này bình thường quen tán tụng nhau một tấc đến giời, tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt này. Người thì vỗ bàn tán dương, người thì cổ vũ Diệp Mộc tiếp tục uống với Dung Nham.

Dung Nham không nói gì, nhìn về phía cô với ánh mắt như muốn nói: “Tùy em, muốn coi anh ra sao cũng được.”

Diệp Mộc như không nhìn thấy gì, quay ra nhìn người sản xuất ngồi cùng bàn, anh ta liền cười: “Các vị! Các vị cứ ngồi bên cổ vũ thế này thật không ổn chút nào, lát nữa Dung nhị thiếu gia uống say, rồi đi tìm Diệp Mộc của chúng tôi tính sổ, các vị thì chẳng liên quan gì, nhưng Diệp Mộc của chúng tôi chẳng phải chịu thiệt lớn rồi sao?”

Người sản xuất dừng lại một lúc, ngay lập tức có người phụ họa: “Nhất định không thể để Diệp tiểu thư chịu thiệt như vậy được! Thế này đi, ly rượu này, chỉ cần Dung nhị thiếu gia uống cạn, bên tôi sẽ tài trợ thêm mười vạn nữa!”

“Ly tiếp theo sẽ là tôi! Mười vạn!”

“Tôi cũng mười vạn!”

Không khí lên đến cao trào, cả bàn chỉ còn lại Dung Nham là đang ngồi, tay anh vuốt vuốt chiếc ly Diệp Mộc cụng khi nãy, chiếc ly lấp lánh sau những ngón tay dài của anh. Khắp bàn hô hào, ra giá một lượt, chỉ đợi anh uống rượu. Anh ra hiệu cho Diệp Mộc rót đầy ly.

“Ờ…” Dung Nham khẽ cười, điệu bộ từ tốn. “Lát nữa chắc tôi bị mấy anh chê cười, mang danh nghĩa của Lương Thị tới đây uống rượu mà giá trị cũng chỉ có mười vạn.” Nói xong, anh nâng ly, hướng về phía vị giám đốc đầu tiên ra giá mười vạn, uống cạn.

Diệp Mộc ngay lập tức rót đầy ly thứ hai cho Dung Nham, anh tiếp tục nâng ly cùng vị giám đốc ra giá thứ hai, vị này đã chuẩn bị từ sớm, xua tay quả quyết: “Nếu là anh em trong nhà uống với nhau thì không nói làm gì, hôm nay Dung nhị thiếu gia đại diện cho Lương Thị, ly rượu này tôi ra giá một trăm vạn!”

Dung Nham “ồ” lên một tiếng, cười nhạt, một hơi uống cạn.

Những người sau tỏ ra cẩn trọng, một loáng đã uống hết một vòng, khoản tiền tài trợ lớn nóng hổi cứ như thế trôi vào túi. Diệp Mộc nên cảm thấy vui mới phải, nhưng cô quay ra nhìn thấy ở đầu kia, Dung Nham ngồi im lìm trên ghế, mắt nhắm hờ, mọi sự vui mừng như tan biến hết.

Rất lâu rồi Dung Nham không uống nhiều như vậy, nôn sạch trong nhà vệ sinh, bụng dạ đang nhào lộn, vô cùng khó chịu. Anh cúi đầu, dựa vào tường đứng một lúc, hít một hơi rồi lại nôn thốc nôn tháo, khi cảm thấy đỡ hơn, vừa định trở về bàn, bỗng nhìn thấy Diệp Mộc đứng trước mặt.

“Ấy…” Dung Nham mơ màng đưa tay vuốt mái tóc cô, vừa thật vừa đùa nói một mình: “Chắc là say thật, ảo giác cũng xuất hiện rồi.”

Diệp Mộc gạt tay anh ra, nói với giọng chẳng vui vẻ gì: “Là em!” Dung Nham “ờ” một tiếng, tay anh trượt xuống ôm lấy gáy cô, cúi đầu, cười lớn: “Hôn mà cũng thật như vậy sao? Tiểu Mộc, tối nay em xuất hiện sớm quá.”

Anh tưởng thật, định tiến tới, Diệp Mộc vội vã đẩy anh ra, trừng mắt nhìn: “Dung Nham! Anh đừng có mà mượn rượu giả điên! Ngoan ngoãn thì em đưa về nhà, nếu không cho anh ở lại đây tự điên một mình!”

Dung Nham tựa lưng vào tường, nhìn cô cười: “Không có em, anh ngủ ở đâu chẳng vậy… Không sao đâu, em cứ vứt anh ở đây đi! Đợi sáng mai tỉnh rượu anh sẽ tự về.”

Diệp Mộc hít một hơi thật sâu.

“Đi!” Vẻ mặt đăm chiêu, cuối cùng cô nghiến răng đỡ lấy anh.

Sau khi Dung Nham và Diệp Mộc rời bàn, đám người kia chẳng ai bảo ai, cùng rút lui. Khi bọn họ về đến phòng, quả nhiên chẳng còn một ai, Diệp Mộc dìu Dung Nham ngồi xuống ghế, quay người đi tính tiền.

Quầy tiếp tân không nhận tiền, tỏ ra lưỡng lự trước sự kiên quyết của Diệp Mộc. Một lúc sau, một chàng trai có vẻ là quản lý chạy tới, mặt mày tươi cười: “Diệp tiểu thư, tiệc rượu của nhị thiếu gia từ trước đến nay luôn ký hóa đơn, đến cuối năm mới thanh toán một lượt.”

Diệp Mộc đẩy chiếc thẻ ra: “Không liên quan đến anh ấy, hôm nay tôi mời.”

“Vậy chẳng phải là một sao?” Người quản lý khẽ cười, nói tiếp: “Ừm… khi nãy tôi thấy nhị thiếu gia hình như đã say quá rồi, nhà hàng cũng sắp xếp cả rồi, cái này gửi chị, có yêu cầu gì, chị có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Anh ta đưa cho Diệp Mộc một chiếc chìa khóa phòng.

Diệp Mộc nhất quyết đòi thanh toán, lúc này người ta đã vậy rồi, cô nghĩ có giải thích thế nào cũng bằng thừa, đành cầm lấy cả chìa khóa phòng lẫn chiếc thẻ.

Cô đẩy cửa phòng, Dung Nham đang nằm thẳng đuột trên ghế, bàn tay đặt úp lên mắt, ánh đèn chiếu vào chiếc mũi cao thẳng, ngả bóng. Ánh sáng ấy cùng chiếc bóng đều vô hình, nhưng trong giây phút như đã chạm vào trái tim ai đó.

Cô lật chiếc khăn đặt lên mặt anh, Dung Nham “ớ” một tiếng, nhanh như cắt nắm lấy tay cô, khiến cô không kịp phản ứng.

“Anh bỏ ra…” Diệp Mộc khẽ kháng cự.

Bị chiếc khăn che mặt nên giọng Dung Nham nhỏ và trầm: “Không.”

Diệp Mộc dùng lực lật tay, đẩy cánh tay anh ra, đứng dậy. Dung Nham ngồi bật dậy, xoay người ôm chặt lấy cô: “Tiểu Mộc!”

Diệp Mộc tiếp tục kháng cự, anh cũng không có ý buông tay, ôm chặt cô vào lòng, mặc cho cô giãy giụa.

“Sao lại cắt tóc ngắn…” Đợi đến khi cô đã ngừng kháng cự, Dung Nham ghé sát vào vành tai cô cắn nhẹ, than thở. “Người cũng gầy đi, mà hình như còn đen nữa!”

Diệp Mộc nằm gọn trong vòng tay anh, chẳng thể làm gì, cả người lẫn trong lòng đều run rẩy.
Đôi tay Dung Nham càng khóa chặt: “Tiểu quái thú!” Đôi môi nóng bỏng của anh chạm vào vành tai lạnh toát của cô, giọng nói mơ hồ mà hào hứng. “Cuối cùng em cũng trở về rồi… Anh ngoan lắm, mỗi tối không có em ở bên, anh chỉ ngủ một mình thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Cacun, meo lucky, thanhbt, trankim
Có bài mới 27.03.2013, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6633 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 11
Chương 2: Lần gặp đầu

Hơn hai năm trước.

Nửa thân trên nghiêng về phía trước một góc bốn mươi lăm độ, tay phải luồn vào ngực trái, với đến dưới nách trái. Nghiến răng, ngón tay cố vươn dài thêm một chút, thêm một chút… Dùng lực ép sát vào phần thịt trên lưng, rồi kéo, kéo, kéo…

Đổi tay phải, theo hướng ngược lại, các bước giống hệt như trên, thêm một lần nữa.

Sau đó, ngắm qua tấm kính bên ngoài xe, Diệp Mộc vô cùng hài lòng nhìn chiếc áo cổ chữ V của mình đã trở nên ngay ngắn hơn hẳn.

Thế mới nói, ngực không phải để nhô ra, mà là để nắn.

Ai đó cuối cùng cũng chỉnh cho vòng một size B biến thành size C, dương dương tự đắc quay qua quay lại tự ngắm mình qua tấm kính, tay lại luồn vào trong áo, chỉnh đốn cẩn thận một lần nữa.

Không gian trong bãi đỗ xe ngầm vô cùng yên tĩnh, vì vậy, khi tiếng “rừ rừ” đanh giòn vang lên, đầu Diệp Mộc như có cảm giác tê tê.

Tấm kính xe màu sẫm bị Diệp Mộc biến thành chiếc gương ngắm nghía một lúc lâu ấy từ từ hạ thấp trước mặt cô.

Diệp Mộc đang ở tư thế nghiêng về phía trước, khoảng cách giữa mặt cô và khuôn mặt đẹp trai ngồi trong xe kia chưa đến nửa mét, vì vậy cô nhìn rất rõ. Người đó có cái cằm sạch sẽ, đôi môi mỏng, cái mũi cao, thẳng, đôi lông mày đen đậm, còn nữa, một đôi mắt đen như biết cười.

Trong giây lát, máu trong cơ thể ầm ầm dồn lên não một cách vô cùng sung sướng, khiến mặt cô nóng bừng đến phát đau. Diệp Mộc ngay lập tức rút tay ra khỏi áo, vừa hít lấy hít để không khí lạnh vừa ưỡn thẳng người như không có chuyện gì.

“Xin lỗi, không phải tôi cố ý…” Giọng nói của người con trai ấy cũng rất dễ nghe, anh nói đến đây rồi dừng lại. “Tôi thấy cô đứng đó rất lâu rồi, có chuyện gì sao?”

“Giám đốc Lê…” Mạch máu ở thái dương như phập phồng, Diệp Mộc nghĩ thầm, thế này thà chết đi cho xong, nhưng vẻ mặt lập tức chuyển về trạng thái ngây thơ vô (số) tội. “Chào anh, lần đầu gặp mặt…” Giọng nói của cô đã trở lại bình thường. “Tôi là bạn học của Lê Diệm Thần, anh ấy giới thiệu tôi đến đây làm việc, tôi là Diệp Mộc.”

“Diệp – Mộc.” Người con trai ngồi trong xe nghe xong tên của cô, điệu cười trong mắt càng trở nên rõ ràng, đôi môi hơi nhếch lên, thấp giọng nhẩm đi nhẩm lại hai chữ ấy, rồi lại ngẩng lên nhìn người con gái trước mặt.

Diệp Mộc hơi bất ngờ trước phản ứng của anh, tim càng lúc càng đập nhanh.

“Tôi không phải Giám đốc Lê.” Vừa nói xong câu này, cầu thang máy đối diện đầu xe phát ra một tiếng “ding dong”, cửa từ từ mở ra.

Diệp Mộc ngượng ngùng quay lại. Từ trong thang máy, một đôi nam nữ bước ra, người con trai dáng rất cao, ước chừng phải gần một mét chín mươi. Cô gái thì Diệp Mộc quen, cô ấy là Cố Tiểu Điềm, trợ lý giám đốc của C&C. Chính cô ấy đã chỉ cho Diệp Mộc, nói Diệp tiểu thư là do tam thiếu gia giới thiệu, cũng coi là tư giao của Giám đốc Lê, hay là tới bãi đỗ xe chờ rồi cùng Giám đốc Lê đi ăn tối, vừa ăn vừa bàn chuyện…

Sau một ngày chờ đợi chẳng có việc gì làm, đầu óc quay mòng mòng, Diệp Mộc đã đồng ý. Vội vàng chạy xuống dưới, theo biển số xe mà Tiểu Điềm đã nói, tìm đến chiếc xe của Lê Cận Thần, và sau đó xảy ra sự việc đáng xấu hổ kia.

Diệp Mộc đã bình tĩnh trở lại, can đảm tiến đến. Cố Tiểu Điềm bước sau người con trai, nghe anh ta nói với vẻ rất kính cẩn, tay thoăn thoắt ghi chép trên chiếc PDA, nhìn cảnh tượng này, người kia chắc hẳn là Giám đốc Lê Cận Thần của cô ấy.

Vẻ mặt Diệp Mộc bình thường trở lại, nhìn về phía người ngồi trong xe.

Người con trai trong xe thấy cô nhìn qua, liền với tay mở cửa, bước xuống. Diệp Mộc lùi về phía sau một bước, nhìn thấy anh ta chỉnh lại cà vạt, mở cửa sau, rồi lễ phép đứng sang một bên!

Diệp Mộc như rơi bịch xuống đất… C&C không hổ danh là công ty giải trí hùng mạnh bậc nhất châu Á, đến một nhân viên lái xe mà ngoại hình, khí chất cũng tiêu chuẩn như vậy, có thể thấy yêu cầu của họ đối với những ca sĩ dưới trướng nghiêm khắc tới mức nào!

Diệp Mộc còn đang ngẩn người thì Lê Cận Thần đã bước đến gần, nhìn thấy một cô gái không quen biết đứng trước xe của mình, anh không khỏi thắc mắc, nhướn mày hỏi: “Cô là…?”

Diệp Mộc đứng ngây như phỗng, giọng nói thánh thót của Cố Tiểu Điềm đã vang lên trước khi cô kịp nói: “Đây chính là người mà tam thiếu gia giới thiệu, tên Diệp Mộc, đến để sắp xếp công việc.”

Diệp Mộc định thần lại, mỉm cười giơ tay về phía Lê Cận Thần: “Chào anh. Tôi là Diệp Mộc, rất vui được gặp anh.”

Bước đến gần cô mới phát hiện, lúc miêu tả về anh chàng này, Lê Diệm Thần đã dùng hai chữ “tuyệt phẩm” quả không ngoa chút nào.

Người tên Lê Cận Thần này, vẻ bề ngoài không có gì để bàn rồi, mấy chàng minh tinh đang nổi như cồn bây giờ cũng chẳng thể sánh bằng. Nhưng thứ khiến người khác rung động hơn vẻ bề ngoài đẹp trai kia chính là khí chất toát ra từ anh ta.

Lê Cận Thần “ồ” một tiếng, mỉm cười với Diệp Mộc: “Cô là bạn học của Diệm Thần? Đúng rồi, trước đây cậu ấy có nói với tôi về cô.” Tiếng phổ thông của anh ta có vẻ hơi cứng, âm uốn lưỡi và thẳng lưỡi có chút không rõ ràng, mang sắc giọng Quảng Đông. “Rất vui được gặp cô. Nhưng… cô ở đây làm gì vậy?”

Phía sau Diệp Mộc, người lái xe nọ bật cười.

“Tôi thắc mắc không hiểu tại sao đang nằm ngủ bù trong xe, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một cô gái, hóa ra là do Điềm Điềm sợ tôi cô đơn nên bảo một đồng nghiệp mới đến trêu đùa.” Người lái xe từ tốn nói. Anh tựa vào cửa xe, ở góc độ này, vẻ mặt ấy rất giống nam diễn viên điển trai trong cuốn tạp chí điện ảnh mà Diệp Mộc yêu thích nhất.

Lê Cận Thần nghe thấy thế, quay sang nhìn Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm vươn thẳng cổ, vẻ mặt ngại ngùng, đưa tập tài liệu trong tay cho người tài xế, quay người tiến về chiếc xe của mình đỗ bên cạnh, rồi lái đi luôn.

Diệp Mộc không nói gì, đầu hơi cúi thấp, dáng vẻ đáng thương.

“Diệp tiểu thư!” Lê Cận Thần tỏ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi cô, cả ngày nay tôi bận quá, đã để cô phải chờ lâu.”

Lê Cận Thần nở một nụ cười ấm áp, nụ cười ấy còn ngọt ngào hơn cả những làn gió xuân, trái tim Diệp Mộc bị nụ cười ấy làm cho mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Diệp tiểu thư, ngày mai sau khi tới, cô cứ lên thẳng tầng sáu mươi báo cáo nhé!”

“Tôi không cần phỏng vấn sao?” Diệp Mộc hỏi lại, có chút ngạc nhiên.

Lê Cận Thần khẽ lắc đầu, vẫn là nụ cười ngọt ngào ấy: “Tôi tin tưởng con mắt nhìn người của Diệm Thần.”

Lê Cận Thần lên xe, người tài xế cho xe nổ máy, Diệp Mộc đang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhìn thấy từ chiếc gương xe, người tài xế đang cười với mình, ánh mắt hình như hướng xuống ngực, mặt cô lại đỏ bừng.

Sau khi nghe Diệp Mộc kể lại toàn bộ câu chuyện, Trần Hiểu Vân đã rút ra được ba kết luận. Một là Cố Tiểu Điềm là một con khốn. Hai là ấn tượng của Lê Cận Thần với Diệp Mộc có lẽ chẳng ra làm sao. Ba là tổng hợp hai điểm trên, những ngày tháng của Diệp Mộc ở C&C sẽ chẳng dễ dàng gì.

Về điểm thứ nhất, cả ba người có mặt đều có những ý kiến khác nhau nên việc thảo luận lập tức chuyển sang điểm thứ hai. Ấn tượng của Diệp Mộc về Lê Cận Thần vô cùng tốt, hết lần này đến lần khác kể lại cho hai chị em nhà họ Trần về nụ cười chết người ấy.

Trần Hiểu Vân vừa nhai dưa chuột vừa gật gù ra vẻ hiểu biết, phân tích cho Diệp Mộc: “Anh ta bảo cậu không cần đi phỏng vấn, nói cách khác là anh ta không muốn hiểu thêm về năng lực và chuyên ngành của cậu. Anh ta nói tin tưởng con mắt nhìn người của Lê Diệm Thần cũng có nghĩa là anh ta vì nể mặt em trai mình nên mới nhận cậu vào. Có thể thấy cái người tên Lê Cận Thần này chẳng đối tốt gì với cậu đâu.”

Khóe miệng Diệp Mộc méo đi, trong lòng có chút bất an, phản kháng với vẻ ngờ vực: “Anh ấy có vẻ rất tốt, không phải người như cậu nói đâu.”

Trần Hiểu Vân khẽ lắc đầu: “Vị trí của Lê Cận Thần ở C&C là dưới một người trên vạn người, sao có thể là người bình thường được chứ? Mấy năm trước anh ta cùng một vài người thân thiết tới thành phố C dựng nghiệp, giờ thì cậu thấy đấy, với quy mô của C&C hiện tại, một người đàn ông một tay có thể tạo dựng công ty lớn như vậy có thể là người tốt được sao? Anh ta càng tỏ ra không nóng nảy, càng chứng tỏ anh ta rất đáng sợ!”

Diệp Mộc bị những lời của Trần Hiểu Vân dọa cho phát sợ, quả táo trong tay cũng quên chẳng buồn cắn.

Điều mà cô em Trần Hiểu Hứa quan tâm lại hoàn toàn khác so với cô chị Trần Hiểu Vân, đôi mắt cô bé đầy những vì sao lấp lánh, kéo tay Diệp Mộc lay lay: “Chị Mộc Mộc, anh Lê Cận Thần ấy… thật sự đẹp trai như vậy sao?”

Diệp Mộc gật đầu rất quả quyết.

Hiểu Hứa hào hứng, khuôn mặt đỏ ửng, vội vàng hỏi thêm: “Thế còn anh chàng tài xế đẹp trai thì sao?”

Diệp Mộc nhớ lại: “Anh chàng tài xế ấy… Vẻ đẹp trai này không thể nói rõ ràng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lông mày khiến người khác có cảm giác rất thoải mái, đúng thế, anh ấy khiến người khác rất vừa mắt.” Nói đến đây, cô chợt có cảm giác đã quen từ trước, hình như từng gặp người tài xế đó ở đâu rồi… Biết đâu anh ta từng tham gia đóng quảng cáo, hoặc đóng vai diễn viên quần chúng trong một bộ phim truyền hình nào đó cũng nên.

“Cắt!” Trần Hiểu Vân đánh thức hai đóa hoa đang ngơ ngẩn. “Nói chuyện nghiêm túc! Mộc Mộc, cậu có chắc là cậu muốn bị cuốn vào cái vòng xoáy ấy không? Mình rất lo cho cậu, giới giải trí không phải nơi dễ dàng gì đâu.”

Diệp Mộc gật đầu quả quyết: “Tất nhiên rồi! Đây là quê hương của bố tớ, tớ nhất định phải định cư ở nơi này, làm việc thật tốt… Tuy rằng ngày hôm nay khởi đầu thật chẳng ra làm sao.”

Trần Hiểu Vân là bạn thân lâu năm của Diệp Mộc, cô rất hiểu gia cảnh của Diệp Mộc, nghe thấy giọng nói của cô ấy đến đây bỗng chùng xuống, cô xoa xoa mặt Diệp Mộc tỏ vẻ an ủi.

Trần Hiểu Hứa đẩy chị ra, tiến tới gần: “Chị Mộc Mộc, đợi đến khi chị đã ổn định ở C&C rồi, chị giúp em thành minh tinh được không?” So với cô chị có ngoại hình bình thường, cô bé Trần Hiểu Hứa mười tám tuổi vô cùng xinh đẹp. Từ nhỏ cô bé đã thích ca hát, nhảy múa, trở thành minh tinh là ước mơ lớn nhất của cô.

Bố mẹ hai người không có ý kiến gì về việc đó, nhưng người có tiếng nói quyết định trong gia đình họ Trần lại không phải họ, mà là cô chị Trần Hiểu Vân.

“TRẦN – HIỂU – HỨA!” Trần Hiểu Vân nghiêm mặt. “Chị nhắc lại với em một lần nữa, hãy bỏ ngay cái ý định đó đi, chăm chỉ mà học hành cho tốt!”

“Nhưng người ta không thích học…” Đôi môi đỏ thắm của Hiểu Hứa chu lên. “Chị Diệp Tử, chị nói giúp em đi, em như thế này mà không thành minh tinh có phải là phí phạm của giời không?”
Diệp Mộc gật gù đồng ý.

Thái độ của Trần Hiểu Vân về vấn đề này trước sau như một, thấy cô em vẫn dám cãi lại, lông mày cô nhếch lên, nắm tay lại dọa dẫm. Hiểu Hứa thét lên rồi chạy ra nấp đằng sau Diệp Mộc, ba người kéo qua kéo lại thành một vòng tròn.

Đang lúc gay cấn, điện thoại của Diệp Mộc rung lên, cô cố gắng thoát ra ngoài, bước vào nhà vệ sinh nghe điện.

Giọng nói của Tề Ngải Ức vẫn ngọt ngào như mọi khi: “Bảo bối, Mỹ Diễm không thấy em đâu, bây giờ bà ấy đang rất tức giận đấy.”

“Em biết rồi.” Diệp Mộc cau mày, nói vài câu ngắn gọn rồi gác máy, lúc sau ngó cái điện thoại, mặt ngẩn ra, rồi gọi thêm một cuộc.

Đầu bên kia ngay lập tức nhấc máy, Tề Úc Mỹ Diễm có vẻ rất tức giận: “Diệp Mộc! Con biến đi đâu thế hả?!”

“Có chuyện gì?” Diệp Mộc vô cùng lạnh lùng.

Đầu bên kia hình như cũng nhận ra sự thay đổi này, im lặng một giây, lấy lại giọng bình thường rồi nói tiếp: “Sao lâu như vậy mà không thèm về nhà?”

“Mẹ nói là, nhà của dượng Tề và mẹ, cũng như của Tề Ngải Ức sao?” Nhìn trong gương, mặt Diệp Mộc không chút cảm xúc.

“Cái con bé hư đốn, vong ơn bội nghĩa này! Đây có còn là nhà con nữa không hả? Từ nhỏ đến lớn, ông Tề và Tiểu Tề chẳng nhẽ không coi con như con gái ruột và em gái ruột hay sao?!” Giọng của mẹ Diệp Mộc càng lúc càng cao. “Diệp Mộc, mẹ cũng chỉ là tìm một người vững chãi hơn bố con để cùng chung sống, con có cần tỏ thái độ không coi mẹ ra gì như vậy không?!”

Những lời này Diệp Mộc đã nghe không biết bao nhiêu lần nên từ lâu đã chẳng có cảm giác gì. Từ cửa sổ nhà vệ sinh nhìn ra ngoài, phong cảnh thành phố C thật đẹp, cô để mặc cho lòng mình lãng đãng một hồi, giọng nói bên kia vẫn phát ra không ngớt, cô cau mày: “Tiền điện thoại đắt lắm, mẹ nói luôn đi, tìm con có việc gì vậy?”

“Con đang ở thành phố C phải không?!” Mẹ Diệp Mộc liền đoán ra ngay. “Con đi tìm bố con đấy à?! Diệp Mộc, con có phải con ruột của mẹ không vậy? Sao con có thể ngốc nghếch đến thế hả? Hơn hai mươi năm trước ông ta đã vứt bỏ con, con còn đến tìm ông ta làm gì?”

Diệp Mộc cười ha ha: “Sao mẹ ở Hồng Kông lâu vậy rồi mà tiếng phổ thông vẫn nói lưu loát thế? Con nghĩ sau này mẹ già, tóc bạc da mồi bị dượng Tề đuổi ra khỏi nhà rồi, có thể ngồi dưới chân cầu trải chiếu làm nghề bình sách được đấy!”

“Diệp Mộc!” Mẹ Diệp Mộc quát lớn, cơn giận bốc lên mười vạn tám nghìn dặm, theo sóng điện thoại truyền đến đầu bên kia.

Nghe rõ tiếng nghiến răng phát ra trong điện thoại, Diệp Mộc chợt cảm thấy thích thú.

Nhưng ngay sau đó, tiếng nức nở đã cố gắng hết sức để kìm nén lại làm cho sự thích thú của cô hoàn toàn tan biến.

“Làm một cái thẻ ngân hàng ở chỗ đó, rồi gửi số thẻ cho mẹ, ngày mai mẹ sẽ gửi tiền cho con. Sáng ngày mai đi làm ngay đi!” Giọng của Tề Úc Mỹ Diễm đã bình thường một chút, ra lệnh cho con gái với giọng của bậc bề trên.

“Hôm nay con đã tìm được việc rồi, không thiếu tiền. Mẹ cứ giữ lấy mà phòng thân, tuy mẹ thấy người đàn ông đó có thể làm chỗ dựa cho mẹ, nhưng con thấy, cũng chẳng chắc chắn bằng việc mẹ cứ tích lũy tiền cho mình.” Diệp Mộc nói nhanh. “À, còn nữa, con không có ý định đi tìm bố đâu. Nếu mẹ không muốn con và ông ấy gặp nhau thì đừng gọi điện thoại nói cho Tần Tang rằng con đến đây, mấy năm qua nhà mình đã phiền chị ấy rất nhiều rồi. Thế mẹ nhé, ngày mai con phải đi làm, con muốn đi ngủ sớm. Con cúp máy đây. Chúc mẹ ngủ ngon.”

Mẹ Diệp Mộc không nói gì, đợi đến khi cô nói câu “con muốn đi ngủ sớm”, điện thoại đã bị ngắt.

Đáp lại câu chúc ngủ ngon ấy là từng tràng “tút tút tút” trong điện thoại. Diệp Mộc nghĩ, lúc này, tại một chung cư nào đó ở Cửu Long – Hồng Kông, trên khuôn mặt bà mẹ trung niên xinh đẹp của cô là vẻ dương dương tự đắc kiểu “người cúp máy trước là người chiến thắng”, rồi nhìn chằm chặp vào chiếc điện thoại đến buồn cười, bản thân cô cũng bất giác bật cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Cacun, meo lucky, thanhbt, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tú, minhan, muanhobaybay, San963, suKem và 468 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C582

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc

Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart
ThiểnThiển: Pm cho em nha
ThiểnThiển: Cho em xin vài bộ đồng nhân đi mấy ng đẹp

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.