Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Chân trời góc bể - Diệp Lạc Vô Tâm

 
Có bài mới 08.03.2013, 09:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10165 lần
Điểm: 13.47
Có bài mới [Hiện đại] Chân trời góc bể - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 6
images


Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Dich giả: Nguyễn Thành Phước

Poster: cuckicoi

Giới thiệu:

Tình yêu, một từ đẹp như mơ, chủ đề vĩnh hằng bất biến.

Là mơ ước trong lòng mỗi người.

Những lời thề chân trời góc bể, những lời hẹn biển cạn đá mòn.

Cặp tình nhân nào cũng từng thề hẹn, nhưng có mấy ai đi trọn con đường.

Thật ra không phải yêu chưa tới, không phải tình chưa sâu, mà do họ chưa đủ vững lòng trước hiện thực nghiệt ngã!

Khi phải lựa chon, họ lựa chọn từ bỏ …



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 09.03.2013, 22:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10165 lần
Điểm: 13.47
 Re: Chân trời góc bể - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 12
Chương 1. Nghề nhạy cảm

Nộp xong đơn xin nghỉ việc, tôi đi bộ về nhà trong tâm trạng uất ức phẫn nộ, kiệt sức gieo mình suống sofa.

Là một thư ký, tôi không cho rằng mình có chỗ nào chưa tròn phận sự, mọi thông tin ông chủ cần tôi đều thu thập đầy đủ, phân loại rõ ràng, tài liệu ông chủ yêu cầu, tôi đều chuẩn bị chu đáo, thông qua sự phê chuẩn của ông chủ rồi mới gửi đi, ông chủ muốn tôi cùng đi dự tiệc, khách yêu cầu tôi uống nhiều đến đâu, chưa bao giờ tôi dám nói “không”, ngay cả khi tâm trạng ông chủ không vui, bực bội quát tháo, tôi cũng nhẫn nhịn đến khi ông chủ hết bực…

Tuy nhiên, dù tôi đã cắn răng nhẫn nhịn suốt hơn một năm vẫn bị ông chủ vốn có ý muốn một “quan hệ” khác với tôi tuyệt tình hất ra khỏi cửa.

Là do tôi có khuôn mặt dung tục bẩm sinh, hay do tôi đã sai khi chọn nghề nhạy cảm này ?

Có lẽ cả hai đều không đúng, mà do tính cách tôi có vấn đề.

“Chẳng ông chủ nào thích hằng ngày đối diện với một cô thư ký rất gợi tình nhưng lại làm ra vẻ trong sạch, thanh cao!” Đó là lời của Liễu Dương, bạn thân nhất của tôi, thực tế chứng minh, cách nghĩ của cô bạn quả là sâu sắc, chí lý.

Không thể phủ nhận, những thư ký được chào đón, hoan nghênh trong xã hội bây giờ được chia thành hai loại. Một là những thư ký lão luyện, có thâm liên công tác, kinh nghiệm dồi dào, tư duy kinh doanh nhạy bén. Loại kia là những cô trẻ đẹp, không cần năng lực chuyên môn, chỉ cần biết nói cười đưa đẩy, chiều chuộng làm đàn ông vui lòng!

Bất hạnh thay, tôi không thuộc hai loại trên. Tôi làm thư ký bốn năm, trình độ chuyên môn tầm tầm, kinh nghiệm khiêm tốn, lại không biết đưa đẩy làm ông chủ vừa lòng, không bị hất ra cửa, e sẽ hổ thẹn với danh xưng “nữ thư ký” nhạy cảm kia, càng hổ thẹn với tấm thân tình nhân, tuổi có thể hai ba, ba lăm, hay ba sáu này của tôi lắm lắm…

Hai mươi mốt tuổi, tôi bắt đầu coi khinh, thậm chí là căm hận cuộc sống vì sự bất công này. Tôi đã quẳng lại đơn xin nghỉ việc, kiêu hãnh ra đi. Bây giờ tôi hai mươi lăm tuổi, đã quá quen với những yêu cầu khiếm nhã nhưng quá bình thường của ông chủ, học được cách từ chối tế nhị, học được cách lượn lờ quanh ông chủ, cốt giữ công việc cho mình, nhẫn nhịn và nhẫn nhịn, cho đến khi không nhịn được nữa…

Lần mất việc này khiến tôi nhìn thấu cái bất thường trong nhân tình thế thái, thà đổi sang một nghề không nhạy cảm còn hơn quanh quẩn trong cái vòng luân hồi vô lượng đó.

Mất đi mức thu nhập hài lòng, nhận lại nỗi sầu nhân thế, tôi rót một cốc sinh tố, dựa vào sofa, cần mẫn khoanh tròn vài điểm trong mục quảng cáo tuyển dụng trên tờ báo mới mua.

Phiên dich chuyên nghiệp? Giao tiếp đơn giản với khách nước ngoài còn tạm, nhưng dich chuyên nghiệp e rằng không ổn.

Kế toán? Bán hàng?...

Những nghề này hoàn toàn không thể, vì hơn bốn năm sau khi tốt nghiệp đại học, kinh nghiệm làm việc của tôi chỉ vẻn vẹn giới hạn ở chuyên môn thư ký mà thôi.

Nghe tiếng chìa khóa lách cách, biết Liễu Dương đã về, tôi xoa bóp cánh tay mỏi nhừ, bò dậy ra mở cửa.

Vừa nhìn thấy nụ cười tươi rói như nắng đầu cuân của Liễu Dương, đám mây đen trong lòng tôi lập tức tiêu tan.

Liễu Dương thấy tôi ở nhà, hơi ngạc nhiên hỏi: “ Băng Vũ? Sao về sớm thế?”

“Bỏ việc rồi!” Tôi nói thản nhiên, giống như nói: “Ăn cơm rồi.”

“À!”

Liễu Dương không có bất kì phản ứng nào. Bốn năm qua tôi đã mười mấy lần mất việc, nếu cô bạn tròn mắt há miệng mới là bất thường.

Liễu Dương và tôi là bạn bè thân thiết từ lâu. Dáng cô ấy cao, thon thả, làn da khỏe mạnh, mái tóc ngắn gọn gàng, khiến khuôn mặt xinh đẹp thêm sắc sảo.

Còn nhớ năm ngoái, khi thấy Liễu Dương cắt mái tóc dài tha thướt, tôi vuốt mái tóc dài của mình, thực sự cũng muốn cắt bỏ ba ngàn sợi thanh tơ phiền toái này. Nhưng Liễu Dương nói: “Cậu tha cho mái tóc đi…nó vô tội, chưa kể thân hình bốc lửa, làn da non tơ trắng bóc, chỉ riêng cái cằm thanh, đôi mắt như nước hồ mùa thu của cậu cũng đủ khiến thiên hạ điên đảo… Nếu cậu tự biến mình thành gái già đồng trinh, ông chủ nào còn muốn đưa cậu đi khoe?”

Tôi không nói gì, ai bảo tôi sinh ra đã là phận má đào có nhan sắc say người, số mệnh cô đơn của tôi không hề liên quan đến mái tóc xoắn dài chấm eo này. Tôi muốn thay đổi tất cả, nhất thiết phải thay đổi công việc.

Văn thư? Tại sao ngày trước tôi lại chọn ngành học bi thảm như vậy?!

Tôi còn đang ngẩn ngơ thì Liễu Dương đã ngồi xuống sofa, với lấy ly sinh tố của tôi, rít một hơi dài.

Chúng tôi đều thích vị chua chua, ngòn ngọt của sinh tố trái cây, lần nào ngồi với nhau uống chung một ly, tôi cũng cảm thấy chua ít, ngọt nhiều.

“Không muốn làm thư ký nữa à?” Thấy tôi gạch hai đường chéo lớn trên những mẩu quảng cáo tuyển dụng thư ký, Liễu Dương liền hỏi.

“Ừ, chẳng phải cậu đã nói mình là loại thích giả bộ thanh cao, không hợp với cái nghề nhạy cảm này sao?”

“Cậu quá thanh cao!”

Tôi đáp trả bằng nụ cười nhẹ. Tôi cực thích lối nói chuyện thẳng tuột như vậy của Liễu Dương, điều đó làm tôi cảm thấy rất đỗi chân thực, bình yên khi ở bên cô.

Quyết tâm đổi nghề tưởng đã vững như bàn thạch của tôi vừa đối diện với yêu cầu của các nhà tuyển dụng trên báo đã tiêu tan như mây khói. Sau khi nghiên cứu ba lần trang quảng cáo, tôi thất vọng đặt tờ báo xuống.

“Hình như mình không thể làm được việc gì …”

Liễu Dương như sực nhớ điều gì, mắt sáng lên, đặt ly sinh tố xuống bàn. “À, nghe Uyển Uyển nói, công ty cậu ấy đang tuyển trợ lý thư ký, hay là cậu thử đến đó xem sao.”

“Thật không? Ông chủ của Uyển Uyển, “người đàn ông phi thường” đó muốn tìm trợ lý thư ký à?” Tôi lại động lòng, đương nhiên không phải là vì ông chue “phi thương” đó mà là vì cái chức trợ lý kia.

“Ừ, hôm qua buôn chuyện thấy Uyển Uyển nói thế.” Liễu Dương thấy tôi có vẻ động lòng, nói tiếp: “Hay là cứ đến đó thử xem, chắc anh ta cũng không phải là con lợn đực trong đầu chỉ toàn coa sex đâu.”

Uyển Uyển chính là Đường Uyển, đồng nghiệp cũ của Liễu Dương, chuyển việc chưa lâu, luôn ca ngợi ông chủ iscuar mình là người đàn ông hoàn mỹ nhất thiên hạ.

Tôi rít một hơi dài thứ nước sinh tố chua chua ngòn ngọt, tâm trí bay bổng theo những lời khen ngất trời của Uyển Uyển đối với ông chủ của cô ấy mấy hôm trước.

Anh ta tên là Lâm Quân Dật, người Mỹ gốc Hoa, lớn lên tại Mỹ, vừa lấy bằng thạc sĩ kinh tế tại Harvard, về nước mở công ty, không những là công tử nhà giàu, năng lực siêu hạng, còn đẹp trai kinh khủng, quyến rũ chết người, đúng là hàng khủng, Anh ta là người đứng đắn, công tư phân minh, chưa từng có quan hệ thân mật với nữ nhân viên trong công ty, thậm chí không thấy cặp kè với giai nhân nào.

Đáng nể nhất là… mặc dù có vị hôn thê tám năm ở Myxnhwng vẫn giữ mình như ngọc, có vô số mỹ nhân sẵn sàng lao vào lòng mà anh ta thậm chí chẳng buồn liếc mắt.

Khi nghe Uyển Uyển say sưa ca tụng Lâm Quân Dật, tôi vẫn tưởng cô bạn nói đùa, nhưng thấy thái độ của Uyển Uyển hoàn toàn nghiêm túc, tôi mới miễn cưỡng tin rằng trong thế giới phồn hoa muôn vẻ này vẫn tồn tại “người đàn ông phi thường” như vậy.

Thời buổi này tìm việc làm rất khó, mọi cơ hội đều phải nắm bắt.



Sáng thứ hai, tôi đưa hồ sơ xin việc cho Uyển Uyển, nhờ cô ấy nộp cho phòng Nhân sự, nhân tiện giúp tôi tìm hiểu tình hình công ty. Thông thường phải đợi vài ngày sau mới có thông tin, không ngờ ba giờ chiều tôi đã nhận được điện thoại của phòng Nhân sự, thông báo đến phỏng vấn trực tiếp.

Dù rất phấn khởi nhưng tôi không khỏi băn khoăn, tại sao một công ty làm việc hiệu quả như thế, công việc tuyển dụng phức tạp như vậy, mới nửa ngày đã tới giai đoạn phỏng vấn. Không kịp nghĩ nhiều, tôi ghi địa chỉ, trang điểm qua loa, vội vàng đi.

Văn phòng công ty bất động sản của Lâm Quân Dật ở trung tâm thành phố, gần quảng trường Trưng Ương, tầng mười là khách sạn năm sao, do đó tòa đại sảnh được trang trí cực kỳ sang trọng.

Đến tầng mười tám, tôi bước ra khỏi thang máy, trước mặt đột nhiên sáng choang. Ở đay không có những bức tường vàng rực rỡ và ánh đèn huy hoàng, chỉ có màu trắng dịu mát, tinh khôi, thoảng mùi hoa nhài.

Nhân viên tiếp tân nhẹ nhàng hỏi tôi lý do tới đây, nhanh chóng bấm số của phòng Nhân sự, tốc độ lướt ngón tay của cô ta khiến tôi toát mồ hôi.

“Cô Diêu, xin mời vào trong, rẽ phải rồi đi thẳng, phòng thứ ba là phòng Nhân sự.”

“Cảm ơn.” Tôi lich sự mỉm cười. Tôi thích thể hiện nụ cười mê hồn của mình trước mọi người, cảm thấy như vậy dễ chiếm được thiện cảm của họ hơn. Mặc dù cuộc sống của tôi chẳng có gì vui vẻ, thậm chí khóc ba ngày ba đêm cũng không phải là dài.

Đi vào phòng Nhân sự, trong các cabin màu xanh ngọc, mọi người đều bận rộn với công việc của mình, không gian tuyệt đối an tĩnh. Tôi đang do dự có nên làm phiền họ không thì một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi trong trang phục công sở đoan trang từ trong phòng bước ra, lịch sự mỉm cười, hỏi: “Có phải cô Diêu Băng Vũ?”

“Vâng. Chị có phải chị Lý đã hẹn tôi đến?” Tôi hé miệng toan đáp lại nụ cười lịch sự kia thì những ánh mắt sắc lẹm xung quanh đã phóng về phía tôi, khiến tôi bỗng lạnh sống lưng, cười ngây ngô.

Tôi vô thức cúi nhìn chiếc váy màu hạt dẻ khá kín đáo và đoi chân bọc kín trong tất lụa của mình, không có vấn đề gì chứ?

Tôi nhớ mình đã chải chuốt mái tóc xoăn dài chấm eo rất kỹ, dù buông xõa cũng không bị rối.

Chẳng nhẽ trang phục thế này chưa đủ chín chắn…

Có lẽ mình quá nhạy cảm, tôi tự an ủi.

“Ông chủ muốn gặp cô, đi theo tôi!” Giọng nói của chị ta có một uy lực khó cưỡng.

Tôi nhìn xung quanh, thấy không ai có vẻ là ứng viên dự tuyển, tôi càng ngạc nhiên.

Công ty lớn như vậy lẽ nào không có hệ thống tuyển dụng chuyên nghiệp, không có trình tự tuyển dụng nhất định, đã đến phần tuyển dụng trực tiếp, mà lạ chỉ có mình tôi? Với kinh nghiệm mấy năm qua, tôi biết đây tuyệt đối không phải chuyện đáng mừng.

Đi theo chị Lý vào thang máy, tôi không kìm được liền hỏi: “Chỉ có một mình tôi sao?”

“Sau khi xem tất cả hồ sơ, ông chủ chỉ yêu cầu tôi hẹn cô, những người khác thì không thấy nói gì.” Vừa nói chị vừa chăm chú nhìn tôi. Ánh mắt cũng sắc lệm hệt như người ở phòng Nhân sự, đầy dò xét với người được ông chủ chọn đích danh.

Tôi vẫn cố giữ nụ cười bình thản trên mặt nhưng trong lòng đã bắt đầu hoảng loạn.

Xem ra không phải tôi quá nhạy cảm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Ruachamchap, T.Kidult, chihiro217, conluanho, futhuybilangquen, meo lucky, thanhbt, trankim
Có bài mới 12.03.2013, 16:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10165 lần
Điểm: 13.47
Có bài mới Re [Hiện đại] Chân trời góc bể - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 12
:chair: Đây tuyệt đối không phải trình tự tuyển dụng bình thường, nếu không phải tôi vào nhầm công ty hoặc công ty đã thay ông chủ mới thì nghĩa là tôi có điểm gì đó cuốn hút anh ta.

Tôi cố nghĩ lại xem trong hồ sơ của mình có ddiiemr gì đặc biệt, kinh nghiệm làm việc bình thường, chỉ là làm việc ở văn phòng, ảnh thì hình như chụp từ hồi mới tốt nghiệp, trông rất trong sáng.

Tôi bắt đầu hoài nghi, tự hỏi, những lời của Uyển Uyển có bao nhiêu phần trăm là sự thật? Nghĩ tới câu: “Anh ấy rất coi trọng năng lực cá nhân, không quan tâm hình thức bên ngoài của nữ nhân viên!”, tôi lạc quan tin rằng, có lẽ anh ta thực sự đánh giá cao khả năng của tôi.

Lên tới tầng mười chín, sau khi đi qua một hành lang đầy mùi sơn và những cánh cửa màu trắng ngà, chụ Lý dừng lại trước một căn phòng đôi, được trang trí đơn giản, thanh nhã. Cánh cửa gian ngoài không đóng, một cô gái khoảng ngoài hai mươi đang ngồi trong đó, khuôn mặt trái xoan đầy đặn, môi son đỏ mọng, đôi, mắt phượng ánh tím càng tôn lên vẻ nữ tính cám dỗ chết người. Chiếc váy liền màu đỏ thẫm trễ cổ, siêu ngắn kiêu hãnh tôn lên thân hình bốc lửa. Đây là hình ảnh kinh điển của nữ thư ký, không khiến chí tưởng tượng của thiên hạ bay bổng tận chín tầng mây thì hơi lạ!

Vừa thấy tôi vào, cô ta lập tức bấm điện thoại nội bộ, giọng nói như mật ngọt khiến tôi cũng tan thành nước: “Lâm tiên sinh, Trưởng phòng Lý đã đưa cô Diêu tới, có cho vào ngay không ạ?”

Tôi thoáng nghe thấy một tiếng “ừm” rất nhỏ rồi cô ta cúp máy.

Quả thật rất khủng! Đúng như mô tả của Uyển Uyển.

“Cô Diêu, cô có thể vào.” Ánh mắt khinh khỉnh của cô ta không hề ăn nhập với giọng nói lịch sự đó, xem ra cũng là một thư ký lão luyện.

Tôi thầm nghĩ, nếu sau này mình phải làm trợ lý cho cô ta, nhất định sẽ rất thảm.

Ôi chao! Có được nhận vào làm hay không, nào đã biết! Xem ra mình cả nghĩ rồi.

Gạt bỏ những ý nghĩ miên man sang một bên, tôi khẽ gõ cửa, thoáng nghe một tiếng nói vọng ra: “Mời vào!” Tôi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng rất rộng. Gam màu chủ đạo vẫn là màu trắng. Tường trắng, sofa trắng, tủ sách màu trắng … Chỉ có ghế da và bàn làm việc màu đen, điểm nhấn cho thấy tính hướng nội của chủ nhân căn phòng.

Bê giá sách có một cửa nghách, tôi đoán sau đó là phòng nghỉ.

Những ông chủ sử dụng mô hình văn phòng kiểu này có hai loại. Một loại lười biếng, thích hưởng thụ, thậm chí có những chò mập mờ trong giờ làm việc. Loại kia đặc biệt ham mê công việc, thường làm việc thâu đêm. Loại trước tôi gặp hằng ngày, loại sau xưa nay chưa từng gặp, không biết có tồn tại trên thế giới này không.

Trên chiếc bàn làm việc màu đen có một chồng tài liệu xếp gọn gàng, hai chiếc máy tính xách tay.

Một người đàn ông vận âu phục ngồi trên ghế xoay bọc da màu đen đang chăm chú nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ, tôi chỉ nhìn thấy lưng anh ta, cái lưng toát lên khí chất khác thường, bộ âu phục trên người có những đường thẳng nếp nhất.

“Lâm tiên sinh”, tôi khẽ nói.

Trong khoảng khắc chiếc ghế xoay lại, tôi nhìn thấy mặt anh ta….

Khuôn mặt cực giống Trần Lăng!

Giây phút đó, trong đầu tôi chỉ toàn những tiếng thét, nếu hai chân không bủn rủn, tôi đã lao ra của chạy trốn.

“Mời giồi!” Giọng nói lạnh lùng khiến máu tôi đang sôi sục cũng nguội bớt, tiếng thét trong đầu cũng tạm ngưng.

Tôi trấn tĩnh, cố nhớ lại miêu tả của Uyển Uyển về anh ta: Lâm Quân Dật, người Mỹ gốc Hoa, gia thế hiển hách, học kinh tế mười năm ở Mỹ, về nước đầu tư số tiền lớn mở công ty bất động sản…

Còn Trần Lăng là trẻ mồ côi chúng tôi cùng lớn lên trong cô nhi viện, cùng học tiểu học, anh còn chưa học song trunh học, hơn nữa chúng tôi đã chia tay nhau hơn bốn năm… Điều mấu chốt nhất là, nhìn thấy tôi, Trần Lăng nhất định không thể bình tĩnh như vậy. Trước tiên anh sẽ tát tôi một cái, chửi một trận rồi đuổi đi!

Ông chủ tương lai của tôi đang chờ tôi lên tiếng. Thấy tôi ngơ ngẩn, thất thần một phút, anh ta buộc phải cất giọng lạnh lùng kéo thần trí tôi trở lại.

“Ngồi đi!” Anh ta chỉ chiếc ghế trước mặt.

“Dạ!” Tôi nhận ra vẻ thất thần của mình, cố kìm nén cú sốc trong lòng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Không thể phủ nhận khuôn mặt của người đối diện rất giống Trần Lăng, nhưng càng tìm kiếm sự tương đồng giữa họ, tôi càng nhận ra họ không giống nhau. Khí chất và thần thái của hai người khác nhau một trời một vực.

Trần Lăng là trẻ mồ côi, luôn có một vẻ tự ti không dễ phát hiện, do đó tính cách ôn hòa, dễ gần. Còn người trước mặt tôi, toàn thân toát lên vẻ ngang tàng, độc đoán chỉ có ở những đại công tử nhà giàu, sự kiêu ngạo bẩm sinh, đây là điều mà Trần Lăng trong vòng bốn năm ngắn ngủi không thể nào có được.

Tôi nhìn kỹ khuôn mặt anh ta. Anh ta gầy hơn Trần Lăng một chút, đường nét rõ ràng nhưng quá lạnh lùng. Còn các nét trên mặt Trần Lăng đều hiền dịu, khi cười trông rất đỗi dịu dàng.

Làn da Lâm Quân Dật màu nâu đồng rất nam tính, làn da Trần Lăng lại trắng trẻo.

Mắt họ giống nhau, nhưng ánh mắt Lâm Quân Dật nghiêm lạnh, tinh tường nhìn thấu tâm can người khác, còn ánh mắt Trần Lăng đôn hậu, dưới ánh mặt trời lúc nào cũng long lanh.

Đôi môi là giống nhất, hơi mỏng nhưng rất đẹp. Đường môi hơi nhết của Lâm Quân Dật lộ vẻ thách thức, ngạo mạn và khinh khi, còn trên môi Trần Lăng luôn là nụ cười tỏa nắng…

Bắt gặp cái nhếch mép giễu cợt của Lâm Quân Dật, tôi vội nhìn sang phía khác.

Thật ngớ ngẩn, người ta vừa thoáng liếc qua, ánh mắt dừng trên người tôi mới vài giây, tôi đã tròn mắt nhìn người ta như một con ngốc.

“Tôi…” Tôi bối rối ngước mắt, vừa bắt gặp nụ cươig khẩy của anh ta, thần trí đã đại loạn. Hít thật sâu hai hơi, tôi mới run run mở miệng: “Tôi là… Diêu Băng Vũ.”

Anh ta lạnh lùng nhếch mép, ánh mắt khinh thị nhìn đi chỗ khác, cơ hồ không muốn nhìn thêm.

Việc gì phải thể hiện rõ như vậy! Tôi có thất thần một chút nhưng hà tất anh ta phải bộc lộ mặt sự phản cảm, khinh miệt như thế. Chẳng lẽ anh ta không biết thế nào là phép lịch sự tối thiểu?

Nhưng thái đọ kiêu ngạo rõ ràng đó khiến người tôi lạnh toát, tâm trạng xáo trộn đã ổn định trở lại, tin chắc người trước mặt không thể là Trần Lăng, tôi nhanh chóng gạt đi những ký ức vừa sô về như thác.

Trần Lăng, tôi không thể nghĩ về người ấy nữa, giữa chúng tôi đã hoàn toàn kết thúc, vĩnh viễn không thể gặp lại!

Phỏng vấn trong tâm trạng xáo trộn thế này, bài tự giới thiệ tôi đã chuẩn bị công phu không tài nào nói trôi chảy được: “Lâm tiên sinh…Tôi đến ứng tuyển…”

Anh ta vội ngắt lời tôi: “Tại sao bỏ việc ở những chỗ cũ?”

Đây là câu hỏi thường gặp nhất trong khi phỏng vấn, nhưng lại là vấn đề tôi khó trả lời nhất.

Tôi gượng cười: “Vì vấn đề cá nhân,”

“Tôi không muốn cô bỏ công ty chúng tôi cũng vì vấn đề cá nhân.”

Lời lẽ sắc gọn, có tính định hướng rõ ràng khiến tôi càng khó trả lời. Ngẫm nghĩ một lát, tôi đành phải mập mờ giải thích: “Nói chung tôi đều bị sa thải.”

Anh ta dường như hiểu ý tôi, mỉm cười tế nhị, những ngón tay gõ nhẹ lên hồ sơ của tôi, ánh mắt tôi cũng dừng lại chỗ đó…

Tôi nhìn vào chỗ ngón tay anh ta vừa gõ, theo trí nhớ của tôi, đó chính là mục: “Tình trạng hô nhân”.

Tôi điền là: Đã kết hôn.

Mặc dù viết như vậy không có nhiều tác dụng đối với mấy ông chủ cũ, không ngăn được ý đồ của bọn họ đối với tôi. Có thể là tôi đã quen viết như vậy, chỉ mong ông chủ bớt ảo tưởng đối với một nữ nhân viên đã có gia đình, nhưng kết quả hết lần này đến lần khác đều cho thấy tôi đã nhầm.

Tôi đang nghĩ mẹo vặt này của mình liệu có chút tác dụng nào không thì anh ta bỗng lên tiếng: “Cô quyến rũ như vậy nên được đàn ông giữ trong nhà. Cô ra ngoài làm thư ký, muốn không liên quan đến vấn đề cá nhân e là rất khó.”

Lời anh ta cực chối tai, nếu không phải thời buổi cạnh tranh khốc liệt, tìm được công việc phù hợp không dễ chút nào, nếu những cái gai tua tủa trên người tôi không bị cuộc sống tàn nhẫn này mài nhẵn, tôi sẽ lập tức quay người bỏ đi.

“Tôi nghĩ…” Tôi đã dẹp bỏ được cảm giác bị sỉ nhục, khen anh ta một cách rất chuyên nghiệp: “Không phải người đàn ông nào cũng may mắn như Lâm tiên sinh, có sự nghiệp thành công như vậy,”

“Câu này phải chăng tôi có thể hiểu là: cô cảm thấy chồng mình kém tôi  rất nhiều?”

Khi nói, ánh mắt anh ta phấn khích và ngạo nghễ lướt khắp mặt tôi, cơ thể tôi, trắng trợn bộc lộ ham muốn sở hữu.

Tôi cố kìm nén sự phẫn lộ, mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi lỡ lời. Tôi không có ý đó.”

“Thật không?” Anh ta cười cười, mân mê cằm, nụ cười đúng điệu công tử. “Thực tế, tôi quả là người biết thương hoa tiếc ngọc hơn chồng cô.”

Đây có phải là người đàn ông được Uyển Uyển tán dương đến tận mây xanh? Kinh nghiệm quyến rũ phụ nữ có chồng của anh ta tuyệt đối không kém những ông chủ trước của tôi.

Tôi đứng bật dậy, cố nén ý muốn cho anh ta một cái tát, cố giữ phép lịch sự phải có: “Tôi nghĩ tôi không thích hợp làm trợ lý thư ký cho anh, chắc chắn tôi không thể là một trợ lý anh cần.”

Anh ta ngả mình vào thành ghế, dáng điệu cực kỳ tao nhã. “Trước đây tôi không hề thích có quan hệ thiếu rõ ràng với nữ nhân viên của mình. Chẳng lẽ cô cho rằng cô không làm được điều đó?”

“….”

Tôi không biết nói thế nào. Đây là kiểu đàn ông đáng ghét nhất mà tôi từng gặp, rõ ràng bỉ ổi, lại tỏ vẻ chính nhân quân tử. Sao vừa rồi tôi lại nghĩ anh ta có thể là Trần Lăng?

Nhất định là tôi quá nhớ nhung, rất muốn gặp lại người đàn ông phản bội đó.

Không, tôi không muốn nhìn thấy anh, càng không muốn gặp lại người đàn ông trước mặt!

Tôi cố trấn tĩnh lại: “Lâm tiên sinh, làm mất thời gian của anh như vậy thật không phải, tôi nghĩ chúng ta rất khó hộ tác.”

Vừa đi đến gần cửa, tôi nghe thấy giọng nghiêm túc của anh phia sau: “Tôi rất hài lòng về thái độ của cô… Tôi hi vọng cô có thể làm một trợ lý thư kí thực thụ, gạt ra khỏi đầu những suy nghĩ không thưc tế. Hãy nhớ tôi ghét nhất kiểu yêu đương nơi công sở, nhất là những giao dich thấp hèn… Lương tháng bốn ngàn rưỡi, cô hài lòng không?”

Tôi rất muốn quay đầu nói một cách khẳng khái: “Tôi không hài lòng về thái độ của anh.”

Nhưng không thể, bởi tôi quá hài lòng về mức lương anh ta đưa ra.

Làm người có thể khí khái, nhưng làm thư ký vẫn nên dẹp bớt chút tôn nghiêm thì hơn!

Do vậy tôi hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi tủi trong lòng, dẹp đi cái tôn nghiêm nực cười, ngoái đầu lại, trao cho anh ta một nụ cười cực khiêm nhường, dịu dàng trả lời trong ánh mắt kinh ngạc của anh ta: “Tôi rất hài lòng, cảm ơn!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Ruachamchap, T.Kidult, chihiro217, conluanho, meo lucky, thanhbt, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bijenjo, duaxanh71, Huynh diem Hang, pypyl, Tùng yên, Vutieudiem2k1, Vy Vy Nhất Tiếu, xuniis, zinna và 840 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.