Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử

 
Có bài mới 10.05.2012, 05:54
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34057
Được thanks: 43335 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử - Điểm: 10
Gặp Nhau Nơi Thiên Đường


images


Tác giả: Tiểu Ni Tử

Trọng lượng vận chuyển: 600 grams

Công ty phát hành: Phương Đông

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Ngày xuất bản: 15-01-2012

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Số trang: 520

Giá bìa: 99.000 ₫

Giá bán: 89.100 ₫

Giới thiệu:

Cuốn sách là phần 2 của "Nhật Ký Từ Thiên Đường"

Theo truyền thuyết, quá nhớ mong ai đó, sẽ đến được cõi trên chín tầng mây. Vì không muốn để cậu phải cô đơn, mình đã đến đây.

Người yêu dấu, xin đừng buồn, Thượng đế nói, sự cô đơn chỉ là tạm thời, tình yêu mới là vĩnh cửu.

***

Bạn có biết?

Trong cuộc đời, chúng ta luôn gặp rất nhiều người.

Có một số người chỉ đi lướt qua chúng ta;

Có một số người dừng lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi,

Đem đến cho chúng ta nỗi đau đớn xót xa;

Có một số người ở lại rất lâu, cùng chúng ta tận hưởng trọn cuộc đời vui vẻ.

Nhưng dù là những người quan trọng hay không quan trọng, đã biến mất hay chưa đến, sự xuất hiện của mỗi người chắc chắn đều có ý nghĩa của nó.

Nếu như chưa gặp gỡ họ, cuộc đời chúng ta sẽ mãi mãi có một lỗ hổng lớn.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 21.05.2012, 00:59
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 15.02.2012, 03:22
Bài viết: 117
Được thanks: 98 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử - Điểm: 8
Mục lục

Chương 1 : Trái tim cậu đã chìm vào giấc ngủ say
Chương 2 : Những tình cảm yêu thương không kịp bày tỏ trong cuộc đời thực
Chương 3 : Tình cảm ấm áp liệu có thể bắt đầu từ em được không ?
Chương 4 : Tôi rơi vào động không đáy của nỗi nhớ thương
Chương 5 : Những điều xảy ra trong quá khứ khiến cậu ấy vô cùng đau khổ
Chương 6 : Sự tồn tại của một tình yêu vĩnh hằng
Chương 7 : Chỉ làm thiên sứ bảo vệ một người
Chương 8 : Tìm kiếm người không thể thay thế
Chương 9 : Khát khao có được cái cớ để yêu
Chương 10 : Không muốn cậu phải chịu bất kỳ sự tổn thương nào
Chương 11 : Chờ đợi buổi hoàng hôn đẹp nhất
Chương 12 : Vì không nhận ra cậu
Chương 13 : Thành phố trống rỗng trong lòng cậu
Chương 14 : Chưa bao giờ tớ ngừng yêu cậu
Chương 15 : Sự chờ đợi của tôi
Hậu ký : Nơi quy tụ hạnh phúc


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.05.2012, 05:37
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 15.02.2012, 03:22
Bài viết: 117
Được thanks: 98 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử - Điểm: 10
Chương 1.1: Trái tim cậu đã chìm vào giấc ngủ say

     Do mình xấu xa quá hay sao
     Nên các cậu mới dùng cách này để trừng phạt mình
     Do mình ngốc nghếch quá chăng ?
     Nên không nhận ra được rằng, đã từ lâu các cậu có một vị trí vô cùng quan trọng trong tim mình
     Đến bây giờ chỉ còn lại một mình,
                 liệu mình có thể vượt qua được những mất mát này,
                                    để tìm hạnh phúc cho riêng mình…


Trước mắt tôi giờ đây mọi thứ giông như một bộ phim điện ảnh đen trắng cũ, bên trên đã bị gạch chằng chịt những nếp nhăn của sự khổ đau. Chuyển động của mọi người xunh quanh đột nhiên trở nên chậm chạp và nặng nề, vừa khiến người ta phải buồn cười, vừa khiến người ta phải đau khổ đến tột cùng.

Một chiếc ô tô với ánh đèn pha sáng chói lao vào trong đám đông, lời suy đoán của không biết bao nhiêu người giống như những mũi tên đang tấn công vào lớp màng nhĩ yếu ớt của tôi.

“… Cậu ta đã chết chưa ?”

“…Sao nhiều máu thế ?...”

“Hình như chết rồi…”

….

Những âm thanh chói tai như được phát ra từ chiếc băng ghi âm đã bị rối khiến tôi mơ màng, cố tìm ra bằng được từ để diễn tả cảm giác đau đớn của con tim – cái chết.

Ai ? Ai đã chết cơ ?

Nhất định là ai đó đang nói đùa, nhất định là như vậy.

Tôi cúi người nhặt người nhặt cuốn nhật ký nằm dưới đất, ôm chặt nó vào lòng, toàn thân run lên bần bật. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh một người với vẻ hiu quạnh của buổi chiều tà, rồi hình ảnh đó dần biến mất, thay thế vào đó là một nụ cười ấm áp quen thuộc, cùng với câu thổ lộ khiến người ta không bao giờ quên được :

   “Tớ thích cậu !”

Câu nói này biến hóa thành vô số những tiếng vang vọng, tràn vào lớp màng nhĩ trong tai tôi, tấn công vào nơi yếu đuối nhất trong cơ thể tôi – phía bên trái lồng ngực.

Các âm thanh được dội lại cùng một lúc. Những tiếng xì xào xa gần nhưng rất dữ dội, tiếng còi xe cứu thương, giọng nói của các y tá làm phân tán âm thanh của đám đông… Tất cả dường như đang trở lại với thế giới mà tôi phải đối mặt.

Còn giọng nói vọng ra từ tai tôi đã trấn áp hết tất cả các âm thanh khác. Từng tiếng, từng tiếng tấn công vào trái tim tôi.

   Tớ thích cậu, Hy Nhã.
   Tớ thích cậu, Hy Nhã.
   Tớ thích cậu, Hy Nhã.

…     

Đám đông vây xung quanh bị các y tá đẩy sang hai bên, qua kẽ hở của đám đông tôi nhìn thấy dòng máu tươi đang tuôn chảy. Con ngươi bất giác mở to, không dám tin vào mắt mình, cho đến khi ánh mắt dừng lại trên một dáng người quen thuộc, lời thổ lộ đó bỗng từ đáy con tim nổ vang một tiếng đinh tai nhức óc – Tớ thích cậu, Hy Nhã.

Bỗng chốc, tôi như bị ai đó dồn tới vách núi, toàn thân lắc lư như chỉ chực đổ sụp xuống. Dường như quên mất cần phải khóc, tôi run lẩy bẩy, cố lê từng bước chân nặng nhọc, cổ họng nghẹn ứ phát ra những âm thanh vô cùng khó nghe.

“Hứa Dực ?!”

“…Hứa Dực…”

“…Hứa Dực, cậu…cậu… tại sao…cậu lại nằm ở đây ?”

Tôi cố chen về phía trước. Trong mắt tôi giờ đây chỉ hiện lên mỗi hình ảnh Hứa Dực không còn chút sinh khí nào, đang nằm giữa vũng máu. Đôi mắt đen nhánh, long lanh, ánh mắt thân thiện và ấm áp như ánh mặt trời luôn thường trực trên khuôn mặt cậu, giờ đây đang nhắm nghiền. Hàng mi vô cùng quyến rũ của cậu nằm yên không động đậy.

Khuôn mặt cậu trắng bệch…

Trắng bệch…

Tại sao lại như vậy ?

Hứa Dực…

Hơn mười phút trước, cậu và tớ còn ngồi uống nước cùng nhau trong quán cà phê. Triệt Dã còn nhờ cậu chuyển cho tớ cuốn nhật ký này, hơn nữa cậu còn nói cho tớ biết, Triệt Dã, người đối với tớ, quan trọng như không khí để hít thở, cậu con trai với mái tóc vàng, cho dù vì ốm đau, bệnh tật mà phải rời xa tớ, thậm chí ngay cả khi bị tai nạn ô tô rời bỏ thế giới này, lúc nào cũng rất yêu tớ.

Vừa nãy, khi thấy tớ tự oán trách bản thân vì cái chết của Triệt Dã, cậu nhìn tớ thẫn thờ ngồi lật đi lật lại cuốn nhật ký Triệt Dã để lại mà nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, sao trong mắt cậu lại trào dâng nỗi bi thương đến vậy?

Khi đó, có phải là cậu đang oán trách tại sao tớ không san sẻ sự quan tâm cho trái tim đang thấp thỏm lo âu của cậu?
Cho nên cậu mới dùng đến cách tàn nhẫn này, nằm giữa vũng máu, không bao giờ muốn nhìn thấy tớ nữa?

Hứa Dực…Triệt Dã…

Tại sao… tại sao các cậu cứ lần lượt rời xa tớ…

Nỗi đau giống như nước thủy triều dâng không thể nén lại được, mãnh liệt đến nỗi muốn nuốt chửng cả người tôi. Nỗi đau tột cùng đó như một con dao sắc, không ngừng cứa vào trái tim tôi…

Đầu óc tôi quay cuồng, tôi nhìn khuôn mặt của người đang nằm trên vũng máu, lúc thì là Hứa Dực, lúc lại biến thành Triệt Dã…

Hai khuôn mặt không ngừng thay đổi cho nhau, cứ thế lặp đi lặp lại...

“Tránh ra, tránh ra, cẩn thận đừng có chạm vào chỗ bị thương!”

Bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng đặt Hứa Dực nằm lên băng ca cứu thương, sau đó đưa cậu ra khỏi chỗ đám đông.

Tay Hứa Dực buông thõng bên ngoài băng ca. Mùa đông, đôi bàn tay đó thường ôm chặt lấy tôi để ủ ấm cho tôi, nhưng giờ đây, hai bàn tay ấy dường như không còn chút sức lực gì nữa, đang buông thõng xuống.

Giống như muốn rời xa tôi. Mãi mãi.

Bỗng nhiên tôi như bừng tỉnh, điên cuồng lao về phía trước, nắm chặt bàn tay đó.

“Hứa Dực, Hứa Dực, cậu mau tỉnh lại đi, đừng làm tớ sợ!” Tôi vừa sợ hãi vừa hét lên đau đớn.

Tôi không thể mất cậu ấy! Không thể.

Nếu như chỉ nắm tay cậu ấy như thế này, thì tôi có thể... có thể giữ cậu ấy lại không?

Tay tôi vừa chạm vào bàn tay lạnh buốt của Hứa Dực, nước mắt cứ thế trào ra.

Các y tá không thể nào ngăn cản được hành động điên cuồng của tôi, đành phải cho tôi ngồi cùng xe cứu thương đến bệnh viện.

Tôi không nhớ được các y tá đã hỏi tôi những gì, cũng không biết khoảng bao lâu sau thì chúng tôi đến bệnh viện, cũng không biết Hứa Dực bị người ta đẩy vào phòng cấp cứu như thế nào...

Trước mắt tôi, trong đầu tôi, trong thế giới của tôi giờ đây chỉ còn lại hỉnh khuôn mặt của Hứa Dực, một khuôn mặt trắng bệch.

Tôi ngồi bất động trên chiếc ghế dựa bên ngoài phòng mổ, cuốn nhật ký mà từ nãy tới giờ tôi cứ ôm khư khư trong lòng bỗng rơi xuống đất. Tôi cúi người xuống nhặt một cách nặng nề, mắt tôi bỗng dừng trên trang nhật ký đang mở...
Trên trang nhật ký đó, nét chữ không phải là của Triệt Dã!

Tôi thấy bất ngờ, mở to mắt xem thật kỹ. Đó là... nét chữ của Hứa Dực!

Hứa Dực... dúng là nét chữ của Hứa Dực rôi! Tôi không thể nhầm được, chẳng lẽ Hứa Dực cũng đã viết những tâm tư, suy nghĩ của mình vào cuốn nhật ký này sao?

Tôi cố kìm nén sự kích động trong lòng, đưa tay lên sờ từng nét chữ, đọc từng dòng một.
....

Tôi đã hiểu vì sao Triệt Dã lại thích cô gái này đến vậy, vì ở cô gái này có một sức cuốn hút đến kỳ lạ, khiến cho người ta luôn muốn bảo vệ cô ấy, thương yêu cô ấy. Vì thế tôi đã bộp chộp bày tỏ lòng mình với cô ấy.

Quả nhiên, cô ấy không hề có sự chuẩn bị tâm lý, nên đã trốn chạy. Ha ha.

Chính khoảnh khắc đó khiến tôi bị kích động, nên tôi lại tiếp tục viết những tâm tư, tình cảm của mình vào đây.
...

Kể từ khi quen cô ấy, mọi hành động của tôi không còn kiểm soát được nũa. Ha ha, chẳng lẽ đây chính là sực mạnh của tình yêu sao?

Tôi lại bày tỏ tình cảm của mình với cô ấy thêm một lần nữa. Lần này thì cô ấy tức giận, cô ấy nói rằng sau này chúng tôi không cần phải gặp mặt nhau nữa.

Trái tim tôi nhói đau, nhưng tôi tin rằng sẽ có một ngày cô ấy hiểu được ý nghĩa, sức nặng của từng câu nói “Mình thích cậu!”.

Rất sâu nặng!
...
Tôi vẫn thường suy nghĩ, tình yêu trên thế giới này có thể dùng bội số để tính không?

Nếu như có thể...

Thế tại sao tôi đã bỏ ra tình yêu gấp đôi, nhưng lại không mang đến cho người tôi yêu sự vui vẻ gấp đôi?

Bệnh tật và cái chết có phải là có thể thay thế được không?

Nếu như có thể...

Vậy thì có phải, nếu tôi thay thế Triệt Dã để sang thế giới bên kia, thì người tôi yêu sẽ có được hạnh phúc trọn vẹn như cô ấy mong muốn?

Có phải là để có được câu đồng ý như trong lòng mong đợi, chỉ cần phải  bày tỏ một tình yêu bền bỉ thì có thể có được không?

Nếu như có thể...

Thế thì trước ki tôi trao lại cuốn nhật ký này cho cô ấy, hãy cho phép tôi được ngang ngạnh bày tỏ thêm một lần nữa – Hy Nhã, tớ yêu cậu!



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.05.2012, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 15.02.2012, 03:22
Bài viết: 117
Được thanks: 98 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử - Điểm: 10
Chương 1.2: Trái tim cậu đã chìm vào giấc ngủ say

Càng đọc nước mắt tôi càng tuôn rơi!

Từng giọt nước mắt ấm áp cứ thế lăn dài trên mặt tôi, đua nhau rơi xuống sàn bệnh viện, nhưng không phát ra chút âm thanh nào.

Trái tim tôi hoàn toàn chìm sâu trong đêm tối.

Hóa ra Hứa Dực cũng viết những tâm tư, tình cảm của cậu ấy đối với tôi vào cuốn nhật ký này, nhưng khi giở ra đọc, tôi lại chỉ chìm đắm trong nỗi đau vì sự ra đi của Triệt Dã, mà không để ý rằng, phía sau vẫn còn có nhật ký của Hứa Dực.

Nếu như lúc đó tôi có thể nhìn thấy những dòng nhật ký mà cậu ấy đã viết, có lẽ cậu ấy sẽ không quá thất vọng mà rời xa tôi chăng?

Trong những ngày tôi vô cùng đau khổ vì Triệt Dã, có lẽ cậu ấy cũng bị giày vò chẳng kém gì tôi.

Còn tôi, khi đọc nhật ký của Triệt Dã thì chỉ đắm chìm trong thế giới của mình, đã đẩy Hứa Dực, người luôn quan tâm đến tôi ra xa khỏi cánh cửa trái tim tôi. Có lẽ chính vì thế mà cậu ấy mới đau khổ và cô đơn chăng?

Nếu như lúc đó tớ chỉ cần nói một câu để níu giữ cậu, hoặc chỉ cần tớ cười với cậu thôi, thì có phải là cậu sẽ không rời khỏi đó không? Và sau đó, cậu cũng không bị tai nạn ô tô?

Hứa Dực, xin lỗi cậu, mong cậu hãy thông cảm và tha thứ cho tớ, vì tớ đã không để ý và quan tâm gì tới cậu.

Nhưng thực sự là tớ không cố ý làm như vậy, cho nên mong cậu...đừng có dùng cách này để trừng phạt tớ....

Không biết bao lâu sau, tôi mới lờ mờ nhận ra âm thanh từ tín hiệu đèn của phòng phẫu thuật đã tắt.

“Ai là người nhà của bệnh nhân?” Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng bỏ khẩu trang ra, nhìn về phía tôi hỏi.

“Cháu! Là cháu ạ!” Tôi vội vàng chạy lại, lắp ba lắp bắp: “Bác sĩ, Hứa Dực... cậu ấy sao rồi ạ?”

“Đừng xúc động quá, cô bé.” Bác sĩ nhẹ ngàng an ủi tôi. “Cháu có quan hệ như thế nào với Hứa Dực?”

“Đối với cậu, tớ có phải là người có vị trí đặc biệt không?”

“Ừ, đối với tớ, Hy Nhã đương nhiên là người có vị trí vô cùng đặc biệt rồi”

....

Trước đây mỗi khi tôi hỏi, câụ đều không cần suy nghĩ mà trả lời ngay, còn tôi thì luôn phủ nhận tình cảm của cậu dành cho tôi.

Nước mắt lại trào ra, tôi không nói được lời nào, chỉ biết đứng ngây ra mà khóc.

“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, tôi biết cậu ấy nhất định là người rất quan trọng với cháu và cũng là người cháu rất thích.” Vị bác sĩ đó tỏ ra thấu hiểu, còn nói thêm: “Chỉ khi là người cháu rất thích, mới khiến cháu đau khổ khóc lóc như vậy.”

Đúng vậy, tôi có vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim của Hứa Dực!

Trước đây, với tôi, Triệt Dã giống như không khí để hít thở, không thể thiếu được, còn trong lòng tôi, Hứa Dực chẳng phải lại không quan trọng như vậy sao?

Tuy tôi luôn nghĩ cậu ấy có vị trí vô cùng quan trọng đối với tôi, nhưng tôi lại luôn làm tổn thương cậu ấy, trốn tránh cậu ấy, lạnh lùng không thèm để ý đến cậu ấy, thậm chí... còn hại cậu ấy đến mức khiến cậu ấy bị tai nạn.

Hứa Dực...

Trái tim tôi rối bời như mớ bòng bong, đau nhói.

Lời của vị bác sĩ lai vang bên tai tôi: “Tuy bệnh nhân đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng đáng tiếc là cậu ấy bị xe đâm vào đầu, máu tích tụ trong não khá lớn, chèn ép vào các dây thần kinh, nên cậu ấy bị mất hết ý thức. Rất có thể cậu ấy sẽ... bị rơi vào trạng thái hôn mê sâu một thời gian dài”.

“Hôn mê sâu một thời gian dài?” Tôi nhìn bác sĩ, không dám tin vào tai mình.

“Trong y học gọi hiện tượng này là Vegetative patients, sống thực vật”.

Khi ba từ “sống thực vật” truyền đến tai, tôi chỉ cảm thấy não mình giống như vừa bị một vật cứng đập mạnh một cái, đau đến mức không thể chịu đựng được.

Cả thế giới bỗng như quay cuồng, mất hết màu sắc, trở nên hư ảo.

Không thể tin được, quyết không thể tin được!

Đột nhiên tôi như bị chìm dưới đáy đại dương sâu thẳm, nỗi đau khiến tôi ngạt thở.

Người mà trên sân khấu vô cùng nổi bật, người đã từng đồng ý chỉ hát cho một mình tôi nghe, người đã đưa tôi đi uống nước dâu tây, người đã từng nói sẽ chăm sóc tôi, không để tôi phải rơi lệ...

Từng hình ảnh một hiện lên trước mắt tôi, rồi cứ xa dần.

Từ từ, nhẹ nhàng...

Biến thành lớp sương mù trắng, bay đi mất, bên tai tôi giờ đây chỉ còn lại những âm thanh giống như những bọt bong bóng tuyệt đẹp nhưng dễ vỡ...

“Hy Nhã ghét tớ lắm sao? Không sao cả, chỉ cần Hy Nhã luôn ở bên cạnh tớ là đủ lắm rồi.”

“Tớ không muốn chờ xe nữa... muốn chạy thật nhanh đến chỗ Hy Nhã, hơn nữa cậu biết đấy, tớ chạy còn nhanh hơn xe mà.”

“Vì tớ thích Hy Nhã, tớ muốn dành hết tất cả cơ hội để được ở bên Hy Nhã, cho nên tớ sẽ không quản bất cứ trở ngại nào...”


Hứa Dực...

Nước mắt tôi lại trào ra.

Cậu định dùng cách này để thích tớ sao?

Tớ không muốn!

Cho nên, xin cậu hãy mau tỉnh lại!

Trái tim tôi đau đén nỗi tưởng như sắp chết, mặt đầm đìa nước mắt, không thể nào ngăn được nước mắt tuôn rơi.

Có khi nào tôi cũng sẽ chết vì quá đau lòng không? Trong đầu tôi bỗng hiện ra ý nghĩ này.

Sẽ không bao giờ có được nữa.

Sẽ không bao giờ có ai đưa cho tôi giấy ăn miễn phí nữa, sẽ chẳng có ai tranh giành bánh ga tô hạt dẻ với tôi nữa, cũng chẳng có ai bày mưu kế vặt để đưa bằng được tôi đi uống trà sữa nữa...

Triệt Dã, có phải do mình không tốt?

Nên các cậu mới dùng cách này để trừng phạt mình.

Khiến cho mình đau lòng, con tim mình đau buốt như muốn chết...

Tôi cố gắng dựa vào tường mong tìm được một chỗ dựa, nhưng lại ngã nhào vào khoảng không phía trước.

Nỗi đau quá lớn khiến tôi sụp đỏ, tôi không thể tiếp tục chống đỡ được nữa, người đổ sụp xuống như không còn một chut sức lực, ý thức cũng dần dần mất đi, giống như bị rơi xuống một cái đọng sâu tối om không đáy.

Trong thế giới của cái động đó, bỗng vang vọng nhịp đập trái tim tôi.

Có lẽ, nếu cứ đau đớn thế này mà chết đi thì cũng tốt...

Trong cơn mê man, tôi như đã đến một thế giới khác. Tôi cứ thế bước đi trong vô thức, đi qua rất nhiều lối thoát của đường hầm, nhưng không dám tiến về phía trước. Nếu như biết được có nhiều nỗi đau đang chờ đón tôi đến vậy, thì tôi thà trốn ở đây còn hơn.

Ở tận cùng của thế giới này, những vầng sáng trắng huyền ảo đang bay lơ lửng, đẹp vô cùng, giống như những chiếc kẹo bông.

Kẹo bông? Tim tôi bỗng nhói đau như bị hàng ngàn mũi kim châm.

Khuôn mặt rất quen thuộc xuất hiện trong những đốm sáng đó, càng ngày càng rõ, nhưng vẫn khiến người ta khó mà nhận ra đó là ai.

Là ai nhỉ?

Triệt Dã? Hay Hứa Dực?

Vẻ mặt tươi vui với ánh mắt chờ đợi đang nhìn về phía tôi, dịu dàng mà nồng nàn.

Là ai? Rốt cuộc đó là ai?

Người đó đang đinh nói gì với tôi? Tại sao khi nhìn thấy người đó, trong lòng tôi bỗng có cảm giác hạnh phúc và ấm áp?

Ai đó đang gọi tôi sao? Ai đó đang đợi tôi sao? Ai đó đang cần tôi sao?

Cứ mải suy đoán như vậy, nỗi đau trong lòng tôi cũng dần tiêu tan.

Nới đó, nơi khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc, có người đang đợi tôi!

Người đó đang dùng ánh mắt trông mong để nói với tôi, chỉ cần đi về phía trước, chỉ cần đền gần vầng sáng đó, tôi sẽ tìm lại được những hạnh phúc đã mất đi.



Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.12.2012, 16:30
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 07.12.2012, 16:20
Bài viết: 3
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Gặp nhau nơi thiên đường - Tiểu Ni Tử
oi troi minh muon doc nua


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: funclub, HaiHip, Huyennp, Mộ Mộ, socconan, thuy_duong_, uyểnuyển, ☆–Red° và 1031 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
lazy_lazy
lazy_lazy
suongsuong1800
suongsuong1800

Trangtrongnuoc: kẻ thách đấu cổ tích
cobonglau2014: cho mình hỏi LCCI là gi vậy
cobonglau2014: mấy bạn ơi
cobonglau2014: mấy bạn ơi
ngansieunhann: Khách mời bí ẩn<~~ vào đặt câu hỏi kiếm nào mn :D
mèohoanglạcbước: Cuộc thi tài đã mở cùng với vật phẩm Giày đen và  100đ
thuganhanuoi: T.T
thuganhanuoi: hiu hiu..........
thuganhanuoi: có ai không?????
Cua Rang Me: Khách mời đã được xác định. STT 1. cả nhà đặt câu hỏi đi nào!!!
*mắt long lanh*
viewtopic.php?f=52&t=325739&p=2096338#p2096338
Cua Rang Me: haizzzzzzzzz
HoaHoaTựVũ: Đã có kết quả, ai tối qua có tham gia, vào xem nhe nha viewtopic.php?p=2096317#p2096317
Thi Ca: Hoa xã, ta dọn xong đồ ăn phần ta r đó :v giờ đến lượt "chàng" đó nhe
Tiểuhàn: M.n đọc thử và cho ý kiến nhé
viewtopic.php?style=2&f=142&t=326284&p=2093496#p2093496
Tiểuhàn: Hai ngôn tình ta là hồ ly chính hiệu đây
dienvi2011: ngô yêu ngôn tình?
ngoyeungontinh: ta mới đăng kí thành viên vào diễdaaanf, mong các nàng có gì chỉ bảo thêm ạ *cúi đầu chào*
ngoyeungontinh: ta mới đăng kí thành viên vào diễdaaanf, mong các nàng có gì chỉ bảo thêm ạ *cúi đầu chào*
Như Băng: sao vậy...??
dienvi2011: huhuhu..như như à....lm sao bây h?
Như Băng: Vĩ vĩ chỉ là cho má xem hình mĩ nam chơi thoi hông có làm gì hết trơn đó
dienvi2011: a....a....a....a....bà con làng xóm dđ ta đâu hết rồi???????
dienvi2011: nguy.....nguy....hiểm????
Bà lm j dọa má từ zậy?
dienvi2011: thấy bà gọi má lên hỏi còn j?
Như Băng: nhưng đi rồi, híc má từ ngửi thấy mùi ngh\uy hiểm nên chạy rồi
Như Băng: má từ....âu
có gọi bà đ
dienvi2011: bà đang gọi ai đấy?
Như Băng: cái gì hả vĩ...
dienvi2011: cái j đây??
Như Băng: @má ơi.. má nhớ con không? hôm nây con chưa đưa má Chung ca nhỉ


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.124s | 12 Queries | GZIP : On ]