Nội quy chuyên mục











Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Không thể quên em - Hoa Thanh Thần (Hoàn)

 
Người gởi Nội dung
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2369
Được thanks: 3586 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
2.8 7Thục nữ 8nhanh chóng 45hình thành

Đến 9trung tâm 4thương mại, aengoài những 4món quà 7ftặng cho 4bọn Tư 63Tư ra, Tang 2Du tặng 6toàn bộ 74quần áo 1ó dáng vẻ 5crung tính 7rong hai túi efđồ cho cai cô gái 8eiếp tân ebđã giúp 6ình trông 0eđồ ban dãy.

Đêm 65iáng Sinh, cahu trung tâm 7hương mại 8aà các cửa b1àng đều 33inh doanh a4uốt hai 3ươi tư 0iờ, bây 2iờ vẫn 20hưa đến 2dười hai ciờ khuya, c8ô lao lên 9ầu hai là 8hu bán trang 7hục cho 5ác thục 1ữ, nhìn 37uanh một aúc, chỉ 4doàn thấy 8àu đỏ 9ồng và 6eồng phấn.

Không aãng phí bhiều thời 7ian, cô liếc eắt nhìn, 3hấy một 51hãn hiệu 64ang tên “Phòng dchục nữ”, c3K, chọn 4aó vậy! 1ô tiến 2đến nói cới cô gái 1dán hàng: 0“Nhìn dáng 4gười tôi, 9iúp tôi a8họn một cộ từ trong 2a ngoài, 3ừ trên euống dưới”.

fái bán hàng 46an đầu aững người, dau đó tươi bười hớn 9ở, hôm cay thành f3ích bán 12àng đã eất tốt 3dồi, không b8gờ sắp 1bđóng cửa d0òn bán được 0bhêm một 4đơn hàng 4ữa, cô 5eàng không bhỉ chọn cột bộ d5hư Tang Du aói, mà chọn e6đến bốn, 2ăm bộ mang 6fa.

Tang 3u không thèm 6hìn, chụp 2ấy một 6ộ trong ddđó rồi aào phòng 7hử đồ.

Một 9cúc sau, Tang b0u bước 7a.

aái bán hàng 00ập tức 8iến lên, ađôi mắt eỏ vẻ ngưỡng 4ộ và tán 7hưởng: c“Cô vẫn 1à sinh viên f4hải không?”.

Tang cu gật đầu.

“Bộ 8uần áo 5ày cô mặc 7hật quá 11đẹp, xem 17ày, còn 0fđẹp hơn 56ả người f9ẫu trong 90oster quảng afáo dán trên cia của chúng 5ôi nữa”, 93âu này của 6ô ta không chải là 6ời nói 12áo rỗng ađể bán 6được hàng, 9dà thực 2ự rất 4hật lòng.

Nhìn 25gười trong cdương, Tang e4u bỗng thất afhần trong 8ích tắc, f1gười trong dương là 69ô ư? Thật f2à kỳ quặc.

Áo 46hoác màu 58anh nhạt, 7ehía sau eo 5ó một chiếc cơ bướm 2ađáng yêu, dên trong 1à chiếc 9áo len trắng 5uốt, trước 3gực còn 1hêu hình 3bấp lánh, 0ổ áo và 3aay áo đều a1à loại 6en rất đáng bêu, phía fưới là 6ột chiếc 4áy ngắn 5đến đầu ffối. Trang fehục ấy ahiến Tang 0du vốn đã 0ất xinh f4đẹp càng dhêm rực 4ỡ, giống 6hư cô gái 4án hàng ađã nói, ceòn đẹp 1aơn cả người 4fẫu trên boster quảng 5áo nữa, dhưng nhìn 0ừ trên 99uống dưới, 4fhứ lạc 2điệu nhất 4hính là 84đôi giày 4ike trên 66hân cô.

“Cô 59ên xuống 96ầu một 3ua một đôi 51iày da, như 1hế sẽ 25đẹp hơn”, 72ô nàng bán eàng đề 7ghị.

Tang fu hỏi: “Như 6hế này erông có 3ẻ rất 60đáng yêu, 2ất thục faữ?”.

9bàng bán 8àng che miệng 2ười: “Tất 4hiên rồi, 6ộ sưu tập 7fày của 4húng tôi 9ehủ yếu ddành cho thục 2fữ vào mùa 56đông này cà”.

Nhướn aày lên, 0ang Du lại 6gắm mình farong gương, 1bhầm nghĩ: 14hì ra Thẩm 9iên Phi thích foại này, aahật là 4aỳ quặc, 7oại trang d0hục này eiống như dfiểu ăn aận đáng dfêu mà khi 53ọc mẫu eiáo cô mới f1ặc, hồng 9dòe loẹt d8hế này, 8hẳng lẽ 06hẩm Tiên 19hi mắc chứng 2êu trẻ e6on?

Suy bghĩ đó 1fhiến Tang 4u bất giác 5ùng mình, ecđưa tay 9ehìn đồng 43ồ thấy f2hông còn fdớm, phải 29ề trường 5gay, thế 09à cô nói f3ới cô gái eán hàng: 74“Gói hết 0eấy bộ b8uần áo 2an nãy cô 6họn giúp 8ôi, còn 1ữa, cô 5uống dưới 7ầu mua giày cới tôi, 6ôi không eành lắm”.

3àng kia kinh 9gạc há dốc mồm, 3o đến mức 9aó thể nhét 0được đến efấy quả 6drứng gà.

Sau 1đó, dưới afự chỉ eđạo nhiệt e6ình của 66ô gái bán 18àng, Tang e1u lại mua 3eột đôi 9iày và vài 69đôi tất d8ụa, cô fhê phiền ddhức, mang 2ào rồi c5hông chịu 1ởi ra, đồng c5hời ném 0ết quần eaáo và giày 6ũ của mình 7ào thùng 3dác trong 5hu mua sắm.

Rồi 6úi lớn, 3úi nhỏ 0hư thế, 6ang Du mang 1fđôi giày aao gót, lóng 8cgóng lao ca khỏi nơi d4đó.

Bây eaiờ chỉ 6òn lại 8óc thôi, 5hẩm Tiên 5hi chết a2iệt, tưởng c2ô là con 84gốc, cho 3ằng cô 22ẽ đợi a4đến khi 3óc dài đến 7o mới đi 20ìm anh hay dao.

Chim 0gố đáng bhét, bây fiờ xã hội 07ày N năm 5rước đã 6ó kỹ thuật 3ọi là nối 6eóc. Sở bĩ cô biết 37huyện này 1à cũng nhờ 5fà mẹ cô, 9ì mẹ cô fgoài mạt 7hược ra 9hì chỉ 1euan tâm đến aung nhan và 02óc tai, nên aô đã được 7ở mang kiến c6hức.

Tang eu vẫy xe 4đến tiệm 72hẩm mỹ 85ơi mẹ mình b0ay đến, 2fhân viên 4ở đó đã d1uen cô từ 9âu. Theo 89êu cầu ccủa Tang 1du, stylist aắt đầu 69ận rộn 55ới mái 0óc của 9ô.

Mỗi 2ần cô sắp 55gủ gục d0hì mái tóc 1ại kéo 6eđau khiến a4ô choàng dỉnh. Cứ fdghĩ rằng fản thân dhải chịu daấy tiếng eđồng hồ 1ành hạ 70ở đây dà vì mấy f5âu nói vớ d8ẩn của 8chẩm Tiên ebhi, cô lại 6ghiến răng 4cèn kẹt, 3đợi khi 0ào cô nắm 6được con 01him ngố 4hẩm Tiên 2dhi trong lòng 6dàn tay rồi, cô nhất ađịnh sẽ bành hạ 8hà đạp 5anh, trả 1ết cho anh 74ao nỗi oán 75ận tích 81ụ bấy f4âu nay.

Tang 3u thầm nguyền 0ủa: Hừ, edhim Ngố 5hết tiệt, 4anh đợi d9đó mà xem.

Làm 6óc xong thì eđã hơn 97a giờ sáng, 3ciệm làm f2óc đóng 7ửa, chỉ 2òn phục 5dụ mỗi 96ình Tang cu mà thôi.

Nhân ciên của diệm khó fchăn lắm 8ới gọi bfđược Tang 78u thức dậy, 12ô nheo đôi d0ắt mơ màng, 6hông còn 4câm trí đâu f0để quan 6âm mái tóc 85ình được 49ối thành 34iểu gì, ehỉ xách 2úi lớn 99úi nhỏ, 47ang đôi 89iày năm dhân, lảo 7đảo loạng 8hoạng ra 4ửa.

Nhiệt fađộ ban f5đêm lạnh 7eơn nhiều 15o với lúc afrước đó, 45ừng cơn 3ió lạnh 47hốc đến, e0ang Du rùng feình một 2ái, cuối 7ùng cũng fỉnh hẳn.

Nhìn eao nhiêu 2hứ đang eầm trong 0aay, cô vất a2ả rút một 24ay ra, vỗ 2eỗ đầu 5ồi nhìn cđồng hồ, cbrường đã eeđóng cửa 3ừ lâu, 8đợi đến 9hi trời b0áng rồi cở cửa 1fại còn 9ó lý hơn, 61ù sao cũng 2hông về bđược nữa.

Ngẫm 8ghĩ, thôi fứ tìm khách b7ạn nào 41đó nghỉ 18gơi một 0đêm rồi cính.

Với b9ang Du mà 2ói thì đó 2hính là 6đêm Bình d3An xui xẻo.

Hệt 05hư các nhà 37àng, đi b2iền năm 76hách sạn d5ồi mà chỗ 3ào cũng 1fin lỗi rằng, bđêm nay 16ác phòng dđều đã 4cín hết, 5cđồng thời adòn nhìn d3ô bằng 9ánh mắt 9dực kỳ 5cờ ám ra 78iệu rằng: 3aô à, hôm 8ay là đêm 91ình An mà, 6gười đến 31huê phòng c1ất nhiên 4à nhiều eồi, ai lại 4ảnh rỗi 1ột mình d6đến đây 0huê phòng 0hư cô chứ.

Ra 9hỏi khách 0ạn thứ 08ăm, Tang 1fu đã chửi 7o: “Fuck aou!”.

Cực d4ỳ mệt edỏi, cô 2dđành bắt ce quay về 5frường, 7bặc kệ 4à lúc mấy e3iờ, chỉ 72ần nghĩ 73ách vào 6được thôi, 60ô sẽ có b3hỗ ngủ, 1bhuyện đó 3ới quan 3rọng nhất.

Đối e9iện với 8ổng trường 7hép chặt, aeang Du vừa cay xách đồ, cừa lần 91ò đến 0ờ tường 2bế cận.

Hạ 16ạ sách, 4hỉ có trèo 9ường.

Ngắm 0dghía bức e0ường không 54ao lắm nhưng 35ũng không chể gọi 4à thấp 8aày, Tang d7u đang nhẩm 5aính xem làm 8ao trèo vào dđược, 1hì phía bau lưng một 9iọng nam 11ất dễ bghe vang lên: 8“Bạn không b1hấy là 1ách nhiều 8bđồ như bhế rất 5ướng víu dfà?”.

Quay 92ại, Tang 96u nhìn thấy dcột chàng eerai ăn vận f1hoải mái 1eđang đứng 4au lưng.

Đồng 1đạo trung 38hân, người 3ùng cảnh 84gộ?

Tăng 1ử Ngạo 88hìn Tang du ăn vận 1aất thục 0ữ, đôi 6eắt ánh cên vẻ hứng ahí không 1he giấu. 25 © DiendanLeQuyDon.comrước đó 12anh tưởng aình hoa mắt 4ới nhìn bhầm người, aậy ra đúng bà Tang Du, c3gười mà bười một 71iếng trước aanh đã nhìn b5hấy ở 3dục Nhân d7ác. Điều e5hiến anh bất ngờ b6ơn là chỉ 1rong vòng 02ười một 5ciếng, một bdđêm mà dahôi, cô 2ại có sự 7ehay đổi 3bớn đến 2đảo lộn 6frời đất, cực kỳ 34uất sắc.

Khóe 7ôi anh bất 9eiác nhướn fên.

“Thu 4gay ánh mắt 36ung tục bà nụ cười 7bâm đãng 5ủa cậu 3bại ngay!”, 1iọng điệu 2ang Du rất a8hó chịu.

Tăng 77ử Ngạo 49hông giận 6fà còn cười: 16“Chào bạn, 1ôi là Tăng 7eử Ngạo, e0ất vui được 3euen với 6ạn trong fột buổi 1eớm mai như 1hế này”.

“Tôi afhèm quan 77âm cậu aà ai à, 5hông rảnh 6ỗi đâu.” dang Du lườm 72anh một 8eái rồi b7ách đồ b3đi về phía 7hác, quyết 63định trèo 3ường ở 1hỗ này.

“Bạn 19ách nhiều 2đồ như 65hế làm 2dao trèo tường 6dđược?” 9ăng Tử e4gạo cũng 0heo sau cô, 4bười phản b0đối: “Hai 13gười, có 8ột kẻ a5iúp sức, 8ù kiểu 3ì cũng tiện fơn”.

Đồng 1ưu hợp 8ô? 4hỉ làm c3huyện xấu 1ới người daấu.]

Tang d4u nhìn chàng 4rai với eái tóc đang dung bay, tướng 7bạo không 0ahua gì Thẩm 7biên Phi, dúc cười aại rất 0đẹp trai aấy, buột eiệng nói: 3“Cậu cũng 6dà sinh viên 4rường H?”.

“Phải, aăng Tử 4gạo ngành c3uản lý 52hông tin 7áy tính, 0hoa Quản 3ý thông 01in”, Tăng eeử Ngạo 5ười rất 0eđẹp.

Tăng 79ử Ngạo? caái tên nghe 6uen quá.

Tang 0u nhìn Tăng 7ử Ngạo 0đẹp trai, 3ỗng nhớ b8đến lời b5ư Tư nói, 3êu lên: 0“Ồ, tôi 6iết rồi, 6ậu chính 3fà cái tên d9hó cưa thứ d8ai”.

“Khó 8fưa?” Tăng 5ử Ngạo bhướn mày, bbanh khó cưa? cao anh không eiết mình chó cưa nhỉ?

“Cậu 8uốn giúp bôi vào trường?”, 8ang Du tiến 2đến gần 3anh.

“Ừ”, 5eăng Tử 0dgạo cười.

Anh 1ất cao, 3ần như 05ằng Thẩm 6iên Phi, fô chỉ đứng 2bđến dưới 27ằm, chắc 22à hơn một abét tám.

“Được, 61ầm lấy, 5đợi tôi 1ên được eồi thì 29ậu ném 4ó cho tôi”, a6ang Du dúi fcấy cái 1dúi vừa 88o vừa nặng 5cho Tăng eTử Ngạo.

Sau cđó cô nhìn 7bức tường, b1lùi lại 3mấy bước, 9khởi động 28cánh tay 5rồi chạy elấy đà bmấy bước, bsau đó nhảy 5dlên tường. 2 © DiendanLeQuyDon.comAi ngờ vì 7cô mang giày f1cao gót, debị trượt 3achân nên 7không lên 5được mà 5hai tay lại 2eđập trúng 3evào tường.

Tăng c5Tử Ngạo ckêu lên: f“Cẩn thận!”.

Nghiến ddrăng, Tang 00Du vận hết e3sức lực, 7hai tay bám 8echặt rồi 3trèo lên, 7ngồi vững 7ở phía 62trên, nói 5với Tăng 1Tử Ngạo: 5“OK, bây 9dgiờ đưa cbđồ cho c9tôi được 38rồi”.

“Không 86ngờ bạn 0cũng nhanh 8nhẹn quá 0nhỉ.” d6Tăng Tử 4Ngạo đứng 28dưới tường, 8cném từng bftúi lên 46cho Tang Du.

“Vẫn ddchưa gọi dlà khó lắm, 0lát nữa felàm sao vào d3được ký atúc đó 1mới là 8vấn đề”, 66Tang Du nhếch 03môi.

“Ký btúc xá nữ 3fsinh phiền cphức thế bđấy.” 59Tăng Tử bbNgạo vừa 6nói vừa 9nhảy lên, 5hai tay vịn blấy bờ 35tường, 8nhẹ nhàng 00nhảy lên 2ngồi phía 17trên.

“Cậu ecũng khá 6bđấy chứ”, 1Tang Du khen 6ngợi.

“Ừ, 5etất nhiên, f3trèo nhiều c7rồi mà.”

Tang dDu cười ackhẽ, kiểu 1enày thì ffcái anh chàng 87Tăng Tử 32Ngạo đã 45chơi bời cnhiều ở cngoài rồi 9đây.

Lúc cđó, giọng dfcủa ông 6echú bảo b7vệ cổng 06vẳng đến: 88“Đứa 7nào làm b3trò gì ở b3đó?”.

“Chết 6rồi, bị 1phát hiện 2frồi, chạy dmau!” Tăng d7Tử Ngạo dnhanh nhẹn 39nhảy xuống 36trước rồi 1đứng phía 0dưới ngước 37lên nói edvới Tang 4dDu: “Không b8sao, nhảy exuống, tôi 50đón bạn”.

Nhìn 07ánh đèn 85pin mỗi 3lúc một 0gần, Tang 81Du không 5ado dự nhảy 69xuống, bị fTăng Tử 6cNgạo ôm 0chầm vào 8lòng. Tang 3bDu kinh hoảng 9đang định d8tháo lui cthì túi 3đồ trong 6tay đã được cTăng Tử 9Ngạo giữ dlấy, anh fkéo tay cô 3chạy về 3dphía tay 4phải.

Hai 7người chạy 1acuống cuồng b0như ăn trộm, 8cuối cùng d6cũng dừng 1dlại.

Thở 39hổn hển, a7Tang Du mới 2nhận ra 15tay mình ađang được f6Tăng Tử ffNgạo nắm 5lấy, cô fvội vàng 66hất tay aanh ra.

Lòng 3cbàn tay bỗng 53trống không, 3Tăng Tử eNgạo cảm 1ethấy luyến 35tiếc, nhưng 6bvẫn mỉm ecười: “Tang cdDu, rất 6bvui được 1làm quen fvới bạn”.

Hơi 66sững sờ, cTang Du liếc fnhìn Tăng 7Tử Ngạo eđang nở 8nụ cười a8khiến người dta váng vất, 8banh lại bdbiết tên 70cô, mà lại 9là người b0duy nhất 1không nhắc bđến HK518.

“Ừm”, 9eTang Du uể 07oải đáp 89lời, “Sau 8này gặp alại”.

Quay fngười đi, 1cô xách 7dtúi lớn, btúi nhỏ, 46loạng choạng 09đi về phía d4khu ký túc 9xá nữ sinh.

Tăng 9Tử Ngạo bcười, hét dbvới theo 53bóng cô: ff“Tang Du, fthực ra fchúng ta bchỉ cần 7bđợi thêm d9mười phút 26là không 80cần phải ctrèo tường bnữa, sáu drưỡi trường cmở cổng drồi”.

Khi 8fTang Du hung 3hăng quay flại, thì 0Tăng Tử fNgạo đáng aghét kia e0đã chạy 95xa rồi.

Đến 2bdưới lầu, 5acửa ký 6atúc đã fmở, chí b6ít không 25cần leo a1ống nước b1để lên alầu năm d2nữa. Tang fDu ngẩng e0lên nhìn, 4blầu năm, 2bcô phải 3xách cả 9đống đồ 2này để 39trèo lên 98những năm 48tầng lầu 0ư?

Lấy 06di động 35ra, cô đánh 2thức ba b2cô nàng 0vẫn đang 2say ngủ f2dậy, ra alệnh cho 3họ xuống dgiúp cô 2chuyển đồ clên.

Lo 4lắng suốt eđêm, Sơ 7fSơ nhận c3điện thoại, 89vừa nghe 98giọng của cTang Du đã 3rất kích 8động, đánh ebthức Tư fTư và Sa d6Sa dậy rồi 8lao xuống fdưới lầu. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng ba fcô nàng 15nhìn quanh e1mãi cũng 93không thấy 38Tang Du đâu, amà chỉ 4bthấy một 8cô gái mặc 80áo khoác a9xanh nhạt, 5tóc dài e9đến eo 9đang gục eđầu ngồi 29trên đống 87đồ đạc.

“Này, 1ccậu chắc 8chắn Tiểu 9fDu đang đứng 8dưới này 9cchứ?”, f4Tư Tư đẩy 94đẩy Sơ c6Sơ.

“Trăm 46phần trăm”, 4Sơ Sơ gật 4bđầu.

“Thôi, 28gọi thử baxem sao”, 39Sa Sa gọi 1toáng lên, f1“Tiểu eDu, Tiểu 61Du”.

“… cdĐây này”, 2Tang Du mệt f1mỏi giơ 1fmột tay 9lên.

“Tiểu d2Du!”, ba d9người ngạc dnhiên kêu d7lên.

“Tóc ecủa cậu? 19Quần áo 5bcủa cậu? f9Giày của eacậu?”

“Đồ 5bquỷ, tối 15qua có phải 4fcậu đã dgặp Chúa a3Jesu rồi?”

“Đêm 2dqua cậu 7chết ở 9nơi nào 88hả?”

“Khai 2dmau, tối 7qua cậu 7era ngoài 47làm trò 63gì với ctên nào?”

“Cậu 3acó biết a0đêm qua d9kiểm tra 4phòng không?”

Ba 0con quạ 2dtrước mặt eồn ào quá, 1acô buồn 24ngủ rũ 1rượi rồi, dcô muốn 51lên giường 89ngủ. Đứng 18phắt dậy, 9Tang Du gạt 06hết ba gương bdmặt đang cbchụm lại 8gần, nheo c3nheo mắt 31rồi đi 9bvào khu nhà davới dáng ađi ưỡn 8cẹo của dmột con afrắn.

Không cbiết ngủ b3bao lâu rồi, clúc Tang aDu mở mắt 81ra thì đã 97hơn sáu 07giờ tối, 41cô ngủ 0agần mười 21hai tiếng 5đồng hồ.

“A, arơi gối 3rồi, cổ d3đau quá ađi mất.” 5Tang Du xoay cxoay cổ, 97xuống giường, fchuẩn bị 0đánh răng 8rửa mặt, 0nhưng lại bthấy Tư 37Tư, Sa Sa 75và Sơ Sơ 65đang sa sầm 5fmặt ngồi adbên cạnh 8cbàn, gương amặt ba người e1cứ như 6abị ai đánh 9vậy, cô 1không nén dđược cười, e8“Ha, ba 53cậu kỳ 9quặc quá, cthì ra còn 60có người d2xui xẻo 0hơn tớ, 5cùng lúc abị đập dtrong đêm 3Bình An, 25không sưng d2mắt thì 2cũng sưng 6mặt”.

“Tang 2aDu…” Ba 90người lập 6etức bổ 7enhào đến 5Tang Du như ddsói vồ 1mồi, kết 2dquả là 9lại bị 7đạp văng 66ra trở lại.

Sau ebđó, cuối 04cùng Tang fDu cũng sắp axếp lại famọi chuyện, 92vì sáng 4nay ba người cxuống dưới 6đón cô, 7làm phiền 22cô đang cangủ nên 4mới bị 50cô đánh 8ra nông nỗi 8đó, dẫn 6đến việc 9chôm nay là 1clễ Noel emà cũng 06không thể anào ra ngoài 5d“làm trò 53gì đó” 34với bạn etrai được.

Đáng 7đời, ai 2bảo vô 9nhân tính.

Tang 14Du nhìn ba 6cô bạn 7khuất phục 2bdưới “uy 8vũ” của 2mình, ném f4cho họ mỹ d8phẩm mà f9hôm qua cô 3đã mua tặng, bxem như bù 0đắp cho 3sự tiếc 95nuối của 8ba cô vì 4akhông thể cfra ngoài c1chơi hôm 5nay.

Khi fba cô nàng abbiết được 83vì mấy 0câu nói dccủa Thẩm eTiên Phi emà Tang Du 4suốt đêm akhông ngủ b9để đi fnối tóc, aai cũng đờ bđẫn đứng 29nhìn cô, 4sững sờ a8đến nỗi 4mãi không anói được 90gì.

Một clúc sau, 8eSơ Sơ ngồi 78xuống trước 44mặt Tang 3Du, e dè 8hỏi: “Tiểu 2Du, có phải 4dcậu đã 5thích Thẩm f7Tiên Phi 97thật không?”.

“Hử?” 7Tang Du nghi engờ nhìn 1cSơ Sơ, tại 3sao cô bạn 2lại đột fngột tỏ cra nghiêm dtúc như bthế.

“Tiểu f1Du, không 3phải các 7chị em đây 21nói xấu 9cậu, nhưng fnếu không a5phải bị 54quỷ ám 84thì cậu 07đã thích banh ấy thật 5drồi”, dbTư Tư lấy 9một cái 4gối ôm 0hình mèo e9Hello Kitty ceđập vào 5đầu Tang 1Du.

“Ban fđầu tớ 88chỉ nghĩ 1là cậu 8giống những 0đứa con 84gái khác, echỉ thích dmới lạ. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng chuyện 4này đã ddqua lâu rồi 3bmà hứng 3thú với 4eanh ấy của 9acậu không enhững không 8giảm mà a0ngược lại b3còn mạnh f9mẽ hơn, acòn vì mấy d1câu nói 6của anh 77ấy mà cả 4đêm không f3ngủ, sửa 1dsoạn bản 9thân đến 3nỗi như atrở thành amột người 45khác vậy. 06 © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ 52không phải alà thích 6anh ấy thật 1rồi sao?”, cSơ Sơ lại 6nói.

“Tiểu 65Du, sao cậu 0đần mặt 15ra thế? dcNói câu 13gì đi, có 6phải là 2cậu thích danh ấy thật bkhông?”, 1Sa Sa cuống e4lên.

Trong 0ctích tắc eđầu óc e6cô như đông fđặc lại, 5Tang Du cứng 87người bất 9fđộng. Sao bcô có thể fbthích cái 3tên đáng 54ghét đó 9chứ, sở ddĩ cô làm ethế là 22vì muốn 2atrả thù cthôi, làm f2sao thích cdanh ta được, 0thích anh 2bta đúng flà bị quỷ 89ám thật!

Nhưng 4ekhông hiểu bbvì sao mà 8fgò má cô 4mỗi lúc 1một nóng 4blên, giống bnhư có ngọn dblửa đang 6thiêu đốt. 62 © DiendanLeQuyDon.comCô nghĩ 1dchắc chắn d0mình đã f7bị ba cô 4dnàng kia 8flàm cho cuống a5lên rồi, evì không 00thể nói c3với họ erằng cô 0muốn trả 3thù nên 18mới làm 4thế được.

“Trời fơi, Tiểu 4Du, cậu 5thích Thẩm 9Tiên Phi ackia thật eá, xem mặt 2cậu đỏ 8cnhư đít 5khỉ kìa, 9mất mặt c5chết đi ađược”, cTư Tư lấy ađầu mèo 86úp lên mặt 30Tang Du.

“Toi 4cậu rồi, 15hết thuốc f0chữa rồi, 0gia nhập 84nhóm mê 65trai đi”, 63Sa Sa hùa 8theo.

dSơ kéo đầu 2mèo ra, thở cddài: “Thích dthì thích, 4nhưng cậu 1phải chuẩn 42bị tâm clý đó, 53từ khi anh 6bấy vào 5đây học 96cho đến 2hiện nay 5thì chưa dcó nữ sinh 01nào thành 5công cả. 1 © DiendanLeQuyDon.comCậu có 1thể bức 34anh ấy phải 6ra ngoài 0ở, cũng 27xem như là 6một dạng d‘thành c0công’ rồi”.

53***

Lễ 4Giáng Sinh 16điên cuồng 3dqua chưa 7bmấy ngày c0đã tới 6Tết dương, 0Tết dương 5ftrôi qua a6xong lại cfđến kỳ 6thi cuối 8kỳ vô tình, 90không khí atrong trường e0không còn cthoải mái f1tự do như 10lúc vào e0học, mọi 8cngười đều 0ngoan ngoãn b6vùi đầu 55gặm sách, 27chuẩn bị 08thời khắc 3lao đến 1“nơi thụ 4hình”.

Mỗi 9buổi trưa, 40Thẩm Tiên 8Phi vẫn 9lấy xong 0dcơm rồi 95về phòng 6făn, vì thời 25tiết lạnh bnên mỗi 21lần về 3đến nơi, 8cơm canh fđã nguội balạnh cả, banh đành 8blấy nước 4nóng đổ e5vào ăn. 49 © DiendanLeQuyDon.comNhư thế etuy hơi phiền 7ephức, hơi 7đau khổ, bnhưng có d2thể trốn d0được Thần 76Dịch Bệnh.

Lúc 7gần đến fdký túc, 83anh thấy ffnam sinh qua 1flại khá 83đông, ai eccũng cười 6hớn hở cfkhông biết blà đang 8enói cái c8gì, không akhí khác c5hẳn thường 14ngày khi 8canh về, 0trong lòng 59ngân vang b9tiếng chuông 2cảnh báo, 01anh bỗng 8ecó một 93linh cảm 9không lành.

Không fthấy Tang e1Du, anh thấy 8yên tâm 3dhơn, rảo 22bước nhanh bvề phía 0khu nhà.

“Thẩm dTiên Phi!”, 90một giọng 1nói quen 7thuộc nhưng eckhông chắc e5chắn lắm cvang lên e0bên tai anh.

Anh fchậm rãi 4quay lại, f2cách đó 7vài bước, 68một cô 1fgái tóc adxoăn dài 3mặc áo 34khoác trắng 7cđứng dưới 9gốc cây, danh ngẩn bfngười, 42sau khi ngắm bkỹ gương 2mặt tươi f9cười đó, fdanh bỗng 5cthất thần b9trong tích ctắc.

Nhìn 3vẻ mặt 3sững sờ 07của Thẩm 8bTiên Phi, 66Tang Du cười 26nhẹ, tiến 4đến gần 3anh. Khóe fmôi khẽ 5anhướn lên, 61đôi mắt 9fđẹp mê b7người trong 16vắt như a9nước, sóng 2mắt lay 26động càng 0thêm yêu 8dkiều.

“Ồ, 04chuyện đó… ecũng không e2có chuyện 4fgì đặc 9biệt, em 54chỉ muốn 1bđến thăm 2danh”, cắn 96môi, hàng a3mi dài của 44Tang Du khẽ 9dchớp.

Khẽ 6nuốt nước ebọt, nhất e7thời Thẩm bTiên Phi 2không biết 5phải nói fgì, anh khẽ fho một tiếng d9rồi quay emặt đi, 1hướng ánh 2mắt về dnơi khác.

Vốn 13dĩ khi nhìn 4thấy vẻ 7kinh ngạc f0của Thẩm 8Tiên Phi, 3Tang Du đã ecó phần eevui mừng, 0dnhưng thấy 8anh đối 5phó bằng f5sự im lặng, cacòn quay 80mặt đi, 1khiến trái 7btim Tang Du b8bỗng thấy 6nhói đau bckỳ lạ.

Dần 0dần, gương b5mặt đang a8tươi cười cbxuất hiện avẻ buồn 5bã, bất 00giác cô fmím chặt c4môi.

2thật sự 6không hiểu 8rốt cuộc eđã sai sót beở đâu, 2cô làm theo 6cy như lời 9anh nói, fbtóc đã 9dài ra, y 6phục rất 9thục nữ, bngay cả 3giọng nói e6cũng trở 71nên nhẹ 50nhàng, dịu 8dàng, chỉ bsợ hơi 46lớn tiếng 74một chút 9esẽ khiến 7anh sợ hãi dabỏ chạy. 8c © DiendanLeQuyDon.comCho dù là 2bai thì thấy f3cô thay đổi 47như vậy 6cũng sẽ 1vừa ngạc fnhiên vừa 28mừng rỡ, 8cũng hết 0dlời khen d2ngợi. Chỉ 74có anh là 0sững sờ 7trong tích ftắc mà 5thôi, rồi 6vẫn vẻ 12mặt ngốc 9bnghếch, clạnh lùng 3đó.

Cắn 7môi, cô 96hít một 3hơi thật a7sâu rồi c0từ từ f9mở miệng: 1c“Xin lỗi, 4anh cứ lên 2ăn cơm đi, 56cơm nguội 1cả rồi, 8hôm khác… 04hôm khác 9em lại đến 1tìm anh”, enói xong, 2cô buồn 74bã quay người c8bỏ đi.

***

Thẩm 1Tiên Phi 6cngồi trước d6bàn, vẫn bblà bữa c2trưa anh a7hay ăn, nhưng 1lần này alại cảm athấy bữa 6făn kéo dài 21như cả 4thế kỷ. ab © DiendanLeQuyDon.comAnh không 75kìm nổi flại nhìn 5ra ngoài ccửa sổ, c5ánh mắt 19dừng ở a4gốc cây dtrước khu d1nhà kia.

Đêm fđó anh chỉ bfnói bừa c8thôi mà ccô lại c7ngỡ là cthật. Tuy f4anh sững b6sờ vì sao e5chỉ trong 19mấy ngày b9ngắn ngủi 0mà cô lại 6enuôi được dmái tóc f4dài như 1thế, cho fddù là tóc 8giả, nhưng ephối hợp fevới áo 63khoác trắng anhư tuyết, 41dáng vẻ bxinh đẹp bakiều diễm dđó, thực 2sự rất 46hợp với 2cô.

Trong 7akhoảnh khắc, c0dường như 3anh nghe thấy 9btrái tim 43mình đập d“thình b9thịch” dkhông ngừng. 0 © DiendanLeQuyDon.comThậm chí ddanh không b6dám nhìn 8ecô, chỉ fcó thể 8chọn cách 48trốn tránh.

Hôm 43nay giọng 2nói cô rất 49hay, trầm atrầm, nhẹ 2bnhàng, dịu 5fdàng, dễ 5chịu hơn 86nhiều so 91với lúc etrước chưa 8gì đã hét f“Thẩm d7Chim Ngố”. b © DiendanLeQuyDon.comĐiều đó 8khiến anh 1nhớ đến 60đêm Bình a6An, trên bxe buýt, b4bộ dạng 4bhung tợn b7của cô 8fchọc cho ecô nàng 7bkia tức 5cđiên lên b7phải xuống fxe, hoàn etoàn là 81hai người a0khác nhau, bthật không 53biết cô 6alàm cách 0nào được 38như vậy.

Nơi amềm yếu f8nhất trong ablòng như 1bị thứ 2dgì đó chạm aaphải, khóe emôi anh bất 2giác cong fdlên thành dmột nụ b7cười rất 7nhẹ.

“Ôi adôi ôi, tôi fbắt gặp 0danh chàng 41đẹp trai 4cngây thơ a8nhất khoa 34Mỹ thuật 0Thương mại 72chúng ta 94đang cười atrộm nhé. 0e © DiendanLeQuyDon.comBữa cơm 80này ăn mãi 6giờ vẫn echưa xong, akhông giống 8tác phong 2dcủa cậu, 0nhất định alà đang enhớ đến ebBá Vương 02Hoa của 2cậu có c6đúng không?”, 4Vương Hạo b5phòng kế 69bên bỗng e9hét toáng a2lên.

a1Thần Hy 79nhảy xổ 8đến: “Bá 3Vương Hoa 8dcái gì? 5cCậu không f3thấy mấy c9hôm nay cô fấy ăn mặc 8thế nào 4à? Giống 4dhệt một 4eđóa bách f1hợp thuần 85khiết ấy”.

“Trước ckia cảm 21thấy Bá 8Vương Hoa c0rất cá 0tính, ai 7ngờ chuyển basang bộ bedạng thục 1nữ rồi, 6giống hệt ccon mèo gợi fcảm này, 2siêu thuần 9khiết”, 73Vương Hạo 7cầm một abcon Hello eKitty lên 97so sánh, 15rồi hôn a4chụt một dccái.

“Không 3thấy các ecậu vớ bvẩn lắm 1à?” Cơm cđã nguội 30ngắt, lại 52bị Vương aHạo quấy 7rối, Thẩm f6Tiên Phi dcàng không 52muốn ăn fnữa.

Vương 4Hạo chồm 0đến cản b1đường a2anh: “A bPhi à, rốt 08cuộc cậu 5có thích 0người ta a1hay không, 09nếu cậu akhông thích 4thì người 1anh em này 9fsẽ theo cđuổi đấy”.

Thẩm fTiên Phi 9lườm Vương 96Hạo một 07cái, khẽ eđẩy cậu 9ta rồi đi 4về phía 7bể nước.

Bàn 4tay đang a9rửa khay f0cơm dừng 1lại, Thẩm beTiên Phi c4ngẩn ngơ 53nhìn vòi 22nước.

Anh dkhông hiểu 1nổi sinh 2viên bây egiờ nghĩ bthế nào, achình như 58vào đại 0học là 3phải yêu bđương vậy. ef © DiendanLeQuyDon.comAnh vào đại dhọc là bđể học ehành, chứ bkhông phải ađể yêu aađương.

Từ 5fkhi anh hiểu 2cbiết mọi 5chuyện thì 0dđã luôn 9cố gắng 39chăm chỉ 1học hành, 9vì anh có 2một gia 31đình như 0athế, vất b5vả thi đỗ d7vào Đại e4học H, hơn c5một năm fnay ngoài 1bhọc ra thì 10chỉ có chọc, lý 6tưởng của fanh là sau 2khi tốt fenghiệp sẽ 96tìm được 0dmột công bviệc tốt, 2có thể 9bmua được 87một ngôi f3nhà của 9riêng mình, cđón mẹ 4từ phố c2Tây ra, hiếu 7thảo, yêu 0kính mẹ, 92để mẹ, 1người đã 8fkhổ hơn cnửa đời 8người, cđược an 6dưỡng tuổi 31già.

Tang 5fDu, cô tiểu 0thư nhà 8giàu ấy, 85suốt ngày 6rảnh rỗi 4buồn chán, 8vì cô ta 9mà anh đã 3phải ra dengoài ở. e © DiendanLeQuyDon.comHôm nay thấy ccô ăn mặc dhệt như 5Lý Thần e7Hy nói, giống enhư… giống c7như một 4ađóa bách ebhợp trong 2ftrắng, anh 38thừa nhận, 3fkhoảnh khắc cđó, anh 1bỗng thấy 3hồi hộp d6kỳ lạ, 1thậm chí arối bời.

Cái 9ecô Tang Du c8ấy, không 2hề biết 2khó khăn 90mà rút lui b2gì cả, 3ekhiến anh 7cthật sự 4crất bối erối.

Hai d3tay vịn e2bể nước, 16anh thở adài, chuyện 14này không 4thể cứ 9thế mãi 7được, 55anh không 56có nhiều f6thời gian d4tiêu phí 2cho cô, việc danh phải 5flàm còn enhiều lắm, d3anh không bephải là 0đồ chơi 8cho kẻ nhà 4cgiàu thích 01đùa bỡn.

Chắc 8chắn suy 3nghĩ trong 3flòng rồi, 00anh nhanh 3chóng rửa f4xong bát 8đũa, về 1blại phòng, dchuẩn bị 4cho tiết ehọc buổi 97chiều.


02.05.2012, 16:54
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2369
Được thanks: 3586 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
2.9 fcThất tình 2giống như 8cơn đau eebụng kinh f3của phụ anữ

“Ui 1da…”, 8Tang Du vừa enghiến răng 9kêu khẽ, 3vừa cố dgắng “chiến 1ađấu” 51rong toilet.

Mấy acôm nay để 1đi đứng 1iểu thục 9ữ, ngày 3ào cô cũng fặc váy, 09đôi chân 3đáng thương b6hỉ mang a1ỗi một 26đôi tất 22ụa mỏng, 8ió lạnh 9duyên qua 7dhiến cô 7hư nhành 9iễu yếu bớt đón 41ió vậy.

Cần 7hong độ 5dhông cần 8hiệt độ, caần này 1hì báo ứng 0đến rồi.

Đây 2ađã là lần bahứ tư bị 94iêu chảy erong ngày 78ôm nay, ngoài bai chân đang 1un lẩy bẩy 83a, cô còn eó dấu hiệu 3bị cảm 2hẹ.

Chầm ebhậm đứng 7ên, hai chân cê vì ngồi auá lâu nên 2ô hít một f3ơi thật a6âu: “Ôi…”.

“Haizzz, 0dhững gì 54ậu nói 1à thật 0à? Thẩm d0iên Phi có daạn gái 72ồi sao? chông thể fào.” Lúc 2fđó, trong 9hà vệ sinh 98uất hiện dai cô gái, aời của 2ột cô trong 8đó khiến eàn tay Tang 7u đang đặt 32rên nắm 39đấm cửa dụt lại.

Thẩm aiên Phi có 24ạn gái 0ồi?

“Ừ, eáng nay đã eđồn ầm 49ên rồi, 58ói là Thẩm bdiên Phi chở fu Giai vào bổng trường, 7bu Giai ngồi 61hía sau, a3ựa vào e3ậu ấy 6ất thân 75ật. Mấy a2ôm nay hai 7gười họ 5aùng đến 2hà ăn, cùng 4đến thư fbiện, cười cười nói d0ói, không 9dhải nam 0bữ đang 3êu nhau thì eòn là gì?”

“Ha, 2có chuyện ađó thật b2à? Tớ cứ e3ghĩ cái cdon cá chết aehòng HK518 0eia sẽ phá f9ỷ lục bơn năm nay 8ủa trường 2a chứ. Không 3gờ giữa fđường bdại có một 2rình Giảo c4im chui ra.”

“Hê, ehông phải 9erình Giảo fim đâu. e2 © DiendanLeQuyDon.comu Giai rất 1inh đẹp, 34à hoa khôi 01ủa lớp danh ấy, c2ũng là hoa 8hôi của 4oàn khoa, 5an đầu dọn tớ 04hỉ biết 53à Vu Giai fheo đuổi c9hẩm Tiên cahi lâu rồi 28à chưa được, 3ai ngờ hai 1gười lại ebêu đương 1én lút. 33 © DiendanLeQuyDon.comần này 1dhẩm Tiên 5hi đã bị cdon cá chết fia bức cho 0buống lên e7ồi.”

“Cũng 40đúng. Với e4ính cách 7ủa Thẩm 7iên Phi mà 9hích con 6á chết 9ia mới lạ. 91 © DiendanLeQuyDon.comuy nhà con 8á chết eia giàu có, 2hưng có 2iền thì 59ao, nghe nói 8ất giỏi 23đánh nhau, 38hìn hệt f6hư phường 15ưu manh, 13ên con trai 8ào đi yêu 49ô ta đúng 9à muốn 18hết thật, 5fđợi ngày d6ào cũng 9ị đánh fđi.”

“Ha 76a ha…”

Nghe 1ai giọng 5ói mỗi 50úc một 8a, Tang Du eghiến răng 91èn kẹt, b7àn tay đặt dfơi cửa 9ơi động bđậy.

16hết, thì 76a biệt danh a3ủa cô là 4á chết?

Thẩm 6diên Phi có 3aạn gái, a7ô nàng đó eòn là bạn abùng lớp eới anh, 6ên Vu Giai? 3ô rất giỏi 5bđánh nhau, 41à một nữ cưu manh, 9on trai yêu cô tức là 8auốn chết? 2hẩm Tiên 0hi không 20hể thích ccô?

Sa 5ầm mặt, 48ang Du về feại phòng. 7 © DiendanLeQuyDon.comì hôm nay 5ứ bị tiêu 6hảy nên 6ô đã xin 4cghỉ ốm, 6ả phòng 8đều đi 71ết chỉ 6bòn mình 2ô. Trong 4dích tắc, a0âm trạng fcô rất bực 3ội, lần 85ìm thuốc 7á và bật 4ửa ở đầu 0iường, 08đốt một 2điếu rồi 2dít vào mấy 4ơi.

9hông tin 0bhỉ trong 50ấy hôm 3gắn ngủi 7ày mà bên eeạnh Thẩm 8diên Phi lại 8uất hiện 2ột cô bạn d5ái một 6ách kỳ 8ạ như thế, 9fếu đúng d6hư lời 67ai cô gái fọc năm cai ấy nói, fehì những 2dời anh nói ferong đêm 1cấy là đùa 36ỡn cô. 2 © DiendanLeQuyDon.comô phải 2eàm rõ chuyện 44ày là thật 7ay giả, 8hải tìm 7anh để a2ỏi cho ra 6fẽ.

Xưa f1ay cô luôn bói là làm, 3hìn thời 7dhóa biểu d7ủa Thẩm 0iên Phi, 47hiều nay c3anh không eó tiết, 4òn mấy 13gày nữa cà thi rồi, 3ếu anh không 63ở trong ehòng thì 36ẽ ở thư d2iện đọc aách. Gọi 3đến phòng 9anh, bạn dbè đều 0ói anh đã 1đến thư 6iện.

Chưa 38àm thì không 7ghĩ nhiều, 27ô mặc áo dhoác vào 85ồi vội càng xuống 0ầu.

Phòng 7c trong thư fiện, Tang 73u mãi mãi bchông muốn 7hấy cảnh ddại ấy.

Thẩm 04iên Phi rất feiếm khi d2ười, nhưng 3ới cô nàng 9gồi cạnh dbanh, mà anh 79ại có thể 19ười tự 8hiên, vui 9ẻ như thế.

Ánh 8eắt Tang 58u nhìn chằm 57hằm vào 1ô gái ấy, d0óc dài, 9aăn vận 9ữ tính, beói chuyện 6hẹ nhàng, 90ịu dàng, 1ghiêm túc 9ống và dọc hành… 7hì ra anh cói dạng 99on gái anh a9hích chính 6cà cô gái e5ấy…

Vẻ 8ặt lạnh eùng, Tang du tiến đến, bđứng sau 5dưng hai người.

Liếc d3hấy một c0óng đen e7uất hiện, ehẩm Tiên 2hi quay lại, a1hấy ngay d1ang Du sắc 58ặt trắng 1cệch đang 0ađứng sau fưng. Mái 94óc dài màu 55âu đậm c8à áo khoác ccàu trắng 2ahiến gương 4ặt không adhút sắc ebáu của 5ô càng trở 9ên yếu 6aớt vô cùng.

Lông 1ày nhíu 2hặt, Thẩm d3iên Phi chỉ bcím môi, 4iếc nhìn 4ô một cái aaồi cúi duống.

Vu biai quay lại 9ehấy Tang dfu thì gật 07đầu lịch 4ự.

“Thẩm…” 6ất vả fãi mới 4ên tiếng, deang Du nhận 5a giọng 9bình khàn dhàn, cô 05uốt nước 27ọt rồi c9hẽ nói: d“Thẩm 0diên Phi, 0anh ra đây 0ột chút, am có chuyện d2uốn nói”.

Điều 9ahải đến 8uối cùng dđã đến, chẩm Tiên 2hi gật đầu eới Vu Giai dồi đứng 9fên theo Tang 66u ra khỏi b1hư viện.

Đi 5eheo Tang Du 6bãi, Thẩm 3iên Phi thấy 94ô đang hướng ađến sân d8óng rổ.

Đi 65được nửa 5fuãng đường, cđột nhiên, 3ang Du dừng c7hân rồi 3auay phắt a1ại, đứng cgay trước 9ặt Thẩm diên Phi.

Nhìn 6eương mặt 86uấn tú 1à nữ sinh 7bhìn thấy 20hỉ muốn 6ét lên, f1ô cười 55ười, nụ 86ười ấy 3ó vẻ khó 8coi lạ lùng, 8buốt nỗi 81án giận c8uống, cô 56ói: “Tóc 29ài, mặc dđồ nữ b7ính, nói bfhuyện nhẹ 2hàng dịu bàng, nghiêm 2úc sống 9à học hành… c9hẩm Tiên 20hi, thực 50a muốn làm 7hững điều 5anh nói không cahó, chỉ 5ần có lòng e8hì sẽ làm 84được. 0 © DiendanLeQuyDon.comĐêm ấy 83hia tay anh 56ồi, em đã cbỏ ra một ađêm không egủ, là 8dđể trở 4hành bộ 4ạng mấy 3ôm nay đây. b © DiendanLeQuyDon.comm đã phù 9ợp với dêu cầu eàm bạn 1dái của 8anh chưa?”.

Thẩm 42iên Phi đút 8ai tay vào 79úi quần, 8bím chặt 67ôi, không bói câu nào.

“Anh 32iả chết 3aái gì? Bản daĩnh lớn e8hất của edanh là giả fhết, hỏi fanh mười 87âu thì đến f3hín câu 8anh không brả lời.” 31ang Du cố 6hống chế fự phẫn 5ộ trong bfòng, tiến 5át lại 1ần, ngẩng dên nhìn 62ào mắt 1anh, “Anh dói đi chứ, 2đêm ấy 3dm đã làm c6heo những 3fêu cầu 2ủa anh, b0hế thì din anh cho fm biết, cô gái kia 6ở đâu ca? Để làm e2ì?”.

Im dfặng hồi 0âu, Thẩm 1iên Phi nhìn 0fhẳng cô, ehấy gương 4ặt cô dưới 79ái tóc hình 8hư rất bái, tái 2hợt đến c1độ lồng egực anh dđột nhiên 97hắt lại, 9danh nghiến 9ăng nói: 61“Cô ấy 09à bạn gái 2ôi, là chị 1ọ của 3aạn học 5rung học, aahúng tôi 5đã quen 06hau từ lâu”.

Thì 01a những 44ời hai cô 3dữ sinh năm c5ai kia nói 90ới nhau 49rong toilet 04đều là 6hật.

Cuối dùng cô đã 49ghe chính 38iệng anh 2hừa nhận.

70đúng là 55đồ ngốc, 7ì mấy câu 7aói của cfái tên đáng 77hết kia 9aà ngô nghê 3căn vận 1hành “người 2ađẹp đông 0ứng người”. 0 © DiendanLeQuyDon.comết quả d9à cuối eùng, người 7a nói với 66ô rằng 9anh đã có c2ạn gái f6âu rồi. a © DiendanLeQuyDon.comô đúng 3dà ngốc 3ghếch hết chuốc chữa, baứ cố chấp 0hực hành 0“kế hoạch 9ruy bắt d5him” nhảm e2hí kia.

Không 92hống chế fổi cơn 7iận trong 5òng, Tang cu co nắm 02ay đấm 4ào má trái 7hẩm Tiên 1hi, gầm 8ên: “Có 0hải anh cảm thấy f1rò này buồn d9ười lắm 08hông?! Đùa biỡn tôi 3cui lắm à?! 02Đẹp trai ehì hay ho a6hắc?!”.

Quay e9ặt đi, bơn đau nóng dực trên e3ặt khiến fdhẩm Tiên 24hi co chặt 6ắm tay.

Từ 7hi quen biết 44ô nàng vô f0ý này, anh 5đã bị 6ô đánh 40ho đến 0ai lần, 2ần nào fũng ra tay f2ất nặng. d © DiendanLeQuyDon.comứ ngỡ 2dô ăn mặc fahư thế, 1cại thêm 9cáng vẻ eếu ớt, cịu dàng, f7hì sẽ bớt 6đi phần aào tính ahí xấu ca kia, nào dgờ cô không 4ề thay đổi.

Bình fĩnh lại, 1hẩm Tiên adhi nhìn cô, 3ói gọn: 1“Tôi không bđùa với 13ô, từ đầu 4ôi đã nói 36ất rõ rằng, dôi sẽ không 1hích cô, 7ũng không 0ahể tìm 7ô để làm 93ạn gái. 1 © DiendanLeQuyDon.comôi vào đây fbhông phải 5dđể tìm 7fiếm mối dình kích 6hích nào. 5 © DiendanLeQuyDon.comô đã khiến 3ôi rất f7ực bội, 3ói khó nghe 0ơn là, cô bứ luôn deuấy rối feôi. Cô nghĩ f6ại xem bấy 83âu nay cô 6đã làm 38hững gì?”.

Thẩm a0iên Phi không 6aói còn ổn, 45ừa thốt fa những cời đó, 8ang Du càng 34iận thêm.

Quấy bối? Thì dba cô làm 4hiều chuyện 74hư thế aà lại là euấy rối?

Giơ 70ắm đấm 5ên, Tang 7fu còn định cặng cho 05hẩm Tiên 19hi một cú 61đấm nữa, 3hưng cổ a8ay đã bị 6iữ gọn.

bự vệ và 9ất lực, bdhẩm Tiên 0hi nắm chặt bổ tay cô, 30hìn vào cđôi mắt 51óe lửa bì giận 2ữ đó, 1anh lạnh eùng nói: 4c“Không 43đứa con c0rai nào lại f2hích một bô gái thô aỗ vô lý. d © DiendanLeQuyDon.comăn bản cô không 5ề thay đổi! 2ho dù dáng 2aẻ bên ngoài 4hay đổi ahì bản ahất vẫn 6hô lỗ như cưa. Chẳng cfhải cô 8cũng đang 45ừa gạt? 1hà cô giàu 53ó, cô là c1hiên kim 4iểu thư, 0aô có những 3hú vui làm cúc rảnh 9fỗi, tôi ahì không. d6 © DiendanLeQuyDon.comhẩm Tiên ahi tôi một 87à không 2ó tiền, 4cai là không 4ó thời 7ian. Đêm 1iáng Sinh 23ấy cô cũng a9hấy rồi, 4dì tiền b5inh hoạt f7ỗi tháng 27à học phí 0ỗi kỳ 15à thời 9cian rảnh bỗi tôi a7hải làm 4đi thêm 8iếm tiền. cd © DiendanLeQuyDon.comỞ trường 9bày, những 7ì duy nhất fôi có thể ebàm được 5à muốn 7àm chính 44à học tập. a1 © DiendanLeQuyDon.comô và tôi 2huộc hai ehế giới ehác nhau, 8fãi mãi cũng 3ekhông giao dnhau được. 4d © DiendanLeQuyDon.comCô chỉ 8cmuốn tìm e0kiếm điều 1mới lạ dthú vị 5nhất thời, 5qua đi rồi 22thì chẳng 77còn là gì ccả, cô 51vẫn là 6acô, tôi 27vẫn là ftôi. Tang 1dđại tiểu 11thư, tôi 3không chơi 1nổi, không c3có thời 0gian, không 38có sức 4elực, cô d5có hiểu 5không?”, 47cuối cùng, bagiọng Thẩm dTiên Phi fbỗng cao f9vút lên.

Giằng 5ara khỏi 48tay anh, Tang 3Du chụp alấy ngực aáo anh, giận 5dữ: “Vấn 5đề là 1ở chỗ 28anh nói lời abmà không 9giữ lời, danh là đồ 67lừa gạt! 5Anh là đồ 6khốn! Tang eDu tôi chưa bbao giờ dlà đứa 55dễ đùa d9bỡn!”.

Vừa 4nói, cô 9lại huơ 6nắm đấm, 0thoi một dcú thật dmạnh vào bebụng Thẩm 7Tiên Phi. 21 © DiendanLeQuyDon.comAnh đau đớn d0cúi gập dngười. 6f © DiendanLeQuyDon.comHôm nay nhất 3định cô 8phải cho e1anh ta một 6trận nhớ 4đời, thù 2mới thêm 90hận cũ, ecô phải bđánh cho 0anh ta không 78lết xuống 91giường cnổi mới fthôi.

“A 19Phi, A Phi, 6A Phi…” c5Vu Giai vội 1cvàng chạy 1đến, thì cfthấy Thẩm 8Tiên Phi abị Tang 9Du đánh 0mà anh không dhề đánh 1trả, còn 83để cô 51mặc sức fra đòn. 63 © DiendanLeQuyDon.comLúc nãy 9ở thư viện, 84cô sực 0nhớ đến 9cô gái tên 6aTang Du hình fnhư đánh b7nhau rất a6giỏi, còn bfThẩm Tiên 6Phi làm thế afchắc chắn 8dđã chọc 9giận cô 52ta rồi. f5 © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ 5cô ta lại 42đánh anh 26thật.

Nhìn athấy bóng 3dáng nhỏ 9dnhắn yếu eớt kia lao 4đến, Tang 9Du mắng fmột tiếng: ee“Thẩm 4Tiên Phi, 5csau này anh btốt nhất 6đừng để 8ftôi nhìn 95thấy anh 26nữa, nếu 3không gặp 6lần nào 8tôi sẽ 7đánh lần 2ấy”.

Nói 9exong, Tang fdDu tức tối 1quay người dbỏ đi.

“A 75Phi, cậu fkhông sao a0chứ?”, 6Vu Giai lao ađến đỡ 0lấy Thẩm fTiên Phi, dmá trái 8của anh 5eđã sưng 1tấy, “Trời cơi, cái b3con nhỏ 4Tang Du ấy d4sao mà thô ebạo thế, a0sao ra tay 2enặng như cbvậy?”.

“… 8Tôi không 6sao.” Thẩm 0Tiên Phi 24hất tay 1Vu Giai theo cbản năng akhiến cô 1anàng rất f4ngượng c0ngùng. Anh 7quay mặt 2đi rồi 0lại nói, 6“Vu Giai, 8cảm ơn b8cậu đã 44giúp tôi enhiều như a4vậy, bắt f7đầu từ 6hôm nay cậu 5không cần dvất vả 02giúp tôi fnữa. Nhưng b2sau này chắc 0cậu sẽ 2gặp một 8số phiền ephức, cứ ethấy cô 1ta thì cố f7gắng tránh baxa ra là cđược. b4 © DiendanLeQuyDon.comThật xin f9lỗi, cảm 2eơn cậu. f © DiendanLeQuyDon.comTôi… về eký túc xá f9trước đây”.

Nhận 51lấy sách 68từ tay Vu 65Giai, Thẩm aTiên Phi ađi về hướng 1fký túc xá.

“A 68Phi…”, 1cVu Giai khẽ bgọi một etiếng nhưng aakhông đuổi 94theo.

Từ brất lâu 53rồi, cô dđã rất 3thích Thẩm 8Tiên Phi. b3 © DiendanLeQuyDon.comVì em họ 9dcô là bạn 3fcùng lớp a7anh, để 0có thể 0ethi đậu 3vào cùng 9một trường 4với anh, 4ba năm trung 7học cô cluôn học 53hành rất 9chăm chỉ, 7bvề sau cô 8đãi cậu 6em một bữa 02thịnh soạn 0bằng số 1tiền khó 8bkhăn lắm becô mới 7dành dụm 0được, 3chỉ vì 7cậu em nói bcho cô biết 83anh thi vào btrường 43nào, sau 3ađó lúc dđiền nguyện 9vọng, cô 57điền y bhệt anh, 0thậm chí f7chuyên ngành ccũng thế. 1 © DiendanLeQuyDon.comTóm lại, 8mọi nỗ 6flực đều c6không lãng 92phí, cô 3và anh cùng fthi đậu 47vào H, hơn dfnữa còn 1cùng một 5angành, cùng e4một lớp.

Con dgái trong 7btrong trường 88theo đuổi 9Thẩm Tiên ePhi rất 4nhiều, cô b4luôn chôn 82giấu mối 7tình đơn d1phương ấy 66trong lòng, 40vì chẳng 23ai có thể chiểu hoàn 75cảnh gia 6đình của 52anh hơn cô, 7không ai 84hiểu nguyên ccnhân Thẩm afTiên Phi bnỗ lực 25thi lên đại 53học hơn 78cô. Cô hiểu 40rõ anh, cô asẽ không 6điên cuồng 4đeo dính b9lấy anh anhư các 3cô gái kia, fnhư thế 2chỉ khiến 6anh đẩy f4ra xa hơn.

Hôm aấy lúc 08Thẩm Tiên 1Phi đến 96tìm cô, 39nhờ cô 9dgiúp đỡ, 8cô đã xúc 3động đến 3mức không 16ngủ nổi. f © DiendanLeQuyDon.comChí ít thì, 49khi anh khổ dcsở nhất, 3bngười đầu 8tiên anh 6nghĩ đến 8là cô. Tuy 58chỉ mới bebắt đầu 20nhưng cô catin, chỉ 4dcần cô fluôn ở abên anh thì 2sẽ có một 8fngày đợi 99được mùa abhoa nở.

Ngồi eetrên chiếc 9ghế cạnh 22sân bóng 2rổ, Tang cDu nhìn quả 76bóng rổ 8fbay từ rổ 3này sang erổ khác, 9nghe tiếng 1bóng “binh 3binh” đập 3vào khung f6sắt và fđập liên 0tục trên 8nền đất.

Dần 6dà, trong 2dđầu lại 0axuất hiện 26cảnh Thẩm 3eTiên Phi edbị cô hành aehạ, khiến 1cô bất 0giác nghiến 2chặt răng, e2nếu có 6thể xem dcái tên 17Thẩm Tiên 1Phi chết 87tiệt kia elà quả 0bóng rổ 6mà đập 21lung tung cthì hay biết 9cmấy.

Trong d8khoảnh khắc 93biết anh 60có bạn agái, cô 8dtrở nên 87rất hoảng 4cloạn, nghe 5cchính miệng b3anh thừa d3nhận, cô 4acảm thấy dlồng ngực 6emình đau 5buốt, khó 59chịu, cảm 6giác như ecó thứ 38gì đó đang 54gặm nhấm, 4ngay cả femười ngón d4tay cũng f4tê dại 8theo.

Đánh 1anh một 9trận tơi 32bời, lẽ 70ra cô nên 0vui sướng fcmới đúng, 3cchẳng phải ecô luôn 9cmong muốn elàm thế 86hay sao? Cô 0emuốn đánh ccho anh một etrận để 06rửa sạch 2anỗi nhục 1eở cửa 76hàng tiện f4lợi lần 9atrước, 03giải tỏa cấm ức 7dtrong lòng.

Nhưng ebhôm nay đánh 6axong rồi, 54cô chẳng 10thấy vui 6fsướng tí 31nào, cũng 2chẳng thấy 33thoải mái 77hơn, từ ftrên xuống 3dưới, từ 6trái sang 2dphải, từ fbtrong ra ngoài, 8cô không efthấy có 29chỗ nào 67nhẹ nhõm 8acả. Cái b“kế hoạch 6truy bắt 9cchim” xui 4xẻo lại 0vô hiệu dkia, căn 63bản là 9lãng phí f9tiền bạc, cthời gian 15và cuộc a9sống. Giống 6như anh đã 7hỏi ngược e6lại cô, 10bấy lâu 73nay cô đã 37làm những ddgì?

Bỗng 5thấy sống 9mũi cay cay, f2trong mắt 1như có thứ dgì nong nóng 6atrào lên 27khiến cô 0rất khó e9chịu, cô 5chớp chớp amắt, chợt 36lúc ấy, 22một bóng 73đen tròn 79tròn lao 4đến chỗ 4ecô.

Thông 1ethường 1bở trong 6trường, 0gần nơi 46có sân bóng 0rổ, sân cfđá bóng 68sẽ là nơi e3thường 51xuyên xảy a6ra sự cố 1nhất, mà 17thường e8thì những 9sự cố 7đó mà sẽ 5btạo thành ffmột cặp 5tình nhân 1bất ngờ, b9đó chính b9là định 0luật tình 1yêu của 37sân bóng f7trường.

“Binh” d6một tiếng, 2quả bóng 31rổ đập a7ngay vào 6cmá trái fTang Du, cơn bađau nóng crát lập 5tức xuất bhiện bên 98má trái 31của cô.

Đau 4echết được, 2lúc nãy 13cô đấm f5Thẩm Tiên 8Phi cũng 5drất mạnh, 2tay phải 7cô đến bagiờ vẫn 3còn đau.

Tang 1eDu ôm má 0trái bị fbóng đập eavào, trong btích tắc 8cô không 61nhịn được dnữa, nước bmắt lập 7tức tuôn ftrào.

“… 2cTang Du, cậu 96không sao cchứ?” 8Tăng Tử 69Ngạo khi 02thấy quả 96bóng đập fvào Tang 2Du, anh đã 9sững người, 8cứ ngỡ d5với thân f1thủ của 3mình cô fsẽ tránh e6được nó. a © DiendanLeQuyDon.comAnh thừa 3nhận lúc 7nhìn thấy 0cô đến 5sân bóng ddđã muốn eclại gần 86chọc cô, a8nhưng vẫn d7còn đang 5thi đấu enên không 90thể, về 24sau thấy 6gương mặt 6cô ngờ bnghệch như d8có ai nợ amấy trăm 5vạn tệ fvậy, nên faanh đã cố 1ý ném trượt bbtay để 92bóng bay 4về phía b4cô, nhưng 29quả bóng e5này có đập fmạnh thế 49không? Sao 4cô lại 2khóc thương datâm đến cvậy? Anh ekhẽ vỗ bbvỗ cô, eccuống quýt: b“Cậu đừng ckhóc, xin belỗi, tôi 11không biết 4dbóng lại 1đập vào 68cậu mạnh 33như thế!”.

Tăng dTử Ngạo 3đã gặp 8rất nhiều 76cô gái hay 9fkhóc, anh 58cảm thấy 4con gái khóc 1crất phiền bphức, nhưng fckhông hiểu cfsao, thấy 8Tang Du khóc 1anh lại dcó cảm 8giác xót 35xa lạ lùng. 8a © DiendanLeQuyDon.comTrong hiểu 05biết của 89anh, cô gái ctên Tang 0Du có lúc 5cười rất bfrạng rỡ, acó lúc lại d6tỏ vẻ 7hoang mang 3rất giống 88một cô 7ngốc, khi 2thì ngậm bđiếu thuốc 7ccảnh cáo 69đừng chọc 3giận cô, bđa phần 8cđều lạnh 4alùng, lãnh 6đạm, chắc blà một 9ccô gái rất d2mạnh mẽ, denhưng hôm 5nay lại a4vì quả 74bóng đập 63vào mà khóc aethương tâm 65như thế, 9chẳng giống 1bvới một ecô gái biết 3đánh nhau 64với nam d0sinh và trèo 6tường giỏi 2như cô tí b5nào.

Trận ffthi đấu 8bóng đang 1sôi nổi ccũng dừng 44lại vì 08chuyện Tang dDu bị bóng 7fđập trúng, 7những người 9khác thấy 3trời cũng 4sắp tối 74rồi nên 8vỗ lưng 56Tăng Tử dNgạo, nói 2vài câu 9rồi bỏ ađi hết.

Sân fbóng chỉ 80còn lại cTang Du và 37Tăng Tử dNgạo, Tang 8Du càng khóc 3dữ dội a0hơn, lúc abbóng đập dvào má trái, 9cơn đau 6ấy khiến 2acô nhớ b9ngay đến ffcú đấm avào má trái 7Thẩm Tiên 3bPhi, nhất bđịnh anh dcũng rất 9đau. Hơn 1một tháng 9này, ngày 0nào cô cũng 1theo Thẩm 5Tiên Phi, cdáng anh 7ăn cơm, bdáng anh 2chăm chỉ 89học hành, c8dáng anh 4chơi bóng, dcdáng anh cnói năng 3từ tốn 2ethong thả, 00dáng vẻ 1alạnh lùng 9không tìm 71đâu chút 53hơi ấm 5ấy, đều b8khắc sâu cfvào trái 1tim cô, điều bdkhiến cô bkhó quên danhất là 4đêm ấy, 61sau khi anh aflàm thêm 35xong đã 2mời cô 65một bát dmì. Bát 1mì ấy là 7món quà 7Giáng Sinh eetuyệt với anhất, bất dngờ nhất 8sau khi cô bđã đói fmeo bụng 9bmấy tiếng f9đồng hồ…

Đúng 3anhư Sơ Sơ 0fđã nói, 9cô đã thích 2danh thật 37rồi, chính fvì bát mì 9ấy mà cô 81đã thích 66anh đến 7ckhông kháng 6cự nổi. 85 © DiendanLeQuyDon.comGhét quá 4bđi mất, 4dTang Du cô fflại vì c6một bát 8cmì mà thích 3cmột chàng 7trai, thật 7sự rất 9đáng ghét!

Nhưng 2anh lại 1nói với 5cô rằng, cfanh có bạn cgái rồi, 9mà lại flà người 1bạn gái 1anh đã quen bdtừ lâu…

“Tang 6bDu, có gì d4thì cứ 3từ từ 7nói, khóc 71gì chứ?”

Tăng 7dTử Ngạo 43nói thế, 3Tang Du càng fkhóc dữ 7dhơn, nước a6mắt nước bmũi đầm bđìa, chiếc aáo màu vàng c3tươi phía 2trước kích 13thích mắt f0cô, bất 40chấp mọi athứ, cô eetúm lấy 2nó để 6lau nước e1mắt, nước cmũi mình.

“Này, d7Tang Du, sao c2cậu lại flấy áo 0bóng rổ 87của tôi cđể lau 99nước mắt, 3nước mũi? 0Bẩn quá…” 3Tăng Tử a5Ngạo đau e7khổ than 34thầm: Trời 7ơi, cô nàng 53lại xem 07chiếc áo 0Nike của 54mình là 7miếng vải fđể sử 98dụng, sao 67lại thế acơ chứ…

“Kêu 9cái gì mà 56kêu? Tôi b5chưa thèm fchê áo cậu 7toàn mùi d0mồ hôi b8thì thôi, ecậu còn 1bchê tôi cbẩn à?” 05Tang Du ngước aalên rất 4mất hình 0tượng, c2lúc đó b0cô mới 4bnhìn thấy 2eTăng Tử dNgạo, “Quả 6bóng lúc 3nãy là cậu ecố ý ném 01trúng tôi, b9đúng không? 0Đừng tưởng 8tôi không c4thấy!”.

Tăng e1Tử Ngạo 5fkhông bao 26giờ ngờ f6rằng Tang 5eDu lại trở a2mặt còn d6nhanh hơn blật sách 5như thế, c5phút trước a3còn khóc 5đau khổ atuyệt vọng, ffbây giờ 3đã lại 6nghiêm túc 6truy cứu 7chuyện anh 0fném bóng 4trúng mình.

“Ờ, 6ccó thể elúc đó 3trượt tay”, bTăng Tử 25Ngạo nhìn engó quanh 0cquất.

“Thế 83hả? Vậy b9tôi cũng atrượt tay, dném cậu 2thử xem 2bnhé?” Cái f3tên này 1nhân lúc 1acô đang 9đau khổ fmà ném bóng advào cô, 8còn dám 5fnói trượt 9ctay, nhưng 39vốn dĩ 0cô đã muốn 3khóc rồi, cvừa hay 8quả bóng 12ấy đã 0che giấu 4dáng vẻ 3dngờ nghệch 3sắp khóc e2của cô, 3etên này fdcũng xem 7anhư đã 8giúp cô 53nhiều, ít 75nhất thì c0ngày mai 19sẽ không ebcó chuyện 11toàn trường 09ai cũng biết, 01Tang Du HK518 d1đau khổ 6với quả fbóng rổ, 0dcòn rơi 4dnước mắt, 5thì ra là 8ethất tình.

“Nếu ecậu ném 42tôi mà có 8thể hả 1bgiận thì dcũng chẳng ecó gì ghê f6gớm cả.” 56Tăng Tử fNgạo đưa fquả bóng dtrong tay 2cho cô.

Tang 8Du nhìn thấy e0“hung khí” 7đó, đập fvăng đi brồi ngước ealên, cau 62mày nói: 5“Tăng Tử 46Ngạo…”.

“Hử?”

“Cậu b1không lạnh 0à?” Ánh 5mắt Tang 44Du nhìn từ 2trên xuống 6dưới, chỉ d1thấy da 1anh lộ ra 6ngoài bộ a6đồng phục.

Tăng 2Tử Ngạo anhìn theo, 14thấy đôi 4chân thò 7ra dưới 00chiếc quần 2đùi thể bthao ngắn 8cỡn.

“Xin 07cậu đừng b4nhìn tôi evới ánh 6cmắt dã 5thú, nồng 9bcháy như 7cthế được 69không? Cậu 22nhìn tôi 3như thế, 8tôi sợ clắm, làm bcnhư tôi 5giống bữa 5ăn thịnh 70soạn không 90bằng.”

“Xì, 8lông chân 81nhiều thế, d3ai thèm hứng 4thú với 0cậu.”

“Lông fnhiều mới 7quyến rũ, ecậu không 38hiểu à?”

“Ừ, evậy sao 2cậu không 7giống con 2king kong 8luôn đi, 5dcàng quyến 08rũ hơn.” 88Tang Du lườm 46anh rồi 4đứng dậy, bphủi bụi dbtrên quần 1áo.

Nhún 6nhún vai, 3Tăng Tử bNgạo mặc 43áo khoác 3đặt trên 3ghế vào frồi tò a3mò hỏi: 9“Tang Du, 70lúc nãy dquả bóng 8bđập vào 7fcậu đau alắm à? d8Cậu khóc 78thương tâm dnhư thế, 2chẳng giống a6cậu tí 7fnào. Có 5phải là accậu thất btình không?”.

Chuyện 8Tang Du theo cđuổi Thẩm 9Tiên Phi 1cả trường 7đều biết, e0mà mấy f1hôm trước 4có tin đồn 74Thẩm Tiên 0Phi và một 99nữ sinh 2trong lớp 5ccặp kè 1nhau, cô 13lại khóc a2dữ dội 4cnhư thế, 40chắc không d5phải là 64vì chuyện bcnày chứ.

Tang acDu quay sang 1nhìn Tăng c5Tử Ngạo, 2ctên này fsao ghét 25thế, cứ dxát muối 54vào vết 1thương của ccngười khác!

ftrừng mắt, 6nghiến răng 7dthốt ra 3mấy chữ: b“Cậu chọn 56ngành máy 2atính thật 08là sai lầm, 8phải chọn bngành nuôi bbgà mới deđúng”.

“Thất 26tình thật 8à?”, Tăng 7aTử Ngạo 8tiến lên 18choàng lấy fvai cô, cười 8enói, “Chỉ elà thất 30tình thôi 7fmà. Thất btình giống 57như cơn 81đau bụng 1kinh của cbphụ nữ, 8mọi khó 0chịu đều b8tồn tại d8trong ngày 3đầu tiên, 5ngày hôm 8fsau nỗi 2đau giảm bđi phân d2nửa, ngày bbthứ ba xem e1như chưa 30có chuyện agì xảy 33ra. Tôi đảm e2bảo ba hôm cfsau cậu 2sẽ tươi 1tỉnh lại cdcho xem”.

“Cậu 94đau bụng ckinh rồi 8eà?” Tang 8aDu liếc 4anh, đúng elà nói đâu 0ra đó, cái dfgì mà thất c2tình giống 3cơn đau a0bụng kinh e8của phụ 16nữ chứ.

“Em bgái tôi 9thường 6xuyên đau babụng kinh, dmỗi lần dbnó đau là 7tôi thê athảm.” 4Tăng Tử 7Ngạo nhớ dđến cô bem gái Tăng 8Tử Kiều bcủa mình, 3bmỗi lần 8đau bụng 3kinh đều 1bkhóc sướt cmướt, nếu 0dkhông là 1mẹ thì a5cũng là 9banh tốn 8bao nhiêu 0sức lực 38mới dỗ 83dành cho d7nó ngủ, 4cphụ nữ eđau bụng 67kinh đúng 55là phiền e4toái, “Cậu 0chưa đau ffbụng kinh 66bao giờ 2à?”.

Tay etrái của 11Tăng Tử cNgạo vỗ cvỗ vai trái f9cô.

“Tăng 4fTử Ngạo, f0bỏ cái 7móng heo 0ccủa cậu 59ra khỏi bbngười tôi.” 50Cô đau bụng 1kinh hay không ccũng phải 5nói anh ta cbiết à? 9Nhưng hình 7như cô chưa d6bị đau 39bụng kinh c5thật, cảm 37giác đó f6là thất 6tình sao?

“Người 5đẹp, phải 8biết là 24tôi đang 81hy sinh nhan csắc để 1egiúp cậu 3mà. Quả 3bóng đó 8phải cảm aơn tôi đấy, bcô gái đau 03lòng vì 68thất tình 3à. Tôi biết 3cậu là 2cao thủ bTaekwondo, 3không sao, e6có cơ hội 1bluyện tập 2cũng được”, eTăng Tử 70Ngạo bất bchấp sự 34phản kháng 8của Tang 4Du, choàng f8vai cô đi, 8“Đi thôi, 6ăn cơm tối a5chưa? Nếu 3chưa thì 71mời tôi 4ăn”.

Đại c7học H, gần ccuối học 81kỳ bỗng a2xảy ra một 9chuyện kỳ 3dlạ, Tang 7bDu vốn dĩ 0ađã thề 2sẽ theo 3đuổi Thẩm 5Tiên Phi, 95lại không bathể kháng ccự lại e0tình cảm 64cuồng nhiệt b3của anh 21chàng đẹp 5trai cùng 6khóa Tăng dTử Ngạo, 7quay sang 8vòng tay 3fcủa anh eTăng đẹp 5trai, điều eđó khiến 6những kẻ 1theo đuổi canh Thẩm 1đẹp trai 5thở phào bnhẹ nhõm, abnhưng lại bedẫn đến cnhững tiếng 5foán trách 07hờn giận 1chưa bao agiờ có 03của những fngười theo 3ađuổi anh f6Tăng, vì 8bọn họ 1fđều biết, e5anh Tăng echưa bao cbgiờ chủ dđộng theo ađuổi con 6gái, mà 9Tang Du là 1bngười đầu b1tiên.


02.05.2012, 16:57
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2369
Được thanks: 3586 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
Chương e3

3.1 42I am sorry

Ngồi 2trước bàn 4làm việc, 1Thẩm Tiên 6Phi ngẩn 9engơ nhìn 62đống tài ffliệu chồng a5chất trên fbàn. Anh 6đã ngồi athẫn thờ c8hư thế 1ả buổi 6dáng, mà 9fhững thứ 6ày trước 51ặt đều 3à tư liệu e9ề Tang thị, 6hư ký Cao 6a vào mấy 2ần, những 7iấy tờ d7được mang 46ào đều 59ị anh ném 81ên góc bàn.

Tang f8hị, Tang 90u…

Những 6ì hôm đó aghe thấy e2rong phòng bhám của eA Mục, anh 8àm gia sư, aàm thêm bbôm Giáng 24inh, bao gồm e2hững việc 7dàm thường 7gày, toàn aộ đều 9 hệt lúc 30anh học 9đại học. 60 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong efý ức, anh 61hật sự 8hông nhớ 8ca cô gái 9ên Tang Du 87ấy, sao 5ô lại biết dõ ràng như 4hế, thậm 1hí còn nhắc 93đến cái euần lót 92on ỉn đó…

Anh 6bhực sự beó một chiếc 5uần lót cn hình con cdỉn. Anh 2hớ hồi 1ọc năm 8dhứ nhất, 3ì ngại 29hiền phức 07ên mỗi 08ần mua quần 7ót đều aua một lúc b1ăm cái, dhông ngờ 8rong đó 13ại có một 8ái in hình 45on ỉn, anh 4đành nhét 59hặt vào 83đáy va li, f8hông bao 2biờ mặc. 3 © DiendanLeQuyDon.comấy hôm 9đó lại 5ặp lúc 89rời mưa 8biên tục, a6uần lót 8chơi ngoài d0hòng giặt fdhưa khô 9cịp, mà eái quần 2ót hình 23on ỉn đó 0bà cái duy e8hất còn bạch, bất 2dđắc dĩ 18anh mới 62hải lôi 9ó ra, kết dcuả là bị 3ọn bạn 8ùng phòng 0ười cho 3ấy ngày. dd © DiendanLeQuyDon.comơn nữa bái quần 1cót đó anh dhỉ mặc cđúng một 1egày, hôm 5au đã vứt dcđi.

Sao d7ang Du lại 7iết anh 9eừng mặc 7dột cái 6uần lót b2hư vậy?

8eang Du nói 7a chuyện 1đó, hại ccanh bị A 4aục cười 2đến mấy 2gày, tên 0đó còn 32hiếu đạo 47đức tới f5ỗi hôm 4bau gửi bưu diện tặng 1anh một c5ộp quà. 6c © DiendanLeQuyDon.comAnh tò mò dhông biết 0ên đó tặng 65hứ gì cho aình, mở 9bộp ra xem, dbại thấy 47ột cái 3buần lót bam giác màu c7đen, sau 6ông còn bn hình một 63hú ỉn đáng f5êu.

Nghĩ ađến đó, bất giác b2anh cười cớn.

Ngay 39úc đó, bhư ký Cao ahiến đứng 0cở ngoài 8õ cửa nãy 3iờ cũng fảm thấy 5aắp ngạt 59hở.

Giám 4đốc Thẩm 6ới từ 4ước ngoài 3fề, sau khi 71rở thành aiám đốc 4hiết kế 0của Hoàng 25Đình, các 5ữ đồng 3ghiệp trong dbông ty vì 2eị giám 4đốc đẹp 1rai độc 6chân mới 08đến này 40à ai nấy b3đều dâng 4rào dòng 3fáu lang sói, d3úc nào cũng 11ó thể nghe ehấy tiếng 8ói tru, đặc 42iệt là d9rong nhà 0ệ sinh, 6fiếng sói bấy đúng 9fà không 45úc nào ngớt.

Ngoài beụ cười 90hải có 3rong công 17iệc, còn 81ình thường, eao Thiến 9hưa bao giờ f3hấy Giám 54đốc Thẩm 68ười, hơn e7ữa còn 9ười rất 3“nhiệt 7ình”, mê 72gười như 0ậy, hôm e8ay cô đúng b3à lời to aồi.

Cao edhiến vỗ cỗ trái 04im bé nhỏ 5đang đập 72oạn trong 57ồng ngực, 64õ cửa rồi 99ao giọng 4bơn, “Giám 00đốc Thẩm…”.

Hoàn 4ồn lại, bhẩm Tiên 4hi thấy 6hư ký Cao 9đang tươi dười rạng 02ỡ, anh ho 3hẽ: “Vào 1bđi”.

“Giám ceđốc Thẩm, a7hó tổng 97u của Tang bhị cần a3ặp anh, 85iện đang 67ắp xếp 2ho cô ấy 9gồi ở 7ahòng họp”, 0ao Thiến e8è dặt nói.

Phó 0ổng Vu của e0ang thị, fọ Vu tên 3iai, người 8hụ nữ e3ao ngạo 5đó mới 38hìn đã 30hiến người 1a thấy rất chó chịu. c6 © DiendanLeQuyDon.comrong ngành 8ủa họ, c5ai cũng biết 2eô ta dựa 74ào đại bia Tang Chấn c4ương nên 07ới có được bbị trí của 1cgày hôm day. Tháng 4brước cô da đến tìm 0iám đốc ehẩm, Cao 39hiến mới f8iết thì f0a cô ta là 9ạn học 6đại học 65ủa anh. 10 © DiendanLeQuyDon.comhấy thái 85độ của cbiám đốc f4hẩm với 7eô ta đặc 3iệt dịu 1àng, tất 1hiên Cao 0chiến không ffám chậm frễ.

Ngày bcia là mở 6hầu rồi, 6eu Giai lại 77đến tìm 1anh?

Thẩm 87iên Phi nhìn 8ư liệu 72ề Tang thị b0rước mặt. 4 © DiendanLeQuyDon.comham gia tranh a3hầu hạng 7ục khách 9ạn Hoàng 32Đình này, eiện có b9hực lực 82hất chính 5à Tang thị 8à công ty 7cD. Bản thiết 8ế của bhách sạn 26oàng Đình 3o anh vẽ, b4anh cũng 22à tổng 9hụ trách bạng mục bông trình eeày. Mà khi caắp mở 83ói thầu fhì Vu Giai 3ốn là bạn 1ọc cùng 0dớp đại 5ọc lại 6bđến tìm 4danh, thực fdự không cahải là 62ột hành 25động sáng 3uốt.

Xưa 5ay anh chỉ 6fhìn nhận 04hực lực, c6hứ không fhải qua ebuan hệ.

Hoàng 78Đình lại 7àng có quy 8ắc của acoàng Đình.

“Nói eới cô ấy 4aôi đang 6ọp, không eeiện tiếp 6hách.” dfhẩm Tiên ehi sắp xếp dọn gàng b8ấy bộ e0ăn kiện 3rên bàn, 5ói với cfao Thiến: 53“Bắt đầu 99ừ bây giờ, 6ọi công 36y tham gia 9đấu thầu 5ần này, 60ho dù là c5điện thoại 5êu cầu a6ẹn gặp 8rước hoặc bđến tận 5đây tìm 7ôi, tôi d7đều không 5ặp”.

“Vâng, 57iám đốc 6hẩm.” 4ao Thiến 1bật đầu c1ui vẻ, sau b5đó lui ra 1goài. Giám dcđốc Thẩm fdhông hổ ffanh là thần bượng của 33ô, đúng 2fà quá sáng 08uốt!

Lúc 1ấy, ca khúc c0ha thứ vang 6ên, Thẩm 3biên Phi liếc bhìn, A Mục 0ìm anh! Anh dhướn mày e8ồi nghe 6áy.

“A dchi, tôi muốn 13ống trà, 8rưa nay có 0aảnh không? 1ời tôi 0ống trà f6đi.”

A 6aục đúng dcà càng lúc 22àng trơ 5rẽn. Thẩm 04iên Phi nghĩ chế, đồng cbhời cũng 14uột miệng: 85“Cậu đúng cdà ngày càng 3rơ trẽn 7đấy, tôi e5đã gặp 4hững người 1ặt dày 88ồi, nhưng dhưa thấy 3ai dày như c3ậu”.

“Kẻ 91rơ trẽn dà cậu đấy ehứ, đá b0m gái người fa đi, bây 1iờ người 1ca tội nghiệp 33hạy đến f6hỗ tôi eìm chút aean ủi.” b7A Mục không 5dhích hợp 88àm bác sĩ 6à hợp làm 75iễn viên eơn, có thể 77iễn được a4hững màn 0fhóc lóc cướt mướt.

Thẩm 9ciên Phi vừa 8ghe nói Tang au lại đến 17rị liệu 3âm lý thì 69ất giác 7hấy hồi 3ộp.

Từ ebau lần nghe 6fang Du kể 6ại những e4huyện cũ, banh bắt e3A Mục phải cehận lời 4ình là sau bày nếu 4ang Du đến 1ệnh viện crị liệu 38âm lý, bắt 93uộc phải chông báo 2ho anh biết. e © DiendanLeQuyDon.comhưng sau fđó Tang b1u cứ bận 6euốt, cuối efùng đến 6bôm nay mới bó chút tin aức.

“Khi 6ào cô ấy efđến chỗ aậu?”, 3hẩm Tiên chi hỏi gấp.

“Xem 45ộ dạng 1uống quýt 1hư khỉ 4fủa cậu eìa, người dahông biết 3fhắc sẽ 63ghĩ cậu 3bđánh mất eợ mình bhật.” 1A Mục cố 25ý sỉ nhục 4ạn mình, 03“Cô em 2ấy hẹn f5ôi trưa 3ay đi ăn a7ơm uống 80rà. Café 3hượng Đảo 7cấy, muốn 16rả tiền 6hì cút ngay f3đến đây”.

“Đợi 59ôi đến 59ồi hai người 1ãy bắt 0dđầu.” chẩm Tiên ahi cúp máy 2ồi ra khỏi 0ăn phòng, 47hấy Cao 4hiến không 6ó ở đó ahì dặn fdò một trợ cý khác, 3a“Thư ký 3dao về thì 9dhuyển lời 1ới cô ấy 6cà tôi có c2ẹn ra ngoài 4ăn trưa, bcó chuyện 4bấp thì 5ọi vào 5ai động eho tôi”.

Đi daòng qua phòng 75ọp, anh euống dưới 5ằng thang 53áy khác dồi đến 7ahẳng bãi ađậu xe, 1hiếc xe 0àu trắng 35ạc từ 68ừ lao vút abđi.

Tin bhắn đến, c9à của A dục: Tạm 9hời có 0iệc không e1đi được, bhưng cậu f1ó thể vun b9đắp tình 5ảm với 70ô em ấy 72rước, chưa abiết chừng 29ó thể nhớ da gì đó. 08 © DiendanLeQuyDon.comĐến thì dọi điện 55ho tôi, tôi 41ẽ cáo lỗi 7ới cô ấy.

Cái 7ên A Mục 87hết tiệt, 8út chân agay trước ehi lâm trận, 48ột mình 9anh đi thì 9àm sao đối cặt với egười ta, cbhẳng lẽ 4bói rằng: 8ày, tôi 53à chồng fủa cô thật 4à?

Tang 32u, Tang Du, 1ừ hôm đâm 14hải cô, 72ừ khoảnh chắc gặp 7ại cô trong e8hòng khám cbủa A Mục, 9anh như bị 8rúng độc eủa cô vậy, e2rong đầu a4uôn nghĩ f6đến người 6bị anh đâm 2hải đến 28gất đi 3– Tang Du.

Chiếc 27e lao nhanh arên đường, 8ột lúc 10au đã đến 4uán Café 7chượng Đảo.

Vào 0rong quán, 09ừ xa anh a6đã thấy 8ột cô gái 1óc dài ngồi 2ần cửa caổ, đang bhấm nháp 9hứ gì đó 15ột cách 7ao nhã. Dáng e8au lưng của fang Du anh 3đã nhớ, 3uy lần này egồi quay fưng lại 9fhưng mái 7óc dài ấy 2hó mà quên dfđược.

Anh 09hích những 4ô gái tóc 52ài.

Thẩm e3iên Phi ngẩng 6fên, nhìn abđồng hồ 0rên tường, d5ười một f5iờ năm 4ươi phút, 02anh đã gấp a0đến độ 6ehỉ mất 7ó mười ehút để 4đến đây, fghĩ lại 1anh đã lái ee nhanh đến 50ức nào.

Chầm 0hậm tiến 9đến, Thẩm 99iên Phi đang 1định ngồi eduống chiếc f4hế chếch 96hía sau cô, a3úc ấy một 61hân viên 1hục vụ aê đĩa đồ 4căn đến, 0anh chỉ a2uay người bcột cái, 0hông ngờ 1cại đánh 1ađổ ly nước 90hanh trên 8eđó và hất 5arúng người 7ang Du.

4***

“A…” 29Đột nhiên cang Du cảm d9hấy cánh 4ay trái mình 9át lạnh, 2cô nhăn mặt bội đứng 8ên, một 2ửa vạt 71áy bên trái 5đã ướt abđẫm, dính 7dát vào da, c7“Sao các bbgười bất bẩn như beậy?!”.

Nhân 2fiên phục aụ xin lỗi 3ối rít, 1hụp lấy 7ộp khăn a0iấy đưa fbho Tang Du.

“Xin eỗi…” eehẩm Tiên dhi cũng thấy 4ất khổ 74ở, không abgờ lại e7hào hỏi 6cô bằng 4ách này.

Cũng 5ay chỉ là 57ước chanh, 3bau khô trên báy rồi 7hắc sẽ 7hông nhận 1a dấu vết 7ì.

Tang au lau khô cay, lại 0aút rất 5hiều giấy ba lau nước ccrên váy, arong tích 9ắc cô khựng 81ại, hình 69hư lúc nãy eó một giọng fam quen thuộc 8đang xin 98ỗi cô. 4b © DiendanLeQuyDon.comĐờ đẫn dgước lên, aô nhìn thấy 9ương mặt 59uấn tú 0ần trong 59ang tấc, binh ngạc bbhông thốt 61ên lời, eàn tay đang acau nước 2ứng lại 4ất động.

Sao 9ại là anh…

Cảm 2fiác toàn 0hân căng aứng, Tang cau hô hấp efó phần 7bhó khăn. e2 © DiendanLeQuyDon.comhông thể 5aà thật, 10anh không 7hể xuất 9iện ở bfđây, nhất 34định là fdô đã nghĩ duá nhiều bên hoa mắt c6ồi. Quay aặt đi, 7ô nhìn ra 75goài cửa d0sổ, hít 07sâu một 13hơi rồi d2quay lại, fanh vẫn 4còn đó.

Không bphải là 52mơ, cũng fkhông phải f6do hoa mắt, 69mà người 29ấy đang 9đứng trước 4mặt cô 7thật sự!

“Xin 2lỗi, tôi…”, b0Thẩm Tiên bPhi ngượng 44ngùng không 3biết phải e2nói thế 80nào.

“Thưa 6cô, thực 9sự rất 8xin lỗi, fkhông phải 8etôi cố 43ý đâu.” 3fNhân viên 20phục vụ edcuống đến 6nỗi suýt 1khóc, tay 3cứ cầm 0khăn giấy bquỳ xuống 04giúp Tang a1Du thấm 78hết nước 69trên váy.

Năm 8năm rồi, 3đã năm 2năm trôi fqua, cô cũng eđã nhớ c0nhung năm b1năm rồi, 4nhưng chưa 8bao giờ d4nghĩ rằng 3asau năm năm, 4elại gặp b6anh trong 8btình cảnh bthế này.

Cắn 5chặt môi, 0Tang Du gượng 6gạo nhếch cmôi rồi 0hoảng loạn 6gạt tay 9cô phục bvụ ra, túm 7blấy túi 6xách khẽ a5nói: “Không 5cần lau, ekhông sao, ddtôi tự 96xử lý được”.

Rồi 72cúi xuống, dfcô vội 2vội vàng 5vàng vào 4nhà vệ 0bsinh.

Nhìn ftheo bóng 5dáng cuống 39cuồng của 3Tang Du, Thẩm 14Tiên Phi 7đứng bất 0động.

Lúc cnãy, trong 52tích tắc 81Tang Du nhìn 8thấy anh, 2đôi mắt 66trong vắt 4bcủa cô fánh lên 2vẻ bàng bhoàng và 7lúng túng, e3thậm chí 2còn che giấu 09một vẻ 30đau khổ f2khó có thể dnhận ra.

Phản c8ứng như efthế, anh dvà cô, trước c7kia chắc 7đã quen 6biết nhau. 9 © DiendanLeQuyDon.comSao anh lại 06không quen 6cô chứ?

Không 0kiềm chế c5được, 07anh đi về ahướng nhà 1vệ sinh.



Vào 56trong nhà f8vệ sinh, 5Tang Du đóng 73cửa lại, 01tựa vào 4cửa, thở ehổn hển.

e4biết anh 80về nước 4đã mấy 4tháng rồi, 9hơn nữa banh còn là 4người phụ 0trách của cchạng mục e7khách sạn b0Hoàng Đình, 87sợ chạm emặt anh, 4lại chạm 9evào vết 4thương lòng 3khó khăn a3lắm mới 41khép miệng, 55cô mới 60giao lại 4cho Viên acNhuận Chi dvà Dương 1fChính Khôn bclàm thay, 3cnhưng không 8dngờ hôm 0nay gặp 8fanh ở đây.

Sau 09năm năm, 95ngoài kiểu 81tóc và trang dphục, hầu 9bnhư anh không ahề thay f4đổi, dáng d6vẻ tuấn 1tú vẫn cthu hút ánh 00nhìn của 73mọi người, 7không, so aavới năm 5năm trước, 9anh đã có 2thêm sự 99quyến rũ ccủa người 6đàn ông 3trưởng d7thành.

Tang 16Du, Tang Du, 1mày hãy fmạnh mẽ 9hơn có được d4không, lúc 0này rồi cmà còn tỏ fra như thế 8aà?

Chậm 6rãi tiến 9bđến bồn d9rửa mặt, 08tay tì vào f4bệ đá, 5Tang Du nhìn 5fngười phụ cnữ trong c1gương, mái 4ftóc xoăn edài đến feo, bộ váy 0liền màu 8xanh nhạt c3in hoa, gương 52mặt trắng 0trẻo chỉ eadặm một 8lớp phấn 10mỏng, người 4aphụ nữ ebđầy ắp d7sự quyến 0rũ nữ tính cấy chính blà cô – 0cTang Du.

Cũng 1chính vì 9anh nên mới 3ecó một 83Tang Du trong 7cgương như 5engày hôm 9nay, một 9bTang Du thoải 9mái phóng ekhoáng bao e6năm trước 0nay không cacòn tìm 73lại được 93nữa.

Cay 0đắng trong 6blòng, cô clấy bao 9ethuốc trong 9dtúi ra, châm 6bmột điếu, 1crồi cứ b1đứng trước 09gương như 62thế, nhả 8ra từng 6vòng khói f7trắng.

Dần bdần, trong 8làn khói 7lởn vởn, a7cô bình d7tĩnh hơn 0nhiều.

Chẳng bdqua chỉ dlà một 2người đàn 1ông, năm 6dnăm trước 0cô còn thắng 2được, 1fhôm nay gặp 54nhau có là begì.

Cùng 4một ngành 8nghề, ngẩng 5lên không 9gặp thì 1cúi xuống fcũng gặp.

Tang 5Du cô không 26phải người 24dễ dàng 4bị đánh fbại như cvậy.

Tha 4cthứ cho 77ngày mưa 2đã mang canh đi

Trong bđêm tối 4bkhi bất 31chợt choàng 6dtỉnh

Nhận a3ra cuối 50cùng em đã eckhông còn 0rơi nước 2mắt



Trong 28túi, di động 91đang đổ 0chuông, cô c3lấy điện bthoại ra, 0dcố gắng 4bình tĩnh 9lại rồi dcnghe máy: 7f“Xin chào”.

“Cô 5Tang ạ, 7chào cô, d1tôi là trợ 5lý của 4bác sĩ Mục, bbác sĩ Mục 3hôm nay đã dhẹn gặp 30cô ở Café 3dThượng f6Đảo, nhưng 7anh ấy có 5việc đột 1exuất không 48đi được, f3rất xin 7lỗi, phải 4ahẹn sang 3lần khác 4rồi.”

3trợ lý 8Ngải Phi dfPhi của e5A Mục, mỗi 17lần nghe 65giọng cô 58ta, Tang Du ceđều rất dmuốn hỏi flà có phải 41cô đã ăn 4mật ong 93hay không 40mà giọng 6fnói lại 8cngọt đến c5thế.

Tang 7Du nhìn đồng 00hồ, sắp a2mười hai 21giờ, bác 75sĩ Mục 4xưa nay luôn 1đúng giờ 11thì ra cũng 59có lúc bận 46việc mà 5fthất hẹn.

“Ồ, 4không sao, 8evậy hôm a7khác hẹn 9lại.” 9Cúp máy, dđiếu thuốc 7trong tay eđã cháy 62đến đầu aalọc, suýt dnữa làm 15bỏng tay 0cô, cô vội 4vàng dập 2tắt, ném f5nó đi rồi 7rửa tay.

Tang cDu vuốt 8tóc và chỉnh 5lại trang faphục.

Người aấy chắc 86không còn 93ở đây 66nữa, đã alâu thế 95rồi mà.

Không 60sao, ra ngoài drồi, cô 58vẫn là 49cô.

Mở 0cửa nhà 2fvệ sinh, 9emột bóng 2edáng cao clớn che fdkhuất tầm 94mắt, Tang b5Du đứng 7đờ tại 2chỗ, ra f9cũng không dfđược mà 69lùi vào 00cũng chẳng 28xong.

“Cô… 2không sao efchứ.” 7cCuối cùng 3cũng thấy 2Tang Du ra 6khỏi nhà ebvệ sinh, 46nếu cô d0không ra, 5bchắc Thẩm c4Tiên Phi 5phải lao dvào trong fmất, “Xin 36lỗi, chuyện 8đó… tôi 0bất cẩn 1làm nước 1đổ vào ecngười cô, 49thật có 6lỗi quá”.

“Không 8sao.” Khẽ b2nhếch mép alên, Tang eDu cúi đầu eekhông nhìn 4danh, định 4bước qua b7nhưng lại 0bị cánh 8tay anh dang fcra cản đường.

“Cô 1Tang, hình 37như chúng 0fta đã gặp 25ở đâu ffrồi thì 9bphải?” 3A Mục đã 4cho anh một 14cơ hội 2tốt, Thẩm 06Tiên Phi afthấy mình c8không nên abỏ lỡ.

eaTang? Hình 9như chúng eta đã gặp 1ở đâu arồi thì 52phải?

Nghe 9ccách xưng b4hô đó, 48nghe câu 82nói đó, 18Tang Du bỗng ethấy hô 67hấp có 6phần khó 8khăn. Năm 8fnăm không d2gặp, anh blại gọi c9cô là “cô 7dTang”, còn 8giả vờ d9như trước 36kia chưa fhề quen e6biết.

Cố 4trấn tĩnh 6lại, quay 28người, becười lạnh 4bvới Thẩm d5Tiên Phi: e7“Không engờ đồ 4đệ của 9đại sư 49Kenneth, nhà 89thiết kế 7nội thất b0nổi tiếng b9thế giới, 10giám đốc 7thiết kế 70của Hoàng 0Đình, lại ecũng dùng 09cách làm fquen tầm 4thường 6như thế”.

Đối emặt với 68giọng điệu bnửa mỉa 4mai nửa cchâm biếm 4của Tang 2Du, Thẩm 88Tiên Phi 34hơi nhếch 48môi: “Thì fra cô Tang 10biết tên 14tôi. Hà 43hà, tôi 6nghĩ cô b1hiểu lầm 0frồi, chúng 5ta thực 2bsự đã 46từng gặp 2nhau”.

“Xin b7lỗi, tôi avà anh không 2thân thiết, 9bvề chuyện 47làm đổ fnước, tôi 1fcũng không 08tính toán 5với anh, 43phiền Thẩm ctiên sinh 7nhường 6eđường.”

“Cô bTang ạ, 93không biết 6cô còn nhớ ehơn tháng dtrước đó, 8fở bãi đậu abxe tầng 1bngầm của 6bệnh viện 26Nhân Ái, 8có phải acô đã bị b6xe đâm không?”

Hơi 3dnheo mắt 9lại, Tang 8Du ngẩng alên nhìn dThẩm Tiên 4Phi, cho dù dcô mang giày 28cao gót, a4nhưng Thẩm 4Tiên Phi 1vẫn cao dhơn cô nửa 23cái đầu, acô đành 99ngước lên ađể nhìn 4kỹ anh.

3cnơi ra vào 0nhà vệ e9sinh chật 79hẹp, anh 2chặn đường bacô, bóng 8adáng cao 1lớn cản 10trước mặt, ftạo nên fmột áp flực khó emà kháng aecự.

b3đành phải 22lùi lại 9một bước, 6ánh mắt fnhìn anh 28mỗi lúc 1một lạnh 74lẽo, cuối 11cùng nghiến d5răng thốt dra mấy chữ: 78“Lexus GS430, 0XASY520 là 8xe của anh?”.

Viên eNhuận Chi 3echết tiệt, 02về rồi b4mình sẽ 0blột da cô anàng ra, 9bảo tra eechủ chiếc 28xe là ai 0ccả tháng 6nay rồi f8mà cô nàng 77cứ ậm 90à ậm ờ dbảo chưa fatìm ra, xem 9ra đã biết 59chủ chiếc 0xe là ai ctừ lâu drồi mà 2không dám 72nói cô biết.

“Cô 0Tang có trí 49nhớ tốt bthật, trước 7khi ngất 4dcòn nhớ d1được loại 9xe và số ecxe, đó đúng 1là xe của 9tôi”, Thẩm 4Tiên Phi e9nhã nhặn ccười với 3Tang Du, “Hôm dấy lúc 6tôi đang 70lùi xe thì 6cbất cẩn 4đâm phải cbcô Tang. 1 © DiendanLeQuyDon.comCũng may elà ở bệnh 9viện nên ctôi đã 9ađưa cô 28vào phòng acấp cứu, b4bác sĩ nói bbkhông có c0gì cả, 55về sau tôi 5có việc egấp phải 34đi trước, 0bnên tôi 0đã để 7elại số 9điện thoại 51trong lòng 6bàn tay phải 34của cô, 7bnhưng cô c6không liên 65lạc lại 9khiến tôi abrất áy f5náy. Hôm fnay thấy 1dcô Tang không 42sao nên tôi 9yên tâm 0drồi”.

“Có 0việc gấp 0phải đi 7trước? 61Để lại 4lời nhắn 06trong lòng 7bàn tay phải? 6Tôi thấy 76anh cố tình fdkhông muốn 87người ta 2tìm ra mình 5thì có. 9 © DiendanLeQuyDon.comChẳng lẽ 8anh không bbiết rằng bviết trong 1lòng bàn 3btay, nếu fbất cẩn 3một chút b1thì sẽ a2không nhìn aera chữ sao?”, 4fTang Du lạnh 5lùng hỏi 6ngược lại. a © DiendanLeQuyDon.comĐảo mắt 2nhìn cánh 99tay anh gác elên tường, 7dường như 8không có 5cý bỏ đi, 6cô lại 7bổ sung 46với vẻ 1mặt không 2bchút cảm bxúc, “OK, etóm lại 43là tìm ra 48người gây 0chuyện thì 27dễ xử arồi, ngày 5mai nhất cđịnh tôi 20sẽ nhờ dngười mang 5fhóa đơn 5fthiệt hại 2cđến để 4trên bàn 78làm việc fnhà thiết ekế Thẩm a3của tập 26đoàn Hoàng 6Đình. Nếu 8ekhông có 4gì quan trọng 24thì phiền 96nhà thiết dkế Thẩm 8enhường 7đường ebcho”.

Thẩm e2Tiên Phi 64phát hiện 48ra, Tang Du 50nói bao lời 0giận dữ evậy mà 9từ đầu fchí cuối 1không dám 88nhìn thẳng cvào mắt 96anh, khiến 8aanh bất 2giác thấy danghẹn lời. 57 © DiendanLeQuyDon.comAnh khẽ 7cười, giọng 0dđiệu phảng 5phất vẻ 6dđùa cợt: 2e“Cô Tang b3ạ, tôi 7acảm thấy 2dhình như dcô rất esợ tôi”.

Giọng bnói dịu e4dàng ấy fkhiến trái abtim Tang Du b6hẫng đi f1một nhịp.

Khẽ 7enhếch môi, 1ánh mắt 74Tang Du nhìn 0cvào bức 7btranh trên ftường, 2bnói nhỏ: 9“Không fcó”.

“Không bdà? Nhưng 6tại sao bdcô Tang không 6nhìn vào 07mắt tôi 5dmà nói, 8alẽ nào 2cô Tang không ebiết rằng a2nói mà không enhìn vào fmắt người 3khác là bmột hành 6dvi rất bất fblịch sự 5hay sao?” 78Hàng lông 2mày của 93Thẩm Tiên 4aPhi hơi nhíu 44lại, gương f3mặt vẫn 7giữ nụ a4cười dịu fdàng, “Tôi cccảm thấy 67cô Tang có 1dác cảm 35với tôi”.

Hít 03một hơi 6bthật sâu, a2Tang Du ngẩng d7đầu lên fcnhìn Thẩm d1Tiên Phi, 7cánh mắt 8cô chạm 52ngay vào d8một đôi 73mắt sâu 4thăm thẳm, 3trong đó 6lấp lánh 1ánh sáng 0khiến người dta hoa mắt. 4 © DiendanLeQuyDon.comAnh, Thẩm c2Tiên Phi, 37người đàn fông mà cô 1đã mất acả năm ccnăm cũng 7akhông tài 02nào hiểu 14được vì 7sao lại fđột nhiên bbỏ đi một 40cách dứt 3khoát vào 4năm năm etrước như 3fthế, vậy 99mà hôm nay eblại giống 0một con ekiến vô 31tri và đáng f0ghét, chặn acô ở lối 6ra vào nhà f8vệ sinh achật hẹp b9này.

“Nếu 2bị người fđã đâm bphải mình 37chặn ngay fcở cửa 2nhà vệ 9dsinh để afchất vấn, 9mà còn có 1người thấy bcthoải mái 5dễ chịu a1được, c5thì tôi 5nghĩ đó c1nhất định 96là thần, 6chứ không 61phải người”, fcgương mặt 09xinh đẹp ecủa Tang 24Du nở một 1nụ cười bmê người, d“Xin thứ 8lỗi!”.

Tang 38Du vòng qua 12Thẩm Tiên aPhi, nhẹ ebnhàng ra 87sảnh chính cdcủa quán 0fcafé.

Quay cflại, Thẩm efTiên Phi 22nhìn theo fbóng Tang 6Du, nói vừa bđủ nghe: 0“Tổng 3giám đốc 0Tang hà tất 35phải dối 8blòng như 8thế? Nếu a4đã nhờ dPhó tổng 19Vu của quý dcông ty đến 5Hoàng Đình 0tìm tôi, d7thì cần 8gì phải 4blãng phí fcơ hội 8tốt như 8bây giờ 03chứ?”.

Khựng 8lại, Tang 5Du quay đầu 0avới vẻ cngạc nhiên, e9nhìn anh 7chằm chằm: 13“Anh có 1fý gì?”.

Vu 9Giai đi tìm 1anh, cho dù fnghĩ bằng fđầu ngón 7chân cô e4cũng biết 93rõ mục 5đích, nhưng 5tuyệt đối ekhông phải 04do cô phái 3dđến.

Ban cađầu là 6cô Tang, ecbây giờ 20anh lại 5gọi cô flà Tổng 1giám đốc 03Tang, trong 4lòng Tang dDu bỗng 16có một fcảm giác 1cay đắng 1fkhó tả 27đè nặng clên lồng cfngực, không 6thể bình bdtĩnh nổi.

Quả 9bnhiên vẫn 5là gói thầu ccủa Hoàng 06Đình có 7hiệu quả 4bnhất.

Thẩm 3Tiên Phi 5hài lòng anhướn đôi 0dmôi mỏng 08lên nói: 42“Tổng d5giám đốc aTang, chi 9fbằng chúng c6ta ngồi 4cxuống trò 9chuyện với 2nhau là hơn”.

Trước abkia Thẩm 17Tiên Phi brất hiếm 1ckhi cười, dbtrừ phi 58cô chọc 2anh.

Nếu 3anh đã về 00rồi, không ebuông tha dbcô, vậy 0thì cô sẽ 0chơi với aanh một elần nữa cbvậy, cô ffmuốn xem 0cthử anh 0ccó thể aagiả vờ 3ađến bao fdgiờ.

Khóe 52môi cong dlên, cô fchừ lạnh 42lùng: “Dối 7lòng? Được. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu tôi 6từ chối fnữa thì 0e rằng nhà 4thiết kế 7đại tài 2Thẩm sẽ 9nói những e3lời còn fkhó nghe ddhơn”.

“Mời”, 0Thẩm Tiên dePhi cười c2cười, phác 0cmột cử 83chỉ mời.

Máy 78lạnh trong 9quán café 52mở vừa eđủ, đối 65mặt với 5Thẩm Tiên b5Phi, thần a5kinh Tang 8Du rất căng dthẳng, nhiệt dđộ mát ddlạnh ấy ekhiến cô bbất giác evòng ôm 71chặt hai bcánh tay.

Gọi fmón ăn đơn cgiản xong, f8Thẩm Tiên 0Phi đưa a9thực đơn clại cho a4nhân viên dfphục vụ, 0nhìn dáng 64vẻ Tang 4Du như vậy c6thì nhíu 8bmày: “Cô 7lạnh lắm 0à? Có cần d7đổi chỗ 2khác không?”.

1cđã mất ecnăm năm dđể dựng 5lên một 9cbức tường c4kiên cố cfvững chắc, a1vậy mà flúc này 2ađây, khi 92nghe giọng 5cnói dịu 5dàng đầy a7quan tâm aấy, bức 8tường thành 9vững chắc atrong tim 0cchỉ như 0tờ giấy bmỏng, chọc emột cái f6là thủng.

Quay 14mặt ra ngoài dcửa sổ, cbhít một fehơi thật 8sâu, Tang 3Du quay lại c9cười nói: 35“Xin lỗi, dtôi muốn 1fhút điếu 5thuốc”.

Vẻ fmặt thiếu 1tự nhiên bcủa Tang 5Du không 71thoát khỏi 4ađôi mắt dThẩm Tiên aPhi, lúc denày cô đề 88nghị được 60hút thuốc 0ekhiến hàng 74lông mày acủa anh 2bất giác danhíu lại, cfanh nhớ clần trước 5trong phòng 5khám của bA Mục, khi ecô kể lại 60chuyện cũ, 8cũng căng b9thẳng đến 6amức muốn 74hút thuốc.

Bây 25giờ, cô 3lại cảm 0thấy căng e5thẳng?

Cười 4cười, anh 8enói: “Tùy e7cô”.

Lấy 0thuốc và 09bật lửa ara, Tang Du 1dchâm thuốc 7một cách 02điêu luyện bvà tao nhã, 4cô rít một 8hơi thật 6sâu rồi a6thở ra một 5vòng khói, 49làn khói fmỏng vương 0evít giữa 7hai người, 31tất cả dđều trông 8fcó vẻ nhòa bnhạt.

Tang 0Du không bkìm được anỗi cay 4đắng, cười 3thầm trong f7lòng, năm 34năm trước 15anh ghét f3nhất phụ 82nữ hút 0thuốc, càng 1ghét cô 50hút thuốc, 2chỉ cần cfcô muốn edhút thì 8aanh sẽ lấy 27hết toàn ebộ số 46thuốc trong fngười cô fbném vào ctrong sọt 19rác một 1cách không 4thương tiếc. 89 © DiendanLeQuyDon.comNăm năm 1sau, anh lại 52có thể 11chịu đựng 1một người e8phụ nữ bhút thuốc 6trước mặt 2banh.

“Tôi 2có thể 2agọi cô blà Tang Du ekhông?”, 2bThẩm Tiên 17Phi hỏi 61rất lịch 4sự.

Tang 56Du sững 6sờ.

Tang 9Du, cái tên 1này anh đã 1gọi bao 1nhiêu lần, 9giận dữ, fcquát mắng, 1bất lực, 7dịu dàng, 5dtình cảm…

Năm 47năm trước, dfanh bỏ đi c4không hề 45quay lại, 15bây giờ 54còn tỏ 4ra không 5dbiết gì 06mà hỏi 25xem có thể 4gọi tên 3cô không. a © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai 33người đã a2cắt đứt 28rồi, cô b8cũng không 3dcần phải aanghe thấy 65tên mình 9từ miệng 7aanh thêm 4lần nữa f6sau năm năm, 5bcô và anh 4asẽ không 6còn bất 71cứ mối 5dquan hệ 54nào, chỉ 1là những 64người xa 7clạ.

Tang e4Du cười adnhạt: “Cô aTang hoặc cTổng giám 62đốc Tang. 1a © DiendanLeQuyDon.comCảm ơn”.

Cứ 2ngỡ gọi 7tên “Tang 1Du” thì 6asẽ không ecòn thấy exa lạ nữa, 1nhưng không bngờ cô 3lại từ bchối thẳng 7thừng, điều cđó khiến cThẩm Tiên 3Phi thấy cdhơi ngại, 5bất giác 45cảm thấy 4ngờ vực. 38 © DiendanLeQuyDon.comCô bây giờ 3đang nghĩ dgì, lúc 4đối diện bbvới A Mục, 9cô kể xúc fđộng, nhớ 64lại mối btình giữa d6cô và “Thẩm dTiên Phi” a– chồng acô, sâu 36sắc nồng anàn đến 88thế.

“Thẩm bdTiên Phi” 9mà cô nói 1là anh sao?

Nhìn 5tư thế d3hút thuốc 93quý phái 8của cô, 8Thẩm Tiên 90Phi bỗng anhớ đến fmột câu 73chuyện cười, 9cđể phá atan không 7khí ngượng 0angùng khiến 4người ta dkhó chịu 72ấy, anh 9mỉm cười dlên tiếng: 2f“Không fbiết cô dTang đã enghe qua câu 17chuyện cười 4này chưa, 0thông thường 8người ta ehay cầm 34điếu thuốc 6ngang ra, dthế nhưng 3Chủ tịch 6nước lúc ehút thuốc 2thường aađể tay fđứng, mu 05bàn tay hướng 9ra ngoài, c1giống như bccô Tang vậy”.

Chủ a5tịch nước?

Tang fDu sững 7người, 7đờ đẫn 6nhìn bàn dtay trái 50đang dựng 9đứng của 11mình.

Đột 0nhiên cô 77thấy rất 6dbuồn cười, 20không kìm 4được bật f0cười thành 58tiếng: “Không ffngờ, nhà cthiết kế eThẩm lại bdí dỏm 7anhư vậy”.

“Khiến bcô Tang cười 01vui vẻ như 23thế, chứng detỏ truyện 0cười tôi akể cũng fkhông đến 9enỗi nào”, afThẩm Tiên aPhi lại 7dkể tiếp, 6“Còn một 1truyện nữa, 9dcó một 4quốc vương fnọ cử 99hành lễ 30bắn cung 67tìm chồng 02cho con gái,