Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 

Giường đơn hay giường đôi - Cầm Sắt Tỳ Bà

 
Có bài mới 28.04.2012, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7628 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới [Hiện đại] Giường đơn hay giường đôi - Cầm Sắt Tỳ Bà - Điểm: 12

GIƯỜNG ĐƠN HAY GIƯỜNG ĐÔI


Attachment:

Bia Giuong don hay giuong doi.jpg [ 122.07 KiB | Đã xem 144745 lần ] Bia Giuong don hay giuong doi.jpg [ 122.07 KiB | Đã xem 144745 lần ]


Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Dịch giả: Cẩm Ninh (Jini)
Công ty phát hành: Quảng Văn
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Ngày xuất bản: 21-03-2012
Giá bìa: 109.000 VNĐ

Giới thiệu về nội dung

Mười năm trước, họ là đôi bạn cùng học một lớp.

Mười năm sau, họ là cặp vợ chồng ly dị cùng một mái nhà.

Từ bạn học đến tình nhân, từ vợ chồng đến ly dị, Diệp Phổ Hoa và Thi Vĩnh Đạo trải qua mười lăm năm sóng gió để trưởng thành.

Hai năm ly hôn, hai người giấu không nói cho bạn bè, người thân biết, cho đến khi Thi Vĩnh Đạo bất ngờ tái hôn với cô bạn cùng lớp cấp ba, cuộc sống yên bình của Diệp Phổ Hoa bị khuấy đảo. Trong cơn sốc, Diệp Phổ Hoa không ngừng quay về hồi ức thử tìm ra nguyên nhân thất bại của cuộc hôn nhân này, hy vọng sớm thoát khỏi gông xiềng, bước chân ra khỏi vực thẳm.

Đối diện với người đã từng thầm yêu Kỷ An Vĩnh, với người bạn học cũ cùng lập nghiệp nơi đất khách Ngu Thế Nam, thậm chí là anh trai của chồng cũ Thi Vĩnh Bác, Diệp Phổ Hoa mới nhận thấy không dễ gì tìm lại được hạnh phúc đã mất. Tuy nhiên cuộc sống còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đón cô phía trước. Trái tim vẫn hướng về nhau, nhưng tấm gương đã vỡ liệu có thể lành?

Bài viết cảm xúc của bạn Yên Chi

Nguồn: http://jinkwon24.wordpress.com/2012/03/ ... %9Dng-doi/

Hạnh phúc nằm ở trong lòng bàn tay.

Rất nhiều cô gái được khuyên lấy người yêu mình sẽ hạnh phúc hơn lấy người mình yêu. Nhưng thực ra chẳng phải, hạnh phúc không nằm ở người mình yêu hay người yêu mình. Hạnh phúc là ở trong lòng bàn tay, biết nắm lấy hay không lại là chuyện khác.

“Giường đơn hay giường đôi” là câu chuyện lật lại những ký ức của mười lăm năm quá khứ, tìm lại xem hạnh phúc mình đã đánh rơi đâu mất của Diệp Phổ Hoa.

Diệp Phổ Hoa là một cô gái không biết cách hạnh phúc. Vì bản thân cô ấy chỉ mong chờ vào những thứ ngoài tầm tay. Con cá chưa bắt được là con cá to, còn con người thì luôn tham lam quá mức, không bao giờ biết điểm dừng.

Muốn lấy một người đàn ông đủ sức lo lắng cho mình về vật chất, rồi lại muốn có một người đàn ông yêu thương mình, rồi lại tham lam muốn có một người tri âm tri kỷ thấu hiểu bản thân. Chắc trong số chúng ta ai cũng đều sẽ như thế. Chúng ta thường coi những thứ đã có như là chuyện đương nhiên và chỉ mơ mộng hoài về những thứ không bao giờ có được.

Diệp Phổ Hoa của tuổi mười lăm, mười tám, hai mốt, hai lăm chưa bao giờ coi trọng Thi Vĩnh Đạo. Cô sợ hãi tình cảm anh ấy dành cho mình. Cô chạy trốn. Cô thừa nhận. Rồi cuối cùng cô coi nó như một chuyện đương nhiên. Diệp Phổ Hoa của tuổi hai lăm cố chấp với tình cảm trong lòng mình, ra sức đóng cửa trái tim và không muốn cho Thi Vĩnh Đạo bước chân vào trong đó.
Ai yêu trước người ấy thua. Vì vậy Diệp Phổ Hoa là người thắng. Cô ấy tự cho mình cái quyền không cần đáp trả lại tình cảm của Vĩnh Đạo. Hàng ngày chỉ cần ở bên anh ấy, hôn anh ấy, cưới anh ấy. Vậy là đủ báo đáp rồi, còn Vĩnh Đạo thì không có quyền can thiệp vào tâm tư của cô ấy.
Nhưng tiền bạc thì còn có thể sòng phẳng, chứ tình cảm thì báo đáp làm sao cho đủ đây?
Tính tình của Thi Vĩnh Đạo hết sức mạnh mẽ. Mạnh mẽ như một cơn sóng thần, sẵn sàng cuốn phăng tất cả mọi thứ. Mười lăm tuổi, sẵn sàng đánh nhau với bạn, thi học kỳ nộp giấy trắng, bỏ học uống rượu, ngang nhiên hút thuốc trước cổng trường, chẳng có việc gì là anh ấy không dám làm cả. Mười lăm tuổi, khắc hằn mấy chữ PH của D lên mặt bàn, coi như một sự đánh dấu chủ quyền. Mười lăm tuổi, bọc tất cả sách vở bằng tờ giấy có bút tích của cô như một sự công khai sở hữu.

Thi Vĩnh Đạo là như vậy. Anh ấy yêu Phổ Hoa nhiều đến mức có trao cả trái tim cho cô ấy cũng không đủ. Tình cảm dạt dào như đại dương.

Chỉ tiếc Phổ Hoa không phải là một con cá. Thế nên khi bị tình cảm của Vĩnh Đạo bao bọc, cô ấy chỉ thấy ngạt thở. Và càng cố sức vùng vẫy thì càng không thể thoát ra.

Khoảng cách xa nhất trên thế giới này là giữa con chim trên trời và con cá dưới đại dương. Vĩnh viễn không bao giờ có thể ở bên nhau được.

Nhưng mười năm, mười một năm, mười hai năm, Vĩnh Đạo dần mệt mỏi. Anh ấy không còn là cậu thiếu niên cao to dám đợi Phổ Hoa hàng giờ, bưng bát phô mai cho cô ấy. Thời gian khiến anh ấy trưởng thành, bình tĩnh và cũng mệt mỏi hơn. Trái tim không dám mang ra đánh cược nữa.

Trong lòng Vĩnh Đạo có một khe nứt mà qua thời gian khe nứt đó càng lớn hơn. Đó là Kỷ An Vĩnh, Kỷ An Vĩnh trong trái tim của Phổ Hoa.

Vậy nên, yêu hay không yêu vẫn mãi là chuyện của riêng anh ấy. Mười hai năm trôi đi, vẫn mãi chỉ là “Mình thích cậu là chuyện của mình, cậu không thích mình là chuyện của cậu”

Vì anh ấy yêu nhiều nên cũng muốn Phổ Hoa đáp trả bằng cả trái tim. Chỉ tiếc là tình cảm lớn quá, cô ấy không gánh nổi.

Vậy nên bọn họ rời xa nhau.

Hạnh phúc cứ phải mất đi mới biết là hạnh phúc. Tình yêu cứ đến lúc tan tành mới biết đã từng yêu.

Phổ Hoa cũng thế, đến lúc mất đi anh ấy mới biết tình yêu là như thế nào.

Phổ Hoa của tuổi hai chín một lần nữa chạy trốn. Lần này không phải bỏ trốn khỏi Vĩnh Đạo mà lại trốn chạy khỏi chính cảm tình của mình, chạy trốn khỏi sự hờn ghen vô cớ, chạy trốn khỏi sự tự tin của những năm mười lăm, mười sáu tuổi.

Chỉ có điều cô ấy không hề nhận ra, mười lăm năm, cô ấy đã dần học được cách yên bình trong biển cả. Tình yêu thật là kỳ diệu, nó khiến Diệp Phổ Hoa trở thành con cá, học được cách hít thở dưới đáy đại dương, học được cách yêu anh bằng cả tấm lòng.

Không phải ai cũng may mắn như Phổ Hoa, cũng biết hạnh phúc đánh rơi ở đâu để nhặt lại, cũng có một người đàn ông kiên nhẫn trong suốt mười lăm năm.

Vì “Cuộc đời có mấy lần mười lăm năm”? Vậy nên đừng để lúc hạnh phúc mất đi mới đi nhặt lại, để người thương đi mất rồi mới biết vị trí của trái tim.

Cuốn sách này được giới thiệu ở đây nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều kiện mua sách.
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách để ủng hộ nhé!
;)



Đã sửa bởi thanhbt lúc 23.06.2012, 23:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: matraotay, mya8890, myumyu612, ngocquynh520, phuonglien2012, poohtran, saoxoay, shane_filan, sắc nữ BT, tamnuong012, thuha145

Có bài mới 28.04.2012, 14:00
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7628 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: Giường đơn hay giường đôi - Cầm Sắt Tỳ Bà - Điểm: 12

Mục lục

Mở đầu

Chương 1: Phố Hoa hiện tại - hai mươi bảy tuổi

Chương 2: Vĩnh Đạo trong ký ức - mười lăm tuổi

Chương 3: Phố Hoa của hiện thực - hai mươi bảy tuổi

Chương 4: Vĩnh Đạo trong ký ức - mười tám tuổi

Chương 5: Phố Hoa của hiện thực - hai mươi tám tuổi

Chương 6: Thi Vĩnh Đạo trong ký ức - hai mươi mốt tuổi

Chương 7: Phố Hoa trong hiện thực - hai mươi tám tuổi

Chương 8: Vĩnh Đạo trong ký ức - hai mươi lăm tuổi

Chương 9: Phố Hoa trong hiện thực - hai mươi chín tuổi

Chương cuối: Tái hôn

Ngoại truyện 1: Phổ Hoa - Vĩnh Đạo

Ngoại truyện 2: Triều Triều Mộ Mộ

Mở đầu

Tái hôn

Khi chuông điện thoại reo, Phổ Hoa đang ở trong văn phòng, ngồi trước máy vi tính, xem bản thảo chuyển phát nhanh vừa nhận được.

“Alô?”.

“Là mình đây!”. Giọng nói của cô bạn thân nhất - Chúc Quyên Quyên vang lên bên đầu kia của điện thoại.

“Ừ, sao lại là cậu? Có chuyện gì à?”. Phổ Hoa khoanh tròn những chữ sai trên bản thảo, cô hơi thiếu tập trung.

“Đương nhiên!”.

“Sao thế?”.

“Cậu biết không...”. Giọng Quyên Quyên kéo dài, “Thi Vĩnh Đạo... kết hôn hôm qua rồi!”.

Trong điện thoại có tạp âm, Phổ Hoa nghe không rõ, đặt bản thảo trong tay xuống, nắm chặt ống nghe: “Cậu nói ai?”.

“Còn ai nữa? Vĩnh Đạo! Thi Vĩnh Đạo?”.

Nghe rõ cái tên đó, đầu Phổ Hoa ong cả lên, dường như bàn làm việc trước mắt đang lắc lư, cô cố gắng hết sức trấn tĩnh, tay chống lên trán, không muốn thu hút sự chú ý của đồng nghiệp.

Thi Vĩnh Đạo?

Thi Vĩnh Đạo!

Quyên Quyên nói gì sau đó cô cũng không chú ý, toàn bộ suy nghĩ chỉ tập trung vào cái tên này, bên tai còn lại tiếng tạp âm chói tai không ngừng khuếch đại trong điện thoại.

“Alô... Phổ Hoa... Cậu có nghe mình nói không đấy!”. Đầu bên kia điện thoại, Quyên Quyên lo lắng hỏi, “Hôm qua mời khách ở nhà hàng Đại Đổng, rất nhiều người đi, có cả Kỷ An Vĩnh, Doãn Trình...”.

Phổ Hoa nghe câu này mà thấy như nó đang rơi vào thinh không, ngón tay cố gắng nắm chặt ống nghe, móng tay cắm sâu vào thịt.

“Cậu nói gì đi chứ!”.

“Phổ Hoa!”.

“Nói... gì?”. Cô hỏi một cách mơ hồ, giọng nhỏ tới nỗi Quyên Quyên gần như không nghe được.

“Cậu...”. Quyên Quyên nặng nề thở dài trong điện thoại.

Bỏ ống nghe ra xa tai, Phổ Hoa thẫn thờ hồi lâu, vẫn có thể nghe thấy bên trong có người đang gọi tên mình.

“Phổ Hoa!”.

“Phổ Hoa!”.

Giọng nói dường như từ nơi khác vọng tới, từng tiếng vang lên rõ hơn, Phổ Hoa nắm ống nghe, tâm tư có chút hoảng hốt, nghiền ngẫm việc Quyên Quyên đang nói.

“Diệp Phổ Hoa! Này! Diệp Phổ Hoa!”. Biên tập Lưu Yến ngồi đối diện gõ gõ lên màn hình máy vi tính.

“Hả?”. Phổ Hoa giật mình suýt chút nữa làm rơi ống nghe xuống bàn.

“Này, sếp đang gọi cô đấy! Bản thảo của cô!”. Lưu Yến nói xong liền chỉ chỉ phòng tổng biên tập.

Tổng biên tập ngồi trên ghế xoay, tay cầm túi giấy màu da bò, gương mặt lộ rõ vẻ không vui.
Phổ Hoa luống cuống, không biết có nên cúp máy hay không, đành đặt điện thoại xuống bàn, cũng quên không nói với Quyên Quyên một lời.

Cô chạy vào nhận nhiệm vụ, không tránh khỏi lại bị tổng biên tập nhắc nhở vài câu. ôm chồng tài liệu đi ra thì mấy người phòng biên tập đều đã đi ăn cả rồi, cô thấy trên bàn vẫn còn một nửa tập bản thảo.

Đặt tài liệu lên giá sách, Phổ Hoa cầm ống nghe trên bàn, Quyên Quyên đã không còn ở đó nữa, đầu bên kia chỉ còn tiếng “tút tút tút”, cô vẫn giữ ống nghe một lúc, chắc chắn không có người mới cúp máy.

Ngồi xuống, cô chậm rãi lấy dao dọc giấy rạch phong bì, có thể do trời quá nóng, vài động tác đơn giản mà mồ hôi nhễ nhại, tay trượt một cái, lưỡi dao đã xẹt một đường trên ngón trỏ.

Cô vẩy vẩy tay, vết xước vẫn chảy máu, đọng thành một giọt, mấy tuần trước cô cũng cắt vào ngón tay này khi làm cơm ở nhà bố mình.

Hôm đó Vĩnh Đạo cũng ở đấy, nếu Phổ Hoa nhớ không nhầm, là anh ấy tìm miếng urgo, tự mình dán lên ngón tay bị thương của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: myumyu612, ngocquynh520, shane_filan, sắc nữ BT, tamnuong012
Có bài mới 30.04.2012, 13:11
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7628 lần
Điểm: 10.45
Có bài mới Re: Giường đơn hay giường đôi - Cầm Sắt Tỳ Bà - Điểm: 11
Chương 1.1

Phổ Hoa hiện tại - hai mươi bảy tuổi

Buổi trưa hôm Quyên Quyên gọi điện đến, Phổ Hoa đang bưng cốc trà đứng hứng gió lạnh dưới điều hòa trong văn phòng.

Tổng biên tập ngồi trong phòng, đang quạt bằng một xấp bản thảo trong tay, không ngừng liếc nhìn cô. Phổ Hoa đành chuyển đến đứng vào góc mà tổng biên tập không nhìn được.

Thực ra cô là một trong những biên tập khá trong tổ, nhưng khả năng giao tiếp kém, tính tình thẳng thắn, không khiến người ta ghét, nhưng cũng không mấy được yêu thích. Từ sau khi trả lại bản thảo mà tổng biên tập tiến cử của người quen, Phổ Hoa chịu sự đối xử lạnh lùng từ cả cấp trên lẫn cấp dưới. Phó tổng biên tập và Lưu Yến từng khuyên cô, làm người phải biết thời thế. Nhưng làm thế nào để biết thời thế, mấy năm ra ngoài xã hội, cô vẫn chưa học được.

“Tiểu Diệp, đi ăn cơm không?”. Lưu Yến giơ hộp cơm lên nói, chu mỏ ý bảo tổng biên tập không còn ở đó.

Phổ Hoa lắc đầu, vẫn ôm cốc trà nóng ngẩn người đứng dưới điều hòa.

“Sao vậy? Nhìn cô có vẻ cô tâm sự!”.

“Không sao... Không sao... chị đi ăn trước đi...”. Phổ Hoa miễn cưỡng nặn ra nụ cười, rồi lập tức thu lại ngay khi thấy phó tổng biên tập đi vào.

Lưu Yến đã cầm hộp cơm đi ra, Phổ Hoa vẫn đứng đó, thấy không ra sao cả lại nhanh chóng trở về bàn làm việc của mình.

Phó tổng biên tập đứng hóng mát dưới điều hòa, ánh mắt sắc bén quét qua từng bàn làm việc, dừng lại bàn cô lâu nhất rồi quay người bước vào phòng làm việc của tổng biên tập.

Phổ Hoa đặt cốc xuống, lục ra vài tờ bản thảo bỏ đi đè lên trên bản thảo, giả vờ cúi đầu làm việc. Chiếc bút trong tay hình như tự có ý thức, tùy ý chạy trên giấy không theo suy nghĩ của cô, móc móc vẽ vẽ, một chấm một ngang, một cong móc, một đường dài, viết thành chữ, tuy xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng liếc một cái có thể đọc được ba chữ “Thi Vĩnh Đạo”.

Phổ Hoa trong lòng rối ren, vo tròn tờ giấy.

Từ khi Quyên Quyên gọi điện, nhớ tới ba từ này cô liền thấy khó chịu. Vứt bút xuống cố ép bản thân cầm bản thảo đối chiếu, nhưng trước mắt trống không, nhìn nửa ngày cũng không đọc nổi một chữ.

Là thật ư?

Cô dâu là ai?

Rất nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu cô, trộn lẫn vào nhau tạo thành một đống lộn xộn, thậm chí khiến cô xuất hiện ảo giác, dường như Quyên Quyên chưa gọi cuộc điện thoại đó, Thi Vĩnh Đạo chưa kết hôn.

Nhưng còn cô dâu? Nếu Thi Vĩnh Đạo là chú rể, còn cô dâu?

Cô dâu là ai? Sao anh ấy có thể kết hôn!

Phổ Hoa suy ngẫm vấn đề này, cảm giác lạnh lẽo chua xót xộc thẳng lên tim. Cô không ngừng an ủi bản thân, lau mồ hôi trên trán, cuối cùng quả thật không chịu nổi nảy ra ý định vô cùng kỳ lạ - gửi tin nhắn cho Quyên Quyên.

Soạn mấy lần, cuối cùng gửi “Là thật ư? Với ai?”.

Tổng biên tập và phó tổng biên tập đều đã đi ăn cơm, phòng biên tập trống không, cửa lớn đã đóng. Phổ Hoa đặt di động lên bàn, lại đứng dưới điều hòa. Trong phòng rất oi, cô quạt tạp chí trong tay, nôn nóng chờ hồi âm của Quyên Quyên.

Kim giây đồng hồ treo trên tường chạy tạch tạch, chạy được mười bảy vòng, di động trên bàn mới rung lên khe khẽ.

Gió dưới điều hòa nhẹ quá, sau gáy Phổ Hoa ướt đẫm mồ hôi. Cô chạy qua bấm nút đọc, tin nhắn của Quyên Quyên giản đơn vắn tắt, chỉ có hai chữ: Cầu Nhân!

Cô ôm di động loạng choạng về ghế, ngồi liệt cả một buổi trưa, không đứng lên được nữa.

Trên cây hòe ngoài phòng biên tập đã có vài con ve sầu, tiếng ve khiến người ta khó chịu, bực mình. Phổ Hoa mặc thêm áo khoác mỏng để trong văn phòng từ mùa xuân nhưng vẫn thấy lạnh, môi khô nhưng lại không phải do khát. Tháng năm là lúc lá cây rậm rạp xanh tươi nhất, cô lại thấy một bóng dáng cô đơn trong mảng xanh ấy.

Tay siết chặt, cô định cầm cốc trà, nhưng lại bất cẩn làm đổ trà ra khắp bàn, thấm xuống dưới kính, làm ướt mấy bức ảnh cũ.

Trong ảnh, Phổ Hoa trẻ hơn vài tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, trước ngực đeo bông hoa đỏ của nhân viên
tiên tiến, gương mặt chan chứa nụ cười. Khi đó cô vừa nhận chứng nhận, lại biên tập được vài bài viết tốt giành một giải nhỏ, là giai đoạn suôn sẻ như ý hiếm có trong cuộc đời. Phía dưới góc phải còn in rõ thời gian chụp ảnh, tính ra cũng đã bốn năm rồi.

Phổ Hoa dùng khăn giấy lau bàn, thổi khô vệt nước trên viền ảnh. Vo tròn khăn giấy đã sử dụng ném vào sọt rác, trước đó tờ giấy viết tên Vĩnh Đạo cũng bị gom vào thùng rác. Cô lại nhặt bức ảnh đó lên đặt lên bàn lần nữa, nhìn chăm chú.

Ba chữ Thi Vĩnh Đạo bị nước thấm loang lổ, nét bút nhòe thành một mảng mực đen sì, chỉ có nét cuối cùng của chữ “Đạo” góc cạnh khá rõ ràng.

Anh từng nói, chữ “Đạo” cô viết mạnh mẽ có lực, anh thích nhất chữ đó. Chỉ cần có cơ hội, anh liền bỏ trống khi ký tên để cô thay anh thêm chữ “Đạo”.

Anh còn từng nói, cô có thể gọi anh như thế khi chỉ có riêng hai người, nhưng cô thường không quen, bao năm chỉ gọi anh là Vĩnh Đạo.

Đó là việc trước đây bao lâu rồi?

Mười năm? Mười một năm?

Phổ Hoa nắm chặt tấm ảnh, không nhớ rõ nữa, muốn vo rồi vứt nhưng lại không nỡ, nhất thời không biết nên làm thế nào.

Di động bỗng lại rung lên, tin nhắn của Quyên Quyên, trong đó viết: Phổ Hoa, cậu không sao chứ?

Phổ Hoa cố gắng đến hết giờ nghỉ trưa, vội vàng để lại đơn xin nghỉ trên bàn làm việc của tổng biên tập rồi rời tòa soạn.

Nắng nóng khó chịu, cô không mở ô, lướt về phía trước như mộng du dưới ánh nắng mặt trời, không biết mình rốt cuộc nên đi đâu.

Người đi đường lướt qua, quay đầu nhìn cô kỳ lạ, lúc nóng nhất trong ngày lại có người mặc áo khoác đi khắp nơi. Cô đi qua tủ kính quầy hàng, nhìn thấy bóng mình. Thật lạ, đâu cũng lạ, từ lâu lắm rồi cô tự cho rằng không còn bị khuấy động bởi bất cứ việc gì, lúc này như đang dần tan rã, xúc động muốn khóc. Cô lấy di động, tìm danh bạ điện thoại, trong đó không nhiều tên, cái nào gần như cũng đều không thích hợp để liên lạc lúc này.

Che hai má nóng rực, Phổ Hoa đành chọn trốn vào nơi kín đáo bên lề đường chờ xe, thử để bản thân bình tĩnh lại.

Biển báo các tuyến xe ở trạm đỗ có tới mấy chục cái, chỗ nào cũng có xe đi, tên trạm đều lạ hoắc, từng chiếc xe đến, cô xếp hàng theo mọi người, nhưng chẳng lên chiếc nào, đứng tới khi hai chân mỏi nhừ mới giơ tay vẫy một chiếc taxi.

Lái xe hỏi đi đâu, cô do dự một lát rồi nói: “Về nhà đi”.

“Nơi nào!”. Lái xe lại hỏi lần nữa, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn, “Cô ở đâu?”.

“Oái...”. Phổ Hoa vốn định nói địa chỉ nhà mình, nhưng lại đọc ra một cái tên khác mà cô đã thuộc lòng.

Xe nhanh chóng khởi động, lái xe không bắt chuyện, Phổ Hoa nghe tiếng rì rì của điều hòa, mặc kệ hơi nóng ngoài cửa sổ luồn qua khe kính táp lên mặt.

Hai mươi phút sau, cô đứng đối diện với biển hiệu lớn khắc tên trường trung học. vẫn con đường cũ, thẳng tắp, không rộng lắm, bóng râm của hàng cây ven đường che đi cái nóng như thiêu như đốt. Nhà mặt đường đều trang trí kiểu giả cổ, treo hoành phi, tường quét vôi mới. Biển tên trường mới thay, phòng học mới xây, sân tập thể thao xi măng cũng mới rải lại, rất nhiều ký ức năm đó của cô được tô điểm lại.

Quán cũ ven đường bên kia đã dỡ bỏ một nửa, Phổ Hoa dừng trước cửa một trong các quán đó, ngẩng đầu nhận ra biển hiệu “Sạp phô mai Kiến Nhất” ban đầu, giờ gọi “Quán phô mai Kiến Nhất.” Cô bước vào, phát hiện mặt tiền cửa hàng vẫn rất hẹp, chỉ có thể đủ chỗ cho một bàn hai người, còn lại lối đi nếu khách hơi mập một chút thì sẽ phải cố hết sức mới len qua được. Ánh sáng trong quán mờ mờ, trên tường treo một bảng giá cũ mà chủ quán đã dùng hơn chục năm.

Cô men theo bàn gỗ đi vào, lấy một bát phô mai hạnh nhân ướp lạnh. Người thu tiền không còn là chủ quán Vương Kiến Nhất với gương mặt đầy nếp nhăn nữa, mà là một phụ nữ trung niên trên dưới bốn mươi, trả lại cô mấy đồng tiền cũ nhàu nát.

Bưng bát phô mai, Phổ Hoa tìm được chỗ ở bàn duy nhất gần đường, cô ngồi xuống, cởi áo khoác.
Trong quán không hề nóng, tiếng quạt vù vù trên tường, chẳng mấy chốc đã chuyển tới vị trí trên đầu cô, mang theo chút gió mát. Cô không ăn phô mai hạnh nhân ướp lạnh, chỉ ép chặt tay cho mát rồi đưa tay xoa lên mặt, lặp lại nhiều lần, khiến hai má mát hơn.

Anh ấy kết hôn rồi, cùng Cầu Nhân.

Câu nói ấy lóe lên trong đầu rồi lại bị cô cố tình che giấu.
Phổ Hoa cảm thấy tiếng vù vù của quạt điện khuấy đảo nhịp đập trái tim khiến nó trở lên hỗn loạn, giống như bệnh nhân mắc bệnh nặng gần đất xa trời, nảy lên một cái rồi lại hụt một cái.

Hơn một năm trước Quyên Quyên từng cảnh cáo, cô không tin.

Quyên Quyên nói: Cậu đừng ngốc nữa, cái gì rồi cũng đều thay đổi.

Cô còn hỏi ngược lại Quyên Quyên: Ai nói?

Bây giờ cô đã biết, đúng vậy. Theo thời gian, cái gì rồi cũng đều thay đổi, hơn nữa thay đổi một cách triệt để. Cho dù ngồi trong quán cũ năm đó, ăn phô mai hạnh nhân năm đó, cô cũng không thể trở lại mười mấy năm trước.

Rút di động ra, Phổ Hoa đọc lại hai tin nhắn của Quyên Quyên, cô muốn xóa tin nhắn chỉ có hai chữ đó đi. Tay đặt trên phím xác nhận xóa, nhưng lại không ấn.

Rất nhiều năm rồi, Phổ Hoa chưa từng chủ động nhắc tới cái tên Cầu Nhân. Không phải cô không nhớ, mà nhớ rất rõ. Họ chưa từng là bạn, cũng không phải kẻ thù mặt đối mặt. Ngoài cùng lớp cấp hai ra, họ không tiếp xúc nhiều, sau khi lên lớp mười một chia lại lớp, đến cơ hội vô tình gặp mặt ở hành lang cũng rất ít.

Khi những học sinh mũi nhọn như Kỷ An Vĩnh, Thi Vĩnh Đạo, Lý Thành Tự hợp thành “lớp học sinh ưu tú ban khoa học tự nhiên”, Cầu Nhân cũng trong danh sách đó, còn cô tự mình cầm kết quả phân lớp đứng trong hành lang khổ sở tìm kiếm phòng học ban xã hội.

Hai cái tên Phổ Hoa và Cầu Nhân giống như chữ viết trên hai mặt của đồng tiền kim loại, không thể đồng thời xuất hiện. Cô từ bỏ là người cuối cùng vào danh sách “lớp học sinh ưu tú ban khoa học tự nhiên”, đã giúp Cầu Nhân đạt được mục đích. Từ khi đó, ba chữ Diệp Phổ Hoa liền bị ép xuống mặt sau của đồng tiền kim loại, không thể trở mình.

Mồ hôi trượt từ xương quai xanh vào trong áo, Phổ Hoa không tìm thấy khăn giấy, dứt khoát cho phô mai áp lên mặt. Nói không ra là nóng hay oi, hay cái gì nữa.

Cô phân biệt tiếng vù vù của quạt và âm thanh trong đầu mình, nghĩ rất lâu mới nhớ ra một người. Đợi phô mai hết lạnh, cô lại cầm di động, mở tới danh mục số gọi đi.

2

Bà chủ hơn bốn mươi tuổi mang lên cho Phổ Hoa một bát phô mai hạt ý dĩ, đặt cạnh cốc phô mai hạnh nhân còn chưa ăn. Phổ Hoa cảm ơn, nghiêng người dựa vào lưng ghế, trán tựa lên tấm kính.
Bốn, năm giờ, cửa sắt bên đường đối diện đã mở, học sinh tản ra mỗi góc đường như thủy triều, bao gồm cả quán phô mai Kiến Nhất. Thấy bọn trẻ mặc những bộ đồng phục học sinh rộng thùng thình trên người, cô không nén được cảm giác có chút xúc động. Kiểu dáng đồng phục trường giống hệt mười năm trước, màu trắng tinh khôi, tên trường học màu đỏ tươi nghiêng nghiêng thêu trước ngực.
Ngày xưa, cô và Quyên Quyên từng mặc bộ đồng phục như vậy, màu trắng không tránh được bẩn, dễ bị cũ, học sinh nhà nghèo đeo bao tay áo, bọn họ không thế, nhưng cũng quý trọng như vậy, không thể chịu được một chút dầu mỡ, một tia sờn.

So với Quyên Quyên, bộ đồng phục của Phổ Hoa còn cũ hơn vì cô mặc nó tròn sáu năm trời. Để tiết kiệm tiền cho gia đình, năm lớp bảy cô đã mua cỡ lớn dành cho trung học, trong sáu năm, người cô cũng không thay đổi nhiều.

Cô còn nhớ đầu gối trái trên quần đồng phục có một vết rách, mẹ cắt miếng vải trắng từ túi quần vá lên, tuy đường kim cẩn thận, vẫn nhìn ra dấu vết vá vào, vị trí tương tự trên đầu gối trái của cô cũng để lại vết sẹo, khi làm việc cô thường quen vuốt phẳng chỗ đó.

Vì chỗ rách ấy, cô có cơ hội nói câu đầu tiên từ trước đến nay với Kỷ An Vĩnh, cũng trong cùng một ngày, cô quen người anh em thân thiết của Kỷ An Vĩnh là Thi Vĩnh Đạo.

Đáng tiếc sau khi tốt nghiệp cô không còn mặc đồng phục trường nữa, nhưng ngẫu nhiên nhìn thấy nó hai lần khi phơi đồ trong tủ quần áo. Rất nhiều việc đều đã niêm phong trong ký ức, thời trung học cô còn nhỏ, không nghĩ quá nhiều. Lớn lên biết suy nghĩ nhưng cảnh còn đây mà người đã đổi thay.

Quán phô mai vang lên tiếng chuông điện thoại, Phổ Hoa cúi đầu nhìn di động, ngỡ của mình, sau đó mới phát hiện là của em học sinh đi qua cô. Học sinh bây giờ cao thật, học sinh cấp hai mà trông đã lớn như học sinh cấp ba. Khi học cấp ba, nam sinh thường lớn rất nhanh, tay dài chân dài, vài ba tuần đã thấy dáng vẻ khác rồi.

Sao có thể lại nhớ tới những điều này chứ? Phổ Hoa không nhìn theo nữa, khuấy cốc phô mai trước mặt.

Học sinh líu lo khiến cửa hàng chật như nêm. Sau lưng áo dán vào da thịt, Phổ Hoa cảm thấy nóng bức, mồ hôi lau đi lại chảy ra, đành chịu đựng. Sau khi học sinh đi hết, bà chủ đóng một cánh cửa, ánh sáng tối hơn một chút. Lúc Mộc Hải Anh đến đã là hoàng hôn, mặt trời lặn ở phía tây, nhiều người đi tản bộ ven thành hào, trong quán phô mai Kiến Nhất ngoài Phổ Hoa, còn có vài bàn khách nữa.

Bộ váy dài của Hải Anh che đi thân hình hơi đẫy đà sau sinh, Phổ Hoa nhìn thấy vẻ hạnh phúc và ổn định trên người cô ấy. Họ không gặp nhau khoảng hơn một năm rồi, lần trước gặp là khi đầy tháng con gái Hải Anh. Kết hôn cùng thời gian, bây giờ Hải Anh đã có con gái, cô vẫn một thân một mình, sao có thể không bùi ngùi?

Hải Anh kéo ghế ngồi xuống, nắm tay cô, giống như thời còn là học sinh, coi cô như em gái.

“Hơi tắc đường, ngại quá, mình đến muộn rồi”.

“Không sao!”. Phổ Hoa nắm tay Hải Anh.

“Thực sự lâu lắm không gặp, hơn một năm nhỉ”.

“Ừ, lần trước là Kỳ Kỳ đầy tháng, cậu gầy đi nhiều so với lần đó”.

“Đâu có! Béo hơn rồi!”. Hải Anh cũng gọi phô mai hạnh nhân lạnh, trong lúc đợi cô ấy vấn tóc lên, “Béo tới mức không ra hình dáng nữa, sau khi cai sữa cũng không gầy, đâu như cậu, mãi chẳng béo”. Cô ấy giơ tay véo véo má Phổ Hoa, vẫn thân mật như xưa.

Phổ Hoa cúi đầu cười gượng, xoa xoa má mình, béo gầy xấu đẹp những thứ đó cô đã không còn quan tâm một thời gian rồi.

“Sao lại chọn nơi này, bao năm không trở lại”. Phô mai được mang ra, Hải Anh nghiêm túc thử một miếng: “Vị không bằng hồi xưa, cậu thấy thế nào?”.

“Cũng được mà”. Phổ Hoa cầm phô mai hạnh nhân của mình, lơ đễnh ăn hai miếng.

“Cũng không giống lắm, phô mai hạnh nhân hồi trước không ngọt như thế”.

Hải Anh quay đầu nhìn bà chủ đứng trong quầy thu tiền và biển hiệu cũ treo bên cạnh.

“Cậu xem, lại đổi chủ rồi, mình và Doãn Trình hồi đại học từng trở lại, khi đó đã đổi một lần. Sau khi Kiến Nhất nhượng lại, mình luôn có cảm thấy phô mai không ngon bằng hồi đầu”. Cô chỉ mấy chiếc ghế nhựa xếp chồng lên nhau trong góc, “Khi đó chúng ta thường tới, ngồi chỗ kia, thường một người đi xếp hàng, hai người kia chiếm chỗ, có lúc người đông còn phải đứng đợi rất lâu, còn nhớ không?”.

Phổ Hoa nhìn theo hướng Hải Anh chỉ, nhìn lên vạch đợi vàng sậm trên vách ngăn quầy hàng, dường như nhìn thấy chính mình, Hải Anh và Quyên Quyên thời trung học, mặc đồng phục, khoác ba lô nối đuôi xếp hàng, nói chuyện với nhau, chờ một cốc phô mai nhỏ. Có lúc không đủ tiền lẻ, ba đửa còn chia nhau một cốc.

“Nhớ, đương nhiên còn nhớ”.

“Khi đó vui biết bao!”. Hải Anh than một tiếng, “Đã không quay trở lại được nữa”.

Phổ Hoa trầm ngâm khuấy phô mai trong bát, ngẩng đầu hỏi Hải Anh: “Các cậu... từng trở lại?”.

“Cậu nói cùng Doãn Trình?”. Hải Anh gật đầu, “Khi đó đều là sinh viên nghèo, không có tiền xem phim ăn tiệm hàng ngày, hai đứa liền đạp xe đi dạo khắp nơi, chỗ nào cũng đến, cũng từng trở lại. Những ngày tháng đó thật vui, vô âu vô lo, không gặp là nhớ, ở cùng một thành phố còn thường xuyên viết thư. Trẻ con bây giờ khác rồi, toàn dùng di động, sau khi đầu phố mở McDonald, còn có mấy cửa hàng phô mai? Quán cũ trên con đường này cũng dỡ đi gần hết rồi, chỉ Kiến Nhất vẫn còn. Có điều... vị cũng không bằng hồi xưa”.

Hải Anh đẩy bát phô mai trước mặt ra, chống cằm nhìn Phổ Hoa, “Chúng ta cũng khác, đều đã trưởng thành. Qua vài năm nữa, nên nói là... già rồi”.

Phổ Hoa nghe xong sắc mặc ảm đạm, cô chú ý đến chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của Hải Anh, cúi đầu vặn ngón tay trơ trụi của mình. Chỗ bị thương lúc trưa vẫn chưa được băng lại, để lại vết mờ đã thành vảy. Không chạm vào thì có thể bỏ qua nhưng chạm đến liền nhói đau.

“Xem mình này, toàn nói mấy thứ đó, bỏ đi, không nhắc nữa”. Hải Anh khẽ giọng trách bản thân, ánh mắt lộ rõ vẻ dịu dàng, giống như có thể nhìn thấu sự bất an của Phổ Hoa.

Phổ Hoa thấy rất khó khăn, lắp ba lắp bắp hỏi: “Doãn Trình... Doãn Trình và Kỳ Kỳ vẫn khỏe chứ? Chưa đi thăm được bọn họ...”.

“Vẫn thế, có con rồi mà chẳng thay đổi nhiều, Kỳ Kỳ bây giờ ngoan hơn rồi, nhưng lại mệt hơn trước, phải đi làm, bận công việc bận chăm chồng con, còn có bố mẹ chồng, bố mẹ mình”. Giọng nói của Hải Anh nghe ra có chút nặng nề trong đó. Những lời chuẩn bị cả chiều, Phổ Hoa nhất thời vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Không còn thân Hải Anh là khi cô bắt đầu tự tách nhóm, nhưng cũng chẳng giải quyết được một chút vấn đề, ngược lại càng lúc càng bế tắc.

“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?”. Hải Anh khẽ ho một tiếng, thẳng thắn đi vào chủ đề chính: “Đột nhiên tìm mình như thế? Chắc không phải vì muốn ăn phô mai nói chuyện xưa với mình chứ?”.

Phổ Hoa dựa lên lưng ghế, ôn lại một lần nữa những câu hỏi, trước mặt Hải Anh, cô không cách nào ngụy trang bản thân, vốn định nói một cách thờ ơ, giọng nói vẫn lộ ra sự thấp thỏm.

“Cậu biết... chuyện Vĩnh Đạo chứ?”.

“Anh ấy? Sao lại muốn hỏi về anh ấy?”. Hải Anh kinh ngạc, “Anh ấy... xảy ra chuyện gì?”.

Câu hỏi này đối với Phổ Hoa mà nói như xương mắc trong cổ họng, cô cầm bát phô mai xúc một miếng to, nuốt xuống, vẫn không thể ép được dư vị chua xót khó chịu quanh quẩn nơi đầu lưỡi.

“Mình tưởng các cậu kết thúc hai năm trước rồi, còn nhớ tới anh ta làm gì?”. Giọng Hải Anh có phần trách cứ.

“Phổ Hoa, anh ta sống cuộc sống của anh ta, cậu sống cuộc sống của cậu, không can thiệp đến nhau, chẳng phải tốt hơn sao? Ban đầu đã lựa chọn như vậy, thì mỗi người nên bắt đầu lại từ đầu, cậu không thể cứ đắm chìm vào quá khứ không thể tự mình thoát khỏi!”.

“Mình có thế không?”. Phổ Hoa vuốt nhẹ viền cốc thô rám, trốn tránh ánh mắt của Hải Anh.

“Tự bản thân cậu không cảm thấy ư? Tuy một năm qua không gặp, nhưng mình và Quyên Quyên vẫn gặp nhau, mình biết chuyện của cậu. Cậu bây giờ như vậy có thể vui không? Nếu đã nhìn về phía trước, việc gì còn nhớ tới Vĩnh Đạo? Chuyện trước kia thì để nó qua đi, sa lầy vào đó chẳng tốt chút nào với cậu cả!”.

“Nhưng mình...”. Phổ Hoa không nói được nữa.

“Đừng hỏi nữa, biết rồi cũng chẳng có ý nghĩa gì, sống tốt mới là điều quan trọng nhất”.

“Nhưng mình muốn biết!”. Phổ Hoa vội vàng cãi lại, “Cậu cũng biết, đúng không? Nói như vậy, chắc chắn cậu đã biết. Mình sớm đã nghĩ ra cậu biết, Doãn Trình và bọn họ thân nhau như thế, cậu nhất định đều biết hết”. Phổ Hoa nhướng lông mi, mắt ươn ướt, cốc phô mai trở nên nhạt nhòa, thành bóng nước hư hảo không rõ.

“Mình nghĩ chắc cậu biết, khi Quyên Quyên nói cho mình biết, người đầu tiên mình nghĩ tới là cậu. Mình nghĩ có thể cậu ngại không nói với mình, hoặc, căn bản không dám nói với mình những điều này. Là cậu kể cho Quyên Quyên hả? Sau đó lại kêu cô ấy nói với mình?”.

Mộc Hải Anh không trả lời, sửa lại mái tóc vừa búi.

“Cậu biết hết rồi, đúng không? Kể cho mình, có được không?”. Rõ ràng đã lường trước được kết quả, Phổ Hoa vẫn cố chấp muốn nghe Hải Anh nói lại lần nữa.

“Mình đã kể cho Quyên Quyên, nhưng dặn cô ấy đừng nói với cậu, cậu biết cũng chẳng để làm gì, chỉ càng thêm buồn thôi”. Hải Anh khẽ thở dài.

“Mình sự cậu để tâm vào mấy thứ vụn vặt, hơn nữa mấy chuyện này Doãn Trình cũng dặn mình đừng nói. Lập trường của mình không tiện nói quá nhiều, nói nhiều ngược lại chỉ làm cho cậu thêm khó khăn. Mình hy vọng cậu có thể quên, thật sự đấy, ban đầu đã lựa chọn chia tay, thì nên cố gắng quên đi. Anh ta muốn thế nào, đó là cuộc sống của anh ta, đã không còn liên quan tới cậu, cậu còn trẻ, Phổ Hoa, nên nhìn về phía trước...”.

Lời Hải Anh nói hàm ý sâu xa, Phổ Hoa lại không hề bị khuấy động, cắn môi không đáp.

Hải Anh chẳng còn cách nào, đành thừa nhận: “Vĩnh Đạo... quả thật đã kết hôn... mấy hôm trước... cùng... Cầu Nhân...”.

Cùng một lời nói, nghe từ Hải Anh, Phổ Hoa thấy đau khổ hơn so với nghe Quyên Quyên nói trong điện thoại. Trong chốc lát, cô chỉ có thể cố gắng hết sức che giấu sự dao động, quay mặt nhìn ra ra ngoài cửa sổ vắng vẻ, không để nước chảy ra khỏi khóe mắt.

Cán cân bấp bênh trong lòng dừng lại, tia hy vọng cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.

“Phổ Hoa! Đừng như vậy, được không?”. Hải Anh nắm tay cô, an ủi như chị gái, “Nghĩ thoáng một chút, Vĩnh Đạo và Cầu Nhân, mặc kệ tình trạng của bọn họ thế nào, cậu vẫn phải sống tốt cuộc sống của mình. Đừng nghĩ nữa, tiếp tục vui vẻ, không tốt ư?”.

Phổ Hoa quay mặt lại, sau khi qua cơn kinh ngạc, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi đong đầy trong mắt, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của bản thân.

“Mình có thể không? Nếu là cậu, cậu có làm được không? Doãn Trình ở bên người khác, cậu có thể giả vờ như không xảy ra chuyện gì không?”. Giọng nói của cô lanh lảnh, âm lượng ti vi sau quầy hàng rất lớn, đã che đi sự nghẹn ngào trong đó.

Người thanh niên bàn bên nhìn qua, Hải Anh ghìm thấp giọng xuống.

“Phổ Hoa, đừng như vậy. Vĩnh Đạo không phải là Doãn Trình, cậu cũng không phải mình, rất nhiều việc không thể đem ra so sánh, đặc biệt là tình cảm. Cậu đã biết rồi thì càng phải nghĩ thoáng ra, tiếp tục sống tốt, biết không?”.

Phổ Hoa không hề có bất cứ câu trả lời nào, chỉ chán nản dựa vào lưng ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phô mai để lâu đông lại thành cục, bà chủ thu dọn mấy cái bát đi, mặt bàn trống rỗng chỉ còn lại nét bút nguệch ngoạc của đám học sinh năm đó và vài giọt nước.

“XXX và XXX tới đây cùng ăn”.

“Chúc mừng kết thúc kỳ thi thử vòng một”.

“Ngày X tháng X năm 199X”.

“XX và XXX yêu nhau thắm thiết”.

Vuốt nhẹ những vết khắc, Hải Anh không nói nữa.

Trời đã tối, họ lần lượt ra khỏi Kiến Nhất, chia tay ở cửa. Phổ Hoa vội vàng nói tạm biệt, đi về phía góc đường xa xa, bỏ lại Hải Anh đằng sau.

“Sống tốt những ngày tháng của mình, tiếp tục vui vẻ lẽ nào không tốt?”.

Trên đường trở về, Phổ Hoa nghĩ đi nghĩ lại câu nói của Hải Anh.

Cô chưa từng không muốn bản thân tiếp tục vui vẻ, nhưng rốt cuộc, họ không phải bạn bè khác giới đơn thuần, hay người yêu chia tay. Thân phận của anh đến bây giờ vẫn khiến cô không cách nào buông tay, thậm chí đến sổ hộ khẩu cũng hiếm khi mở ra xem.

Đối với cô mà nói, hai chữ “ly dị” quá khó coi, còn “vợ cũ” của Thi Vĩnh Đạo, hoàn toàn là cách gọi mà anh và khoảng thời gian quá khứ đã áp đặt cho cô.

3

Vừa bước vào hành lang, đèn cảm ứng liền sáng, Phổ Hoa cúi đầu tìm chìa khóa trong túi, bóng cô vừa vặn che lên mu bàn tay mình.

Cô sờ thấy sợi dây trên chùm chìa khóa, lục đáy túi, đã dùng mấy năm rồi, sợi dây nho nhỏ vẫn sáng loáng như mới, sau khi Vĩnh Đạo đi cô vẫn chưa thay. Cửa hàng 4S đã tặng khi mua xe, trên mặt có ký hiệu lấp lánh của hãng xe Buick, cùng một đôi với chìa khóa xe của anh.

Mới đầu cô không muốn dùng, chẳng biết vứt ở đâu, sau này phát hiện anh đã thay liền sử dụng. Mỗi lần ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh buốt này thường có cảm giác khác lạ, nhưng từ đó cũng không còn quên mang chìa khóa nữa.

Vĩnh Đạo sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi việc, lớn thì mua xe gì, mua nhà thế nào, nhỏ là móc chìa khóa của cô. Người ngoài nhìn vào cho là cưng chiều, còn cô lại cảm thấy ngột ngạt, giống như sống trong cái lồng được đan một cách dày công.

Mở cửa, căn phòng oi bức, bật điện, rót cốc nước lạnh, Phổ Hoa ngồi trên ghế sofa, không muốn đứng dậy, nhắm mắt nhưng luôn tưởng rằng có tiếng mở khóa cửa.

Đó là điều tuyệt đối không thể, cô đã cảnh cáo chính mình như vậy. Hai năm trước cô thường có loại ảo giác này khi vừa ly hôn, sau này dần dần ổn hơn, nhưng đêm nay nó lại xuất hiện trở lại.

Cô giơ tay bật tin nhắn thoại điện thoại, trong đó có ba, bốn tin của Quyên Quyên, Phổ Hoa nằm lắng nghe trong không gian im ắng, nhìn ra ban công chưa buông rèm.

Bầu trời đêm nay sáng trong, sao dày đặc, nhưng lại không có trăng.

“Phổ Hoa, cậu đi đâu vậy? Mình biết trong lòng cậu rất buồn, về thì gọi điện cho mình, nếu không mình qua nhé? Cậu phải nghĩ thoáng ra, sáng nay mình nói mà không suy nghĩ thấu đáo lắm...”.

“Phổ Hoa, vẫn là mình, sao cậu không trả lời tin nhắn? Ra ngoài cùng ăn cơm đi? Việc gì rồi cũng sẽ qua, chẳng có gì quá rắc rối, ngày mai mình sẽ giới thiệu cho cậu một người còn tốt gấp nghìn gấp vạn anh ta! Cậu đừng có nghĩ quẩn, về đến nhà gọi điện cho mình! Mình tan làm đây...”.

“Về nhà chưa? Tới nhà thì gọi cho mình!”.

“Cái đó... muốn xem phim không?... Được rồi, chờ điện thoại của cậu... đừng có nghĩ linh tinh nhé! Cậu biết...”.

Phổ Hoa ấn phím tạm dừng, ngắt giọng Quyên Quyên, ngồi dậy uống hai ngụm nước lạnh, không định trả lời Quyên Quyên.

Quyên Quyên quan tâm nhưng ồn ào, cô ấy càng khuyên thì tâm trạng cô ngược lại càng rơi xuống mức thấp nhất.

Những việc liên quan đến cuộc sống với Vĩnh Đạo trước kia thoáng qua như mây khói, lần lượt từng cảnh lặp lại rõ ràng trước mắt. Ý kiến hai người hiếm khi thống nhất, anh độc đoán, cô lại quen giữ vững chủ kiến của bản thân. Không thể dung hòa liền cãi nhau, sau này chả buồn cãi cọ, ai giữ ý người nấy. Anh vẫn làm theo ý của mình, chẳng khuất phục theo sự kiên trì của cô. Còn cô lựa chọn im lặng, lấy đó để phản đối, giữ lấy quan điểm, cá tính của chính mình.

Mùa hè năm trước, họ cũng từng cãi nhau trong phòng khách, đều là mấy chuyện cỡ như hạt vừng, khi đó trong mắt cô không sao khoan dung nổi, anh tức điên lên, đá bay thùng rác, rác đổ đầy nền nhà.

Trước khi kết hôn, Phổ Hoa hoàn toàn không nghĩ sẽ có nhiều vấn đề khi sống chung đến thế, sau kết hôn mới lĩnh hội được câu nói của Hải Anh: Kết hôn dễ, sống chung khó.

Giống như Quyên Quyên nói: Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu.

Ví dụ căn hộ hai phòng này, phòng ngủ cực lớn, phòng khách nhỏ một cách đáng thương. Nửa năm sau, vì không vui, anh ngủ ở sofa, cô thà nằm đất cũng không ngủ trên chiếc giường anh mua. Sau đó, đổi thành cô ngủ ghế sofa, anh vào phòng ngủ. Tóm lại, đã lãng phí ý tưởng ban đầu của anh.

“Phòng ngủ rộng thế có tác dụng gì, chẳng qua là hai người ngủ thôi mà!”.

Cô từng hỏi anh khi xem mô hình nhà, anh trả lời rất đơn giản, rất thẳng thắn.

“Em biết anh đợi ngày này bao năm rồi không?”.

Trong phút chốc cô không nói được gì, sự kiên quyết che lấp cả đôi mắt anh, ngoan cố tới mức đáng ghét nhưng lại khiến cô xúc động.

Đó chính là Thi Vĩnh Đạo, người cô quen thuộc nhất trên đời.

Quên bật điều hòa, Phổ Hoa thấy nóng, toàn thân đổ mồ hôi, cô mở cửa ban công, thu bộ quần áo phơi tối hôm trước, chân trần bước vào nhà tắm. xếp bộ quần áo mặc cả ngày dưới chân, khi nước lạnh giội xuống, tinh thần cuối cùng cũng phấn chấn hơn một chút. Nhìn chính mình trong gương, Phổ Hoa giơ tay lau nước trên mặt, lau thế nào cũng không sạch, thử vài lần mới phát hiện hóa ra đó không phải là nước, mà là thứ chảy từ khóe mắt. Chịu đựng cả một ngày, trong tiếng nước tí tách, đột nhiên cô không nhịn được nữa, ôm mặt ngồi trong góc phòng tắm bật khóc.

Khóc một lúc lâu, lâu tới nỗi chuông điện thoại bên ngoài reo vài lần, chế độ ghi âm tin nhắn đã được bật lên.

Phổ Hoa giơ tay tìm khăn, trên giá trống rỗng, dầu gội đầu từ trán chảy vào mắt nhức nhối, cô chỉ có thể dùng tạm quần áo ngăn bọt đang chảy xuống, chân trần chạy ra ngoài.

“Này, anh gửi ảnh mới vào hòm thư của cô rồi, có một phần tư liệu triển lãm ảnh, giúp anh dịch sang tiếng Trung, anh cần dùng trước tuần sau, ok? Gần đây vẫn khỏe chứ? Tên tiểu tử Vĩnh Đạo không ở Bắc Kinh à? Kêu nó trả lời email cho anh! Cúp máy nhé, bye!”.

Người nhắn là Thi Vĩnh Bác, anh trai Thi Vĩnh Đạo.

Điện thoại đã ngắt, Phổ Hoa dựa vào cạnh bàn, nghe lại tin nhắn của Vĩnh Bác một lần nữa.

“Này, anh gửi ảnh mới vào hòm thư của em rồi, có một phần tư liệu triển lãm ảnh, giúp anh dịch sang tiếng Trung, anh cần dùng trước tuần sau, ok? Gần đây vẫn khỏe chứ? Tên tiểu tử Vĩnh Đạo không ở Bắc Kinh à?...”.

Cô ấn phím xóa đi đoạn tin nhắn thoại này.

Hai năm ly hôn, cả hai nhà đều không biết, cô vẫn dịch giúp Vĩnh Bác, còn Vĩnh Đạo cũng không ít thì nhiều diễn vai không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

Việc tái hôn của anh xảy ra quá đột ngột, đột ngột tới mức không hề chân thực, đối với cô mà nói giống như cơn ác mộng.

Phổ Hoa tìm thấy điều khiển điều hòa, đứng dưới quạt gió điều chỉnh lực gió, mặc kệ gió lạnh thổi khô mái tóc ướt nhỏ giọt của mình, hy vọng nhanh chóng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Từ khi bắt đầu cô đã khăng khăng tin chắc, anh sẽ đợi cô cả đời, không chút nguyên tắc, không hề giữ lại, giống như người con trai cao gầy mười năm trước, bưng bát phô mai trước quán Kiến Nhất tỏ tình với cô.

Vì anh từng nói, cho dù cô yêu anh không được mười phần, anh cũng sẽ đợi đến khi từ từ góp đủ chín phần.

“Anh đợi em, vẫn luôn đợi”. Vĩnh Đạo năm mười lăm tuổi đã từng nói vậy, Vĩnh Đạo năm hai mươi lăm tuổi cũng từng nói vậy.

Tối đó nằm trên chiếc giường đơn cô đổi cho chính bản thân mình, Phổ Hoa sờ chăn đơn bằng gấm, nước mắt vương xuống những ngọn tóc còn chưa khô, cùng nhau chôn vùi trong gối.

Cô tưởng rằng đổi giường chính là độc lập, hai năm nay, tưởng như bản thân đủ kiên cường nhưng anh vẫn xuất hiện ở xung quanh, giống như cái bóng gọi lúc nào đến lúc đó. Tuy hôn nhân của họ cộng vào không đến hai năm, nhưng từ đầu đến cuối lại có lịch sử hơn mười bốn năm.

Cô làm thế nào cũng không thể tin nổi anh sẽ không từ mà biệt, bước tiếp không chút do dự, vứt cô lại phía sau để lấy Cầu Nhân.

Mang theo tâm trạng như vậy, đêm nay Phổ Hoa lại mất ngủ, chịu đựng tới khi trời gần sáng, cô uống hai viên thuốc giảm đau, ôm gối ngồi trên ghế sofa lờ đờ chợp mắt một lúc.

Phòng ngủ quá rộng, trống rỗng, ban đầu cô không thích. Từ sau khi khôi phục trạng thái độc thân, cô chưa từng ngủ một đêm ngon giấc ở đó.

4

Sáng sớm ngồi xe điện tới tòa soạn, tinh thần của Phổ Hoa cực kém, đến văn phòng liền uống thuốc giảm đau.

Lưu Yến bước vào cửa, thấy cô mệt càng quan tâm hỏi han.

“Tiểu Diệp, hôm qua làm sao vậy, sắc mặt xấu quá đấy, bị bệnh à? Hôm qua cô về sớm, vẻ mặt tổng biên tập rất khó coi”.

“Thế à?”. Phổ Hoa vỗ vỗ má, hy vọng bản thân trông khá hơn chút.

“Nghiêm trọng không? Nhanh làm xong bản thảo đi, hôm qua lúc tan làm phó tổng biên tập đã giục đấy”. “Ôi... vâng”.

Phổ Hoa bưng cốc trà trốn trong phòng uống nước, trấn tĩnh tinh thần mới trở về phòng làm việc. Không kịp đọc Nhật báo và Tham khảo bên bàn, đành đặt trở lại giá sách. Cô lấy ra bản thảo mới thẩm định được một nửa ngày hôm kia trong ngăn kéo, kiên trì xem tiếp. Bản thảo đang biên tập ấy là một câu chuyện tình yêu, khác nhau một trời một vực với tâm trạng cô lúc này.

Tổng biên tập tới tòa báo, gọi cô vào phòng hỏi lý do xin nghỉ, thấy sắc mặt cô không tốt, cũng không trách thêm, cuối cùng lại thúc giục bản thảo đang được thẩm định.

Phổ Hoa kính cẩn lễ phép nghe hết lời khiển trách, ra khỏi phòng sếp, ngồi trên ghế, tiếp tục sửa những lỗi sai trên bản thảo một cách máy móc.

Lưu Yến mượn cớ lấy nước tiến sát lại bàn cô nói khẽ: “Cô sao vậy? Không có tiền thưởng nữa à?”.
Phổ Hoa đang rối như tơ vò, lại phải biểu hiện tự nhiên, không muốn bị đồng nghiệp nhìn ra, “Không phải... chị Lưu, buổi chiều em có thể còn phải ra ngoài... trong nhà có chút chuyện...”.

“Thế à... Nghiêm trọng không... Vậy cô làm đi, không quấy rầy cô nữa...”. Lưu Yến trở về chỗ mình, khẽ nhắc nhở: “Đừng quên xin nghỉ ốm, tiền thưởng cả năm!”.

Phổ Hoa rất cảm kích, nói cảm ơn xong lại im lặng cúi đầu làm việc.

Trước bữa trưa, cô xin phép tổng biên tập nghỉ nửa ngày, thu dọn đồ đạc rời khỏi tòa soạn. Cô tìm thấy nơi mình cần đi trên biển báo bến xe bus, rút di động ra nhắn tin cho Quyên Quyên.

“Mình về trường trung học, buổi tối cậu qua nhé?”.

Quyên Quyên trả lời ngay: “Không vấn đề”.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Phổ Hoa trở về nơi hôm qua cô đã tới, nhưng lần này cô vượt qua đường lớn, đứng dưới bức hoành phi ở cổng trường.

Trường học đã tan từ lâu, dòng xe và những người tan làm trở về nhà không nhiều, con đường vô cùng tĩnh lặng. Cô sờ chấn song sắt cổng trường, nhớ lại cảm giác thân thương quen thuộc ấy, dường như trở về mười mấy năm trước.

Khi đó cô chỉ hơn mười tuổi, cũng từng vô âu vô lo, có rất nhiều khát khao lý tưởng, làm tác giả, phóng viên, phiên dịch, mỗi ngày đều bạo gan mơ tưởng, tràn đầy tò mò đối với thế giới bên ngoài. Sáng sớm đeo ba lô tiến bước mạnh mẽ vào cổng trường, chiều tối đạp xe cùng bạn học mặc sức dạo chơi những con đường cổ và các ngõ ngách, hưởng thụ cuộc sống giản đơn của một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi. Cả nhà chuyển từ ngõ nhỏ phía tây thành phố vào tòa nhà cao tầng, cô thi đỗ trường trọng điểm, bắt đầu cuộc đời học sinh trung học, những điều này đều được coi là sự chuyển biến trong nhà, đương nhiên, là chuyển biến tốt nhất, bắt đầu ngày càng đi lên.

Nhưng, như vậy thật ư?

Người giữ cổng đang quét dọn, Phổ Hoa đẩy cánh cổng sắt, bước vào cổng sân thể dục, qua đó hỏi: “Bác à, cháu có thể vào xem một chút không?”.

Người giữ cổng dừng lại, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Cô là phụ huynh?”.

Phổ Hoa lắc đầu, nói cụ thể tên thầy giáo và lớp tốt nghiệp của mình.

“À, vậy đi đi, ra sớm nhé”.

Người gác cổng còn tốt bụng chỉ đường cho cô, Phổ Hoa mới phát hiện rằng sau khi sửa sang, con đường thông từ sân tập thể dục ra cổng trường đã thay đổi.

Con đường nhỏ, dài hơn trăm mét, mỗi bước chân cô đi đều rất cẩn thận. Qua phòng thường trực, thùng thư to màu xanh đen quen thuộc dưới bệ cửa sổ vẫn kích cỡ hồi Phổ Hoa học trung học, bề mặt tróc ra từng mảng sơn, cái khóa hoen gỉ, trên bệ cửa sổ đặt những lá thư không người nhận.

Cảnh tượng này nhất thời khiến ký ức cô sống lại, cô cũng từng rất nhiều lần đứng ở cùng một nơi, thành kính mở cánh cửa đó tìm bức thư màu tím bên trong. Tên người nhận là người cô cực kỳ quen thuộc. Vì điều này, cô không biết đã thêu dệt bao nhiêu phiên bản của câu chuyện với Quyên Quyên, nam chính mỗi lần đều là anh, nhưng nữ chính trước nay lại không phải bản thân cô.

Men theo con đường thường đạp xe ngày xưa, Phổ Hoa từng bước đi về phía phòng học. Khi cô nhập học, cây thùy dương bên đường vẫn chỉ là cây non khẳng khiu, bây giờ đã xòe tán ra một khoảng bóng mát. Khu vực để xe đạp ban đầu đã vẽ những vạch đỗ xe mới. Cô đứng dưới cây liễu, nhìn chiếc xe đạp dựng bên cạnh giá bóng rổ, xem mấy cậu nam sinh mặc đồng phục thể thao của trường tập ném bóng. Tay chân thon dài, mặc sức chạy băng băng trong cơn gió nóng bức, mồ hôi nhễ nhại, tuổi thanh xuân tự nhiên thoải mái.

Một loại hơi thở mà Phổ Hoa đã từng vô cùng quen thuộc.

Cô bé nữ sinh đẩy xe về nhà đi qua Phổ Hoa, cung kính lễ phép chào cô: “Em chào cô!”. Cô ngại ngùng không trả lời, men theo sân thể thao bước vào phòng học.

Sau khi tốt nghiệp, cô chỉ quay lại trường học có một lần, đi cùng Vĩnh Đạo lấy mô hình máy bay anh để ở trường. Sau đó, cô chưa từng bước chân vào cánh cửa này.

Phổ Hoa lên tầng tìm thấy phòng học cũ của mình, hôm nay, biển lớp, bàn ghế đều được đổi, chỉ có cửa sổ bằng kính trong dãy hành lang vẫn cũ, đứng một bên nhìn xuống dưới, ngoài mấy nam sinh đánh cầu, cô không nhìn thấy cái gì khác. Có lẽ tâm trạng của người nhìn khác nhau, trời đất từng bát ngát mênh mông bây giờ xem ra cũng chỉ là một bãi tập nhỏ, những thứ như kích động, mơ hồ, hoang mang, nghi hoặc lưu lại nơi này, hôm nay sớm đã tan thành mây khói, không còn chút dấu vết.
Phổ Hoa ngồi trong phòng học một lát, khi đứng lên vô thức quay đầu nhìn một cái. Bàn ghế trống rỗng, trên mặt bàn có khăn lau sạch sẽ. Mười mấy năm trước, Vĩnh Đạo từng ngồi chéo phía sau không xa, anh quen dùng bút bi chấm lên ốc vít ở chân bàn, chống cằm khi nghĩ đến đề thi. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, anh thường không ít thì nhiều đều quấy rối sự yên tĩnh nơi cô. Có lẽ ngay từ khi đó đã định sẵn quan hệ giữa bọn họ sẽ không đơn giản như vậy.

Trước khi ra ngoài, Phổ Hoa viết lên bảng, chẳng qua chỉ là vài cái tên, sau đó lau sạch chữ viết bằng phấn, nhanh chóng hết sức quay trở về con đường cũ, kết thúc hành trình nhớ chuyện xưa trong thời gian ngắn ngủi.

Xuống dưới lầu, đài phát thanh ở sân tập thể dục vang lên tiếng thông báo trong không gian yên tĩnh của trường học, mấy cậu nam sinh chơi bóng hẹn nhau đi lấy xe, từng người khoác ba lô lệch, cười nói rời đi, Phổ Hoa phát hiện một cô gái đi giữa, bóng lưng nhỏ nhắn, tóc dài cột đuôi ngựa, cậu học sinh bên cạnh cầm hai cái ba lô. Cô dừng bên cây liễu, chăm chú nhìn họ rời xa, cảnh tượng thật ấm áp, gợi lên trong lòng cô một tia ngọt ngào.

Ánh mặt trời xuyên qua áng mây chiều đỏ rực, trời dần dần chuyển tối, cái nóng dịu đi. Phổ Hoa hít sâu một hơi không khí trong gió, dường như có hương thơm của hoa. Người giữ cổng đang quét dọn, thuận đường giục cô ra về. Cô tới chỗ thùng thư, đứng lại một lát, cầm tập thư trên bệ cửa sổ lên, phủi nhẹ lớp bụi. Đang định rời đi lại bị người đối diện làm cho chấn động.

Nỗi đau khổ kìm nén hai ngày nay chớp mắt được thay thế bởi nhịp đập cuồng loạn của trái tim trong lồng ngực. Cô không thể tin nổi, nhìn Vĩnh Đạo từng bước lại gần, ngày này giờ này, hôm nay lúc này, họ từng có biết bao cuộc gặp ngẫu nhiên nhưng điều cô không muốn nhất là gặp anh lúc này.
Phổ Hoa vô thức lủi lại một bước dài, gót chân sượt qua phần gỗ thò ra dưới chân thùng thư, đau khủng khiếp nhưng còn không bằng cơn đau trong lòng.

“Hi”. Vĩnh Đạo bước tới lên tiếng chào, theo ánh mắt của Phổ Hoa nhìn mấy cậu nhóc đánh bóng xong về nhà, “Trùng hợp vậy?”.

Anh đút tay túi quần, dừng trước mặt cô. So với lần gặp trước, tóc anh đã cắt ngắn, lớp râu mỏng từ hai bên má tới cằm, mặt mũi hăm hở, lại có chút chán chường. Trong áo lộ ra một góc cà vạt, màu sắc hoa văn là phong cách Phổ Hoa thích, nhưng cô không chắc đó có phải cái mình mua cho anh không. Nghĩ lại, cô lập tức phủ nhận khả năng này, một người đàn ông vừa kết hôn sao có thể đeo cà vạt vợ trước mua cho chứ?

Cô tiếp tục quan sát anh, cuối cùng ánh mắt lạc xuống mũi giày. Anh cũng cúi đầu theo.

“Sao vậy?”. Anh dường như phát hiện ra nơi cô nhìn, cố ý vểnh mũi giày.

Phổ Hoa chưa từng thấy đôi giày đó, cũng chưa từng thấy anh đi màu sắc này trước đây.

Không đợi cô trả lời, anh cười không chút hứng thú, nhấc giày lên giẫm xuống đất, “Sao lại nhớ tới trường học vậy?”.

“Xem chút thôi”. Phổ Hoa không biết nên đặt ánh mắt ở đâu, chỉ có thể nhìn thẳng xuống giá đỡ thùng thư dưới chân.

Người giữ cổng quay lại, thấy họ đứng cùng nhau, cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Hai người...”.

“Bác ạ, bọn cháu vào đi dạo vòng vòng”. Vĩnh Đạo rút tay khỏi túi quần, bước tới định vỗ vỗ vai Phổ Hoa, khi tay anh sắp chạm vào lại thả xuống, cô bất giác nhăn mày, anh thấy được điều đó.

“Đi, đi với anh vào xem chút, đã sắp tốt nghiệp được mười năm rồi”. Anh đi trước, băng qua con đường nhỏ, đi vài bước rồi dừng lại quay đầu, dường như đoán trước được cô sẽ vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. “Nhanh lên!”.

Người giữ cổng bán tín bán nghi đứng phân loại thư ở cửa phòng thường trực, không ngừng thò đầu quan sát hai người.

Phổ Hoa bị nhìn tới mức mất tự nhiên, chỉ có thể đi theo, bắt kịp Vĩnh Đạo rồi vượt lên đi trước anh.
Vĩnh Đạo ngược lại không hề vội vàng, dường như vô cùng thảnh thơi tận hưởng lần viếng thăm này, nhìn đông, ngó tây, anh đá viên sỏi trên đường lăn tới chân cô, lại nhặt quả bóng bị vứt bên đường, đập hai phát rồi ném lên rổ bóng.

Bóng đã vào rổ.

Ở cổng vào sân thể thao, anh dựa vào cây liễu không đi, gọi Phổ Hoa.

“Này!”.

Cô vẫn lặng lẽ đi về phía trước, nghe thấy anh gọi, đứng xa xa ở góc chết bên cạnh tòa nhà.

“Tòa nhà hai tầng có phòng y tế bên đó bị phá đỡ từ năm ngoái rồi, sắp xây tòa nhà thí nghiệm mới, khoảng mùa thu thì khởi công, do Thành Tự thiết kế, An Vĩnh muốn mọi người quyên chút tiền cho trường nặn cái gì đó hoặc làm biển”. Vĩnh Đạo hét to trong sân tập không bóng người, thực ra là muốn nói cho mình cô nghe, “Căn nhà mái bằng đằng sau tòa nhà thực nghiệm cũng sẽ bị dỡ bỏ để xây thư viện và phòng đa chức năng, bạn cùng trường trước kia làm, muốn anh giúp. Lễ kỷ niệm mười năm, mọi người đều nói về gặp mặt, nghe nói đến lúc đó bọn Khổng Nhượng cũng trở lại, mời cả mấy thầy cô đã về hưu”.

Anh nói xong rồi dừng một chút, quay về phía cô đứng.

Lời của anh, Phổ Hoa nghe rõ mồn một. Trước kia cô không quan tâm tới công việc của anh, anh đang nghĩ gì cô cũng không hiểu, giữa hai người dường như cách nhau một lớp giấy mỏng, luôn không nhìn thấu. Bây giờ lớp giấy đó đổi thành Cầu Nhân, trở thành bức tường dày, không cách nào xuyên qua, đến sự kiên nhẫn lắng nghe cô cũng không còn nữa.

Thẫn thờ cúi đầu, Phổ Hoa nhìn con đường nhựa dưới chân, không rõ anh nói những điều này với dụng ý gì.

Vĩnh Đạo đứng dưới cây, tay đút túi quần, không biết làm thế nào. Anh vô cùng quen thuộc với dáng vẻ thu người vào góc tòa nhà của cô, ánh mắt lơ lửng đến nơi căn bản không tồn tại, suy nghĩ lạc đến nơi anh không thể tới được. Cô mới hơn hai mươi tuổi, nhưng lại không hề có nhiệt huyết thanh xuân giống như người khác, không thích cười, không thích nói chuyện, ít bạn bè, quanh năm khép mi, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Anh đã thử phá vỡ, thử biết bao nhiêu lần, nhiều tới nỗi bản thân cũng không thể nhớ hết được.

Lấy lại tinh thần một lần nữa, Vĩnh Đạo nói: “Văn phòng của các thầy cô cũng chuyển lên tầng năm rồi, chính là phòng máy tính trước đây. Phòng học ban khoa học xã hội ở tầng ba bây giờ lớp mười sử dụng, lớp tự nhiên trước đây đổi sang phòng thí nghiệm. Toàn bộ cấp hai chuyển sang phía nam con đường, bây giờ ở đây chỉ có cấp ba”.

Phổ Hoa trả lời bằng sự im lặng, đến lắc đầu cũng không thể.

Anh cảm thấy mất hứng, từ bỏ suy nghĩ tiếp tục.

Thế là, hai người họ giống như hai bức tượng điêu khắc đứng ở đó, mỗi người mang theo tâm sự của riêng mình, dần dần chìm đắm trong ánh tà dương, bóng kéo thành một đường, sau đó hoàn toàn biến mất.

Đèn của lớp học đêm trên sân tập bật sáng, họ vẫn đứng như vậy. Người giữ cửa lại ra tuần tra lần nữa, Phổ Hoa mới ngước cái cổ mỏi nhừ lên, cô phát hiện Vĩnh Đạo vẫn dựa ở dưới cây vừa nãy, ánh mắt ở nơi rất xa, cái bóng nghiêng có phần cô đơn. Dáng vẻ cô đơn đó không nên xuất hiện nơi anh, không hợp với thân phận người đàn ông vừa kết hôn.

Cô không có cách nào bình tĩnh để nghiên cứu anh, nói chuyện xưa cùng anh, nghe anh nói về ngày trước, cô tự cảm thấy rất giả tạo.

“Muốn đi à?”. Anh đứng từ xa hỏi một câu.

Cô không trả lời, quay đầu đi ra bên ngoài. Tiếng bước chân anh luôn theo sát sau cô.

Trên hành lang ra cổng trường cô bước nhanh, chạy khỏi cổng, chặn xe bên lề đường.

Một chiếc taxi dừng lại, cô mở cửa muốn bước lên. Phía sau anh gọi một tiếng: “Diệp Phổ Hoa!”.

Ba chữ rất vang dội, chấn động khiến cô đau đớn, toàn thân run rẩy.

“Cuối tuần này... đừng quên về thăm bố”. Anh bước lại gần, khi cô chui vào xe, anh nói thêm một câu: “Anh cũng đi, chúng ta gặp ở chỗ cũ”.

Sự chua xót theo lời anh nói từ xương tủy tụ vào khóe mắt, Phổ Hoa đóng cửa xe, quay đầu, vờ như chưa nghe thấy anh vừa nói gì.

5

Trên đường trở về, Phổ Hoa rất hối hận. Việc gì phải thế chứ? Nhất định phải trở về trường học, lại trùng hợp gặp anh đến vậy! Cô tự hỏi, lẽ ra nên làm ra vẻ không quan tâm trước mặt anh, chứ không phải hoảng loạn mà rời đi.

Cầm di động, cô định nhắn tin cho anh.

Xóa vài lần, nói gì cũng không thích hợp lắm, chúc mừng anh thì như mắc xương cá trong họng, mỉa mai anh, cô lại chẳng phải người như thế, cuối cùng

Cô viết: “Chúc mừng anh, cuối tuần không cần đi nữa đâu”.

Cô hy vọng mình biểu hiện rộng lượng chút, vì ly hôn là do cô đưa ra, anh chỉ đồng ý. Hiện giờ tái hôn vốn là việc riêng của anh, hoàn toàn không cần bàn bạc với cô.

Di động cô vẫn lưu số anh thường dùng sau khi ly hôn, số khác dùng từ hồi đại học tới bây giờ, cô không cần nhìn bàn phím cũng có thể ấn chuẩn xác.

Sau khi gửi tin nhắn xong, cô lại có chút hối hận, sự anh nghĩ khác đi. Nhưng nước đã đổ đi khó lấy lại, lời nói ra không có thuốc hối hận.

Cô không mong chờ anh hồi âm, trở về nhà liền tắt máy, nằm trên chiếc giường đơn, chờ nồi canh đậu xanh đang hầm trên bếp.

Hai ngày nay cô sống còn khó khăn hơn cả khi ly hôn, Phổ Hoa nhìn chằm chằm những hạt bụi rớt xuống từ đỉnh đèn, nhìn một lúc lâu, trèo lên ghế tìm thử gì để lau chùi.

Sau khi anh chuyển đi, cô cũng quét căn nhà, thu dọn phòng, góc nào cũng gọn gàng. Đồ của cô không nhiều, phòng ngủ dường như trống một mặt tường, tủ đầu giường chỉ có vài thứ thuốc thường dùng. Ảnh cưới trên tường cùng với quần áo và đồ dùng hàng ngày anh để lại, cô đều đóng gói để trong phòng chứa đồ, vốn dĩ mấy lần anh gọi điện tới muốn lấy, khi đó cô sống chết cũng không đồng ý.

Cách bày biện còn lại trong phòng đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa, phòng khách ngoài ghế sofa, ti vi, đồ trang trí trên tủ đều bị cô thu dọn hết bởi vì chúng đều là của Vĩnh Đạo. Các loại mô hình mẫu, một vài quyển sách, đĩa CD anh thích, và cúp giải thưởng của anh.

Lau sạch bụi trên đèn, Phổ Hoa đứng trên đỉnh thang được bắc bởi hai cái ghế, nhìn cả căn nhà. Đây là phòng ngủ lớn nhất mà cô từng thấy, giường đơn rõ là vô cùng nhỏ, thu gọn trong góc, nhỏ tới mức có chút đáng thương. Khi mua, nó được đặt trong phòng trưng bày sản phẩm, cô cảm thấy cũng được, nhưng kê vào nhà, không gian giữa giường và xung quanh không hài hòa. Phòng ngủ lớn như vậy, cô cư ngụ một góc, chỗ trống còn lại anh dùng để tập hít đất tập tạ tay hàng tối, mấy máy móc tập thể hình đó cũng thu dọn cùng đồ của anh, chỉ còn dấu sơn bị cọ vào góc tường. Chiếc giường ban đầu bị tháo thành nhiều phần, thân giường to lớn chịu lực cuộc sống hôn nhân hai năm của cô, hiện giờ đầy bụi.

Trèo xuống khỏi thang, Phổ Hoa bước tới góc phòng, lấy ra túi quần áo được đặc biệt chuẩn bị, bên trong còn có vài thứ linh tinh như giấy tờ, bật lửa của Vĩnh Đạo. Trước khi mẹ tới, những đồ này đều cần thiết, cô đặt trong phòng khách, như thể anh vẫn ở nhà. Ngoài điều đó ra, chỉ cần bà tới, cho dù ngồi hay không ngồi phòng khách, cô đều khóa cửa phòng ngủ. Có thể bước chân vào lãnh địa cá nhân cô hiện nay chỉ có Quyên Quyên.

Điện thoại trong nhà vang lên, Phổ Hoa đặt túi xuống, chạy tới phòng khách nhận điện. Vài bước chân mà mồ hôi đổ trên cánh tay, vì không tìm thấy điều khiển điều hòa, căn nhà nóng như lò hấp.
Bố Phổ Hoa gọi tới, vẫn luôn cưng chiều quan tâm cô, coi cô như đứa trẻ.

Không biết là đói hay mệt, giọng nói của Phổ Hoa mềm nhũn.

“Làm gì đấy?”.

“Con thu dọn phòng, bố ăn chưa ạ?”. Cô cảm thấy sống mũi cay cay, cố gắng hết sức nghĩ tới chuyện vui vẻ.

“Ăn linh tinh, trời nóng quá. Bố vừa xem xong thời sự, một lát ra ngoài đánh cờ. Các con tối nay ăn gì?”.

Phổ Hoa nghĩ một lát rồi nói: “Đậu cô ve hầm ạ”. ‘Vĩnh Đạo nấu à?”.

Cô dối lòng nói “Vâng”.

Bố cúp máy, Phổ Hoa vẫn cầm ống nghe, ý thức được rằng cuối tuần phải về nhà mà Vĩnh Đạo không thể đi, cảm giác cay cay nơi sống mũi càng nặng nề hơn. Trước đây có thể dùng các lý do cho qua chuyện, lần này cô không biết nên nói gì.

Buổi tối không ngủ được, Phổ Hoa mở laptop xem mail Vĩnh Bác gửi tới.

Từ khi tốt nghiệp đại học bắt đầu làm phóng viên ảnh, dấu chân của Vĩnh Bác trải khắp thế giới, một năm chưa chắc đã về Bắc Kinh một lần. Hồi đi học, Phổ Hoa chỉ gặp anh mỗi năm một lần khi đoàn tụ gia đình, cũng gọi tiếng anh trai theo Vĩnh Đạo, sau này trở thành bạn bè qua mail và MSN, rồi sau nữa, dưới sự khuyến khích của Vĩnh Đạo, cô giúp Vĩnh Bác vài công việc biên dịch.

Vĩnh Bác thường gửi rất nhiều ảnh cho cô xem, sa mạc, đầm lầy, thôn làng hoang vu trong núi, những con đường phố phường thanh bình. Phổ Hoa từng đặt trang web của Vĩnh Bác vào phần web được yêu thích, sau khi chia tay Vĩnh Đạo, cô cũng không còn để lại lời nhắn trong blog của anh nữa.

Ấn chuột vào file ảnh triển lãm, Phổ Hoa đột nhiên ngửi thấy mùi khét mới nhớ ra nồi đậu xanh còn hầm trên bếp.

Chạy ra thì đậu xanh đã cháy đen sì thành mảng dưới đáy nồi. Cô bưng lên định rửa, quai cầm bằng nhựa nóng rẫy, nhất thời tuột tay, chiếc nồi rơi xuống nền nhà, một mảng đậu xanh cháy đen đổ vào mu bàn chân trần của cô, rất nhanh khiến nó sưng phù lên.

Trong nhà không có thuốc chữa bỏng, cô vứt nồi vào bồn rửa bát, không thu dọn đống bừa bãi trên nền nhà mà chạy vào phòng tắm tìm kem đánh răng trước.

Hồi xưa từng bị bỏng một lần, Vĩnh Đạo bôi một lớp thuốc chữa bỏng dày đặc lên ngón tay cô, nói cho cô biết khi không có thuốc thì phải đặt tay vào nước lạnh trước rồi mới bôi kem đánh răng. Lần đó ngón tay bị bỏng bảy tám phần, đau tới mức cả đêm không ngủ nổi. Anh ôm cô, thay nước lạnh ngâm tay cho cô, cả đêm ở bên cạnh cô.

Chạy vào nhà tắm, Phổ Hoa cho chân vào bồn tắm, mở vòi hoa sen, nước lạnh chạm vào da thịt, cảm giác đau đớn vì bị bỏng mới dịu đi, kem đánh răng chỉ còn lại một ít ở đáy ống, không thể cố đến sáng mai, cô nặn toàn bộ ra bôi lên mu bàn chân. Một chân nhảy lò cò trở lại bếp rồi tìm chổi quét dọn, cọ sạch nồi, đặt lên giá bát.

Làm xong mấy thứ đó, cổ cô mướt mồ hôi, không biết là do đau hay do nóng, cô dứt khoát ngồi xuống nền, ôm đầu gối, nhìn chạn bát được sắp xếp hoàn toàn mới, mở từng cánh cửa kiểm tra xem ở trong còn thừa cái gì.

Kết quả hoàn toàn trống rỗng, đến túi đựng rác cũng không còn.

Cô ngửa mặt một cách thất vọng, nằm xuống nền nhà bếp, nhắm mắt nghĩ tới món đậu cô ve hầm anh nấu, không nén được mà rơi nước mắt, chảy cả vào trong tai.

Cô an ủi bản thân, rơi lệ chỉ vì chân quá đau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520, shane_filan, sắc nữ BT
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., châulan, gianxinh, hquynh97, lt2d, Megg3113, Như Thanh, Oly, thukieu, ๖ۣۜMꙣêღ và 856 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.