Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 9/10
|
[ 50 bài ] |
|
Từ bỏ em, kiếp sau nhé! - Trang Trang (Hoàn)
| Người gởi |
Nội dung |
|
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
|
 Re: Từ bỏ em, kiếp sau nhé! - Trang Trang - Điểm: 11
Chương 3428
Sổ 94tay hôn nhân eba: Lấy 9atrái tim 7bđổi trái 82tim
Có 3lẽ sau này dchúng tôi 24sẽ đi hết c7cuộc đời a2này mà không f3cãi nhau b7ột trận 7cào nữa, b2ũng có thể 1húng tôi 54ẽ giống bhư những 3eặp vợ 9chồng khác, 6ehó khăn 7ađi đến dận cùng. 0 © DiendanLeQuyDon.comhuyện của dương lai 2hì để 62ương lai 2bói tiếp. 4a © DiendanLeQuyDon.comhí ít bây cdiờ, tôi aảm thấy 9eất hạnh 8húc.
Tôi 51ị đánh bchức bởi 2ánh mặt 3rời chói 4eọi, lúc 19ở mắt 2a đã thấy 5ạ Trường 4inh ngồi eở đầu aciường đọc dạp chí. a © DiendanLeQuyDon.comhắc anh 51ấy đã d1ắm rửa f7ồi, râu 2ằm đã 5fạo sạch 0ẽ. Căn 41hòng cũng cđã dọn c5ẹp sạch 27inh tươm, 2dhững chậu 1ây nhỏ 4rên bậu 5ửa sổ 5cđã không 8eòn nữa, afây giờ cahớ lại 03ẫn thấy 4rong lòng 8hói đau.
Hồi b6đó khi đi 5hợ hoa mua 97húng về, b9húng tôi 7dđã xếp 2ín ghế f3au của ô aô. Suốt f9ọc đường 19đi tôi cứ 02hấp nhổm 15hìn về ehía sau, 8ảo anh ấy e0ái xe thật b6hậm, sợ eàm chúng 5eơi vỡ, 5ết quả 43ại bị daôi ném vỡ a2ết như 8ém mấy c9òn đá.
Thấy 50ôi tỉnh 13ồi, anh d6ấy đặt fbờ tạp 0hí xuống aồi mỉm 4ười: “Dậy e0ồi à? Mắt 3cưng lắm, cđể anh e2ấy túi cđá chườm 48ho em”.
Anh 7ấy đứng a2ậy lấy 3úi đá trong dgăn đá 9da. Tôi lắc 2dđầu: “Tôi 36đi vệ sinh”.
Chân 5hông nhúc 4hích được, 9diờ tôi 7ới nhớ 4hân mình eđã bị 8hương.
Tôi 0rừng mắt 0hìn anh ấy, dồi cúi deuống cởi 2ây. Hạ adrường Ninh 0agăn tôi 20ại rồi eôm tôi: 4“Ngốc! bao nhiêu 2ảnh thủy b1inh trên cặt đất 26hư thế 74à không 6hìn thấy f2à?”.
Tôi 88hông nói 0ì cả. Trách 8dai chứ?
Đi fệ sinh xong b2ôi cúi đầu cfháo băng, aòng bàn fhân bị b5ách một aiếng to, 8ôi bước 93hấp bước 79ao đi ra 17goài.
“Bảo 9m đừng dhúc nhích 4ơ mà!”. e2 © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy đỡ edôi rồi 91ế tôi lên bbiường, e7au đó lấy 2bhuốc bột eân Nam cẩn 8hận rắc 6ên vết 12hương rồi aăng bó lại ddho tôi.
“Chân 5ay tôi tê 9bết cả c4ồi, anh eám trói 36ôi suốt 0ột đêm”. b © DiendanLeQuyDon.comái miệng 56ôi lại 4dắt đầu 95han thở bhững lời 4dan ức.
Hạ a5rường Ninh fgẩng đầu 2hìn tôi, càn tay anh a0ấy nhẹ 6ahàng xoa 60óp chân 1ho tôi rồi cói: “Thế d0ày đỡ 03ơn chưa?”.
“Ừ”.
Những e8gón tay anh bcấy xoa bóp ahầm chậm, efòn chuyên 0dghiệp hơn bấy nhân ddiên trong c3iệm massage, 5ừ gót chân 0ho tới đầu 0ối đều 1được xoa 0hẹ nhàng. ab © DiendanLeQuyDon.comôi nằm dduống để 42anh ấy phục 9ụ. Nhìn d3anh ấy cúi bdđầu chăm 62hỉ xoa bóp 1fhân cho tôi, 4ôi đột 07hiên nghĩ, a2ao tôi chẳng f1ó tâm trạng 3ào mà cãi 8ahau với 3anh ấy thế fày?
“Tôi e7uốn gặp 48Đinh Việt”.
Anh 7ấy dừng 3ay lại, 23đưa mắt ahìn tôi: 21“Vần còn cahớ Đinh bfiệt à?”.
“Đương 1hiên, tôi 36uốn biết eem anh ấy eêu tôi hay bbêu Ngũ Nguyệt by chứ! Á, 6đau!”. b7 © DiendanLeQuyDon.comôi với f8ờ tạp b9hí đập 4ho anh ấy 6aột cái.
Sắc 18ặt Hạ 6brường Ninh 5ầm lại, 3hông nói 8ì, mãi sau ffanh mới 7bên tiếng: 49“Được”. f5 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi muốn 0ặp anh ấy 4ột mình, 03anh ấy tới 6hì anh ra 6goài”.
“Cái 4ì? Không ađược?”.
Tôi d8hìn anh ấy behông nói 3ì. Hai chúng 1ôi cứ nhìn 37hau như thế, c7hông ai chịu 2hường ai. f3 © DiendanLeQuyDon.comôi nhìn aạ Trường 8inh rồi 1hì cười, 3ầm cuốn 16ạp chí biếp tục d8đọc.
Anh 9ấy xoa bóp efhân cho tôi fong và nói: 90“Để anh 5dấy bữa 9cáng cho em”.
“Không 6eần”. Tôi ađặt tạp 7hí xuống dồi quay 89ang một 7cên ngủ.
“Ăn f3ơm xong rồi cgủ”.
“Không 1ăn”.
Một fúc sau tôi b9ghe thấy 1fạ Trường 3einh nói: 30“Em đừng 9ói với a3anh là cơm 35rưa em cũng 2hông ăn 58đấy”.
Anh 21ấy đã eói thế 4hì tôi phải 0ho anh ấy 9iết tay, 7eôi cười 1hạt: “Nói 6đúng đấy, 3aơm trưa 1ôi cũng dhông ăn”.
“Muốn 77uyệt thực?”.
“Ừ”.
Cả agười tôi 63ị anh ấy 7cật ngửa 01ại, tôi 4hìn thấy 62ương mặt 6fanh vô cùng eăng thẳng, 3ánh mắt diện lên 65ẻ bị tổn 8hương. Tôi cfhìn anh ấy 1hông hề 45ợ hãi. 83 © DiendanLeQuyDon.comhông phải dôi tính 5hí trẻ fon, nhưng diết người 53hóng hỏa 18ồi nói bâu “xin e3ỗi” là 8eong sao? Anh aấy không 9hắc chắn 6ình cảm 73ủa tôi, 8ùng Dật 6rần để 1học tức côi, còn aiúp Đinh ciệt nói caối tôi, 4anh ấy có 25ghĩ tới 5ảm xúc 44ủa tôi 1hế nào 5ehông? Bây eciờ mà không 9iên trì 85địa vị a6àm chủ 1fủa mình, fcau này thì sao? 9ôi còn cơ d2ội vùng 1ậy không?
“Không b4ăn thì không 6ăn, không 44hịu được 5ữa thì 0canh truyền c0ịch dinh 2ưỡng cho fam”. Hạ 56rường Ninh fhát điên efồi, mới 1hốt ra câu f2ày.
Tôi dốn chỉ 7định ương dgạnh một a9í thôi, dhông ngờ b0anh ấy lại dói thế! 3ôi nghe tiếng 70ạ Trường 73inh sập 8eửa đi ra dbgoài mà 1hông kiềm ffhế được 89hững giọt 9cước mắt dđang lăn auống. Là 9canh ấy mắc 1aai lầm lớn 30hứ! Tôi 1òn chưa 81àm gì cả c0à anh ấy 91đã tức 7ciận rồi? c1hông ăn, eôi không 3ăn đấy, 7đợi anh e5ruyền dịch d7inh dưỡng 0đấy! Tôi bực mình 92rùm chăn eiếp tục 86gủ.
Mùi chơm xộc 64ên mũi, aà mùi thơm 12ủa vịt fhiên giòn, b2à món vịt 8hiên giòn f4ôi thích 4ăn nhất e0ừa mới 4được chiên cong! Tôi 3uốt nước a7ọt, nhưng 5ehông hề euay người 5ại. Cái fdên này thật 37đáng ghét, 8egồi ngay 96rên đầu 23iường, 2ừa ăn vừa 1cem đĩa, 6ại còn 5bhai rôm rốp dữa chứ!
Tôi 8điên lên 99uay người 61ại rồi b2gồi bật aậy. Anh 6ấy mút abgón tay rồi 11ỏi tôi: e“Muốn 75đi vệ sinh 28à? Anh ẵm bm đi”.
“Không 3fần, vết bhương nhỏ, dái chân bày đã tàn 0fhế đâu!”. ad © DiendanLeQuyDon.comôi nhón adhân đi khập 3hiễng vào ehà vệ sinh, 37éo rèm cửa e2“soạt” 34ột cái, 92ôi không duốn nhìn b7hấy cái 2eên kia gặm 48hịt vịt.
“Phúc 36inh, em không cật quạt bió à, sao ahối thế!”.
“Tôi 0uên mất!”. e © DiendanLeQuyDon.comôi cố ý 2cđấy, anh ebăn vịt, 8ôi đại 9iện!
Tôi 1ề mề một 4dúc lâu mới ba ngoài, 1úc ra anh a4ấy đã dhông còn 7cở trong 6hòng nữa. 1 © DiendanLeQuyDon.comủ trên 9đầu giường cẫn đặt 4bửa con vịt, 94hắc chắn 9à anh ấy 8ố ý, lúc d0ăn rõ ràng eanh ấy chặt chành từng 5iếng nhỏ, 9ửa con này 9aại không 15ề chặt. f9 © DiendanLeQuyDon.comiả sử 76ôi có cắn 4rộm một 5iếng là 2iết ngay. 0 © DiendanLeQuyDon.comôi tức 5dđến mức 76uốt nước 7ọt, ngồi 3ên giường faem đĩa, f8ạ quyết 7âm, lần 40ày quyết 1auyệt thực b1ho anh ấy 67iết mặt!
Xem 84ết một 2đĩa phim 39ồi mà anh 68ấy vẫn 8chưa về b1hòng. Tôi dại suy nghĩ, 78uyết định dhông ngồi 4đây chờ 9hết nữa e5à về nhà 8ố mẹ đẻ.
Mặc 8uần áo, 0cđi giày 5ép xong xuôi, 9bhân phải 6ẫn còn 6ơi đau, 19ôi cẩn dhận cà cehắc từng 1eước xuống 0ưới tầng.
“Muốn 6đi đâu?”. 16 © DiendanLeQuyDon.comạ Trường 39inh dựa 5ở cửa fếp, trong 5ay cầm con 4ao thái rau.
Muốn 71ấu món 91gon để 29ấp dẫn b0ôi sao, lần aày tôi không 39hèm nhìn, 38để cho dfanh ấy có 3ấu cũng fbhư không.
“Anh dhông phải 32uản”.
“Vợ aeanh đương 7hiên anh 8hải quản, 7ó giỏi 99hì thử 00ở cửa ecđi ra ngoài dem”.
Tôi 36“hừ” 7ột tiếng 24ồi chầm 8ehậm tiến 46a ngoài, 9đưa tay fở cửa. 6 © DiendanLeQuyDon.comửa không 7dhúc nhích, 26hìn kỹ 6eại hóa 5a đã bị dehóa trái.
“Được bắm, Ninh 8húc Sinh, 3anh còn chưa bhết mà fm đã muốn 73ỏ đi theo 67gười khác 6ồi sao?”. fe © DiendanLeQuyDon.comạ Trường dinh cầm 4ao chém gió 1ghe xoẹt fột tiếng.
Có 8điều, bây d6iờ tôi 10hông sợ 2anh ấy nữa, 8oi như không 10hìn thấy 2ự uy hiếp f2ủa anh ấy, f1ôi về phòng 4ấy chìa fbhóa. Anh 84ấy leo lên aầu trước 1ồi huơ 2uơ chìa 63hóa trước 0ặt tôi: bb“Đừng 57ó mơ. Chúng 0a ở nhà cghỉ tuần 4răng mật 30ậy”.
Cảm 5iác tức 81ối dồn acén trong d4ồng ngực, 1ặng trịch 27hư phiến cđá tảng. b © DiendanLeQuyDon.comôi quay người 32ào phòng e8ật máy 7ính chơi 5ame.
Thời 5ian cứ thế 6rôi qua, 49ôi lại e3gửi thấy 2ùi thức 49ăn thơm feừng, mũi 71ay cay, hình bhư nước b7ắt lại 61rào ra. Không 6căn! Kiên 4uyết không ccăn!
Hạ f1rường Ninh 7ũng không 7huyên giải baì, đến dần mười 1bai giờ đêm d9anh ấy bưng aột bát 9ằn thắn bdên phòng a1đọc sách, 89ừa đứng ffở cửa 51ừa ăn vừa 7ói: “Chơi 7ame ham mê 1uá rồi 5à? Quên făn quên 1gủ! Ngoài 2uán net qua 5ười hai 18iờ là đóng a0ửa, ngắt eạng, ở 00hà cũng 5hế! Đợi 24anh ăn xong 01hì em phải 34đi ngủ!”.
“Anh 33uốn ngủ ehì ngủ, d4ôi chơi eeặc tôi”.
Anh cấy ăn xong b8ằn thắn 0ồi vào 5hòng, rút fây mạng, b0ạnh lùng bđáp: “Nhớ 9Đinh Việt 0hế cơ à? fduốn biết ccây giờ 1ậu ta còn 8êu em không 47à? Cuối dùng thì 78m cũng có aơ hội bắt deạt Vy Tử 2ồi, đắc 4ý rồi chứ 8ì? Mong giây f1hút này eắm chứ 6bì?”.
“Anh 0ehen là việc 88ủa anh, 8bôi không auốn ăn 5ơm là việc eủa tôi! a7Anh tưởng 43út dây mạng 18à tôi không 3hơi được 9bhứ gì?”. 9 © DiendanLeQuyDon.comôi nói xong 86iền mở 46ile bắt cđầu viết eiểu thuyết. a0 © DiendanLeQuyDon.comâu đầu 8iên viết 99hế này: 4d“Đã từng dó nửa con b0ịt đặt 9brước mặt d1ôi, tôi aehông hề 5băn nó. Nếu d7ó ngày ông 2frời cho 40ôi một 7ơ hội nữa, 07ôi sẽ ăn 37ết nó mà 3hông hề 5agần ngại. 3 © DiendanLeQuyDon.comếu nửa 53on vịt ấy 6à thứ Hạ e0rường Ninh 9ùng để aấp dẫn 3ôi thì dù 3eó cho tôi 75ười cơ 80ội tôi f4ũng không 7bhèm ăn một 67iếng”.
Khẩu 9hí hùng 9aồn, gõ 19àn phím fạch cạch 3ạch cạch.
Hạ ebrường Ninh bađứng trước dặt tôi, etức phát 1sững sờ, dđột nhiên 8canh ấy đưa 8etay tắt 83điện! Tôi 29tức quá 6gào lên: 49“Tôi không 8acó tự do e2cá nhân fhay sao?”.
“Không 8có!”.
Anh 36ấy ngang d8ngược nói 4rồi vươn 87qua bàn ôm d6tôi dậy, 59hai tay xiết cchặt khiến 39tôi không 4btài nào 4giẫy giụa ddđược.
“Đi 7ngủ!”.
Lên 7giường, a1tôi không 17thèm giằng aco với anh ddấy nữa bmà quay người 14ngủ luôn.
Nửa bđêm tôi 04mơ hồ cảm 8thấy đói 6bụng, tôi 03nằm sấp 3xuống ngủ, 4đè không echo cái dạ bfdày cồn 5cào nữa. 49 © DiendanLeQuyDon.comTrong đầu 0liên tục 6chiện lên ddhình ảnh abao nhiêu 2món ăn ngon. e © DiendanLeQuyDon.comTôi mơ màng anghĩ, sáng 0mai thức 5dậy tôi 1aphải ăn bbhết mới c0được.
Kết 0quả sáng 3bhôm sau Hạ 5Trường 1Ninh đã 77bưng bát 4cháo trứng 2egà thịt anạc ngồi d1vừa ăn aevừa xem 7c“Tin tức 5buổi sáng”.
Thấy 2etôi tỉnh 51dậy, anh f8ấy hỏi: 94“Lấy cho 41em một bát 0nhé?”.
Đầu 75tôi đã 7cgật xuống enửa chừng 8rồi lại 1lắc: “Tôi 5không ăn!”.
Anh 9ấy hít 76một hơi 9dài, nhìn fsắc mặt 57rõ là muốn 4eđập tan c4bát cháo.
Tôi 6bước qua fanh ấy để bvào nhà 68vệ sinh 8súc miệng.
Cả 71ngày tôi 29đều ở dtrong phòng 0đọc sách, d3chơi game.
Bữa dtrưa, Hạ 1Trường 8Ninh xào 5rau, tiếng bmỡ nhảy etí tách ftrên chảo, e0mùi thơm 2bốc lên 1dkhiến tôi 1enuốt nước ebọt ừng e5ực. Tôi 4auống một cngụm nước 0lọc thật 2blớn, cảm 03thấy nước 4fthật ngọt.
Buổi ddtối, anh dấy hầm cxương sườn, c8tôi đã ekhông chịu 9được nữa 61rồi.
Anh 10ấy nhẹ 3nhàng đứng fbsau lưng 5tôi, nói: 71“Phúc Sinh, 64đã hai ngày 3em không 0ăn gì rồi”.
Anh 4ấy cũng 1fbiết hai 61ngày nay 9tôi không dăn gì sao? 6Tôi chớp emắt, coi 2như nhìn 00màn hình 7lâu quá cnên cay mắt.
“Trên fdbàn ăn có 79xương hầm, c3có canh nữa. a © DiendanLeQuyDon.comEm tự ăn 87đi, anh đi f1tìm Đinh dViệt”. 1d © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường 4Ninh nói 5cxong đẩy 7cửa, ra 97ngoài.
Anh daấy thực asự nghĩ 64tôi không fmuốn ăn 6là vì muốn 8ép anh cho 04tôi gặp 8Đinh Việt 0dsao? Anh ấy 46đi rồi, e1tôi bắt 7ađầu quệt 0nước mắt. 7 © DiendanLeQuyDon.comLà em tức 0anh đã lừa 1gạt em, dchuyện đã 7cxảy ra năm 55năm rồi, 9có phải 58em không 6yêu anh đâu. 74 © DiendanLeQuyDon.comNếu em còn anhớ Đinh 6Việt thì cem lấy anh 51làm gì? fTôi càng 6nghĩ càng bthấy oan b7ức, khóc f7chán chê 26rồi đi arửa mặt, 3chải đầu, bchăm chút fbản thân 0một chút, 2sau đó ngồi 1đợi trên d1ghế sofa, a4quyết tâm fbkhông ăn.
Gặp 0Đinh Việt 0brồi cũng 90không ăn dđấy, cho ccanh ấy tức 4chết thì athôi.
Một 4tiếng sau etôi nghe 5thấy tiếng 1mở cửa, 3ngoài cửa flà ba người, 3Hạ Trường 88Ninh, Đinh 5Việt và f4Ngũ Nguyệt fVy, đều 9đến đông 7đủ à? ebTôi nhìn 58Đinh Việt, 8dbất giác bkhóe mắt 61lại ươn 2ướt. Anh dấy nhìn c0đàn ông c0và lịch eflãm hơn 3trước, 6ánh mắt brất bình 0cthản, nhìn 30tôi đầy 7tiếc nuối.
Hạ 4Trường 0Ninh mặt 8dmũi tối bsầm lại, 4kéo Ngũ eNguyệt Vy 9và nói: 6“Phúc Sinh aemuốn nói 6chuyện riêng cavới Đinh 1Việt, Vy 28Tử, chúng 08ta xuống 49dưới nhà 0nói chuyện”.
Ngũ aNguyệt Vy 8bvẫn cứng 04đầu đứng ccđó, mím 4chặt môi, 8Hạ Trường 4Ninh liền bkéo tay lôi 03đi.
Đinh fViệt quay 5blại nhìn accô ấy cười 0nói: “Là bchúng ta c4đã nợ cPhúc Sinh”.
Nghe 5athế Ngũ c1Nguyệt Vy 6dmới đi a4cùng Hạ 1Trường d6Ninh xuống 43dưới nhà, 4điều tôi 1để ý là dHạ Trường 8Ninh không chề nhìn 3tôi lấy 0một cái.
Đinh 7cViệt đóng b2cửa bước 2vào rồi engồi lặng 3lẽ trên 0ghế sofa.
Đây dlà người 7mà tôi đã atừng yêu? d7Đã từng 70có một dlời nói 1cdối khủng 54khiếp nhưng 37vẫn thẳng 6dthắn đối 3mặt với 1tôi? Tôi 9cbuồn cười, 7thực sự 84buồn cười, 94tôi đứng 0dậy pha 8trà cho anh 55ấy coi như akhông có 96chuyện gì.
“Phúc 69Sinh, chân bem làm sao 83thế?”. 1 © DiendanLeQuyDon.comĐinh Việt fdchau mày 04hỏi.
“Đập 63vỡ mấy c4cái cốc, 2bị rách dmột miếng. b © DiendanLeQuyDon.comChuyện nhỏ 3thôi, hai, ccba hôm là bkhỏi”.
“Hôm bđó trên 8phố, sợ 4em quá kích 3động... 2a © DiendanLeQuyDon.comcòn đau c7không?”.
Đánh 78ngất tôi 7blẽ nào alà trách 5bnhiệm của 30tôi sao? 9aTôi cười 9nhạt rồi cđưa tay fxoa cổ: 7“Cũng mạnh 53đấy. Không cđau, không 35đau chút 77nào, còn 2ehiệu quả 5hơn thuốc 1ngủ”.
Đinh caViệt im 72lặng lắng 5nghe những 78lời châm cchọc của 56tôi, sắc 40mặt anh aấy thay 9dđổi theo 3từng lời e3nói: “Phúc fSinh, năm 6đó khi anh 0cra đi là 0có lý do 6riêng. Sau 36đó là anh 23sai, anh không 13nên lừa 18dối em, 63anh xin lỗi”.
Đúng 4thế, nếu 0anh ấy không 7nói đã a3chết thì 44trong lòng 3etôi đâu e0còn vướng ddmắc này. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong một dbthời gian c5dài tôi cđâu dám c2nhớ tới 9anh ấy. f8 © DiendanLeQuyDon.comBây giờ cftôi vô cùng 0sung sướng, 9sự né tránh 6của tôi ađã khiến d1tôi không 61hề khóc blóc trước 0mộ anh ấy.
Hóa aera gặp Đinh 0Việt có equá nhiều 9eđiều muốn 4dnói, có 85quá nhiều asự căm 1aphẫn muốn bfphát tiết, 63bây giờ... b4 © DiendanLeQuyDon.com“Sao anh 9vẫn đeo fsợi dây c8may mắn 3ấy?”.
Đúng 9dthế, điều 84tôi muốn ffhỏi chính 4là điều 2fnày. Nếu 49anh ấy không 9yêu tôi, 1cvậy tại 2sao vẫn 4còn đeo 1nó?
Đinh 94Việt định 59rụt tay 7lại.
Tôi 0cầm tay 0eanh ấy, 8mân mê sợi cfdây đó, 51trong lòng 9có biết 11bao cảm fxúc: “Tại 2sao anh không 7nói rõ ràng a1với em? 68Em không 82phải là 8emột đứa 9con gái yếu 4đuối. Nếu bcnhư anh nói bfrõ ràng 3ra thì chúng 7bta vẫn có 28thể là 4bạn. Bây bgiờ, anh 3đi trên c5con đường fnày rồi, 0em coi như ekhông quen eeanh, sau này bbnếu có 79gặp nhau 42em cũng sẽ fkhông chào 6hỏi anh”.
Cánh 7tay Đinh 74Việt run 64run, anh ấy 49cầm tay 32tôi và nói: e“Phúc Sinh, ftrong lòng cfmỗi người 1ađều có 5fmột giấc 3mơ, một bhạnh phúc fcủa riêng 0bmình. Anh 8không thể 13mang lại 2cho em nên e3đành phải 0ccắt đứt. 32 © DiendanLeQuyDon.comLà anh ích d1kỷ, là 10anh không bmuốn trong 8dlòng em không 2có anh”. b1 © DiendanLeQuyDon.comCơn điên 6trong lòng 3tôi đã fdbộc phát, b0tôi không 7cthể kiềm 0echế nổi a2sự khó 0achịu trong a3lòng mình: f“Bạn trai 88bây giờ 4của Ngũ 15Nguyệt Vy dlà anh à? 13Anh thích 3cô ấy, 7eđúng không?”. 0b © DiendanLeQuyDon.comHỏi xong 5etôi mới d8thấy coi 7thường 8chính bản bthân mình. b0 © DiendanLeQuyDon.comTôi vẫn 5fcòn để cetâm tới 2fchuyện bọn dahọ cùng alừa tôi, bađể tâm 82tới những d4lời Ngũ 6bNguyệt Vy cdđã nói, ddvẫn còn 55quan tâm f3Đinh Việt 8còn yêu e1tôi không. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhưng tôi 16đã lấy cngười ta arồi, người 9btôi yêu 1rõ ràng blà Hạ Trường 5Ninh, tại 44sao tôi vẫn 39có những 6suy nghĩ 73độc địa ethế này? Sự 4ích kỷ 8của Đinh dViệt là 70sự tàn 5nhẫn đối 3bvới tôi.
Tôi 5quay đầu cblại nói 36với anh 53ấy: “Xin 7lỗi, đây clà chuyện 34giữa hai 4người, 4không cần 6nói với bem. Em không enên hỏi 9fthế”.
Đinh 0aViệt nhìn a1sợi dây emay mắn 9trên tay 02mình, một 98lúc sau mới cetừ tốn 16nói: “Phúc 42Sinh, hãy 57sống hạnh 74phúc với f5Hạ Trường bNinh nhé. f9 © DiendanLeQuyDon.comChuyện có 2lỗi với 03em cũng đã 23xảy ra rồi, e7không thể 49nào quay clại được. dd © DiendanLeQuyDon.comHãy sống 5etốt cuộc 22sống của eem, cứ coi f0như em chưa 4bao giờ 56quen biết 8một người 7như anh”.
Tôi 5clấy sợi 39dây may mắn 6ccủa mình 87ra, nó vẫn 2ccòn như 3mới. Tôi d0nhìn nó 2một hồi 35rồi đặt fvào tay anh 11ấy: “Anh a5còn sống 44là tốt 8rồi. Em 46sẽ sống 3tốt.Trước 90đây, mấy 8người đều fcó nguyên 37nhân riêng 73của mình, 2không thể 4nói với 12em, em cũng bkhông muốn 7ebiết nữa”. 3 © DiendanLeQuyDon.comChuyện đã d3trôi qua d4tôi không edthể truy acứu nữa, 7câu chuyện 9về Đinh f3Việt, tình c8cảm giữa 9anh ấy và 84Ngũ Nguyệt 9cVy, rồi dtất cả 4mọi thứ cvề anh ấy, f6đều không 7cphải là 8dthứ tôi 99muốn quan d8tâm.
Tôi c4nói xong fmà không 2hề nhìn 8anh ấy, a3lên gác cvề phòng 16ngủ.
“Phúc d2Sinh, Hạ 6Trường 1bNinh rất eyêu em”.
“Em acũng yêu 2anh ấy”.
Tôi fđứng trên 7cao nhìn 9xuống, gương 25mặt tuấn aftú của 3anh vẫn 4như xưa, bánh mắt 3eanh ấy nhìn 27tôi vẫn absâu thẳm 65như hồ 65nước.
Tôi 3muốn cười, 8tôi hỏi 87anh ấy có 5cthích Ngũ c5Nguyệt Vy f6không, khiến 9anh ấy lo flắng tôi f9còn yêu 3eanh ấy sao? 4dAnh ấy lo elắng tôi e8khóc lóc 0nói rằng 6atôi vẫn b5còn yêu 49anh ấy ư? 2Tôi khẽ f4lắc đầu. 2f © DiendanLeQuyDon.comTôi biết, angười tôi ayêu là Hạ 7aTrường 8Ninh, anh e4ấy bước 78vào trái 59tim tôi chầm 6bchậm từng 46bước một. 3c © DiendanLeQuyDon.comở bên cạnh 2Hạ Trường a7Ninh, tôi barất vui 98vẻ, rất b8vui vẻ.
Tôi 6cchỉ muốn dengủ một dfgiấc thật 50ngon. Tôi 27cảm thấy decả người b0nhẹ bẫng, 5không còn 7chút sức 5blực nào, 1cngay cả 98tư duy cũng fbắt đầu 6btrở nên 4mơ hồ.
Không 0bbiết thời 6gian đã 51trôi qua abbao lâu, 69điện phòng 0ngủ bật esáng, Hạ 68Trường 3Ninh bước 26vào, tôi 41nhắm mắt 55nhưng vẫn bcảm nhận 5được anh 3fấy đang dlại gần d3tôi.
“Phúc 7Sinh”.
Tôi a“ừ” dcmột tiếng, 4cảm thấy bgiọng anh c4ấy thật 57xa xăm.
Anh aấy gọi 2atôi hai lần 5cmà tôi không a7có phản 9ứng gì, 5đành thở fdài rồi 7dtắt điện, 7ra ngoài. 9 © DiendanLeQuyDon.comLúc sau ánh e4điện lại clóe sáng, dtôi cảm 2thấy mình enhư bị 83anh ấy xốc 2dậy, bên 59tai vang lên 8tiếng mắng 82nhiếc: “Em 7không làm 12anh tức 4chết thì 0không thoải 5mái, có 8đúng không?”. f © DiendanLeQuyDon.comTôi mềm 1nhũn ngả 0dvào lòng 3anh ấy. d © DiendanLeQuyDon.comChắc chắn blà tôi đói 90nhũn ra rồi, 02đôi mắt 22mở khẽ 3nhìn anh aấy rồi 4fyếu ớt b5cụp vào.
“Phúc 7Sinh, em sao 8thế? Sao 7mà không 5achịu được fđói thế 7này?”.
Tôi 93thực sự 9muốn bật e8khóc. Anh 2đói hai b9ngày thử fxem nào? bdThế nhưng abây giờ 7ftôi không 3nói được 4điều gì 3cả, tôi e5đói tới 7mức không abcòn hơi 5bsức mà 3nói nữa.
Hạ 5Trường 44Ninh ôm tôi 3tới phòng căn, dùng 3fmuỗng múc 1từng muỗng bnước canh 9bón cho tôi: f“Há miệng”.
Tôi d5vẫn mím 9chặt môi, acánh tay fanh ấy cầm 1muỗng run 7rẩy rồi fđổ đầy 82lên áo tôi. f © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy quát: f“Há miệng!”.
Tôi ffmở to mắt 69nhìn, mắt 3anh ấy cũng 9đỏ hoe, 0tay run rẩy. 9 © DiendanLeQuyDon.comTôi phụng 15phịu trách cmóc: “Anh 88còn hung edữ với 85em, anh lừa bem rồi còn 65hung dữ 5với em! 2Em không 8eăn, em chết cđói cho acanh xem, chết ađói cũng bfkhông an 5.
Anh 6ấy ôm chặt 32lấy tôi 8rồi luôn dmiệng nói: 6“Anh sai 6rồi, ngay a3từ khi bắt d8đầu anh 11đã sai rồi. f © DiendanLeQuyDon.comAnh không 1nên nói 0dối giúp bdĐinh Việt, canh nên đánh 9cho anh ta 6một trận 98rồi đàng bhoàng theo a7đuổi em. e © DiendanLeQuyDon.comAnh nhận 0fsai rồi, 8em ăn đi 71rồi chết 68đói nữa dcho anh xem, 2có được 2không?”.
Cái 2lý do quái 53quỷ gì 7thế này! dTôi đánh 51anh ấy, banắm đấm 25mềm nhũn edkhông có d3sức, đầu 94cũng dựa 2sát vào 36vai anh ấy 1bất động.
“Phúc 5Sinh!”. f © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy vỗ dbmá tôi, f5thấy không 8có phản c9ứng gì 3liền ôm 2tôi chạy 3fra ngoài 7dcửa: “Phúc eSinh, anh 5đưa em tới fbệnh viện. 41 © DiendanLeQuyDon.comSẽ không 2sao đâu”.
“Em 32muốn uống 1canh, ăn f9sườn! Không fđi bác sĩ”. 6e © DiendanLeQuyDon.comTôi thều 4thào.
Anh 2ấy lại dchạy như 2gió về f8phòng ăn, 9sau đó làm 4một động 3ctác khiến 1tôi không ecòn muốn 4ăn gì nữa ba- anh nhá 2nhuyễn sườn 16rồi trộn a5vào nước 8canh rồi 1đút vào 9emiệng tôi. 1e © DiendanLeQuyDon.comTôi còn 7dchưa kịp 68buồn nôn 3thì đã 70nuốt trôi b3vào bụng.
Anh c2ấy còn 3muốn tiếp ftục nhai b3nát thịt 0rồi bón 4cho tôi nữa fbnhưng tôi 5nhất quyết 62không ăn, 2dtôi dùng btất cả 7dchút hơi 09sức còn flại gào 74lên: “Canh! 46Bây giờ 14em chỉ muốn a8uống canh”, c4uống một cbát canh a9rồi, vẫn 6chưa đủ. 18 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Hạ 7Trường 58Ninh không fccho tôi ăn 01nữa, anh e7ấy ôm tôi 0angồi trên c5ghế sofa.
“Em 7đói”.
“Để canh nấu echáo gà 05cho em”.
“Món 80Dật Trần 3thích ăn, 7em không bthèm!”.
“Cháo 80thịt nạc 7lòng trắng btrứng? Canh 9gà vằn 9thắn?”. d6 © DiendanLeQuyDon.com“Anh ăn eđể trêu 0tức em, 1bkhông thèm”. “Tiểu 4tổ tông 1fcủa tôi, ccem muốn d7ăn cái gì?”.
“Em 97muốn ăn f9cháo trắng cvới xì 5dầu”.
“Sắn 5sàng, anh 42đi nấu d9ngay”.
Tối 2hôm đó, fdtừ mười 69giờ đêm dccho tới f6một giờ 5sáng hôm 3csau, tôi bbăn bốn 22bữa, sau c1đó hài celòng leo 13lên giường 7fngủ.
Hạ e7Tường Ninh 6ôm chặt 9tôi, nghe 6tôi lẩm 54bẩm: “Mai 2em muốn eaăn vịt 7chiên giòn”. 2 © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy thở 6adài: “Em a8muốn ăn ebthịt rồng 25trên trời ethì sáng damai anh cũng 1chiên cho 60em. Phúc 01Sinh, em đúng blà mang hạnh fphúc mà bdchào đời, adngay cả 3echiêu ác 1thế này dcũng dùng, fchỉ vì 08muốn anh falàm nô lệ?”. Tôi ckhịt mũi bdrồi òa 5khóc. Gọi 3blà khóc 7nhưng thực 8ra gào thì 3nhiều hơn.
“Ngoan, aađừng khóc. 4f © DiendanLeQuyDon.comLà anh không 5ctốt, được dchưa?”.
Tôi 1akhóc nửa cbđùa nửa athật, một fnửa đau a5lòng một 3cnửa lại 9fsợ Hạ bTrường beNinh báo 9thù. Tôi d5trêu chọc 6eanh ấy nhưng 3vẫn có 68phần sợ 34anh ấy báo 74thù. Lần dnày anh ấy cdỗ dành bdtôi khiến btôi òa khóc f6thật.
Tôi ebcứ khóc d1còn anh ấy ffthì trách 7tôi, cho etới khi 4tôi ngáp cvà nói: 8“Mai ăn f0vịt chiên 69giòn rồi 63nói tiếp”.
Hạ cdTrường 77Ninh cúi bxuống hôn 1elên đôi 34mắt tôi 9rồi dịu 70dàng nói: 1a“Được, 1ngày mai 12vừa ăn f5vừa trách amắng. Anh fcsẽ thu lại, cbsau này em 8dcó muốn 3mắng gì aanh thì cứ cbật thẳng echo anh nghe alà được 4erồi”.
Cánh 84tay tôi luồn 99vào cạnh asườn anh daấy từ 7lúc nào, 0tôi nhéo 9một cái ethật mạnh, 56cả người 08Hạ Trường fNinh cứng bđờ, co 3giật một 7cái suýt 87nữa thì 7lăn xuống 89dưới giường.
Tiện dtay tôi túm 0luôn cái 10gối đánh 26anh ấy: 2d“Không b7sợ buồn cà? Dám lừa fem, lưu manh!”. c © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy che 63gối rồi cctức điên 8dlên: “Em...”.
“Em b7chơi xấu 9đấy, chơi fxấu đấy”.
Anh 6cấy phì 8dcười rồi 5eôm tôi chặt 57hơn: “ừ, 5cđợi em ckhỏe lại 20đã rồi 4anh để acem chơi xấu”.
“Hạ 4Trường 66Ninh, sau 3bnày anh đừng adlừa dối bdem nữa nhé, f6em không 0chịu nổi”.
“Biết 0rồi”.
“Còn a3nữa...”.
“Sao 30nói nhiều 1thế, ngủ 2cđi! Nếu 6không mai 3không có cvịt ăn ffđâu”.
Tôi 2nhắm mắt, 9trong lòng 4cảm thấy 90vô cùng b9bình thản. aa © DiendanLeQuyDon.comBao năm trôi 0qua rồi, 11hình bóng 10Đinh Việt 0trong lòng 00tôi cũng 1nhạt dần. 1 © DiendanLeQuyDon.comCoi như tôi 4bđã giải 4tỏa được 2vướng mắc a3trong lòng, b8không cần 35phải buồn 11khi nghĩ 5về anh ấy 9nữa. Tôi 1akhẽ thở 34dài, người 5tôi yêu 5là Hạ Trường 2cNinh, tôi 4tức giận acũng bởi cvì anh ấy d7lừa dối 7btôi. Chỉ 1fthế mà 41thôi. Sáng ehôm sau ngủ edậy, tôi daăn liền 76ba bát cháo. 19 © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường 5Ninh chau efmày nhìn 9tôi: “Ăn e3nhiều quá 18không tốt”.
“Hạ dTrường 3dNinh, bây 2dgiờ ăn 3bcơm anh cũng 1không cho eaem ăn nhiều easao?” Tôi 58nhất định 5không nói 3lý lẽ với 4eanh ấy, 2khó khăn 4lắm mới 9nắm được 9thóp của 3banh ấy, 7không lợi 6dụng triệt bbđể thì fsao được 4chứ?
“Ăn 8cít nhưng 7bnhiều bữa, 97một lúc 1nữa ăn 7tiếp được 4ekhông?”.
Tôi engẫm nghĩ frồi đặt b4muỗng xuống: e1“Em muốn 4ăn cá diếc 1chưng trứng! aMột con 34cá, chỉ ccmột mình adem ăn, không 8có suất fdcủa anh!”.
“Được 72rồi, một 5elát nữa a1anh sẽ đi 11mua, thưa cPhúc đại 9nhân”. bd © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường f6Ninh nhìn b0tôi cười 5âu yếm.
Đợi d6đã! Sao 53anh ấy không 7hỏi xem 8tôi và Đinh ccViệt đã 93nói những echuyện gì? 3Điều này fkhông phù 37hợp với 9phong cách 23của anh 23ấy một acchút nào. 5 © DiendanLeQuyDon.comTôi nghi 2ngờ nhìn 1anh ấy dò 04xét còn acHạ Trường cNinh chỉ 77dịu dàng 1nhìn tôi 24cười.
Lúc 8anh đi ra 94ngoài mua edcá, tôi a8ngồi nhà 2cũng chán fnên vào fphòng đọc e5sách lên 37mạng. Nhà d6tôi có hai 3phòng đọc f8sách, Hạ bTrường dfNinh nói 36như thế 6này sẽ akhông ảnh 7hưởng tới b3nhau. Một a0gian dùng 3giá sách ccngăn làm 3đôi, bình dthường b2tôi không 2sang gian 9fcủa anh, 4cách bài 7trí y hệt dnhau cũng efchẳng có c7gì đáng eexem cả. e2 © DiendanLeQuyDon.comHôm nay không 9hiểu sao 52tôi lại beđẩy cửa c2bước vào. 0 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhớ 7có lần c7Hạ Trường 0Ninh nói, 9do yêu cầu a4công việc dnên trong 4phòng sách 5có một 4cgian phòng 5nhỏ, nối 1fvới phòng 81chứa đồ, etương đương 8fvới mật 7thất.
Lúc 9đó anh nói: 1“Chồng 7em kiếm bđược nhiều 32tiền thế 5này, nhỡ 5may trộm c6vào thì 9chúng ta 0cũng không 47mất mát 5fgì nhiều”.
Tôi fđẩy giá esách trên c3tường ra dcrồi bước 81vào. Bên 31trong rất 57gọn gàng, 0ngoài một cchiếc két fsắt ra, 3còn có một 48một đống 1amáy móc 2điện tử. 0c © DiendanLeQuyDon.comMột chiếc 88kệ kê sát dtường, dbên trên 82có một 79chiếc ti 22vi mi ni và c5vài dụng 52cụ nữa. 8 © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường dNinh thích 52làm mấy 8thứ đồ fachơi nhỏ 9này. Tôi bthấy một 1thứ giống 8Mp3 để dtrên bàn, bliền cầm 8lên rồi fấn bừa.
Có dtiếng tôi 68và Đinh bViệt đang 80nói chuyện 79phát ra từ 6đó, tôi bbhiểu ra 2tất cả evà cảm bbthấy dở 5khóc dở ffcười. Cái dtên này ckhông hỏi 7bởi vì 53đã nghe 0thấy hết 6rồi. Sao batôi lại 4quên anh fấy làm 63nghề gì 7chứ? Tôi 06thở dài fbrồi đặt enó về chỗ 3cũ. Xem ra c5tôi cần 9phải nhắc 93nhở anh fấy rằng 8đừng quên 4atôi cũng 9có thể 0mở được bkét sắt a4của anh c7ấy.
Buổi btrưa, Hạ 43Trường 9Ninh đi chợ c6mua cá diếc 8về. Vừa 2lẩm nhẩm aflời hát 1bvừa luôn c3chân luôn 45tay làm cá, 4tôi ngồi bở cửa fbếp nhìn. 7 © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy càng c8cao hứng 64thì tôi 9càng vui. 5 © DiendanLeQuyDon.comHóa ra biết 5con át chủ 3cbài của 24đối phương 27nhưng không 11hề lật e3tẩy lại 6dcó cảm f5giác vui 87thế này. c © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường 1Ninh quay 6lại thấy 48tôi cười 9fhi hi, liền f6đi tới 23hôn tôi 07một cái 3frồi quay 1lại tiếp etục làm dacá.
“Sao canh vui vẻ 2bthế?”.
“Giải 0quyết xong 4dchuyện rồi 6cđương nhiên 0phải vui 4chứ! Đỡ dphải ngày 19nào cũng cbhốt hoảng alo sợ, thế enày mới 3dễ chịu”.
Hứ! 3Tôi cố eý trừng cmắt nói: 2“Em hối dhận rồi, 1thấy Đinh 79Việt đẹp btrai thế 5em dựa vào 6cái gì mà 23không đi 48theo anh ấy 5chứ”.
“Nếu 96như anh ta bmuốn lấy cdem thì mới 87được chứ!
Muốn e3đi cùng cdanh ta à, 8người ta 0đâu có ccần em”.
Tôi 3phát điên! 48vết thương d7khỏi rồi, e6cơn đau e2qua rồi, bsau này không a3có chuyện 4gì nữa 11chắc? Tôi 41lạnh lùng ddnhìn anh 6ấy, cười: a“Sao anh ffbiết Đinh 57Việt không 9cần em? 3Anh nghe thấy cem và anh 53ấy nói 3chuyện à?”.
Hạ 4aTrường 5Ninh đắc 68ý lắm, 4banh ấy cười 7chi hi và 5cđáp: “Đương 8cnhiên là 2fanh nghe thấy 80hết...”. 1 © DiendanLeQuyDon.comNói xong, 07anh ấy mới dcảm thấy 7có điều b6gì đó không 0đúng, quay d8lại thấy 9etôi đang e1cười hớn 58hở, gương 9cmặt tỏ 5ra vô cùng 5dxấu hổ, 0fnhưng nhanh 62chóng lấy alại thần 72thái bình dthường. 62 © DiendanLeQuyDon.comAnh ấy lại 42còn đàng e9hoàng nói: 21“Anh làm 42an ninh, nhà 2cửa không 5can toàn thì 24sao được 83chứ? Nếu 1như trộm ccnó tới 6ngay cả btrộm mặt 5mũi thế 0nào anh còn 85không biết c8thì quá 5mất mặt!”.
Tôi 8chớp mắt d0hỏi anh dấy: “Anh cnói xem, 0có phải 37Đinh Việt 2biết vậy anên mới 7nói như ffthế không?”.
Hạ 8Trường 0Ninh khó bcchịu “hừ” e1một tiếng: f0“Không athần kỳ 1thế đâu, 59em cứ nghĩ dcdiễn như 8ftrên ti vi 6chắc! Không 1acần thiết bbị thì 0anh ta cũng 6không cảm 9nhận được”.
“Xem 4ra các thiết babị lắp d2đặt trong 5nhà một c7trăm nghìn b0tệ sao mà 4đủ được, 9thế tốn 07bao nhiêu?”.
Anh 3ấy bắt 8đầu cười f6ha ha: “Hơn 75trăm nghìn actệ, em biết b9là nội 2thất trong 6phòng vệ esinh rất 6fđắt mà”.
“Anh 95đặt máy 0quay ở đâu?”.
“Cửa 94phòng khách, 17phòng khách, 2fphòng đọc esách, trên b8lầu không 82có”.
Tôi dchâm biếm: 4“Tại sao 75trên lầu flại không dcó?”.
Anh 6ấy cười 6btrừ: “Anh 4ckhông muốn 5ftrở thành d5nhân vật 8chính trong cscandal ảnh 1nude”. Tôi 03trừng mắt afnhìn anh fấy rồi 63thong thả 0nói: “Đinh 47Việt còn 92đeo sợi ddây may mắn 5em tặng ađấy. Chắc 0chắn anh bấy biết 8anh có nghe etrộm nên 7mới nói f4không yêu 0em. Nhất 4định là a6như thế, 5em phải ađi tìm anh eấy hỏi 1cho ra nhẽ”.
“Đứng dlại!”.
Hạ 48Trường 38Ninh tức 3giận gào flên, sầm bdmặt lại 0đi tới 2rồi túm 1flấy tay 06tôi giơ 0lên: “Em ccòn đeo 0dnhẫn cưới 5của anh 7cđấy! Ninh 49Phúc Sinh, b9muốn ngoại fatình ngay d3trước mặt c2anh sao?”. c2 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn dchiếc nhẫn 32vàng khắc 3chữ “Phúc” 1trên tay, 0abĩu môi: f9“Quê mùa”.
Anh c9tức quá fakhựng lại 4một lúc, e4sau đó buông 1tay tôi ra 9brồi tiếp 67tục làm d4cá.
Tôi 2nhìn anh 5ấy một 2bhồi, anh fấy đi ra c4đi vào trong 68bếp mà 2không thèm dbnhìn tôi. d © DiendanLeQuyDon.comTôi cảm 2thấy chột 1dạ, dù 4sao đây 1cũng là 40nhẫn cưới 1bà ngoại 39để lại 43cho anh ấy, 05nói như cthế Hạ cbTrường 1Ninh tức egiận là 4đúng rồi.
Tôi 1ôm anh ấy 5từ phía 2dsau để bcầu hòa, 40anh ấy không ffnói gì, 4tôi cứ 4fôm chặt 0ckhông buông, 7anh ấy đi bđến đâu e5tôi đi theo 1đến đó. d3 © DiendanLeQuyDon.comTôi không 24tin anh cứ f5sầm mặt 8như thế 4mãi được. d © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 3mãi một 0elúc lâu a7anh ấy vẫn 3không nói 2gì. Tôi f1đứng lâu 8quá, vết 6fcứa khi fchân giẫm 8vào thủy e3tinh hơi 2bđau, bèn aachuyển đứng 1cmột chân, 8đầu dựa 94vào lưng danh ấy nghỉ 4bngơi. Không 88ngờ Hạ 6Trường 6Ninh lấy e0xoong nấu 7ccá, tôi bđứng không 1vững bèn engã lăn a4ra đất.
Anh 04ấy giật amình liền 49cúi xuống 8bế tôi d9lên. Tôi 07nhân cơ bhội ôm 4elấy cổ 4eanh rồi 8bphụng phịu: fd“Chân đau”.
Hạ a7Trường 9dNinh bế 9btôi đặt 7dlên ghế asofa, rồi ccởi băng 8bó ra xem, fvết thương d3mới liền dgiờ đã 43bị rách, 4có vết 9máu. Anh 9bấy vừa 4etức vừa 88giận, muốn 1mắng tôi 5clắm nhưng 4thấy mắt 1tôi đã eangấn lệ 0nên chỉ 5bbiết sững dra nhìn, bachỉ còn 9cách bẹo 84hai má tôi b7bực bội 5nói: “Em 4bchẳng tặng eanh cái gì”. “Người 1cũng là 2ccủa anh brồi, còn 9dmuốn gì anữa?”.
Ánh 38mắt nghi bngờ của 11anh ấy cứ 85nhìn chằm echằm vào 35tôi. Tôi 9phì cười, 29ôm cổ anh 9ấy và nói: 9e“Quà cưới 0trong ngăn 1kéo của e9em trên phòng 60sách”.
Anh bấy bật fdậy rồi 4phi như bay 3clên phòng d9đọc sách, 29một lúc 9sau xị mặt 47đi xuống: f“Em tặng 5banh từ điển a0Tân Hoa à?”.
Tôi 40sững lại 92rồi cười 9clăn lộn 75trên ghế. 82 © DiendanLeQuyDon.comTôi quên 58mất mình 5đã cầm 4bmón quà bvào phòng 43ngủ rồi. “Đúng 5thế, chính e6là từ điển fcTân Hoa đấy, 9fthầy giáo 4dạy anh dđược mấy 17chữ chứ?”.
Anh 24ấy lao tới ccù tôi: 61“Ninh Phúc 4bSinh, xem fanh xử lý e8em đây”.
Tôi 4vừa trốn 4vừa cười 9vừa thở 47hổn hển 4nhưng anh eấy vẫn cekhông dừng dtay, tôi 9hết cách dcnên đành d5nũng nịu: f“Em đói 48rồi, anh 8bcòn chưa 2hấp cá 1cho em”.
Anh 9ấy chỉ 1acòn cách 1dừng tay c5lại rồi avào bếp 6vừa đi 4vừa nói: e1“Em chỉ 07biết làm ednũng thôi”.
“Hay 46là anh cũng 2làm nũng 0đi, anh làm 54nũng em sẽ 60tặng anh 09quà”.
Anh aeấy dừng falại uốn 6céo người 0drồi làm 6động tác 63vô cùng 7fgợi cảm, e7nói một 42câu mà người 48tôi nổi 1hết da gà: e“Người c3ta muốn 4quà thôi 71mà!”.
Tôi 6blàm bộ 3ngất lịm acngay lập 21tức. Anh 15ấy đúng 3là một 98thằng hề!
Tối 27đó tôi 5nằm bò 44ra giường 0xem đĩa, aHạ Trường 2Ninh gào a7lên: “Quà! a3Quà của 62anh đâu! 20Em không eđưa là 06anh xử lý f4em”.
Tôi 47giơ tay đầu 1hàng rồi 2lấy một f1túi to trên 1nóc tủ axuống.
“Cái 8gì thế?”. “Đoán bxem? Nhưng b4không được cđoán đúng”.
Anh 57lập tức dnói ngay: d“Anh đoán 0không trúng”.
Bây f3giờ tôi 0mới đắc e5ý mở túi fra, bên trong 79là một 55chiếc áo 1ebông kiểu bTôn Trung 0Sơn màu ecxanh chìm, 39tôi học bcách làm 4từ bà ngoại. 50 © DiendanLeQuyDon.comTrên áo btôi còn 2fthêu hai cccon rồng ađể cái 4eáo nhìn 0bớt quê bmùa đi một 5tí.
Hạ 1eTrường c3Ninh chau 21mày rồi eegiơ cái 3aáo lên ngắm fenghía: “Tại a5sao anh không fbkết hôn 5avào mùa 3đông chứ?”.
Tôi 3lại lăn a0ra cười cenghiêng ngả.
Anh 26ấy cười 7hớn hở 9bvà mân mê 3chiếc áo 2bông, sau d8đó nói 2amột câu 0khiến tôi ferất rất 67đau lòng: 1“Sau này 7không có btiền mua 94quần áo 21thì cũng 8có vợ làm 5cho rồi. 9 © DiendanLeQuyDon.comThích thế!”.
Nhớ 5lại có a9lần anh 1ấy nói a5vì sao phải 57kiếm tiền, eetôi dịu 49dàng ôm fanh ấy và 89nói khẽ: b“Em yêu canh”.
Anh aấy không 2nói gì cả f7mà cũng 4ôm lấy 6ctôi, cái 20ôm rất fchặt, ấm 33áp vô cùng.
Tôi enép vào blồng ngực 2canh ấy mà emỉm cười. d3 © DiendanLeQuyDon.comĐời người b2thực ra 74rất đơn 7giản, cũng erất dễ 13dàng thỏa 28mãn. Có 1một người 42chồng yêu 8thương bạn, 9một cuộc acsống đơn cgiản, theo 5đuổi cảm e4giác hài 5dlòng nhất 75trong những 60điều kiện dcó hạn, dchỉ thế efmà thôi.
Tôi 9cũng không 08biết mình 49đã chạm 7vào sợi f0dây đàn benào trong ctrái tim fHạ Trường 73Ninh mà lại 0dgiành được 6csự chân e1tình của danh ấy như 6vậy. Nhưng 0tôi cũng 8akhông hỏi, d8trên đời b2này không 7phải câu dhỏi nào 1fcũng có 9ccâu trả 7lời, của 6anh ấy thì 7chính là fcủa anh dấy.
Có ablẽ sau này cchúng tôi csẽ đi hết 60cuộc đời e4này mà không 3acãi nhau bmột trận 9nào nữa, 1cũng có 9thể chúng 2tôi sẽ 0giống như 37những cặp cavợ chồng 9bkhác, khó 7khăn đi 97đến tận dbcùng. Chuyện 5ccủa tương 6lai thì để 9ctương lai f5nói tiếp. 94 © DiendanLeQuyDon.comChí ít bây 5giờ, tôi 1acảm thấy 0frất hạnh 2dphúc.
|
| 01.05.2012, 18:18 |
|
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
|
 |
|
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
|
 Re: Từ bỏ em, kiếp sau nhé! - Trang Trang - Điểm: 11
Ngoại 54truyện 1
Hạ 8Trường 0Ninh
Chết aftiệt! Tôi fphải đi 71xem mặt!
Tôi 0cũng cần 9phải đi 1bxem mặt asao?
Tôi 7agẩy gẩy 7một ngón eay thì mỹ 63ữ có mà chào tới f1đè bẹp 1ả tôi chứ 0hiếu gì. f © DiendanLeQuyDon.comôi cần 8hải đi 7bem mặt rồi 1ghiêm túc 6biới thiệu 1ản thân bình với bbđối phương, 80hân tiện 7hể hiện 95uổi xuân 2dhơi phới dcủa mình 99ới họ 0fao?
Khó 4hăn lắm 93ới về ahà được eột lần 11hì lại 4ghe thấy 0huyện này, 40ếu không 2hải nghĩ 88ới chuyện 40ẹ tôi mắc fệnh cao duyết áp c2hì tôi đã fức điên deà phi đũa 8đi rồi. 5a © DiendanLeQuyDon.comẹ tôi cứ 4hư đang 1ật báo 9ình hình 5uyệt mật 6ậy, rõ bàng trên dàn chỉ 6fó tôi và 2à thế mà 5à lại làm 21a vẻ thần bí thì thầm 6ới tôi: 5“Cô Lưu 7iới thiệu 1ho con cháu 0ái cô ấy, bghe nói là 3ột cô gái 8ô cùng trong e8áng. Mới 3ốt nghiệp 4ađại học, bọc chuyên 20gành Trung a9ăn, giờ eàm giáo 6iên ngữ 8ăn ở Đại d4ọc Ngoại bgữ đấy”. 1c © DiendanLeQuyDon.comẹ tôi còn aaấy ra một 1ấm hình 6ồi chỉ 2rỏ này e1ia.
Tôi dhông có f9ác cảm eaay thiện 35ảm gì với bô Lưu cả. e3 © DiendanLeQuyDon.comần đây bdô ấy rất 4cay tới nhà 2fôi, dăm 5ữa nửa fháng tôi 7ề nhà một 51ần thì f1hải tới c2ám, chín deần đều 3ặp cô ấy. 6 © DiendanLeQuyDon.comôi biết bhồng cô 9ấy muốn 7ào Cục 90Đầu tư, 0ehững chuyện cbhế này 7ôi gặp fhiều rồi, 49hẳng có 4ì lạ cả. e © DiendanLeQuyDon.comôi bức 9búc nghĩ, 69ứ bận ao chuyện b1ủa chồng 4ô đi, còn 55đòi làm 73à mối cái 3ì? “Hạ 2rường Ninh! 7ghiêm túc 07em nào!”. e © DiendanLeQuyDon.comẹ tôi cáu.
Tôi 1ội cắm deặt nhìn 7ấm ảnh. 7 © DiendanLeQuyDon.comhông phải 9à học sinh 51ấp ba sao, 36ắt tôi f9râu già 4ặm cỏ 0eon chắc? c4ôi mỉm 2ười: “Mẹ, dfon mới hai bươi bảy auổi, đã 26đến ba fươi đâu 6dà vội chuyện 29ày chứ?”.
Mẹ b1ôi chậm 98ãi nhai cơm 2ồi nói 4bđâu ra đấy: 9d“Mẹ thấy b5on bé cũng 82đoan trang 7ắm, tìm 01ợ thì phải 6ìm cô nào 9dhìn thực chà một chút. Tên b8on bé cũng a3ay, Phúc 78inh. Bố 37ẹ đều aà giáo viên, beẹ thấy 2ũng được”.
“Con efói mẹ nghe e5ày, muốn 1ìm cô nào a5hực thà d3hì cử kiếm bô vợ quê e1à tốt nhất. b5 © DiendanLeQuyDon.comuất thân bông dân, b8ơ thể khỏe fạnh dễ binh dễ nuôi, 5ại còn d4đính kèm 47ả ruộng 50đất, con 7rai mẹ còn 2được lên 7hẳng chức 54địa chủ aấy chứ”. 8d © DiendanLeQuyDon.comôi cười cề hề và 57ắt đầu 0dói lung tung. 2 © DiendanLeQuyDon.comới tính baách của 7aẹ tôi thì 1ahông thường 1bẽ bị tôi 6học cho 0bhì cười 6ồi kệ 24ôi sống 92hết mặc 14ay. Nhưng eôm nay hình 2ahư mẹ nói abghiêm túc, eđã vậy a5òn nói chuyện 6iền nong dới tôi: 91“Tháng b7au Vy Tử 1ới đấy. a © DiendanLeQuyDon.comAnh trai Vy cfử làm ăn 1bốt, số 40ổ phần 75ho con bé 4ó thể mua fài nghìn 84ẫu đất bũng không 29hành vấn 48đề. Con 15uốn làm 3địa chủ dhì cưới 21uôn con bé 9đi, lại 16òn được 7àm đại ađịa chủ b9ữa. Vy Tử f2inh xắn, 2ừ nhỏ 9ại lớn 1ên trong a8uân đội, 2òn ngây 5hơ hơn con 46ái bây giờ bhiều. Con fói xem thế dào?”. Tôi 3iật mình, 4on nha đầu 1ay Tử mà 47gây thơ dao?
Mười ffa tuổi tôi 6đã nhập e6gũ và đóng 3uân ở vùng 45đất chó e3ăn đá, 4à ăn sỏi. 5 © DiendanLeQuyDon.comả gia đình ay Tử chăm bóc tôi, a0ôi và cô c6a cùng sát 6ai tác chiến 3ên nhau, 1ô ta cửu 5bạng tôi 2ột lần, f8oi như sống fhết có 73hau. Nhưng 4ấy cô ta fá? Tôi không bfuốn cùng d6ô ấy chơi 1rò đánh 7hau trên ciường, 35oặc bị adô ta ra tay dbấn công 9gầm.
“Hi 5bi, Vy Tử 4à anh em ebốt của 8on, bao nhiêu 7făm rồi 9hông phải d8hông xảy f5a chuyện f5ì sao”. “Xảy 01a chuyện? fẹ nghe cô eưu nói, 6ố mẹ Phúc 8inh kết c9ôn mà không aó tình yêu afđấy, nhưng 4fình cảm 5ặn nồng 7fắm”. Ánh eắt mẹ 6ôi thoáng c9uồn.
Không 3hải mẹ 94uốn dùng 1ời nói 46đâm vào dim tôi sao? dố tôi mất 5ớm, một 35ình mẹ e2uôi nấng 7a anh em, 96ọi là kế 7hừa truyền 59hống từ 14đời bố 4chưng thực 1hất là eì muốn 6iết kiệm faọc phí 58ên ba anh 22m tôi đều 1ọc trường cảnh sát. dc © DiendanLeQuyDon.comười ba cuổi tôi aeđã phải 56đi lính 93để đỡ 1iền cơm. c9 © DiendanLeQuyDon.comây giờ 87điều kiện 4ia đình 9ốt rồi, f0ẹ tôi cũng 4hông tái 0ôn. Nói bheo kiểu 0ủa mẹ c4ôi thì con arai lớn 6ồi, công aiệc bận ccộn, sau d4ày nghỉ 6ưu ôm cháu dội là xong.
Tôi 98ời gia đình c1ừ sớm, danh cả đã 49ập gia đình, 5m trai thì fũng có bạn 5aái, chuyện 5ôn nhân fũng chỉ 4frong nay mai. b © DiendanLeQuyDon.comôi biết a7ẹ luôn 5ảm thấy f3ó lỗi vì 4bười ba e0uổi đã 3bắt tôi b6đi lính, 08ì thế nên c5gày nào fbũng lo lắng f7huyện này.
Mẹ fbôi lại 9han thở d4ột bài cữa: “Con 7ói thực 9ho mẹ nghe bem nào. Con ahông muốn 6đi xem mặt, 8hông muốn f8ó bạn gái, có phải 9ì con đợi 5y Tử không? 68ình bạn 16iữa nam 2à nữ lâu 7ần nảy cinh tình eêu cũng 7ình thường 29à. Hay là 05on sợ điều 2diện nhà 9cy Tử quá 8cốt nên 8gại mở 83ời?”.
Tôi 6bghe xong mới 5ghĩ, thôi 0fong rồi, 9ẹ tôi mà fđánh tiếng 5ới bố a3ẹ Vy Tử 9hì chuyện b9ày coi như 17hắc như fđinh đóng 8ột, chạy 2eàm sao được. 1 © DiendanLeQuyDon.comôi bèn cười fbòa rồi 2ầm bức 0ảnh lên 55hìn thật a2ỹ.
Đó 1à tấm ảnh 7inh Phúc 3inh khi học d0đại học. 8 © DiendanLeQuyDon.comô này nhìn dđoan trang, 2bhỉ có điều 9hỏ quá, 0hư học f6inh cấp 3a vậy, đang 57đứng bên bờ biển dcang rộng 5ai tay, miệng 9ười tươi. 8 © DiendanLeQuyDon.comôi muốn 58iải quyết 51ô gái này 0dhắc chắn f4ễ dàng 7ơn Vy Tử 0hiều, đợi 9đuổi được 1y Tử đi 8đã rồi 24đá cô này, duá đơn 3iản. Tôi 2uyết định 69hế, xem 6ặt thôi.
Lúc finh Phúc 8inh bước 37ào mặt 64ôi hơi đỏ. 7 © DiendanLeQuyDon.comô ấy thực beự giống fdột học d7inh cấp 1a, để cô 9ấy làm cạn gái c3ôi sao, tôi 1hực sự 0uốn đâm cđầu vào 0ường.
Cô 9ưu nói không 4ai chút nào. 0 © DiendanLeQuyDon.cominh Phúc binh rất fhục nữ, dất nhẹ ahàng, tư 0hế ngồi drên ghế của cô ấy 8ũng rất dđoan trang, 4eỏi gì đáp 67ấy. Vừa 00đúng lúc b5ụi A Thất aìm tôi có 9iệc, lúc 02ôi nghe điện ahoại thấy 2fhóe miệng b2ô ấy nhịn 1ười. Cái e5on nha đầu 16ày, coi thường 7ôi sao, có 2hải mong 48ết thúc a6huyện này 5ớm rồi 0ề chăng? 6ôi chậm 52ãi gọi 0ụi A Thất 8ới, liếc f2hìn cô ấy eấy lần, 7uốn mượn 9ớ để f1a về à? 0ôi còn phải a4ùng cô để 38đối phó cới sói 70ià Vy Tử 31à bà mẹ 5dêu dấu fbủa tôi a9ữa chứ! 4àm sao có 7hể tha cho d1ô đi được?
Tôi b5hớp thời d4ơ khẳng 0định quan 6dệ đã rồi 0ính. Thế bà tôi giới eahiệu với 31ụi A Thất: 8b“Đây là 4ạn gái 5anh, Ninh f3húc Sinh”.
Nói 1ong câu này 5ôi thấy 7inh Phúc 1finh run run, 10au đó nghe 5hấy tụi 6dA Thất gọi 28ô ấy một 08iếng “Chị finh”. Tôi aố nhịn 07ười, người 0ần dần 1gả ra ghế. 9 © DiendanLeQuyDon.comụi A Thất 70à mấy thằng bhóc không 66ăn hóa, 2ách xưng 7ô sáng tạo ahế mà cũng 05ọi được.
Biểu 7ảm trên dương mặt 1húc Sinh dô cùng sinh fđộng. Nhìn 9dô ấy chớp 3ahớp mắt 0ại khiến 8ôi nhớ 08ới chú 3dhó ghẻ bôi nhặt eđược trong 14uân ngũ.
Lúc b3đó, tôi 5ô tình nhặt 8được một 4fhú chó ghẻ, dông rụng 8ừng mảng, fấu xí không dcđể đâu 97ho hết. b © DiendanLeQuyDon.comình như 8aó bị ốm, eó nhìn tôi 55ới ánh 86ắt vô cùng ađáng thương. b © DiendanLeQuyDon.comôi mềm dcòng nên fhặt nó feề chăm b8óc cho béo 5hỏe, sau 6đó Vy Tử 5à mấy tên cính làm dhịt nó. bd © DiendanLeQuyDon.comừ đó không bao giờ tôi 5uôi chó 83ữa. Sau 1ày Vy Tử 1có đối 9ử tốt 87ới tôi ehế nào eđi nữa 1ôi cũng 87hông có 43ảm giác 4ì với cô f3a.
Buổi 74ối xem mặt 41ôm đó, bcôi biết 97hừa Phúc a6inh chửi ehầm tôi 1brong bụng. 7 © DiendanLeQuyDon.comúc sắp 18ề cô ấy a1òn lườm aeôi một 7ái, nếu f6ôi là đống 55ủi thì 50hông chừng 13ốc cháy 9ồi cũng 3ên. Nếu cbhông phải 4ì Vy Tử 8ới, nếu 73hông vì cẹ tôi bắt 3họn một 5rong hai thì f4ôi nghĩ 6ôi chẳng 7hèm chọc ecức cô ấy 5àm gì.
Một bô gái ngây 0hơ trong 08áng, thế 90ày không 9bhải tôi dđã phạm 7ội sao?
Bạn feè mở cửa d1àng mới, 8bừa hay cách crường Phúc ebinh không f6a. Tôi nghĩ, fặng cô 06ấy quần 6áo trị a9iá năm nghìn 8ệ, ăn ngon, fống ngon, bũng coi như 9ồi thường 19ậy. Nha 5đầu này 10ại không 0fuốn chứ.
Cho 56ù cô ấy 8hận cũng ddđâu phải 2iệc gì eo tát lắm. a © DiendanLeQuyDon.comhững lý 97o và cái 3ớ của 59ôi cũng 77hiến cô eấy an tâm 1bà nhận fhứ đâu c1ó phải 7eắt cô ấy 7hận đồ 03ồi phải 6ciúp tôi 9ciệc khác.
Tôi 81ách túi b7đồ về 03hà mà không 7hịn được 02ười. Ninh 2húc Sinh eày cũng adhú vị đấy, dhời buổi dfày con gái a7hư cô ấy 9iếm lắm.
Chuyện 7chiến tôi 3gạc nhiên 9dòn khá nhiều, 8hông ngờ a9hả năng 5ắn súng 8fủa cô ấy 0ũng được 1ắm. Lúc 12ôi uống 88ượu, cô 3ấy quay 88ại mỉm 85ười nhìn 7ôi, tôi f2ghĩ lúc 44đó tôi 98đã say nên 1bới nhìn 0ô ấy trong 33en say, trong 2ơn say nhìn boa đỏ khác 7fgày thường, fôi nhìn 4húc Sinh, bbàng nhìn a0àng thấy 4ô ấy đẹp.
Cái 42ên Trần dahụ thì 8fưng A Mần ehư bảo 8dật, A Mần 69ăn mặc c6hì mốt 2hật nhưng e7rên người ebô ấy không 0ó khí chất 84hư Phúc 5inh. Trên 1dgười Phúc einh có khí 0hất chỉ 5angười học 49hành mới 63có.
Khi 1Phúc Sinh 71và A Mần 2cngồi cạnh 7fnhau, dù 1không xinh 8đẹp, hoạt 4bát như 1A Mần nhưng 3cô ấy rất 1điềm đạm.
Tôi chiểu, nụ 09cười của ddPhúc Sinh ccó hàm ý 0là từ bây egiờ cô 7ấy có thể 78thoát khỏi 8etôi. Tôi 5say nhưng 84đâu có csay “quắc 8cần câu”. c7 © DiendanLeQuyDon.comHạ Trường e0Ninh tôi, 6chưa từng bgặp người 3con gái nào d5từ chối 1mình, cho 1dù kiểu ccon gái hung 8hăng như 22Vy Tử tôi cecó đấm 3có đá thì c9cô ấy vẫn a2bám lấy atôi. Ninh 7Phúc Sinh, 3cô chê tôi 9à? Đợi 72tới lúc 5cô bám lấy ctôi thì 2tôi sẽ 9đá cô, 77cho cô biết 4thế nào 51là mùi vị 42bị đá.
Vy 1Tử tới, 6tôi dẫn 94Phúc Sinh 7đi ăn cơm.
Đây 7không phải 14là lần emột, lần 94hai tôi từ echối Vy e8Tử. Đêm dbđó cô ta 8còn ném 19cốc chén a8rồi nhục d4mạ Phúc dSinh. Ông 83đây dẫn dchó đi, 0có đánh 9chó cũng 8phải ngó 6mặt chủ 4chứ! Huống 0hồ tôi 5dẫn người 7con gái của 6tôi tới.
Tôi 59lại nhớ 6lại cảnh b4Vy Tử và 7mấy tên alính hầm 2cthịt con 7chó ghẻ. dd © DiendanLeQuyDon.comCô ta hầu 84như không fđể ý tới 7cảm giác 8của tôi.
Cô e0ta không bnhắc tới 0chuyện công dcchứng tài cfchính khi 06kết hôn 5với tôi c5còn đỡ, efnhắc tới 9là tôi điên 64cả người. 5 © DiendanLeQuyDon.comNăm xưa ftôi làm 38lính cần 6vụ cho bố 1fcô ta đồng 0nghĩa với eviệc làm 7bảo mẫu 5cho cô ta ecmột năm. 8 © DiendanLeQuyDon.comCùng ăn 46cùng uống 2acùng đánh bnhau, nếu 1ckhông phải 93tôi khổ 14luyện kungfu 2bvật ngã fcô ta thì 8không biết ccô ta còn 0cưỡi còn 0bậy trên 5eđầu tôi dtới bao d6giờ nữa.
Thôi, 34nói cắt 33là cắt. 98 © DiendanLeQuyDon.comVy Tử nhìn bethì nhã fnhặn, lịch 2sự nhưng 1thực chất d6tính nóng 23như lửa, 5lợi cái 8elà chuyện 25đã qua rồi dbthì cô ta 5không nhớ 7thù oán, 5tức xong dlà thôi. b1 © DiendanLeQuyDon.comCô ta cũng 0akhông phải fkhông biết 0tính cách 81của Hạ 18Trường 8Ninh này, aecho dù cả dađời này 58cô ta không 3alấy ai đi 7nữa thì 97tôi cũng 7không có 1emột chút b4hối hận.
Còn 8về Phúc 7fSinh, cô 8aấy phối 1hợp với f4tôi rất căn ý. Tôi 5fnhìn ánh 6mắt cô 9ấy là biết 7nha đầu b4này đồng 9tình với 8btôi lắm, bchắc tưởng 96rằng chuyện 47tình cảm 3dgiữa tôi fvà Vy Tử 8có khúc afmắc gì 1đây. Có 9fchuyện gì e1Phúc Sinh a0đều thể 49hiện hết 8dqua nét mặt, 0atôi rất 8athích trêu e4cô ấy. c4 © DiendanLeQuyDon.comTâm trạng 2tôi rất 95tốt, tôi bcười, nói cvới cô bấy: “Em bcoi anh ngốc cethật à? 2cAnh cần addiễn kịch 7cho cô ta fcxem sao? Chẳng 9equa anh muốn 81nói với 75em, nguyên 19nhân rất ađơn giản, edlà anh thích 2em, thế 38thôi. Vì 5eem mà anh 9trở mặt 1với anh 5cem sống fchết có 47nhau, anh cađối với 93em sâu nặng c4như thế c6cơ mà, em clàm bạn dgái của 1anh tốt 9bbiết bao!”.
Nói dxong tôi 3acòn thấy 38khâm phục 74bản thân. 8 © DiendanLeQuyDon.comPhúc Sinh 4muốn biết anguyên nhân, 6muốn biết 55vì sao tôi admở miệng ara nói cô 8ấy là bạn 6gái tôi. c7 © DiendanLeQuyDon.comBan đầu echỉ có daý định e3là sau khi 1dgặp Vy Tử 5ftôi sẽ 1nói với 11cô ấy, ađể cô 35ấy phối ahợp với 0tôi cho ăn 8ý, sau đó blàm bạn 0cbè, thế 9ethôi. Nhưng 8dăn xong cơm 8tôi lại 4thay đổi 2ý định, e2tôi thực 7sự muốn 53bảo vệ 56cô ấy, 0cảm giác 94khi ở cạnh 22cô ấy rất 1vui. Khi nói 04“bye bye” advới cô 62ấy, tôi e8thực sự bmuốn nhìn dthấy cô 4ấy một e1lần nữa. e8 © DiendanLeQuyDon.comTôi nghĩ, 7hình như 4tôi đã 7eđộng lòng e9trước cô eấy rồi.
Lần dnày Vy Tử 4đến đây d4là có việc 2bquan trọng, 9tôi và cô dta ở công cfty điều 8tra mất 8emấy ngày. a © DiendanLeQuyDon.comVy Tử giống d8một con 44hổ cái, 0lúc làm 8dviệc nếu fkhông ăn 15hết sạch 22sành sanh f3đồ ăn bđược thì 38sẽ không 30ngừng miệng. b © DiendanLeQuyDon.comNể tình cbbạn bè 6mấy năm 95nay tôi ở a1lại công daty giúp cô 1eta, để 2cô ta có 7thời gian 1cra ngoài 7cđi dạo c6cho thoải 3mái.
Không 04ngờ cô 2bta đi tìm ePhúc Sinh.
Nhận 77được điện dthoại của 7Vy Tử hẹn 1tôi tới 72nhà hàng 8ăn cơm, 8atôi thấy 5Phúc Sinh 9cách đó d1không xa.
Cô f5ấy gọi 35điện cho a9tôi, nghe agiọng rất 6akích động: c“Hạ Trường ecNinh, anh 2muốn tôi 4làm bạn 64gái anh đúng ckhông?”.
Chuyện bnày không f4phải phong 1dcách của dPhúc Sinh, 6trước giờ cecô ấy luôn 1từ chối 47tôi. Nhìn 59thấy tôi, fcô ấy liền 74co cẳng ccchạy. Mẹ ekiếp! Cả 4đời tôi dfchưa bao 0giờ chạy 0đuổi theo 2con gái trên 3dphố! Không bbiết Vy 7Tử lại dgây ra chuyện 3gì cho tôi 5bnữa?
Mọi aechuyện phát 0atriển ngoài 4dự đoán 95của tôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn e6định đợi 0achuyện của 1Vy Tử giải fquyết xong 5rồi tìm 99Phúc Sinh f1để nói bvề quan d1hệ giữa 74tôi và cô 9bấy. Không fngờ trước 3flúc đó 5cô ấy đã 6dđi xem mặt 5tiếp, lại 1còn thích 6dĐinh Việt benữa.
Muốn 5giành người 5với tôi a0sao? Tôi 7cmuốn nói athẳng với 6dNinh Phúc 2Sinh, tốt 61nhất nên dtừ bỏ 05chuyện này 9đi.
Thỏ 6non tức 6aquá cũng 43biết cắn 91người. 8 © DiendanLeQuyDon.comPhúc Sinh 62tức điên 35cũng không 3dsợ trời 1sợ đất e6gì cả. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô ấy không abiết chỗ drượu cô 4ấy đập bđắt thế f8nào đâu, bbchí ít cô 8ấy cũng 0đã đập 66tan món đồ 42trị giá 8fmấy chục 8nghìn tệ.
Tôi d4thì không eatiếc chút btiền đó dalàm gì, d0thấy tâm btrạng Phúc 1cSinh vô cùng 87tồi tệ, ctôi thương 9xót, hối 9hận, không 3nên đùa 2cô ấy như 8thế.
Tôi 9cưỡi chiếc exe Harley bđi qua Đinh aViệt và 9cô ấy. 2 © DiendanLeQuyDon.comTên đó dquay sang 45liếc nhìn ftôi, không aphải nhìn cchiếc xe 2Harley oai fphong. Tôi b8cười nhạt, eĐinh Việt 07cũng không 8phải tay 3cvừa.
Tôi ecđể ý Phúc a3Sinh vì cô dấy có điểm 09hấp dẫn 1tôi. Lẽ 2nào tên dnày cũng 06biết thưởng 3athức? Có 1biết thưởng 76thức đi 8anữa thì 8Phúc Sinh 43cũng không 59phải người 0ccủa anh bta.
Vy d0Tử gọi 3điện kêu btôi tới bsiêu thị 8đón cô 63ta. Lúc lên 3xe cô ta 31thì thầm c3với tôi: 9f“Đinh Việt 8mua áo khoác 47hơn hai mươi 9tám nghìn 2tệ tặng 1Phúc Sinh”.
Tôi 9tặng cô 1ấy quần cbáo năm nghìn btệ cô ấy 3không lấy, c1hai mươi f8tám nghìn a7tệ thì 9lấy à? 74Tôi quyết 2dđịnh ngày amai đi tìm 3ePhúc Sinh.
Sự 42xuất hiện 5acủa Vy Tử 6bở thành 97phố này ekhiến tôi acảm thấy 7Đinh Việt 79không phải e6người đơn 0giản. Tôi 7giúp Vy Tử 8điều tra 3bvụ án, 01nhưng tôi dlại phát bhiện ra f5mối quan 0chệ vô cùng 1đặc biệt 30giữa cô 2dta và Đinh eViệt. Có d8lẽ do tôi f8quá nhạy 5acảm, tôi 1đã xem chiếc 5áo khoác 9mà Đinh fcViệt tặng fPhúc Sinh, 0đó không 0cphải hàng 0fake. Cách 39anh ta chơi 4mạt chưực avới tôi fcũng rất ecao tay. Tên 5này dám 3tráo đổi 1bài trước aánh mắt fquan sát 86của bao 36nhiêu người, 26tôi giả 5vờ không 3biết nhưng 3ftrong lòng dbrất hoài 3anghi về fthân phận ebcủa anh 50ta. Tôi quá chiểu về 5Vy Tử cũng cbnhư hiểu bangười nhà 6cô ta, tôi 3không muốn fPhúc Sinh a6bị tổn bthương. 78 © DiendanLeQuyDon.comTôi không cmuốn cô 2ấy và Đinh 8cViệt thành 1đôi, một 5phần vì 41tôi thích dcô ấy rồi, 0một phần 8vì sự thần ebí của 5Đinh Việt.
Tôi f7dựa vào f6các mối dquan hệ 6để điều 9atra Đinh 2aViệt, phát 4hiện ra 93vụ án của 9anh ta rất 30đơn giản. 3 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta là fbngười ngoại fctỉnh, những aachuyện xảy 98ra trước ekhi tới 6fđây không 48hề được 9ghi chép 20tường tận. a9 © DiendanLeQuyDon.comTối hôm ađó khi tôi aeđưa Phúc dSinh về 25nhà, anh bbta liếc dnhìn tôi, dánh mắt 1cấy người 4bình thường 9không thể ecó.
Vụ 03án buôn 5lậu vẫn c8có kẻ lọt 16lưới, nhưng eVy Tử chỉ 94nói với 5tôi Đinh 9Việt có d4việc phải 8rời khỏi 23đây. Cô dta không ecần nói 5drõ với 7tôi, tôi 5hiểu.
Sự 2ara đi của 25Đinh Việt 4cũng không 2phải chuyện cxấu. Bất 3kể với 5lý do gì 77đi nữa, 6Phúc Sinh e3cũng cần bphải vượt 18qua chuyện 60này, tôi dnghĩ đây 7có thể 84là cơ hội bcủa tôi, 7enhân cơ 76hội này f2bước vào btrái tim 53cô ấy.
Trước b7giờ tôi dluôn tưởng 73rằng Vy 6Tử là một 9người độ 9lượng, 5fnhưng thực e8tế chứng 05minh, chỉ 91cần có 3amáu ghen fethì người 11độ lượng c3đến mấy 5cũng trở 0thành bụng d2dạ hẹp 9hòi. Rõ ffràng nói 71giúp tôi 9fnhưng thấy btôi đối dxử tốt cvới Phúc 2Sinh, cô 84ta lại ra 0tay.
ở eCục Công 87an, cô ta 90cố tình 5làm khó cPhúc Sinh, 1không ngờ bsự nhanh 46mồm nhanh 1miệng của e0Phúc Sinh ađã khiến 4bcô ta không cccòn hơi b3sức mà 9abật lại. c © DiendanLeQuyDon.comTôi ở bên ecạnh nhìn dhai người anày đấu 7khẩu với 19nhau suýt 2fnữa thì e6cười văng acả răng.
Phúc dSinh không f1phải là e3mẫu người 3trầm lặng. a © DiendanLeQuyDon.comCó thể banhìn bề 25ngoài cô caấy thật dcthà nhưng e0không cứng 2nhắc. Cô 4ấy luôn 65khiến tôi fcười, là 6tiếng cười 63phát ra từ 52đáy lòng. fe © DiendanLeQuyDon.comTôi nghĩ, 6btôi cần 48phải thay 2đổi sách 5clược. Bây 8giờ nhìn 7thấy tôi 22là cô ấy 3có cảm 92giác ghét 5bỏ theo fphản xạ 8có điều 52kiện. Tôi 67đã suy nghĩ 59rất lâu, 80cảm thấy fchân thành 1một chút cvẫn tốt d8hơn.
Tôi 1ethực sự 2muốn hẹn 0hò nghiêm 8túc với ccô ấy.
Nhưng 78Phúc Sinh 12lại lấy 3sự chanh 5chua của bangười có 5học ra làm 2ftổn thương 9tôi.
Cô 5ấy chê bctôi văn 13hóa tiểu b5học, dùng 1những lời dvăn chương 3choa mỹ nói achuyện với etôi, mắng 6etôi lấy 6vợ chỉ b5dựa vào dtướng mạo 7chứ không 7chề có nét eđẹp nội 4etâm. Dù 69sao ông đây 7còn là học 6sinh lớp 2cnghiên cứu 95sinh MBA của 4trường abbố cô đó.
Học bTrung văn d8thì giỏi 6giang lắm 6sao? Tôi 2không học 7Trung văn 9thì vẫn 4anói tiếng cTrung Quốc 3dnhư cô ấy dđấy thôi! 5Nhưng cô aấy hiểu btài chính, 0fquản lý bcsao?
Cô 93ấy thực dasự coi tôi e5là một 8dtên mù văn d6hóa sao?
Cô 6ấy không 2abiết tôi 76thực sự 1bmuốn đi 06học, muốn cnghiêm túc 7học cấp bhai, cấp 2ba, học d1đại học. 42 © DiendanLeQuyDon.comNăm đó 3nếu không 22phải vì fkinh tế e6gia đình 4eo hẹp thì 9emẹ tôi dfnỡ để 73tôi đi lính b1khi mới bmười ba 6tuổi sao?
Một 3fbữa cơm 19diễn ra 00trong không fakhí ngột 0ngạt rồi c7ai nấy ra 1fvề. Cứ ddnghĩ tới dchuyện này 7là tôi tức 4điên, tôi d8mà tức efđiên không 32trừng trị 4cô ấy thì 9ckhông được.
Nếu 20tôi trực 0tiếp đi 3btìm cô ấy 11thì cái 79mặt này 8không biết dgiấu vào acđâu nữa, atrong lòng fcòn đang 8btức giận, b8đành phải eđánh từ angoài vào.
Các 7mối quan bhệ xã hội acủa Phúc 40Sinh vô cùng 02đơn giản. 3d © DiendanLeQuyDon.comCái lợi ecủa tôi 5flà nhiều 4bạn bè ebên ngoài, btôi có ý a7định quen ebbiết với 88Mai Sơn. 5 © DiendanLeQuyDon.comMai Sơn cũng a7là bạn 8tốt của 2cĐinh Việt, 7anh chàng 10này cũng a8là một 29người vui 2vẻ. Tôi 77không cần fbtốn nhiều fcông sức f2đã có thể b8kết bạn 1với Mai daSơn. Mục 89tiêu của 6tôi đương 2bnhiên không 5phải Mai 1Sơn mà là 6bạn gái dcậu ấy 3- Mai Tử, 94chính là 44bạn thân 7fcủa Phúc 5Sinh.
Cô 7gái này 6rất đanh 34đá, luôn 87bảo vệ cPhúc Sinh 10như con gà f5mái mẹ evậy. Tôi 6fphải mất e1hai tháng 8aròng rã ddmới khiến 3Mai Tử tin 6tưởng tôi 5là một 31người tốt.
Có 81lúc tôi 61cũng nghĩ, 8sao tôi lại 4cố chấp 5bchọn Phúc 33Sinh thế? edLà vì tôi 9dsi tình, 2ađã để 79ý cô ấy 5hay còn nguyên 62nhân khác?
Nhưng 5trong trái b9tim tôi luôn 0có một 28ý nghĩ nhất 7định phải a8theo đuổi fcô ấy. 98 © DiendanLeQuyDon.comTôi chán 11phải phân 5tích mục 06đích và 28nguyên nhân 7rồi, con 94người tôi ckhi làm việc 5là thế dđây, đã 21chọn mục 5tiêu rồi f4thì không 7cần nghĩ 9tới những bthứ khác aanữa. Bây 4dgiờ trong e0mắt tôi 0chỉ có eaPhúc Sinh, dtrái tim eđã nhận 2fcô ấy là cngười của fctôi rồi.
Có 50lần Mai 7aTử vô tình 26nói Phúc eSinh đang a4bị một 3tên ở quán 5trà bám dctheo. Tôi 68biết Phúc 01Sinh hay tới 54Du Tâm Trai 89uống trà, 7etôi cũng 6fkhông để 28ý lắm, 0ctôi không 2dcó ý định 38can thiệp 6vào sở 55thích của bcô ấy. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhưng Từ cThành Lượng 2bám theo 6fcô ấy thì 3tôi không 7thể ngồi dyên.
Phúc 44Sinh cũng crất ngoan, d6cô ấy tự 36mình né 6tránh Từ 23Thành Lượng.
Nhưng 7btên họ 7Từ này chình như 39có vấn 6đề, những 0lời từ b9miệng anh 1ta truyền b9tới tai 9tôi đã 4cvô cùng ekhó nghe.
Phúc 3Sinh không 56thể nào 6xảy ra quan dhệ gì với 1canh ta được, 8càng không 0thể để eTừ Thành 7Lượng chụp 2ảnh nude. ca © DiendanLeQuyDon.comChuyện này alà thế 66nào? Điều 4btra một 56cái là biết 9anh ta vốn 27có tiền 7án tiền 19sự. Buổi 66tối tôi edẫn mấy 1anh em tới dquán của 1Từ Thành 5dLượng. 5 © DiendanLeQuyDon.comTôi làm 2bnghề gì 8achứ? Nhìn 4là biết 2ngay quán 6của anh c0ta lắp đặt 4máy quay, dekết quả 4tôi tìm 4bđược trong 88quán anh aata những 94bức ảnh bmà anh ta 2cnói có thể alàm bằng 1chứng.
“Anh 6bằng này dtuổi rồi 77còn cô ấy f6chỉ là bmột cô 2bé mới 6bước vào daxã hội, 42anh không 3thấy mất 1mặt à?”. 9 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn e6mấy tấm 1ảnh liền 87phát điên 49lên.
Cái 30tên này 2bcòn không 2thừa nhận 08những tấm 8ảnh nude 4đó do anh dta ghép. f © DiendanLeQuyDon.comTôi nghi dcngờ anh 2ta có vấn 47đề về 39thần kinh, 3lời nói ddcó phần b2hoang tưởng.
Chẳng ccòn gì phải 37khách khí 3với anh dta cả. Tôi 8eđập quán 92của anh cdta, đánh 24cho một 94trận, cảnh 3cáo anh ta f4tốt nhất b6đừng xuất e7hiện ở 5thành phố anày nữa, cnếu không 1tôi gặp 16một lần 94thì sẽ eđánh một elần, mở 5ccửa hàng c3thì sẽ f9đập cửa ahàng.
Tôi 0fdặn các 4fanh em đi 04cùng không 5được loan 90tin này ra cngoài. Mặc 0dù chỉ bblà ảnh 87ghép nhưng 8một khi 75tiếng xấu 3loan ra thì 24Phúc Sinh bccũng không acthể chịu 67được.
Mai 06Tử biết 0fchuyện, 41là tôi cố 3bý để cô 94ấy biết. 5d © DiendanLeQuyDon.comĐương nhiên 8cô ấy sẽ b4đứng về 02phía tôi, famở rộng 76cánh cửa 48cho tôi theo 0đuổi Phúc cSinh. Nếu 9acô ấy nói dcho Phúc aaSinh biết 7acũng không f4sao, Phúc 1Sinh sẽ 6nhớ mối faân tình 5này của 7btôi. Nếu cfcô ấy không b1nói ra cũng fkhông sao, ctrong lòng 5Phúc Sinh 9sẽ không ecó sự ám 62ảnh này.
Tôi 0fvỗ vai Mai eeSơn: “Cậu cctìm được 05cô bạn 83gái nghĩa 92khí đấy. 5 © DiendanLeQuyDon.comở bên cạnh 62cô bạn 33gái thế 2này sẽ 62không khi dnào cảm 15thấy mệt 8mỏi cả”.
Mai 9fSơn cười 70vô cùng 5rạng rỡ. f © DiendanLeQuyDon.comMai Tử lại 4fthể hiện 18tinh thần dnghĩa khí 0ccủa mình aalần nữa, 63cô ấy hẹn 69Phúc Sinh 40tới Tử fĐằng Trà fLâu.
Buổi 0echiều hôm 5eấy, Phúc fSinh ngủ 1ngon lành f0dưới ánh 7nắng mặt atrời ấm 5áp trong cTử Đằng 2dTrà Lâu.
Trong amảnh sân b9yên tĩnh, 39ngay cả 71tiếng gió 19cũng dừng 8bước chân.
Lần 1đầu tiên 5tôi có cơ c8hội được 9ngắm nhìn 0cô ấy thật 2fkỹ.
Phúc 6Sinh không 34phải là b2người đặc 99biệt xinh d6đẹp, nhưng 3làn da cô cấy vô cùng btrong trẻo edưới ánh 86mặt trời, 2không tì 72vết, non 7mềm như aquả trứng 3dgà luộc avừa bóc 8vỏ. Nói 07chung, trong emắt tôi 75cô ấy rất 89xinh đẹp.
Tôi 6bngồi bên 6cạnh cô 6ấy, ngắm fcô ấy ngủ bngon lành, 9cảm giác 4chỉ nhìn 22thôi cũng 5không đủ. 53 © DiendanLeQuyDon.comMà không fphải là dnhìn không a9đủ, mà 44nhìn tới 4mức nuốt enước bọt. 8 © DiendanLeQuyDon.comMột cô 4gái thuần ekhiết thế 1này cơ mà! d5Quyết định c6rồi, cô 1ấy là của 1dtôi!
Tôi bvề nhà 9vòng vo hỏi dcVy Tử xem a7con gái thích d8hoa gì - d2Cô ta cảnh 4bgiác trả 4lời tôi: f“Anh muốn ftặng hoa f6cho Phúc 9Sinh à? Anh bphải tặng 8em trước 5chứ”.
“Em 0thích hoa 6gì?”.
Mắt 2Vy Tử sáng 6lên: “Hoa bhồng, chỉ 9cần một ebông thôi. 6 © DiendanLeQuyDon.comMột lòng 76một dạ”.
“Ừ, 5anh sẽ tặng ecnó cho Phúc f0Sinh”.
“Hạ 0Trường 6Ninh, anh b2ép người 2quá đáng!”.
Tôi d6thở dài: 5c“Vy Tử, fchúng ta 1không thể, 5hiểu chứ?”.
Cô dfta gườm 70gườm lườm 6tôi sau đó atruyền đạt 7lại ý của e6Đinh Việt, 47đồng thời fnói kế a9hoạch của 1cô ta cho atôi nghe.
Tính 7toán được 17lắm, để 3tôi nhân 0cơ hội 5này nhảy ebvào, việc 69lợi dụng fnày không 9làm không 25được. 7 © DiendanLeQuyDon.comLúc nhìn 8thấy Đinh 87Việt, nắm c9đấm của d4tôi đã 7blao tới 32không kiểm 3soát. Tôi acó thể d7tưởng tượng fđược nỗi d6đau của bPhúc Sinh. 8b © DiendanLeQuyDon.comSau này tôi 4fsẽ đối 7xử tốt 0với cô 02ấy hơn f5nữa. Loại 3đàn ông fnhìn thì c2có vẻ chân 08tình nhưng 9lại khiến 83Phúc Sinh 3drơi xuống bđịa ngục dnhư Đinh d6Việt, tôi acoi thường! Nhưng 6tôi nghĩ, a2sớm muộn 85gì cô ấy bcũng phải 8ađau khổ bmột lần, 9một lần alà được 10rồi. Có 4dthể tôi 2rất ích 6kỷ khi nghĩ 0rằng, Phúc 57Sinh bây cfgiờ rất 65cần một 41vòng tay 6ấm áp, ftheo đuổi 8cô ấy sẽ 7đỡ mất 8công hơn. b © DiendanLeQuyDon.comVì thế dtôi chấp enhận lời e1nói dối 0bcủa Đinh f8Việt. Tôi dcoi thường 3anh ta và b9nghĩ, cho 38dù anh ta c3muốn từ abây giờ 0trong lòng 3Phúc Sinh 9luôn có a7chỗ cho 24anh ta, thì 5tôi nhất eeđịnh sẽ akhiến hình 3ảnh ấy 83biến mất choàn toàn 70trong tim 7aPhúc Sinh.
Tôi a6đã suy nghĩ crất nhiều, 65ngoại hình ePhúc Sinh fchỉ bình 73thường, 5tính cách 58cũng không d9hoạt bát. 3c © DiendanLeQuyDon.comTại sao bftôi phải b2tốn nhiều fcông sức athế này e2chứ? Có 4thể là emỗi lần 67trêu cô 0bấy tâm 70trạng tôi 19đều rất 2vui, có thể 28là do Phúc 4Sinh hiền alành, ngây bthơ như b2một chú bthỏ trắng, abkhiến tôi 6có ham muốn 38dang tay bảo 87vệ cô ấy. b © DiendanLeQuyDon.comCó thể... b7 © DiendanLeQuyDon.comtôi cũng 4không biết f9nguyên nhân a7vì sao nữa. aa © DiendanLeQuyDon.comNói chung, 4tôi bị 2cô ấy hấp 70dẫn rồi. a4 © DiendanLeQuyDon.comvỏ quýt a2dày có móng 67tay nhọn, b0Phúc Sinh 8echính là fkiếp nạn 1cđã được 5định sẵn 2btrong cuộc c1đời tôi.
Tiếp 9theo đó 5tôi đã 03đặt ra 8hàng loạt 4kế hoạch, 26tôi nghĩ 8lần này 0fPhúc Sinh 28chắc chắn 7sẽ cảm 31động. Chiến dlược vượt b0trội kẻ bbđịch, chiến 52thuật mê ehoặc kẻ a7địch, tôi dnghĩ không fcòn gì sơ 9hở.
Khi afnhận bông c9hồng từ a5tay tôi Phúc fSinh vô cùng 80cảm động, 53tôi đắc 7eý lắm, cnhưng gương cmặt vẫn eerắn lại 34chứ không fhề mỉm dbcười.
Lúc 7acô ấy lên 87xe và chủ 90động mời 1btôi ăn cơm, 52tôi có liếc 7cnhìn cô 3ấy. Tối c6qua tôi đã 13nói, tặng 63hoa rồi bcmời cô 7ấy ăn tối, a0tôi đều e7đạt được 3một cách 3fdễ dàng. 6 © DiendanLeQuyDon.comXem ra, đánh 8trận và 4fnhững chuyện 2cgiữa nam evà nữ cũng e1chẳng có 7agì khác d0biệt, đều 6cần phải b2có sách e5lược. Trước c9đây những c5cô gái tôi cliếc nhìn 7một cái 15là ngoan 93ngoãn lại 8gần, chắc 6chắn không 6phải tình 6cảm thật, c9đó đều d8là vì gia 49sản và 2thân phận 98của Hạ 9Trường 9cNinh này.
Một 38ngày mai b1tươi sáng c3đang bày 50ra trước d8mắt tôi, 9bmặc dù 0là đêm ftối nhưng fatôi lại 6nhìn thấy 8ánh sáng 7sắp le lói b7rồi.
Điều cbtôi mong emuốn nhất c1đó là cô 8ấy chỉ a0buồn một blúc rồi 85mọi chuyện b7sẽ qua đi. 5e © DiendanLeQuyDon.comNhưng tôi alại quên 8dmất Vy Tử dlàm nghề cgì, cô ta f0biết hành 0tung của etôi, cuối aacùng lại 2chơi tôi 2emột vố fquá đau, 19khiến tôi bcó nỗi 44khổ tâm 3mà không 92thốt ra ađược, 82không còn 0fmặt mũi c0nào nữa.
Điều ecăm hận 8bnhất là, 1bcô ta nhân cacơ hội 4này đã enói ra tất fcả.
Phúc 7cSinh không 8akhóc, cô 1fấy bình ebtĩnh nhìn ftôi.
Ánh 96mắt ấy a5còn đáng 14thương hơn 2ánh mắt 09của con 9chó ghẻ fcủa tôi. 2 © DiendanLeQuyDon.comDường như 4bản thân 47cô ấy không 7bbiết nếu 8cô ấy không dkhóc được 2ethì sẽ 7cgiữ kín 2trong lòng 09mà sinh bệnh, 6nhưng tôi b0biết điều edđó. Làm 1sao tôi có 5thể để acô ấy đi cvề một 6mình vào 04lúc này d6được cơ 9chứ? Mặc akệ cô ấy dnhìn tôi 4athế nào, ftôi chỉ ecó một fý nghĩ duy 4nhất là etôi phải bnhìn thấy dbcô ấy khá cdhơn đã.
Tôi 6muốn cô 3ấy khóc 62thật to. 5 © DiendanLeQuyDon.comPhúc Sinh 99chớp mắt, 0không có blấy một 9giọt nước 8mắt, thần 7thái nhìn 12rất bình 5thường, c2nhưng gương 26mặt lại d3trắng bệch 94ra. Đôi emắt nhìn 1ctôi không 15chớp.
Bất 1dgiác tôi bnhớ tới arất nhiều 7engười do 2bị shock 5quá nên dtinh thần 4cphân liệt. dc © DiendanLeQuyDon.comTôi vô cùng bbhoảng sợ, anếu cô 4ấy mà không 9chịu khóc 3thì tôi 2phải đưa 3cô ấy tới c1bệnh viện. cc © DiendanLeQuyDon.comKhông ngờ dccâu nói 2bấy của ctôi lại bkhiến cô 4ấy bật 6khóc. Tôi 4athở phào danhẹ nhõm, 75nếu cô 28ấy không 1sợ đau 06tay thì tôi f6cứ mặc fcho cô ấy 0đánh đấm.
Đưa ccPhúc Sinh 1về nhà fatôi vẫn 23còn lo cô adấy đến 1nhà nhưng 3fkhông vào. 45 © DiendanLeQuyDon.comPhúc Sinh 26nghi ngờ 4tôi còn 3có âm mưu 2khác. Tôi 99nghĩ, qua 4những chuyện cfnày chắc 3acô ấy càng dghét bỏ 7tôi hơn.
Có 7điều, nhìn 1cô ấy về 94nhà rồi, 6etôi bật 0cười. Tôi d6đã nói 20trước với e7bố mẹ acô ấy rồi, achắc chắn bmẹ cô ấy asẽ nói 5dcho cô ấy dabiết chuyện, 62tôi không 34cần phải 0lo lắng 86nữa. Hơn enữa, tôi edđã giúp dcô ấy điều 49tra tin tức bvề Đinh 5bViệt, cô d5ấy xé cả chợp đồng d9đi rồi, 8anhưng bản dcủa tôi 2vẫn còn. 6 © DiendanLeQuyDon.comBất kể dthế nào 8đi nữa 6dcô ấy vẫn 7phải làm fbạn gái 6của tôi c0trong ba tháng.
Ba 28tháng mà ccòn không e4cưa đổ 4được một bcô gái ngây b2thơ sao?
Buổi dtối, anh 4ftrai cả 41của Vy Tử 36gọi điện 08tới, tức 3giận nói a6với tôi: 9f“Hạ Trường f4Ninh, cậu 93quên ơn 30sao? Cậu aquên ngày cđầu cậu 3cmở công 4ty ai giúp 6cậu rồi 49hả? Cậu cdám đối 86xử với 6Vy Tử nhà ebtôi thế 14sao?”.
“Em 9không yêu 7cô ấy, bdchuyện này cđâu phải 0aanh không 7biết”.
Anh 94trai Vy Tử 8thở dài 35rồi nói 55tiếp: “A 40Ninh, lão 8gia biết echuyện rồi. 9 © DiendanLeQuyDon.comCậu thừa 74biết ông 5cưng Vy Tử 67nhất, ông 57muốn gặp c2bạn gái dcủa cậu, 5ccậu dẫn c8cô ấy tới becho ông xem admặt. Người 6làm anh như 02tôi nhắc fnhở cậu betrước một 3tiếng đấy”.
Xem c2cái gì chứ, 41tính cách 8lão gia nóng bnhư lửa, cbênh con 0chằm chặp, 2lần này 1thì tôi 6thực sự d6đau đầu 5frồi. Bây agiờ làm 5dsao dám dẫn e7Phúc Sinh eđến gặp 1ông chứ?
Đừng 8nói không ddám, mà 6còn cần 5fPhúc Sinh 9egật đầu 22đồng ý b2nữa mới c4được. 6a © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 1ctôi liếc 2nhìn bản 3hợp đồng, 9tôi không fdnhịn được 10cười. Lần b3này phải fdựa vào 5nó rồi.
Tôi b9phải nghĩ era cách nào 8đó để 0cPhúc Sinh 57chủ động 7một chút b1nhỉ? Cách 0ftốt nhất c8là để 51cô ấy tự 6đề nghị, ctôi thuận a4lợi thực ehiện, mọi 3chuyện đều a6êm xuôi. c6 © DiendanLeQuyDon.comChuyện này 11khác gì 08chuyện cười echứ, làm 7gì có chuyện ccô ấy đồng 56ý?
Nghĩ 7ctới đây dtên cô ấy abật ra từ 8miệng tôi 7như có cảm 1bgiác muốn 9ăn tươi 3nuốt sống dvậy. Cô fấy là viên 0đậu Hà f4Lan nhai không bvỡ, nấu adkhông nát! 63Nhưng tôi 30lại có ccảm giác f0muốn nhai 0mà ăn chứ!
Có 11lúc vỏ 81quýt dày 06phải có fmóng tay enhọn, tôi damuốn nhai 35hạt đậu ddđồng này, 1nhưng cũng 11phải đưa 8nó vào miệng 4mới được. 4 © DiendanLeQuyDon.comTình hình bthực tế 71là khi tôi 3fnắm chắc dmọi chuyện 5rồi và dmuốn đi 59tìm cô ấy 01thì cô ấy cađã không 0còn ở đó 3nữa.
Cô 9ấy đã 5rời xa thành baphố này, f3bố mẹ ccô ấy thở bedài và nói 4fcô ấy bị 6ám ảnh d7tâm lý nên bmuốn thay 2đổi môi eatrường 6fsống. Cô 0ấy tới 6anhà chú 23thím ở cvùng Đông 1Bắc, nghe 1nói nơi 99đó có những 24cánh rừng 4bbạch dương 9bạt ngàn, 57mùa đông 8sẽ có những 95bông tuyết 0ftinh khiết, 24chỉ cần 1gõ tan băng ealà những ccon cá dưới esông sẽ 0nhảy vọt alên.
Bố cmẹ cô ấy 2cứ ấp 4a ấp úng, fánh mắt 1nhìn tôi c6như có lỗi, 30liên tục 4mắng Phúc 8Sinh vì ý e5định học 15tiếp của 59cô ấy không c1thực tế achút nào. 2 © DiendanLeQuyDon.comHọ còn b4dùng giọng bđiệu khách 66sáo của 5phần tử 8trí thức danói với e7tôi: “Phúc 79Sinh từ 1trước đến 5giờ nhờ fcậu chăm asóc, chúng 6tôi cũng bdvô cùng 94cảm kích”. Mặc 0edù nói thế 00nhưng trong 58những lời ahọ nói 8ftràn đầy b9sự bất elực và dkhẩn cầu. e © DiendanLeQuyDon.comHai người 54họ yêu 06con gái, 6dPhúc Sinh 9thì ương 77ngạnh nhất abquyết không achịu nhận 4lời yêu detôi, vì bthế họ 5chắc chắn d6sẽ đứng fvề phía 5con gái.
Là e3tôi nói 7cho họ biết b9“tin chết” 9của Đinh 3Việt. Họ 49nghe xong 4liền nhờ 8tôi sắp axếp ổn d2thỏa việc cnày. Lúc 3đó có thể 70họ coi tôi 0là cái cọc 8eđể Phúc cSinh bám 7flấy, hy eevọng tôi 3sẽ ở bên 0acạnh cô 3ấy, có 9thể để 80cô ấy nguôi 19ngoai nỗi abnhớ Đinh ffViệt, không d2ngờ Phúc fSinh lại 8ra đi.
Tôi bfcũng không d9ngờ Phúc eSinh lại 16dứt khoát 5như thế. f © DiendanLeQuyDon.comCô ấy không 5quên được 0Đinh Việt, 7hay cô ấy 2muốn tránh dmặt tôi? 2Tôi mong 81muốn kết e2quả là fevế sau. 4 © DiendanLeQuyDon.comDù sao cảm egiác tránh 9mặt tôi dvẫn còn 7fthoải mái a4hơn nỗi 3nhớ Đinh 1bViệt.
Trong 4blòng tôi 5thực sự 22rất khó 6dchịu khi 29cô ấy lại 26bỏ đi sớm 2fthế, bao dnhiêu kế 2hoạch tôi 84đã nghĩ 3csẵn mà bcchưa kịp bthực hiện 1thì cô ấy 45đã đi rồi, 0quá lãng 21phí tâm 2huyết của 6tôi. Sự era đi của 9Phúc Sinh 34giống như 0ctrời đang fnóng được 1dội một 2gáo nước 3lạnh, khiến 5bcái đầu 55nóng sốt 88của tôi fdtỉnh táo dhẳn.
Lúc 0biết tin 2ctôi thực f7sự rất 8hụt hẫng, dcảm giác 44trống trải 3etrong lòng akhiến tôi 4không còn 7tinh thần 1làm gì cả. f5 © DiendanLeQuyDon.comTôi thực 00sự chán 3ghét cảm 76giác này, 13nhất định 9tôi phải ctìm được 4cô ấy.
“Phúc 2Sinh tới fnhà chú ethím nó 0cho khuây 22khỏa cũng 25tốt, nó 3định thi a7nghiên cứu f0sinh ở đó”.
Lúc 5nhắc tới 3bchú thím bcPhúc Sinh, 93bố cô ấy a1có phần bné tránh dckhông nhắc ftới thành ephố nơi 7họ ở, d7tôi cũng ekhông truy dhỏi. Chuyện 3này quá 4đơn giản, 34bố cô ấy dchỉ có 7một người canh em, nhờ bcbạn bè 30điều tra b3một lúc 5là ra.
Tôi dmỉm cười cvà lịch 5sự hỏi, dbố mẹ dPhúc Sinh 34vội vã 3trả lời 61một câu efhỏi không bliên quan 56lắm: “Hai 8bác muốn 5nó thi trường ftrong thành 5phố thôi, 3acó ai biết d5nó có thi deđỗ hay ekhông chứ”. Tôi 2fhàn huyên 5mấy câu fnữa rồi 9về. Câu a4trả lời fkhông phải 2alà đáp dbán này khiến 9tôi hiểu dfnỗi lòng 07của những fngười làm ebố làm 58mẹ. Chắc c6chắn Phúc 1dSinh đã fenói cho bố 2fmẹ cô ấy 1abiết tuyệt 6đối không 9bao giờ 0cô ấy thích 02Hạ Trường ccNinh tôi, bnếu không 15thì bố 47mẹ cô ấy dkhông giấu dekín mọi echuyện tới 9vậy?
Lúc 1đi ra khỏi 56ngõ, tôi 8dđứng lại 33dưới gốc 18cây ngô 5đồng một ehồi. Bao 5alần đưa 6Phúc Sinh 3avề nhà, a3đứng nhìn 0theo bóng 69cô ấy, 94cái đuôi 5tóc cứ 6lắc qua dlắc lại ebgiống như 0bmột chú 5chim sẻ bfra oai. Cô 3ấy chưa 3ebao giờ aaquay đầu flại nhìn 0tôi, sau 5anày, cô fấy có quay 3đầu lại dakhông?
Tôi 5gọi điện fcho Mai Tử. c © DiendanLeQuyDon.comKhông phải betôi muốn dhỏi cách 1liên lạc 91với Phúc 53Sinh, cũng 3không phải cmuốn biết 86cô ấy tới 65nơi nào 20ở Đông bBắc, tôi 9dchỉ muốn fxác nhận e6một việc, 10liệu cô 60ấy có quay 97đầu lại?
“Đừng fhỏi em, 6em đau lòng 7alắm rồi, ackhông ngờ fem lại nghe 4tin này từ cemiệng anh!”. d © DiendanLeQuyDon.comMai Tử tức 8giận nói.
“Anh 7cũng đau dblòng lắm, e3tối nay 84cùng Mai eSơn uống 13rượu với 95anh nhé”. 53 © DiendanLeQuyDon.comNgay cả 5Mai Tử mà 8cô ấy cũng 5fgiấu, lần d8này ra đi bquyết tâm 8cquá. Cô 6ấy không equay đầu 0lại, tôi 2chỉ còn 6cách đuổi 3theo cô ấy 9dmà thôi.
Dù fcó đi đâu e6xa thì nơi 5này vẫn 67là nơi cô 5ấy lớn 51lên từ 7ftấm bé. 20 © DiendanLeQuyDon.comDù có đoạn 19tuyệt thế eanào, nơi 5đây vẫn 65còn bố 4cmẹ và bạn 11bè cô ấy. 38 © DiendanLeQuyDon.comCâu ấy 31nói thế 93nào nhỉ? 22Hòa thượng 9chạy nhưng 87chùa sao 28chạy được.
Tôi 1acần phải 0cxiết chặt cetấm lưới anày lại 7mới được.
Tôi 9đã thành 86công trong 50việc hẹn adMai Sơn và 5Mai Tử ra bangoài, để ehọ thấy f6được bộ bdạng thảm 5hại của 9tôi thế 7fnào. Có 9thể khi 2Mai Tử liên fflạc với 3acô ấy, 35sẽ kể 37cho cô ấy fnghe, ngày 7này tháng cdnày năm bnày sau khi bdcậu đi, 7Hạ Trường 0eNinh đau 44đớn, tuyệt fvọng thế a0nào, chỉ 1ebiết uống 4rượu để 3cgiải sầu 1thiên thu. 3e © DiendanLeQuyDon.comCó lẽ, 9emột ngày 9nào đó 7bsau này, 1achuyện nhỏ 33này sẽ 56trở thành c2điều khiến etrái tim 7cô ấy cảm edđộng.
“Hạ 39Trường f3Ninh tôi acó chỗ 1fnào không bxứng với a5cô ấy chứ?”.
Mai 5Tử cười, ebàn tay cầm 2cốc trà 9dkhẽ run 7run: “Ai 28bảo anh 1ngay từ 2lúc vừa 1bắt đầu 59đã khiến aacô ấy nghĩ banh là tên 1lưu manh cđầu óc a8ngu si, tứ a2chi phát 9triển, thích 9giở trò 3chứ”. f © DiendanLeQuyDon.comTôi nhớ 6tới Đinh fViệt, bất bgiác “hừ” fmột tiếng fcoi thường. 30 © DiendanLeQuyDon.comCao hơn tôi, 5đẹp trai 9fhơn tôi 25thì không bphải lưu amanh chắc?
“Tôi 81đợi cô dấy”. Khi enói câu anày tôi 8bhy vọng anó có thể atới được 7ftai Phúc 58Sinh. Nhưng 9ekhi lời c1đã nói 0ra, tôi mới b0thực sự fbcảm thấy 7nó đúng dvới tâm etrạng của 6mình bây dgiờ. về fctới nhà, 22tôi đứng ctrên tầng 55thứ ba mươi 1cba, gió thổi a3từ bốn ephương tám 61hướng tới, fnhững ngôi 2sao trên 7abầu trời 0sáng lấp 7lánh, dường enhư ở sát 9cạnh bên 6tôi. Những a0chiếc ô atô ở dưới eđất giống enhư những 8con gián, eđang lầm 4lũi lủi 8đi thật 7nhanh.
Đêm dkhuya ở 01thành phố 9yên tĩnh 6lạ thường, bgương mặt 8Phúc Sinh b1hiện ra ftrong tâm 5ftrí tôi 8rõ nét hơn 4bao giờ 6hết. Tôi 0nhớ lại 4hình ảnh acô ấy cắn 67môi dưới 1khi đưa 7tay đón d0lấy bông chồng, gương 8mặt vô fcùng cảm b0động và edịu dàng. 0 © DiendanLeQuyDon.comNói tôi e5là lưu manh fà? Khi xuất ahiện trước e6mặt cô 1ấy một c0lần nữa 3nhất định btôi sẽ b1là quân bftử. Cũng 3có thể 2là ngụy 1quân tử, 13chỉ cần ccô ấy thích b2là được. Sách 8trong phòng 4đọc của 8etôi phần 3lớn là fsách quân 71sự và một 1fsố sách dchuyên ngành. 7 © DiendanLeQuyDon.comTôi mở d5ngăn kéo 4lấy ra một c3cuốn sổ 3da đen.
“Phàm 75trọng ngoại 33giả chuyết 06nội”. e © DiendanLeQuyDon.comĐược trích 0dẫn trong 9sách Liệt 40tử thiên bHoàng đế, 05có nghĩa 9là ai coi 6trọng bề 93ngoài thì 9nội tâm enhất định 6sẽ kém ffcỏi.
“Vô 8tham nghiệm aenhi tất 4chi giả, 8ngu dã; Phất 6năng tất 56nhi cứ chi 71giả, vu 7bdã”. Trích d1dẫn từ 52sách Hàn dPhi Tử thiên 6Hiển học, ecó nghĩa alà người 6không hề fsuy nghĩ ccmà đã đưa c7ra kết luận 52đó là người 5ngu xuẩn, 1lấy một d5việc không 1fchính xác alàm chứng a0cớ là lừa 1dối người 3dkhác.
“Thanh bthanh nhi etiện thể, etú ngoại 6fnhi huệ d2trung”. a9 © DiendanLeQuyDon.comTrích dẫn 22từ Tống abLý Nguyện dquy Bàn Cốc 3etự của 3Hàn Dũ, 87dùng để 5khen ngợi 83người có bthân hình 0cnhẹ nhàng, 9ngoại hình bbthanh tú, 71lại là ebthông minh.
“Tằng cekinh thương 6hải nan cvi thủy, 2trừ khước 40vu san bất 39thị vân. 89 © DiendanLeQuyDon.comThủ thứ choa tùng 44lãn hồi 85cố, bán eduyên tu d2đạo bán 73duyên quân”. bd © DiendanLeQuyDon.comTrích từ 18Ly tư của 6dNguyên Chẩn, c2có nghĩa alà trong 2lòng không ecó ai sánh 2được với bcô ấy, 7athì dù có fgặp bao 60nhiêu người 77đẹp đi fnữa thì fcũng không c5có cảm 8hứng gì.
Sau bekhi Phúc 2Sinh mỉa 3mai tôi vô bvăn hóa, 3dtôi đã 8sống chết 2dhọc thuộc 2lòng những 7câu này, 5bluôn muốn 65vớt vát b8thể diện 54trước mặt ecô ấy.
Nhớ 25lại hôm 7đó khi tôi 0nói lưu bloát mấy 15câu này 19trước mặt 92Phúc Sinh, 8vẻ mặt cngạc nhiên 0của cô fấy khiến f0tôi bây 0giờ vẫn 40còn sung 7csướng. 73 © DiendanLeQuyDon.comKhông học cnhiều nhưng c8cũng biết 86mặt chữ, 6có ai sinh c6ra đời 4là nhớ ađược mấy dccâu này eđâu?
Tôi 2mở Tổng 1tập thi ftừ Đường 0Tống, tùy 72ý lật một 34trang, đột fnhiên nhìn 8athấy một 95câu trong dbbài Vọng 53Giang Đông 7fcủa Hoàng 6dĐình Kiên: a“Đăng d0tiền tả eliễu thư cvô số, atoán một 6cá nhân 80truyền dư” 8(Trước 9đèn viết cbao thư, 29nhưng chẳng 4có ai để 61gửi). Bất 1giác trong clòng có fdcảm giác 21buồn thương ddvô hạn.
Ném bccuốn sổ 65vào ngăn 50kéo, tôi 2ra ngoài 9châm một 0điếu thuốc, esau đó dữ 5atợn nói 3với chính 5mình: “Hạ eTrường 2dNinh, mày 69còn nghĩ 21tới chuyện bmất thể 57diện sao? b7Không cưa 1được cô 7ấy, mày 8elà cái thá 69gì chứ?”.
Em 9trai khuyên 9etôi, loại 2acon gái nào 3chả có, 5sao anh cử 23phải theo 2đuổi Ninh dPhúc Sinh 62chứ? Phúc eaSinh là kiếp 9nạn của 7tôi, gặp 0cô ấy thì 4bchính là 6bcô ấy thôi.
Tôi 04cũng muốn equên cô 1eấy lắm, f5nhưng từ 58khi cô ấy 3ra đi, nỗi a6nhớ của e1tôi chưa e0bao giờ f2nguôi. Tôi 4nhớ lúc 0cô ấy cười, 51lúm đồng btiền xinh f8xắn hiện f4ra, nhớ edcả gương efmặt trắng 15trẻo của e6cô ấy nữa. 92 © DiendanLeQuyDon.comở bên cạnh 6cô ấy mọi cethứ đều etrở nên 8vô cùng fathú vị.
Tôi avẫn qua dlại với 3Mai Tử như e7cũ, cô ấy a3cũng không 2biết tin 1tức gì f8của Phúc dSinh. Điều fnày khiến c8tôi canh fcánh trong 0lòng. Phúc 91Sinh thật faquyết đoán, 07cô ấy muốn 2cắt đứt 9mọi liên d8lạc sao? f9Tôi nhất 3định không 3để cô 51ấy được f8như ý.
Tôi atới Đông bBắc, tìm 5đến nhà 53chú cô ấy 74rồi nhưng d2lại do dự, aatôi sợ 99Phúc Sinh 7sẽ hoảng b2loạn, nên enghĩ rồi clại thôi, 2ftôi tìm eegặp cậu 78em họ Phúc cSinh vậy.
Bảo 36Lâm là một ebé trai vùng 8Đông Bắc 1erất thật ccthà, thông 1minh.
Bảo 2Lâm biết 3tôi và Phúc 8fSinh cùng e9tới từ 7một thành 4phố nên a8đã kể 34cho tôi nghe 7nhiều chuyện fevề cô ấy. 8c © DiendanLeQuyDon.comHình tượng 1Phúc Sinh ctrong lòng 90cậu bé 6rất vĩ 56đại, cái 3gì cũng 3biết, vừa 96xinh đẹp, b7đáng yêu c9lại thông 6minh. Phúc 4Sinh trong 51lòng Bảo cdLâm không 75phải là echú thỏ dcon mà tôi equen biết 3trước đây, 19cô ấy vô 2cùng vui 1vẻ.
Nghe 0xong tin này cdtôi quyết 90dẹp bỏ ceý định dtới gặp 4cô ấy, 3etôi chỉ eở lại efvài ngày 2rồi trở d4lại, dù 2dsao gần 7ngày thi 4cô ấy cũng 1phải về.
Bảo 09Lâm hỏi 3tôi: “Thành 8phố của 4chú có một dngười ngu ddốt rất 9giàu, chú 5có quen không?”.
Tôi 92kinh ngạc.
“Chị d2cháu nói 6ông ấy 3tên là A 7Đấu, ngu 45dốt y như 2Ba Y lão 91gia, không 93tin tưởng 6người khác, | |