Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn) - Điểm: 5
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


images


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG c1: CÁI ĐỒ 8bHÁO SẮC 4QUÊN BẠN!

1.

Đáng 5ghét! Tức 57chết đi 7fđược! 7Sao mình 26lại xui axẻo thế 2cơ chứ!? 01Đồ chết etiệt! Tại 0sao chỉ 8phạt mình f3ình dọn 3ẹp nhà 2cệ sinh? aơn nữa… 60ơn nữa 6òn là một 2fháng! Đúng f2à quá đáng 8hật mà! e8õ ràng không 3hỉ là lỗi 4bủa mình, 04đều là afo cái tên 88đó hại! cdất cả 26à tội của fàn Thừa cầm! Là 1fắn đã 7ại mình ca nông nỗi 82ày! Đáng 72hét! Sống 9rên đời 2fày mười 30ảy năm dồi chưa 27ao giờ nhận 5được “ưu eđãi đặc 1iệt” kiểu 3bày! Hàn 1hừa Tầm, 3aa không tha 65hứ cho nhà 0gươi! Ôi 57ẹ ơi! Tức 21hết mất 88hôi… hu… 8fxui xẻo 17quá đi!!!

U a6hu… mình 5bđúng là c9xui xẻo bfchết được!

Tôi 0tức giận 7đùng đùng 6dọn dẹp 87sạch sẽ bnhà vệ 30sinh, trong 62đầu không 73đừng được 7hồi tưởng elại chuyện exảy ra cách 50đây một 5giờ…

Bắt 4đầu quay 77ngược lại…

“A! bMình sắp 94trễ rồi!”

Tôi e0“ối” 67một tiếng 67bò dậy abkhỏi giường, e6thấy trên admàn hình 0điện thoại edi động 8hiện thị 47 giờ 50 9phút, suýt etí nữa 1là thổ cehuyết.

Mẹ 76ơi! Phen 7này chết 1chắc rồi!

Đáng fghét! Cái 3đồng hồ 6báo thức fechết tiệt d6lại bãi 46công với 2mình! Tức 02chết đi eathôi! Bữa 3bsáng cũng 66không ăn, 7cđến xe 1buýt cũng 4không bắt ckịp! Càng 70quan trọng e3hơn là đến afcả đầu a0tóc cũng ckhông có a9thời gi­an 0chải chuốt c1cho đẹp c6nữa! Huhuhuhu… 1fHình tượng 57của tôi, d7hình tượng 06của tôi­iii! 29Trời ơi! a0Sao mình 81lại xui 5xẻo đến dthế!

Chạy f9chạy chạy! f2Tôi chạy 5chạy chạy!

Đáng 1chết! Tôi 52chỉ có c7thể liều bmạng chạy c3về phía 2trường 6học! Ông 1trời ơi, b0hãy phù bahộ nhất fđịnh đừng 50để con ftrễ học! 9Làm ơn làm 75ơn! Không bthì con chẳng 1biết sẽ 2cbị giáo abviên chủ 12nhiệm đáng 2sợ răn 34dạy thế 2nào nữa!

Tôi, 9Doãn Đa 04Lâm, năm dnay 17 tuổi! 9Bố, mẹ 97và em trai 8đã đi du 2lịch vòng b6quanh thế 5egiới rồi, ddchỉ còn edlại mình atôi ở trong 3ngôi nhà 19rộng lớn 7trống trải b0đó thôi!

Thật 2ra… họ 9cũng đã 59rủ tôi 7dcùng đi 4du lịch, 7chỉ có 8fđiều… 8chỉ có dđiều tôi 92từ chối chọ rồi, 1là vì có 0lý do không cfmuốn rời 58khỏi nơi e8này… hơn d4nữa… là fmột lý 72do vô cùng 9quan trọng.

“Này! 7Doãn Đa fLâm…”

Một ebgiọng nói 5quen thuộc 1không lẫn 36vào đâu 67được vẳng 5đến từ 03sau lưng.

Nhìn 2đi nhìn 2đi, nhắc 91Tào Tháo fdlà Tào Tháo 55tới, tên e5đó chính flà nguyên 4nhân mà ctôi không 5muốn rời 2fxa đấy.

“Doãn 9aĐa Lâm! 5Cậu phải dđợi tớ 4fchứ! Có 9dnghe không 9chả? Này! dTai cậu 51bị chó dgặm rồi 19à?!” Giọng 6dnói đó 3từ sau lưng bdnóng nảy 79nhe nanh giơ 6vuốt vọng 08tới.

Hu… 6Không phải e4tôi không 2dmuốn quay 5flại đợi 1dcậu ấy… dachỉ là…

“Tớ asắp trễ 0học mất brồi, Hàn e3Thừa Tầm! 7Năn nỉ 96cậu đừng acản trở 6có được dbkhông? Nếu btrễ thì 0tớ phải bblàm thế 37nào?” Tôi 44vội vàng 9hoảng hốt 6hét to lại, ebcàng tăng 5tốc độ abước chân 1achạy nhanh chơn.

Không 60sai! Tên cfnày là Hàn 0Thừa Tầm, e8là bạn 4ethanh mai 0trúc mã 7từ nhỏ 5bđến lớn bacủa tôi, bcũng là 84người mà 65từ nhỏ 8tôi đã bthầm thương 7trộm nhớ, 71chính xác 2mà nói, 7cả đến abản thôi edtôi cũng 00không biết e9rốt cuộc 6là thích 9ecậu ta từ 9khi nào nữa. 53 © DiendanLeQuyDon.comNói tóm clại, khi 4dtôi phát a6hiện ra 5điều này cbthì tôi dđã sóm 8mơ mơ hồ e2hồ thích 9cậu ta mất 3rồi!

“Này…… 8Doãn Đa cLâm, cậu 90đứng lại cdđó cho tôi! 5aCó nghe chưa 0hả? Dừng d2lại! Cậu 67muốn chết 83rồi phải e3không?” 7Hàn Thừa 95Tầm sau dlưng tôi cvẫn cố 21chấp gào flớn.

“Xin 9clỗi mà, dThừa Tầm, 62cho dù cậu cnói gì tớ bcũng không fathể dừng eflại được, cvì tớ chết acũng không 3thể trễ egiờ được! fA…” Tôi 58tuyệt vọng 84kêu lên 5emột tiếng, 6định thần b4lại thì 1phát hiện 6fmình đã 1bị Hàn aaThừa Tầm 3đuổi kịp, 83nhấc bổng 2alên.

“Doãn fĐa Lâm cậu 5bmuốn chết 6rồi hả? 2Cậu lại 24dám bất e8chấp mệnh 5lệnh của 61tôi à? Tôi d5thấy da ecủa cậu dlại ngứa 1ngáy rồi fphải không?!” eHàn Thừa 7Tầm nhấc 75bổng tôi 1lên lưng 8chừng hệt bnhư tóm 00một con 9chim vậy.

U 1fhu… thượng 00đế ơi! 5Cảm giác emất đi 1lực hút e3trái đất 5quả không adễ chịu 92tí nào! 61Hai chân 4tôi giống ddnhư hai cọng cdmì vùng evẫy tuyệt 24vọng giữa 6bkhông trung.

“Này…… 5thả tớ 6xuống thả 2tớ xuống, btớ sắp detrễ rồi! 4A! Cậu xem 33cậu xem 60kìa! Đã cđến giờ 13rồi! Hàn cThừa Tầm! 4Cậu còn 0không mau 69thả tớ fxuống!” 35Tôi liều bemạng chống 7cự trong d5tay cậu 2ta, bị nhấc fclên giữa a8chừng thế benày đúng 1flà mất fmặt quá!

Thế 5elà…

Hai cđứa chúng catôi giữa 6đường 5dồn ào lộn 4dxộn như 68thế đến 3hơn hai mươi 3phút…

……

……

Đức eMẹ Maria 15của tôi bơi!

Hừ f4hừ… hừ bhừ… cho 9nên à, chỉ 65có mình btôi bị ctrừng phạt ddọn dẹp 41nhà vệ 2fsinh trong ethời gi­an 60kỷ lục b81 tháng!

Đáng a5ghét! Đáng f1ghét! Xui 57xẻo! Xui 47xẻo!

Điều dcàng khiến b6tôi bực 1bội hơn 9là, tại 18sao cái tên ftiểu tử f4thối Hàn 6fThừa Tầm 0đó lại 7fkhông bị fphạt chứ? fcRõ ràng 24là đều 81trễ giờ 3bnhư nhau, ctại sao 3fchỉ phạt 8có mình 4tôi? Thế cađúng là 58quá không 4công bằng!

Để 08nghĩ thử 31xem… chẳng 4lẽ mẹ b7hắn ta lúc 5fTết đã 3tống nghẹt 2phong bao 7cho cô giáo 4brồi? Wa ea… đúng cclà việc 1clàm bỉ dổi!

2.

Trong ebnhững tiết 4học vô 6vị, tôi 3chỉ có 3thể cùng afđám bạn f7chuyền đi 0những mảnh f1giấy nhỏ 11cũng chán f9ngắt chẳng 2kém, may 25mà sau lưng 5cô không ecó mắt, 8chứ nếu 1bị cô phát 1fhiện ra b9những mảnh f0giấy đáng 1ayêu cứ 7bay qua bay 3lại, tôi besẽ liên 3lụy đến akhông biết dbao nhiêu 67nhiệt huyết 20tuổi thanh cxuân đây 0(làm việc 4xấu thì eđể lại 2tiếng nhơ cvạn năm f4mà).

Hai 15tay khoanh 7alại, thở 06dài…

Chẳng 6bao lâu sau, 5ctiếng chuông 13ăn trưa bfgiống như 0dphát điên 0reo lên lanh clảnh, phòng bhọc thoắt 99biến thành 3một tổ 3chim sẻ 28ồn ào.

Đúng 41lúc này, 1cửa lớp dhọc của 46chúng tôi 47ầm một 73tiếng bị 4cmột người bnào đó 85đẩy mạnh bra, sự xuất d2hiện của dangười đó 6fchính là 06cảnh tượng d4gọi là esao chổi cHarley đâm 8vào trái e1đất, cái 2btên con trai 05trăm năm 89cũng khó 2egặp được 8một lần 30ấy.

“Vũ 6cTuyết, Vũ 12Tuyết, chúng 3mình ăn 4cơm chung 2đi!” Thừa 1Tầm nhe 61răng cười 2ôm hộp c4cơm trưa eachạy đến abên Thành cVũ Tuyết.

Ớ… a4quả nhiên dalà cậu d2ta!

“Bạn 2đến rồi, ebThừa Tầm. 01 © DiendanLeQuyDon.comĐược thôi, 11chúng mình fccùng ăn 4cnhé!” Vũ 3Tuyết đặt e9cặp mắt c1kiếng gọng 9eđen vẫn 3ddùng khi 5học xuống 7cbàn, mỉm 9ccười đón 2lấy hộp 54cơm của aThừa Tầm.

Cắt 2d- ớn cả 5da gà đây 97nè! Nói 8dgì mà khoảng c2cách sinh 7dra chân thực fdđẹp đẽ, 7cđúng là 0thối hoắc! a3Người ta 2hai người 31ngày ngày 22gặp nhau e4đến phát fchán cũng 4chẳng có 15rạn nứt 8nào nữa 2là… hơn b7nữa tình 20cảm mỗi bngày mỗi bấm áp thêm. 97 © DiendanLeQuyDon.comHây hây… 47Thừa Tầm cđúng là 5buồn nôn! dGọi thân 0mật như dthế, sợ 4người khác ekhông biết cđược mối aquan hệ 4của hai a0người hả? 0Xì!

Hứ! afTôi không 2bthèm để d5ý đến 3cảnh tồi ctệ đó fnữa, mở 9fhộp cơm 31của mình 5dra ăn.

Nhưng 2… haizzzz f… tôi cúi ecthấp đầu, fvừa nắn 4nắn lại 0emấy miếng 6dlòng trong fhộp đồ abăn vừa 9buồn rầu 8cnghĩ đi cnghĩ lại… 82đành phải 3bthừa nhận emột việc, 00đó là gương 9mặt của f4con nha đầu c7Thành Vũ cTuyết ấy cbrất dễ 64thương. 3 © DiendanLeQuyDon.comTuy không 85thể coi e5là mỹ nữ 2tuyệt sắc 7nghiêng nước 2nghiêng thành, a8nhưng có 1thể tính 8là ưu mỹ 9xinh tươi…… c6Một đôi 8mắt to đẹp 5như búp 53bê, hàng 81lông mi cong 09rợp uốn 8bnhẹ, sống amũi cao như ecủa các 6tài tử 8dminh tinh 92Hàn quốc, 5đôi môi 60nhỏ xinh 9ahồng như ccánh anh e6đào, lại 33còn có mái 9dtóc vừa 7dài vừa 51đen nhánh a4như công 9chúa bạch 2tuyết nữa… a6Điều khiến b2tôi không bthể tin 54nổi là, 99bọn Hiền 4dChu đều 3nói Thành 70Vũ Tuyết 2erất giống 16tôi trước 6đây, tôi anghe xong 3suýt tí e1nữa nôn 5hết bữa dasáng ra ngoài.

Gì? 5Thành Vũ 47Tuyết giống etôi?

Chà… a5không thể bkhông thể! 18Đây căn c3bản chính 5dlà trời 1đất khác c2xa nhau! Đúng 9thật là etruyện cười 9quốc tế! 02Nếu như 4thế, chẳng 5phải nói 12người Thừa bfTầm thích 2là “tôi ftrước đây” 04à?... Xì… 3có nhầm 32không đó?... b2 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa 67Thành Vũ 6Tuyết rất 84dịu dàng 6rất ân 8cần với 7bThừa Tầm, ddkhi trời 74lạnh thì dmua cà phê 01cho cậu 5ta, trời enóng thì 55mua cho chai 0co­ca lạnh… 75so sánh à, 5tôi căn cebản đấu ckhông nổi 12cô ta…

Chẳng 2trách Thừa a0Tầm thích acô ta đến 3thế… so bsánh với 3cô ta, cả 6đời tôi 4ecó thể 44cũng không 36hi vọng 6gì nổi!

Nghĩ 4đến đây, e5tôi hơi 59buồn phiền 5thở ra một 7ahơi dài.

“Ôi… fbĐa Lâm, 9đồ ăn ccậu làm 1fnhìn ngon 4quá!” Đúng 06lúc tôi a5đang thở 7dài, Hiền 2Chu ngồi 8bên tròn ehai mắt 65nhìn vào 27hộp đồ 2ăn của 0atôi tò mò, 0atôi thật 9rất sợ e1cô bạn 6bkhông cẩn 0thận sẽ 88rơi cả 1fnước miếng 9xuống mất!

“Ờ… bcậu muốn 9ăn không?” 6Tôi vội 95vã rời 0khỏi những fsuy nghĩ 0để trở 7về với d7thực tế, 9tôi nháy anháy mắt, c1dùng đũa dchấm chấm 3vào hộp ecơm.

“Muốn……”

Cái 5đó, không 88phải lừa cgì các bạn 1độc giả c6đâu, cái aecâu “muốn…” bbở trên fấy là do 99cái tên f5đáng chết 7Thừa Tầm 3cnói đấy, 05còn nhào btới cười cvới tôi dthấy mà 0ghê, lại 2cđặt mông dxuống ngồi etrên bàn 85tôi lựa ctới lựa 8elui trong 39hộp cơm 44nữa chứ.

Trời 2ơi! Món 85lòng yêu cquý của 41tôi!!!

“Này a0này này! 7Cậu làm dcái quái 84gì thế 8hả? Tớ 11đâu có bnói cho cậu 21ăn đâu! d9Đủ rồi b3đó, này! 6fNày! Trời aeơi, đũa 1của cậu bccó vệ sinh 6không hả, 0đừng có 6fbới lung dftung trong b9hộp cơm dcủa tớ 6chứ! Cậu 9không biết 6abệnh si­da clây nhiễm 02từ khoang 6miệng hả?!!” 9Tôi giằng 0elấy hộp 9cơm yêu bquý của 1mình tránh 6cậu ta đang fthở háo 0hức vì fthèm ra xa.

Cái 0tên này 7rốt cuộc dcó ngốc d2không vậy 8btrời? Quả 8là ngốc 26gấp đôi! 0Tôi đúng 2là bị cậu fta làm cho dtức muốn 9chết được!

“Doãn fĐa Lâm, 5cậu đừng 22có nhỏ 5mọn thế, 67ăn có chút elòng thôi 1mà, có gì dghê gớm 26đâu. Thật blà, chúng 1cta chẳng bfphải là ebbạn sao?” 30Vừa nói 4cậu ta vừa 83ngoác mồm d2ra cắn tới, 1suýt tí 67nữa là bcắn luôn 0vào tay tôi 3bđang cầm 8hộp cơm.

Nhóp danhép nhóp 5bnhép!

Thừa 0Tầm tọng 0cmột đống 7vào miệng 03rồi sau 9đó còn 9gắp thêm 64mấy cái? cChạy đến atrước mặt 9Thành Vũ bfTuyết, tên 7này, dám 3fđem đồ d3ăn của f8mình cho dngười yêu 0hả? Quá 53đáng thật 3mà! Hu hu…

“Vũ cdTuyết, Vũ 9Tuyết, mau 1thử cái 0này đi, 0evị được 62lắm, mình eăn thử f6rồi, không dcó độc 4đâu, yên aftâm yên ftâm!” Thừa fTầm dùng 9thái độ 6dịu dàng 19cực kỳ, 9chưa bao 77giờ nói 5với tôi fcđược như athế.

Chiu 7chiu! Chiu echiu!

Tôi 72cảm giác 5trên đầu b0mình có 22bao nhiêu 1dlà nộ khí 9đang bốc 5lên phừng 8dphừng!

Tức 82chết đi bdđược! 2Tức chết 9đi được!

Hàn 3Thừa Tầm! bbTa nguyền frủa nhà cngươi suốt 87đời cũng ackhông bao 7giờ có 1được tình 6ayêu chân bdthực! Hứ!

“Được 3rồi, cám 4ơn bạn, 8bThừa Tầm!” 69Vũ Tuyết 03gắp miếng flòng, híp 86mắt cười.

“Ồ… 3hà hà hà cdhà… thì 3ra lúc Thừa 35Tầm cười, dphía dưới 2amắt có 5hai lúm đồng 27tiền, đáng cyêu thật!” 3Hiền Chu f7đập vào cbđầu như bbđột nhiên b5tỉnh ngộ, e2lộ ra biểu 9cảm “thì 2dra là thế!”

“Cắt! 00Đáng yêu c8cái gì? dCó cái gì bđáng yêu fnào? Lấy 7đồ ăn 9của người 25ta đem cho dengười khác, 7người gì 93chứ! Đúng 9alà khiến 0người ta 1khinh bỉ! 7eTớ khinh 13thường dehắn! Đáng dbchết, a 4a, tức chết 34mất thôi! 08Sau này tớ 8quyết định 2blên sân 0athượng 5ăn cơm!” 3Hai mắt 5tôi tóe 02lửa, tức f9giận dùng 5đũa giày 3xéo miếng 4lòng tội 50nghiệp!

Tim efcủa tôi, 4ahuyết áp bacủa tôi! bChẳng lẽ a9tôi phải 8đặt dấu 6chấm hết 1cho quãng f4đời thanh a6xuân tươi 0trẻ của 3mình sớm 8thế sao? dThượng dađế ơi, cchủ nhân 5tôi ơi…

“Đừng 1bthế mà, aĐa Lâm, 95cậu phải c1thông cảm 5cho Thừa eTầm chút 61chứ, phải bdbiết là alấy lòng engười con 33gái mình cathích là 7chuyện quan 06trọng lại 1drất tốn 6công, cho 46dù cậu 93ấy quả 0thực rất 1đẹp trai 89rất đáng dyêu, nhưng 1ecũng đâu 6thể quá 5tùy tiện 0được! daMột thằng 8con trai quá cekém thì 1sao có bạn fgái nào 1thích nổi 9chứ! Yên anào yên 7nào, con 35trai đối 5với người 5acon gái mình 6thích đều ehết lòng fhết dạ dthế đấy! 19Hà hà… 9cậu có ctức chết 3cũng chẳng blàm gì được!” bHiền Chu 8thông cảm 8vỗ vỗ 6lên vai tôi, 8còn tiện 4tay gắp bmất tiêu 69hai miếng 7flòng nữa.

“Đáng 5yêu? Hàn cThừa Tầm?” 5Tôi nheo a1mắt hỏi, 12lại có 0engười dùng 8edanh từ 61thần thánh fnhư thế cdđể hình edung về ftên đó ebsao.

Thật clà… nha cđầu Hiền e2Chu này bị 7điên không 9avậy? Có 32nhầm lẫn dkhông đó?

“Ừ fừ! Đương 8nhiên là 8đáng yêu! 95Như thế 9này nè… ewoa… miếng 5lòng này 3ngon thật 9đó! Mua dở đâu fthế, đúng e7là quá ngon!” f4Hiền Chu dcăn bản 5ekhông thèm 94để ý đến b8câu hỏi 4ecủa tôi, 6bđúng là… c4làm gì mà ctôi hỏi 6đông lại 40trả lời 5atây thế! bGhét!

Cạch!

Lúc a1này, cửa 6sau bị mở 0ra, Hiểu 7Anh – bạn 6tôi – như a7con sóc đất 2thò đầu 0cvào.

“Này! 9Này! Đa 53Lâm, Hiền ddChu, chúng 2mình đi 3đánh bi 8da đi!” 8bHiểu Anh 9là người e1ủng hộ 8trung thành dcmôn bi­da, ftrưa nào a3cũng phải 34đến phòng achơi bi­da bdlàm vài 49ván.

“Được 4thôi được afthôi, cậu bađợi tí, atớ đi ngay.” 4Tôi gập 7fđũa lại dđặt vào 8trong hộp ecơm rồi 82đứng dậy, 6cũng may dđang không 58thích nhìn 4thấy cảnh aThừa Tầm 7dvà Vũ Tuyết 9thân mật 6thế.

“Còn ecậu, Hiền bChu?” Hiểu fAnh cười 1hà hà hỏi.

“A… e9tớ… các ccậu đi dđi, tớ dkhông đi 8đâu, lát 8enữa tớ 1phải đi 8tìm Chính 4eHạo rồi, 92hà hà.” caHiền Chu 3bcười, lắc e7lắc tay. 9f © DiendanLeQuyDon.comThật là… 4nha đầu 9này, có 4người yêu f8rồi thì dquên cả 8bạn bè.

Hứ! e2Cái đồ 7cháo sắc b2quên bạn, 30trong lòng aechỉ nghĩ 8đến mỗi 9Mẫn Chính 6Hạo, cũng 5không chê 6bai gì.

“Này, 7bnày, cậu 50đi đâu 4ađó?” Thấy b8tôi từ ecửa sau 7lỉnh ra 7ngoài, Thừa bTầm chau 08mày một 5cách chán a3ghét.

“Để 84ý nhiều 0chuyện làm egì thế? fdĐương nhiên elà đi ăn acơm rồi!” 9Tôi chỉ 5chỉ vào 7chộp cơm, 48phóng một 9tia nhìn c6thiếu thiện c4cảm vào 5cậu ta.

“Ăn 7cơm? Lừa ctớ à, tớ cthấy cậu flại đi 6đến phòng 2bi-​da thì acó?” Vừa 88nói, cậu 1ta càng tức dgiận nâng 8cao giọng 7hơn.

Á… dtên này c9thật sự 7dnhìn ra sao? 05Hắn có d6khả năng 41đặc biệt d1à?

“Cắt! 6Đừng có b8quan tâm d0vớ vẩn! eMau đến 44ăn cơm với f2Thành Vũ 12Tuyết của bcậu đi! 7Còn để a7ý đến 62tôi nhiều fdthế à! dHay là nói achuyện trên 6trời dưới 24đất với fcục cưng 8bcủa cậu 0ấy!” Tôi 8như nửa ecười nửa 83không nói.

“Đồ f1ngốc!” 6Tiểu tử ađó tức 80giận đùng fđùng nhảy dnhổm lên b3khỏi bàn, 3cquay người bđầy ác 9ý đụng 3vào tôi, e3ra khỏi 4lớp học.

Cái 86gì thế 5dnày? Hắn 0ta lại giở etrò trẻ 8con gì ra 30đây, còn 3biến bản athân thành 2bé trai trong 0vườn trẻ fai thấy 1cũng yêu ffà? Hắn ata tưởng atôi sẽ b0theo hắn bsuốt đời cbchắc? Cắt! d1Nói tôi 65ngốc nữa 7chứ, chẳng 2hiểu ai angốc hơn 2ai đây! aaTôi giả 18làm mặt 53quỷ cực 2dkì lớn bđằng sau d2lưng hắn.

Hàn 0aThừa Tầm! fbCậu mới 4là kẻ ngốc 66nhất!

3.

“Đa aLâm Đa Lâm, d9cậu ta bị a4sao thế?” 63Hiểu Anh 64nhìn theo eThừa Tầm 7đang đi 5ra, khuôn e7mặt buồn 3bực.

“Hứ, 1tớ làm 0esao biết cbtên đó 4bị gì! bHình như 98hắn không dcthích tớ f3đi chơi ebbi-​da… 7thôi đi, fađể ý hắn 7làm chi, 7phiền phức e7chết được, 44tên đó ddngày nào a6chả phát 6khùng lên! daTớ đâu 79rảnh mà 3aquan tâm 3hắn!” 5aTôi nổi 0nóng huơ adhuơ tay, 3tiện nhét cmột miếng 8lòng vào 99miệng, thật 36không muốn b9để tên ađó tồn f1tại trong etim mình a2tí nào, bhaizzz… eaLàm sao tôi 1acó thể 48thích một 5tên con trai fkhông tim 17không óc 81lại điên akhùng cực eđộ như b2thế nhỉ? 78Đúng là 1trời đố 0ekị người 3atài mà… egiống như adDoãn Đa fLâm tôi d3đây là bđại mỹ fnữ như ethế tại dsao lại 0phải chịu ccực hình 0yêu đơn 66phương hả? 42Hu hu…

“Cậu 8dlàm gì mà 1fnói cay đắng 5fthế? Nhìn aeđiệu bộ 6fThừa Tầm fnổi giận ffnhư thế… c5ừ, chẳng elẽ… Thừa 7fTầm cậu 5fta thích 5cậu rồi?” 1Hiểu Anh d3dò hỏi, efgương mặt b2lộ ra nét 3cười bí f9hiểm vô 5cùng kỳ 4quái.

“Ặc…”

Phản 93ứng đầu ddtiên của ctôi là phun 2bhết toàn 97bộ lòng 48dồi trong d8miệng ra, 4dính cả eblên tường.

“Trời 5ạ, Đa Lâm, 33cậu cũng d5mất vệ 93sinh quá fđi…” aVẻ mặt fcHiểu Anh 07giống như feđạp phải a7đống phân, b0không không, 5aphải nói 7là nhìn 1bthấy đống daphân mới cđúng.

“Hầy 5hầy, cậu, acậu nói 3chuyện ngu bngốc gì 14thế, giữa 63tớ với 0hắn đâu 42có phân ebiệt giới 2tính, hắn a0vốn đâu 66coi tớ là 9con gái! 7Hắn, hắn 09làm sao có a5thể thích cctớ được? 46Cậu đừng 4có hiểu 12lầm! Còn anữa, người 2trong tim 55hắn, hừ, 6bên kia kìa!” 34Tôi gắng dsức quệt 0quệt miệng, 47hơi quạu 3aquọ mạnh 0bạo dùng 75đũa chỉ 14chỉ Thành 40Vũ Tuyết 2eở cách 89đó không 86xa.

“Cái dgì? Thành 25Vũ Tuyết? 5aCậu nói 86Thừa Tầm 5thích con 8anha đầu 8đó hả? 7Ha ha ha ha…” 5Hiểu Anh 5ôm bụng bcười ngặt c3nghẽo, còn edùng cả 00động tác bbkhoa trương 05đập đập 66vào tường 20nữa, này enày, làm bgì thế, 0lời tôi 7nói có gì cđáng cười 8đâu? Đợi 83lát nữa becô giáo 71đến nói a8cậu đập 5vỡ tường fcxem cậu 0khóc thế 3nào nhé!

“Thôi 1được thôi feđược, 5fnhìn cậu decười kìa, fcoi như tớ a4chẳng nói cgì đi, thật dblà…” 2Tôi quả 8ethực không 40muốn nói c0đến chuyện cThừa Tầm bthích ai 96nữa, thế 4này giống enhư tự 98tôi khoét 8vết thương 79của mình b4ấy, là 4hiện thực 14mà tôi vẫn 57đang gắng fsức hết 9mức để 3atrốn tránh.

Haizzzz… 37Hiện thực 32đúng là 0tàn khốc, fnói mình akhông muốn 4đối diện d1cũng khó… baDoãn Đa adLâm, đó e1chính là 6cuộc đời 14đấy!

……

Nói cthực, đánh 69bi-​da cũng 9không thú 37vị gì lắm, dchỉ là bđể giết a6thời gi­an 41thôi, có 4điều thú 0avui duy nhất 3của tôi 0acũng chỉ dcó giết 0chết thời agi­an thế acnày.

Haizzz! c9Cuộc đời 61vẫn nhàm 8chán và 74vô vị thế 5esao? Í ? d5Câu này absao mà chua 84chát thế? eSao tôi có 4thể như cbiến thành 1bà già thế fnày?

Thôi 04đi, đánh abi-​da cho f7xong! Ừ… atôi bò lên 5fbàn bi-​da, c7uốn người 3exuống, nheo b2mắt, liếm fliếm môi, 5emột, hai, 9ba, nhắm 95trúng! Tới fnào!

Bốp…

Lọc 23cọc lọc c6cọc…

Bi 7số 5 màu fđỏ như 3cmọc thêm 60chân chạy flung tung 8không ngừng 3dtrên bàn.

Chạy 3etrái, chạy fphải, quẹo etrái, quẹo 27phải…

Ai 2da… không 9được, 7bđánh hụt 10rồi, chạy 7elung tung 6thế mà arốt cuộc 2fcũng chẳng 07vào được elỗ.

“Này 3này, Doãn 5fĐa Lâm, 40cậu đánh 1cdở quá, 84đầu óc cbđang nghĩ egì thế 61hả?”

“Ồn c5chết đi, 8da! Trịnh b8Hiểu Anh! c1Cậu ngậm e8miệng lại, 8đừng làm etớ phân dctâm!” Tôi b5nhe nanh giơ 49vuốt gào 39với cô b3bạn, tiếp 5đó cúi 87đầu đánh 7tiếp. Chết 4dtiệt… 97thật là, 0con nha đầu a6này, còn echê ở đây ckhông đủ 55ồn hả?

Đáng bghét! Tại 6sao đánh 7mấy lần 2vẫn không d8vào, chẳng flẽ kỹ c6thuật chơi 8của mình 10thụt lùi f4à? Hừ… 4không thể ecchứ, cô 8egái vừa eđẹp vừa 3thông minh cnhư mình 6sao có thể 59kém đi được?

“A… 3Chị Đa 61Lâm, hôm anay sao rảnh crỗi đến 4đây chơi ebthế, đúng 4là lâu quá e3không gặp 50rồi!” 2Bỗng nhiên, fmột giọng 3nói âm âm d5kỳ quái etừ trên 5vọng tới.

Cái b0gì? Chị eĐa Lâm? dMình già 00đến thế 4sao? Hay là abđàn em của 09mình?

Tôi 6bnghếch mắt adlên nhìn 7cnhìn cái 0dtên đang b3nói, người 1gầy nhom, 97còn nhuộm 4dnguyên cái eđầu vàng 87khè, mới 08nhìn đã 0biết là 9dạng đào dhoa công fctử.

Hừ! 5Cái tên 45này từ 3đâu thò 0đầu ra 6thế? Tôi dchẳng quen cbiết, không 2cần thiết afphải quan ctâm chuyện 3ruồi bu 12làm gì.

Đúng! feĐúng! Vừa denói, tôi c4ngoảnh đầu c7đi không 01thèm để 8ý hắn nữa.

“An aHiền Tuấn! fSao chỉ 76chào hỏi 15Đa Lâm thôi 2thế, chẳng 20lẽ cậu 2không thấy 03đại tỉ bta ư?” f0Hiểu Anh 3đứng một cfbên bực etức liếc bxéo, tôi 90lại chẳng 77để tâm etới, tiếp e7tục đánh 1bi-​da.

“Vâng 0evâng! Chị 7Hiểu Anh, 1cũng lâu 87không gặp 7chị nhỉ. 64 © DiendanLeQuyDon.comĐúng rồi, dlần trước acchẳng phải 54đã hứa bsẽ giới 99thiệu em 8với chị cĐa Lâm sao? c8Chị Hiểu dAnh không 1dquên đấy 1cchứ?” 5Cái tên 7ruồi muỗi 6gọi Hiền 52Tuấn gì 89gì ấy sao 3elải nhải 21mãi thế, 34nếu là 87đàn em thì 7phải hiểu cabiết chút 51chứ, tránh b3xa ra, cứ 8đứng đây 0ồn ào phiền fđến mình, 5bà cô ta 10đây tâm 5tình hôm denay không 2dđược tốt 8đâu đấy!

“Thật 65là…! Chẳng 7flẽ cậu dkhông thấy 7hả? Trên b2mặt Đa b9Lâm của fmấy chị 5fđây rõ baràng viết 18là chán eaghét bực 94dọc, bảo b3tôi làm 8sao giới a5thiệu được? 6Chị đây akhông thể 03tự chuốc 7dphiền phức cđâu!” 6Hiểu Anh 5ngồi trên dbbàn bi-​da 0đánh một b9gậy vào cbi số 5 9bmàu xanh, 2í ? Đây 89chẳng phải 2là bi tôi 7vừa đánh 79vào sao? acĐáng ghét! 30Sao cô ta bcó thể alấy ra thế 32hả?

“Chị 47Đa Lâm, 82hây hây, 6em và anh 7eThừa Tầm a7gặp nhau 3mấy lần 6rồi, thật 34là ngưỡng dmộ anh ấy fdquá, cái 09đó, em nghe enói… chị 39là bạn 4bgái của 84anh ấy?” cCon “ruồi” anày còn f2huých huých 6dvào cây 2egậy tôi c1đang chuẩn 0bị đánh.

“Này, a8ồn chết aađi được, 2có phải 09là bạn 2bgái hắn 11ta không cthì liên 3quan gì đến ecậu?” e9Tôi ngẩng 2đầu lên 87nhìn, đúng 6là làm mình b2bốc hỏa 4ethật!

“Hà 5hà, em nghĩ 2chắc có elẽ không fphải mới 04đúng, nếu 01chị là 69bạn gái bcủa anh 8ấy, thế achẳng phải 4em rất tội 2nghiệp sao?”

“Bệnh fthần kinh!” 26Tôi không fnhịn được 2phun ra một bcâu.

“Hà ehà, cám aơn chị bĐa Lâm quá 8ckhen!” Chết 7tiệt, cái a7thằng này a4chẳng lẽ ebị bệnh 4thần kinh b8phân liệt 8rồi hay efsao? Sao cứ f1mặt mày 8hớn ha hớn e2hở cười 0mãi thế?!?

“A 77a a! Trời 3cơi là trời! 0Trịnh Hiểu 6Anh, sao cậu 0ccó thể aquen biết d5cái tên fnày? Buồn f8nôn chết 4cđi được!” a6Tôi vừa 5anghi ngờ 08lại vừa d9bực tức alên án, c5sao cậu 7cta có thể b6kết bạn 95với cái 7fdạng ghê 7ftởm thế 31này? Líu 2ríu líu cdríu, nhiều 9chuyện như 57chim sẻ 7aấy.

“Cũng 99không quen 8bthân lắm.” b8Hiểu Anh 3nhếch nhếch 1môi nói dvới tôi.

“A! 92Xin chào dtiền bối!” 77Chẳng biết 75thế nào, 8econ chim sẻ d2cạnh tôi 2cđột nhiên 9dkính cẩn fnói với 6phía trước, 3dhơn nữa 8fcòn quay 6ngoắt 90 83độ.

Hở? 2Tiền bối?

Tôi dcũng hiếu dkỳ nhìn 82về phía 09trước, blà một 61tốp con ctrai mặc 5quần loe, 2đang cầm 60những cây 01gậy bi-​da 4fđi về phía b8bàn của 1dchúng tôi.

Trong f2đó có một 4tên rất cchói lóa dđi đầu, 6một đầu 8tóc vàng, 9da rất trắng, 2lông mày 9dài mảnh, bmắt đen fnhánh như ehạt trân cchâu… đôi 9môi mềm 8amại như 5cánh hoa 8hồng, miệng ffcòn nhai d2kẹo bông 1egòn, quả b6thực là f1dạng vừa bcao vừa c0đẹp trai, fblà hình 2fmẫu điển 35hình, đẹp 5trai thật 0đấy, không 3ngờ trên ecđời này 0ngoài Thừa 3dTầm ra còn 3có một 6anh chàng 2đẹp trai 6fsiêu cấp 9thế, trong alòng tôi 91không kiềm 1được hét 58lên.

7điều… 77nhìn anh fta có vẻ 1như thuộc 1dạng không f7dễ tiếp 0fcận, hơn 84nữa, còn 1có cảm 1bgiác của 3amột loại e8hồ ly nữa echứ.

Hu 19hu… bị 67con chim sẻ 0fnày quấy crầy, lại 1còn có thêm c7một đám bfxâm nhập 38địa bàn d9của mình, 1bphút chốc 6tôi chẳng 7bcó hứng bchơi nữa.

“Này, 3Trịnh Hiểu 38Anh, chúng emình đi 33về đi!” 78Tôi ngoác 3mồm ra gọi 6bHiểu Anh.

Chẳng 21ngờ Hiểu 52Anh không 9trả lời, c5đám con a6trai đó fdđột nhiên 7ddừng bước, e1toàn bộ d7đều dồn 4hết ánh ccmắt về 5phía tôi, 8cối chao… 4phút chốc 21tôi sởn btóc gáy, c2kỳ quặc, 95tôi gọi 3to quá chăng? 4eLàm gì mà 77đều nhìn atôi thế?

Ực bfực!

Tôi 6hơi căng 2thẳng nuốt 0nước miếng 89xuống.

“Này, 8nha đầu! 52Thấy tiền 8bối mà 9dkhông chào chỏi hả?” 93Tên con trai e9đứng giữa ecũng đang 0nhai kẹo f3bông, trừng 7dmắt quan fsát tôi 45một chốc, fsau đó nhìn 8nhìn con 4chim sẻ 3kia, con chim csẻ đó 68cũng vội favội vàng 9dvàng hành 45lễ.

Người 7trong phòng 9chơi đều 7nhìn về 7phía chúng 4tôi, thật 1là…, có 2phải là 37hoạt động 5dphi pháp bgì đâu, 5nhìn cái bgì mà nhìn! b7Có gì hay 2đâu mà 4fnhìn? Tức 1chết đi 9được!

“Đúng, c4con thỏ 7nhép kia, 3không nghe 5thấy anh 9Tải Hoán bmuốn cô f0chào hỏi bbhả? Còn 73không mau blễ phép 27đi? Lỗ 76tai điếc cfrồi à?” d1Một tên bmặt mày fhung tợn, 4elông mày 39đậm xếch dlên, giống by cái điện b0thoại di c1động chỉ 8tôi hét, 4không phải 4chứ? Hắn ckhông gọi 8ftôi là “nha 9đầu chết 9atiệt”, 37cũng không 01mắng tôi 95là “ngu 73ngốc”, 2lại dùng 34từ dơ bẩn ffđể chửi 60con trai ra achình dung a0gi­ai nhân c6tuyệt sắc 0như tôi 4sao?!?

9nhầm không d6đó? Đúng elà quá đáng bmà! Ai da 9eda da da! e1Doãn Đa 58Lâm tôi ftức giận 9quá! Hậu 4quả rất b4nghiêm trọng arồi đây!

Lúc 2này, Hiểu 5Anh đã đến 3bên cạnh 1tôi, cậu 1ata cố gắng 9lay lay tay f8tôi, ý ngầm abảo tôi d2nên mau chào fhỏi đi. f © DiendanLeQuyDon.comMà tên con 51trai đang 3nhai kẹo abông cũng 8đang nheo 0nheo mắt dcnhìn tôi.

“Chào canh!”

Còn bquay ngoắt 290 độ hơn 9con chim sẻ 07kia nữa, 9tôi chỉ 0dlà không 3dtình nguyện 07gật gật 73đầu một 2cái, cho 3là đã chào 80hỏi xong 9rồi.

“Này! ddCon thỏ cnhép kia! 2Thái độ dcủa cô 02là sao đó? cfDám chào 9hỏi anh 9đây thế 0hả? Muốn 17chết rồi fphải không?”

Này, 3ông chú 9kia, rửa f8sạch sẽ 5miệng mồm 9đi có được b4không, ông bcó biết 5giọng ông 2khó nghe clắm không, cnhư mỏ 0vịt chết 3ấy, đúng 33là ngu ngốc, athật không 2bbiết ai fbmới là 7thỏ nhép b1đây!? Hừ!

“Đa 5dLâm, cậu blàm gì thế 3hả? Muốn 76tỏ anh hùng 0giờ này e5cũng có bích gì đâu, 3lỡ bị dđánh thì 35sao? Hả?” dHiểu Anh 3ccăng thẳng 1bkéo tay tôi, 5còn không dangừng đưa 30mắt ra hiệu, 4sợ gì chứ? 3Tôi không a5sợ thì 5sao cậu bấy lại 38căng thẳng 3dđến mức e2sắp chết 6thế? Hu… acái này cgọi là dhoàng thượng 0bkhông gấp 9mà thái 4giám sợ cđến chết 11đây!

Hừ! 44Không sợ! cKhông sợ! 0Tôi không 14sợ đâu!

“Tên 33gì thế?” 1Anh đẹp d8trai nhai 5kẹo hỏi 9btôi.

“À… 7ctôi… tôi dà…” Tôi 54thuỗn người, 2cquay đầu cftrái phải 1nhìn quanh 39quất tứ aphía, có 3chút không 68chắc chắn c5chỉ vào 1mũi mình.

Cái 69tên vừa e7nãy gào bthét om xòm 5ấy tôi 1akhông sợ, 2nhưng cái 97tên có nụ 9cười chứa beđầy dao 0fgăm này b5sao đáng aasợ thế, etrời, trời 8ơi… chắc 85tôi sẽ a5không có 2gì nguy hiểm 4dđến tính a9mạng đó fchứ?

“Đúng, 72chính là 7acô.” Anh f3ta cười 7dnham hiểm.

“Doãn… eDoãn Đa 5Lâm…” 51Tôi hơi 01do dự trả b7lời, ôi bfmẹ ơi … 10nhưng sao a7cái tên 3này dọa cangười ta 1fghê thế!

“Ô, 1eDoãn Đa dLâm? Hình b0như nghe e1ở đâu 43rồi, ừ… 3tên nghe 92quen lắm, cđể tôi 0nhớ lại eeđể tôi 97nhớ lại 9fxem… A, cđúng rồi… 4Hàn Thừa 0Tầm, có 4quen không? c0Anh ta là 85gì của d4cô?” Anh 5ta sờ sờ 2ccằm nhìn 1tôi dò xét.

“Thừa 88Tầm? Anh 37quen Thừa 6Tầm?” 45Tôi càng ethêm kinh dngạc há 4hốc miệng, 58không phải 4chứ? Thừa 5Tầm lại 89quen biết 16con người 2đáng sợ 00này sao?

“Đương 4dnhiên… dđã quen 37biết nhau erồi.”

“……” fÔi, Thừa 28Tầm, có c9phải cậu 1bnợ tiền 14tên này cfkhông, hắn d2đòi nợ 6mình phải 1không? Ôi, achắc chắn ecậu đã a8nhắc tên cmình với 4bngười ta 44rồi, bảo 33đi đòi 5mình rồi! 0cCó nhầm 9không đó? eCậu nợ 8người ta 0bao nhiêu 5tiền, trả ccho người 9ta không 1etốt hay b3sao, làm 1egì mà phải 1liên lụy 32đến kẻ 9btội nghiệp dnày chứ?!

“Được 96rồi, không dcó chuyện 38gì đâu, c0cô gái xinh 06đẹp, các dbạn đi dđi.”

“Cái c0gì! Tải a5Hoán, anh bdđể bọn anó đi à? 5Đơn giản 62thế thôi chả?” Cái f4điện thoại 14di động 3chết tiệt, 5ồn ào cái cdđít gì 5athế hả! 43Anh có ý 9ekiến gì 4chứ?!?

“Bye aebye, thiên dfsứ đáng eyêu của ctôi!” Tên f3kia không 3thèm để 15ý đến 49ngoác miệng ahét lớn, 4cvẫy vẫy 39tay với 1btôi, sau 2đó quay 62người đi 1cầm theo 8gậy đánh 70bi-​da.

“Chết 4tiệt, con 3thỏ nhép dekia, hôm 7nay coi như 27tha cho cô 16đấy! Lần 81sau mà để banh đây 5thấy thì bsẽ cho cô 6biết mùi!” 13Điện thoại ddi động f1nhăm nhe d4hăm dọa ftôi, hu hu… 08tên này 6bị bệnh 8thần kinh a2phân liệt ecà?

“Này, 4này! Kim 5Thành Uyển, 8cậu đang alàm gì thế? 1dMọi người ađang đợi 86kìa, mau cđến đây f3đi!” Mở cdmiệng ra 66nói câu ađó là một cctên con trai d4tướng mạo cnho nhã, 98ôi chao, bvẻ ngoài 4của đám 58con trai này 1ccó thể 2blấy được 5ahuy chương 3vàng đây.

Nhìn 96đám con 4ftrai đang 18dần dần 9đi xa, bắt 2fđầu chơi aebi-​da ở b8bên kia, ahu… đám danày đúng alà đáng 9csợ thật, etóc không 8nhuộm vàng fthì nhuộm 0xanh, có fdphải là chọc sinh 74trường dmình thật 2không? Giống 1như một 38bầy yêu 21quái thì 9cđúng hơn…

Bước 7ra khỏi 2aphòng chơi, 7tim tôi mới 3bắt đầu 3đập bình 90thường b3trở lại.

“Đa 9aLâm, hôm 1nay hình 8như cậu 8khiến đại afca tức giận 10rồi.” aHiểu Anh 1nhìn tôi 70vừa thông 80cảm vừa cchỉ trích.

“A! 2aCái gì? 2Bọn họ 5là ai thế? dCái gì mà 7cđại ca, ednhưng hình dnhư mặt 12rất quen, 08có phải 99tớ đã 6dgặp họ 3ở đâu 58rồi không?” 72Tôi hồi 46tưởng lại, 4ahình như 2đã gặp bđám này 6dở đâu 2rồi, nhưng 8dnghĩ không bra.

“Đó 24là Khương 1Tải Hoán 76tiền bối, 7Khương Tải 1Hoán!” 1Hiểu Anh bdgiương mắt 72lên nhìn, evẻ như a0không thể 9tin được btrí nhớ 9của tôi.

“Khương 61Tải Hoán? 3aKhương Tải ecHoán nào? 9Ai vậy?” bTôi trợn f0tròn mắt dhỏi, xem 3ra tên nghe 7rất quen, 7hình như ecnghe ở đâu 4đó rồi, afnhưng không cenghĩ ra nổi 1đã nghe dở đâu.

“Chính 5là người 5bnhai kẹo 1bông, nhuộm 4tóc vàng, 8lỗ tai đeo e3mấy cái 73khuyên đấy!”

“Sao? 4Học sinh a5trường 7mình hả?”

“Ừ, 6đúng thế! 57Năm 3 vừa 1dtốt nghiệp 2frồi, hồi 0trước gặp b3rồi mà.”

“Ôi, ađều tốt a1nghiệp rồi 9ehả, nếu fthế thì 3không tính b1là học 61sinh trường 8mình nữa, 2sợ cái 9gì chứ?” 4Phù… tôi 8như cất 0fđược tảng fđá nặng btrong tim 5ra, nói sớm 99đi, tôi 6còn lo bọn a0họ sẽ 81đến tìm, 2gây phiền 5phức cho d9tôi nữa dchứ!

“Nhưng 19nghe nói 4Tải Hoán e0tiền bối a9đã làm 9thủ tục e1nhập học 2lại rồi, 7ebắt đầu 26học lại anăm 3 để ddchuẩn bị 45thi tốt bnghiệp, 0vì năm ngoái 01đúng lúc 3thi thì anh 6bấy bệnh, 3anên chỉ fbcó thể e4thi lại 9lần nữa.”

“Thế acũng có 1nghĩa là… ebọn mình dvà anh ta… 8fsắp…” 3Tôi ngập f9ngừng nói, 56vì cái lưỡi bcứ cứng 98đơ.

“Đúng, 1bsắp cùng dhọc một 5trường, 3achính là 2cái gọi 5alà cúi đầu 3dkhông thấy 6fngẩng đầu ethấy.”

Trời 9bạ! Không 88thể! Chiều 5hôm nay tôi 4ckhông dám 2tin lại 9có chuyện 5thế này, 19khiến tôi 59đụng phải 2việc như athế, cái e4tên Khương 8Tải Hoán 9dgì đó, 7drõ ràng 7không phải c9là đèn 0ftiết kiệm b6dầu rồi.

Không echào hỏi 4tiền bối 8là tử tội 8dsao? Không 8eđến nỗi 2bị giết 3bằng chín 7ccách chứ, e6làm gì mà 19phải lo asợ thót 73tim thế? 51Không chừng 9đến lúc 83đó chết aecũng không 2cthừa nhận 01là xong! 2Đúng, giải 7pháp tuyệt dvời thông 12minh! Vỗ 1tay vỗ tay!

Clap ddclap clap e----- Clap 15clap clap e------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 22: TỚ CÓ 4THỂ YÊU f4ANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ dhọc ra khỏi 0cổng, tôi 1đã thấy fThừa Tầm 1dẫn đầu 05một tốp 0nam sinh năm 42thứ 3 tụ etập trước c8cổng trường, 5akhông biết f5đang làm 41ì, các bạn 5ọc lập c4ức bị a5ọa đến 7hông dám 86hở mạnh, 5ất cả 8dđều rất c6hận trọng 52ước ra 72hỏi cổng bbrường, fehỉ có tôi céo tay Hiền 8hu hăm hở 0đi ra (tôi 0à Hiểu fAnh không 8ọc cùng 3dớp, bạn 49ấy và Thừa dầm cùng 4ột lớp).

Tiếp f4đó, bạn 0hân nhất 2ủa Thừa 9ầm là Chính 6ạo nhìn dfhấy chúng 37ôi, ngoác 4iệng gọi 1o:

“A! 36ày này này! 8ghỉ học 8cồi các 0eậu tính aàm gì?”

“Về 15hà.” Cái aên này đầu c8óc bị đổ 9nước vào 4rồi hay 8esao vậy? bNghỉ học 0không về 8nhà chứ 5còn đi đâu 62được? b5Thật là… 8Hiền Chu 3sao lại 1thích tên b6ngốc này 0chứ?

“Về d0nhà? Không 70phải chứ, 4chẳng có 3ý nghĩa 7gì vậy. 4 © DiendanLeQuyDon.comHiền Chu fbạn cũng 5muốn về fanhà à?”

Nhìn 3đi nhìn ađi, tôi ebiết ngay cmà! Tên dChính Hạo 55này hỏi ceHiền Chu 3thế mới 3fđúng là 6mục đích echính, ai fbkhiến hắn adthích Hiền 6Chu dễ thương f1của bọn 5tôi làm 8echi, hơn 23nữa gần 68đây còn 20triển khai 7bkế hoạch 50tấn công 26ác liệt, 7aHiền Chu 5của bọn atôi sức 3cđề kháng 1clại rất dbyếu, cuối 04cùng đã 8abại dưới 9gấu váy 68thạch lựu 69của Mẫn bChính Hạo bthái tử 2“thân kinh 49bách chiến” 7(kinh qua 44trăm trận c6chiến – 43người dịch) 9rồi (ấy… fso sánh kiểu ddnày có phải 60không thích 9hợp lắm 02không?).

“Vậy 27Chính Hạo, 4bạn đi a7đâu?” bHiền Chu c6ngượng 8fngùng hỏi.

“Hì 3hì… đương a0nhiên là 25vợ yêu 1fcủa tớ dđi đâu bthì tớ beđi đó rồi.”

“Ặc… 7buồn nôn c1quá đi! 87Tớ quả e4thực không e4nghe nổi 25nữa rồi! 76Năn nỉ cmấy người 1blàm ơn đừng 85thế nữa 06có được bkhông? Da 4gà da vịt 2tớ nổi 77hết lên 60rồi nè!” 9Tôi cúi beđầu bắt f5đầu nôn 7ọe ra dữ 48dội.

Hai 4fcái tên a9này lần 39nào gặp 57nhau cũng 2fdiễn trò 4ghê chết a4đi được! d7Thật khiến 8angười ta 1tự sát 28chết từ 0etừ đấy! bHay là mau a0chia tay cho 3dxong đi, 1không thì 5mình chẳng 91biết một 6ngày phải eachết bao a8nhiêu lần anữa đây! d8Hu…

“Này, 66Doãn Đa 4Lâm cậu ebbị sao thế cchả, làm fcgì lít chít 2lải nhải b7mãi thế, 5có phải flà cãi nhau 9cvới Thừa 51Tầm không? 69Hai người dlại cãi 5nhau à?”

Thừa bTầm đang a8đứng một 10bên, nhưng 8tôi vẫn 31không dám 7enhìn cậu 35ấy, sắc 0mặt cậu d5ta thế nào 15tôi hoàn etoàn không 3biết.

Tôi 5lập tức 0dgiả như 6cchẳng có 6chuyện gì, 2ưỡn thẳng blưng lên, a1phủi phủi 1vết dơ 5trên gấu d0váy, đằng 7ahắng giọng, 0từ từ 88nói: “Hèm chèm, vậy 07gi­ao Hiền cChu cho cậu 4chăm sóc 9đó, tớ efkhông khỏe 7lắm, phải 3về nhà 09trước đây!”

“Ây 8da, sao cãi 79nhau mãi 8thế, hai engười không 9fmệt à? 52Tớ đủ dmệt rồi cđây này! 5Cho dù muốn 7chứng minh 58quan hệ 0tốt cũng 3ekhông cần bthế chứ, 9bđúng là 6dđầu óc 10bị thương 0chết rồi!”

Nói d8xong câu 7fnày, tên 07hư đốn 9Chính Hạo 9kéo tay Thừa 9Tầm đặt 6lên vai tôi.

“Điên 59hả?” Toàn 71thân tôi bnhư bị 85điện giật, 69nhanh như 3cắt nhảy 1tránh sang dmột bên.

“Ha 5bha! Thật c1vừa khéo! 3Thừa Tầm dfhôm nay cũng 19nói cậu bdta không ckhỏe, không fđi với e8bọn mình f1được, 4bhai người dcùng nhau 6về nhà 5đi! Hì hì! 43Hiền Chu, 36chúng mình cđi hát karaoke d7đi!” Không 6đợi tôi enói gì, 0Chính Hạo aliền đẩy 2etôi đến 9abên Thừa c1Tầm, còn b2vội vã 2kéo tay Hiền 48Chu đang ecđứng cạnh dtôi.

Trời… e9làm cái 3trò gì thế enày!

“Ừm… 4Được đấy!” 7Hiền Chu 6híp mắt 67cười trả felời.

“Thế… 89Thừa Tầm, 8Đa Lâm, ebọn mình 92đi đây, 1bye bye nhé!”

Chính 89Hạo vừa d2đi vừa b8ngoái đầu a7lại giơ 9btay lên làm a9động tác 6“cố lên” afvới Thừa 7Tầm nữa, 6cắt! Có bnhầm không 8bđó? Tên d4này đầu 54óc tống 32đầy thứ 2gì không a4biết nữa, c4làm gì mà 33thích đẩy 9tôi đến 2bên Thừa 6eTầm thế, fechẳng lẽ 4cậu ta cho 7rằng tôi fvà Thừa 8fTầm đúng 9flà một 41cặp sao? 0Người gì cthế này!

……

Đường 4đi đông 86đúc chật d7chội khiến ctôi đành 31phải nép 2sát vào bThừa Tầm, bnhưng cậu 9ta vẫn không 35mở miệng 9nói gì, 0khiến tôi 08thấy lạnh d6lẽo quá, 76ôi trời 14ơi, ngột 6engạt chết 1đi thôi!

“Hàn faThừa Tầm, 3cậu có 7thể đừng 1dnhỏ mọn 8thế được fkhông?” 0dCuối cùng e5tôi nhịn ekhông nổi f4không khí 6fcăng thẳng 7này nữa, c3hét lớn 44lên.

Hàn 63Thừa Tầm 0mặt vẫn 8không tỏ 7ra biểu 02hiện gì, d5lúc này edmới liếc cxéo về 9phía tôi.

“Cậu eđang giận 68à?” Tôi 3dò hỏi.

“Không.”

Ôi! e0Trời ạ… cCậu ta muốn 1bbiến tôi 9thành cây fkem chắc? 9Nói chuyện 77không ấm 2áp được 1bchút nào csao? Thế 0còn nói 7là không 5giận? Quỷ 6mới tin 0acậu!

“Tớ 7ckhông phải 3bđến phòng 4bchơi bi-​da 4đâu, làm dgì mà phải c3thế, cậu e8cũng hay dđi mà!”

“……” b3Thừa Tầm 85vẫn không 4dbiến sắc.

“Này fnày, hì 0hì hì hì… 7acậu có 63biết hôm 3nay tớ ở 5đó đụng 60phải ai 4không? Hà 01hà… có 85muốn biết bckhông nào?” 95Tôi cố 67ý khơi gợi d8sự tò mò eccủa hắn.

“Làm 2sao tớ biết 9cậu gặp 48ai?”

“Này… 0thật đúng 05là… cậu d2lạnh nhạt edthế thì 4bảo tớ bnói chuyện a1với cậu 7esao được?” 75Gì chứ, 8người ta 28còn muốn 3hỏi sao 3cậu lại 77quen biết 7Khương Tải e3Hoán tiền 98bối mà, anhân vật 5etrong truyền f7thuyết ai e7cũng biết 3như thế 3lại không 95thèm nói 2mình nghe!

“Doãn 16Đa Lâm, 08cậu nói 20xem cậu f3có thể 2học dịu 7dàng tí a7được không? bCả ngày fcứ léo 50nhéo mãi, 1điệu bộ 0cậu thế 49này thì 61làm gì có 96thằng con 7trai nào 90dám thích dcậu chứ!” 0Thừa Tầm d6ở bên cạnh 0bực tức cblên án, dccòn quẳng bcho tôi một 8cái nhìn 2đầy tròng 9trắng!

Trời… etôi mới 0nói có một 71câu, cậu eta lại ném 5cho tôi nguyên 9một sọt! e8Thật là…! 3fCậu ta làm 0gì mà để b6ý đến 2chuyện tôi 41có bạn ctrai hay không 60chứ, tôi 6có làm ni dcô thì cũng 3là tự do dcủa tôi cmà! Tôi avui là tốt b0rồi!

“Hứ! 7aKhông ai ethích thì 0không ai 9thích, tớ 30đâu có dcần! Ghét 0nhất là 93bọn con 7btrai hư hỏng 3các cậu 94cứ tự 2nghĩ là 4mình hay cấy, mau 5evề mà làm 8nũng với cVũ Tuyết 7của cậu 37đi!” Tôi 77hỉnh hỉnh 5fmũi bắt 4cđầu châm a1chọc cạnh d7khóe, ai abảo cậu dbta cứ khoét 7vết thương 8alòng của 75tôi mãi b6làm chi.

“Cậu 4nói cái cgì?” Thừa 1eTầm lạnh blẽo dội bra một câu, c2giọng điệu 1như báo b8trước cậu 8eta sắp sửa 9nổi giận.

“Sao, dtớ nói akhông đúng 0à?”

“Nói a4lại xem!” 9Tệ thật, ahình như e1cậu ta nổi c6giận thật 9rồi.

“… 0À… thôi… 4cthôi đi 9thôi đi, 5coi như tớ 11chưa nói e5gì, người 4ta chỉ nói 1eđùa với 78cậu thôi 2mà, thật 1là… giận fcái gì chứ? 40Chẳng có 46khiếu hài 1hước gì 0cả, tên 2này…” cTôi mất b4bình tĩnh b7trừng mắt enhìn cậu 9ta, sau đó 9hùng hổ 49tiến về 4cphía trước.

“Này! 6Doãn Đa 32Lâm! Đứng 53lại!” 6Đột nhiên 98cậu ta gọi 5lớn.

“Làm bgì?” Đúng! 3Đúng! Mình 0nhất định 79phải giả bnhư đang 3lơ đãng dmới được, 4dđể tên 2kia cảm 86thấy mình choàn toàn bkhông để 6ý đến bhắn, đúng afthế! Đúng a6thế! Chính 7là phải afvậy đấy!

“…… bTớ muốn ahỏi cậu 34chuyện này.” 7Thừa Tầm 1nhìn tôi 5chằm chằm, 24trong giọng 0nói có sự 7trịnh trọng 0ehiếm thấy.

“Được… bđược mà…”

Thình 53thịch thình fathịch thình 8thịch thình 86thịch!

Tim 7tôi không 1kiềm chế 6nổi đập 24điên cuồng 20không ngừng.

7fchứ, sao d9thế này, 8dcậu ấy cmuốn nói 5gì với bbmình, chắc 1không thể alà… chắc 0dkhông thể 4là tỏ tình 2dchứ, ghét equá! Người dfta chưa kịp 30chuẩn bị ftâm lý gì 4hết mà!

Đợi 70một chút enào, Thừa e5Tầm, tớ cvẫn chưa 3nghĩ ra mà! beThật là…! b3Trời ơi, 5achuyện này 3ephải làm 0sao mới eđược chứ? c6Bình tĩnh, abình tĩnh! 2dDoãn Đa 1bLâm, mày 8nhất định ephải bình e6tĩnh mới axong! Tôi 2vô cùng e0căng thẳng bôm lấy 6mặt mình.

“Cậu bthấy… e2tớ kết 9thân với 3Vũ Tuyết 6thì thế 2nào?”

“Cái… e6cái gì, 41cậu nói 8g… Ôi trời! 6fÔi ôi…” f1Tôi sửng 7sốt dừng aabước, thật 96không tin 06nổi nữa, 7đến mức 2cổ họng 2tôi như babị bị 26câu nói a8đó làm 7cho phát 8enghẹn lại, e0vừa nãy 1tôi còn 0fnhư một 9bcon ngốc 5đang ở fftrên mây 7cấy, giờ btình trạng dnày giống 44đang ngồi ftrên mây 59mà bị máy 1bay đâm 45cho rơi nhào cxuống đất cvậy .

Hắn… 8hắn dám cchỏi tôi 0chuyện này a3sao? Quả athực tôi fkhông dám ctin mình e6vừa nghe bthấy những agì nữa.

“Tớ 3nói là, 7etớ định achính thức aengỏ lời 1với Vũ 8bTuyết, cậu 65thấy tớ ccó nên làm 9ethế không?” 1dThừa Tầm dnhư chẳng bđể ý gì fnhìn tôi, csắc mặt 7không biểu 24lộ gì lại d6hỏi lại 9alần nữa.

“Hầy bhầy! A… 46hỏi tớ 1flàm gì, 93tớ… tớ blà gì của 0bcậu hả, fthích cô 64ta thì đi amà nói ấy, 6btớ… tớ bbchúc các 9cậu thuận 4lợi nhé!” 7Tôi vỗ 6lên đầu a2đang trống 5rỗng nói 11thế, không bethể để a3Thừa Tầm ednhận ra, 1tuyệt đối 92không thể, 3không được 61khóc, Doãn 5Đa Lâm!

“Thật 7không? Cậu 8nghĩ như 5vậy thật 91chứ?” 6fThừa Tầm 0bnhư không 34tin câu trả 51lời của btôi, bức 8tôi phải fnói tiếp.

“Tớ fnghĩ vậy 1thật đấy, bthật rất 5hi vọng 8hai người akết thân 3với nhau! 9Hơn nữa 0tớ còn 4achúc hai 7người có dthể bách 2niên gi­ai elão ! Đông 7econ đông ccháu nữa! 1Như thế efđược chưa 0hả?” Tôi 2aném lại 3cho cậu 6ta một cái 4fnhìn, bực edọc trả 0lời, tôi clà một bcô gái không c5phong độ bđấy, nên eđừng có 1làm tôi 4điên lên 05nữa, Hàn bThừa Tầm, bacậu muốn 1tôi phải 3dằn vặt a7đau khổ 8đến mức 15độ nào 8fmới được ađây? Cậu 53quá đáng 3lắm!!!

“Thế btớ và bạn 7ấy kết acthân thật?”

“À! cbKết thân 9fđi kết fbthân đi! fSao cậu edcàm ràm emãi thế, c0có phải 54người điếc 4ađâu, muốn 4tớ phải enói bao nhiêu 3lần mới 81nghe rõ đây? 1Tớ thành 1etâm mong 8ahai người 4ckết thân!” 7Tôi cười dngoài mặt 3mà lòng 7đau khổ 6gào lên, 5acó điều 4fchỉ cần 2acó người 22tinh mắt 3thì vừa 5nhìn sẽ 0nhận ra 42ngay đây ekhông phải 32là nụ cười 0dcó thiện 4cý từ tận 4đáy lòng.

“Vậy… 7tớ biết 1rồi, cám 5ơn cậu!” 95Thừa Tầm 3lạnh lùng 74nói, làm 1egì mà phải b3nói cám 6ơn tôi, 9nếu cậu 71ta không cnói thì 91tôi còn 2cảm thấy b6dễ chịu echút chút.

Trong 4blòng trống arỗng quá… 4Khó chịu 76quá, giống c5như nỗi c3đau có một b6thứ gì 04đó bị 33khoét đi 0mất vậy… 96Hu! Tôi ngẩng a8đầu lên efthở ra một 7ahơi dài.

“Đối 9axử tốt 37với Vũ 1dTuyết nhé.” 8eDường như fbcâu nói 6đó phát 2ra từ họng 01từ mắt f1tôi vậy, f5lúc này, btôi chỉ 6có thể a1mạnh mẽ ckhông thể crơi nước 4dmắt, nhưng 54Hàn Thừa e6Tầm ngu dngốc đó, 9tại sao 19lại phải 6hỏi tôi, 15tại sao 7chỉ dằn 1fvặt tôi 22chứ?

“Tớ…”

“Được crồi, bọn 6mình… bọn d1mình về cnhanh đi!” fdThấy Thừa 2aTầm như amuốn nói athêm điều bfgì nữa, 5tôi vội 3vã cắt engang lời efcậu ta, 47sợ rằng 9câu nói 7atiếp sau 9của cậu 9aấy càng 16làm tôi b7đau buồn bhơn thôi.

……

Tiếp 09đó, mãi fcho đến dlúc tôi dvào nhà, aechúng tôi f4chẳng ai f5nói thêm 3dlời nào 81nữa, không 1bkhí nặng 89nề ngượng 07ngập.

Sau 57khi về nhà frồi, việc 3flàm đầu dtiên của 6tôi là rút 31dây điện ebthoại ra, atắt di động, 4ftrốn trong 83chăn để fkhông ai delàm phiền 3rồi thoải 2dmái khóc dmột trận 6đã đời.

Đồ d8ngốc! Đồ 8ngốc! Đồ 3ngốc! Hàn 18Thừa Tầm b1cậu là 76thằng ngốc 6đáng chết! 6Tớ hận fcậu! Tớ f6ghét cậu! 9Đi chết ađi! Tốt f8nhất là b5cậu đi 5chết đi!

Huhuhuhu… 3Tại sao 2lại thế 5cnày? Sự 9việc sao c5lại thế 3anày? Huhuhuhu… dHàn Thừa cTầm, tớ 8sẽ không equan tâm 2đến cậu 4nữa đâu! 1Cậu cứ aviệc mãi 5mãi ở bên 18Vũ Tuyết ecủa cậu 3đi! Tớ 06phải tuyệt 3dgi­ao với 1cậu! Tuyệt 5gi­ao!

Huhuhuhu… 50huhuhu…

--- 5fThừa Tầm 2---

“Binh!”

Cửa 7cnhà bị 4Thừa Tầm 7đạp mạnh f7ra, cậu d0mệt mỏi 5dựa lưng 11vào cửa, dbchau mày 2thở ra một 0ahơi thật e5dài.

Hừ… ccậu quả 65thật không 5cdám tin, anha đầu 1dDoãn Đa 45Lâm đó 7lại sảng 5bkhoái chấp enhận chuyện 70cậu và bVũ Tuyết 41qua lại 18với nhau… 7Tại sao bcô ấy lạnh 01nhạt thế echứ? Thậm a6chí còn 3fkhông hỏi 3cậu nguyên c9nhân do đâu? 8dThậm chí d6không giữ 5cậu lại? 76Chẳng lẽ 12cô ấy không chề cảm 61nhận được 1gì ư? Chẳng fclẽ đối 0với tất 92cả những 5chuyện của 0cậu, cô c9đều thờ 5ơ sao? Hoặc clà… hoặc 54là những 86gì cậu abiểu hiện 66vẫn chưa dđủ rõ e7ràng? Sao blại thế 6này, tại 5sao lại 6thành ra ethế này?

Ngoài 27Đa Lâm ra, d3bây giờ 0ngoài Đa 3Lâm ra, cậu 8còn có tinh bthần làm 2gì được 98nữa?

Nhưng 6mà… nhưng 67mà ngay cả e3Đa Lâm cũng avứt bỏ eemình rồi… 6eCậu cảm d6thấy bây bgiờ mình 58chẳng còn 3gì cả… efquả thực 3không còn 6gì nữa farồi…

Hu… 8thôi xong!

Thừa 4Tầm nặng cnề cúi 88thấp đầu, d8co chặt 24nắm tay.

Doãn edĐa Lâm… dacô ấy không 9thể thích 75cậu… cô eấy, nhất 8định là dtừ trước 6etới nay 9bchưa hề 1để ý đến 19cậu… chỉ 33có mình b3cậu cứ cnhư một 9thằng ngốc bemà thôi…

Nghĩ 81đến đây, 3Thừa Tầm 3thấy đầu 09óc mình 98đau nhức f4vô cùng. e3 © DiendanLeQuyDon.comCậu mệt 3emỏi cởi 2cgiày, vừa ebước vào b6phòng khách 67đã đụng ccngay bố 8dcậu lúc 4đó cũng bcvừa bước 2ra.

Cha ccon nhìn 7dnhau, sắc bemặt nặng 96nề.

“Bố, dbcon về rồi.” dThừa Tầm 6cúi đầu, 8vội vã e3gọi một ctiếng rồi 4chuẩn bị 5lỉnh vào bphòng ngủ.

“Đứng 1lại.” 0dBố của 8Thừa Tầm, 8Hàn Hạo aThành gọi 6sau lưng acậu. “Làm agì mà gấp 8về phòng 7cthế, mày elại làm 7fchuyện gì fxấu ở 0engoài rồi 7phải không?”

“Không.” 2eThừa Tầm banhạt nhẽo atrả lời ffmột câu, e5nhấc chân 05lên đi về bphía trước.

“Không 9à? Thế 2cthằng nhóc 5con này sao 5mặt mũi bmày lại 16như cá chết 4thế kia? 2Có phải 46là lại cđánh nhau 3rồi bị 5thầy cô 1bảo gọi engười nhà b7lên gặp 4nên mới 7athất thểu 2thế chứ 70gì?” Trong 7alời nói 8fHàn Hạo 66Thành đầy 3sự nghi 40ngờ và 6không tin dtưởng.

Thừa 1Tầm dừng ebước, nắm 0đấm càng d8co chặt fhơn, ngày 4hôm nay tâm 7tình cậu 16đã đủ btệ hại 6lắm rồi, ekhông ngờ 4bvừa về 8đến nhà 8lại bị 3bố cậu 5clên lớp d3thế này, 9atuy quan hệ 60giữa cậu avà bố mẹ 5vẫn rất 03khách khách eekhí khí blạnh nhạt dfnhạt nhẽo, 51nhưng tự f1nhiên lại 8bị ngờ 3evực vậy, d9nộ khí 7của cậu a3chẳng hiểu b7sao bốc felên bừng 9bừng trong 1bđầu.

“Hừ d8hừ… bố, cdbố nghĩ 9dcon hư hỏng 9đến độ b9đó sao? 34Bố để eftrái tim 9trong bụng 50là được 3rồi, cho 2edù con có dgiết người, f6cũng sẽ 51không báo 0cáo với 09cảnh sát 8tên của 4bố đâu!” 2Thừa Tầm 3quay đầu felại, giọng 5điệu sắc 0ecứng nói e2với Hàn 79Hạo Thành.

“Thằng 3oắt con ahư đốn, 7fmày đang 80nói với 7ai đó hả?” e7Lửa giật angùn ngụt, 0Hàn Hạo 6eThành lao cvề phía 76trước đưa 0ecao tay phải alên muốn 0đánh Thừa bTầm.

“Đánh 1bđi… Ông ebchỉ có bđánh là 99giỏi! Nếu ckhông, tôi c2không phải 6dlà con của…” 8Thừa Tầm 1không chịu 0ethua nhổ cra một câu.

Chát…!!!

Không 4đợi cậu 4cnói hết, 5cmột tát b3tai chớp 4nhoáng, khóe dmiệng Thừa 6Tầm chảy 5dra một dòng 8amáu tươi. 11 © DiendanLeQuyDon.comHàn Hạo 5Thành cũng dbgiật mình, fông cũng 17không ngờ d4mình lại cra tay mạnh 1ađến thế, 8đánh Thừa 4bTầm đến c1chảy cả 7máu miệng.

Thừa fTầm cúi 1ađầu, má 7trái đau 5cnhức đỏ 86như phải abỏng.

“A… 3ông ơi, 36Thừa Tầm… 8hai người e4làm sao thế 67hả? Có 6chuyện gì 5xảy ra? 97Trời… 31chảy máu c5rồi, Thừa 7dTầm, con 5đừng thế 6được không?” cLúc này, 0amẹ của 55Thừa Tầm 1– Gi­ang bMỹ Trân a9– nghe được 5dtiếng động ctrong phòng 6khách, cuống equýt chạy 45ra.

dhơi căng 80thẳng tiến c5lại gần dfThừa Tầm, bdnhưng lại 5bị Thừa 51Tầm lạnh 7flùng gạt 6ra: “Đừng 2tới gần 0dtôi!”

“Thừa bTầm…” dGi­ang Mỹ afTrân sắc bmặt khó achịu gọi.

“Mày… 4athằng nhóc 9này dám 7enói chuyện bvới mẹ bmày thế 54hả!” Hàn a4Hạo Thành 3atức giận cfquát.

“… 5bĐủ rồi, 7thật sự 81đã quá 02đủ rồi.” 77Thừa Tầm enghiến răng 83nghiến lợi, d6lạnh lẽo cequẳng lại c2một câu esau chót, 88quay ngoắt 02người tiến 66vào phòng 7mình.

“Mày… 23thật càng fngày càng f6chẳng ra 23cái giống c5gì! Thằng 4oắt con 92hư hỏng, 5có chuyện 5gì mày cũng 7đừng thò dmặt ra! 3Tốt lắm, a6tốt lắm! ebSau này mày 3không cần 0về cái 6nhà này bnữa!” 42Ngoài cửa, 3Hàn Hạo 47Thành kéo c3dài giọng 5quát lên 1ầm ầm.

Thừa edTầm chau 9chau mày, 2anhào đến 3vùi đầu 5vào chiếc b5giường dmềm mại.

Hừ… 96đây chính dlà nhà của 0cậu sao? fĐây chính elà những 80người gọi 7là “bố” 8và “mẹ” adcủa cậu eà? Tại e9sao lại b0thấy đau eekhổ thế denày?

Cậu… erốt cuộc d4có được 4một ngôi 7nhà đúng cfnghĩa hay 7không?

Cổ e9họng Thừa 32Tầm nghẹn blại, cậu 56đưa tay 4ra, chầm cchậm bịt 45chặt hai 35mắt, thở 15ra một hơi f1thật dài:

“Đa 9Lâm…”

2.

“Quý 94khách đi fạ!” Chị 7enhân viên a3bán hàng 4ftrong siêu 3thị nhiệt 80tình nói.

Hàn fThừa Tầm, 2tất cả dđều là e9do cậu làm 3ra, Vũ Tuyết 4Vũ Tuyết, 8cậu chỉ 4biết có 2emỗi mình d1con bé Vũ dTuyết, phí ccông tớ 9abao nhiêu d2năm nay thầm 5ethương trộm 58nhớ cậu, 3cđáng ghét! 4Quá đáng aaquá mà! 8Vì cậu 4mà tớ khóc 0đến hai 5mắt đỏ 0equạch như bhồ đào 20đây, nếu 09như có thể, ctớ thật 32muốn trước fkia chưa bchề quen cabiết cậu! eTớ thật 84muốn từ 6trước tới b7nay chưa a0hề thích ccậu!

Hừ fhừ hừ 2hừ!

Trên 04đường dtôi nghiến afrăng nghiến 0lợi nghĩ, 0ecàng nghĩ 7càng tức 68giận, càng d4nghĩ càng bkhó chịu.

Đúng 69thế, khi 4con trai thất f6tình thì d8cái họ 0cần là athời gi­an 6dvà một fngười con 78gái khác, 4nhưng điều 7con gái chúng 1tôi cần cchính là 8khóc một 7trận xong 9thì về 5nhà uống 49rượu, nên 0tôi đã 9mua một f9túi đầy 79bia, để dcchúc mừng 7ccho sự thất 3tình ngày 1hôm nay…

Đúng, 2tối nay ceuống rượu ccxong phải 93chấn chỉnh dlại, coi 67như chẳng f5có chuyện egì xảy 0ra, tốt bcnhất là 98quên sạch e4sẽ tên f9kia! Đúng 25! Đúng!

Chính f0thế! Chính 9ethế!

Doãn 2Đa Lâm, 8quên cái 15tên hư đốn 8Thừa Tầm 9đó đi! e7Đừng nhớ 3đến hắn 74ta nữa, 2eđừng gặp 68hắn ta nữa, 04đừng hy 1vọng gì 6ở hắn 58ta nữa!

Đúng 15thế, quên 2hết tất ecả về 65hắn ta đi! 4Quên sạch 67sẽ luôn! d2Tất cả 8dđều quên e0hết! Chỉ cnghĩ đến dkhuyết điểm 39của hắn! 2Quên hết 5mọi ưu d3điểm của b4hắn!

Đúng! b0Thừa Tầm 4cậu ta rất e1lười, không 6hề biết 9làm việc 7nhà! Cậu 7ata lại ở 9dơ, việc 0ghét làm 9nhất là 04giặt bít 3tất của 2chính mình! 9Hơn nữa 3cá tính 0cậu ta rất 4tồi, hễ 9bđộng đến 7là sửng 9cồ lên bnhư con nít! 4eCòn nữa! d7Còn rất 4nhiều rất c8nhiều…

Nhưng dmà… tại 7sao, đến 5cả khuyết 51điểm của c2hắn mình cvẫn cảm 5dthấy thích b6thế?

“Này, 72này! Gì 5thế này… 9bNày!”

Lúc cnày, tôi bnghe thấy csau lưng 7mình vọng 7tới một d0tràng tiếng cagọi quái 9dị, đang ekêu tôi e1à?

Hừ… 06sao có thể 1eđược! 02Nhất định 0elà bị Hàn aThừa Tầm 5hại đến dmức tinh 5fthần hỗn 53loạn rồi, enếu không alàm sao tôi 6có thể bthấy ảo fgiác được, 40thêm nữa 33gần nhà 19chúng tôi fđâu có 2người nào 2đặc biệt ethân thuộc, edtất nhiên cngoài cái 81tên đáng 1chết kia cra, nhưng f2mà, bây 3egiờ tám 55phần mười 80hắn đang fở bên cạnh 8Vũ Tuyết 69bảo bối 46của hắn 4rồi.

“Đúng 29rồi! Nhớ 54ra rồi…! dĐa… Doãn adĐa Lâm!”

Í? c7Doãn Đa f0Lâm? Đây c6chẳng phải 0tên mình 6sao? Quả f4nhiên đang egọi mình cà? Ừ… fgiọng nói 50này hình anhư nghe 16quen quen, bnghe ở đâu 3rồi nhỉ.

Tôi f8hiếu kỳ 5quay đầu 99lại nhìn, dôi mẹ ơi! 3Người mà fftám gậy 2cũng đánh 35không nổi dđây mà… edSao anh ta 6lại có dmặt ở 8đây? Thượng f1đế ơi! 5dĐừng đối 0xử tàn bnhẫn với 8con có được 30không?

“Chào… e0chào anh!” bTôi cố d7giấu túi 9dbia ra sau 43lưng, sau 2đó rất f1miễn cưỡng 5echào hỏi 4anh ta.

Chắc acác bạn clúc này 0đã đoán 71ra anh ta flà ai rồi 8phải không, 9chẳng sai echút nào, 1hu hu hu hu! 8Đúng! Anh f0ta là Khương fTải Hoán!

“Tôi 2fgọi cô akhông nghe 9thấy à? 18Kỳ quặc, 8bcô ở gần 32nhà Thừa d0Tầm hả?” 95Khương Tải e2Hoán thở f6hồng hộc ebhỏi, chỉ c2chỉ tôi, 7sao anh ta dlại có 21vẻ hơi bchưng phấn 63thế?

Không dphải chứ, 9aanh ta thấy b8vui vì gặp 3cmình à?

“Phải… 2đúng thế, 0hà hà hà 4hà, nhà 9tôi và nhà cThừa Tầm 5brất gần, 7a, đúng drồi! Tiền 45bối sao cchỉ ở 56đây có bmột mình 82vậy?” cNói thực, 3tôi rất 0dsợ cái 8tên thâm ahiểm gi­an e0ác này.

“Không 4dphải, bạn 66tôi đều 84trong siêu 7thị, tôi cchỉ thấy 3bóng ai rất 4giống cô, fsau đó mới 5đuổi theo, ckhông ngờ dlại đúng blà cô!” 2Khương Tải 6Hoán cười arất thân 80thiện nói bbvậy, nhưng 6tôi cảm 50thấy anh 2cta cười fgiả quá.

“Ô… 57thế à, 4ha ha ha ha!” 4aLàm gì thế? 1bMình đang 2cười ngốc 6nghếch cái 0gì? Nhưng 0tôi thật 2rất mong 9Thừa Tầm 5cmau đến 8đây, cứu btôi với, 00Thừa Tầm, 92cậu sẽ 6fnhư là thiên 6sứ vậy! 3A men a men!

“Thừa 4Tầm sẽ 1không đến 7fchứ?”

“Ố? d2Sao?” Mẹ fơi! Sao anh 7ata lại biết admình đang 5nghĩ gì 53chứ? Chẳng 7lẽ anh ta 3có siêu 2năng lực? dQuỷ vương f5kinh khủng fchuyển thế f4chăng? Trời 1ơi!!!

“A, 4ha ha, tôi cemuốn hỏi 56là, Thừa a1Tầm bình bthường 70có đến c0đây không? c6Mua đồ egì gì ấy.”

“Đương 97nhiên đương 92nhiên.” dTôi ra sức 5gật đầu. 85 © DiendanLeQuyDon.comHu… hu… c9quả là 5dọa tôi 7bchết khiếp, 70nhưng sao 35anh ta lại 3nói mấy 9câu thừa 5thế, Thừa fTầm không 46đến nơi 7gần nhà 7mua đồ, cchẳng lẽ 38lại đến 0gần nhà aanh ta chắc?

Nhưng, 79nhìn kỹ ethế này, 3danh ta còn 77cao hơn cả bdThừa Tầm, dThừa Tầm e9đã rất 2cao rồi, bhơn nữa 9canh ta cũng 8rất gầy, 7cgiống y 15như Thừa e8Tầm, khung engười đều 0giống nhau c6đến kỳ 73lạ, chẳng blẽ bây 8giờ đều 9thịnh hành 48con trai gầy athế sao? 7Ừ ừ, vóc fdáng anh 3ta rất đẹp, c1chẳng có 35tí thịt 9bmỡ nào, 7quần áo b3cũng rất 4thời trang 5cá tính, 5hơn nữa 1mắt cũng arất sáng, 9quả thực 13rất đẹp a7trai, da cũng bcrất đẹp, 0bdùng loại d3kem dưỡng eda nhãn hiệu 3nào thế 05nhỉ? Là dloại kem 8Ngọc Lan 9“chống 1lại bảy floại nếp anhăn” sao?

Hu… enếu như 9không phải f2đã được adbáo trước, b0tôi nhất fđịnh sẽ 24nghĩ anh cta là một 6người mẫu 3nổi tiếng, 6không chừng e5còn xin chữ f6ký nữa 4ấy chứ.

“Đừng benhìn nữa, eeyêu tôi 3rồi thì b7làm sao đây?” 37Khương Tải bHoán đột 7nhiên cười 52híp mắt 0nhảy vào 4trong tư 33tưởng đang 0hỗn độn f7của tôi.

“Í? bỒ… đúng 03thế đúng 21thế, ha 4ha ha ha!” eThật ra 0dtôi vốn 9không nghe 6frõ anh ta 9đang nói fgì.

“Cô cthích kiểu b7này nhỉ! 21Cười ngốc 0nghếch ‘ha 4ha ha ha’ dấy?” Anh eta hơi nghi 86hoặc giương 1dmắt quan 4sát tôi.

“Gì fchứ? Ha bdha ha ha, 38không phải 7ethế đâu!”

“Nhìn 8đi, nhìn 62đi! Cô lại ebđang cười 7ngốc kìa!”

Ôi… d2đúng là… 6tôi thích d6cười ngốc 1thế đấy, 5dchẳng lẽ 0không được b7à? Hỏi 09nhiều như 5thế làm 1gì! Hừ! 5cGhét! Toàn eđể ý chuyện 54vớ vẩn!

“Tôi 3chỏi như 8dthế, chắc cecó lẽ cô 9sẽ cảm bthấy tôi cthích quan 78tâm chuyện dvớ vẩn enhỉ?” 6Khương Tải eHoán dò bhỏi.

“Sao? 2Không… 9không đâu e4không đâu!” 35Tôi ra sức elắc đầu, 0trời ạ, bcó ai nói 5cho tôi biết 8crốt cuộc 74là chuyện e5gì không, 63tại sao 4những lời 0tôi thầm 35mắng chửi btrong lòng 2emà anh ta fcũng biết? b7Hu hu...! 2cTrời, có 6enhầm lẫn 3không vậy ahả! Đến e9cả quyền d6tự do đánh cbgiá người 2khác tôi 6acũng không 5có sao?

“Đúng frồi, cô bacó di động 7không?”

“Có.” efHic… đã cđến thời 48đại nào edrồi, ai 9bmà không 6có di động 74chứ.

“Số 3di động?” acVừa nói, 1Khương Tải dHoán móc 4ra di động ccủa mình.

“139xxxxxxxx” dfTôi chẳng 7enghĩ ngợi 0dgì bô lô 1ba la nói 6ra một dãy asố dài, 29hừ hừ b5hừ, tôi 1ngu thế 28à? Nói cho f5anh ta biết 49số di động 7thực của a7tôi? Khà 6ckhà khà 34khà, ngây 80thơ thế!

“Được, bctôi lưu 55lại rồi.” 20Khương Tải 8Hoán cười 9với tôi, fcsau đó bỗng 2fnhiên đưa ddi động 6lên tai.

Á… bđộng tác eanày… anh 0ta… anh 0ata muốn 9flàm gì? 7Chẳng lẽ…! fKhông thể echứ!?

“Alô? 31Xin hỏi 7fđây là bbđiện thoại acủa Doãn 54Đa Lâm phải 2không? Cái egì, không aphải à? eXin lỗi ađã làm 25phiền!”

“A 4… à… 07tôi…”

“Di 97động của 18cô không dkêu, người b4trong điện 2athoại lại 5nói không 8phải Doãn 9cĐa Lâm, 4đây rốt b3cuộc là 7sao hả?” 07Hu hu… Khương 0Tải Hoán, 5anh quả 58thực đáng 3ghét quá 8đi mất, 52rõ ràng 49đã biết 17tôi đang 8nói dối, ectại sao 96còn làm 80điệu bộ ccnhư rất c0tin tưởng 4ctôi nữa eachứ? Cái 5dtên nham 35hiểm như 9banh…!

“Ừ, ftôi… tôi 17biết rồi.”

Chẳng 92còn cách 7nào khác, aeđã đến d6nước này 5rồi thì 37tôi đành 9cphải đưa 34số di động ebcho anh ta 3thôi, hu c6hu hu… Quả cthật tôi b5đã hiểu 8thế nào cgọi là d7“tự làm 3điều ác 0fthì sống akhông nổi” crồi.

“Hà 67hà, sớm flàm thế 54thì có phải 7tốt không, eccon gái phải 8ngoan một dchút mới 8adễ thương echứ!”

Hừ… 6da gà da 2bvịt trên f4người tôi 8dựng đứng 6lên từng 2clớp rồi 6anè…

“À, efcô đang fcầm gì 2sau lưng cthế?” 1aKhương Tải 01Hoán đảo f7mắt ra sau 4lưng tôi.

“A! 4Cái đó d1… là… 7là đồ dThừa Tầm 73dặn tôi emua về, d8tôi… lát 2nữa tôi f6phải đưa 43cho anh ta 1ấy mà! caHa ha ha ha…” 3Tôi cố ffý nũng nịu fnói thế, 6hy vọng 1anh ta sẽ 3cthả cho ctôi đi.

“Ô… 0thật à?” bfKhương Tải 9Hoán nghi fengờ nhếch 4dmột bên 71lông mày c0lên, dường 3fnhư có chút 9gì đó không 0etin tưởng.

“Thật 0mà, thật bfmà!” Tôi e4nghiêm túc dgật đầu, dcứ gật 4cmãi gật 7emãi như 3eđang giã 6tỏi.

“Vậy 00được, 14tôi giúp 4cô mang đến 8cnhà cậu 9cta!” Vừa f1nói anh ta ccvừa đưa 9etay ra giật clấy, chết ctiệt, tại dsao đến 7cả tính 8acách ngang dngược này 1của anh ccta cũng giống 0y như Thừa 3Tầm thế a3này, kiếp b5trước tôi 9eđã tạo a4nghiệp chướng 5chăng?

“Á… 67không cần 9đâu…” 2Chưa đợi 1tôi nói chết, anh 99ta đã tóm d0lấy cánh ftay tôi đang 86cầm túi 57đồ.

“Ô… ehà hà, không 09ngờ tay d9của cô 5fcũng rất ađẹp nhỉ.” bbAnh ta cầm 8tay tôi đưa 4dlên trước 0amắt quan 4sát thật 4ekỹ.

“Tiền… 81tiền… btiền bối!” fdTôi cố 44gắng hết 4sức giật 8mạnh tay alại, con 2dngười đáng cghét này, 6chẳng phải 6quen thuộc 41gì, thế 1cmà lại 4sờ tay tôi! 0Không cần 2sĩ diện 6aà! Đồ fbiến thái!

“Ha, b6xin lỗi e2nhé, cô 61đừng giận 5cmà, tôi 47không có eác ý gì 8đâu.” 9Khương Tải dHoán hơi a0lúng túng 0sờ sờ dmũi.

Hừ! 2Không có 6ác ý à? 8fAi mà tin 98anh chứ! 5dTôi đâu 44phải đứa a9trẻ lên 8ba! Lừa 0quỷ à!

“Tải bHoán! Cậu 9đang làm 8gì thế, 99mau đến cđây!” adĐối diện 5siêu thị evẳng đến c5tiếng gọi b5của bạn 5canh ta, còn 71tôi nghe d8thấy thì, 74quả thực b6đúng là 16quỷ khóc 2dsói tru.

Khương baTải Hoán 29phóng mắt 00về phía bbọn họ, edlại quay 40đầu lại 1nói với etôi: “Hà 95hà, bạn etôi hình 53như đang 1vội gì d5đó, xin blỗi, tôi cđi trước 8một bước ađây! Bye 15bye!”

Nói 2xong, Khương b0Tải Hoán 7nham nhở 12cười với 4tôi rồi bbvọt đi 7trước. d6 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn 21theo bóng 9anh ta dần f5xa, chỉ 24cảm thấy 5– ôi hạnh ephúc quá, 1tai nạn 4acuối cùng 4cũng đã 8kết thúc 6rồi, thì 2ra thượng 1đế vẫn b6chưa bỏ 4rơi mình! 64Hu…

Ôi! 4Thượng 7eđế ơi, e6nếu sau 5enày ngài cfkhông để 4con đụng 0phải anh 7fta nữa, acon nhất 5định sẽ 02là tín đồ ftrung thực 1của ngài! 2A men! A men!

8dđiều nói 8ađi nói lại, aeanh ta đối c0với đứa 8dcon gái nào 5cũng thế e2cả, lời abngon tiếng 03ngọt… 0dthật không 7biết nên aanói anh ta 0là công 57tử đào fhoa hay là 5đồ biến b7thái nữa.

Thôi dđược thôi b3được, a2mình còn 0frảnh đến 8mức đi 6equan tâm 1mấy chuyện 3bnhảm nhí a7này nữa d6à, hành eehạ tôi 8athế này, ftôi quên d4mất tiêu 0luôn mình 9mua rượu 94về nhà 3để làm 4gì nữa a1đây.

Hừ… 33Hàn Thừa 5Tầm! Tên cdthỏ nhãi 2nhép  như a3cậu ấy b0à! Đều 7là lỗi 3dcủa cậu! 0eCậu không 9chỉ hại 2tôi ngày 9ngày đêm 5fđêm rơi 6bnước mắt evì cậu, 0cậu còn 6hại tôi 1gặp phải 65tên điên! a2Nếu không aphải vì a7cậu, tôi 95có cần 3phải đi f1mua bia không? c4Tôi có cần 0echạm mặt 2fKhương Tải f8Hoán không? 0Tôi có cần clãng phí 6dthời gi­an evới anh 0ta ở đây 6ekhông chứ c8hả?

Tức fchết đi 1được! dTức chết dđi được!

Được 1drồi, Doãn cĐa Lâm! 1Mau về nhà 9bchúc mừng b8mày thất 2tình đi! 44Đã nhiều d9năm như ccthế… chúc acmừng mày 02cuối cùng fđã thất 1tình rồi! feHu… quá 4etuyệt vời! dMày cuối 2cùng đã ccđược giải c0phóng ra 29khỏi mối 1tình đơn bphương rồi f5đấy! Woa 76ha ha ha ha…

Hu… 3thất tình 8rồi, cuối 9fcùng… thất 8tình rồi… 5ahu hu hu… 31Hàn Thừa eTầm, ta 12sẽ không 3bbao giờ c9tha thứ 82cho nhà ngươi 8đâu, ta 77nguyền rủa 4ngươi, ta 4thành tâm 59thành ý 2nguyền rủa bngươi… e9hu…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 483: LỬA GIẬN d0CỦA THỪA 48TẦM

1.

Ngày 0thứ hai 0ở trường.

Không 2cngoài dự 60kiến, quả enhiên tôi 0vẫn thấy ebThừa Tầm 3ở cổng 4evào của 68trường, 7hưng chẳng d6iết vì 8ao, hôm nay bhấy tâm 54ình của cậu ta lại 1hông giống 13rước nữa, 8ơi nặng eề, lại 04ó chút trống 9rải.

Thừa aeầm cậu d2ấy bây 44iờ, đã eeà bạn trai fủa người 4hác rồi… 3hông còn fà thanh mai d1rúc mã cùng 3điên cùng 8cười với bôi như trước 1ữa… Cậu 0ấy đã 6à của cô 7ái khác 3ồi…

Chỉ eần nghĩ ađến đây 1hôi, tim 4ủa tôi 2đã thấy 5cất đau d8ất đau!

“Sao 8hế?” Thừa 8ầm nhìn 7hấy tôi, 47ười hỏi.

“Không 5ó gì đâu.” 3dTôi cố fcười tỏ 52như mạnh d1mẽ, thực era chỉ là 0miễn cưỡng 3bản thân fphải cười 9elên thôi, chi vọng ađừng cười bđến nỗi ckhó coi là fđược.

“Thế 94mắt cậu 1bị sao vậy?” fCậu ta nghi 8ngờ chỉ e2chỉ vào 7amặt tôi.

“Ớ? dcCái gì, 34mắt gì b? Sao tớ 25không biết dnhỉ?” d0Tôi vội cdvã đưa btay lên che 7mắt, cuống 5equýt trả dlời, hôm 88nay lúc soi dagương cũng a8cảm thấy 35mình quả dcũng hơi agiống quốc 54bảo (gấu dtrúc).

“Cậu 2bị đánh aà?” Thừa c4Tầm kinh engạc như aphát hiện 46ra một châu 9lục mới.

“Cái bgì? Nói 4fnhảm gì 87thế? Cậu… bcậu mới b5bị đánh 6đó!” Cái 5tên này fdsao lại e6nói vậy, 86làm sao tôi 6có thể bbị đánh 81chứ!? Bệnh 2thần kinh!

“Thế 2là do cậu 44khóc hả?”

“Gì? 60Khóc? Tại d8sao phải bkhóc? Tớ b8sống tốt cthế này 5elàm gì mà 0phải khóc? 4Cậu bị 6bệnh hả? a0Tránh ra!” 8Cuối cùng dbị cậu 2fta nói trúng 28chỗ đau 2rồi, để 6bảo vệ 99sự tôn b1nghiêm của emình, tôi 1tức giận 1trừng mắt 07nhìn, lửa 5fgiận đầy 7dbụng bốc 23lên bừng fbừng, cậu 9ta nhất 5bđịnh phải 4làm thế 77à?

“Làm a0gì thế chả? Cái 2acậu này abị gì thế? bMới sáng a9sớm đã fuống thuốc 4enổ à, tớ aquan tâm 4acậu mà! beLàm gì thế bhả…” cThừa Tầm b4không chịu 80thua nói.

“Quan 3tâm gì mà 6quan tâm! f4Muốn quan 8tâm thì 13về nhà 9mà quan tâm 1Vũ Tuyết dccủa cậu 1đi! Tránh 2ra, chó ngoan 1dkhông cản d2đường! 7cTớ phải 39đến lớp drồi.” 89Tôi thở 3hổn hển bđẩy cậu 8ata ra để 6vào trường.

“Thật 3clà… phát cđiên cái egì thế ahả, tớ 06lại làm 8sai gì à…” 0eCậu ta còn 0rỗi hơi 47đứng đó 83mà lải bdnhải nữa 5chứ, đây 2elà do ai d8hại đây, cHàn Thừa 09Tầm! Cậu cblà thằng c9ngu siêu 4cấp!

Đúng! 7Doãn Đa fLâm, đời 3mày đã blật sang 5trang khác 6rồi, tiếp 7đó còn cecó cả một 8cuộc sống dtốt đẹp 3hơn đang a3chờ mày 3đó, chân dtrời chỗ 8cnào mà không 8ecó cỏ, 1hà tất 0phải đơn 06phương một 6ccành hoa?

Không 2asai! Phải 90làm cho cái 80tên ngu ngốc dkia biết 28bỏ rơi 8dmày là chuyện 38đáng hối 22hận biết 1dbao nhiêu! 66Mày phải 0tìm một 85người bạn 7etrai còn b4đẹp trai 80còn khí 5bchất, đánh 5nhau còn 76lợi hại 7hơn hắn 24ta! Mày không acần vì abmột cái 3cây như 7hắn mà 1phải bỏ 1qua cả một 95khu rừng 74rậm!

Ừ! d4Ừ! Chính 0thế, chính 3ethế!

4bcuộc sống 0hoa hồng 7xán lạn d2và tươi 9đẹp sau bnày, Doãn bĐa Lâm, fcố gắng 8cphấn đấu! 1Cố lên! 7Cố lên! 75Ai cha! GO!

Phù…

Vào 4đến lớp 88học, tôi d2theo quán 8dtính nhìn 9về phía aThành Vũ c8Tuyết, đập 0vào mắt 1ftôi chính c0là hình 7ảnh cô cta đang học d6hành rất 6chăm chỉ!

Nói athực, tôi earất muốn cgiết chết 5cô ta và dThừa Tầm, 66sau đó tôi 85cũng tự 1sát luôn, 2vì bọn ehọ đã clàm tổn 9bthương nghiêm atrọng lòng 50tự tôn 59của tôi! cThù này a8không báo 0fkhông phải 4Doãn Đa 11Lâm! Tuy 8là tôi cứ 16đơn phương engười ta, 27không sai… bhà… nhưng 9dmà ai bảo ahắn ta tàn các quá làm 2chi! Tôi cthích hắn ecta một thời dgi­an dài benhư thế, 3cho dù tôi 66không chủ ađộng nói fra, hắn 2cũng nên datự phát edhiện ra 73chứ? Đáng 7ghét! Hàn 9Thừa Tầm, ecậu là 4atiểu tử 29thối độc d6ác siêu 0cấp!

Thành b0Vũ Tuyết, 8chọc sinh 70ưu tú như 4cô ta chẳng b6phải nói 0ghét nhất 5là dạng 5học sinh 48bất lương 8sao, hơn 4bnữa cô fta còn là bđứa con dgái mũi 4hếch lên 6trời… ebtại sao ecô ta lại 6thích Thừa 1Tầm chứ? 39Đúng là 5akhiến người d5ta không 9thể hiểu 5nổi… Hừ… cftôi phải 5cnói với e1bọn Hiền 49Chu và Hiểu 2Anh chuyện 0này mới eđược… 88ôi, tôi dthấy hay 2là nên thôi ađi, bọn 12nó mà biết cthì thế 8nào cũng 49truy hỏi 9tới cùng, 86đến lúc 2đó chắc 1bchắn sẽ 4phiền phức 8chết đi 3được! 6Không chừng bdbọn nó 1còn nghĩ 4dcách để 1chia rẽ e1Thừa Tầm 53và Vũ Tuyết b5nữa… Haizzz… 7không nghĩ enữa không banghĩ nữa, eađau đầu!

2.

Được 6rồi, tiết 3học này 1bmình quyết 1không thể 54ngủ, phải enghe giảng 3thật chăm, 6nghiêm túc 7nghe, chuyên 8tâm nghe… c2Được rồi d8được rồi, 3dngủ năm a6phút cũng 38có thể, f7năm phút 4fthôi cũng 6được, fsau năm phút 5bchắc chắn… dchắc chắn… 3chăm chú a4nghe giảng…

zZzzzz…zZzzz… 7eTiếng cô dgiảng trôi 6tuột đi, btrong ý thức 2mơ hồ của 6tôi, âm 1thanh ấy efgiống như 1đang niệm e9chú “ngủ 35đi ngủ bđi, bảo c8bối yêu equý của 2tôi”.

zZZz 9…zZZz …zZZz 73…zZZz …

“Doãn cĐa Lâm!”

“… 1… Dạ dạ!”

Một 2âm thanh 8điếc cả 4etai đánh 7sập giấc 4cmơ yên tĩnh 7đẹp đẽ b8của tôi, 45tôi dụi a0dụi hai eamắt đỏ c6quạch từ 4từ đứng 7dậy.

“Em! 9bLại đây, cflại đây! a5Đến chỗ 60tôi đây 6này!” Hả? 44Rõ ràng d1là tiết 2của cô 0Anh văn, eetừ lúc 6nào lại 08biến thành 5cô dạy 17số học 0thế này? 8Không… ekhông phải bchứ! Chẳng falẽ trong 1lúc mơ màng c5không hay 9không biết, 4tôi đã engủ hết ahai tiết 5erồi sao? 9fỐi chao! e0Đây cũng 0bquá kinh ckhủng rồi, 3hậu quả 7của việc dcthất tình 8aquá kinh 8khủng!!!

“Gọi fem đến ađây, không a3nghe thấy 3hả? Em còn 8đang ở 5eđó mơ màng 6ngu ngốc 55gì nữa?” cbCô dạy 6fSố học 1dánh mắt 46như cọp ctức giận 70dùng thước 3dạy học c6chỉ chỉ 4tôi, chỉ 1còn thiếu bmỗi tròng eđen cũng 64lồi ra thôi.

Ôi… 05đáng sợ 4quá… tôi a7chỉ có 57nước thuận bftheo thôi, 1flàm sao lại a6không cần 1amạng sống eecho được, ccũng chẳng fthể cứ 0cđứng đó bemà giả 2bđiên giả 2ngốc nổi.

Tôi cngượng 0ngập lóng angóng tiến 0clên bục agiảng, trong 5lòng cứ bthầm nguyền 65rủa bà 9bcô dạy 2số học 29đáng chết, abphải hiểu 8fcho người 31ta chứ, 2những ngày 5ctháng của e3bà gái già 7còn trinh 7dthế này fahoàn toàn ekhó chịu, abcho nên bà 04ta không 12phải là ccố kéo 2dài thời 6kỳ thanh 8xuân mà ccòn già cđi trước 66tuổi, nhưng 21có ai có 1thể nói cacho tôi biết, 24tại sao btôi lại 3xui xẻo anhư thế eckhông…

“Em 2dám ngủ d0trong giờ 56học của fftôi hả, 1cái con nha f9đầu này 2đúng là elợi hại 1thật đấy! 72Mau xem xem ffđây là 6cái gì? 39Nước dãi b2chảy đầy a4tay áo kia 46kìa! Ôi 43trời ơi, fthật buồn 0nôn chết 2được, 9dơ ơi là ebdơ! Em… adem có còn e4là nữ sinh a5không đấy?” 5Vừa nói, 14bà cô dạy bSố học 6vừa kéo eống tay 66áo tôi đưa balên cho cả 3lớp cùng 94thưởng 60thức.

“Ha aha ha ha… d9ha ha ha ha… 5ha ha ha ha…”

Trong 8phòng học 99thoắt chốc 4biến thành b0một nồi 7cháo, tôi 9hận không fthể nhào c9tới tức 91khắc cắn 0chết bà c1gái già d3này, ai da, 55chết tiệt! 22Thành Vũ 1Tuyết còn a0lấy sách dche nụ cười 2anữa chứ, 61đúng là 1mất mặt 9quá đi mất, blàm sao tôi f2có thể 0xuất hiện 9trong tình 0acảnh bi fđát thế d4này? Ư hư… ftường ơi, 30tường đang 2bở chỗ 7nào? Mau 1cđến đây 9cho tao đập 4đầu vào 3đi!

“Ôi c8chao ôi chao, dDoãn Đa 30Lâm, không afphải tôi 0emuốn nói e0em đâu! 0aEm… em đúng 1là dơ quá! dQuả thật a7là dơ chết 85đi! Dưới 6gầm trời 32này sợ 0là không 0ftìm ra nữ 27sinh nào 1dơ hơn em 8nữa đâu!” b8Bà cô số 62học nhếch 97nhếch miệng, bmặt làm 0vẻ bất 3flực đẩy 7đẩy tôi 1ra.

“Đúng… 1fxin lỗi cnhé.” Tôi 0nghiến răng 29nghiến lợi fnói ra câu bnày, đáng 88ghét! Bà 3cô thối 6này, bà 2còn muốn 5ađến nước 4nào nữa, 46đủ rồi a1đấy!

“Thái eđộ của aem là thế 9anào đấy? eHả? Nha 85đầu chết e3tiệt, sao e6em chẳng elễ phép fgì cả thế, 7người nhà 5bem rốt cuộc 09là dạy 22em thế nào b5hả, dám dnói với e6thầy cô 2giáo thế 33à? Có phải aaem sống dkhông nổi 9nữa phải 7không? Cha ecmẹ em chẳng 96lẽ không 3nói em biết 6làm người 6thế nào bà?” Bà 3ecô nhảy f0chồm đến 0trước mặt 79tôi, lấy 2cây thước f3trong tay 4cgõ vào đôi 4avai yếu ecđuối của 3tôi.

Không e3khí trong 9phòng học d9nháy mắt 7trở nên 3nặng nề, 7bdường như 98bây giờ e6chẳng còn 21ai đang làm 8bài nữa, 82tất cả eđều không 7dám thở fmạnh nhìn dchúng tôi, dsắc mặt d1của Hiền eChu đúng dgọi là ctái mét eđến cực 5điểm, nếu 2không phải 19sự việc d8như thế dnày, tôi ddcòn tưởng 2flà mình 8đã làm 3bchuyện gì 98kinh thiên 5động địa dquỷ khóc dthần sầu b3nữa cơ, 6thế thì 3Chính Hạo c8không giết 93tôi mới 50lạ!

A 31di đà Phật… 6thiện tai 6thiện tai!

“Nhìn 00cái gì mà cnhìn hả? 2Còn không aemau làm bài fđi, hả? 3Mau làm bài efđi! Chuyện cngười khác 51mà dòm ngó 4cái gì? 9aLàm bài 52tập cho 5btôi!” Bà 6cô số học b1hét, tất 7cả mọi 8người đều crụt cổ 7lại tiếp 3tục làm f3bài.

“Nha 5đầu chết 6tiệt, em 97có chịu 70nhận lỗi bkhông, nhận dkhông hả? 5Giờ học 9mà ngủ 5đã là lỗi 59rồi, có 7phải tôi enên thưởng dquà cho em 55không?” eSự giận 2dữ điên 0cuồng của abà cô số 19học, tôi 0chỉ cảm 19thấy vừa 8tức thở evừa khó 1chịu, giống 8như có cái 08gì đó đang enghẹn lại 0trong cổ 0họng, khiến 4mũi tôi 88càng lúc ecàng cay, ecàng lúc 3càng cay…

Không eđược khóc… 2Doãn Đa c1Lâm, mày 48tuyệt đối bkhông thể fthua …

“Kịch…” 21một tiếng, 3ahình như dcửa lớp b1học chúng 3tôi bị ddai đó đẩy bra, tất 9cả mọi 5người dường 0như đồng c4loạt ngẩng 0đầu lên b1nhìn về c4phía đó, csau đó bắt 5đầu xì 3xầm bàn 7ctán.

“Này! 9Hàn Thừa 1Tầm! Em a7đến lớp 57tôi làm 1gì?”

Cái 5gì??? Thừa c2Tầm???

Tôi 86vội vã 4bdụi dụi 6đôi mắt c7đang ướt 0sũng của 9dmình, quay fđầu lại cnhìn – 45Trời ạ! 9Quả nhiên alà cậu 47ấy!

Chuyện bgì thế 3nào? Sao 2acậu ấy 4lại đến dlớp chúng 73tôi, không 52phải mình 59đang nằm e0mơ đấy cchứ, cậu afấy đến acứu mình 18phải không? 8Cho dù thế 2nào đi nữa, 3bây giờ 33cậu ấy ceđã thành e2công trong f0việc di e4chuyển tầm fnhìn của 71bà cô này fbrồi, nhỉ? 8Nhưng cậu 8ấy chắc dđang học 3bên lớp 2ekế bên 9mới đúng 3chứ, chỉ 6thấy cậu 94ấy dùng 13ánh mắt 0dvừa giận 8dữ vừa 6bất lực 0nhìn tôi bmãi không cthôi, giống 03như đang 0dtrách móc 2tôi vậy, flàm gì thế, atại sao f7lại nhìn ctớ bằng c0ánh mắt 3dđó? Bây 1giờ tớ 1là người 4fbị hại dmà!

“Hàn e5Thừa Tầm! aMau về lớp 3của em đi!” 9Bà cô số dhọc huơ b8huơ cây 9thước trong dctay gọi.

“Cô, d9cô có biết 8giữa hai clớp chỉ 22cách nhau 7một bức 0tường không?” 7eThừa Tầm 42đột nhiên 2nói rất 4lễ phép, 04nhưng trong 8nụ cười 8btuyệt đối b6có chứa dddao!

“Thế 0thì sao, afcòn không dmau về đi!”

“Đã d7biết thế bthì sao còn 5fla hét trong elớp học 96thế, cô 2dcó biết 9clà tiếng 5của cô 9bên lớp 53chúng em 2nghe rất crõ không?” 5Rõ ràng 0flà giọng 06điệu mang 1ctheo sự 2hằn học, 86Thừa Tầm 1bnói rất 2chua cay, 2vì trong 7giọng nói 65của cậu c7ấy không 06phải như bbình thường.

“Em, 9em nói cái 12gì?” Bà 3cô nhỏ e4giọng hỏi, 4cxem ra bà 29ta hoàn toàn 0tin lời 3bThừa Tầm 49rồi.

“Đúng 87vậy ạ, 5tiếng cô 7dạy dỗ 1học sinh, ethầy lớp 9chúng em 26nghe hết 3rồi, gì 0mà ‘Em 6là nha đầu 6chết tiệt, afsao không 7có lễ độ 1fnhư thế’ f‘Chẳng 9lẽ cha mẹ 3eem không cdạy em cách 9làm người 8sao?’, mấy 5atiếng đó 4dđều nghe 60thấy hết, fquả thật fcrất là 8ồn ào, 70chúng em 7thực không 4thể nhịn 4nổi nữa, d6thầy mới 5kêu em sang 31đây nói 24với cô 0một tiếng, b6xin cô có d9thể nào 1ahạ bớt dgiọng xuống dmột chút bdđược không, bhà hà, nếu 4không em fsẽ không 4đến làm 4cphiền cô 6đâu.” 9Thừa Tầm 57mặt không bcđỏ tim 0không đập, 21rất bình atĩnh nói.

“Thật 9đúng là… ea, trời 1ạ trời a5ạ, thế 6này thì c2làm sao đây, dlàm sao bây a0giờ… sự 27việc sao bblại thế c0này?” Bà b9cô số học 9lo lắng 2hoảng sợ, b6bà ta đang dlo lắng 5gì chứ? acỒ - đúng frồi, tôi 00nghĩ ra rồi, 93gi­ang hồ 1đồn hình anhư bà ta 37âm thầm 7đơn phương 30thầy dạy dlớp Thừa 3Tầm! Không a2ngờ thì 1ra lại đúng cflà thế!

“Thưa 3cô, xin đừng 1ồn ào như 21thế nữa, 93hãy chú f3ý hình tượng 80một chút, 64cô nói xem e5đúng thế ekhông? Nếu c3đồn đại cra bên ngoài 3thì không 08hay chút 03nào, hà dchà, thế 9thì không 3cần dạy 03dỗ học csinh nữa 5đâu ạ! 2Được rồi, daem cũng về 0dlớp đây, 4fchào cô!” 2dVừa nói, 77Thừa Tầm 4eliếc xéo 87tôi một 4cái rồi fnhanh chóng 1mở cửa 8bước ra.

Phù…

Ông 2trời ơi, fcmay nhờ 9ccó tên Thừa b3Tầm này 54con mới d5có thể 0thoát thân, ccám ơn trời c1cám ơn đất, 4cám ơn cậu, cbThừa Tầm! 7Tớ nhất 4định sẽ 7báo đáp 27cậu, tuy 8là do cậu 1tớ mới 9khóc suốt 5bcả một 2tối, tuy drằng cậu f8bây giờ bđã chui 4bvào vòng 5tay của 3bkẻ khác, 2nhưng tớ aavẫn sẽ 0tiếp tục 56thích cậu, 71quả thực 5cậu rất e8cừ đấy! 5bHà hà hà ffhà!

Nháy 6bmắt cái 57đã đến a8giờ giải d0lao.

Hiền bbChu bên cạnh a8tôi cứ 7nguyền rủa 21bà cô Số 9học, tôi 3phải cám 7ơn bạn 6ấy đã 16quan tâm 0mới đúng, 2nhưng tôi 6lại cảm 0thấy sao 2dmà ồn quá… 6Nha đầu 40này quả 9đúng là b5phiên bản 6nữ của bĐường 4Tăng, Chính aHạo, đúng 4là khổ fcho cậu 03quá, ngày 5nào cũng f7phải nhẫn ecnhục nghe clải nhải 3thế này…

Cách, 0cửa sau 2lớp bị 1đẩy ra, c2trong lớp bfrất loạn, 0cho nên âm 4thanh có 5lớn đi d5nữa cũng 47chỉ như 5tiếng muỗi b9kêu.

“A, cThừa Tầm, 7cậu đến 1rồi.” 9eHiền Chu a3vội vã egọi to một 4tiếng.

“Hôm 0nay thực bdrất cảm 5cơn cậu.” cHai tay tôi 3gấp lại, b3cảm kích 1vạn phần 2nói.

“Cám baơn? Gì mà 0cám ơn?” 95Cậu ta lại 4tỏ ra hoài e5nghi.

Tên 5này làm 5việc tốt 71mà còn giả bbngốc gì fđây? Hà e1hà…

“Chính 2alà tiết 0Số học…”

“A, fa! Tớ biết 4rồi, cậu anói chuyện 2bđó hả? 7Cậu đừng bfcó hiểu 87lầm nhé, ctớ vì Thành 1Vũ Tuyết c4nên mới 6làm thế dethôi, phải debiết rằng 0như thế 34sẽ ảnh e5hưởng đến 08Vũ Tuyết 6fchúng tôi 4học hành 1chứ! Cô 6giáo dạy 9số học 94giáo dục 6bcậu lớn 4tiếng thế 4bsẽ ảnh chưởng đến bVũ Tuyết 3của chúng 7tôi mà!” 53Chưa đợi 2tôi nói ehết câu, aeThừa Tầm eđã ngắt 57lời.

“Ồ, cthế cơ 9đấy…” e5Hà hà, Doãn 98Đa Lâm, 1mày đúng b3là đồ engu! Xem ra, etất cả 8đều là 4mày tự 7suy diễn 9ra rồi.

Hừ! 7Có gì mà 7hay ho chứ, 6còn “Vũ b1Tuyết của echúng tôi” a“Vũ Tuyết decủa chúng atôi”, gọi 85thân mật 6fquá nhỉ, e8Hàn Thừa 06Tầm cậu 2đúng là d8buồn nôn 3quá đấy! 68Tớ khinh 7bỉ cậu! 57Từ tận bđáy lòng a8khinh bỉ 16cậu!

Thấy 1tôi không 47nói gì nữa, a1Thừa Tầm 1ccũng không 61đếm xỉa, 2quay người 78băng băng d8đến chỗ 49Vũ Tuyết.

“Này, dHàn Thừa b2Tầm! Tiểu ctử nhà 6cậu tay 9chân nhanh dnhẹn lên 7đi, rốt fbcuộc đã cftỏ tình bchưa hả?” 2Tôi cố 4eý nhíu mày 80nheo mắt 76với Thừa 3aTầm, lúc 4này tôi 8quả thực fcũng ngưỡng 04mộ bản 9thân, có 1fđược mấy 2người bị bthất tình 2mà còn cứng 88rắn được b5như tôi.

“Cái fgì cái gì, 97Đa Lâm, 40cậu đang 5nói gì với 70Thừa Tầm cthế? Cái b4gì mà tỏ dtình?” 3Hiền Chu fkhông cầm 37lòng nổi 9tò mò hỏi.

“Ồ! 05Hiền Chu, ccậu còn 2chưa biết 73sao, thực 6bra là thế 20này, hôm 59qua Thừa 29Tầm nói avới tớ, 0acậu ấy cfmuốn qua blại với 01Thành Vũ cTuyết! Cậu aấy còn chỏi tớ, 45thấy Vũ 2bTuyết thế 67nào, qua 3lại với 32bạn ấy 2có được fkhông?” 91Tôi hầm 16hè cao giọng 7bnói.

“Ấy… bđúng là 8nhảm quá, a8tớ còn 2tưởng sẽ 0là loại a7tốt thế fnào, Hàn 3Thừa Tầm, 0mắt cậu 6chỉ mọc ctới gót 13giày thôi 29à?” Hiền fChu ác ý 0hỏi.

Thành 0Vũ Tuyết erất tức a2giận liếc 62Hiền Chu 6một cái, 58sau đó lại 3trừng mắt c2nhìn tôi. 47 © DiendanLeQuyDon.comÔi đáng csợ quá, aatôi cố 1ý giả làm 8bộ mặt fvô tội da“tớ không ebiết gì 8bđâu nhé”.

“Đúng 2ethế, Hiền 9Chu, nếu 21mắt của e8tớ mọc ftới gót 36giày, thế 82mắt của 92Chính Hạo 17há chẳng 90phải mọc b5trong bít dtất sao?” 5Mặt xấu 6fcủa Thừa cTầm lúc 70này thật bác.

“Cái b0gì? Cậu b5nói cái 8egì?! Này! fHàn Thừa 68Tầm! Hôm acnay cậu 13phải nói 73rõ ràng 6bcho tớ! bCậu… rốt 9cuộc cậu 14có ý gì?” 7Hiền Chu d2dường như 4dbị chọc f8giận rồi, 7dnhìn thấy etình hình 3lúc này, c8lòng tôi 1rộn lên 5cảm giác fkhông yên etâm.

“Ô 48hô! Hà hà, 6các bạn edự định esẽ qua lại 6avới nhau 61từ hôm 7nay à? Chúc eemừng cậu anhé, Thừa 8Tầm!” 9eĐể bảo evệ tâm a9lý cho Hiền b3Chu, và cũng b2để tránh bxảy ra cuộc 18chiến tranh f8chán ngắt, 8tôi vội 1vã cười ehí hí chuyển 4eđề tài, ccòn thuận 5atay vỗ mạnh dlên vai Thừa 8cTầm một 6ccái.

Thừa 0Tầm lập 9tức dùng dcặp mắt dbốc lửa a9giận dữ 5nhìn tôi, 12tôi có thể fnhìn thấy 4dlửa giận fcháy bừng 6abừng trong aamắt cậu 41ấy.

Hừ! 9Hàn Thừa 0Tầm, ai d6cần cậu 2và Vũ Tuyết 44thân mật 6equá thể ctrước mặt aetôi chứ! aĐây chính clà báo ứng 7đấy! Báo 2cứng tôi 47dành cho 10cậu đấy! 1Tôi nhất 4định phải 9để cậu acthấy sự 18lợi hại bcủa tôi!

“Ấy? 8dThừa Tầm, 10hôm nay không 28có em thỏ 2nhỏ bé 0anhút nhát f4năm nhất bcnào gửi dthư tình fcho cậu 47sao? Vũ Tuyết, 9bcanh chừng 60cẩn thận cThừa Tầm d9đi nhé, 8đừng để aacậu ấy 8fchạy trốn c5mất với 94người khác fđó, thực 5ra cậu ấy arất đào 30hoa, không dchừng lúc 5nào đó 2sẽ hồng 9hạnh vượt 3tường đấy! 1bHà hà, thực 2ara cũng chẳng 39sao, quả 2thực không dađược, 22cậu phải 3chặt chân fecậu ấy 0ađi! Hì hì b2hì hì…”

“Đủ frồi, Doãn b8Đa Lâm!” 9Thừa Tầm bđột nhiên 3hét lên 4với tôi.

“Á? 85Thừa Tầm, f2cậu giận 6rồi hả? 49Cậu giận 80rồi phải fakhông? Đừng 3dnhư thế 47mà, rất 28dễ để 4elại nếp enhăn đó! 1Tớ chỉ bfđang nói 5cđùa với 4cậu thôi 0dmà! Hà hà! 76Nghiêm túc b5thì không 82vui đâu!” eCho cậu 1tức chết cđi! Cho cậu 2btức chết 8ađi! Tôi 3phải sống ađể cậu etức chết eđi! Hàn 6bThừa Tầm, 65tôi muốn 7bcậu phải a7tức giận 0đấy! Khà fkhà! Thật 53dễ chịu!

“Đa e7Lâm, cậu f1đang nói 07gì thế? 8Chân tướng f2của sự 5việc không 8phải như 5thế đâu, 16tớ nghe eaChính Hạo 3nói, mấy 3bngày trước bbạn ấy 88vẫn còn fnhìn thấy c9Thừa Tầm 0cầm một 28đống thư batình và 3quà đi về c1nhà đó, 8hơn nữa dchẳng chia bcho Chính 00Hạo cái 97nào! Quả 3thực quá 62đáng ghê!” 5Yeah! Làm 03tốt lắm! b4Hiền Chu, 0Hiền Chu, edtớ yêu becậu, giống 42như chuột bbyêu gạo!

“Thật bkhông? Hiền 7eChu, thế 6thì Thừa 94Tầm cũng fhư quá! aCậu nói 08có phải 44không, rõ 35ràng có 2bạn gái 7crồi, sao 73còn có thể aanhận thư 11tình và cdquà của 8nữ sinh 44khác chứ, edsao như thế eđược? 3bVả lại dccũng chẳng 67tặng cho c5Chính Hạo 8edễ thương 5cmấy cái 50cho vui! Đúng alà quá đáng ethật đấy!” aTôi cố 53ý làm ra cađiệu bộ 5akhông-​thể-​tin-​nổi, 05dương dương 8đắc ý 42nhìn Thừa cTầm và eVũ Tuyết 99(dương dương f1đắc ý? 5bChắc là 0tràn đầy 90khiêu khích fmới đúng!).

“Ừ! bPhải nói elà, Thừa 83Tầm quá 9hư đốn, 8ccậu ấy c0là một 4món ăn danh cbtiếng đúng 8fvới thực fctế, Vũ c1Tuyết cậu 66thật đáng 34thương, 49bị bạn etrai lừa 3edối như 0thế, mình bthực tình 2rất thông 3bcảm với ddcậu đó!” 9Hiền Chu 0nhìn Vũ 4Tuyết bằng bcặp mắt acrưng rưng, 0ađây đúng 4dlà giết 8người không 3thấy máu 0như người eta vẫn nói 7đấy, còn 5may còn may, 3tôi chưa 7ftừng đắc 6ftội với cHiền Chu…

Mắt anhìn thấy 1Thành Vũ ebTuyết giống 9như đang 0tức giận ecùng cực, 56Thừa Tầm 8cũng có avẻ tỏ 8ra không 3biết đâu 7mà lần… 63Hứ hứ 1hứ hứ, 0cho hai người bqua lại 1đấy! Tôi e5cho hai người bqua lại a4đấy! Tốt alắm tốt 9alắm, hai b7người qua flại với 8nhau đi! 6cĐể tôi 58xem hai người 86sau này còn 7có ngày anào tốt 92đẹp không? 62(Độc nhất 7cũng không a7qua nổi 7trái tim bphụ nữ…)

3.

Đúng 7vào lúc e7tôi và Hiền 8Chu kẻ tung 1người hứng, 15cửa trước 5lớp học 0không biết d6bị ai đẩy 2mạnh ra, 1trong lớp 59thoắt chốc 13yên lặng a8hẳn, sau 5dđó hùng e2hổ tiến 5vào một 2đám con dtrai vừa 8acao vừa 3gầy, chính 8là học 7dsinh năm 83 của trường 9chúng tôi, 1mẹ ơi! eTôi vừa 73nhìn đã b7nhận ra 5ngay tên 3con trai dẫn 8ađầu đám 3đó!

A! 8fLà Khương 5fTải Hoán, f6ông trời dơi! Anh ta eđúng là 55âm hồn ckhông tan 6mà!

“Xin 0echào tiền e9bối!” 8Nam sinh trong 6lớp tôi eđều lễ cphép nhã 5enhặn chào 7hỏi anh 2bta, còn có