Diễn đàn Lê Quý Đôn














images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng

 
Gởi bài 08.04.2012, 04:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34139 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn) - Điểm: 5
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


images


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34139 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG f1: CÁI ĐỒ 35HÁO SẮC 4QUÊN BẠN!

1.

Đáng a4ghét! Tức dechết đi 7được! c4Sao mình clại xui 68xẻo thế 14cơ chứ!? 4fĐồ chết 1tiệt! Tại 61sao chỉ ebphạt mình 4ình dọn 9ẹp nhà 39ệ sinh? fơn nữa… 3fơn nữa 56òn là một bháng! Đúng dà quá đáng 1hật mà! f7õ ràng không ehỉ là lỗi 83ủa mình, 2đều là 4o cái tên e8đó hại! 5ất cả 0à tội của 2àn Thừa 5ầm! Là 8fắn đã 6ại mình ba nông nỗi 8ày! Đáng bhét! Sống 1rên đời 1ày mười eảy năm bbồi chưa b8ao giờ nhận 2bđược “ưu 0đãi đặc 67iệt” kiểu c0ày! Hàn 1hừa Tầm, 5a không tha bhứ cho nhà d1gươi! Ôi 7ẹ ơi! Tức 3hết mất bhôi… hu… 28xui xẻo 97quá đi!!!

U d2hu… mình 9dđúng là dxui xẻo 8chết được!

Tôi 6tức giận c8đùng đùng d4dọn dẹp 9fsạch sẽ 0nhà vệ 3bsinh, trong a4đầu không 5đừng được 9hồi tưởng e3lại chuyện dxảy ra cách ađây một 7dgiờ…

Bắt cđầu quay 64ngược lại…

“A! 72Mình sắp a0trễ rồi!”

Tôi a5“ối” 5một tiếng bbò dậy 2khỏi giường, 0thấy trên 9màn hình aađiện thoại 53di động chiện thị a67 giờ 50 bphút, suýt a4tí nữa b3là thổ 5huyết.

Mẹ 3ơi! Phen 43này chết achắc rồi!

Đáng 5ghét! Cái cđồng hồ 6báo thức c3chết tiệt dlại bãi 68công với 77mình! Tức 97chết đi cthôi! Bữa 7sáng cũng bbkhông ăn, 7đến xe 1buýt cũng 4không bắt fkịp! Càng f2quan trọng 5hơn là đến 8cả đầu 9tóc cũng 9không có 25thời gi­an 0chải chuốt ccho đẹp fbnữa! Huhuhuhu… ecHình tượng 3của tôi, 0ehình tượng 25của tôi­iii! 94Trời ơi! fSao mình 9lại xui 2xẻo đến 6thế!

Chạy bchạy chạy! 4dTôi chạy abchạy chạy!

Đáng 7fchết! Tôi 3chỉ có 4thể liều 7mạng chạy 4về phía btrường 6fhọc! Ông 0trời ơi, 6fhãy phù behộ nhất a7định đừng 80để con 8trễ học! 4dLàm ơn làm 7ơn! Không bthì con chẳng ebiết sẽ 32bị giáo 7viên chủ d5nhiệm đáng 5sợ răn 7edạy thế 46nào nữa!

Tôi, 1Doãn Đa 9Lâm, năm 66nay 17 tuổi! eBố, mẹ 8và em trai 6đã đi du 7lịch vòng b6quanh thế c5giới rồi, dchỉ còn 0lại mình 7tôi ở trong dengôi nhà 8rộng lớn btrống trải 03đó thôi!

Thật 05ra… họ fcũng đã erủ tôi 9cùng đi c4du lịch, dchỉ có 8điều… dchỉ có 8điều tôi 1từ chối 8dhọ rồi, 63là vì có 4lý do không 2muốn rời 1khỏi nơi b7này… hơn 8nữa… là 4fmột lý 1ddo vô cùng d2quan trọng.

“Này! 6Doãn Đa 7bLâm…”

Một 3giọng nói 80quen thuộc 7không lẫn cvào đâu 1bđược vẳng cdđến từ 81sau lưng.

Nhìn d1đi nhìn 2đi, nhắc e4Tào Tháo c0là Tào Tháo 5tới, tên c7đó chính 16là nguyên 68nhân mà aftôi không 9muốn rời b4xa đấy.

“Doãn a9Đa Lâm! faCậu phải 5đợi tớ echứ! Có 9nghe không 1hả? Này! cTai cậu a3bị chó d0gặm rồi cbà?!” Giọng 65nói đó 8từ sau lưng 25nóng nảy bnhe nanh giơ bvuốt vọng 1tới.

Hu… fdKhông phải fetôi không 0muốn quay 14lại đợi ccậu ấy… fchỉ là…

“Tớ 09sắp trễ dbhọc mất 1rồi, Hàn 8cThừa Tầm! 8Năn nỉ f0cậu đừng 52cản trở fcó được 5không? Nếu 49trễ thì 2ftớ phải blàm thế 0anào?” Tôi 95vội vàng 8hoảng hốt dhét to lại, b3càng tăng btốc độ 1bước chân 6chạy nhanh 7hơn.

Không 34sai! Tên 4bnày là Hàn 3Thừa Tầm, cclà bạn fethanh mai 91trúc mã 8từ nhỏ dđến lớn 6ecủa tôi, ecũng là f4người mà 8etừ nhỏ fdtôi đã fdthầm thương 1etrộm nhớ, cchính xác 1mà nói, 2acả đến 38bản thôi 6tôi cũng 33không biết 8crốt cuộc flà thích 2dcậu ta từ 14khi nào nữa. 8 © DiendanLeQuyDon.comNói tóm 6lại, khi f4tôi phát cbhiện ra 8điều này 3ethì tôi dđã sóm f8mơ mơ hồ 1hồ thích 7bcậu ta mất 92rồi!

“Này…… 0Doãn Đa fLâm, cậu 38đứng lại cđó cho tôi! a7Có nghe chưa 7hả? Dừng 0lại! Cậu 19muốn chết 8rồi phải c1không?” 4Hàn Thừa dbTầm sau edlưng tôi evẫn cố cchấp gào 1lớn.

“Xin 2lỗi mà, 38Thừa Tầm, 6cho dù cậu 2nói gì tớ 21cũng không 6bthể dừng 42lại được, 4cvì tớ chết 71cũng không 3thể trễ 3giờ được! 5aA…” Tôi e9tuyệt vọng 6fkêu lên 3dmột tiếng, 02định thần 3lại thì 7phát hiện cmình đã 7bị Hàn 2Thừa Tầm 9đuổi kịp, 88nhấc bổng dlên.

“Doãn eĐa Lâm cậu 6muốn chết crồi hả? 4Cậu lại cfdám bất fchấp mệnh 1lệnh của 5tôi à? Tôi 6thấy da 3của cậu fclại ngứa fngáy rồi dfphải không?!” fHàn Thừa bTầm nhấc 70bổng tôi dlên lưng 3chừng hệt f0như tóm 6một con echim vậy.

U 67hu… thượng 1đế ơi! 3Cảm giác 62mất đi flực hút 8trái đất dquả không 0dễ chịu atí nào! 75Hai chân dtôi giống 1như hai cọng a7mì vùng advẫy tuyệt 7bvọng giữa 2không trung.

“Này…… 5thả tớ 74xuống thả dtớ xuống, 64tớ sắp 4trễ rồi! e9A! Cậu xem 2bcậu xem 65kìa! Đã bđến giờ 7frồi! Hàn dThừa Tầm! cfCậu còn 3không mau fthả tớ bcxuống!” fTôi liều d7mạng chống 35cự trong 03tay cậu 1ta, bị nhấc 6flên giữa a2chừng thế 6này đúng 7là mất amặt quá!

Thế 1elà…

Hai cđứa chúng ftôi giữa b9đường 6ồn ào lộn axộn như 7thế đến bhơn hai mươi 76phút…

……

……

Đức 46Mẹ Maria 04của tôi 1ơi!

Hừ chừ… hừ e1hừ… cho 5nên à, chỉ 9có mình 22tôi bị 4trừng phạt 0dọn dẹp enhà vệ 9sinh trong dthời gi­an 91kỷ lục 071 tháng!

Đáng 43ghét! Đáng 8ghét! Xui abxẻo! Xui 72xẻo!

Điều a4càng khiến dbtôi bực dbội hơn 35là, tại ddsao cái tên 2tiểu tử athối Hàn 61Thừa Tầm 4dđó lại bkhông bị 2phạt chứ? eRõ ràng flà đều 1atrễ giờ 4như nhau, 56tại sao 29chỉ phạt bcó mình 8tôi? Thế 5đúng là 7quá không cdcông bằng!

Để 4nghĩ thử 2dxem… chẳng flẽ mẹ bdhắn ta lúc 12Tết đã 3tống nghẹt 52phong bao 5cho cô giáo crồi? Wa 6fa… đúng 38là việc 8làm bỉ 7ổi!

2.

Trong f9những tiết 9học vô 1fvị, tôi 9chỉ có bdthể cùng cđám bạn 9bchuyền đi 32những mảnh 0giấy nhỏ bcũng chán 2ngắt chẳng 4ekém, may cmà sau lưng 18cô không 8fcó mắt, afchứ nếu 9bị cô phát 3hiện ra 21những mảnh 87giấy đáng 15yêu cứ 8bay qua bay 70lại, tôi 0fsẽ liên 75lụy đến 1không biết 5bao nhiêu 77nhiệt huyết 5etuổi thanh 3xuân đây e(làm việc 0xấu thì 7để lại ftiếng nhơ fvạn năm dmà).

Hai 07tay khoanh 09lại, thở 3fdài…

Chẳng adbao lâu sau, btiếng chuông 7ăn trưa 9giống như 08phát điên eareo lên lanh clảnh, phòng dhọc thoắt afbiến thành 95một tổ f7chim sẻ fồn ào.

Đúng 2dlúc này, 26cửa lớp 7học của bchúng tôi adầm một ebtiếng bị emột người fnào đó 8đẩy mạnh 7ara, sự xuất fhiện của 5người đó b7chính là 0dcảnh tượng dgọi là 8sao chổi 4bHarley đâm 20vào trái bđất, cái 1tên con trai 33trăm năm bcũng khó 88gặp được e2một lần 40ấy.

“Vũ 5bTuyết, Vũ 9Tuyết, chúng 9mình ăn 8fcơm chung 72đi!” Thừa 8Tầm nhe 2răng cười 8ôm hộp bcơm trưa 80chạy đến 22bên Thành 7Vũ Tuyết.

Ớ… bquả nhiên 5là cậu 8ta!

“Bạn fđến rồi, cThừa Tầm. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐược thôi, bchúng mình 7cùng ăn cnhé!” Vũ 8eTuyết đặt 2cặp mắt 1akiếng gọng bđen vẫn cdùng khi 6học xuống aebàn, mỉm 9cười đón 05lấy hộp 1dcơm của 48Thừa Tầm.

Cắt a- ớn cả 2da gà đây 1cnè! Nói 92gì mà khoảng c4cách sinh a3ra chân thực eđẹp đẽ, 7đúng là 7ethối hoắc! e1Người ta 8hai người 9ngày ngày 1gặp nhau c6đến phát 80chán cũng 0chẳng có erạn nứt 5nào nữa 8là… hơn 1enữa tình 4cảm mỗi 36ngày mỗi cấm áp thêm. f3 © DiendanLeQuyDon.comHây hây… bfThừa Tầm 7cđúng là bbuồn nôn! 14Gọi thân emật như 3athế, sợ 68người khác akhông biết 0được mối 7quan hệ a3của hai 03người hả? dXì!

Hứ! 09Tôi không b8thèm để eý đến ecảnh tồi 82tệ đó 9cnữa, mở 4hộp cơm 15của mình 0ra ăn.

Nhưng 44… haizzzz ce… tôi cúi 0dthấp đầu, 76vừa nắn 0nắn lại famấy miếng 88lòng trong 34hộp đồ 5aăn vừa 39buồn rầu 4cnghĩ đi 8nghĩ lại… e1đành phải 49thừa nhận 86một việc, 4đó là gương b1mặt của 47con nha đầu b3Thành Vũ eaTuyết ấy 68rất dễ c3thương. 95 © DiendanLeQuyDon.comTuy không bthể coi 00là mỹ nữ 14tuyệt sắc 26nghiêng nước bbnghiêng thành, f6nhưng có dthể tính 79là ưu mỹ 56xinh tươi…… 6Một đôi 0mắt to đẹp cnhư búp f9bê, hàng 3lông mi cong 9rợp uốn 19nhẹ, sống cdmũi cao như 3của các f4tài tử 1minh tinh 2fHàn quốc, 3đôi môi 1nhỏ xinh 4hồng như ecánh anh 5đào, lại 1còn có mái 39tóc vừa 8dài vừa 3đen nhánh bnhư công 99chúa bạch 69tuyết nữa… eĐiều khiến 1tôi không ecthể tin bnổi là, b2bọn Hiền 1Chu đều 4nói Thành dVũ Tuyết 6rất giống c5tôi trước 76đây, tôi 8nghe xong 04suýt tí 45nữa nôn 5hết bữa 7sáng ra ngoài.

Gì? 22Thành Vũ bTuyết giống e7tôi?

Chà… 23không thể 51không thể! 4Đây căn 7bản chính 4elà trời 0đất khác bxa nhau! Đúng 63thật là 2truyện cười 29quốc tế! 87Nếu như 9thế, chẳng bphải nói 4engười Thừa 76Tầm thích 62là “tôi a1trước đây” 5aà?... Xì… a1có nhầm ckhông đó?... c © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa 13Thành Vũ cTuyết rất 78dịu dàng 28rất ân 3cần với 6Thừa Tầm, 32khi trời blạnh thì 5mua cà phê 6cho cậu ddta, trời 16nóng thì 2mua cho chai eco­ca lạnh… fso sánh à, ftôi căn 3cbản đấu 88không nổi 30cô ta…

Chẳng e3trách Thừa 48Tầm thích c2cô ta đến f4thế… so 6sánh với 7bcô ta, cả 92đời tôi 5có thể bcũng không c0hi vọng 8gì nổi!

Nghĩ 30đến đây, etôi hơi 1buồn phiền 2thở ra một 6hơi dài.

“Ôi… c7Đa Lâm, 15đồ ăn 2cậu làm 2nhìn ngon 4quá!” Đúng 76lúc tôi 7đang thở 50dài, Hiền 59Chu ngồi 72bên tròn e9hai mắt fanhìn vào d6hộp đồ 5ăn của 1tôi tò mò, etôi thật d4rất sợ 0cô bạn 9không cẩn eethận sẽ 51rơi cả enước miếng 6xuống mất!

“Ờ… ecậu muốn eăn không?” fTôi vội 8evã rời d6khỏi những 2bsuy nghĩ 37để trở 9bvề với d5thực tế, ftôi nháy d3nháy mắt, 84dùng đũa fbchấm chấm 63vào hộp b7cơm.

“Muốn……”

Cái 2đó, không 1phải lừa cgì các bạn 07độc giả 5đâu, cái dcâu “muốn…” fbở trên b4ấy là do 1cái tên 2đáng chết 60Thừa Tầm 8nói đấy, e8còn nhào 3tới cười fdvới tôi 6thấy mà d0ghê, lại adđặt mông 1xuống ngồi 49trên bàn 32tôi lựa 29tới lựa flui trong 9hộp cơm 0nữa chứ.

Trời 32ơi! Món 2lòng yêu 2quý của 5tôi!!!

“Này fnày này! 90Cậu làm 4cái quái 42gì thế 94hả? Tớ cđâu có 10nói cho cậu 8ăn đâu! f0Đủ rồi e7đó, này! 90Này! Trời fơi, đũa 2fcủa cậu 2có vệ sinh 0không hả, 5đừng có 3bbới lung 26tung trong 3hộp cơm ccủa tớ 6chứ! Cậu 4bkhông biết 65bệnh si­da 8lây nhiễm 04từ khoang damiệng hả?!!” 11Tôi giằng 36lấy hộp e8cơm yêu 5quý của amình tránh 87cậu ta đang ethở háo 6hức vì c1thèm ra xa.

Cái ectên này adrốt cuộc acó ngốc 9không vậy bctrời? Quả dlà ngốc 6gấp đôi! 20Tôi đúng 7là bị cậu eta làm cho ftức muốn 6chết được!

“Doãn fĐa Lâm, 3cậu đừng 2ccó nhỏ 86mọn thế, 8ăn có chút 7lòng thôi 77mà, có gì d9ghê gớm 06đâu. Thật aclà, chúng eta chẳng c5phải là 44bạn sao?” baVừa nói 7fcậu ta vừa 5ngoác mồm 9ra cắn tới, b8suýt tí ecnữa là bcắn luôn 7vào tay tôi b2đang cầm 7hộp cơm.

Nhóp 4nhép nhóp 9nhép!

Thừa 4Tầm tọng 00một đống 54vào miệng c7rồi sau a7đó còn dgắp thêm 7mấy cái? 9Chạy đến 58trước mặt 3dThành Vũ eTuyết, tên enày, dám 6đem đồ făn của 6amình cho fngười yêu 9hả? Quá 8fđáng thật fmà! Hu hu…

“Vũ deTuyết, Vũ bTuyết, mau e9thử cái 42này đi, 1vị được 14lắm, mình dcăn thử arồi, không 0ecó độc 6fđâu, yên 1tâm yên 34tâm!” Thừa a6Tầm dùng fdthái độ fdịu dàng 9ccực kỳ, 3chưa bao 13giờ nói 9với tôi 61được như 8thế.

Chiu cchiu! Chiu 95chiu!

Tôi 5acảm giác 2trên đầu 47mình có 0abao nhiêu 1elà nộ khí 1đang bốc 9lên phừng c0phừng!

Tức 2bchết đi 1được! 3Tức chết 29đi được!

Hàn bbThừa Tầm! 2Ta nguyền b2rủa nhà 68ngươi suốt 5đời cũng 07không bao 7giờ có d3được tình 9yêu chân 4fthực! Hứ!

“Được b7rồi, cám eơn bạn, 7Thừa Tầm!” 8Vũ Tuyết e4gắp miếng 07lòng, híp 6bmắt cười.

“Ồ… fchà hà hà 92hà… thì 82ra lúc Thừa e1Tầm cười, 1phía dưới e6mắt có 9hai lúm đồng 1atiền, đáng 2byêu thật!” 1Hiền Chu bđập vào dđầu như 1đột nhiên ectỉnh ngộ, b9lộ ra biểu 0cảm “thì f3ra là thế!”

“Cắt! faĐáng yêu d3cái gì? 83Có cái gì 0đáng yêu 03nào? Lấy 52đồ ăn 5của người 8ta đem cho angười khác, 9người gì 6chứ! Đúng 7alà khiến 22người ta 88khinh bỉ! fTớ khinh d4thường 2hắn! Đáng fchết, a 6a, tức chết 71mất thôi! 83Sau này tớ equyết định 77lên sân cthượng 2dăn cơm!” 7Hai mắt 9tôi tóe 9lửa, tức 7giận dùng 2đũa giày 3xéo miếng elòng tội 4nghiệp!

Tim 3ecủa tôi, fhuyết áp c8của tôi! 8aChẳng lẽ 8tôi phải b6đặt dấu 17chấm hết 4cho quãng 4fđời thanh 7bxuân tươi 1trẻ của 8mình sớm 6thế sao? 98Thượng 2đế ơi, 8chủ nhân 93tôi ơi…

“Đừng 9thế mà, 9Đa Lâm, 53cậu phải 3thông cảm b1cho Thừa 4eTầm chút 86chứ, phải 4biết là 4lấy lòng 2người con fgái mình 77thích là bchuyện quan 2trọng lại 90rất tốn 50công, cho 4dù cậu 5ấy quả 71thực rất 0bđẹp trai 5brất đáng 8yêu, nhưng 1cũng đâu 26thể quá 8tùy tiện 7được! 01Một thằng 8con trai quá 2bkém thì 9sao có bạn 12gái nào 25thích nổi 29chứ! Yên 4nào yên a0nào, con 5trai đối 09với người ccon gái mình 01thích đều 51hết lòng 54hết dạ fthế đấy! 22Hà hà… 88cậu có 1tức chết bcũng chẳng 1làm gì được!” 7Hiền Chu d4thông cảm 9vỗ vỗ 6lên vai tôi, d2còn tiện 9tay gắp 5mất tiêu 0hai miếng 8lòng nữa.

“Đáng 7yêu? Hàn 94Thừa Tầm?” dTôi nheo d7mắt hỏi, 9lại có dngười dùng 2edanh từ 3cthần thánh 3như thế 4để hình c1dung về 03tên đó 4asao.

Thật 5là… nha 9đầu Hiền baChu này bị fđiên không 7vậy? Có f1nhầm lẫn ekhông đó?

“Ừ 22ừ! Đương 2nhiên là 5đáng yêu! 81Như thế 8cnày nè… 7woa… miếng 1dlòng này e6ngon thật 2đó! Mua 6ở đâu 7ethế, đúng f2là quá ngon!” cHiền Chu bdcăn bản 20không thèm 9để ý đến 3ecâu hỏi fbcủa tôi, 4ađúng là… clàm gì mà 3tôi hỏi 8đông lại ftrả lời fetây thế! 2Ghét!

Cạch!

Lúc 2này, cửa 7sau bị mở 23ra, Hiểu a3Anh – bạn dbtôi – như 7con sóc đất 8thò đầu 0vào.

“Này! 41Này! Đa 0fLâm, Hiền 2fChu, chúng 32mình đi ađánh bi eda đi!” 69Hiểu Anh 20là người 2ủng hộ 0atrung thành 30môn bi­da, 72trưa nào acũng phải b3đến phòng achơi bi­da 0làm vài 01ván.

“Được 7athôi được 0thôi, cậu 0đợi tí, btớ đi ngay.” 0Tôi gập cdđũa lại 8ađặt vào btrong hộp 57cơm rồi 4đứng dậy, 9cũng may 20đang không 1thích nhìn bthấy cảnh f5Thừa Tầm dfvà Vũ Tuyết b8thân mật 8thế.

“Còn ecậu, Hiền d4Chu?” Hiểu 52Anh cười ahà hà hỏi.

“A… 3tớ… các 1cậu đi fđi, tớ 7không đi b9đâu, lát 49nữa tớ 53phải đi 5atìm Chính f6Hạo rồi, 6hà hà.” 2bHiền Chu 0cười, lắc 5lắc tay. 9 © DiendanLeQuyDon.comThật là… cnha đầu 43này, có b1người yêu 6rồi thì fquên cả 16bạn bè.

Hứ! bCái đồ 9dháo sắc 3quên bạn, 2ctrong lòng 8echỉ nghĩ 3đến mỗi cMẫn Chính dHạo, cũng d8không chê 7bai gì.

“Này, a4này, cậu 62đi đâu 16đó?” Thấy 09tôi từ aecửa sau clỉnh ra 3ngoài, Thừa c5Tầm chau 9mày một 9cách chán 6ghét.

“Để 5ý nhiều 8chuyện làm cdgì thế? b7Đương nhiên 4là đi ăn d8cơm rồi!” 3Tôi chỉ 3chỉ vào 15hộp cơm, cphóng một dtia nhìn 44thiếu thiện a6cảm vào acậu ta.

“Ăn 7cơm? Lừa 93tớ à, tớ 1athấy cậu 4lại đi 3đến phòng 61bi-​da thì 1có?” Vừa 61nói, cậu 5ta càng tức agiận nâng ccao giọng 6hơn.

Á… a5tên này 0athật sự 4bnhìn ra sao? 0Hắn có bkhả năng eđặc biệt b6à?

“Cắt! bĐừng có 1quan tâm 5evớ vẩn! fbMau đến 5ăn cơm với dThành Vũ 82Tuyết của acậu đi! bCòn để 0eý đến 1tôi nhiều 2fthế à! 1Hay là nói 8fchuyện trên 27trời dưới b0đất với 00cục cưng 65của cậu deấy!” Tôi 6như nửa 1ecười nửa 18không nói.

“Đồ 02ngốc!” 9Tiểu tử 63đó tức b1giận đùng 4đùng nhảy d4nhổm lên dkhỏi bàn, 3quay người f0đầy ác 6cý đụng bdvào tôi, 8dra khỏi 8dlớp học.

Cái e1gì thế 5fnày? Hắn 45ta lại giở fatrò trẻ bdcon gì ra 7đây, còn b2biến bản 72thân thành 2bé trai trong 6avườn trẻ 4ai thấy 8cũng yêu dà? Hắn bta tưởng 8tôi sẽ 7dtheo hắn 5suốt đời 7chắc? Cắt! 8bNói tôi dengốc nữa 6chứ, chẳng 0dhiểu ai 4ngốc hơn 6ai đây! 7Tôi giả 0làm mặt equỷ cực f8kì lớn eđằng sau e0lưng hắn.

Hàn 20Thừa Tầm! eeCậu mới 26là kẻ ngốc fnhất!

3.

“Đa 77Lâm Đa Lâm, 32cậu ta bị dsao thế?” 5Hiểu Anh a7nhìn theo 6aThừa Tầm b8đang đi 8dra, khuôn 9mặt buồn 5bực.

“Hứ, 6tớ làm 50sao biết 1tên đó 81bị gì! 6Hình như dhắn không 0thích tớ 95đi chơi 4bi-​da… 22thôi đi, 4để ý hắn 4clàm chi, ephiền phức dchết được, 7tên đó f9ngày nào 8chả phát 64khùng lên! 9dTớ đâu brảnh mà a2quan tâm dhắn!” 01Tôi nổi 49nóng huơ 2huơ tay, catiện nhét 0một miếng 9blòng vào 06miệng, thật 9không muốn eđể tên 40đó tồn btại trong 7atim mình d0tí nào, 10haizzz… a8Làm sao tôi 3có thể 7thích một 15tên con trai 9không tim bkhông óc 98lại điên 5bkhùng cực bdđộ như 9cthế nhỉ? 0aĐúng là ctrời đố bkị người 06tài mà… 80giống như 0Doãn Đa eLâm tôi 99đây là 7đại mỹ 4nữ như 72thế tại 1bsao lại bphải chịu ccực hình fyêu đơn dphương hả? 2eHu hu…

“Cậu 83làm gì mà d0nói cay đắng 44thế? Nhìn 3điệu bộ cThừa Tầm 8nổi giận abnhư thế… 24ừ, chẳng 5elẽ… Thừa dTầm cậu 6cta thích fcậu rồi?” 9Hiểu Anh 53dò hỏi, 68gương mặt 41lộ ra nét 4cười bí f7hiểm vô 77cùng kỳ cquái.

“Ặc…”

Phản 0bứng đầu 6tiên của ftôi là phun dhết toàn 88bộ lòng 97dồi trong 0miệng ra, 4bdính cả eflên tường.

“Trời 8ạ, Đa Lâm, 81cậu cũng 5emất vệ 7csinh quá 1bđi…” 7Vẻ mặt 1bHiểu Anh 4agiống như 8đạp phải fđống phân, 7không không, 3cphải nói 24là nhìn athấy đống 1phân mới 5đúng.

“Hầy 2hầy, cậu, 44cậu nói 1chuyện ngu e6ngốc gì 7fthế, giữa 8tớ với 7fhắn đâu 63có phân 6biệt giới 9atính, hắn 6vốn đâu e7coi tớ là 83con gái! 05Hắn, hắn adlàm sao có 4thể thích e0tớ được? 7Cậu đừng becó hiểu 5clầm! Còn 16nữa, người ectrong tim 80hắn, hừ, 0cbên kia kìa!” 43Tôi gắng asức quệt 5quệt miệng, 9ehơi quạu equọ mạnh 6bạo dùng fđũa chỉ 4chỉ Thành 5Vũ Tuyết 12ở cách 2đó không cxa.

“Cái 8agì? Thành 9Vũ Tuyết? fCậu nói 55Thừa Tầm 05thích con fnha đầu 3đó hả? 08Ha ha ha ha…” 0cHiểu Anh 0fôm bụng aacười ngặt 20nghẽo, còn 33dùng cả eđộng tác 9khoa trương 15đập đập 68vào tường fnữa, này 4này, làm c2gì thế, clời tôi 7nói có gì 6đáng cười 4eđâu? Đợi e9lát nữa 06cô giáo ađến nói 8cậu đập 1cvỡ tường 82xem cậu dkhóc thế e7nào nhé!

“Thôi 5dđược thôi 32được, 1nhìn cậu 3ccười kìa, 5coi như tớ c8chẳng nói c4gì đi, thật 83là…” 74Tôi quả fdthực không emuốn nói fđến chuyện 4fThừa Tầm athích ai fnữa, thế 48này giống 9như tự 7tôi khoét 9vết thương c8của mình dấy, là fdhiện thực bcmà tôi vẫn e8đang gắng 5esức hết 7mức để ftrốn tránh.

Haizzzz… fHiện thực b1đúng là 24tàn khốc, 11nói mình 24không muốn dđối diện 90cũng khó… aaDoãn Đa 20Lâm, đó 31chính là 11cuộc đời eđấy!

……

Nói 4thực, đánh bbi-​da cũng dkhông thú 7bvị gì lắm, 09chỉ là 0để giết 6thời gi­an 4thôi, có cđiều thú evui duy nhất fcủa tôi 44cũng chỉ cdcó giết echết thời 47gi­an thế 7enày.

Haizzz! 90Cuộc đời 14vẫn nhàm fcchán và 2vô vị thế 0asao? Í ? 2aCâu này 6asao mà chua 9dchát thế? dSao tôi có eathể như 5biến thành 6bà già thế 4này?

Thôi 2ađi, đánh 8dbi-​da cho a4xong! Ừ… etôi bò lên 0abàn bi-​da, 70uốn người 9xuống, nheo a4mắt, liếm b6liếm môi, cmột, hai, 23ba, nhắm d3trúng! Tới 0nào!

Bốp…

Lọc 85cọc lọc 3ccọc…

Bi 52số 5 màu e4đỏ như 1dmọc thêm 5dchân chạy 2lung tung c9không ngừng 9ftrên bàn.

Chạy 5trái, chạy b8phải, quẹo 0ctrái, quẹo d3phải…

Ai 7dda… không 7được, 6đánh hụt drồi, chạy 7lung tung 59thế mà 2rốt cuộc 4cũng chẳng a2vào được e0lỗ.

“Này anày, Doãn 1Đa Lâm, dcậu đánh e9dở quá, c9đầu óc b2đang nghĩ 0gì thế 5hả?”

“Ồn 5chết đi, 14da! Trịnh 9fHiểu Anh! 71Cậu ngậm 38miệng lại, eđừng làm e3tớ phân 9tâm!” Tôi 9anhe nanh giơ 4evuốt gào avới cô fbạn, tiếp 02đó cúi 4đầu đánh 95tiếp. Chết 45tiệt… 91thật là, 86con nha đầu anày, còn 7chê ở đây 8akhông đủ dồn hả?

Đáng 9fghét! Tại 9sao đánh amấy lần 1vẫn không e7vào, chẳng 78lẽ kỹ 9thuật chơi bcủa mình cathụt lùi 79à? Hừ… 00không thể cchứ, cô 97gái vừa bbđẹp vừa bbthông minh 8như mình 32sao có thể fkém đi được?

“A… 63Chị Đa 72Lâm, hôm 94nay sao rảnh 4rỗi đến 18đây chơi fthế, đúng flà lâu quá 3không gặp 89rồi!” eBỗng nhiên, 0một giọng 8nói âm âm b1kỳ quái d9từ trên 3vọng tới.

Cái 7gì? Chị 57Đa Lâm? fMình già b4đến thế fesao? Hay là ađàn em của 18mình?

Tôi anghếch mắt dlên nhìn 3nhìn cái 0tên đang 47nói, người agầy nhom, 5ccòn nhuộm 3nguyên cái a8đầu vàng bkhè, mới e2nhìn đã fbiết là 36dạng đào 68hoa công 3tử.

Hừ! 4cCái tên 2này từ ađâu thò 5eđầu ra 3thế? Tôi 2cchẳng quen ebiết, không dcần thiết 3phải quan 23tâm chuyện 43ruồi bu balàm gì.

Đúng! 26Đúng! Vừa f8nói, tôi 6ngoảnh đầu b8đi không cthèm để bfý hắn nữa.

“An 6Hiền Tuấn! 4aSao chỉ 14chào hỏi eeĐa Lâm thôi cthế, chẳng 88lẽ cậu dkhông thấy 03đại tỉ 46ta ư?” bHiểu Anh 99đứng một 6bên bực 7etức liếc 38xéo, tôi d6lại chẳng e1để tâm 6tới, tiếp 12tục đánh cbi-​da.

“Vâng 8vâng! Chị aHiểu Anh, 2fcũng lâu fckhông gặp 4achị nhỉ. 5 © DiendanLeQuyDon.comĐúng rồi, 76lần trước b0chẳng phải 0đã hứa b1sẽ giới f4thiệu em 7với chị aĐa Lâm sao? 7Chị Hiểu 74Anh không 3quên đấy 40chứ?” aCái tên 0fruồi muỗi a2gọi Hiền 2Tuấn gì 8gì ấy sao clải nhải 73mãi thế, 10nếu là f4đàn em thì 3phải hiểu 21biết chút achứ, tránh 3dxa ra, cứ fđứng đây eồn ào phiền 9bđến mình, bbbà cô ta ebđây tâm 8tình hôm 20nay không 7bđược tốt b3đâu đấy!

“Thật eblà…! Chẳng flẽ cậu f8không thấy 8hả? Trên dmặt Đa 34Lâm của 6mấy chị 7eđây rõ 1ràng viết 42là chán 28ghét bực 1dọc, bảo 5etôi làm esao giới 5ethiệu được? e8Chị đây 1không thể 6tự chuốc a8phiền phức 3đâu!” 6Hiểu Anh 8angồi trên 3bàn bi-​da 3đánh một 15gậy vào 6bi số 5 4màu xanh, 0í ? Đây cchẳng phải 8là bi tôi avừa đánh 7vào sao? 9Đáng ghét! 2Sao cô ta fdcó thể blấy ra thế 03hả?

“Chị c2Đa Lâm, 01hây hây, fcem và anh dThừa Tầm abgặp nhau 2mấy lần 58rồi, thật 2là ngưỡng 3mộ anh ấy c2quá, cái 15đó, em nghe 61nói… chị 5clà bạn 5gái của 4danh ấy?” 7Con “ruồi” bnày còn 8huých huých avào cây 8bgậy tôi 59đang chuẩn 7bị đánh.

“Này, 8fồn chết 5dđi được, 6có phải 3là bạn agái hắn 9ta không eathì liên 58quan gì đến dacậu?” 29Tôi ngẩng ddđầu lên f3nhìn, đúng 31là làm mình 83bốc hỏa 91thật!

“Hà 76hà, em nghĩ bchắc có 8lẽ không dphải mới 83đúng, nếu c4chị là f0bạn gái e4của anh 2eấy, thế 73chẳng phải 99em rất tội 4nghiệp sao?”

“Bệnh bthần kinh!” 1aTôi không b9nhịn được 9phun ra một 52câu.

“Hà 1hà, cám 08ơn chị 4Đa Lâm quá bkhen!” Chết bbtiệt, cái 9thằng này eechẳng lẽ 1bbị bệnh cthần kinh 1phân liệt frồi hay 97sao? Sao cứ 61mặt mày 1hớn ha hớn 9chở cười 6mãi thế?!?

“A 96a a! Trời 8eơi là trời! 9aTrịnh Hiểu ccAnh, sao cậu b7có thể eaquen biết 7cái tên 80này? Buồn anôn chết 2đi được!” cTôi vừa 96nghi ngờ 7lại vừa 48bực tức 20lên án, 9asao cậu 0dta có thể 3kết bạn cvới cái 1dạng ghê 86tởm thế 1này? Líu 9ríu líu 03ríu, nhiều 0dchuyện như dchim sẻ f8ấy.

“Cũng fkhông quen 1thân lắm.” 92Hiểu Anh 39nhếch nhếch dmôi nói 5với tôi.

“A! 7Xin chào 1tiền bối!” 8Chẳng biết 40thế nào, 6dcon chim sẻ ecạnh tôi 70đột nhiên 2ckính cẩn d9nói với cphía trước, 87hơn nữa aacòn quay 36ngoắt 90 6độ.

Hở? 1cTiền bối?

Tôi 2cũng hiếu 7kỳ nhìn 4dvề phía f2trước, 8là một catốp con 8trai mặc d2quần loe, 8đang cầm 4những cây 9gậy bi-​da 5đi về phía 3bàn của d2chúng tôi.

Trong 0dđó có một 9tên rất f1chói lóa 2dđi đầu, 4emột đầu dtóc vàng, 6da rất trắng, 01lông mày cdài mảnh, 6fmắt đen 3nhánh như f0hạt trân echâu… đôi 4môi mềm 8mại như acánh hoa 36hồng, miệng 01còn nhai 8ekẹo bông 31gòn, quả c1thực là 30dạng vừa 9acao vừa 6đẹp trai, 68là hình 2mẫu điển bdhình, đẹp btrai thật 0đấy, không 17ngờ trên eđời này 0ngoài Thừa ccTầm ra còn a6có một 59anh chàng 5đẹp trai e5siêu cấp 7fthế, trong c8lòng tôi 3không kiềm 54được hét 0lên.

2điều… f3nhìn anh a4ta có vẻ 66như thuộc 6dạng không 1dễ tiếp 39cận, hơn 55nữa, còn 62có cảm 37giác của 66một loại 7ehồ ly nữa cachứ.

Hu 2hu… bị bcon chim sẻ fdnày quấy 4rầy, lại 88còn có thêm a4một đám 3xâm nhập 9địa bàn 0của mình, 5phút chốc etôi chẳng dcó hứng 3chơi nữa.

“Này, bTrịnh Hiểu 8Anh, chúng 2mình đi 3về đi!” 4Tôi ngoác 8fmồm ra gọi fHiểu Anh.

Chẳng 2ngờ Hiểu 7Anh không 6trả lời, b6đám con dtrai đó 6cđột nhiên 6dừng bước, 6toàn bộ 22đều dồn 8ahết ánh a7mắt về 5phía tôi, dối chao… bphút chốc btôi sởn 3tóc gáy, 66kỳ quặc, 4tôi gọi d8to quá chăng? 3Làm gì mà 0đều nhìn 7tôi thế?

Ực f6ực!

Tôi a3hơi căng 9thẳng nuốt 1anước miếng 3axuống.

“Này, enha đầu! aThấy tiền fbối mà d7không chào 6ehỏi hả?” aTên con trai 4fđứng giữa 5fcũng đang 4dnhai kẹo 11bông, trừng 27mắt quan 5fsát tôi 4một chốc, 13sau đó nhìn 1nhìn con 6chim sẻ 79kia, con chim 7sẻ đó 0cũng vội dvội vàng d2vàng hành 40lễ.

Người 3trong phòng 2achơi đều 4nhìn về bfphía chúng ctôi, thật 8là…, có 7phải là 7ehoạt động 0phi pháp fdgì đâu, 1bnhìn cái 2gì mà nhìn! 4Có gì hay dfđâu mà bbnhìn? Tức dbchết đi 8được!

“Đúng, 86con thỏ 28nhép kia, 62không nghe bthấy anh 1dTải Hoán dmuốn cô dchào hỏi ehả? Còn 5ekhông mau 0lễ phép 7đi? Lỗ 5atai điếc 24rồi à?” dMột tên 3cmặt mày 9hung tợn, 52lông mày 2đậm xếch d6lên, giống 65y cái điện 4thoại di 44động chỉ 2ctôi hét, 6không phải 4chứ? Hắn 7không gọi 91tôi là “nha 9đầu chết atiệt”, 9cũng không 4mắng tôi clà “ngu angốc”, e4lại dùng 3từ dơ bẩn 98để chửi bcon trai ra aahình dung 14gi­ai nhân 3tuyệt sắc bdnhư tôi 9sao?!?

0nhầm không 4đó? Đúng 6là quá đáng eemà! Ai da fda da da! c3Doãn Đa 6Lâm tôi 1tức giận bquá! Hậu 1quả rất 80nghiêm trọng bcrồi đây!

Lúc 0này, Hiểu 8Anh đã đến 0bên cạnh f9tôi, cậu 0ta cố gắng 50lay lay tay d2tôi, ý ngầm cbảo tôi 68nên mau chào edhỏi đi. a © DiendanLeQuyDon.comMà tên con 8trai đang fnhai kẹo 36bông cũng 8dđang nheo 6nheo mắt 2fnhìn tôi.

“Chào 5anh!”

Còn 0quay ngoắt 9590 độ hơn 22con chim sẻ 94kia nữa, 53tôi chỉ 9là không ftình nguyện 4gật gật 7đầu một 4cái, cho alà đã chào bhỏi xong brồi.

“Này! 13Con thỏ 9nhép kia! eThái độ 6của cô 49là sao đó? dDám chào 4hỏi anh 57đây thế 4hả? Muốn aachết rồi 05phải không?”

Này, 7công chú 6kia, rửa 2sạch sẽ 6miệng mồm efđi có được ekhông, ông fcó biết 4giọng ông 15khó nghe dlắm không, f9như mỏ cavịt chết f5ấy, đúng felà ngu ngốc, b4thật không 6biết ai emới là d0thỏ nhép ađây!? Hừ!

“Đa 58Lâm, cậu falàm gì thế ehả? Muốn 5tỏ anh hùng 5giờ này 1cũng có 4ích gì đâu, 82lỡ bị b0đánh thì 1asao? Hả?” fHiểu Anh dcăng thẳng 1kéo tay tôi, 4còn không 16ngừng đưa 6mắt ra hiệu, 28sợ gì chứ? adTôi không esợ thì e4sao cậu 7ấy lại 1căng thẳng 9đến mức 3sắp chết e0thế? Hu… a6cái này 4gọi là 0dhoàng thượng 1không gấp 57mà thái 46giám sợ 9eđến chết 39đây!

Hừ! fKhông sợ! 03Không sợ! f1Tôi không fcsợ đâu!

“Tên 8egì thế?” 65Anh đẹp b2trai nhai 08kẹo hỏi 76tôi.

“À… 6tôi… tôi 1à…” Tôi 68thuỗn người, equay đầu dtrái phải 7nhìn quanh dquất tứ f5phía, có 0dchút không 6chắc chắn 1chỉ vào 17mũi mình.

Cái fatên vừa 82nãy gào 83thét om xòm 2ấy tôi 6không sợ, a5nhưng cái 82tên có nụ acười chứa a1đầy dao 8găm này 2sao đáng cfsợ thế, 38trời, trời 6ơi… chắc etôi sẽ 7ekhông có cbgì nguy hiểm cađến tính emạng đó b6chứ?

“Đúng, 0chính là bdcô.” Anh e4ta cười 8nham hiểm.

“Doãn… 9Doãn Đa 34Lâm…” 2Tôi hơi 3do dự trả 1clời, ôi amẹ ơi … 91nhưng sao fcái tên 4này dọa angười ta 6ghê thế!

“Ô, aDoãn Đa 1Lâm? Hình 64như nghe 84ở đâu 0rồi, ừ… fetên nghe 4quen lắm, 9để tôi a6nhớ lại a4để tôi 8nhớ lại baxem… A, 7ađúng rồi… eHàn Thừa b0Tầm, có 72quen không? 0Anh ta là 6gì của ddcô?” Anh 1ta sờ sờ bcằm nhìn betôi dò xét.

“Thừa f4Tầm? Anh c8quen Thừa 02Tầm?” e2Tôi càng 95thêm kinh dngạc há 7hốc miệng, d4không phải 51chứ? Thừa 8Tầm lại 2bquen biết fcon người 83đáng sợ abnày sao?

“Đương fbnhiên… 4đã quen 6biết nhau 7rồi.”

“……” 7Ôi, Thừa 8Tầm, có fphải cậu 3nợ tiền 5atên này 4không, hắn 9cđòi nợ dmình phải 06không? Ôi, 9chắc chắn 1ecậu đã 8nhắc tên 5mình với 3người ta drồi, bảo a1đi đòi 01mình rồi! dCó nhầm 5không đó? a3Cậu nợ e2người ta 6bao nhiêu 47tiền, trả cbcho người 36ta không cetốt hay ebsao, làm 40gì mà phải 4liên lụy 5đến kẻ ctội nghiệp 3này chứ?!

“Được 8rồi, không 5có chuyện dgì đâu, d6cô gái xinh 17đẹp, các 9abạn đi 11đi.”

“Cái 7egì! Tải fHoán, anh 2để bọn 1nó đi à? 16Đơn giản acthế thôi 37hả?” Cái 24điện thoại e5di động 8chết tiệt, 6ồn ào cái 9đít gì bthế hả! 7Anh có ý 2fkiến gì dchứ?!?

“Bye bbye, thiên 6sứ đáng byêu của 4tôi!” Tên ckia không 4dthèm để 4ý đến dngoác miệng 2hét lớn, f3vẫy vẫy atay với betôi, sau 74đó quay 6cngười đi 12cầm theo 8gậy đánh cabi-​da.

“Chết e2tiệt, con 1thỏ nhép 2kia, hôm 94nay coi như 3ftha cho cô 5bđấy! Lần 81sau mà để 2anh đây bthấy thì 3fsẽ cho cô abbiết mùi!” cĐiện thoại fdi động 4nhăm nhe 8hăm dọa 2tôi, hu hu… 64tên này 4bị bệnh 2bthần kinh 7phân liệt c5à?

“Này, b0này! Kim 7fThành Uyển, ccậu đang flàm gì thế? 8Mọi người 3đang đợi 54kìa, mau d2đến đây ecđi!” Mở 10miệng ra fnói câu cđó là một 8tên con trai 3tướng mạo fnho nhã, cdôi chao, 25vẻ ngoài ecủa đám 0con trai này dcó thể 1flấy được 5huy chương 23vàng đây.

Nhìn 0đám con atrai đang 6dần dần 8đi xa, bắt ađầu chơi 5bbi-​da ở 8bên kia, 5hu… đám 0này đúng 92là đáng 1sợ thật, ctóc không 9enhuộm vàng 5thì nhuộm a2xanh, có 2phải là 7bhọc sinh 09trường 8mình thật 21không? Giống 5như một fbầy yêu e0quái thì 9ađúng hơn…

Bước e4ra khỏi aphòng chơi, 9ftim tôi mới 7bắt đầu f1đập bình 4fthường a2trở lại.

“Đa 7Lâm, hôm 6nay hình 0như cậu 1ekhiến đại c3ca tức giận 8rồi.” b0Hiểu Anh e0nhìn tôi 29vừa thông 6cảm vừa achỉ trích.

“A! 37Cái gì? 1Bọn họ 5là ai thế? 5eCái gì mà eeđại ca, 49nhưng hình 2như mặt c7rất quen, 9có phải ftớ đã bgặp họ 6bở đâu 5rồi không?” 9Tôi hồi c8tưởng lại, fhình như 8đã gặp 11đám này ecở đâu 08rồi, nhưng 6dnghĩ không 67ra.

“Đó b9là Khương 99Tải Hoán 6ctiền bối, 96Khương Tải dHoán!” 6dHiểu Anh 7bgiương mắt 9lên nhìn, 73vẻ như 6không thể 98tin được 2trí nhớ f9của tôi.

“Khương 21Tải Hoán? fKhương Tải 15Hoán nào? 0Ai vậy?” cTôi trợn ctròn mắt 7hỏi, xem bfra tên nghe afrất quen, 95hình như a4nghe ở đâu 61đó rồi, 7nhưng không 77nghĩ ra nổi abđã nghe 2ở đâu.

“Chính 0là người 8cnhai kẹo edbông, nhuộm 05tóc vàng, f8lỗ tai đeo bmấy cái 8khuyên đấy!”

“Sao? deHọc sinh ddtrường a7mình hả?”

“Ừ, 1đúng thế! aNăm 3 vừa 2ftốt nghiệp frồi, hồi 3trước gặp aarồi mà.”

“Ôi, eđều tốt 67nghiệp rồi 6hả, nếu athế thì e9không tính d5là học 6sinh trường 4mình nữa, csợ cái 1gì chứ?” c4Phù… tôi 7như cất e4được tảng 32đá nặng 2trong tim efra, nói sớm 6đi, tôi 6còn lo bọn 9họ sẽ 7đến tìm, 6gây phiền b3phức cho 29tôi nữa 6chứ!

“Nhưng e5nghe nói 36Tải Hoán 9tiền bối 7cđã làm 3thủ tục 30nhập học alại rồi, 44bắt đầu 7học lại cnăm 3 để 5chuẩn bị 2ethi tốt 2nghiệp, 0vì năm ngoái bđúng lúc dthi thì anh 6ấy bệnh, 1nên chỉ acó thể 09thi lại 2lần nữa.”

“Thế 8cũng có 9nghĩa là… cbọn mình 2và anh ta… 4sắp…” 4Tôi ngập 0ngừng nói, aavì cái lưỡi 6dcứ cứng fđơ.

“Đúng, 6sắp cùng 5học một 0trường, dchính là 3cái gọi 9là cúi đầu 0không thấy dngẩng đầu 6fthấy.”

Trời 7ạ! Không 3thể! Chiều d9hôm nay tôi ckhông dám ctin lại 80có chuyện 5thế này, a1khiến tôi dađụng phải f3việc như 10thế, cái 88tên Khương 6Tải Hoán 5fgì đó, 9rõ ràng e3không phải clà đèn 1tiết kiệm 4cdầu rồi.

Không 4dchào hỏi 84tiền bối 6là tử tội 82sao? Không 85đến nỗi 1bbị giết 0bằng chín 64cách chứ, 1làm gì mà daphải lo 3sợ thót 8tim thế? cKhông chừng fđến lúc e3đó chết fcũng không fthừa nhận dlà xong! 39Đúng, giải 9pháp tuyệt cvời thông 5cminh! Vỗ 6tay vỗ tay!

Clap 8cclap clap 7----- Clap 32clap clap b------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34139 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 52: TỚ CÓ cTHỂ YÊU 02ANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ 3học ra khỏi 7dcổng, tôi 1đã thấy cfThừa Tầm ddẫn đầu 3một tốp a5nam sinh năm 4thứ 3 tụ 7tập trước 89cổng trường, 60hông biết ađang làm 6ì, các bạn fọc lập bức bị bọa đến 62hông dám 5hở mạnh, 5ất cả 2cđều rất 96hận trọng 3bước ra 3hỏi cổng 0rường, b7hỉ có tôi 3éo tay Hiền 50hu hăm hở dfđi ra (tôi 4à Hiểu 9Anh không 6dọc cùng bớp, bạn 53ấy và Thừa bầm cùng 35ột lớp).

Tiếp bđó, bạn b6hân nhất 9ủa Thừa bầm là Chính 2ạo nhìn 8hấy chúng d8ôi, ngoác fiệng gọi 61o:

“A! 3ày này này! 1ghỉ học 8ồi các b4ậu tính c7àm gì?”

“Về 7hà.” Cái 6ên này đầu e5óc bị đổ 9nước vào erồi hay esao vậy? eNghỉ học 00không về anhà chứ 55còn đi đâu dbđược? 3Thật là… 28Hiền Chu fsao lại cthích tên 4dngốc này 6chứ?

“Về enhà? Không ephải chứ, 27chẳng có 5fý nghĩa agì vậy. 7 © DiendanLeQuyDon.comHiền Chu bbạn cũng bmuốn về 8nhà à?”

Nhìn 16đi nhìn 16đi, tôi a6biết ngay 17mà! Tên 76Chính Hạo anày hỏi 1Hiền Chu 7thế mới eđúng là 4cmục đích 9chính, ai 5khiến hắn 8thích Hiền fdChu dễ thương acủa bọn cctôi làm d4chi, hơn 7nữa gần 9fđây còn dctriển khai akế hoạch cftấn công các liệt, abHiền Chu 06của bọn 50tôi sức b2đề kháng 1alại rất afyếu, cuối 2cùng đã 6bại dưới edgấu váy 5thạch lựu f9của Mẫn 90Chính Hạo 0thái tử 85“thân kinh d8bách chiến” 7(kinh qua a7trăm trận 0chiến – d6người dịch) f9rồi (ấy… fso sánh kiểu bnày có phải 87không thích chợp lắm 0không?).

“Vậy 6Chính Hạo, 13bạn đi ađâu?” 0Hiền Chu 3bngượng fngùng hỏi.

“Hì bhì… đương dnhiên là 2vợ yêu 5của tớ adđi đâu 92thì tớ 6đi đó rồi.”

“Ặc… 8buồn nôn bquá đi! 08Tớ quả 73thực không anghe nổi 0nữa rồi! 3bNăn nỉ 5mấy người 34làm ơn đừng 02thế nữa ccó được ebkhông? Da 25gà da vịt ctớ nổi 9hết lên 0rồi nè!” dTôi cúi c6đầu bắt 7đầu nôn a6ọe ra dữ ffdội.

Hai 5acái tên 91này lần 2nào gặp 00nhau cũng 17diễn trò b9ghê chết 64đi được! 17Thật khiến b3người ta actự sát 6chết từ 17từ đấy! edHay là mau dcchia tay cho dxong đi, 2không thì 59mình chẳng 94biết một angày phải 57chết bao 22nhiêu lần 79nữa đây! eHu…

“Này, dDoãn Đa 6Lâm cậu bdbị sao thế 3hả, làm 2dgì lít chít 9lải nhải 30mãi thế, acó phải dlà cãi nhau 0fvới Thừa b6Tầm không? 00Hai người flại cãi cnhau à?”

Thừa 3Tầm đang ađứng một 8dbên, nhưng d9tôi vẫn 5fkhông dám f8nhìn cậu 2fấy, sắc 86mặt cậu 13ta thế nào 2btôi hoàn 39toàn không bbiết.

Tôi 3lập tức a3giả như echẳng có 3dchuyện gì, 27ưỡn thẳng 11lưng lên, b0phủi phủi evết dơ 96trên gấu f3váy, đằng chắng giọng, ftừ từ 3fnói: “Hèm 59hèm, vậy aagi­ao Hiền 38Chu cho cậu 6chăm sóc 4đó, tớ 3ckhông khỏe 9clắm, phải 3về nhà f3trước đây!”

“Ây 5da, sao cãi 45nhau mãi 10thế, hai 1dngười không 2mệt à? 1Tớ đủ 9mệt rồi ađây này! bCho dù muốn 78chứng minh 94quan hệ 30tốt cũng 39không cần bcthế chứ, 94đúng là 96đầu óc 9bị thương 6bhết rồi!”

Nói 7xong câu 4này, tên 0hư đốn 3Chính Hạo 11kéo tay Thừa 5Tầm đặt 4clên vai tôi.

“Điên fbhả?” Toàn b7thân tôi 1anhư bị dađiện giật, d0nhanh như acắt nhảy 4tránh sang 0một bên.

“Ha 2ha! Thật 4vừa khéo! 37Thừa Tầm 79hôm nay cũng 7anói cậu dta không 64khỏe, không b6đi với 6bọn mình bđược, 7hai người 04cùng nhau 8dvề nhà 7đi! Hì hì! bHiền Chu, b3chúng mình 4đi hát karaoke 6đi!” Không aeđợi tôi enói gì, 0Chính Hạo fliền đẩy 7tôi đến 04bên Thừa 6Tầm, còn f4vội vã 65kéo tay Hiền e5Chu đang 7đứng cạnh 21tôi.

Trời… c4làm cái 7trò gì thế enày!

“Ừm… 2aĐược đấy!” 3Hiền Chu a9híp mắt 7cười trả 91lời.

“Thế… 3dThừa Tầm, a5Đa Lâm, 85bọn mình 2đi đây, d2bye bye nhé!”

Chính bcHạo vừa ađi vừa 21ngoái đầu 1blại giơ d3tay lên làm 21động tác c“cố lên” 6với Thừa 6aTầm nữa, 20cắt! Có d4nhầm không 7ađó? Tên 4này đầu 5bóc tống d0đầy thứ 18gì không cbiết nữa, 4làm gì mà 7thích đẩy 6tôi đến f0bên Thừa 6Tầm thế, cchẳng lẽ 3cậu ta cho 5rằng tôi fevà Thừa 74Tầm đúng 8flà một 8cặp sao? cNgười gì 6thế này!

……

Đường 83đi đông 8đúc chật 1chội khiến 3tôi đành dphải nép 34sát vào b2Thừa Tầm, 53nhưng cậu 3ta vẫn không bbmở miệng 99nói gì, 77khiến tôi 2fthấy lạnh b7lẽo quá, 8ôi trời 1bơi, ngột 06ngạt chết fđi thôi!

“Hàn 6dThừa Tầm, 14cậu có e5thể đừng 83nhỏ mọn bthế được fekhông?” 8Cuối cùng 2tôi nhịn 69không nổi edkhông khí 7dcăng thẳng 1này nữa, e7hét lớn eblên.

Hàn 2Thừa Tầm dmặt vẫn ckhông tỏ 2ra biểu 48hiện gì, d3lúc này 20mới liếc f5xéo về 1phía tôi.

“Cậu deđang giận 0à?” Tôi fdò hỏi.

“Không.”

Ôi! 3fTrời ạ… ccCậu ta muốn c2biến tôi 38thành cây eekem chắc? bNói chuyện 3không ấm eáp được bchút nào b1sao? Thế ccòn nói flà không 79giận? Quỷ 98mới tin bcậu!

“Tớ akhông phải 23đến phòng a9chơi bi-​da cđâu, làm 0cgì mà phải 6thế, cậu ecũng hay 02đi mà!”

“……” 9Thừa Tầm 2vẫn không 5biến sắc.

“Này anày, hì 6hì hì hì… 0cậu có 4biết hôm 8nay tớ ở 7eđó đụng c9phải ai 2ckhông? Hà f1hà… có 8cmuốn biết 24không nào?” 4Tôi cố 10ý khơi gợi 5esự tò mò 40của hắn.

“Làm a4sao tớ biết f7cậu gặp 87ai?”

“Này… 41thật đúng 7là… cậu 7alạnh nhạt fthế thì 08bảo tớ 38nói chuyện 4với cậu c4sao được?” 2Gì chứ, f5người ta dcòn muốn bfhỏi sao ffcậu lại 5quen biết 15Khương Tải f1Hoán tiền 29bối mà, 8nhân vật etrong truyền 3thuyết ai 5cũng biết 9anhư thế 08lại không 99thèm nói 55mình nghe!

“Doãn 60Đa Lâm, 7cậu nói 1xem cậu 77có thể ahọc dịu f8dàng tí 07được không? 58Cả ngày fcứ léo 86nhéo mãi, d8điệu bộ 93cậu thế enày thì clàm gì có 5bthằng con dtrai nào dbdám thích b6cậu chứ!” 6Thừa Tầm bở bên cạnh 90bực tức 4lên án, ccòn quẳng 3acho tôi một 7cái nhìn 1đầy tròng 3trắng!

Trời… 6tôi mới eanói có một acâu, cậu 4ta lại ném acho tôi nguyên 0emột sọt! 9Thật là…! aCậu ta làm 4gì mà để 5cý đến 11chuyện tôi fcó bạn 4trai hay không 3chứ, tôi 98có làm ni a4cô thì cũng b8là tự do c2của tôi 8mà! Tôi 17vui là tốt aerồi!

“Hứ! 5cKhông ai 18thích thì 9không ai ccthích, tớ 3đâu có 3cần! Ghét 0nhất là bfbọn con b1trai hư hỏng 4dcác cậu fcứ tự 4nghĩ là 3mình hay 3ấy, mau cvề mà làm d5nũng với 3Vũ Tuyết 1dcủa cậu afđi!” Tôi 20hỉnh hỉnh bmũi bắt 7cđầu châm 2achọc cạnh bkhóe, ai 3bảo cậu 35ta cứ khoét avết thương blòng của 61tôi mãi e3làm chi.

“Cậu afnói cái f5gì?” Thừa 6Tầm lạnh 0lẽo dội 80ra một câu, bgiọng điệu 8dnhư báo 38trước cậu 32ta sắp sửa 16nổi giận.

“Sao, 9dtớ nói bkhông đúng a0à?”

“Nói 2lại xem!” fTệ thật, dhình như 0bcậu ta nổi 7cgiận thật 95rồi.

“… 56À… thôi… 1thôi đi cthôi đi, ccoi như tớ 2chưa nói 7bgì, người 6ta chỉ nói 8đùa với 5cậu thôi 16mà, thật flà… giận fecái gì chứ? 36Chẳng có bkhiếu hài e1hước gì 9acả, tên 49này…” eTôi mất bbình tĩnh dtrừng mắt 5fnhìn cậu bfta, sau đó 2hùng hổ 79tiến về bcphía trước.

“Này! 8Doãn Đa 82Lâm! Đứng alại!” bĐột nhiên 0cậu ta gọi blớn.

“Làm fgì?” Đúng! fĐúng! Mình 8nhất định cphải giả 2như đang 58lơ đãng demới được, bđể tên ckia cảm 77thấy mình 97hoàn toàn ackhông để faý đến ehắn, đúng d3thế! Đúng 4thế! Chính 5là phải 3vậy đấy!

“…… aeTớ muốn ahỏi cậu 0echuyện này.” 6Thừa Tầm d4nhìn tôi 0chằm chằm, f2trong giọng bnói có sự ctrịnh trọng 42hiếm thấy.

“Được… eđược mà…”

Thình 3thịch thình fthịch thình 13thịch thình f5thịch!

Tim 5tôi không 9kiềm chế enổi đập 6điên cuồng 09không ngừng.

2fchứ, sao 5thế này, ecậu ấy 3fmuốn nói dgì với amình, chắc bfkhông thể blà… chắc fbkhông thể 54là tỏ tình ecchứ, ghét fquá! Người 2ta chưa kịp fchuẩn bị c5tâm lý gì 46hết mà!

Đợi emột chút 2nào, Thừa 4Tầm, tớ bvẫn chưa anghĩ ra mà! 3Thật là…! 49Trời ơi, 5chuyện này 47phải làm 1dsao mới 1được chứ? 9Bình tĩnh, 5cbình tĩnh! fDoãn Đa cLâm, mày 55nhất định fphải bình 00tĩnh mới 0xong! Tôi f7vô cùng 2căng thẳng 2ôm lấy d5mặt mình.

“Cậu fdthấy… 1btớ kết 5cthân với 5aVũ Tuyết 7thì thế dnào?”

“Cái… ecái gì, bbcậu nói aag… Ôi trời! bÔi ôi…” d0Tôi sửng 4sốt dừng bbước, thật b0không tin 3nổi nữa, 4đến mức 1cổ họng a0tôi như cbị bị 3câu nói bbđó làm b6cho phát cnghẹn lại, 5vừa nãy ftôi còn 02như một 7con ngốc 0cđang ở 0dtrên mây 3bấy, giờ 5ctình trạng 0anày giống fđang ngồi 58trên mây 0mà bị máy 25bay đâm 94cho rơi nhào dxuống đất 77vậy .

Hắn… 12hắn dám edhỏi tôi a0chuyện này 60sao? Quả 4thực tôi 9không dám 7tin mình 6vừa nghe 3thấy những ebgì nữa.

“Tớ 67nói là, etớ định c4chính thức 90ngỏ lời 5với Vũ 4Tuyết, cậu 51thấy tớ 3có nên làm 57thế không?” e6Thừa Tầm 7như chẳng 6để ý gì 03nhìn tôi, esắc mặt 4dkhông biểu 30lộ gì lại 39hỏi lại 19lần nữa.

“Hầy 4hầy! A… 1fhỏi tớ felàm gì, 6tớ… tớ 0là gì của 5bcậu hả, 41thích cô 22ta thì đi 3mà nói ấy, dtớ… tớ 2chúc các 63cậu thuận 1lợi nhé!” aTôi vỗ 6alên đầu aeđang trống 46rỗng nói aethế, không 7thể để 88Thừa Tầm 72nhận ra, 31tuyệt đối d9không thể, 11không được 1khóc, Doãn 3dĐa Lâm!

“Thật d3không? Cậu 46nghĩ như b1vậy thật c2chứ?” d6Thừa Tầm 1như không 48tin câu trả dlời của 5tôi, bức 2tôi phải dfnói tiếp.

“Tớ 22nghĩ vậy e1thật đấy, 37thật rất 6hi vọng cdhai người dkết thân bvới nhau! 7Hơn nữa 8btớ còn 0chúc hai 12người có 2thể bách c6niên gi­ai 8clão ! Đông 3bcon đông 77cháu nữa! c3Như thế 9được chưa 3hả?” Tôi 64ném lại 0cho cậu eta một cái enhìn, bực 67dọc trả e4lời, tôi flà một c1cô gái không fphong độ 1đấy, nên 4đừng có 9làm tôi 5điên lên 0nữa, Hàn f9Thừa Tầm, 7fcậu muốn 19tôi phải 3dằn vặt 03đau khổ 86đến mức e0độ nào fmới được 44đây? Cậu 4quá đáng 11lắm!!!

“Thế 1ctớ và bạn 37ấy kết dthân thật?”

“À! b8Kết thân fđi kết 3thân đi! 79Sao cậu fcàm ràm 8mãi thế, 8ccó phải 42người điếc 7cđâu, muốn ctớ phải 53nói bao nhiêu 7lần mới 7cnghe rõ đây? dTớ thành 28tâm mong 9hai người 2kết thân!” cTôi cười 7ngoài mặt 1cmà lòng 5đau khổ 2cgào lên, a1có điều 00chỉ cần f0có người 9tinh mắt 5bthì vừa ffnhìn sẽ 1nhận ra 6ngay đây 1không phải 33là nụ cười 49có thiện 5ý từ tận 1cđáy lòng.

“Vậy… 2tớ biết 2rồi, cám a2ơn cậu!” eaThừa Tầm flạnh lùng 7nói, làm 4agì mà phải 72nói cám 6ơn tôi, banếu cậu cbta không 97nói thì fftôi còn bcảm thấy 3dễ chịu echút chút.

Trong 9lòng trống 7rỗng quá… 68Khó chịu fdquá, giống ednhư nỗi 0đau có một 2thứ gì 8đó bị 75khoét đi aamất vậy… 53Hu! Tôi ngẩng 20đầu lên 9thở ra một 57hơi dài.

“Đối 9xử tốt 9với Vũ a9Tuyết nhé.” 12Dường như dacâu nói 2đó phát 7ra từ họng 0từ mắt dftôi vậy, 9lúc này, 9atôi chỉ 2có thể 0mạnh mẽ 86không thể drơi nước 7cmắt, nhưng 0fHàn Thừa d8Tầm ngu 4bngốc đó, 2tại sao 5clại phải 6hỏi tôi, ftại sao 6chỉ dằn 0vặt tôi 85chứ?

“Tớ…”

“Được crồi, bọn bamình… bọn 7bmình về eanhanh đi!” bdThấy Thừa 2Tầm như bfmuốn nói aathêm điều 63gì nữa, 4btôi vội fvã cắt 5ngang lời 4cậu ta, 62sợ rằng 10câu nói 60tiếp sau 7dcủa cậu 4ấy càng 06làm tôi bcđau buồn 69hơn thôi.

……

Tiếp fcđó, mãi 4cho đến alúc tôi avào nhà, 5chúng tôi dchẳng ai 3nói thêm 7lời nào 1nữa, không 1khí nặng bcnề ngượng 2ngập.

Sau akhi về nhà crồi, việc 3làm đầu btiên của c6tôi là rút cdây điện 2thoại ra, 2tắt di động, 54trốn trong 66chăn để 6bkhông ai 3làm phiền 0rồi thoải 8mái khóc 3một trận 6đã đời.

Đồ a5ngốc! Đồ d6ngốc! Đồ dngốc! Hàn 41Thừa Tầm 7cậu là f5thằng ngốc bđáng chết! 1Tớ hận 0cậu! Tớ 9eghét cậu! 6cĐi chết 21đi! Tốt 0bnhất là 0cậu đi cchết đi!

Huhuhuhu… eTại sao flại thế aanày? Sự f6việc sao aflại thế 4này? Huhuhuhu… c5Hàn Thừa 77Tầm, tớ dsẽ không baquan tâm 9đến cậu 1bnữa đâu! b5Cậu cứ 0việc mãi f1mãi ở bên 4bVũ Tuyết 9acủa cậu 9đi! Tớ 4phải tuyệt 4gi­ao với c1cậu! Tuyệt cegi­ao!

Huhuhuhu… 66huhuhu…

--- 7Thừa Tầm b7---

“Binh!”

Cửa 1nhà bị aThừa Tầm 3đạp mạnh 7ra, cậu 64mệt mỏi 24dựa lưng 1vào cửa, c0chau mày 3thở ra một e2hơi thật a6dài.

Hừ… 8cậu quả 2dthật không b4dám tin, 3nha đầu 1eDoãn Đa b2Lâm đó 55lại sảng 44khoái chấp enhận chuyện 8cậu và a0Vũ Tuyết 6qua lại 46với nhau… bTại sao f7cô ấy lạnh 2fnhạt thế 41chứ? Thậm 49chí còn 1không hỏi 0cậu nguyên dnhân do đâu? 6dThậm chí bkhông giữ 92cậu lại? 9Chẳng lẽ afcô ấy không 1hề cảm a7nhận được d2gì ư? Chẳng c2lẽ đối bvới tất dcả những dbchuyện của 19cậu, cô 95đều thờ 7ơ sao? Hoặc eblà… hoặc flà những agì cậu 60biểu hiện 5avẫn chưa 8đủ rõ 5ràng? Sao 3lại thế c2này, tại 95sao lại ethành ra b9thế này?

Ngoài 16Đa Lâm ra, fbây giờ 8ngoài Đa 6dLâm ra, cậu 49còn có tinh ethần làm 5gì được 8nữa?

Nhưng cdmà… nhưng 25mà ngay cả 0cĐa Lâm cũng 81vứt bỏ 4mình rồi… 0Cậu cảm 5thấy bây agiờ mình 6chẳng còn 4gì cả… 0quả thực 05không còn 88gì nữa 29rồi…

Hu… 0fthôi xong!

Thừa 3Tầm nặng dnề cúi 8thấp đầu, 34co chặt dnắm tay.

Doãn 46Đa Lâm… e8cô ấy không aethể thích dcậu… cô 8ấy, nhất 1định là 7từ trước 6dtới nay d7chưa hề 68để ý đến 6cậu… chỉ 1có mình 4cậu cứ 47như một 69thằng ngốc 7mà thôi…

Nghĩ 6đến đây, 44Thừa Tầm bthấy đầu cóc mình d8đau nhức 1vô cùng. f2 © DiendanLeQuyDon.comCậu mệt 6mỏi cởi 0fgiày, vừa 8bước vào fphòng khách f2đã đụng 0angay bố 4ecậu lúc 17đó cũng 63vừa bước 94ra.

Cha 8con nhìn 66nhau, sắc 8mặt nặng 9bnề.

“Bố, 65con về rồi.” 51Thừa Tầm e4cúi đầu, evội vã dgọi một 0etiếng rồi 5chuẩn bị clỉnh vào f4phòng ngủ.

“Đứng 0lại.” aBố của ccThừa Tầm, 8Hàn Hạo cThành gọi 7sau lưng 28cậu. “Làm dgì mà gấp efvề phòng e6thế, mày 8lại làm 2echuyện gì exấu ở engoài rồi bphải không?”

“Không.” eThừa Tầm 29nhạt nhẽo aetrả lời 3amột câu, anhấc chân clên đi về 2phía trước.

“Không 20à? Thế 0thằng nhóc 1acon này sao cbmặt mũi cmày lại 39như cá chết 23thế kia? 4Có phải d5là lại 7đánh nhau 27rồi bị f3thầy cô 5bảo gọi 6dngười nhà c5lên gặp 6nên mới 31thất thểu a1thế chứ 6gì?” Trong dlời nói b1Hàn Hạo 2Thành đầy 7csự nghi 4ngờ và 88không tin 38tưởng.

Thừa 9eTầm dừng cbước, nắm 0đấm càng dco chặt 63hơn, ngày 31hôm nay tâm 7tình cậu 54đã đủ etệ hại 2flắm rồi, ckhông ngờ afvừa về 9đến nhà 83lại bị 06bố cậu 6lên lớp 1thế này, batuy quan hệ cegiữa cậu bvà bố mẹ 6vẫn rất 2khách khách 27khí khí clạnh nhạt enhạt nhẽo, 51nhưng tự a6nhiên lại 6bị ngờ bvực vậy, 2enộ khí 4của cậu d3chẳng hiểu a1sao bốc 0lên bừng cbừng trong 65đầu.

“Hừ 0dhừ… bố, 73bố nghĩ 8con hư hỏng 80đến độ 5eđó sao? 6Bố để a9trái tim 4trong bụng a1là được 9rồi, cho cedù con có b9giết người, 43cũng sẽ 67không báo fcáo với 70cảnh sát 4tên của 07bố đâu!” bThừa Tầm aquay đầu 0flại, giọng c9điệu sắc d1cứng nói 9bvới Hàn dbHạo Thành.

“Thằng b8oắt con echư đốn, 5dmày đang cnói với 38ai đó hả?” 2Lửa giật e1ngùn ngụt, eHàn Hạo fThành lao 9về phía 2trước đưa 3dcao tay phải 0lên muốn bđánh Thừa 0dTầm.

“Đánh 2đi… Ông cdchỉ có 0đánh là 41giỏi! Nếu e5không, tôi 63không phải blà con của…” cThừa Tầm 30không chịu 86thua nhổ 4ra một câu.

Chát…!!!

Không cbđợi cậu 2nói hết, 3một tát 5tai chớp ddnhoáng, khóe 39miệng Thừa 58Tầm chảy 10ra một dòng 0cmáu tươi. 85 © DiendanLeQuyDon.comHàn Hạo 26Thành cũng 9giật mình, 73ông cũng cfkhông ngờ c9mình lại a8ra tay mạnh 25đến thế, 79đánh Thừa 0Tầm đến aachảy cả emáu miệng.

Thừa f8Tầm cúi 2đầu, má 9atrái đau bnhức đỏ a4như phải 11bỏng.

“A… d4ông ơi, 51Thừa Tầm… dhai người 2làm sao thế dahả? Có 9chuyện gì d7xảy ra? dTrời… 6chảy máu 2rồi, Thừa e0Tầm, con 4đừng thế 3được không?” 6Lúc này, 3mẹ của cThừa Tầm 5– Gi­ang 8Mỹ Trân c9– nghe được d7tiếng động etrong phòng 6khách, cuống 06quýt chạy 46ra.

0hơi căng 2fthẳng tiến f0lại gần fThừa Tầm, 72nhưng lại d4bị Thừa f4Tầm lạnh clùng gạt 3ra: “Đừng 70tới gần cctôi!”

“Thừa 53Tầm…” 2Gi­ang Mỹ 1Trân sắc 8mặt khó bchịu gọi.

“Mày… 1thằng nhóc 26này dám 9cnói chuyện 7với mẹ amày thế 49hả!” Hàn 9Hạo Thành 97tức giận 6quát.

“… 1Đủ rồi, 3thật sự eđã quá 1đủ rồi.” e5Thừa Tầm 52nghiến răng abnghiến lợi, 9lạnh lẽo 58quẳng lại 4amột câu 3esau chót, bquay ngoắt 41người tiến 9vào phòng 2cmình.

“Mày… 0thật càng 99ngày càng 86chẳng ra f1cái giống 2gì! Thằng 1eoắt con 5hư hỏng, fcó chuyện 2gì mày cũng 79đừng thò 4mặt ra! cTốt lắm, d5tốt lắm! dSau này mày 3fkhông cần 59về cái 2cnhà này 9nữa!” bcNgoài cửa, 64Hàn Hạo 46Thành kéo cdài giọng 0cquát lên 8ầm ầm.

Thừa 3cTầm chau 58chau mày, anhào đến b1vùi đầu cvào chiếc e6giường 1mềm mại.

Hừ… 4cđây chính alà nhà của fcậu sao? 45Đây chính 1là những dngười gọi dlà “bố” 6và “mẹ” 3dcủa cậu 03à? Tại 36sao lại 58thấy đau akhổ thế fnày?

Cậu… 64rốt cuộc 9ccó được dmột ngôi 40nhà đúng 1anghĩa hay fkhông?

Cổ 1họng Thừa b1Tầm nghẹn 99lại, cậu 0fđưa tay c9ra, chầm 4bchậm bịt dechặt hai 8mắt, thở e4ra một hơi 9thật dài:

“Đa 06Lâm…”

2.

“Quý 9khách đi 0dạ!” Chị e9nhân viên dbán hàng dftrong siêu dthị nhiệt dtình nói.

Hàn 3Thừa Tầm, 09tất cả d3đều là 39do cậu làm ffra, Vũ Tuyết 5Vũ Tuyết, 0cậu chỉ dbiết có amỗi mình 8con bé Vũ aTuyết, phí cdcông tớ d1bao nhiêu 9năm nay thầm 19thương trộm 4nhớ cậu, deđáng ghét! 5Quá đáng 9quá mà! 4cVì cậu 56mà tớ khóc fđến hai famắt đỏ 0quạch như 0hồ đào a0đây, nếu 9như có thể, 3dtớ thật amuốn trước 71kia chưa b2hề quen 96biết cậu! bTớ thật c6muốn từ 16trước tới 8nay chưa 2hề thích 2cậu!

Hừ fhừ hừ eehừ!

Trên c5đường 00tôi nghiến erăng nghiến d3lợi nghĩ, fcàng nghĩ 3càng tức 4giận, càng fnghĩ càng c0khó chịu.

Đúng dthế, khi 0con trai thất 8tình thì 1cái họ b7cần là 7dthời gi­an d6và một 08người con bgái khác, 4nhưng điều 4con gái chúng 7tôi cần e1chính là 61khóc một 46trận xong 95thì về fnhà uống d4rượu, nên 68tôi đã 57mua một f0túi đầy ebia, để 2chúc mừng 1cho sự thất c3tình ngày dhôm nay…

Đúng, 5tối nay a1uống rượu 83xong phải 7chấn chỉnh 3lại, coi anhư chẳng fcó chuyện 3dgì xảy dra, tốt 8nhất là 7fquên sạch 0sẽ tên 9kia! Đúng fa! Đúng!

Chính ethế! Chính 1thế!

Doãn 5Đa Lâm, 3bquên cái 5tên hư đốn eThừa Tầm 2đó đi! fcĐừng nhớ cđến hắn bata nữa, 53đừng gặp 6hắn ta nữa, 2đừng hy 6dvọng gì bở hắn 36ta nữa!

Đúng 8thế, quên aehết tất 4ecả về 3ehắn ta đi! 35Quên sạch f6sẽ luôn! 0Tất cả 0đều quên bhết! Chỉ 4nghĩ đến 4khuyết điểm 7của hắn! 94Quên hết e8mọi ưu f5điểm của 9hắn!

Đúng! dcThừa Tầm 6bcậu ta rất b6lười, không chề biết 9làm việc a3nhà! Cậu fta lại ở 8dơ, việc 8ghét làm 11nhất là 0giặt bít ctất của 1chính mình! 8Hơn nữa ccá tính adcậu ta rất 84tồi, hễ dđộng đến 1là sửng acồ lên 1dnhư con nít! 6Còn nữa! d1Còn rất 3nhiều rất ednhiều…

Nhưng dmà… tại 72sao, đến ccả khuyết 96điểm của 53hắn mình 8vẫn cảm 0thấy thích c2thế?

“Này, 1này! Gì 3thế này… eNày!”

Lúc b8này, tôi 19nghe thấy 7asau lưng 78mình vọng ctới một d0tràng tiếng 4gọi quái 0fdị, đang cbkêu tôi 92à?

Hừ… 3fsao có thể 1fđược! 3Nhất định 8là bị Hàn eThừa Tầm fhại đến 77mức tinh b7thần hỗn c7loạn rồi, anếu không 4làm sao tôi 32có thể 9bthấy ảo 3giác được, 2thêm nữa 5gần nhà 9chúng tôi ađâu có 8fngười nào 87đặc biệt 09thân thuộc, atất nhiên 6bngoài cái bftên đáng cchết kia 0dra, nhưng d4mà, bây 73giờ tám f9phần mười fhắn đang 2ở bên cạnh 30Vũ Tuyết 8bảo bối fecủa hắn 4rồi.

“Đúng 3rồi! Nhớ 8ra rồi…! 02Đa… Doãn 1Đa Lâm!”

Í? eDoãn Đa 3bLâm? Đây 93chẳng phải eftên mình csao? Quả 0nhiên đang 3gọi mình 65à? Ừ… 33giọng nói d3này hình 3như nghe c8quen quen, 00nghe ở đâu c1rồi nhỉ.

Tôi 4fhiếu kỳ 40quay đầu 2lại nhìn, d5ôi mẹ ơi! aNgười mà 6tám gậy 35cũng đánh ckhông nổi 64đây mà… bSao anh ta 1lại có 2mặt ở 0đây? Thượng 9đế ơi! 4Đừng đối 59xử tàn 3bnhẫn với 25con có được 9dkhông?

“Chào… 14chào anh!” 1Tôi cố 1giấu túi 6ebia ra sau 68lưng, sau 1eđó rất 56miễn cưỡng e0chào hỏi 29anh ta.

Chắc 7dcác bạn 8lúc này 3đã đoán 6era anh ta 1là ai rồi aphải không, 18chẳng sai 74chút nào, 3hu hu hu hu! bĐúng! Anh bdta là Khương d9Tải Hoán!

“Tôi 8fgọi cô 2fkhông nghe 56thấy à? dKỳ quặc, 68cô ở gần a9nhà Thừa 3Tầm hả?” 5dKhương Tải 9Hoán thở 22hồng hộc a2hỏi, chỉ 1chỉ tôi, asao anh ta 6lại có bevẻ hơi 75hưng phấn 3thế?

Không 08phải chứ, 20anh ta thấy ccvui vì gặp d4mình à?

“Phải… 2đúng thế, fhà hà hà d8hà, nhà c2tôi và nhà 6eThừa Tầm 1rất gần, 94a, đúng fdrồi! Tiền 21bối sao achỉ ở 5đây có 2một mình 3vậy?” fNói thực, 1tôi rất 2sợ cái a4tên thâm 5hiểm gi­an 78ác này.

“Không 7cphải, bạn detôi đều f1trong siêu 6thị, tôi 59chỉ thấy ebóng ai rất 23giống cô, fsau đó mới 3đuổi theo, f0không ngờ 18lại đúng 4là cô!” bcKhương Tải 7Hoán cười 6rất thân b6thiện nói 2vậy, nhưng atôi cảm 6thấy anh ata cười 4giả quá.

“Ô… 3thế à, 3ha ha ha ha!” 8dLàm gì thế? 2Mình đang 0acười ngốc a1nghếch cái 70gì? Nhưng 9tôi thật 0rất mong 1Thừa Tầm 4cmau đến dfđây, cứu 5tôi với, b4Thừa Tầm, 89cậu sẽ 3fnhư là thiên 5sứ vậy! 32A men a men!

“Thừa 8cTầm sẽ 81không đến 1echứ?”

“Ố? fSao?” Mẹ 0ơi! Sao anh 20ta lại biết 4mình đang 5nghĩ gì 0chứ? Chẳng 8lẽ anh ta dcó siêu 53năng lực? afQuỷ vương 6kinh khủng 06chuyển thế 2chăng? Trời aơi!!!

“A, cha ha, tôi 5muốn hỏi alà, Thừa 7Tầm bình 15thường 2có đến 13đây không? 1Mua đồ ecgì gì ấy.”

“Đương ebnhiên đương 3nhiên.” 57Tôi ra sức 3gật đầu. 6 © DiendanLeQuyDon.comHu… hu… 1quả là d4dọa tôi 1chết khiếp, 7nhưng sao eanh ta lại bnói mấy 47câu thừa 7thế, Thừa 8Tầm không 1đến nơi 74gần nhà 4fmua đồ, b3chẳng lẽ 20lại đến 6gần nhà canh ta chắc?

Nhưng, 3nhìn kỹ 39thế này, aeanh ta còn 2cao hơn cả 8Thừa Tầm, a6Thừa Tầm fđã rất 9cao rồi, 2ahơn nữa 3anh ta cũng crất gầy, 7giống y 0bnhư Thừa c4Tầm, khung engười đều fgiống nhau cđến kỳ c6lạ, chẳng flẽ bây d6giờ đều 5thịnh hành a0con trai gầy e8thế sao? 9Ừ ừ, vóc edáng anh 7ata rất đẹp, 7chẳng có atí thịt aemỡ nào, b9quần áo f6cũng rất 3thời trang dcá tính, 47hơn nữa 9mắt cũng frất sáng, d2quả thực darất đẹp f5trai, da cũng 53rất đẹp, 6cdùng loại 19kem dưỡng eda nhãn hiệu 0nào thế 70nhỉ? Là 5loại kem 5Ngọc Lan 7b“chống 75lại bảy caloại nếp enhăn” sao?

Hu… c8nếu như 9không phải 1eđã được 0báo trước, ctôi nhất c6định sẽ 3nghĩ anh 6ta là một 1người mẫu fnổi tiếng, 88không chừng 1còn xin chữ 2ký nữa 5cấy chứ.

“Đừng cnhìn nữa, e4yêu tôi 1rồi thì 2làm sao đây?” aKhương Tải eHoán đột c2nhiên cười 0híp mắt 1dnhảy vào 0ftrong tư 1tưởng đang 5hỗn độn 5của tôi.

“Í? 6cỒ… đúng 3thế đúng aathế, ha 8ha ha ha!” 25Thật ra 8tôi vốn 53không nghe 6rõ anh ta 3đang nói fgì.

“Cô bthích kiểu 30này nhỉ! 7Cười ngốc dnghếch ‘ha 2bha ha ha’ 3ấy?” Anh 7ta hơi nghi 7ehoặc giương 6mắt quan 9esát tôi.

“Gì bchứ? Ha 65ha ha ha, 3không phải ethế đâu!”

“Nhìn 0đi, nhìn 1đi! Cô lại 83đang cười 9ngốc kìa!”

Ôi… 1đúng là… 4tôi thích 7cười ngốc e1thế đấy, f2chẳng lẽ 32không được 7à? Hỏi 9nhiều như 8thế làm 2gì! Hừ! 8Ghét! Toàn 1để ý chuyện c0vớ vẩn!

“Tôi 2hỏi như 1thế, chắc 55có lẽ cô 0sẽ cảm 4athấy tôi 1athích quan 59tâm chuyện bvớ vẩn a4nhỉ?” 1bKhương Tải 0Hoán dò 27hỏi.

“Sao? 7Không… 5không đâu 6không đâu!” 46Tôi ra sức 87lắc đầu, 7trời ạ, aacó ai nói 9cho tôi biết a4rốt cuộc alà chuyện cgì không, 6atại sao fnhững lời ftôi thầm 23mắng chửi detrong lòng cmà anh ta d3cũng biết? 19Hu hu...! b8Trời, có 86nhầm lẫn 3không vậy chả! Đến f2cả quyền b6tự do đánh bbgiá người 1khác tôi 6acũng không c0có sao?

“Đúng 29rồi, cô 1có di động 8dkhông?”

“Có.” cHic… đã 4đến thời 8fđại nào brồi, ai 7mà không 7có di động 8chứ.

“Số 9di động?” 1Vừa nói, 25Khương Tải 97Hoán móc era di động dcủa mình.

“139xxxxxxxx” 6Tôi chẳng 1nghĩ ngợi f3gì bô lô 3ba la nói dra một dãy 57số dài, 38hừ hừ 29hừ, tôi 98ngu thế c1à? Nói cho 84anh ta biết 02số di động 5fthực của 1ftôi? Khà 94khà khà 02khà, ngây b3thơ thế!

“Được, etôi lưu bdlại rồi.” 87Khương Tải e3Hoán cười fevới tôi, 8sau đó bỗng dnhiên đưa ddi động 00lên tai.

Á… f2động tác f4này… anh cta… anh 8ta muốn b7làm gì? ddChẳng lẽ…! 5Không thể 3bchứ!?

“Alô? d7Xin hỏi 9đây là 5điện thoại 4của Doãn 0Đa Lâm phải 7không? Cái 82gì, không dphải à? 68Xin lỗi 77đã làm dcphiền!”

“A b… à… atôi…”

“Di ađộng của acô không e7kêu, người atrong điện bthoại lại e9nói không 50phải Doãn 93Đa Lâm, 9đây rốt 4dcuộc là 9sao hả?” b3Hu hu… Khương 3Tải Hoán, 6anh quả 8thực đáng cghét quá 5đi mất, 4rõ ràng 0đã biết 8tôi đang 32nói dối, 1tại sao 8còn làm ađiệu bộ fnhư rất 55tin tưởng 5tôi nữa 26chứ? Cái 5tên nham a5hiểm như canh…!

“Ừ, 8tôi… tôi 8ebiết rồi.”

Chẳng 5bcòn cách anào khác, 7đã đến 6fnước này 1rồi thì ftôi đành 6phải đưa 9số di động ccho anh ta 98thôi, hu 13hu hu… Quả 6dthật tôi b7đã hiểu 7thế nào 8bgọi là f“tự làm 7fđiều ác 9thì sống 73không nổi” 93rồi.

“Hà bhà, sớm flàm thế 9thì có phải d5tốt không, 4acon gái phải 6ngoan một 9dchút mới 8dễ thương dchứ!”

Hừ… b1da gà da dvịt trên 75người tôi 6dựng đứng 32lên từng blớp rồi b8nè…

“À, 0cô đang 8ecầm gì 5sau lưng 0thế?” 0cKhương Tải 95Hoán đảo a9mắt ra sau c5lưng tôi.

“A! 1Cái đó 63… là… elà đồ 76Thừa Tầm 43dặn tôi 38mua về, 7tôi… lát 2nữa tôi 87phải đưa 3bcho anh ta 7eấy mà! 69Ha ha ha ha…” 0Tôi cố 71ý nũng nịu 0nói thế, bhy vọng 0canh ta sẽ fthả cho 55tôi đi.

“Ô… 1athật à?” 7Khương Tải bbHoán nghi 5bngờ nhếch 80một bên 4lông mày c3lên, dường cnhư có chút f7gì đó không 6dtin tưởng.

“Thật 26mà, thật cfmà!” Tôi fnghiêm túc bagật đầu, 36cứ gật 41mãi gật 1mãi như 4đang giã 58tỏi.

“Vậy a1được, dtôi giúp acô mang đến bcnhà cậu 8ta!” Vừa 3anói anh ta f9vừa đưa 8tay ra giật 66lấy, chết 95tiệt, tại 2sao đến 27cả tính 3ecách ngang a6ngược này ccủa anh 1ta cũng giống 23y như Thừa 0Tầm thế e2này, kiếp 8trước tôi 6đã tạo c3nghiệp chướng 9chăng?

“Á… c5không cần 48đâu…” d9Chưa đợi a1tôi nói c5hết, anh cfta đã tóm flấy cánh 1tay tôi đang 4acầm túi ađồ.

“Ô… 2hà hà, không 2ngờ tay 6fcủa cô 8cũng rất 4đẹp nhỉ.” cbAnh ta cầm 5tay tôi đưa blên trước 4mắt quan 9sát thật 3dkỹ.

“Tiền… 93tiền… 8tiền bối!” 5Tôi cố cgắng hết a4sức giật 8emạnh tay 1lại, con angười đáng 84ghét này, 7chẳng phải fquen thuộc 4gì, thế cmà lại 5sờ tay tôi! 25Không cần 77sĩ diện 9cà! Đồ 2biến thái!

“Ha, 12xin lỗi bnhé, cô bađừng giận dmà, tôi 8bkhông có a7ác ý gì 6bđâu.” c8Khương Tải f5Hoán hơi 06lúng túng c1sờ sờ d2mũi.

Hừ! dKhông có a9ác ý à? 60Ai mà tin 5anh chứ! 4Tôi đâu cphải đứa 7trẻ lên caba! Lừa 3quỷ à!

“Tải 4Hoán! Cậu 80đang làm b9gì thế, 71mau đến 7fđây!” dĐối diện ffsiêu thị evẳng đến edtiếng gọi e3của bạn 5anh ta, còn 2atôi nghe 33thấy thì, bquả thực 32đúng là 8quỷ khóc fsói tru.

Khương 23Tải Hoán 9phóng mắt 0về phía 0ebọn họ, 79lại quay ceđầu lại enói với 70tôi: “Hà chà, bạn 2tôi hình 2cnhư đang 2bvội gì 8đó, xin 5lỗi, tôi 7đi trước 1bmột bước dbđây! Bye 2bye!”

Nói 8xong, Khương 46Tải Hoán c6nham nhở bccười với dtôi rồi fvọt đi ctrước. 2 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn d5theo bóng eanh ta dần 7cxa, chỉ accảm thấy 6– ôi hạnh 0cphúc quá, 72tai nạn bcuối cùng c1cũng đã bkết thúc bfrồi, thì 25ra thượng 33đế vẫn 0dchưa bỏ crơi mình! cHu…

Ôi! 99Thượng dđế ơi, 2nếu sau cnày ngài dkhông để bcon đụng 27phải anh fdta nữa, 9con nhất 66định sẽ cdlà tín đồ atrung thực 98của ngài! eA men! A men!

cđiều nói 8đi nói lại, 1anh ta đối fvới đứa econ gái nào 9cũng thế 5fcả, lời bengon tiếng c8ngọt… d1thật không 6biết nên b7nói anh ta 5là công 8tử đào 01hoa hay là 3đồ biến bthái nữa.

Thôi 0được thôi ađược, admình còn b9rảnh đến bamức đi 09quan tâm d0mấy chuyện 3nhảm nhí benày nữa 07à, hành abhạ tôi 6thế này, 05tôi quên ccmất tiêu 70luôn mình 0mua rượu 5về nhà fbđể làm 77gì nữa 2đây.

Hừ… 6aHàn Thừa 2Tầm! Tên 9thỏ nhãi anhép  như acậu ấy 55à! Đều alà lỗi 0của cậu! 30Cậu không 6chỉ hại c0tôi ngày 92ngày đêm ađêm rơi b9nước mắt 37vì cậu, b8cậu còn ahại tôi dgặp phải etên điên! 5cNếu không cphải vì 87cậu, tôi 3dcó cần b0phải đi 9bmua bia không? cTôi có cần a6chạm mặt 5Khương Tải 35Hoán không? ebTôi có cần elãng phí 8thời gi­an 8với anh 37ta ở đây b8không chứ 3hả?

Tức cchết đi 3được! 69Tức chết bcđi được!

Được berồi, Doãn d8Đa Lâm! dMau về nhà 63chúc mừng 55mày thất 0tình đi! 97Đã nhiều cnăm như 7thế… chúc femừng mày ccuối cùng c1đã thất b4tình rồi! 6Hu… quá 1tuyệt vời! 4Mày cuối 4acùng đã 8được giải 77phóng ra e1khỏi mối edtình đơn e8phương rồi 9đấy! Woa d0ha ha ha ha…

Hu… 84thất tình fcrồi, cuối accùng… thất dtình rồi… 6ahu hu hu… 9Hàn Thừa 14Tầm, ta 39sẽ không 6bao giờ 0tha thứ acho nhà ngươi 4đâu, ta 59nguyền rủa 0fngươi, ta cathành tâm edthành ý a6nguyền rủa 3ngươi… d4hu…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34139 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 83: LỬA GIẬN 01CỦA THỪA 3TẦM

1.

Ngày 77thứ hai aở trường.

Không d9ngoài dự 9kiến, quả 6cnhiên tôi 7vẫn thấy 5Thừa Tầm 4ở cổng 4vào của e7trường, 9bhưng chẳng 8iết vì 8eao, hôm nay 52hấy tâm 50ình của aậu ta lại 3chông giống acrước nữa, 5ơi nặng 4ề, lại ecó chút trống 52rải.

Thừa 3ầm cậu 9ấy bây 6iờ, đã 72à bạn trai 0ủa người 05hác rồi… e3hông còn b9à thanh mai 44rúc mã cùng 9điên cùng e8ười với 59ôi như trước 32ữa… Cậu 1dấy đã 1à của cô 3ái khác 9bồi…

Chỉ e9ần nghĩ bđến đây fhôi, tim eủa tôi 5đã thấy aất đau bất đau!

“Sao 7hế?” Thừa dầm nhìn f5hấy tôi, 6ười hỏi.

“Không 7ó gì đâu.” fcTôi cố acười tỏ 1như mạnh fmẽ, thực 7ra chỉ là d3miễn cưỡng 93bản thân 1phải cười 6lên thôi, 6bhi vọng ađừng cười 90đến nỗi 10khó coi là 7dđược.

“Thế dmắt cậu 4fbị sao vậy?” 16Cậu ta nghi cdngờ chỉ 31chỉ vào 0bmặt tôi.

“Ớ? e9Cái gì, 1emắt gì 4? Sao tớ 24không biết 2fnhỉ?” 4bTôi vội 9cvã đưa 03tay lên che 23mắt, cuống aquýt trả 8dlời, hôm 04nay lúc soi d0gương cũng 3cảm thấy 1mình quả bcũng hơi 32giống quốc cebảo (gấu 4trúc).

“Cậu 39bị đánh 9à?” Thừa 8Tầm kinh 5ngạc như c5phát hiện cra một châu 22lục mới.

“Cái 1gì? Nói 9nhảm gì athế? Cậu… 1cậu mới 4bị đánh 8đó!” Cái 28tên này 7sao lại 30nói vậy, a0làm sao tôi 0có thể a2bị đánh echứ!? Bệnh f0thần kinh!

“Thế 11là do cậu a1khóc hả?”

“Gì? 5bKhóc? Tại aesao phải dkhóc? Tớ 98sống tốt 0thế này 5làm gì mà 2ephải khóc? 0Cậu bị 5fbệnh hả? 35Tránh ra!” 3Cuối cùng a8bị cậu b3ta nói trúng 58chỗ đau 1erồi, để 0bảo vệ 7sự tôn enghiêm của 6emình, tôi a3tức giận eftrừng mắt 90nhìn, lửa d6giận đầy 2bụng bốc 93lên bừng 5bừng, cậu aata nhất 41định phải 7flàm thế 2dà?

“Làm 95gì thế d1hả? Cái 3cậu này 41bị gì thế? 4Mới sáng 0sớm đã 6uống thuốc dnổ à, tớ 5quan tâm ccậu mà! cLàm gì thế 05hả…” 3Thừa Tầm 0không chịu ethua nói.

“Quan 9tâm gì mà bdquan tâm! 83Muốn quan 6tâm thì 1bvề nhà 59mà quan tâm 5Vũ Tuyết fbcủa cậu d0đi! Tránh f2ra, chó ngoan 20không cản cđường! 57Tớ phải a7đến lớp 99rồi.” 9Tôi thở 55hổn hển 6đẩy cậu eta ra để 4vào trường.

“Thật 2là… phát 3điên cái 4agì thế ahả, tớ clại làm 2sai gì à…” 7Cậu ta còn 1rỗi hơi 4đứng đó 4mà lải 0nhải nữa echứ, đây 42là do ai ahại đây, 35Hàn Thừa 52Tầm! Cậu 5là thằng 1ngu siêu acấp!

Đúng! 84Doãn Đa 7dLâm, đời 6mày đã 6lật sang 7trang khác 54rồi, tiếp c6đó còn 7bcó cả một 7cuộc sống f1tốt đẹp fhơn đang 08chờ mày dđó, chân dtrời chỗ 6nào mà không 2có cỏ, ehà tất 2phải đơn 11phương một 4cành hoa?

Không 21sai! Phải 9làm cho cái e3tên ngu ngốc 4kia biết e2bỏ rơi 2mày là chuyện d6đáng hối 52hận biết 6bao nhiêu! 04Mày phải 5tìm một fngười bạn 7trai còn 5đẹp trai 8còn khí 66chất, đánh 0enhau còn blợi hại 87hơn hắn e7ta! Mày không 2cần vì 7một cái 5cây như 7fhắn mà bphải bỏ bqua cả một 6khu rừng 21rậm!

Ừ! aỪ! Chính 1thế, chính 0thế!

d4cuộc sống bhoa hồng 4xán lạn evà tươi b9đẹp sau 1enày, Doãn eĐa Lâm, acố gắng 2phấn đấu! 7Cố lên! 2Cố lên! aAi cha! GO!

Phù…

Vào a4đến lớp chọc, tôi 0theo quán 6tính nhìn evề phía bThành Vũ 1cTuyết, đập 6vào mắt 7tôi chính 25là hình 4ảnh cô 4cta đang học chành rất echăm chỉ!

Nói c1thực, tôi d7rất muốn agiết chết 02cô ta và 7cThừa Tầm, 9sau đó tôi 6cũng tự 96sát luôn, 6vì bọn fhọ đã 9làm tổn 7thương nghiêm a1trọng lòng 6atự tôn fcủa tôi! 68Thù này ekhông báo 2dkhông phải 35Doãn Đa 33Lâm! Tuy elà tôi cứ 6đơn phương angười ta, 4fkhông sai… 01hà… nhưng 7emà ai bảo 4hắn ta tàn 9các quá làm efchi! Tôi d4thích hắn f5ta một thời 26gi­an dài bnhư thế, c5cho dù tôi 0không chủ 1động nói 10ra, hắn 9cũng nên 35tự phát 47hiện ra 86chứ? Đáng 1dghét! Hàn 23Thừa Tầm, 4cậu là 7tiểu tử fdthối độc 6ác siêu dcấp!

Thành baVũ Tuyết, 4học sinh b2ưu tú như 6cô ta chẳng 34phải nói 0ghét nhất adlà dạng ahọc sinh ebất lương 5asao, hơn bdnữa cô deta còn là 66đứa con begái mũi 3hếch lên 2trời… dtại sao 93cô ta lại a7thích Thừa aTầm chứ? 2Đúng là 2khiến người bta không 89thể hiểu 72nổi… Hừ… 44tôi phải e0nói với cabọn Hiền 8Chu và Hiểu d0Anh chuyện 3này mới ađược… 8ôi, tôi 7thấy hay 1blà nên thôi fđi, bọn 1anó mà biết 10thì thế 8bnào cũng 29truy hỏi 0tới cùng, 1đến lúc 2đó chắc 9chắn sẽ 3phiền phức e2chết đi beđược! 45Không chừng d9bọn nó 7còn nghĩ ccách để 21chia rẽ 6fThừa Tầm 5và Vũ Tuyết bnữa… Haizzz… bkhông nghĩ 45nữa không 25nghĩ nữa, 0đau đầu!

2.

Được 9rồi, tiết 21học này 38mình quyết c5không thể 6ngủ, phải fnghe giảng fthật chăm, 92nghiêm túc 3nghe, chuyên 5tâm nghe… 4Được rồi 9eđược rồi, a6ngủ năm 70phút cũng 8có thể, 3năm phút 9cthôi cũng e2được, 9csau năm phút ecchắc chắn… 2chắc chắn… achăm chú 86nghe giảng…

zZzzzz…zZzzz… ccTiếng cô 4giảng trôi 9tuột đi, 7trong ý thức c9mơ hồ của atôi, âm 5thanh ấy 08giống như 18đang niệm 5dchú “ngủ 23đi ngủ cđi, bảo 4bối yêu equý của 5tôi”.

zZZz c0…zZZz …zZZz d…zZZz …

“Doãn 2Đa Lâm!”

“… 8… Dạ dạ!”

Một 4âm thanh 2điếc cả 3atai đánh 29sập giấc 6mơ yên tĩnh a6đẹp đẽ 3của tôi, 8btôi dụi 5ddụi hai 1mắt đỏ 8quạch từ 30từ đứng cdậy.

“Em! 5Lại đây, 7lại đây! 2Đến chỗ dtôi đây 2này!” Hả? 0aRõ ràng 2là tiết 7acủa cô d0Anh văn, 7btừ lúc bnào lại 81biến thành 1cô dạy edsố học ethế này? 26Không… ckhông phải achứ! Chẳng bblẽ trong 07lúc mơ màng 0không hay d6không biết, atôi đã 6bngủ hết chai tiết e8rồi sao? 0eỐi chao! 4Đây cũng 9quá kinh 0bkhủng rồi, d5hậu quả f9của việc 9thất tình 22quá kinh c4khủng!!!

“Gọi a3em đến 2đây, không 9bnghe thấy 3hả? Em còn 9ađang ở bađó mơ màng 4ngu ngốc 4gì nữa?” d9Cô dạy e5Số học f2ánh mắt 6fnhư cọp detức giận 93dùng thước 7dạy học 4chỉ chỉ btôi, chỉ abcòn thiếu 4mỗi tròng dđen cũng 78lồi ra thôi.

Ôi… 8bđáng sợ 80quá… tôi 0chỉ có 1cnước thuận 4theo thôi, 0làm sao lại 86không cần cmạng sống 4cho được, 7ccũng chẳng 59thể cứ 1đứng đó ccmà giả 73điên giả cngốc nổi.

Tôi 8ngượng d9ngập lóng 4ngóng tiến dlên bục a0giảng, trong 62lòng cứ bthầm nguyền 4rủa bà 8cô dạy 04số học 1fđáng chết, 1phải hiểu c5cho người 9ta chứ, anhững ngày atháng của f6bà gái già 70còn trinh f2thế này f4hoàn toàn 0khó chịu, dcho nên bà 8ta không 7phải là 01cố kéo 1dài thời fakỳ thanh 72xuân mà fcòn già 11đi trước 7btuổi, nhưng 60có ai có 6thể nói 0cho tôi biết, 61tại sao 25tôi lại fbxui xẻo afnhư thế 4không…

“Em bfdám ngủ 5trong giờ 55học của 8etôi hả, 1acái con nha 54đầu này 0đúng là a7lợi hại 49thật đấy! c3Mau xem xem 4đây là c7cái gì? a4Nước dãi acchảy đầy 40tay áo kia 0kìa! Ôi 1btrời ơi, b6thật buồn 93nôn chết 7được, acdơ ơi là 17dơ! Em… 5em có còn 82là nữ sinh dckhông đấy?” 0Vừa nói, 0bà cô dạy bSố học avừa kéo 97ống tay faáo tôi đưa 6lên cho cả elớp cùng ethưởng bthức.

“Ha 68ha ha ha… 9ha ha ha ha… 0ha ha ha ha…”

Trong 2phòng học 17thoắt chốc abiến thành dmột nồi afcháo, tôi 9hận không 7thể nhào 5tới tức 4fkhắc cắn 05chết bà a2gái già 6cnày, ai da, achết tiệt! 6Thành Vũ 9bTuyết còn 4lấy sách 11che nụ cười ednữa chứ, cađúng là f3mất mặt a9quá đi mất, eflàm sao tôi 2acó thể 8xuất hiện 2ctrong tình ccảnh bi e9đát thế b6này? Ư hư… dtường ơi, 0tường đang fở chỗ enào? Mau eđến đây e6cho tao đập 6đầu vào 48đi!

“Ôi 9chao ôi chao, 3Doãn Đa 8Lâm, không b6phải tôi 6muốn nói 0em đâu! bEm… em đúng 3clà dơ quá! fQuả thật clà dơ chết 2bđi! Dưới d4gầm trời anày sợ d5là không atìm ra nữ asinh nào 3dơ hơn em e1nữa đâu!” eBà cô số ahọc nhếch b8nhếch miệng, 27mặt làm 6vẻ bất 9clực đẩy 41đẩy tôi a8ra.

“Đúng… 71xin lỗi 6nhé.” Tôi 0nghiến răng 4cnghiến lợi 1nói ra câu 0anày, đáng 3ghét! Bà bcô thối 10này, bà 0còn muốn eđến nước 34nào nữa, 5đủ rồi 5đấy!

“Thái 45độ của 05em là thế 53nào đấy? 7dHả? Nha 99đầu chết 59tiệt, sao 7em chẳng b8lễ phép egì cả thế, cngười nhà 84em rốt cuộc 8là dạy 0em thế nào e7hả, dám dnói với 14thầy cô a9giáo thế 32à? Có phải aem sống fckhông nổi 9bnữa phải fckhông? Cha 7mẹ em chẳng 1lẽ không 7nói em biết 0dlàm người 1dthế nào 5fà?” Bà 06cô nhảy 29chồm đến c0trước mặt dtôi, lấy 40cây thước a6trong tay 56gõ vào đôi 34vai yếu 78đuối của e1tôi.

Không afkhí trong bphòng học b5nháy mắt c0trở nên 9nặng nề, bedường như c0bây giờ f4chẳng còn 69ai đang làm b4bài nữa, f4tất cả d9đều không 2ddám thở 73mạnh nhìn achúng tôi, 1sắc mặt bcủa Hiền 7Chu đúng a6gọi là 67tái mét 3đến cực e3điểm, nếu 9fkhông phải a5sự việc 7như thế e3này, tôi 0còn tưởng 5là mình 1đã làm 41chuyện gì 6kinh thiên 0ađộng địa 11quỷ khóc 09thần sầu 4nữa cơ, 7thế thì 8Chính Hạo cckhông giết 52tôi mới blạ!

A adi đà Phật… 8thiện tai 2thiện tai!

“Nhìn ccái gì mà 4nhìn hả? d5Còn không emau làm bài 2đi, hả? 52Mau làm bài 8bđi! Chuyện fdngười khác emà dòm ngó 2cái gì? fLàm bài 9tập cho a4tôi!” Bà f9cô số học a0hét, tất 8acả mọi 90người đều 2rụt cổ 20lại tiếp 2tục làm c9bài.

“Nha feđầu chết 5etiệt, em 29có chịu 6nhận lỗi 6không, nhận fkhông hả? fGiờ học dmà ngủ 6đã là lỗi c2rồi, có 3phải tôi 5nên thưởng 8quà cho em 43không?” 50Sự giận 0dữ điên 3cuồng của 9bà cô số 6học, tôi 7chỉ cảm a9thấy vừa d1tức thở cvừa khó 12chịu, giống 8như có cái b6gì đó đang dnghẹn lại aetrong cổ 4họng, khiến 18mũi tôi dcàng lúc 3càng cay, 6càng lúc d8càng cay…

Không f5được khóc… 7cDoãn Đa 9Lâm, mày 85tuyệt đối 89không thể 1thua …

“Kịch…” 2một tiếng, b9hình như 6cửa lớp f2học chúng etôi bị cai đó đẩy bra, tất 7ecả mọi 3người dường 3như đồng aloạt ngẩng fđầu lên 48nhìn về 04phía đó, acsau đó bắt 3đầu xì 4exầm bàn d3tán.

“Này! 72Hàn Thừa abTầm! Em e4đến lớp 5tôi làm 41gì?”

Cái fgì??? Thừa 60Tầm???

Tôi 0vội vã 35dụi dụi 0đôi mắt 9đang ướt fcsũng của amình, quay 3đầu lại f3nhìn – e6Trời ạ! 7Quả nhiên belà cậu 0ấy!

Chuyện 66gì thế b5nào? Sao 5acậu ấy blại đến 49lớp chúng 7tôi, không 7phải mình b2đang nằm 21mơ đấy 59chứ, cậu 8ấy đến 8cứu mình 6phải không? 1Cho dù thế 7nào đi nữa, 27bây giờ c4cậu ấy c8đã thành acông trong aviệc di 6dchuyển tầm 8bnhìn của bbà cô này 1rồi, nhỉ? 2bNhưng cậu dfấy chắc 9đang học 7bên lớp 8kế bên 6mới đúng cchứ, chỉ 07thấy cậu 39ấy dùng 06ánh mắt 3vừa giận 99dữ vừa ebất lực 3nhìn tôi admãi không 3fthôi, giống 2như đang eftrách móc 1tôi vậy, 12làm gì thế, btại sao c7lại nhìn 3ctớ bằng ebánh mắt 4đó? Bây egiờ tớ 3alà người bbị hại 3emà!

“Hàn 6Thừa Tầm! d1Mau về lớp b7của em đi!” a2Bà cô số 3dhọc huơ ahuơ cây 87thước trong 4dtay gọi.

“Cô, fcô có biết cgiữa hai 8clớp chỉ b4cách nhau dmột bức 1tường không?” dThừa Tầm 82đột nhiên a8nói rất 34lễ phép, 8nhưng trong 0anụ cười 46tuyệt đối 5có chứa ccdao!

“Thế 6thì sao, 2còn không 5cmau về đi!”

“Đã 6biết thế fthì sao còn 43la hét trong 5clớp học 4thế, cô 99có biết 62là tiếng acủa cô 9bên lớp d3chúng em dnghe rất 84rõ không?” b3Rõ ràng cblà giọng 72điệu mang 6theo sự 3ehằn học, 4Thừa Tầm 2nói rất 8chua cay, 1vì trong dgiọng nói 26của cậu 1ấy không b2phải như 6bình thường.

“Em, aem nói cái 0gì?” Bà fcô nhỏ 18giọng hỏi, 29xem ra bà dta hoàn toàn 46tin lời 1aThừa Tầm a6rồi.

“Đúng 06vậy ạ, 2tiếng cô 3dạy dỗ 4học sinh, dthầy lớp 3bchúng em dnghe hết arồi, gì dmà ‘Em b4là nha đầu 0chết tiệt, 55sao không 92có lễ độ 88như thế’ f6‘Chẳng elẽ cha mẹ 5em không f2dạy em cách 36làm người 9sao?’, mấy 46tiếng đó 2đều nghe 31thấy hết, 6quả thật 6rất là 4ồn ào, 00chúng em 1thực không 7thể nhịn abnổi nữa, 2fthầy mới b5kêu em sang 96đây nói 8với cô 1fmột tiếng, cdxin cô có 8thể nào 8hạ bớt c1giọng xuống 70một chút 5được không, 4ehà hà, nếu aekhông em 96sẽ không 4cđến làm 10phiền cô f4đâu.” eThừa Tầm 28mặt không 0đỏ tim afkhông đập, 96rất bình eetĩnh nói.

“Thật 0dđúng là… ca, trời 6cạ trời f1ạ, thế f6này thì 8làm sao đây, dlàm sao bây 8bgiờ… sự cviệc sao 2lại thế f3này?” Bà 6cô số học dlo lắng f6hoảng sợ, bbà ta đang 6dlo lắng 1gì chứ? 28Ồ - đúng 8frồi, tôi 39nghĩ ra rồi, 31gi­ang hồ fđồn hình a8như bà ta 8âm thầm dđơn phương a5thầy dạy 0lớp Thừa bTầm! Không 9ngờ thì 8bra lại đúng 8là thế!

“Thưa 3cô, xin đừng f5ồn ào như 9thế nữa, 6ahãy chú 44ý hình tượng 43một chút, 6cô nói xem 0eđúng thế dkhông? Nếu eđồn đại ara bên ngoài ebthì không a2hay chút e9nào, hà 3hà, thế 23thì không ccần dạy d5dỗ học b2sinh nữa 41đâu ạ! 3dĐược rồi, dem cũng về b2lớp đây, 9bchào cô!” 6Vừa nói, 55Thừa Tầm ccliếc xéo ctôi một ccái rồi bnhanh chóng 1mở cửa fbước ra.

Phù…

Ông 7trời ơi, e1may nhờ 3có tên Thừa cTầm này d0con mới 9có thể 5thoát thân, acám ơn trời 91cám ơn đất, 19cám ơn cậu, ccThừa Tầm! cfTớ nhất ađịnh sẽ 2bbáo đáp 0cậu, tuy 7là do cậu 8ctớ mới 6khóc suốt 8cả một 4atối, tuy 4rằng cậu 05bây giờ d1đã chui cvào vòng c1tay của 8kẻ khác, fbnhưng tớ d6vẫn sẽ 65tiếp tục 0thích cậu, fquả thực 99cậu rất 82cừ đấy! c8Hà hà hà d1hà!

Nháy a0mắt cái 1đã đến dgiờ giải 92lao.

Hiền 62Chu bên cạnh 38tôi cứ 78nguyền rủa d4bà cô Số ahọc, tôi 73phải cám b6ơn bạn 0ấy đã afquan tâm 5mới đúng, 2fnhưng tôi 7dlại cảm cthấy sao 6mà ồn quá… 8Nha đầu fnày quả 1đúng là 8phiên bản fnữ của 54Đường eTăng, Chính cHạo, đúng 5là khổ dbcho cậu 9dquá, ngày fnào cũng 04phải nhẫn bnhục nghe 22lải nhải b9thế này…

Cách, acửa sau b9lớp bị 5đẩy ra, 64trong lớp erất loạn, 5cho nên âm 2thanh có clớn đi 3dnữa cũng 8chỉ như etiếng muỗi ekêu.

“A, 86Thừa Tầm, 22cậu đến a9rồi.” 8cHiền Chu 8vội vã 9gọi to một btiếng.

“Hôm 9nay thực 64rất cảm 9ơn cậu.” 8Hai tay tôi 24gấp lại, acảm kích 5vạn phần 26nói.

“Cám cơn? Gì mà d6cám ơn?” d5Cậu ta lại 3dtỏ ra hoài a8nghi.

Tên f7này làm 68việc tốt ecmà còn giả f5ngốc gì dđây? Hà 90hà…

“Chính 9là tiết fSố học…”

“A, 3a! Tớ biết 7rồi, cậu 8dnói chuyện 1đó hả? eCậu đừng 42có hiểu a6lầm nhé, etớ vì Thành 9Vũ Tuyết 4nên mới 8dlàm thế 8thôi, phải 6biết rằng dnhư thế 03sẽ ảnh dhưởng đến e8Vũ Tuyết 95chúng tôi 77học hành 6chứ! Cô 1giáo dạy 54số học 9fgiáo dục acậu lớn 9tiếng thế fsẽ ảnh cfhưởng đến 52Vũ Tuyết 2ccủa chúng 0tôi mà!” 1Chưa đợi 4tôi nói f9hết câu, f2Thừa Tầm fđã ngắt c6lời.

“Ồ, 7thế cơ 6đấy…” 4Hà hà, Doãn 58Đa Lâm, bmày đúng 2là đồ 5cngu! Xem ra, ftất cả cđều là 43mày tự fsuy diễn c1ra rồi.

Hừ! 0Có gì mà 6hay ho chứ, 9còn “Vũ dTuyết của 4chúng tôi” 6“Vũ Tuyết 4của chúng 6btôi”, gọi 2thân mật 0quá nhỉ, bHàn Thừa 6Tầm cậu 2đúng là 8buồn nôn bquá đấy! 4eTớ khinh bbỉ cậu! 3bTừ tận a8đáy lòng 7khinh bỉ 72cậu!

Thấy 90tôi không 06nói gì nữa, faThừa Tầm 3cũng không 7ađếm xỉa, 16quay người d6băng băng fđến chỗ 5Vũ Tuyết.

“Này, bfHàn Thừa 55Tầm! Tiểu 8btử nhà 2cậu tay e0chân nhanh 41nhẹn lên 4đi, rốt 56cuộc đã 2tỏ tình b8chưa hả?” 56Tôi cố 3ý nhíu mày f2nheo mắt dvới Thừa 62Tầm, lúc fnày tôi 6quả thực 19cũng ngưỡng 2mộ bản ethân, có 7ađược mấy 8người bị 16thất tình 79mà còn cứng 9rắn được 96như tôi.

“Cái agì cái gì, 7Đa Lâm, fcậu đang 7nói gì với 8Thừa Tầm 7thế? Cái 3fgì mà tỏ 62tình?” 48Hiền Chu 8không cầm 08lòng nổi catò mò hỏi.

“Ồ! b7Hiền Chu, fcậu còn bchưa biết esao, thực era là thế 6fnày, hôm c2qua Thừa 0cTầm nói efvới tớ, 10cậu ấy cmuốn qua alại với 86Thành Vũ 8Tuyết! Cậu 1ấy còn afhỏi tớ, f7thấy Vũ 1Tuyết thế b9nào, qua dlại với 06bạn ấy 3acó được 4không?” 2Tôi hầm 2hè cao giọng 7nói.

“Ấy… 59đúng là 35nhảm quá, 5ftớ còn etưởng sẽ 02là loại aftốt thế cenào, Hàn 9Thừa Tầm, a4mắt cậu 4chỉ mọc 10tới gót 63giày thôi fà?” Hiền 0fChu ác ý bhỏi.

Thành 37Vũ Tuyết 3rất tức 35giận liếc 65Hiền Chu amột cái, 38sau đó lại 5trừng mắt 3nhìn tôi. 2 © DiendanLeQuyDon.comÔi đáng 06sợ quá, 74tôi cố 25ý giả làm 2bộ mặt b7vô tội 6“tớ không 26biết gì cđâu nhé”.

“Đúng 92thế, Hiền 6dChu, nếu 5mắt của dtớ mọc 6tới gót dgiày, thế 56mắt của d3Chính Hạo 4há chẳng 3phải mọc ctrong bít 8tất sao?” 14Mặt xấu 7của Thừa eTầm lúc 08này thật bác.

“Cái e1gì? Cậu bnói cái 4gì?! Này! 1Hàn Thừa 13Tầm! Hôm 7nay cậu 8phải nói 0rõ ràng decho tớ! 8Cậu… rốt 55cuộc cậu 19có ý gì?” 2fHiền Chu abdường như 0dbị chọc dgiận rồi, cnhìn thấy a1tình hình 53lúc này, 1dlòng tôi a6rộn lên fcảm giác 4không yên 2tâm.

“Ô 1hô! Hà hà, 53các bạn 18dự định absẽ qua lại 5dvới nhau 1từ hôm a6nay à? Chúc amừng cậu 8nhé, Thừa 19Tầm!” 02Để bảo 0vệ tâm 4lý cho Hiền 2Chu, và cũng 6để tránh bxảy ra cuộc cchiến tranh cchán ngắt, e2tôi vội 0vã cười 9fhí hí chuyển 31đề tài, 7còn thuận d4tay vỗ mạnh alên vai Thừa 3Tầm một 68cái.

Thừa 7Tầm lập 2tức dùng dcặp mắt 9bốc lửa 75giận dữ 7bnhìn tôi, 8tôi có thể dbnhìn thấy 6blửa giận bfcháy bừng 35bừng trong 22mắt cậu aấy.

Hừ! adHàn Thừa dTầm, ai 7cần cậu 3fvà Vũ Tuyết 4thân mật fquá thể cctrước mặt 68tôi chứ! e8Đây chính a1là báo ứng 17đấy! Báo a8ứng tôi ddành cho d8cậu đấy! 2fTôi nhất ccđịnh phải fđể cậu 8thấy sự dlợi hại bcủa tôi!

“Ấy? 1aThừa Tầm, 06hôm nay không f2có em thỏ bnhỏ bé 6anhút nhát 8năm nhất 1nào gửi 0dthư tình 7echo cậu 96sao? Vũ Tuyết, acanh chừng ccẩn thận 0Thừa Tầm fđi nhé, fđừng để 3cậu ấy 68chạy trốn 88mất với 9dngười khác f6đó, thực a2ra cậu ấy 38rất đào 2hoa, không 1achừng lúc 9bnào đó 5sẽ hồng ehạnh vượt 6dtường đấy! 8Hà hà, thực 0ra cũng chẳng 2bsao, quả fcthực không 8được, 62cậu phải 4chặt chân 9cậu ấy 1cđi! Hì hì 0hì hì…”

“Đủ 4arồi, Doãn b5Đa Lâm!” a5Thừa Tầm 2đột nhiên cbhét lên b8với tôi.

“Á? bThừa Tầm, 02cậu giận edrồi hả? bCậu giận f3rồi phải 4fkhông? Đừng 76như thế 8mà, rất 0bdễ để clại nếp 87nhăn đó! 4bTớ chỉ 8đang nói 7đùa với acậu thôi 9amà! Hà hà! ddNghiêm túc dthì không 6bvui đâu!” 0Cho cậu 5tức chết 6đi! Cho cậu 5tức chết 67đi! Tôi 5dphải sống bđể cậu 3tức chết 3đi! Hàn 5aThừa Tầm, 07tôi muốn 4cậu phải dctức giận 0bđấy! Khà dkhà! Thật 4dễ chịu!

“Đa aLâm, cậu ađang nói 0gì thế? 10Chân tướng 7của sự 5việc không b3phải như 9thế đâu, 4tớ nghe 4Chính Hạo 6nói, mấy b1ngày trước 6bbạn ấy dvẫn còn b2nhìn thấy 3Thừa Tầm 7cầm một 9đống thư 5ftình và 7cquà đi về danhà đó, 58hơn nữa e3chẳng chia bcho Chính 4Hạo cái cnào! Quả 4thực quá fđáng ghê!” 68Yeah! Làm 9tốt lắm! 44Hiền Chu, 87Hiền Chu, 5tớ yêu 21cậu, giống dnhư chuột bcyêu gạo!

“Thật 67không? Hiền 4Chu, thế 23thì Thừa 77Tầm cũng a2hư quá! fCậu nói 6có phải 2không, rõ c0ràng có 61bạn gái erồi, sao 6còn có thể c1nhận thư 9ctình và 4quà của 55nữ sinh 8khác chứ, 81sao như thế 06được? 3Vả lại 7cũng chẳng 9tặng cho 49Chính Hạo bbdễ thương 05mấy cái 93cho vui! Đúng 0là quá đáng dthật đấy!” 7Tôi cố dý làm ra c0điệu bộ 56không-​thể-​tin-​nổi, 9dương dương dđắc ý 9nhìn Thừa 10Tầm và aVũ Tuyết 25(dương dương 9đắc ý? bChắc là fatràn đầy bkhiêu khích e1mới đúng!).

“Ừ! 0Phải nói blà, Thừa cTầm quá 7hư đốn, 00cậu ấy 3clà một b9món ăn danh 56tiếng đúng 5với thực bdtế, Vũ 1Tuyết cậu 8thật đáng 44thương, 0cbị bạn b2trai lừa 9edối như 09thế, mình 1thực tình 1rất thông dcảm với dcậu đó!” 3Hiền Chu 41nhìn Vũ 7Tuyết bằng dcặp mắt 6rưng rưng, cfđây đúng e7là giết 2người không athấy máu 0fnhư người 97ta vẫn nói 2đấy, còn 2may còn may, dtôi chưa 3từng đắc 6tội với 72Hiền Chu…

Mắt 4fnhìn thấy 7Thành Vũ 7Tuyết giống 49như đang 9ctức giận e7cùng cực, 5Thừa Tầm dcũng có 3dvẻ tỏ 1ra không 28biết đâu 7mà lần… 56Hứ hứ chứ hứ, 51cho hai người 0qua lại 2đấy! Tôi dccho hai người 1qua lại fđấy! Tốt 7flắm tốt 4lắm, hai f2người qua 3elại với 3nhau đi! a9Để tôi 9bxem hai người 4sau này còn 2có ngày 0fnào tốt 10đẹp không? 7(Độc nhất 8dcũng không bqua nổi 1ftrái tim 0phụ nữ…)

3.

Đúng 7vào lúc 8tôi và Hiền 49Chu kẻ tung c1người hứng, fcửa trước 51lớp học b0không biết 2bị ai đẩy 5mạnh ra, ftrong lớp 2thoắt chốc d1yên lặng 9hẳn, sau dbđó hùng e3hổ tiến 96vào một a8đám con d6trai vừa 7dcao vừa 1gầy, chính 9là học 42sinh năm 33 của trường echúng tôi, amẹ ơi! f4Tôi vừa a5nhìn đã cnhận ra c8ngay tên acon trai dẫn 5đầu đám 4đó!

A! a3Là Khương 53Tải Hoán, a2ông trời cơi! Anh ta 84đúng là 86âm hồn 4không tan f8mà!

“Xin dchào tiền b3bối!” aeNam sinh trong cclớp tôi feđều lễ bphép nhã 92nhặn chào b5hỏi anh e0ta, còn có 47bạn gái f7lấy cả 25điện thoại ara chụp 9Khương Tải 2Hoán “lách ctách” “lách ftách” nữa 75chứ! Hà 2hà, rất 93ý nghĩa