Diễn đàn Lê Quý Đôn












images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40414 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn) - Điểm: 5
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


images


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40414 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 9c1: CÁI ĐỒ 6HÁO SẮC 4aQUÊN BẠN!

1.

Đáng 36ghét! Tức d9chết đi 4được! aSao mình 0elại xui cxẻo thế acơ chứ!? 9Đồ chết dftiệt! Tại 8bsao chỉ 4fphạt mình 39ình dọn 14ẹp nhà caệ sinh? 2ơn nữa… c3ơn nữa 92òn là một f8háng! Đúng aaà quá đáng 1hật mà! dõ ràng không 2hỉ là lỗi c1ủa mình, 04đều là bo cái tên 3đó hại! 2ất cả dbà tội của 7àn Thừa b4ầm! Là 5ắn đã 63ại mình 4a nông nỗi dày! Đáng 7hét! Sống 8rên đời a9ày mười dảy năm e4ồi chưa 4ao giờ nhận dđược “ưu 0fđãi đặc 7iệt” kiểu fày! Hàn bhừa Tầm, 5a không tha e3hứ cho nhà 5gươi! Ôi bẹ ơi! Tức d6hết mất d5hôi… hu… 42xui xẻo 1quá đi!!!

U 6ehu… mình 6đúng là 2xui xẻo cchết được!

Tôi 3tức giận eđùng đùng 77dọn dẹp 05sạch sẽ e4nhà vệ 2sinh, trong bbđầu không 23đừng được 7hồi tưởng e1lại chuyện 67xảy ra cách f9đây một cfgiờ…

Bắt 33đầu quay 6ngược lại…

“A! 74Mình sắp ctrễ rồi!”

Tôi d“ối” 51một tiếng 05bò dậy 82khỏi giường, 3thấy trên dmàn hình 78điện thoại 0di động chiện thị 457 giờ 50 cphút, suýt ctí nữa blà thổ c6huyết.

Mẹ c0ơi! Phen 71này chết 5chắc rồi!

Đáng daghét! Cái d0đồng hồ abáo thức echết tiệt fflại bãi 4fcông với 83mình! Tức 7chết đi 3athôi! Bữa 32sáng cũng 49không ăn, 1đến xe 1buýt cũng 77không bắt abkịp! Càng 2bquan trọng dfhơn là đến cccả đầu 5tóc cũng 6không có 7thời gi­an 0chải chuốt bcho đẹp efnữa! Huhuhuhu… cHình tượng 6của tôi, 2chình tượng 9của tôi­iii! 6Trời ơi! dfSao mình 23lại xui 0axẻo đến dthế!

Chạy bchạy chạy! 5eTôi chạy 2chạy chạy!

Đáng adchết! Tôi 27chỉ có dthể liều c4mạng chạy 91về phía 94trường cfhọc! Ông ctrời ơi, 91hãy phù 0bhộ nhất 5định đừng 8để con 01trễ học! 0Làm ơn làm f8ơn! Không d4thì con chẳng dbiết sẽ 14bị giáo 15viên chủ 9nhiệm đáng 00sợ răn cdạy thế 64nào nữa!

Tôi, 8dDoãn Đa eLâm, năm 1cnay 17 tuổi! 9bBố, mẹ 95và em trai 5đã đi du flịch vòng 6quanh thế 3giới rồi, 23chỉ còn 3lại mình 27tôi ở trong d9ngôi nhà 9rộng lớn 44trống trải 9đó thôi!

Thật 40ra… họ 15cũng đã 8rủ tôi 7cùng đi 0bdu lịch, 65chỉ có cđiều… 31chỉ có fđiều tôi 3từ chối d5họ rồi, dlà vì có 5lý do không 7muốn rời b4khỏi nơi c7này… hơn dnữa… là emột lý 9do vô cùng 37quan trọng.

“Này! cDoãn Đa 67Lâm…”

Một c6giọng nói 5cquen thuộc dkhông lẫn 0vào đâu 49được vẳng bđến từ fsau lưng.

Nhìn afđi nhìn bđi, nhắc 99Tào Tháo clà Tào Tháo 9tới, tên cđó chính 10là nguyên 0anhân mà 7ctôi không demuốn rời 0xa đấy.

“Doãn 8eĐa Lâm! 0Cậu phải bđợi tớ 08chứ! Có 6nghe không 53hả? Này! 50Tai cậu cbị chó e8gặm rồi a4à?!” Giọng eanói đó 1ftừ sau lưng 4nóng nảy 03nhe nanh giơ 66vuốt vọng 3tới.

Hu… 2Không phải c5tôi không 58muốn quay 9blại đợi acậu ấy… 7chỉ là…

“Tớ 0sắp trễ 2học mất 6rồi, Hàn 7Thừa Tầm! e1Năn nỉ 7cậu đừng 9cản trở acó được 1ekhông? Nếu 68trễ thì 40tớ phải 5làm thế 13nào?” Tôi 0vội vàng 78hoảng hốt 89hét to lại, 86càng tăng d0tốc độ 79bước chân 8cchạy nhanh 4hơn.

Không dfsai! Tên 86này là Hàn 88Thừa Tầm, 7là bạn e6thanh mai atrúc mã edtừ nhỏ eđến lớn 09của tôi, ecũng là f9người mà 0từ nhỏ 6btôi đã eathầm thương btrộm nhớ, dechính xác fmà nói, c1cả đến ebản thôi 0tôi cũng d9không biết 56rốt cuộc f7là thích 5cậu ta từ 40khi nào nữa. 6 © DiendanLeQuyDon.comNói tóm 82lại, khi 7atôi phát achiện ra 2điều này 74thì tôi 72đã sóm 0bmơ mơ hồ bahồ thích facậu ta mất 8rồi!

“Này…… 7Doãn Đa 81Lâm, cậu 1eđứng lại eađó cho tôi! b1Có nghe chưa 8hả? Dừng dlại! Cậu amuốn chết arồi phải fkhông?” 5eHàn Thừa 1Tầm sau 5lưng tôi 8bvẫn cố d2chấp gào 0lớn.

“Xin 4lỗi mà, 9Thừa Tầm, 51cho dù cậu 0nói gì tớ b2cũng không 24thể dừng b3lại được, 2vì tớ chết 4cũng không 2fthể trễ 26giờ được! f8A…” Tôi 8tuyệt vọng 3bkêu lên fmột tiếng, 7định thần 6lại thì d7phát hiện emình đã 9bị Hàn 9eThừa Tầm aađuổi kịp, enhấc bổng 3lên.

“Doãn c0Đa Lâm cậu 51muốn chết a0rồi hả? 0Cậu lại 60dám bất dchấp mệnh a8lệnh của fetôi à? Tôi ethấy da ffcủa cậu elại ngứa 2ngáy rồi fphải không?!” 4dHàn Thừa 61Tầm nhấc fbổng tôi fblên lưng a8chừng hệt 3như tóm 4một con 1chim vậy.

U 2hu… thượng 9đế ơi! 45Cảm giác 2mất đi 7dlực hút 8trái đất 5quả không 77dễ chịu 50tí nào! 28Hai chân 8tôi giống 9như hai cọng 5mì vùng 3vẫy tuyệt 0vọng giữa bkhông trung.

“Này…… dthả tớ 92xuống thả a6tớ xuống, ftớ sắp 8trễ rồi! a6A! Cậu xem 83cậu xem 9dkìa! Đã 57đến giờ 7rồi! Hàn 0aThừa Tầm! 62Cậu còn 03không mau 3thả tớ e7xuống!” aTôi liều a1mạng chống 85cự trong 17tay cậu fta, bị nhấc e6lên giữa achừng thế ddnày đúng 8elà mất c3mặt quá!

Thế a8là…

Hai 5đứa chúng adtôi giữa 8eđường 62ồn ào lộn e8xộn như 36thế đến aehơn hai mươi ffphút…

……

……

Đức 7Mẹ Maria ffcủa tôi 2bơi!

Hừ 0hừ… hừ 6hừ… cho 8nên à, chỉ b8có mình datôi bị atrừng phạt e8dọn dẹp 4nhà vệ 1csinh trong b5thời gi­an afkỷ lục d1 tháng!

Đáng fghét! Đáng 7ghét! Xui e9xẻo! Xui 6xẻo!

Điều 4bcàng khiến 0atôi bực 7dbội hơn 6là, tại bbsao cái tên f7tiểu tử 63thối Hàn fThừa Tầm fđó lại aakhông bị 7phạt chứ? b1Rõ ràng 9là đều 1trễ giờ 1anhư nhau, 4tại sao 7chỉ phạt abcó mình 15tôi? Thế f3đúng là 60quá không f3công bằng!

Để denghĩ thử 77xem… chẳng b2lẽ mẹ 8chắn ta lúc 7Tết đã 3tống nghẹt 4phong bao c0cho cô giáo 6rồi? Wa 2fa… đúng 1alà việc 6dlàm bỉ 7dổi!

2.

Trong cnhững tiết 3học vô bevị, tôi 27chỉ có f4thể cùng 08đám bạn 61chuyền đi 6những mảnh 8giấy nhỏ 1ecũng chán dngắt chẳng 2kém, may bfmà sau lưng 0dcô không 6dcó mắt, 0chứ nếu b0bị cô phát ahiện ra d0những mảnh 1giấy đáng 2dyêu cứ 2bay qua bay 0lại, tôi 5sẽ liên 3lụy đến 2không biết 98bao nhiêu 7nhiệt huyết abtuổi thanh 2xuân đây 3(làm việc 3xấu thì 0dđể lại 09tiếng nhơ avạn năm bmà).

Hai 9tay khoanh 1lại, thở 45dài…

Chẳng 33bao lâu sau, 4atiếng chuông 6ăn trưa 9giống như 7phát điên 35reo lên lanh elảnh, phòng 16học thoắt 7biến thành 3một tổ 7chim sẻ 2ồn ào.

Đúng 6lúc này, c5cửa lớp chọc của 7chúng tôi 2ầm một 9tiếng bị 7emột người 92nào đó cfđẩy mạnh 84ra, sự xuất ahiện của 25người đó 6chính là 51cảnh tượng agọi là 5sao chổi 6Harley đâm d2vào trái 5đất, cái 82tên con trai ctrăm năm 33cũng khó 3gặp được 3cmột lần c8ấy.

“Vũ 8cTuyết, Vũ b0Tuyết, chúng 4mình ăn 22cơm chung fcđi!” Thừa 31Tầm nhe 57răng cười 8ôm hộp c0cơm trưa 17chạy đến 5bên Thành fVũ Tuyết.

Ớ… ffquả nhiên flà cậu cta!

“Bạn 4đến rồi, 1dThừa Tầm. 7 © DiendanLeQuyDon.comĐược thôi, 5chúng mình 0cùng ăn 6nhé!” Vũ 8Tuyết đặt fcặp mắt fkiếng gọng ađen vẫn 3dùng khi 3ahọc xuống f7bàn, mỉm 2cười đón d3lấy hộp 96cơm của cThừa Tầm.

Cắt e- ớn cả 3da gà đây 4enè! Nói 1dgì mà khoảng ecách sinh ara chân thực 63đẹp đẽ, f5đúng là c6thối hoắc! 41Người ta 4hai người fngày ngày 6cgặp nhau 8đến phát 6chán cũng bchẳng có 8rạn nứt 7nào nữa 05là… hơn c4nữa tình 6cảm mỗi 33ngày mỗi 0ấm áp thêm. e5 © DiendanLeQuyDon.comHây hây… ebThừa Tầm 0đúng là 0buồn nôn! 6Gọi thân 27mật như 95thế, sợ 17người khác d3không biết 27được mối 8quan hệ 08của hai 33người hả? d2Xì!

Hứ! 0Tôi không 4thèm để 35ý đến 15cảnh tồi 6ctệ đó 06nữa, mở b8hộp cơm 8của mình 14ra ăn.

Nhưng 96… haizzzz 4e… tôi cúi 68thấp đầu, 56vừa nắn 52nắn lại 26mấy miếng a1lòng trong 8hộp đồ căn vừa 6buồn rầu d1nghĩ đi anghĩ lại… eđành phải 5thừa nhận 0emột việc, 3dđó là gương emặt của 5bcon nha đầu 1Thành Vũ d9Tuyết ấy earất dễ 7ethương. cc © DiendanLeQuyDon.comTuy không dthể coi bflà mỹ nữ 7tuyệt sắc 14nghiêng nước cnghiêng thành, 72nhưng có 4thể tính bdlà ưu mỹ 4bxinh tươi…… aeMột đôi 41mắt to đẹp 6như búp 5bê, hàng 69lông mi cong 5drợp uốn c3nhẹ, sống 88mũi cao như e0của các ftài tử 15minh tinh 85Hàn quốc, 6đôi môi 8nhỏ xinh 84hồng như eacánh anh 35đào, lại 6còn có mái 6ctóc vừa 15dài vừa 4đen nhánh enhư công 46chúa bạch 1tuyết nữa… 2Điều khiến dtôi không 79thể tin ednổi là, c1bọn Hiền 51Chu đều 8nói Thành bVũ Tuyết 47rất giống 2tôi trước eđây, tôi 15nghe xong 50suýt tí 60nữa nôn 1hết bữa 0sáng ra ngoài.

Gì? 3Thành Vũ 0Tuyết giống 3tôi?

Chà… 57không thể bkhông thể! 30Đây căn 1bản chính blà trời 0đất khác fxa nhau! Đúng eathật là cftruyện cười 9quốc tế! ddNếu như 20thế, chẳng 1aphải nói e9người Thừa 15Tầm thích clà “tôi dtrước đây” 83à?... Xì… 4có nhầm akhông đó?... bf © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa 78Thành Vũ 5Tuyết rất 32dịu dàng 9rất ân fcần với 07Thừa Tầm, 13khi trời blạnh thì 3mua cà phê 53cho cậu 85ta, trời 4nóng thì eamua cho chai 87co­ca lạnh… eso sánh à, 9tôi căn 7bản đấu ekhông nổi 3cô ta…

Chẳng 8ctrách Thừa 36Tầm thích 30cô ta đến 3thế… so 16sánh với 4cô ta, cả ddđời tôi fdcó thể 1ecũng không 0hi vọng e9gì nổi!

Nghĩ 84đến đây, 2tôi hơi 0buồn phiền 01thở ra một 3fhơi dài.

“Ôi… a6Đa Lâm, 2đồ ăn 0cậu làm dnhìn ngon 8quá!” Đúng 4lúc tôi 01đang thở 6dài, Hiền 9Chu ngồi 6bbên tròn 0hai mắt 71nhìn vào 63hộp đồ 24ăn của 11tôi tò mò, a5tôi thật cdrất sợ 4cô bạn e0không cẩn 33thận sẽ drơi cả 3nước miếng 91xuống mất!

“Ờ… fcậu muốn 58ăn không?” bTôi vội fvã rời fkhỏi những 2suy nghĩ deđể trở a6về với 2thực tế, 84tôi nháy 43nháy mắt, 31dùng đũa f7chấm chấm 7vào hộp 7bcơm.

“Muốn……”

Cái 46đó, không 4phải lừa 1fgì các bạn dđộc giả 09đâu, cái fcâu “muốn…” 6bở trên cấy là do aecái tên cđáng chết bThừa Tầm 2nói đấy, 7còn nhào ctới cười 0với tôi 4thấy mà d6ghê, lại b6đặt mông 99xuống ngồi 6trên bàn dtôi lựa bftới lựa clui trong fhộp cơm bnữa chứ.

Trời 97ơi! Món e0lòng yêu e5quý của c1tôi!!!

“Này 7anày này! fCậu làm 72cái quái 4gì thế 3hả? Tớ dđâu có 9nói cho cậu 89ăn đâu! f5Đủ rồi 05đó, này! 1dNày! Trời 98ơi, đũa 05của cậu 2dcó vệ sinh 2không hả, 51đừng có 9abới lung ftung trong 3hộp cơm 8của tớ 4chứ! Cậu a5không biết 07bệnh si­da alây nhiễm dtừ khoang 6miệng hả?!!” dTôi giằng c1lấy hộp eccơm yêu a9quý của 43mình tránh 06cậu ta đang e5thở háo 23hức vì c4thèm ra xa.

Cái 20tên này frốt cuộc 60có ngốc 2không vậy 4trời? Quả 63là ngốc ecgấp đôi! 1dTôi đúng clà bị cậu 15ta làm cho ctức muốn 5dchết được!

“Doãn c5Đa Lâm, 4cậu đừng 41có nhỏ 9mọn thế, c8ăn có chút 71lòng thôi 3mà, có gì 4ghê gớm 1đâu. Thật alà, chúng 8ta chẳng 2dphải là febạn sao?” dVừa nói 9ccậu ta vừa 6ngoác mồm f9ra cắn tới, 3suýt tí 4nữa là 62cắn luôn 2vào tay tôi 48đang cầm fhộp cơm.

Nhóp 7nhép nhóp 9nhép!

Thừa 71Tầm tọng 4amột đống dvào miệng frồi sau 9đó còn f0gắp thêm 18mấy cái? 90Chạy đến 9trước mặt fThành Vũ 8Tuyết, tên 3này, dám cađem đồ 15ăn của 92mình cho 7người yêu 52hả? Quá 0dđáng thật dmà! Hu hu…

“Vũ fTuyết, Vũ 6Tuyết, mau 4dthử cái 60này đi, 95vị được 6lắm, mình 15ăn thử arồi, không 14có độc a1đâu, yên ftâm yên ftâm!” Thừa 90Tầm dùng 02thái độ 6dịu dàng 7cực kỳ, 6chưa bao 2dgiờ nói 40với tôi 3được như 4thế.

Chiu 3chiu! Chiu 2chiu!

Tôi 5cảm giác 9atrên đầu 8mình có 4bao nhiêu 85là nộ khí 8đang bốc 9alên phừng 0phừng!

Tức 9chết đi 13được! 17Tức chết 0cđi được!

Hàn fThừa Tầm! 6Ta nguyền c6rủa nhà 0ngươi suốt 9đời cũng 4dkhông bao cfgiờ có 0được tình 0yêu chân 2thực! Hứ!

“Được 7arồi, cám aơn bạn, c4Thừa Tầm!” 14Vũ Tuyết 8agắp miếng edlòng, híp 70mắt cười.

“Ồ… 22hà hà hà 70hà… thì fra lúc Thừa e4Tầm cười, 0bphía dưới fmắt có dhai lúm đồng f2tiền, đáng 78yêu thật!” 45Hiền Chu dđập vào b2đầu như dcđột nhiên 4tỉnh ngộ, 03lộ ra biểu acảm “thì bara là thế!”

“Cắt! 0Đáng yêu 98cái gì? d3Có cái gì 7đáng yêu bnào? Lấy 6đồ ăn 70của người feta đem cho 04người khác, b9người gì fdchứ! Đúng c5là khiến 11người ta 5ekhinh bỉ! 3Tớ khinh 66thường fhắn! Đáng 6chết, a ba, tức chết 2mất thôi! ecSau này tớ equyết định 8lên sân 4thượng b7ăn cơm!” 22Hai mắt 0tôi tóe 0lửa, tức 0giận dùng 6đũa giày exéo miếng 45lòng tội enghiệp!

Tim 2của tôi, 4huyết áp 24của tôi! ebChẳng lẽ cftôi phải 0đặt dấu 8cchấm hết d5cho quãng f5đời thanh e6xuân tươi 75trẻ của 4mình sớm cthế sao? 4Thượng 9ađế ơi, c4chủ nhân ctôi ơi…

“Đừng 8thế mà, 35Đa Lâm, fcậu phải 6ethông cảm 46cho Thừa fTầm chút 49chứ, phải dcbiết là 9blấy lòng edngười con 27gái mình fthích là 15chuyện quan 10trọng lại 1rất tốn 55công, cho 6dù cậu 4dấy quả 4thực rất a9đẹp trai 2rất đáng 1cyêu, nhưng ecũng đâu 6athể quá atùy tiện 65được! b9Một thằng 9con trai quá 3kém thì fbsao có bạn 3dgái nào 2thích nổi 9echứ! Yên 6nào yên 9nào, con 65trai đối 91với người 1con gái mình 61thích đều c4hết lòng 9hết dạ 27thế đấy! 70Hà hà… 98cậu có 0tức chết 7cũng chẳng 79làm gì được!” e2Hiền Chu b9thông cảm 9vỗ vỗ 3lên vai tôi, ecòn tiện 3tay gắp edmất tiêu bhai miếng dalòng nữa.

“Đáng byêu? Hàn f8Thừa Tầm?” 2Tôi nheo 11mắt hỏi, celại có eangười dùng 4danh từ 7cthần thánh enhư thế b9để hình d0dung về 1ctên đó 4sao.

Thật 8là… nha 9đầu Hiền 6Chu này bị 8điên không 63vậy? Có enhầm lẫn fkhông đó?

“Ừ e9ừ! Đương adnhiên là cđáng yêu! 4Như thế 60này nè… 7dwoa… miếng eblòng này 15ngon thật 84đó! Mua 4ở đâu fthế, đúng 3là quá ngon!” 2Hiền Chu 8căn bản 6dkhông thèm cfđể ý đến ecâu hỏi 21của tôi, 5đúng là… aalàm gì mà btôi hỏi fđông lại 3trả lời 1atây thế! 3Ghét!

Cạch!

Lúc 9cnày, cửa 3sau bị mở e1ra, Hiểu 8Anh – bạn 97tôi – như 62con sóc đất 5thò đầu 6evào.

“Này! d8Này! Đa 0eLâm, Hiền 44Chu, chúng 1bmình đi 0fđánh bi 1da đi!” 07Hiểu Anh e3là người 5dủng hộ 0trung thành 99môn bi­da, 60trưa nào 49cũng phải 6đến phòng 1chơi bi­da 11làm vài fván.

“Được 8cthôi được 8thôi, cậu 6fđợi tí, etớ đi ngay.” cTôi gập eđũa lại 3cđặt vào 33trong hộp eecơm rồi 71đứng dậy, bcũng may 9đang không 5thích nhìn dthấy cảnh e5Thừa Tầm 8evà Vũ Tuyết 9thân mật 44thế.

“Còn 3cậu, Hiền 3cChu?” Hiểu eAnh cười 3hà hà hỏi.

“A… 8tớ… các b9cậu đi abđi, tớ abkhông đi d1đâu, lát d4nữa tớ 2cphải đi 2dtìm Chính bbHạo rồi, 9ahà hà.” 53Hiền Chu 8cười, lắc 7lắc tay. 2 © DiendanLeQuyDon.comThật là… 1dnha đầu 3này, có 32người yêu f8rồi thì 18quên cả ebạn bè.

Hứ! 4Cái đồ aháo sắc acquên bạn, 7atrong lòng 15chỉ nghĩ bđến mỗi 1Mẫn Chính 1eHạo, cũng 59không chê 99bai gì.

“Này, 87này, cậu a3đi đâu 5đó?” Thấy dtôi từ 4cửa sau blỉnh ra 0ngoài, Thừa 5Tầm chau fmày một e1cách chán cghét.

“Để 3ý nhiều 35chuyện làm fgì thế? 45Đương nhiên celà đi ăn abcơm rồi!” 4Tôi chỉ 5chỉ vào 5hộp cơm, 9phóng một 0tia nhìn 28thiếu thiện bcảm vào 96cậu ta.

“Ăn 8cơm? Lừa ftớ à, tớ aathấy cậu a8lại đi f1đến phòng 8bbi-​da thì 51có?” Vừa d7nói, cậu e9ta càng tức c6giận nâng 8cao giọng a5hơn.

Á… 6tên này 2thật sự 8nhìn ra sao? 6cHắn có 3khả năng 8đặc biệt 1à?

“Cắt! 8cĐừng có 6quan tâm 68vớ vẩn! 7dMau đến 1ăn cơm với a0Thành Vũ eeTuyết của 9cậu đi! edCòn để ccý đến 1dtôi nhiều 8thế à! 1Hay là nói 15chuyện trên atrời dưới 8đất với 1cục cưng acủa cậu 52ấy!” Tôi anhư nửa dcười nửa 5không nói.

“Đồ 66ngốc!” 1Tiểu tử d2đó tức 3giận đùng 0dđùng nhảy a3nhổm lên c6khỏi bàn, 24quay người f5đầy ác b8ý đụng 3vào tôi, 18ra khỏi 3lớp học.

Cái 6gì thế 5này? Hắn 75ta lại giở btrò trẻ bcon gì ra 3bđây, còn 94biến bản 3thân thành 32bé trai trong a2vườn trẻ 4ai thấy 56cũng yêu 8à? Hắn 2ta tưởng f3tôi sẽ 5theo hắn fsuốt đời e6chắc? Cắt! 4Nói tôi d0ngốc nữa 4chứ, chẳng dhiểu ai 3ngốc hơn 45ai đây! 7bTôi giả elàm mặt 11quỷ cực 52kì lớn 7đằng sau 7lưng hắn.

Hàn fThừa Tầm! 6Cậu mới clà kẻ ngốc 5enhất!

3.

“Đa 1dLâm Đa Lâm, f0cậu ta bị 2sao thế?” 6Hiểu Anh 5bnhìn theo 7Thừa Tầm 6đang đi cra, khuôn 95mặt buồn dbực.

“Hứ, 12tớ làm 4sao biết 00tên đó fbị gì! 0Hình như 27hắn không 02thích tớ 3đi chơi bbi-​da… ethôi đi, bđể ý hắn aelàm chi, 0phiền phức echết được, 4tên đó 6ngày nào 33chả phát 2fkhùng lên! 29Tớ đâu arảnh mà 2quan tâm ahắn!” 00Tôi nổi bnóng huơ b6huơ tay, 4atiện nhét cmột miếng 5flòng vào emiệng, thật ekhông muốn 3cđể tên cđó tồn ftại trong b9tim mình 3ftí nào, ahaizzz… a4Làm sao tôi ecó thể c2thích một 6etên con trai 49không tim 72không óc elại điên dkhùng cực fđộ như 6thế nhỉ? 0eĐúng là 3trời đố 30kị người ftài mà… 4giống như a7Doãn Đa d7Lâm tôi bđây là 38đại mỹ bfnữ như cbthế tại 7esao lại e4phải chịu c6cực hình ayêu đơn 6aphương hả? 8bHu hu…

“Cậu 29làm gì mà 2nói cay đắng 9thế? Nhìn 3điệu bộ a8Thừa Tầm 26nổi giận 4bnhư thế… d3ừ, chẳng d2lẽ… Thừa 62Tầm cậu 5ta thích 8cậu rồi?” 2fHiểu Anh 2adò hỏi, dgương mặt 3dlộ ra nét dcười bí 27hiểm vô dcùng kỳ 5equái.

“Ặc…”

Phản 97ứng đầu 07tiên của 45tôi là phun bhết toàn 1bộ lòng 8dồi trong ebmiệng ra, b7dính cả adlên tường.

“Trời 4ạ, Đa Lâm, 0cậu cũng 96mất vệ 09sinh quá 46đi…” 6Vẻ mặt 34Hiểu Anh bgiống như 45đạp phải dbđống phân, 29không không, 3phải nói 0flà nhìn 3thấy đống 07phân mới 7đúng.

“Hầy 1hầy, cậu, 83cậu nói 6dchuyện ngu 5fngốc gì 03thế, giữa 7ctớ với 8hắn đâu 7ecó phân 57biệt giới 99tính, hắn 0vốn đâu d8coi tớ là 75con gái! 5eHắn, hắn blàm sao có 8thể thích dtớ được? dbCậu đừng 3bcó hiểu alầm! Còn 9nữa, người atrong tim 03hắn, hừ, 8bên kia kìa!” 9bTôi gắng 9sức quệt 3quệt miệng, ehơi quạu b0quọ mạnh 9bạo dùng fđũa chỉ cchỉ Thành 0Vũ Tuyết 13ở cách 8đó không abxa.

“Cái d8gì? Thành 5Vũ Tuyết? beCậu nói fThừa Tầm fthích con 1nha đầu 1đó hả? aHa ha ha ha…” 6eHiểu Anh f0ôm bụng 9cười ngặt 65nghẽo, còn 37dùng cả 03động tác 9khoa trương 71đập đập 7cvào tường 80nữa, này 7này, làm fgì thế, alời tôi c9nói có gì 5đáng cười 44đâu? Đợi 5lát nữa ecô giáo fđến nói ebcậu đập fcvỡ tường edxem cậu d6khóc thế 8nào nhé!

“Thôi 88được thôi cđược, 2anhìn cậu fcười kìa, 0coi như tớ bchẳng nói dgì đi, thật a4là…” 3Tôi quả f9thực không c0muốn nói 1fđến chuyện eThừa Tầm fthích ai anữa, thế 5fnày giống 0anhư tự c4tôi khoét 3dvết thương 6của mình 4ấy, là 63hiện thực 79mà tôi vẫn a4đang gắng 2sức hết fmức để ctrốn tránh.

Haizzzz… 5Hiện thực ađúng là 1ftàn khốc, 9dnói mình 21không muốn 5đối diện 51cũng khó… c0Doãn Đa 4aLâm, đó 6chính là 2cuộc đời 89đấy!

……

Nói 93thực, đánh 40bi-​da cũng 4không thú 3vị gì lắm, 5bchỉ là 09để giết 1thời gi­an bcthôi, có 5fđiều thú 50vui duy nhất acủa tôi fcũng chỉ ecó giết 62chết thời ccgi­an thế 3này.

Haizzz! 6Cuộc đời bvẫn nhàm 6chán và 9vô vị thế 4sao? Í ? 1Câu này 30sao mà chua 7chát thế? 5Sao tôi có 1thể như e2biến thành 8bà già thế enày?

Thôi 28đi, đánh 55bi-​da cho 4xong! Ừ… 20tôi bò lên 4bàn bi-​da, 29uốn người 3exuống, nheo 9mắt, liếm dliếm môi, 3một, hai, 3aba, nhắm 5trúng! Tới anào!

Bốp…

Lọc 7cọc lọc b5cọc…

Bi asố 5 màu 45đỏ như 1cmọc thêm cchân chạy 7lung tung bfkhông ngừng bftrên bàn.

Chạy atrái, chạy 5phải, quẹo dtrái, quẹo ecphải…

Ai 6da… không 5được, 2đánh hụt 57rồi, chạy clung tung 8thế mà fcrốt cuộc 78cũng chẳng 28vào được c5lỗ.

“Này 39này, Doãn 09Đa Lâm, ccậu đánh e9dở quá, 69đầu óc 84đang nghĩ ebgì thế 2hả?”

“Ồn 23chết đi, b7da! Trịnh 2Hiểu Anh! 1Cậu ngậm emiệng lại, 10đừng làm 9tớ phân ctâm!” Tôi 6nhe nanh giơ 1avuốt gào 21với cô 8bạn, tiếp b4đó cúi 92đầu đánh 8tiếp. Chết fetiệt… 12thật là, 1con nha đầu d5này, còn 68chê ở đây 5không đủ 6ồn hả?

Đáng e2ghét! Tại 8sao đánh 6fmấy lần 84vẫn không 0vào, chẳng 23lẽ kỹ 7thuật chơi 66của mình 30thụt lùi c8à? Hừ… c2không thể dchứ, cô 54gái vừa b1đẹp vừa 92thông minh 7như mình 79sao có thể 53kém đi được?

“A… cChị Đa 0aLâm, hôm d8nay sao rảnh 5rỗi đến 79đây chơi 56thế, đúng 9là lâu quá f3không gặp 1rồi!” 9fBỗng nhiên, 77một giọng 1nói âm âm 8kỳ quái 1từ trên 54vọng tới.

Cái 3gì? Chị 46Đa Lâm? aMình già e1đến thế 2esao? Hay là eđàn em của 2cmình?

Tôi enghếch mắt 3lên nhìn 4nhìn cái 1tên đang 09nói, người 5gầy nhom, 67còn nhuộm bnguyên cái 55đầu vàng 8khè, mới 8nhìn đã abiết là f0dạng đào 4hoa công e6tử.

Hừ! 6dCái tên 5dnày từ 6đâu thò 3đầu ra 66thế? Tôi 3chẳng quen dbiết, không fcần thiết b4phải quan atâm chuyện b1ruồi bu 4làm gì.

Đúng! 2bĐúng! Vừa 0nói, tôi f2ngoảnh đầu 17đi không 0thèm để aý hắn nữa.

“An 5Hiền Tuấn! 74Sao chỉ a9chào hỏi fĐa Lâm thôi athế, chẳng 4lẽ cậu dkhông thấy ađại tỉ 4eta ư?” fHiểu Anh 71đứng một 86bên bực 5tức liếc 79xéo, tôi celại chẳng 2fđể tâm atới, tiếp 6dtục đánh 4cbi-​da.

“Vâng 2vâng! Chị eaHiểu Anh, 50cũng lâu 84không gặp 4chị nhỉ. fb © DiendanLeQuyDon.comĐúng rồi, 9lần trước a5chẳng phải e6đã hứa 1bsẽ giới b6thiệu em 6evới chị 0Đa Lâm sao? cChị Hiểu 9Anh không 0quên đấy 4echứ?” aCái tên eruồi muỗi a9gọi Hiền 69Tuấn gì cgì ấy sao elải nhải cmãi thế, fnếu là dđàn em thì 4phải hiểu fbiết chút 2chứ, tránh 07xa ra, cứ beđứng đây 4ồn ào phiền 2đến mình, 30bà cô ta 5đây tâm 29tình hôm 6nay không bđược tốt 2đâu đấy!

“Thật 1là…! Chẳng 1lẽ cậu 79không thấy echả? Trên 23mặt Đa 6Lâm của 51mấy chị 8cđây rõ aràng viết 0là chán 46ghét bực 6dọc, bảo 3tôi làm 39sao giới 9ethiệu được? 7eChị đây 8không thể 2tự chuốc 9phiền phức 7đâu!” 39Hiểu Anh 3ngồi trên fbàn bi-​da 64đánh một 48gậy vào bbi số 5 35màu xanh, f6í ? Đây dchẳng phải 4là bi tôi 2vừa đánh 4vào sao? bĐáng ghét! 8dSao cô ta 5có thể 52lấy ra thế 1hả?

“Chị eĐa Lâm, ehây hây, 9em và anh 85Thừa Tầm 0gặp nhau emấy lần e0rồi, thật 45là ngưỡng a0mộ anh ấy 0quá, cái 5đó, em nghe dbnói… chị b5là bạn egái của aanh ấy?” d0Con “ruồi” bnày còn abhuých huých 15vào cây c5gậy tôi 90đang chuẩn e0bị đánh.

“Này, 03ồn chết 6đi được, 0có phải elà bạn bgái hắn 92ta không 9thì liên a2quan gì đến acậu?” bTôi ngẩng 2đầu lên 8nhìn, đúng edlà làm mình 7bốc hỏa 8thật!

“Hà 2hà, em nghĩ a6chắc có bblẽ không 3phải mới 0đúng, nếu 2chị là 10bạn gái dacủa anh b4ấy, thế dchẳng phải aem rất tội 4nghiệp sao?”

“Bệnh ebthần kinh!” aTôi không a0nhịn được 65phun ra một 5câu.

“Hà 33hà, cám fơn chị 1Đa Lâm quá 9khen!” Chết d7tiệt, cái dthằng này cfchẳng lẽ 44bị bệnh cthần kinh 6phân liệt 7frồi hay 0csao? Sao cứ fmặt mày eehớn ha hớn 7hở cười 8mãi thế?!?

“A 1a a! Trời eơi là trời! eTrịnh Hiểu 47Anh, sao cậu fcó thể 5quen biết fecái tên 9fnày? Buồn 0nôn chết 35đi được!” c8Tôi vừa bnghi ngờ e5lại vừa 6bực tức elên án, a9sao cậu d9ta có thể 2akết bạn 47với cái 3dạng ghê ctởm thế fnày? Líu eríu líu 5aríu, nhiều 67chuyện như 6chim sẻ 5aấy.

“Cũng 0không quen 6thân lắm.” 63Hiểu Anh 13nhếch nhếch amôi nói 2với tôi.

“A! 85Xin chào 4tiền bối!” 97Chẳng biết dathế nào, 1con chim sẻ 2dcạnh tôi 0ađột nhiên 7kính cẩn 48nói với 8phía trước, 1hơn nữa 0còn quay dcngoắt 90 bđộ.

Hở? b0Tiền bối?

Tôi 1cũng hiếu 96kỳ nhìn 3về phía d9trước, 4là một 1tốp con 8etrai mặc 0quần loe, 3bđang cầm 76những cây 86gậy bi-​da 52đi về phía ebbàn của 5chúng tôi.

Trong dđó có một ftên rất 8chói lóa 1đi đầu, 82một đầu etóc vàng, 4da rất trắng, 6lông mày 2edài mảnh, 0mắt đen bfnhánh như f0hạt trân fchâu… đôi 4môi mềm cmại như 3cánh hoa d5hồng, miệng ccòn nhai 41kẹo bông 11gòn, quả 48thực là 58dạng vừa becao vừa dđẹp trai, 5là hình emẫu điển 9hình, đẹp fftrai thật b1đấy, không 94ngờ trên 1cđời này 60ngoài Thừa aTầm ra còn 1ccó một canh chàng ccđẹp trai 7siêu cấp d9thế, trong alòng tôi 2không kiềm 9bđược hét 6lên.

cđiều… 1nhìn anh 7ta có vẻ 4bnhư thuộc fdạng không 08dễ tiếp cfcận, hơn 3fnữa, còn ecó cảm 8giác của dmột loại 10hồ ly nữa 5chứ.

Hu c5hu… bị ccon chim sẻ 37này quấy 1rầy, lại 6còn có thêm e4một đám 14xâm nhập 3eđịa bàn 7của mình, 93phút chốc etôi chẳng ffcó hứng 0chơi nữa.

“Này, e1Trịnh Hiểu a5Anh, chúng 77mình đi 8cvề đi!” dTôi ngoác 19mồm ra gọi 0Hiểu Anh.

Chẳng bfngờ Hiểu 3Anh không 2etrả lời, dđám con 2trai đó 67đột nhiên 7adừng bước, 86toàn bộ ađều dồn bhết ánh f4mắt về 1dphía tôi, cối chao… 07phút chốc 1tôi sởn ftóc gáy, 99kỳ quặc, 48tôi gọi f4to quá chăng? 81Làm gì mà 3cđều nhìn e7tôi thế?

Ực aực!

Tôi 50hơi căng fethẳng nuốt 5nước miếng e9xuống.

“Này, 1nha đầu! 2Thấy tiền cabối mà 79không chào a4hỏi hả?” 2Tên con trai 8đứng giữa 79cũng đang enhai kẹo cbông, trừng 2mắt quan 8fsát tôi 4một chốc, 4sau đó nhìn eenhìn con fchim sẻ b9kia, con chim 8sẻ đó f7cũng vội e0vội vàng 74vàng hành blễ.

Người c3trong phòng bchơi đều 3nhìn về b8phía chúng 0tôi, thật 1là…, có 1phải là 85hoạt động 1bphi pháp a5gì đâu, c0nhìn cái 0egì mà nhìn! afCó gì hay 5đâu mà 9nhìn? Tức 8achết đi 4dđược!

“Đúng, 50con thỏ 46nhép kia, akhông nghe 66thấy anh feTải Hoán 09muốn cô 3chào hỏi 5ehả? Còn 0không mau 5lễ phép 3cđi? Lỗ 1tai điếc frồi à?” 01Một tên 9bmặt mày 0hung tợn, clông mày 1eđậm xếch 39lên, giống d0y cái điện 86thoại di cđộng chỉ b9tôi hét, 1không phải adchứ? Hắn 88không gọi atôi là “nha 0cđầu chết ctiệt”, 6cũng không 74mắng tôi elà “ngu engốc”, 2lại dùng ctừ dơ bẩn 48để chửi 9con trai ra d7hình dung b4gi­ai nhân 47tuyệt sắc enhư tôi csao?!?

3dnhầm không bđó? Đúng 47là quá đáng 9mà! Ai da 85da da da! d7Doãn Đa cLâm tôi ftức giận 44quá! Hậu 6quả rất dnghiêm trọng 97rồi đây!

Lúc 75này, Hiểu 1Anh đã đến d6bên cạnh dtôi, cậu d9ta cố gắng flay lay tay etôi, ý ngầm e3bảo tôi cnên mau chào 79hỏi đi. fb © DiendanLeQuyDon.comMà tên con ftrai đang 3nhai kẹo a7bông cũng eđang nheo 71nheo mắt bcnhìn tôi.

“Chào 8anh!”

Còn 8quay ngoắt 190 độ hơn 0con chim sẻ 73kia nữa, 0etôi chỉ 1là không c4tình nguyện agật gật 47đầu một 6cái, cho elà đã chào ahỏi xong 6rồi.

“Này! 0bCon thỏ b5nhép kia! aThái độ 2của cô dlà sao đó? fDám chào ddhỏi anh ađây thế 50hả? Muốn ecchết rồi 3bphải không?”

Này, 2ông chú 06kia, rửa 8sạch sẽ 1miệng mồm 19đi có được 2không, ông 9dcó biết egiọng ông 0khó nghe dlắm không, 6như mỏ 8vịt chết 73ấy, đúng 01là ngu ngốc, bdthật không 6biết ai b6mới là cthỏ nhép 92đây!? Hừ!

“Đa 2Lâm, cậu dlàm gì thế 6ehả? Muốn 72tỏ anh hùng b5giờ này dacũng có f1ích gì đâu, 2clỡ bị fađánh thì 6bsao? Hả?” 99Hiểu Anh e4căng thẳng 1kéo tay tôi, 6còn không bngừng đưa 6fmắt ra hiệu, 7sợ gì chứ? 98Tôi không 01sợ thì 34sao cậu 3cấy lại 5căng thẳng 10đến mức f7sắp chết fthế? Hu… acái này 56gọi là 3dhoàng thượng bkhông gấp 3fmà thái 6fgiám sợ 4fđến chết 8đây!

Hừ! edKhông sợ! bKhông sợ! 08Tôi không b1sợ đâu!

“Tên a4gì thế?” 6Anh đẹp 65trai nhai 64kẹo hỏi 87tôi.

“À… 7tôi… tôi 0cà…” Tôi e5thuỗn người, c0quay đầu a5trái phải 65nhìn quanh 27quất tứ 7phía, có 21chút không 48chắc chắn 8chỉ vào 2mũi mình.

Cái 7tên vừa 7cnãy gào 1thét om xòm c2ấy tôi 4không sợ, 77nhưng cái 3tên có nụ 1cười chứa 10đầy dao 2găm này 4sao đáng c4sợ thế, c4trời, trời cơi… chắc batôi sẽ 9không có 0gì nguy hiểm bđến tính 7mạng đó 41chứ?

“Đúng, 2chính là 0cô.” Anh 24ta cười b4nham hiểm.

“Doãn… 6Doãn Đa a3Lâm…” 31Tôi hơi bdo dự trả 9lời, ôi bmẹ ơi … 7nhưng sao c3cái tên 4này dọa 6người ta d2ghê thế!

“Ô, 30Doãn Đa 9Lâm? Hình 03như nghe 4ở đâu crồi, ừ… f1tên nghe 02quen lắm, 0để tôi 78nhớ lại 8để tôi 7nhớ lại a7xem… A, c4đúng rồi… 68Hàn Thừa 4Tầm, có e2quen không? 3Anh ta là agì của 8dcô?” Anh 86ta sờ sờ 3dcằm nhìn ctôi dò xét.

“Thừa 44Tầm? Anh 1bquen Thừa 6Tầm?” deTôi càng 2thêm kinh 0angạc há d6hốc miệng, 7không phải dchứ? Thừa c9Tầm lại fquen biết 6con người 7đáng sợ 89này sao?

“Đương a2nhiên… c7đã quen abbiết nhau 8rồi.”

“……” 90Ôi, Thừa aTầm, có 1phải cậu 0nợ tiền 7tên này 44không, hắn 7đòi nợ 13mình phải a2không? Ôi, 1chắc chắn d7cậu đã 43nhắc tên 2mình với 2người ta e3rồi, bảo bđi đòi 86mình rồi! 06Có nhầm 6ekhông đó? 4dCậu nợ 3bngười ta b5bao nhiêu 2btiền, trả 02cho người 02ta không etốt hay 1sao, làm cgì mà phải dliên lụy 6dđến kẻ d0tội nghiệp 1enày chứ?!

“Được 5rồi, không fcó chuyện 55gì đâu, 5cô gái xinh bđẹp, các 96bạn đi 6đi.”

“Cái d2gì! Tải aHoán, anh eđể bọn cbnó đi à? 8bĐơn giản fathế thôi e5hả?” Cái d3điện thoại fdi động 2fchết tiệt, eồn ào cái fđít gì b5thế hả! a3Anh có ý 13kiến gì 3chứ?!?

“Bye 5bye, thiên 4csứ đáng byêu của b4tôi!” Tên b8kia không 1cthèm để 6ý đến aengoác miệng dhét lớn, aavẫy vẫy 6tay với f6tôi, sau 8đó quay 7người đi a0cầm theo agậy đánh abi-​da.

“Chết c6tiệt, con 5thỏ nhép 7ckia, hôm 1nay coi như 9ctha cho cô 1dđấy! Lần 17sau mà để 8anh đây 2thấy thì 34sẽ cho cô dbiết mùi!” 77Điện thoại 3di động 2fnhăm nhe 70hăm dọa 43tôi, hu hu… 3tên này 06bị bệnh 0thần kinh ephân liệt b7à?

“Này, 2anày! Kim 6cThành Uyển, bcậu đang f2làm gì thế? 3Mọi người a9đang đợi 1kìa, mau 60đến đây fđi!” Mở bbmiệng ra 5nói câu ađó là một 7dtên con trai 4tướng mạo b6nho nhã, 8ôi chao, 9dvẻ ngoài 1của đám 08con trai này 1có thể alấy được 5huy chương 69vàng đây.

Nhìn 9đám con 0trai đang 97dần dần 3đi xa, bắt 9đầu chơi 0bi-​da ở fbên kia, 7fhu… đám 9này đúng 47là đáng csợ thật, ctóc không ecnhuộm vàng 0thì nhuộm bxanh, có 4ephải là 26học sinh 42trường 57mình thật 74không? Giống cnhư một 5bầy yêu equái thì cdđúng hơn…

Bước 87ra khỏi 9phòng chơi, ctim tôi mới 2bắt đầu 5đập bình 95thường atrở lại.

“Đa 4cLâm, hôm 5nay hình 13như cậu 37khiến đại 6ca tức giận 1rồi.” 0Hiểu Anh anhìn tôi a8vừa thông a1cảm vừa bbchỉ trích.

“A! 1aCái gì? e5Bọn họ cblà ai thế? 19Cái gì mà 8đại ca, d1nhưng hình 1như mặt 1brất quen, 89có phải 8tớ đã 7gặp họ aở đâu 0rồi không?” fTôi hồi e3tưởng lại, d8hình như 6đã gặp 7đám này 7ở đâu 1arồi, nhưng 2nghĩ không eara.

“Đó 37là Khương 6Tải Hoán 26tiền bối, fKhương Tải 3Hoán!” 4eHiểu Anh 97giương mắt 6lên nhìn, 8vẻ như 20không thể 0dtin được f3trí nhớ e6của tôi.

“Khương 21Tải Hoán? ecKhương Tải 55Hoán nào? 5Ai vậy?” 8Tôi trợn a1tròn mắt 23hỏi, xem 8ara tên nghe 6rất quen, 6fhình như 8nghe ở đâu 5dđó rồi, abnhưng không 61nghĩ ra nổi ddđã nghe 6ở đâu.

“Chính 26là người 75nhai kẹo 1bông, nhuộm atóc vàng, blỗ tai đeo c3mấy cái 08khuyên đấy!”

“Sao? 37Học sinh 0trường 7cmình hả?”

“Ừ, 84đúng thế! 8Năm 3 vừa e8tốt nghiệp crồi, hồi 6trước gặp 83rồi mà.”

“Ôi, 1đều tốt 7nghiệp rồi 1hả, nếu 9thế thì f0không tính 3blà học 2sinh trường 52mình nữa, esợ cái 8gì chứ?” 1Phù… tôi cnhư cất 68được tảng 14đá nặng 6btrong tim 01ra, nói sớm 47đi, tôi 00còn lo bọn 7họ sẽ e9đến tìm, 8gây phiền 17phức cho b3tôi nữa dbchứ!

“Nhưng 60nghe nói 2aTải Hoán 02tiền bối 5đã làm bthủ tục 1nhập học clại rồi, 53bắt đầu a2học lại fnăm 3 để a0chuẩn bị 4bthi tốt 8nghiệp, 73vì năm ngoái 0bđúng lúc 6thi thì anh 8bấy bệnh, 0bnên chỉ 9bcó thể bbthi lại 3lần nữa.”

“Thế 5cũng có 05nghĩa là… c2bọn mình 6fvà anh ta… fsắp…” 86Tôi ngập fengừng nói, d6vì cái lưỡi bcứ cứng bđơ.

“Đúng, fsắp cùng ehọc một ctrường, 7chính là 69cái gọi 3là cúi đầu 8dkhông thấy 58ngẩng đầu cthấy.”

Trời 23ạ! Không cthể! Chiều d7hôm nay tôi 4không dám 7tin lại 0fcó chuyện 87thế này, bkhiến tôi 5bđụng phải c1việc như 1thế, cái 9tên Khương dcTải Hoán 76gì đó, 15rõ ràng akhông phải 1là đèn d1tiết kiệm fadầu rồi.

Không e1chào hỏi a3tiền bối f3là tử tội e4sao? Không 5đến nỗi d7bị giết 7cbằng chín 96cách chứ, 37làm gì mà 6ephải lo 87sợ thót d4tim thế? c7Không chừng 11đến lúc 5đó chết bccũng không fthừa nhận 19là xong! 6Đúng, giải 2pháp tuyệt 5cvời thông cbminh! Vỗ 7tay vỗ tay!

Clap 33clap clap 09----- Clap fclap clap c------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40414 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG ca2: TỚ CÓ fTHỂ YÊU ffANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ 8dhọc ra khỏi c3cổng, tôi 3đã thấy 9Thừa Tầm 7dẫn đầu 1cmột tốp 1nam sinh năm b4thứ 3 tụ 1tập trước 27cổng trường, 3hông biết b2đang làm dì, các bạn 35ọc lập eức bị cọa đến 3hông dám 5chở mạnh, 0ất cả 4đều rất 13hận trọng fước ra 4hỏi cổng 3rường, 6hỉ có tôi 0déo tay Hiền ahu hăm hở e9đi ra (tôi 21à Hiểu 3Anh không 2ọc cùng 8ớp, bạn ccấy và Thừa c1ầm cùng 5dột lớp).

Tiếp ebđó, bạn 6fhân nhất 4ủa Thừa 85ầm là Chính 9ạo nhìn f2hấy chúng 5ôi, ngoác 7iệng gọi eo:

“A! fày này này! 4bghỉ học 97ồi các 0ậu tính dàm gì?”

“Về efhà.” Cái 6ên này đầu e4óc bị đổ dnước vào drồi hay dsao vậy? bNghỉ học 3ckhông về 24nhà chứ 3còn đi đâu 7được? 7Thật là… 2bHiền Chu 35sao lại 47thích tên 02ngốc này 9chứ?

“Về enhà? Không 2phải chứ, 1achẳng có 20ý nghĩa fgì vậy. 7f © DiendanLeQuyDon.comHiền Chu 9bạn cũng bamuốn về b7nhà à?”

Nhìn 1ađi nhìn 7đi, tôi c9biết ngay efmà! Tên 2Chính Hạo d6này hỏi 16Hiền Chu 3thế mới 75đúng là 3mục đích 63chính, ai 9fkhiến hắn athích Hiền dChu dễ thương 31của bọn 1atôi làm 97chi, hơn c0nữa gần 92đây còn ctriển khai 7kế hoạch 5tấn công daác liệt, bHiền Chu bcủa bọn bdtôi sức 6đề kháng 6lại rất 7yếu, cuối ecùng đã 35bại dưới 7agấu váy 6cthạch lựu 79của Mẫn cbChính Hạo 1thái tử f2“thân kinh 6bách chiến” 9b(kinh qua 3trăm trận fchiến – fengười dịch) f9rồi (ấy… f1so sánh kiểu 41này có phải 49không thích chợp lắm ckhông?).

“Vậy dChính Hạo, 6bạn đi 3đâu?” 7cHiền Chu 4ngượng 6ngùng hỏi.

“Hì 7hì… đương 2nhiên là evợ yêu a4của tớ 6đi đâu 81thì tớ 84đi đó rồi.”

“Ặc… b8buồn nôn 9quá đi! fTớ quả 0cthực không acnghe nổi cbnữa rồi! 2Năn nỉ 95mấy người 6làm ơn đừng athế nữa fcó được ckhông? Da 54gà da vịt 90tớ nổi 9hết lên 9rồi nè!” 89Tôi cúi 41đầu bắt 5đầu nôn 44ọe ra dữ 67dội.

Hai 80cái tên 67này lần dnào gặp e7nhau cũng 4fdiễn trò 9ghê chết 00đi được! 6Thật khiến 55người ta 22tự sát cchết từ 10từ đấy! 9Hay là mau 02chia tay cho 1xong đi, 92không thì fbmình chẳng 22biết một 9ngày phải 70chết bao 1cnhiêu lần cnữa đây! fHu…

“Này, 3Doãn Đa eeLâm cậu 52bị sao thế 7hả, làm 2gì lít chít 6lải nhải 5cmãi thế, 3acó phải dlà cãi nhau 3với Thừa 3Tầm không? 4Hai người 7flại cãi 9anhau à?”

Thừa 3Tầm đang 4ađứng một 4bên, nhưng btôi vẫn 7akhông dám 83nhìn cậu 7ấy, sắc 3mặt cậu bbta thế nào btôi hoàn etoàn không 2biết.

Tôi 3clập tức 4cgiả như 7chẳng có e9chuyện gì, 3cưỡn thẳng 3clưng lên, f1phủi phủi b5vết dơ c7trên gấu a4váy, đằng 0hắng giọng, fctừ từ 74nói: “Hèm 9hèm, vậy b6gi­ao Hiền cChu cho cậu 63chăm sóc e3đó, tớ 4akhông khỏe flắm, phải 5về nhà ctrước đây!”

“Ây 6dda, sao cãi a5nhau mãi d3thế, hai 9người không 9cmệt à? bTớ đủ 6amệt rồi 6ađây này! 47Cho dù muốn d0chứng minh f1quan hệ 6etốt cũng 2không cần 6thế chứ, 5đúng là 7đầu óc a2bị thương e4hết rồi!”

Nói 2xong câu dnày, tên 90hư đốn 49Chính Hạo 6akéo tay Thừa b3Tầm đặt 17lên vai tôi.

“Điên 0hả?” Toàn 0ethân tôi bnhư bị 2điện giật, 8nhanh như 9cắt nhảy 4tránh sang 6một bên.

“Ha 3ha! Thật 55vừa khéo! 74Thừa Tầm 82hôm nay cũng 3nói cậu 64ta không fkhỏe, không 1đi với fbọn mình 5được, 0bhai người 86cùng nhau 6bvề nhà ceđi! Hì hì! 3Hiền Chu, c8chúng mình fđi hát karaoke 71đi!” Không eđợi tôi 1fnói gì, dbChính Hạo 3liền đẩy 04tôi đến 64bên Thừa eTầm, còn 6vội vã 8kéo tay Hiền 59Chu đang ađứng cạnh 6tôi.

Trời… 3làm cái 7trò gì thế 3enày!

“Ừm… 65Được đấy!” eHiền Chu cfhíp mắt 0cười trả 0lời.

“Thế… 4Thừa Tầm, 1Đa Lâm, cbọn mình 3fđi đây, b8bye bye nhé!”

Chính e5Hạo vừa fđi vừa d9ngoái đầu 0clại giơ f6tay lên làm d5động tác c7“cố lên” 7với Thừa bbTầm nữa, 2cắt! Có 74nhầm không f6đó? Tên 53này đầu 0óc tống 9đầy thứ 9gì không b8biết nữa, clàm gì mà fthích đẩy 5tôi đến 9bên Thừa eTầm thế, echẳng lẽ 9cậu ta cho erằng tôi 29và Thừa bTầm đúng 3là một accặp sao? dNgười gì ethế này!

……

Đường c2đi đông 07đúc chật achội khiến 51tôi đành b0phải nép 0sát vào aThừa Tầm, 8nhưng cậu 15ta vẫn không d5mở miệng fcnói gì, 1khiến tôi 48thấy lạnh 12lẽo quá, f7ôi trời cdơi, ngột 6ngạt chết 17đi thôi!

“Hàn 40Thừa Tầm, 05cậu có cthể đừng c6nhỏ mọn 5thế được ckhông?” 7Cuối cùng 8tôi nhịn 7không nổi 97không khí 90căng thẳng 8này nữa, chét lớn 5blên.

Hàn 25Thừa Tầm emặt vẫn 6dkhông tỏ fra biểu 55hiện gì, 5lúc này b3mới liếc bdxéo về 5phía tôi.

“Cậu 8đang giận 5à?” Tôi 0ddò hỏi.

“Không.”

Ôi! c6Trời ạ… cCậu ta muốn c4biến tôi e6thành cây 8kem chắc? 3Nói chuyện 0không ấm 6áp được 2chút nào bfsao? Thế efcòn nói 4là không 13giận? Quỷ 6mới tin fdcậu!

“Tớ f3không phải 56đến phòng fchơi bi-​da b3đâu, làm adgì mà phải athế, cậu b6cũng hay 2đi mà!”

“……” 5Thừa Tầm 2vẫn không ebiến sắc.

“Này 7này, hì 91hì hì hì… dcậu có 5biết hôm enay tớ ở d7đó đụng 91phải ai 5không? Hà 2hà… có 6cmuốn biết 56không nào?” 4Tôi cố e8ý khơi gợi 3sự tò mò 2của hắn.

“Làm e7sao tớ biết 04cậu gặp c9ai?”

“Này… 3cthật đúng c8là… cậu 6blạnh nhạt cethế thì abảo tớ f3nói chuyện fvới cậu b9sao được?” 5bGì chứ, 8người ta 1còn muốn 50hỏi sao c1cậu lại a6quen biết bKhương Tải 58Hoán tiền cbối mà, 0nhân vật 81trong truyền 9thuyết ai 1cũng biết ednhư thế f7lại không 9thèm nói 19mình nghe!

“Doãn 3Đa Lâm, 9ecậu nói 52xem cậu fdcó thể 8bhọc dịu 5edàng tí 8được không? 0aCả ngày 55cứ léo bcnhéo mãi, eeđiệu bộ fcậu thế 8này thì elàm gì có 5thằng con 3etrai nào 2dám thích 4cậu chứ!” 2Thừa Tầm 6ở bên cạnh ebực tức 6lên án, dcòn quẳng fdcho tôi một bcái nhìn 2đầy tròng btrắng!

Trời… 7tôi mới 3nói có một a2câu, cậu 19ta lại ném 4cho tôi nguyên afmột sọt! f7Thật là…! 0bCậu ta làm 10gì mà để feý đến 9chuyện tôi ccó bạn dtrai hay không dcchứ, tôi a2có làm ni 0cô thì cũng b1là tự do fcủa tôi amà! Tôi cvui là tốt erồi!

“Hứ! 01Không ai e1thích thì abkhông ai 43thích, tớ 46đâu có ccần! Ghét bnhất là f9bọn con 60trai hư hỏng 6các cậu 8bcứ tự bnghĩ là dmình hay 6dấy, mau 4về mà làm 0nũng với 32Vũ Tuyết 72của cậu fđi!” Tôi dhỉnh hỉnh cmũi bắt 8đầu châm e5chọc cạnh bkhóe, ai 1bảo cậu 44ta cứ khoét e3vết thương 7lòng của 5tôi mãi e5làm chi.

“Cậu 2enói cái 2gì?” Thừa 5Tầm lạnh dlẽo dội e0ra một câu, 37giọng điệu 3enhư báo 0etrước cậu 6ta sắp sửa 38nổi giận.

“Sao, 0tớ nói b8không đúng 6à?”

“Nói 8lại xem!” f3Tệ thật, chình như 2cậu ta nổi cgiận thật ffrồi.

“… 0fÀ… thôi… 4thôi đi e6thôi đi, facoi như tớ 7chưa nói 04gì, người 1ata chỉ nói 70đùa với 9dcậu thôi e2mà, thật ealà… giận 5cái gì chứ? f2Chẳng có 2khiếu hài dhước gì 9cả, tên d8này…” 3Tôi mất a2bình tĩnh 30trừng mắt 3nhìn cậu eta, sau đó chùng hổ d3tiến về 7aphía trước.

“Này! dDoãn Đa 2fLâm! Đứng blại!” 0Đột nhiên aacậu ta gọi alớn.

“Làm dgì?” Đúng! dĐúng! Mình 2dnhất định dphải giả 2như đang dflơ đãng 3mới được, 7bđể tên dkia cảm 58thấy mình d5hoàn toàn ekhông để 48ý đến fhắn, đúng 7fthế! Đúng 5thế! Chính aflà phải 52vậy đấy!

“…… 9bTớ muốn chỏi cậu cachuyện này.” 5Thừa Tầm 89nhìn tôi achằm chằm, 7trong giọng enói có sự 2atrịnh trọng 5hiếm thấy.

“Được… e6được mà…”

Thình 5fthịch thình 7ethịch thình 7thịch thình 8thịch!

Tim 6tôi không 8kiềm chế 5cnổi đập 66điên cuồng 24không ngừng.

1chứ, sao b5thế này, d5cậu ấy e2muốn nói 8gì với 65mình, chắc f8không thể alà… chắc bkhông thể 0là tỏ tình 52chứ, ghét 5quá! Người 20ta chưa kịp 4chuẩn bị 5tâm lý gì 77hết mà!

Đợi 8cmột chút 3nào, Thừa 6Tầm, tớ avẫn chưa dnghĩ ra mà! 4Thật là…! ecTrời ơi, 3chuyện này 9fphải làm 0dsao mới 24được chứ? 49Bình tĩnh, 1bình tĩnh! 0Doãn Đa 2Lâm, mày c3nhất định edphải bình 3tĩnh mới acxong! Tôi 9vô cùng dcăng thẳng 9ôm lấy 2emặt mình.

“Cậu dthấy… cdtớ kết 7dthân với aVũ Tuyết ethì thế 5enào?”

“Cái… b7cái gì, f6cậu nói 4g… Ôi trời! bÔi ôi…” ecTôi sửng 94sốt dừng 1bước, thật 0không tin 0fnổi nữa, 7đến mức 13cổ họng 75tôi như 4bị bị a6câu nói 59đó làm c3cho phát 7nghẹn lại, e3vừa nãy ftôi còn 5như một 2con ngốc 95đang ở d2trên mây fấy, giờ ftình trạng 78này giống adđang ngồi e7trên mây 0emà bị máy 45bay đâm 52cho rơi nhào 6cxuống đất 4vậy .

Hắn… 7fhắn dám 6hỏi tôi 9cchuyện này bsao? Quả 83thực tôi 2không dám 5tin mình 1vừa nghe 44thấy những dgì nữa.

“Tớ 77nói là, 5tớ định 3bchính thức 9ngỏ lời bvới Vũ c5Tuyết, cậu dthấy tớ f0có nên làm 4thế không?” eThừa Tầm c9như chẳng 23để ý gì 5nhìn tôi, 48sắc mặt d3không biểu d4lộ gì lại 44hỏi lại dlần nữa.

“Hầy dahầy! A… 92hỏi tớ e1làm gì, 0tớ… tớ e1là gì của 67cậu hả, cthích cô dcta thì đi cfmà nói ấy, f7tớ… tớ 0chúc các 91cậu thuận blợi nhé!” 4Tôi vỗ clên đầu 59đang trống 2rỗng nói a6thế, không 0dthể để e9Thừa Tầm 4nhận ra, dtuyệt đối 39không thể, 13không được 6khóc, Doãn 6Đa Lâm!

“Thật 1không? Cậu 93nghĩ như 4avậy thật 15chứ?” bfThừa Tầm 65như không 1tin câu trả 1elời của 33tôi, bức b1tôi phải b6nói tiếp.

“Tớ fnghĩ vậy 6thật đấy, 96thật rất 2hi vọng bhai người 83kết thân 1cvới nhau! 7Hơn nữa 5tớ còn echúc hai b9người có cthể bách 26niên gi­ai 10lão ! Đông ccon đông 0cháu nữa! 9aNhư thế bđược chưa a0hả?” Tôi 1cném lại dccho cậu f8ta một cái 8nhìn, bực b3dọc trả clời, tôi 5là một acô gái không 6phong độ feđấy, nên cđừng có 4làm tôi 1điên lên 17nữa, Hàn deThừa Tầm, cecậu muốn 8tôi phải dddằn vặt 5đau khổ bđến mức ccđộ nào bmới được 8cđây? Cậu 18quá đáng 2lắm!!!

“Thế 6btớ và bạn 16ấy kết fthân thật?”

“À! 05Kết thân 2dđi kết 9bthân đi! 7Sao cậu 10càm ràm 18mãi thế, 63có phải 95người điếc 2ađâu, muốn 3tớ phải 39nói bao nhiêu c9lần mới bnghe rõ đây? 9Tớ thành fctâm mong 43hai người 84kết thân!” 04Tôi cười fngoài mặt 58mà lòng 0đau khổ 2bgào lên, ecó điều 88chỉ cần 8fcó người betinh mắt 0thì vừa bdnhìn sẽ 9nhận ra 5ngay đây fkhông phải 3là nụ cười 6có thiện 5ý từ tận 9eđáy lòng.

“Vậy… 7ctớ biết 1frồi, cám 7ơn cậu!” 49Thừa Tầm 0lạnh lùng 3nói, làm 1egì mà phải bnói cám dơn tôi, 3nếu cậu 89ta không cbnói thì e7tôi còn 14cảm thấy b0dễ chịu cechút chút.

Trong 4lòng trống 6crỗng quá… bKhó chịu 4quá, giống anhư nỗi 1eđau có một b7thứ gì eđó bị 84khoét đi 2mất vậy… 9Hu! Tôi ngẩng 62đầu lên 98thở ra một 5hơi dài.

“Đối 3xử tốt 21với Vũ f8Tuyết nhé.” ebDường như dcâu nói 54đó phát 60ra từ họng 4dtừ mắt 0tôi vậy, 1lúc này, 8tôi chỉ 1có thể bcmạnh mẽ e4không thể 9rơi nước cmắt, nhưng bHàn Thừa 3cTầm ngu 6ngốc đó, 58tại sao 6lại phải 4chỏi tôi, 05tại sao 28chỉ dằn ebvặt tôi cchứ?

“Tớ…”

“Được drồi, bọn dmình… bọn emình về cnhanh đi!” 9Thấy Thừa eTầm như 0bmuốn nói fthêm điều 63gì nữa, 9tôi vội edvã cắt 0ngang lời 8fcậu ta, b8sợ rằng 66câu nói 52tiếp sau 3của cậu c9ấy càng 74làm tôi 7dđau buồn 40hơn thôi.

……

Tiếp 7đó, mãi 64cho đến b8lúc tôi 2vào nhà, 57chúng tôi e1chẳng ai 02nói thêm 30lời nào bnữa, không 68khí nặng 1nề ngượng bngập.

Sau 1fkhi về nhà b8rồi, việc 12làm đầu 01tiên của 8tôi là rút edây điện d4thoại ra, btắt di động, 9trốn trong 73chăn để 2bkhông ai elàm phiền 3rồi thoải c2mái khóc 71một trận fđã đời.

Đồ 0ngốc! Đồ 78ngốc! Đồ fngốc! Hàn 9Thừa Tầm 0cậu là 4thằng ngốc 3đáng chết! aTớ hận 4cậu! Tớ bghét cậu! eĐi chết 67đi! Tốt 4enhất là 9cậu đi acchết đi!

Huhuhuhu… 6Tại sao elại thế 82này? Sự b1việc sao 3lại thế 2này? Huhuhuhu… aHàn Thừa 53Tầm, tớ 1sẽ không 9quan tâm 0đến cậu 9nữa đâu! acCậu cứ 9aviệc mãi 84mãi ở bên 2Vũ Tuyết fcủa cậu 9đi! Tớ bphải tuyệt 6agi­ao với 0cậu! Tuyệt cgi­ao!

Huhuhuhu… fhuhuhu…

--- 4Thừa Tầm 6---

“Binh!”

Cửa e3nhà bị eThừa Tầm 12đạp mạnh fdra, cậu dbmệt mỏi 2cdựa lưng dbvào cửa, 6chau mày 00thở ra một 5ahơi thật 3dài.

Hừ… 3fcậu quả bthật không bddám tin, banha đầu f0Doãn Đa 0Lâm đó cdlại sảng 23khoái chấp 19nhận chuyện 5cậu và dbVũ Tuyết 58qua lại evới nhau… 8Tại sao 4cô ấy lạnh cnhạt thế 4achứ? Thậm 8chí còn 9không hỏi d1cậu nguyên cnhân do đâu? adThậm chí 61không giữ bcậu lại? aChẳng lẽ 0dcô ấy không 66hề cảm e6nhận được 08gì ư? Chẳng 16lẽ đối 3với tất 80cả những f9chuyện của fcậu, cô 0đều thờ 8ơ sao? Hoặc 5là… hoặc 20là những dgì cậu dabiểu hiện cevẫn chưa 9đủ rõ 9dràng? Sao 42lại thế c0này, tại absao lại 6fthành ra 78thế này?

Ngoài 0Đa Lâm ra, bbây giờ 2ngoài Đa fLâm ra, cậu ecòn có tinh c3thần làm f5gì được 78nữa?

Nhưng 70mà… nhưng 18mà ngay cả 6Đa Lâm cũng bvứt bỏ d2mình rồi… cCậu cảm 4thấy bây 40giờ mình achẳng còn dgì cả… 8quả thực 6không còn dgì nữa arồi…

Hu… b2thôi xong!

Thừa 16Tầm nặng dfnề cúi eethấp đầu, 82co chặt 5nắm tay.

Doãn 87Đa Lâm… d6cô ấy không 80thể thích ccậu… cô eấy, nhất c7định là 77từ trước 33tới nay 20chưa hề 9để ý đến 35cậu… chỉ 7có mình fbcậu cứ 3fnhư một a7thằng ngốc 55mà thôi…

Nghĩ 6đến đây, 13Thừa Tầm bthấy đầu 7óc mình 6đau nhức 34vô cùng. 9 © DiendanLeQuyDon.comCậu mệt 24mỏi cởi cagiày, vừa 8bước vào aphòng khách 8đã đụng 5ngay bố 0cậu lúc d9đó cũng dvừa bước 09ra.

Cha 6con nhìn 13nhau, sắc 4mặt nặng 19nề.

“Bố, 43con về rồi.” 7Thừa Tầm ccúi đầu, 92vội vã d8gọi một f0tiếng rồi echuẩn bị blỉnh vào 3aphòng ngủ.

“Đứng 22lại.” 15Bố của beThừa Tầm, f9Hàn Hạo 5Thành gọi afsau lưng 0cậu. “Làm 6gì mà gấp 1về phòng 81thế, mày 0lại làm echuyện gì 0bxấu ở 68ngoài rồi c3phải không?”

“Không.” 43Thừa Tầm 4dnhạt nhẽo d6trả lời cemột câu, anhấc chân 8lên đi về cphía trước.

“Không 5bà? Thế dthằng nhóc 28con này sao dmặt mũi 4bmày lại b8như cá chết 3thế kia? dCó phải clà lại 2đánh nhau 0rồi bị 7dthầy cô 80bảo gọi 2người nhà 5lên gặp cnên mới 43thất thểu fthế chứ 35gì?” Trong 6clời nói d4Hàn Hạo 3Thành đầy efsự nghi 6ngờ và 0không tin 1ftưởng.

Thừa 7dTầm dừng 36bước, nắm 2fđấm càng 3co chặt 7hơn, ngày 1fhôm nay tâm 4tình cậu 4cđã đủ 2tệ hại balắm rồi, 99không ngờ 45vừa về 7đến nhà 86lại bị 3bố cậu 0lên lớp 0cthế này, 6btuy quan hệ 4giữa cậu 68và bố mẹ 81vẫn rất akhách khách akhí khí 91lạnh nhạt bnhạt nhẽo, enhưng tự danhiên lại febị ngờ 9vực vậy, cbnộ khí 9của cậu 6chẳng hiểu 5dsao bốc 3lên bừng 6bừng trong dđầu.

“Hừ 7chừ… bố, dbố nghĩ bcon hư hỏng eađến độ 12đó sao? 3Bố để 9ftrái tim 6trong bụng 2alà được drồi, cho 03dù con có 34giết người, becũng sẽ ekhông báo 5acáo với 0cảnh sát etên của bbố đâu!” aThừa Tầm cquay đầu 8clại, giọng 84điệu sắc bcứng nói a4với Hàn dHạo Thành.

“Thằng 3oắt con 8hư đốn, 6mày đang c9nói với 3ai đó hả?” c1Lửa giật 30ngùn ngụt, 0bHàn Hạo 5Thành lao a3về phía btrước đưa 47cao tay phải 1lên muốn a6đánh Thừa 3Tầm.

“Đánh b1đi… Ông 66chỉ có 5đánh là fgiỏi! Nếu 0không, tôi 61không phải elà con của…” cThừa Tầm b2không chịu 7dthua nhổ 2ra một câu.

Chát…!!!

Không 4eđợi cậu 6nói hết, 0một tát 9tai chớp dnhoáng, khóe d4miệng Thừa 7Tầm chảy 8ra một dòng 05máu tươi. f2 © DiendanLeQuyDon.comHàn Hạo aThành cũng 29giật mình, aông cũng 74không ngờ 1mình lại cfra tay mạnh adđến thế, 0đánh Thừa dTầm đến 9chảy cả 99máu miệng.

Thừa eTầm cúi acđầu, má f0trái đau 52nhức đỏ dbnhư phải 4bỏng.

“A… 1ông ơi, c7Thừa Tầm… 9ehai người 83làm sao thế 0hả? Có fchuyện gì f7xảy ra? 6Trời… cchảy máu 9rồi, Thừa d7Tầm, con aeđừng thế 22được không?” 07Lúc này, cmẹ của e1Thừa Tầm 2– Gi­ang fMỹ Trân f– nghe được 8tiếng động etrong phòng ckhách, cuống d3quýt chạy 6ra.

4hơi căng 0thẳng tiến 7lại gần 64Thừa Tầm, fnhưng lại 9bị Thừa 49Tầm lạnh 99lùng gạt 9ra: “Đừng 8tới gần 1tôi!”

“Thừa 8Tầm…” 2Gi­ang Mỹ b6Trân sắc 8mặt khó dechịu gọi.

“Mày… 0thằng nhóc anày dám fnói chuyện 5với mẹ a3mày thế 49hả!” Hàn fHạo Thành dtức giận cquát.

“… 5Đủ rồi, e2thật sự 7đã quá d0đủ rồi.” 8Thừa Tầm ddnghiến răng 3nghiến lợi, clạnh lẽo 38quẳng lại cmột câu 3sau chót, dequay ngoắt 21người tiến 23vào phòng 8mình.

“Mày… 36thật càng d5ngày càng 2chẳng ra 3cái giống 2cgì! Thằng 4oắt con cchư hỏng, 3có chuyện 7dgì mày cũng 2đừng thò 0mặt ra! 8Tốt lắm, 99tốt lắm! bSau này mày fckhông cần aavề cái 0nhà này 9nữa!” e6Ngoài cửa, 0Hàn Hạo 7Thành kéo 89dài giọng 75quát lên 8ầm ầm.

Thừa c2Tầm chau 7chau mày, bnhào đến 0vùi đầu 75vào chiếc f0giường 8mềm mại.

Hừ… eđây chính 3là nhà của 4fcậu sao? 9cĐây chính clà những 26người gọi 0là “bố” 5và “mẹ” 40của cậu d5à? Tại 9sao lại 4thấy đau 57khổ thế 0này?

Cậu… 19rốt cuộc 2có được e1một ngôi 2nhà đúng dnghĩa hay 74không?

Cổ 8fhọng Thừa fdTầm nghẹn e1lại, cậu ađưa tay 13ra, chầm eachậm bịt 07chặt hai 7mắt, thở era một hơi ffthật dài:

“Đa 5bLâm…”

2.

“Quý f1khách đi 9ạ!” Chị d0nhân viên 58bán hàng 88trong siêu ecthị nhiệt fatình nói.

Hàn 4bThừa Tầm, etất cả 12đều là 73do cậu làm 40ra, Vũ Tuyết cdVũ Tuyết, 28cậu chỉ 3biết có 6mỗi mình 5econ bé Vũ 5cTuyết, phí ccông tớ 6bao nhiêu anăm nay thầm 1thương trộm 5anhớ cậu, 1đáng ghét! 9Quá đáng 9quá mà! 6Vì cậu 1mà tớ khóc 4đến hai b4mắt đỏ d1quạch như ahồ đào 8eđây, nếu 01như có thể, 8tớ thật 6muốn trước dkia chưa 22hề quen 2biết cậu! 7cTớ thật 13muốn từ e5trước tới 3nay chưa ahề thích f0cậu!

Hừ dhừ hừ fhừ!

Trên eđường 6tôi nghiến 70răng nghiến 1lợi nghĩ, 46càng nghĩ 0càng tức ebgiận, càng 32nghĩ càng 72khó chịu.

Đúng 2thế, khi 5con trai thất 9tình thì 87cái họ d2cần là 87thời gi­an f6và một bbngười con cgái khác, anhưng điều d5con gái chúng 95tôi cần 8chính là 68khóc một 6trận xong 0fthì về bnhà uống 9arượu, nên 78tôi đã emua một 09túi đầy 71bia, để 3chúc mừng 2cho sự thất ctình ngày ahôm nay…

Đúng, 5tối nay 10uống rượu exong phải dchấn chỉnh 33lại, coi 6như chẳng ebcó chuyện e2gì xảy 5ra, tốt 9nhất là 3quên sạch e0sẽ tên 1kia! Đúng a6! Đúng!

Chính 4thế! Chính 2fthế!

Doãn 44Đa Lâm, 64quên cái 44tên hư đốn 9cThừa Tầm cdđó đi! 0Đừng nhớ d6đến hắn 96ta nữa, 4đừng gặp 3hắn ta nữa, 36đừng hy avọng gì cở hắn 23ta nữa!

Đúng c6thế, quên 0ahết tất 2dcả về 2hắn ta đi! 3aQuên sạch bdsẽ luôn! 4Tất cả 6đều quên d2hết! Chỉ 9dnghĩ đến b7khuyết điểm 8acủa hắn! 8Quên hết 72mọi ưu 28điểm của bhắn!

Đúng! 1Thừa Tầm 4fcậu ta rất 09lười, không 2hề biết a4làm việc 8nhà! Cậu 5ta lại ở 0dơ, việc 2ghét làm 2nhất là 7agiặt bít atất của 47chính mình! 0Hơn nữa 4cá tính becậu ta rất eftồi, hễ 29động đến e6là sửng 51cồ lên 1như con nít! 07Còn nữa! 3Còn rất abnhiều rất 23nhiều…

Nhưng 6mà… tại csao, đến becả khuyết 3điểm của ahắn mình 4vẫn cảm 01thấy thích 6thế?

“Này, 58này! Gì cthế này… 36Này!”

Lúc bnày, tôi 13nghe thấy bsau lưng 46mình vọng dtới một 6tràng tiếng agọi quái cdị, đang 47kêu tôi 9fà?

Hừ… fsao có thể bfđược! 8eNhất định 8là bị Hàn cThừa Tầm 6hại đến 4mức tinh 2thần hỗn a8loạn rồi, 7nếu không 54làm sao tôi fcó thể 9thấy ảo 6giác được, 4thêm nữa 3gần nhà 3fchúng tôi b4đâu có 8dngười nào 39đặc biệt ethân thuộc, 37tất nhiên afngoài cái ectên đáng 41chết kia 44ra, nhưng acmà, bây 8bgiờ tám bphần mười dhắn đang fở bên cạnh 86Vũ Tuyết d2bảo bối 0ccủa hắn 8rồi.

“Đúng 2frồi! Nhớ 8ra rồi…! 0Đa… Doãn 1Đa Lâm!”

Í? 1Doãn Đa 73Lâm? Đây 83chẳng phải b6tên mình 8esao? Quả 8cnhiên đang d0gọi mình 2dà? Ừ… 1fgiọng nói anày hình 57như nghe 28quen quen, 71nghe ở đâu crồi nhỉ.

Tôi ahiếu kỳ 91quay đầu a0lại nhìn, 8ôi mẹ ơi! bdNgười mà e2tám gậy ccũng đánh ckhông nổi 7đây mà… 48Sao anh ta 4lại có dbmặt ở 1cđây? Thượng 1đế ơi! 7bĐừng đối 60xử tàn fnhẫn với bcon có được akhông?

“Chào… 84chào anh!” cTôi cố fcgiấu túi 9bia ra sau 3lưng, sau 93đó rất 0emiễn cưỡng 8chào hỏi aanh ta.

Chắc b4các bạn 0lúc này 93đã đoán 2ra anh ta f9là ai rồi aphải không, 19chẳng sai 8chút nào, d9hu hu hu hu! 0Đúng! Anh bta là Khương dTải Hoán!

“Tôi 7cgọi cô dkhông nghe 7thấy à? 6Kỳ quặc, ccô ở gần 0dnhà Thừa 1Tầm hả?” 4Khương Tải aHoán thở 1hồng hộc dehỏi, chỉ 3chỉ tôi, 4csao anh ta 7elại có 8fvẻ hơi a5hưng phấn 9thế?

Không 9phải chứ, e3anh ta thấy 66vui vì gặp 0mình à?

“Phải… b9đúng thế, 86hà hà hà 8ahà, nhà atôi và nhà 5Thừa Tầm f5rất gần, aa, đúng a7rồi! Tiền 2bối sao achỉ ở 54đây có 69một mình 4evậy?” cNói thực, ebtôi rất 17sợ cái 9tên thâm 4hiểm gi­an eác này.

“Không 4ephải, bạn 91tôi đều dtrong siêu fthị, tôi cchỉ thấy 4bóng ai rất fgiống cô, 9bsau đó mới 59đuổi theo, akhông ngờ 3lại đúng 9blà cô!” aKhương Tải 2Hoán cười 5rất thân cdthiện nói 48vậy, nhưng 7atôi cảm 7thấy anh 9ta cười 9giả quá.

“Ô… b2thế à, 5ha ha ha ha!” e5Làm gì thế? 39Mình đang b6cười ngốc 59nghếch cái 9gì? Nhưng ctôi thật 16rất mong 0Thừa Tầm emau đến eđây, cứu 3tôi với, 6Thừa Tầm, 7cậu sẽ 57như là thiên a0sứ vậy! 08A men a men!

“Thừa 6Tầm sẽ 0ckhông đến 56chứ?”

“Ố? bSao?” Mẹ b7ơi! Sao anh 02ta lại biết 2mình đang 51nghĩ gì 4chứ? Chẳng 2lẽ anh ta b3có siêu cenăng lực? 1Quỷ vương 28kinh khủng edchuyển thế 1chăng? Trời 5ơi!!!

“A, 8ha ha, tôi abmuốn hỏi 63là, Thừa cfTầm bình ethường dcó đến 63đây không? 6Mua đồ 65gì gì ấy.”

“Đương 0nhiên đương 7nhiên.” 06Tôi ra sức 2gật đầu. 2 © DiendanLeQuyDon.comHu… hu… 10quả là ddọa tôi 2chết khiếp, 0nhưng sao 0anh ta lại 0nói mấy 4ecâu thừa cthế, Thừa 6Tầm không 3đến nơi 62gần nhà f7mua đồ, 9chẳng lẽ 87lại đến 7gần nhà 9fanh ta chắc?

Nhưng, 2nhìn kỹ 61thế này, a0anh ta còn bfcao hơn cả 4Thừa Tầm, bThừa Tầm 99đã rất 1cao rồi, f2hơn nữa banh ta cũng 02rất gầy, 7giống y fnhư Thừa b6Tầm, khung bngười đều fgiống nhau eđến kỳ 6clạ, chẳng 1lẽ bây 67giờ đều abthịnh hành acon trai gầy 3thế sao? 4Ừ ừ, vóc 2dáng anh ata rất đẹp, achẳng có ftí thịt 4mỡ nào, 1quần áo 4ccũng rất dthời trang ccá tính, dhơn nữa 0mắt cũng a3rất sáng, 87quả thực 5rất đẹp 7trai, da cũng frất đẹp, 2dùng loại dbkem dưỡng 19da nhãn hiệu anào thế 4nhỉ? Là aloại kem 3Ngọc Lan b“chống 0lại bảy b1loại nếp 8enhăn” sao?

Hu… 5nếu như 3không phải 3eđã được 5cbáo trước, b2tôi nhất 6bđịnh sẽ 6fnghĩ anh aeta là một dengười mẫu 34nổi tiếng, 1không chừng 80còn xin chữ aký nữa e6ấy chứ.

“Đừng fnhìn nữa, 96yêu tôi carồi thì 1làm sao đây?” 8Khương Tải 5Hoán đột 0nhiên cười 9híp mắt 4anhảy vào b1trong tư bftưởng đang 76hỗn độn fbcủa tôi.

“Í? 6aỒ… đúng 72thế đúng ebthế, ha 4eha ha ha!” 85Thật ra 4ftôi vốn 56không nghe b3rõ anh ta cđang nói fcgì.

“Cô 66thích kiểu 6này nhỉ! 4dCười ngốc 9nghếch ‘ha 55ha ha ha’ 14ấy?” Anh 5ta hơi nghi fhoặc giương 84mắt quan dsát tôi.

“Gì 13chứ? Ha dha ha ha, a9không phải 73thế đâu!”

“Nhìn 43đi, nhìn 3đi! Cô lại ffđang cười 1dngốc kìa!”

Ôi… 92đúng là… 6ftôi thích 0cười ngốc 9ethế đấy, 47chẳng lẽ 7không được e0à? Hỏi adnhiều như 42thế làm c2gì! Hừ! eGhét! Toàn b6để ý chuyện edvớ vẩn!

“Tôi 8hỏi như 17thế, chắc acó lẽ cô bdsẽ cảm 6thấy tôi 9thích quan edtâm chuyện 8vớ vẩn enhỉ?” 98Khương Tải dHoán dò 1hỏi.

“Sao? 8Không… bkhông đâu 5ekhông đâu!” ecTôi ra sức 5lắc đầu, 65trời ạ, bfcó ai nói echo tôi biết 43rốt cuộc 6alà chuyện 7gì không, 1tại sao 4những lời 3tôi thầm 8fmắng chửi 9trong lòng 97mà anh ta c8cũng biết? 04Hu hu...! bTrời, có 4bnhầm lẫn 43không vậy 61hả! Đến 7cả quyền 9tự do đánh 0giá người ckhác tôi 60cũng không 60có sao?

“Đúng crồi, cô b9có di động fkhông?”

“Có.” cHic… đã f6đến thời cđại nào erồi, ai c8mà không 02có di động 7chứ.

“Số adi động?” 2Vừa nói, 7Khương Tải fHoán móc 5ra di động 5ecủa mình.

“139xxxxxxxx” 3Tôi chẳng 6nghĩ ngợi 8dgì bô lô 38ba la nói 6dra một dãy 0số dài, fhừ hừ d6hừ, tôi b9ngu thế 9à? Nói cho a3anh ta biết 6số di động 1thực của 0tôi? Khà 4khà khà 1fkhà, ngây 5athơ thế!

“Được, dtôi lưu flại rồi.” bfKhương Tải ceHoán cười 59với tôi, 2sau đó bỗng bnhiên đưa 95di động e6lên tai.

Á… e7động tác 8enày… anh b2ta… anh dta muốn 3làm gì? 3Chẳng lẽ…! 0Không thể 51chứ!?

“Alô? 61Xin hỏi 65đây là 8điện thoại 1của Doãn d9Đa Lâm phải 09không? Cái 46gì, không 42phải à? bXin lỗi b3đã làm 2phiền!”

“A b4… à… 3tôi…”

“Di dđộng của a3cô không dakêu, người dtrong điện 8thoại lại dnói không dcphải Doãn 23Đa Lâm, d6đây rốt 3dcuộc là 5fsao hả?” 1Hu hu… Khương f9Tải Hoán, fanh quả 62thực đáng 0ghét quá 5ađi mất, efrõ ràng 6đã biết 25tôi đang a2nói dối, 9ctại sao 01còn làm 56điệu bộ 2như rất 6tin tưởng 7tôi nữa 0chứ? Cái 2ctên nham 1hiểm như banh…!

“Ừ, atôi… tôi 5biết rồi.”

Chẳng 7còn cách 1nào khác, 2fđã đến 0cnước này 12rồi thì 6tôi đành 7aphải đưa 85số di động acho anh ta 0thôi, hu 8hu hu… Quả 7thật tôi f2đã hiểu 1thế nào 39gọi là 74“tự làm 75điều ác 4dthì sống 0ekhông nổi” a3rồi.

“Hà a6hà, sớm belàm thế 4thì có phải f3tốt không, 5con gái phải engoan một 0chút mới d4dễ thương d1chứ!”

Hừ… 04da gà da f5vịt trên 4người tôi 9dựng đứng aflên từng 6lớp rồi b2nè…

“À, 96cô đang bcầm gì casau lưng 9thế?” dKhương Tải 2Hoán đảo cmắt ra sau dalưng tôi.

“A! fCái đó 7e… là… 1clà đồ 32Thừa Tầm 91dặn tôi 9amua về, 7atôi… lát 0fnữa tôi 53phải đưa 9cho anh ta 7eấy mà! aHa ha ha ha…” 6Tôi cố eý nũng nịu anói thế, 08hy vọng 43anh ta sẽ 0bthả cho 6ftôi đi.

“Ô… fthật à?” 5aKhương Tải f0Hoán nghi ebngờ nhếch 2một bên dlông mày e7lên, dường 9như có chút 4gì đó không 69tin tưởng.

“Thật 35mà, thật 6mà!” Tôi 5anghiêm túc 95gật đầu, 0bcứ gật amãi gật b4mãi như 0đang giã 11tỏi.

“Vậy b3được, 7tôi giúp a0cô mang đến dnhà cậu 9ta!” Vừa b3nói anh ta 9dvừa đưa 5tay ra giật 4lấy, chết 48tiệt, tại f7sao đến 11cả tính 0cách ngang 0ngược này 3bcủa anh 6dta cũng giống d0y như Thừa 0Tầm thế 2fnày, kiếp 1trước tôi c4đã tạo 9nghiệp chướng achăng?

“Á… 5không cần 0đâu…” 36Chưa đợi 93tôi nói 3hết, anh f2ta đã tóm 0lấy cánh 6tay tôi đang 42cầm túi 95đồ.

“Ô… 9hà hà, không e3ngờ tay 34của cô ffcũng rất eađẹp nhỉ.” 2Anh ta cầm 5btay tôi đưa dlên trước cmắt quan bbsát thật bfkỹ.

“Tiền… btiền… 2tiền bối!” beTôi cố 82gắng hết 00sức giật emạnh tay 2lại, con eangười đáng 40ghét này, ebchẳng phải 7cquen thuộc 45gì, thế 6amà lại 9sờ tay tôi! b6Không cần dcsĩ diện a1à! Đồ 6biến thái!

“Ha, 53xin lỗi 70nhé, cô 8đừng giận f9mà, tôi ckhông có eác ý gì 3đâu.” b9Khương Tải 40Hoán hơi ddlúng túng cdsờ sờ dmũi.

Hừ! 23Không có b3ác ý à? 39Ai mà tin c4anh chứ! 93Tôi đâu 9bphải đứa e1trẻ lên 2ba! Lừa c4quỷ à!

“Tải 78Hoán! Cậu c1đang làm 40gì thế, 90mau đến 3dđây!” 2Đối diện 53siêu thị bvẳng đến 39tiếng gọi 87của bạn 5anh ta, còn 31tôi nghe 5athấy thì, 9quả thực 5đúng là 46quỷ khóc 4bsói tru.

Khương 20Tải Hoán 98phóng mắt fvề phía 7bbọn họ, 6lại quay fđầu lại dnói với 4ctôi: “Hà d4hà, bạn 6btôi hình 9fnhư đang 1vội gì 1đó, xin 6blỗi, tôi 7đi trước 4một bước cđây! Bye a3bye!”

Nói axong, Khương 9Tải Hoán b8nham nhở dcười với etôi rồi afvọt đi 4etrước. 93 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn 0theo bóng 75anh ta dần ccxa, chỉ fcảm thấy 7e– ôi hạnh 2phúc quá, 39tai nạn 5dcuối cùng 05cũng đã fkết thúc 0rồi, thì fra thượng ađế vẫn achưa bỏ 2rơi mình! 5Hu…

Ôi! 35Thượng 7đế ơi, anếu sau cnày ngài 0không để econ đụng dphải anh fcta nữa, ddcon nhất 8cđịnh sẽ 0là tín đồ btrung thực 7của ngài! dA men! A men!

8điều nói 8ađi nói lại, 97anh ta đối bvới đứa 0con gái nào 9cũng thế dfcả, lời 32ngon tiếng 39ngọt… e9thật không dbiết nên 6nói anh ta ddlà công 6tử đào 5hoa hay là ađồ biến 6thái nữa.

Thôi eđược thôi 6được, 0emình còn 8rảnh đến 4mức đi bquan tâm 38mấy chuyện fnhảm nhí 8này nữa bà, hành 09hạ tôi d6thế này, 14tôi quên 74mất tiêu b2luôn mình 6mua rượu 6cvề nhà 07để làm bgì nữa 3đây.

Hừ… 5Hàn Thừa 9Tầm! Tên d4thỏ nhãi 4nhép  như 03cậu ấy 8à! Đều 7là lỗi 45của cậu! 80Cậu không 3dchỉ hại 0tôi ngày 9dngày đêm 9đêm rơi 9nước mắt 64vì cậu, 9cậu còn 2hại tôi 1gặp phải 86tên điên! d2Nếu không f4phải vì bcậu, tôi 8có cần 7ephải đi 9emua bia không? faTôi có cần cchạm mặt b7Khương Tải dHoán không? 6Tôi có cần 61lãng phí 1fthời gi­an 7với anh bta ở đây e1không chứ 0hả?

Tức 21chết đi fđược! c5Tức chết fđi được!

Được 2brồi, Doãn 2Đa Lâm! 0Mau về nhà bchúc mừng 8mày thất 2tình đi! 6bĐã nhiều cnăm như athế… chúc c1mừng mày dcuối cùng bđã thất 6tình rồi! cHu… quá 4tuyệt vời! aMày cuối 6cùng đã fđược giải bphóng ra 6khỏi mối btình đơn 02phương rồi bđấy! Woa aha ha ha ha…

Hu… bathất tình 9rồi, cuối 74cùng… thất aetình rồi… 3hu hu hu… 0Hàn Thừa 72Tầm, ta 43sẽ không 32bao giờ d1tha thứ 48cho nhà ngươi 95đâu, ta 19nguyền rủa 83ngươi, ta 8thành tâm f7thành ý 3bnguyền rủa 7ngươi… 4hu…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40414 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 23: LỬA GIẬN 9dCỦA THỪA cdTẦM

1.

Ngày ethứ hai 20ở trường.

Không 7ngoài dự 7kiến, quả 6nhiên tôi 3vẫn thấy 3dThừa Tầm 15ở cổng 79vào của 7trường, 0hưng chẳng aiết vì 88ao, hôm nay 80hấy tâm 9ình của bậu ta lại 5hông giống 0rước nữa, 8ơi nặng 5ề, lại 11ó chút trống 9rải.

Thừa 3ầm cậu aấy bây 5diờ, đã 30à bạn trai 4ủa người 81hác rồi… 5hông còn 1à thanh mai 2rúc mã cùng 36điên cùng 0eười với ceôi như trước b9ữa… Cậu 9ấy đã 68à của cô eái khác 99ồi…

Chỉ 32ần nghĩ 6eđến đây ehôi, tim a8ủa tôi 4đã thấy 57ất đau 7ất đau!

“Sao 1hế?” Thừa 46ầm nhìn f3hấy tôi, 7ười hỏi.

“Không 9ó gì đâu.” cTôi cố 8ccười tỏ 8như mạnh dmẽ, thực bra chỉ là 1amiễn cưỡng 1ebản thân aphải cười a1lên thôi, d8hi vọng 0đừng cười ađến nỗi 1khó coi là 9fđược.

“Thế 4mắt cậu 24bị sao vậy?” 3Cậu ta nghi engờ chỉ echỉ vào amặt tôi.

“Ớ? 8Cái gì, 48mắt gì 80? Sao tớ 1không biết 4nhỉ?” 5eTôi vội 63vã đưa 78tay lên che e4mắt, cuống 2quýt trả 9lời, hôm 1nay lúc soi 3gương cũng 8ecảm thấy cbmình quả ecũng hơi 0giống quốc 5bảo (gấu 5btrúc).

“Cậu 5bị đánh 43à?” Thừa fTầm kinh dngạc như 1phát hiện 3ra một châu 8clục mới.

“Cái bgì? Nói a3nhảm gì ethế? Cậu… 96cậu mới cbị đánh e8đó!” Cái 2tên này 6sao lại 6nói vậy, 7làm sao tôi acó thể cbị đánh f7chứ!? Bệnh 1cthần kinh!

“Thế 78là do cậu 9khóc hả?”

“Gì? dKhóc? Tại asao phải ekhóc? Tớ 5sống tốt 7thế này 35làm gì mà aphải khóc? 84Cậu bị 4bệnh hả? 1Tránh ra!” a5Cuối cùng fbị cậu 66ta nói trúng 3chỗ đau 1rồi, để d6bảo vệ esự tôn a2nghiêm của 87mình, tôi btức giận 7atrừng mắt d5nhìn, lửa f6giận đầy c2bụng bốc 73lên bừng 2bừng, cậu 8ta nhất 0bđịnh phải 50làm thế 10à?

“Làm 43gì thế 3hả? Cái 1ecậu này 6bị gì thế? bfMới sáng 4sớm đã 08uống thuốc 8nổ à, tớ 8bquan tâm 7cậu mà! e4Làm gì thế 37hả…” 42Thừa Tầm 3không chịu 7thua nói.

“Quan 59tâm gì mà aquan tâm! 7Muốn quan c8tâm thì b3về nhà 5mà quan tâm 10Vũ Tuyết 4fcủa cậu cđi! Tránh 8ra, chó ngoan d0không cản 8đường! 3Tớ phải ađến lớp 48rồi.” 1Tôi thở 1hổn hển 1đẩy cậu 43ta ra để 5vào trường.

“Thật blà… phát 4điên cái 53gì thế aehả, tớ flại làm fsai gì à…” cCậu ta còn 6rỗi hơi cđứng đó 01mà lải cfnhải nữa 39chứ, đây 44là do ai 70hại đây, bcHàn Thừa eTầm! Cậu 96là thằng angu siêu d9cấp!

Đúng! eDoãn Đa b5Lâm, đời bmày đã 6lật sang 8trang khác 10rồi, tiếp eđó còn 2có cả một ffcuộc sống btốt đẹp 3hơn đang 8chờ mày 1đó, chân 35trời chỗ 8nào mà không 3có cỏ, 1ahà tất daphải đơn dfphương một 4cành hoa?

Không 8fsai! Phải 28làm cho cái 8tên ngu ngốc 63kia biết cbỏ rơi d9mày là chuyện 4đáng hối dhận biết 1bao nhiêu! d3Mày phải 9btìm một fngười bạn 88trai còn a1đẹp trai ecòn khí 0chất, đánh 9nhau còn 3clợi hại 27hơn hắn 0ta! Mày không 2cần vì f4một cái acây như ehắn mà d5phải bỏ 77qua cả một 8khu rừng c7rậm!

Ừ! 5bỪ! Chính cdthế, chính 55thế!

fecuộc sống ffhoa hồng axán lạn 4và tươi 4đẹp sau 9fnày, Doãn b6Đa Lâm, 3cố gắng 5phấn đấu! 5eCố lên! 71Cố lên! 0Ai cha! GO!

Phù…

Vào 6đến lớp 23học, tôi 6theo quán 8tính nhìn 8về phía 66Thành Vũ 2Tuyết, đập bfvào mắt 6tôi chính 8là hình ffảnh cô c4ta đang học 6hành rất c9chăm chỉ!

Nói 7thực, tôi f8rất muốn 94giết chết dcô ta và bThừa Tầm, fdsau đó tôi 69cũng tự 5sát luôn, 59vì bọn 2dhọ đã clàm tổn 9thương nghiêm 23trọng lòng 7tự tôn 0fcủa tôi! 06Thù này 2không báo 7không phải 6Doãn Đa cLâm! Tuy 4là tôi cứ adđơn phương 9người ta, 0bkhông sai… 7ahà… nhưng emà ai bảo ehắn ta tàn 11ác quá làm d8chi! Tôi 0cthích hắn 0dta một thời egi­an dài 02như thế, 1echo dù tôi 29không chủ fđộng nói e8ra, hắn 8cũng nên 4tự phát ahiện ra 6chứ? Đáng cghét! Hàn 1Thừa Tầm, fcậu là fbtiểu tử 2thối độc 3ác siêu 9bcấp!

Thành 1dVũ Tuyết, 5học sinh dbưu tú như 2cô ta chẳng f9phải nói 2ghét nhất ealà dạng 2dhọc sinh ebất lương 9sao, hơn enữa cô fta còn là 7đứa con 9gái mũi 7hếch lên 2trời… 8tại sao 2cô ta lại b9thích Thừa c2Tầm chứ? c1Đúng là 2ckhiến người 37ta không 8thể hiểu 76nổi… Hừ… atôi phải 89nói với bbọn Hiền 15Chu và Hiểu 8Anh chuyện 8này mới 7được… 21ôi, tôi 4thấy hay ealà nên thôi ddđi, bọn 05nó mà biết 8thì thế 17nào cũng 2truy hỏi 1dtới cùng, 5dđến lúc 5đó chắc dchắn sẽ e0phiền phức 7dchết đi dđược! 70Không chừng 1bọn nó 6còn nghĩ 5cách để 30chia rẽ 6Thừa Tầm bvà Vũ Tuyết 2nữa… Haizzz… b4không nghĩ anữa không 2nghĩ nữa, 2đau đầu!

2.

Được 8rồi, tiết 2học này 3mình quyết 2không thể 1dngủ, phải ebnghe giảng 7thật chăm, 8bnghiêm túc 8nghe, chuyên c3tâm nghe… 72Được rồi cđược rồi, 8ngủ năm 1phút cũng 44có thể, f0năm phút 6thôi cũng 3bđược, 4sau năm phút achắc chắn… 1chắc chắn… 31chăm chú e5nghe giảng…

zZzzzz…zZzzz… e1Tiếng cô 8giảng trôi 6dtuột đi, 45trong ý thức bmơ hồ của batôi, âm 73thanh ấy 16giống như bđang niệm echú “ngủ 13đi ngủ 4đi, bảo 3bối yêu 5quý của 45tôi”.

zZZz 3…zZZz …zZZz 1…zZZz …

“Doãn aĐa Lâm!”

“… 0f… Dạ dạ!”

Một f4âm thanh 5ađiếc cả 5tai đánh csập giấc 7fmơ yên tĩnh 2đẹp đẽ 06của tôi, 2tôi dụi b2dụi hai 0fmắt đỏ 8quạch từ atừ đứng 8dậy.

“Em! 46Lại đây, elại đây! ceĐến chỗ d8tôi đây 3này!” Hả? acRõ ràng 94là tiết 24của cô 6Anh văn, 44từ lúc 5nào lại 8dbiến thành dcô dạy asố học ethế này? 0Không… 2bkhông phải 3chứ! Chẳng 1lẽ trong 5lúc mơ màng 6không hay 5không biết, 8tôi đã 7ngủ hết 1bhai tiết 84rồi sao? 11Ối chao! 9dĐây cũng fquá kinh 31khủng rồi, 19hậu quả 5của việc 0thất tình 86quá kinh dkhủng!!!

“Gọi 5em đến 4dđây, không canghe thấy 2hả? Em còn dcđang ở 7ađó mơ màng 21ngu ngốc 1gì nữa?” 34Cô dạy 6Số học e8ánh mắt eanhư cọp 6atức giận dbdùng thước 70dạy học 95chỉ chỉ dtôi, chỉ e7còn thiếu 1mỗi tròng 5đen cũng dflồi ra thôi.

Ôi… 1đáng sợ 25quá… tôi 7bchỉ có c0nước thuận f3theo thôi, 9làm sao lại 0không cần bbmạng sống fcho được, acũng chẳng ethể cứ 15đứng đó aamà giả 3điên giả 4ngốc nổi.

Tôi angượng cfngập lóng 08ngóng tiến blên bục agiảng, trong 3flòng cứ ethầm nguyền drủa bà c7cô dạy 69số học 0eđáng chết, dphải hiểu 24cho người dcta chứ, c2những ngày d6tháng của ecbà gái già 53còn trinh 41thế này 52hoàn toàn 3khó chịu, 1cho nên bà 4ta không 6fphải là a6cố kéo bfdài thời 6ekỳ thanh 8xuân mà ccòn già 1đi trước 1tuổi, nhưng ecó ai có e9thể nói ccho tôi biết, 4atại sao 46tôi lại 0xui xẻo 6như thế 2không…

“Em 3bdám ngủ 77trong giờ chọc của eftôi hả, accái con nha 8eđầu này 0eđúng là 05lợi hại bthật đấy! 9Mau xem xem 94đây là 1cái gì? 9Nước dãi dchảy đầy btay áo kia 4kìa! Ôi 79trời ơi, 7cthật buồn 25nôn chết d7được, 1dơ ơi là 0dơ! Em… 1em có còn flà nữ sinh 4không đấy?” 81Vừa nói, 0bà cô dạy 8Số học 1vừa kéo 79ống tay báo tôi đưa 1flên cho cả 5flớp cùng 29thưởng 3thức.

“Ha echa ha ha… 3cha ha ha ha… 0eha ha ha ha…”

Trong 6fphòng học 7thoắt chốc 7biến thành 8một nồi a0cháo, tôi 6hận không e7thể nhào 7tới tức fkhắc cắn 8chết bà agái già 1enày, ai da, cchết tiệt! b0Thành Vũ 2Tuyết còn 1lấy sách 03che nụ cười eenữa chứ, eđúng là dfmất mặt e2quá đi mất, 0blàm sao tôi ecó thể 3dxuất hiện 93trong tình 3cảnh bi a1đát thế 4này? Ư hư… 5tường ơi, 5tường đang 7ở chỗ 9anào? Mau 93đến đây ddcho tao đập 85đầu vào a6đi!

“Ôi 1echao ôi chao, 2Doãn Đa 7Lâm, không 6phải tôi 26muốn nói 31em đâu! 7Em… em đúng flà dơ quá! eQuả thật elà dơ chết ffđi! Dưới 3gầm trời 63này sợ 5là không 91tìm ra nữ 5fsinh nào fdơ hơn em 73nữa đâu!” cBà cô số 82học nhếch 7cnhếch miệng, bmặt làm 5evẻ bất 9lực đẩy bđẩy tôi bra.

“Đúng… adxin lỗi enhé.” Tôi 1nghiến răng fnghiến lợi 3nói ra câu 7fnày, đáng ecghét! Bà ccô thối 13này, bà 7còn muốn cđến nước d3nào nữa, 99đủ rồi 9đấy!

“Thái 3độ của aem là thế 4nào đấy? 0Hả? Nha dđầu chết 68tiệt, sao 4dem chẳng b5lễ phép 61gì cả thế, f5người nhà 9em rốt cuộc 1là dạy 9em thế nào 25hả, dám 3nói với c1thầy cô d6giáo thế eà? Có phải b1em sống 4không nổi dfnữa phải edkhông? Cha 24mẹ em chẳng b3lẽ không 5fnói em biết dlàm người 3cthế nào 65à?” Bà a7cô nhảy 2fchồm đến 3trước mặt etôi, lấy 7cây thước 15trong tay abgõ vào đôi 18vai yếu 2đuối của 33tôi.

Không 7khí trong 70phòng học fenháy mắt 8trở nên 49nặng nề, d3dường như febây giờ 9chẳng còn 7aai đang làm 5bài nữa, 6atất cả 3đều không 0dám thở dmạnh nhìn 57chúng tôi, 3sắc mặt 69của Hiền 55Chu đúng 6gọi là 4ctái mét 7đến cực fbđiểm, nếu 1không phải csự việc 5bnhư thế dnày, tôi 2còn tưởng elà mình 84đã làm 6bchuyện gì 2kinh thiên 59động địa 4equỷ khóc 1thần sầu 5nữa cơ, 35thế thì aeChính Hạo 9fkhông giết 8tôi mới 2lạ!

A 2di đà Phật… 7thiện tai 0fthiện tai!

“Nhìn 40cái gì mà enhìn hả? 6Còn không fmau làm bài eđi, hả? 7eMau làm bài 1fđi! Chuyện 5người khác 9mà dòm ngó ccái gì? 76Làm bài eetập cho cetôi!” Bà 0dcô số học 5chét, tất a0cả mọi 72người đều 9frụt cổ 9flại tiếp 9tục làm 3bài.

“Nha 7đầu chết 7tiệt, em 21có chịu 5nhận lỗi f1không, nhận 64không hả? 88Giờ học 2mà ngủ c6đã là lỗi dfrồi, có 66phải tôi cnên thưởng 68quà cho em 1không?” 08Sự giận 1cdữ điên b1cuồng của 64bà cô số 8học, tôi 5chỉ cảm acthấy vừa 8tức thở 9vừa khó 73chịu, giống 78như có cái e9gì đó đang d3nghẹn lại 3dtrong cổ 46họng, khiến 5mũi tôi 89càng lúc 8ecàng cay, edcàng lúc 7càng cay…

Không 54được khóc… 03Doãn Đa 32Lâm, mày d4tuyệt đối bkhông thể f0thua …

“Kịch…” famột tiếng, f2hình như 8cửa lớp b0học chúng etôi bị bai đó đẩy 65ra, tất ecả mọi a4người dường cfnhư đồng 4loạt ngẩng dđầu lên 1enhìn về ephía đó, 43sau đó bắt a2đầu xì 8xầm bàn 5tán.

“Này! 8Hàn Thừa 2Tầm! Em cđến lớp 6tôi làm 3gì?”

Cái dgì??? Thừa 1eTầm???

Tôi b4vội vã e9dụi dụi 07đôi mắt 59đang ướt 95sũng của 52mình, quay 1đầu lại 88nhìn – ceTrời ạ! 7Quả nhiên 49là cậu 6ấy!

Chuyện cgì thế 2nào? Sao 5cậu ấy 0lại đến aelớp chúng btôi, không efphải mình f9đang nằm 4fmơ đấy 22chứ, cậu 5bấy đến acứu mình ephải không? f0Cho dù thế 0nào đi nữa, 37bây giờ 4cậu ấy 2đã thành 1công trong 7việc di dchuyển tầm 2nhìn của 7cbà cô này 6rồi, nhỉ? d1Nhưng cậu 9ấy chắc 7bđang học 3bên lớp d6kế bên 83mới đúng 4bchứ, chỉ 3thấy cậu faấy dùng 9ánh mắt 69vừa giận 6cdữ vừa cbất lực e0nhìn tôi 06mãi không athôi, giống 7fnhư đang bftrách móc 3tôi vậy, 7làm gì thế, b2tại sao 95lại nhìn 5tớ bằng 96ánh mắt 2eđó? Bây dagiờ tớ 0blà người cbị hại c3mà!

“Hàn 63Thừa Tầm! 30Mau về lớp 7của em đi!” 93Bà cô số fbhọc huơ 5huơ cây 38thước trong 1tay gọi.

“Cô, 4cô có biết fagiữa hai 6lớp chỉ 4ccách nhau f2một bức 12tường không?” 6dThừa Tầm a5đột nhiên ccnói rất 7lễ phép, 10nhưng trong 4nụ cười dtuyệt đối d1có chứa 3dao!

“Thế ddthì sao, 4còn không cmau về đi!”

“Đã 0biết thế 5thì sao còn 22la hét trong a0lớp học 1thế, cô 6dcó biết 80là tiếng 5của cô a4bên lớp efchúng em 57nghe rất 2crõ không?” 0Rõ ràng 7elà giọng 8điệu mang 3theo sự 8chằn học, 6Thừa Tầm 02nói rất 83chua cay, d0vì trong 41giọng nói 4của cậu 9ấy không 7phải như 5bình thường.

“Em, 0aem nói cái 57gì?” Bà 1cô nhỏ 92giọng hỏi, 23xem ra bà 4ta hoàn toàn a2tin lời 0dThừa Tầm drồi.

“Đúng 4vậy ạ, fatiếng cô 1dạy dỗ 7fhọc sinh, 0thầy lớp fcchúng em cdnghe hết 9rồi, gì 9mà ‘Em 9là nha đầu 4chết tiệt, 01sao không 75có lễ độ 09như thế’ 6‘Chẳng 0blẽ cha mẹ aem không 1bdạy em cách 6làm người d6sao?’, mấy eatiếng đó eđều nghe 66thấy hết, ccquả thật 7rất là beồn ào, b4chúng em fthực không e0thể nhịn 15nổi nữa, 8thầy mới 62kêu em sang 4đây nói dvới cô cmột tiếng, efxin cô có athể nào 8hạ bớt 16giọng xuống b0một chút 3ađược không, 7hà hà, nếu 2dkhông em a0sẽ không 93đến làm 94phiền cô 6ađâu.” 7Thừa Tầm e0mặt không 8đỏ tim 5không đập, crất bình ftĩnh nói.

“Thật bfđúng là… 9a, trời 8fạ trời b7ạ, thế 6này thì 85làm sao đây, 54làm sao bây bgiờ… sự 9việc sao 44lại thế 3này?” Bà b0cô số học 5lo lắng fhoảng sợ, 13bà ta đang 2dlo lắng begì chứ? 7Ồ - đúng 9rồi, tôi 8nghĩ ra rồi, agi­ang hồ dđồn hình 5anhư bà ta a3âm thầm dđơn phương dthầy dạy elớp Thừa d5Tầm! Không efngờ thì dfra lại đúng dlà thế!

“Thưa bfcô, xin đừng 00ồn ào như 97thế nữa, 20hãy chú 1ý hình tượng emột chút, e6cô nói xem 1đúng thế cekhông? Nếu 9đồn đại era bên ngoài 1athì không 82hay chút ebnào, hà dhà, thế 31thì không d0cần dạy edỗ học 6asinh nữa dđâu ạ! 06Được rồi, 90em cũng về 20lớp đây, c5chào cô!” afVừa nói, 7fThừa Tầm 41liếc xéo fdtôi một 99cái rồi 8nhanh chóng 67mở cửa 2bước ra.

Phù…

Ông 1trời ơi, e9may nhờ 2có tên Thừa eTầm này 3dcon mới ebcó thể 5thoát thân, 76cám ơn trời dcám ơn đất, 23cám ơn cậu, eThừa Tầm! 0Tớ nhất 1định sẽ 41báo đáp dcậu, tuy 7là do cậu ftớ mới dakhóc suốt bdcả một 69tối, tuy 5rằng cậu fbây giờ 75đã chui 3evào vòng fbtay của 0kẻ khác, 21nhưng tớ 2evẫn sẽ 1btiếp tục bbthích cậu, aquả thực 9cậu rất 59cừ đấy! 6Hà hà hà 0ahà!

Nháy 8mắt cái ađã đến 9giờ giải 5lao.

Hiền 0Chu bên cạnh b9tôi cứ 4nguyền rủa 5cbà cô Số 47học, tôi cphải cám 0eơn bạn aấy đã 9quan tâm d1mới đúng, 03nhưng tôi 1lại cảm b8thấy sao 5mà ồn quá… fNha đầu cnày quả c2đúng là cphiên bản 5nữ của 6Đường fTăng, Chính 8cHạo, đúng 0elà khổ 9cho cậu c5quá, ngày 3nào cũng c2phải nhẫn 1nhục nghe 3lải nhải 0thế này…

Cách, 0cửa sau falớp bị a1đẩy ra, 4trong lớp 1brất loạn, acho nên âm 3thanh có flớn đi 6nữa cũng dchỉ như cctiếng muỗi ekêu.

“A, 63Thừa Tầm, 83cậu đến 4rồi.” aHiền Chu evội vã 6gọi to một btiếng.

“Hôm 98nay thực frất cảm 2ơn cậu.” 2Hai tay tôi 0gấp lại, acảm kích 5vạn phần bnói.

“Cám 06ơn? Gì mà 04cám ơn?” 99Cậu ta lại ftỏ ra hoài 0nghi.

Tên anày làm 9việc tốt 7mà còn giả 0ngốc gì 75đây? Hà 1dhà…

“Chính 3là tiết aSố học…”

“A, ca! Tớ biết 6rồi, cậu 1nói chuyện 31đó hả? 3Cậu đừng d4có hiểu c9lầm nhé, etớ vì Thành dVũ Tuyết aanên mới 0làm thế 7thôi, phải fbiết rằng 4như thế b0sẽ ảnh 8hưởng đến dVũ Tuyết 06chúng tôi f4học hành 8chứ! Cô 5giáo dạy fsố học d4giáo dục 9cậu lớn 3ftiếng thế 5sẽ ảnh ahưởng đến dVũ Tuyết aacủa chúng 4tôi mà!” bChưa đợi 4tôi nói dfhết câu, 9fThừa Tầm 6đã ngắt 2lời.

“Ồ, bthế cơ fđấy…” d1Hà hà, Doãn 7Đa Lâm, d7mày đúng 8là đồ d8ngu! Xem ra, 2tất cả d6đều là 5mày tự 4suy diễn 7ra rồi.

Hừ! dCó gì mà 0hay ho chứ, f3còn “Vũ cTuyết của 5chúng tôi” 3“Vũ Tuyết 3của chúng 2tôi”, gọi 2thân mật 05quá nhỉ, c2Hàn Thừa 1Tầm cậu 34đúng là ebuồn nôn bquá đấy! cTớ khinh 9bỉ cậu! 00Từ tận fđáy lòng dkhinh bỉ 64cậu!

Thấy 99tôi không 2nói gì nữa, f0Thừa Tầm 1cũng không 3đếm xỉa, 0quay người 2fbăng băng 6ađến chỗ eaVũ Tuyết.

“Này, e1Hàn Thừa 90Tầm! Tiểu actử nhà 0fcậu tay 4chân nhanh cnhẹn lên bđi, rốt 91cuộc đã atỏ tình aachưa hả?” 4fTôi cố 7ý nhíu mày 3cnheo mắt dvới Thừa 5Tầm, lúc 5bnày tôi fquả thực 7bcũng ngưỡng dmộ bản 8thân, có 72được mấy 2người bị 1dthất tình 6dmà còn cứng 6rắn được 2như tôi.

“Cái fgì cái gì, 7Đa Lâm, acậu đang 8nói gì với a4Thừa Tầm bthế? Cái 0gì mà tỏ 4tình?” eHiền Chu 8không cầm edlòng nổi f0tò mò hỏi.

“Ồ! eHiền Chu, acậu còn 13chưa biết a8sao, thực 4ra là thế f9này, hôm dqua Thừa fTầm nói 5với tớ, acậu ấy ffmuốn qua 8lại với 2eThành Vũ c6Tuyết! Cậu 8bấy còn 9ahỏi tớ, 68thấy Vũ e1Tuyết thế 7nào, qua 6blại với 6bạn ấy 1ccó được 9dkhông?” dTôi hầm 8hè cao giọng bnói.

“Ấy… 0đúng là bnhảm quá, 8tớ còn 16tưởng sẽ 3elà loại 94tốt thế 62nào, Hàn 9Thừa Tầm, 1emắt cậu 7chỉ mọc 7tới gót 8giày thôi 39à?” Hiền c7Chu ác ý 2hỏi.

Thành 9aVũ Tuyết 8rất tức 46giận liếc 7Hiền Chu 67một cái, 44sau đó lại 1trừng mắt 6nhìn tôi. e4 © DiendanLeQuyDon.comÔi đáng bsợ quá, dtôi cố baý giả làm 9bộ mặt 45vô tội 8“tớ không bbiết gì 7eđâu nhé”.

“Đúng 6thế, Hiền 8Chu, nếu amắt của dtớ mọc 9atới gót egiày, thế 2mắt của 9bChính Hạo d1há chẳng ccphải mọc 5trong bít c3tất sao?” aMặt xấu 8của Thừa cTầm lúc enày thật eác.

“Cái 4gì? Cậu 82nói cái 0gì?! Này! 2Hàn Thừa 0eTầm! Hôm 1nay cậu 6aphải nói frõ ràng 71cho tớ! 4Cậu… rốt dcuộc cậu 9có ý gì?” 7Hiền Chu d8dường như e7bị chọc 60giận rồi, 3nhìn thấy 20tình hình 35lúc này, edlòng tôi c1rộn lên 0ecảm giác ckhông yên 4ctâm.

“Ô 3ehô! Hà hà, 3các bạn 4cdự định 0sẽ qua lại e7với nhau 72từ hôm 97nay à? Chúc 3mừng cậu 04nhé, Thừa 97Tầm!” fĐể bảo d7vệ tâm bflý cho Hiền 0Chu, và cũng b0để tránh 4xảy ra cuộc cchiến tranh 48chán ngắt, 07tôi vội 7vã cười 7chí hí chuyển cfđề tài, 03còn thuận 54tay vỗ mạnh alên vai Thừa a2Tầm một aecái.

Thừa 0Tầm lập etức dùng 2cặp mắt 9bốc lửa 21giận dữ eenhìn tôi, 5tôi có thể 17nhìn thấy flửa giận 35cháy bừng 4bừng trong f9mắt cậu 34ấy.

Hừ! fcHàn Thừa 26Tầm, ai 35cần cậu 5và Vũ Tuyết abthân mật equá thể 06trước mặt dtôi chứ! b1Đây chính 18là báo ứng 2bđấy! Báo bứng tôi c7dành cho dcậu đấy! 30Tôi nhất 5định phải 33để cậu bthấy sự 05lợi hại 5của tôi!

“Ấy? 5fThừa Tầm, 6hôm nay không bcó em thỏ 29nhỏ bé 1dnhút nhát ccnăm nhất f1nào gửi fthư tình 43cho cậu 20sao? Vũ Tuyết, adcanh chừng dcẩn thận 4Thừa Tầm 3đi nhé, cđừng để 2cậu ấy 69chạy trốn fmất với 6người khác bđó, thực 7dra cậu ấy 73rất đào 41hoa, không cachừng lúc acnào đó 47sẽ hồng 3hạnh vượt 0atường đấy! fHà hà, thực bra cũng chẳng dsao, quả 61thực không 3được, dacậu phải achặt chân 6cậu ấy 3ađi! Hì hì 97hì hì…”

“Đủ 7rồi, Doãn 8bĐa Lâm!” cThừa Tầm bđột nhiên ahét lên 0với tôi.

“Á? 41Thừa Tầm, acậu giận frồi hả? bCậu giận crồi phải 0ckhông? Đừng c0như thế fmà, rất 57dễ để ablại nếp 0nhăn đó! cbTớ chỉ 3đang nói 7đùa với 9cậu thôi emà! Hà hà! 9Nghiêm túc dthì không 0vui đâu!” 7Cho cậu ctức chết 5fđi! Cho cậu 24tức chết ađi! Tôi 2phải sống b1để cậu 46tức chết cđi! Hàn 6Thừa Tầm, 6dtôi muốn fdcậu phải 8btức giận b3đấy! Khà 72khà! Thật 24dễ chịu!

“Đa a0Lâm, cậu 1đang nói c5gì thế? 9bChân tướng 74của sự cviệc không dphải như bathế đâu, 2tớ nghe dChính Hạo bnói, mấy 4ngày trước a1bạn ấy evẫn còn 55nhìn thấy 0Thừa Tầm 6cầm một c5đống thư btình và aquà đi về bnhà đó, 1ehơn nữa 6chẳng chia afcho Chính 1Hạo cái 3nào! Quả 45thực quá 0eđáng ghê!” 95Yeah! Làm aftốt lắm! 0aHiền Chu, 8Hiền Chu, b4tớ yêu 7cậu, giống abnhư chuột 3yêu gạo!

“Thật 19không? Hiền 4Chu, thế athì Thừa 4Tầm cũng ahư quá! dCậu nói 8có phải ckhông, rõ acràng có fbạn gái f9rồi, sao eccòn có thể 7anhận thư 2ftình và adquà của aanữ sinh 29khác chứ, dsao như thế 1được? cVả lại fcũng chẳng 05tặng cho bChính Hạo 0dễ thương a7mấy cái 35cho vui! Đúng 6flà quá đáng b3thật đấy!” 96Tôi cố 7ý làm ra 10điệu bộ ckhông-​thể-​tin-​nổi, 7dương dương 8đắc ý 12nhìn Thừa 7fTầm và 98Vũ Tuyết 6(dương dương 9đắc ý? 5Chắc là 2tràn đầy 45khiêu khích f6mới đúng!).

“Ừ! ePhải nói 8blà, Thừa bfTầm quá ahư đốn, 6bcậu ấy flà một f1món ăn danh 5tiếng đúng 81với thực e5tế, Vũ fTuyết cậu 80thật đáng 09thương, bbị bạn ctrai lừa 96dối như dcthế, mình 0thực tình derất thông f9cảm với 80cậu đó!” a7Hiền Chu 9cnhìn Vũ dTuyết bằng adcặp mắt 1rưng rưng, 9đây đúng 32là giết angười không 68thấy máu 2như người dta vẫn nói eđấy, còn d7may còn may, ftôi chưa 5từng đắc 2tội với a0Hiền Chu…

Mắt cdnhìn thấy 6Thành Vũ aTuyết giống 03như đang 5ctức giận 0cùng cực, a5Thừa Tầm 8cũng có 63vẻ tỏ dra không 99biết đâu fmà lần… 55Hứ hứ achứ hứ, 88cho hai người 8qua lại fđấy! Tôi echo hai người 2qua lại 85đấy! Tốt f7lắm tốt 5lắm, hai 5cngười qua 57lại với a1nhau đi! 72Để tôi fxem hai người dsau này còn ecó ngày 1nào tốt 78đẹp không? b(Độc nhất 7cũng không 4qua nổi 9dtrái tim 70phụ nữ…)

3.

Đúng 58vào lúc b5tôi và Hiền edChu kẻ tung 3người hứng, 03cửa trước blớp học 2không biết f0bị ai đẩy