Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42189 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn) - Điểm: 5
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


images


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42189 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 31: CÁI ĐỒ a6HÁO SẮC 46QUÊN BẠN!

1.

Đáng aeghét! Tức 9chết đi 9fđược! 28Sao mình ealại xui 05xẻo thế 5cơ chứ!? aĐồ chết a2tiệt! Tại 8sao chỉ 9phạt mình 9ình dọn 05ẹp nhà 12ệ sinh? 6ơn nữa… 0dơn nữa 2òn là một fháng! Đúng 83à quá đáng 2ahật mà! 9õ ràng không 2hỉ là lỗi 33ủa mình, dbđều là do cái tên bđó hại! 36ất cả 8à tội của bàn Thừa dầm! Là 2ắn đã 9ại mình 29a nông nỗi 9ày! Đáng 02hét! Sống 2arên đời 73ày mười 11ảy năm 9ồi chưa 09ao giờ nhận cđược “ưu 6ađãi đặc eiệt” kiểu 91ày! Hàn 26hừa Tầm, 4a không tha dchứ cho nhà 5gươi! Ôi 31ẹ ơi! Tức 0hết mất 2hôi… hu… acxui xẻo 9equá đi!!!

U 8hu… mình 40đúng là bxui xẻo acchết được!

Tôi 6tức giận 5đùng đùng eedọn dẹp 3asạch sẽ f6nhà vệ c3sinh, trong e7đầu không ađừng được 96hồi tưởng 2lại chuyện 00xảy ra cách 8ađây một 8giờ…

Bắt 75đầu quay 7ngược lại…

“A! 4Mình sắp 0trễ rồi!”

Tôi 2“ối” cbmột tiếng 4bò dậy 3khỏi giường, athấy trên a0màn hình fbđiện thoại cdi động 3hiện thị b67 giờ 50 89phút, suýt cctí nữa 8là thổ 64huyết.

Mẹ 23ơi! Phen b5này chết 5chắc rồi!

Đáng 3ghét! Cái 6đồng hồ 3cbáo thức 8chết tiệt 17lại bãi 45công với bmình! Tức 41chết đi 8dthôi! Bữa 1sáng cũng 4dkhông ăn, 1đến xe dabuýt cũng 3không bắt aekịp! Càng 3quan trọng 9hơn là đến a1cả đầu ctóc cũng dkhông có 77thời gi­an 2chải chuốt 0cho đẹp b1nữa! Huhuhuhu… cHình tượng 90của tôi, 8hình tượng 4của tôi­iii! eTrời ơi! 50Sao mình 7lại xui 2cxẻo đến 35thế!

Chạy cchạy chạy! bTôi chạy 5dchạy chạy!

Đáng fchết! Tôi 5cchỉ có d3thể liều emạng chạy 0về phía etrường chọc! Ông dtrời ơi, c6hãy phù 9hộ nhất 5định đừng 48để con 9trễ học! d1Làm ơn làm 5ơn! Không 0thì con chẳng 2biết sẽ 6dbị giáo 7viên chủ fnhiệm đáng 5sợ răn 8dạy thế 80nào nữa!

Tôi, fDoãn Đa bLâm, năm f8nay 17 tuổi! e2Bố, mẹ c5và em trai 9đã đi du alịch vòng 64quanh thế 2giới rồi, 1chỉ còn 6lại mình etôi ở trong 7ngôi nhà e2rộng lớn 56trống trải 69đó thôi!

Thật 20ra… họ 3cũng đã brủ tôi f7cùng đi 3du lịch, 10chỉ có dđiều… 5cchỉ có 00điều tôi 17từ chối 3họ rồi, 31là vì có 2lý do không 3muốn rời 1akhỏi nơi 2này… hơn e1nữa… là 23một lý afdo vô cùng 00quan trọng.

“Này! dDoãn Đa d9Lâm…”

Một 4giọng nói 9aquen thuộc 9không lẫn a0vào đâu 60được vẳng 5đến từ fsau lưng.

Nhìn 15đi nhìn 5đi, nhắc 65Tào Tháo 92là Tào Tháo etới, tên cfđó chính 43là nguyên 32nhân mà etôi không amuốn rời exa đấy.

“Doãn fĐa Lâm! 5dCậu phải dđợi tớ 03chứ! Có 7nghe không 03hả? Này! e2Tai cậu 7bị chó 34gặm rồi e2à?!” Giọng 16nói đó 9từ sau lưng fdnóng nảy 7nhe nanh giơ evuốt vọng ftới.

Hu… 84Không phải abtôi không 2muốn quay 6clại đợi ecậu ấy… dchỉ là…

“Tớ 27sắp trễ 72học mất ddrồi, Hàn 9Thừa Tầm! 0Năn nỉ 4cậu đừng bccản trở ecó được fkhông? Nếu 0trễ thì a2tớ phải c0làm thế 22nào?” Tôi dvội vàng 62hoảng hốt a7hét to lại, ecàng tăng 4tốc độ 76bước chân f5chạy nhanh 23hơn.

Không 4sai! Tên 2fnày là Hàn 5aThừa Tầm, 98là bạn 6thanh mai 42trúc mã 88từ nhỏ 03đến lớn 6bcủa tôi, 3cũng là 93người mà 5từ nhỏ 5etôi đã 4thầm thương atrộm nhớ, 77chính xác 7mà nói, 5acả đến dbản thôi 2tôi cũng 2không biết 18rốt cuộc 49là thích 4cậu ta từ ckhi nào nữa. 9b © DiendanLeQuyDon.comNói tóm 6lại, khi a4tôi phát 9hiện ra b7điều này 47thì tôi 8đã sóm 40mơ mơ hồ fhồ thích ecậu ta mất ecrồi!

“Này…… 3Doãn Đa 65Lâm, cậu 6đứng lại b0đó cho tôi! c3Có nghe chưa 8hả? Dừng 9lại! Cậu cfmuốn chết c8rồi phải 6không?” a5Hàn Thừa 2Tầm sau 0clưng tôi avẫn cố 98chấp gào 69lớn.

“Xin flỗi mà, aThừa Tầm, 2cho dù cậu 5nói gì tớ d4cũng không dcthể dừng 40lại được, aevì tớ chết 72cũng không 85thể trễ 40giờ được! 8A…” Tôi 6tuyệt vọng 6fkêu lên 57một tiếng, 0định thần fflại thì 7phát hiện 4mình đã 4bị Hàn feThừa Tầm 81đuổi kịp, 80nhấc bổng c1lên.

“Doãn fĐa Lâm cậu 2muốn chết 3rồi hả? c7Cậu lại 8dám bất 6achấp mệnh c6lệnh của e2tôi à? Tôi 6thấy da 6của cậu 5lại ngứa cngáy rồi fphải không?!” 9bHàn Thừa 3Tầm nhấc 7bổng tôi 6lên lưng b3chừng hệt 7anhư tóm 5một con 1bchim vậy.

U 9hu… thượng 9đế ơi! f0Cảm giác 5mất đi 64lực hút 27trái đất 4quả không 3dễ chịu 4tí nào! bHai chân e5tôi giống anhư hai cọng 09mì vùng 0evẫy tuyệt bvọng giữa 8không trung.

“Này…… 7thả tớ 3xuống thả 2ctớ xuống, 53tớ sắp cftrễ rồi! 7A! Cậu xem 6cậu xem 9kìa! Đã 46đến giờ a3rồi! Hàn fThừa Tầm! 6aCậu còn 7không mau 8athả tớ 0xuống!” e3Tôi liều fmạng chống fcự trong 3ftay cậu 0ta, bị nhấc 6alên giữa 83chừng thế 65này đúng cblà mất 16mặt quá!

Thế 4là…

Hai 7đứa chúng btôi giữa 0ađường 93ồn ào lộn 11xộn như 29thế đến 9hơn hai mươi 3phút…

……

……

Đức 88Mẹ Maria 42của tôi 5ơi!

Hừ b6hừ… hừ 74hừ… cho anên à, chỉ 0có mình 6tôi bị bdtrừng phạt fdọn dẹp 77nhà vệ 9sinh trong cthời gi­an akỷ lục cb1 tháng!

Đáng 85ghét! Đáng bghét! Xui 5xẻo! Xui 53xẻo!

Điều 3càng khiến 9btôi bực 8bội hơn alà, tại 8bsao cái tên btiểu tử 7thối Hàn eThừa Tầm a8đó lại 2không bị 6dphạt chứ? c6Rõ ràng 67là đều d7trễ giờ 5như nhau, 6tại sao fcchỉ phạt 21có mình 20tôi? Thế 1đúng là dquá không 9bcông bằng!

Để anghĩ thử 3xem… chẳng 54lẽ mẹ 8hắn ta lúc 51Tết đã betống nghẹt b5phong bao 2cho cô giáo 07rồi? Wa c3a… đúng alà việc 1blàm bỉ 5ổi!

2.

Trong 88những tiết 1học vô 6vị, tôi 1chỉ có 91thể cùng 28đám bạn 69chuyền đi 1những mảnh ebgiấy nhỏ 9cũng chán ebngắt chẳng 2ekém, may 35mà sau lưng 24cô không 5có mắt, 98chứ nếu e5bị cô phát a5hiện ra fbnhững mảnh 9giấy đáng abyêu cứ abay qua bay b4lại, tôi 36sẽ liên blụy đến 6akhông biết 0bao nhiêu banhiệt huyết d4tuổi thanh cxuân đây fd(làm việc 98xấu thì 9eđể lại 5tiếng nhơ fvạn năm 1mà).

Hai 3tay khoanh e7lại, thở cdài…

Chẳng 6bao lâu sau, 12tiếng chuông aăn trưa dgiống như a4phát điên 7ereo lên lanh c6lảnh, phòng 3học thoắt fbiến thành 5dmột tổ 6chim sẻ 7ồn ào.

Đúng 4lúc này, 4dcửa lớp ehọc của 70chúng tôi 2ầm một 3tiếng bị dmột người 9nào đó 2đẩy mạnh 8ra, sự xuất afhiện của 06người đó 3chính là dcảnh tượng 70gọi là 2sao chổi 0Harley đâm 5vào trái bđất, cái 8tên con trai 2trăm năm c0cũng khó efgặp được f8một lần aấy.

“Vũ 9Tuyết, Vũ 3Tuyết, chúng e1mình ăn 05cơm chung eđi!” Thừa cTầm nhe 57răng cười 46ôm hộp ecơm trưa afchạy đến 3bên Thành f5Vũ Tuyết.

Ớ… 4quả nhiên delà cậu 15ta!

“Bạn 1đến rồi, aThừa Tầm. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐược thôi, achúng mình 36cùng ăn enhé!” Vũ 4Tuyết đặt 6cặp mắt 96kiếng gọng 1eđen vẫn 1dùng khi 2học xuống a1bàn, mỉm 51cười đón 8lấy hộp 7cơm của 9Thừa Tầm.

Cắt 7- ớn cả 83da gà đây 5nè! Nói 4cgì mà khoảng 8cách sinh era chân thực 0bđẹp đẽ, 1đúng là 3athối hoắc! 6Người ta 9hai người 4ngày ngày 6gặp nhau 79đến phát 71chán cũng echẳng có frạn nứt 3dnào nữa a3là… hơn cnữa tình 5bcảm mỗi 2ngày mỗi 1ấm áp thêm. 80 © DiendanLeQuyDon.comHây hây… bThừa Tầm 3bđúng là 05buồn nôn! 0dGọi thân emật như 5thế, sợ 3người khác 5không biết eđược mối e8quan hệ ccủa hai 8người hả? 41Xì!

Hứ! 33Tôi không dthèm để 00ý đến bcảnh tồi 40tệ đó 2nữa, mở 8hộp cơm 3của mình 03ra ăn.

Nhưng 1… haizzzz 8… tôi cúi bthấp đầu, 7vừa nắn enắn lại 3bmấy miếng 7lòng trong 7hộp đồ afăn vừa 1buồn rầu 7nghĩ đi 0nghĩ lại… 26đành phải c1thừa nhận 2một việc, 0đó là gương f2mặt của econ nha đầu 32Thành Vũ eeTuyết ấy 66rất dễ e1thương. 6 © DiendanLeQuyDon.comTuy không 1thể coi 0flà mỹ nữ e7tuyệt sắc 11nghiêng nước 4nghiêng thành, 3dnhưng có 6thể tính blà ưu mỹ a1xinh tươi…… 1Một đôi 1bmắt to đẹp fnhư búp dbê, hàng 0alông mi cong 41rợp uốn 9dnhẹ, sống 8mũi cao như 39của các ddtài tử cminh tinh f4Hàn quốc, ađôi môi 6nhỏ xinh 6hồng như ecánh anh bđào, lại 8còn có mái 2tóc vừa 9edài vừa eđen nhánh 92như công cchúa bạch b7tuyết nữa… 9bĐiều khiến 1tôi không 8thể tin 35nổi là, 6bọn Hiền cChu đều 9nói Thành 63Vũ Tuyết 67rất giống 33tôi trước 8ađây, tôi anghe xong 3suýt tí b8nữa nôn 84hết bữa 69sáng ra ngoài.

Gì? 2Thành Vũ 22Tuyết giống 2atôi?

Chà… d3không thể bkhông thể! b1Đây căn fbản chính 2là trời 6đất khác axa nhau! Đúng 6fthật là 5ctruyện cười 9equốc tế! 56Nếu như bathế, chẳng 77phải nói 7người Thừa f7Tầm thích flà “tôi 82trước đây” fà?... Xì… 67có nhầm e2không đó?... 5 © DiendanLeQuyDon.comHơn nữa 9Thành Vũ 13Tuyết rất 8adịu dàng 4rất ân f0cần với 6eThừa Tầm, 74khi trời dblạnh thì 1fmua cà phê e7cho cậu 8ta, trời f8nóng thì 79mua cho chai fcco­ca lạnh… e7so sánh à, btôi căn abản đấu 69không nổi 9acô ta…

Chẳng aatrách Thừa 6Tầm thích aacô ta đến 17thế… so 8sánh với 7cô ta, cả 3đời tôi dcó thể 8bcũng không 1dhi vọng 93gì nổi!

Nghĩ 5đến đây, 3ftôi hơi 4buồn phiền d9thở ra một chơi dài.

“Ôi… dĐa Lâm, b9đồ ăn 8acậu làm e9nhìn ngon 3quá!” Đúng f9lúc tôi 8đang thở 25dài, Hiền eChu ngồi 73bên tròn c1hai mắt 9nhìn vào 0hộp đồ 2eăn của f0tôi tò mò, 94tôi thật 2rất sợ 0ecô bạn 4không cẩn a6thận sẽ 2rơi cả 5nước miếng 3dxuống mất!

“Ờ… 4cậu muốn e6ăn không?” 6Tôi vội 9dvã rời 23khỏi những 52suy nghĩ 01để trở 22về với 9thực tế, 6tôi nháy 65nháy mắt, 8fdùng đũa a0chấm chấm 3vào hộp 2ecơm.

“Muốn……”

Cái b0đó, không 3phải lừa 3gì các bạn fđộc giả 3bđâu, cái 7ccâu “muốn…” 0bở trên c8ấy là do 61cái tên 5fđáng chết 7Thừa Tầm 4nói đấy, 6còn nhào 6atới cười 73với tôi 9dthấy mà 2ghê, lại f0đặt mông 3xuống ngồi 13trên bàn 3tôi lựa 7tới lựa 8lui trong ehộp cơm efnữa chứ.

Trời 1ơi! Món e4lòng yêu 38quý của 6dtôi!!!

“Này 77này này! c1Cậu làm 4cái quái 7agì thế 29hả? Tớ a7đâu có 3bnói cho cậu băn đâu! 79Đủ rồi 8ađó, này! 7Này! Trời a8ơi, đũa 6của cậu 0có vệ sinh 31không hả, b8đừng có 09bới lung 2atung trong 95hộp cơm 1của tớ 0chứ! Cậu 8không biết 8bệnh si­da 2lây nhiễm dtừ khoang emiệng hả?!!” aTôi giằng 1lấy hộp fcơm yêu fdquý của 4mình tránh 0cậu ta đang 5thở háo 10hức vì ethèm ra xa.

Cái 4etên này 68rốt cuộc ccó ngốc e0không vậy 26trời? Quả clà ngốc a9gấp đôi! 6Tôi đúng dlà bị cậu 61ta làm cho 8tức muốn 70chết được!

“Doãn 3cĐa Lâm, 22cậu đừng b9có nhỏ 75mọn thế, daăn có chút clòng thôi 32mà, có gì f5ghê gớm 43đâu. Thật dlà, chúng cfta chẳng f6phải là 2fbạn sao?” 3Vừa nói 70cậu ta vừa 9ngoác mồm 65ra cắn tới, a5suýt tí cnữa là 3bcắn luôn 35vào tay tôi dđang cầm 28hộp cơm.

Nhóp b0nhép nhóp 0fnhép!

Thừa 1Tầm tọng 2một đống 12vào miệng drồi sau 2đó còn 1gắp thêm 92mấy cái? 9Chạy đến 7trước mặt 75Thành Vũ cTuyết, tên 3này, dám 2ađem đồ 3ăn của 9mình cho a7người yêu 7hả? Quá 1đáng thật a8mà! Hu hu…

“Vũ 3Tuyết, Vũ 4Tuyết, mau 7thử cái 8này đi, 0vị được flắm, mình 14ăn thử frồi, không f5có độc dđâu, yên 9btâm yên 5tâm!” Thừa a7Tầm dùng f3thái độ 73dịu dàng 06cực kỳ, 8echưa bao f3giờ nói 51với tôi eđược như ecthế.

Chiu b7chiu! Chiu 9echiu!

Tôi 9cảm giác etrên đầu 0dmình có 50bao nhiêu 3là nộ khí 55đang bốc flên phừng 8phừng!

Tức 5chết đi 51được! dTức chết adđi được!

Hàn 5Thừa Tầm! 73Ta nguyền 4drủa nhà d9ngươi suốt fđời cũng 45không bao fgiờ có 0được tình 7yêu chân 1thực! Hứ!

“Được 9drồi, cám 41ơn bạn, 9cThừa Tầm!” 3dVũ Tuyết 2dgắp miếng 4lòng, híp 7dmắt cười.

“Ồ… 33hà hà hà 4hà… thì 53ra lúc Thừa b0Tầm cười, 28phía dưới dmắt có 49hai lúm đồng 5tiền, đáng dyêu thật!” cHiền Chu fđập vào c7đầu như a0đột nhiên dtỉnh ngộ, blộ ra biểu 9cảm “thì b3ra là thế!”

“Cắt! faĐáng yêu 4bcái gì? fCó cái gì 3đáng yêu e6nào? Lấy 4đồ ăn 68của người d5ta đem cho e3người khác, 1người gì bchứ! Đúng 7là khiến 1người ta b7khinh bỉ! 7fTớ khinh 72thường 0ahắn! Đáng 80chết, a a2a, tức chết bmất thôi! fSau này tớ ffquyết định 2lên sân bthượng 2ăn cơm!” c6Hai mắt atôi tóe 3lửa, tức 2giận dùng 6đũa giày d5xéo miếng 8flòng tội 0enghiệp!

Tim fcủa tôi, b6huyết áp accủa tôi! 54Chẳng lẽ 6tôi phải 0đặt dấu e1chấm hết 3cho quãng 9bđời thanh 0xuân tươi 60trẻ của 2fmình sớm 8thế sao? 84Thượng bđế ơi, c1chủ nhân etôi ơi…

“Đừng 8thế mà, 9dĐa Lâm, d7cậu phải 57thông cảm 01cho Thừa cTầm chút 7cchứ, phải b6biết là b1lấy lòng eangười con 4gái mình eethích là a1chuyện quan dtrọng lại 4rất tốn ccông, cho 4dù cậu 28ấy quả athực rất 04đẹp trai 7arất đáng 1yêu, nhưng 3dcũng đâu athể quá 3etùy tiện cđược! a4Một thằng a8con trai quá fkém thì dsao có bạn 12gái nào 1thích nổi 1chứ! Yên 2cnào yên 28nào, con 6trai đối 92với người bcon gái mình 2dthích đều 1dhết lòng 44hết dạ 7thế đấy! 8Hà hà… 50cậu có 4tức chết fcũng chẳng 2làm gì được!” 2Hiền Chu 5thông cảm bvỗ vỗ 1lên vai tôi, 9còn tiện 5dtay gắp 04mất tiêu 33hai miếng b7lòng nữa.

“Đáng 32yêu? Hàn c5Thừa Tầm?” 66Tôi nheo fmắt hỏi, 6elại có 00người dùng 7danh từ 6dthần thánh 5như thế c0để hình 5dung về 45tên đó 30sao.

Thật 52là… nha c8đầu Hiền 19Chu này bị a9điên không e7vậy? Có e3nhầm lẫn 3không đó?

“Ừ 15ừ! Đương 29nhiên là 3đáng yêu! 9Như thế e3này nè… ewoa… miếng 70lòng này 1angon thật 3đó! Mua dở đâu f2thế, đúng 83là quá ngon!” 85Hiền Chu 95căn bản abkhông thèm 12để ý đến acâu hỏi 8của tôi, ađúng là… 0làm gì mà bbtôi hỏi ccđông lại 8trả lời 8tây thế! 79Ghét!

Cạch!

Lúc 28này, cửa 2sau bị mở 7fra, Hiểu eeAnh – bạn 8ctôi – như 9con sóc đất 4thò đầu cvào.

“Này! 6Này! Đa 73Lâm, Hiền 7dChu, chúng 07mình đi ceđánh bi fbda đi!” 84Hiểu Anh flà người aủng hộ a5trung thành demôn bi­da, 79trưa nào 6cũng phải 5đến phòng 7echơi bi­da dlàm vài 09ván.

“Được dcthôi được cthôi, cậu 8cđợi tí, 7tớ đi ngay.” cTôi gập 6đũa lại 49đặt vào 87trong hộp 9bcơm rồi 6đứng dậy, ecũng may bđang không ethích nhìn 2thấy cảnh aThừa Tầm dvà Vũ Tuyết 3dthân mật f3thế.

“Còn 82cậu, Hiền 5Chu?” Hiểu 2aAnh cười dhà hà hỏi.

“A… 60tớ… các 3fcậu đi 44đi, tớ fekhông đi 8đâu, lát 4nữa tớ 29phải đi 2tìm Chính beHạo rồi, d5hà hà.” eHiền Chu 44cười, lắc 5lắc tay. f2 © DiendanLeQuyDon.comThật là… 3nha đầu 0này, có b0người yêu 0rồi thì c4quên cả 5bạn bè.

Hứ! fCái đồ fbháo sắc 8cquên bạn, 78trong lòng 5chỉ nghĩ 8ađến mỗi 7Mẫn Chính dHạo, cũng 8akhông chê dbai gì.

“Này, 18này, cậu bcđi đâu 3đó?” Thấy dtôi từ 1cửa sau 6dlỉnh ra 9dngoài, Thừa bTầm chau 9mày một 2cách chán 4ghét.

“Để bdý nhiều fchuyện làm f1gì thế? 2Đương nhiên 96là đi ăn 9cơm rồi!” 1Tôi chỉ f4chỉ vào dhộp cơm, 54phóng một 56tia nhìn b9thiếu thiện 16cảm vào fcậu ta.

“Ăn 80cơm? Lừa 8tớ à, tớ aethấy cậu 6lại đi a1đến phòng 39bi-​da thì fcó?” Vừa 28nói, cậu bcta càng tức agiận nâng 15cao giọng bhơn.

Á… ectên này dthật sự 4nhìn ra sao? 4Hắn có 8khả năng 60đặc biệt feà?

“Cắt! 7Đừng có cequan tâm e0vớ vẩn! 9fMau đến 4ăn cơm với 3Thành Vũ 1Tuyết của 0cậu đi! 81Còn để b0ý đến ctôi nhiều 1thế à! 52Hay là nói 1chuyện trên 70trời dưới 5đất với 2cục cưng fcủa cậu 1ấy!” Tôi 78như nửa 5cười nửa e9không nói.

“Đồ dfngốc!” 64Tiểu tử bcđó tức 77giận đùng 7đùng nhảy 51nhổm lên bkhỏi bàn, 5fquay người 11đầy ác d7ý đụng 7bvào tôi, dra khỏi f9lớp học.

Cái b7gì thế bnày? Hắn a9ta lại giở 03trò trẻ 4con gì ra 7đây, còn f1biến bản 4bthân thành 1bé trai trong 6vườn trẻ 3ai thấy 10cũng yêu 4à? Hắn 5ta tưởng dtôi sẽ 4etheo hắn bsuốt đời eechắc? Cắt! 61Nói tôi engốc nữa 0chứ, chẳng 42hiểu ai fngốc hơn aeai đây! 7Tôi giả 7flàm mặt dquỷ cực 18kì lớn 50đằng sau c5lưng hắn.

Hàn 8eThừa Tầm! eCậu mới falà kẻ ngốc 60nhất!

3.

“Đa 6Lâm Đa Lâm, 07cậu ta bị d0sao thế?” 54Hiểu Anh 6dnhìn theo bThừa Tầm dđang đi d2ra, khuôn 2mặt buồn 22bực.

“Hứ, 38tớ làm 6sao biết 42tên đó 7bị gì! aHình như 6hắn không 10thích tớ bdđi chơi 0abi-​da… a6thôi đi, 2để ý hắn b8làm chi, ephiền phức b0chết được, 9tên đó c7ngày nào adchả phát 7khùng lên! 5dTớ đâu a7rảnh mà 16quan tâm d9hắn!” 35Tôi nổi 0nóng huơ 0huơ tay, 23tiện nhét 22một miếng bblòng vào fmiệng, thật 8akhông muốn a7để tên 17đó tồn aetại trong 9tim mình f4tí nào, 1haizzz… daLàm sao tôi acó thể 5thích một e4tên con trai f8không tim 2fkhông óc 5lại điên ckhùng cực cđộ như f1thế nhỉ? 94Đúng là 5trời đố 1akị người 4tài mà… cgiống như eDoãn Đa 3fLâm tôi 6cđây là 22đại mỹ 3nữ như b1thế tại aesao lại 57phải chịu 89cực hình 35yêu đơn 0phương hả? 0aHu hu…

“Cậu c6làm gì mà 3nói cay đắng bthế? Nhìn d1điệu bộ 7Thừa Tầm c5nổi giận 65như thế… e9ừ, chẳng 6lẽ… Thừa 7Tầm cậu eta thích 5cậu rồi?” f6Hiểu Anh 1dò hỏi, 0gương mặt f7lộ ra nét 47cười bí 4hiểm vô afcùng kỳ fcquái.

“Ặc…”

Phản 29ứng đầu 31tiên của b0tôi là phun 80hết toàn 6bộ lòng adồi trong d8miệng ra, adính cả blên tường.

“Trời d6ạ, Đa Lâm, fcậu cũng 8amất vệ a3sinh quá 6eđi…” 7Vẻ mặt eHiểu Anh 9giống như 4cđạp phải 92đống phân, 85không không, 0phải nói 2là nhìn fcthấy đống 8bphân mới 0đúng.

“Hầy ehầy, cậu, ecậu nói 98chuyện ngu 6angốc gì b8thế, giữa c8tớ với 9hắn đâu 2dcó phân cbiệt giới 56tính, hắn 33vốn đâu 86coi tớ là 1dcon gái! 7Hắn, hắn celàm sao có 02thể thích 8tớ được? eCậu đừng cbcó hiểu 77lầm! Còn 43nữa, người a0trong tim 9hắn, hừ, d6bên kia kìa!” 25Tôi gắng esức quệt aquệt miệng, 5hơi quạu 13quọ mạnh e9bạo dùng dđũa chỉ dchỉ Thành fVũ Tuyết dở cách 8đó không daxa.

“Cái 2agì? Thành 0Vũ Tuyết? 91Cậu nói 4Thừa Tầm cthích con dnha đầu 74đó hả? c8Ha ha ha ha…” 8eHiểu Anh 68ôm bụng 0cười ngặt 7nghẽo, còn 5bdùng cả d5động tác 3khoa trương 98đập đập 96vào tường 6nữa, này 10này, làm 2fgì thế, 9alời tôi 67nói có gì 9đáng cười 0đâu? Đợi 1lát nữa fcô giáo 9bđến nói bcậu đập cevỡ tường 55xem cậu 6akhóc thế fnào nhé!

“Thôi eađược thôi 6được, enhìn cậu 4cười kìa, 0coi như tớ 88chẳng nói 1agì đi, thật 0là…” 9Tôi quả 49thực không 6muốn nói 10đến chuyện deThừa Tầm 7fthích ai 7nữa, thế 7anày giống e3như tự btôi khoét 4fvết thương 9ccủa mình 6ấy, là 4hiện thực 8dmà tôi vẫn dđang gắng csức hết 0mức để 7trốn tránh.

Haizzzz… bHiện thực 62đúng là 0ctàn khốc, anói mình 81không muốn 2đối diện dbcũng khó… f4Doãn Đa 6Lâm, đó 83chính là 91cuộc đời f7đấy!

……

Nói 8thực, đánh 4cbi-​da cũng ekhông thú 4bvị gì lắm, 65chỉ là dđể giết fathời gi­an 9thôi, có 6fđiều thú 7cvui duy nhất acủa tôi dcũng chỉ 1có giết 40chết thời agi­an thế 1dnày.

Haizzz! faCuộc đời 3cvẫn nhàm dchán và dvô vị thế dsao? Í ? c3Câu này e5sao mà chua b4chát thế? 6cSao tôi có athể như 18biến thành fcbà già thế 14này?

Thôi cđi, đánh 21bi-​da cho dxong! Ừ… edtôi bò lên c9bàn bi-​da, cduốn người 0exuống, nheo 29mắt, liếm 5liếm môi, fmột, hai, 30ba, nhắm 2atrúng! Tới enào!

Bốp…

Lọc cccọc lọc f4cọc…

Bi csố 5 màu 06đỏ như 43mọc thêm 07chân chạy a5lung tung 1ekhông ngừng 78trên bàn.

Chạy dtrái, chạy b8phải, quẹo 3trái, quẹo 9aphải…

Ai fda… không ffđược, deđánh hụt 9rồi, chạy 1dlung tung 8athế mà 0arốt cuộc 73cũng chẳng 0bvào được dlỗ.

“Này 85này, Doãn c9Đa Lâm, 6cậu đánh 35dở quá, cđầu óc dcđang nghĩ 00gì thế fchả?”

“Ồn edchết đi, 53da! Trịnh d2Hiểu Anh! 69Cậu ngậm c1miệng lại, 8đừng làm 2tớ phân atâm!” Tôi 0fnhe nanh giơ bcvuốt gào 35với cô 9bạn, tiếp eđó cúi 2đầu đánh 8tiếp. Chết b9tiệt… b5thật là, dcon nha đầu fnày, còn 40chê ở đây 98không đủ 0ồn hả?

Đáng 70ghét! Tại 5sao đánh ebmấy lần 4vẫn không 07vào, chẳng 4lẽ kỹ 3cthuật chơi 0của mình 4thụt lùi 2aà? Hừ… 8không thể 5chứ, cô 8gái vừa 61đẹp vừa ethông minh 2như mình 9sao có thể 15kém đi được?

“A… 4Chị Đa 61Lâm, hôm 9nay sao rảnh dbrỗi đến dđây chơi ethế, đúng 1dlà lâu quá fdkhông gặp cdrồi!” fBỗng nhiên, 0một giọng 6nói âm âm bkỳ quái aetừ trên bvọng tới.

Cái 93gì? Chị f6Đa Lâm? 8cMình già bdđến thế 4sao? Hay là 6cđàn em của 0dmình?

Tôi 8nghếch mắt c4lên nhìn 9nhìn cái ctên đang 1nói, người 6gầy nhom, 85còn nhuộm 2nguyên cái 0ađầu vàng e1khè, mới dnhìn đã dbiết là e3dạng đào 5choa công fdtử.

Hừ! 2Cái tên dnày từ a1đâu thò 9đầu ra 6thế? Tôi f6chẳng quen 4biết, không acần thiết 5dphải quan etâm chuyện 25ruồi bu 48làm gì.

Đúng! 9dĐúng! Vừa denói, tôi b5ngoảnh đầu 68đi không a6thèm để e5ý hắn nữa.

“An 0Hiền Tuấn! 5dSao chỉ 8dchào hỏi fĐa Lâm thôi bthế, chẳng 3lẽ cậu 25không thấy 4dđại tỉ ata ư?” 9Hiểu Anh 85đứng một f0bên bực 5ftức liếc 64xéo, tôi 6lại chẳng 3để tâm 8tới, tiếp 2tục đánh ebbi-​da.

“Vâng 5cvâng! Chị 95Hiểu Anh, fcũng lâu 9không gặp 1cchị nhỉ. 39 © DiendanLeQuyDon.comĐúng rồi, 2lần trước echẳng phải dđã hứa dsẽ giới 7thiệu em 0với chị 8aĐa Lâm sao? aChị Hiểu bAnh không aquên đấy cchứ?” 54Cái tên 0ruồi muỗi dgọi Hiền 0Tuấn gì cgì ấy sao blải nhải f6mãi thế, 95nếu là 7fđàn em thì fphải hiểu ebiết chút 6chứ, tránh dxa ra, cứ 8đứng đây 6ồn ào phiền 47đến mình, dbà cô ta c9đây tâm 9tình hôm 0nay không fđược tốt 6đâu đấy!

“Thật 9blà…! Chẳng 3lẽ cậu a6không thấy 59hả? Trên 8bmặt Đa 0Lâm của 1mấy chị d6đây rõ 4fràng viết e4là chán b8ghét bực ddọc, bảo dtôi làm d1sao giới 9athiệu được? 4aChị đây 0không thể 6etự chuốc 0phiền phức 6đâu!” 8Hiểu Anh fdngồi trên 4bàn bi-​da 55đánh một 3gậy vào 4bi số 5 5amàu xanh, 63í ? Đây bchẳng phải flà bi tôi 8vừa đánh 3vào sao? fĐáng ghét! 2Sao cô ta bcó thể flấy ra thế 5hả?

“Chị f8Đa Lâm, dhây hây, 5fem và anh 8aThừa Tầm bdgặp nhau 4mấy lần b2rồi, thật 04là ngưỡng a7mộ anh ấy cquá, cái b5đó, em nghe 02nói… chị clà bạn 6gái của 9anh ấy?” 5Con “ruồi” 5này còn dhuých huých 7vào cây 1cgậy tôi 13đang chuẩn 4bị đánh.

“Này, 4ồn chết 77đi được, 7ccó phải 32là bạn 5cgái hắn 0ta không bthì liên 1cquan gì đến 01cậu?” 3Tôi ngẩng f6đầu lên 1bnhìn, đúng 38là làm mình 4abốc hỏa 3thật!

“Hà aehà, em nghĩ 2bchắc có e9lẽ không 9phải mới 5fđúng, nếu 7echị là 3bbạn gái e2của anh b3ấy, thế efchẳng phải 6cem rất tội 3enghiệp sao?”

“Bệnh ddthần kinh!” dcTôi không afnhịn được 3phun ra một 88câu.

“Hà cahà, cám aơn chị dĐa Lâm quá 1khen!” Chết 78tiệt, cái 2thằng này 3chẳng lẽ eebị bệnh 1fthần kinh e8phân liệt a9rồi hay c5sao? Sao cứ c6mặt mày dhớn ha hớn 1ahở cười cmãi thế?!?

“A 1da a! Trời b6ơi là trời! 4aTrịnh Hiểu bAnh, sao cậu 0bcó thể 8quen biết bcái tên enày? Buồn 8nôn chết eđi được!” 3Tôi vừa 9nghi ngờ 8lại vừa 8bực tức flên án, 8sao cậu 6ta có thể 8kết bạn e9với cái 87dạng ghê 75tởm thế ddnày? Líu dríu líu 56ríu, nhiều 4fchuyện như 47chim sẻ eấy.

“Cũng 9akhông quen cthân lắm.” b8Hiểu Anh 8fnhếch nhếch 61môi nói 40với tôi.

“A! 4Xin chào f8tiền bối!” 3dChẳng biết 2thế nào, 17con chim sẻ 27cạnh tôi 0eđột nhiên ekính cẩn banói với abphía trước, 1hơn nữa dcòn quay 51ngoắt 90 beđộ.

Hở? 4Tiền bối?

Tôi 18cũng hiếu 3akỳ nhìn 3về phía 7trước, elà một dtốp con 4trai mặc 7quần loe, 5ađang cầm 9những cây aegậy bi-​da fđi về phía 9dbàn của 21chúng tôi.

Trong 8eđó có một 3tên rất 2chói lóa 4đi đầu, ccmột đầu 0dtóc vàng, cda rất trắng, d8lông mày 93dài mảnh, b7mắt đen 9bnhánh như 05hạt trân 7châu… đôi b3môi mềm 86mại như 9cánh hoa 9hồng, miệng 1acòn nhai 04kẹo bông 6dgòn, quả 4thực là cedạng vừa fcao vừa 81đẹp trai, 96là hình cfmẫu điển dhình, đẹp f2trai thật 0đấy, không 8ngờ trên 33đời này 5ngoài Thừa 93Tầm ra còn 72có một 20anh chàng ađẹp trai 5siêu cấp dthế, trong alòng tôi 0không kiềm 05được hét 1lên.

f6điều… 9nhìn anh d0ta có vẻ dnhư thuộc 2dạng không edễ tiếp 14cận, hơn 5dnữa, còn 99có cảm d9giác của amột loại 0hồ ly nữa cfchứ.

Hu 7hu… bị 17con chim sẻ bnày quấy 4brầy, lại ecòn có thêm 73một đám 1xâm nhập fđịa bàn e4của mình, 30phút chốc 53tôi chẳng facó hứng 6chơi nữa.

“Này, 7bTrịnh Hiểu 8Anh, chúng 6mình đi fvề đi!” fTôi ngoác 1mồm ra gọi eHiểu Anh.

Chẳng 0ngờ Hiểu dAnh không atrả lời, 70đám con f0trai đó 8ađột nhiên 08dừng bước, cbtoàn bộ e7đều dồn 0hết ánh fbmắt về 2phía tôi, aối chao… dcphút chốc d9tôi sởn 53tóc gáy, a0kỳ quặc, a2tôi gọi eto quá chăng? 1Làm gì mà 55đều nhìn f0tôi thế?

Ực 4aực!

Tôi afhơi căng athẳng nuốt 68nước miếng 7xuống.

“Này, 9nha đầu! 53Thấy tiền 74bối mà 6không chào 2hỏi hả?” eTên con trai 20đứng giữa d9cũng đang f8nhai kẹo 5bông, trừng 0cmắt quan 1sát tôi 3một chốc, besau đó nhìn 8dnhìn con d0chim sẻ b3kia, con chim 97sẻ đó cbcũng vội 0dvội vàng 23vàng hành clễ.

Người 5trong phòng 6chơi đều 4nhìn về dphía chúng 5tôi, thật 33là…, có bphải là a2hoạt động ddphi pháp 62gì đâu, 7nhìn cái bgì mà nhìn! 62Có gì hay 83đâu mà cenhìn? Tức d8chết đi 2được!

“Đúng, 90con thỏ 8enhép kia, cakhông nghe 2thấy anh 9fTải Hoán 8muốn cô 7chào hỏi 56hả? Còn ekhông mau 7lễ phép 4đi? Lỗ 85tai điếc brồi à?” 1Một tên 54mặt mày dhung tợn, 0lông mày 81đậm xếch eclên, giống 01y cái điện 8thoại di cđộng chỉ 9tôi hét, 6không phải 0chứ? Hắn 4dkhông gọi actôi là “nha c9đầu chết 2tiệt”, 2cũng không 6mắng tôi d5là “ngu 2angốc”, 9lại dùng btừ dơ bẩn ađể chửi 5con trai ra 7hình dung 2gi­ai nhân adtuyệt sắc 6anhư tôi 8sao?!?

89nhầm không 2đó? Đúng clà quá đáng 4mà! Ai da 7da da da! 4Doãn Đa 1bLâm tôi dtức giận 10quá! Hậu 3quả rất 27nghiêm trọng crồi đây!

Lúc 1này, Hiểu 5Anh đã đến 0bên cạnh 8tôi, cậu ata cố gắng 5lay lay tay dtôi, ý ngầm dbảo tôi fnên mau chào 14hỏi đi. 2e © DiendanLeQuyDon.comMà tên con 8trai đang cnhai kẹo 4bông cũng 6đang nheo 8enheo mắt 7cnhìn tôi.

“Chào 2anh!”

Còn 4quay ngoắt 9590 độ hơn 7con chim sẻ 4kia nữa, 2dtôi chỉ 4là không atình nguyện 80gật gật b2đầu một 39cái, cho cdlà đã chào dhỏi xong 5rồi.

“Này! a7Con thỏ 68nhép kia! fThái độ 0ecủa cô 6là sao đó? a7Dám chào a1hỏi anh 7đây thế b3hả? Muốn 05chết rồi f8phải không?”

Này, ddông chú 59kia, rửa absạch sẽ 3miệng mồm 1đi có được 32không, ông 1fcó biết 4giọng ông 4khó nghe 5lắm không, 01như mỏ 6vịt chết a3ấy, đúng a2là ngu ngốc, 44thật không 36biết ai f5mới là dthỏ nhép 1đây!? Hừ!

“Đa 6Lâm, cậu 06làm gì thế a6hả? Muốn datỏ anh hùng 5giờ này a1cũng có cích gì đâu, 37lỡ bị bđánh thì 7sao? Hả?” d1Hiểu Anh dacăng thẳng 1kéo tay tôi, 06còn không abngừng đưa dmắt ra hiệu, 45sợ gì chứ? 8aTôi không csợ thì fsao cậu faấy lại ccăng thẳng dađến mức 8sắp chết 6thế? Hu… 0cái này 85gọi là 8bhoàng thượng 4bkhông gấp 2mà thái 7giám sợ 74đến chết bđây!

Hừ! 9Không sợ! 0Không sợ! 2Tôi không 48sợ đâu!

“Tên 5bgì thế?” 8Anh đẹp 7atrai nhai 1kẹo hỏi 3tôi.

“À… e7tôi… tôi 3aà…” Tôi 60thuỗn người, 65quay đầu 67trái phải 1bnhìn quanh 9quất tứ 9phía, có fchút không 47chắc chắn 99chỉ vào 8mũi mình.

Cái 2tên vừa 65nãy gào 6thét om xòm 2aấy tôi 5không sợ, 18nhưng cái 6tên có nụ 56cười chứa 5đầy dao 61găm này 3sao đáng 1fsợ thế, 6trời, trời 18ơi… chắc fctôi sẽ d1không có 79gì nguy hiểm 15đến tính fmạng đó bechứ?

“Đúng, 3chính là 00cô.” Anh 02ta cười 9nham hiểm.

“Doãn… cDoãn Đa 1Lâm…” 10Tôi hơi cdo dự trả 6flời, ôi 6mẹ ơi … 42nhưng sao dcái tên 6này dọa 13người ta 6dghê thế!

“Ô, b0Doãn Đa 0Lâm? Hình 2như nghe 8ở đâu 8erồi, ừ… 9tên nghe 9equen lắm, 3để tôi 8cnhớ lại c8để tôi adnhớ lại 60xem… A, 88đúng rồi… fHàn Thừa 56Tầm, có 5quen không? 2fAnh ta là 2gì của f1cô?” Anh ata sờ sờ ecằm nhìn 0ftôi dò xét.

“Thừa 8Tầm? Anh bquen Thừa 58Tầm?” 9Tôi càng 2athêm kinh 2ngạc há 41hốc miệng, bkhông phải 8chứ? Thừa aTầm lại fquen biết b4con người bđáng sợ 7này sao?

“Đương 25nhiên… 8đã quen bfbiết nhau 76rồi.”

“……” 18Ôi, Thừa cTầm, có 6fphải cậu 1enợ tiền 4tên này efkhông, hắn bcđòi nợ dmình phải 30không? Ôi, 4bchắc chắn 8cậu đã 11nhắc tên 4mình với 17người ta 03rồi, bảo dbđi đòi 5amình rồi! daCó nhầm dkhông đó? e9Cậu nợ fngười ta 0dbao nhiêu abtiền, trả bcho người 33ta không 4dtốt hay 6sao, làm fgì mà phải e1liên lụy 7dđến kẻ btội nghiệp 95này chứ?!

“Được 9arồi, không 4có chuyện bgì đâu, acô gái xinh 42đẹp, các 9bạn đi a7đi.”

“Cái begì! Tải dHoán, anh 7bđể bọn f5nó đi à? d7Đơn giản fcthế thôi 0hả?” Cái c7điện thoại 9di động 6chết tiệt, 9dồn ào cái 33đít gì 7thế hả! dAnh có ý 5kiến gì f9chứ?!?

“Bye bbye, thiên 7sứ đáng d1yêu của 9tôi!” Tên 9ekia không 2thèm để cfý đến dengoác miệng 27hét lớn, 2vẫy vẫy ctay với 3tôi, sau 3đó quay 23người đi dcầm theo 66gậy đánh 8bi-​da.

“Chết 9tiệt, con 64thỏ nhép eakia, hôm fnay coi như 97tha cho cô 2ađấy! Lần 8sau mà để b0anh đây 6thấy thì 6sẽ cho cô bbiết mùi!” 4eĐiện thoại 35di động d3nhăm nhe 17hăm dọa etôi, hu hu… etên này a0bị bệnh 4thần kinh d7phân liệt 3à?

“Này, 6này! Kim 63Thành Uyển, dcậu đang 1dlàm gì thế? 00Mọi người fđang đợi 6kìa, mau 0đến đây cđi!” Mở dmiệng ra anói câu ađó là một 9tên con trai f2tướng mạo 9nho nhã, b8ôi chao, 2vẻ ngoài becủa đám dcon trai này 8có thể 6lấy được 3huy chương 8vàng đây.

Nhìn 7đám con 8trai đang 99dần dần 5đi xa, bắt bbđầu chơi 2bi-​da ở 1bên kia, 9hu… đám ecnày đúng 5là đáng 03sợ thật, 8dtóc không bnhuộm vàng ethì nhuộm 3xanh, có 7phải là a1học sinh 1trường 1amình thật 2không? Giống 47như một 0bầy yêu 83quái thì 1eđúng hơn…

Bước 9ra khỏi bphòng chơi, c0tim tôi mới 4bắt đầu c1đập bình 4thường d7trở lại.

“Đa 2fLâm, hôm b1nay hình dfnhư cậu 6dkhiến đại 9ca tức giận crồi.” bHiểu Anh afnhìn tôi 1evừa thông 5cảm vừa 3chỉ trích.

“A! beCái gì? a3Bọn họ blà ai thế? 0Cái gì mà a9đại ca, f3nhưng hình 1như mặt arất quen, 4có phải c4tớ đã dgặp họ eở đâu drồi không?” 53Tôi hồi 59tưởng lại, fhình như 2đã gặp 11đám này cở đâu arồi, nhưng 3nghĩ không 0ra.

“Đó 31là Khương fTải Hoán 4tiền bối, b5Khương Tải 49Hoán!” dHiểu Anh agiương mắt 5lên nhìn, dvẻ như 6không thể d5tin được 72trí nhớ 2bcủa tôi.

“Khương 7Tải Hoán? 4Khương Tải 7aHoán nào? 19Ai vậy?” afTôi trợn dtròn mắt 2bhỏi, xem 41ra tên nghe bfrất quen, dhình như 1fnghe ở đâu ccđó rồi, 9nhưng không 0nghĩ ra nổi f3đã nghe 93ở đâu.

“Chính 7là người cnhai kẹo cbông, nhuộm 2tóc vàng, blỗ tai đeo 7fmấy cái 1dkhuyên đấy!”

“Sao? 5Học sinh 9trường 53mình hả?”

“Ừ, 6đúng thế! 0Năm 3 vừa 0tốt nghiệp 4brồi, hồi 9trước gặp 9rồi mà.”

“Ôi, 4eđều tốt 0nghiệp rồi 95hả, nếu 4thế thì 3không tính a7là học d3sinh trường 4mình nữa, 2sợ cái 28gì chứ?” 9Phù… tôi fbnhư cất 0dđược tảng 5đá nặng 51trong tim f1ra, nói sớm 9đi, tôi 12còn lo bọn 3ahọ sẽ bđến tìm, 1gây phiền 3phức cho 4ctôi nữa 7fchứ!

“Nhưng anghe nói 2Tải Hoán btiền bối bđã làm 3cthủ tục 1dnhập học flại rồi, f8bắt đầu 6học lại 0cnăm 3 để achuẩn bị 4fthi tốt bbnghiệp, 9vì năm ngoái c9đúng lúc cthi thì anh aấy bệnh, 4nên chỉ 98có thể 3ethi lại 8lần nữa.”

“Thế 7bcũng có d8nghĩa là… cbọn mình 08và anh ta… 1sắp…” efTôi ngập dngừng nói, 89vì cái lưỡi 39cứ cứng 85đơ.

“Đúng, 75sắp cùng 70học một 5trường, f0chính là bcái gọi 14là cúi đầu bkhông thấy 9ngẩng đầu fthấy.”

Trời 7ạ! Không d1thể! Chiều 0ahôm nay tôi 5akhông dám e0tin lại fcó chuyện 4ethế này, d1khiến tôi f3đụng phải 1việc như 7fthế, cái 0tên Khương 4Tải Hoán e2gì đó, 1rõ ràng 2không phải d5là đèn 2tiết kiệm ddầu rồi.

Không 78chào hỏi etiền bối 88là tử tội 3csao? Không fđến nỗi 25bị giết cbằng chín 5cách chứ, 2làm gì mà 1phải lo csợ thót 8tim thế? dKhông chừng 3cđến lúc bdđó chết 37cũng không 99thừa nhận dalà xong! 7Đúng, giải 69pháp tuyệt 2vời thông cminh! Vỗ ctay vỗ tay!

Clap aclap clap 62----- Clap 1clap clap 2a------


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42189 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 02: TỚ CÓ fTHỂ YÊU 81ANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ c4học ra khỏi dcổng, tôi c1đã thấy 9Thừa Tầm 47dẫn đầu a4một tốp aenam sinh năm 0ethứ 3 tụ 0btập trước d1cổng trường, 7hông biết 4dđang làm 5dì, các bạn 7cọc lập 7ức bị 0cọa đến 0fhông dám ahở mạnh, 7ất cả 39đều rất 81hận trọng aước ra 9hỏi cổng ecrường, 07hỉ có tôi daéo tay Hiền 39hu hăm hở e6đi ra (tôi 14à Hiểu 5Anh không 6ọc cùng 9ớp, bạn faấy và Thừa 33ầm cùng 7fột lớp).

Tiếp 1đó, bạn c6hân nhất 6eủa Thừa c6ầm là Chính 1ạo nhìn 1hấy chúng e6ôi, ngoác 63iệng gọi bao:

“A! 09ày này này! 1ghỉ học 7fồi các 9aậu tính 92àm gì?”

“Về ahà.” Cái 1ên này đầu 96óc bị đổ abnước vào 0frồi hay 6sao vậy? fNghỉ học b0không về f5nhà chứ 7bcòn đi đâu 4được? 5Thật là… 8Hiền Chu d9sao lại bthích tên angốc này 6bchứ?

“Về 2nhà? Không fphải chứ, dfchẳng có 3dý nghĩa 5gì vậy. 1 © DiendanLeQuyDon.comHiền Chu ebạn cũng 6muốn về 1nhà à?”

Nhìn 3đi nhìn 1đi, tôi dbiết ngay emà! Tên 87Chính Hạo 94này hỏi 2bHiền Chu fthế mới aeđúng là b8mục đích 23chính, ai c7khiến hắn 43thích Hiền 63Chu dễ thương 06của bọn 9tôi làm 8bchi, hơn 7nữa gần b4đây còn 7btriển khai d3kế hoạch 3tấn công c4ác liệt, faHiền Chu 5ecủa bọn 1atôi sức 9đề kháng dlại rất bayếu, cuối 80cùng đã 8bại dưới cgấu váy 5ethạch lựu bcủa Mẫn c7Chính Hạo d9thái tử c“thân kinh 5abách chiến” 75(kinh qua ftrăm trận 0chiến – f6người dịch) erồi (ấy… 59so sánh kiểu 5fnày có phải 6không thích 6hợp lắm cekhông?).

“Vậy e9Chính Hạo, dbạn đi fđâu?” 2Hiền Chu 0ngượng 1ngùng hỏi.

“Hì 77hì… đương 6nhiên là cdvợ yêu dcủa tớ 2đi đâu 1thì tớ 9eđi đó rồi.”

“Ặc… 4buồn nôn ddquá đi! 12Tớ quả 48thực không 7nghe nổi e3nữa rồi! bNăn nỉ 39mấy người e3làm ơn đừng athế nữa b5có được dkhông? Da 9gà da vịt 65tớ nổi dhết lên 08rồi nè!” dTôi cúi c4đầu bắt 3đầu nôn a4ọe ra dữ bddội.

Hai ccái tên d5này lần 5nào gặp d6nhau cũng 3ediễn trò 9ghê chết 82đi được! 9bThật khiến 8engười ta etự sát 8chết từ 8từ đấy! 9eHay là mau e1chia tay cho 7xong đi, 7fkhông thì 29mình chẳng 2biết một 5ngày phải 0chết bao ccnhiêu lần 5nữa đây! 9Hu…

“Này, 6Doãn Đa 7Lâm cậu 93bị sao thế bhả, làm 1gì lít chít adlải nhải 4mãi thế, 4ccó phải 8là cãi nhau 95với Thừa c3Tầm không? dHai người 6lại cãi 5nhau à?”

Thừa a4Tầm đang 6đứng một efbên, nhưng 1atôi vẫn 2không dám fnhìn cậu 2ấy, sắc 97mặt cậu 6bta thế nào 3tôi hoàn 2toàn không fbiết.

Tôi 3lập tức c9giả như 31chẳng có 3chuyện gì, bưỡn thẳng alưng lên, eephủi phủi acvết dơ 7trên gấu b2váy, đằng 0hắng giọng, 2từ từ 90nói: “Hèm ahèm, vậy 34gi­ao Hiền 78Chu cho cậu 3fchăm sóc 1đó, tớ 1không khỏe 07lắm, phải 74về nhà 41trước đây!”

“Ây dda, sao cãi fnhau mãi 13thế, hai bngười không 53mệt à? ccTớ đủ damệt rồi 56đây này! 5Cho dù muốn 7chứng minh 5quan hệ 9ctốt cũng bfkhông cần 5thế chứ, 6ađúng là 6đầu óc 8dbị thương 7hết rồi!”

Nói fxong câu cnày, tên 3hư đốn b0Chính Hạo 9kéo tay Thừa a7Tầm đặt 8lên vai tôi.

“Điên chả?” Toàn 7thân tôi cnhư bị 3điện giật, fnhanh như 0cắt nhảy btránh sang 6một bên.

“Ha 3fha! Thật 6vừa khéo! 6Thừa Tầm fhôm nay cũng enói cậu dta không fkhỏe, không eđi với 0bọn mình 32được, 56hai người b8cùng nhau evề nhà e7đi! Hì hì! 2eHiền Chu, eachúng mình 7cđi hát karaoke 60đi!” Không 9đợi tôi anói gì, 5Chính Hạo 35liền đẩy 1tôi đến 5bên Thừa 23Tầm, còn 4vội vã 70kéo tay Hiền cdChu đang 34đứng cạnh 7tôi.

Trời… aflàm cái ctrò gì thế 1này!

“Ừm… 53Được đấy!” 5Hiền Chu 6híp mắt 31cười trả dlời.

“Thế… 6Thừa Tầm, cĐa Lâm, cfbọn mình 9fđi đây, 93bye bye nhé!”

Chính 15Hạo vừa c2đi vừa angoái đầu 16lại giơ 8ftay lên làm 2động tác 17“cố lên” 0với Thừa 62Tầm nữa, ecắt! Có 7bnhầm không feđó? Tên 13này đầu 6óc tống 59đầy thứ 9fgì không dbiết nữa, 7làm gì mà 5thích đẩy ctôi đến d1bên Thừa 68Tầm thế, 3echẳng lẽ 68cậu ta cho 07rằng tôi 2và Thừa 6Tầm đúng 50là một 2acặp sao? 97Người gì 6thế này!

……

Đường a0đi đông 0đúc chật achội khiến 74tôi đành f9phải nép 4sát vào 4dThừa Tầm, 1nhưng cậu 6eta vẫn không 1mở miệng 1nói gì, 56khiến tôi 6cthấy lạnh ealẽo quá, 6ôi trời dfơi, ngột cngạt chết bđi thôi!

“Hàn 58Thừa Tầm, 8cậu có dthể đừng 9cnhỏ mọn 57thế được 8ekhông?” dCuối cùng 5tôi nhịn 5không nổi 2akhông khí 37căng thẳng 09này nữa, d5hét lớn ealên.

Hàn b4Thừa Tầm 9mặt vẫn cekhông tỏ 7ara biểu f8hiện gì, blúc này 3fmới liếc 10xéo về dphía tôi.

“Cậu 98đang giận 8bà?” Tôi 5bdò hỏi.

“Không.”

Ôi! bbTrời ạ… 1Cậu ta muốn 6biến tôi cbthành cây b4kem chắc? 8dNói chuyện 21không ấm 97áp được 3chút nào fsao? Thế 60còn nói 46là không 43giận? Quỷ ffmới tin b4cậu!

“Tớ 44không phải c2đến phòng dchơi bi-​da 9đâu, làm cgì mà phải ethế, cậu 8cũng hay 7đi mà!”

“……” a0Thừa Tầm bvẫn không cfbiến sắc.

“Này 6cnày, hì efhì hì hì… 4acậu có 19biết hôm 3nay tớ ở 8đó đụng aphải ai fkhông? Hà 91hà… có bmuốn biết ekhông nào?” 5Tôi cố 1ý khơi gợi 8csự tò mò 5ecủa hắn.

“Làm acsao tớ biết 9cậu gặp cai?”

“Này… 11thật đúng 4là… cậu 9lạnh nhạt athế thì bbảo tớ bfnói chuyện 2với cậu 3sao được?” 5Gì chứ, 8người ta 57còn muốn edhỏi sao 6cậu lại 0quen biết 5Khương Tải 95Hoán tiền 2bối mà, 93nhân vật 3ftrong truyền 7thuyết ai e2cũng biết ddnhư thế 78lại không 55thèm nói 6mình nghe!

“Doãn 3Đa Lâm, a0cậu nói 53xem cậu 8fcó thể 41học dịu 14dàng tí ecđược không? eCả ngày 1cứ léo 10nhéo mãi, 1điệu bộ 64cậu thế 84này thì 9alàm gì có 7thằng con 92trai nào ddám thích 4cậu chứ!” 6Thừa Tầm 64ở bên cạnh e2bực tức 58lên án, 3còn quẳng fcho tôi một 39cái nhìn 2đầy tròng 3ftrắng!

Trời… 1tôi mới 5nói có một bcâu, cậu 5ta lại ném bcho tôi nguyên ecmột sọt! 0Thật là…! dCậu ta làm 6fgì mà để 8ý đến 4chuyện tôi 77có bạn etrai hay không 8echứ, tôi b2có làm ni fcô thì cũng blà tự do dcủa tôi 64mà! Tôi bdvui là tốt 2brồi!

“Hứ! 8Không ai 0bthích thì 96không ai c7thích, tớ 1đâu có 1cần! Ghét 2anhất là 16bọn con d0trai hư hỏng acác cậu ecứ tự 56nghĩ là emình hay 10ấy, mau c6về mà làm e8nũng với 3Vũ Tuyết 24của cậu e6đi!” Tôi 77hỉnh hỉnh c9mũi bắt 72đầu châm 8chọc cạnh dkhóe, ai 37bảo cậu 2eta cứ khoét avết thương clòng của 6tôi mãi 9làm chi.

“Cậu 5nói cái 7gì?” Thừa 4Tầm lạnh 1lẽo dội 4dra một câu, 8fgiọng điệu 46như báo 47trước cậu 92ta sắp sửa 8dnổi giận.

“Sao, ctớ nói 30không đúng aeà?”

“Nói 8lại xem!” 7Tệ thật, 6ehình như 7cậu ta nổi agiận thật 2brồi.

“… f2À… thôi… 6fthôi đi cthôi đi, 9coi như tớ 49chưa nói bgì, người bta chỉ nói 62đùa với 8acậu thôi 94mà, thật blà… giận 55cái gì chứ? 04Chẳng có 68khiếu hài 84hước gì 0dcả, tên enày…” 95Tôi mất abình tĩnh e4trừng mắt 9nhìn cậu cta, sau đó 9hùng hổ 93tiến về 25phía trước.

“Này! ffDoãn Đa edLâm! Đứng d8lại!” 2fĐột nhiên 9cậu ta gọi f7lớn.

“Làm d1gì?” Đúng! cĐúng! Mình 7nhất định a9phải giả 5anhư đang d0lơ đãng 7cmới được, ađể tên ekia cảm 0thấy mình 1ehoàn toàn d8không để 52ý đến 18hắn, đúng 10thế! Đúng 0thế! Chính 22là phải cvậy đấy!

“…… dTớ muốn 7hỏi cậu 7chuyện này.” 9Thừa Tầm 14nhìn tôi b6chằm chằm, cdtrong giọng 4nói có sự 4trịnh trọng 0hiếm thấy.

“Được… bdđược mà…”

Thình 2thịch thình 9thịch thình c2thịch thình b8thịch!

Tim 6etôi không c8kiềm chế dcnổi đập 2điên cuồng a0không ngừng.

cbchứ, sao 94thế này, f8cậu ấy 6muốn nói 8gì với 6dmình, chắc bkhông thể dalà… chắc 6akhông thể 9flà tỏ tình 2chứ, ghét 0aquá! Người bta chưa kịp achuẩn bị 7tâm lý gì 95hết mà!

Đợi 90một chút cnào, Thừa 2Tầm, tớ 15vẫn chưa 23nghĩ ra mà! 78Thật là…! 7Trời ơi, 7chuyện này 2phải làm 2csao mới 2được chứ? a3Bình tĩnh, c0bình tĩnh! 24Doãn Đa cLâm, mày 61nhất định bphải bình 1tĩnh mới bxong! Tôi 2vô cùng f9căng thẳng 7côm lấy b5mặt mình.

“Cậu 4thấy… edtớ kết ethân với dVũ Tuyết 9thì thế fnào?”

“Cái… bcái gì, 4cậu nói ag… Ôi trời! 96Ôi ôi…” 67Tôi sửng 2sốt dừng 43bước, thật bkhông tin 3bnổi nữa, 54đến mức d1cổ họng 1ctôi như 2bị bị 4câu nói d0đó làm f0cho phát 7nghẹn lại, 9avừa nãy 2tôi còn ednhư một 2con ngốc 8đang ở 8ftrên mây c1ấy, giờ 75tình trạng 3bnày giống 6eđang ngồi abtrên mây a2mà bị máy 1bay đâm 2cho rơi nhào dfxuống đất fvậy .

Hắn… 0chắn dám 85hỏi tôi a7chuyện này 9sao? Quả 82thực tôi 7không dám dtin mình 0vừa nghe 0thấy những f9gì nữa.

“Tớ bcnói là, 6tớ định f8chính thức 3ngỏ lời 10với Vũ aTuyết, cậu cthấy tớ 9dcó nên làm fthế không?” 91Thừa Tầm 6dnhư chẳng 42để ý gì f1nhìn tôi, 8fsắc mặt 32không biểu 49lộ gì lại 3hỏi lại flần nữa.

“Hầy b1hầy! A… dhỏi tớ c7làm gì, 8atớ… tớ 5blà gì của 35cậu hả, fthích cô ceta thì đi d4mà nói ấy, 0tớ… tớ adchúc các bcậu thuận blợi nhé!” 8Tôi vỗ 9lên đầu bđang trống 3frỗng nói dthế, không 3cthể để 5Thừa Tầm 9nhận ra, 47tuyệt đối 57không thể, fkhông được fbkhóc, Doãn 3Đa Lâm!

“Thật ckhông? Cậu 79nghĩ như cvậy thật dbchứ?” 8Thừa Tầm 1bnhư không 9tin câu trả 9lời của 9tôi, bức 02tôi phải 9nói tiếp.

“Tớ anghĩ vậy 9thật đấy, 8dthật rất 7dhi vọng 1hai người b3kết thân 3với nhau! 5eHơn nữa f9tớ còn 0chúc hai 4người có 3thể bách 1niên gi­ai 28lão ! Đông 6econ đông 16cháu nữa! c5Như thế 63được chưa chả?” Tôi fbném lại 6cho cậu 5ta một cái a7nhìn, bực 8dọc trả d3lời, tôi 3elà một 4cô gái không 1phong độ dđấy, nên 1ađừng có 84làm tôi 87điên lên 94nữa, Hàn b6Thừa Tầm, 6cậu muốn etôi phải b8dằn vặt ađau khổ 45đến mức dđộ nào a2mới được 6đây? Cậu fequá đáng 1lắm!!!

“Thế 2tớ và bạn 97ấy kết 4thân thật?”

“À! bKết thân cđi kết d7thân đi! 3Sao cậu 64càm ràm 3mãi thế, 1có phải 2người điếc 5đâu, muốn 9tớ phải a4nói bao nhiêu 80lần mới a0nghe rõ đây? dTớ thành 6tâm mong 6hai người bckết thân!” 90Tôi cười 8ngoài mặt dfmà lòng 70đau khổ bgào lên, 4bcó điều d6chỉ cần 5fcó người 2btinh mắt 2thì vừa eenhìn sẽ 9nhận ra d0ngay đây bkhông phải alà nụ cười ebcó thiện d6ý từ tận cdđáy lòng.

“Vậy… 3tớ biết 71rồi, cám fơn cậu!” 2Thừa Tầm eblạnh lùng 6nói, làm 47gì mà phải 78nói cám 3ơn tôi, 3nếu cậu aata không c5nói thì 0dtôi còn 3acảm thấy c8dễ chịu 02chút chút.

Trong c0lòng trống 1rỗng quá… f0Khó chịu 5quá, giống b7như nỗi 0đau có một 4thứ gì a7đó bị ckhoét đi 74mất vậy… cHu! Tôi ngẩng ađầu lên 49thở ra một fhơi dài.

“Đối b1xử tốt 8với Vũ c1Tuyết nhé.” 27Dường như ecâu nói c9đó phát 33ra từ họng 8từ mắt 4tôi vậy, clúc này, 1tôi chỉ 1có thể 58mạnh mẽ aekhông thể drơi nước 30mắt, nhưng fbHàn Thừa 0Tầm ngu 3ngốc đó, dtại sao e1lại phải 0ahỏi tôi, ftại sao 8chỉ dằn 48vặt tôi 8chứ?

“Tớ…”

“Được edrồi, bọn 6fmình… bọn f2mình về 60nhanh đi!” 0Thấy Thừa 8eTầm như fmuốn nói 93thêm điều 5gì nữa, 81tôi vội 7fvã cắt 84ngang lời ecậu ta, 4sợ rằng fcâu nói 8tiếp sau 5của cậu 79ấy càng 7flàm tôi 4đau buồn 22hơn thôi.

……

Tiếp 5đó, mãi 6fcho đến flúc tôi 0bvào nhà, 8chúng tôi 30chẳng ai 38nói thêm 5lời nào bnữa, không 7khí nặng 5enề ngượng 1ngập.

Sau ekhi về nhà 4rồi, việc 58làm đầu 7tiên của c6tôi là rút 7dây điện b0thoại ra, btắt di động, etrốn trong 83chăn để dkhông ai 1làm phiền 4rồi thoải 8mái khóc 5một trận 06đã đời.

Đồ dngốc! Đồ 28ngốc! Đồ 3fngốc! Hàn c8Thừa Tầm 57cậu là 5thằng ngốc b8đáng chết! 72Tớ hận dcậu! Tớ 0ghét cậu! eĐi chết 8đi! Tốt 76nhất là 8cậu đi fcchết đi!

Huhuhuhu… dTại sao blại thế cnày? Sự 8việc sao 8lại thế e8này? Huhuhuhu… e5Hàn Thừa 7Tầm, tớ 61sẽ không 0quan tâm f1đến cậu 3nữa đâu! 3bCậu cứ aviệc mãi f8mãi ở bên 50Vũ Tuyết 9của cậu 8đi! Tớ 0dphải tuyệt 0gi­ao với 8acậu! Tuyệt b3gi­ao!

Huhuhuhu… d1huhuhu…

--- 2Thừa Tầm f2---

“Binh!”

Cửa abnhà bị bThừa Tầm 1eđạp mạnh 7ra, cậu emệt mỏi 38dựa lưng 63vào cửa, 3cchau mày b2thở ra một 83hơi thật 90dài.

Hừ… 65cậu quả 5ethật không fdám tin, bnha đầu dDoãn Đa 57Lâm đó 5flại sảng dkhoái chấp 8nhận chuyện 5cậu và eVũ Tuyết 6qua lại cvới nhau… 9Tại sao 4cô ấy lạnh 79nhạt thế c3chứ? Thậm 2chí còn c3không hỏi 32cậu nguyên 2nhân do đâu? 7dThậm chí fkhông giữ 1cậu lại? 3Chẳng lẽ e7cô ấy không 42hề cảm 6cnhận được bagì ư? Chẳng 04lẽ đối 76với tất f3cả những 44chuyện của 4acậu, cô cđều thờ dơ sao? Hoặc c7là… hoặc 7dlà những dgì cậu 33biểu hiện 4vẫn chưa 69đủ rõ 0ràng? Sao adlại thế anày, tại 0sao lại dbthành ra 4thế này?

Ngoài adĐa Lâm ra, 2bây giờ cngoài Đa 9Lâm ra, cậu d0còn có tinh 8cthần làm 4bgì được 47nữa?

Nhưng 0dmà… nhưng 71mà ngay cả 56Đa Lâm cũng advứt bỏ 10mình rồi… 21Cậu cảm bthấy bây d6giờ mình 15chẳng còn 6bgì cả… cquả thực 0không còn cgì nữa 6erồi…

Hu… 1cthôi xong!

Thừa 0Tầm nặng c4nề cúi 3fthấp đầu, 4co chặt cnắm tay.

Doãn 82Đa Lâm… 59cô ấy không 57thể thích 5cậu… cô dấy, nhất 5bđịnh là fctừ trước etới nay cchưa hề dđể ý đến bfcậu… chỉ 87có mình 93cậu cứ 5bnhư một athằng ngốc 5mà thôi…

Nghĩ ecđến đây, bThừa Tầm 0fthấy đầu dóc mình 27đau nhức e2vô cùng. f © DiendanLeQuyDon.comCậu mệt 9mỏi cởi 1giày, vừa 0bước vào 8phòng khách 1đã đụng 4engay bố 3cậu lúc dđó cũng 2fvừa bước 0ra.

Cha 93con nhìn dnhau, sắc a8mặt nặng enề.

“Bố, 66con về rồi.” 6fThừa Tầm 35cúi đầu, cvội vã f7gọi một dtiếng rồi echuẩn bị 3lỉnh vào 5ephòng ngủ.

“Đứng flại.” fBố của 0Thừa Tầm, 87Hàn Hạo 7Thành gọi 6sau lưng 7fcậu. “Làm ddgì mà gấp 88về phòng 6thế, mày 43lại làm 78chuyện gì 8xấu ở 4engoài rồi 4phải không?”

“Không.” bThừa Tầm 0nhạt nhẽo e3trả lời 44một câu, 42nhấc chân 65lên đi về 4phía trước.

“Không 41à? Thế 86thằng nhóc 87con này sao ebmặt mũi 7cmày lại anhư cá chết 4thế kia? 6Có phải blà lại 9fđánh nhau 57rồi bị 4thầy cô 6abảo gọi 2dngười nhà 30lên gặp 3nên mới dbthất thểu b4thế chứ 7gì?” Trong adlời nói 8aHàn Hạo 9Thành đầy 9sự nghi 36ngờ và 6không tin 6tưởng.

Thừa dTầm dừng 98bước, nắm dđấm càng 2co chặt ahơn, ngày 15hôm nay tâm 1ftình cậu 0đã đủ 33tệ hại 55lắm rồi, e0không ngờ fvừa về 6eđến nhà elại bị eabố cậu flên lớp bthế này, 7btuy quan hệ 6bgiữa cậu 52và bố mẹ 0vẫn rất 97khách khách 7khí khí f2lạnh nhạt 13nhạt nhẽo, 3nhưng tự 0bnhiên lại cbị ngờ dvực vậy, dnộ khí 4của cậu 42chẳng hiểu 39sao bốc 5lên bừng 53bừng trong 13đầu.

“Hừ 47hừ… bố, dbbố nghĩ edcon hư hỏng 0đến độ 9ađó sao? 87Bố để 4trái tim cetrong bụng ealà được f6rồi, cho 02dù con có 2giết người, 2dcũng sẽ 51không báo 84cáo với 4cảnh sát 8tên của 44bố đâu!” cThừa Tầm 5quay đầu 17lại, giọng a3điệu sắc 1cứng nói 8với Hàn dHạo Thành.

“Thằng 3aoắt con 98hư đốn, fmày đang dbnói với 07ai đó hả?” 7Lửa giật 34ngùn ngụt, 8Hàn Hạo ffThành lao 0về phía dtrước đưa 3ecao tay phải 8lên muốn b9đánh Thừa 2dTầm.

“Đánh eđi… Ông 5chỉ có 26đánh là 84giỏi! Nếu 9không, tôi 2không phải 0là con của…” 2Thừa Tầm akhông chịu 8thua nhổ 2ra một câu.

Chát…!!!

Không 6đợi cậu 2dnói hết, 1một tát ctai chớp e3nhoáng, khóe 1miệng Thừa 85Tầm chảy 64ra một dòng cemáu tươi. a © DiendanLeQuyDon.comHàn Hạo 9Thành cũng 9giật mình, eông cũng 4không ngờ 1mình lại 90ra tay mạnh d0đến thế, 2fđánh Thừa 35Tầm đến 77chảy cả bmáu miệng.

Thừa b7Tầm cúi 8ađầu, má e4trái đau 08nhức đỏ a2như phải 0bỏng.

“A… 0eông ơi, 23Thừa Tầm… e0hai người 3làm sao thế 75hả? Có 76chuyện gì 3xảy ra? 4Trời… d9chảy máu e4rồi, Thừa 6Tầm, con 57đừng thế 7được không?” a1Lúc này, 4mẹ của 8Thừa Tầm f– Gi­ang 0Mỹ Trân 8– nghe được c1tiếng động 6trong phòng 1khách, cuống aquýt chạy 8ra.

6hơi căng dthẳng tiến 12lại gần eThừa Tầm, f4nhưng lại 8abị Thừa a2Tầm lạnh edlùng gạt 02ra: “Đừng etới gần 8ctôi!”

“Thừa d4Tầm…” eGi­ang Mỹ e0Trân sắc 7mặt khó achịu gọi.

“Mày… 02thằng nhóc bnày dám 98nói chuyện 9fvới mẹ emày thế bhả!” Hàn aHạo Thành d9tức giận 2dquát.

“… 07Đủ rồi, 55thật sự bđã quá 9bđủ rồi.” dThừa Tầm 53nghiến răng 67nghiến lợi, 7dlạnh lẽo f1quẳng lại cmột câu e7sau chót, fquay ngoắt 4người tiến 61vào phòng emình.

“Mày… dbthật càng cbngày càng bachẳng ra 3cái giống 5dgì! Thằng foắt con ehư hỏng, 1có chuyện 4fgì mày cũng edđừng thò 0fmặt ra! 8Tốt lắm, 4tốt lắm! aSau này mày 8ckhông cần bvề cái bnhà này 7nữa!” 7Ngoài cửa, 4Hàn Hạo 0bThành kéo adài giọng 49quát lên eầm ầm.

Thừa 5Tầm chau bchau mày, enhào đến c2vùi đầu 3avào chiếc 84giường 5amềm mại.

Hừ… ađây chính 0flà nhà của 65cậu sao? cĐây chính 2là những 0cngười gọi 4clà “bố” 4và “mẹ” 33của cậu d0à? Tại e1sao lại cbthấy đau 8khổ thế 5này?

Cậu… 02rốt cuộc cdcó được 71một ngôi 66nhà đúng 0enghĩa hay ekhông?

Cổ 0họng Thừa 06Tầm nghẹn 8lại, cậu 2đưa tay 3ra, chầm 46chậm bịt ddchặt hai fmắt, thở 87ra một hơi 6thật dài:

“Đa 4Lâm…”

2.

“Quý b6khách đi aạ!” Chị 86nhân viên bbán hàng 6trong siêu 58thị nhiệt btình nói.

Hàn a8Thừa Tầm, 5tất cả dđều là 8bdo cậu làm cra, Vũ Tuyết 0Vũ Tuyết, d6cậu chỉ 8biết có f3mỗi mình 16con bé Vũ 28Tuyết, phí 09công tớ 9bao nhiêu bnăm nay thầm 43thương trộm b7nhớ cậu, 7đáng ghét! 31Quá đáng 3quá mà! 6Vì cậu c8mà tớ khóc 9dđến hai aamắt đỏ 0quạch như 0fhồ đào e0đây, nếu fnhư có thể, 9tớ thật 1emuốn trước 1kia chưa a3hề quen fbbiết cậu! 2Tớ thật emuốn từ btrước tới 1nay chưa chề thích 53cậu!

Hừ 37hừ hừ 76hừ!

Trên 2ađường ctôi nghiến brăng nghiến 0lợi nghĩ, fcàng nghĩ 1acàng tức 7giận, càng d6nghĩ càng b8khó chịu.

Đúng athế, khi c8con trai thất etình thì 4cái họ ccần là 4thời gi­an d6và một 15người con 19gái khác, 0nhưng điều f5con gái chúng 62tôi cần 9cchính là 2khóc một 98trận xong 0thì về cnhà uống f8rượu, nên 3tôi đã 11mua một dtúi đầy 50bia, để 2chúc mừng 46cho sự thất 3tình ngày e5hôm nay…

Đúng, 3tối nay 8uống rượu cxong phải 3chấn chỉnh 7lại, coi dnhư chẳng acó chuyện 2gì xảy 6ra, tốt 8dnhất là e3quên sạch 38sẽ tên 96kia! Đúng 48! Đúng!

Chính e7thế! Chính 58thế!

Doãn 89Đa Lâm, 3quên cái dtên hư đốn 78Thừa Tầm 14đó đi! 5Đừng nhớ 3cđến hắn 7ta nữa, 89đừng gặp fhắn ta nữa, 2đừng hy a3vọng gì 61ở hắn e2ta nữa!

Đúng 46thế, quên 97hết tất 4cả về 3hắn ta đi! bQuên sạch dcsẽ luôn! 66Tất cả 86đều quên 9hết! Chỉ ebnghĩ đến akhuyết điểm dcủa hắn! 7Quên hết emọi ưu fđiểm của 7hắn!

Đúng! 2Thừa Tầm 5cậu ta rất d8lười, không 5fhề biết cdlàm việc 1enhà! Cậu 8ta lại ở bdơ, việc 16ghét làm c6nhất là 4giặt bít 9tất của d7chính mình! 06Hơn nữa 77cá tính 1cậu ta rất 83tồi, hễ d5động đến 9là sửng 06cồ lên 8như con nít! aeCòn nữa! 8Còn rất 24nhiều rất 6dnhiều…

Nhưng 79mà… tại 9sao, đến 5cả khuyết eđiểm của 6hắn mình 3cvẫn cảm 8thấy thích cdthế?

“Này, anày! Gì 18thế này… 8fNày!”

Lúc a1này, tôi bnghe thấy esau lưng 5mình vọng ctới một dbtràng tiếng 8gọi quái adị, đang ekêu tôi fà?

Hừ… 9sao có thể 89được! cNhất định 6là bị Hàn 1eThừa Tầm bhại đến 30mức tinh 2cthần hỗn 5loạn rồi, d7nếu không 4làm sao tôi acó thể 3cthấy ảo 47giác được, a1thêm nữa egần nhà 54chúng tôi aeđâu có abngười nào 1đặc biệt ethân thuộc, 8tất nhiên fngoài cái f4tên đáng c0chết kia 2ra, nhưng 3mà, bây dgiờ tám 45phần mười 63hắn đang aở bên cạnh 3Vũ Tuyết 6dbảo bối bcủa hắn arồi.

“Đúng 83rồi! Nhớ ara rồi…! dĐa… Doãn d5Đa Lâm!”

Í? b2Doãn Đa 87Lâm? Đây 8chẳng phải 73tên mình 5fsao? Quả c9nhiên đang cgọi mình 3à? Ừ… 07giọng nói 59này hình denhư nghe 60quen quen, 7nghe ở đâu b8rồi nhỉ.

Tôi c7hiếu kỳ 0quay đầu 4elại nhìn, e3ôi mẹ ơi! dNgười mà 6tám gậy 9cũng đánh 3không nổi ffđây mà… e9Sao anh ta clại có 8cmặt ở 6đây? Thượng 6cđế ơi! a5Đừng đối 0xử tàn b7nhẫn với 12con có được 6không?

“Chào… dechào anh!” 60Tôi cố fgiấu túi fcbia ra sau d8lưng, sau 9đó rất 2cmiễn cưỡng e6chào hỏi 68anh ta.

Chắc 51các bạn ablúc này 8đã đoán dra anh ta elà ai rồi 6phải không, 93chẳng sai aechút nào, 42hu hu hu hu! 3Đúng! Anh fta là Khương 4Tải Hoán!

“Tôi 4gọi cô afkhông nghe e3thấy à? 2Kỳ quặc, cacô ở gần 2nhà Thừa 3cTầm hả?” 39Khương Tải e1Hoán thở 2dhồng hộc ffhỏi, chỉ echỉ tôi, 7sao anh ta 63lại có 5vẻ hơi 6ahưng phấn 12thế?

Không d6phải chứ, 2aanh ta thấy e4vui vì gặp 13mình à?

“Phải… 7đúng thế, 3ahà hà hà chà, nhà 7tôi và nhà 2eThừa Tầm 55rất gần, 5a, đúng 6rồi! Tiền 3bbối sao ccchỉ ở 5fđây có 48một mình 1vậy?” 55Nói thực, 6tôi rất fasợ cái atên thâm 9hiểm gi­an 8ác này.

“Không 0cphải, bạn 2tôi đều ftrong siêu 2thị, tôi cchỉ thấy 6bóng ai rất 3giống cô, 0sau đó mới 11đuổi theo, ekhông ngờ 6lại đúng blà cô!” eKhương Tải 0Hoán cười 4rất thân bthiện nói 6bvậy, nhưng atôi cảm 11thấy anh deta cười 6fgiả quá.

“Ô… bthế à, cha ha ha ha!” 1Làm gì thế? 6Mình đang 2cười ngốc 94nghếch cái 1gì? Nhưng ftôi thật 2rất mong dThừa Tầm c6mau đến 26đây, cứu 5btôi với, 7Thừa Tầm, 8dcậu sẽ 6như là thiên 5sứ vậy! 8A men a men!

“Thừa 2Tầm sẽ akhông đến 4dchứ?”

“Ố? 3bSao?” Mẹ 2ơi! Sao anh 0eta lại biết 2bmình đang bnghĩ gì fchứ? Chẳng 6lẽ anh ta 61có siêu 8năng lực? aQuỷ vương 44kinh khủng 41chuyển thế 1chăng? Trời cơi!!!

“A, c4ha ha, tôi 8muốn hỏi 1là, Thừa c2Tầm bình 05thường 6có đến 2đây không? dMua đồ c0gì gì ấy.”

“Đương 56nhiên đương 1nhiên.” 4Tôi ra sức 6gật đầu. c9 © DiendanLeQuyDon.comHu… hu… fquả là eddọa tôi bchết khiếp, b8nhưng sao ccanh ta lại 7nói mấy 5câu thừa 05thế, Thừa 53Tầm không 1đến nơi 6gần nhà 73mua đồ, 3chẳng lẽ 3lại đến 3gần nhà d4anh ta chắc?

Nhưng, 6nhìn kỹ 7thế này, 5anh ta còn c8cao hơn cả 9Thừa Tầm, cThừa Tầm 7đã rất ecao rồi, 11hơn nữa 1anh ta cũng brất gầy, 8giống y 19như Thừa ffTầm, khung 1cngười đều 1bgiống nhau 2đến kỳ 7lạ, chẳng 2lẽ bây 46giờ đều 1thịnh hành fcon trai gầy dcthế sao? 6Ừ ừ, vóc 5dáng anh cbta rất đẹp, echẳng có 2tí thịt 9mỡ nào, bquần áo a9cũng rất 39thời trang e2cá tính, 4hơn nữa 3cmắt cũng 07rất sáng, bquả thực 9rất đẹp 58trai, da cũng 0brất đẹp, ddùng loại bkem dưỡng 9eda nhãn hiệu 65nào thế 0nhỉ? Là dfloại kem 9Ngọc Lan 2“chống delại bảy aloại nếp d0nhăn” sao?

Hu… anếu như bkhông phải feđã được 6báo trước, 3tôi nhất cđịnh sẽ 3nghĩ anh efta là một cdngười mẫu e0nổi tiếng, e4không chừng cfcòn xin chữ bcký nữa aeấy chứ.

“Đừng 61nhìn nữa, 6yêu tôi 8rồi thì 1làm sao đây?” 6Khương Tải 6Hoán đột 0fnhiên cười 0dhíp mắt 5cnhảy vào ctrong tư 26tưởng đang 0ehỗn độn 4của tôi.

“Í? 5Ồ… đúng 5thế đúng eathế, ha 0ha ha ha!” 45Thật ra 6tôi vốn 8không nghe 0rõ anh ta cbđang nói b0gì.

“Cô 72thích kiểu 50này nhỉ! 2Cười ngốc 5nghếch ‘ha 2ha ha ha’ 5ấy?” Anh 2ta hơi nghi dehoặc giương 0mắt quan fsát tôi.

“Gì 6achứ? Ha b2ha ha ha, bckhông phải 4thế đâu!”

“Nhìn 1ađi, nhìn 2đi! Cô lại beđang cười d9ngốc kìa!”

Ôi… c9đúng là… edtôi thích 3acười ngốc 5thế đấy, 4chẳng lẽ 30không được ddà? Hỏi dfnhiều như 4dthế làm 3gì! Hừ! 2bGhét! Toàn cađể ý chuyện 90vớ vẩn!

“Tôi 0hỏi như athế, chắc 7có lẽ cô 2sẽ cảm bthấy tôi 10thích quan ftâm chuyện 8vớ vẩn 51nhỉ?” eKhương Tải 9bHoán dò 6hỏi.

“Sao? 1Không… 51không đâu 1không đâu!” 8Tôi ra sức blắc đầu, dtrời ạ, 8có ai nói 12cho tôi biết 9rốt cuộc 8là chuyện bgì không, 5tại sao 95những lời etôi thầm e2mắng chửi ebtrong lòng emà anh ta e8cũng biết? 5Hu hu...! 62Trời, có 8dnhầm lẫn 50không vậy f8hả! Đến 27cả quyền 4tự do đánh fbgiá người 4khác tôi a1cũng không dcó sao?

“Đúng frồi, cô 8có di động 69không?”

“Có.” 6Hic… đã 4đến thời bcđại nào 61rồi, ai 9mà không dcó di động 6chứ.

“Số 24di động?” 44Vừa nói, 02Khương Tải eeHoán móc 8ra di động 9của mình.

“139xxxxxxxx” aTôi chẳng cnghĩ ngợi 9gì bô lô e7ba la nói 64ra một dãy fasố dài, d8hừ hừ ahừ, tôi bngu thế cà? Nói cho d3anh ta biết 29số di động 0thực của 67tôi? Khà bdkhà khà 53khà, ngây 5ethơ thế!

“Được, e8tôi lưu d7lại rồi.” 16Khương Tải 2Hoán cười 4với tôi, 8esau đó bỗng 5nhiên đưa 70di động 13lên tai.

Á… 4động tác anày… anh 81ta… anh 31ta muốn 96làm gì? dChẳng lẽ…! 8Không thể ffchứ!?

“Alô? 92Xin hỏi 5đây là 2điện thoại acủa Doãn 5Đa Lâm phải 48không? Cái agì, không 67phải à? 1Xin lỗi 5cđã làm 7phiền!”

“A 6… à… fctôi…”

“Di 8động của 63cô không 00kêu, người 11trong điện 3fthoại lại a2nói không 7phải Doãn 4Đa Lâm, 71đây rốt 79cuộc là 5sao hả?” f0Hu hu… Khương a7Tải Hoán, canh quả 28thực đáng 81ghét quá fđi mất, derõ ràng aađã biết 0atôi đang c2nói dối, 45tại sao dcòn làm adđiệu bộ 0như rất atin tưởng ectôi nữa 8chứ? Cái 0tên nham 4hiểm như 2anh…!

“Ừ, d2tôi… tôi 48biết rồi.”

Chẳng 74còn cách b8nào khác, 4fđã đến 1enước này 14rồi thì e2tôi đành c7phải đưa 6số di động 5dcho anh ta 62thôi, hu 4dhu hu… Quả 3ethật tôi bađã hiểu dthế nào abgọi là 3“tự làm 84điều ác ethì sống 4không nổi” 5rồi.

“Hà c4hà, sớm 6làm thế d1thì có phải 64tốt không, 61con gái phải 02ngoan một eachút mới 5dễ thương 11chứ!”

Hừ… 4da gà da c6vịt trên 8cngười tôi bdựng đứng 47lên từng 9lớp rồi 1anè…

“À, 9cô đang 7cầm gì 3sau lưng f2thế?” 4aKhương Tải fHoán đảo 7fmắt ra sau 0lưng tôi.

“A! 3Cái đó 7d… là… elà đồ 53Thừa Tầm 3fdặn tôi 9dmua về, atôi… lát 80nữa tôi 6dphải đưa 8cho anh ta c7ấy mà! 5cHa ha ha ha…” 0Tôi cố 18ý nũng nịu enói thế, ehy vọng 8canh ta sẽ bthả cho 5tôi đi.

“Ô… cthật à?” 9Khương Tải bHoán nghi cngờ nhếch 1amột bên blông mày 2elên, dường 2dnhư có chút 33gì đó không d8tin tưởng.

“Thật 98mà, thật 2mà!” Tôi dnghiêm túc 5gật đầu, acứ gật 7dmãi gật 8cmãi như 18đang giã 7tỏi.

“Vậy fađược, eftôi giúp ecô mang đến bcnhà cậu f0ta!” Vừa 83nói anh ta efvừa đưa 80tay ra giật 5lấy, chết fetiệt, tại 2sao đến 6acả tính 98cách ngang cngược này 8ecủa anh ata cũng giống 1by như Thừa 9Tầm thế 2này, kiếp 7trước tôi 41đã tạo 1cnghiệp chướng 0chăng?

“Á… 2không cần b2đâu…” aChưa đợi datôi nói 59hết, anh 04ta đã tóm 8dlấy cánh ftay tôi đang 0cầm túi 6đồ.

“Ô… f1hà hà, không 9engờ tay c9của cô 62cũng rất dađẹp nhỉ.” 9Anh ta cầm adtay tôi đưa 68lên trước emắt quan 9dsát thật 1akỹ.

“Tiền… a4tiền… 6ctiền bối!” 1aTôi cố 3dgắng hết esức giật 1mạnh tay 5dlại, con 0engười đáng 8ghét này, c2chẳng phải 2quen thuộc e9gì, thế 9mà lại csờ tay tôi! 4eKhông cần esĩ diện 8à! Đồ cfbiến thái!

“Ha, 7xin lỗi d5nhé, cô 3đừng giận bbmà, tôi bkhông có efác ý gì 20đâu.” 70Khương Tải eHoán hơi 7lúng túng 6fsờ sờ 5mũi.

Hừ! fKhông có 51ác ý à? 1Ai mà tin 57anh chứ! 7cTôi đâu 8phải đứa 39trẻ lên 4ba! Lừa fquỷ à!

“Tải 2Hoán! Cậu 51đang làm 16gì thế, cmau đến 9đây!” caĐối diện 3siêu thị b4vẳng đến 7tiếng gọi 0bcủa bạn 9canh ta, còn b9tôi nghe 5thấy thì, c3quả thực 98đúng là f5quỷ khóc fsói tru.

Khương 8Tải Hoán fphóng mắt 2về phía 41bọn họ, 4lại quay 7đầu lại 8nói với d5tôi: “Hà 4hà, bạn batôi hình enhư đang 51vội gì 3ađó, xin dlỗi, tôi 5eđi trước 7một bước 8đây! Bye e8bye!”

Nói 43xong, Khương 28Tải Hoán 2fnham nhở acười với dtôi rồi 9evọt đi 09trước. 0 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn 32theo bóng danh ta dần 7xa, chỉ ecảm thấy 7– ôi hạnh ephúc quá, 35tai nạn 9cuối cùng 5cũng đã 2kết thúc 1rồi, thì b2ra thượng e8đế vẫn abchưa bỏ 6rơi mình! bHu…

Ôi! f4Thượng 31đế ơi, 85nếu sau 7này ngài 96không để dcon đụng 5ephải anh 6dta nữa, 3con nhất 4ađịnh sẽ 02là tín đồ 7trung thực 22của ngài! 2A men! A men!

2cđiều nói 8đi nói lại, afanh ta đối 8với đứa 1con gái nào bcũng thế ccả, lời 0engon tiếng 1ngọt… 24thật không 3abiết nên 1nói anh ta clà công 4tử đào 62hoa hay là 75đồ biến dthái nữa.

Thôi 8eđược thôi 9bđược, 9fmình còn crảnh đến d4mức đi c5quan tâm 76mấy chuyện 5nhảm nhí 3này nữa aà, hành 7hạ tôi 13thế này, 9atôi quên bmất tiêu deluôn mình 6mua rượu 4về nhà 9để làm 81gì nữa bđây.

Hừ… 8Hàn Thừa 4Tầm! Tên 3thỏ nhãi 46nhép  như ecậu ấy 6à! Đều alà lỗi 2của cậu! 85Cậu không 9chỉ hại cbtôi ngày bngày đêm 0dđêm rơi 6nước mắt dvì cậu, 4cậu còn 6hại tôi agặp phải ftên điên! aNếu không 9bphải vì dcậu, tôi 1có cần 3phải đi bmua bia không? 1Tôi có cần 10chạm mặt 64Khương Tải 2Hoán không? aTôi có cần 56lãng phí 5cthời gi­an c4với anh 7ta ở đây 9không chứ 17hả?

Tức 1chết đi 3được! 0cTức chết 0đi được!

Được 28rồi, Doãn 9Đa Lâm! 2Mau về nhà 47chúc mừng 2mày thất 6tình đi! 8Đã nhiều a7năm như 7thế… chúc 8amừng mày dfcuối cùng cđã thất ftình rồi! 1eHu… quá 46tuyệt vời! 4Mày cuối 17cùng đã cđược giải 7phóng ra 12khỏi mối 0tình đơn cphương rồi 7dđấy! Woa 14ha ha ha ha…

Hu… 48thất tình drồi, cuối 77cùng… thất 2tình rồi… 5hu hu hu… 85Hàn Thừa 22Tầm, ta 7sẽ không 1bao giờ 3tha thứ 4cho nhà ngươi d6đâu, ta 6nguyền rủa 3ngươi, ta ethành tâm fthành ý 3nguyền rủa 7bngươi… 7fhu…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34032
Được thanks: 42189 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 93: LỬA GIẬN 15CỦA THỪA 30TẦM

1.

Ngày a1thứ hai 5ở trường.

Không 1ngoài dự dkiến, quả 66nhiên tôi fvẫn thấy a3Thừa Tầm 37ở cổng b0vào của dtrường, 5fhưng chẳng 8iết vì 9aao, hôm nay 0hấy tâm 29ình của 7ậu ta lại 4ehông giống 8crước nữa, deơi nặng aề, lại 3ó chút trống brải.

Thừa aầm cậu 90ấy bây ciờ, đã 7à bạn trai dủa người 3hác rồi… c2hông còn 20à thanh mai 2rúc mã cùng 0eđiên cùng cười với dôi như trước beữa… Cậu eấy đã 8à của cô feái khác 4ồi…

Chỉ 5ần nghĩ eeđến đây ahôi, tim eeủa tôi 02đã thấy 68ất đau b2ất đau!

“Sao efhế?” Thừa dầm nhìn dhấy tôi, cười hỏi.

“Không fó gì đâu.” fdTôi cố 7bcười tỏ anhư mạnh e4mẽ, thực fra chỉ là 8cmiễn cưỡng 4bản thân 7phải cười 0lên thôi, b6hi vọng 5đừng cười 7đến nỗi ackhó coi là 26được.

“Thế 10mắt cậu 46bị sao vậy?” faCậu ta nghi 3ngờ chỉ a0chỉ vào 03mặt tôi.

“Ớ? 9Cái gì, dmắt gì d8? Sao tớ 29không biết c4nhỉ?” 9Tôi vội 3bvã đưa 7tay lên che fmắt, cuống 0quýt trả elời, hôm e0nay lúc soi 9gương cũng 68cảm thấy 9mình quả 7cũng hơi fgiống quốc ecbảo (gấu 1trúc).

“Cậu 91bị đánh eà?” Thừa b1Tầm kinh 8ngạc như 0phát hiện 27ra một châu 0lục mới.

“Cái egì? Nói f7nhảm gì fbthế? Cậu… dacậu mới dbị đánh a2đó!” Cái 4ftên này 2csao lại d7nói vậy, e1làm sao tôi e2có thể 56bị đánh 4bchứ!? Bệnh 5thần kinh!

“Thế 0clà do cậu 3khóc hả?”

“Gì? 0Khóc? Tại bdsao phải 09khóc? Tớ absống tốt ethế này fblàm gì mà 5phải khóc? deCậu bị 4dbệnh hả? 83Tránh ra!” 9Cuối cùng 3bị cậu 9bta nói trúng e0chỗ đau 70rồi, để fbảo vệ 97sự tôn f2nghiêm của 10mình, tôi 07tức giận ctrừng mắt 2nhìn, lửa 9egiận đầy 0bụng bốc 8blên bừng 6ebừng, cậu 74ta nhất 0định phải 6làm thế a4à?

“Làm 69gì thế 3hả? Cái 6cậu này 95bị gì thế? b7Mới sáng asớm đã cuống thuốc 3nổ à, tớ 1quan tâm 8cậu mà! aLàm gì thế ehả…” 9Thừa Tầm 4không chịu bthua nói.

“Quan 55tâm gì mà dquan tâm! c7Muốn quan 46tâm thì 0về nhà 6mà quan tâm c0Vũ Tuyết 8của cậu ađi! Tránh cra, chó ngoan 7không cản 7đường! aTớ phải 5đến lớp frồi.” 8Tôi thở 5hổn hển 8đẩy cậu 9ta ra để 87vào trường.

“Thật 6flà… phát 1eđiên cái cgì thế 8hả, tớ 1flại làm 81sai gì à…” aCậu ta còn 4rỗi hơi b1đứng đó amà lải b4nhải nữa 7fchứ, đây f0là do ai fdhại đây, c6Hàn Thừa dTầm! Cậu e9là thằng engu siêu 34cấp!

Đúng! dDoãn Đa cfLâm, đời 22mày đã a0lật sang 0btrang khác cdrồi, tiếp 2đó còn f5có cả một 7cuộc sống 9tốt đẹp 3hơn đang 7chờ mày 7đó, chân atrời chỗ 07nào mà không 1có cỏ, chà tất 4bphải đơn 13phương một 17cành hoa?

Không 6sai! Phải 54làm cho cái a2tên ngu ngốc 5kia biết 09bỏ rơi 7mày là chuyện 79đáng hối 12hận biết 0bao nhiêu! 78Mày phải 14tìm một abngười bạn 2trai còn 1đẹp trai 9còn khí c2chất, đánh bbnhau còn 13lợi hại f5hơn hắn dta! Mày không b3cần vì 3một cái 43cây như 1chắn mà 9phải bỏ 5qua cả một ckhu rừng eerậm!

Ừ! f7Ừ! Chính dfthế, chính b7thế!

50cuộc sống fhoa hồng 58xán lạn 78và tươi dđẹp sau cnày, Doãn 08Đa Lâm, 2cố gắng d0phấn đấu! 0cCố lên! d0Cố lên! 1Ai cha! GO!

Phù…

Vào 8đến lớp 0học, tôi ftheo quán d1tính nhìn 74về phía dThành Vũ 2aTuyết, đập c6vào mắt 0tôi chính 71là hình 5eảnh cô aeta đang học 3hành rất 51chăm chỉ!

Nói cthực, tôi 4brất muốn 1giết chết d3cô ta và eThừa Tầm, 8sau đó tôi c6cũng tự 5sát luôn, 47vì bọn ehọ đã 99làm tổn 3thương nghiêm a4trọng lòng 8ftự tôn 5của tôi! abThù này 6không báo 32không phải 83Doãn Đa 22Lâm! Tuy 0là tôi cứ dđơn phương 92người ta, 94không sai… 50hà… nhưng 77mà ai bảo 0hắn ta tàn 9ác quá làm dchi! Tôi 9thích hắn ata một thời fgi­an dài 78như thế, 0cho dù tôi eekhông chủ 6động nói 60ra, hắn becũng nên 5tự phát ahiện ra 1dchứ? Đáng 9ghét! Hàn 3Thừa Tầm, 7cậu là atiểu tử dthối độc 30ác siêu 2cấp!

Thành 6Vũ Tuyết, chọc sinh f8ưu tú như ebcô ta chẳng 94phải nói 93ghét nhất elà dạng 0học sinh fbất lương esao, hơn 2anữa cô 3fta còn là 3đứa con 9fgái mũi 7hếch lên 83trời… 7tại sao 2bcô ta lại fthích Thừa 72Tầm chứ? fcĐúng là dkhiến người 04ta không fthể hiểu 8nổi… Hừ… dtôi phải anói với bbọn Hiền 3bChu và Hiểu c6Anh chuyện 2này mới eđược… bôi, tôi 08thấy hay 47là nên thôi c8đi, bọn 24nó mà biết 8thì thế 4nào cũng 2truy hỏi 3tới cùng, 1đến lúc 80đó chắc b4chắn sẽ ephiền phức 83chết đi d2được! 56Không chừng c2bọn nó 6còn nghĩ 4cách để 1dchia rẽ dThừa Tầm 5và Vũ Tuyết dnữa… Haizzz… 80không nghĩ f8nữa không 1nghĩ nữa, 7đau đầu!

2.

Được drồi, tiết f9học này amình quyết 0không thể bngủ, phải 78nghe giảng 9thật chăm, dnghiêm túc 7dnghe, chuyên ctâm nghe… b3Được rồi 2được rồi, 1bngủ năm 0ephút cũng 7có thể, e1năm phút b0thôi cũng 0được, 46sau năm phút 4chắc chắn… 7chắc chắn… e6chăm chú 8nghe giảng…

zZzzzz…zZzzz… 8Tiếng cô fgiảng trôi 3tuột đi, 19trong ý thức 5mơ hồ của d7tôi, âm 04thanh ấy 4giống như dđang niệm 0chú “ngủ 9đi ngủ 7đi, bảo 9ebối yêu 36quý của 3tôi”.

zZZz 02…zZZz …zZZz e5…zZZz …

“Doãn 7dĐa Lâm!”

“… b… Dạ dạ!”

Một 51âm thanh ebđiếc cả 54tai đánh 93sập giấc emơ yên tĩnh 9đẹp đẽ bdcủa tôi, aftôi dụi 46dụi hai fmắt đỏ d1quạch từ c3từ đứng fedậy.

“Em! 55Lại đây, 8flại đây! 4aĐến chỗ 1tôi đây 3này!” Hả? 09Rõ ràng cblà tiết 83của cô 75Anh văn, atừ lúc 30nào lại 9abiến thành 0cô dạy bsố học b6thế này? 2Không… 62không phải 7chứ! Chẳng 95lẽ trong 8lúc mơ màng f0không hay ekhông biết, dtôi đã 8ngủ hết fdhai tiết 36rồi sao? e7Ối chao! 38Đây cũng a4quá kinh 27khủng rồi, 4hậu quả 9của việc 83thất tình 0quá kinh 35khủng!!!

“Gọi fem đến dđây, không 2nghe thấy 70hả? Em còn 4đang ở c9đó mơ màng 49ngu ngốc f2gì nữa?” dCô dạy bSố học 6ánh mắt cnhư cọp e9tức giận 2edùng thước f5dạy học 19chỉ chỉ 03tôi, chỉ 4còn thiếu 2fmỗi tròng dđen cũng 7flồi ra thôi.

Ôi… 3đáng sợ 6bquá… tôi 37chỉ có 13nước thuận 0theo thôi, 6làm sao lại 4không cần 9mạng sống 4cho được, ecũng chẳng 3thể cứ 8đứng đó 9mà giả dđiên giả 27ngốc nổi.

Tôi 76ngượng f1ngập lóng angóng tiến f0lên bục 0giảng, trong d1lòng cứ athầm nguyền 5brủa bà 6cô dạy d3số học cbđáng chết, e5phải hiểu echo người 91ta chứ, 1những ngày 2dtháng của 4abà gái già 8còn trinh 6thế này bhoàn toàn 5khó chịu, 1ccho nên bà 2ta không aphải là 5dcố kéo 4ddài thời ekỳ thanh bxuân mà bcòn già 2dđi trước 9dtuổi, nhưng 6có ai có 1thể nói 4cho tôi biết, 2ctại sao 0atôi lại 5xui xẻo enhư thế 3không…

“Em 2fdám ngủ abtrong giờ bhọc của 45tôi hả, 3cái con nha 7dđầu này 8đúng là 0lợi hại 9thật đấy! 78Mau xem xem 45đây là fcái gì? 1Nước dãi 5chảy đầy edtay áo kia 59kìa! Ôi a9trời ơi, 2thật buồn dnôn chết eđược, cdơ ơi là 4dơ! Em… cem có còn 1là nữ sinh 5không đấy?” 0Vừa nói, dbà cô dạy dcSố học evừa kéo dống tay 07áo tôi đưa 4blên cho cả alớp cùng bthưởng 1thức.

“Ha 6ha ha ha… a6ha ha ha ha… c6ha ha ha ha…”

Trong 1phòng học athoắt chốc 1biến thành cmột nồi 4cháo, tôi dfhận không 3thể nhào 7ctới tức 9khắc cắn achết bà 8gái già fnày, ai da, cchết tiệt! cThành Vũ 3Tuyết còn c4lấy sách 7che nụ cười 3nữa chứ, 9cđúng là 93mất mặt e0quá đi mất, elàm sao tôi 4dcó thể f3xuất hiện 0trong tình 67cảnh bi 12đát thế 3bnày? Ư hư… 5tường ơi, 1tường đang 77ở chỗ b4nào? Mau 31đến đây 8cho tao đập 9đầu vào 8đi!

“Ôi 2chao ôi chao, e5Doãn Đa 1Lâm, không e4phải tôi a8muốn nói 0bem đâu! ceEm… em đúng 1blà dơ quá! 57Quả thật 3alà dơ chết 65đi! Dưới d9gầm trời fdnày sợ 4là không atìm ra nữ 16sinh nào 8adơ hơn em bnữa đâu!” 8Bà cô số 28học nhếch 14nhếch miệng, 7mặt làm avẻ bất 9lực đẩy b3đẩy tôi 0ra.

“Đúng… 67xin lỗi 1enhé.” Tôi fnghiến răng 0nghiến lợi 9nói ra câu 65này, đáng c3ghét! Bà 4cô thối fbnày, bà 5còn muốn 4đến nước cnào nữa, dcđủ rồi d3đấy!

“Thái cbđộ của dfem là thế 7nào đấy? fHả? Nha 8đầu chết 2tiệt, sao 95em chẳng blễ phép d7gì cả thế, 5engười nhà 2fem rốt cuộc alà dạy 6em thế nào bfhả, dám 25nói với 7thầy cô 56giáo thế 2fà? Có phải d5em sống 1không nổi 6nữa phải 4không? Cha 7mẹ em chẳng 2lẽ không bnói em biết 8làm người c6thế nào eà?” Bà 8cô nhảy 82chồm đến btrước mặt btôi, lấy 79cây thước 6trong tay bgõ vào đôi a6vai yếu dđuối của dtôi.

Không akhí trong adphòng học 03nháy mắt bftrở nên fnặng nề, cdường như fbbây giờ 5chẳng còn c7ai đang làm 0bài nữa, 5tất cả ccđều không 4dám thở 5mạnh nhìn d4chúng tôi, asắc mặt a2của Hiền 0Chu đúng 3gọi là dtái mét 2đến cực 8điểm, nếu 42không phải 0sự việc 6như thế 05này, tôi 7còn tưởng 6clà mình 39đã làm 0chuyện gì 7fkinh thiên ađộng địa 0quỷ khóc 4thần sầu 0fnữa cơ, 0thế thì 99Chính Hạo 8fkhông giết 6ctôi mới 85lạ!

A 6di đà Phật… a9thiện tai bthiện tai!

“Nhìn 6cái gì mà 0nhìn hả? bdCòn không 0mau làm bài dfđi, hả? 7Mau làm bài c8đi! Chuyện 48người khác d1mà dòm ngó 92cái gì? 4dLàm bài 87tập cho 24tôi!” Bà 9cô số học 0hét, tất fccả mọi bngười đều 5frụt cổ 32lại tiếp 95tục làm 30bài.

“Nha 21đầu chết 0atiệt, em 0có chịu anhận lỗi a5không, nhận ekhông hả? 15Giờ học dmà ngủ bđã là lỗi erồi, có fcphải tôi e1nên thưởng 6cquà cho em 04không?” dSự giận bdữ điên 6cuồng của abbà cô số c0học, tôi 63chỉ cảm dathấy vừa fdtức thở 26vừa khó c5chịu, giống fbnhư có cái 92gì đó đang 8anghẹn lại 8trong cổ 03họng, khiến 9fmũi tôi 24càng lúc ecàng cay, 70càng lúc f2càng cay…

Không 14được khóc… 8bDoãn Đa 31Lâm, mày 9tuyệt đối 2không thể 72thua …

“Kịch…” 7một tiếng, 4hình như 7cửa lớp bahọc chúng 92tôi bị 6ai đó đẩy 2ra, tất fcả mọi 3engười dường 8như đồng floạt ngẩng 7đầu lên 3dnhìn về 5phía đó, 45sau đó bắt 6đầu xì 2xầm bàn dtán.

“Này! 71Hàn Thừa 7Tầm! Em cđến lớp 84tôi làm 49gì?”

Cái 5gì??? Thừa 3dTầm???

Tôi 0avội vã 7dụi dụi 3đôi mắt 5đang ướt bsũng của 56mình, quay f3đầu lại 6nhìn – eeTrời ạ! fcQuả nhiên alà cậu 3aấy!

Chuyện 77gì thế 1nào? Sao 05cậu ấy 9lại đến clớp chúng dftôi, không d8phải mình 09đang nằm fmơ đấy 5dchứ, cậu 96ấy đến c2cứu mình 54phải không? 4bCho dù thế 7nào đi nữa, 4fbây giờ e5cậu ấy f9đã thành 71công trong 3cviệc di 3chuyển tầm 5nhìn của f2bà cô này 7rồi, nhỉ? 8aNhưng cậu 7ấy chắc 1eđang học fbên lớp bkế bên emới đúng 5chứ, chỉ 69thấy cậu 0eấy dùng dánh mắt 0vừa giận 1dữ vừa 17bất lực c5nhìn tôi 1mãi không 2thôi, giống 35như đang 6btrách móc 41tôi vậy, e5làm gì thế, fdtại sao 8lại nhìn dtớ bằng bbánh mắt afđó? Bây 9giờ tớ 6là người 8bị hại 6mà!

“Hàn 6fThừa Tầm! 36Mau về lớp fccủa em đi!” 2eBà cô số bhọc huơ 88huơ cây b7thước trong 8tay gọi.

“Cô, 4cô có biết 2dgiữa hai 7clớp chỉ 0cách nhau emột bức a0tường không?” 4Thừa Tầm 9đột nhiên 1nói rất 1lễ phép, 8nhưng trong 2nụ cười 6etuyệt đối 6có chứa eedao!

“Thế 22thì sao, ccòn không 12mau về đi!”

“Đã 7biết thế 7thì sao còn cla hét trong 90lớp học f8thế, cô 2có biết f5là tiếng fcủa cô 5bên lớp bcchúng em 90nghe rất 77rõ không?” 7cRõ ràng 16là giọng 6bđiệu mang 9ctheo sự 8bhằn học, f9Thừa Tầm 55nói rất 23chua cay, 97vì trong b8giọng nói 6của cậu 76ấy không 57phải như 18bình thường.

“Em, 7em nói cái bgì?” Bà 6cô nhỏ 85giọng hỏi, 6cxem ra bà 77ta hoàn toàn 89tin lời eThừa Tầm 3rồi.

“Đúng fbvậy ạ, 8tiếng cô 9dạy dỗ 5ahọc sinh, 12thầy lớp 57chúng em enghe hết d9rồi, gì 2mà ‘Em 20là nha đầu achết tiệt, 3sao không 9có lễ độ ffnhư thế’ 2c‘Chẳng b8lẽ cha mẹ 2em không cdạy em cách blàm người b0sao?’, mấy etiếng đó eđều nghe 9thấy hết, 8quả thật 2drất là 5bồn ào, c0chúng em athực không 4thể nhịn enổi nữa, 59thầy mới ckêu em sang 9đây nói f2với cô 7một tiếng, 0xin cô có 23thể nào d4hạ bớt agiọng xuống 2một chút fđược không, 8hà hà, nếu 7không em bsẽ không 0đến làm fphiền cô 0đâu.” 4eThừa Tầm 9mặt không d3đỏ tim 9không đập, brất bình ftĩnh nói.

“Thật eđúng là… 49a, trời 02ạ trời eeạ, thế 7này thì 22làm sao đây, blàm sao bây 0giờ… sự c1việc sao 9blại thế 4này?” Bà 25cô số học dlo lắng 3hoảng sợ, e2bà ta đang 0dlo lắng egì chứ? f2Ồ - đúng erồi, tôi 73nghĩ ra rồi, 3gi­ang hồ 7đồn hình 6anhư bà ta eâm thầm 7đơn phương c4thầy dạy dalớp Thừa 5Tầm! Không 35ngờ thì 50ra lại đúng 2là thế!

“Thưa 5ecô, xin đừng e5ồn ào như 8thế nữa, 0hãy chú b5ý hình tượng cmột chút, 8cô nói xem 2dđúng thế cakhông? Nếu b6đồn đại 4ra bên ngoài f5thì không f7hay chút 00nào, hà 3hà, thế f7thì không 7cần dạy 1dỗ học e2sinh nữa 0đâu ạ! 2Được rồi, 37em cũng về 7lớp đây, 5achào cô!” acVừa nói, eaThừa Tầm 83liếc xéo 1tôi một 8cái rồi c3nhanh chóng fmở cửa 2bước ra.

Phù…

Ông dtrời ơi, 0may nhờ 2có tên Thừa 87Tầm này eccon mới e4có thể 9thoát thân, 97cám ơn trời 8cám ơn đất, 5cám ơn cậu, 3Thừa Tầm! edTớ nhất 2định sẽ ebáo đáp 3cậu, tuy 0là do cậu 4tớ mới bkhóc suốt fcả một 31tối, tuy 1rằng cậu 7bây giờ 2eđã chui 13vào vòng atay của 5kẻ khác, 77nhưng tớ 3vẫn sẽ e8tiếp tục 0thích cậu, d4quả thực fcậu rất 5cừ đấy! daHà hà hà 5hà!

Nháy fmắt cái 2bđã đến 17giờ giải 5lao.

Hiền bfChu bên cạnh ftôi cứ ffnguyền rủa 0bà cô Số ehọc, tôi 5phải cám 3cơn bạn aấy đã 45quan tâm 8mới đúng, 82nhưng tôi 99lại cảm 1thấy sao 1mà ồn quá… 95Nha đầu 95này quả dđúng là 08phiên bản 4nữ của 5Đường 9Tăng, Chính eHạo, đúng c4là khổ fcho cậu dquá, ngày efnào cũng 7fphải nhẫn 64nhục nghe 5alải nhải d9thế này…

Cách, 2acửa sau 6lớp bị efđẩy ra, btrong lớp barất loạn, 0echo nên âm 30thanh có 8lớn đi e3nữa cũng b2chỉ như 62tiếng muỗi f2kêu.

“A, 4Thừa Tầm, 6dcậu đến b3rồi.” 03Hiền Chu 26vội vã 4gọi to một 9tiếng.

“Hôm bnay thực 74rất cảm f5ơn cậu.” 0Hai tay tôi eegấp lại, 0acảm kích evạn phần 3nói.

“Cám eơn? Gì mà 5fcám ơn?” 8Cậu ta lại cdtỏ ra hoài 0nghi.

Tên enày làm dviệc tốt e9mà còn giả 2ngốc gì 7eđây? Hà 6hà…

“Chính 44là tiết 5Số học…”

“A, 70a! Tớ biết 33rồi, cậu 9enói chuyện cđó hả? bCậu đừng e2có hiểu alầm nhé, etớ vì Thành 75Vũ Tuyết 0bnên mới dlàm thế 5thôi, phải bbiết rằng 3như thế c2sẽ ảnh 7hưởng đến 0Vũ Tuyết 8echúng tôi bhọc hành 4chứ! Cô a1giáo dạy 6bsố học 8giáo dục d3cậu lớn 9tiếng thế 69sẽ ảnh chưởng đến 42Vũ Tuyết cacủa chúng 9tôi mà!” aChưa đợi 93tôi nói 2chết câu, cThừa Tầm 5dđã ngắt 8lời.

“Ồ, 3thế cơ eđấy…” 3Hà hà, Doãn 2Đa Lâm, cmày đúng edlà đồ 3bngu! Xem ra, 02tất cả 7đều là 8mày tự b6suy diễn 0cra rồi.

Hừ! 9bCó gì mà 49hay ho chứ, 4còn “Vũ 26Tuyết của 3achúng tôi” 9“Vũ Tuyết dcủa chúng 01tôi”, gọi 30thân mật cquá nhỉ, a7Hàn Thừa 48Tầm cậu 2fđúng là c9buồn nôn 06quá đấy! 9Tớ khinh 88bỉ cậu! eaTừ tận fcđáy lòng 5khinh bỉ 5cậu!

Thấy 8tôi không 7nói gì nữa, 0Thừa Tầm 1cũng không 7fđếm xỉa, 65quay người b8băng băng 2dđến chỗ 9Vũ Tuyết.

“Này, 6aHàn Thừa fTầm! Tiểu 3tử nhà 4acậu tay afchân nhanh 18nhẹn lên 8đi, rốt c2cuộc đã 0tỏ tình achưa hả?” 51Tôi cố 6ý nhíu mày 1nheo mắt 85với Thừa 7Tầm, lúc 54này tôi dquả thực ccũng ngưỡng amộ bản 82thân, có 8cđược mấy 5người bị d9thất tình 8mà còn cứng 24rắn được 78như tôi.

“Cái egì cái gì, 89Đa Lâm, fcậu đang c5nói gì với fThừa Tầm bthế? Cái 7gì mà tỏ 79tình?” eHiền Chu 3không cầm alòng nổi 9dtò mò hỏi.

“Ồ! cHiền Chu, 7acậu còn bchưa biết 5sao, thực ara là thế 8này, hôm 7bqua Thừa bTầm nói 3dvới tớ, b2cậu ấy 8bmuốn qua 44lại với 87Thành Vũ 1Tuyết! Cậu 9cấy còn chỏi tớ, athấy Vũ 40Tuyết thế 6enào, qua 9lại với 6ebạn ấy 22có được fdkhông?” 4Tôi hầm 44hè cao giọng 6nói.

“Ấy… 0đúng là 79nhảm quá, 3tớ còn 0dtưởng sẽ 2là loại 2etốt thế 4enào, Hàn 4Thừa Tầm, 3emắt cậu f1chỉ mọc dtới gót b5giày thôi c1à?” Hiền 1aChu ác ý 9chỏi.

Thành 7Vũ Tuyết 5rất tức egiận liếc bHiền Chu e4một cái, 6dsau đó lại 4atrừng mắt 7nhìn tôi. ae © DiendanLeQuyDon.comÔi đáng 5sợ quá, 51tôi cố bý giả làm abộ mặt 23vô tội 2“tớ không 7dbiết gì eđâu nhé”.

“Đúng edthế, Hiền bdChu, nếu 64mắt của 55tớ mọc 6tới gót c2giày, thế 5mắt của eChính Hạo 56há chẳng 0phải mọc 1trong bít dtất sao?” 6Mặt xấu 9của Thừa cTầm lúc dnày thật 3aác.

“Cái 2gì? Cậu 9nói cái 82gì?! Này! 1Hàn Thừa 19Tầm! Hôm 0bnay cậu 9aphải nói arõ ràng 75cho tớ! 2Cậu… rốt dcuộc cậu 1có ý gì?” c0Hiền Chu 2dường như 6bị chọc 92giận rồi, fnhìn thấy 13tình hình 63lúc này, alòng tôi a3rộn lên ccảm giác 3không yên 1tâm.

“Ô 1hô! Hà hà, 8dcác bạn c8dự định 46sẽ qua lại 1bvới nhau 1từ hôm 9enay à? Chúc 9mừng cậu c9nhé, Thừa fbTầm!” 5bĐể bảo 8vệ tâm dlý cho Hiền 39Chu, và cũng 0để tránh 93xảy ra cuộc 45chiến tranh 7chán ngắt, 1tôi vội 20vã cười 64hí hí chuyển 53đề tài, 3còn thuận 5etay vỗ mạnh 8lên vai Thừa 6Tầm một 00cái.

Thừa 3Tầm lập 39tức dùng 0ecặp mắt b2bốc lửa 98giận dữ 3bnhìn tôi, b2tôi có thể 06nhìn thấy 63lửa giận 8fcháy bừng 1bbừng trong 3fmắt cậu 8ấy.

Hừ! 4Hàn Thừa dTầm, ai 88cần cậu 5và Vũ Tuyết cthân mật c6quá thể 0ftrước mặt 4dtôi chứ! 9Đây chính d8là báo ứng 3đấy! Báo 0ứng tôi 76dành cho 4cậu đấy! 0fTôi nhất 32định phải 1để cậu adthấy sự 5lợi hại 50của tôi!

“Ấy? dThừa Tầm, dhôm nay không c2có em thỏ ebnhỏ bé 4nhút nhát 5năm nhất 9enào gửi 19thư tình echo cậu 4sao? Vũ Tuyết, 04canh chừng 7ccẩn thận bbThừa Tầm 9đi nhé, 1cđừng để ccậu ấy acchạy trốn 2mất với 12người khác 54đó, thực 2ra cậu ấy 0rất đào 43hoa, không 53chừng lúc 26nào đó 30sẽ hồng 55hạnh vượt 4dtường đấy! 24Hà hà, thực 1ra cũng chẳng bsao, quả 8athực không 4dđược, 4cậu phải 57chặt chân bcậu ấy 6đi! Hì hì a0hì hì…”

“Đủ 12rồi, Doãn 66Đa Lâm!” eThừa Tầm bđột nhiên c6hét lên 2dvới tôi.

“Á? 7Thừa Tầm, 8acậu giận aerồi hả? 2Cậu giận b2rồi phải 71không? Đừng 0cnhư thế f4mà, rất 1dễ để 6dlại nếp cbnhăn đó! f0Tớ chỉ 6đang nói 1đùa với fcậu thôi emà! Hà hà! bNghiêm túc d0thì không 6vui đâu!” 0dCho cậu 5tức chết 75đi! Cho cậu 31tức chết 9đi! Tôi 97phải sống 93để cậu 8tức chết 9đi! Hàn b4Thừa Tầm, 71tôi muốn 8cậu phải atức giận 07đấy! Khà 8khà! Thật 8fdễ chịu!

“Đa 8Lâm, cậu 8ađang nói 60gì thế? 0Chân tướng bcủa sự 7fviệc không 2phải như athế đâu, e5tớ nghe dChính Hạo 9nói, mấy 7ngày trước 1dbạn ấy 9vẫn còn 9nhìn thấy 71Thừa Tầm afcầm một 8đống thư 7dtình và 1quà đi về fcnhà đó, chơn nữa c8chẳng chia b6cho Chính 1Hạo cái 1cnào! Quả c4thực quá 87đáng ghê!” 1Yeah! Làm 2tốt lắm! 19Hiền Chu, e8Hiền Chu, 6tớ yêu 3cậu, giống 90như chuột 10yêu gạo!

“Thật c3không? Hiền 7Chu, thế 13thì Thừa 1Tầm cũng 4hư quá! 26Cậu nói 7fcó phải eckhông, rõ dràng có 65bạn gái a3rồi, sao 99còn có thể 16nhận thư 1tình và 7bquà của cnữ sinh 1khác chứ, bcsao như thế 5được? d9Vả lại acũng chẳng ftặng cho afChính Hạo 07dễ thương 0dmấy cái 16cho vui! Đúng dlà quá đáng 4thật đấy!” 8fTôi cố 04ý làm ra fđiệu bộ fkhông-​thể-​tin-​nổi, 5adương dương 15đắc ý 86nhìn Thừa 0bTầm và aeVũ Tuyết 3(dương dương 67đắc ý? 2Chắc là ctràn đầy 2khiêu khích 5mới đúng!).

“Ừ! fPhải nói dlà, Thừa 78Tầm quá 17hư đốn, b4cậu ấy 98là một cmón ăn danh ctiếng đúng 53với thực cbtế, Vũ 3Tuyết cậu eethật đáng ethương, babị bạn 8trai lừa 7dối như 7bthế, mình bthực tình 1rất thông 5cảm với dcậu đó!” 7Hiền Chu bfnhìn Vũ 1dTuyết bằng 7cặp mắt 0crưng rưng, fđây đúng 3là giết dengười không c2thấy máu e4như người acta vẫn nói bđấy, còn 1may còn may, dtôi chưa fetừng đắc 11tội với 1Hiền Chu…

Mắt bnhìn thấy 9cThành Vũ 76Tuyết giống f1như đang atức giận 24cùng cực, 49Thừa Tầm 4cũng có 8dvẻ tỏ f9ra không 1biết đâu bmà lần… 9bHứ hứ 9ahứ hứ, a4cho hai người 99qua lại 5đấy! Tôi 28cho hai người 8qua lại 8đấy! Tốt b4lắm tốt b1lắm, hai 11người qua alại với 9nhau đi! 03Để tôi 0cxem hai người 83sau này còn ccó ngày 9dnào tốt 3đẹp không? ad(Độc nhất cdcũng không 24qua nổi 5trái tim bphụ nữ…)

3.

Đúng bvào lúc d3tôi và Hiền 11Chu kẻ tung 1người hứng, a2cửa trước 7lớp học f0không biết 5bị ai đẩy 4mạnh ra, 0trong lớp bthoắt chốc ayên lặng 2hẳn, sau 4đó hùng 1hổ tiến 3cvào một 32đám con 1trai vừa 5fcao vừa egầy, chính 2là học dsinh năm aa3 của trường achúng tôi, 7mẹ ơi! 7Tôi vừa 47nhìn đã 3bnhận ra 7cngay tên 3con trai dẫn <