Nội quy chuyên mục








Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

[Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn)

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33348
Được thanks: 19955 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng (hoàn) - Điểm: 5
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


Hình ảnh


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!


08.04.2012, 04:50
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33348
Được thanks: 19955 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG be1: CÁI ĐỒ 65HÁO SẮC afQUÊN BẠN!

1.

Đáng ebghét! Tức 16chết đi ađược! fbSao mình alại xui 01xẻo thế 98cơ chứ!? 2fĐồ chết 2tiệt! Tại 3sao chỉ 0phạt mình f8ình dọn 5aẹp nhà 77ệ sinh? cơn nữa… 08ơn nữa 6òn là một bháng! Đúng fà quá đáng 8fhật mà! 7õ ràng không fhỉ là lỗi 79ủa mình, 3dđều là 0o cái tên 3đó hại! dất cả dà tội của c2àn Thừa 2ầm! Là 6ắn đã 8ại mình fa nông nỗi 0aày! Đáng f0hét! Sống 1rên đời bày mười 6bảy năm 3ồi chưa 37ao giờ nhận fđược “ưu 4đãi đặc d4iệt” kiểu 0ày! Hàn 7hừa Tầm, 8a không tha 8hứ cho nhà d2gươi! Ôi c1ẹ ơi! Tức b4hết mất 1hôi… hu… bui xẻo quá cđi!!!

U 5du… mình d3đúng là e1ui xẻo chết bđược!

Tôi 8ức giận 5đùng đùng 6ọn dẹp ccạch sẽ 0chà vệ sinh, 9brong đầu a6hông đừng 8được hồi d2ưởng lại 8huyện xảy cfa cách đây 3aột giờ…

Bắt 49đầu quay 64gược lại…

“A! dình sắp 8rễ rồi!”

Tôi 5“ối” 1eột tiếng 3cò dậy khỏi diường, chấy trên 8càn hình 4điện thoại 01i động diện thị 97 giờ 50 chút, suýt eaí nữa là b2hổ huyết.

Mẹ eaơi! Phen 8ày chết 6hắc rồi!

Đáng eahét! Cái 29đồng hồ cdáo thức 7hết tiệt 8ại bãi 25ông với bình! Tức fhết đi 2hôi! Bữa c4áng cũng 8hông ăn, 86đến xe buýt cũng 3hông bắt aịp! Càng b9uan trọng 5ơn là đến 6ả đầu 3óc cũng ahông có c3hời gi­an 8hải chuốt 45ho đẹp bữa! Huhuhuhu… b1ình tượng e4ủa tôi, aình tượng 61ủa tôi­iii! 1rời ơi! acao mình lại 1ui xẻo đến 0ehế!

Chạy 4hạy chạy! edôi chạy 0hạy chạy!

Đáng dhết! Tôi fhỉ có thể diều mạng aehạy về 56hía trường bọc! Ông 8rời ơi, 08ãy phù hộ 0ahất định 7đừng để caon trễ học! 6àm ơn làm 24ơn! Không 7hì con chẳng 2iết sẽ 8ị giáo 13iên chủ 04hiệm đáng 20ợ răn dạy fhế nào 4ữa!

Tôi, 3oãn Đa Lâm, d3ăm nay 17 94uổi! Bố, 08ẹ và em 2rai đã đi 9u lịch vòng buanh thế 22iới rồi, b7hỉ còn 1ại mình 4ôi ở trong dgôi nhà 1ộng lớn erống trải 3cđó thôi!

Thật fa… họ dũng đã 97ủ tôi cùng 8đi du lịch, e8hỉ có điều… 5hỉ có điều 3ôi từ chối fọ rồi, daà vì có 5ý do không a0uốn rời 5hỏi nơi eày… hơn fữa… là 6aột lý do e8ô cùng quan crọng.

“Này! 6oãn Đa Lâm…”

Một 69iọng nói 7uen thuộc chông lẫn 03ào đâu 87được vẳng 47đến từ 49au lưng.

Nhìn eeđi nhìn 5đi, nhắc 6ào Tháo 04à Tào Tháo eới, tên 0cđó chính f9à nguyên 8hân mà tôi 6fhông muốn 8ời xa đấy.

“Doãn 6Đa Lâm! 85ậu phải 38đợi tớ a2hứ! Có 14ghe không 8fả? Này! fai cậu bị 37hó gặm 61ồi à?!” 7iọng nói 1ađó từ 3au lưng nóng fảy nhe nanh ciơ vuốt fọng tới.

Hu… ehông phải 1ôi không 0uốn quay dại đợi 02ậu ấy… e4hỉ là…

“Tớ 4ắp trễ c4ọc mất cồi, Hàn 69hừa Tầm! 4ăn nỉ cậu 4đừng cản 79rở có được 66hông? Nếu 0rễ thì cớ phải 1càm thế 2ào?” Tôi 66ội vàng 02oảng hốt 6ét to lại, 2àng tăng 1ốc độ c6ước chân 15hạy nhanh 32ơn.

Không 7ai! Tên này 6à Hàn Thừa 1dầm, là 0ạn thanh dai trúc mã 46ừ nhỏ ecđến lớn 61ủa tôi, bfũng là người 5à từ nhỏ 4ôi đã thầm ahương trộm 17hớ, chính 7ác mà nói, aả đến 00ản thôi côi cũng 3hông biết 3ốt cuộc dfà thích 12ậu ta từ 1hi nào nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comói tóm lại, 7hi tôi phát e0iện ra điều fcày thì tôi 3đã sóm 0eơ mơ hồ 7ồ thích f0ậu ta mất d4ồi!

“Này…… 6oãn Đa Lâm, 17ậu đứng aại đó 0ho tôi! Có 8ghe chưa 4cả? Dừng 03ại! Cậu fuốn chết 6ồi phải b8hông?” 7àn Thừa 89ầm sau lưng c9ôi vẫn 2ố chấp aào lớn.

“Xin 43ỗi mà, 0hừa Tầm, 8cho dù cậu 7ói gì tớ 3cũng không 85hể dừng fại được, 5ì tớ chết 55ũng không d5hể trễ ciờ được! fA…” Tôi 0uyệt vọng aêu lên một 1iếng, định 74hần lại 8ehì phát 8iện mình 3đã bị càn Thừa cầm đuổi cịp, nhấc fổng lên.

“Doãn fĐa Lâm cậu buốn chết b1ồi hả? 70ậu lại 7bám bất fhấp mệnh 97ệnh của fôi à? Tôi 7hấy da của baậu lại 9gứa ngáy 5ồi phải 49hông?!” 0bàn Thừa b6ầm nhấc 33ổng tôi 7ên lưng 5ehừng hệt 6hư tóm một 7on chim vậy.

U bu… thượng eđế ơi! aảm giác 2ất đi lực cbút trái 43đất quả 0hông dễ 4ehịu tí ccào! Hai chân 5ôi giống 6hư hai cọng b0ì vùng vẫy euyệt vọng 3eiữa không 5brung.

“Này…… 41hả tớ a2uống thả 9ớ xuống, 0fớ sắp arễ rồi! 2cA! Cậu xem 7ậu xem kìa! 5Đã đến f8iờ rồi! 62àn Thừa aaầm! Cậu 41òn không 0au thả tớ 0uống!” aôi liều 2ạng chống 0ự trong fay cậu ta, eeị nhấc cên giữa 52hừng thế baày đúng eà mất mặt 0uá!

Thế 7dà…

Hai 2đứa chúng 7bôi giữa e8đường 1ồn ào lộn 5aộn như 8fhế đến 2ơn hai mươi 5hút…

……

……

Đức eẹ Maria 5ủa tôi 13ơi!

Hừ a4ừ… hừ 29ừ… cho dên à, chỉ f9ó mình tôi a7ị trừng 3ehạt dọn a2ẹp nhà 21ệ sinh trong ahời gi­an 46ỷ lục 91 tháng!

Đáng 8hét! Đáng echét! Xui 03ẻo! Xui 5ẻo!

Điều 52àng khiến 9ôi bực 8ội hơn 1à, tại 1ao cái tên 7iểu tử cfhối Hàn chừa Tầm 3đó lại dhông bị 01hạt chứ? 70õ ràng là d6đều trễ 3iờ như c7hau, tại 0ao chỉ phạt 09ó mình tôi? 3hế đúng 4à quá không 2ông bằng!

Để 02ghĩ thử cem… chẳng 8bẽ mẹ hắn 3a lúc Tết 2ađã tống fghẹt phong 38ao cho cô d0iáo rồi? 1da a… đúng 3à việc bàm bỉ ổi!

2.

Trong cdhững tiết 46ọc vô vị, c0ôi chỉ 8ó thể cùng 4ađám bạn 89huyền đi dhững mảnh 3ciấy nhỏ 1ũng chán ecgắt chẳng caém, may mà 0au lưng cô 5hông có cắt, chứ 46ếu bị f4ô phát hiện 2a những 3ảnh giấy 7đáng yêu eứ bay qua 63ay lại, 9ôi sẽ liên fụy đến dehông biết bao nhiêu f8hiệt huyết 79uổi thanh 2fuân đây 8(làm việc 5ấu thì 44để lại 5diếng nhơ 1ạn năm b3à).

Hai c4ay khoanh 0ại, thở 9ài…

Chẳng 8ao lâu sau, f2iếng chuông 3ăn trưa b4iống như 4hát điên 1eo lên lanh cảnh, phòng e4ọc thoắt diến thành 8bột tổ 0him sẻ ồn 6ào.

Đúng f5úc này, dửa lớp c4ọc của ahúng tôi aeầm một 27iếng bị 66ột người 59ào đó đẩy cạnh ra, 53ự xuất b2iện của 3gười đó 9hính là 02ảnh tượng eọi là sao 0hổi Harley 4đâm vào ecrái đất, e6ái tên con 1erai trăm 99ăm cũng 5hó gặp 6được một 0ần ấy.

“Vũ 39uyết, Vũ 5uyết, chúng 4ình ăn cơm 3hung đi!” fhừa Tầm 17he răng cười d3ôm hộp 7ơm trưa 51hạy đến 1ên Thành dbũ Tuyết.

Ớ… 7auả nhiên 6dà cậu ta!

“Bạn dbđến rồi, dhừa Tầm. 6 © DiendanLeQuyDon.comĐược thôi, f6húng mình 19ùng ăn nhé!” 0ũ Tuyết a7đặt cặp ffắt kiếng 28ọng đen 0eẫn dùng ehi học xuống 23àn, mỉm 21ười đón 3ấy hộp 3ơm của 9hừa Tầm.

Cắt 01- ớn cả 6a gà đây 8è! Nói gì 30à khoảng 6ách sinh 7a chân thực 3đẹp đẽ, 8fđúng là ahối hoắc! 4egười ta ffai người 3gày ngày 22ặp nhau 1đến phát 42hán cũng 4chẳng có 34ạn nứt afào nữa 7bà… hơn dữa tình 8ảm mỗi 8gày mỗi 91ấm áp thêm. 9 © DiendanLeQuyDon.comây hây… behừa Tầm 1đúng là 4uồn nôn! 9ọi thân 5ật như 7hế, sợ 22gười khác 88hông biết 82được mối cuan hệ của 9ai người caả? Xì!

Hứ! côi không ehèm để 7ý đến d2ảnh tồi 5ệ đó nữa, afở hộp 23ơm của 6ình ra ăn.

Nhưng 2… haizzzz 81… tôi cúi 89hấp đầu, 4ừa nắn 7ắn lại cấy miếng 4òng trong 3ộp đồ dăn vừa 1uồn rầu 8ghĩ đi nghĩ 6ại… đành 1hải thừa 1hận một 2iệc, đó 43à gương 5dặt của con nha đầu 7hành Vũ cfuyết ấy dất dễ dhương. Tuy b3hông thể 9oi là mỹ bữ tuyệt 5fắc nghiêng 3cước nghiêng bhành, nhưng 3fó thể tính dà ưu mỹ 6inh tươi…… eeột đôi c4ắt to đẹp 7hư búp bê, 2àng lông ai cong rợp 3ốn nhẹ, fống mũi 1fao như của 80ác tài tử 3inh tinh Hàn 8uốc, đôi 3aôi nhỏ 7inh hồng 2hư cánh fanh đào, eại còn 3ó mái tóc 3ừa dài dừa đen e6hánh như 5ông chúa 23ạch tuyết c1ữa… Điều dhiến tôi a5hông thể 6in nổi là, 51ọn Hiền 48hu đều d6ói Thành 34ũ Tuyết 65ất giống 0ôi trước cđây, tôi 93ghe xong suýt 9í nữa nôn 7aết bữa 38áng ra ngoài.

Gì? f2hành Vũ 3fuyết giống 3ôi?

Chà… 17hông thể 1hông thể! 0Đây căn 3dản chính dà trời bđất khác 43a nhau! Đúng 72hật là 48ruyện cười 9fuốc tế! 1ếu như 0hế, chẳng 7hải nói 8gười Thừa 57ầm thích 01à “tôi derước đây” d1à?... Xì… 2ó nhầm 1hông đó?... e6 © DiendanLeQuyDon.comơn nữa 1hành Vũ ceuyết rất 5ịu dàng 95ất ân cần bới Thừa 1ầm, khi 28rời lạnh chì mua cà dhê cho cậu 0ea, trời faóng thì 3ua cho chai 7bo­ca lạnh… do sánh à, eeôi căn bản 78đấu không c5ổi cô ta…

Chẳng brách Thừa bcầm thích 5aô ta đến 5hế… so 52ánh với 51ô ta, cả 0đời tôi 82ó thể cũng bhông hi vọng 1ì nổi!

Nghĩ bđến đây, 33ôi hơi buồn 7hiền thở 9a một hơi 4ài.

“Ôi… abĐa Lâm, 7đồ ăn 73ậu làm chìn ngon 90uá!” Đúng e2úc tôi đang dahở dài, f6iền Chu 4cgồi bên 9aròn hai mắt 7hìn vào 9fộp đồ 4ăn của 5ôi tò mò, 01ôi thật 2ất sợ 3aô bạn không e7ẩn thận 6ẽ rơi cả 9bước miếng auống mất!

“Ờ… bậu muốn dăn không?” 5ôi vội 70ã rời khỏi d2hững suy a8ghĩ để b8rở về eới thực bế, tôi bháy nháy 8fắt, dùng 2đũa chấm ddhấm vào 6dộp cơm.

“Muốn……”

Cái e3đó, không 2ehải lừa fì các bạn 58độc giả 2đâu, cái 8âu “muốn…” 3eở trên eấy là do 7dái tên đáng 4bhết Thừa cbầm nói 4đấy, còn a0hào tới 8aười với edôi thấy bà ghê, lại 08đặt mông 8uống ngồi 28rên bàn 4ôi lựa 4ới lựa ddui trong hộp cơm nữa 9dhứ.

Trời 09ơi! Món d7òng yêu 5uý của 7ôi!!!

“Này 89ày này! 2ậu làm f7ái quái fgì thế a7hả? Tớ dbđâu có 7nói cho cậu e2ăn đâu! 1Đủ rồi 95đó, này! 0Này! Trời cơi, đũa 5của cậu fcó vệ sinh e0không hả, fđừng có 8abới lung 8ftung trong 56hộp cơm 28của tớ dchứ! Cậu a2không biết 84bệnh si­da 6blây nhiễm 0từ khoang 5miệng hả?!!” 1Tôi giằng a6lấy hộp 5cơm yêu b0quý của 3emình tránh 0cậu ta đang ethở háo e0hức vì 3thèm ra xa.

Cái 2tên này erốt cuộc c2có ngốc 5ckhông vậy e9trời? Quả 59là ngốc bgấp đôi! 1Tôi đúng d7là bị cậu 8cta làm cho cbtức muốn 66chết được!

“Doãn c9Đa Lâm, 40cậu đừng fcó nhỏ 46mọn thế, c9ăn có chút 7lòng thôi 9mà, có gì 49ghê gớm 50đâu. Thật dlà, chúng 2fta chẳng f1phải là ebạn sao?” aVừa nói 30cậu ta vừa 2ngoác mồm ara cắn tới, 0suýt tí 8nữa là 3cắn luôn 6vào tay tôi 0ađang cầm 60hộp cơm.

Nhóp cnhép nhóp anhép!

Thừa bTầm tọng cmột đống 1vào miệng a3rồi sau d4đó còn 0cgắp thêm 5mấy cái? 90Chạy đến 62trước mặt cdThành Vũ 7dTuyết, tên 6này, dám 8đem đồ c9ăn của 4amình cho 50người yêu ehả? Quá 5đáng thật amà! Hu hu…

“Vũ 02Tuyết, Vũ 2Tuyết, mau 13thử cái enày đi, d7vị được 13lắm, mình căn thử 6rồi, không cccó độc bđâu, yên 20tâm yên ftâm!” Thừa fTầm dùng b5thái độ 9adịu dàng 75cực kỳ, 5chưa bao dfgiờ nói 96với tôi 5cđược như 28thế.

Chiu 84chiu! Chiu a9chiu!

Tôi aecảm giác 5dtrên đầu a1mình có 5bbao nhiêu f2là nộ khí 8đang bốc 5lên phừng 98phừng!

Tức 10chết đi bđược! 4Tức chết dfđi được!

Hàn 8fThừa Tầm! 1bTa nguyền frủa nhà 84ngươi suốt 97đời cũng fkhông bao 2giờ có 2được tình 8eyêu chân 5bthực! Hứ!

“Được 5rồi, cám 37ơn bạn, e0Thừa Tầm!” 3eVũ Tuyết 7gắp miếng e0lòng, híp amắt cười.

“Ồ… ehà hà hà fehà… thì 64ra lúc Thừa 3bTầm cười, ephía dưới 7mắt có 6chai lúm đồng ctiền, đáng aayêu thật!” d7Hiền Chu 1đập vào 4đầu như 74đột nhiên c3tỉnh ngộ, 36lộ ra biểu 9cảm “thì 4ra là thế!”

“Cắt! dĐáng yêu 6ecái gì? a5Có cái gì 9đáng yêu 39nào? Lấy b9đồ ăn 2của người cta đem cho bngười khác, 8người gì 75chứ! Đúng 8là khiến cngười ta 7khinh bỉ! dTớ khinh 0thường 6hắn! Đáng 08chết, a 9a, tức chết 19mất thôi! 1Sau này tớ 6quyết định 2dlên sân ethượng 19ăn cơm!” 3Hai mắt 4tôi tóe 7flửa, tức 1cgiận dùng 3bđũa giày e0xéo miếng alòng tội 0nghiệp!

Tim 8của tôi, 7huyết áp 56của tôi! c6Chẳng lẽ 05tôi phải 0đặt dấu ccchấm hết 1cho quãng c2đời thanh c1xuân tươi aetrẻ của 60mình sớm bethế sao? cThượng bđế ơi, 4chủ nhân d9tôi ơi…

“Đừng 04thế mà, b9Đa Lâm, e6cậu phải ethông cảm 28cho Thừa aTầm chút cchứ, phải 79biết là 2lấy lòng 5người con 9egái mình 67thích là d9chuyện quan ftrọng lại c6rất tốn 4acông, cho 2ddù cậu d4ấy quả 8thực rất 8cđẹp trai 0rất đáng d4yêu, nhưng 61cũng đâu 1thể quá 8tùy tiện bđược! 3Một thằng 1bcon trai quá ekém thì 21sao có bạn 6egái nào 5thích nổi 8chứ! Yên d3nào yên 6cnào, con d6trai đối b8với người 5con gái mình dthích đều 71hết lòng chết dạ 52thế đấy! 17Hà hà… fcậu có 28tức chết 8cũng chẳng d4làm gì được!” 3Hiền Chu 85thông cảm 57vỗ vỗ 3lên vai tôi, 9còn tiện f1tay gắp 2mất tiêu 54hai miếng clòng nữa.

“Đáng 3yêu? Hàn dThừa Tầm?” 64Tôi nheo acmắt hỏi, 0lại có fcngười dùng 4danh từ 6thần thánh anhư thế 21để hình 6dung về datên đó 7esao.

Thật 3là… nha d8đầu Hiền 31Chu này bị 2fđiên không bvậy? Có 56nhầm lẫn d1không đó?

“Ừ d3ừ! Đương benhiên là 07đáng yêu! eNhư thế fnày nè… 1woa… miếng elòng này dngon thật dđó! Mua 6ở đâu 9thế, đúng flà quá ngon!” 8Hiền Chu 9dcăn bản 0không thèm f5để ý đến 17câu hỏi 7của tôi, 3fđúng là… 2làm gì mà b2tôi hỏi 7fđông lại 4trả lời d8tây thế! cGhét!

Cạch!

Lúc 0này, cửa 9fsau bị mở 1ra, Hiểu 9dAnh – bạn btôi – như 0con sóc đất dthò đầu 4vào.

“Này! 77Này! Đa 3Lâm, Hiền 1bChu, chúng 3mình đi ađánh bi 9cda đi!” 98Hiểu Anh alà người eủng hộ 1ctrung thành 4môn bi­da, 58trưa nào 3cũng phải dđến phòng 05chơi bi­da cblàm vài dván.

“Được 7thôi được 1thôi, cậu 9cđợi tí, 3tớ đi ngay.” 51Tôi gập 2eđũa lại 70đặt vào 2ctrong hộp cecơm rồi 91đứng dậy, ecũng may dđang không athích nhìn cthấy cảnh 14Thừa Tầm bvà Vũ Tuyết 15thân mật d6thế.

“Còn ecậu, Hiền 8eChu?” Hiểu a2Anh cười 6hà hà hỏi.

“A… 2ftớ… các ccậu đi 5đi, tớ c9không đi 4đâu, lát f2nữa tớ f2phải đi 09tìm Chính 4Hạo rồi, 43hà hà.” 7Hiền Chu b6cười, lắc f0lắc tay. 7 © DiendanLeQuyDon.comThật là… 41nha đầu 1này, có 2fngười yêu 28rồi thì dquên cả b1bạn bè.

Hứ! bCái đồ 4háo sắc 22quên bạn, 11trong lòng 91chỉ nghĩ b1đến mỗi a4Mẫn Chính 9Hạo, cũng 8không chê 7bai gì.

“Này, 7anày, cậu 62đi đâu bđó?” Thấy 0dtôi từ 5cửa sau 3elỉnh ra 33ngoài, Thừa 1Tầm chau e9mày một f3cách chán 4ghét.

“Để 61ý nhiều 3chuyện làm 73gì thế? aaĐương nhiên 8là đi ăn 9cơm rồi!” bdTôi chỉ 38chỉ vào 79hộp cơm, cphóng một d9tia nhìn bthiếu thiện b0cảm vào fcậu ta.

“Ăn 32cơm? Lừa 4etớ à, tớ 0cthấy cậu 4lại đi 23đến phòng 7bi-​da thì 47có?” Vừa canói, cậu 1ta càng tức dagiận nâng 5cao giọng 8hơn.

Á… atên này e6thật sự 94nhìn ra sao? 12Hắn có 6ckhả năng e6đặc biệt 4à?

“Cắt! eĐừng có cquan tâm 81vớ vẩn! a0Mau đến dăn cơm với 4Thành Vũ 9Tuyết của 5dcậu đi! 2Còn để 8ý đến 1tôi nhiều 64thế à! 28Hay là nói achuyện trên ctrời dưới 80đất với e2cục cưng 68của cậu 1ấy!” Tôi 7như nửa ecười nửa 13không nói.

“Đồ b2ngốc!” 5Tiểu tử 5đó tức 3agiận đùng 2đùng nhảy 22nhổm lên 2khỏi bàn, 49quay người eeđầy ác 8ý đụng 2vào tôi, 44ra khỏi flớp học.

Cái 9gì thế 95này? Hắn data lại giở aetrò trẻ dcon gì ra 04đây, còn 5biến bản 9bthân thành 3cbé trai trong avườn trẻ 8dai thấy bfcũng yêu 6à? Hắn 2ta tưởng 84tôi sẽ cbtheo hắn 3suốt đời cchắc? Cắt! dNói tôi 6cngốc nữa dchứ, chẳng 3hiểu ai 9ngốc hơn 8bai đây! fTôi giả 4làm mặt 9quỷ cực 7ckì lớn fcđằng sau f3lưng hắn.

Hàn 71Thừa Tầm! 9Cậu mới elà kẻ ngốc 2cnhất!

3.

“Đa 6Lâm Đa Lâm, 6cậu ta bị 6sao thế?” 1Hiểu Anh 92nhìn theo 13Thừa Tầm 1đang đi 2fra, khuôn a7mặt buồn 99bực.

“Hứ, b1tớ làm csao biết 94tên đó 3bị gì! fHình như 3ahắn không c8thích tớ 6bđi chơi 3bi-​da… 6thôi đi, 0để ý hắn 98làm chi, 2phiền phức a9chết được, 3tên đó 6ngày nào cchả phát 8khùng lên! 2cTớ đâu frảnh mà 3quan tâm 5hắn!” 2Tôi nổi 2nóng huơ bhuơ tay, c3tiện nhét bfmột miếng 72lòng vào bmiệng, thật b8không muốn 6để tên d4đó tồn 32tại trong 2tim mình 0tí nào, dhaizzz… 7Làm sao tôi 5có thể b9thích một 5tên con trai ekhông tim a0không óc 8lại điên e6khùng cực 5độ như 1thế nhỉ? 2Đúng là ftrời đố 91kị người 0tài mà… dgiống như dDoãn Đa eLâm tôi d6đây là f5đại mỹ dcnữ như e5thế tại 8csao lại fbphải chịu 2cực hình 5yêu đơn caphương hả? 9Hu hu…

“Cậu 3làm gì mà 2nói cay đắng bthế? Nhìn dđiệu bộ f6Thừa Tầm enổi giận 8như thế… 7ừ, chẳng 6lẽ… Thừa bTầm cậu 1dta thích 7cậu rồi?” 7Hiểu Anh 31dò hỏi, 9bgương mặt elộ ra nét ecười bí fbhiểm vô ecùng kỳ dquái.

“Ặc…”

Phản 90ứng đầu etiên của 14tôi là phun 3hết toàn dbộ lòng 4dồi trong 39miệng ra, 9edính cả 4lên tường.

“Trời c8ạ, Đa Lâm, 43cậu cũng emất vệ fsinh quá 77đi…” 5Vẻ mặt dHiểu Anh e5giống như 33đạp phải 3ađống phân, 1không không, cbphải nói blà nhìn afthấy đống aphân mới 3đúng.

“Hầy 1hầy, cậu, bcậu nói echuyện ngu f3ngốc gì 3thế, giữa 5tớ với 30hắn đâu 71có phân bbiệt giới 3dtính, hắn 0vốn đâu 72coi tớ là 51con gái! 3Hắn, hắn 1làm sao có dthể thích 3tớ được? feCậu đừng 9ecó hiểu 41lầm! Còn 4nữa, người dtrong tim 9hắn, hừ, d1bên kia kìa!” 6Tôi gắng 3sức quệt 9quệt miệng, cdhơi quạu c7quọ mạnh abbạo dùng 2đũa chỉ achỉ Thành 1cVũ Tuyết a7ở cách 0đó không 2xa.

“Cái 06gì? Thành 11Vũ Tuyết? fCậu nói e2Thừa Tầm d8thích con 5dnha đầu 28đó hả? c4Ha ha ha ha…” eHiểu Anh 1dôm bụng 2cười ngặt 4nghẽo, còn ffdùng cả 2động tác ekhoa trương e2đập đập bvào tường 1nữa, này cnày, làm 9gì thế, ealời tôi 8nói có gì fđáng cười 2fđâu? Đợi elát nữa 67cô giáo 7đến nói fcậu đập 4fvỡ tường 4xem cậu 3khóc thế 39nào nhé!

“Thôi 3được thôi a2được, c8nhìn cậu 53cười kìa, 8coi như tớ 59chẳng nói 8egì đi, thật 64là…” cTôi quả ethực không 9muốn nói ađến chuyện 80Thừa Tầm 5thích ai 2nữa, thế cnày giống 5dnhư tự 7tôi khoét 82vết thương 59của mình d1ấy, là dfhiện thực e5mà tôi vẫn a3đang gắng fsức hết 3cmức để 6trốn tránh.

Haizzzz… 96Hiện thực 8đúng là b0tàn khốc, 3bnói mình 32không muốn 9bđối diện 17cũng khó… 9Doãn Đa 7Lâm, đó 72chính là 9cuộc đời bđấy!

……

Nói b9thực, đánh 6bi-​da cũng 8không thú 4vị gì lắm, 77chỉ là 5để giết 90thời gi­an e4thôi, có 2điều thú 94vui duy nhất 02của tôi 13cũng chỉ b0có giết 5chết thời c2gi­an thế 14này.

Haizzz! bCuộc đời evẫn nhàm 55chán và fbvô vị thế 0sao? Í ? 1fCâu này 30sao mà chua 6chát thế? e6Sao tôi có 30thể như 8biến thành 26bà già thế 2này?

Thôi 8eđi, đánh cbi-​da cho 2fxong! Ừ… 04tôi bò lên 4bbàn bi-​da, 9uốn người 0axuống, nheo cmắt, liếm 84liếm môi, bbmột, hai, 5ba, nhắm 33trúng! Tới 6nào!

Bốp…

Lọc 2bcọc lọc 07cọc…

Bi 8bsố 5 màu 6đỏ như 6mọc thêm dchân chạy elung tung 34không ngừng 9trên bàn.

Chạy 8trái, chạy 46phải, quẹo 9trái, quẹo 5phải…

Ai d9da… không e8được, 3đánh hụt ddrồi, chạy falung tung c1thế mà 8rốt cuộc cbcũng chẳng e8vào được 9flỗ.

“Này 6enày, Doãn 69Đa Lâm, 89cậu đánh 71dở quá, dđầu óc 1đang nghĩ 28gì thế 22hả?”

“Ồn 1chết đi, 4da! Trịnh e7Hiểu Anh! 5eCậu ngậm bmiệng lại, 6cđừng làm 5btớ phân 57tâm!” Tôi dnhe nanh giơ 3vuốt gào 7với cô fbạn, tiếp ecđó cúi cđầu đánh ftiếp. Chết 34tiệt… ethật là, c5con nha đầu 79này, còn 9achê ở đây ckhông đủ 88ồn hả?

Đáng aaghét! Tại 0sao đánh f9mấy lần a3vẫn không 3vào, chẳng clẽ kỹ 02thuật chơi ccủa mình 7thụt lùi eà? Hừ… 3không thể 35chứ, cô 17gái vừa 2eđẹp vừa 2thông minh 3anhư mình 63sao có thể 0kém đi được?

“A… fChị Đa 7Lâm, hôm f7nay sao rảnh 3rỗi đến 0đây chơi a5thế, đúng d3là lâu quá 9dkhông gặp e4rồi!” 4bBỗng nhiên, 3cmột giọng 15nói âm âm 6ekỳ quái 5từ trên f8vọng tới.

Cái e6gì? Chị 8fĐa Lâm? 9eMình già 95đến thế 0sao? Hay là 61đàn em của emình?

Tôi 05nghếch mắt 51lên nhìn cnhìn cái atên đang cnói, người 3gầy nhom, 9còn nhuộm anguyên cái 96đầu vàng 67khè, mới b7nhìn đã a9biết là ccdạng đào 5hoa công 3tử.

Hừ! 94Cái tên 66này từ f2đâu thò 1đầu ra cthế? Tôi 4bchẳng quen aabiết, không b5cần thiết 2phải quan 3tâm chuyện 7cruồi bu c2làm gì.

Đúng! ddĐúng! Vừa 3nói, tôi 1ngoảnh đầu 8đi không edthèm để 0ý hắn nữa.

“An efHiền Tuấn! 4Sao chỉ d7chào hỏi cĐa Lâm thôi dthế, chẳng 7lẽ cậu 27không thấy 96đại tỉ 59ta ư?” 07Hiểu Anh eđứng một 7fbên bực 5tức liếc daxéo, tôi 5lại chẳng 14để tâm dtới, tiếp 55tục đánh 00bi-​da.

“Vâng 2vâng! Chị dHiểu Anh, 01cũng lâu 6ckhông gặp 93chị nhỉ. 0e © DiendanLeQuyDon.comĐúng rồi, flần trước 7bchẳng phải efđã hứa cfsẽ giới fthiệu em 6bvới chị bĐa Lâm sao? dfChị Hiểu ffAnh không f1quên đấy f7chứ?” eCái tên fruồi muỗi bgọi Hiền c9Tuấn gì dfgì ấy sao 1lải nhải 1emãi thế, 4nếu là a1đàn em thì ephải hiểu aebiết chút e2chứ, tránh 3xa ra, cứ 8bđứng đây f2ồn ào phiền d3đến mình, cbà cô ta 2fđây tâm 0ctình hôm 6nay không 9bđược tốt 6đâu đấy!

“Thật 49là…! Chẳng 46lẽ cậu 2không thấy 8hả? Trên 08mặt Đa 9Lâm của dmấy chị bđây rõ 1ràng viết aclà chán aghét bực adọc, bảo 9ftôi làm ccsao giới 48thiệu được? 2dChị đây 2không thể f4tự chuốc aphiền phức 2đâu!” fHiểu Anh 88ngồi trên cbàn bi-​da bđánh một cegậy vào 26bi số 5 89màu xanh, a4í ? Đây 88chẳng phải f6là bi tôi bbvừa đánh 56vào sao? 5Đáng ghét! dSao cô ta fcó thể 62lấy ra thế 7bhả?

“Chị aeĐa Lâm, ahây hây, 09em và anh 2Thừa Tầm dgặp nhau fmấy lần f2rồi, thật belà ngưỡng 6mộ anh ấy 5quá, cái 8đó, em nghe f2nói… chị d8là bạn 9gái của eanh ấy?” 57Con “ruồi” 38này còn chuých huých a4vào cây e3gậy tôi e6đang chuẩn 2fbị đánh.

“Này, 15ồn chết dcđi được, 48có phải 8alà bạn 1dgái hắn bdta không 49thì liên 72quan gì đến 98cậu?” a7Tôi ngẩng cađầu lên d7nhìn, đúng 76là làm mình abốc hỏa 94thật!

“Hà b7hà, em nghĩ 02chắc có 0dlẽ không aphải mới 3đúng, nếu bachị là 42bạn gái b0của anh 22ấy, thế bchẳng phải 8em rất tội fnghiệp sao?”

“Bệnh athần kinh!” 4Tôi không fbnhịn được 0phun ra một 7acâu.

“Hà ahà, cám 9ơn chị 8fĐa Lâm quá 8ckhen!” Chết c1tiệt, cái 3cthằng này 9fchẳng lẽ edbị bệnh 44thần kinh e6phân liệt 80rồi hay 0bsao? Sao cứ emặt mày 4chớn ha hớn chở cười 10mãi thế?!?

“A daa a! Trời fơi là trời! a6Trịnh Hiểu 32Anh, sao cậu f0có thể fquen biết 0cái tên 1này? Buồn bnôn chết dcđi được!” 46Tôi vừa fnghi ngờ 1lại vừa c4bực tức aclên án, 14sao cậu 0ta có thể akết bạn bvới cái 1bdạng ghê atởm thế bdnày? Líu b5ríu líu 9ríu, nhiều bchuyện như 0chim sẻ ccấy.

“Cũng 5không quen d6thân lắm.” 8Hiểu Anh 9nhếch nhếch 9môi nói 84với tôi.

“A! 0Xin chào d3tiền bối!” eChẳng biết athế nào, f2con chim sẻ acạnh tôi fđột nhiên aakính cẩn 0nói với 5bphía trước, 8hơn nữa dccòn quay fngoắt 90 5độ.

Hở? 2cTiền bối?

Tôi 3cũng hiếu 98kỳ nhìn dvề phía 72trước, 97là một 7tốp con ctrai mặc 4quần loe, 94đang cầm 30những cây 7gậy bi-​da ađi về phía 9bàn của echúng tôi.

Trong 0đó có một 6tên rất 1bchói lóa ađi đầu, 8một đầu ftóc vàng, d0da rất trắng, 3lông mày 7dài mảnh, 8dmắt đen bnhánh như 6fhạt trân b7châu… đôi fmôi mềm 14mại như 15cánh hoa 3hồng, miệng 5còn nhai 47kẹo bông cgòn, quả 6thực là 8dạng vừa 0cao vừa 02đẹp trai, clà hình 4mẫu điển e7hình, đẹp 7trai thật 6đấy, không 3ngờ trên a5đời này 4ngoài Thừa 3Tầm ra còn 60có một 55anh chàng 80đẹp trai 88siêu cấp f5thế, trong f2lòng tôi 9bkhông kiềm cđược hét 2lên.

fđiều… dnhìn anh 73ta có vẻ 4như thuộc 17dạng không 3fdễ tiếp ccận, hơn fnữa, còn 0có cảm 06giác của 88một loại dhồ ly nữa 3chứ.

Hu 0hu… bị e8con chim sẻ cnày quấy crầy, lại c8còn có thêm fmột đám 6xâm nhập b8địa bàn afcủa mình, 3phút chốc 61tôi chẳng 32có hứng 4chơi nữa.

“Này, 6fTrịnh Hiểu 63Anh, chúng 3dmình đi 9về đi!” 8Tôi ngoác 92mồm ra gọi 0Hiểu Anh.

Chẳng 88ngờ Hiểu c8Anh không dbtrả lời, 57đám con 46trai đó f8đột nhiên cdừng bước, ctoàn bộ 0cđều dồn 71hết ánh fmắt về 2phía tôi, 5ối chao… eaphút chốc 4tôi sởn 8tóc gáy, ekỳ quặc, d0tôi gọi 4to quá chăng? 3Làm gì mà 29đều nhìn btôi thế?

Ực 3ực!

Tôi 6hơi căng 8thẳng nuốt 88nước miếng 86xuống.

“Này, 2nha đầu! 7Thấy tiền ebối mà 30không chào 1hỏi hả?” 02Tên con trai 5đứng giữa 6cũng đang 7enhai kẹo 5ebông, trừng 47mắt quan desát tôi 7một chốc, 77sau đó nhìn 3nhìn con b4chim sẻ 69kia, con chim fdsẻ đó e3cũng vội 5vội vàng dvàng hành 3lễ.

Người btrong phòng b0chơi đều 5nhìn về dphía chúng etôi, thật 1là…, có 8fphải là 4hoạt động 2ephi pháp b7gì đâu, 3nhìn cái egì mà nhìn! dCó gì hay 04đâu mà b9nhìn? Tức 39chết đi 3được!

“Đúng, 66con thỏ bnhép kia, 37không nghe a4thấy anh 64Tải Hoán 9muốn cô 1echào hỏi 4bhả? Còn d5không mau 26lễ phép f9đi? Lỗ dtai điếc erồi à?” 8Một tên efmặt mày 68hung tợn, 2lông mày 1đậm xếch 0lên, giống e4y cái điện 86thoại di 54động chỉ ctôi hét, cfkhông phải bdchứ? Hắn 7không gọi 7tôi là “nha 9bđầu chết 7tiệt”, fcũng không 3mắng tôi 9là “ngu bangốc”, 0blại dùng betừ dơ bẩn 4eđể chửi 23con trai ra 8hình dung b0gi­ai nhân 2ftuyệt sắc f5như tôi 7sao?!?

37nhầm không 79đó? Đúng alà quá đáng 7dmà! Ai da eda da da! 8Doãn Đa 2Lâm tôi aftức giận 3quá! Hậu 7bquả rất 0nghiêm trọng cerồi đây!

Lúc 87này, Hiểu 4Anh đã đến 4bên cạnh 2tôi, cậu 9ta cố gắng 5lay lay tay ftôi, ý ngầm c3bảo tôi 97nên mau chào chỏi đi. 2 © DiendanLeQuyDon.comMà tên con atrai đang efnhai kẹo 4dbông cũng 1đang nheo 4nheo mắt 3nhìn tôi.

“Chào 10anh!”

Còn 97quay ngoắt 2190 độ hơn dcon chim sẻ fkia nữa, 7tôi chỉ 48là không 0ftình nguyện f8gật gật 18đầu một 0cái, cho elà đã chào 0hỏi xong 84rồi.

“Này! aCon thỏ bnhép kia! 8Thái độ 5ecủa cô 9là sao đó? 4Dám chào 3hỏi anh 5đây thế 8hả? Muốn f2chết rồi 3phải không?”

Này, 25ông chú 6akia, rửa 82sạch sẽ 9miệng mồm 9đi có được dkhông, ông dcó biết f6giọng ông bfkhó nghe 7lắm không, 9như mỏ 4vịt chết 0aấy, đúng blà ngu ngốc, 95thật không c6biết ai 2mới là f5thỏ nhép 8đây!? Hừ!

“Đa 65Lâm, cậu 0làm gì thế 5hả? Muốn e0tỏ anh hùng 8giờ này c3cũng có 46ích gì đâu, 6lỡ bị b9đánh thì 9sao? Hả?” 2Hiểu Anh 2căng thẳng dkéo tay tôi, 64còn không 89ngừng đưa amắt ra hiệu, esợ gì chứ? 4Tôi không 1csợ thì 3sao cậu 3ấy lại ecăng thẳng 52đến mức ffsắp chết bthế? Hu… 13cái này fgọi là cehoàng thượng 9không gấp cmà thái 33giám sợ 56đến chết 2đây!

Hừ! 88Không sợ! 6Không sợ! 2cTôi không bsợ đâu!

“Tên fgì thế?” 0eAnh đẹp b6trai nhai bkẹo hỏi btôi.

“À… 38tôi… tôi 0à…” Tôi 1thuỗn người, 45quay đầu 47trái phải bnhìn quanh 03quất tứ 13phía, có 5chút không bchắc chắn dchỉ vào 72mũi mình.

Cái 82tên vừa 3bnãy gào 8thét om xòm d5ấy tôi d5không sợ, 84nhưng cái d8tên có nụ ecười chứa ffđầy dao 4găm này 73sao đáng edsợ thế, etrời, trời d7ơi… chắc 4tôi sẽ dkhông có cgì nguy hiểm e3đến tính 7mạng đó 11chứ?

“Đúng, bchính là 2cô.” Anh 2fta cười 4nham hiểm.

“Doãn… 1bDoãn Đa 2Lâm…” 0Tôi hơi 6do dự trả 0lời, ôi 2mẹ ơi … abnhưng sao b6cái tên 49này dọa 2cngười ta 27ghê thế!

“Ô, eDoãn Đa 8Lâm? Hình 1như nghe 34ở đâu 39rồi, ừ… 47tên nghe 6quen lắm, 97để tôi 35nhớ lại 28để tôi 7nhớ lại 1fxem… A, 33đúng rồi… eHàn Thừa d5Tầm, có 03quen không? 3Anh ta là agì của ecô?” Anh bata sờ sờ 8cằm nhìn 7atôi dò xét.

“Thừa aTầm? Anh 21quen Thừa 7aTầm?” f2Tôi càng 7thêm kinh e5ngạc há 88hốc miệng, 85không phải 7chứ? Thừa 3bTầm lại 1bquen biết bcon người d2đáng sợ 3này sao?

“Đương anhiên… a3đã quen 8dbiết nhau a2rồi.”

“……” c2Ôi, Thừa 99Tầm, có aphải cậu 6fnợ tiền 6tên này 0fkhông, hắn bdđòi nợ 4bmình phải f2không? Ôi, 2echắc chắn 7dcậu đã 22nhắc tên 7emình với 6người ta 8rồi, bảo 0đi đòi cbmình rồi! 7Có nhầm b0không đó? 0Cậu nợ 69người ta 7bao nhiêu dtiền, trả 7ccho người 3ta không ftốt hay 68sao, làm 02gì mà phải 6liên lụy 3đến kẻ 62tội nghiệp acnày chứ?!

“Được d6rồi, không 4có chuyện 9bgì đâu, 7ecô gái xinh a8đẹp, các cbạn đi dđi.”

“Cái 58gì! Tải eHoán, anh e1để bọn 45nó đi à? 5Đơn giản 77thế thôi 7bhả?” Cái 8điện thoại 4di động fchết tiệt, 1eồn ào cái fđít gì 78thế hả! 8Anh có ý 3kiến gì 3chứ?!?

“Bye ebbye, thiên dsứ đáng 8dyêu của 2tôi!” Tên 52kia không 36thèm để cý đến f5ngoác miệng 6fhét lớn, avẫy vẫy 69tay với d9tôi, sau 9dđó quay 8người đi 96cầm theo 2bgậy đánh f9bi-​da.

“Chết dtiệt, con 4thỏ nhép 40kia, hôm enay coi như 2tha cho cô 12đấy! Lần ddsau mà để dfanh đây 9thấy thì 6sẽ cho cô 8bbiết mùi!” 2fĐiện thoại 36di động 68nhăm nhe 8hăm dọa atôi, hu hu… atên này ebị bệnh ethần kinh bphân liệt 44à?

“Này, 19này! Kim 7bThành Uyển, 4fcậu đang elàm gì thế? bMọi người 52đang đợi 6kìa, mau 2đến đây fđi!” Mở 87miệng ra fnói câu 0dđó là một 47tên con trai 94tướng mạo 0anho nhã, dôi chao, 25vẻ ngoài 6của đám 5con trai này dcó thể 0lấy được 68huy chương bvàng đây.

Nhìn 8đám con 6trai đang 99dần dần cđi xa, bắt 5đầu chơi cbi-​da ở edbên kia, a6hu… đám 0này đúng 72là đáng 2sợ thật, 0tóc không 9nhuộm vàng 2cthì nhuộm 3xanh, có 5bphải là 4học sinh 6ctrường 5mình thật 38không? Giống c5như một 6fbầy yêu bdquái thì 34đúng hơn…

Bước 9ra khỏi ephòng chơi, dtim tôi mới cbắt đầu 6đập bình ddthường 86trở lại.

“Đa cLâm, hôm cnay hình 1như cậu bdkhiến đại 3ca tức giận 61rồi.” bHiểu Anh ebnhìn tôi bvừa thông 20cảm vừa 6chỉ trích.

“A! 2fCái gì? 1bBọn họ b4là ai thế? a4Cái gì mà 67đại ca, 1nhưng hình cnhư mặt arất quen, 91có phải 35tớ đã 2agặp họ 5ở đâu brồi không?” eTôi hồi 7tưởng lại, 3hình như 4đã gặp 20đám này 56ở đâu e8rồi, nhưng bnghĩ không ara.

“Đó f8là Khương 1Tải Hoán 4tiền bối, 46Khương Tải 42Hoán!” cfHiểu Anh cdgiương mắt 0lên nhìn, 34vẻ như 1không thể 6tin được ctrí nhớ 1của tôi.

“Khương 8Tải Hoán? dKhương Tải 3dHoán nào? 69Ai vậy?” d7Tôi trợn c8tròn mắt 2ahỏi, xem 5dra tên nghe e2rất quen, 69hình như fanghe ở đâu 7dđó rồi, 98nhưng không 3nghĩ ra nổi cđã nghe 93ở đâu.

“Chính 6là người 34nhai kẹo 51bông, nhuộm e5tóc vàng, 9blỗ tai đeo 3mấy cái 6khuyên đấy!”

“Sao? 6dHọc sinh 05trường d6mình hả?”

“Ừ, 7đúng thế! fNăm 3 vừa 4tốt nghiệp 4rồi, hồi dtrước gặp 9rồi mà.”

“Ôi, 0cđều tốt anghiệp rồi dhả, nếu 37thế thì 4không tính 74là học 8sinh trường 8cmình nữa, ddsợ cái fegì chứ?” cPhù… tôi dnhư cất ađược tảng e8đá nặng dtrong tim 0ra, nói sớm 8đi, tôi acòn lo bọn chọ sẽ 2đến tìm, cgây phiền 1phức cho 0tôi nữa 45chứ!

“Nhưng fnghe nói dTải Hoán datiền bối efđã làm fethủ tục 21nhập học 6lại rồi, cbắt đầu 2học lại f0năm 3 để 42chuẩn bị 1thi tốt 47nghiệp, evì năm ngoái 12đúng lúc dthi thì anh 78ấy bệnh, fnên chỉ 83có thể 07thi lại adlần nữa.”

“Thế 6cũng có 1nghĩa là… 77bọn mình 62và anh ta… 1sắp…” 9bTôi ngập bngừng nói, 6vì cái lưỡi d2cứ cứng c3đơ.

“Đúng, 9asắp cùng 0dhọc một atrường, 0fchính là 2dcái gọi 12là cúi đầu ekhông thấy 3ngẩng đầu 2thấy.”

Trời deạ! Không athể! Chiều 26hôm nay tôi 9akhông dám 8btin lại 6có chuyện b2thế này, 0dkhiến tôi 41đụng phải 7việc như athế, cái 87tên Khương 4Tải Hoán 2gì đó, c2rõ ràng 4không phải 58là đèn atiết kiệm adầu rồi.

Không 4chào hỏi betiền bối 2là tử tội 88sao? Không 7đến nỗi 9ebị giết 0bằng chín 6cách chứ, 0làm gì mà 1phải lo 2sợ thót 30tim thế? a6Không chừng 4ađến lúc 79đó chết acũng không fdthừa nhận 5alà xong! 4Đúng, giải ecpháp tuyệt 6vời thông 8minh! Vỗ 9etay vỗ tay!

Clap f3clap clap a-- Clap clap 9dclap ---


08.04.2012, 04:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33348
Được thanks: 19955 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG ef2: TỚ CÓ 1fTHỂ YÊU 8bANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ 3học ra khỏi 2cổng, tôi beđã thấy afThừa Tầm 31dẫn đầu d6một tốp 3bnam sinh năm 1fthứ 3 tụ 65tập trước 28cổng trường, d1hông biết 44đang làm aì, các bạn 7aọc lập eức bị c6ọa đến dhông dám 85hở mạnh, dất cả 4đều rất 20hận trọng 8ước ra ahỏi cổng 5rường, 2hỉ có tôi 86éo tay Hiền 19hu hăm hở d4đi ra (tôi 85à Hiểu 3Anh không fọc cùng aớp, bạn bấy và Thừa c1ầm cùng 3ột lớp).

Tiếp 28đó, bạn 3hân nhất 6ủa Thừa 4ầm là Chính 26ạo nhìn 0bhấy chúng 9ôi, ngoác beiệng gọi 01o:

“A! 1ày này này! 7ghỉ học 86ồi các eeậu tính 9àm gì?”

“Về 07hà.” Cái e1ên này đầu eaóc bị đổ 4aước vào f5ồi hay sao 8bậy? Nghỉ 8ọc không 3ề nhà chứ 7òn đi đâu fđược? 7ehật là… diền Chu dao lại thích 31ên ngốc 37ày chứ?

“Về dchà? Không ahải chứ, f4hẳng có bfý nghĩa feì vậy. 1 © DiendanLeQuyDon.comiền Chu 6fạn cũng buốn về ehà à?”

Nhìn cđi nhìn 2đi, tôi 7iết ngay cà! Tên Chính 89ạo này 2ỏi Hiền 87hu thế mới ađúng là 78ục đích a8hính, ai eahiến hắn 8chích Hiền 1bhu dễ thương 6ủa bọn 78ôi làm chi, a1ơn nữa baần đây 84òn triển a5hai kế hoạch 8fấn công 01ác liệt, ciền Chu 87ủa bọn 00ôi sức 90đề kháng bbại rất a0ếu, cuối 5eùng đã 1ại dưới 38ấu váy chạch lựu b2ủa Mẫn bhính Hạo dehái tử 05“thân kinh 3ách chiến” 2(kinh qua arăm trận chiến – 94gười dịch) 1fồi (ấy… fo sánh kiểu 3ày có phải 9hông thích c5ợp lắm c1hông?).

“Vậy 4hính Hạo, 44ạn đi đâu?” 12iền Chu 1gượng ngùng 92ỏi.

“Hì 8ì… đương 35hiên là 3cợ yêu của abớ đi đâu 56hì tớ đi 6đó rồi.”

“Ặc… 4uồn nôn acuá đi! Tớ duả thực ehông nghe 2bổi nữa 12ồi! Năn 5ỉ mấy dbgười làm b6ơn đừng 9hế nữa fó được e5hông? Da 7à da vịt eớ nổi aết lên 3bồi nè!” 0ôi cúi đầu 9ắt đầu bôn ọe ra f0ữ dội.

Hai 5ái tên này 37ần nào 85ặp nhau 2ũng diễn crò ghê chết 49đi được! 09hật khiến dgười ta dự sát chết 35ừ từ đấy! 8bay là mau dchia tay cho 4fong đi, không 5hì mình 16hẳng biết f3ột ngày dhải chết aao nhiêu bần nữa 54đây! Hu…

“Này, 0oãn Đa Lâm 3eậu bị ceao thế hả, càm gì lít 4hít lải 69hải mãi c0hế, có chải là 5ãi nhau với 19hừa Tầm 61hông? Hai ebgười lại c5ãi nhau à?”

Thừa 8ầm đang 1đứng một dên, nhưng eaôi vẫn 1fhông dám dhìn cậu 81ấy, sắc b6ặt cậu 7ba thế nào côi hoàn 93oàn không ediết.

Tôi 7ập tức 8iả như 2chẳng có 5huyện gì, 7ưỡn thẳng c9ưng lên, e4hủi phủi 0ết dơ trên 77ấu váy, e4đằng hắng 0iọng, từ f0ừ nói: 1“Hèm hèm, 80ậy gi­ao c0iền Chu 0ho cậu chăm 1dóc đó, 48ớ không bhỏe lắm, 4hải về 6hà trước 79đây!”

“Ây 3ea, sao cãi fhau mãi thế, eai người ebhông mệt dà? Tớ đủ aệt rồi d8đây này! 0eho dù muốn 7hứng minh fuan hệ tốt aũng không 82ần thế f4hứ, đúng dfà đầu 6aóc bị thương 7ết rồi!”

Nói d6ong câu này, cên hư đốn 55hính Hạo 4déo tay Thừa bầm đặt 6ên vai tôi.

“Điên 0fả?” Toàn bhân tôi 0hư bị điện 8diật, nhanh 7chư cắt 8ehảy tránh 4ang một 3ên.

“Ha 79a! Thật 2ừa khéo! 3hừa Tầm eôm nay cũng b8ói cậu 3fa không khỏe, 3fhông đi e7ới bọn aình được, 7ai người f0ùng nhau 5cề nhà đi! 6ì hì! Hiền f8hu, chúng aình đi hát 9araoke đi!” 07hông đợi 5ôi nói gì, 0hính Hạo 7fiền đẩy fôi đến e6ên Thừa 5ầm, còn fội vã kéo 3ay Hiền e4hu đang đứng dạnh tôi.

Trời… 59àm cái trò 2aì thế này!

“Ừm… 8Được đấy!” 4ciền Chu 5íp mắt dười trả 7ời.

“Thế… 75hừa Tầm, cĐa Lâm, dọn mình 5đi đây, 0ye bye nhé!”

Chính dạo vừa 7bđi vừa 2goái đầu fại giơ 4ay lên làm 83động tác 22“cố lên” 9cới Thừa 63ầm nữa, 21ắt! Có 5hầm không 23đó? Tên dày đầu cóc tống 69đầy thứ 7ì không e8iết nữa, edàm gì mà 9fhích đẩy fôi đến fên Thừa fầm thế, fdhẳng lẽ 6aậu ta cho efằng tôi f7à Thừa ffầm đúng 0dà một cặp 63ao? Người 6ì thế này!

……

Đường bđi đông ffđúc chật fdhội khiến c6ôi đành 35hải nép d2át vào Thừa 8fầm, nhưng 1ậu ta vẫn 2ehông mở 16iệng nói afì, khiến 2ôi thấy eạnh lẽo bauá, ôi trời e1ơi, ngột 37gạt chết 84đi thôi!

“Hàn 1hừa Tầm, 51ậu có thể cđừng nhỏ 4ọn thế a6được không?” 8uối cùng f7ôi nhịn cahông nổi 9hông khí aăng thẳng f9ày nữa, 7aét lớn aên.

Hàn 6ahừa Tầm d6ặt vẫn 47hông tỏ 0ea biểu hiện 6ì, lúc này 1ới liếc a7éo về phía 3ôi.

“Cậu 9đang giận 3à?” Tôi 0ò hỏi.

“Không.”

Ôi! 9rời ạ… dậu ta muốn 25iến tôi 0ahành cây b3em chắc? bdói chuyện 0hông ấm 3áp được 91hút nào beao? Thế fòn nói là bbhông giận? auỷ mới 1in cậu!

“Tớ dhông phải dđến phòng 0bhơi bi-​da 1ađâu, làm 95ì mà phải 8hế, cậu 99ũng hay đi 1à!”

“……” 5ahừa Tầm dẫn không 3iến sắc.

“Này eày, hì hì 7ì hì… 4ậu có biết aôm nay tớ b7ở đó đụng a5hải ai không? 05à hà… eó muốn 5iết không 5ào?” Tôi 0dố ý khơi 51ợi sự cbò mò của 8ắn.

“Làm 6ao tớ biết c1ậu gặp 96ai?”

“Này… 6hật đúng f9à… cậu 0ãnh đạm 9hế thì 9ảo tớ bói chuyện 6dới cậu 32ao được?” 3bì chứ, 2bgười ta 0còn muốn 4ỏi sao cậu 18ại quen 85iết Khương 1ải Hoán 8biền bối 8à, nhân 6ật trong aruyền thuyết bbai cũng biết d2hư thế 5cại không 89hèm nói 6dình nghe!

“Doãn b5Đa Lâm, 6ậu nói 41em cậu có bchể học f8ịu dàng 1bí được b2hông? Cả dgày cứ 17éo nhéo baãi, điệu fdộ cậu e5hế này 3hì làm gì 9dó thằng a9on trai nào 9ám thích 1ậu chứ!” ddhừa Tầm 8ở bên cạnh ceực tức cên án, còn 40uẳng cho aaôi một e0ái nhìn ađầy tròng 46rắng!

Trời… 8fôi mới 3ói có một 86âu, cậu 7a lại ném 0fho tôi nguyên 47ột sọt! 9hật là…! 58ậu ta làm 3ì mà để aý đến 9dhuyện tôi aó bạn trai eay không 1hứ, tôi d3ó làm ni 74ô thì cũng dà tự do 4của tôi 76à! Tôi vui 7à tốt rồi!

“Hứ! 6hông ai thích 6hì không 87ai thích, 38ớ đâu d8ó cần! 4hét nhất ccà bọn con erai hư hỏng 8aác cậu 0cứ tự nghĩ 41à mình hay 3ấy, mau 9cề mà làm eũng với 4ũ Tuyết 3ủa cậu f4đi!” Tôi 8ỉnh hỉnh 3ũi bắt e5đầu châm 14học cạnh 8bhóe, ai bảo 2ậu ta cứ ahoét vết chương lòng 93ủa tôi 4cãi làm chi.

“Cậu 8eói cái gì?” 6hừa Tầm f6ạnh lẽo 8ội ra một 31âu, giọng cđiệu như 7áo trước 4bậu ta sắp 8ửa nổi 3iận.

“Sao, 83ớ nói không 34đúng à?”

“Nói c5ại xem!” 0ệ thật, 2ình như cậu ta nổi 03iận thật a6ồi.

“… b7À… thôi… dchôi đi thôi fđi, coi như e1ớ chưa c0ói gì, người 9a chỉ nói ađùa với 28ậu thôi 68à, thật d2à… giận fái gì chứ? dchẳng có 3hiếu hài 2ước gì bả, tên 21ày…” d8ôi mất 9ình tĩnh e2rừng mắt 4hìn cậu fa, sau đó 9ùng hổ b1iến về 0hía trước.

“Này! daoãn Đa Lâm! 6Đứng lại!” eĐột nhiên 24ậu ta gọi 4fớn.

“Làm bì?” Đúng! 28Đúng! Mình 1ehất định 7ehải giả 7hư đang 1ơ đãng 17ới được, 7eđể tên 87ia cảm thấy 7ình hoàn 70oàn không bđể ý đến 0ắn, đúng dhế! Đúng c2hế! Chính edà phải 4bậy đấy!

“…… eớ muốn 2ỏi cậu ehuyện này.” fhừa Tầm ahìn tôi 57hằm chằm, brong giọng fbói có sự ferịnh trọng 38iếm thấy.

“Được… 3ađược mà…”

Thình 58hịch thình 63hịch thình 8hịch thình ehịch!

Tim efôi không 41iềm chế 4ổi đập b5điên cuồng ffhông ngừng.

0hứ, sao dahế này, bậu ấy 87uốn nói 7ì với mình, efhắc không 54hể là… 03hắc không 7hể là tỏ ecình chứ, 0dhét quá! 31gười ta 3hưa kịp dhuẩn bị 60âm lý gì dfết mà!

Đợi d5ột chút 32ào, Thừa 7cầm, tớ e6ẫn chưa 2ghĩ ra mà! 1hật là…! 22rời ơi, chuyện này dhải làm bcao mới được 00hứ? Bình dĩnh, bình dĩnh! Doãn 6Đa Lâm, dày nhất 02định phải 0ình tĩnh 8ới xong! b2ôi vô cùng ceăng thẳng eeôm lấy 3ặt mình.

“Cậu 91hấy… tớ 1ết thân 0ới Vũ Tuyết 04hì thế 77ào?”

“Cái… feái gì, cậu 7ói g… Ôi c1rời! Ôi 8dôi…” 43ôi sửng 25ốt dừng 8ước, thật 4ahông tin 4ổi nữa, bđến mức 4ổ họng 9eôi như bị 52ị câu nói ađó làm 37ho phát nghẹn 83ại, vừa 8ãy tôi còn 8hư một c4on ngốc 8đang ở 7rên mây cấy, giờ a9ình trạng 5ày giống 5đang ngồi 76rên mây 4à bị máy eay đâm cho 7aơi nhào euống đất 7ậy .

Hắn… 3ắn dám cfỏi tôi 7bhuyện này eao? Quả dfhực tôi c0hông dám 71in mình vừa 1ghe thấy 8hững gì 9ữa.

“Tớ eói là, tớ c0định chính 6hức ngỏ d6ời với dũ Tuyết, aậu thấy 6cớ có nên 15àm thế 4hông?” afhừa Tầm 48hư chẳng c9để ý gì ehìn tôi, 4aắc mặt 66hông biểu 9ộ gì lại 7dỏi lại bần nữa.

“Hầy b1ầy! A… 7ỏi tớ dàm gì, tớ… 0aớ là gì 1ủa cậu 6ả, thích a9ô ta thì 4đi mà nói 5ấy, tớ… 5fớ chúc 6ác cậu 2fhuận lợi 9hé!” Tôi dfỗ lên đầu fđang trống b1ỗng nói 31hế, không c1hể để bhừa Tầm bhận ra, b1uyệt đối 02hông thể, 28hông được f4hóc, Doãn eĐa Lâm!

“Thật chông? Cậu 42ghĩ như feậy thật 5hứ?” Thừa 6ầm như abhông tin a9âu trả aời của 0ôi, bức 2ôi phải aói tiếp.

“Tớ 2fghĩ vậy dbhật đấy, 1dhật rất 4i vọng hai a3gười kết 3hân với fhau! Hơn 4ữa tớ aeòn chúc b1ai người c1ó thể bách diên gi­ai 6dão ! Đông 22on đông 41háu nữa! 11hư thế 9được chưa 1ả?” Tôi 5ém lại 5ho cậu ta c1ột cái 5hìn, bực 7aọc trả d7ời, tôi bà một cô f2ái không 9hong độ 6eđấy, nên 2đừng có 6càm tôi điên 5ên nữa, 88àn Thừa 6ầm, cậu 2cuốn tôi dhải dằn 9aặt đau ahổ đến 3ức độ 23ào mới c2được đây? 3ậu quá 9cđáng lắm!!!

“Thế atớ và bạn 75ấy kết 9thân thật?”

“À! 26Kết thân eđi kết 2thân đi! 6aSao cậu 7càm ràm 28mãi thế, 2fcó phải 59người điếc cđâu, muốn d2tớ phải dnói bao nhiêu edlần mới fnghe rõ đây? 1Tớ thành 8tâm mong a4hai người 2kết thân!” dTôi cười 78ngoài mặt dmà lòng 8đau khổ 9gào lên, 57có điều 79chỉ cần 28có người 41tinh mắt 52thì vừa 05nhìn sẽ denhận ra 99ngay đây ekhông phải 9là nụ cười 8có thiện 50ý từ tận fđáy lòng.

“Vậy… 3tớ biết 1rồi, cám 2dơn cậu!” b6Thừa Tầm 31lạnh lùng 1nói, làm 1gì mà phải 6fnói cám 0ơn tôi, dnếu cậu 50ta không enói thì b8tôi còn 4cảm thấy 9dễ chịu 16chút chút.

Trong a9lòng trống 7rỗng quá… 7Khó chịu equá, giống 1như nỗi 7đau có một 4thứ gì 1đó bị 0khoét đi 8mất vậy… 75Hu! Tôi ngẩng 1đầu lên bthở ra một 6hơi dài.

“Đối 01xử tốt 1với Vũ 56Tuyết nhé.” 3Dường như 7acâu nói 64đó phát 7ra từ họng 0btừ mắt 58tôi vậy, alúc này, 7tôi chỉ 6ccó thể acmạnh mẽ fkhông thể 1rơi nước 9amắt, nhưng 82Hàn Thừa 5Tầm ngu 7dngốc đó, atại sao 7lại phải 0hỏi tôi, 79tại sao fchỉ dằn 0vặt tôi 88chứ?

“Tớ…”

“Được c2rồi, bọn 99mình… bọn c0mình về 3anhanh đi!” 80Thấy Thừa 5dTầm như e8muốn nói 14thêm điều a1gì nữa, 5tôi vội 6dvã cắt 82ngang lời e8cậu ta, 2sợ rằng 5dcâu nói bftiếp sau ecủa cậu 02ấy càng 12làm tôi 0ađau buồn 6dhơn thôi.

……

Tiếp 2fđó, mãi 5dcho đến dlúc tôi 2vào nhà, cchúng tôi bchẳng ai a6nói thêm 13lời nào anữa, không 00khí nặng 59nề ngượng angập.

Sau 74khi về nhà 37rồi, việc a8làm đầu 15tiên của btôi là rút 8adây điện cthoại ra, e0tắt di động, 44trốn trong 9chăn để ekhông ai 7alàm phiền 21rồi thoải emái khóc amột trận aađã đời.

Đồ d9ngốc! Đồ dngốc! Đồ 44ngốc! Hàn 7Thừa Tầm 5bcậu là cthằng ngốc 0bđáng chết! 5Tớ hận bcậu! Tớ eghét cậu! 9aĐi chết e7đi! Tốt 0anhất là bcậu đi 1chết đi!

Huhuhuhu… 2Tại sao e6lại thế bnày? Sự cviệc sao 7lại thế 4này? Huhuhuhu… 31Hàn Thừa eTầm, tớ 5sẽ không 1quan tâm bđến cậu fnữa đâu! 8aCậu cứ a4việc mãi a2mãi ở bên 21Vũ Tuyết 65của cậu 1đi! Tớ 05phải tuyệt 3gi­ao với acậu! Tuyệt dbgi­ao!

Huhuhuhu… chuhuhu…

--- cThừa Tầm 4---

“Binh!”

Cửa 07nhà bị 57Thừa Tầm 7đạp mạnh a5ra, cậu 1mệt mỏi 1fdựa lưng fvào cửa, echau mày 4thở ra một chơi thật 99dài.

Hừ… 8cậu quả 8thật không c2dám tin, 5nha đầu 47Doãn Đa ccLâm đó d0lại sảng ckhoái chấp 3cnhận chuyện 8ccậu và 7aVũ Tuyết fqua lại 3cvới nhau… 70Tại sao fcô ấy lạnh 9nhạt thế fchứ? Thậm acchí còn 39không hỏi bcậu nguyên 2nhân do đâu? eThậm chí 94không giữ acậu lại? 6Chẳng lẽ 41cô ấy không 52hề cảm 2nhận được egì ư? Chẳng aclẽ đối devới tất 5cả những 24chuyện của fcậu, cô 7đều thờ 3ơ sao? Hoặc e9là… hoặc 0là những 12gì cậu 1biểu hiện 6vẫn chưa 9đủ rõ fràng? Sao 4lại thế 39này, tại 3sao lại 4thành ra 4thế này?

Ngoài 6Đa Lâm ra, 10bây giờ 94ngoài Đa cLâm ra, cậu 52còn có tinh fthần làm 08gì được 3nữa?

Nhưng bdmà… nhưng 48mà ngay cả 9Đa Lâm cũng b7vứt bỏ cmình rồi… e0Cậu cảm 55thấy bây 79giờ mình fchẳng còn 8gì cả… 4equả thực 7không còn 2gì nữa e7rồi…

Hu… athôi xong!

Thừa 7Tầm nặng fanề cúi 9thấp đầu, fco chặt fnắm tay.

Doãn 3Đa Lâm… 49cô ấy không 8thể thích ccậu… cô 4ấy, nhất 33định là 40từ trước bctới nay cchưa hề 0để ý đến 3cậu… chỉ 19có mình ccậu cứ b7như một 4thằng ngốc 3mà thôi…

Nghĩ 8bđến đây, eeThừa Tầm 5fthấy đầu fóc mình c4đau nhức devô cùng. 2 © DiendanLeQuyDon.comCậu mệt d8mỏi cởi fgiày, vừa ebước vào 7ephòng khách 6đã đụng dngay bố 4cậu lúc fđó cũng 9vừa bước 3ra.

Cha d3con nhìn a8nhau, sắc 7mặt nặng 8nề.

“Bố, bcon về rồi.” 6Thừa Tầm acúi đầu, 45vội vã afgọi một 83tiếng rồi 00chuẩn bị 5lỉnh vào daphòng ngủ.

“Đứng a7lại.” c3Bố của 0Thừa Tầm, 10Hàn Hạo aeThành gọi csau lưng bcậu. “Làm 0gì mà gấp 3cvề phòng 2fthế, mày d4lại làm 3cchuyện gì 4xấu ở 60ngoài rồi 43phải không?”

“Không.” bThừa Tầm 3nhạt nhẽo 0trả lời 1một câu, 5nhấc chân 9lên đi về 0fphía trước.

“Không bà? Thế 1athằng nhóc 4con này sao 6mặt mũi 8dmày lại 1như cá chết dbthế kia? dCó phải flà lại 8đánh nhau 6rồi bị a3thầy cô cbảo gọi c0người nhà 78lên gặp eenên mới 2cthất thểu 54thế chứ 9gì?” Trong 5lời nói 6fHàn Hạo 0Thành đầy 6sự nghi 9angờ và ebkhông tin 63tưởng.

Thừa 8dTầm dừng 1bước, nắm 5đấm càng 2co chặt dhơn, ngày aehôm nay tâm c8tình cậu 11đã đủ 8tệ hại dlắm rồi, ekhông ngờ bvừa về dđến nhà e6lại bị 44bố cậu 7lên lớp athế này, atuy quan hệ 80giữa cậu 6evà bố mẹ 5cvẫn rất ckhách khách 6khí khí 3lãnh đạm cnhạt nhẽo, 0nhưng tự 2nhiên lại 4ebị ngờ 0evực vậy, 0nộ khí eecủa cậu e9chẳng hiểu a3sao bốc 0lên bừng 8bừng trong eđầu.

“Hừ 48hừ… bố, abố nghĩ 90con hư hỏng 6fđến độ 14đó sao? 18Bố để ctrái tim 72trong bụng 0elà được 1rồi, cho e0dù con có 79giết người, acũng sẽ fkhông báo 7cáo với bcảnh sát etên của ebố đâu!” 72Thừa Tầm e4quay đầu elại, giọng 4điệu sắc 5cứng nói 6với Hàn 4Hạo Thành.

“Thằng boắt con edhư đốn, 4mày đang 48nói với 96ai đó hả?” 86Lửa giật 8cngùn ngụt, 3Hàn Hạo 7Thành lao 6về phía 0ctrước đưa 0cao tay phải 9elên muốn cđánh Thừa bfTầm.

“Đánh 1đi… Ông b2chỉ có 0đánh là 04giỏi! Nếu 2không, tôi 44không phải blà con của…” bThừa Tầm 8không chịu adthua nhổ 6ra một câu.

Chát…!!!

Không aeđợi cậu 05nói hết, amột tát 0atai chớp 98nhoáng, khóe 79miệng Thừa aTầm chảy 6ra một dòng bmáu tươi. 83 © DiendanLeQuyDon.comHàn Hạo 85Thành cũng 4giật mình, 3ông cũng 4không ngờ cdmình lại era tay mạnh 94đến thế, 9đánh Thừa eTầm đến 9chảy cả f4máu miệng.

Thừa 54Tầm cúi b7đầu, má 02trái đau b2nhức đỏ 4bnhư phải 51bỏng.

“A… 05ông ơi, eThừa Tầm… c8hai người 5dlàm sao thế ehả? Có dbchuyện gì 3bxảy ra? 3Trời… 86chảy máu 3rồi, Thừa bfTầm, con eđừng thế 66được không?” 2Lúc này, 7mẹ của 7cThừa Tầm 69– Gi­ang 9Mỹ Trân 05– nghe được cetiếng động 56trong phòng 59khách, cuống e5quýt chạy 3ra.

8hơi căng 4thẳng tiến blại gần 5Thừa Tầm, 3bnhưng lại 69bị Thừa 5Tầm lạnh 1lùng gạt 7ra: “Đừng ftới gần c4tôi!”

“Thừa 92Tầm…” 3Gi­ang Mỹ 2Trân sắc 37mặt khó 6chịu gọi.

“Mày… acthằng nhóc 83này dám 5nói chuyện b8với mẹ fmày thế behả!” Hàn b6Hạo Thành dtức giận 34quát.

“… dfĐủ rồi, 3thật sự 90đã quá 80đủ rồi.” 0Thừa Tầm 04nghiến răng 0nghiến lợi, 24lạnh lẽo 8dquẳng lại 38một câu 9sau chót, 7quay ngoắt 48người tiến d2vào phòng 2mình.

“Mày… 6thật càng 66ngày càng fcchẳng ra 24cái giống 74gì! Thằng 3boắt con 7hư hỏng, 71có chuyện 1gì mày cũng b3đừng thò 54mặt ra! 6Tốt lắm, 5ftốt lắm! fSau này mày ckhông cần fvề cái 4nhà này bnữa!” 9Ngoài cửa, 4Hàn Hạo e8Thành kéo 3edài giọng c2quát lên 35ầm ầm.

Thừa cTầm chau 7achau mày, 9nhào đến 5vùi đầu b4vào chiếc ddgiường fmềm mại.

Hừ… feđây chính d9là nhà của d6cậu sao? 79Đây chính 80là những 7người gọi blà “bố” a4và “mẹ” 63của cậu cbà? Tại 25sao lại 1thấy đau f5khổ thế 38này?

Cậu… 1rốt cuộc 6có được 3một ngôi 8nhà đúng 02nghĩa hay 3ckhông?

Cổ 51họng Thừa 15Tầm nghẹn 2lại, cậu 2cđưa tay 2ra, chầm 7achậm bịt 9fchặt hai 39mắt, thở 0ra một hơi 1thật dài:

“Đa dLâm…”

2.

“Quý ekhách đi 23ạ!” Chị 5nhân viên 6abán hàng 20trong siêu 2thị nhiệt 6tình nói.

Hàn fThừa Tầm, 6tất cả 4đều là 83do cậu làm 3ra, Vũ Tuyết 45Vũ Tuyết, 8cậu chỉ 5biết có 62mỗi mình 52con bé Vũ bTuyết, phí 8công tớ a3bao nhiêu enăm nay thầm 2thương trộm fnhớ cậu, d3đáng ghét! 25Quá đáng 63quá mà! 7Vì cậu 8cmà tớ khóc 0đến hai 0mắt đỏ b3quạch như 6hồ đào c3đây, nếu d3như có thể, 73tớ thật 7fmuốn trước 3kia chưa aahề quen cbiết cậu! 08Tớ thật 6muốn từ 6trước tới cbnay chưa f5hề thích f6cậu!

Hừ 0hừ hừ 7bhừ!

Trên 72đường 1btôi nghiến drăng nghiến 9lợi nghĩ, 8càng nghĩ 2fcàng tức 3egiận, càng e1nghĩ càng 1bkhó chịu.

Đúng 6cthế, khi dcon trai thất 1tình thì 15cái họ 0cần là 50thời gi­an evà một 43người con cfgái khác, anhưng điều 9con gái chúng abtôi cần d1chính là f9khóc một 7dtrận xong efthì về 85nhà uống 0frượu, nên 48tôi đã 6fmua một aetúi đầy d5bia, để 9chúc mừng abcho sự thất 84tình ngày ehôm nay…

Đúng, btối nay b3uống rượu 2cxong phải 4chấn chỉnh 7blại, coi 3như chẳng fdcó chuyện 7gì xảy 5ra, tốt 9nhất là 2aquên sạch dsẽ tên ckia! Đúng 1! Đúng!

Chính fbthế! Chính e0thế!

Doãn 2Đa Lâm, f4quên cái 8tên hư đốn 3Thừa Tầm fđó đi! 9Đừng nhớ eđến hắn dta nữa, 3đừng gặp 5hắn ta nữa, 2dđừng hy evọng gì 5ở hắn f1ta nữa!

Đúng 6thế, quên 8hết tất bcả về ehắn ta đi! b6Quên sạch 1sẽ luôn! 3bTất cả 37đều quên 4hết! Chỉ 32nghĩ đến 69khuyết điểm 70của hắn! 5fQuên hết a2mọi ưu 7điểm của e6hắn!

Đúng! cThừa Tầm 7cậu ta rất 4lười, không 31hề biết 0alàm việc c0nhà! Cậu 8ta lại ở 0adơ, việc ecghét làm ebnhất là 8bgiặt bít 1ftất của cchính mình! a3Hơn nữa 39cá tính 42cậu ta rất 14tồi, hễ 9động đến 3alà sửng 1cồ lên 4như con nít! 09Còn nữa! 5dCòn rất 36nhiều rất 7nhiều…

Nhưng dcmà… tại 2csao, đến f2cả khuyết 46điểm của 10hắn mình fcvẫn cảm cdthấy thích 1thế?

“Này, 0fnày! Gì 7bthế này… 4Này!”

Lúc 5này, tôi 2nghe thấy 5sau lưng cmình vọng 6atới một b5tràng tiếng 3gọi quái f1dị, đang dkêu tôi dà?

Hừ… 9csao có thể 9bđược! 88Nhất định elà bị Hàn daThừa Tầm ahại đến e2mức tinh ddthần hỗn bloạn rồi, 4nếu không alàm sao tôi 1acó thể fthấy ảo cbgiác được, 5thêm nữa 3gần nhà bdchúng tôi dđâu có 43người nào 18đặc biệt 0thân thuộc, 26tất nhiên 95ngoài cái 7atên đáng 68chết kia 5ra, nhưng 9mà, bây bgiờ tám fephần mười 5hắn đang d5ở bên cạnh 0bVũ Tuyết 2bảo bối 4của hắn b5rồi.

“Đúng 4rồi! Nhớ 0ra rồi…! 2dĐa… Doãn 7eĐa Lâm!”

Í? 5Doãn Đa dLâm? Đây b1chẳng phải 1tên mình 1bsao? Quả 51nhiên đang 1egọi mình fà? Ừ… 79giọng nói 0này hình 6như nghe aquen quen, 7nghe ở đâu 4rồi nhỉ.

Tôi e9hiếu kỳ 3quay đầu 17lại nhìn, 7ôi mẹ ơi! 1Người mà 09tám gậy 0cũng đánh 9không nổi efđây mà… baSao anh ta 6lại có f7mặt ở 72đây? Thượng 9fđế ơi! cĐừng đối 6xử tàn 0nhẫn với 46con có được 4dkhông?

“Chào… 61chào anh!” 0Tôi cố egiấu túi 1bia ra sau 0lưng, sau f7đó rất amiễn cưỡng e7chào hỏi 8anh ta.

Chắc b7các bạn 8lúc này 19đã đoán era anh ta 0là ai rồi cphải không, 5cchẳng sai 4chút nào, 0hu hu hu hu! 59Đúng! Anh 30ta là Khương cTải Hoán!

“Tôi egọi cô 6không nghe 2thấy à? 8Kỳ quặc, 4acô ở gần 1nhà Thừa efTầm hả?” 3dKhương Tải 8fHoán thở f4hồng hộc fhỏi, chỉ 3chỉ tôi, fesao anh ta 23lại có 8vẻ hơi bhưng phấn 6thế?

Không 15phải chứ, 5anh ta thấy 75vui vì gặp 71mình à?

“Phải… 12đúng thế, dhà hà hà 9hà, nhà 24tôi và nhà 2Thừa Tầm 56rất gần, aa, đúng 56rồi! Tiền 00bối sao b7chỉ ở 5ađây có amột mình 09vậy?” 7Nói thực, 4atôi rất 8sợ cái ftên thâm d8hiểm gi­an bác này.

“Không 52phải, bạn 68tôi đều 34trong siêu dthị, tôi fchỉ thấy 6bóng ai rất 3giống cô, asau đó mới 6đuổi theo, 2không ngờ 8lại đúng alà cô!” 75Khương Tải fHoán cười 1rất thân 89thiện nói 7vậy, nhưng 2tôi cảm ccthấy anh 2dta cười a1giả quá.

“Ô… 8thế à, 0bha ha ha ha!” 78Làm gì thế? 70Mình đang 6bcười ngốc fnghếch cái 6gì? Nhưng betôi thật brất mong aThừa Tầm c9mau đến 0ađây, cứu 5atôi với, 9Thừa Tầm, ccậu sẽ 8như là thiên 2csứ vậy! fA men a men!

“Thừa 5Tầm sẽ 72không đến 3chứ?”

“Ố? 1Sao?” Mẹ 88ơi! Sao anh b0ta lại biết f3mình đang 6nghĩ gì 91chứ? Chẳng d0lẽ anh ta 00có siêu anăng lực? 3Quỷ vương d6kinh khủng 9chuyển thế 7chăng? Trời 3ơi!!!

“A, fha ha, tôi bmuốn hỏi 1là, Thừa 26Tầm bình 24thường 8có đến 7đây không? 5Mua đồ 4cgì gì ấy.”

“Đương cnhiên đương fnhiên.” 0Tôi ra sức 5gật đầu. 6 © DiendanLeQuyDon.comHu… hu… 37quả là 6ddọa tôi 0chết khiếp, 9nhưng sao fanh ta lại c2nói mấy ecâu thừa ethế, Thừa 34Tầm không cđến nơi 3gần nhà 1mua đồ, 1chẳng lẽ 9lại đến 3gần nhà aaanh ta chắc?

Nhưng, 0nhìn kỹ cfthế này, 83anh ta còn 0cao hơn cả 13Thừa Tầm, 1Thừa Tầm 2đã rất f5cao rồi, 6hơn nữa 23anh ta cũng 04rất gầy, fgiống y 5anhư Thừa 1Tầm, khung 8bngười đều cgiống nhau e0đến kỳ 55lạ, chẳng 8lẽ bây dagiờ đều b5thịnh hành 37con trai gầy 4thế sao? 4Ừ ừ, vóc 91dáng anh 0ta rất đẹp, f9chẳng có 0tí thịt fmỡ nào, 02quần áo f1cũng rất 3thời trang 0ccá tính, 89hơn nữa 07mắt cũng erất sáng, b2quả thực 36rất đẹp dctrai, da cũng crất đẹp, e7dùng loại a0kem dưỡng eeda nhãn hiệu 74nào thế 5nhỉ? Là 6eloại kem 03Ngọc Lan 5“chống ealại bảy 4aloại nếp danhăn” sao?

Hu… 1enếu như 9không phải edđã được 42báo trước, 3tôi nhất eđịnh sẽ 8cnghĩ anh 0ta là một f6người mẫu ddnổi tiếng, 00không chừng acòn xin chữ 55ký nữa 0cấy chứ.

“Đừng 39nhìn nữa, 0yêu tôi 75rồi thì blàm sao đây?” 97Khương Tải aHoán đột dnhiên cười chíp mắt 7nhảy vào 8trong tư dtưởng đang bhỗn độn 1của tôi.

“Í? 0Ồ… đúng 11thế đúng 8thế, ha 77ha ha ha!” eThật ra 4tôi vốn 3ckhông nghe 7drõ anh ta a8đang nói 0gì.

“Cô 20thích kiểu bnày nhỉ! 4Cười ngốc anghếch ‘ha efha ha ha’ 3fấy?” Anh a2ta hơi nghi 36hoặc giương 76mắt quan asát tôi.

“Gì 11chứ? Ha aha ha ha, ckhông phải 7athế đâu!”

“Nhìn 9dđi, nhìn 09đi! Cô lại 7đang cười 02ngốc kìa!”

Ôi… ecđúng là… cftôi thích 65cười ngốc 8dthế đấy, 0chẳng lẽ 46không được 4à? Hỏi 4nhiều như bthế làm agì! Hừ! 82Ghét! Toàn 7để ý chuyện 2vớ vẩn!

“Tôi 05hỏi như 7thế, chắc 97có lẽ cô 8sẽ cảm 6bthấy tôi 45thích quan 5ftâm chuyện f5vớ vẩn anhỉ?” 9Khương Tải 21Hoán dò a3hỏi.

“Sao? 9Không… 87không đâu d7không đâu!” 56Tôi ra sức 35lắc đầu, ctrời ạ, 6ecó ai nói 6cho tôi biết 9rốt cuộc 35là chuyện fgì không, etại sao bnhững lời dtôi thầm 48mắng chửi c2trong lòng 8mà anh ta ccũng biết? 5Hu hu...! dTrời, có 9nhầm lẫn 06không vậy 5hả! Đến 92cả quyền 2tự do đánh 3giá người 4khác tôi d1cũng không bcó sao?

“Đúng 45rồi, cô d6có di động ckhông?”

“Có.” 13Hic… đã 1đến thời 95đại nào 09rồi, ai cmà không ccó di động 9chứ.

“Số 07di động?” fVừa nói, 1bKhương Tải eHoán móc b9ra di động 3của mình.

“139xxxxxxxx” 50Tôi chẳng b7nghĩ ngợi 17gì bô lô bba la nói d8ra một dãy cdsố dài, f0hừ hừ 9bhừ, tôi 9ngu thế f5à? Nói cho bdanh ta biết 2số di động 39thực của dtôi? Khà 9khà khà 6khà, ngây 6thơ thế!

“Được, 57tôi lưu 23lại rồi.” eKhương Tải 7cHoán cười fvới tôi, 79sau đó bỗng 65nhiên đưa 4di động 65lên tai.

Á… eeđộng tác 36này… anh c9ta… anh 67ta muốn 9làm gì? e4Chẳng lẽ…! 7cKhông thể d6chứ!?

“Alô? 95Xin hỏi 1bđây là eđiện thoại 8fcủa Doãn adĐa Lâm phải ckhông? Cái 7gì, không 40phải à? 6Xin lỗi 39đã làm b6phiền!”

“A 65… à… btôi…”

“Di 9eđộng của acô không 6bkêu, người 04trong điện 4fthoại lại 22nói không 22phải Doãn 2Đa Lâm, cđây rốt 40cuộc là 07sao hả?” 4Hu hu… Khương 1Tải Hoán, 1banh quả fthực đáng 7ghét quá 37đi mất, a5rõ ràng 9dđã biết 3tôi đang 39nói dối, 4dtại sao bdcòn làm 31điệu bộ 15như rất 7tin tưởng 9tôi nữa dbchứ? Cái dtên nham 0hiểm như 1banh…!

“Ừ, 3tôi… tôi 3biết rồi.”

Chẳng 6còn cách bnào khác, bđã đến 24nước này brồi thì a9tôi đành dphải đưa c3số di động d9cho anh ta athôi, hu chu hu… Quả 3thật tôi 3đã hiểu 5thế nào 5gọi là 14“tự làm b7điều ác 1thì sống ekhông nổi” 0arồi.

“Hà 06hà, sớm 7làm thế cthì có phải 1tốt không, 8con gái phải 8engoan một 91chút mới cdễ thương 98chứ!”

Hừ… 3da gà da 6vịt trên d7người tôi 71dựng đứng blên từng 0lớp rồi cnè…

“À, 86cô đang eacầm gì 3sau lưng 81thế?” 7Khương Tải 8Hoán đảo 8bmắt ra sau 8lưng tôi.

“A! 05Cái đó 2… là… felà đồ aThừa Tầm 4dặn tôi cbmua về, a4tôi… lát 26nữa tôi fephải đưa 4cho anh ta 63ấy mà! cHa ha ha ha…” b1Tôi cố 4ý nũng nịu 95nói thế, chy vọng 98anh ta sẽ 1ethả cho dtôi đi.

“Ô… 3thật à?” fdKhương Tải 76Hoán nghi 7ngờ nhếch f6một bên elông mày flên, dường 66như có chút 19gì đó không etin tưởng.

“Thật 83mà, thật 3mà!” Tôi 1nghiêm túc 38gật đầu, 9cứ gật eemãi gật amãi như bđang giã a4tỏi.

“Vậy 56được, 1etôi giúp 2cô mang đến 6nhà cậu 89ta!” Vừa 4nói anh ta 1vừa đưa 75tay ra giật felấy, chết 8tiệt, tại esao đến fcả tính 7ecách ngang 1angược này 6của anh 0ta cũng giống e0y như Thừa a5Tầm thế 8này, kiếp 0trước tôi 8đã tạo 0nghiệp chướng a2chăng?

“Á… 3không cần 9cđâu…” e9Chưa đợi 8tôi nói 41hết, anh 3eta đã tóm d8lấy cánh 5etay tôi đang 3cầm túi b6đồ.

“Ô… 2bhà hà, không f9ngờ tay 8của cô 8cũng rất 07đẹp nhỉ.” 8Anh ta cầm c8tay tôi đưa 5lên trước c5mắt quan 7sát thật f6kỹ.

“Tiền… 0tiền… ftiền bối!” 7Tôi cố 06gắng hết 9sức giật 8mạnh tay aclại, con 2người đáng 57ghét này, 55chẳng phải f8quen thuộc bgì, thế 8emà lại d9sờ tay tôi! 96Không cần 7esĩ diện 2à! Đồ 3biến thái!

“Ha, 5xin lỗi fbnhé, cô 59đừng giận 02mà, tôi 5ckhông có 33ác ý gì 30đâu.” f3Khương Tải 79Hoán hơi 4alúng túng csờ sờ 88mũi.

Hừ! 97Không có 9ác ý à? dAi mà tin 7eanh chứ! bTôi đâu 08phải đứa 9trẻ lên d3ba! Lừa 1bquỷ à!

“Tải 9Hoán! Cậu fcđang làm aegì thế, demau đến eđây!” 0Đối diện esiêu thị 3vẳng đến a7tiếng gọi 4acủa bạn 5banh ta, còn 18tôi nghe 8ethấy thì, 00quả thực dđúng là ecquỷ khóc 2sói tru.

Khương 7Tải Hoán aphóng mắt evề phía cbọn họ, 5lại quay 69đầu lại 0nói với ctôi: “Hà 4hà, bạn cftôi hình 09như đang 3vội gì 07đó, xin 3lỗi, tôi d7đi trước 3bmột bước 73đây! Bye 92bye!”

Nói axong, Khương 1cTải Hoán 4dnham nhở 2cười với f9tôi rồi dvọt đi 8trước. 50 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn fctheo bóng 1anh ta dần 0xa, chỉ c2cảm thấy a4– ôi hạnh 7phúc quá, atai nạn 3cuối cùng 4cũng đã 9kết thúc 00rồi, thì bra thượng 2dđế vẫn 45chưa bỏ 6rơi mình! eeHu…

Ôi! 25Thượng efđế ơi, 2nếu sau 82này ngài akhông để 4con đụng aphải anh eta nữa, 04con nhất 3định sẽ 8là tín đồ 7trung thực 3của ngài! dA men! A men!

3điều nói 9đi nói lại, fdanh ta đối 34với đứa acon gái nào 8cũng thế b0cả, lời a3ngon tiếng 14ngọt… 3thật không a1biết nên 8nói anh ta 0là công 6ctử đào 9bhoa hay là 6đồ biến 96thái nữa.

Thôi a2được thôi 27được, 4mình còn f7rảnh đến 62mức đi 3quan tâm dmấy chuyện afnhảm nhí fnày nữa 81à, hành 6chạ tôi 21thế này, abtôi quên d2mất tiêu fluôn mình 92mua rượu d4về nhà 4để làm 7gì nữa cđây.

Hừ… 5fHàn Thừa aTầm! Tên athỏ nhãi 2enhép  như 2ccậu ấy 26à! Đều flà lỗi 1ccủa cậu! 2Cậu không 5chỉ hại 9ctôi ngày 2ngày đêm 86đêm rơi fnước mắt eevì cậu, 28cậu còn ahại tôi 3gặp phải 9tên điên! eaNếu không fphải vì 67cậu, tôi 25có cần 7fphải đi f7mua bia không? 9cTôi có cần 4chạm mặt eKhương Tải a9Hoán không? 0Tôi có cần 25lãng phí fthời gi­an 2với anh 51ta ở đây b0không chứ b8hả?

Tức 9chết đi 3được! bTức chết dđi được!

Được frồi, Doãn bĐa Lâm! 0Mau về nhà 32chúc mừng 82mày thất 7tình đi! 1Đã nhiều bnăm như fthế… chúc e1mừng mày ccuối cùng 8cđã thất a1tình rồi! 72Hu… quá 13tuyệt vời! c3Mày cuối 78cùng đã ffđược giải 9phóng ra 6ckhỏi mối 4dtình đơn 93phương rồi 7cđấy! Woa a6ha ha ha ha…

Hu… 6thất tình 6frồi, cuối f8cùng… thất 3tình rồi… 83hu hu hu… dHàn Thừa 3Tầm, ta 3sẽ không 3bao giờ 2tha thứ e8cho nhà ngươi 60đâu, ta dnguyền rủa 62ngươi, ta 33thành tâm dthành ý anguyền rủa engươi… 71hu…


08.04.2012, 04:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33348
Được thanks: 19955 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 63: LỬA GIẬN 21CỦA THỪA 6TẦM

1.

Ngày 0thứ hai bbở trường.

Không 77ngoài dự ckiến, quả f8nhiên tôi 63vẫn thấy 88Thừa Tầm 5ở cổng 86vào của 5trường, chưng chẳng 69iết vì 2ao, hôm nay a3hấy tâm eình của 95ậu ta lại c9hông giống 29rước nữa, d1ơi nặng 3ề, lại 5ó chút trống 93rải.

Thừa f7ầm cậu 2ấy bây a6iờ, đã 4aà bạn trai 1dủa người e2hác rồi… 7hông còn 93à thanh mai erúc mã cùng 4điên cùng a6ười với 4ôi như trước d1ữa… Cậu a9ấy đã 6à của cô 6aái khác 7ồi…

Chỉ 4cần nghĩ 99đến đây aehôi, tim 1ủa tôi 94đã thấy cdất đau 4fất đau!

“Sao 1hế?” Thừa cầm nhìn 40hấy tôi, 2ười hỏi.

“Không 6dó gì đâu.” 9ôi cố cười 5fỏ như mạnh 7ẽ, thực 2ca chỉ là eiễn cưỡng eản thân 74hải cười 44ên thôi, 4i vọng đừng 06ười đến 6ỗi khó 2oi là được.

“Thế 25ắt cậu 8ị sao vậy?” 93ậu ta nghi a7gờ chỉ 32hỉ vào bặt tôi.

“Ớ? 2dái gì, mắt 6ì ? Sao tớ 72hông biết e6hỉ?” Tôi 37ội vã đưa fday lên che cắt, cuống 4buýt trả 4aời, hôm 97ay lúc soi cương cũng caảm thấy 5ình quả 20ũng hơi biống quốc 0ảo (gấu 0rúc).

“Cậu fị đánh 1bà?” Thừa 3ầm kinh eegạc như ehát hiện 7a một châu 2ục mới.

“Cái 2aì? Nói nhảm eì thế? 0ậu… cậu 2bới bị 05đánh đó!” 9ái tên này afao lại nói 5ậy, làm 5ao tôi có 5ahể bị 3đánh chứ!? b6ệnh thần 4inh!

“Thế eà do cậu ddhóc hả?”

“Gì? ehóc? Tại fao phải 5hóc? Tớ 69ống tốt 2hế này b0àm gì mà bbhải khóc? 7ậu bị 5ệnh hả? fránh ra!” ebuối cùng bị cậu 8a nói trúng 1hỗ đau f1ồi, để c7ảo vệ 6ự tôn nghiêm 8ủa mình, c8ôi tức 37iận trừng bắt nhìn, 0ửa giận 12đầy bụng 3ốc lên 4ừng bừng, eậu ta nhất fđịnh phải 76àm thế 9à?

“Làm 6ì thế hả? 6fái cậu 5ày bị gì 8hế? Mới 8áng sớm 7đã uống 1fhuốc nổ 77à, tớ quan dâm cậu 7à! Làm gì bhế hả…” 62hừa Tầm f5hông chịu fhua nói.

“Quan 3âm gì mà 5uan tâm! 6uốn quan 0âm thì về 3hà mà quan 3âm Vũ Tuyết 05ủa cậu 7đi! Tránh 48a, chó ngoan cahông cản 5đường! eớ phải a0đến lớp 49ồi.” Tôi 1ahở hổn dển đẩy e2ậu ta ra 5để vào abrường.

“Thật 9à… phát b4điên cái cì thế hả, aớ lại 1dàm sai gì 9aà…” Cậu e1a còn rỗi eơi đứng b5đó mà lải 9hải nữa fhứ, đây 63à do ai hại eđây, Hàn 4hừa Tầm! 2ậu là thằng 11gu siêu cấp!

Đúng! 2oãn Đa Lâm, d1đời mày dđã lật aang trang 98hác rồi, 3iếp đó c8òn có cả 3ột cuộc a6ống tốt 0cđẹp hơn ecđang chờ 1dày đó, 33hân trời ehỗ nào c5à không c8ó cỏ, hà eất phải 82đơn phương 93ột cành 4oa?

Không 4dai! Phải a8àm cho cái 6ên ngu ngốc 37ia biết a8ỏ rơi mày f5à chuyện 2đáng hối b9ận biết aao nhiêu! 17ày phải 8ìm một 5gười bạn farai còn đẹp barai còn khí 0hất, đánh 9hau còn lợi 0aại hơn daắn ta! Mày ehông cần 3ì một cái f1ây như hắn aà phải ebỏ qua cả 84ột khu rừng 98ậm!

Ừ! 52Ừ! Chính 74hế, chính 89hế!

5fuộc sống 1oa hồng f8án lạn 1à tươi 03đẹp sau 3ày, Doãn f1Đa Lâm, 0fố gắng 5hấn đấu! 1ố lên! 5ố lên! caAi cha! GO!

Phù…

Vào 9đến lớp cọc, tôi 4heo quán 99ính nhìn 4ề phía 5hành Vũ 83uyết, đập 3ào mắt eaôi chính dà hình ảnh 3bô ta đang cọc hành a5ất chăm eahỉ!

Nói c4hực, tôi 11ất muốn 0fiết chết 41ô ta và bchừa Tầm, 0au đó tôi 6aũng tự 6át luôn, fì bọn họ adđã làm 2ổn thương a7ghiêm trọng 6òng tự côn của 6ôi! Thù 3ày không 3áo không chải Doãn 23Đa Lâm! 6uy là tôi a8ứ đơn 1hương người ada, không 2ai… hà… 9hưng mà 8ai bảo hắn 7ea tàn ác 2euá làm chi! 6ôi thích 3ắn ta một 5hời gi­an 6bài như thế, 43ho dù tôi 4hông chủ 31động nói 81a, hắn cũng 11ên tự phát f1iện ra chứ? 9Đáng ghét! 91àn Thừa d1ầm, cậu bà tiểu 3ử thối dđộc ác ciêu cấp!

Thành 0ũ Tuyết, 47ọc sinh 1ưu tú như cô ta chẳng 6hải nói 00hét nhất 79à dạng 1ọc sinh 7ất lương cao, hơn nữa 2ô ta còn fà đứa 2on gái mũi 08ếch lên cdrời… tại 5ao cô ta 5cại thích 08hừa Tầm 6hứ? Đúng 6à khiến 5gười ta 77hông thể 85iểu nổi… 8ừ… tôi 88hải nói fới bọn aiền Chu 6à Hiểu 6fAnh chuyện 0cày mới 2được… 3ôi, tôi 1hấy hay 8à nên thôi dđi, bọn 1ó mà biết d7hì thế 55ào cũng 6ruy hỏi cới cùng, 8đến lúc 18đó chắc ehắn sẽ 28hiền phức 3ehết đi bđược! bhông chừng dọn nó còn 86ghĩ cách d6để chia 1ẽ Thừa 6ầm và Vũ 2uyết nữa… 70aizzz… không eghĩ nữa c4hông nghĩ 7ữa, đau 4đầu!

2.

Được 2ồi, tiết 00ọc này abình quyết 1hông thể fgủ, phải 1ghe giảng dhật chăm, ddghiêm túc eaghe, chuyên eâm nghe… dĐược rồi 03được rồi, f2gủ năm d8hút cũng 4fó thể, 0dăm phút 0hôi cũng 7được, 87au năm phút f7hắc chắn… 2ahắc chắn… d2hăm chú eghe giảng…

zZzzzz…zZzzz… 7iếng cô e5iảng trôi 1uột đi, f2rong ý thức 5bơ hồ của 5fôi, âm thanh cấy giống 1hư đang 00iệm chú c9“ngủ đi 88gủ đi, dảo bối dêu quý của 19ôi”.

zZZz 3…zZZz …zZZz 38…zZZz …

“Doãn dĐa Lâm!”

“… ce… Dạ dạ!”

Một câm thanh 5cđiếc cả 66ai đánh 83ập giấc 4ơ yên tĩnh 4ađẹp đẽ 5ủa tôi, côi dụi 4ụi hai mắt 20đỏ quạch 40ừ từ đứng ebậy.

“Em! 1fại đây, 6ại đây! cĐến chỗ 3ôi đây 53ày!” Hả? 1õ ràng là a4iết của bcô Anh văn, faừ lúc nào fdại biến 2hành cô cbạy số fọc thế 09ày? Không… 6hông phải 3chứ! Chẳng eaẽ trong dúc mơ màng 4hông hay chông biết, fôi đã ngủ 3ết hai tiết 7ồi sao? 8Ối chao! dĐây cũng dfuá kinh khủng 8dồi, hậu 41uả của ebiệc thất 91ình quá 6inh khủng!!!

“Gọi 1em đến đây, 4hông nghe a1hấy hả? 2m còn đang 6ở đó mơ edàng ngu ngốc 7ì nữa?” ddô dạy Số cọc ánh 14ắt như dọp tức 5iận dùng 0hước dạy 49ọc chỉ a2hỉ tôi, 3chỉ còn 7hiếu mỗi 6aròng đen f9ũng lồi 0a thôi.

Ôi… bđáng sợ 0uá… tôi 83hỉ có nước dhuận theo 72hôi, làm 9ao lại không 1ần mạng 2ống cho 0được, bũng chẳng 41hể cứ 0đứng đó 2à giả điên 0iả ngốc cổi.

Tôi 9gượng ngập cóng ngóng 7iến lên 1ục giảng, c3rong lòng 15ứ thầm 7eguyền rủa 1à cô dạy 8ố học 81đáng chết, d3hải hiểu 77ho người c5a chứ, những agày tháng bủa bà gái a6ià còn trinh c2hế này doàn toàn 1hó chịu, 2fho nên bà 2ea không phải cà cố kéo 8ài thời 84ỳ thanh cuân mà còn ebià đi trước 7uổi, nhưng 0ó ai có 24hể nói 2cho tôi biết, 2ại sao tôi cại xui xẻo 60hư thế 8hông…

“Em 29ám ngủ 90rong giờ bọc của 14ôi hả, 02ái con nha 5đầu này 6đúng là 0ợi hại c2hật đấy! 40au xem xem 5đây là 5fái gì? Nước 5ãi chảy cađầy tay 58áo kia kìa! dcÔi trời aơi, thật e1uồn nôn 4hết được, 15ơ ơi là 1ơ! Em… 7m có còn 8à nữ sinh 0fhông đấy?” 65ừa nói, 6à cô dạy aaố học 8ừa kéo 9ống tay 6áo tôi đưa 9eên cho cả 50ớp cùng fhưởng thức.

“Ha e2a ha ha… d9a ha ha ha… c0a ha ha ha…”

Trong 6fhòng học 97hoắt chốc a7iến thành 48ột nồi feháo, tôi 15ận không 1ehể nhào aới tức 61hắc cắn 8hết bà 8dái già này, fdai da, chết eiệt! Thành 7ũ Tuyết 37òn lấy 75ách che nụ 9ười nữa 4hứ, đúng 45à mất mặt 9uá đi mất, 8àm sao tôi 3bó thể xuất 5iện trong 2ình cảnh 0di đát thế a9ày? Ư hư… 67ường ơi, 1ường đang 1ở chỗ 85ào? Mau đến 17đây cho 0ao đập eđầu vào 0bđi!

“Ôi 2hao ôi chao, 59oãn Đa Lâm, 51hông phải 6ôi muốn e7ói em đâu! fm… em đúng 00à dơ quá! 72uả thật 5à dơ chết eđi! Dưới 7ầm trời cày sợ là 5hông tìm 7a nữ sinh daào dơ hơn 2m nữa đâu!” 80à cô số 80ọc nhếch 75hếch miệng, 2ặt làm fẻ bất bực đẩy 1ađẩy tôi fa.

“Đúng… 2cin lỗi nhé.” d5ôi nghiến aăng nghiến 4ợi nói 3ba câu này, 65đáng ghét! 9à cô thối 1ày, bà còn 13uốn đến 8ước nào fữa, đủ 5aồi đấy!

“Thái 0độ của 5m là thế 12ào đấy? 78ả? Nha đầu 51hết tiệt, 1dao em chẳng 0ễ phép 9aì cả thế, fgười nhà 6am rốt cuộc 0bà dạy em 0hế nào 3ả, dám fói với c0hầy cô aeiáo thế d4à? Có phải bm sống không c7ổi nữa 2chải không? 6ha mẹ em 33hẳng lẽ 12hông nói bm biết làm 5gười thế c3ào à?” 77à cô nhảy f3hồm đến 16rước mặt cdôi, lấy 0ây thước 94rong tay gõ 1ào đôi acai yếu đuối bfủa tôi.

Không 9hí trong bhòng học 4bháy mắt 8drở nên cặng nề, 89ường như 16ây giờ 3hẳng còn 00ai đang làm 3ài nữa, 7ất cả feđều không bám thở afạnh nhìn 0húng tôi, 7ắc mặt 0aủa Hiền efhu đúng 2ọi là tái 57ét đến 2ực điểm, cếu không 11hải sự 1iệc như 5dhế này, e8ôi còn tưởng 75à mình đã 34àm chuyện cbì kinh thiên 13động địa 9buỷ khóc e8hần sầu 0ữa cơ, 10hế thì 32hính Hạo 8hông giết dôi mới 9ạ!

A 0bi đà Phật… 2dhiện tai achiện tai!

“Nhìn 6ái gì mà 2hìn hả? a4òn không 9au làm bài 4đi, hả? 04au làm bài dđi! Chuyện 25gười khác 22à dòm ngó cái gì? Làm 6ài tập 63ho tôi!” f0à cô số eọc hét, ddất cả 2ọi người dđều rụt edổ lại biếp tục f6àm bài.

“Nha bbđầu chết 7diệt, em 7ó chịu 9hận lỗi ehông, nhận 4hông hả? 66iờ học 77à ngủ đã 8cà lỗi rồi, e4ó phải 2ôi nên thưởng 15uà cho em 73hông?” a9ự giận 4ữ điên fduồng của 9eà cô số 6ọc, tôi 2hỉ cảm fdhấy vừa 4fức thở 0ừa khó 0bhịu, giống 48hư có cái 08ì đó đang 53ghẹn lại brong cổ bọng, khiến 2ũi tôi càng d9úc càng 16ay, càng 9úc càng 25ay…

Không 86được khóc… deoãn Đa Lâm, eaày tuyệt 5đối không a8hể thua 2

“Kịch…” 7ột tiếng, eeình như 2ửa lớp dọc chúng 93ôi bị ai d2đó đẩy dra, tất 24cả mọi 7người dường d6như đồng b1loạt ngẩng 65đầu lên 0fnhìn về 92phía đó, bdsau đó bắt 3dđầu xì 0xầm bàn 6tán.

“Này! c7Hàn Thừa 83Tầm! Em dbđến lớp a7tôi làm 9gì?”

Cái 5gì??? Thừa 7Tầm???

Tôi bevội vã ddụi dụi 5bđôi mắt aađang ướt bdsũng của 7mình, quay 65đầu lại b1nhìn – 5Trời ạ! 9Quả nhiên cblà cậu 1ấy!

Chuyện b7gì thế 94nào? Sao 59cậu ấy 9lại đến e5lớp chúng 6atôi, không 5phải mình 1đang nằm efmơ đấy 62chứ, cậu 5ấy đến c2cứu mình 2fphải không? 9Cho dù thế ddnào đi nữa, fbây giờ 4cậu ấy ađã thành 0công trong 6việc di cchuyển tầm fenhìn của 0abà cô này 1rồi, nhỉ? 1Nhưng cậu 62ấy chắc 53đang học 15bên lớp 02kế bên 3dmới đúng 58chứ, chỉ 2thấy cậu 47ấy dùng 01ánh mắt 4vừa giận c7dữ vừa 4dbất lực 6nhìn tôi amãi không 49thôi, giống 34như đang 2trách móc 8tôi vậy, 6flàm gì thế, 43tại sao 74lại nhìn 4ctớ bằng eánh mắt 73đó? Bây cegiờ tớ 8là người c0bị hại fcmà!

“Hàn 29Thừa Tầm! 4Mau về lớp 1của em đi!” 15Bà cô số 75học huơ fhuơ cây 12thước trong 8tay gọi.

“Cô, 97cô có biết ffgiữa hai 9clớp chỉ 9cách nhau 77một bức 1tường không?” 7Thừa Tầm 0đột nhiên 8nói rất edlễ phép, 8cnhưng trong b1nụ cười ftuyệt đối fecó chứa acdao!

“Thế a5thì sao, 57còn không d0mau về đi!”

“Đã 82biết thế b2thì sao còn dla hét trong 1lớp học 64thế, cô 5có biết e4là tiếng dcủa cô 69bên lớp 4chúng em b2nghe rất 9rõ không?” 5Rõ ràng 5là ngữ 8ckhí mang f4theo sự 4hằn học, dThừa Tầm 1nói rất 0chua cay, 6vì trong 32giọng nói 40của cậu a2ấy không 5phải như bbình thường.

“Em, 8em nói cái e5gì?” Bà 2dcô nhỏ f0giọng hỏi, exem ra bà 9ta hoàn toàn 46tin lời 37Thừa Tầm 34rồi.

“Đúng 3vậy ạ, 3tiếng cô 14dạy dỗ d2học sinh, fthầy lớp 4chúng em bnghe hết 16rồi, gì 95mà ‘Em 3là nha đầu b5chết tiệt, 5sao không 08có lễ độ 36như thế’ 21‘Chẳng a9lẽ cha mẹ 3em không adạy em cách 20làm người 1sao?’, mấy 90tiếng đó cđều nghe bathấy hết, 3quả thật 38rất là 76ồn ào, d4chúng em 3thực không 5thể nhịn 4anổi nữa, f6thầy mới bkêu em sang b4đây nói evới cô cmột tiếng, e0xin cô có 29thể nào 59hạ bớt a3giọng xuống bmột chút 7được không, 5hà hà, nếu d9không em 9asẽ không 0bđến làm cphiền cô fđâu.” 2Thừa Tầm cmặt không 1đỏ tim 03không đập, 0frất bình dbtĩnh nói.

“Thật 1ađúng là… ba, trời 3ạ trời aạ, thế e7này thì 7làm sao đây, 8làm sao bây 08giờ… sự 03việc sao 0blại thế 4này?” Bà 8cô số học 9lo lắng a6hoảng sợ, 4bà ta đang clo lắng 6gì chứ? 0Ồ - đúng 70rồi, tôi 1nghĩ ra rồi, adgi­ang hồ 1đồn hình b0như bà ta 4âm thầm 1đơn phương 18thầy dạy 46lớp Thừa 5eTầm! Không d0ngờ thì dra lại đúng 7clà thế!

“Thưa 7cô, xin đừng b1ồn ào như e4thế nữa, 42hãy chú eý hình tượng 4một chút, 0ccô nói xem cđúng thế a4không? Nếu 2đồn đại 23ra bên ngoài cthì không 6bhay chút 2nào, hà 32hà, thế 38thì không 2fcần dạy e6dỗ học 99sinh nữa cđâu ạ! ddĐược rồi, f7em cũng về c3lớp đây, bchào cô!” ebVừa nói, dfThừa Tầm e6liếc xéo ctôi một fcái rồi 8enhanh chóng amở cửa a7bước ra.

Phù…

Ông 0ctrời ơi, fbmay nhờ 87có tên Thừa ecTầm này 4acon mới d9có thể 5thoát thân, 00cám ơn trời 01cám ơn đất, 7cám ơn cậu, fThừa Tầm! ceTớ nhất 81định sẽ 0báo đáp 39cậu, tuy 97là do cậu 7tớ mới 3akhóc suốt 87cả một btối, tuy arằng cậu 9fbây giờ 5ađã chui 4vào vòng 27tay của 22kẻ khác, 4anhưng tớ 7vẫn sẽ 1ctiếp tục 3thích cậu, fbquả thực fcậu rất 0acừ đấy! 6Hà hà hà bhà!

Nháy emắt cái 6cđã đến ebgiờ giải 6lao.

Hiền 3Chu bên cạnh 01tôi cứ cnguyền rủa 1bà cô Số 1fhọc, tôi f6phải cám dơn bạn 5cấy đã 43quan tâm 1mới đúng, fbnhưng tôi 9lại cảm f4thấy sao 9bmà ồn quá… 5Nha đầu 3này quả c7đúng là 2phiên bản 2nữ của d4Đường 2aTăng, Chính cHạo, đúng 1là khổ 7cho cậu 2quá, ngày d3nào cũng c5phải nhẫn d9nhục nghe 18lải nhải 9thế này…

Cách, 9fcửa sau flớp bị 9đẩy ra, 0ctrong lớp 71rất loạn, 8fcho nên âm 8fthanh có e1lớn đi 07nữa cũng 8chỉ như f9tiếng muỗi dkêu.

“A, 8Thừa Tầm, 6cậu đến 45rồi.” 2Hiền Chu cvội vã bcgọi to một etiếng.

“Hôm cdnay thực e3rất cảm 9ơn cậu.” 15Hai tay tôi 0gấp lại, 8ccảm kích bvạn phần 7enói.

“Cám 88ơn? Gì mà 1cám ơn?” 4Cậu ta lại 0tỏ ra hoài 3nghi.

Tên 9này làm 78việc tốt b9mà còn giả 8cngốc gì 48đây? Hà 8hà…

“Chính f6là tiết 8Số học…”

“A, fa! Tớ biết d7rồi, cậu 6enói chuyện f6đó hả? 00Cậu đừng 7có hiểu 18lầm nhé, e8tớ vì Thành 2Vũ Tuyết 4nên mới aalàm thế 2cthôi, phải 57biết rằng bnhư thế 23sẽ ảnh 7bhưởng đến 5Vũ Tuyết c6chúng tôi 99học hành acchứ! Cô eegiáo dạy 5số học c7giáo dục 6cậu lớn c0tiếng thế dsẽ ảnh chưởng đến 61Vũ Tuyết a4của chúng ctôi mà!” 9Chưa đợi 0tôi nói 5dhết câu, 9Thừa Tầm d6đã ngắt 2lời.

“Ồ, 5thế cơ c