Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78467 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 6
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính!


images


Tác giả: Mễ Đồng

Dịch giả: Mai Quyên

Nhà xuất bản: Nxb Lao động

Số trang: 388           

Hình thức bìa: Bìa mềm

Kích thước: 13x20.5 cm      

Ngày xuất bản: 06 - 2010
             
Giá bán: 68.000 VNĐ             


Lời dẫn:

Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ hãi bạn sẽ nói lời từ chối.

Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút…

Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa?

Mình biết, mình đã biết rõ

Nhưng bạn có thể hiểu không?

Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh,

Vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn QUAY TRỞ VỀ!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Linh Bất Tử
     

Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78467 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 1: CÁI ĐỒ HÁO SẮC QUÊN BẠN!

1.

Đáng ghét! Tức chết đi được! Sao mình lại xui xẻo thế cơ chứ!? Đồ chết tiệt! Tại sao chỉ phạt mình mình dọn dẹp nhà vệ sinh? Hơn nữa… hơn nữa còn là một tháng! Đúng là quá đáng thật mà! Rõ ràng không chỉ là lỗi của mình, đều là do cái tên đó hại! Tất cả là tội của Hàn Thừa Tầm! Là hắn đã hại mình ra nông nỗi này! Đáng ghét! Sống trên đời này mười bảy năm rồi chưa bao giờ nhận được “ưu đãi đặc biệt” kiểu này! Hàn Thừa Tầm, ta không tha thứ cho nhà ngươi! Ôi mẹ ơi! Tức chết mất thôi… hu… xui xẻo quá đi!!!

U hu… mình đúng là xui xẻo chết được!

Tôi tức giận đùng đùng dọn dẹp sạch sẽ nhà vệ sinh, trong đầu không đừng được hồi tưởng lại chuyện xảy ra cách đây một giờ…

Bắt đầu quay ngược lại…

“A! Mình sắp trễ rồi!”

Tôi “ối” một tiếng bò dậy khỏi giường, thấy trên màn hình điện thoại di động hiện thị 7 giờ 50 phút, suýt tí nữa là thổ huyết.

Mẹ ơi! Phen này chết chắc rồi!

Đáng ghét! Cái đồng hồ báo thức chết tiệt lại bãi công với mình! Tức chết đi thôi! Bữa sáng cũng không ăn, đến xe buýt cũng không bắt kịp! Càng quan trọng hơn là đến cả đầu tóc cũng không có thời gi­an chải chuốt cho đẹp nữa! Huhuhuhu… Hình tượng của tôi, hình tượng của tôi­iii! Trời ơi! Sao mình lại xui xẻo đến thế!

Chạy chạy chạy! Tôi chạy chạy chạy!

Đáng chết! Tôi chỉ có thể liều mạng chạy về phía trường học! Ông trời ơi, hãy phù hộ nhất định đừng để con trễ học! Làm ơn làm ơn! Không thì con chẳng biết sẽ bị giáo viên chủ nhiệm đáng sợ răn dạy thế nào nữa!

Tôi, Doãn Đa Lâm, năm nay 17 tuổi! Bố, mẹ và em trai đã đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, chỉ còn lại mình tôi ở trong ngôi nhà rộng lớn trống trải đó thôi!

Thật ra… họ cũng đã rủ tôi cùng đi du lịch, chỉ có điều… chỉ có điều tôi từ chối họ rồi, là vì có lý do không muốn rời khỏi nơi này… hơn nữa… là một lý do vô cùng quan trọng.

“Này! Doãn Đa Lâm…”

Một giọng nói quen thuộc không lẫn vào đâu được vẳng đến từ sau lưng.

Nhìn đi nhìn đi, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, tên đó chính là nguyên nhân mà tôi không muốn rời xa đấy.

“Doãn Đa Lâm! Cậu phải đợi tớ chứ! Có nghe không hả? Này! Tai cậu bị chó gặm rồi à?!” Giọng nói đó từ sau lưng nóng nảy nhe nanh giơ vuốt vọng tới.

Hu… Không phải tôi không muốn quay lại đợi cậu ấy… chỉ là…

“Tớ sắp trễ học mất rồi, Hàn Thừa Tầm! Năn nỉ cậu đừng cản trở có được không? Nếu trễ thì tớ phải làm thế nào?” Tôi vội vàng hoảng hốt hét to lại, càng tăng tốc độ bước chân chạy nhanh hơn.

Không sai! Tên này là Hàn Thừa Tầm, là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ đến lớn của tôi, cũng là người mà từ nhỏ tôi đã thầm thương trộm nhớ, chính xác mà nói, cả đến bản thôi tôi cũng không biết rốt cuộc là thích cậu ta từ khi nào nữa. Nói tóm lại, khi tôi phát hiện ra điều này thì tôi đã sóm mơ mơ hồ hồ thích cậu ta mất rồi!

“Này…… Doãn Đa Lâm, cậu đứng lại đó cho tôi! Có nghe chưa hả? Dừng lại! Cậu muốn chết rồi phải không?” Hàn Thừa Tầm sau lưng tôi vẫn cố chấp gào lớn.

“Xin lỗi mà, Thừa Tầm, cho dù cậu nói gì tớ cũng không thể dừng lại được, vì tớ chết cũng không thể trễ giờ được! A…” Tôi tuyệt vọng kêu lên một tiếng, định thần lại thì phát hiện mình đã bị Hàn Thừa Tầm đuổi kịp, nhấc bổng lên.

“Doãn Đa Lâm cậu muốn chết rồi hả? Cậu lại dám bất chấp mệnh lệnh của tôi à? Tôi thấy da của cậu lại ngứa ngáy rồi phải không?!” Hàn Thừa Tầm nhấc bổng tôi lên lưng chừng hệt như tóm một con chim vậy.

U hu… thượng đế ơi! Cảm giác mất đi lực hút trái đất quả không dễ chịu tí nào! Hai chân tôi giống như hai cọng mì vùng vẫy tuyệt vọng giữa không trung.

“Này…… thả tớ xuống thả tớ xuống, tớ sắp trễ rồi! A! Cậu xem cậu xem kìa! Đã đến giờ rồi! Hàn Thừa Tầm! Cậu còn không mau thả tớ xuống!” Tôi liều mạng chống cự trong tay cậu ta, bị nhấc lên giữa chừng thế này đúng là mất mặt quá!

Thế là…

Hai đứa chúng tôi giữa đường ồn ào lộn xộn như thế đến hơn hai mươi phút…

……

……

Đức Mẹ Maria của tôi ơi!

Hừ hừ… hừ hừ… cho nên à, chỉ có mình tôi bị trừng phạt dọn dẹp nhà vệ sinh trong thời gi­an kỷ lục 1 tháng!

Đáng ghét! Đáng ghét! Xui xẻo! Xui xẻo!

Điều càng khiến tôi bực bội hơn là, tại sao cái tên tiểu tử thối Hàn Thừa Tầm đó lại không bị phạt chứ? Rõ ràng là đều trễ giờ như nhau, tại sao chỉ phạt có mình tôi? Thế đúng là quá không công bằng!

Để nghĩ thử xem… chẳng lẽ mẹ hắn ta lúc Tết đã tống nghẹt phong bao cho cô giáo rồi? Wa a… đúng là việc làm bỉ ổi!

2.

Trong những tiết học vô vị, tôi chỉ có thể cùng đám bạn chuyền đi những mảnh giấy nhỏ cũng chán ngắt chẳng kém, may mà sau lưng cô không có mắt, chứ nếu bị cô phát hiện ra những mảnh giấy đáng yêu cứ bay qua bay lại, tôi sẽ liên lụy đến không biết bao nhiêu nhiệt huyết tuổi thanh xuân đây (làm việc xấu thì để lại tiếng nhơ vạn năm mà).

Hai tay khoanh lại, thở dài…

Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông ăn trưa giống như phát điên reo lên lanh lảnh, phòng học thoắt biến thành một tổ chim sẻ ồn ào.

Đúng lúc này, cửa lớp học của chúng tôi ầm một tiếng bị một người nào đó đẩy mạnh ra, sự xuất hiện của người đó chính là cảnh tượng gọi là sao chổi Harley đâm vào trái đất, cái tên con trai trăm năm cũng khó gặp được một lần ấy.

“Vũ Tuyết, Vũ Tuyết, chúng mình ăn cơm chung đi!” Thừa Tầm nhe răng cười ôm hộp cơm trưa chạy đến bên Thành Vũ Tuyết.

Ớ… quả nhiên là cậu ta!

“Bạn đến rồi, Thừa Tầm. Được thôi, chúng mình cùng ăn nhé!” Vũ Tuyết đặt cặp mắt kiếng gọng đen vẫn dùng khi học xuống bàn, mỉm cười đón lấy hộp cơm của Thừa Tầm.

Cắt - ớn cả da gà đây nè! Nói gì mà khoảng cách sinh ra chân thực đẹp đẽ, đúng là thối hoắc! Người ta hai người ngày ngày gặp nhau đến phát chán cũng chẳng có rạn nứt nào nữa là… hơn nữa tình cảm mỗi ngày mỗi ấm áp thêm. Hây hây… Thừa Tầm đúng là buồn nôn! Gọi thân mật như thế, sợ người khác không biết được mối quan hệ của hai người hả? Xì!

Hứ! Tôi không thèm để ý đến cảnh tồi tệ đó nữa, mở hộp cơm của mình ra ăn.

Nhưng … haizzzz … tôi cúi thấp đầu, vừa nắn nắn lại mấy miếng lòng trong hộp đồ ăn vừa buồn rầu nghĩ đi nghĩ lại… đành phải thừa nhận một việc, đó là gương mặt của con nha đầu Thành Vũ Tuyết ấy rất dễ thương. Tuy không thể coi là mỹ nữ tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng có thể tính là ưu mỹ xinh tươi…… Một đôi mắt to đẹp như búp bê, hàng lông mi cong rợp uốn nhẹ, sống mũi cao như của các tài tử minh tinh Hàn quốc, đôi môi nhỏ xinh hồng như cánh anh đào, lại còn có mái tóc vừa dài vừa đen nhánh như công chúa bạch tuyết nữa… Điều khiến tôi không thể tin nổi là, bọn Hiền Chu đều nói Thành Vũ Tuyết rất giống tôi trước đây, tôi nghe xong suýt tí nữa nôn hết bữa sáng ra ngoài.

Gì? Thành Vũ Tuyết giống tôi?

Chà… không thể không thể! Đây căn bản chính là trời đất khác xa nhau! Đúng thật là truyện cười quốc tế! Nếu như thế, chẳng phải nói người Thừa Tầm thích là “tôi trước đây” à?... Xì… có nhầm không đó?... Hơn nữa Thành Vũ Tuyết rất dịu dàng rất ân cần với Thừa Tầm, khi trời lạnh thì mua cà phê cho cậu ta, trời nóng thì mua cho chai co­ca lạnh… so sánh à, tôi căn bản đấu không nổi cô ta…

Chẳng trách Thừa Tầm thích cô ta đến thế… so sánh với cô ta, cả đời tôi có thể cũng không hi vọng gì nổi!

Nghĩ đến đây, tôi hơi buồn phiền thở ra một hơi dài.

“Ôi… Đa Lâm, đồ ăn cậu làm nhìn ngon quá!” Đúng lúc tôi đang thở dài, Hiền Chu ngồi bên tròn hai mắt nhìn vào hộp đồ ăn của tôi tò mò, tôi thật rất sợ cô bạn không cẩn thận sẽ rơi cả nước miếng xuống mất!

“Ờ… cậu muốn ăn không?” Tôi vội vã rời khỏi những suy nghĩ để trở về với thực tế, tôi nháy nháy mắt, dùng đũa chấm chấm vào hộp cơm.

“Muốn……”

Cái đó, không phải lừa gì các bạn độc giả đâu, cái câu “muốn…” ở trên ấy là do cái tên đáng chết Thừa Tầm nói đấy, còn nhào tới cười với tôi thấy mà ghê, lại đặt mông xuống ngồi trên bàn tôi lựa tới lựa lui trong hộp cơm nữa chứ.

Trời ơi! Món lòng yêu quý của tôi!!!

“Này này này! Cậu làm cái quái gì thế hả? Tớ đâu có nói cho cậu ăn đâu! Đủ rồi đó, này! Này! Trời ơi, đũa của cậu có vệ sinh không hả, đừng có bới lung tung trong hộp cơm của tớ chứ! Cậu không biết bệnh si­da lây nhiễm từ khoang miệng hả?!!” Tôi giằng lấy hộp cơm yêu quý của mình tránh cậu ta đang thở háo hức vì thèm ra xa.

Cái tên này rốt cuộc có ngốc không vậy trời? Quả là ngốc gấp đôi! Tôi đúng là bị cậu ta làm cho tức muốn chết được!

“Doãn Đa Lâm, cậu đừng có nhỏ mọn thế, ăn có chút lòng thôi mà, có gì ghê gớm đâu. Thật là, chúng ta chẳng phải là bạn sao?” Vừa nói cậu ta vừa ngoác mồm ra cắn tới, suýt tí nữa là cắn luôn vào tay tôi đang cầm hộp cơm.

Nhóp nhép nhóp nhép!

Thừa Tầm tọng một đống vào miệng rồi sau đó còn gắp thêm mấy cái? Chạy đến trước mặt Thành Vũ Tuyết, tên này, dám đem đồ ăn của mình cho người yêu hả? Quá đáng thật mà! Hu hu…

“Vũ Tuyết, Vũ Tuyết, mau thử cái này đi, vị được lắm, mình ăn thử rồi, không có độc đâu, yên tâm yên tâm!” Thừa Tầm dùng thái độ dịu dàng cực kỳ, chưa bao giờ nói với tôi được như thế.

Chiu chiu! Chiu chiu!

Tôi cảm giác trên đầu mình có bao nhiêu là nộ khí đang bốc lên phừng phừng!

Tức chết đi được! Tức chết đi được!

Hàn Thừa Tầm! Ta nguyền rủa nhà ngươi suốt đời cũng không bao giờ có được tình yêu chân thực! Hứ!

“Được rồi, cám ơn bạn, Thừa Tầm!” Vũ Tuyết gắp miếng lòng, híp mắt cười.

“Ồ… hà hà hà hà… thì ra lúc Thừa Tầm cười, phía dưới mắt có hai lúm đồng tiền, đáng yêu thật!” Hiền Chu đập vào đầu như đột nhiên tỉnh ngộ, lộ ra biểu cảm “thì ra là thế!”

“Cắt! Đáng yêu cái gì? Có cái gì đáng yêu nào? Lấy đồ ăn của người ta đem cho người khác, người gì chứ! Đúng là khiến người ta khinh bỉ! Tớ khinh thường hắn! Đáng chết, a a, tức chết mất thôi! Sau này tớ quyết định lên sân thượng ăn cơm!” Hai mắt tôi tóe lửa, tức giận dùng đũa giày xéo miếng lòng tội nghiệp!

Tim của tôi, huyết áp của tôi! Chẳng lẽ tôi phải đặt dấu chấm hết cho quãng đời thanh xuân tươi trẻ của mình sớm thế sao? Thượng đế ơi, chủ nhân tôi ơi…

“Đừng thế mà, Đa Lâm, cậu phải thông cảm cho Thừa Tầm chút chứ, phải biết là lấy lòng người con gái mình thích là chuyện quan trọng lại rất tốn công, cho dù cậu ấy quả thực rất đẹp trai rất đáng yêu, nhưng cũng đâu thể quá tùy tiện được! Một thằng con trai quá kém thì sao có bạn gái nào thích nổi chứ! Yên nào yên nào, con trai đối với người con gái mình thích đều hết lòng hết dạ thế đấy! Hà hà… cậu có tức chết cũng chẳng làm gì được!” Hiền Chu thông cảm vỗ vỗ lên vai tôi, còn tiện tay gắp mất tiêu hai miếng lòng nữa.

“Đáng yêu? Hàn Thừa Tầm?” Tôi nheo mắt hỏi, lại có người dùng danh từ thần thánh như thế để hình dung về tên đó sao.

Thật là… nha đầu Hiền Chu này bị điên không vậy? Có nhầm lẫn không đó?

“Ừ ừ! Đương nhiên là đáng yêu! Như thế này nè… woa… miếng lòng này ngon thật đó! Mua ở đâu thế, đúng là quá ngon!” Hiền Chu căn bản không thèm để ý đến câu hỏi của tôi, đúng là… làm gì mà tôi hỏi đông lại trả lời tây thế! Ghét!

Cạch!

Lúc này, cửa sau bị mở ra, Hiểu Anh – bạn tôi – như con sóc đất thò đầu vào.

“Này! Này! Đa Lâm, Hiền Chu, chúng mình đi đánh bi da đi!” Hiểu Anh là người ủng hộ trung thành môn bi­da, trưa nào cũng phải đến phòng chơi bi­da làm vài ván.

“Được thôi được thôi, cậu đợi tí, tớ đi ngay.” Tôi gập đũa lại đặt vào trong hộp cơm rồi đứng dậy, cũng may đang không thích nhìn thấy cảnh Thừa Tầm và Vũ Tuyết thân mật thế.

“Còn cậu, Hiền Chu?” Hiểu Anh cười hà hà hỏi.

“A… tớ… các cậu đi đi, tớ không đi đâu, lát nữa tớ phải đi tìm Chính Hạo rồi, hà hà.” Hiền Chu cười, lắc lắc tay. Thật là… nha đầu này, có người yêu rồi thì quên cả bạn bè.

Hứ! Cái đồ háo sắc quên bạn, trong lòng chỉ nghĩ đến mỗi Mẫn Chính Hạo, cũng không chê bai gì.

“Này, này, cậu đi đâu đó?” Thấy tôi từ cửa sau lỉnh ra ngoài, Thừa Tầm chau mày một cách chán ghét.

“Để ý nhiều chuyện làm gì thế? Đương nhiên là đi ăn cơm rồi!” Tôi chỉ chỉ vào hộp cơm, phóng một tia nhìn thiếu thiện cảm vào cậu ta.

“Ăn cơm? Lừa tớ à, tớ thấy cậu lại đi đến phòng bi-​da thì có?” Vừa nói, cậu ta càng tức giận nâng cao giọng hơn.

Á… tên này thật sự nhìn ra sao? Hắn có khả năng đặc biệt à?

“Cắt! Đừng có quan tâm vớ vẩn! Mau đến ăn cơm với Thành Vũ Tuyết của cậu đi! Còn để ý đến tôi nhiều thế à! Hay là nói chuyện trên trời dưới đất với cục cưng của cậu ấy!” Tôi như nửa cười nửa không nói.

“Đồ ngốc!” Tiểu tử đó tức giận đùng đùng nhảy nhổm lên khỏi bàn, quay người đầy ác ý đụng vào tôi, ra khỏi lớp học.

Cái gì thế này? Hắn ta lại giở trò trẻ con gì ra đây, còn biến bản thân thành bé trai trong vườn trẻ ai thấy cũng yêu à? Hắn ta tưởng tôi sẽ theo hắn suốt đời chắc? Cắt! Nói tôi ngốc nữa chứ, chẳng hiểu ai ngốc hơn ai đây! Tôi giả làm mặt quỷ cực kì lớn đằng sau lưng hắn.

Hàn Thừa Tầm! Cậu mới là kẻ ngốc nhất!

3.

“Đa Lâm Đa Lâm, cậu ta bị sao thế?” Hiểu Anh nhìn theo Thừa Tầm đang đi ra, khuôn mặt buồn bực.

“Hứ, tớ làm sao biết tên đó bị gì! Hình như hắn không thích tớ đi chơi bi-​da… thôi đi, để ý hắn làm chi, phiền phức chết được, tên đó ngày nào chả phát khùng lên! Tớ đâu rảnh mà quan tâm hắn!” Tôi nổi nóng huơ huơ tay, tiện nhét một miếng lòng vào miệng, thật không muốn để tên đó tồn tại trong tim mình tí nào, haizzz… Làm sao tôi có thể thích một tên con trai không tim không óc lại điên khùng cực độ như thế nhỉ? Đúng là trời đố kị người tài mà… giống như Doãn Đa Lâm tôi đây là đại mỹ nữ như thế tại sao lại phải chịu cực hình yêu đơn phương hả? Hu hu…

“Cậu làm gì mà nói cay đắng thế? Nhìn điệu bộ Thừa Tầm nổi giận như thế… ừ, chẳng lẽ… Thừa Tầm cậu ta thích cậu rồi?” Hiểu Anh dò hỏi, gương mặt lộ ra nét cười bí hiểm vô cùng kỳ quái.

“Ặc…”

Phản ứng đầu tiên của tôi là phun hết toàn bộ lòng dồi trong miệng ra, dính cả lên tường.

“Trời ạ, Đa Lâm, cậu cũng mất vệ sinh quá đi…” Vẻ mặt Hiểu Anh giống như đạp phải đống phân, không không, phải nói là nhìn thấy đống phân mới đúng.

“Hầy hầy, cậu, cậu nói chuyện ngu ngốc gì thế, giữa tớ với hắn đâu có phân biệt giới tính, hắn vốn đâu coi tớ là con gái! Hắn, hắn làm sao có thể thích tớ được? Cậu đừng có hiểu lầm! Còn nữa, người trong tim hắn, hừ, bên kia kìa!” Tôi gắng sức quệt quệt miệng, hơi quạu quọ mạnh bạo dùng đũa chỉ chỉ Thành Vũ Tuyết ở cách đó không xa.

“Cái gì? Thành Vũ Tuyết? Cậu nói Thừa Tầm thích con nha đầu đó hả? Ha ha ha ha…” Hiểu Anh ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn dùng cả động tác khoa trương đập đập vào tường nữa, này này, làm gì thế, lời tôi nói có gì đáng cười đâu? Đợi lát nữa cô giáo đến nói cậu đập vỡ tường xem cậu khóc thế nào nhé!

“Thôi được thôi được, nhìn cậu cười kìa, coi như tớ chẳng nói gì đi, thật là…” Tôi quả thực không muốn nói đến chuyện Thừa Tầm thích ai nữa, thế này giống như tự tôi khoét vết thương của mình ấy, là hiện thực mà tôi vẫn đang gắng sức hết mức để trốn tránh.

Haizzzz… Hiện thực đúng là tàn khốc, nói mình không muốn đối diện cũng khó… Doãn Đa Lâm, đó chính là cuộc đời đấy!

……

Nói thực, đánh bi-​da cũng không thú vị gì lắm, chỉ là để giết thời gi­an thôi, có điều thú vui duy nhất của tôi cũng chỉ có giết chết thời gi­an thế này.

Haizzz! Cuộc đời vẫn nhàm chán và vô vị thế sao? Í ? Câu này sao mà chua chát thế? Sao tôi có thể như biến thành bà già thế này?

Thôi đi, đánh bi-​da cho xong! Ừ… tôi bò lên bàn bi-​da, uốn người xuống, nheo mắt, liếm liếm môi, một, hai, ba, nhắm trúng! Tới nào!

Bốp…

Lọc cọc lọc cọc…

Bi số 5 màu đỏ như mọc thêm chân chạy lung tung không ngừng trên bàn.

Chạy trái, chạy phải, quẹo trái, quẹo phải…

Ai da… không được, đánh hụt rồi, chạy lung tung thế mà rốt cuộc cũng chẳng vào được lỗ.

“Này này, Doãn Đa Lâm, cậu đánh dở quá, đầu óc đang nghĩ gì thế hả?”

“Ồn chết đi, da! Trịnh Hiểu Anh! Cậu ngậm miệng lại, đừng làm tớ phân tâm!” Tôi nhe nanh giơ vuốt gào với cô bạn, tiếp đó cúi đầu đánh tiếp. Chết tiệt… thật là, con nha đầu này, còn chê ở đây không đủ ồn hả?

Đáng ghét! Tại sao đánh mấy lần vẫn không vào, chẳng lẽ kỹ thuật chơi của mình thụt lùi à? Hừ… không thể chứ, cô gái vừa đẹp vừa thông minh như mình sao có thể kém đi được?

“A… Chị Đa Lâm, hôm nay sao rảnh rỗi đến đây chơi thế, đúng là lâu quá không gặp rồi!” Bỗng nhiên, một giọng nói âm âm kỳ quái từ trên vọng tới.

Cái gì? Chị Đa Lâm? Mình già đến thế sao? Hay là đàn em của mình?

Tôi nghếch mắt lên nhìn nhìn cái tên đang nói, người gầy nhom, còn nhuộm nguyên cái đầu vàng khè, mới nhìn đã biết là dạng đào hoa công tử.

Hừ! Cái tên này từ đâu thò đầu ra thế? Tôi chẳng quen biết, không cần thiết phải quan tâm chuyện ruồi bu làm gì.

Đúng! Đúng! Vừa nói, tôi ngoảnh đầu đi không thèm để ý hắn nữa.

“An Hiền Tuấn! Sao chỉ chào hỏi Đa Lâm thôi thế, chẳng lẽ cậu không thấy đại tỉ ta ư?” Hiểu Anh đứng một bên bực tức liếc xéo, tôi lại chẳng để tâm tới, tiếp tục đánh bi-​da.

“Vâng vâng! Chị Hiểu Anh, cũng lâu không gặp chị nhỉ. Đúng rồi, lần trước chẳng phải đã hứa sẽ giới thiệu em với chị Đa Lâm sao? Chị Hiểu Anh không quên đấy chứ?” Cái tên ruồi muỗi gọi Hiền Tuấn gì gì ấy sao lải nhải mãi thế, nếu là đàn em thì phải hiểu biết chút chứ, tránh xa ra, cứ đứng đây ồn ào phiền đến mình, bà cô ta đây tâm tình hôm nay không được tốt đâu đấy!

“Thật là…! Chẳng lẽ cậu không thấy hả? Trên mặt Đa Lâm của mấy chị đây rõ ràng viết là chán ghét bực dọc, bảo tôi làm sao giới thiệu được? Chị đây không thể tự chuốc phiền phức đâu!” Hiểu Anh ngồi trên bàn bi-​da đánh một gậy vào bi số 5 màu xanh, í ? Đây chẳng phải là bi tôi vừa đánh vào sao? Đáng ghét! Sao cô ta có thể lấy ra thế hả?

“Chị Đa Lâm, hây hây, em và anh Thừa Tầm gặp nhau mấy lần rồi, thật là ngưỡng mộ anh ấy quá, cái đó, em nghe nói… chị là bạn gái của anh ấy?” Con “ruồi” này còn huých huých vào cây gậy tôi đang chuẩn bị đánh.

“Này, ồn chết đi được, có phải là bạn gái hắn ta không thì liên quan gì đến cậu?” Tôi ngẩng đầu lên nhìn, đúng là làm mình bốc hỏa thật!

“Hà hà, em nghĩ chắc có lẽ không phải mới đúng, nếu chị là bạn gái của anh ấy, thế chẳng phải em rất tội nghiệp sao?”

“Bệnh thần kinh!” Tôi không nhịn được phun ra một câu.

“Hà hà, cám ơn chị Đa Lâm quá khen!” Chết tiệt, cái thằng này chẳng lẽ bị bệnh thần kinh phân liệt rồi hay sao? Sao cứ mặt mày hớn ha hớn hở cười mãi thế?!?

“A a a! Trời ơi là trời! Trịnh Hiểu Anh, sao cậu có thể quen biết cái tên này? Buồn nôn chết đi được!” Tôi vừa nghi ngờ lại vừa bực tức lên án, sao cậu ta có thể kết bạn với cái dạng ghê tởm thế này? Líu ríu líu ríu, nhiều chuyện như chim sẻ ấy.

“Cũng không quen thân lắm.” Hiểu Anh nhếch nhếch môi nói với tôi.

“A! Xin chào tiền bối!” Chẳng biết thế nào, con chim sẻ cạnh tôi đột nhiên kính cẩn nói với phía trước, hơn nữa còn quay ngoắt 90 độ.

Hở? Tiền bối?

Tôi cũng hiếu kỳ nhìn về phía trước, là một tốp con trai mặc quần loe, đang cầm những cây gậy bi-​da đi về phía bàn của chúng tôi.

Trong đó có một tên rất chói lóa đi đầu, một đầu tóc vàng, da rất trắng, lông mày dài mảnh, mắt đen nhánh như hạt trân châu… đôi môi mềm mại như cánh hoa hồng, miệng còn nhai kẹo bông gòn, quả thực là dạng vừa cao vừa đẹp trai, là hình mẫu điển hình, đẹp trai thật đấy, không ngờ trên đời này ngoài Thừa Tầm ra còn có một anh chàng đẹp trai siêu cấp thế, trong lòng tôi không kiềm được hét lên.

Có điều… nhìn anh ta có vẻ như thuộc dạng không dễ tiếp cận, hơn nữa, còn có cảm giác của một loại hồ ly nữa chứ.

Hu hu… bị con chim sẻ này quấy rầy, lại còn có thêm một đám xâm nhập địa bàn của mình, phút chốc tôi chẳng có hứng chơi nữa.

“Này, Trịnh Hiểu Anh, chúng mình đi về đi!” Tôi ngoác mồm ra gọi Hiểu Anh.

Chẳng ngờ Hiểu Anh không trả lời, đám con trai đó đột nhiên dừng bước, toàn bộ đều dồn hết ánh mắt về phía tôi, ối chao… phút chốc tôi sởn tóc gáy, kỳ quặc, tôi gọi to quá chăng? Làm gì mà đều nhìn tôi thế?

Ực ực!

Tôi hơi căng thẳng nuốt nước miếng xuống.

“Này, nha đầu! Thấy tiền bối mà không chào hỏi hả?” Tên con trai đứng giữa cũng đang nhai kẹo bông, trừng mắt quan sát tôi một chốc, sau đó nhìn nhìn con chim sẻ kia, con chim sẻ đó cũng vội vội vàng vàng hành lễ.

Người trong phòng chơi đều nhìn về phía chúng tôi, thật là…, có phải là hoạt động phi pháp gì đâu, nhìn cái gì mà nhìn! Có gì hay đâu mà nhìn? Tức chết đi được!

“Đúng, con thỏ nhép kia, không nghe thấy anh Tải Hoán muốn cô chào hỏi hả? Còn không mau lễ phép đi? Lỗ tai điếc rồi à?” Một tên mặt mày hung tợn, lông mày đậm xếch lên, giống y cái điện thoại di động chỉ tôi hét, không phải chứ? Hắn không gọi tôi là “nha đầu chết tiệt”, cũng không mắng tôi là “ngu ngốc”, lại dùng từ dơ bẩn để chửi con trai ra hình dung gi­ai nhân tuyệt sắc như tôi sao?!?

Có nhầm không đó? Đúng là quá đáng mà! Ai da da da da! Doãn Đa Lâm tôi tức giận quá! Hậu quả rất nghiêm trọng rồi đây!

Lúc này, Hiểu Anh đã đến bên cạnh tôi, cậu ta cố gắng lay lay tay tôi, ý ngầm bảo tôi nên mau chào hỏi đi. Mà tên con trai đang nhai kẹo bông cũng đang nheo nheo mắt nhìn tôi.

“Chào anh!”

Còn quay ngoắt 90 độ hơn con chim sẻ kia nữa, tôi chỉ là không tình nguyện gật gật đầu một cái, cho là đã chào hỏi xong rồi.

“Này! Con thỏ nhép kia! Thái độ của cô là sao đó? Dám chào hỏi anh đây thế hả? Muốn chết rồi phải không?”

Này, ông chú kia, rửa sạch sẽ miệng mồm đi có được không, ông có biết giọng ông khó nghe lắm không, như mỏ vịt chết ấy, đúng là ngu ngốc, thật không biết ai mới là thỏ nhép đây!? Hừ!

“Đa Lâm, cậu làm gì thế hả? Muốn tỏ anh hùng giờ này cũng có ích gì đâu, lỡ bị đánh thì sao? Hả?” Hiểu Anh căng thẳng kéo tay tôi, còn không ngừng đưa mắt ra hiệu, sợ gì chứ? Tôi không sợ thì sao cậu ấy lại căng thẳng đến mức sắp chết thế? Hu… cái này gọi là hoàng thượng không gấp mà thái giám sợ đến chết đây!

Hừ! Không sợ! Không sợ! Tôi không sợ đâu!

“Tên gì thế?” Anh đẹp trai nhai kẹo hỏi tôi.

“À… tôi… tôi à…” Tôi thuỗn người, quay đầu trái phải nhìn quanh quất tứ phía, có chút không chắc chắn chỉ vào mũi mình.

Cái tên vừa nãy gào thét om xòm ấy tôi không sợ, nhưng cái tên có nụ cười chứa đầy dao găm này sao đáng sợ thế, trời, trời ơi… chắc tôi sẽ không có gì nguy hiểm đến tính mạng đó chứ?

“Đúng, chính là cô.” Anh ta cười nham hiểm.

“Doãn… Doãn Đa Lâm…” Tôi hơi do dự trả lời, ôi mẹ ơi … nhưng sao cái tên này dọa người ta ghê thế!

“Ô, Doãn Đa Lâm? Hình như nghe ở đâu rồi, ừ… tên nghe quen lắm, để tôi nhớ lại để tôi nhớ lại xem… A, đúng rồi… Hàn Thừa Tầm, có quen không? Anh ta là gì của cô?” Anh ta sờ sờ cằm nhìn tôi dò xét.

“Thừa Tầm? Anh quen Thừa Tầm?” Tôi càng thêm kinh ngạc há hốc miệng, không phải chứ? Thừa Tầm lại quen biết con người đáng sợ này sao?

“Đương nhiên… đã quen biết nhau rồi.”

“……” Ôi, Thừa Tầm, có phải cậu nợ tiền tên này không, hắn đòi nợ mình phải không? Ôi, chắc chắn cậu đã nhắc tên mình với người ta rồi, bảo đi đòi mình rồi! Có nhầm không đó? Cậu nợ người ta bao nhiêu tiền, trả cho người ta không tốt hay sao, làm gì mà phải liên lụy đến kẻ tội nghiệp này chứ?!

“Được rồi, không có chuyện gì đâu, cô gái xinh đẹp, các bạn đi đi.”

“Cái gì! Tải Hoán, anh để bọn nó đi à? Đơn giản thế thôi hả?” Cái điện thoại di động chết tiệt, ồn ào cái đít gì thế hả! Anh có ý kiến gì chứ?!?

“Bye bye, thiên sứ đáng yêu của tôi!” Tên kia không thèm để ý đến ngoác miệng hét lớn, vẫy vẫy tay với tôi, sau đó quay người đi cầm theo gậy đánh bi-​da.

“Chết tiệt, con thỏ nhép kia, hôm nay coi như tha cho cô đấy! Lần sau mà để anh đây thấy thì sẽ cho cô biết mùi!” Điện thoại di động nhăm nhe hăm dọa tôi, hu hu… tên này bị bệnh thần kinh phân liệt à?

“Này, này! Kim Thành Uyển, cậu đang làm gì thế? Mọi người đang đợi kìa, mau đến đây đi!” Mở miệng ra nói câu đó là một tên con trai tướng mạo nho nhã, ôi chao, vẻ ngoài của đám con trai này có thể lấy được huy chương vàng đây.

Nhìn đám con trai đang dần dần đi xa, bắt đầu chơi bi-​da ở bên kia, hu… đám này đúng là đáng sợ thật, tóc không nhuộm vàng thì nhuộm xanh, có phải là học sinh trường mình thật không? Giống như một bầy yêu quái thì đúng hơn…

Bước ra khỏi phòng chơi, tim tôi mới bắt đầu đập bình thường trở lại.

“Đa Lâm, hôm nay hình như cậu khiến đại ca tức giận rồi.” Hiểu Anh nhìn tôi vừa thông cảm vừa chỉ trích.

“A! Cái gì? Bọn họ là ai thế? Cái gì mà đại ca, nhưng hình như mặt rất quen, có phải tớ đã gặp họ ở đâu rồi không?” Tôi hồi tưởng lại, hình như đã gặp đám này ở đâu rồi, nhưng nghĩ không ra.

“Đó là Khương Tải Hoán tiền bối, Khương Tải Hoán!” Hiểu Anh giương mắt lên nhìn, vẻ như không thể tin được trí nhớ của tôi.

“Khương Tải Hoán? Khương Tải Hoán nào? Ai vậy?” Tôi trợn tròn mắt hỏi, xem ra tên nghe rất quen, hình như nghe ở đâu đó rồi, nhưng không nghĩ ra nổi đã nghe ở đâu.

“Chính là người nhai kẹo bông, nhuộm tóc vàng, lỗ tai đeo mấy cái khuyên đấy!”

“Sao? Học sinh trường mình hả?”

“Ừ, đúng thế! Năm 3 vừa tốt nghiệp rồi, hồi trước gặp rồi mà.”

“Ôi, đều tốt nghiệp rồi hả, nếu thế thì không tính là học sinh trường mình nữa, sợ cái gì chứ?” Phù… tôi như cất được tảng đá nặng trong tim ra, nói sớm đi, tôi còn lo bọn họ sẽ đến tìm, gây phiền phức cho tôi nữa chứ!

“Nhưng nghe nói Tải Hoán tiền bối đã làm thủ tục nhập học lại rồi, bắt đầu học lại năm 3 để chuẩn bị thi tốt nghiệp, vì năm ngoái đúng lúc thi thì anh ấy bệnh, nên chỉ có thể thi lại lần nữa.”

“Thế cũng có nghĩa là… bọn mình và anh ta… sắp…” Tôi ngập ngừng nói, vì cái lưỡi cứ cứng đơ.

“Đúng, sắp cùng học một trường, chính là cái gọi là cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy.”

Trời ạ! Không thể! Chiều hôm nay tôi không dám tin lại có chuyện thế này, khiến tôi đụng phải việc như thế, cái tên Khương Tải Hoán gì đó, rõ ràng không phải là đèn tiết kiệm dầu rồi.

Không chào hỏi tiền bối là tử tội sao? Không đến nỗi bị giết bằng chín cách chứ, làm gì mà phải lo sợ thót tim thế? Không chừng đến lúc đó chết cũng không thừa nhận là xong! Đúng, giải pháp tuyệt vời thông minh! Vỗ tay vỗ tay!

Clap clap clap ----- Clap clap clap ------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.04.2012, 04:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78467 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng - Điểm: 10
CHƯƠNG 2: TỚ CÓ THỂ YÊU ANH TA KHÔNG?

1.

Nghỉ học ra khỏi cổng, tôi đã thấy Thừa Tầm dẫn đầu một tốp nam sinh năm thứ 3 tụ tập trước cổng trường, không biết đang làm gì, các bạn học lập tức bị dọa đến không dám thở mạnh, tất cả đều rất thận trọng bước ra khỏi cổng trường, chỉ có tôi kéo tay Hiền Chu hăm hở đi ra (tôi và Hiểu Anh không học cùng lớp, bạn ấy và Thừa Tầm cùng một lớp).

Tiếp đó, bạn thân nhất của Thừa Tầm là Chính Hạo nhìn thấy chúng tôi, ngoác miệng gọi to:

“A! Này này này! Nghỉ học rồi các cậu tính làm gì?”

“Về nhà.” Cái tên này đầu óc bị đổ nước vào rồi hay sao vậy? Nghỉ học không về nhà chứ còn đi đâu được? Thật là… Hiền Chu sao lại thích tên ngốc này chứ?

“Về nhà? Không phải chứ, chẳng có ý nghĩa gì vậy. Hiền Chu bạn cũng muốn về nhà à?”

Nhìn đi nhìn đi, tôi biết ngay mà! Tên Chính Hạo này hỏi Hiền Chu thế mới đúng là mục đích chính, ai khiến hắn thích Hiền Chu dễ thương của bọn tôi làm chi, hơn nữa gần đây còn triển khai kế hoạch tấn công ác liệt, Hiền Chu của bọn tôi sức đề kháng lại rất yếu, cuối cùng đã bại dưới gấu váy thạch lựu của Mẫn Chính Hạo thái tử “thân kinh bách chiến” (kinh qua trăm trận chiến – người dịch) rồi (ấy… so sánh kiểu này có phải không thích hợp lắm không?).

“Vậy Chính Hạo, bạn đi đâu?” Hiền Chu ngượng ngùng hỏi.

“Hì hì… đương nhiên là vợ yêu của tớ đi đâu thì tớ đi đó rồi.”

“Ặc… buồn nôn quá đi! Tớ quả thực không nghe nổi nữa rồi! Năn nỉ mấy người làm ơn đừng thế nữa có được không? Da gà da vịt tớ nổi hết lên rồi nè!” Tôi cúi đầu bắt đầu nôn ọe ra dữ dội.

Hai cái tên này lần nào gặp nhau cũng diễn trò ghê chết đi được! Thật khiến người ta tự sát chết từ từ đấy! Hay là mau chia tay cho xong đi, không thì mình chẳng biết một ngày phải chết bao nhiêu lần nữa đây! Hu…

“Này, Doãn Đa Lâm cậu bị sao thế hả, làm gì lít chít lải nhải mãi thế, có phải là cãi nhau với Thừa Tầm không? Hai người lại cãi nhau à?”

Thừa Tầm đang đứng một bên, nhưng tôi vẫn không dám nhìn cậu ấy, sắc mặt cậu ta thế nào tôi hoàn toàn không biết.

Tôi lập tức giả như chẳng có chuyện gì, ưỡn thẳng lưng lên, phủi phủi vết dơ trên gấu váy, đằng hắng giọng, từ từ nói: “Hèm hèm, vậy gi­ao Hiền Chu cho cậu chăm sóc đó, tớ không khỏe lắm, phải về nhà trước đây!”

“Ây da, sao cãi nhau mãi thế, hai người không mệt à? Tớ đủ mệt rồi đây này! Cho dù muốn chứng minh quan hệ tốt cũng không cần thế chứ, đúng là đầu óc bị thương hết rồi!”

Nói xong câu này, tên hư đốn Chính Hạo kéo tay Thừa Tầm đặt lên vai tôi.

“Điên hả?” Toàn thân tôi như bị điện giật, nhanh như cắt nhảy tránh sang một bên.

“Ha ha! Thật vừa khéo! Thừa Tầm hôm nay cũng nói cậu ta không khỏe, không đi với bọn mình được, hai người cùng nhau về nhà đi! Hì hì! Hiền Chu, chúng mình đi hát karaoke đi!” Không đợi tôi nói gì, Chính Hạo liền đẩy tôi đến bên Thừa Tầm, còn vội vã kéo tay Hiền Chu đang đứng cạnh tôi.

Trời… làm cái trò gì thế này!

“Ừm… Được đấy!” Hiền Chu híp mắt cười trả lời.

“Thế… Thừa Tầm, Đa Lâm, bọn mình đi đây, bye bye nhé!”

Chính Hạo vừa đi vừa ngoái đầu lại giơ tay lên làm động tác “cố lên” với Thừa Tầm nữa, cắt! Có nhầm không đó? Tên này đầu óc tống đầy thứ gì không biết nữa, làm gì mà thích đẩy tôi đến bên Thừa Tầm thế, chẳng lẽ cậu ta cho rằng tôi và Thừa Tầm đúng là một cặp sao? Người gì thế này!

……

Đường đi đông đúc chật chội khiến tôi đành phải nép sát vào Thừa Tầm, nhưng cậu ta vẫn không mở miệng nói gì, khiến tôi thấy lạnh lẽo quá, ôi trời ơi, ngột ngạt chết đi thôi!

“Hàn Thừa Tầm, cậu có thể đừng nhỏ mọn thế được không?” Cuối cùng tôi nhịn không nổi không khí căng thẳng này nữa, hét lớn lên.

Hàn Thừa Tầm mặt vẫn không tỏ ra biểu hiện gì, lúc này mới liếc xéo về phía tôi.

“Cậu đang giận à?” Tôi dò hỏi.

“Không.”

Ôi! Trời ạ… Cậu ta muốn biến tôi thành cây kem chắc? Nói chuyện không ấm áp được chút nào sao? Thế còn nói là không giận? Quỷ mới tin cậu!

“Tớ không phải đến phòng chơi bi-​da đâu, làm gì mà phải thế, cậu cũng hay đi mà!”

“……” Thừa Tầm vẫn không biến sắc.

“Này này, hì hì hì hì… cậu có biết hôm nay tớ ở đó đụng phải ai không? Hà hà… có muốn biết không nào?” Tôi cố ý khơi gợi sự tò mò của hắn.

“Làm sao tớ biết cậu gặp ai?”

“Này… thật đúng là… cậu lạnh nhạt thế thì bảo tớ nói chuyện với cậu sao được?” Gì chứ, người ta còn muốn hỏi sao cậu lại quen biết Khương Tải Hoán tiền bối mà, nhân vật trong truyền thuyết ai cũng biết như thế lại không thèm nói mình nghe!

“Doãn Đa Lâm, cậu nói xem cậu có thể học dịu dàng tí được không? Cả ngày cứ léo nhéo mãi, điệu bộ cậu thế này thì làm gì có thằng con trai nào dám thích cậu chứ!” Thừa Tầm ở bên cạnh bực tức lên án, còn quẳng cho tôi một cái nhìn đầy tròng trắng!

Trời… tôi mới nói có một câu, cậu ta lại ném cho tôi nguyên một sọt! Thật là…! Cậu ta làm gì mà để ý đến chuyện tôi có bạn trai hay không chứ, tôi có làm ni cô thì cũng là tự do của tôi mà! Tôi vui là tốt rồi!

“Hứ! Không ai thích thì không ai thích, tớ đâu có cần! Ghét nhất là bọn con trai hư hỏng các cậu cứ tự nghĩ là mình hay ấy, mau về mà làm nũng với Vũ Tuyết của cậu đi!” Tôi hỉnh hỉnh mũi bắt đầu châm chọc cạnh khóe, ai bảo cậu ta cứ khoét vết thương lòng của tôi mãi làm chi.

“Cậu nói cái gì?” Thừa Tầm lạnh lẽo dội ra một câu, giọng điệu như báo trước cậu ta sắp sửa nổi giận.

“Sao, tớ nói không đúng à?”

“Nói lại xem!” Tệ thật, hình như cậu ta nổi giận thật rồi.

“… À… thôi… thôi đi thôi đi, coi như tớ chưa nói gì, người ta chỉ nói đùa với cậu thôi mà, thật là… giận cái gì chứ? Chẳng có khiếu hài hước gì cả, tên này…” Tôi mất bình tĩnh trừng mắt nhìn cậu ta, sau đó hùng hổ tiến về phía trước.

“Này! Doãn Đa Lâm! Đứng lại!” Đột nhiên cậu ta gọi lớn.

“Làm gì?” Đúng! Đúng! Mình nhất định phải giả như đang lơ đãng mới được, để tên kia cảm thấy mình hoàn toàn không để ý đến hắn, đúng thế! Đúng thế! Chính là phải vậy đấy!

“…… Tớ muốn hỏi cậu chuyện này.” Thừa Tầm nhìn tôi chằm chằm, trong giọng nói có sự trịnh trọng hiếm thấy.

“Được… được mà…”

Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch!

Tim tôi không kiềm chế nổi đập điên cuồng không ngừng.

Gì chứ, sao thế này, cậu ấy muốn nói gì với mình, chắc không thể là… chắc không thể là tỏ tình chứ, ghét quá! Người ta chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì hết mà!

Đợi một chút nào, Thừa Tầm, tớ vẫn chưa nghĩ ra mà! Thật là…! Trời ơi, chuyện này phải làm sao mới được chứ? Bình tĩnh, bình tĩnh! Doãn Đa Lâm, mày nhất định phải bình tĩnh mới xong! Tôi vô cùng căng thẳng ôm lấy mặt mình.

“Cậu thấy… tớ kết thân với Vũ Tuyết thì thế nào?”

“Cái… cái gì, cậu nói g… Ôi trời! Ôi ôi…” Tôi sửng sốt dừng bước, thật không tin nổi nữa, đến mức cổ họng tôi như bị bị câu nói đó làm cho phát nghẹn lại, vừa nãy tôi còn như một con ngốc đang ở trên mây ấy, giờ tình trạng này giống đang ngồi trên mây mà bị máy bay đâm cho rơi nhào xuống đất vậy .

Hắn… hắn dám hỏi tôi chuyện này sao? Quả thực tôi không dám tin mình vừa nghe thấy những gì nữa.

“Tớ nói là, tớ định chính thức ngỏ lời với Vũ Tuyết, cậu thấy tớ có nên làm thế không?” Thừa Tầm như chẳng để ý gì nhìn tôi, sắc mặt không biểu lộ gì lại hỏi lại lần nữa.

“Hầy hầy! A… hỏi tớ làm gì, tớ… tớ là gì của cậu hả, thích cô ta thì đi mà nói ấy, tớ… tớ chúc các cậu thuận lợi nhé!” Tôi vỗ lên đầu đang trống rỗng nói thế, không thể để Thừa Tầm nhận ra, tuyệt đối không thể, không được khóc, Doãn Đa Lâm!

“Thật không? Cậu nghĩ như vậy thật chứ?” Thừa Tầm như không tin câu trả lời của tôi, bức tôi phải nói tiếp.

“Tớ nghĩ vậy thật đấy, thật rất hi vọng hai người kết thân với nhau! Hơn nữa tớ còn chúc hai người có thể bách niên gi­ai lão ! Đông con đông cháu nữa! Như thế được chưa hả?” Tôi ném lại cho cậu ta một cái nhìn, bực dọc trả lời, tôi là một cô gái không phong độ đấy, nên đừng có làm tôi điên lên nữa, Hàn Thừa Tầm, cậu muốn tôi phải dằn vặt đau khổ đến mức độ nào mới được đây? Cậu quá đáng lắm!!!

“Thế tớ và bạn ấy kết thân thật?”

“À! Kết thân đi kết thân đi! Sao cậu càm ràm mãi thế, có phải người điếc đâu, muốn tớ phải nói bao nhiêu lần mới nghe rõ đây? Tớ thành tâm mong hai người kết thân!” Tôi cười ngoài mặt mà lòng đau khổ gào lên, có điều chỉ cần có người tinh mắt thì vừa nhìn sẽ nhận ra ngay đây không phải là nụ cười có thiện ý từ tận đáy lòng.

“Vậy… tớ biết rồi, cám ơn cậu!” Thừa Tầm lạnh lùng nói, làm gì mà phải nói cám ơn tôi, nếu cậu ta không nói thì tôi còn cảm thấy dễ chịu chút chút.

Trong lòng trống rỗng quá… Khó chịu quá, giống như nỗi đau có một thứ gì đó bị khoét đi mất vậy… Hu! Tôi ngẩng đầu lên thở ra một hơi dài.

“Đối xử tốt với Vũ Tuyết nhé.” Dường như câu nói đó phát ra từ họng từ mắt tôi vậy, lúc này, tôi chỉ có thể mạnh mẽ không thể rơi nước mắt, nhưng Hàn Thừa Tầm ngu ngốc đó, tại sao lại phải hỏi tôi, tại sao chỉ dằn vặt tôi chứ?

“Tớ…”

“Được rồi, bọn mình… bọn mình về nhanh đi!” Thấy Thừa Tầm như muốn nói thêm điều gì nữa, tôi vội vã cắt ngang lời cậu ta, sợ rằng câu nói tiếp sau của cậu ấy càng làm tôi đau buồn hơn thôi.

……

Tiếp đó, mãi cho đến lúc tôi vào nhà, chúng tôi chẳng ai nói thêm lời nào nữa, không khí nặng nề ngượng ngập.

Sau khi về nhà rồi, việc làm đầu tiên của tôi là rút dây điện thoại ra, tắt di động, trốn trong chăn để không ai làm phiền rồi thoải mái khóc một trận đã đời.

Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc! Hàn Thừa Tầm cậu là thằng ngốc đáng chết! Tớ hận cậu! Tớ ghét cậu! Đi chết đi! Tốt nhất là cậu đi chết đi!

Huhuhuhu… Tại sao lại thế này? Sự việc sao lại thế này? Huhuhuhu… Hàn Thừa Tầm, tớ sẽ không quan tâm đến cậu nữa đâu! Cậu cứ việc mãi mãi ở bên Vũ Tuyết của cậu đi! Tớ phải tuyệt gi­ao với cậu! Tuyệt gi­ao!

Huhuhuhu… huhuhu…

--- Thừa Tầm ---

“Binh!”

Cửa nhà bị Thừa Tầm đạp mạnh ra, cậu mệt mỏi dựa lưng vào cửa, chau mày thở ra một hơi thật dài.

Hừ… cậu quả thật không dám tin, nha đầu Doãn Đa Lâm đó lại sảng khoái chấp nhận chuyện cậu và Vũ Tuyết qua lại với nhau… Tại sao cô ấy lạnh nhạt thế chứ? Thậm chí còn không hỏi cậu nguyên nhân do đâu? Thậm chí không giữ cậu lại? Chẳng lẽ cô ấy không hề cảm nhận được gì ư? Chẳng lẽ đối với tất cả những chuyện của cậu, cô đều thờ ơ sao? Hoặc là… hoặc là những gì cậu biểu hiện vẫn chưa đủ rõ ràng? Sao lại thế này, tại sao lại thành ra thế này?

Ngoài Đa Lâm ra, bây giờ ngoài Đa Lâm ra, cậu còn có tinh thần làm gì được nữa?

Nhưng mà… nhưng mà ngay cả Đa Lâm cũng vứt bỏ mình rồi… Cậu cảm thấy bây giờ mình chẳng còn gì cả… quả thực không còn gì nữa rồi…

Hu… thôi xong!

Thừa Tầm nặng nề cúi thấp đầu, co chặt nắm tay.

Doãn Đa Lâm… cô ấy không thể thích cậu… cô ấy, nhất định là từ trước tới nay chưa hề để ý đến cậu… chỉ có mình cậu cứ như một thằng ngốc mà thôi…

Nghĩ đến đây, Thừa Tầm thấy đầu óc mình đau nhức vô cùng. Cậu mệt mỏi cởi giày, vừa bước vào phòng khách đã đụng ngay bố cậu lúc đó cũng vừa bước ra.

Cha con nhìn nhau, sắc mặt nặng nề.

“Bố, con về rồi.” Thừa Tầm cúi đầu, vội vã gọi một tiếng rồi chuẩn bị lỉnh vào phòng ngủ.

“Đứng lại.” Bố của Thừa Tầm, Hàn Hạo Thành gọi sau lưng cậu. “Làm gì mà gấp về phòng thế, mày lại làm chuyện gì xấu ở ngoài rồi phải không?”

“Không.” Thừa Tầm nhạt nhẽo trả lời một câu, nhấc chân lên đi về phía trước.

“Không à? Thế thằng nhóc con này sao mặt mũi mày lại như cá chết thế kia? Có phải là lại đánh nhau rồi bị thầy cô bảo gọi người nhà lên gặp nên mới thất thểu thế chứ gì?” Trong lời nói Hàn Hạo Thành đầy sự nghi ngờ và không tin tưởng.

Thừa Tầm dừng bước, nắm đấm càng co chặt hơn, ngày hôm nay tâm tình cậu đã đủ tệ hại lắm rồi, không ngờ vừa về đến nhà lại bị bố cậu lên lớp thế này, tuy quan hệ giữa cậu và bố mẹ vẫn rất khách khách khí khí lạnh nhạt nhạt nhẽo, nhưng tự nhiên lại bị ngờ vực vậy, nộ khí của cậu chẳng hiểu sao bốc lên bừng bừng trong đầu.

“Hừ hừ… bố, bố nghĩ con hư hỏng đến độ đó sao? Bố để trái tim trong bụng là được rồi, cho dù con có giết người, cũng sẽ không báo cáo với cảnh sát tên của bố đâu!” Thừa Tầm quay đầu lại, giọng điệu sắc cứng nói với Hàn Hạo Thành.

“Thằng oắt con hư đốn, mày đang nói với ai đó hả?” Lửa giật ngùn ngụt, Hàn Hạo Thành lao về phía trước đưa cao tay phải lên muốn đánh Thừa Tầm.

“Đánh đi… Ông chỉ có đánh là giỏi! Nếu không, tôi không phải là con của…” Thừa Tầm không chịu thua nhổ ra một câu.

Chát…!!!

Không đợi cậu nói hết, một tát tai chớp nhoáng, khóe miệng Thừa Tầm chảy ra một dòng máu tươi. Hàn Hạo Thành cũng giật mình, ông cũng không ngờ mình lại ra tay mạnh đến thế, đánh Thừa Tầm đến chảy cả máu miệng.

Thừa Tầm cúi đầu, má trái đau nhức đỏ như phải bỏng.

“A… ông ơi, Thừa Tầm… hai người làm sao thế hả? Có chuyện gì xảy ra? Trời… chảy máu rồi, Thừa Tầm, con đừng thế được không?” Lúc này, mẹ của Thừa Tầm – Gi­ang Mỹ Trân – nghe được tiếng động trong phòng khách, cuống quýt chạy ra.

Bà hơi căng thẳng tiến lại gần Thừa Tầm, nhưng lại bị Thừa Tầm lạnh lùng gạt ra: “Đừng tới gần tôi!”

“Thừa Tầm…” Gi­ang Mỹ Trân sắc mặt khó chịu gọi.

“Mày… thằng nhóc này dám nói chuyện với mẹ mày thế hả!” Hàn Hạo Thành tức giận quát.

“… Đủ rồi, thật sự đã quá đủ rồi.” Thừa Tầm nghiến răng nghiến lợi, lạnh lẽo quẳng lại một câu sau chót, quay ngoắt người tiến vào phòng mình.

“Mày… thật càng ngày càng chẳng ra cái giống gì! Thằng oắt con hư hỏng, có chuyện gì mày cũng đừng thò mặt ra! Tốt lắm, tốt lắm! Sau này mày không cần về cái nhà này nữa!” Ngoài cửa, Hàn Hạo Thành kéo dài giọng quát lên ầm ầm.

Thừa Tầm chau chau mày, nhào đến vùi đầu vào chiếc giường mềm mại.

Hừ… đây chính là nhà của cậu sao? Đây chính là những người gọi là “bố” và “mẹ” của cậu à? Tại sao lại thấy đau khổ thế này?

Cậu… rốt cuộc có được một ngôi nhà đúng nghĩa hay không?

Cổ họng Thừa Tầm nghẹn lại, cậu đưa tay ra, chầm chậm bịt chặt hai mắt, thở ra một hơi thật dài:

“Đa Lâm…”

2.

“Quý khách đi ạ!” Chị nhân viên bán hàng trong siêu thị nhiệt tình nói.

Hàn Thừa Tầm, tất cả đều là do cậu làm ra, Vũ Tuyết Vũ Tuyết, cậu chỉ biết có mỗi mình con bé Vũ Tuyết, phí công tớ bao nhiêu năm nay thầm thương trộm nhớ cậu, đáng ghét! Quá đáng quá mà! Vì cậu mà tớ khóc đến hai mắt đỏ quạch như hồ đào đây, nếu như có thể, tớ thật muốn trước kia chưa hề quen biết cậu! Tớ thật muốn từ trước tới nay chưa hề thích cậu!

Hừ hừ hừ hừ!

Trên đường tôi nghiến răng nghiến lợi nghĩ, càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng khó chịu.

Đúng thế, khi con trai thất tình thì cái họ cần là thời gi­an và một người con gái khác, nhưng điều con gái chúng tôi cần chính là khóc một trận xong thì về nhà uống rượu, nên tôi đã mua một túi đầy bia, để chúc mừng cho sự thất tình ngày hôm nay…

Đúng, tối nay uống rượu xong phải chấn chỉnh lại, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, tốt nhất là quên sạch sẽ tên kia! Đúng ! Đúng!

Chính thế! Chính thế!

Doãn Đa Lâm, quên cái tên hư đốn Thừa Tầm đó đi! Đừng nhớ đến hắn ta nữa, đừng gặp hắn ta nữa, đừng hy vọng gì ở hắn ta nữa!

Đúng thế, quên hết tất cả về hắn ta đi! Quên sạch sẽ luôn! Tất cả đều quên hết! Chỉ nghĩ đến khuyết điểm của hắn! Quên hết mọi ưu điểm của hắn!

Đúng! Thừa Tầm cậu ta rất lười, không hề biết làm việc nhà! Cậu ta lại ở dơ, việc ghét làm nhất là giặt bít tất của chính mình! Hơn nữa cá tính cậu ta rất tồi, hễ động đến là sửng cồ lên như con nít! Còn nữa! Còn rất nhiều rất nhiều…

Nhưng mà… tại sao, đến cả khuyết điểm của hắn mình vẫn cảm thấy thích thế?

“Này, này! Gì thế này… Này!”

Lúc này, tôi nghe thấy sau lưng mình vọng tới một tràng tiếng gọi quái dị, đang kêu tôi à?

Hừ… sao có thể được! Nhất định là bị Hàn Thừa Tầm hại đến mức tinh thần hỗn loạn rồi, nếu không làm sao tôi có thể thấy ảo giác được, thêm nữa gần nhà chúng tôi đâu có người nào đặc biệt thân thuộc, tất nhiên ngoài cái tên đáng chết kia ra, nhưng mà, bây giờ tám phần mười hắn đang ở bên cạnh Vũ Tuyết bảo bối của hắn rồi.

“Đúng rồi! Nhớ ra rồi…! Đa… Doãn Đa Lâm!”

Í? Doãn Đa Lâm? Đây chẳng phải tên mình sao? Quả nhiên đang gọi mình à? Ừ… giọng nói này hình như nghe quen quen, nghe ở đâu rồi nhỉ.

Tôi hiếu kỳ quay đầu lại nhìn, ôi mẹ ơi! Người mà tám gậy cũng đánh không nổi đây mà… Sao anh ta lại có mặt ở đây? Thượng đế ơi! Đừng đối xử tàn nhẫn với con có được không?

“Chào… chào anh!” Tôi cố giấu túi bia ra sau lưng, sau đó rất miễn cưỡng chào hỏi anh ta.

Chắc các bạn lúc này đã đoán ra anh ta là ai rồi phải không, chẳng sai chút nào, hu hu hu hu! Đúng! Anh ta là Khương Tải Hoán!

“Tôi gọi cô không nghe thấy à? Kỳ quặc, cô ở gần nhà Thừa Tầm hả?” Khương Tải Hoán thở hồng hộc hỏi, chỉ chỉ tôi, sao anh ta lại có vẻ hơi hưng phấn thế?

Không phải chứ, anh ta thấy vui vì gặp mình à?

“Phải… đúng thế, hà hà hà hà, nhà tôi và nhà Thừa Tầm rất gần, a, đúng rồi! Tiền bối sao chỉ ở đây có một mình vậy?” Nói thực, tôi rất sợ cái tên thâm hiểm gi­an ác này.

“Không phải, bạn tôi đều trong siêu thị, tôi chỉ thấy bóng ai rất giống cô, sau đó mới đuổi theo, không ngờ lại đúng là cô!” Khương Tải Hoán cười rất thân thiện nói vậy, nhưng tôi cảm thấy anh ta cười giả quá.

“Ô… thế à, ha ha ha ha!” Làm gì thế? Mình đang cười ngốc nghếch cái gì? Nhưng tôi thật rất mong Thừa Tầm mau đến đây, cứu tôi với, Thừa Tầm, cậu sẽ như là thiên sứ vậy! A men a men!

“Thừa Tầm sẽ không đến chứ?”

“Ố? Sao?” Mẹ ơi! Sao anh ta lại biết mình đang nghĩ gì chứ? Chẳng lẽ anh ta có siêu năng lực? Quỷ vương kinh khủng chuyển thế chăng? Trời ơi!!!

“A, ha ha, tôi muốn hỏi là, Thừa Tầm bình thường có đến đây không? Mua đồ gì gì ấy.”

“Đương nhiên đương nhiên.” Tôi ra sức gật đầu. Hu… hu… quả là dọa tôi chết khiếp, nhưng sao anh ta lại nói mấy câu thừa thế, Thừa Tầm không đến nơi gần nhà mua đồ, chẳng lẽ lại đến gần nhà anh ta chắc?

Nhưng, nhìn kỹ thế này, anh ta còn cao hơn cả Thừa Tầm, Thừa Tầm đã rất cao rồi, hơn nữa anh ta cũng rất gầy, giống y như Thừa Tầm, khung người đều giống nhau đến kỳ lạ, chẳng lẽ bây giờ đều thịnh hành con trai gầy thế sao? Ừ ừ, vóc dáng anh ta rất đẹp, chẳng có tí thịt mỡ nào, quần áo cũng rất thời trang cá tính, hơn nữa mắt cũng rất sáng, quả thực rất đẹp trai, da cũng rất đẹp, dùng loại kem dưỡng da nhãn hiệu nào thế nhỉ? Là loại kem Ngọc Lan “chống lại bảy loại nếp nhăn” sao?

Hu… nếu như không phải đã được báo trước, tôi nhất định sẽ nghĩ anh ta là một người mẫu nổi tiếng, không chừng còn xin chữ ký nữa ấy chứ.

“Đừng nhìn nữa, yêu tôi rồi thì làm sao đây?” Khương Tải Hoán đột nhiên cười híp mắt nhảy vào trong tư tưởng đang hỗn độn của tôi.

“Í? Ồ… đúng thế đúng thế, ha ha ha ha!” Thật ra tôi vốn không nghe rõ anh ta đang nói gì.

“Cô thích kiểu này nhỉ! Cười ngốc nghếch ‘ha ha ha ha’ ấy?” Anh ta hơi nghi hoặc giương mắt quan sát tôi.

“Gì chứ? Ha ha ha ha, không phải thế đâu!”

“Nhìn đi, nhìn đi! Cô lại đang cười ngốc kìa!”

Ôi… đúng là… tôi thích cười ngốc thế đấy, chẳng lẽ không được à? Hỏi nhiều như thế làm gì! Hừ! Ghét! Toàn để ý chuyện vớ vẩn!

“Tôi hỏi như thế, chắc có lẽ cô sẽ cảm thấy tôi thích quan tâm chuyện vớ vẩn nhỉ?” Khương Tải Hoán dò hỏi.

“Sao? Không… không đâu không đâu!” Tôi ra sức lắc đầu, trời ạ, có ai nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì không, tại sao những lời tôi thầm mắng chửi trong lòng mà anh ta cũng biết? Hu hu...! Trời, có nhầm lẫn không vậy hả! Đến cả quyền tự do đánh giá người khác tôi cũng không có sao?

“Đúng rồi, cô có di động không?”

“Có.” Hic… đã đến thời đại nào rồi, ai mà không có di động chứ.

“Số di động?” Vừa nói, Khương Tải Hoán móc ra di động của mình.

“139xxxxxxxx” Tôi chẳng nghĩ ngợi gì bô lô ba la nói ra một dãy số dài, hừ hừ hừ, tôi ngu thế à? Nói cho anh ta biết số di động thực của tôi? Khà khà khà khà, ngây thơ thế!

“Được, tôi lưu lại rồi.” Khương Tải Hoán cười với tôi, sau đó bỗng nhiên đưa di động lên tai.

Á… động tác này… anh ta… anh ta muốn làm gì? Chẳng lẽ…! Không thể chứ!?

“Alô? Xin hỏi đây là điện thoại của Doãn Đa Lâm phải không? Cái gì, không phải à? Xin lỗi đã làm phiền!”

“A … à… tôi…”

“Di động của cô không kêu, người trong điện thoại lại nói không phải Doãn Đa Lâm, đây rốt cuộc là sao hả?” Hu hu… Khương Tải Hoán, anh quả thực đáng ghét quá đi mất, rõ ràng đã biết tôi đang nói dối, tại sao còn làm điệu bộ như rất tin tưởng tôi nữa chứ? Cái tên nham hiểm như anh…!

“Ừ, tôi… tôi biết rồi.”

Chẳng còn cách nào khác, đã đến nước này rồi thì tôi đành phải đưa số di động cho anh ta thôi, hu hu hu… Quả thật tôi đã hiểu thế nào gọi là “tự làm điều ác thì sống không nổi” rồi.

“Hà hà, sớm làm thế thì có phải tốt không, con gái phải ngoan một chút mới dễ thương chứ!”

Hừ… da gà da vịt trên người tôi dựng đứng lên từng lớp rồi nè…

“À, cô đang cầm gì sau lưng thế?” Khương Tải Hoán đảo mắt ra sau lưng tôi.

“A! Cái đó … là… là đồ Thừa Tầm dặn tôi mua về, tôi… lát nữa tôi phải đưa cho anh ta ấy mà! Ha ha ha ha…” Tôi cố ý nũng nịu nói thế, hy vọng anh ta sẽ thả cho tôi đi.

“Ô… thật à?” Khương Tải Hoán nghi ngờ nhếch một bên lông mày lên, dường như có chút gì đó không tin tưởng.

“Thật mà, thật mà!” Tôi nghiêm túc gật đầu, cứ gật mãi gật mãi như đang giã tỏi.

“Vậy được, tôi giúp cô mang đến nhà cậu ta!” Vừa nói anh ta vừa đưa tay ra giật lấy, chết tiệt, tại sao đến cả tính cách ngang ngược này của anh ta cũng giống y như Thừa Tầm thế này, kiếp trước tôi đã tạo nghiệp chướng chăng?

“Á… không cần đâu…” Chưa đợi tôi nói hết, anh ta đã tóm lấy cánh tay tôi đang cầm túi đồ.

“Ô… hà hà, không ngờ tay của cô cũng rất đẹp nhỉ.” Anh ta cầm tay tôi đưa lên trước mắt quan sát thật kỹ.

“Tiền… tiền… tiền bối!” Tôi cố gắng hết sức giật mạnh tay lại, con người đáng ghét này, chẳng phải quen thuộc gì, thế mà lại sờ tay tôi! Không cần sĩ diện à! Đồ biến thái!

“Ha, xin lỗi nhé, cô đừng giận mà, tôi không có ác ý gì đâu.” Khương Tải Hoán hơi lúng túng sờ sờ mũi.

Hừ! Không có ác ý à? Ai mà tin anh chứ! Tôi đâu phải đứa trẻ lên ba! Lừa quỷ à!

“Tải Hoán! Cậu đang làm gì thế, mau đến đây!” Đối diện siêu thị vẳng đến tiếng gọi của bạn anh ta, còn tôi nghe thấy thì, quả thực đúng là quỷ khóc sói tru.

Khương Tải Hoán phóng mắt về phía bọn họ, lại quay đầu lại nói với tôi: “Hà hà, bạn tôi hình như đang vội gì đó, xin lỗi, tôi đi trước một bước đây! Bye bye!”

Nói xong, Khương Tải Hoán nham nhở cười với tôi rồi vọt đi trước. Tôi nhìn theo bóng anh ta dần xa, chỉ cảm thấy – ôi hạnh phúc quá, tai nạn cuối cùng cũng đã kết thúc rồi, thì ra thượng đế vẫn chưa bỏ rơi mình! Hu…

Ôi! Thượng đế ơi, nếu sau này ngài không để con đụng phải anh ta nữa, con nhất định sẽ là tín đồ trung thực của ngài! A men! A men!

Có điều nói đi nói lại, anh ta đối với đứa con gái nào cũng thế cả, lời ngon tiếng ngọt… thật không biết nên nói anh ta là công tử đào hoa hay là đồ biến thái nữa.

Thôi được thôi được, mình còn rảnh đến mức đi quan tâm mấy chuyện nhảm nhí này nữa à, hành hạ tôi thế này, tôi quên mất tiêu luôn mình mua rượu về nhà để làm gì nữa đây.

Hừ… Hàn Thừa Tầm! Tên thỏ nhãi nhép  như cậu ấy à! Đều là lỗi của cậu! Cậu không chỉ hại tôi ngày ngày đêm đêm rơi nước mắt vì cậu, cậu còn hại tôi gặp phải tên điên! Nếu không phải vì cậu, tôi có cần phải đi mua bia không? Tôi có cần chạm mặt Khương Tải Hoán không? Tôi có cần lãng phí thời gi­an với anh ta ở đây không chứ hả?

Tức chết đi được! Tức chết đi được!

Được rồi, Doãn Đa Lâm! Mau về nhà chúc mừng mày thất tình đi! Đã nhiều năm như thế… chúc mừng mày cuối cùng đã thất tình rồi! Hu… quá tuyệt vời! Mày cuối cùng đã được giải phóng ra khỏi mối tình đơn phương rồi đấy! Woa ha ha ha ha…

Hu… thất tình rồi, cuối cùng… thất tình rồi… hu hu hu… Hàn Thừa Tầm, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho nhà ngươi đâu, ta nguyền rủa ngươi, ta thành tâm thành ý nguyền rủa ngươi… hu…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], inuyasha1620, nhoxiuxiu và 528 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.