Diễn đàn Lê Quý Đôn















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41626 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 2tình ca buồn


images


Nxb 2Văn Học dhợp tác 7với Công 6ty sách Văn 9Việt

Tác 16giả: 2Tạ Trang 5Trang

Dịch a8giả: 5hu Trần

Số 5rang: 384

Hình ahức bìa: c9ìa mềm

Kích d8hước: 13x20,5 2m

Ngày fuất bản: 912 - 2010

Trọng 3ượng: 440 7ram

Giá aìa: 65.000 5

Type: du_ngoc_hoa, 97AnAn_3004


Giới 5hiệu


Bản 81ình Ca Buồn 14- Phải đọc 54ới biết 0êu không 3ó nghĩa e6à hạnh 49húc!

Một cô gái sinh a7a và lớn 0ên suốt 117 năm với 4chững điều 1í ẩn xung 4cuanh thân 90hận của cbình. Cô 5hỉ biết 9ình là một 8on nha đầu d1rong một 38ia đình 7uý tộc biàu có, 1gày ngày 8hịu sự ađối xử 19tàn nhẫn 76của biết 4bao con người.

Thiếu bgia của egia đình 0quý tộc 1fấy luôn 0được vây f7quanh bởi ahàng tá 60cô gái xinh 3đẹp, thường dtỏ ra kiêu 84ngạo nhưng 44có lúc đối dxử với eccô một 7cách tình acảm lạ f2thường.

Lại 2một chàng c8trai khác b1cũng đào 35hoa không 95kém, chàng 2trai này 9luôn bên ffcô gái ấy, 4mong muốn fdgiúp cô 65tìm lại 60tình yêu 4và tìm lại f8quá khứ d1mà cô đã a9vô tình 32đánh mất.

3 1bngười họ 7bị xoáy 2vào một 5cuộc tình fkhông rõ 08trắng đen, 0không rõ 98người chiến 26thắng kẻ 9thua cuộc. 29 © DiendanLeQuyDon.comCó những 56lúc tưởng 4dchừng cô aegái biết aechắc tình 8ayêu đích 30thực của fmình nhưng 7rồi cô 7alại bất 5chợt nhận e8ra một tình 0fyêu khác a1sâu nặng behơn. Điều 0trớ trêu fahơn nữa 3là khi cô 5lầm tưởng cmình đã 7fnhận ra 2tình yêu ađích thực 2của mình 0thì một 1lần nữa 6cô lại dthấy mình 9thức dậy e2chất vấn dliệu đó 3có đúng 8hay không? eNhưng điều 7ehọ không 4bngờ đó 21là tất 10cả đều 7nằm trong fbmột âm 9mưu của 101 người 2đàn bà.

Câu chỏi đặt 6fra là tại dsao cô gái d3ấy luôn f1dằn vặt fvề tình 1cảm của fmình?

Điều 30gì ngăn fcản cô 9đến với 4người cô 8eyêu?

Ai acthực sự 4là người 9thiếu gia 9kia đã đem 32lòng yêu?

Người 4đàn bà 3quyền lực bbkia là ai 5mà có thể 31thao túng 8cuộc đời 2của 3 con c0người ấy?

***

Truyền 8dthuyết kể brằng, vì angười yêu 9ephải đi 8xa nên nữ e4thần Venus 83không kìm ađược những 5giọt nước d8mắt đau 3đớn. Những 3agiọt nước 0mắt mang 4theo cả 4tình yêu 8nồng nàn 53thấm sâu 6vào lòng 9đất. Và fnăm sau, bcở nơi những f8giọt nước 4cmắt rơi axuống mọc clên những dbông hoa 9xinh đẹp. 0c © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 9ấy có tên 24là tử la a4lan, vẻ 2đẹp vĩnh ahằng.

***

Cho 96tới tận bphút cuối 9cùng em vẫn fckhông thể a2quên được 3canh ấy.

Nhưng 2em càng không 09quên được 26anh! Em không 96bao giờ b3có thể 1enắm tay 2danh ấy quay blại quá 6bkhứ nhưng f3em cũng không 65thể mãi b6giẫm lên 7ecái bóng 8của anh 9để đi beđến tương clai

Tình 1yêu là hơi 3bthở

Em 3akhông thể fngừng yêu e8anh

Cũng 6như không 7thể ngừng b3thở. Cho 6bdù có bị 0tổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41626 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương f81: Hai ác fquỷ trong 1một sinh dmệnh



Tan abhọc.

Tôi 32cắp cặp aasách nhẹ f9nhàng đi 2theo Hạ 8Thất Lăng. cc © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín f5ngưỡng, 0à ánh sáng 42ặt trời, dà toàn bộ 2inh mệnh 8ủa tôi.

Mặt 0brời mỗi e4gày đều bên cao, chiếu 0hững ánh 2áng ấm 43áp và rực 8dỡ xuống aặt đất. 27 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong 2ehoảng khắc 3đứng dưới 69hứ ánh 80áng lung e0inh ấy, b6ôi chờ c7ho anh ta c4ước vào fhững khe 0ở của 0ánh sáng 53để mà efãng quên. c © DiendanLeQuyDon.comột năm ea trăm sáu b0ăm ngày 2đều bắt 02đầu một 18òng tuần 0oàn lặp bại như eậy.

Mười 8ảy năm bay, tôi vẫn 8ô đơn và 3eâm thầm 6bước theo 3bi kịch dđau thương 95của thời fthơ ấu, 1echưa từng c0hoảng loạn, 7ccũng chưa 5từng chạy 9trốn.

Bởi 6vì nhiệm 8bvụ của e5tôi chính 9là: âm thầm ctheo sau Hạ 0Thất Lăng, 7không buồn 8ebã cũng 0dchẳng phản 3kháng.

“An d0Thanh Đằng, accô đứng 6lại cho cetôi!”, aphía sau 11tôi bỗng 1avang lên emột giọng anói đanh 1fthép.

Thì dbra là Y Tùng 4Lạc. Cũng 06giống như 1bHạ Thất 6Lăng, Y Tùng ccLạc cũng elà một 16đại thiếu 3gia trong 4trường 36Yên Đằng 5chúng tôi. b6 © DiendanLeQuyDon.comHọ đều 61là những 32quý tộc b1không ai 7sáng bằng, fcnhững hot­boy e7đẹp trai 26nhất và fcũng ương 26ngạnh nhất 9trường. 3a © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên 0giữa họ 3fcó một d3sự khác 8biệt lớn, 0Y Tùng Lạc dtrong các 7ccuộc họp cbbiểu dương 1xưa nay đều 40ngồi trên ebục cao elạnh lùng, ckhinh thường ednhìn tất ccả mọi 3cngười bên c3dưới. Trong 2khi đó, 85Hạ Thất 7Lăng lại 11nghiêng đầu 9để lộ 9nụ cười 4chứa đầy d4bí hiểm dbvới đám 41đông, một 57nụ cười 3làm biết cbbao trái 4ctim thổn 16thức nhưng 9không ai 1có thể dđoán ra 4dđược nụ a4cười ấy 95ẩn chứa 2dđiều gì.

Duy e7nhất một ccđiều trong 3mắt họ, 6engười khác 24chỉ là 8bcon sâu cái 3kiến, chỉ 8dcó bản bthân họ e2là tôn quý 4mà thôi.

Tôi 4ngoảnh đầu 58lại nhìn 1anh ta rồi 2lại lặng 3lẽ bước 8theo cái 19bóng của 4Hạ Thất 8Lăng.

“An caThanh Đằng!”, 2tiếng hét 4dữ dội 4bnhư một abchiếc roi ada quất fdmạnh vào 64da thịt 6dtôi. “An 41Thanh Đằng, 96cô thật 8sự không a5còn nhớ 1gì sao?”, 8eanh ta chẳng ckhác gì 7một con 2sư tử đang 1điên cuồng 1vì tức 9giận, mở 93to đôi mắt fhằn rõ fnhững tia emáu đỏ 6tươi.”

“Không dnhớ”, eftôi co rúm 31người lại, d2rụt rè 24đáp.

“Cô 9muốn chết 15hả, dám e3quên cả 7tôi sao?”, 55ánh mắt fchất chứa 1đầy sự 0phẫn nộ 63dừng lại 6trên người b5tôi, chẳng 2khác nào 9muốn thiêu ceđốt da cthịt tôi. f © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 4Đằng, đã cnhớ lại b4chưa?”

“Không aanhớ nổi”, ftôi ôm lấy 2ecánh tay 9eđầy những bvết thương 6của mình, 6lặng lẽ c1lắc đầu.

“An 6Thanh Đằng, c2cô là đồ 03ngốc! Dám 12quên cả 1tôi à!”, 8giọng anh 71ta như tắc 0nghẹn lại, 40tiếng quát 3edần dần dtrầm xuống, dchơi vơi e2nhưng vẫn 18khiến cho 4người khác 92phải kinh 6hãi.

“An 7Thanh Đằng, 90em hãy nói d8là em vẫn d0nhớ... mau 1nói đi... a © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng 49yên ở đây fbcho em lừa 2gạt...”, 15anh ta bật 4khóc như 85một đứa 1trẻ, tha 8thiết nhìn 22tôi.

Sự 46ngây thơ, a1sự dịu bdàng của e7anh ta khiến 0cho tâm hồn atôi như dbị trăm 76ngàn cái 2eroi da quất 3vào.

Tôi anghĩ thầm atrong bụng, 4trong suốt 77mười bảy 4năm cuộc 4đời tôi achưa từng fcó người 7con trai nào 01tên là Y 7Tùng Lạc bxuất hiện, bbvậy mà 5tại sao fvừa bước fvào trường 5Yên Đằng d8là anh ta 5lại bám b3lấy tôi, 02ám ảnh fkhông chịu dbuông tha.

“Tôi 44không nhớ 49nữa!”, famặc cho 62anh ta điên 0cuồng chất fvấn nhưng 17câu trả dlời của dtôi trước b2nay vẫn 4clà như vậy, 8chưa bao 72giờ có 96sự thay 4đổi.

“An 2Thanh Đằng, fsao cô đi dchậm thế 69hả?”, a1Hạ Thất aeLăng quay feđầu lại 9egọi tôi. 15 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, 71anh ta lại 86xoa xoa tay 4vào bức 42tường trên 15hành lang 1và tiếp 0tục nói 6chuyện điện 82thoại với 6ai đó bằng 10một giọng 5drất ấm 4áp...

“Vâng, ctôi đến 5ngay đây!”, etôi nhấc 89cặp sách clên, lảo 3đảo đuổi e2theo anh ta, 7bỏ mặc 1cY

Tùng 2aLạc chơ 0vơ ở đó, 43nước mắt 98chan hòa.

Gió 92thổi mạnh c9khiến cho 8những vết 98thương của a5tôi càng 5thêm đau 1buốt. Thế enhưng, Hạ 02Thất Lăng, 9người đi 18trước mặt c5tôi kia không ahề quay a0lại nhìn 95tôi dù chỉ 5emột lần.

Đúng 9dvậy, Hạ 0Thất Lăng 8trước mặt 4tôi chính 2là người 3mà tôi vẫn 5dluôn mê cmuội theo d6gót. Anh acta không chề quan 13tâm đến 0fsự sống 20chết của btôi, từ 4nhỏ đến 0lớn, đều b3để mặc btôi tự 6asinh tự 2diệt.

Nhưng 8may mà, tôi 8đã không bbphụ lòng 00mong đợi edcủa thời 2cgi­an, cuối 02cùng cũng 44trưởng 95thành thành dfmột thiếu 56nữ hồn 2enhiên và 3dphóng khoáng.

Hạ 2Thất Lăng d3luôn ném 5tôi vào anhững khe 85hở của 4ethời gi­an fđể quên 0alãng. Vậy fbmà cứ mỗi akhi có ai 0đó đối 1xử tốt bdvới tôi 1là anh ta bblại nhe 9dnanh múa dvuốt chạy 04đến gây 50sự với 1ahọ.

Anh 58ta ích kỉ f7như vậy b7đấy, thứ bbmà bản 4thân mình dakhông thích a4cũng không 6chịu cho 19người khác d0động vào.

Cái 6mà anh ta d7cần chính d9là một 3con búp bê, 34một con fbúp bê ngoan 2bngoãn, một 0dcon úp bê cbhiền lành, d1một con 2búp bê không 8tùy tiện danói cười.

3tôi chính 9là con búp 1abê vô hồn cđó.

Tôi, 2aAn Thanh Đằng echẳng có 7ethứ gì 9ehết, có 49chăng cũng b3chỉ là 9fmột niềm 92tin cả đời 12phục dịch 3bên anh ta 2dmà thôi. 2e © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, 8bao nhiêu 3anăm nay, 6dkẻ có bệnh 07ưa sạch 1sẽ là Hạ 8aThất Lăng bđã cho phép amột linh 0hồn âm 6thầm dật 5dờ phía c3sau anh ta.

Mùa 1fthu đã đến 6gần, vạn 1vật đang 66bắt đầu 6xao động. c © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn acỏ bé nhỏ 05cho đến 61những cây 6cổ thụ 9acao lớn a8trong ánh 8sáng vàng 7rực rỡ 2đều dùng fasắc thái ccủa mình f5để tô ađiểm cho e9cái mùa 9thu xao xác 1eấy.

2bắt đầu fdrụng, báo 2ehiệu sứ emệnh của 4mùa xuân 7và mùa hạ 57đã kết 4thúc, một fhành trình bdài không bmục đích elại bắt 65đầu. Những fdtrái cây f1sai trĩu 3cành đu 5đưa trong 13gió thu nhè 3nhẹ, vẫy 7vùng trong f1ánh mặt 1trời như amuốn sà 00vào lòng 06mẹ đất. ba © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó f2chịu nhất 3mà mùa thu e1đem lại 0cho con người 0chính là 8sự khô 7ráp của 73làn da. Gió f4bắc bắt 8đầu thổi, alàn da trên 5khuôn mặt btrở nên 8cnứt nẻ, ebchỉ còn 6sót lại a1vài vùng 7da mềm mại 25run rẩy 4trong gió 7mưa, hoang fmang chờ acđợi ngày adài kết 22thúc.

Mặt f8của tôi 5cũng như 4vậy đấy, 0chỉ có 1điều vùng d4da khô của abtôi tập d6trung ở 99xung quanh bmôi. Những 3mảnh da 2khô nứt f9nẻ bám 1đầy xung 9dquanh miệng f2tôi, hết bnăm này 4qua năm khác 94đều tái c2diễn như 50vậy. Ban dđầu, tôi 4thường 5dùng bàn 95tay thô ráp 14của mình aliên tục debóc những 62lớp da khô exung quanh 2emôi. Thế e5nhưng bây 7giờ, tôi 7bcảm thấy 21việc đó 0thật vô 95ích. Một 06khuôn mặt 53có non nớt 77đến mấy 35cuối cùng 80cũng không 9thể miệt fmài hướng bmãi về aphía mặt ctrời và 6dmỉm cười cngốc nghếch.

Mỗi 03một linh 71hồn tồn 8tại trên 27đời này 26đều không 6thể không ccân nhắc fvề thời 4agi­an.



Chương a2



Tôi 7là An Thanh d9Đằng, một 4bngười giúp 2việc không 11hề nổi 72bật trong 9nhà họ 1Hạ, một 6cloại người 0athấp hèn 8đến mức bekhông thể 5thấp hèn 94hơn.

Tôi f5và Hạ Thất b0Lăng từ 13nhỏ cùng 8blớn lên. bd © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng 3esau lưng fanh ta, tôi amãi mãi 55vẫn chỉ 67hèn mọn 8như vậy. 1 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi bở bên cạnh 3bHạ Thất 3Lăng, tôi 7chỉ chú 63ý đến bviệc đi 6ctheo anh ta, 4bởi vì 11anh ta rất bcao, nếu 8không chú b6ý sẽ mất edấu ngay 51tắp lự.

Nói 26cho bạn 60biết một bbí mật enhé, một 1bí mật echẳng phải 67là bí mật: 26Hạ Thất 48Lăng có 9mái tóc 4amàu bạc, 63long mày bcũng màu ebạc, không 0hề nhuộm, 9mà là bẩm esinh. Bởi e9vì anh ta 39chính là 1sự kết 1tinh của 34tà ác và fnhân đạo. 8 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù anhững chuyện 69này không 4mấy rõ drang nhưng dbtôi cũng bbiết được aít nhiều.

cfvậy, tôi 4thường 2nhìn thấy cthím Lan 64quản gia a6nhà họ 66Hạ nhìn 23theo bóng b0của Hạ dThất Lăng 2lẩm bẩm: 6“cũng mãy 0là thiếu 3gia vẫn 8khỏe mạnh.”

Hạ 18Thất Lăng 34đứng từ 80trên cao 6nhìn xuống, eechẳng khác bcgì một 9hoàng tử fcủa thế 6giới phép 99thuật vừa eebước nhầm 8vào thế egiới trần dtục, mặc 8dù vậy, 5etrên người 94anh ta vẫn 2tỏa ra một 6asự kiêu 5fngạo ngất atrời, khiến 4cho người 06khác pải 2cung kính b3ngước nhìn, 5mãi mãi akhông bao d7giờ thay 08đổi.

Cũng bgiống như 2tôi vậy.

“Thanh 5fĐằng, mau 8thay áo cho 4athiếu gia!”, 2saukhi ăn fsáng xong, 1thím Lan aLiền gọi 1btôi.

“Vâng”, 65tôi mang bbộ đồng dphục rất 8đẹp của ftrường eaYên Đằng 7đến bên ccạnh Hạ bThất Lăng. 52 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang d7rộng hai 09cánh tay d2và vẫn 40ngồi im 59trên ghế, 4mặc cho 48chúng tôi 3cthay áo giúp 98anh ta. Tất 8cả những 0điều này b3anh ta đều eđã quen 3rồi, tất 5cả những 6điều này echúng tôi 9cũng đã 46làm quen fdtay lắm 6rồi.

Hạ eThất Lăng, e9một quý 6btộc cao 69quý như 7vậy, đâu 15dễ để 1cho người fthường dkhinh thường 05nhờn?

Tôi 99cẩn thận 35đóng những fkhuy áo lại 9cho anh ta, 9bẻ cổ e8áo ra ngay c1ngắn, kéo b7thẳng vạt e4áo xuống, bbđeo ba chiếc dkhuyên bằng 9fđá vào 07tai trái fvà buộc 4dchặt dây f9giày cho efHạ thất 0Lăng.

Biến fhành vi mặc 34quần áo ccđơn giản 35thành một 95trật tự bbcông việc b9nặng nhọc 4là đặc b7quyền của c7những người 88có tiền, b5còn đối 91với những 42người nghèo bnhư chúng e5tôi, chỉ 2cần qua 46loa là đã 6hài lòng 76lắm rồi.

“Bối 69Nhi, mau chào 2dtạm biệt aanh Lăng 8avà chị 6Đằng đi 8cnào!”, 4thím Lan 57bế Bối 8bNhi đang 6cngồi ăn 8bên bàn 2ăn lên, 6amỉm cười 29nói.

“Vâng, 9tạm biệt 78anh Lăng, 14tạm biệt 2achị Đằng”, faBối Nhi dvừa liếm 3sữa bò 92quanh miệng 1vừa bi bô.

“Ừ, 6eBối Nhi 15ở nhà ngoan 17nhé!”, 4vừa nói 8dứt lời, 1bHạ Thất 4Lăng liền bchìa mặt avề phía cBối Nhi, fcô bé ngoan 0cngoãn đặt 9lên mặt cHạ Thất 9Lăng một cnụ hôn 67tạm biệt.

Trong fcon mắt 57của anh fta, tất acả mọi 4người đều ealà những 86sinh vật abcấp thấp, aduy chỉ 45có anh ta 3là cao quý 71nhất. Còn 6Bối Nhi 41chính là 86một vật fcưng duy ccnhất được 24anh ta yêu fthương. b © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, etất cả 6bchí là những bđồ vật a9thừa thãi 8trên đời.

“Thơm bcả chị adĐằng nữa 5cơ!”, thơm 6clên má Hạ 58Thất Lăng 29xong, Bối 7Nhi đột 7dnhiên chớp dđôi mắt a1to, trông dthật đáng 1fyêu nhìn cbvề phía 0tôi.

Điều dnày khiến 58cho tôi cảm athấy bối 0rối. Bạn cebiết đấy, 9cnhiệm vụ ccủa tôi dbchỉ là 9theo sau Hạ c0Thất Lăng, bdkhông buồn ebã cũng 3chẳng phản 7kháng, lặng 9lẽ sống 3dhết cuộc 3đời thấp f6hèn của 7fmình. Tiếp 8cnhận sự 25yêu mến 2ccủa một 6thiên kim 9tiểu thư cnhu Bối 7Nhi không 3fthuộc về fphạm trù 1chức trách 4của tôi.

Mặc 0fdù con bé 3chính là 05vật cưng d9mà chính atay tôi đã 5tạo ra cho 77Hạ Thất fLăng, một cvật cưng 5duy nhất.

Trước 33sự mong 4đợi này, 7tôi chỉ 9có thể e2khiến cho fcon bé thất avọng mà aethôi. Thậm d7chí, ngay 0cả một 0fnụ cười, 0tôi cũng 1akhông thể fdành cho ccon bé được.

Bởi cvì, từ fenhỏ đến 9lớn, quyền 4hạn duy 7nhất của 1tôi cính 69là thu mình 2trong góc anhà và mỉm 0cười với 2bản thân. 2 © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi 3nhé Bối 17Nhi thân 7yêu của 7chị…

Hai 0năm trước, 8sự xuất ehiện của 7con bé khiến 5cho tâm hồn 72của tôi 07lần thứ 9ahai bị chà 5đạp, bị 90chà đạp dtàn nhẫn, 2không có egì có thể 2khiến cho 04người ta 92cảm thấy 17tan nát trái c7tim hơn thế 0nữa. Cái dcthứ đồ fcvật trong 17suốt, long 7flanh như 2thủy tinh 7ấy đã avĩnh viễn 5tan biến 79trong cuộc 2đời của ctôi.

Tôi bđã bị 0bỏ vào 3trong một bfhang sâu 8ecủa vận 18mệnh, vĩnh 0viễn không d9được luân fhồi.

“An 8fThanh Đằng, 6đi thôi!”, 0fHạ Thất 72Lăng đeo c4cặp lên 1dvai, bước bra khỏi 9phòng khách a6hoa lệ nhà 66họ Hạ.

“Vâng!”, 3tôi cũng eđeo cặp 0sách lên 0và nhanh 1fchân bước 1theo anh ta.

Đặt 79chân vào 2angôi trường dYên Đằng 82của con fcháu các cgia đình 7quý tộc flà chuyện 16cả đời 43này tôi 9không bao 12giờ dám 9mơ tưởng 61đến, bởi cvì tôi chỉ edlà một engười giúp aviệc thấp 4hèn của 46nhà họ 42Hạ, nhỏ cbé và thấp 9chèn đến 6mức không 5thể nhỏ cbé và thấp 79hèn hơn 21được nữa. 7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 3giờ tôi 82đang nhận bbđược sự 99chiếu cố 41của thượng 7đế. Xét 9cho cùng fdcông lao 1eđề thuộc 2về Bối 06Nhi.

“An a1Thanh Đằng, 02mười bảy 5năm nay, 72cô luôn 3gặp sự akhinh bỉ a3của thời b9gi­an, thế 04nhưng cô efvẫn lớn 78lên điên e2cuồng như b0vậy khiến 9cho tôi cảm 0thấy rất dhài lòng!”, ebước ra 66khỏi cửa 3nhà họ 48Hạ, Hạ ebThất lăng cđột nhiên 96quay đầu bblại, nhếc 3fkhóe môi 5lên, để a5lộ ra nụ ecười chất 1chứa sự 57gi­an ác, eba chiếc 7khuyên tai fdbằng đá 63lấp lánh 22trên tai 7trái của 84anh ta khiến 58cho anh ta 4nói như 9vậy là a4có ý gì.

Mái f4tóc màu 4abạc óng 1bánh làm 3fnổi bật 2khuôn mặt atrắng ngần, bamọi thứ f5trước mắt catôi dường 3như đều bađang tỏa dsáng.

Vẻ fđẹp của c7anh ta, mãi 3mãi đều d8như vậy, 9hoàn toàn c7rất tự 52nhiên.

Thế 4anhưng, sinh 9vật hoàn 8mỹ trước 7amắt ấy cchính là 6một vì b9tinh tú trên b6bầu trời, 4fxa xôi vô 6ccùng, chỉ dbcó thể 4ngắm chứ 33không thể fbchạm tay 5vào.

Không bfsai, tôi 7chính là 8cây dây 00leo kiên 4cường, 95không chịu e6khuất phục, 6chỉ cần ccho tôi một 0ccành cây 6atrơ trụi 86để tôi abám vào dvà miệt dmài sinh 6trưởng 12là thứ c5dây leo xanh ffmướt ấy casẽ không fngưng sinh bsôi trên 2mặt đất. e © DiendanLeQuyDon.comKhông bao 3giờ chịu c8khuất phục dtrước mùa 31đông giá 7rét.

Chẳng 4mấy chốc 50đã đến cdtrường 22rồi.

Đặt e1cặp sách dvào trong 92lớp học, 7atôi liền 6chạy lên fdcửa thoát 55hiểm ở fbtầng thượng. 1 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 8nơi đó 71có Y Tùng 65Lạc đang 9ngồi, tôi 2phải đến echào hỏi aanh ta.

7dnhư vậy 3anh ta mới 8không bắt 47nạt tôi enữa. Xét 14cho cùng 1fthì anh ta 35và Hạ Thất 0fLăng đều 3là những e4công tử, 15mỗi người 3xưng bá bmột phương, atôi không 96thể đắc 9tội với ebất kỳ 82người nào.

Cửa 8thoát hiểm 24ở tầng 39bảy thường favắng bóng 0người qua 83lại, nhưng b0Y Tùng Lạc 2elại thích 0bngồi đây cmỗi ngày 9để chờ 6tôi đến cchào hỏi. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 1làm như 2vậy có 0dthể khiến 5cho anh ta 2cảm thấy d9cân bằng 7tâm lí thì 0atôi sẵn b4sàng giúp 8đỡ. Tôi 52hỏi anh 5ta vì sao 9alại thích dnơi này, 7canh ta nói 53bởi vì 8ở đây btương đối b2u ám, có d0thể nghe 5ethấy tiếng aanhững linh 42hồn đang 34giương nanh 4múa vuốt.

Nghe cdthấy vậy, 4toàn thân atôi như 4cnổi gai a2ốc. Chỉ 6có điều, d7ở nơi đó fquả thật clà u ám, 0cái cầu adthang đi 8fxuống phía 5bên trái 2ctrông có 3cvẻ ẩm 8ướt, chỉ fbnhìn là dbiết chẳng 7có mấy a5người qua elại.

“Chào…an..anh!”, 9dleo lên bảy ftầng lầu e3khiến cho cctôi như amuốn đứt a2hơi vì mệt, 0vì vậy fgiọng nói 5có phần 2ađứt quãng.

“Ừm”. 6c © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 51ngồi dựa 5lưng vào 5tường, 7fnghe thấy 7egiọng nói a1mới từ 9từ ngẩng ađầu liếc 73nhìn tôi, fmặt mày 21không chút 06biểu cảm. b8 © DiendanLeQuyDon.com“Không 48có việc 8gì thì đi cđi!””

“vâng”, b0tôi gật eđầu, quay 0người bo 7đi, nhưng 1thỉnh thoảng bvẫn quay 9eđầu lại 0nhìn anh 64ta. Tôi cũng ekhông biết 6crốt cuộc c5là chuyện agì nữa.

Y b3Tùng Lạc d7và Hạ Thất 7eLăng là fhai người 0ở hai thế aagiới khác dnhau, thế 91nhưng họ 7lại có 2erất nhiều 0điểm tương 7đồng. Ví c4dụ như: 19cả hai đều 4là những 7người rất 0ckiêu ngạo, 7là những 7thiên tài 4luôn đứng 3nhất nhì atrong trường, 7có cuộc dbsống vô 73cùng hoàn e4hảo và 15rực rỡ 04ánh hào 0quang.

Chỉ b1có điều, 8Y Tùng Lạc 0có mái tóc dmàu vàng dfóng ả, 4còn Hạ baThất Lăng elại có dmái tóc cmàu bạc 2alấp lánh. 55 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc f9đeo khuyên 6trên mũi cdcòn Hạ cThất Lăng blại đeo bakhuyên tai.

“An fThanh Đằng, 11cô thật 7sự không 5còn nhớ a0gì về tôi 7dsao?”, còn 49nhớ lần 7đầu tiên 2bước chân 43vào trường 8Yên Đằng, dkhông biết 8canh ta đã 2hỏi tôi bbao nhiều 6flần câu 18ấy.

“Tại 9asao em lại 3quên tôi?” c3Tại sao..”” c8sau mấy fftrăm lần 55lắc đầu, e1cuối cùng 9anh ta cũng 3tin rằng 7ctôi nói dthật. Nhưng 4bỗng nhiên blúc ấy, btôi nhìn c4thấy trong 6mắt lạnh calung và kiêu engạo kia, 23những giọt dnước mắt detrong suốt dvà long lanh 2thi nhau tuôn 2rơi.

Trong 7ekhoảnh khắc 4bđó, tôi 6biết rằng, 92đó chính 1là thứ dckhiến cho acon người 5ta cảm động 56nhất, là 0fthứ báu 94vật mà btôi muốn 3nắm bắt 44nhất trong 4cuộc đời fnày.

Một aHạ Thất clăng vô 57tình dường 54như không dđược ông 2trời ban a6tặng cho 61món quà 7này.

“An 2Thanh Đằng 9dđã không a2còn nghe 34lời, đã 87vậy tôi asẽ dùng 8lá khô trong erừng để 03thiêu rụi 52cô ta”. d © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 6bnhấc bổng dtôi lên, e6dễ dàng 2như nhấc amột con 0búp bê vậy” 0những năm c2tháng tuổi 5bthơ, lá 2fkhô trong frừng…”

Anh a7ta hung hãn acdồn tôi 1vào góc c8tường, 8sau đó thảnh 9nhiên cho 1tay vào túi 28quần rồi 3quay người 5cbỏ đi.

Tôi 9cđáng bị bthiêu cháy, 7tôi vốn dnên bị 0chon vùi bbtrong trận 6mưa gió 6dmười năm dtrước.

Nếu 16như không aphải là 4Hạ Thất ecLăng thì 1csự oán 8giận của 4tôi đã 5đổ ập 9alên cả 8thành phố, 20không ai 7có thể 0may mắn 7thoát khỏi.

Đã 9bmười năm 31rồi, ngay ecả tấm clòng bao 8la của ông 2blã thời 56gi­an cũng 9fkhông thể 3bchứa đựng 2hết nỗi cđau thương anặng nề 99trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41626 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 43: Kí ức cbị lãng 4quên



Một 8Y Tùng Lạc eluôn kiêu 2ngạo tại 50sao luôn 4có vẻ gì 61đó thật 87cô đơn amỗi khi 8ngồi bên 0fcửa thoát bfhiểm? Tôi 92hải làm bao để cho fanh hiểu fđược đây? 24Anh biết dehông, tôi eđã rất b8ố gắng 2cđể nhớ 9ại, nhưng d1hật sự 9arong đầu afôi không 62ó chút ấn d4ượng nào 1ề hình cảnh của 3fanh cả.

Thực 2ự không e6hải tôi 9ố tình e7àm vậy, bin hãy tha fhứ cho trí cdhớ ngu xuẩn 8ủa tôi!

“Y ebùng Lạc…”, 15au một hồi 4cđắn đo, 5ôi cũng aấy hết 4eđược dũng 7bảm để fuay lại 4hỗ anh ta. b © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa 1ào tường, b Tùng Lạc 0ém cái nhìn 6dung hãn về fhía tôi 13khiến cho atôi bỗng fbchốc cảm 5ethấy mình fanhư đang 6run rẩy 5vì sợ hãi, 34“tôi…tôi…nghĩ b9rằng anh 4đã nhận 4nhầm người f5rồi..”

Anh 8ta hung dữ catrợn mắt 3cnhìn tôi, 48sau đó rít dblên: “cút!”

“Thật 9sự là anh 3đã nhận 8lầm người crồi, tôi 3hoàn toàn 59không phải 5alà An Thanh aĐằng mà ffanh từng 98quen biết!’, e6mặc dù 2rất sợ fnhưng tôi 2vẫn quyết 8bđịnh phải 4nói cho rõ 9ràng.

‘Cút cngay!”, 90lần này 3anh ta phẫn 89nộ thực c5sự, cơn egiận dữ btrogn mắt 4anh ta như fmuốn thiêu 0rụi tôi, 02“Một An 2Thanh Đằng d6không nghe 3alời như 2cô, phải 9gặp mặt amỗi ngày 7một lần 1elà đủ alắm rồi!”

Bộ bdạng của 4anh ta khiến 52tôi sợ 32phát khiếp, dvội vàng alui về phía c7sau, không bemay trượt 24chân ngã d2phịch xuống 79đất.

‘Cút 21mau!”

Tôi 39vội vàng 0engồi dậy, 4chai tay nắm a2chặt lấy aváy của dmình rồi 1evội vàng 5ebỏ chạy.

Tại dsao lại edthành ra 4anhư vậy? 2dTôi chẳng bqua là có bý tốt, c9không muốn 0giương mắt 4nhìn anh 7mãi ôm một akí ức đau 0buồn, mãi 1ngồi đó 1khóc lóc 05thảm thương…

Hãy 2dtha thứ 9cho tôi, c8cho dù có 1cố gắng f0ra sao, ánh 8mắt da diết a0của anh 5vẫn chỉ bnhư một 4blời độc 2cthoại thê 9lương bên 7nấm mộ 63trống rỗng 25của thời fthơ ấu 4fcủa tôi.

c0bị chôn 85vùi ở nơi bđó, tôi bcbiết đi ađâu để dtìm ra tấm 57bia khắc 4tên nó đây?

Trước 19đây tôi ethực sự e8có quen biết 2Y Tùng Lạc 45sao? Tại 3dsao tôi chẳng ecó chút 90ấn tượng 3nào vậy c9nhỉ? Kể 8từ khi lớn akhôn đến anay tôi chưa 4từng bị dmất trí 9bnhớ bao cgiờ mà.

“An 02Thanh Đằng, 5tôi nói 84cho cô biết, bkhông có cachuyện gì ffthì đừng 5fcó chạy 71đi lung tung!”, 6vừa đến 8cchân cầu 2thang tầng 6ba, Hạ Thất 7Lăng ở 6ađâu bỗng 3đứng sững 79trước mặt 1dtôi. Ánh d9mắt đầy 8sự ác độc 3càng trở 69nên sắc 5nhọn bên 74cạnh những bchiếc khuyên 5tai bằng 8đá lấp 9lánh, ánh 59mắt ấy 70như đang cđâm sâu favào tâm ehồn yếu eđuối của ctôi.

Phía 31má bên trái a1của Hạ eaThất Lăng edluôn bị 0mái tóc 3màu bạc 93che khuất, 2ánh mắt bdvô cùng 7sâu sắc, 2tôi chưa 3bao giờ acó thể abước vào 94thế giới 30nội tâm 1của anh 3ta. Đó là 3emột sư 1cmệnh vô e6cùng gi­an dkhổ, e rằng 4tôi có dùng ecả đời 6này cũng akhông thể 1nào hoàn 9ethành được.

“Thiếu 1gia…”, 4tôi cắn 8chặt môi, 44mi mắt cụp 0xuống, nhìn axuống đôi 7dgiày vải 68trắng dưới 7chân đã 5rách nát. 8 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có bathể hỏi 4dmột câu 3eđược không?”

Ánh 8mắt sắc balạnh của d2cậu ta quét 47ngang qua angười tôi, 5chẳng cần 5atốn sức ccũng có fthể hủy ddiệt tôi 7ebất cứ c1lúc nào. c © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn fđã rất 4nhỏ bé, blúc này b6lại càng 2giống như dmột làn 5khói mỏng dmanh, dù 44cố gắng athế nào f6cũng khó 1bmà giữ 2được thể 6xác của fmình.

“Nói 0đi!”, từ 48miệng của 7Hạ Thất cLăng đột b6nhiên thốt 2ra âm thanh 7trầm lắng, 6fthực sự 74khiến cho 2tôi cảm 0thấy sợ 2hãi.

“Vâng….tôi 4trước đây 5đã từng baquen biết 1aY Tùng Lạc asao? Anh ta aethường 8xuyên nói a2những điều 2kì quái 6với tôi, 23nhưng tôi 1lại chẳng a5có chút 47ấn tượng bnào…”, bdtôi xoa xoa 52những ngón e0tay, không 51biết nên e1đặt chúng 70ở đâu 9nữa.

“Hừ, acô bớt 3mơ mộng fhão huyền bdđi! Có biết 48Y Tùng Lạc 08là ai không? cAnh ta chính 5là công 9tử đời 8athứ hai acủa tập 6đoàn tài fchính Y thị 5đấy! Sản dphẩm của eecác công 50ty con của 5tập đoàn 0cđó đều 21được xuất 4khẩu sang ceÂu Mỹ. 1 © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, 41cô chỉ 7là một cdngười giúp 8việc thấp 7hèn nhà 42họ Hạ, 0liệu có cquan hệ 9gì với 74công tử 28tập đoàn bctài chính 51xuyên quốc 7gia đây?”. 1 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất 0Lăng nhìn 78tôi bằng c3nửa con 5mắt, trên 78mặt hiện 95rõ hai chữ c“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi d4nói cho cô 10biết, đừng 9có mà chạy clinh tinh 3nữa! Tôi dcquay đầu blại mà dkhông thấy 0bcô đâu 8thì đừng 1btrách tôi 5không khách fkhí!”

Hài, 7ngoài việc 6ccười như dmếu, tôi 0còn biết 1làm sao được 9nữa đây?

Đúng c0vậy, tôi bchính là a3linh hồn 7sau lưng canh, là bóng b1ma sau lưng 0anh. Rời 8khỏi cái 28bóng sau 1flưng anh, 14tôi sẽ e8tan biến 4trong những 37ánh mắt 8lạ lùng. 4 © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật d9bên ngoài 4có rực 0drỡ, tuyệt 0cdiệu đến 8cmấy đi ecchăng nữa, atôi cũng 0không có equyền được 8cchậm lại fbước chân 19để chiêm f8ngưỡng.

Được 83thôi, tôi 4dsẽ chuyên 81tâm làm babóng ma thuộc 92về anh, 9cvĩnh viễn 7cdật dờ e7sau lưng 9anh.

Một dngười ưa f4sạch sẽ fdbẩm sinh 9dnhư anh, 2trước nay 74chưa từng c6chê bai tôi ađã là may 0mắn lớn 66của tôi 31rồi, tôi 3còn có thể 50mong ước 0điều gì 1nữa chứ.

“Bây 39giờ cô 8lập tức 3về lớp 1ccho tôi!”, e7nói xong 6aHạ Thất 7aLăng cho 66tay vào túi 0quần, quay 5người bỏ 0đi. Ánh 44sáng mặt 3trời dịu e2dàng buổi fsáng len elỏi qua b4những khe 7hở ở lan 00can, chiếu 84rọi lên e1bộ đồng 36phục mới 7tinh của 3fanh, phản cchiếu lên 4dtấm lưng 6thẳng kiêu 8ngạo của 70anh…thứ 4ánh sáng 5bdịu dàng 3cvà chói dlóa…Trong 5khi tôi vẫn 7còn chưa e7hết hoảng ahốt thì b9bóng của a1Hạ Thất 6Lăng đã cbiến mất 69ở đầu 5hành lang arồi.

Tiếng 6khóc lóc 43bị giấu 46kín trong 50biển hoa

A.

Trong b5lớp học, 1tôi ngồi c0ngay sau lưng 7Hạ Thất 6Lăng.

58thế, không ecó lúc nào 4ngẩng đầu c8lên là không 76nhìn thấy b9mái tóc ebạc lấp 15lánh của 36anh, mái atóc mềm 4fmại như 97lớp lông b3vũ, chói 6mắt như 8bánh huỳnh 5quang nhưng dlại vô b6cùng kiêu angạo và 73lạnh lùng, 2akhiến cho 02người khác 30đã trót b7nhìn vào 69là không e2sao rời 4mắt ra được. 8 © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi 2acủa anh ffta rất kênh 4ckiệu, lưng 44thẳng, đầu 8hơi nghiêng, 77hai tay khoanh 47trước ngực, 7chẳng khác 8gì một bbđại lão e9gia đang d1ngồi ghế 91nghe giảng.

Điều ebnày khiến 9cho tôi cảm 4thấy rất 9ckhó xử, 04bởi vì f8thân hình 0cao lớn 8ccủa anh 4ta đã che 46kín hết fnửa cái 5bảng đen btrước mặt c0tôi. Vì 7thế, mỗi 10lần nghỉ 81giải lao, 8lúc anh ta 3dchạy ra 0ngoài nói cchuyện yêu 46đương với 8người khác 5chính là 56thời khắc 67vui vẻ nhất 38trong ngày acủa tôi. 16 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng cethì bảng e3đen cũng 89thuộc về d0một mình 9dtôi, tôi 6có thể e7thoải mái 21ghi chép 7rồi!

Tan chọc, Hạ 3Thất Lăng fcbảo tôi 6về nhà 88trước vì 8banh ta phải 5fđi hẹn 6hò, hẹn 6hò với 08một cô fgái xinh 5đẹp nào cđó.

Anh dta nói xong, betôi lập 8tức gật 0eđầu, đeo 94cặp lên 3dvai và một 76mình đi b9trên con bđường 4về nhà. 3 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu eenăm nay, 24tôi đã 9bsớm quen 8với việc 2này. Anh 7ta thoải 7mái trêu 1hoa ghẹo 0nguyệt, a8tôi thờ 1ơ không aquan tâm…đây ffdường như dđã trở 7dthành một 1khế ước cngầm giữa 4hai chúng 85tôi, không a3cần bất bcứ ai phải 9alên tiếng echỉ bảo.

Hạ 7Thất Lăng 6thích nhất 7là phá hoại dtình cảm acủa người 11khác. Cứ 5nhìn thấy 2cô gái xinh 6bđẹp nào dthân mật cvới bạn 7ctrai của 7mình là b1y như rằng a0anh ta tìm e8mọi cách 6chen chân 4evào, cướp fđi người 1dthương của a9người ta.

Hoàn f4toàn không 3thèm đếm fxỉa gì 1đến Bối 23Nhi, món 8quà mà tôi f2đã dùng 6cả tuổi 3thanh xuân 7của mình cđể tặng 8cho anh ta.

Cảnh cvật trong 7dnhà họ beHạ vẫn cđẹp đẽ 94như vậy. d © DiendanLeQuyDon.comSau một 8ngày được a3tắm rửa 5bởi ánh aemặt trời, bfcây cối, b0hoa cỏ trong dvườn như bxanh tươi 4hơn, khắp 98nơi cảnh 6vật đều 36đang tràn bđầy nhựa b3sống.

Đi 0qua con đường brợp bóng 2cây, trước fmắt trải 5dài là một a7biển hoa dcmàu tím 6biếc. Trong 8cgia đình 52họ Hạ 06này có ai 9yêu thích aloài hoa 3tử la lan 3này đến 4fvậy nhỉ? c1Là phu nhân, 1lão phu nhân bfhay là Hạ bThất Lăng? 36Cũng không bbiết nữa! 6Từ nhỏ d8tới lớn a1tôi chỉ 35thấy người 18ta trồng 4atoàn hoa 38tử la lan 6ở đây 0mà thôi.

Tháng 78năm, hoa dtử la lan 4nở rộ, 3mùi thơm 8nhè nhẹ 28quyện vào fkhông khí, 8phảng phất 11trong khu d8vườn. Cho fdù có mệt fmỏi đến 4đâu, chỉ 09cần về 4bđến đây 7là tôi lại 8cảm thấy 6tinh thần dsảng khoái, 49dễ chịu. 3 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 17biển hoa 83tử la lan dctươi đẹp cnày lại e2khiến cho cctôi rơi 52vào cảm 2giác lo sợ 1bvô cùng 57tận.

Suốt 91mười bảy 6năm nay, 06mỗi năm 2vào nửa bđêm một 27ngày nào eđó, tôi 6lại nghe 4thấy tiếng 1khóc thê d6lương của abmột người e3phụ nữ, dtiếng khóc 3ấy vọng clại từ 3dkhu vườn 64hoa ngoài ecửa sổ.

Tiếng ekhóc ai oán 6như tiếng 4kêu của 0một con 7achim oanh 13bị gãy bccánh, khiến 82cho người 1nghe cảm 18thấy sởn 4gai ốc, 4chẳng khác 43gì đang 30chìm trong bemột con ebác mộng, dmột cơn 86ác mộng 1cchưa bao 71giờ từng 4thôi xuất chiện trong cbcuộc đời 6tôi. Thế 10nhưng, khi 9tôi hỏi 1cngười trong 95nhà họ 0Hạ về echuyện này, aai nấy đều f1nói rằng dchưa từng e0gặp chuyện 0như vậy, anếu như ctôi lại dnhắc thêm 52lần nữa, 5thể nào 2ahọ cũng 4nói tôi 0fbị mắc dbệnh ảo 4tưởng.

Nói 52thực lòng, ctôi cũng 3rất mong deđó chỉ 7là bệnh cảo tưởng. 11 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi f4lần vào clúc nửa 0đêm, những 88dây thần 43kinh đang 5bị kéo c1căng như 90dây đàn 97của tôi f0luôn mách e0bảo tôi 3rằng đó 9không phải 9là sự thật! 3aTiếng khóc 80tuyệt vọng avà ai oán 1ấy vô cùng 34chân thực, 76vang vọng 8giữa biển 96hoa mênh f3mông. Tôi 8còn nhớ f3rất rõ cđó là vào 3fngày mùng 507 tháng 7 7hàng năm.

Ngày 54mùng 7 tháng 427 vĩnh viễn.

Biển 2ahoa mênh 2mông yên 0ắng bên 6angoài cửa 9sổ rốt e6cuộc chôn bvùi sự 6si tình hay 9dđang tố ecáo sự fvô tình 82của một 9ai đó? Có 14lẽ sự 7oán hận 0ấy rất 6enặng nề, 17thế nên eanó mới evang vọng 6suốt mười 71mấy năm fnay.

Năm 5nay, liệu 51tiếng khóc 1ai oán ấy 3ecó còn tìm bđến? Lần 2này nhất eđịnh tôi 9sẽ không fcòn ngốc 9nghếch sợ ahãi trốn 6trong chăn 86mà run rẩy cnữa.

Bởi d4vì, tôi dđã trưởng 22thành, tôi d7sẽ bắt a2đầu mở f0ra bức màn fbí ẩn của 97căn nhà 1lớn này! f5Bởi vì bcmẹ đã ffkhông còn 5ở bên tôi f0nữa, cho 5dù là chuyện 5gì cũng 57chỉ có 8một mình 9tôi đối fmặt. Năm 4bnay, cho dù dcó sợ hãi beđến thế 8nào đi chăng anữa, tôi 92cũng sẽ 9dũng cảm 9abước vào 4vườn hoa c0dưới ban 8công đó, 5cũng cảm 9đi tìm tiếng 8khóc thê 2lương bị dngười đời 5lãng quên 84kia.

“Cọt edkẹt…cọt 90kẹt…”, bchiếc xích ebđu đu đưa etrong khoảng a9sân trước b3nhà, là 8Bối Nhi, 0cô bé đang 2chơi xích 7đu! Lúc c5này, thím 1bLan không 5có ở đó, acô bé đang aangồi trên 78xích đu fchơi một f0mình, yên 1flặng ngồi 85trên xích dcđu, dường 1như trên 1tấm lưng bfbé nhỏ 1kia lúc nào 5cũng có 7thể mọc dra một đôi cfcánh thiên fthần và 1bay vút khỏi 01tầm mắt a8của tôi.

Tôi b6đứng trên 3bbậc thềm 6đá cách adcái xích 40đu không b4xa, âm thầm 8ngắm nhìn d1mọi thứ etrước mắt.

“A abchị Đằng 1fvề rồi!”, 77Bối Nhi b4đột nhiên 7ngẩng đầu c7lên. Nhìn 8thấy tôi, acô bé mừng 21rỡ ra mắt, 90nhảy tót 4dxuống khỏi cxích đu c0rồi chạy dào về phía dtôi.

“Vâng, echào Bối 3Nhi tiểu athư!”, 1tôi cúi ađầu chào ecô bé rồi 8dxách cặp easách lên, a2đi vào trong anhà.

“Chị 0Đằng ơi…”, 4tôi vừa 38mới nhấc 1fbước liền e4phát hiện a3ra tay của bBối Nhi 4đã nắm bchặt lấy 9vạt áo bđồng phục 35của mình. b © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 4quay đầu 8lại, bắt dgặp đôi emắt to tròn 0blong lanh 5của cô 83bé. Cô bé c9rụt cổ e2vào trong cchiếc áo e7khoác nhung 8cmàu hồng 9phấn, nhìn 6ftôi một 2cách vô 0tội. Bộ 0dạng của 3Bối Nhi 3thật đáng f9yêu! Nhưng, 37dù sao tôi fcũng chỉ blà một 2người giúp 73việc của bnhà họ eHạ, một 7cngười giúp 8bviệc thấp 5hèn, một 0engười sống f9thoi thóp b6suốt bao 2năm nay chỉ 6ebởi vì 22cố gắng 5giành lấy 5cho mình 6một chỗ 8ađứng trong cđời.

“Có cchuyện gì bavậy, Bối 2Nhi tiểu cthư? Tôi 9còn có rất 2nhiều việc 2phải làm fnữa!”, 47tôi nói 6bằng giọng 03lạnh lùng 9frồi quay 91người định a9bỏ đi.

“Chị fĐằng, đừng f0đi mà!”, 11lại một 45lần nữa 74cô bé nắm cchắc lấy dvạt áo c3của tôi, 3fkhông, lần anày còn 3nắm chặt dhơn.

“Tiểu 7thư chơi 9một mình 13đi, tôi 4còn rất 4anhiều việc, drất nhiều 1việc phải 3làm đấy!”. 2 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù edvẫn đứng 69nguyên ở 95chỗ cũ 9nhưng ánh 9fmắt của e4tôi đã 14hướng ra 95tận bể 24phun nước 6phía xa kia 2và chìm 9sâu vào 9sự trống 9vắng.

Đôi e0mắt đen 89nháy ấy 8flại lần enữa xuất bahiện, đôi 8emắt đã 2soi mói tôi dsuốt mười 3bảy năm 7anay lại 9xuất hiện.

B.

“Chị fĐằng ơi, 15cho chị 1cái này d7này!”, 05Bối Nhi 57một tay ctóm lấy caáo tôi, 2một tay 2lôi từ b0trong túi 2ra một cái 0thạch vị f1dâu màu ehồng phấn 5đưa cho etôi. Cô 79bé còn nhón 5chân lên, bgiơ cao cái a5thạch lên 9như là để 4tôi có thể 7lấy một 7acách dễ 2ddàng hơn.

1bnhóc này crất thích 32ăn thạch 4hoa quả, angày nào acũng ôm 7acả đống 7thạch ngồi c5ăn một 48mình trong edphòng khách. 0 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần d1Hạ Thất 9Lăng chìa 5ctay xin, cô dbbé đều bbnhanh tay 05nhét nốt 39cái thạch ecuối cùng 43vào miệng, 2đôi mắt 44ngây thơ cvô tội 38nhìn Hạ 70Thất Lăng.

Thế 6cnhưng bây fgiờ cô cbé lại 8nỗ lực e5để dành d4cho tôi một 9cái. Chỉ 9eđáng tiếc 2clà tôi không 6thích mấy cthứ đồ căn mềm cmềm này. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrong trí 06nhớ của 3tôi chỉ 3có hai màu 8đen trắng, 3blàm gì có 55thứ màu 22sắc sặc 53sỡ của 9những viên 6fthạch này?

Tất 2cả những e3màu sắc 71khác đều 97là thừa ethãi.

“Tôi bkhông thích a6mấy thứ 9cnày, cô 0để lại fmà ăn!”, anói xong, 2tôi gỡ 9tay cô bé 95ra khỏi 07áo, quay 85phắt người 1lại, đi dvào căn 6nhà sang 17trọng của cnhà họ c6Hạ.

Thật e3đáng ghét, 8đôi mắt d3ấy lại adxuất hiện 9rồi, hình 1bnhư nó đang ccâm thầm 2ẩn hiện 93ở đằng 53sau một 9bbục cửa 0sổ hình 1tròn nào ađó.

“Chị 8cĐằng…”, 7ccô bé thật flà cứng 0đầu, tôi 87vừa mới cbước được 7fmột bước, 1cô bé đã 22chạy theo cbám lấy 9tôi. “Chị 9Đằng ơi, 89chị chê 39bẩn phải ckhông? Vậy dem lau giúp 93chị nhé!”, aenói xong, ecô bé liền f4lấy vạt 8áo nhung f2của mình, f7cố sức flau cái thạch 7trên tay. ed © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn f8trên cái 18thạch đã 27làm vấy 9fbẩn lên 8áo của aBối Nhi…

“Không 76thích là 9ckhông thích, 8có lau cũng a4vô ích thôi!”, 5ethực lòng 0không chịu 17nổi nữa, 5tôi đành 9dđẩy cô 8bé ngã nhào 0cra đất, 56sau đó hung aadữ gào flên.

“An e2Thanh Đằng, bcô làm sao 73thế hả?”, 1bđột nhiên 57một tiếng 7quát rất 0lớn vang 5lên trước dmặt tôi, 3tiếng quát 2vô cùng 98lạnh lùng, 86lạnh tựa 5enhư nước 2suối mùa fđông vậy.

“Hu…hu…chị e1Đằng đừng b0chê mà…em 1có thể 9lau sạch enó cho chị 3mà!”, Bối fNhi nước b0mắt chan 3hòa nhưng fvẫn cố agắng lau 7bsạch cái 59thạch trong 0tay.

“Bối 76Nhi đừng 12khóc nữa, 78để anh eLăng xem 5dnào!”, 99Hạ Thất 77Lăng quỳ 0xuống bên ecạnh Bối b8Nhi, kiểm 92tra thấy c1không bị 3ethương liền 1phủi bụi cfđất trên 41quần áo ccho cô bé.

‘Bối eNhi ngã có bđau không?”, fnghe thấy 7btiếng khóc, 21thím Lan cở trong 03nhà chạy 4ra. “Không a3sao, Bối 72Nhi, chúng 2ta vào nhà eđi! Vứt 25cái này 8đi!”, Hạ 84Thất Lăng 8ném cái 9thạch mà 8Bối Nhi d3đã lau mãi 5từ nãy 1đến giờ 8ra xa, nó 8lăn, lăn 56ra rất xa 82để cuối 4cùng nằm 6gọn dưới cchân một engười.

Khi 54ông ấy 4nhấc chân 7lên thì bdcái thạch a9đã nát cbét rồi.

fông ấy, bachú Minh, 7người giúp 9dviệc riêng 5của lão c8phu nhân. a9 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 5công lớn btuổi lưng 64còng ấy 77đã vô ý 3adẫm nát 83cái thạch 22mà Bối 64Nhi đã cố ccông lau e0sạch.

“Hu…anh 0Lăng ơi, 43đó là cái 6Thạch em 9eđể dành 8cho chị 9Đằng mà, danó bị chú 2Minh dẫm 4nát hết 0rồi! Hu…u…”

“Bối 19Nhi, cái 7bđó không 5quan trọng, 8không cần 6phải lấy ablòng người 40khác, chỉ 9cần anh 57Lăng thương eem là đủ 32rồi! Những bngười khác 19đều là 4thừa thãi!”, 6cnói xong, 29Hạ Thất 41Lăng ôm c1Bối Nhi 1đi qua bậc 2bthềm đá 6vào nhà.

Nước 02mắt, nước emũi tèm 2lem, cô bé 3dang rộng 8hai tay, vùi eđầu vào 04cổ Hạ 5Thất Lăng 8mà khóc.

“Thanh beĐằng, nếu 2như con thật clòng yêu dcthương Bối 36Nhi thì vĩnh f4viễn đừng 2bao giờ 5btiếp cận 9cô bé…hãy 1cẩn thận b6đôi mắt bctà ác ấy, achúng luôn 3nhìn chằm 84chằm vào 6dngười nhà 0họ An ta dđấy!” f, đó là e0lời của 81mẹ dặn 1ddò tôi lúc ađang hấp 1bhối.

Đôi fmắt soi cmói sau lưng 6atôi suốt 7017 năm qua, f8thế nhưng dtôi vẫn 0không biết 9được đôi 4cmắt ấy bthuộc về 6ai?

cthím Lan d7hay là chú 05Minh lưng d3còng?...Cũng 7không biết fnữa.

Mẹ 6ơi, con phải a8làm sao đây? 6Sao mẹ không fnói nốt ccho con biết?

“Thanh 9Đằng, sao 7fvừa nãy ccô có thể dđối xử d8với Bối 91Nhi như vậy? 6eCô bé là angười thân enhất của ecô cơ mà!”, 8bthím Lan fphẫn nộ canhìn tôi 2brồi sau 9đó lắc 7đầu bỏ 34đi cùng d0chú Minh.

Chỉ ecòn lại b7mình tôi bđứng đó, bcúi đầu c7bần thần.

Không b7sai, Bối cNhi chính 3là báu vật 3quý nhất ccủa tôi, d7là tâm huyết 82cả tuổi 21thanh xuân 50của tôi.



Chương 94: Ác mộng 0tái sinh



Mấy c7ngày nay, cetôi thấy a6thật bất b6an, luôn a2cảm thấy 8sau lưng 2có một 3thứ bẩn 0bthỉu gì 42đó đang btheo sát 8cmình. Là 8một cái 4miệng đầy 9bmáu với f1những chiếc a2răng nanh esắc nhọn 72đang nhe 8ra? Là đôi 7mắt kì 2dị đã atheo sát btôi suốt bmười bảy 3năm nay? 2Tôi không csao nói rõ 13được!

Những b6lúc lau sàn ddưới phòng fbkhách tầng 5fmột, tôi 0thường 5cảm thấy 6acó những b6cơn gió 34lạnh ào bdđến, dường cnhư có hàng 9nghìn hàng 0vạn những 6tia sáng dlạnh lẽo cđang xuyên 29qua lưng a2tôi vậy. ca © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng camỗi lần 5quay đầu 5lại tôi 6dvẫn chẳng 9phát hiện c3được điều ddgì, chỉ 95thấy những dngười giúp 4việc khác f4đang bận 6drộn với 1công việc 55của mình bdhoặc là fnụ cười bcủa thím eLan lúc đang 00tưới nước 8cho hoa trong 0cvườn, kinh dhoàng nhất 7cvẫn là dbnhững khi 5quay đầu 55lại nhìn 05thấy chú 01Minh đang 6clôi từng 5cái túi emàu đen 0to đùng 3từ trong dcphòng lão 0phu nhân 1ra. Tôi nghĩ 0có lẽ đó 9là những fdtúi rác 17thải sinh 49hoạt.

Mẹ 3từng nói 9fvới tôi 4rằng: “Đằng 18Nhi, hãy 0làm cho tốt bbổn phận 4ecủa mình, 7arồi yên 9bình mà 4sống tiếp. f © DiendanLeQuyDon.comCố gắng 3byêu thương eengười mình 77nên yêu bcthường, c4đừng quay 2dđầu lại 5để nhìn 8ađôi mắt 14khủng khiếp 6ấy…Đó 5chính cách 0chuộc tội 65tốt nhất 0cho gia đình 8họ An chúng 3ta”

Tại 2sao mẹ lại 6nói như 5vậy?Tại bsao chúng 60ta phải ccchuộc tội 11bằng cách fhi sinh bản 65thân mình, 0bđặt mình 90ở địa b2vị thấp 3chèn trong 00gia đình 5dgiàu sang fcủa người b6khác? Là bdo nhà họ 5aAn ta đã 9agây thù a3chuốc oán 1với người b8ta hay đã 87đắc tội 89với dòng b5tộc của a1ai đó?

Tôi 2biết những ađiều mẹ 42nói xưa bdnay chưa abbao giờ b7sai. Dưới 24sự hun đúc 2ecủa thời 18gi­an, mẹ 2cđã trở 7thành một engười phụ fnữ sâu 6sắc, chuyện b0gì cũng 5hiểu nhưng ekhông tùy fatiện nói aera. Nhưng 7chẳng nhẽ 8người nhà b8họ An cứ 0chết thế 1hệ này cđến thế 2dhệ khác 2phải mang 2trên mình 1ccảm giác 10thấp hèn, 6tội lỗi b2mà sống chay sao? Không 1thể, tuyệt cđối không 6thể!

Cho 5dù có chuyện 42đó đi chăng 97nữa, tôi 5cũng sẽ 02kết thúc 7cảm giác 9chịu tội bcủa nhà bhọ An này 56tại đây.

Bởi 3vì, tôi f9muốn Bối c5Nhi của 79mình được 5sống sung casướng, d2sống vui 2tươi…

Tôi afmuốn cô 60bé phải 7fsống cao 9quý hơn c3bất kì d9người nào!

Tôi 6muốn yên 8ebình sống 78qua ngày 2nhưng vẫn 10không thể 7tránh khỏi 2sự trêu 8cợt của 96vận mệnh.

Những 4ngày gần e8đây, tôi 70ngủ không f0được yên bgiấc, thường fxuyên nằm c3mơ thấy a7ác mộng! 3Mỗi lần anhư vậy 0ftoàn thân e0tôi lại 8đầm đìa f7mồ hôi, 7bừng tỉnh fgiấc trong d2sự hoảng 7loạn, để arồi sau 6cđó ôm chặt d7lấy cánh actay, đưa 6cmắt nhìn 6lên trần 3dnhà mà âm 08thầm rơi blệ.

Cơn e7ác mộng cfkhó khăn 3lắm tôi 6mới thoát 9cra được 55lại lần 99nữa tìm 1đến tôi!

Bừng cdtỉnh sau 2cơn mơ, 61ánh sáng 94bàng bạc 9ftừ mặt 4trăng bao 3atrùm mặt bđất, những 26vệt máu c5đỏ hằn 87trên hai 3echân, còn 8ccả chiếc cmặt nạ f5phát ra tiếng a7cười hăng 39hắc treo ftrên tường f9kìa nữa…hết 7đợt sóng fnày đến fđợt sóng f8khác cứ 77nối tiếp eđổ ào 2lên người 2dtôi.

Đó 87là, một 02khuôn mặt cdâm ô mà e8tôi không e1sao nhớ e2ra được, 9cho dù có avò đầu 3bứt tai 18thế nào 7cũng chỉ 34là một 0fbức tranh 98trống rỗng, 5ấn tượng 4duy nhất f6của tôi 60về khuôn 4emặt ấy e0chính là acái nốt aruồi trên cmép trái, 6emột cái 7dnốt ruồi crất gây 5chú ý.

Tại e3sao, tại e5sao giờ 24tôi lại c0mơ thấy egiấc mơ dnày?Tôi b6còn nhớ 28năm tôi 6tám tuổi, bsau khi mẹ 2đi chùa bxin cho tôi bmột tấm abùa trừ bdtà, từ ađó tôi bfkhông còn 98mơ thấy bgiấc mơ 2này nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ adđây, kể 0từ sau khi 08Y Tùng Lạc 3xuất hiện, 2dcơn ác mộng d1năm xưa 8alại tìm 0bvề.

Lẽ e8nào, trên 01người anh d7ta có ẩn 85chứa đoạn 5kí ức mà atôi đã f4đánh mất, 5thế nên 5khi khuôn 89mặt khôi f5ngô dưới 3mái tóc 76vàng rực arỡ ấy axuất hiện bđã đánh 5thức những 8hồi ức 40đầy sóng 0gió ấy 6trong tôi?

Nhưng, ftại sao 5bsuốt mười c9bảy năm 80nay tôi chưa fftừng cảm 0ethấy kí e2ức của d3mình bị bbgián đoạn? cfHơn nữa 8dmỗi lần f2dò hỏi 7Hạ Thất 3Lăng đều 7một mực 4egạt đi?

Trong 97đó có điều 1bí mật 1khó nói behay sao? Hài, 5atôi có vò e9nát đầu dcũng không fenhớ lại 9dđược điều bgì.

“An b4Thanh Đằng, aacô làm sao 70thế hả? 8Mắt đỏ 9dlựng, chẳng 7ccó chút asức sống egì cả!”, 6tôi lơ ngơ 0suốt chặng 9đường, 04mãi cho đến 58khi nghe thấy 3ctiếng của acHạ Thất 0Lăng sát 3bên tai mới 9chợt bừng b3tỉnh, hóa cra chúng 6tôi đã 54ra đến atận bến fxe buýt.

Cái 3tên này 3đi học 2lúc thì eeđi bộ, blúc ngồi 2xe buýt, 22lúc lại 6tự cưỡi d7xe máy, khi athì ngồi fxe hơi sang 4etrọng của fnhà. Cụ f6thể đi 89đến trường eathế nào 57đều phụ 0dthuộc vào 6dhứng thú 8của cậu 5ta cả! Rất 9rõ ràng, 5hôm nay cậu 14ta muốn abngồi xe 4buýt như 7đại đa esố dân 7cthường.

Ngẩng 1đầu lên, 9tôi nhìn 90thấy một 57đôi mắt 5lạnh lùng cđang quay clại nhìn 7mình.

Tôi bbchăm chú anhìn vào 7đôi con 9mắt lạnh aalùng ấy 9dhồi lâu, 2sau đó hơi dnheo mắt 27lại nhìn 4avề hàng ccây xa xa 9ven đường, 00thờ ơ nói: d“Không c9có gì”

Nào c7ngờ, Hạ 37Thất Lăng e9vẫn không 8chịu buông ctha, anh ta 10nắm lấy 4cánh tay 8etôi, lạnh e2lùng nói: 8“Nhìn vào e9tôi và nói dblại xem cnào!”

Tôi bakhông dám f1nhìn vào 8anh ta, cứ 71chạm phải 7ánh mắt csắc nhọn, flạnh lùng 0của anh 5ata là tôi 8lại cúi 3đầu, bần 6fthần xoa ebxoa những bngón tay. 13 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ bbài tập b7phát ngày 2ehôm qua không 2biết tự 7lúc nào 62đã bị dtôi vò nhăn anhúm trong 25lòng bàn 6tay. Cuối 75cùng, anh c0ta cũng không 4làm khó c4tôi. Bỏ 6tay tôi ra, 9anh ta kiêu cngạo ngẩng 4cao đầu, 9ayên lặng 22đứng chờ 40xe buýt đến. 2 © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể a7nhìn thấy 4những chiếc 98khuyên trên ftai trái bcủa anh 01ta, những fchiếc khuyên d3đang phát b8ra ánh sáng 5lấp lánh 33đến chói 3mắt.

“Hey, echào Tiểu 85An!”, đột 8nhiên, một 7người đàn f9ông trung 6niên tay 45cầm túi 3công văn 8ctừ đối 25diện đi 95đến, cười 59thân mật 5chào hỏi.

Tim 9tôi chợt farun rẩy, 3lập tức 73núp ra sau dlưng Hạ d1Thất Lăng, 6dtay tóm chặt 2lấy vạt 13áo đồng 0phục của 5anh ta.

“A, 10chào thầy 5Trương ạ!”, d9một cô fgái đứng 2sau lưng 56Hạ Thất 3Lăng mỉm c5cười, vẫy f6tay chào fngười đàn 7eông kia. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ 70dạng cô 2ấy có vẻ 6như học 1sinh lớp b3năm, lớp 4sáu gì đó.

Người 8đàn ông e1đi đến 6bên cạnh bchào hỏi fcô học 0bsinh, sau bđó đưa 25tay lên xoa abxoa đầu 76cô bé.

Mỗi 9dnụ cười, ffmỗi cử 15động của 35ông ta đều 2khiến cho 6tim tôi như 88co giật. 04 © DiendanLeQuyDon.comTôi càng 8cố nép 36người vào fesau lưng eHạ Thất 4Lăng, dường 3như đã adnép hẳn 56vào trong 5chiếc bóng 04của anh cta vậy.

“Bài 3thi của 2em rơi rồi 8này!”, b2đột nhiên, 0một cánh a2tay to vươn 08ra bên cạnh 3chiếc giày 5Nike kiểu amới của a4Hạ Thất fLăng, là c4tay của e0một người 2cđàn ông.

“ha bha, của 8em này!”, 1eông ta nhặt 3tờ bài 71tập của b9tôi lên, 93mỉm cười fđưa cho 3Hạ Thất 50Lăng.

“An fThanh Đằng, 9bài của c2cô kìa! 1bCòn không 9emau…”, eaquát mấy 1lần mà 8bkhông thấy 9tôi có chút 8phản ứng 42nào, Hạ 8Thất Lăng 0achuẩn bị 7quay người 69lại nổi d2trận lôi 4đình. Nhưng d3cái mà anh 13ta nhìn thấy aachính là 6engười đang 7cắn chặt 5môi, nước 1mắt lưng 7tròng, khuôn 55mặt ương e5ngạnh, người bđó không fai khác chính 5là tôi.

Cái f3nốt ruồi 5đen bên amép đó a5càng ngày 3càng tiến e5sát gần 9dtôi. Cái anốt ruồi a1đen mà tôi dchỉ bàng 4fhoàng nhận b3ra trong giấc 5mơ ấy giờ 3fđây đang 4chung dữ ehiện ra bdtrước mặt 1tôi.

“Bỏ 20xuống! Đừng 1achạm vào dđồ của 9tôi!”, ethứ âm d6thanh từ 6trong tim 28ấy hung d5hãn lao ra a8khỏi cổ 73họng.

Lúc cnày, xung 0equanh vang 2lên tiếng 7exì xầm 1của những 4người đứng 9chờ xe khác, 7họ cảm 1thấy bất 89bình thay acho người f6đàn ông 6kia, cho rằng edbây giờ angười tốt 80khó làm, 04làm việc 58tốt còn d5bị chó 7điên cắn bphải! Ngay 14cả một 65người lạnh alùng như eHạ Thất 4cLăng cũng 5ngạc nhiên 1bđến mức 55đặt bàn 28tay trắng b8ngần lên d7trán tôi, e4kiểm tra 93xem tôi có 9sốt hay 7không.

“Cô 5chắc chắn 09là cô không 4bị bệnh dbđấy chứ!”, e6anh ta nghiêng 08đầu nhìn atôi.

Thế 5nhưng, giọng 8điệu của dtôi vẫn 47vô cùng 59kiên quyết: 3“Để đồ ccủa tôi alại chỗ 90cũ, tôi 9csẽ tự acnhặt lên!”

Câu 69này vừa anói dứt 4miệng, đám 89đông liền 3cảm thấy a9vô cùng 47khó hiểu, 7cai nấy đều dcnghi hoặc enhìn tôi. 8 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 15ông kia càng 24há hốc fbmồm ngạc fcnhiên, liên 20tục lấy dtay đẩy f1gọng kính ctrên sống bmũi cứ 58như thế 60nó sắp 7rơi xuống b4đất đến anơi.

Hạ eThất Lăng 9cuối cùng 3cũng không eenhịn được bnữa. Anh 3ta giật f4phắt tờ dbài tập 4từ tay của e0người đàn 1ông kia, adlôi tôi a8xềnh xệch bvào trong dgóc nhỏ 44đằng sau 9etrạm chờ 2axe.

Không 66nói nhiều 6alời, anh 55ta giơ bàn 2tay ra tát 57lia lịa c2vào mặt 00tôi, những 5cái tát 9bkhông quá bamạnh nhưng fccũng chẳng 6fnhẹ nhàng bcgì. “An 97Thanh Đằng, erốt cuộc b4đã xảy 17ra chuyện ebgì? Nói!”

Không 1thèm để 62ý đến bemệnh lệnh acủa anh 0ta, tôi chỉ 2cúi đầu, 03âm thầm drơi lệ.

Hóa 34ra, cái khiến f6cho tôi sợ 05hãi đến 88tận xương e2tủy và 9fluôn tìm d7cách né 4tránh ấy 3lại chính flà cái nốt 9ruồi ở 78trên khóe 0miệng, là d7cái nốt eruồi trên 1khuôn mặt 0ehung hãn 43sau lưng 8tôi.

Người 1dđàn ông 2đó chẳng adqua chỉ 4là một a“khúc đệm” bngoài ý emuốn xen 57vào giữa 2bcuộc đời 1tôi, nhưng 74sự xuất 80hiện của eông ta lại ađánh thức csự hoảng 1loạn đã 7chìm lắng 69từ rất blâu trong 4lòng tôi.

“Hạ eeThất Lăng, e7tôi đã e4từng bị 0mất trí 9bnhớ đúng cfkhông?”, dtôi ngẩng c7đầu, mắt 78nhạt nhòa calệ nhìn 57chăm chăm 69vào Hạ 8Thất Lăng.

Anh bta thở dài, a2đút tay a7vào túi, f2hướng mắt 4về phía exa rồi lạnh 3lùng nói: e“Đừng 53nghĩ ngợi 9lung tung, dcdũng cảm ađi về phía f6trước, 87không ai bbcó thể bngăn cản cfbước chân cftrưởng dthành của a9cô đâu…”

Tôi 6aôm chặt 63lấy cánh 1tay mình, 71quỳ phịch 9xuống đất, 8nước mắt fdvẫn không 13ngừng tuôn frơi: “Thất bThất, tôi 7bđã đánh 4rơi con ngươi b0của mình a9trong quá 4ckhứ…bao 57nhiêu năm dnay, tôi 25đã ngốc enghếch để dmất chúng 9ở trong bquá khứ 9dnhư vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34018
Được thanks: 41626 lần
Điểm: 9.82
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương c5: Đi tìm 98khởi điểm ccủa kí aức



Hạ 3bThất Lăng e3không hề 5nói cho tôi 6dbiết bất 7fcứ chuyện dgì. Cứ aemỗi khi 3tôi hỏi 38anh ta về dchuyện quá d4hứ là anh 28a lại xoay fấm lưng 8ạnh tanh 86ề phía 07ôi và bỏ 3đi mất.

Rốt 6uộc là 1o tôi đa cghi hay đúng cà kí ức 0eốn có của 9dôi đã bị aahôn vùi cở nơi nào 99đó? Tâm 36rạng thật dối bời, fđã mấy fgày hôm 8day tôi cứ 38hư người fất hồn 2ậy.

Tôi c4ắp cặp 6ách tới acrường, 45đột nhiên, 2ột quả 8óng rổ 3făn bộp fđến chân fôi, tốc dđộ và 0dức lăn fhanh như aậy chứng 18ỏ người 27a đã cố a0ý ném nó cề phía ftôi. Ngọn 5clửa tích 2ftụ trong 5clòng tôi dphút chốc 29bùng lên…

“Đang 0enghĩ gì fvậy? Sao cemà thất 7fthần thế?”, c7tôi ngẩng fđầu lên, 3một khuôn 20mặt quen ethuộc hiện ara trước c8mắt.

Người 3ađó chính 2là Y Tùng b2Lạc.

Anh 1ta vẫn vậy, bevẫn đẹp 3trai đến 04không thể 6tưởng tượng d3nổi, đẹp ftrai tới dmức bất aekì đứa 2con gái nào 2cũng phải abnhỏ rãi 4thèm thuồng.

Những a3sợi tóc 5mềm mại bdtung bay trong bfgió, ánh c7lên màu evàng rực 3rỡ. Chỉ 74một cái 36nhếch môi 6thôi cũng ecđủ khiến 0cho người 9đối diện 73như bị 54nhấn chìm a6vào trong aađôi mắt 08màu hổ 90phách kia 0mà không esao thoát 7ra được. 40 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống 1như một 24chàng trai 88mang theo dnhững ráng fmây ngũ dsắc, một 4fchàng trai 0được bao 75bọc bởi cánh mặt 15trời rực a3rỡ, ngày angày làm asay đắm ftrái tim 86của biết 26bao thiếu 0nữ. Chiếc 2fkhuyên trên bmũi tinh e6xảo, lấp dlánh càng b5làm tôn 3dthêm ánh 7sáng rực 9erỡ phát 3ra từ người 9aanh.

Dường 5như chỉ 2cần người 7khác ghé 29sát thêm f1một chút 8thôi cũng 0esẽ là một 4sự sỉ 4nhục đối 6với vẻ 40đẹp của caanh.

“Cô c5đấy, cái dcây to lù f6lù trước 3mặt mà 08vẫn cứ 45nhắm mắt 4lao vào!”, cY Tùng Lạc 0fcúi người 1nhặt quả 99bóng rổ ffdưới đất 45lên, nói 53bằng giọng a2điệu chế bgiễu với 36tôi.

Nghe canh ta nói evậy tôi 5mới phát a4hiện ra d2trước mặt d6mình là 3amột thân 36cây rất 1ato, chỉ 20còn cách 0tôi có một 8gang tay thôi. 18 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 7không phải 96Y Tùng Lạc 63kịp thời dthức tỉnh 28thì tôi cđã sớm 22đâm đầu 94vào thân 4cây rồi.

“Ơ…tôi…”, 2dtôi ấp 35úng không cbiết nói 84gì, mỗi elần gặp 2fanh ta là 7tôi lại 9cảm thấy 8vô cùng efbối rối.

“Cô c8làm sao? 5Có gì thì 18mau nói đi! fTôi ghét dfnhất là floại con egái cứ 3aấp a ấp cdúng đấy!”, 8anh ta nhíu 82mày, xoay 9tít quả 7fbóng rổ e7trên tay, fthẳng thắn bcnói.

Lấy 7lại bình 5tĩnh, tôi 4muốn nói 2một điều cgì đó, 5nhưng khi 5chạm phải 0đôi mắt dtrong veo d9đến mê 3đắm lòng 6dngười nhưng 2lại chứa 2đầy sự 5kiêu ngạo e8ấy, tôi 3lại tự 19ti cúi đầu, f4bần thần 2vân vê vạt 6áo đồng fbphục của 7cmình.

Im ablặng hồi b4lâu, cuối 8cùng tôi 3cũng lấy 4ahết dũng 2khí, ngẩng aeđầu lên 5bvà từ tốn e5nói với 39anh ta: “Tôi…có c8phải đã 51từng quen 9biết anh 9akhông?”

Vừa 9nói dứt 1lời tôi e7đã thấy 5anh ta nhếch 5bmôi cười, 6ánh mắt 3nhìn ra xa c7xăm. Dưới 7ánh hoàng 47hôn buồn b8bã, tiếng bnói của 64Y Tùng Lạc ddnhư cơn fcgió nhẹ 07nhàng thổi 4qua: ‘Không 3abiết nữa!”

Nói 1thờ ơ vậy 89sao, cứ 9như thể 4người nói blà một a5ai khác vậy, 4chẳng quan btâm đến 1dbản thân 3chút nào.

“nhưng b5mà, lần fctrước anh…”, 25lần trước 58rõ ràng eanh ta còn achất vấn 43tôi vì sao dlại quên c8anh ta cơ bmà.

“Một 9hồi ức equý giá 4như vậy, b3nếu như ekể lể 73hết trước 9mặt cô 0bằng những 65lời sáo brỗng thì fcòn coS ý 6dnghĩa gì 92cơ chứ?”, 47anh ta mỉm 7cười, nheo 7enheo mi mắt. 33 © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy e2chi bằng 3để tôi 8bmột mình 8cất giữ enó còn hơn…”

Nói 8xong, Y Tùng 39Lạc ôm 59bóng bỏ bdđi.

Tôi 0ephải làm 3fsao đây? dSuốt mười 7bảy năm b0nay tôi chưa 84từng bị c5mất trí 32nhớ, tôi b3biết đi 1đâu để 2tìm điểm 0ckhởi đầu 0của kí 6ức?

9dlẽ, có 81một người 8acó thể 45giúp đỡ 4atôi! Trên 4đời này acũng chỉ 07có một 3mình anh aata có thể dgiúp tôi!

Người 4dđó không fai khác chính 62là Hạ Thất 6Lăng.

Cho e3dù anh ta 8có thờ 1cơ ra sao, fcó kín miệng 5đến thế bdnào tôi a1cũng sẽ 0nghĩ ra cách 07để biết abđược chuyện 5cần biết cbtừ anh ta.

Hơn 82mười một a5giờ tối, 4tôi cúi eđầu, chầm fchậm bước 5vào phòng acủa Hạ c3Thất Lăng. bc © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang 7ngồi bên 5fbàn thu dọn 0sách vở, abcó lẽ là 40vừa mới 4đọc sách edxong, đang 50chuẩn bị 40đi ngủ. 31 © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, 3muộn thế 1dnày còn 78đến phòng 10tôi? Có 64chuyện gì dađể ngày emai nói!”, 8bnhìn thấy 0tôi, Hạ 2Thất Lăng 9liền đặt 4asách trở f9lại giá, 1mặt không cchút biểu 6bcảm.

“Tôi…tôi…”, 2bnhìn thấy cfthái độ 9lạnh nhạt dcủa anh 46ta, tôi không 8biết nên 8cắn răng 78hỏi tiếp cchay ngoan 6ngoãn trở evề phòng etheo lời 14anh ta.

“Ra bngoài! Tôi 6phải đi 95ngủ!”, deđang ngây cngười không 2biết làm 7dthế nào 5thì đã anghe thấy 1giọng nói akiên quyết 5bcủa anh 9eta.

Cắn 7fchặt đôi d6môi, cuối 5cùng tôi 8cũng có c7được dũng 7ckhí để 27lên tiếng: a“Thiếu 3cgia, xin hãy achỉ đường e2cho tôi tìm 6flại quá 1khứ!”

Anh ata nhìn tôi, 0đồng tử 2enhư mở 03to ra, tiếp 9eđó là giọng bnói lạnh 1lùng vang e7lên: “An aThanh Đằng, 73không phải 76chứ? Ý 59chí yếu ađuối vậy 76sao? Nghe dngười ta 7dỗ ngọt ddvài câu f4đã tin lời bbngười ta ebrồi! Cái ftên Y Tùng 8cLạc có a1gì hay ho 9chứ? Cô 2thích hắn d5rồi chứ adgì?”

“Tôi 6không phải 04là người 4fkhông có fchủ kiến! 5Lớn như e1vậy rồi, 5đúng sai 0ra sao tôi 98đều có acách nghĩ 2của riêng 7cmình!”, dtrong con angươi đang 1dmở to của 88Hạ Thất 42Lăng, tôi 8nhìn thấy fkhuôn mặt dfmình đang bđỏ gay 4lên.

“Hừ, 1có thì tốt!”, f0anh ta lạnh 01lùng liếc 8bnhìn tôi 5rồi lập cbtức cởi 7bỏ chiếc báo khoác fbên ngoài 8áo ngủ 74ra: “Cô 4dlập tức 5ra ngoài 7cho tôi!”

“Chà, esao anh vội 8vàng đuổi fbtôi ra ngoài 0như thế? f8Đã không 9chịu kể c9cho tôi nghe 8những chuyện 7liên quan c4đến quá 3dkhứ, lại 49cũng không 3cho tôi đi 06hỏi người 0ta, tôi nghĩ 78chắc là btrước đây 95anh đã làm fachuyện gì 9ađó không 1phải với 67tôi chứ 0bgì?”, sau f3hết lần 67này đến 7blần khác 6anh ta tìm abcách đuổi catôi ra ngoài, atôi càng dekhông chịu ecbuông tha. 7 © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi 8cho ra lẽ ctôi không 0có ý định 34bỏ đi.

“Hừ…”, eanh ta ngẩng 0cao đầu 94kiêu ngạo, b3lành lùng fnhếch miệng 5dcười trước 6acái nhìn 03chất chứa 35đầy hoài 40nghi của 59tôi.

“Làm 3fchuyện gì 18không phải 0với cô? 4An Thanh Đằng, 3cô thực 3csự rất 2muốn biết ephải không?”, 2anh ta nghiêng 14đầu mỉm cdcười, ánh 1amắt nhìn 8xoáy vào ctôi, mái 9tóc màu 9bạc rủ 86xuống.

“Phải!”, 37mặt tôi 6lộ rõ sự b3vui mừng, fbgật đầu aedứt khoát 7với anh 3ta.

“Ha..ha…”, fanh ta mỉm 75cười, dùng b9ngón tay 0ra hiệu 93cho tôi qua 9bđó. Chẳng bdễ dàng 34gì mới dđợi được 48đến thời 2khắc quan ftrọng này, 5ngón tay e1anh ta vừa 6đưa lên 6là tôi lập 1tức chạy 26đến.

Tôi 9bngẩng đầu d1chờ đợi, 4eanh ta cúi bbđầu, ghé dbsát vào 4tai tôi nói: 5f‘Tốt lắm, 5giờ tôi bdchính thức ccho cô hay: 8điều đó 7không thể 3acho cô biết 8dđược!”

“…” dtôi kinh 78ngạc mở cto đôi mắt, bnhìn thấy fdbộ mặt 3cười đầy 8tà khí của 0Hạ Thất 1Lăng. Sự fđắc chí 7fcủa anh 1ta khiến 70cho tôi cảm afthấy nghẹn bcthở.

“An 5eThanh Đằng, etôi nói 87cho cô biết, ađừng phí 5công vô f9ích nữa, atôi sẽ 0không bao 84giờ nói d8cho cô biết athứ mà 52cô muốn dcbiết đâu!”, 5đột nhiên 9banh ta nắm aalấy cổ 2áo khoác 6ccủa tôi, 49hung hãn f2nói. “Tôi 5bmuốn quá 5khứ của acô chỉ 05duy nhất 8ccó một dHạ Thất acLăng này 38mà thôi!”

Nói aexong, anh 4ta buông 5atay ra rồi 8hung hãn fđẩy tôi 88ra ngoài bccửa. “Rầm” 1một tiếng, 47cánh cửa 23phòng đóng 6sập trước 41mặt tôi. 9 © DiendanLeQuyDon.comTôi định 49thần lại, c1xung quanh 01tôi là một emàn đêm 4tĩnh mịch.

Hạ 2Thất Lăng…đó echính là 8Hạ Thất 9Lăng luôn 6không coi 27tôi ra gì…kể ddtừ khi sinh 3ra trên đời 9fnày tôi 0đã bị 09vận mệnh 5sắp đặt 5phải lớn b9lên bên 7cạnh anh 14ta, đó chính 26là nỗi a0đau đớn 9lớn nhất 52kiếp này 0ecủa tôi.

Không ddtìm hiểu f2được gì 57từ Hạ a8Thất Lăng, 5etôi đành dphải tìm 2kiếm quá 4khứ của 75mình ở 12người khác, 3ví dụ như 5Y Tùng Lạc 37chẳng hạn. e © DiendanLeQuyDon.comMặc dù ekhả năng fbanh ta trực 89tiếp nói 78ra cho tôi fphần kí bức bị 9lãng quên 5gần như f1là bằng 6không nhưng 9hơn ai hết, 2anh ta là 8người tha 0thiết hi 0vọng tôi efsẽ tìm 5elại được 5fquá khứ.

dbthế, tôi dquyết định esẽ không 9giống như 8con bọ chét a0nhảy qua a3nhảy lại fcgiữa Hạ dThất Lăng 73và Y Tùng 9Lạc nữa, 20mà sẽ chuyện 9ftâm tìm c2kiếm kí cức của 1mình ở 6trên người 83Y Tùng Lạc.

Những 2ngày sau 9đó, tôi 72đều trốn bfHạ Thất e1Lăng, âm d1thầm chạy 1lên ban công 7để chào bhỏi Y Tùng 8aLạc. Mỗi 7lần nhìn b8thấy anh fta ở trên 8fcon đường 4nhỏ trong 2trường, 62tôi đều c8cố gắng b2nặn ra một enụ cười 51dịu dàng fnhất. Mỗi b0lần anh 4fta vẫy tay fclà tôi lại fngoan ngoãn 79nghe lời 2anh ta. Đối 2với Hạ aThất Lăng, 34tôi chưa 3cbao giờ 7ngoan ngoãn anghe theo.

Đáng c2tiếc là, 5mỗi lần bbiết rằng 1tôi không 4nhớ lại bnổi hình 15ảnh của c9anh trong fquá khứ 40là mặt 3amày anh ta 54lại trở 1nên buồn 5rầu, tiếp 0btục bỏ f1mặc tôi 1lại không 4athèm ngó 5ngàng.

Tôi 9cúi đầu 3lặng lẽ bbtheo sau, 9ekhông biết 7phải làm 6csao mới e4phải.

Tan ahọc, tôi 2cđợi cô 3ở sân vận 41động đằng 8dsau tòa nhà a6thí nghiệm.

Vào 2atiết cuối fbuổi chiều, 2tôi nhận e8được một 39bức thư 51của Y Tùng 98Lạc. Niềm avui chưa akịp đến 8thì nỗi 3blo đã bao atrùm lấy 5tôi. Lát 4nữa phải 28nói thế 7nào với 99Hạ Thất a1Lăng đây?

2a“Reng….reng..”, 79khi tôi còn 99đang vò 96đầu bứt a9tai nghĩ 9ra cái cớ 29hợp lí e9để ở 9lại sau 5giờ học 16thì tiếng achuông tan 12học đã cfvang lên.

Nói 2với Hạ 3Thất Lăng 6rằng hôm dbnay tôi ở 72lại trực 6nhật? Không bđược, achỉ cần 47nhìn lên b3bảng thông 14báo là anh 7ta sẽ biết 9ngay đó 7là một 0dlời nói adối. Nói 0với anh 9ta tôi bị e2thầy giáo fgọi lên evăn phòng 6phê bình? 1Không được, 21lần trước acthầy giáo cvừa tuyên fdương tôi eetrước lớp avề tốc 8fđộ tiến d2bộ thần atốc, không ecòn chậm 5chạp như 8hồi đầu 6bmới vào 95trường 3nữa rồi. 8 © DiendanLeQuyDon.comHay là lát anữa mình 2esẽ nói 08phải đi 23mua một a8vài món 9đồ của 06con gái, 9dbảo anh eta về trước?

“Cô ephải đi 6emua đồ 5của con 0gái á?”, b8Hạ Thất 49Lăng nheo d9nheo mắt cdò xét, accố ý nhấn 95mạnh vào 7btừ “đồ e”. Lúc 5đó, mặt 20tôi đỏ 5lựng lên, 8đây chính clà kết 8quả của aviệc chạy 1đến trước 1bmặt Hạ 5eThất Lăng 64và nói dối 6anh ta. Tuy 68nhiên đây 91là cách 4duy nhất e4để thoát fdkhỏi anh 11ta lúc tan chọc.

“À..vâng”, 1ftôi trước 93nay không 74quen nói 59dối, nhưng ccuối cùng 3cũng vẫn ckiên quyết bfgật đầu.

“Ừm, fbảo tôi bđi trước d1cũng được…”, fHạ Thất 3Lăng khoanh 41tay trước f9ngực, nở cnụ cười 0đầy ác 1ý, cứ như e0thể anh fcta đã nắm drõ từng bhành vi nhỏ 36của tôi 2dvậy, “…nhưng 95hãy chép 8hết phần c9ghi chép 1trên bảng 1ccho tôi đã!”

9giáo dạy cvăn nổi 8tiếng là engười ghi 78chép rất 71nhiều, gần bnhư tiết 0anào cô cũng 2ghi kín hết 0dcả bảng 0đen. Đương 0dnhiên hôm 4nay cũng 0không phải 65ngoại lệ.

Hạ 60Thất Lăng bxưa nay không c2bao giờ 3để tâm 0đến việc 2ghi chép fbài giảng ecủa giáo 8viên, vậy 3mà hôm nay c5anh ta lại 4bắt tôi…

Không 48đợi tôi bkịp cãi 1lại, anh 7ta đã lôi bbcặp sách 7đi ra khỏi 3phòng học, ftrước khi 63biến khỏi ctầm mắt dtôi, anh 57ta còn không 39quên ra lệnh: a8“Chép cho dfđầy đủ 1vào, tối 40nay tôi sẽ 5fkiểm tra 0dđấy!”

Anh 84ta đã nói 9vậy rồi 9tôi còn 3cbiết làm f5thế nào? bbĐành phải 0ccầm lấy dcvở và chép ebài chứ 5biết làm 7fsao nữa!

Những 9hàng chữ fkín đặc 7trên bảng ađen quả dthực khiến cacho người 4khác nhìn edvào đã a2thấy sợ. 6c © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 1để Y Tùng a5Lạc không 25phải đợi 6lâu, tôi 5đã cố e9gắng ghi 5achép với 0tốc độ 31thật nhanh! 21Hài, nhưng 37nhanh đến 9ađâu cũng 6phải mất 25đến hơn e40 phút. 0d © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi bphút quý dbáu của a9tôi!

Khi 35tôi thu dọn bxong sách 4vở và đi 58ra sân vận 14động vắng flặng đằng 08sau tòa nhà aethí nghiệm 1thì phần 86lớn học 8sinh trong f0trường 2đều đã era về hết.

“A….may adquá, anh bvẫn còn 8bở đây!”, b0tôi mừng 0rỡ khi nhìn 0dthấy chàng 0btrai có mái 9tóc vàng efngồi lặng 5lẽ dưới a5ánh hoàng dhôn, im lìm 5nhìn về 06phía con 55đường bnhỏ dẫn ecđến tòa 3nhà thí 4nghiệm và 6âm thầm echờ đợi.

“Cuối 5cùng cô e0cũng đến”, 3anh ta nhìn cthôi, anh f5mắt màu 66hổ phách 8tuyệt đẹp. 9 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh cmắt ấy 2fkhông hề 9có chút 7doán giận, 88không hề 73tức tối, 8biểu cảm 5bình tĩnh dđến kinh bngạc.

“Ấy, 44kem trên 72tay anh…tan 4hết cả cbrồi!”, 04đến gần 7bên Y Tùng 29Lạc tôi cmới phát 0hiện ra c5hai tay anh 9đang cầm 63hai cây kem. a © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 2amột cảm 37giác tội f6lỗi giày 0vò trái 69tim tôi.

Chắc 63chắn anh 4ấy đã dđứng chờ 2tôi dưới 6anh hoàng 50hôn từ 1crất lâu 30rồi. Bởi 4vì những 38cây kem trên 31tay anh đã c1tan ra, trào 7ara khỏi 3lớp vỏ 7bọc màu 0tím kia và 4chảy vào 3blòng bàn 65tay trắng acmịn màng 40của anh.

“Xin 09lỗi tôi dđã tới e8muộn…”, 86tôi cúi 4đầu, trong 2lòng vô 9cùng áy bdnáy.

Ngoài f3dự đoán cbcủa tôi, banh không 5fhề nổi f4cáu, chỉ 4cgật đầu 7fvới tôi 2rồi dẫn 96tôi lên cban công ddtòa nhà athí nghiệm.

“À, 78đây là 87kem tôi mua 8cho cô đấy!”, 3bsau khi ngồi 7cyên trên cdban công 87tòa nhà 8thí nghiệm, a3anh cầm c8lấy một ebque kem đưa 59ra trước 9mặt tôi, clà vị dưa cdvàng! Mặc edù cây kem 6đã tan gần 6dhết nhưng 4trên khuôn 3mặt tôi cvẫn hiện 5ra niềm 98vui trong 0csự kinh 32ngạc.

“Cám 9ơn, tôi 3thích nhất 0dlà kem vị fdưa vàng a7đấy!”, 4đã lâu clắm rồi 3ctôi chưa ccảm thấy d7vui đến 56vậy! Bởi a2vì, anh chính 0alà người 4con trai đầu etiên mua 2aquà cho tôi. 33 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 7đã quen fvới việc 6bị người 6dkhác lãng 0quên, giờ 2bchỉ vì 6dmột món 98quà nho nhỏ 76cũng khiến 19cho tôi cảm eđộng đến 4mức hồ cđồ…

“Những aethứ mà bAn Thanh Đằng 91thích tôi 64mãi mãi 8cghi nhớ ftrong tim, 3cho dù có btrở thành aông già arụng hết erăng tôi 5cũng sẽ ckhông bao 2giờ quên…”, 3Y Tùng Lạc e0đưa mắt efnhìn về danơi xa xôi, 4hài hước b0nói. Đang 7angồi bên ccạnh mút bkem ngon lành, 68chợt nghe cthấy câu 9bnói này, 4atôi bỗng cfthấy lòng admình xao 4xuyến. Cơn cgió nhẹ b9nhàng thổi 3dbay mái tóc dvàng của 7anh, sao mà 3mê đắm dlòng người d5đến vậy?

Anh eấy lại f3kể về fchuyện ngày bfxưa, đáng 23tiếc là a2tôi chẳng c5biết gì bvề quá 0ckhứ có 3liên quan 09đến anh.

Lúc 6này, nếu 70có thể etìm lại 88phần kí 9ức đã 5fmất thì dtốt biết 2bao nhiêu! 8Như vậy e8tôi sẽ 67không còn bphải nhìn dthấy sự 4đau buồn 8etrên khuôn 45mặt Y Tùng 3Lạc, cũng 2fkhông còn 3bphải ngồi 39bất lực 7bẻ những 42ngón tay ccủa mình.

Còn 7nhớ năm 09đó tôi bchín tuổi, ctôi và Hạ e0Thất Lăng e2cùng thím 2Lan đi sắm 0hàng tết. c © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, 5tôi đặc 9ebiệt rất ethích cây 64kem trong dtay một 4cô bé trên b8đường, eevì vậy 82tôi đã ebỏ tay thím 4Lan ra và 8âm thầm 16trốn đi. f7 © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 2vui sướng dmút kem thì 3cHạ Thất aeLăng chẳng denói chẳng 64rằng, một cnắm đấm dgiáng thẳng 9cvào người 0tôi. Lúc 2tôi còn 59đang rên crỉ chưa ckịp định 3thần lại bthì anh ta 6đã cướp 4lấy cây a4kem trong 49tay tôi và f3ném vào 2sọt rác….

“Y 02Tùng Lạc, 0thật sự erất cảm cơn anh!”, 6tôi quay 98đầu lại, 9môi mím 6chặt, trên fcmặt hiện c1rõ sự cảm 4động và cchân thành achưa từng 53có xưa nay.

Tuy bnhiên, nét bmặt của 86Y Tùng Lạc 17phảng phất e7một nỗi cbuồn, rồi 58bỗng nhiên 42anh cười enhạt trong 1sự kinh c9ngạc của 80tôi

“An 1dThanh Đằng, 51bao nhiêu 8năm rồi, 8quả nhiên 88cô vẫn 5một lòng 5dtrung thành 6bvới Hạ dcThất Lăng…Điều cnày khiến a0cho tôi cực 32kì khó chịu!”, 0đột nhiên, 1khuôn mặt 8thanh tú ecủa Y Tùng 41Lạc trở c8lên lạnh 70băng. Một 2cái bóng 8bmàu tím 7vụt qua, 1khung cảnh 12trước mặt 3atôi trở 1nên mơ hồ…

“Á…”, d5trước hành 0động đột 1ngột của 14anh, trong 7alòng tôi 5không gì 56khác chỉ 76có sự kinh 7dhoàng.

Cái 8anh chàng 76thay đổi 9thất thường 88như thời 1tiết này 4trát kem a2lên đầy 82mặt tôi. 5a © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 0ctôi cũng 51phải chịu 3chung số 5phận. Trong ckhoảnh khắc 97ấy, hương 2vị dâu 2tây xộc 9flên mũi f3tôi, thứ cmùi vị eđặc sánh dấy khiến acho tôi cảm 0thấy như fbnghẹn thở.

“Y eTùng Lạc…thật 6là mỉa 8emai, bây 7giờ cô 4lại thản 9nhiên réo 1cả họ 64tên của 8tôi như bthế sao…”, 0tôi nheo 99nheo mắt 4dnhìn qua elớp kem a0bám trên 04mi mắt, 77khuôn mặt 2avừa mới 0chất chứa 9đầy sự 3tức tối 1kia giờ fđã lại ftrở nên dcdịu dàng, f7đôi mắt 42bi thương d5ngân ngấn f1nước…

“Tôi…”, 11xưa nay tôi 2ekhông hề dbiết dỗ 71dành người 8khác, cho 4dù có trăm c8ngàn điều 5muốn nói 1nhưng cuối decùng vẫn 5chỉ biết 44cúi đầu, 1câm thầm 2rơi lệ.

“Cô 9biết không? ebAn Thanh Đằng 42trước đây 0không hề 6fbiết nói 2cám ơn với cdtôi. Mỗi 8dlần cô 20ấy đều 90tóm lấy 5bàn tay dính 3đầy kem ccủa tôi frồi liếm ccsạch từng 12chút, từng 4chút một, 9sau đó chớp b2chớp mắt 1mỉm cười 5fvới tôi…Hài…nhớ e3quá cô bé 00An Thanh Đằng 6aluôn miệng c2gọi tôi dLạc Lạc bfrồi núp esau lưng ctôi nô đùa…”.

Nhìn 1thấy bộ 1dạng của 56Y Tùng Lạc, 5fnỗi đau 62trong lòng btôi lại 66như cồn 1cào hơn.

Trước 6eđây, Y Tùng dLạc là bdngười như 38thế nào c4của tôi, ccòn tôi, 56tôi là người 5như thế 4bnào của 6anh ấy?

Trước 1đây có 9athật tôi 2cũng hồn 06nhiên, ngây ethơ như 9vậy không? eTại sao 1trong con 8ngươi của d8tôi hiện 4bgiờ lại 49ảm đạm cđến như 2vậy…

“An 7Thanh Đằng, 41cẩn thận 80đấy!”, 4Y Tùng Lạc b0ngẩng đầu cenhìn chăm 05chăm vào 2tôi, vẻ 65mặt đã 6trở lại 99lạnh lùng 29như trước. 2 © DiendanLeQuyDon.com“Một An 1Thanh Đằng 3với kí 5eức chỉ 0thuộc về cHạ Thất 7Lăng….tôi a9nhất định esẽ hủy 66hoại cô fta!”

Trong 28con ngươi bbmàu hổ 3phách của 5aanh lúc này 94là hình 96ảnh của 38tôi đang 1há hốc f8miệng vì 12sợ hãi.

“Sợ 9ekhông?”, 0chưa đợi 8tôi kịp 7trả lời, fgiọng nói 32lạnh lùng 85như gió 20thổi lại e2vang lên: 3“Sợ thì abngoan ngoãn 0nhớ lại c9tôi đi, 62nếu không, 4cứ ở đó 6chờ tôi 39đến xóa 4sổ cô!”

Nói ddứt lời, 7Y Tùng Lạc 9đeo cặp 12lên vai, 89đi thẳng 09một mạch, dkhông thèm d6để ý đến 0việc hình ftượng tốt 8cđẹp anh 8cta vừa xây 3lên trong 44lòng tôi a2đã hoàn atoàn sụp cbđổ…

Thật 2là đáng 67ghét, tại 7sao những 82tên con trai axuất hiện 3trong cuộc 41đời tôi f4đều là 0những con 3ác quỷ? dfVừa nãy 6còn khiến bfcho tim mình 47cảm động 2đến mức 3dhồ đồ, 1thế mà 31chỉ chớp 83mắt đã dkhiến cho 7fngười ta 7enổi gai 4ốc.

Chỉ bbcó điều, 3giờ đây b7tôi đang edvô cùng 4ctò mò về 2một An Thanh 6fĐằng trong 6bkí ức của 90Y Tùng Lạc! 5Hài…



Chương 86: Trước e8đây cô 15ấy đã 0nắm tay ccai?



Kể dtừ sau lần 9đó, tôi 32biến mất 5trước mặt 6Y Tùng Lạc akhá lâu.

Khoảng 1fmột tháng 8sau, tôi 7lại lên 6lối thoát 4hiểm trên 6fban công 5tìm anh ta 80như thường clệ. Vừa 3leo lên đến 6cnơi, tôi e4đã thấy 3anh ta ngồi 0bdựa lưng 21vào tường, 2ngẩng đầu e4ngắm nhìn 5bầu trời 41cao, điếu cthuốc trên 4tay nghi ngút 1khói.

“Đã 5lâu lắm 72rồi cô akhông đến bchào hỏi ctôi”, Y 3Tùng Lạc ddkhông quay f6đầu lại, cađôi mắt c0vẫn hướng e3về phía dbầu trời e1cao xanh biếc.

“Tôi……tôi a6rất sợ! 2Thế nên bkể từ cnay, tôi 6csẽ nỗ 26lực để fbtìm lại cLạc Lạc 4của ngày 21xưa”, tôi 10cúi đầu, 3từ tốn 46nói.

“Hả?”, 32nghe thấy 32tôi nói 5bvậy, cuối dcùng anh d9ta cũng quay e5đầu lại. 4d © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói 5gì? Ha ha, 3fAn Thanh Đằng bbắt đầu a3hiểu biết 0hơn rồi 4đấy…”, 3một nụ 11cười thoáng e4qua trên 0khuôn mặt 7Y Tùng Lạc.

“Nhưng 20mà…tôi 7không biết etìm kiếm 70từ đâu”, ctôi nhìn 2chăm chăm 77vào Y Tùng bLạc. “Anh fcó thể 4giúp tôi b5được không?”

“Được 2thôi!”, 8Y Tùng Lạc athản nhiên 29trả lời. 00 © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng f2mà cô phải 9nghe theo absự sai khiến e4của tôi febất cứ 5lúc nào! 94Có làm được 6không?”

“Vâng!”, b7tôi đáp, a5ánh mắt f7kiên quyết.

“Tốt, e5thứ bảy ctôi sẽ ddẫn cô 75đến một 7cnơi!”

“Nơi adnào thế?”

“Một 9nơi có thể 1giúp cô f5tìm lại 07Lạc Lạc emà cô đã 8đánh mất”

“Hơ, dethật sao? 05Tôi rất 0mong đợi f1đấy! Có flẽ đó 4phải là 9một nơi crất kì ediệu…”

Thật elà vui vì 05cuối cùng 3anh ấy cũng 9không phải dlà người fvô tình, 8lạnh lùng c0như mọi dngười vẫn dcthường 00đồn đại. db © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn dkhông giống enhư Hạ 75Thất Lăng, 3amột năm 8đến tận 2fba trăm sáu 91lăm ngày 0đều vứt 6tôi vào 3xó xỉnh 6enào đó 4để mà 72lãng quên.

9vậy nên cdtôi cứ a8vui mừng dnhảy nhót dbmà đến ccbên anh ấy 7flần nữa, 4vui vẻ tìm 17lại phần c3kí ức đã 6bị chôn c9sâu bởi 6thời gi­an…

Nơi d8mà Y Tùng 67Lạc sẽ 4edẫn tôi 5đến vào dthứ sáu 3enày sẽ 04là một 0nơi như b2thế nào 8nhỉ? Thật flà háo hức fquá…Nhưng f8cũng có 1chút hoang 93mang, không 13biết Lạc calạc mà b6tôi tìm 4dlại được asẽ như 6thế nào…đối b9xử với btôi rất atốt, hay bđối xử 5rất tệ 0avới tôi? aTừ trước fbđến giờ 0blà tôi chờ bđợi anh ehay vẫn 6là anh đang edchờ đợi etôi?

Tôi a2nghĩ, cho 6dù Lạc 02Lạc mà e8tôi tìm c6lại được 83có ra sao 86thì cũng 5vẫn tốt 6hơn Hạ dThất Lăng.

4sao thì Hạ 5dThất Lăng 2cũng vẫn 56là một fcon quỷ 7hung hãn, 14xấu xa nhất d7trên thế 13giới này!

Để 9thứ bảy 40có thể fra ngoài 74như đã b4hẹn, tôi 3nhờ thím 23Lan sắp fxếp hết anhững việc becần phải blàm vào ccủa thứ 8asáu vào 8hai ngày 42nay, tối 9đến lại ctiếp tục 7ccắt cỏ, 47lau cửa 1kính, lau fesàn nhà…từng 0việc từng 6eviệc một, 53mệt nhọc 1nhưng tôi d3không hé e3răng kêu 5nửa lời. ea © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 7flúc quỳ b4xuống sàn 0clau cửa 8bsổ, tôi 16lại thò cetay ra ngoài cđể cho edánh mặt 5trời dịu 49dàng rắc 6đầy vào 4lòng bàn 8ctay.

Những 2bchùm ánh 4dsáng lung 2linh ấy 20như đang 6nhảy nhót, fđang nhảy ednhót trong 8lòng bàn 3ctay khiến dcho khóe 6môi tôi 9bỗng nở 31nụ cười.

“An 0fThanh Đằng, dthứ bảy 52cô có hẹn 19sao?”, đang f9ngẩn ngơ 3với những btia sáng ctinh nghịch 87ấy, giọng 3dnói lạnh 6lùng của dHạ Thất 0Lăng như fđã kéo etôi trở 6lại hiện 38thực.

“V..âng”, 30tôi định 2thần lại, dnhìn thấy danh ta đang fnằm trên 8ghế sô f8pha nghịch achiếc điện bethoại di b3động của 8mình.

‘Nếu d4không sao a1phải dồn ehết công 6bviệc vào 8angày hôm cnay!”, mắt 62vẫn không 2rời khỏi 5fmàn hình 2điện thoại, 58Hạ Thất 3Lăng lạnh 9lùng nói etiếp.

Mặc e3dù anh ta 7chưa bao 61giờ để cý đến 05sự sống a2chết của 5tôi, để 4mặc cho 64tôi sự 8sinh tự 4diệt, nhưng etất cả 8mọi hành dđộng của 1tôi anh ta 21đều nắm 96rõ.

“Vâng…”, 6tiếng nói fnhỏ như atiếng muỗi 5kêu đáp adlại anh fta.

Đúng 8như dự 7đoán, Hạ 58Thất Lăng 1nhảy xuống e7khỏi ghế 87sô pha, đi ethẳng tới 20trước mặt 0tôi: “Cô 23hẹn hò c7với ai? fY Tùng Lạc c7đúng không?”

“….” 5Tôi cúi d1gằm mặt 55xuống, siết afchặt lấy fcái giẻ 4lau trong batay, không 45đáp.

“Giờ ftôi chính e1thức cho 98cô biết, ckhông được fđi!”, Hạ 29Thất Lăng fgằn giọng, 4đôi mắt e4hung dữ 2nhìn xoáy 20vào tôi.

“Chúng 2tôi đã 71hẹn nhau ebrồi, cùng cđi tìm Lạc ceLạc bị dbbỏ quên eetrong kí 5ức…” a7tôi cắn 9chặt môi, 9btừ tốn 6đáp.

“An cbThanh Đằng, ehình như ctôi đã ecảnh cáo 4cô rồi 1thì phải? 7Không được 6phép tiếp ecận Y Tùng 29Lạc, nhìn b4thấy bóng adáng của 7hắn là 5phải tránh b3ra xa ngay 0alập tức!”

‘Tại a8sao chứ?”

“Hắn fkhông đơn 6dgiản, cũng ccchẳng đơn 8thuần như 03cô vốn bnghĩ đâu! b5Đừng cho e3rằng quanh 8quẩn bên bhắn vài 6ngày là fdcô có thể dbhiểu rõ a5hắn!”

“Tôi…Tôi 4thấy anh 00ta là người 1rất tốt, ctôi vừa c6lên tiếng alà anh ta 9đã đồng 6ý dẫn tôi 8dđi tìm lại 22những thứ 5cquý báu 6trong kí fức! Còn 39anh thì sao, 2fchẳng chút 94động lòng 4trước sự 8cầu xin ccủa tôi…”

“Hừ, 4cái gì gọi clà đi tìm 1Lạc Lạc fbị bỏ e0quên trong 32kí ức? 7Đó chính 5là cái bẫy cdo hắn đặt 1ra rồi chờ 1bđợi cô 2ftừng bước, 40từng bước 1fsa chân vào!”

‘Tôi 2không tin! 7Cho dù đúng adlà anh ta 93có đặt 1bẫy tôi, b1thậm chí b5cho dù tôi 57có bị sa 0chân vào ecái bẫy fđó thì 0tôi cũng 0cam lòng!”

“Con 2fnha đầu e2chết tiệt! 92Tôi nói ekhông được f6đi là không 0được đi!”, f4trước sự dương ngạnh ccủa tôi, 0acơn thịnh 2anổ của 4Hạ Thất bLăng bùng bblên dữ 3bdội, cứ ddnhư thể bngọn lửa fhung hãn dcthiêu đốt 5mọi thứ ccsẵn sàng 2abùng ra từ 6fđôi mắt fsắc lẻm fấy.

Nhưng a5mặc kệ, 1tôi vẫn bquyết không btừ bỏ: 87“Anh ngăn bcản không 07cho tôi đi aenhư vậy 8là bởi 9vì không 73muốn tôi c7tìm thấy 74phần kí 7ức đã c2bị anh làm 66tổn thương 1cđúng không?”

“Hừ, 5hóa ra trong 75thâm tâm d1của cô 4ctôi lại dlà một d0người tồi 1tệ đến avậy!”. ea © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài bfdự đoán 8ccủa tôi, 2anh ta không 5hề cho tôi bmột đấm 14cho lời 84nói khích 9bác kia, dmà ngược f0lại chỉ bcười lạnh clùng.

Ánh 94sáng màu 1avàng nhạt 5nhảy nhót etrên mái d7tóc màu 3bạc óng 33ả của 2cHạ Thất 7Lăng, đẹp 03đến nỗi 3dkhiến cho cngười ta 5như lạc 0cvào cõi 6mộng, Hạ 7Thất Lăng echẳng khác b0gì một 78hoàng tử ephép thuật ehiện ra 0dưới bút 6vẽ của 41các tác 80giả truyện 2tranh Nhật 3fBản.

“An 7bThanh Đằng, bcô sẽ bị 1tổn thương 2mất…”

Tại 69sao Hạ Thất 9Lăng lại anói như 8vậy? Hôm 3nay, người 39đứng trước d7cửa sổ 85than thở bấy dường 5như là một 4enhà tiên ftri vĩ đại, 6trong lòng 6tràn đầy 8sự thương fcảm về 01số phận abi thảm 2của tôi.

Lúc ađó, tôi 5thực sự f5đã cảm 37thấy rất bcảm động, 7cảm động abởi sự 92quan tâm 08của anh 7ata dành cho 6tôi.

Tuy 72nhiên, tại 8sao Hạ Thất 9Lăng kiên 17quyết phủ 5nhận mọi dhành động dcủa Y Tùng d9Lạc? Lẽ 07nào họ 52đã từng 36quen biết fnhau, có 84khi nào họ eđang ở 25hai phía fdđối lập 5bkhông nhỉ?

Một 0bY Tùng Lạc 55với đôi 61mắt như 94phủ sương 9mù khi tôi d4lịch sự 7egọi ra cả 79họ tên 10anh ta, còn a2một người 6lại kiên 3trì phản 5đối việc 9tôi ra ngoài 6ehẹn hò. c © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai bbngười đó, 6fai mới là a0kẻ nói ddối?

blừa gạt 5amột kẻ 3giúp việc 1thấp hèn denhư tôi 4liệu có alợi gì, ffcó thể b3mang lại 7niềm vui 5gì cho họ 6cơ chứ?

Một 48loạt các 1câu hỏi 81nảy ra trong b0đầu tôi, 89khiến cho 5đầu óc 6tôi không fsao yên ổn ffđược. 3 © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 1trên giường, 5btôi không 9sao đi vào 43giấc ngủ.

Ngày acmai rốt 6cuộc sẽ 2cxảy ra chuyện 1gì? Y Tùng c0Lạc sẽ 7fdẫn tôi 0đi đâu? 11Một thứ 39cảm giác emạo hiểm 0khiến cho b9tôi cảm 0cthấy hoảng 1hốt.

Mặc 80kệ, cho 33dù ngày 6mai có phải ađi vào hang 3bhùm miệng ecọp, hay 0xuống núi f8đao biển 3lửa thì 65tôi cũng basẽ cố 3dgắng thản dbnhiên đón f2nhận. Ai cbảo thường e4ngày tôi bfvẫn là b2một An Thanh 4bĐằng cứng ađầu và 6đê hèn 4chứ!

Mặt 9trời ngày 78hôm sau vẫn flên cao rực barỡ như 92mong đợi a3của tôi.

Tôi 46thức dậy, 2đánh răng 3rửa mặt, făn sáng 4crồi nhanh a0chân đến 1dtrường, a0bởi vì 8chúng tôi 67đã hẹn 3egặp nhau eeở trường.

Vừa eđến cổng 3tôi đã 3nhìn thấy 14Y Tùng Lạc 1dđứng chờ bở đó rồi. b © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh 51đút vào atúi, người e2dựa vào 84cây đa già 78bên đường, 8athái độ 1có vẻ dửng c5dưng, duy 0chỉ có 7evẻ đẹp 3vẫn khiến 1cho người akhác ngạt 3thở. Tôi 3cđột nhiên 1cảm thấy, acảnh tượng 6này thật 16quen thuộc…

Đúng crồi, đó 53là một bchiều hoàng e8hôn lạnh e1buốt, ở c1dưới gốc 9acây cổ 3thụ, Hạ 7Thất Lăng e7đã nói 5bdẽ dẫn d0tôi đi xem 1dmột cảnh aatượng đẹp fđẽ, cảnh 7tượng ấy 7chính là f2Liêu Vi Nhi.

Không 0biết bây 13giờ Hạ 3Thất Lăng b4có còn nhớ 34đến cô 8cấy không? cAnh ta đã 8quên được c2cô ấy chưa? 36Liêu Vi Nhi dlà hoa khôi 72của trường a1Yên Đằng, elà cô gái 52đầu tiên 0mà Hạ Thất bLăng theo d7đuổi. Mối ftình “truyền ckì” của d2họ đã 47làm cảm e8động biết ccbao nhiêu ectâm hồn anhưng cũng b3đồng thời 5bị đeo 9lên một e3chiếc xiềng bxích nặng c6nề.

Họ 43nắm tay 36nhau cùng fbước qua 0tất cả, 0emỗi dấu 16chân của 85họ đều bnở ra những 21bông hoa dbtươi đẹp, 8mỹ miều, 14tỏa ra một dmùi hương 6kì lạ.

Đó 3là những 74bông hoa 4ađược tưới btắm bởi cfmáu và nước 8mắt của 4cô ấy.

Tuy 3dnhiên, cô 4cấy đã 8biến mất ahai năm về 92trước, 5hoàn toàn 2bặt vô aâm tín.

Cho ebđến ngày bhôm nay, 9dkhông biết f0Hạ Thất bLăng có 70còn như 89trước đây, 8bchân trần 4ngồi trước 3cửa sổ 15nhớ về 2cô ấy…

Hài…hôm 0enay mình 14làm sao vậy 7anhỉ? Chuyện 5của anh ceta nghĩ nhiều alàm gì? 34Hôm nay là 04ngày tôi 1toàn tâm 78toàn ý đến 64tìm Y Tùng 5Lạc, nhờ 04anh ấy giúp btôi đi tìm 4elại hồi 6ức đã dmất của fmình, vì bvậy tuyệt 70đối không 48được xao 2nhãng, tuyệt 35đối không c6được phân 0tâm, không b5thể được…

“Chào 5canh”, tôi abước về ephía Y Tùng 7Lạc, cất 5etiếng chào 5hỏi anh.

“Ừ, 5cầm lấy!”, e6vừa dứt 4lời, Y Tùng 29Lạc ném b9cho tôi một ablon nước fauống.

“Hơ…”, 3chưa kịp 8phản ứng bgì thì lon 4nước đã 5bay vèo vào 6angười tôi, 63may mà cuối e4cùng tôi d3cũng chộp 34được nó.

7một lon 8nước cam! 8Là loại 7nước cam cKhang Sư 50Phụ mà d7tôi ưa thích dnhất! Anh a2ấy sao lại…

Nếu e5là nước 3cam,tôi chỉ 92uống loại 3anước cam 8nhãn hiệu 4aKhang Sư 0Phụ này, 2còn tất bcả những bloại nước eecam khác 9ftôi đều 64không thích. 60 © DiendanLeQuyDon.comSở thích 5này của 2tôi chỉ 7dcó Hạ Thất 4Lăng biết 9mà thôi, 8thế nhưng 8anh ta chưa fbao giờ 9bmua cho tôi, 08dù chỉ 4là một 7lần.

“Cám a8ơn anh!”, ebỗng nhiên cdtrước mắt accó cái gì 8đó đang 1chuyển động, 44cái bóng d3của anh 97ấy dần f3dần như 9tỏa sáng dlong lanh 7trong con 3ngươi của dtôi.

“Ừ”, danh gật 7bđầu, vẫn dlạnh nhạt d4như vậy.

“À 6đúng rồi, c3lát nữa ffanh sẽ đưa aem đi đâu?”, 60để thoát dkhỏi dòng 45suy nghĩ 04hỗn loạn 7ecủa mình, cetôi bắt bbđầu đi 36vào chủ 6đề.

“Dẫn b0em đi đến 2một nơi demà…Lạc d0Lạc và 66Đằng Nhi 8ccùng lớn 6lên”. Anh cấy nhìn b7tôi, ánh 4mắt đẹp 58đến mức 5khiến cho 1atôi cảm 9dthấy bối 1rối.

“Hả? cChúng ta…”, 3tôi há hốc cemồm vì 8kinh ngạc.

Chúng 3tôi từng dfcùng lớn 43lên sao? bTôi và Hạ cThất Lăng c9cùng lưu 87giữ một 80thời thơ a6ấu lớn flên bên fnhau, chẳng 5nhẽ thời f8thơ ấu 72ấy lại 27còn có thêm acả một 48Y Tùng Lạc a2nữa hay c9sao? Những 7kí ức thời 8thơ ấu 51ấy chẳng bfphải là 2do hai người bmà là do e6ba người 8cùng tạo 9nên hay sao?

Đây 2rốt cuộc elà chuyện 3gì vậy? dTại sao d5tôi chẳng 0có chút 46ấn tượng 1nào hết? fdTôi đã 1btrải qua b9những gì 0trong những 5fnăm này? dTại sao 2bức tranh 7fkí ức của ftôi lại cnhạt nhòa anhư vậy…

Tôi 40nhìn Y Tùng 59Lạc, ánh 8cmắt kiên 01định như 4amuốn xuyên 1aqua lớp e5sương mù 20của quá 5khứ.

“Anh 2dsẽ không 8nói cho em fbiết bất 42kì điều b5gì về quá 7khứ!”, 1aanh ấy nhìn d9tôi, kiêu 9ngạo nói.

Tôi 1mím môi, 6ccúi đầu, 5bmột cảm a7giác hụt 11hẫng và d3thất vọng 0từ từ 14len lỏi 8avào trái 0etim tôi.

‘Nhưng 8canh sẽ dắt eftay em bước b0vào hành 2dtrình tìm 4flại quá 8khứ!”

“Hả?”, 84giọng nói 8nhẹ nhàng acủa anh 59thoảng qua 3khiến cho