Diễn đàn Lê Quý Đôn












images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 59tình ca buồn


images


Nxb 5dVăn Học cchợp tác 5với Công 2ty sách Văn 06Việt

Tác 3giả: 8Tạ Trang 22Trang

Dịch egiả: ahu Trần

Số arang: 384

Hình 19hức bìa: 25ìa mềm

Kích 69hước: 13x20,5 bm

Ngày 80uất bản: f12 - 2010

Trọng e5ượng: 440 89ram

Giá 6ìa: 65.000 b1

Type: fu_ngoc_hoa, 9bAnAn_3004


Giới 4hiệu


Bản 48ình Ca Buồn b- Phải đọc 9ới biết 9êu không e2ó nghĩa 66à hạnh fhúc!

Một 6cô gái sinh 3a và lớn fên suốt 7117 năm với dhững điều 47í ẩn xung cuanh thân 8bhận của 7ình. Cô f7hỉ biết 38ình là một c8on nha đầu 4erong một 5ia đình 94uý tộc 7iàu có, 0gày ngày fhịu sự a7đối xử 5ftàn nhẫn 0dcủa biết 8bbao con người.

Thiếu abgia của 57gia đình 5quý tộc e2ấy luôn 7được vây fquanh bởi 2hàng tá 68cô gái xinh 7đẹp, thường 5tỏ ra kiêu dngạo nhưng 6có lúc đối 9xử với 9ccô một 52cách tình 20cảm lạ 7thường.

Lại eemột chàng 17trai khác dcũng đào 0hoa không bkém, chàng 5trai này 9dluôn bên 53cô gái ấy, e6mong muốn 9giúp cô 6tìm lại 63tình yêu 8và tìm lại bquá khứ a8mà cô đã 4vô tình c3đánh mất.

3 96người họ 7bị xoáy 88vào một 2cuộc tình 6không rõ 9trắng đen, 10không rõ 9người chiến 5thắng kẻ 51thua cuộc. f © DiendanLeQuyDon.comCó những elúc tưởng 67chừng cô 0gái biết 0chắc tình 34yêu đích fthực của 8mình nhưng 32rồi cô 99lại bất fdchợt nhận 8ra một tình ayêu khác 9sâu nặng c7hơn. Điều dtrớ trêu f2hơn nữa elà khi cô 44lầm tưởng 0mình đã 22nhận ra a6tình yêu fđích thực 55của mình 4thì một 4lần nữa 6cô lại 9athấy mình 1thức dậy 88chất vấn 2liệu đó 4có đúng 29hay không? f3Nhưng điều 83họ không 7ngờ đó 1là tất 7cả đều 80nằm trong cemột âm 9mưu của e21 người 1đàn bà.

Câu 33hỏi đặt 8ra là tại dsao cô gái a3ấy luôn 6dằn vặt 2về tình 9cảm của 87mình?

Điều d3gì ngăn 0cản cô 4đến với 8engười cô c7yêu?

Ai athực sự dalà người 91thiếu gia d0kia đã đem 4lòng yêu?

Người e2đàn bà dquyền lực 0kia là ai 4mà có thể 0athao túng 1cuộc đời 8ecủa 3 con 1người ấy?

***

Truyền 00thuyết kể 1arằng, vì b7người yêu dfphải đi baxa nên nữ 0thần Venus 76không kìm 17được những e3giọt nước 13mắt đau 9đớn. Những bfgiọt nước 4mắt mang atheo cả 4tình yêu 9nồng nàn 9thấm sâu 5vào lòng 2đất. Và 9năm sau, 3ở nơi những agiọt nước 3mắt rơi exuống mọc blên những 58bông hoa b5xinh đẹp. a © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 97ấy có tên eclà tử la bflan, vẻ 7đẹp vĩnh 2dhằng.

***

Cho 7tới tận 60phút cuối eccùng em vẫn 2không thể f5quên được danh ấy.

Nhưng 94em càng không dquên được f7anh! Em không 89bao giờ 1có thể 2fnắm tay 0anh ấy quay clại quá f0khứ nhưng 5em cũng không 5bthể mãi egiẫm lên 6cái bóng 37của anh 2cđể đi dđến tương blai

Tình 2yêu là hơi eethở

Em 4ckhông thể 69ngừng yêu 3anh

Cũng 7cnhư không e4thể ngừng 4thở. Cho cadù có bị ctổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 3e1: Hai ác 0quỷ trong 7một sinh d8mệnh



Tan 1học.

Tôi eacắp cặp 9bsách nhẹ 94nhàng đi ctheo Hạ 77Thất Lăng. a © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín 0ngưỡng, bà ánh sáng bdặt trời, 52à toàn bộ 37inh mệnh dủa tôi.

Mặt 8erời mỗi 1gày đều 1ên cao, chiếu bhững ánh 74áng ấm 88áp và rực eỡ xuống 1ặt đất. 0 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong 34hoảng khắc 8đứng dưới 4hứ ánh báng lung 6inh ấy, ceôi chờ 6ho anh ta 6ước vào chững khe 45ở của 6dánh sáng 8fđể mà 17ãng quên. b © DiendanLeQuyDon.comột năm 67a trăm sáu băm ngày 7đều bắt 07đầu một 5eòng tuần 36oàn lặp 68ại như c3ậy.

Mười f8ảy năm 5ay, tôi vẫn 5dô đơn và 0fâm thầm 3bước theo 3bi kịch 7fđau thương 66của thời 86thơ ấu, 7chưa từng f5hoảng loạn, 23cũng chưa 2btừng chạy 6trốn.

Bởi 0vì nhiệm d3vụ của 77tôi chính 8là: âm thầm ctheo sau Hạ 6Thất Lăng, dkhông buồn fbã cũng 20chẳng phản 9kháng.

“An 92Thanh Đằng, c4cô đứng 96lại cho d3tôi!”, a9phía sau 49tôi bỗng dvang lên 6một giọng cnói đanh 49thép.

Thì c3ra là Y Tùng fLạc. Cũng fgiống như 0Hạ Thất 91Lăng, Y Tùng dLạc cũng a6là một dđại thiếu a0gia trong 8trường a5Yên Đằng 5fchúng tôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comHọ đều c0là những 4aquý tộc 9không ai csáng bằng, 2cnhững hot­boy 8đẹp trai 56nhất và ecũng ương angạnh nhất 63trường. 2 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên 38giữa họ 8acó một efsự khác a3biệt lớn, 47Y Tùng Lạc 10trong các 3cuộc họp 4biểu dương 15xưa nay đều 2ngồi trên 69bục cao 08lạnh lùng, 1khinh thường 7nhìn tất 3cả mọi 0engười bên afdưới. Trong 4khi đó, 1cHạ Thất a5Lăng lại 1nghiêng đầu 2để lộ 9nụ cười 69chứa đầy 9abí hiểm c4với đám bđông, một enụ cười 0làm biết dbao trái 15tim thổn 40thức nhưng akhông ai 0ccó thể f6đoán ra cđược nụ ccười ấy 7fẩn chứa 6điều gì.

Duy 13nhất một eđiều trong 2mắt họ, bngười khác d2chỉ là facon sâu cái 5kiến, chỉ 0có bản 7fthân họ 9là tôn quý 76mà thôi.

Tôi 30ngoảnh đầu 7lại nhìn aanh ta rồi alại lặng 3lẽ bước c1theo cái fbóng của 90Hạ Thất 6Lăng.

“An 06Thanh Đằng!”, atiếng hét 5edữ dội 5như một 66chiếc roi 5da quất 2mạnh vào 10da thịt atôi. “An 7Thanh Đằng, fcô thật 04sự không 6bcòn nhớ agì sao?”, 8anh ta chẳng 67khác gì fmột con 3csư tử đang 4điên cuồng cvì tức dgiận, mở f5to đôi mắt 0hằn rõ enhững tia c9máu đỏ 6ctươi.”

“Không f0nhớ”, 25tôi co rúm 7người lại, drụt rè 5bđáp.

“Cô 5muốn chết 1hả, dám aquên cả b5tôi sao?”, c3ánh mắt dchất chứa 5đầy sự 76phẫn nộ bedừng lại 8trên người 6tôi, chẳng 4akhác nào 8muốn thiêu 9eđốt da 8thịt tôi. b3 © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 9Đằng, đã 7enhớ lại f6chưa?”

“Không 8nhớ nổi”, 66tôi ôm lấy b5cánh tay 8đầy những 86vết thương 5của mình, e8lặng lẽ eelắc đầu.

“An 8Thanh Đằng, dcô là đồ b1ngốc! Dám 44quên cả 3dtôi à!”, 71giọng anh 93ta như tắc bnghẹn lại, 24tiếng quát fadần dần a3trầm xuống, a9chơi vơi f0nhưng vẫn 64khiến cho 45người khác 63phải kinh 6hãi.

“An c0Thanh Đằng, 0em hãy nói balà em vẫn 6nhớ... mau 30nói đi... 9 © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng byên ở đây 0cho em lừa 26gạt...”, 7fanh ta bật fkhóc như amột đứa actrẻ, tha fdthiết nhìn 3tôi.

Sự 4ngây thơ, 3sự dịu c1dàng của 5anh ta khiến f5cho tâm hồn etôi như bbị trăm 2ngàn cái 5roi da quất 2evào.

Tôi fnghĩ thầm 9trong bụng, 49trong suốt 7mười bảy 8năm cuộc 6đời tôi 91chưa từng c0có người 26con trai nào 0tên là Y dTùng Lạc fxuất hiện, evậy mà dtại sao evừa bước 41vào trường 0Yên Đằng elà anh ta 7elại bám clấy tôi, 6ám ảnh dkhông chịu 4buông tha.

“Tôi 0không nhớ fnữa!”, 07mặc cho 1anh ta điên 7cuồng chất dvấn nhưng fbcâu trả e9lời của 8tôi trước ddnay vẫn eelà như vậy, 0chưa bao 1giờ có 85sự thay 92đổi.

“An f4Thanh Đằng, esao cô đi achậm thế 60hả?”, e1Hạ Thất 1Lăng quay 91đầu lại 9gọi tôi. a9 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, eaanh ta lại 97xoa xoa tay 6vào bức b1tường trên ahành lang 9và tiếp etục nói 3cchuyện điện 7thoại với 7ai đó bằng 4một giọng 4rất ấm 3eáp...

“Vâng, 14tôi đến 8ngay đây!”, 3tôi nhấc acặp sách 0lên, lảo 8đảo đuổi b5theo anh ta, bbbỏ mặc 7Y

Tùng 1Lạc chơ 4vơ ở đó, 6nước mắt dbchan hòa.

Gió 0cthổi mạnh fkhiến cho 2những vết 97thương của c2tôi càng fthêm đau 9buốt. Thế 56nhưng, Hạ 92Thất Lăng, 6cngười đi 7trước mặt betôi kia không 6hề quay 0lại nhìn 8tôi dù chỉ 98một lần.

Đúng 4vậy, Hạ 1aThất Lăng 9trước mặt 3tôi chính 6là người cmà tôi vẫn 8luôn mê 0cmuội theo 0gót. Anh 7ta không e5hề quan 34tâm đến bsự sống 68chết của ctôi, từ denhỏ đến 8lớn, đều 4để mặc dtôi tự 7asinh tự 9diệt.

Nhưng 26may mà, tôi f9đã không 2phụ lòng admong đợi 8của thời 9gi­an, cuối 72cùng cũng ctrưởng 99thành thành fmột thiếu 19nữ hồn afnhiên và 1phóng khoáng.

Hạ 31Thất Lăng d3luôn ném 3tôi vào banhững khe 00hở của 7cthời gi­an 1bđể quên elãng. Vậy 7mà cứ mỗi 19khi có ai 7đó đối axử tốt 7evới tôi 05là anh ta 09lại nhe 5nanh múa acvuốt chạy cbđến gây asự với 5họ.

Anh cta ích kỉ e6như vậy 99đấy, thứ b1mà bản 9thân mình 3không thích fecũng không 42chịu cho dngười khác eđộng vào.

Cái dmà anh ta 9cần chính clà một 5con búp bê, bmột con ecbúp bê ngoan 4ngoãn, một 86con úp bê 31hiền lành, b0một con 73búp bê không a7tùy tiện d4nói cười.

0tôi chính 6là con búp 1bê vô hồn 8đó.

Tôi, 8cAn Thanh Đằng 8chẳng có 8thứ gì 7hết, có 7cchăng cũng 13chỉ là 49một niềm dbtin cả đời 6dphục dịch 7cbên anh ta dcmà thôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, 6bao nhiêu 1năm nay, fkẻ có bệnh aưa sạch 90sẽ là Hạ fThất Lăng 44đã cho phép f4một linh 49hồn âm 3ethầm dật 0bdờ phía dsau anh ta.

Mùa 6thu đã đến 3gần, vạn cavật đang 6bắt đầu 72xao động. 9 © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn 90cỏ bé nhỏ afcho đến fnhững cây ebcổ thụ e0cao lớn 98trong ánh 4csáng vàng 47rực rỡ 33đều dùng fsắc thái fcủa mình feđể tô 3điểm cho 3cái mùa 55thu xao xác 66ấy.

3bắt đầu 92rụng, báo 9fhiệu sứ 41mệnh của 66mùa xuân 6và mùa hạ 5đã kết d0thúc, một 06hành trình 2dài không cmục đích 59lại bắt ađầu. Những fdtrái cây f0sai trĩu 6cành đu fđưa trong 98gió thu nhè 2nhẹ, vẫy d4vùng trong 6ánh mặt btrời như 2muốn sà bvào lòng 10mẹ đất. 86 © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó 9dchịu nhất emà mùa thu 4dđem lại 2cho con người 4chính là 3dsự khô dráp của adlàn da. Gió 1ebắc bắt ađầu thổi, alàn da trên 4khuôn mặt f9trở nên 5nứt nẻ, 0chỉ còn 74sót lại bvài vùng ddda mềm mại arun rẩy 2trong gió 3mưa, hoang 9bmang chờ 1eđợi ngày 62dài kết 7thúc.

Mặt acủa tôi dcũng như 75vậy đấy, 0chỉ có ađiều vùng 9da khô của 7tôi tập 7dtrung ở ffxung quanh 4bmôi. Những 7amảnh da 8bkhô nứt a2nẻ bám 8đầy xung aquanh miệng 7tôi, hết 16năm này baqua năm khác ađều tái 2diễn như c9vậy. Ban 11đầu, tôi 08thường e9dùng bàn 64tay thô ráp 2của mình fbliên tục 7bóc những 3lớp da khô 02xung quanh fmôi. Thế dnhưng bây 7giờ, tôi dcảm thấy 0dviệc đó 6thật vô 1ích. Một 4khuôn mặt b0có non nớt e0đến mấy fcuối cùng 12cũng không 9thể miệt 2mài hướng 67mãi về a0phía mặt ftrời và 2mỉm cười b6ngốc nghếch.

Mỗi 4một linh 40hồn tồn 5dtại trên 9đời này 08đều không 03thể không bcân nhắc c5về thời a7gi­an.



Chương 3e2



Tôi 3elà An Thanh c5Đằng, một 7người giúp 2việc không 5hề nổi 65bật trong 8nhà họ 90Hạ, một 70loại người 78thấp hèn 4đến mức 7không thể 7bthấp hèn ehơn.

Tôi 76và Hạ Thất f3Lăng từ a5nhỏ cùng 97lớn lên. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng fsau lưng aanh ta, tôi 41mãi mãi 6cvẫn chỉ eahèn mọn 4như vậy. 30 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi 7ở bên cạnh 5fHạ Thất ecLăng, tôi 4chỉ chú 9ý đến fbviệc đi atheo anh ta, 5bởi vì 2anh ta rất 7cao, nếu 13không chú 1ý sẽ mất fdấu ngay a4tắp lự.

Nói bcho bạn d8biết một cfbí mật 1nhé, một 4bí mật 5chẳng phải 2blà bí mật: 2aHạ Thất f4Lăng có 65mái tóc bmàu bạc, f4long mày 84cũng màu 4bạc, không 1hề nhuộm, d1mà là bẩm 6esinh. Bởi ddvì anh ta 22chính là 2esự kết 8tinh của e6tà ác và 4dnhân đạo. d © DiendanLeQuyDon.comMặc dù dnhững chuyện 6này không 3mấy rõ 8rang nhưng e6tôi cũng eabiết được 2ít nhiều.

21vậy, tôi 79thường 3nhìn thấy fathím Lan fquản gia c0nhà họ 02Hạ nhìn ftheo bóng d1của Hạ 7Thất Lăng 2lẩm bẩm: 1b“cũng mãy 98là thiếu 1gia vẫn 6khỏe mạnh.”

Hạ 32Thất Lăng 06đứng từ bftrên cao a7nhìn xuống, 6chẳng khác 6gì một 8hoàng tử ecủa thế 1dgiới phép 6dthuật vừa 11bước nhầm 7vào thế 9giới trần dtục, mặc c9dù vậy, 0atrên người 5anh ta vẫn 3atỏa ra một f5sự kiêu 9ngạo ngất 1trời, khiến 6cho người 3akhác pải 29cung kính 98ngước nhìn, 5mãi mãi b0không bao 64giờ thay 57đổi.

Cũng 78giống như 6etôi vậy.

“Thanh 1Đằng, mau 2thay áo cho 5thiếu gia!”, 0saukhi ăn 5csáng xong, fthím Lan 7Liền gọi dbtôi.

“Vâng”, d0tôi mang 4bộ đồng 4phục rất dđẹp của 2trường 1Yên Đằng 21đến bên 5cạnh Hạ 4Thất Lăng. 2 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 50rộng hai 9acánh tay 3và vẫn 0fngồi im e1trên ghế, 0mặc cho 8echúng tôi ethay áo giúp b4anh ta. Tất 2ccả những 9điều này eanh ta đều cđã quen b3rồi, tất 1cả những 11điều này 3chúng tôi 6cũng đã 86làm quen atay lắm 7crồi.

Hạ 92Thất Lăng, 7một quý e4tộc cao 16quý như 07vậy, đâu 4dễ để 17cho người 2ethường 9khinh thường 80nhờn?

Tôi a8cẩn thận 9đóng những 8akhuy áo lại 5cho anh ta, dcbẻ cổ deáo ra ngay f8ngắn, kéo a9thẳng vạt 32áo xuống, eđeo ba chiếc c3khuyên bằng fđá vào 9tai trái 4và buộc d8chặt dây bgiày cho c0Hạ thất a2Lăng.

Biến bhành vi mặc 9quần áo 9dđơn giản 4thành một 6ftrật tự afcông việc 84nặng nhọc 3là đặc 4quyền của fnhững người 4có tiền, dfcòn đối avới những c8người nghèo 54như chúng 86tôi, chỉ bcần qua 06loa là đã d8hài lòng 63lắm rồi.

“Bối b9Nhi, mau chào 47tạm biệt eanh Lăng 7và chị 4Đằng đi 48nào!”, 5dthím Lan 3abế Bối cNhi đang cngồi ăn c3bên bàn 0ăn lên, 08mỉm cười 45nói.

“Vâng, d4tạm biệt 1anh Lăng, batạm biệt 7chị Đằng”, eBối Nhi fdvừa liếm 6sữa bò 1quanh miệng 9vừa bi bô.

“Ừ, 0Bối Nhi eở nhà ngoan 2nhé!”, 12vừa nói 69dứt lời, 1aHạ Thất 5Lăng liền 75chìa mặt dvề phía 15Bối Nhi, 5cô bé ngoan 5ngoãn đặt alên mặt 21Hạ Thất 4Lăng một 38nụ hôn f3tạm biệt.

Trong 8con mắt 4của anh dta, tất 8cả mọi 0người đều flà những d5sinh vật a0cấp thấp, 88duy chỉ 0ecó anh ta a6là cao quý 30nhất. Còn 9Bối Nhi 1bchính là 49một vật f9cưng duy 4nhất được aanh ta yêu 5thương. 7 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, 7tất cả 6echí là những fđồ vật 9athừa thãi atrên đời.

“Thơm 22cả chị 9aĐằng nữa fcơ!”, thơm f2lên má Hạ 9Thất Lăng cfxong, Bối dNhi đột f1nhiên chớp 3đôi mắt a7to, trông 36thật đáng 1byêu nhìn 37về phía 86tôi.

Điều cnày khiến 7ccho tôi cảm 5thấy bối 53rối. Bạn 9abiết đấy, 4nhiệm vụ 66của tôi 61chỉ là catheo sau Hạ 4Thất Lăng, 4không buồn abã cũng 61chẳng phản ekháng, lặng 5lẽ sống 3hết cuộc e7đời thấp fdhèn của fmình. Tiếp 5nhận sự 33yêu mến 0của một 1thiên kim ctiểu thư bnhu Bối bNhi không 6thuộc về 5phạm trù adchức trách 32của tôi.

Mặc 6dù con bé cchính là 6avật cưng 7bmà chính 04tay tôi đã d1tạo ra cho 0Hạ Thất 6Lăng, một e2vật cưng 27duy nhất.

Trước 6sự mong cđợi này, 0tôi chỉ 29có thể efkhiến cho 81con bé thất 49vọng mà 37thôi. Thậm 28chí, ngay fcả một 68nụ cười, catôi cũng bfkhông thể 2edành cho eacon bé được.

Bởi 5vì, từ 2enhỏ đến 12lớn, quyền 58hạn duy 1nhất của 19tôi cính b0là thu mình 7trong góc 9nhà và mỉm b1cười với 1bản thân. bf © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi 9nhé Bối a8Nhi thân 5yêu của 5echị…

Hai 5năm trước, 36sự xuất 52hiện của 3con bé khiến 2cho tâm hồn 4acủa tôi d4lần thứ 8hai bị chà dđạp, bị echà đạp 66tàn nhẫn, b9không có agì có thể akhiến cho 02người ta 8cảm thấy 85tan nát trái btim hơn thế 78nữa. Cái cfthứ đồ bvật trong csuốt, long 58lanh như d4thủy tinh 5ấy đã evĩnh viễn 9tan biến a9trong cuộc ađời của e0tôi.

Tôi 05đã bị 3bỏ vào 02trong một 9hang sâu 5dcủa vận amệnh, vĩnh 0viễn không f8được luân 63hồi.

“An dThanh Đằng, fđi thôi!”, 83Hạ Thất faLăng đeo 8cặp lên 5evai, bước dra khỏi ephòng khách choa lệ nhà 9họ Hạ.

“Vâng!”, btôi cũng 74đeo cặp 2sách lên 8và nhanh 1chân bước 0theo anh ta.

Đặt 19chân vào f9ngôi trường aYên Đằng e6của con e9cháu các 01gia đình 17quý tộc flà chuyện 30cả đời dnày tôi 6không bao 4egiờ dám cmơ tưởng 57đến, bởi 2vì tôi chỉ 92là một fngười giúp 4việc thấp 4bhèn của 32nhà họ 2Hạ, nhỏ 78bé và thấp 00hèn đến 79mức không 6thể nhỏ 65bé và thấp 42hèn hơn 4được nữa. 55 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 9giờ tôi dđang nhận 57được sự dchiếu cố a8của thượng 1cđế. Xét 8cho cùng cfcông lao beđề thuộc 68về Bối 2cNhi.

“An 0Thanh Đằng, 2mười bảy 2năm nay, fcô luôn 5gặp sự a3khinh bỉ 47của thời agi­an, thế aanhưng cô 1vẫn lớn 5lên điên 4cuồng như 9vậy khiến bcho tôi cảm 0bthấy rất dhài lòng!”, f6bước ra 1khỏi cửa 0nhà họ d2Hạ, Hạ aThất lăng 2đột nhiên 1quay đầu 6lại, nhếc 37khóe môi 1lên, để 9lộ ra nụ ecười chất echứa sự 64gi­an ác, d8ba chiếc bakhuyên tai e5bằng đá 9lấp lánh 7trên tai 3atrái của 9anh ta khiến 7ccho anh ta e2nói như 3avậy là 18có ý gì.

Mái 16tóc màu 3bạc óng 3cánh làm 25nổi bật 7akhuôn mặt ftrắng ngần, amọi thứ 98trước mắt 8ftôi dường 9như đều 7đang tỏa 2dsáng.

Vẻ dđẹp của 2anh ta, mãi 8mãi đều anhư vậy, 6hoàn toàn d9rất tự 4fnhiên.

Thế 6dnhưng, sinh evật hoàn 2mỹ trước 9mắt ấy 1echính là 7một vì 3tinh tú trên ebầu trời, 6bxa xôi vô acùng, chỉ 3dcó thể 2ngắm chứ 68không thể 0fchạm tay fvào.

Không asai, tôi bchính là 9cây dây 0bleo kiên b6cường, 3không chịu 6bkhuất phục, 3chỉ cần 8cho tôi một 9cành cây fbtrơ trụi 2ađể tôi cbám vào 85và miệt 5mài sinh d1trưởng 9là thứ c5dây leo xanh dmướt ấy 89sẽ không engưng sinh asôi trên 2mặt đất. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhông bao agiờ chịu 1khuất phục b1trước mùa 3bđông giá 2drét.

Chẳng 8mấy chốc dđã đến 1ctrường 70rồi.

Đặt 9cặp sách fevào trong alớp học, ftôi liền echạy lên 55cửa thoát e8hiểm ở a4tầng thượng. 1 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 4cnơi đó 07có Y Tùng 6cLạc đang 11ngồi, tôi 2phải đến d0chào hỏi 0anh ta.

19như vậy 0anh ta mới d6không bắt ebnạt tôi 7nữa. Xét echo cùng fathì anh ta 3dvà Hạ Thất 01Lăng đều cclà những c6công tử, amỗi người axưng bá 35một phương, 41tôi không 73thể đắc ctội với 0abất kỳ 0người nào.

Cửa 07thoát hiểm 47ở tầng 5bảy thường 15vắng bóng 7cngười qua 19lại, nhưng 10Y Tùng Lạc 2blại thích engồi đây 3fmỗi ngày 8dđể chờ 22tôi đến a7chào hỏi. 1 © DiendanLeQuyDon.comNếu như dlàm như 12vậy có cthể khiến 26cho anh ta 4cảm thấy 64cân bằng 0atâm lí thì 8tôi sẵn 36sàng giúp 3đỡ. Tôi 8hỏi anh e6ta vì sao 8lại thích anơi này, 9anh ta nói fbởi vì 5ở đây 4tương đối aau ám, có 3thể nghe 2thấy tiếng cnhững linh fbhồn đang 87giương nanh eemúa vuốt.

Nghe 8thấy vậy, btoàn thân 2etôi như 0bnổi gai 8ốc. Chỉ ccó điều, 1ở nơi đó 8quả thật 4blà u ám, 11cái cầu 8thang đi 5xuống phía f0bên trái c8trông có 21vẻ ẩm b3ướt, chỉ 7nhìn là 62biết chẳng f3có mấy 02người qua 5lại.

“Chào…an..anh!”, 7leo lên bảy 6tầng lầu akhiến cho 4tôi như eemuốn đứt afhơi vì mệt, a7vì vậy cfgiọng nói 8ccó phần d5đứt quãng.

“Ừm”. 36 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 2ngồi dựa 5lưng vào 88tường, 36nghe thấy 8cgiọng nói 09mới từ 8ctừ ngẩng b4đầu liếc 2dnhìn tôi, 60mặt mày c4không chút fbiểu cảm. e8 © DiendanLeQuyDon.com“Không bcó việc fagì thì đi 9đi!””

“vâng”, 0tôi gật 23đầu, quay 81người bo 5đi, nhưng 7thỉnh thoảng c2vẫn quay 1đầu lại 8nhìn anh a4ta. Tôi cũng 0không biết arốt cuộc 2là chuyện 89gì nữa.

Y 2Tùng Lạc evà Hạ Thất 5dLăng là 5dhai người 7ở hai thế 14giới khác c5nhau, thế 7nhưng họ 5blại có 0rất nhiều 0eđiểm tương 4ađồng. Ví 0dụ như: 18cả hai đều 57là những 5người rất 6kiêu ngạo, 2là những 1ethiên tài 4luôn đứng 17nhất nhì f1trong trường, dcó cuộc dsống vô 8cùng hoàn 2hảo và b5rực rỡ c5ánh hào 3fquang.

Chỉ 65có điều, 7Y Tùng Lạc 6acó mái tóc 5màu vàng 6aóng ả, acòn Hạ 8Thất Lăng 38lại có 4mái tóc 2màu bạc 3lấp lánh. 35 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc fđeo khuyên 81trên mũi acòn Hạ a8Thất Lăng 2lại đeo 2khuyên tai.

“An cThanh Đằng, 28cô thật 4dsự không 0còn nhớ bgì về tôi 2fsao?”, còn 20nhớ lần 99đầu tiên 62bước chân 3vào trường 3cYên Đằng, 56không biết deanh ta đã 6hỏi tôi 26bao nhiều 12lần câu c4ấy.

“Tại 19sao em lại 80quên tôi?” 76Tại sao..”” bsau mấy 5trăm lần 6lắc đầu, bcuối cùng 5fanh ta cũng 2tin rằng 0ftôi nói 4thật. Nhưng cbỗng nhiên d3lúc ấy, 8tôi nhìn 0bthấy trong c2mắt lạnh elung và kiêu dngạo kia, 0anhững giọt 9nước mắt 1trong suốt 4và long lanh 8thi nhau tuôn 7arơi.

Trong 62khoảnh khắc ađó, tôi b0biết rằng, 4eđó chính 1là thứ 98khiến cho 30con người 9ta cảm động 86nhất, là 4thứ báu fvật mà e3tôi muốn 1cnắm bắt 5nhất trong 2cuộc đời anày.

Một 3Hạ Thất c0lăng vô btình dường 13như không 90được ông 7ctrời ban 1tặng cho 4món quà cnày.

“An eThanh Đằng 1dđã không 09còn nghe a5lời, đã bvậy tôi 6sẽ dùng 3lá khô trong 2crừng để 3thiêu rụi 0bcô ta”. 4 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc bnhấc bổng 01tôi lên, 8edễ dàng cnhư nhấc 95một con 6búp bê vậy” bnhững năm 2tháng tuổi 99thơ, lá 7khô trong 2rừng…”

Anh 69ta hung hãn 9dồn tôi bvào góc f7tường, 4sau đó thảnh 6nhiên cho 3ctay vào túi 9quần rồi dquay người ebỏ đi.

Tôi 0eđáng bị 16thiêu cháy, datôi vốn dnên bị dchon vùi 1trong trận 72mưa gió a2mười năm 0ctrước.

Nếu 78như không 7fphải là 5eHạ Thất 38Lăng thì 9esự oán 09giận của dtôi đã dđổ ập 98lên cả b9thành phố, 54không ai 1có thể cmay mắn 3thoát khỏi.

Đã 54mười năm arồi, ngay 92cả tấm blòng bao 9la của ông 03lã thời b6gi­an cũng akhông thể 6cchứa đựng bhết nỗi 8đau thương 1nặng nề 4trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 23: Kí ức fabị lãng bequên



Một dY Tùng Lạc bluôn kiêu a2ngạo tại fsao luôn 6có vẻ gì 29đó thật 9cô đơn 9dmỗi khi fngồi bên 36cửa thoát ahiểm? Tôi 9hải làm aao để cho 43anh hiểu 9được đây? 84Anh biết e7hông, tôi 3fđã rất 13ố gắng cbđể nhớ d1ại, nhưng a3hật sự drong đầu dôi không fó chút ấn 3ượng nào 5ề hình 5ảnh của aanh cả.

Thực 58ự không 42hải tôi 5ố tình eàm vậy, 7bin hãy tha 8hứ cho trí 39hớ ngu xuẩn 7ủa tôi!

“Y c9ùng Lạc…”, 32au một hồi 51đắn đo, 2ôi cũng 07ấy hết 0eđược dũng 2ảm để 66uay lại fchỗ anh ta. 4 © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa d9ào tường, 54 Tùng Lạc 6ém cái nhìn 9cung hãn về 07hía tôi bckhiến cho 4tôi bỗng 80chốc cảm e5thấy mình 8như đang 93run rẩy fvì sợ hãi, 1f“tôi…tôi…nghĩ 5rằng anh cđã nhận enhầm người 6rồi..”

Anh 6ta hung dữ 3trợn mắt cenhìn tôi, 62sau đó rít 4blên: “cút!”

“Thật 5asự là anh bđã nhận elầm người 1rồi, tôi 1hoàn toàn 3không phải 8dlà An Thanh 5Đằng mà 8eanh từng 3quen biết!’, e6mặc dù c8rất sợ f9nhưng tôi 6vẫn quyết 68định phải 75nói cho rõ 0ràng.

‘Cút 48ngay!”, 00lần này 28anh ta phẫn 26nộ thực 7sự, cơn fgiận dữ 9trogn mắt e9anh ta như 7muốn thiêu crụi tôi, b“Một An f4Thanh Đằng 54không nghe d8lời như 49cô, phải 25gặp mặt 9dmỗi ngày 88một lần 0là đủ 17lắm rồi!”

Bộ 83dạng của 0anh ta khiến ftôi sợ 85phát khiếp, 6vội vàng 13lui về phía 4sau, không 70may trượt 83chân ngã 77phịch xuống 47đất.

‘Cút 5mau!”

Tôi 67vội vàng 31ngồi dậy, 97hai tay nắm 76chặt lấy 70váy của 75mình rồi 72vội vàng 5bỏ chạy.

Tại 2sao lại 26thành ra 5anhư vậy? 5fTôi chẳng a6qua là có 39ý tốt, 80không muốn 0giương mắt benhìn anh c6mãi ôm một fkí ức đau cbuồn, mãi f5ngồi đó 9ekhóc lóc 92thảm thương…

Hãy d8tha thứ f4cho tôi, 5cho dù có 8cố gắng 27ra sao, ánh 23mắt da diết 7bcủa anh evẫn chỉ 3cnhư một 9lời độc 51thoại thê 4flương bên 5nấm mộ e2trống rỗng e7của thời 5thơ ấu 80của tôi.

66bị chôn 0vùi ở nơi 58đó, tôi 2biết đi cđâu để 11tìm ra tấm 9bia khắc 8dtên nó đây?

Trước 2ađây tôi 2thực sự 99có quen biết 9Y Tùng Lạc b8sao? Tại 6sao tôi chẳng 4có chút 8ấn tượng 4nào vậy 24nhỉ? Kể dtừ khi lớn 4khôn đến 6cnay tôi chưa 5từng bị 3mất trí 8enhớ bao cgiờ mà.

“An 1aThanh Đằng, catôi nói 9echo cô biết, 1không có 7chuyện gì 75thì đừng 8có chạy 0bđi lung tung!”, 23vừa đến b5chân cầu 9thang tầng f3ba, Hạ Thất 3dLăng ở eđâu bỗng 8đứng sững e9trước mặt fctôi. Ánh dmắt đầy 4sự ác độc ecàng trở 3nên sắc fnhọn bên 78cạnh những 5chiếc khuyên 2tai bằng cđá lấp bblánh, ánh cmắt ấy 03như đang c4đâm sâu 8dvào tâm a6hồn yếu 7eđuối của 98tôi.

Phía 0má bên trái 0ccủa Hạ 1dThất Lăng aaluôn bị 6mái tóc 7dmàu bạc 0dche khuất, 6ánh mắt a0vô cùng 1sâu sắc, 74tôi chưa fbao giờ fcó thể 87bước vào fethế giới aenội tâm 5của anh 3ta. Đó là 91một sư 2amệnh vô 49cùng gi­an 7khổ, e rằng c3tôi có dùng 0bcả đời 7này cũng dkhông thể e5nào hoàn 3thành được.

“Thiếu 3gia…”, 86tôi cắn c0chặt môi, 0mi mắt cụp faxuống, nhìn 9dxuống đôi cgiày vải 6etrắng dưới abchân đã 4rách nát. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có 06thể hỏi 41một câu 4eđược không?”

Ánh 39mắt sắc 7lạnh của d5cậu ta quét 2ngang qua a3người tôi, 14chẳng cần a4tốn sức 1cũng có 8thể hủy 7bdiệt tôi 2bất cứ elúc nào. b © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn f0đã rất 28nhỏ bé, d9lúc này 0lại càng 8egiống như 44một làn 89khói mỏng b6manh, dù fcố gắng e7thế nào 26cũng khó 5mà giữ 8dđược thể fxác của bmình.

“Nói 8đi!”, từ 6emiệng của aeHạ Thất efLăng đột 8nhiên thốt fra âm thanh b8trầm lắng, 2thực sự 6khiến cho f5tôi cảm 72thấy sợ fhãi.

“Vâng….tôi etrước đây bđã từng 66quen biết 00Y Tùng Lạc 2sao? Anh ta 4thường eexuyên nói 6dnhững điều 8kì quái 9với tôi, 2nhưng tôi 2elại chẳng c5có chút 9eấn tượng benào…”, 2dtôi xoa xoa cnhững ngón a7tay, không fbiết nên 26đặt chúng 82ở đâu 45nữa.

“Hừ, dccô bớt dmơ mộng 9ehão huyền d4đi! Có biết 0Y Tùng Lạc 72là ai không? bAnh ta chính 0là công d7tử đời 65thứ hai bcủa tập 7đoàn tài echính Y thị 3đấy! Sản 2bphẩm của 0các công aty con của d2tập đoàn 58đó đều ađược xuất 2khẩu sang 1Âu Mỹ. d9 © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, bcô chỉ 91là một 0engười giúp a9việc thấp b3hèn nhà 4họ Hạ, 81liệu có 86quan hệ 62gì với acông tử 6tập đoàn e6tài chính 6xuyên quốc 5gia đây?”. e0 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất cLăng nhìn 2tôi bằng 6bnửa con 15mắt, trên bcmặt hiện crõ hai chữ 0“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi 9nói cho cô abiết, đừng 4có mà chạy alinh tinh 80nữa! Tôi 1quay đầu elại mà 1không thấy a3cô đâu 15thì đừng etrách tôi dkhông khách cekhí!”

Hài, 3ngoài việc e5cười như c2mếu, tôi 4còn biết 36làm sao được bbnữa đây?

Đúng dvậy, tôi 1chính là 6linh hồn 9bsau lưng canh, là bóng 81ma sau lưng c8anh. Rời 19khỏi cái 2bóng sau a9lưng anh, 5btôi sẽ 3tan biến f3trong những 67ánh mắt clạ lùng. 82 © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật 63bên ngoài 5acó rực ddrỡ, tuyệt 5diệu đến 7mấy đi 8chăng nữa, ctôi cũng b3không có bcquyền được 8chậm lại b4bước chân 6để chiêm 9angưỡng.

Được ecthôi, tôi a9sẽ chuyên 49tâm làm 9cbóng ma thuộc e8về anh, cvĩnh viễn 45dật dờ 2sau lưng 0eanh.

Một 19người ưa fsạch sẽ ebẩm sinh 78như anh, atrước nay cachưa từng 96chê bai tôi 75đã là may bmắn lớn 98của tôi erồi, tôi 9ecòn có thể 52mong ước c2điều gì b2nữa chứ.

“Bây 3giờ cô 0lập tức cevề lớp fcho tôi!”, f4nói xong 20Hạ Thất 89Lăng cho b8tay vào túi 0quần, quay 22người bỏ 17đi. Ánh esáng mặt 28trời dịu dadàng buổi b8sáng len a0lỏi qua fnhững khe ehở ở lan 1can, chiếu f0rọi lên ebộ đồng b5phục mới atinh của 3anh, phản cchiếu lên dtấm lưng 95thẳng kiêu bngạo của 91anh…thứ 28ánh sáng f5dịu dàng evà chói blóa…Trong 25khi tôi vẫn 5còn chưa 48hết hoảng a0hốt thì 2bóng của b9Hạ Thất 67Lăng đã 70biến mất 4ở đầu 4hành lang 82rồi.

Tiếng 4khóc lóc aabị giấu 1kín trong 49biển hoa

A.

Trong 2lớp học, 86tôi ngồi cngay sau lưng 2Hạ Thất ddLăng.

5thế, không 2có lúc nào 20ngẩng đầu blên là không 9bnhìn thấy abmái tóc 3bạc lấp 32lánh của 2anh, mái 2ctóc mềm 69mại như 58lớp lông dvũ, chói 1mắt như 5ánh huỳnh bquang nhưng 5clại vô 68cùng kiêu 4engạo và delạnh lùng, 36khiến cho 6người khác e9đã trót 04nhìn vào 1là không 0sao rời fmắt ra được. b3 © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi 55của anh 6fta rất kênh 7kiệu, lưng ethẳng, đầu 0chơi nghiêng, dhai tay khoanh 3etrước ngực, fchẳng khác 8gì một 0đại lão 3fgia đang 9ngồi ghế 3nghe giảng.

Điều d5này khiến bfcho tôi cảm 66thấy rất ekhó xử, dbởi vì ethân hình 5cao lớn 2ccủa anh 82ta đã che bkín hết 7enửa cái c5bảng đen e1trước mặt etôi. Vì 7thế, mỗi cflần nghỉ 7giải lao, 6lúc anh ta 6chạy ra 0dngoài nói d4chuyện yêu 57đương với b6người khác dchính là 2athời khắc 41vui vẻ nhất 3trong ngày bcủa tôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng a5thì bảng fđen cũng bthuộc về 9một mình 1tôi, tôi abcó thể d8thoải mái aghi chép f3rồi!

Tan 0học, Hạ 04Thất Lăng 09bảo tôi 4về nhà 35trước vì 1anh ta phải 6đi hẹn 52hò, hẹn 8bhò với acmột cô 57gái xinh 3đẹp nào fđó.

Anh 0ata nói xong, dftôi lập 7tức gật dđầu, đeo 1cặp lên fvai và một cmình đi 00trên con 34đường evề nhà. f2 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu dfnăm nay, 7tôi đã 2sớm quen cvới việc 5này. Anh fta thoải 9bmái trêu 7hoa ghẹo dnguyệt, 98tôi thờ d7ơ không b8quan tâm…đây 8fdường như 5đã trở 16thành một dkhế ước 9ngầm giữa c3hai chúng ctôi, không 1cần bất 62cứ ai phải 72lên tiếng d2chỉ bảo.

Hạ fThất Lăng e3thích nhất dflà phá hoại 25tình cảm dcủa người bkhác. Cứ 05nhìn thấy f0cô gái xinh 5fđẹp nào ethân mật acvới bạn detrai của 5bmình là 0y như rằng 7anh ta tìm emọi cách 4echen chân cvào, cướp 9đi người 3thương của 16người ta.

Hoàn 0etoàn không ethèm đếm abxỉa gì 7đến Bối c2Nhi, món 1quà mà tôi 71đã dùng 7acả tuổi 9thanh xuân 6của mình bđể tặng 9cho anh ta.

Cảnh 2vật trong 0enhà họ 12Hạ vẫn 6fđẹp đẽ 63như vậy. e © DiendanLeQuyDon.comSau một 0engày được b2tắm rửa 6bởi ánh fmặt trời, 4bcây cối, 1hoa cỏ trong a4vườn như exanh tươi 2bhơn, khắp 5nơi cảnh 6vật đều 76đang tràn c8đầy nhựa bbsống.

Đi aqua con đường f7rợp bóng f9cây, trước 50mắt trải 9dài là một bbiển hoa 2màu tím dbbiếc. Trong fgia đình edhọ Hạ 0này có ai ayêu thích 7loài hoa 5tử la lan 5này đến 5vậy nhỉ? d8Là phu nhân, 7lão phu nhân ddhay là Hạ dThất Lăng? 6Cũng không 7dbiết nữa! 3cTừ nhỏ f1tới lớn 56tôi chỉ 4bthấy người e5ta trồng 8toàn hoa 1tử la lan 3ở đây bcmà thôi.

Tháng benăm, hoa 6tử la lan aenở rộ, 06mùi thơm 0nhè nhẹ dquyện vào 7không khí, 41phảng phất 9ctrong khu 4cvườn. Cho e8dù có mệt 3mỏi đến 2đâu, chỉ 1cần về f7đến đây b4là tôi lại 2cảm thấy atinh thần 2sảng khoái, 4dễ chịu. db © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, a8biển hoa edtử la lan detươi đẹp 3này lại 4khiến cho fetôi rơi 2vào cảm dgiác lo sợ a5vô cùng 9tận.

Suốt 42mười bảy cnăm nay, 2mỗi năm 0vào nửa 5đêm một 6dngày nào fđó, tôi flại nghe 67thấy tiếng bekhóc thê 55lương của 1một người 8ephụ nữ, a7tiếng khóc fấy vọng cblại từ ckhu vườn 5hoa ngoài 6cửa sổ.

Tiếng 4khóc ai oán 78như tiếng 1dkêu của 6một con c9chim oanh 1fbị gãy 1bcánh, khiến aecho người 50nghe cảm 45thấy sởn 4fgai ốc, 3chẳng khác agì đang achìm trong emột con 9ác mộng, 7một cơn aác mộng 6chưa bao 39giờ từng 4thôi xuất 17hiện trong 30cuộc đời c9tôi. Thế a8nhưng, khi 2tôi hỏi 24người trong 4nhà họ e3Hạ về 36chuyện này, 3aai nấy đều enói rằng 9chưa từng 0fgặp chuyện cfnhư vậy, d6nếu như 1tôi lại 42nhắc thêm flần nữa, bthể nào ehọ cũng 7nói tôi 67bị mắc fbệnh ảo 38tưởng.

Nói 41thực lòng, ftôi cũng c7rất mong 8đó chỉ 29là bệnh bảo tưởng. c © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi 07lần vào 67lúc nửa 55đêm, những 46dây thần a5kinh đang ffbị kéo 83căng như 8fdây đàn fcủa tôi 8aluôn mách abảo tôi 9rằng đó 8không phải 6là sự thật! 3Tiếng khóc ctuyệt vọng 0và ai oán 5ấy vô cùng 7chân thực, 4vang vọng bgiữa biển 18hoa mênh 0mông. Tôi 1còn nhớ 2rất rõ e4đó là vào 0angày mùng 1c7 tháng 7 ehàng năm.

Ngày amùng 7 tháng d7 vĩnh viễn.

Biển 6dhoa mênh 6emông yên a1ắng bên bngoài cửa c0sổ rốt 9cuộc chôn d5vùi sự 6si tình hay e4đang tố bcáo sự 6vô tình 1của một 2cai đó? Có aflẽ sự 6aoán hận bfấy rất 1nặng nề, afthế nên 9nó mới bbvang vọng dsuốt mười 05mấy năm 4nay.

Năm 68nay, liệu f4tiếng khóc bfai oán ấy 0có còn tìm 58đến? Lần 0này nhất 5định tôi 2sẽ không 1còn ngốc 33nghếch sợ 70hãi trốn fftrong chăn 87mà run rẩy 6nữa.

Bởi 89vì, tôi 0eđã trưởng fthành, tôi 5sẽ bắt d5đầu mở dra bức màn 43bí ẩn của 4ecăn nhà 1lớn này! 46Bởi vì 0amẹ đã 3không còn eở bên tôi 64nữa, cho edù là chuyện c9gì cũng 3chỉ có ddmột mình 2ftôi đối b8mặt. Năm 2enay, cho dù 2ecó sợ hãi 08đến thế enào đi chăng 35nữa, tôi 2cũng sẽ 6dũng cảm cfbước vào 7vườn hoa b2dưới ban 0công đó, acũng cảm b6đi tìm tiếng c8khóc thê 9lương bị fbngười đời d6lãng quên 84kia.

“Cọt akẹt…cọt 5kẹt…”, cchiếc xích cđu đu đưa 5ctrong khoảng 2sân trước enhà, là bBối Nhi, d3cô bé đang 0chơi xích 6đu! Lúc anày, thím 9Lan không ccó ở đó, 9cô bé đang abngồi trên 1xích đu e4chơi một 0mình, yên 6lặng ngồi d8trên xích 6eđu, dường 9anhư trên 3tấm lưng 3bé nhỏ 8kia lúc nào c0cũng có 6thể mọc 02ra một đôi 0cánh thiên 3thần và abay vút khỏi 5tầm mắt 88của tôi.

Tôi dđứng trên d5bậc thềm 2đá cách 5cái xích cđu không 2xa, âm thầm 35ngắm nhìn 1mọi thứ 2trước mắt.

“A 8chị Đằng 9fvề rồi!”, 33Bối Nhi 0đột nhiên 4ngẩng đầu 0dlên. Nhìn adthấy tôi, a3cô bé mừng 4arỡ ra mắt, aanhảy tót 8xuống khỏi 6xích đu 7rồi chạy fào về phía 76tôi.

“Vâng, 84chào Bối 83Nhi tiểu cthư!”, 8tôi cúi 4fđầu chào f5cô bé rồi bexách cặp esách lên, 8đi vào trong 6nhà.

“Chị eĐằng ơi…”, f8tôi vừa eemới nhấc 3bước liền 1phát hiện 4ra tay của 5Bối Nhi 69đã nắm 41chặt lấy 0dvạt áo dđồng phục a0của mình. 3 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 5quay đầu adlại, bắt d4gặp đôi amắt to tròn elong lanh acủa cô 7bé. Cô bé 92rụt cổ 03vào trong 1chiếc áo d4khoác nhung dmàu hồng cphấn, nhìn atôi một 4ccách vô 78tội. Bộ 09dạng của abBối Nhi bthật đáng byêu! Nhưng, cdù sao tôi dcũng chỉ blà một e0người giúp 6việc của 2nhà họ 5Hạ, một 1người giúp 2eviệc thấp e6hèn, một angười sống dthoi thóp d5suốt bao bnăm nay chỉ d4bởi vì 2dcố gắng fegiành lấy 57cho mình 6một chỗ c7đứng trong d5đời.

“Có 4chuyện gì 3vậy, Bối a3Nhi tiểu cthư? Tôi fcòn có rất 99nhiều việc aphải làm 15nữa!”, ctôi nói eabằng giọng 26lạnh lùng 26rồi quay 48người định 2bỏ đi.

“Chị 1cĐằng, đừng bdđi mà!”, 28lại một 4elần nữa e6cô bé nắm eechắc lấy 4vạt áo 7của tôi, 7ekhông, lần 96này còn 2anắm chặt 44hơn.

“Tiểu 72thư chơi 2một mình 94đi, tôi 3còn rất 4nhiều việc, frất nhiều 4việc phải 08làm đấy!”. 2 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 2vẫn đứng 5nguyên ở 7chỗ cũ cnhưng ánh 7cmắt của 3etôi đã dhướng ra adtận bể 50phun nước dphía xa kia dfvà chìm bsâu vào 1sự trống 30vắng.

Đôi 95mắt đen 5nháy ấy elại lần 3nữa xuất 55hiện, đôi bmắt đã dsoi mói tôi dsuốt mười 21bảy năm 7nay lại 5xuất hiện.

B.

“Chị eĐằng ơi, 4cho chị cdcái này 93này!”, 8Bối Nhi 4một tay 96tóm lấy 49áo tôi, 2một tay 0flôi từ 88trong túi bra một cái cthạch vị cdâu màu d3hồng phấn ađưa cho 4tôi. Cô 5bé còn nhón 2chân lên, 3giơ cao cái 61thạch lên dfnhư là để dtôi có thể 56lấy một 9cách dễ fddàng hơn.

8nhóc này frất thích b6ăn thạch 3hoa quả, 7ngày nào a3cũng ôm 3cả đống 71thạch ngồi 5ăn một 39mình trong aphòng khách. 12 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần 5dHạ Thất 0fLăng chìa 2tay xin, cô 3abé đều 30nhanh tay 9nhét nốt 31cái thạch 6acuối cùng dbvào miệng, 9đôi mắt aengây thơ d3vô tội cnhìn Hạ aThất Lăng.

Thế f1nhưng bây a5giờ cô 3fbé lại enỗ lực 1để dành 2cho tôi một 9cái. Chỉ 39đáng tiếc fflà tôi không 5fthích mấy athứ đồ 5ăn mềm 80mềm này. c6 © DiendanLeQuyDon.comTrong trí 7nhớ của 20tôi chỉ 1có hai màu b8đen trắng, 02làm gì có 1thứ màu esắc sặc dsỡ của fbnhững viên 9thạch này?

Tất ecả những 72màu sắc c6khác đều alà thừa 3thãi.

“Tôi bkhông thích 2bmấy thứ 8enày, cô 3ađể lại 4emà ăn!”, 2enói xong, 17tôi gỡ 1tay cô bé 5bra khỏi e5áo, quay 4phắt người 86lại, đi 3evào căn anhà sang 2dtrọng của fnhà họ 8Hạ.

Thật 0đáng ghét, 9đôi mắt eấy lại 5xuất hiện 7rồi, hình 3như nó đang adâm thầm 6ẩn hiện 0eở đằng 1sau một dbục cửa 24sổ hình 35tròn nào bađó.

“Chị 4Đằng…”, ccô bé thật 9là cứng 6cđầu, tôi b5vừa mới fbước được amột bước, 7cô bé đã cchạy theo 5bám lấy b4tôi. “Chị cĐằng ơi, cchị chê 93bẩn phải d5không? Vậy 69em lau giúp 8chị nhé!”, 5nói xong, 7cô bé liền 82lấy vạt fbáo nhung c9của mình, e2cố sức elau cái thạch etrên tay. dd © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn ftrên cái 39thạch đã 4làm vấy abẩn lên 2áo của 63Bối Nhi…

“Không 5thích là 4không thích, a4có lau cũng 0avô ích thôi!”, 78thực lòng 4không chịu 8nổi nữa, 2ftôi đành 7fđẩy cô bbé ngã nhào 90ra đất, 7dsau đó hung ddữ gào 47lên.

“An cThanh Đằng, 7cô làm sao 2thế hả?”, 7đột nhiên 4một tiếng bcquát rất 76lớn vang eelên trước 9mặt tôi, ftiếng quát 16vô cùng f0lạnh lùng, 05lạnh tựa 7như nước d4suối mùa 2đông vậy.

“Hu…hu…chị fĐằng đừng 1cchê mà…em cecó thể elau sạch 58nó cho chị bmà!”, Bối 1Nhi nước 8cmắt chan bhòa nhưng fvẫn cố 51gắng lau 7sạch cái bthạch trong 2tay.

“Bối deNhi đừng akhóc nữa, 11để anh 1Lăng xem 37nào!”, 72Hạ Thất a3Lăng quỳ 5dxuống bên 3cạnh Bối 1Nhi, kiểm atra thấy 1không bị dathương liền 27phủi bụi 6fđất trên 66quần áo f2cho cô bé.

‘Bối a1Nhi ngã có 2đau không?”, 0anghe thấy 75tiếng khóc, 6thím Lan c8ở trong 7anhà chạy 49ra. “Không 2csao, Bối 7Nhi, chúng 7ta vào nhà f0đi! Vứt b4cái này dđi!”, Hạ 25Thất Lăng fném cái 35thạch mà 5cBối Nhi 0đã lau mãi 2atừ nãy 8cđến giờ 25ra xa, nó 43lăn, lăn bra rất xa fdđể cuối ecùng nằm 8gọn dưới 7cchân một 9cngười.

Khi 3bông ấy fnhấc chân 9lên thì 49cái thạch 4đã nát 14bét rồi.

9ông ấy, 57chú Minh, 9người giúp 72việc riêng 33của lão 3phu nhân. eb © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 14ông lớn 1dtuổi lưng abcòng ấy 3đã vô ý 69dẫm nát 85cái thạch 20mà Bối 7Nhi đã cố ccông lau 0sạch.

“Hu…anh dfLăng ơi, fđó là cái fThạch em d3để dành 33cho chị eĐằng mà, 83nó bị chú 5dMinh dẫm 4fnát hết 2frồi! Hu…u…”

“Bối f2Nhi, cái abđó không 5fquan trọng, 36không cần cphải lấy 6lòng người f2khác, chỉ e3cần anh 9bLăng thương efem là đủ 55rồi! Những 8người khác ađều là 5thừa thãi!”, c6nói xong, 9cHạ Thất cLăng ôm 7Bối Nhi 7đi qua bậc c3thềm đá cvào nhà.

Nước ebmắt, nước fmũi tèm 2lem, cô bé 2dang rộng bhai tay, vùi 9đầu vào bcổ Hạ 83Thất Lăng cmà khóc.

“Thanh cbĐằng, nếu 9như con thật 8lòng yêu 01thương Bối 6Nhi thì vĩnh 25viễn đừng fbao giờ 1tiếp cận 7cô bé…hãy 0cẩn thận a1đôi mắt b4tà ác ấy, 2echúng luôn c5nhìn chằm 08chằm vào 7engười nhà 28họ An ta 9cđấy!” fa, đó là clời của 93mẹ dặn e1dò tôi lúc 7dđang hấp 0hối.

Đôi 47mắt soi 24mói sau lưng dtôi suốt 917 năm qua, 1thế nhưng atôi vẫn d7không biết fđược đôi dmắt ấy 7athuộc về 3ai?

9cthím Lan dhay là chú 22Minh lưng 2còng?...Cũng 9ekhông biết fanữa.

Mẹ d2ơi, con phải 00làm sao đây? 8Sao mẹ không 5nói nốt echo con biết?

“Thanh dĐằng, sao 6fvừa nãy b5cô có thể b8đối xử 5với Bối 1Nhi như vậy? 4Cô bé là d2người thân 0nhất của 0cô cơ mà!”, 1thím Lan 12phẫn nộ 6fnhìn tôi 03rồi sau e6đó lắc 4đầu bỏ 45đi cùng 2chú Minh.

Chỉ 9fcòn lại 72mình tôi 2đứng đó, acúi đầu 9bần thần.

Không dsai, Bối acNhi chính b4là báu vật 8quý nhất d2của tôi, c4là tâm huyết 7cả tuổi 8ethanh xuân acủa tôi.



Chương 544: Ác mộng 9tái sinh



Mấy 1ngày nay, 9ftôi thấy 65thật bất a2an, luôn becảm thấy 54sau lưng 2có một 9thứ bẩn 5thỉu gì 1đó đang 7theo sát amình. Là dmột cái 1miệng đầy 5máu với 2những chiếc 3arăng nanh fsắc nhọn ađang nhe d5ra? Là đôi camắt kì 0fdị đã ftheo sát datôi suốt 8mười bảy 0năm nay? 8Tôi không d9sao nói rõ 6được!

Những blúc lau sàn 8dưới phòng bkhách tầng bdmột, tôi 5bthường 4dcảm thấy 30có những 2cơn gió 64lạnh ào 1đến, dường a3như có hàng 6dnghìn hàng 92vạn những c5tia sáng 1blạnh lẽo c0đang xuyên 2qua lưng e4tôi vậy. f6 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng fmỗi lần 0dquay đầu 0lại tôi 1vẫn chẳng 2phát hiện fđược điều agì, chỉ bthấy những 6người giúp b7việc khác 94đang bận f9rộn với ecông việc 4fcủa mình choặc là bnụ cười acủa thím 09Lan lúc đang 8tưới nước 6cho hoa trong 5fvườn, kinh 9hoàng nhất dvẫn là 7những khi cquay đầu e5lại nhìn 8thấy chú 51Minh đang 04lôi từng acái túi bdmàu đen aeto đùng 8từ trong 8phòng lão cphu nhân a5ra. Tôi nghĩ 9có lẽ đó c2là những 5túi rác 44thải sinh 5bhoạt.

Mẹ etừng nói 9với tôi 16rằng: “Đằng 3Nhi, hãy aelàm cho tốt bbổn phận 4của mình, 6arồi yên 9bình mà aasống tiếp. e9 © DiendanLeQuyDon.comCố gắng c3yêu thương cngười mình d9nên yêu b1thường, 8đừng quay 36đầu lại f0để nhìn eđôi mắt 3khủng khiếp 87ấy…Đó 0dchính cách 25chuộc tội atốt nhất dfcho gia đình 4họ An chúng e5ta”

Tại 00sao mẹ lại anói như 51vậy?Tại d9sao chúng 9ta phải 67chuộc tội 3bằng cách 00hi sinh bản 3ethân mình, bbđặt mình 1ở địa 7vị thấp 2hèn trong 5gia đình bgiàu sang 1của người bkhác? Là ddo nhà họ 1bAn ta đã 98gây thù cchuốc oán 0dvới người eta hay đã bđắc tội davới dòng atộc của 7ai đó?

Tôi 2fbiết những 71điều mẹ 9nói xưa dcnay chưa 83bao giờ dasai. Dưới 0sự hun đúc dcủa thời 3gi­an, mẹ 5đã trở 2thành một 4người phụ 4dnữ sâu 8fsắc, chuyện 45gì cũng 1hiểu nhưng 6không tùy f9tiện nói 44ra. Nhưng 40chẳng nhẽ 10người nhà 1dhọ An cứ 59hết thế b9hệ này 8đến thế fahệ khác d7phải mang 63trên mình 0bcảm giác 2cthấp hèn, catội lỗi cmà sống 4hay sao? Không bthể, tuyệt 6đối không d1thể!

Cho 2fdù có chuyện c4đó đi chăng ffnữa, tôi 9ecũng sẽ dckết thúc 70cảm giác dchịu tội 9của nhà 55họ An này btại đây.

Bởi fvì, tôi 43muốn Bối 9cNhi của 0mình được fsống sung 2bsướng, 8sống vui ftươi…

Tôi 59muốn cô dbé phải 4esống cao 0quý hơn 1bất kì 4người nào!

Tôi 1dmuốn yên 0bình sống equa ngày fnhưng vẫn 0không thể e8tránh khỏi 24sự trêu 5cợt của fvận mệnh.

Những fngày gần 9đây, tôi 3ngủ không fbđược yên 8giấc, thường 0xuyên nằm 9mơ thấy 7ác mộng! cMỗi lần cnhư vậy dtoàn thân 44tôi lại ecđầm đìa 8emồ hôi, ebừng tỉnh 51giấc trong 6sự hoảng a2loạn, để 87rồi sau 3đó ôm chặt elấy cánh etay, đưa 6mắt nhìn elên trần 8nhà mà âm 2thầm rơi 8lệ.

Cơn 7dác mộng 18khó khăn flắm tôi 13mới thoát 53ra được 1lại lần f8nữa tìm 8bđến tôi!

Bừng 1atỉnh sau dcơn mơ, 99ánh sáng 3bàng bạc a1từ mặt 4trăng bao dctrùm mặt ffđất, những 0avệt máu 9đỏ hằn atrên hai 5chân, còn 79cả chiếc 79mặt nạ b4phát ra tiếng ecười hăng 63hắc treo fbtrên tường 4kìa nữa…hết ađợt sóng 2này đến 88đợt sóng 8ckhác cứ c8nối tiếp 9đổ ào a3lên người 6tôi.

Đó bclà, một 9fkhuôn mặt fdâm ô mà 1tôi không bsao nhớ 1fra được, fcho dù có f7vò đầu 3bứt tai f9thế nào cdcũng chỉ alà một 5bức tranh 70trống rỗng, fấn tượng e8duy nhất bcủa tôi 00về khuôn 49mặt ấy 5fchính là ccái nốt 5ruồi trên emép trái, 5một cái bnốt ruồi bbrất gây achú ý.

Tại 1dsao, tại csao giờ 82tôi lại dmơ thấy fbgiấc mơ 34này?Tôi dcòn nhớ 34năm tôi 3tám tuổi, fsau khi mẹ fđi chùa exin cho tôi a7một tấm 3bùa trừ atà, từ 64đó tôi 9bkhông còn 2mơ thấy agiấc mơ enày nữa. f4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ 8đây, kể 8từ sau khi dY Tùng Lạc 66xuất hiện, 4cơn ác mộng bnăm xưa 86lại tìm 8về.

Lẽ 8anào, trên 6người anh b7ta có ẩn adchứa đoạn 45kí ức mà ftôi đã 0đánh mất, 3thế nên 1khi khuôn 6cmặt khôi engô dưới 4bmái tóc 8vàng rực d3rỡ ấy 2exuất hiện 5eđã đánh 1thức những a0hồi ức edđầy sóng fgió ấy 30trong tôi?

Nhưng, 59tại sao 0suốt mười e1bảy năm 0nay tôi chưa a5từng cảm 0thấy kí ebức của 0mình bị 0gián đoạn? 7Hơn nữa 36mỗi lần 0dò hỏi 3Hạ Thất eLăng đều dmột mực ffgạt đi?

Trong 4đó có điều 2dbí mật fdkhó nói fhay sao? Hài, b6tôi có vò anát đầu bccũng không 54nhớ lại eđược điều d9gì.

“An 1dThanh Đằng, c6cô làm sao 8dthế hả? dcMắt đỏ a5lựng, chẳng a9có chút 9sức sống b7gì cả!”, fdtôi lơ ngơ bsuốt chặng 77đường, cmãi cho đến ekhi nghe thấy 1tiếng của 8Hạ Thất cLăng sát 5bên tai mới 2chợt bừng btỉnh, hóa 66ra chúng 8ctôi đã era đến ctận bến b3xe buýt.

Cái b7tên này 50đi học 75lúc thì 1đi bộ, 49lúc ngồi 8xe buýt, 7lúc lại 5tự cưỡi 41xe máy, khi 8thì ngồi 8axe hơi sang 7ctrọng của 30nhà. Cụ 8thể đi ađến trường 4thế nào e6đều phụ 9thuộc vào 3chứng thú 21của cậu 4bta cả! Rất crõ ràng, 30hôm nay cậu bta muốn 8fngồi xe abuýt như bđại đa 73số dân bcthường.

Ngẩng 15đầu lên, ctôi nhìn 6dthấy một 8đôi mắt alạnh lùng 36đang quay 73lại nhìn 0mình.

Tôi 2chăm chú bnhìn vào 35đôi con a8mắt lạnh 45lùng ấy 58hồi lâu, 3bsau đó hơi 7nheo mắt 76lại nhìn c5về hàng dcây xa xa 4ven đường, athờ ơ nói: 0“Không bcó gì”

Nào engờ, Hạ 4fThất Lăng aevẫn không 97chịu buông ftha, anh ta c4nắm lấy 5bcánh tay datôi, lạnh 9lùng nói: e“Nhìn vào btôi và nói 51lại xem 78nào!”

Tôi 34không dám 31nhìn vào 30anh ta, cứ 1chạm phải 84ánh mắt 0sắc nhọn, 47lạnh lùng 1của anh dta là tôi 2lại cúi 1đầu, bần f4thần xoa 0bxoa những 24ngón tay. 0 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ 9bài tập 33phát ngày 28hôm qua không edbiết tự e2lúc nào c5đã bị 84tôi vò nhăn 08nhúm trong b6lòng bàn 1tay. Cuối bcùng, anh ata cũng không 25làm khó 2tôi. Bỏ dtay tôi ra, 23anh ta kiêu c4ngạo ngẩng 2cao đầu, 59yên lặng 12đứng chờ fexe buýt đến. e © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể 7nhìn thấy fcnhững chiếc dkhuyên trên ddtai trái 1dcủa anh 8ta, những 6fchiếc khuyên 81đang phát 84ra ánh sáng 5lấp lánh 4đến chói 0bmắt.

“Hey, afchào Tiểu ffAn!”, đột 77nhiên, một 44người đàn f7ông trung afniên tay 56cầm túi dccông văn d8từ đối 4diện đi 7đến, cười cthân mật 4cchào hỏi.

Tim 5atôi chợt arun rẩy, 7lập tức ecnúp ra sau dlưng Hạ fThất Lăng, 2tay tóm chặt 5lấy vạt cáo đồng 73phục của 18anh ta.

“A, 52chào thầy 4aTrương ạ!”, 3một cô fgái đứng fsau lưng 64Hạ Thất 39Lăng mỉm 6cười, vẫy 5tay chào cengười đàn công kia. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ 7dạng cô 2ấy có vẻ 1như học 8sinh lớp dnăm, lớp dsáu gì đó.

Người 6dđàn ông b5đi đến abên cạnh 1chào hỏi 3acô học 6sinh, sau 8đó đưa dtay lên xoa cdxoa đầu 0cô bé.

Mỗi 8anụ cười, 8mỗi cử 1động của aông ta đều 1khiến cho 9tim tôi như 6co giật. 9 © DiendanLeQuyDon.comTôi càng 2cố nép 98người vào b2sau lưng 6Hạ Thất 4bLăng, dường 2dnhư đã dbnép hẳn avào trong d3chiếc bóng 7của anh a5ta vậy.

“Bài athi của acem rơi rồi 9anày!”, 2đột nhiên, 16một cánh 2tay to vươn 4ra bên cạnh 92chiếc giày 99Nike kiểu bmới của bHạ Thất 48Lăng, là e4tay của 6một người 3đàn ông.

“ha fdha, của 5aem này!”, bông ta nhặt eatờ bài 75tập của 9tôi lên, 44mỉm cười cdđưa cho 37Hạ Thất 9eLăng.

“An 33Thanh Đằng, 69bài của 3cô kìa! bCòn không 62mau…”, 84quát mấy 8lần mà 75không thấy ctôi có chút 3phản ứng fnào, Hạ eThất Lăng 5chuẩn bị 4quay người 8lại nổi 8ctrận lôi 8bđình. Nhưng facái mà anh 6ata nhìn thấy 06chính là 1người đang 19cắn chặt 67môi, nước 0fmắt lưng ftròng, khuôn 88mặt ương 1fngạnh, người 80đó không 72ai khác chính f0là tôi.

Cái 6nốt ruồi f7đen bên 6mép đó 74càng ngày 51càng tiến 0asát gần 2tôi. Cái 1nốt ruồi 42đen mà tôi 62chỉ bàng 3hoàng nhận 0ra trong giấc 8mơ ấy giờ eđây đang 4hung dữ 9hiện ra 6trước mặt 4tôi.

“Bỏ c8xuống! Đừng dchạm vào 4đồ của 40tôi!”, 79thứ âm 0thanh từ btrong tim 5eấy hung 9fhãn lao ra d9khỏi cổ 5ahọng.

Lúc 0này, xung 9equanh vang 3alên tiếng dxì xầm 83của những f4người đứng 21chờ xe khác, 0họ cảm 3thấy bất 2ebình thay 3echo người cđàn ông d2kia, cho rằng 7abây giờ a8người tốt 19khó làm, c8làm việc c3tốt còn f4bị chó c5điên cắn fphải! Ngay ecả một 46người lạnh d6lùng như 0Hạ Thất 2Lăng cũng 26ngạc nhiên 16đến mức 7ađặt bàn aatay trắng 39ngần lên 0etrán tôi, cbkiểm tra ccxem tôi có 05sốt hay 5dkhông.

“Cô 0fchắc chắn 78là cô không abị bệnh bdđấy chứ!”, eanh ta nghiêng 5đầu nhìn b0tôi.

Thế 1anhưng, giọng 8điệu của 86tôi vẫn 72vô cùng ekiên quyết: 5“Để đồ b8của tôi e9lại chỗ 1cũ, tôi 79sẽ tự 5nhặt lên!”

Câu 1này vừa a0nói dứt 51miệng, đám 4đông liền acảm thấy 9vô cùng 6khó hiểu, 4dai nấy đều fnghi hoặc 0nhìn tôi. c9 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn aông kia càng 54há hốc a1mồm ngạc a2nhiên, liên 94tục lấy 9tay đẩy fgọng kính 7trên sống a6mũi cứ 97như thế 4nó sắp 8rơi xuống 8đất đến acnơi.

Hạ 56Thất Lăng ccuối cùng 8bcũng không 46nhịn được 6nữa. Anh e8ta giật 91phắt tờ 2ebài tập adtừ tay của dngười đàn aông kia, 9lôi tôi 48xềnh xệch e9vào trong 4góc nhỏ 9đằng sau 3etrạm chờ 8xe.

Không 7bnói nhiều dlời, anh 1ta giơ bàn a3tay ra tát 9lia lịa a6vào mặt 2dtôi, những 01cái tát dkhông quá dmạnh nhưng 1cũng chẳng 2nhẹ nhàng 2gì. “An 28Thanh Đằng, brốt cuộc eđã xảy 6era chuyện 1agì? Nói!”

Không 53thèm để cý đến bmệnh lệnh e0của anh c7ta, tôi chỉ 0cúi đầu, dâm thầm 2rơi lệ.

Hóa 84ra, cái khiến dcho tôi sợ bdhãi đến 10tận xương 2tủy và 6luôn tìm fcách né 8tránh ấy 7lại chính 2là cái nốt 1ruồi ở btrên khóe 1miệng, là bcái nốt 22ruồi trên 8khuôn mặt b3hung hãn 2sau lưng 5tôi.

Người 67đàn ông 01đó chẳng 8qua chỉ 8là một 31“khúc đệm” 66ngoài ý 11muốn xen 10vào giữa 0cuộc đời ctôi, nhưng 7sự xuất cfhiện của 8ông ta lại 9ađánh thức 3sự hoảng c4loạn đã 5chìm lắng 78từ rất 4alâu trong 3dlòng tôi.

“Hạ 3Thất Lăng, 9ftôi đã dctừng bị 1mất trí 1nhớ đúng 8không?”, atôi ngẩng 0đầu, mắt 83nhạt nhòa 03lệ nhìn fchăm chăm 6vào Hạ bThất Lăng.

Anh 1ta thở dài, dbđút tay 7vào túi, 6hướng mắt 5về phía 30xa rồi lạnh 2lùng nói: 88“Đừng 69nghĩ ngợi b0lung tung, 02dũng cảm dđi về phía ctrước, b7không ai 4acó thể ecngăn cản c0bước chân bctrưởng 6fthành của f7cô đâu…”

Tôi d8ôm chặt 3lấy cánh 0ftay mình, 3quỳ phịch 70xuống đất, 6nước mắt fvẫn không cngừng tuôn crơi: “Thất feThất, tôi d6đã đánh ffrơi con ngươi fcủa mình 09trong quá ckhứ…bao bnhiêu năm 62nay, tôi 6đã ngốc bnghếch để bmất chúng 3ở trong 1quá khứ 7như vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33957
Được thanks: 40131 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương d5: Đi tìm 1khởi điểm f4của kí 5ức



Hạ 40Thất Lăng 69không hề 49nói cho tôi 4dbiết bất 8cứ chuyện 7gì. Cứ 4fmỗi khi 77tôi hỏi 9anh ta về 2chuyện quá chứ là anh 9a lại xoay dấm lưng 8ạnh tanh 65ề phía 0ôi và bỏ 3đi mất.

Rốt eduộc là 2o tôi đa 5ghi hay đúng fà kí ức aeốn có của 28ôi đã bị dhôn vùi 44ở nơi nào 74đó? Tâm 2rạng thật 8ối bời, f9đã mấy ddgày hôm 0ay tôi cứ 6hư người beất hồn 10ậy.

Tôi 5ắp cặp 9ách tới bcrường, 5đột nhiên, 96ột quả bóng rổ 9ăn bộp 2eđến chân 81ôi, tốc feđộ và 09ức lăn e6hanh như 7ậy chứng f9ỏ người 1a đã cố 5eý ném nó 48ề phía etôi. Ngọn 1clửa tích 8tụ trong cdlòng tôi 88phút chốc 7bùng lên…

“Đang 1nghĩ gì cvậy? Sao 9fmà thất fathần thế?”, 3tôi ngẩng 0đầu lên, admột khuôn a4mặt quen aethuộc hiện 9ara trước 0amắt.

Người ađó chính 1là Y Tùng e7Lạc.

Anh 79ta vẫn vậy, d8vẫn đẹp 6trai đến 6không thể 6tưởng tượng 5bnổi, đẹp atrai tới 1mức bất 7ckì đứa 7con gái nào 2cũng phải 9nhỏ rãi 9thèm thuồng.

Những 2sợi tóc 46mềm mại 3tung bay trong dgió, ánh 26lên màu d1vàng rực 6drỡ. Chỉ cmột cái anhếch môi 76thôi cũng f9đủ khiến 4cho người 09đối diện bcnhư bị 6enhấn chìm 3vào trong 8đôi mắt d2màu hổ ddphách kia 57mà không e8sao thoát adra được. 4 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống 0anhư một 7echàng trai aamang theo 7cnhững ráng 13mây ngũ csắc, một 39chàng trai 1cđược bao fbọc bởi 8ánh mặt 32trời rực 6crỡ, ngày 6ngày làm 89say đắm 1trái tim bccủa biết 67bao thiếu bnữ. Chiếc fkhuyên trên 6mũi tinh 6xảo, lấp 6clánh càng 1làm tôn 7thêm ánh asáng rực crỡ phát 8bra từ người canh.

Dường adnhư chỉ acần người ekhác ghé dsát thêm 6một chút f9thôi cũng esẽ là một csự sỉ 7nhục đối 3với vẻ 6đẹp của 8anh.

“Cô a5đấy, cái b6cây to lù 11lù trước a4mặt mà 1vẫn cứ b0nhắm mắt 73lao vào!”, 32Y Tùng Lạc b8cúi người 10nhặt quả fbóng rổ 53dưới đất 0lên, nói fabằng giọng 0điệu chế 5giễu với 0etôi.

Nghe danh ta nói avậy tôi 3mới phát 5hiện ra 6trước mặt 4dmình là 3một thân 2cây rất 4to, chỉ ecòn cách datôi có một 2cgang tay thôi. 52 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 7không phải 0Y Tùng Lạc ckịp thời 2thức tỉnh fdthì tôi f0đã sớm 5đâm đầu 0vào thân 8ecây rồi.

“Ơ…tôi…”, ctôi ấp 23úng không cbiết nói 4fgì, mỗi 1lần gặp 1anh ta là 4tôi lại 11cảm thấy avô cùng 75bối rối.

“Cô 8blàm sao? 70Có gì thì 4mau nói đi! f8Tôi ghét 36nhất là 6eloại con 3gái cứ 96ấp a ấp a4úng đấy!”, 5anh ta nhíu 6mày, xoay cetít quả 5bóng rổ 8ftrên tay, 0thẳng thắn 6dnói.

Lấy 6lại bình 0tĩnh, tôi 8cmuốn nói 9một điều 48gì đó, 4bnhưng khi 1chạm phải c3đôi mắt ftrong veo dđến mê 48đắm lòng 55người nhưng 4lại chứa cđầy sự 3kiêu ngạo cấy, tôi dlại tự d4ti cúi đầu, 6fbần thần 74vân vê vạt 5fáo đồng 13phục của 84mình.

Im 8dlặng hồi a3lâu, cuối 9cùng tôi 5cũng lấy b5hết dũng 5fkhí, ngẩng 2đầu lên 09và từ tốn 17nói với daanh ta: “Tôi…có 7phải đã 70từng quen a7biết anh ckhông?”

Vừa ebnói dứt clời tôi fđã thấy 69anh ta nhếch 9môi cười, 2ánh mắt 9nhìn ra xa fxăm. Dưới 4fánh hoàng 3ahôn buồn fbã, tiếng dnói của 8Y Tùng Lạc fenhư cơn fdgió nhẹ 0nhàng thổi e8qua: ‘Không 75biết nữa!”

Nói 6thờ ơ vậy csao, cứ 8như thể 4người nói 28là một e9ai khác vậy, 63chẳng quan catâm đến ebản thân 07chút nào.

“nhưng dmà, lần 3trước anh…”, 6lần trước 5frõ ràng 7anh ta còn cchất vấn ebtôi vì sao 7alại quên 80anh ta cơ 6amà.

“Một dhồi ức bfquý giá e5như vậy, bnếu như b4kể lể 1dhết trước 8mặt cô 1ebằng những blời sáo 8rỗng thì 6còn coS ý 8enghĩa gì 90cơ chứ?”, aanh ta mỉm ccười, nheo 90nheo mi mắt. c © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy 6chi bằng 5để tôi 34một mình 69cất giữ 78nó còn hơn…”

Nói 83xong, Y Tùng 2bLạc ôm ebóng bỏ 80đi.

Tôi fphải làm e5sao đây? 31Suốt mười 13bảy năm 7nay tôi chưa 8từng bị amất trí fnhớ, tôi bbiết đi 80đâu để 64tìm điểm 0bkhởi đầu 2của kí 10ức?

e5lẽ, có 15một người 90có thể fgiúp đỡ 26tôi! Trên 82đời này 9cũng chỉ 35có một 3mình anh 3dta có thể 66giúp tôi!

Người 3đó không 7ai khác chính elà Hạ Thất cLăng.

Cho d5dù anh ta fcó thờ dơ ra sao, 6có kín miệng 9đến thế 7nào tôi 5cũng sẽ 19nghĩ ra cách c2để biết 1được chuyện 6bcần biết 7từ anh ta.

Hơn 5mười một cgiờ tối, 1tôi cúi dđầu, chầm echậm bước 6vào phòng ecủa Hạ f1Thất Lăng. be © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang bfngồi bên 0bàn thu dọn fesách vở, 0có lẽ là cvừa mới 84đọc sách bxong, đang 8fchuẩn bị 8cđi ngủ. 8 © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, 8muộn thế dnày còn 8đến phòng 1tôi? Có 6bchuyện gì 26để ngày efmai nói!”, 6dnhìn thấy ctôi, Hạ dThất Lăng e1liền đặt asách trở 1lại giá, 5mặt không fchút biểu c9cảm.

“Tôi…tôi…”, bdnhìn thấy 0thái độ 3lạnh nhạt 5của anh 18ta, tôi không fbiết nên 41cắn răng 9hỏi tiếp 2hay ngoan 3ngoãn trở evề phòng 21theo lời 43anh ta.

“Ra 5ngoài! Tôi b5phải đi 1ngủ!”, 5dđang ngây angười không 5bbiết làm 5thế nào 9thì đã 2cnghe thấy 49giọng nói a5kiên quyết 6của anh 07ta.

Cắn 48chặt đôi f1môi, cuối b7cùng tôi 0acũng có c7được dũng ckhí để 4lên tiếng: 05“Thiếu bgia, xin hãy 84chỉ đường 4cho tôi tìm 8flại quá 69khứ!”

Anh 16ta nhìn tôi, 4đồng tử anhư mở fto ra, tiếp 29đó là giọng 3nói lạnh 4lùng vang 3lên: “An a5Thanh Đằng, 55không phải 1dchứ? Ý 80chí yếu ađuối vậy 82sao? Nghe 4người ta a3dỗ ngọt 37vài câu 86đã tin lời a3người ta 02rồi! Cái 64tên Y Tùng 5Lạc có 1gì hay ho f0chứ? Cô 7thích hắn 30rồi chứ cgì?”

“Tôi 8ekhông phải elà người 8không có 99chủ kiến! 9Lớn như e3vậy rồi, 1đúng sai 8ra sao tôi 1đều có 1acách nghĩ 5của riêng 54mình!”, a4trong con 96ngươi đang 7mở to của 68Hạ Thất 8Lăng, tôi f4nhìn thấy 5fkhuôn mặt 8mình đang cđỏ gay 99lên.

“Hừ, 0acó thì tốt!”, 8anh ta lạnh 3lùng liếc 8fnhìn tôi 2brồi lập 59tức cởi 9bỏ chiếc 4eáo khoác f6bên ngoài caáo ngủ 2ra: “Cô flập tức bera ngoài dcho tôi!”

“Chà, 3sao anh vội 79vàng đuổi 3btôi ra ngoài 3như thế? 3eĐã không 0chịu kể 94cho tôi nghe 8cnhững chuyện eliên quan 86đến quá a4khứ, lại 60cũng không 42cho tôi đi 5hỏi người 3ta, tôi nghĩ 3echắc là 1trước đây 7anh đã làm dchuyện gì b5đó không 5phải với 2etôi chứ ffgì?”, sau 85hết lần a7này đến 70lần khác danh ta tìm bcách đuổi ftôi ra ngoài, 69tôi càng 9không chịu 49buông tha. 77 © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi 54cho ra lẽ 7tôi không 5có ý định afbỏ đi.

“Hừ…”, 60anh ta ngẩng f6cao đầu ekiêu ngạo, d0lành lùng acnhếch miệng 7bcười trước bcái nhìn 35chất chứa 58đầy hoài 01nghi của atôi.

“Làm 5chuyện gì 6không phải fvới cô? a5An Thanh Đằng, bcô thực csự rất 1muốn biết a1phải không?”, 69anh ta nghiêng 5đầu mỉm dcười, ánh 1mắt nhìn 4xoáy vào ftôi, mái c1tóc màu 76bạc rủ 61xuống.

“Phải!”, 0mặt tôi 1lộ rõ sự d8vui mừng, egật đầu e2dứt khoát f3với anh 9bta.

“Ha..ha…”, 98anh ta mỉm 99cười, dùng 9ngón tay 13ra hiệu fcho tôi qua bđó. Chẳng 0ddễ dàng cgì mới c5đợi được f2đến thời c2khắc quan 60trọng này, 31ngón tay 3banh ta vừa abđưa lên blà tôi lập b1tức chạy 7đến.

Tôi f6ngẩng đầu c9chờ đợi, 33anh ta cúi 31đầu, ghé bsát vào 17tai tôi nói: 8f‘Tốt lắm, dgiờ tôi dcchính thức 73cho cô hay: eđiều đó bfkhông thể 10cho cô biết 1được!”

“…” etôi kinh efngạc mở 4to đôi mắt, bnhìn thấy 67bộ mặt acười đầy 1ctà khí của aHạ Thất f1Lăng. Sự 6đắc chí aecủa anh 8dta khiến f4cho tôi cảm 8thấy nghẹn 6fthở.

“An 2Thanh Đằng, 1btôi nói 17cho cô biết, 8đừng phí 2ecông vô aích nữa, dtôi sẽ 9không bao 3giờ nói ccho cô biết cthứ mà 2cô muốn 47biết đâu!”, 8dđột nhiên banh ta nắm 5elấy cổ báo khoác 6của tôi, 76hung hãn fdnói. “Tôi 5muốn quá akhứ của 87cô chỉ eaduy nhất dcó một 1eHạ Thất e5Lăng này 37mà thôi!”

Nói b3xong, anh 10ta buông 8dtay ra rồi 67hung hãn cđẩy tôi 6fra ngoài 93cửa. “Rầm” 1một tiếng, acánh cửa 03phòng đóng 82sập trước 40mặt tôi. 5 © DiendanLeQuyDon.comTôi định 1thần lại, fxung quanh 6btôi là một b5màn đêm atĩnh mịch.

Hạ 38Thất Lăng…đó e8chính là 2Hạ Thất 03Lăng luôn 40không coi fatôi ra gì…kể e5từ khi sinh 04ra trên đời c8này tôi 6đã bị 15vận mệnh 8sắp đặt a8phải lớn 8blên bên 3cạnh anh 8ta, đó chính alà nỗi 59đau đớn 8blớn nhất 1kiếp này 9của tôi.

Không 31tìm hiểu cđược gì 99từ Hạ e5Thất Lăng, 01tôi đành cephải tìm dkiếm quá 1bkhứ của cmình ở 0người khác, 1ví dụ như fY Tùng Lạc 08chẳng hạn. 2d © DiendanLeQuyDon.comMặc dù ckhả năng 7anh ta trực 7ctiếp nói 0ra cho tôi 6aphần kí 3ức bị 7lãng quên 6egần như 0blà bằng adkhông nhưng 0hơn ai hết, 7anh ta là cngười tha 3thiết hi 7avọng tôi 75sẽ tìm 8lại được d6quá khứ.

8thế, tôi fquyết định 9sẽ không 91giống như 74con bọ chét 5enhảy qua 4nhảy lại 8bgiữa Hạ 69Thất Lăng fvà Y Tùng 5aLạc nữa, 45mà sẽ chuyện btâm tìm ckiếm kí 75ức của a9mình ở 2etrên người aY Tùng Lạc.

Những b5ngày sau 63đó, tôi ađều trốn 5Hạ Thất 5Lăng, âm athầm chạy 20lên ban công eđể chào fhỏi Y Tùng fLạc. Mỗi a2lần nhìn 1thấy anh 03ta ở trên 5con đường c0nhỏ trong b6trường, 6tôi đều abcố gắng 4enặn ra một fnụ cười 38dịu dàng 9nhất. Mỗi 6dlần anh 00ta vẫy tay 31là tôi lại 9fngoan ngoãn 5nghe lời c9anh ta. Đối 4với Hạ 7Thất Lăng, batôi chưa f3bao giờ dngoan ngoãn 39nghe theo.

Đáng 4tiếc là, amỗi lần abiết rằng atôi không b0nhớ lại cfnổi hình cảnh của 25anh trong aquá khứ c8là mặt emày anh ta 37lại trở enên buồn ddrầu, tiếp etục bỏ 71mặc tôi 69lại không fthèm ngó 6ngàng.

Tôi ecúi đầu blặng lẽ 3theo sau, 8không biết 8phải làm 1sao mới 22phải.

Tan d6học, tôi 8đợi cô b7ở sân vận feđộng đằng 19sau tòa nhà 82thí nghiệm.

Vào catiết cuối 2buổi chiều, b3tôi nhận 4được một 7bức thư bcủa Y Tùng 9Lạc. Niềm avui chưa 3kịp đến dthì nỗi alo đã bao 4trùm lấy 1tôi. Lát 2nữa phải 9nói thế anào với d8Hạ Thất dLăng đây?

1“Reng….reng..”, 6khi tôi còn fađang vò 6đầu bứt 26tai nghĩ 4ra cái cớ 3hợp lí e9để ở cblại sau dgiờ học 32thì tiếng 9dchuông tan e5học đã 8vang lên.

Nói 4với Hạ 75Thất Lăng ddrằng hôm 9nay tôi ở 1lại trực 87nhật? Không 00được, 3chỉ cần cdnhìn lên b3bảng thông 1báo là anh e3ta sẽ biết 24ngay đó 8là một clời nói d8dối. Nói 61với anh 3ata tôi bị 5thầy giáo eegọi lên 70văn phòng 0cphê bình? 9Không được, dlần trước 7thầy giáo avừa tuyên 37dương tôi btrước lớp avề tốc 1eđộ tiến 3bộ thần 4tốc, không 2dcòn chậm cchạp như 1ehồi đầu 3mới vào 10trường 7nữa rồi. da © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 5fnữa mình 0csẽ nói 7phải đi 9mua một 16vài món 0đồ của 53con gái, 2bảo anh c4ta về trước?

“Cô 4phải đi 35mua đồ ccủa con 6gái á?”, 6Hạ Thất fLăng nheo 5nheo mắt 8fdò xét, 6cố ý nhấn amạnh vào 2từ “đồ 4”. Lúc bđó, mặt atôi đỏ balựng lên, 4đây chính 97là kết 78quả của 85việc chạy 70đến trước 5mặt Hạ 6Thất Lăng fvà nói dối 3banh ta. Tuy 9nhiên đây 4là cách fduy nhất 6để thoát 3khỏi anh bta lúc tan c7học.

“À..vâng”, etôi trước enay không bbquen nói 42dối, nhưng 09cuối cùng 0cũng vẫn c6kiên quyết 83gật đầu.

“Ừm, 96bảo tôi 9đi trước bcũng được…”, 42Hạ Thất c4Lăng khoanh 51tay trước a8ngực, nở 9nụ cười dđầy ác d2ý, cứ như athể anh e1ta đã nắm 03rõ từng fhành vi nhỏ 8của tôi 5vậy, “…nhưng 7hãy chép 00hết phần fghi chép 0trên bảng 26cho tôi đã!”

23giáo dạy 2cvăn nổi c9tiếng là fngười ghi 94chép rất 2nhiều, gần 4dnhư tiết 2nào cô cũng 23ghi kín hết 1bcả bảng 09đen. Đương 9nhiên hôm 9nay cũng 5không phải 7ngoại lệ.

Hạ 23Thất Lăng 46xưa nay không 4bao giờ c6để tâm 57đến việc 62ghi chép 40bài giảng c9của giáo aviên, vậy cmà hôm nay 69anh ta lại 3bắt tôi…

Không 1đợi tôi 2ekịp cãi clại, anh eta đã lôi ccặp sách 74đi ra khỏi 3phòng học, ddtrước khi 0abiến khỏi 3atầm mắt 1tôi, anh 6ta còn không 5quên ra lệnh: af“Chép cho 9đầy đủ favào, tối 6nay tôi sẽ ekiểm tra 0đấy!”

Anh eta đã nói 4fvậy rồi ftôi còn c1biết làm 2thế nào? 1Đành phải acầm lấy cvở và chép 3bài chứ cbiết làm cdsao nữa!

Những 48hàng chữ bkín đặc 4etrên bảng 0đen quả 7thực khiến 5cho người 45khác nhìn fvào đã 7thấy sợ. a8 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 70để Y Tùng dLạc không 89phải đợi 2lâu, tôi 8fđã cố f1gắng ghi 9chép với b2tốc độ 9athật nhanh! 0Hài, nhưng 07nhanh đến ađâu cũng 5fphải mất 5dđến hơn 9240 phút. 75 © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi dphút quý 1fbáu của 0tôi!

Khi f0tôi thu dọn d3xong sách ffvở và đi 3ra sân vận 06động vắng clặng đằng 9sau tòa nhà 2thí nghiệm 72thì phần 0lớn học 02sinh trong d3trường 0đều đã 42ra về hết.

“A….may 4quá, anh fvẫn còn 1ở đây!”, atôi mừng 02rỡ khi nhìn 9thấy chàng 5trai có mái 7etóc vàng bngồi lặng alẽ dưới 23ánh hoàng efhôn, im lìm 0bnhìn về bphía con 5đường 8anhỏ dẫn 0đến tòa 08nhà thí bdnghiệm và 7dâm thầm bcchờ đợi.

“Cuối 8cùng cô 0ccũng đến”, 3eanh ta nhìn b8thôi, anh 0mắt màu 1hổ phách 9tuyệt đẹp. 34 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh b3mắt ấy bakhông hề cccó chút 8oán giận, fkhông hề 3tức tối, 0biểu cảm dbình tĩnh 9đến kinh fngạc.

“Ấy, ckem trên 1tay anh…tan fhết cả bdrồi!”, 8ađến gần 4dbên Y Tùng 4Lạc tôi 5cmới phát fhiện ra 0hai tay anh 4đang cầm dhai cây kem. da © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 09một cảm 3giác tội clỗi giày 0vò trái 0tim tôi.

Chắc dchắn anh 6fấy đã 15đứng chờ 6tôi dưới 6anh hoàng 6hôn từ erất lâu frồi. Bởi e7vì những 2cây kem trên 2tay anh đã b1tan ra, trào 5fra khỏi 26lớp vỏ 49bọc màu 4tím kia và 8chảy vào f3lòng bàn 1tay trắng 6mịn màng d6của anh.

“Xin 8flỗi tôi 76đã tới bmuộn…”, 4tôi cúi f4đầu, trong 6clòng vô 96cùng áy 1náy.

Ngoài 7dự đoán acủa tôi, e1anh không 4hề nổi 95cáu, chỉ 4gật đầu fdvới tôi 9rồi dẫn 20tôi lên 9ban công ebtòa nhà 4thí nghiệm.

“À, 1đây là 70kem tôi mua 66cho cô đấy!”, 4sau khi ngồi 1yên trên 64ban công etòa nhà 1thí nghiệm, 2anh cầm 3lấy một eque kem đưa bcra trước 0mặt tôi, 5là vị dưa 5vàng! Mặc 0cdù cây kem 0cđã tan gần 92hết nhưng 8atrên khuôn cmặt tôi 37vẫn hiện 53ra niềm avui trong 8sự kinh 79ngạc.

“Cám 7ơn, tôi c4thích nhất 25là kem vị cdưa vàng ccđấy!”, 8dđã lâu 1lắm rồi 80tôi chưa 9cảm thấy 56vui đến aavậy! Bởi 1bvì, anh chính belà người 5con trai đầu 25tiên mua dquà cho tôi. 7b © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 09đã quen b7với việc fbị người 9khác lãng 9quên, giờ 70chỉ vì 1một món cquà nho nhỏ 0ecũng khiến 93cho tôi cảm 33động đến 4mức hồ a9đồ…

“Những 0thứ mà 6eAn Thanh Đằng 34thích tôi 72mãi mãi 03ghi nhớ 1trong tim, 1fcho dù có 7ftrở thành 93ông già 06rụng hết 5crăng tôi 9dcũng sẽ 3fkhông bao 8giờ quên…”, 1eY Tùng Lạc e9đưa mắt 9nhìn về bnơi xa xôi, 0hài hước fanói. Đang 3ngồi bên 27cạnh mút 7kem ngon lành, bfchợt nghe ethấy câu 3nói này, 6tôi bỗng 4thấy lòng 3mình xao dxuyến. Cơn 11gió nhẹ 04nhàng thổi 02bay mái tóc a4vàng của eanh, sao mà fmê đắm alòng người 5dđến vậy?

Anh 4cấy lại 41kể về 64chuyện ngày 7dxưa, đáng adtiếc là f2tôi chẳng 26biết gì 7về quá 2khứ có 7liên quan 7đến anh.

Lúc dnày, nếu b3có thể 5tìm lại aphần kí 26ức đã 2mất thì 1etốt biết ddbao nhiêu! 93Như vậy a4tôi sẽ 5không còn d2phải nhìn 9thấy sự 3đau buồn 01trên khuôn 6mặt Y Tùng 4Lạc, cũng 6fkhông còn aphải ngồi ebất lực 5bẻ những 8ngón tay 2của mình.

Còn e7nhớ năm 5đó tôi 7chín tuổi, 9etôi và Hạ cThất Lăng dfcùng thím 6Lan đi sắm 2hàng tết. a2 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, 6btôi đặc 0biệt rất ebthích cây bkem trong 43tay một 0cô bé trên cfđường, 5fvì vậy ftôi đã 19bỏ tay thím 3Lan ra và fâm thầm 60trốn đi. d © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang b4vui sướng 3mút kem thì 06Hạ Thất 7eLăng chẳng 7nói chẳng 63rằng, một 1nắm đấm 8giáng thẳng 32vào người e9tôi. Lúc 57tôi còn 3dđang rên 0rỉ chưa f3kịp định 3thần lại bthì anh ta dđã cướp 6lấy cây 56kem trong ctay tôi và 4ném vào b4sọt rác….

“Y dTùng Lạc, 3thật sự 13rất cảm 0ơn anh!”, ftôi quay f8đầu lại, bmôi mím d8chặt, trên fmặt hiện erõ sự cảm 6động và 78chân thành 0chưa từng f3có xưa nay.

Tuy 5nhiên, nét 1emặt của 4Y Tùng Lạc cphảng phất e8một nỗi 3buồn, rồi 74bỗng nhiên 69anh cười e1nhạt trong 1sự kinh 3ngạc của atôi

“An f4Thanh Đằng, 0bao nhiêu bnăm rồi, d3quả nhiên 60cô vẫn 5một lòng 1ctrung thành c9với Hạ e6Thất Lăng…Điều 4này khiến a1cho tôi cực 8kì khó chịu!”, 6đột nhiên, 1khuôn mặt 76thanh tú f7của Y Tùng 80Lạc trở 1lên lạnh 6băng. Một 1cái bóng 7màu tím cvụt qua, bkhung cảnh 12trước mặt 29tôi trở 43nên mơ hồ…

“Á…”, 8trước hành fđộng đột bengột của 5anh, trong 1flòng tôi 1không gì 0khác chỉ 84có sự kinh ahoàng.

Cái 1anh chàng 0thay đổi 88thất thường 51như thời 0tiết này etrát kem 22lên đầy amặt tôi. 4a © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 53tôi cũng 00phải chịu e1chung số dphận. Trong 0ekhoảnh khắc b2ấy, hương 3vị dâu 4atây xộc 6lên mũi 5tôi, thứ d9mùi vị 5đặc sánh dấy khiến 5cho tôi cảm athấy như 1dnghẹn thở.

“Y b3Tùng Lạc…thật 9dlà mỉa 21mai, bây 7giờ cô f9lại thản 6nhiên réo 4cả họ 55tên của 3tôi như ethế sao…”, 7tôi nheo 08nheo mắt cnhìn qua dlớp kem 7bám trên 7mi mắt, 1khuôn mặt 6dvừa mới 2chất chứa 21đầy sự btức tối 4kia giờ 1đã lại 0ftrở nên 1dịu dàng, 25đôi mắt 7bi thương 45ngân ngấn bnước…

“Tôi…”, 76xưa nay tôi 9akhông hề b0biết dỗ 6adành người 8khác, cho 61dù có trăm 7bngàn điều bmuốn nói dnhưng cuối b6cùng vẫn cchỉ biết 5cúi đầu, 1âm thầm 3arơi lệ.

“Cô 24biết không? 1An Thanh Đằng 5etrước đây bkhông hề 35biết nói f1cám ơn với dtôi. Mỗi dlần cô c2ấy đều 71tóm lấy 88bàn tay dính dđầy kem 0của tôi 40rồi liếm fsạch từng bchút, từng 9chút một, esau đó chớp 9chớp mắt 3mỉm cười 6với tôi…Hài…nhớ d5quá cô bé cfAn Thanh Đằng 9fluôn miệng 9cgọi tôi 88Lạc Lạc 4crồi núp 08sau lưng 8tôi nô đùa…”.

Nhìn 9thấy bộ ddạng của dfY Tùng Lạc, enỗi đau 89trong lòng 37tôi lại cnhư cồn 68cào hơn.

Trước 5đây, Y Tùng 0fLạc là 17người như fthế nào 8của tôi, 0bcòn tôi, 1tôi là người f3như thế 5nào của c1anh ấy?

Trước cđây có cthật tôi 9cũng hồn canhiên, ngây 15thơ như 1vậy không? 11Tại sao 1trong con 1ngươi của 23tôi hiện acgiờ lại fảm đạm 6đến như 6vậy…

“An 03Thanh Đằng, bcẩn thận 5ađấy!”, 91Y Tùng Lạc 6angẩng đầu dnhìn chăm 1cchăm vào a9tôi, vẻ emặt đã 8trở lại 0lạnh lùng 7như trước. 45 © DiendanLeQuyDon.com“Một An adThanh Đằng b2với kí 2ức chỉ 00thuộc về bHạ Thất 3Lăng….tôi 6nhất định 1sẽ hủy bhoại cô 51ta!”

Trong d4con ngươi dmàu hổ 0phách của 0aanh lúc này 89là hình cảnh của 8tôi đang 5dhá hốc e9miệng vì esợ hãi.

“Sợ 62không?”, 19chưa đợi 2tôi kịp c9trả lời, 84giọng nói a8lạnh lùng fnhư gió bthổi lại 4bvang lên: 7“Sợ thì 5ngoan ngoãn 73nhớ lại e7tôi đi, 6nếu không, 3cứ ở đó a9chờ tôi 20đến xóa 31sổ cô!”

Nói 2dứt lời, 5Y Tùng Lạc c7đeo cặp 8lên vai, 1đi thẳng 31một mạch, b9không thèm 6để ý đến 87việc hình 87tượng tốt cđẹp anh 6ta vừa xây 38lên trong 7clòng tôi 71đã hoàn 0etoàn sụp c4đổ…

Thật 7clà đáng 64ghét, tại 0sao những 4tên con trai 2xuất hiện 9trong cuộc 9đời tôi 81đều là 68những con 5ác quỷ? 25Vừa nãy b4còn khiến dacho tim mình 9cảm động b5đến mức 92hồ đồ, 2thế mà f5chỉ chớp 6mắt đã fkhiến cho 6người ta 1nổi gai 66ốc.

Chỉ 1có điều, 78giờ đây 3ftôi đang efvô cùng ctò mò về 3một An Thanh fĐằng trong akí ức của bY Tùng Lạc! 3Hài…



Chương 8b6: Trước eđây cô a5ấy đã 7nắm tay 1ai?



Kể 3từ sau lần 2dđó, tôi c6biến mất 38trước mặt 54Y Tùng Lạc f4khá lâu.

Khoảng bamột tháng bsau, tôi alại lên 8lối thoát 13hiểm trên 71ban công e6tìm anh ta 2fnhư thường 29lệ. Vừa ableo lên đến bnơi, tôi 2đã thấy 1anh ta ngồi ecdựa lưng 4vào tường, dngẩng đầu b9ngắm nhìn 5bầu trời 2bcao, điếu 4thuốc trên 60tay nghi ngút b9khói.

“Đã 06lâu lắm 1rồi cô 28không đến 9chào hỏi 3tôi”, Y 7Tùng Lạc 1không quay 7eđầu lại, dđôi mắt 6vẫn hướng a6về phía 90bầu trời bcao xanh biếc.

“Tôi……tôi 79rất sợ! cThế nên 7kể từ 8nay, tôi 42sẽ nỗ 8lực để 2tìm lại 7bLạc Lạc 5acủa ngày 7xưa”, tôi 3cúi đầu, btừ tốn 9bnói.

“Hả?”, 8nghe thấy 6tôi nói d9vậy, cuối e7cùng anh 0ta cũng quay 7ađầu lại. 5 © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói 3fgì? Ha ha, 53An Thanh Đằng dbắt đầu 9hiểu biết bhơn rồi eđấy…”, 65một nụ 6cười thoáng e6qua trên 21khuôn mặt 2Y Tùng Lạc.

“Nhưng dmà…tôi 6không biết 7tìm kiếm d5từ đâu”, 3tôi nhìn fchăm chăm 5vào Y Tùng 3Lạc. “Anh d3có thể 3giúp tôi eđược không?”

“Được fdthôi!”, cY Tùng Lạc 6bthản nhiên 07trả lời. 9 © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng 4cmà cô phải anghe theo f8sự sai khiến afcủa tôi 56bất cứ 4lúc nào! aCó làm được 45không?”

“Vâng!”, 1atôi đáp, 05ánh mắt 1kiên quyết.

“Tốt, b8thứ bảy 8tôi sẽ 4cdẫn cô 90đến một 90nơi!”

“Nơi aanào thế?”

“Một 6cnơi có thể 3cgiúp cô d2tìm lại 21Lạc Lạc 6mà cô đã 08đánh mất”

“Hơ, 16thật sao? 9Tôi rất bmong đợi 5đấy! Có 4lẽ đó baphải là 4một nơi 0rất kì 17diệu…”

Thật 7là vui vì 7cuối cùng 1anh ấy cũng 2không phải a0là người fvô tình, 70lạnh lùng bnhư mọi 6người vẫn 94thường 1đồn đại. 2f © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn ekhông giống e8như Hạ cThất Lăng, cfmột năm 84đến tận 99ba trăm sáu 9lăm ngày 3đều vứt 4atôi vào 24xó xỉnh 11nào đó ceđể mà 7lãng quên.

8vậy nên atôi cứ 8bvui mừng fnhảy nhót 0mà đến dbên anh ấy 46lần nữa, 3avui vẻ tìm 3dlại phần 1kí ức đã 7dbị chôn 32sâu bởi 8thời gi­an…

Nơi cmà Y Tùng 67Lạc sẽ fdẫn tôi 2đến vào athứ sáu 31này sẽ 5là một banơi như 8thế nào 3nhỉ? Thật d0là háo hức 5quá…Nhưng fcũng có 2chút hoang 2mang, không 63biết Lạc 8clạc mà 9tôi tìm 5lại được 51sẽ như ecthế nào…đối aaxử với btôi rất atốt, hay 6đối xử 5rất tệ 2với tôi? d2Từ trước 5đến giờ 2là tôi chờ 6đợi anh c1hay vẫn blà anh đang 58chờ đợi 15tôi?

Tôi dnghĩ, cho ddù Lạc aLạc mà ctôi tìm b0lại được fcó ra sao fthì cũng 8vẫn tốt achơn Hạ fThất Lăng.

1sao thì Hạ 2Thất Lăng b9cũng vẫn 9là một 80con quỷ bhung hãn, 3xấu xa nhất e9trên thế 2giới này!

Để 6thứ bảy bcó thể b7ra ngoài 93như đã 7hẹn, tôi 2nhờ thím 1dLan sắp 7xếp hết 68những việc 9cần phải e7làm vào 3fcủa thứ bsáu vào 6hai ngày anay, tối 36đến lại 9tiếp tục 8cắt cỏ, b9lau cửa bkính, lau asàn nhà…từng bdviệc từng 37việc một, bmệt nhọc 38nhưng tôi 2không hé 86răng kêu adnửa lời. 7b © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng ealúc quỳ 6exuống sàn 0lau cửa 3sổ, tôi 2lại thò atay ra ngoài 7dđể cho c4ánh mặt etrời dịu 6dàng rắc eđầy vào 33lòng bàn 34tay.

Những 4echùm ánh 2sáng lung 2linh ấy 4cnhư đang 7nhảy nhót, 68đang nhảy 9bnhót trong 6lòng bàn 5etay khiến 80cho khóe 1môi tôi 8cbỗng nở 8nụ cười.

“An 3aThanh Đằng, 0thứ bảy 51cô có hẹn bcsao?”, đang cngẩn ngơ b3với những 5tia sáng 38tinh nghịch 7ấy, giọng c9nói lạnh 4lùng của 79Hạ Thất 3Lăng như cđã kéo 2tôi trở f9lại hiện 8athực.

“V..âng”, ddtôi định ethần lại, cnhìn thấy 0anh ta đang cdnằm trên 1ghế sô bpha nghịch c0chiếc điện e4thoại di 16động của 2mình.

‘Nếu 7không sao 3phải dồn 7dhết công 3việc vào engày hôm enay!”, mắt ccvẫn không 78rời khỏi 1màn hình 98điện thoại, dHạ Thất 5Lăng lạnh b5lùng nói b2tiếp.

Mặc 65dù anh ta 67chưa bao 84giờ để dý đến 2sự sống 7chết của b6tôi, để dmặc cho 6tôi sự b0sinh tự ddiệt, nhưng 28tất cả 44mọi hành eđộng của c3tôi anh ta cđều nắm 00rõ.

“Vâng…”, 4tiếng nói 23nhỏ như 65tiếng muỗi 2kêu đáp clại anh f7ta.

Đúng 8như dự 1đoán, Hạ 00Thất Lăng 78nhảy xuống aekhỏi ghế csô pha, đi 8thẳng tới aftrước mặt 4btôi: “Cô 68hẹn hò 4với ai? 5Y Tùng Lạc f3đúng không?”

“….” 48Tôi cúi 49gằm mặt 95xuống, siết fchặt lấy 37cái giẻ 5lau trong 81tay, không 34đáp.

“Giờ 0tôi chính f4thức cho 4cô biết, bkhông được fđi!”, Hạ 1Thất Lăng 5gằn giọng, beđôi mắt 9hung dữ a8nhìn xoáy 3vào tôi.

“Chúng 4btôi đã 0hẹn nhau c3rồi, cùng ađi tìm Lạc 60Lạc bị bbỏ quên 05trong kí 7ức…” 86tôi cắn 5chặt môi, dtừ tốn 17đáp.

“An 6Thanh Đằng, 6chình như 4tôi đã 8cảnh cáo 25cô rồi 9ethì phải? 6Không được ephép tiếp bcận Y Tùng 1Lạc, nhìn 8thấy bóng fddáng của 0hắn là 3phải tránh ara xa ngay f9lập tức!”

‘Tại dsao chứ?”

“Hắn 9không đơn 9cgiản, cũng 98chẳng đơn 15thuần như 9cô vốn 32nghĩ đâu! b7Đừng cho brằng quanh 9bquẩn bên d0hắn vài 9ngày là 73cô có thể c6hiểu rõ adhắn!”

“Tôi…Tôi fthấy anh 0ta là người 16rất tốt, etôi vừa dflên tiếng c7là anh ta adđã đồng cý dẫn tôi 1cđi tìm lại fnhững thứ f2quý báu 5trong kí 92ức! Còn 1anh thì sao, 08chẳng chút cdđộng lòng etrước sự 8cầu xin 9của tôi…”

“Hừ, ebcái gì gọi adlà đi tìm 47Lạc Lạc fbị bỏ 09quên trong 7kí ức? daĐó chính c0là cái bẫy c7do hắn đặt c8ra rồi chờ e7đợi cô ftừng bước, c7từng bước 27sa chân vào!”

‘Tôi 1không tin! 6cCho dù đúng flà anh ta 10có đặt ebẫy tôi, athậm chí 4ccho dù tôi a5có bị sa fchân vào 2cái bẫy fcđó thì 3tôi cũng 2bcam lòng!”

“Con 0nha đầu 9chết tiệt! 8cTôi nói ckhông được ađi là không 68được đi!”, 9ctrước sự eương ngạnh a4của tôi, 2cơn thịnh 7nổ của aeHạ Thất bLăng bùng 3lên dữ 05dội, cứ 1như thể 0ngọn lửa d7hung hãn ethiêu đốt 4mọi thứ f3sẵn sàng 7bùng ra từ 45đôi mắt 05sắc lẻm aấy.

Nhưng emặc kệ, 4ctôi vẫn 34quyết không 2từ bỏ: 57“Anh ngăn dcản không echo tôi đi 6dnhư vậy 5là bởi 4vì không 8muốn tôi btìm thấy fphần kí 15ức đã 9bị anh làm 9etổn thương 2eđúng không?”

“Hừ, ehóa ra trong 88thâm tâm 8acủa cô 3tôi lại 8là một 0người tồi 7tệ đến 6vậy!”. 02 © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài 4edự đoán ecủa tôi, banh ta không fahề cho tôi 1amột đấm 83cho lời 0nói khích a1bác kia, 6emà ngược 32lại chỉ fcười lạnh 2lùng.

Ánh 7sáng màu bvàng nhạt 4nhảy nhót 6trên mái 7tóc màu fbạc óng ecả của bHạ Thất 9Lăng, đẹp eđến nỗi 3khiến cho 6người ta 6anhư lạc f7vào cõi 34mộng, Hạ 1dThất Lăng echẳng khác cgì một 37hoàng tử bphép thuật 4ehiện ra 33dưới bút cvẽ của cacác tác 2giả truyện actranh Nhật 4Bản.

“An 3Thanh Đằng, f0cô sẽ bị 1tổn thương 23mất…”

Tại afsao Hạ Thất 7dLăng lại c0nói như 20vậy? Hôm cnay, người 87đứng trước 22cửa sổ bathan thở 8ấy dường 20như là một 3nhà tiên 6tri vĩ đại, aftrong lòng 9tràn đầy 3dsự thương e7cảm về dsố phận 0bi thảm 28của tôi.

Lúc 3cđó, tôi 0fthực sự ebđã cảm cbthấy rất 8cảm động, ccảm động 7bởi sự 11quan tâm 1dcủa anh fta dành cho ctôi.

Tuy bnhiên, tại 4esao Hạ Thất 2Lăng kiên 50quyết phủ 4fnhận mọi 17hành động 9của Y Tùng 81Lạc? Lẽ 27nào họ bđã từng 9bquen biết 5fnhau, có c8khi nào họ ađang ở d9hai phía 79đối lập 96không nhỉ?

Một 73Y Tùng Lạc 5với đôi 82mắt như 7phủ sương d5mù khi tôi d6lịch sự bgọi ra cả 27họ tên 96anh ta, còn emột người 4lại kiên btrì phản 1đối việc ftôi ra ngoài 67hẹn hò. 9 © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai 4người đó, f6ai mới là dbkẻ nói 0dối?

d8lừa gạt 5một kẻ cgiúp việc 79thấp hèn cnhư tôi beliệu có 57lợi gì, 5có thể 8mang lại 3eniềm vui 82gì cho họ 55cơ chứ?

Một 5loạt các 45câu hỏi bnảy ra trong 0đầu tôi, ebkhiến cho 38đầu óc 1tôi không 9fsao yên ổn 5được. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 49trên giường, c6tôi không f0sao đi vào 5giấc ngủ.

Ngày c4mai rốt bacuộc sẽ 2xảy ra chuyện 7gì? Y Tùng 93Lạc sẽ 5cdẫn tôi 6đi đâu? cMột thứ 6fcảm giác fmạo hiểm 6khiến cho b6tôi cảm b4thấy hoảng 07hốt.

Mặc 6kệ, cho 3dù ngày 14mai có phải 91đi vào hang 1hùm miệng 6cọp, hay exuống núi 8đao biển 27lửa thì 6tôi cũng 40sẽ cố 8bgắng thản 9nhiên đón 9nhận. Ai 0bảo thường bngày tôi 62vẫn là 0dmột An Thanh 6Đằng cứng 0đầu và 0eđê hèn 8achứ!

Mặt ftrời ngày chôm sau vẫn 78lên cao rực 7crỡ như 8mong đợi 62của tôi.

Tôi 4cthức dậy, 7đánh răng carửa mặt, 9ăn sáng 5rồi nhanh 7echân đến 34trường, 0bởi vì 84chúng tôi 08đã hẹn 1gặp nhau 3ở trường.

Vừa 2cđến cổng btôi đã 40nhìn thấy 7Y Tùng Lạc 1đứng chờ 5ở đó rồi. 4 © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh 1đút vào 67túi, người 0dựa vào f4cây đa già b7bên đường, dthái độ accó vẻ dửng e6dưng, duy 7chỉ có cvẻ đẹp evẫn khiến dcho người dkhác ngạt dthở. Tôi fđột nhiên 63cảm thấy, bfcảnh tượng fnày thật equen thuộc…

Đúng 41rồi, đó 35là một 6chiều hoàng 6hôn lạnh 9abuốt, ở eddưới gốc 31cây cổ bthụ, Hạ 2Thất Lăng 1eđã nói ddẽ dẫn 02tôi đi xem 1cmột cảnh a0tượng đẹp 64đẽ, cảnh 0tượng ấy bachính là 5Liêu Vi Nhi.

Không 4biết bây 67giờ Hạ 2bThất Lăng 80có còn nhớ 2đến cô 0cấy không? b9Anh ta đã 58quên được 68cô ấy chưa? 9Liêu Vi Nhi 8là hoa khôi ccủa trường 3Yên Đằng, b0là cô gái 9đầu tiên 3mà Hạ Thất aLăng theo bđuổi. Mối btình “truyền akì” của 81họ đã f6làm cảm 7động biết 57bao nhiêu 03tâm hồn cnhưng cũng 2đồng thời 66bị đeo 5lên một 1chiếc xiềng a9xích nặng adnề.

Họ 09nắm tay 4nhau cùng 0ebước qua 8tất cả, 98mỗi dấu b6chân của ahọ đều 3nở ra những 3bông hoa 4tươi đẹp, 5mỹ miều, f5tỏa ra một amùi hương 5kì lạ.

Đó 90là những 40bông hoa 5được tưới 52tắm bởi 6máu và nước bmắt của ecô ấy.

Tuy 7dnhiên, cô cấy đã 9bbiến mất 1hai năm về c8trước, 01hoàn toàn 35bặt vô d2âm tín.

Cho fđến ngày 5dhôm nay, c9không biết dHạ Thất 0Lăng có 4còn như 6trước đây, e3chân trần 7fngồi trước dcửa sổ 1nhớ về 69cô ấy…

Hài…hôm 82nay mình 4làm sao vậy 1nhỉ? Chuyện 2acủa anh 86ta nghĩ nhiều 3flàm gì? fdHôm nay là 2angày tôi atoàn tâm btoàn ý đến f0tìm Y Tùng cLạc, nhờ 93anh ấy giúp 4atôi đi tìm 75lại hồi bức đã 49mất của amình, vì e7vậy tuyệt 6đối không bđược xao 2nhãng, tuyệt 40đối không 4được phân 9atâm, không 8thể được…

“Chào aanh”, tôi 8fbước về 27phía Y Tùng 71Lạc, cất dtiếng chào 9hỏi anh.

“Ừ, 9cầm lấy!”, 02vừa dứt 02lời, Y Tùng 8Lạc ném 98cho tôi một 1lon nước eauống.

“Hơ…”, bechưa kịp 32phản ứng dfgì thì lon dbnước đã 2bay vèo vào 91người tôi, 78may mà cuối 2ecùng tôi c5cũng chộp 0được nó.

cmột lon 1nước cam! 0Là loại enước cam 82Khang Sư b4Phụ mà 0etôi ưa thích c8nhất! Anh eấy sao lại…

Nếu 75là nước 0cam,tôi chỉ duống loại 6fnước cam 3nhãn hiệu 1Khang Sư 35Phụ này, 9còn tất 3cả những eloại nước 2cam khác 7etôi đều 29không thích. 78 © DiendanLeQuyDon.comSở thích a0này của etôi chỉ 1có Hạ Thất 3Lăng biết 09mà thôi, 43thế nhưng 7banh ta chưa 1bao giờ 78mua cho tôi, edù chỉ 3flà một blần.

“Cám cơn anh!”, 4fbỗng nhiên f6trước mắt 61có cái gì dđó đang ddchuyển động, cfcái bóng edcủa anh bấy dần adần như ftỏa sáng 53long lanh 7trong con 99ngươi của 8tôi.

“Ừ”, 13anh gật 27đầu, vẫn 47lạnh nhạt afnhư vậy.

“À dđúng rồi, 8lát nữa 9anh sẽ đưa dem đi đâu?”, 1để thoát 7khỏi dòng 94suy nghĩ 19hỗn loạn 2của mình, dtôi bắt 7đầu đi 66vào chủ 8đề.

“Dẫn 0em đi đến 2một nơi 3amà…Lạc fLạc và 5Đằng Nhi b2cùng lớn 7alên”. Anh 39ấy nhìn batôi, ánh 37mắt đẹp 0đến mức 1khiến cho c8tôi cảm e0thấy bối berối.

“Hả? f6Chúng ta…”, c6tôi há hốc 8amồm vì 82kinh ngạc.

Chúng 3tôi từng a3cùng lớn 7lên sao? 1Tôi và Hạ dThất Lăng 17cùng lưu 5giữ một fthời thơ 5ấu lớn dlên bên 7fnhau, chẳng ddnhẽ thời bthơ ấu 3ấy lại bcòn có thêm bcả một 1Y Tùng Lạc 72nữa hay csao? Những bkí ức thời dthơ ấu 21ấy chẳng a7phải là cdo hai người 2mà là do adba người 08cùng tạo 9nên hay sao?

Đây 0rốt cuộc 8elà chuyện cgì vậy? c7Tại sao 11tôi chẳng 7có chút dấn tượng d0nào hết? 71Tôi đã 1etrải qua 5bnhững gì atrong những 04năm này? 1Tại sao 08bức tranh 7kí ức của dtôi lại 3nhạt nhòa 5anhư vậy…

Tôi dnhìn Y Tùng 00Lạc, ánh 9mắt kiên 04định như bmuốn xuyên 6equa lớp 1sương mù 7của quá ckhứ.

“Anh 3sẽ không 6nói cho em 5biết bất 07kì điều f7gì về quá ckhứ!”, 5anh ấy nhìn b3tôi, kiêu bngạo nói.

Tôi admím môi, 1bcúi đầu, cmột cảm 98giác hụt 7fhẫng và 3athất vọng 3ctừ từ 95len lỏi 4fvào trái ctim tôi.

‘Nhưng 3eanh sẽ dắt 4btay em bước evào hành 22trình tìm 2dlại quá dekhứ!”

“Hả?”, 9bgiọng nói 69nhẹ nhàng ccủa anh a9thoảng qua eekhiến cho emột kẻ dvừa rơi 65vào vực 61thẳm tuyệt 6vọng là ftôi bỗng fdchốc ngạc 3nhiên đến 9mức mở 3to đôi mắt.

Tôi 9ngẩng đầu 3lên nhìn 1thấy Y Tùng edLạc đang 0nhoẻn miệng 3ecười, nụ 0cười ấm 5áp quá, 8ấm áp đến 30nỗi có 5cthể làm 3ctan băng d5tuyết.

Tôi 4nghĩ, một 9chàng trai 0bvới nụ 6cười có 9thể khiến becho thế 94giới của c1tôi như cấm áp như 2vậy, liệu 5có thể d9xấu xa được 8đến đâu?

Tôi ctin rằng, b5Y Tùng Lạc 4lạnh lùng 2và kiêu