Diễn đàn Lê Quý Đôn












images





Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40442 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 8tình ca buồn


images


Nxb bVăn Học 47hợp tác 9với Công 7ty sách Văn e0Việt

Tác a5giả: 5Tạ Trang cTrang

Dịch a7giả: 6hu Trần

Số 1rang: 384

Hình fhức bìa: e0ìa mềm

Kích 57hước: 13x20,5 5m

Ngày 0uất bản: 412 - 2010

Trọng eượng: 440 cram

Giá 8ìa: 65.000 f7

Type: 32u_ngoc_hoa, 05AnAn_3004


Giới 0hiệu


Bản 14ình Ca Buồn 3- Phải đọc aới biết fêu không a4ó nghĩa cà hạnh 3húc!

Một 80ô gái sinh 5a và lớn 25ên suốt 017 năm với 84hững điều 0í ẩn xung auanh thân 9hận của 0aình. Cô cfhỉ biết 2ình là một con nha đầu 7rong một 9ia đình 0fuý tộc 28iàu có, cgày ngày 21hịu sự fđối xử 2atàn nhẫn 4của biết 2bao con người.

Thiếu 5gia của 8gia đình dquý tộc 1ấy luôn 0được vây equanh bởi 5hàng tá 80cô gái xinh 80đẹp, thường 63tỏ ra kiêu 1ngạo nhưng 4fcó lúc đối 95xử với bdcô một 3cách tình 8cảm lạ 0athường.

Lại 4một chàng btrai khác 8cũng đào 64hoa không 5kém, chàng 9btrai này 35luôn bên 1cô gái ấy, 0mong muốn d6giúp cô 5tìm lại 2tình yêu 3và tìm lại 9quá khứ c6mà cô đã 3vô tình ađánh mất.

3 7người họ 0bị xoáy 0vào một f4cuộc tình 4không rõ 99trắng đen, 25không rõ 31người chiến bthắng kẻ cthua cuộc. 5c © DiendanLeQuyDon.comCó những 7lúc tưởng c4chừng cô 37gái biết 09chắc tình byêu đích 8dthực của 2mình nhưng 5rồi cô adlại bất echợt nhận a7ra một tình 2fyêu khác 90sâu nặng 87hơn. Điều 5dtrớ trêu dhơn nữa 5là khi cô 2lầm tưởng emình đã dcnhận ra 3tình yêu a7đích thực 8acủa mình 5thì một 4clần nữa facô lại dthấy mình ethức dậy 9chất vấn 74liệu đó ecó đúng 7bhay không? 7bNhưng điều ahọ không cngờ đó 08là tất acả đều 0nằm trong 86một âm 72mưu của fe1 người 9bđàn bà.

Câu bahỏi đặt 25ra là tại 9sao cô gái 9ấy luôn 4ddằn vặt 1về tình aecảm của 1mình?

Điều bgì ngăn 4cản cô eđến với 6người cô 1yêu?

Ai b2thực sự 74là người 3dthiếu gia 7kia đã đem a5lòng yêu?

Người 55đàn bà aquyền lực eckia là ai fdmà có thể 1thao túng 64cuộc đời 5của 3 con 2engười ấy?

***

Truyền f4thuyết kể 0drằng, vì acngười yêu 7phải đi bxa nên nữ 7thần Venus 9không kìm 0được những 9egiọt nước 4fmắt đau dfđớn. Những 3giọt nước fcmắt mang 06theo cả ftình yêu adnồng nàn 79thấm sâu cvào lòng 3đất. Và 1năm sau, 21ở nơi những ffgiọt nước demắt rơi axuống mọc 59lên những cbông hoa 7cxinh đẹp. 1 © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 5ấy có tên 1flà tử la 6clan, vẻ 5đẹp vĩnh 1dhằng.

***

Cho 4tới tận 0phút cuối 1cùng em vẫn a8không thể 5quên được feanh ấy.

Nhưng afem càng không aquên được cfanh! Em không 86bao giờ 2có thể 84nắm tay 6anh ấy quay 4dlại quá 1khứ nhưng 6fem cũng không ethể mãi agiẫm lên dcái bóng 5của anh 9để đi 4đến tương 8clai

Tình 4yêu là hơi athở

Em 6dkhông thể bdngừng yêu 36anh

Cũng 2như không c5thể ngừng 46thở. Cho 14dù có bị 27tổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40442 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 91: Hai ác 68quỷ trong bmột sinh emệnh



Tan 4học.

Tôi 0cắp cặp bsách nhẹ 3nhàng đi 3theo Hạ eThất Lăng. 7 © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín c1ngưỡng, 4à ánh sáng 66ặt trời, cà toàn bộ 4einh mệnh 0ủa tôi.

Mặt 87rời mỗi 4gày đều d4ên cao, chiếu 4hững ánh 1báng ấm b8áp và rực cỡ xuống bặt đất. 1 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong 4hoảng khắc a2đứng dưới chứ ánh 2áng lung 8inh ấy, bôi chờ 50ho anh ta b5ước vào dhững khe 5ở của 8ánh sáng 7để mà 0ãng quên. 9 © DiendanLeQuyDon.comột năm 0ca trăm sáu 04ăm ngày 87đều bắt bđầu một eòng tuần 8oàn lặp d9ại như cdậy.

Mười cảy năm eay, tôi vẫn fô đơn và a4âm thầm 8bước theo ebi kịch 46đau thương 2của thời a0thơ ấu, fchưa từng 5hoảng loạn, a3cũng chưa e3từng chạy 28trốn.

Bởi 2vì nhiệm 7vụ của 20tôi chính flà: âm thầm 5ctheo sau Hạ 5Thất Lăng, 5không buồn eebã cũng d9chẳng phản dbkháng.

“An daThanh Đằng, ccô đứng 5lại cho 6tôi!”, 2ephía sau fctôi bỗng 37vang lên 9một giọng 7nói đanh 6thép.

Thì fra là Y Tùng 00Lạc. Cũng a2giống như dfHạ Thất 29Lăng, Y Tùng b1Lạc cũng 24là một 7cđại thiếu c8gia trong bctrường cYên Đằng echúng tôi. 6 © DiendanLeQuyDon.comHọ đều 5là những 7quý tộc 5bkhông ai 09sáng bằng, 4những hot­boy 0đẹp trai enhất và 6bcũng ương 36ngạnh nhất 95trường. 74 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên bfgiữa họ f2có một 96sự khác afbiệt lớn, 9Y Tùng Lạc 92trong các 12cuộc họp 4biểu dương 91xưa nay đều angồi trên ebbục cao f0lạnh lùng, e9khinh thường 7nhìn tất ecả mọi 46người bên 44dưới. Trong 7khi đó, aHạ Thất 46Lăng lại bnghiêng đầu afđể lộ 2bnụ cười b8chứa đầy 9bí hiểm 22với đám fbđông, một 40nụ cười 0elàm biết 4fbao trái 6ftim thổn 0thức nhưng 4không ai 14có thể 4fđoán ra 1được nụ e4cười ấy fẩn chứa 0cđiều gì.

Duy 5nhất một 5điều trong 35mắt họ, 0người khác 8cchỉ là ccon sâu cái akiến, chỉ 38có bản 58thân họ 5là tôn quý 6mà thôi.

Tôi dngoảnh đầu 06lại nhìn b1anh ta rồi b6lại lặng 6lẽ bước 8theo cái 71bóng của 57Hạ Thất 4cLăng.

“An 8Thanh Đằng!”, c3tiếng hét bdữ dội cnhư một dchiếc roi 3ada quất 5mạnh vào dda thịt eatôi. “An 6Thanh Đằng, 4cô thật 93sự không 88còn nhớ 4gì sao?”, 0anh ta chẳng bkhác gì a4một con 1sư tử đang cbđiên cuồng 9vì tức 16giận, mở 3to đôi mắt 2hằn rõ 9những tia fmáu đỏ 95tươi.”

“Không 7nhớ”, 6ctôi co rúm bangười lại, 8arụt rè 92đáp.

“Cô cmuốn chết a4hả, dám cfquên cả dtôi sao?”, 7ánh mắt 10chất chứa dđầy sự a3phẫn nộ edừng lại atrên người 4tôi, chẳng dckhác nào 75muốn thiêu c2đốt da dthịt tôi. 1 © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 4Đằng, đã b0nhớ lại 4chưa?”

“Không f0nhớ nổi”, 5tôi ôm lấy acánh tay 12đầy những avết thương bcủa mình, 53lặng lẽ elắc đầu.

“An f5Thanh Đằng, 2cô là đồ dngốc! Dám 10quên cả 4ctôi à!”, bgiọng anh ffta như tắc a9nghẹn lại, c3tiếng quát 62dần dần etrầm xuống, 15chơi vơi 72nhưng vẫn 33khiến cho 4người khác ephải kinh 1hãi.

“An fThanh Đằng, 0em hãy nói blà em vẫn 4dnhớ... mau canói đi... 6f © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng cdyên ở đây 2cho em lừa 3gạt...”, 58anh ta bật 02khóc như cmột đứa d6trẻ, tha 38thiết nhìn 72tôi.

Sự engây thơ, e1sự dịu 27dàng của eanh ta khiến 5dcho tâm hồn 67tôi như 2bị trăm dangàn cái 8roi da quất 29vào.

Tôi 87nghĩ thầm fbtrong bụng, 3trong suốt 1mười bảy bnăm cuộc 4đời tôi 86chưa từng 6có người 3con trai nào etên là Y 45Tùng Lạc bxuất hiện, cvậy mà 2etại sao 7evừa bước abvào trường bfYên Đằng 4là anh ta flại bám dlấy tôi, fám ảnh 11không chịu f4buông tha.

“Tôi 7không nhớ 4nữa!”, b1mặc cho 6anh ta điên bbcuồng chất cvấn nhưng f3câu trả clời của 58tôi trước f0nay vẫn f1là như vậy, 11chưa bao 1giờ có esự thay eđổi.

“An 7Thanh Đằng, c9sao cô đi 6echậm thế ehả?”, cHạ Thất 13Lăng quay fđầu lại 02gọi tôi. 81 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, fanh ta lại 24xoa xoa tay 8vào bức 82tường trên chành lang dvà tiếp 0tục nói 1bchuyện điện 3thoại với 60ai đó bằng fmột giọng 66rất ấm a6áp...

“Vâng, ctôi đến 8dngay đây!”, ftôi nhấc bcặp sách 3lên, lảo bđảo đuổi 9theo anh ta, 11bỏ mặc 6Y

Tùng eLạc chơ 8vơ ở đó, f0nước mắt 15chan hòa.

Gió f2thổi mạnh 8khiến cho a5những vết 31thương của 3tôi càng b4thêm đau 1buốt. Thế 6nhưng, Hạ cThất Lăng, 6người đi 07trước mặt f1tôi kia không 1hề quay cclại nhìn 1ftôi dù chỉ 3một lần.

Đúng 8vậy, Hạ eThất Lăng 71trước mặt 7ftôi chính alà người d7mà tôi vẫn 0luôn mê femuội theo 3gót. Anh f5ta không 31hề quan dtâm đến 10sự sống 3chết của 3ftôi, từ 86nhỏ đến flớn, đều 7để mặc 1tôi tự eesinh tự adiệt.

Nhưng e2may mà, tôi 16đã không 0phụ lòng 87mong đợi 9của thời 6egi­an, cuối bcùng cũng 1ctrưởng 7thành thành a5một thiếu bnữ hồn 2nhiên và 69phóng khoáng.

Hạ 48Thất Lăng 7bluôn ném 12tôi vào bnhững khe 2ahở của cthời gi­an d5để quên 16lãng. Vậy 1mà cứ mỗi 57khi có ai 0ađó đối 60xử tốt 25với tôi 25là anh ta 3lại nhe a9nanh múa 1vuốt chạy 28đến gây 84sự với 0họ.

Anh cta ích kỉ 06như vậy 7đấy, thứ 4mà bản 4thân mình 72không thích 8cũng không 78chịu cho 4người khác 5động vào.

Cái bbmà anh ta acần chính 4là một 2con búp bê, 2một con c4búp bê ngoan f0ngoãn, một 5fcon úp bê a9hiền lành, 7fmột con 7búp bê không 53tùy tiện bnói cười.

9tôi chính 7là con búp 3bê vô hồn dcđó.

Tôi, a2An Thanh Đằng 3achẳng có 16thứ gì echết, có bchăng cũng 97chỉ là 79một niềm 8tin cả đời cphục dịch 8cbên anh ta 6emà thôi. b © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, 10bao nhiêu 06năm nay, ckẻ có bệnh 8ưa sạch 6sẽ là Hạ 19Thất Lăng 1bđã cho phép cmột linh bhồn âm 42thầm dật edờ phía 5asau anh ta.

Mùa 9thu đã đến c4gần, vạn 9vật đang fdbắt đầu 97xao động. 0e © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn cccỏ bé nhỏ d7cho đến ccnhững cây 28cổ thụ 2bcao lớn btrong ánh 6fsáng vàng farực rỡ 4đều dùng fsắc thái 5của mình eđể tô 9cđiểm cho 9cái mùa 4thu xao xác aấy.

ebắt đầu 49rụng, báo 7hiệu sứ 67mệnh của 0mùa xuân 8dvà mùa hạ 5đã kết 1thúc, một 26hành trình 0dài không 5mục đích 8lại bắt 9đầu. Những 0trái cây 02sai trĩu 47cành đu 2đưa trong b2gió thu nhè eanhẹ, vẫy a5vùng trong 1aánh mặt dtrời như 0dmuốn sà 4vào lòng 4mẹ đất. 90 © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó e7chịu nhất f6mà mùa thu eđem lại ccho con người 5chính là 2sự khô daráp của fdlàn da. Gió 3bắc bắt ađầu thổi, 8làn da trên a4khuôn mặt btrở nên 44nứt nẻ, dachỉ còn 2sót lại 1bvài vùng 56da mềm mại erun rẩy 50trong gió 28mưa, hoang 9mang chờ cađợi ngày 88dài kết athúc.

Mặt ccủa tôi 0ecũng như a0vậy đấy, dbchỉ có 41điều vùng 3da khô của fdtôi tập 26trung ở 57xung quanh 4môi. Những 6mảnh da 9khô nứt 5nẻ bám e6đầy xung 1quanh miệng 1tôi, hết fnăm này 2qua năm khác 2đều tái 15diễn như 11vậy. Ban 6cđầu, tôi 2athường 86dùng bàn 3ctay thô ráp 2của mình 3liên tục 01bóc những cclớp da khô 3xung quanh 7môi. Thế bnhưng bây 6giờ, tôi 8cảm thấy eviệc đó 6thật vô b0ích. Một 7ckhuôn mặt bdcó non nớt 7đến mấy 4cuối cùng d0cũng không 20thể miệt dmài hướng 1emãi về a4phía mặt c6trời và cmỉm cười 48ngốc nghếch.

Mỗi e8một linh 05hồn tồn 8tại trên bđời này 5đều không 85thể không ccân nhắc 2bvề thời cgi­an.



Chương 312



Tôi flà An Thanh 6bĐằng, một cdngười giúp 3việc không c4hề nổi 9bật trong 9nhà họ aHạ, một 9eloại người d7thấp hèn 2đến mức d1không thể 3thấp hèn 5hơn.

Tôi 1và Hạ Thất 4Lăng từ 5nhỏ cùng fblớn lên. 1 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng dsau lưng dcanh ta, tôi cbmãi mãi bvẫn chỉ ddhèn mọn 68như vậy. f © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi cbở bên cạnh 9eHạ Thất aLăng, tôi 4chỉ chú eý đến 9eviệc đi 0theo anh ta, ccbởi vì daanh ta rất 70cao, nếu 7không chú efý sẽ mất 8dấu ngay ftắp lự.

Nói 2fcho bạn 77biết một 90bí mật 6nhé, một 24bí mật 1chẳng phải c6là bí mật: 9Hạ Thất 4Lăng có 54mái tóc 9màu bạc, 3long mày fcũng màu 3bbạc, không 5hề nhuộm, 40mà là bẩm 41sinh. Bởi 70vì anh ta 0echính là 7sự kết ftinh của 70tà ác và c2nhân đạo. f5 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 8những chuyện 3này không 07mấy rõ 82rang nhưng 7tôi cũng c0biết được 4ít nhiều.

98vậy, tôi cethường enhìn thấy 7thím Lan 8quản gia enhà họ cdHạ nhìn 1theo bóng 74của Hạ bThất Lăng 7lẩm bẩm: d“cũng mãy 50là thiếu 20gia vẫn akhỏe mạnh.”

Hạ 87Thất Lăng cđứng từ b4trên cao 40nhìn xuống, dchẳng khác aagì một ehoàng tử bcủa thế 78giới phép d1thuật vừa 8fbước nhầm dvào thế 3cgiới trần detục, mặc 27dù vậy, 1atrên người 5anh ta vẫn 57tỏa ra một dcsự kiêu angạo ngất 5trời, khiến e0cho người 01khác pải 7cung kính 6ngước nhìn, eemãi mãi ekhông bao 01giờ thay 3đổi.

Cũng 9giống như etôi vậy.

“Thanh 75Đằng, mau 5thay áo cho 4thiếu gia!”, 4saukhi ăn e9sáng xong, 03thím Lan 6Liền gọi ftôi.

“Vâng”, 1dtôi mang 04bộ đồng 34phục rất 6cđẹp của e0trường 3Yên Đằng b1đến bên 86cạnh Hạ f5Thất Lăng. 3d © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 8rộng hai 1cánh tay 0avà vẫn e2ngồi im c4trên ghế, 7mặc cho 5chúng tôi athay áo giúp 1anh ta. Tất 4fcả những 47điều này 2anh ta đều 9bđã quen 3rồi, tất ffcả những cdđiều này fechúng tôi 4cũng đã 1làm quen cetay lắm 0rồi.

Hạ bThất Lăng, 7một quý 82tộc cao f1quý như bavậy, đâu 0fdễ để 6cho người cthường bkhinh thường 7nhờn?

Tôi 5cẩn thận f4đóng những 2khuy áo lại 4cho anh ta, 89bẻ cổ 76áo ra ngay 8dngắn, kéo fthẳng vạt 78áo xuống, a4đeo ba chiếc f3khuyên bằng 4đá vào 6btai trái f9và buộc d2chặt dây 5bgiày cho fHạ thất eLăng.

Biến 3hành vi mặc aquần áo fđơn giản 2thành một a8trật tự 6công việc dnặng nhọc 9là đặc 4dquyền của ednhững người 54có tiền, ccòn đối e5với những 57người nghèo 77như chúng 5tôi, chỉ 3cần qua 3loa là đã 7hài lòng d2lắm rồi.

“Bối 2Nhi, mau chào etạm biệt 30anh Lăng e4và chị bbĐằng đi cnào!”, 23thím Lan 59bế Bối c8Nhi đang 6angồi ăn bbên bàn 2ăn lên, 59mỉm cười fnói.

“Vâng, cdtạm biệt 6canh Lăng, 8ftạm biệt c5chị Đằng”, 3Bối Nhi 8dvừa liếm 5sữa bò 29quanh miệng 5vừa bi bô.

“Ừ, 1Bối Nhi 9ở nhà ngoan bnhé!”, 22vừa nói 11dứt lời, 18Hạ Thất 4Lăng liền cchìa mặt 4về phía dBối Nhi, 4cô bé ngoan 6ngoãn đặt ddlên mặt bfHạ Thất a8Lăng một 3anụ hôn 1ctạm biệt.

Trong 1con mắt 2acủa anh ata, tất 39cả mọi 96người đều alà những 6fsinh vật 5cấp thấp, afduy chỉ 7có anh ta 12là cao quý 1cnhất. Còn 67Bối Nhi 20chính là 27một vật 56cưng duy 68nhất được 8anh ta yêu bdthương. 53 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, 70tất cả dachí là những f4đồ vật e4thừa thãi 4trên đời.

“Thơm 1ccả chị 6bĐằng nữa 1cơ!”, thơm clên má Hạ cThất Lăng 9exong, Bối 28Nhi đột enhiên chớp 9đôi mắt dfto, trông c4thật đáng 4yêu nhìn 80về phía 53tôi.

Điều 46này khiến 3cho tôi cảm dathấy bối 9drối. Bạn 8biết đấy, 7nhiệm vụ 1dcủa tôi dchỉ là 6theo sau Hạ ceThất Lăng, bkhông buồn 7fbã cũng fchẳng phản ckháng, lặng c9lẽ sống dhết cuộc 28đời thấp 4hèn của 5mình. Tiếp 7nhận sự 33yêu mến f0của một 33thiên kim 62tiểu thư 0nhu Bối 2Nhi không fthuộc về bphạm trù 1chức trách 3của tôi.

Mặc 3dù con bé 0bchính là 5vật cưng fmà chính dtay tôi đã 59tạo ra cho 4Hạ Thất 13Lăng, một 3vật cưng 6duy nhất.

Trước esự mong 8đợi này, 8tôi chỉ 8ecó thể 9ekhiến cho 4con bé thất 0bvọng mà 89thôi. Thậm 81chí, ngay 29cả một 7nụ cười, ctôi cũng 9dkhông thể 4bdành cho 9con bé được.

Bởi dfvì, từ 13nhỏ đến 7lớn, quyền ahạn duy 86nhất của 13tôi cính 4là thu mình 8trong góc fenhà và mỉm 37cười với cbản thân. 62 © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi b5nhé Bối 9Nhi thân 4dyêu của 57chị…

Hai 19năm trước, 5sự xuất 30hiện của 3con bé khiến 46cho tâm hồn accủa tôi 5lần thứ 8hai bị chà dđạp, bị ebchà đạp 3dtàn nhẫn, 1ekhông có 55gì có thể 76khiến cho 09người ta 03cảm thấy 4ctan nát trái 5tim hơn thế 89nữa. Cái fthứ đồ ecvật trong b4suốt, long 8lanh như 45thủy tinh 8ấy đã 1evĩnh viễn 23tan biến 08trong cuộc cđời của 2atôi.

Tôi 6đã bị f1bỏ vào ftrong một dahang sâu bccủa vận 0mệnh, vĩnh 9viễn không 40được luân dhồi.

“An 6Thanh Đằng, 0đi thôi!”, dHạ Thất 1Lăng đeo dbcặp lên 2vai, bước cra khỏi 3phòng khách 5bhoa lệ nhà 4họ Hạ.

“Vâng!”, b2tôi cũng 19đeo cặp bdsách lên 3và nhanh 22chân bước e4theo anh ta.

Đặt bchân vào bengôi trường 3Yên Đằng 21của con acháu các dgia đình 7quý tộc 5dlà chuyện f0cả đời 1này tôi ekhông bao 7giờ dám 4bmơ tưởng dbđến, bởi c1vì tôi chỉ e9là một 2fngười giúp 3việc thấp 0hèn của 1bnhà họ 41Hạ, nhỏ 4bbé và thấp 7hèn đến bmức không 88thể nhỏ d5bé và thấp ehèn hơn 5được nữa. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 82giờ tôi 36đang nhận 6được sự b2chiếu cố 6của thượng b5đế. Xét echo cùng 3acông lao 2đề thuộc 9về Bối 03Nhi.

“An e9Thanh Đằng, 28mười bảy 9anăm nay, 1bcô luôn 3gặp sự dkhinh bỉ 9của thời 46gi­an, thế ddnhưng cô 08vẫn lớn bflên điên 9fcuồng như e3vậy khiến 11cho tôi cảm 09thấy rất a3hài lòng!”, 27bước ra 8khỏi cửa 0nhà họ 6Hạ, Hạ 33Thất lăng 5bđột nhiên 94quay đầu 6lại, nhếc fkhóe môi elên, để cflộ ra nụ cccười chất 8chứa sự 0gi­an ác, aba chiếc 3khuyên tai 24bằng đá eflấp lánh etrên tai 1trái của 21anh ta khiến acho anh ta 5nói như 4vậy là e2có ý gì.

Mái 0ctóc màu 33bạc óng 38ánh làm 7nổi bật a8khuôn mặt a2trắng ngần, amọi thứ b7trước mắt ctôi dường c0như đều 1đang tỏa 7sáng.

Vẻ 4đẹp của 1anh ta, mãi 9mãi đều dnhư vậy, 20hoàn toàn 3rất tự 3nhiên.

Thế dnhưng, sinh dvật hoàn 79mỹ trước 0mắt ấy ffchính là 0một vì dtinh tú trên 3bầu trời, 9fxa xôi vô 3cùng, chỉ 47có thể 4ngắm chứ 5không thể 9chạm tay 06vào.

Không ffsai, tôi achính là 5cây dây cleo kiên 68cường, fkhông chịu e8khuất phục, bchỉ cần 97cho tôi một 8cành cây 9trơ trụi 5để tôi cbám vào 2và miệt emài sinh 2trưởng blà thứ cdây leo xanh 0mướt ấy 5sẽ không 32ngưng sinh 3sôi trên 5bmặt đất. 2f © DiendanLeQuyDon.comKhông bao a1giờ chịu 5khuất phục 66trước mùa 9đông giá 7rét.

Chẳng 0mấy chốc 9đã đến 7trường 7rồi.

Đặt 55cặp sách d2vào trong dalớp học, ftôi liền 2chạy lên 91cửa thoát f8hiểm ở f5tầng thượng. ba © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 97nơi đó 5có Y Tùng 1Lạc đang 18ngồi, tôi cphải đến 64chào hỏi 6anh ta.

35như vậy 21anh ta mới 45không bắt 35nạt tôi 80nữa. Xét 04cho cùng f3thì anh ta evà Hạ Thất eLăng đều 05là những dcông tử, bmỗi người 3exưng bá 5một phương, 15tôi không 89thể đắc 4ctội với 7bất kỳ 1người nào.

Cửa ccthoát hiểm dở tầng ebảy thường 9cvắng bóng 4người qua eblại, nhưng 96Y Tùng Lạc f6lại thích d1ngồi đây f4mỗi ngày b5để chờ 5tôi đến bchào hỏi. 2a © DiendanLeQuyDon.comNếu như 5làm như 8cvậy có cthể khiến bbcho anh ta d1cảm thấy 49cân bằng 18tâm lí thì 7tôi sẵn csàng giúp cđỡ. Tôi 03hỏi anh 1dta vì sao 3elại thích 0fnơi này, 11anh ta nói 74bởi vì dở đây 8btương đối 11u ám, có cethể nghe 9thấy tiếng cnhững linh fhồn đang 1agiương nanh 5múa vuốt.

Nghe dfthấy vậy, 55toàn thân 9atôi như 92nổi gai aốc. Chỉ bacó điều, 8ở nơi đó 76quả thật 5là u ám, 1fcái cầu 0thang đi 59xuống phía dbên trái d0trông có 0evẻ ẩm 7eướt, chỉ 3nhìn là dabiết chẳng f2có mấy engười qua 8lại.

“Chào…an..anh!”, b7leo lên bảy atầng lầu 7khiến cho d3tôi như amuốn đứt fhơi vì mệt, 8vì vậy agiọng nói dcó phần 8đứt quãng.

“Ừm”. 58 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 4ngồi dựa dlưng vào 0dtường, 2nghe thấy 46giọng nói amới từ 65từ ngẩng d0đầu liếc 5nhìn tôi, 2amặt mày fkhông chút 17biểu cảm. e6 © DiendanLeQuyDon.com“Không ecó việc dgì thì đi 4đi!””

“vâng”, e6tôi gật 1dđầu, quay 42người bo 07đi, nhưng dthỉnh thoảng 0vẫn quay 4đầu lại bnhìn anh 23ta. Tôi cũng 51không biết 35rốt cuộc eblà chuyện 8bgì nữa.

Y 20Tùng Lạc 7và Hạ Thất 44Lăng là a9hai người 3aở hai thế 8egiới khác 2nhau, thế 6enhưng họ 96lại có 3rất nhiều 79điểm tương 7đồng. Ví e5dụ như: dcả hai đều 2là những 91người rất 50kiêu ngạo, 3dlà những 99thiên tài 6luôn đứng enhất nhì 5trong trường, cccó cuộc asống vô a3cùng hoàn 60hảo và edrực rỡ 36ánh hào 8quang.

Chỉ 7có điều, dY Tùng Lạc 08có mái tóc 4màu vàng 32óng ả, 69còn Hạ 2Thất Lăng 55lại có cemái tóc amàu bạc 43lấp lánh. d2 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 4đeo khuyên e6trên mũi d0còn Hạ 52Thất Lăng 9blại đeo a0khuyên tai.

“An 70Thanh Đằng, 0cô thật 10sự không 21còn nhớ 83gì về tôi 4sao?”, còn e9nhớ lần d5đầu tiên adbước chân 6vào trường e0Yên Đằng, bkhông biết faanh ta đã b8hỏi tôi a7bao nhiều 8lần câu cấy.

“Tại 2sao em lại 5quên tôi?” 1Tại sao..”” 0sau mấy dtrăm lần 0lắc đầu, 9dcuối cùng banh ta cũng 9etin rằng 63tôi nói cthật. Nhưng 1bỗng nhiên 29lúc ấy, 8tôi nhìn cthấy trong dmắt lạnh 1lung và kiêu cfngạo kia, enhững giọt 2nước mắt 9atrong suốt 0bvà long lanh 04thi nhau tuôn 5rơi.

Trong 8ckhoảnh khắc 69đó, tôi a4biết rằng, c3đó chính 3là thứ 5khiến cho 2bcon người fta cảm động 33nhất, là ethứ báu 4vật mà 4atôi muốn dcnắm bắt 48nhất trong bcuộc đời 63này.

Một 9fHạ Thất adlăng vô 9tình dường ebnhư không aađược ông a4trời ban 7tặng cho c9món quà fnày.

“An fThanh Đằng 6eđã không ddcòn nghe flời, đã 8vậy tôi 75sẽ dùng blá khô trong 4rừng để 2thiêu rụi a3cô ta”. 6d © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 72nhấc bổng 1tôi lên, 5ddễ dàng afnhư nhấc 30một con fbúp bê vậy” 75những năm etháng tuổi 3athơ, lá 4khô trong 2erừng…”

Anh 25ta hung hãn 9dồn tôi 2vào góc 61tường, fsau đó thảnh dnhiên cho 33tay vào túi 66quần rồi 6dquay người fcbỏ đi.

Tôi 8cđáng bị 5fthiêu cháy, 07tôi vốn 76nên bị cchon vùi 1ftrong trận e2mưa gió 1mười năm 80trước.

Nếu 8anhư không b3phải là 1Hạ Thất cLăng thì 5asự oán 1giận của 18tôi đã 1đổ ập 3clên cả 97thành phố, 39không ai acó thể 9fmay mắn 58thoát khỏi.

Đã 71mười năm a9rồi, ngay eccả tấm elòng bao 8ala của ông 66lã thời 9gi­an cũng 1không thể 2chứa đựng 52hết nỗi 3đau thương 74nặng nề 45trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40442 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 43: Kí ức abị lãng 6quên



Một 26Y Tùng Lạc 92luôn kiêu bngạo tại 0sao luôn ccó vẻ gì edđó thật dcô đơn fmỗi khi efngồi bên 99cửa thoát fchiểm? Tôi 5bhải làm 7ao để cho 3banh hiểu 5được đây? bAnh biết 4hông, tôi 75đã rất 5cố gắng bđể nhớ 7ại, nhưng 28hật sự b1rong đầu f7ôi không 32ó chút ấn b7ượng nào 5ề hình 3ảnh của 6anh cả.

Thực a0ự không 5hải tôi e3ố tình b0àm vậy, bin hãy tha ehứ cho trí 3dhớ ngu xuẩn 6ủa tôi!

“Y 3ùng Lạc…”, 3aau một hồi 3đắn đo, eaôi cũng 1ấy hết 9được dũng 3ảm để 18uay lại e3hỗ anh ta. 9c © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa fào tường, b Tùng Lạc 8dém cái nhìn 1ung hãn về 37hía tôi 2khiến cho edtôi bỗng 1chốc cảm e5thấy mình anhư đang 70run rẩy 6cvì sợ hãi, 4“tôi…tôi…nghĩ 9rằng anh 66đã nhận 0fnhầm người 6rồi..”

Anh d8ta hung dữ 27trợn mắt anhìn tôi, 8sau đó rít 0lên: “cút!”

“Thật fsự là anh bđã nhận 4flầm người f9rồi, tôi 3ehoàn toàn dkhông phải 4là An Thanh fĐằng mà 0banh từng dquen biết!’, 7dmặc dù 0drất sợ a5nhưng tôi evẫn quyết 7cđịnh phải fnói cho rõ 5ràng.

‘Cút fngay!”, 8lần này fanh ta phẫn 0nộ thực basự, cơn begiận dữ fatrogn mắt aanh ta như 9emuốn thiêu bfrụi tôi, 9“Một An cbThanh Đằng a7không nghe 3lời như 20cô, phải 2gặp mặt 7mỗi ngày 9fmột lần 0là đủ 1lắm rồi!”

Bộ 3dạng của d8anh ta khiến 8tôi sợ 30phát khiếp, d5vội vàng 0lui về phía 4sau, không 6bmay trượt 83chân ngã 0phịch xuống 4đất.

‘Cút 3mau!”

Tôi 58vội vàng engồi dậy, fhai tay nắm 6chặt lấy 69váy của f4mình rồi 7vội vàng 3bỏ chạy.

Tại 4asao lại 7thành ra cnhư vậy? 0Tôi chẳng 9fqua là có 1ý tốt, 6không muốn 10giương mắt 5nhìn anh 01mãi ôm một c8kí ức đau abuồn, mãi 3ngồi đó 5khóc lóc bthảm thương…

Hãy 7atha thứ a4cho tôi, 9cho dù có fcố gắng fra sao, ánh 6emắt da diết ccủa anh 3vẫn chỉ 0như một 5clời độc f1thoại thê aalương bên 4nấm mộ 9ftrống rỗng 1của thời 5thơ ấu 73của tôi.

dbị chôn 47vùi ở nơi ađó, tôi b3biết đi bcđâu để 4tìm ra tấm fbia khắc btên nó đây?

Trước 7đây tôi 0thực sự fcó quen biết 0Y Tùng Lạc 4sao? Tại bsao tôi chẳng fccó chút 0bấn tượng 6nào vậy 4nhỉ? Kể dtừ khi lớn 8bkhôn đến 01nay tôi chưa 6từng bị a1mất trí 4bnhớ bao 0giờ mà.

“An aaThanh Đằng, 15tôi nói echo cô biết, 2không có echuyện gì 2thì đừng ebcó chạy 8đi lung tung!”, 3vừa đến cchân cầu 7athang tầng 3ba, Hạ Thất bLăng ở 33đâu bỗng 94đứng sững 1ctrước mặt ftôi. Ánh d0mắt đầy 6asự ác độc 6càng trở enên sắc fnhọn bên 08cạnh những 3chiếc khuyên btai bằng b1đá lấp blánh, ánh 0mắt ấy 73như đang beđâm sâu 7vào tâm 8ahồn yếu d1đuối của ctôi.

Phía 0má bên trái 2dcủa Hạ 8Thất Lăng aeluôn bị e9mái tóc 41màu bạc aache khuất, 21ánh mắt 83vô cùng 5sâu sắc, 22tôi chưa b1bao giờ acó thể 3bước vào 3thế giới 3nội tâm fbcủa anh fta. Đó là fmột sư 4mệnh vô 2cùng gi­an fdkhổ, e rằng 7tôi có dùng a5cả đời 19này cũng 6không thể 9dnào hoàn 7cthành được.

“Thiếu 3gia…”, 8tôi cắn 6chặt môi, 4mi mắt cụp 3xuống, nhìn bxuống đôi agiày vải 93trắng dưới 0chân đã a2rách nát. 2d © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có dethể hỏi 0bmột câu 3bđược không?”

Ánh 1mắt sắc 6lạnh của 8cậu ta quét 8ngang qua 3người tôi, d5chẳng cần 9tốn sức 2cũng có ethể hủy 0diệt tôi ebất cứ 5lúc nào. 2 © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn ađã rất fnhỏ bé, 3lúc này dlại càng c8giống như amột làn 3khói mỏng emanh, dù 5cố gắng e5thế nào 77cũng khó 81mà giữ 41được thể 3xác của cmình.

“Nói 1ađi!”, từ 3miệng của f5Hạ Thất 49Lăng đột 3nhiên thốt 8ra âm thanh 1ctrầm lắng, c5thực sự ekhiến cho 3ftôi cảm b8thấy sợ 4fhãi.

“Vâng….tôi 3trước đây 63đã từng 4quen biết 52Y Tùng Lạc 88sao? Anh ta cthường exuyên nói anhững điều 7kì quái 5với tôi, 9nhưng tôi 22lại chẳng 6có chút 4bấn tượng bnào…”, 4tôi xoa xoa 0những ngón 70tay, không 0biết nên eđặt chúng dở đâu 70nữa.

“Hừ, 3cô bớt 45mơ mộng dhão huyền feđi! Có biết 7Y Tùng Lạc elà ai không? e0Anh ta chính elà công atử đời a2thứ hai d4của tập 6đoàn tài bchính Y thị d0đấy! Sản c1phẩm của 1ecác công 6ty con của f7tập đoàn fđó đều 9được xuất bkhẩu sang 3cÂu Mỹ. f © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, 09cô chỉ 1dlà một 81người giúp 90việc thấp 7hèn nhà chọ Hạ, 6liệu có 4quan hệ 5cgì với 86công tử ftập đoàn 4tài chính cxuyên quốc 6gia đây?”. 27 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất d5Lăng nhìn btôi bằng 07nửa con 2mắt, trên 9mặt hiện crõ hai chữ aa“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi cnói cho cô a7biết, đừng 82có mà chạy 4flinh tinh f0nữa! Tôi baquay đầu 9flại mà 3akhông thấy e7cô đâu 0thì đừng b8trách tôi bbkhông khách 42khí!”

Hài, dngoài việc 03cười như 57mếu, tôi 47còn biết 0làm sao được anữa đây?

Đúng 4bvậy, tôi 3chính là blinh hồn csau lưng 5anh, là bóng 02ma sau lưng 0anh. Rời 8khỏi cái febóng sau 3lưng anh, 08tôi sẽ 37tan biến ctrong những fánh mắt 55lạ lùng. d7 © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật 8bên ngoài 3có rực 2rỡ, tuyệt bdiệu đến femấy đi 7cchăng nữa, 1tôi cũng 8không có bquyền được fdchậm lại ffbước chân 5eđể chiêm a8ngưỡng.

Được 6ethôi, tôi 8sẽ chuyên 48tâm làm f5bóng ma thuộc 65về anh, 6bvĩnh viễn 4dật dờ 0sau lưng 2anh.

Một 62người ưa 3sạch sẽ ebẩm sinh bnhư anh, 3trước nay 8chưa từng cbchê bai tôi 3fđã là may 06mắn lớn 97của tôi bdrồi, tôi 57còn có thể 0fmong ước 4điều gì 93nữa chứ.

“Bây 5dgiờ cô flập tức 59về lớp ccho tôi!”, 97nói xong caHạ Thất 2Lăng cho 1tay vào túi 5quần, quay fangười bỏ 35đi. Ánh 0bsáng mặt dtrời dịu 7dàng buổi 8sáng len 8flỏi qua cnhững khe 1ahở ở lan 99can, chiếu 85rọi lên bbộ đồng dcphục mới 2tinh của aanh, phản 0bchiếu lên 2tấm lưng ethẳng kiêu dfngạo của f7anh…thứ 85ánh sáng f3dịu dàng 6và chói dalóa…Trong dbkhi tôi vẫn fecòn chưa 1hết hoảng 4ahốt thì dbóng của cHạ Thất 8Lăng đã ddbiến mất d2ở đầu 53hành lang c2rồi.

Tiếng 2ekhóc lóc 44bị giấu 4kín trong 5biển hoa

A.

Trong 97lớp học, 2tôi ngồi 6angay sau lưng 8Hạ Thất 91Lăng.

91thế, không bcó lúc nào 8ngẩng đầu aclên là không 81nhìn thấy 9emái tóc 1bạc lấp 2flánh của 66anh, mái 64tóc mềm ecmại như dlớp lông cvũ, chói 04mắt như dánh huỳnh dquang nhưng 0lại vô bcùng kiêu cngạo và b4lạnh lùng, 7khiến cho d5người khác cđã trót 0dnhìn vào 7là không dfsao rời e1mắt ra được. d © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi 22của anh f3ta rất kênh 2kiệu, lưng 40thẳng, đầu 0hơi nghiêng, chai tay khoanh atrước ngực, cachẳng khác fgì một 92đại lão 7gia đang acngồi ghế enghe giảng.

Điều bnày khiến dcho tôi cảm 7thấy rất bkhó xử, aebởi vì 7ethân hình 5cao lớn 5của anh 3ta đã che 1kín hết 51nửa cái 2bảng đen bbtrước mặt 47tôi. Vì 71thế, mỗi 1lần nghỉ 1giải lao, 30lúc anh ta echạy ra 28ngoài nói a3chuyện yêu 2đương với 3người khác 2chính là 9thời khắc 7vui vẻ nhất f4trong ngày 7ccủa tôi. f5 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng dthì bảng 0đen cũng c5thuộc về 68một mình d7tôi, tôi 14có thể bthoải mái eghi chép arồi!

Tan 50học, Hạ 61Thất Lăng 16bảo tôi 4về nhà b1trước vì 5anh ta phải ecđi hẹn chò, hẹn 3hò với 8một cô 2gái xinh 8dđẹp nào adđó.

Anh 6ta nói xong, 32tôi lập 3tức gật 05đầu, đeo 7cặp lên bvai và một a3mình đi 4trên con 3ađường dbvề nhà. 57 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu 76năm nay, 4dtôi đã dsớm quen 1với việc 3này. Anh bfta thoải 7mái trêu 3hoa ghẹo 5fnguyệt, e7tôi thờ eơ không bquan tâm…đây a1dường như 65đã trở bthành một c8khế ước 6ngầm giữa fhai chúng 3tôi, không 1cần bất b4cứ ai phải 0lên tiếng 8chỉ bảo.

Hạ aThất Lăng 6thích nhất elà phá hoại ctình cảm 2của người 6khác. Cứ 1nhìn thấy 5ccô gái xinh 4cđẹp nào 2thân mật dvới bạn atrai của 9dmình là 3y như rằng danh ta tìm 34mọi cách 6chen chân 7vào, cướp abđi người 0thương của 3người ta.

Hoàn cdtoàn không 4thèm đếm 1xỉa gì 8cđến Bối 13Nhi, món 1bquà mà tôi 9đã dùng 1cả tuổi 46thanh xuân 6của mình c6để tặng bcho anh ta.

Cảnh f9vật trong 43nhà họ 3Hạ vẫn ađẹp đẽ 8như vậy. 29 © DiendanLeQuyDon.comSau một 0ngày được 8tắm rửa bbởi ánh 4mặt trời, 4cây cối, a6hoa cỏ trong 7vườn như 50xanh tươi dchơn, khắp 77nơi cảnh 3vật đều 47đang tràn 7đầy nhựa 2sống.

Đi 4qua con đường 39rợp bóng 2acây, trước 2dmắt trải 3cdài là một 27biển hoa d3màu tím 4biếc. Trong 15gia đình 5họ Hạ 5này có ai cyêu thích 6loài hoa 7tử la lan 83này đến 13vậy nhỉ? b0Là phu nhân, 1clão phu nhân 5ehay là Hạ aThất Lăng? 3Cũng không babiết nữa! f0Từ nhỏ 8tới lớn dtôi chỉ 21thấy người cta trồng fatoàn hoa ftử la lan 64ở đây 9mà thôi.

Tháng 95năm, hoa 4tử la lan 3fnở rộ, 8mùi thơm 1nhè nhẹ d2quyện vào 6không khí, 3phảng phất ftrong khu 8vườn. Cho e3dù có mệt emỏi đến eđâu, chỉ 2cần về c0đến đây 55là tôi lại 3fcảm thấy btinh thần fsảng khoái, aedễ chịu. c1 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 89biển hoa 1tử la lan 2etươi đẹp 4này lại akhiến cho 9tôi rơi evào cảm agiác lo sợ 4vô cùng 8atận.

Suốt cmười bảy enăm nay, 8mỗi năm 8vào nửa 2đêm một 3engày nào dđó, tôi b9lại nghe e9thấy tiếng a5khóc thê 76lương của emột người ephụ nữ, ctiếng khóc 67ấy vọng 4lại từ dkhu vườn 1ahoa ngoài 4bcửa sổ.

Tiếng 0khóc ai oán enhư tiếng 52kêu của demột con 1chim oanh 96bị gãy 8cánh, khiến 5bcho người 2nghe cảm 0thấy sởn 4gai ốc, dchẳng khác dgì đang 1chìm trong 9một con 8ác mộng, 57một cơn 8ác mộng 75chưa bao a8giờ từng 1thôi xuất 9hiện trong ebcuộc đời 7tôi. Thế bnhưng, khi d7tôi hỏi 79người trong 74nhà họ cdHạ về adchuyện này, 1bai nấy đều cnói rằng achưa từng 91gặp chuyện 4như vậy, 5nếu như 36tôi lại dnhắc thêm 3lần nữa, 70thể nào 8họ cũng 8nói tôi cbị mắc bbệnh ảo fftưởng.

Nói abthực lòng, ftôi cũng 8rất mong 5đó chỉ blà bệnh aảo tưởng. 8b © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi 4alần vào 4lúc nửa 0đêm, những edây thần fkinh đang 7fbị kéo ccăng như 2dây đàn 9fcủa tôi 7luôn mách a4bảo tôi 0drằng đó 05không phải 9là sự thật! cTiếng khóc ctuyệt vọng 80và ai oán 0ấy vô cùng 6chân thực, bvang vọng 8giữa biển 27hoa mênh 47mông. Tôi cbcòn nhớ 26rất rõ bđó là vào 8ngày mùng 07 tháng 7 85hàng năm.

Ngày 5mùng 7 tháng 1c7 vĩnh viễn.

Biển f3hoa mênh afmông yên b4ắng bên 4ngoài cửa esổ rốt fcuộc chôn 8cvùi sự 5si tình hay 2đang tố 8cáo sự 32vô tình 5của một 3ai đó? Có 8lẽ sự acoán hận 5ấy rất 6nặng nề, 0thế nên f6nó mới evang vọng 47suốt mười 6mấy năm e1nay.

Năm anay, liệu 02tiếng khóc 63ai oán ấy bcó còn tìm bđến? Lần 1này nhất 6định tôi 7sẽ không c1còn ngốc 8nghếch sợ 27hãi trốn betrong chăn 6bmà run rẩy cnữa.

Bởi dvì, tôi bđã trưởng 9thành, tôi dsẽ bắt 7đầu mở 0ra bức màn 3bí ẩn của 77căn nhà 5lớn này! 9Bởi vì 3dmẹ đã aekhông còn 59ở bên tôi 6anữa, cho 91dù là chuyện 8gì cũng 16chỉ có 8emột mình 1tôi đối 59mặt. Năm 09nay, cho dù 3fcó sợ hãi 1bđến thế 76nào đi chăng bnữa, tôi 45cũng sẽ dfdũng cảm 92bước vào ebvườn hoa 04dưới ban 2công đó, 9cũng cảm 1ađi tìm tiếng bkhóc thê 5lương bị cangười đời 74lãng quên 4kia.

“Cọt 3fkẹt…cọt dbkẹt…”, 42chiếc xích eđu đu đưa 7atrong khoảng 0sân trước 2nhà, là cBối Nhi, 30cô bé đang 94chơi xích 8đu! Lúc 6enày, thím 06Lan không 2có ở đó, b6cô bé đang angồi trên f6xích đu 3chơi một 1mình, yên elặng ngồi 5trên xích ađu, dường 94như trên 06tấm lưng bbé nhỏ 52kia lúc nào 1cũng có 7thể mọc 0ra một đôi c6cánh thiên 1cthần và 0bay vút khỏi 77tầm mắt 6của tôi.

Tôi 0fđứng trên ffbậc thềm 23đá cách 93cái xích 5đu không bbxa, âm thầm adngắm nhìn 2mọi thứ 25trước mắt.

“A d6chị Đằng 67về rồi!”, 66Bối Nhi dđột nhiên 51ngẩng đầu e8lên. Nhìn 57thấy tôi, 3cô bé mừng 5rỡ ra mắt, 8nhảy tót cxuống khỏi 20xích đu b0rồi chạy 6ào về phía 13tôi.

“Vâng, fcchào Bối 96Nhi tiểu 1thư!”, a6tôi cúi 9đầu chào 1cô bé rồi dexách cặp c0sách lên, 39đi vào trong 1nhà.

“Chị c9Đằng ơi…”, 58tôi vừa cmới nhấc 4bước liền 2phát hiện dcra tay của 2Bối Nhi 8đã nắm 27chặt lấy 6vạt áo 4đồng phục f8của mình. 5 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 7quay đầu 44lại, bắt b0gặp đôi 81mắt to tròn flong lanh 3của cô 0bé. Cô bé ferụt cổ fcvào trong 9chiếc áo ekhoác nhung 4màu hồng dfphấn, nhìn 59tôi một 0cách vô a3tội. Bộ a1dạng của b6Bối Nhi 9thật đáng d6yêu! Nhưng, 5dù sao tôi 4cũng chỉ 44là một 3bngười giúp 5việc của a6nhà họ cHạ, một 1người giúp 0việc thấp 3hèn, một 9người sống 0thoi thóp 70suốt bao cnăm nay chỉ 3bởi vì ffcố gắng 0giành lấy 0cho mình cmột chỗ 20đứng trong 7cđời.

“Có 9chuyện gì dfvậy, Bối 80Nhi tiểu dthư? Tôi 14còn có rất 06nhiều việc 8bphải làm 01nữa!”, atôi nói 6bằng giọng 5lạnh lùng ddrồi quay c8người định 4bỏ đi.

“Chị 59Đằng, đừng eđi mà!”, 4lại một adlần nữa 0cô bé nắm 2dchắc lấy e3vạt áo 75của tôi, 64không, lần cnày còn 2nắm chặt b4hơn.

“Tiểu 93thư chơi 0một mình ađi, tôi adcòn rất 1dnhiều việc, a2rất nhiều bcviệc phải 4làm đấy!”. 4 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù d6vẫn đứng 8nguyên ở fchỗ cũ 06nhưng ánh 7mắt của 8tôi đã 39hướng ra 5tận bể 4fphun nước eaphía xa kia 24và chìm esâu vào dsự trống 3cvắng.

Đôi 5dmắt đen d5nháy ấy d2lại lần adnữa xuất 9fhiện, đôi 3emắt đã asoi mói tôi 2bsuốt mười 64bảy năm 8cnay lại 0xuất hiện.

B.

“Chị 47Đằng ơi, f7cho chị 23cái này 6này!”, b6Bối Nhi 5một tay atóm lấy 4áo tôi, 8một tay elôi từ 95trong túi a7ra một cái 3thạch vị 4dâu màu chồng phấn eđưa cho 2tôi. Cô 45bé còn nhón 4chân lên, 52giơ cao cái 9thạch lên 6như là để 9tôi có thể edlấy một ecách dễ cdàng hơn.

c4nhóc này 4rất thích băn thạch 6hoa quả, 93ngày nào 7cũng ôm 77cả đống 0thạch ngồi 5ăn một 08mình trong 2aphòng khách. 15 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần 5Hạ Thất d1Lăng chìa 1tay xin, cô 49bé đều 4nhanh tay 3nhét nốt 0dcái thạch d3cuối cùng 05vào miệng, fđôi mắt 1ngây thơ dvô tội 5nhìn Hạ 3Thất Lăng.

Thế 87nhưng bây b8giờ cô dbé lại 1nỗ lực cđể dành 37cho tôi một 6cái. Chỉ 03đáng tiếc b7là tôi không cthích mấy 90thứ đồ 0ăn mềm 34mềm này. 1 © DiendanLeQuyDon.comTrong trí 3nhớ của 71tôi chỉ 45có hai màu 3fđen trắng, 8làm gì có fthứ màu 48sắc sặc esỡ của a6những viên 09thạch này?

Tất 97cả những 0màu sắc dkhác đều elà thừa ethãi.

“Tôi 2không thích 8mấy thứ dfnày, cô cđể lại 4emà ăn!”, 7nói xong, 59tôi gỡ a4tay cô bé 4ra khỏi 84áo, quay b2phắt người 5lại, đi 8cvào căn 0nhà sang 5trọng của 3nhà họ b0Hạ.

Thật cđáng ghét, 33đôi mắt 6fấy lại 8exuất hiện carồi, hình 2như nó đang a2âm thầm 1ẩn hiện c3ở đằng ffsau một 74bục cửa 91sổ hình dtròn nào f8đó.

“Chị 9Đằng…”, ccô bé thật 0là cứng bđầu, tôi 2vừa mới 5bước được f4một bước, 7cô bé đã fchạy theo 21bám lấy eatôi. “Chị fbĐằng ơi, cdchị chê 8bẩn phải a2không? Vậy 3cem lau giúp cchị nhé!”, dnói xong, 3cô bé liền cblấy vạt d3áo nhung accủa mình, acố sức 5lau cái thạch 2trên tay. f3 © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn dtrên cái cthạch đã 0làm vấy 74bẩn lên eáo của 6Bối Nhi…

“Không ddthích là bkhông thích, 6fcó lau cũng d5vô ích thôi!”, 7cthực lòng bkhông chịu d8nổi nữa, a6tôi đành 15đẩy cô 8bé ngã nhào fra đất, 68sau đó hung 2edữ gào blên.

“An b9Thanh Đằng, e4cô làm sao 7thế hả?”, 53đột nhiên 8fmột tiếng 17quát rất c5lớn vang 8blên trước 02mặt tôi, 4ftiếng quát e4vô cùng clạnh lùng, alạnh tựa cnhư nước e7suối mùa efđông vậy.

“Hu…hu…chị aĐằng đừng 9chê mà…em 3có thể 93lau sạch a2nó cho chị 44mà!”, Bối adNhi nước emắt chan 26hòa nhưng 88vẫn cố 17gắng lau bsạch cái afthạch trong etay.

“Bối 0Nhi đừng 41khóc nữa, 4để anh 2bLăng xem 8nào!”, cbHạ Thất 8fLăng quỳ 8xuống bên f9cạnh Bối 1Nhi, kiểm 73tra thấy 09không bị 3thương liền bphủi bụi 7đất trên 8quần áo ccho cô bé.

‘Bối 81Nhi ngã có 5đau không?”, 45nghe thấy 1tiếng khóc, 1thím Lan a3ở trong dcnhà chạy cra. “Không 4sao, Bối 6Nhi, chúng 95ta vào nhà ađi! Vứt 4dcái này 09đi!”, Hạ 9Thất Lăng 82ném cái 2thạch mà 92Bối Nhi 8eđã lau mãi aftừ nãy eđến giờ 8ra xa, nó a4lăn, lăn 7ra rất xa 4để cuối 4cùng nằm 7fgọn dưới 9chân một e3người.

Khi 03ông ấy 6nhấc chân 96lên thì 2cái thạch 2cđã nát a5bét rồi.

cbông ấy, b9chú Minh, efngười giúp bviệc riêng 4của lão 7ephu nhân. 7 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 32ông lớn dtuổi lưng 4còng ấy 1đã vô ý 9dẫm nát cecái thạch 2mà Bối 9Nhi đã cố 6công lau asạch.

“Hu…anh 1bLăng ơi, 51đó là cái 3eThạch em 1để dành acho chị 06Đằng mà, efnó bị chú dbMinh dẫm 44nát hết crồi! Hu…u…”

“Bối cNhi, cái f7đó không 5quan trọng, 5akhông cần 8fphải lấy 71lòng người akhác, chỉ 9cần anh 8Lăng thương d6em là đủ crồi! Những 4cngười khác 2đều là athừa thãi!”, c0nói xong, cHạ Thất f4Lăng ôm b5Bối Nhi a3đi qua bậc 97thềm đá 5vào nhà.

Nước emắt, nước f4mũi tèm blem, cô bé 4dang rộng 2hai tay, vùi e8đầu vào 8cổ Hạ 0Thất Lăng 5mà khóc.

“Thanh 6Đằng, nếu 19như con thật 81lòng yêu 1thương Bối 49Nhi thì vĩnh cviễn đừng aabao giờ 1tiếp cận 59cô bé…hãy 1cẩn thận bđôi mắt aetà ác ấy, echúng luôn 0nhìn chằm dchằm vào bngười nhà bhọ An ta 55đấy!” 6b, đó là dflời của 9mẹ dặn 0adò tôi lúc 40đang hấp f1hối.

Đôi f9mắt soi 75mói sau lưng aftôi suốt a17 năm qua, 8thế nhưng 9tôi vẫn 34không biết 42được đôi 2fmắt ấy d7thuộc về 9eai?

aathím Lan 94hay là chú 7Minh lưng 80còng?...Cũng 33không biết b9nữa.

Mẹ 2ơi, con phải clàm sao đây? 7cSao mẹ không benói nốt 22cho con biết?

“Thanh 9Đằng, sao 3vừa nãy 7cô có thể 9đối xử e0với Bối 4bNhi như vậy? d9Cô bé là engười thân 42nhất của 5cô cơ mà!”, 0thím Lan 0dphẫn nộ c2nhìn tôi arồi sau fđó lắc ccđầu bỏ bđi cùng 29chú Minh.

Chỉ 8còn lại 6bmình tôi 1đứng đó, fcúi đầu cbần thần.

Không 2fsai, Bối deNhi chính 8là báu vật bquý nhất 0của tôi, 82là tâm huyết 7ccả tuổi athanh xuân 5của tôi.



Chương 34: Ác mộng 9tái sinh



Mấy e3ngày nay, ctôi thấy 1thật bất e1an, luôn 2cảm thấy esau lưng e7có một 4ethứ bẩn 6thỉu gì 2đó đang 33theo sát 98mình. Là 30một cái 64miệng đầy f7máu với cnhững chiếc 31răng nanh bsắc nhọn 1đang nhe 8ra? Là đôi 67mắt kì 39dị đã 7ftheo sát 1tôi suốt camười bảy 8anăm nay? cTôi không 06sao nói rõ 0được!

Những 4lúc lau sàn 7dưới phòng e5khách tầng b3một, tôi 0bthường 46cảm thấy fcó những ecơn gió flạnh ào fđến, dường 2như có hàng efnghìn hàng 5vạn những 9tia sáng bflạnh lẽo aeđang xuyên dqua lưng btôi vậy. 51 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 85mỗi lần 4quay đầu 62lại tôi 2vẫn chẳng 5phát hiện 0được điều fegì, chỉ fthấy những dfngười giúp 5việc khác 94đang bận crộn với 58công việc 6của mình c4hoặc là dnụ cười 0của thím 3Lan lúc đang 1tưới nước 5cho hoa trong bfvườn, kinh 4hoàng nhất 8vẫn là 4dnhững khi 94quay đầu d0lại nhìn 9thấy chú 22Minh đang 6lôi từng 18cái túi d9màu đen 49to đùng 6từ trong d8phòng lão 3phu nhân 50ra. Tôi nghĩ dcó lẽ đó 42là những 7túi rác 0thải sinh fhoạt.

Mẹ ddtừng nói 8với tôi earằng: “Đằng dNhi, hãy b0làm cho tốt 1bổn phận bcủa mình, 2rồi yên 46bình mà 3sống tiếp. f © DiendanLeQuyDon.comCố gắng cyêu thương fngười mình dnên yêu 7thường, c0đừng quay d6đầu lại 7để nhìn 97đôi mắt akhủng khiếp 3cấy…Đó 1chính cách ecchuộc tội 7tốt nhất ccho gia đình achọ An chúng fta”

Tại a8sao mẹ lại anói như 8bvậy?Tại 1sao chúng 3ta phải 4chuộc tội fbằng cách 5hi sinh bản b6thân mình, 85đặt mình bfở địa 5vị thấp adhèn trong bcgia đình 9giàu sang 6của người 47khác? Là 0ado nhà họ cAn ta đã 5gây thù 36chuốc oán 9avới người ata hay đã 1đắc tội evới dòng 3tộc của 3ai đó?

Tôi abiết những 6điều mẹ 3nói xưa 18nay chưa 2bao giờ 1sai. Dưới f0sự hun đúc 72của thời egi­an, mẹ acđã trở 53thành một 91người phụ b5nữ sâu 2dsắc, chuyện cgì cũng 9hiểu nhưng 9không tùy dtiện nói ara. Nhưng e4chẳng nhẽ 4người nhà 9fhọ An cứ 2hết thế bhệ này 9đến thế 3hệ khác 59phải mang 0dtrên mình 9cảm giác 7thấp hèn, abtội lỗi fmà sống ehay sao? Không fthể, tuyệt 7eđối không 9thể!

Cho e3dù có chuyện 4đó đi chăng e3nữa, tôi 3cũng sẽ dkết thúc e4cảm giác 23chịu tội 11của nhà 1họ An này 03tại đây.

Bởi evì, tôi e5muốn Bối 8aNhi của 7mình được fbsống sung f6sướng, 7sống vui 1tươi…

Tôi 68muốn cô a0bé phải f1sống cao f1quý hơn 8bất kì 9người nào!

Tôi 3muốn yên 1ebình sống 6equa ngày 1nhưng vẫn 77không thể a3tránh khỏi 5sự trêu 0fcợt của e0vận mệnh.

Những fengày gần 1đây, tôi 0ngủ không e4được yên 3bgiấc, thường 64xuyên nằm fmơ thấy e4ác mộng! 1Mỗi lần f1như vậy ctoàn thân ctôi lại 5đầm đìa 24mồ hôi, 3fbừng tỉnh 7giấc trong 8fsự hoảng 7loạn, để barồi sau b8đó ôm chặt 6lấy cánh 39tay, đưa 11mắt nhìn 62lên trần 77nhà mà âm 6thầm rơi 9lệ.

Cơn cdác mộng f7khó khăn a6lắm tôi 4mới thoát d1ra được 82lại lần 4nữa tìm f1đến tôi!

Bừng 3tỉnh sau f8cơn mơ, 5ánh sáng abàng bạc e7từ mặt 9trăng bao 2trùm mặt 0đất, những 2vệt máu 1ađỏ hằn atrên hai 12chân, còn 33cả chiếc cemặt nạ 6phát ra tiếng 58cười hăng bhắc treo 6trên tường akìa nữa…hết 0đợt sóng 3enày đến 0đợt sóng 82khác cứ bnối tiếp 6dđổ ào 1lên người 08tôi.

Đó dlà, một akhuôn mặt a6dâm ô mà 4tôi không b8sao nhớ e9ra được, acho dù có f1vò đầu 5bứt tai fthế nào 3cũng chỉ 7flà một 96bức tranh f6trống rỗng, e5ấn tượng eduy nhất 71của tôi 51về khuôn 1emặt ấy b4chính là bcái nốt 12ruồi trên 3mép trái, 39một cái e9nốt ruồi a0rất gây edchú ý.

Tại 61sao, tại 5sao giờ 3etôi lại 9mơ thấy d3giấc mơ dnày?Tôi 4dcòn nhớ 3năm tôi d4tám tuổi, 17sau khi mẹ ađi chùa 64xin cho tôi fmột tấm 14bùa trừ 3atà, từ 48đó tôi 77không còn 8mơ thấy 0dgiấc mơ 3này nữa. 96 © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ 82đây, kể ctừ sau khi eaY Tùng Lạc 4cxuất hiện, 8cơn ác mộng abnăm xưa 9lại tìm 0avề.

Lẽ 5nào, trên 1người anh 3ta có ẩn 1chứa đoạn 4kí ức mà dtôi đã 6đánh mất, cthế nên bekhi khuôn 3mặt khôi cngô dưới d5mái tóc 5fvàng rực 42rỡ ấy 61xuất hiện 34đã đánh athức những 75hồi ức 31đầy sóng 1gió ấy 55trong tôi?

Nhưng, 7tại sao 4suốt mười b7bảy năm 0nay tôi chưa 90từng cảm 0thấy kí 00ức của 1amình bị b2gián đoạn? 8bHơn nữa 2cmỗi lần 27dò hỏi eHạ Thất dLăng đều 54một mực 2agạt đi?

Trong 0đó có điều e7bí mật dkhó nói f7hay sao? Hài, ftôi có vò 10nát đầu 0fcũng không 7nhớ lại 17được điều fgì.

“An 4Thanh Đằng, 12cô làm sao bethế hả? 0Mắt đỏ 5lựng, chẳng 8có chút 07sức sống egì cả!”, f7tôi lơ ngơ 67suốt chặng fđường, 5fmãi cho đến 6khi nghe thấy 39tiếng của b6Hạ Thất 1Lăng sát 7bên tai mới 3chợt bừng ddtỉnh, hóa c5ra chúng 6tôi đã 28ra đến 8tận bến 4xe buýt.

Cái 4atên này 4đi học b9lúc thì 24đi bộ, 3lúc ngồi 58xe buýt, 7lúc lại ftự cưỡi 3xe máy, khi 8cthì ngồi 4fxe hơi sang etrọng của anhà. Cụ 08thể đi 9đến trường 4ethế nào 9đều phụ 40thuộc vào ahứng thú 2của cậu c0ta cả! Rất 02rõ ràng, 20hôm nay cậu 9ta muốn 2ngồi xe 9buýt như 29đại đa 43số dân 9thường.

Ngẩng 4dđầu lên, 78tôi nhìn 2thấy một 07đôi mắt b5lạnh lùng 55đang quay a9lại nhìn d7mình.

Tôi bfchăm chú 13nhìn vào fđôi con 84mắt lạnh 4lùng ấy 0hồi lâu, f7sau đó hơi 71nheo mắt clại nhìn 5về hàng f1cây xa xa 6dven đường, 60thờ ơ nói: 3“Không 3có gì”

Nào 97ngờ, Hạ 97Thất Lăng b6vẫn không fchịu buông dtha, anh ta ffnắm lấy ecánh tay 7btôi, lạnh fblùng nói: 7“Nhìn vào 7tôi và nói 1lại xem d8nào!”

Tôi 9không dám 79nhìn vào 41anh ta, cứ d2chạm phải c2ánh mắt 5sắc nhọn, 2lạnh lùng dcủa anh 08ta là tôi 14lại cúi 7eđầu, bần b2thần xoa 04xoa những 43ngón tay. 9 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ 93bài tập 5phát ngày 17hôm qua không 5cbiết tự 6lúc nào 36đã bị dtôi vò nhăn ddnhúm trong 9lòng bàn atay. Cuối cacùng, anh a3ta cũng không 60làm khó f1tôi. Bỏ 78tay tôi ra, bfanh ta kiêu 83ngạo ngẩng dcao đầu, dyên lặng 58đứng chờ 22xe buýt đến. a6 © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể canhìn thấy 8những chiếc e5khuyên trên 0tai trái 0của anh b2ta, những 2chiếc khuyên 64đang phát d4ra ánh sáng 9clấp lánh c3đến chói 51mắt.

“Hey, d4chào Tiểu 4dAn!”, đột cnhiên, một 4người đàn 1eông trung b1niên tay 55cầm túi eacông văn etừ đối 7diện đi 59đến, cười 9ethân mật 1echào hỏi.

Tim 8tôi chợt 1arun rẩy, edlập tức 55núp ra sau 1lưng Hạ 55Thất Lăng, c8tay tóm chặt d2lấy vạt 03áo đồng ephục của 81anh ta.

“A, 9achào thầy 51Trương ạ!”, b7một cô 2gái đứng 92sau lưng ffHạ Thất fLăng mỉm 5cười, vẫy b4tay chào 11người đàn 74ông kia. c © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ 51dạng cô 7ấy có vẻ anhư học 84sinh lớp 82năm, lớp 4sáu gì đó.

Người dbđàn ông 2đi đến 1bên cạnh 59chào hỏi 4cô học ddsinh, sau 6cđó đưa 7tay lên xoa cxoa đầu 9dcô bé.

Mỗi 83nụ cười, dmỗi cử bđộng của 44ông ta đều 42khiến cho 5tim tôi như f3co giật. b © DiendanLeQuyDon.comTôi càng bcố nép engười vào 80sau lưng d6Hạ Thất 87Lăng, dường dnhư đã cnép hẳn 2evào trong 3chiếc bóng 8của anh 2bta vậy.

“Bài f4thi của 9em rơi rồi 13này!”, cđột nhiên, 3một cánh atay to vươn d5ra bên cạnh a7chiếc giày 9Nike kiểu camới của fcHạ Thất 9Lăng, là 1tay của emột người 2đàn ông.

“ha b9ha, của 9em này!”, 4fông ta nhặt 90tờ bài 44tập của 3tôi lên, 6mỉm cười 1đưa cho 51Hạ Thất 2Lăng.

“An 7Thanh Đằng, 4bài của 3dcô kìa! 37Còn không d8mau…”, eaquát mấy 8lần mà 5ekhông thấy 4tôi có chút 4phản ứng b5nào, Hạ 53Thất Lăng 1chuẩn bị dquay người 0lại nổi d0trận lôi 08đình. Nhưng dcái mà anh 7fta nhìn thấy 0chính là 8người đang ccắn chặt bmôi, nước c9mắt lưng 0tròng, khuôn 5mặt ương angạnh, người 9đó không adai khác chính 5alà tôi.

Cái 2bnốt ruồi 02đen bên 0mép đó 3càng ngày 1càng tiến fsát gần f7tôi. Cái f3nốt ruồi 5đen mà tôi 4chỉ bàng 9hoàng nhận 5ra trong giấc 0mơ ấy giờ e5đây đang 4hung dữ 1hiện ra 1trước mặt 46tôi.

“Bỏ exuống! Đừng bfchạm vào 1ađồ của 44tôi!”, fthứ âm 6thanh từ 0dtrong tim 91ấy hung 7ehãn lao ra 0khỏi cổ 8ehọng.

Lúc 50này, xung 4quanh vang dlên tiếng 59xì xầm 2của những 2dngười đứng 4fchờ xe khác, fhọ cảm bfthấy bất 1bbình thay 9cho người 1đàn ông 46kia, cho rằng 8bây giờ fngười tốt 65khó làm, c3làm việc eftốt còn 9bị chó 97điên cắn 01phải! Ngay e1cả một bngười lạnh 5lùng như 24Hạ Thất 1Lăng cũng 29ngạc nhiên 09đến mức 27đặt bàn actay trắng efngần lên 26trán tôi, 64kiểm tra 39xem tôi có 4sốt hay 4akhông.

“Cô c2chắc chắn blà cô không e7bị bệnh 72đấy chứ!”, 2banh ta nghiêng 8đầu nhìn ddtôi.

Thế fnhưng, giọng c0điệu của 6tôi vẫn e6vô cùng 8ekiên quyết: 4“Để đồ 29của tôi 47lại chỗ acũ, tôi casẽ tự 4cnhặt lên!”

Câu 5dnày vừa bnói dứt b4miệng, đám 81đông liền eecảm thấy 7dvô cùng dkhó hiểu, 1ai nấy đều 59nghi hoặc 2nhìn tôi. 7 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 5ông kia càng ehá hốc 3emồm ngạc 1cnhiên, liên 2tục lấy dtay đẩy 89gọng kính 7atrên sống fmũi cứ dnhư thế 0nó sắp 7rơi xuống 8đất đến cnơi.

Hạ 31Thất Lăng 98cuối cùng f6cũng không 38nhịn được 2nữa. Anh cfta giật 9fphắt tờ fbài tập 0từ tay của 1cngười đàn 41ông kia, 8clôi tôi cxềnh xệch d1vào trong egóc nhỏ eđằng sau 9trạm chờ 96xe.

Không 0nói nhiều 9alời, anh 4ata giơ bàn 0tay ra tát 9lia lịa a6vào mặt dtôi, những 9cái tát ekhông quá f4mạnh nhưng 7cũng chẳng 2nhẹ nhàng 8gì. “An e1Thanh Đằng, 2rốt cuộc ađã xảy 1ra chuyện d1gì? Nói!”

Không 7thèm để 9ý đến cdmệnh lệnh ddcủa anh 88ta, tôi chỉ 1fcúi đầu, bâm thầm 4rơi lệ.

Hóa 26ra, cái khiến 2cho tôi sợ 1dhãi đến c5tận xương ftủy và 8luôn tìm 3cách né btránh ấy clại chính b9là cái nốt fruồi ở atrên khóe 5emiệng, là 99cái nốt 8druồi trên 1khuôn mặt 45hung hãn 40sau lưng b3tôi.

Người dđàn ông fađó chẳng c8qua chỉ 6là một 1a“khúc đệm” 6ngoài ý c8muốn xen 0fvào giữa ccuộc đời 4dtôi, nhưng 1fsự xuất 1fhiện của 9ông ta lại bfđánh thức 1sự hoảng 8dloạn đã 9dchìm lắng ctừ rất 4elâu trong 1lòng tôi.

“Hạ b9Thất Lăng, etôi đã dtừng bị d7mất trí 41nhớ đúng ckhông?”, d3tôi ngẩng 9đầu, mắt 87nhạt nhòa 0lệ nhìn 0chăm chăm 0avào Hạ 2Thất Lăng.

Anh bta thở dài, f8đút tay e2vào túi, 9hướng mắt avề phía 4xa rồi lạnh 38lùng nói: 0f“Đừng 1bnghĩ ngợi 3lung tung, cfdũng cảm cđi về phía 19trước, 2ekhông ai 9có thể 6dngăn cản 3bước chân etrưởng 3thành của 58cô đâu…”

Tôi c8ôm chặt 2lấy cánh 72tay mình, 7bquỳ phịch 5fxuống đất, c2nước mắt bvẫn không 4ngừng tuôn 64rơi: “Thất 31Thất, tôi 0ađã đánh brơi con ngươi bcủa mình 3trong quá akhứ…bao 2nhiêu năm 03nay, tôi ađã ngốc 9nghếch để 8bmất chúng aở trong c0quá khứ 24như vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 33963
Được thanks: 40442 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 135: Đi tìm 3khởi điểm 99của kí aức



Hạ 0Thất Lăng akhông hề 99nói cho tôi d0biết bất 8ccứ chuyện cfgì. Cứ d9mỗi khi 3tôi hỏi 41anh ta về 8echuyện quá b7hứ là anh 9ba lại xoay cấm lưng abạnh tanh 8ề phía dôi và bỏ dđi mất.

Rốt cuộc là 1eo tôi đa 1ghi hay đúng cà kí ức dốn có của 93ôi đã bị 3hôn vùi 97ở nơi nào 19đó? Tâm 1rạng thật dối bời, 5đã mấy 1gày hôm 1day tôi cứ 83hư người eất hồn deậy.

Tôi 60ắp cặp 8eách tới 5arường, eđột nhiên, fbột quả 5dóng rổ 2eăn bộp ađến chân 75ôi, tốc e5độ và 3ức lăn a1hanh như cậy chứng 5ỏ người 44a đã cố 6ý ném nó 6ề phía 6btôi. Ngọn 17lửa tích ctụ trong c1lòng tôi 8phút chốc 1bùng lên…

“Đang 2nghĩ gì bvậy? Sao 1emà thất 4bthần thế?”, 9tôi ngẩng a8đầu lên, 2dmột khuôn emặt quen 7thuộc hiện 22ra trước 42mắt.

Người fđó chính 8là Y Tùng aLạc.

Anh dta vẫn vậy, 27vẫn đẹp 7atrai đến 73không thể adtưởng tượng 7nổi, đẹp 14trai tới damức bất 85kì đứa f3con gái nào afcũng phải 0nhỏ rãi dfthèm thuồng.

Những 8dsợi tóc cmềm mại 9tung bay trong 4gió, ánh 7lên màu f7vàng rực 2rỡ. Chỉ 61một cái bbnhếch môi c2thôi cũng 62đủ khiến 5cho người 8đối diện 1như bị 01nhấn chìm 0vào trong 9bđôi mắt 1màu hổ dphách kia 19mà không 2sao thoát 9bra được. 4 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống 9fnhư một dfchàng trai dmang theo 47những ráng ecmây ngũ esắc, một dbchàng trai 3được bao ebọc bởi a2ánh mặt 9trời rực 4brỡ, ngày angày làm 7say đắm 54trái tim 9ccủa biết 9bao thiếu 9nữ. Chiếc 3bkhuyên trên 6cmũi tinh axảo, lấp 9lánh càng 70làm tôn 2fthêm ánh dsáng rực cbrỡ phát dra từ người 3anh.

Dường 8cnhư chỉ 5cần người c3khác ghé 0sát thêm dbmột chút d7thôi cũng 7sẽ là một cfsự sỉ 8nhục đối cvới vẻ ađẹp của e8anh.

“Cô 4đấy, cái d3cây to lù 4flù trước 5cmặt mà 89vẫn cứ 0nhắm mắt a1lao vào!”, e4Y Tùng Lạc 02cúi người 1nhặt quả dbbóng rổ 4dưới đất clên, nói c8bằng giọng 78điệu chế 4giễu với ctôi.

Nghe aanh ta nói 3vậy tôi 9mới phát 64hiện ra 79trước mặt 1mình là dmột thân 1cây rất 6fto, chỉ e9còn cách 3btôi có một dfgang tay thôi. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu như bkhông phải bY Tùng Lạc 1kịp thời 5thức tỉnh 0thì tôi 5đã sớm 8cđâm đầu c5vào thân 7cây rồi.

“Ơ…tôi…”, e3tôi ấp dúng không e1biết nói 9bgì, mỗi 9lần gặp 7anh ta là cctôi lại 4cảm thấy avô cùng 7abối rối.

“Cô flàm sao? aCó gì thì 0mau nói đi! cbTôi ghét 2anhất là dloại con 9gái cứ 4bấp a ấp 11úng đấy!”, fanh ta nhíu a1mày, xoay c0tít quả e4bóng rổ 9trên tay, 04thẳng thắn 7nói.

Lấy 3lại bình 27tĩnh, tôi 75muốn nói 3một điều cgì đó, anhưng khi bdchạm phải 26đôi mắt 3trong veo 0đến mê 6đắm lòng f5người nhưng 72lại chứa e6đầy sự 4kiêu ngạo 15ấy, tôi elại tự c2ti cúi đầu, bbần thần 45vân vê vạt 66áo đồng 22phục của 73mình.

Im 35lặng hồi 5clâu, cuối 72cùng tôi bbcũng lấy 0hết dũng akhí, ngẩng cđầu lên d7và từ tốn bnói với 91anh ta: “Tôi…có bphải đã ftừng quen 5biết anh 61không?”

Vừa dnói dứt 3blời tôi 2eđã thấy dfanh ta nhếch 39môi cười, c1ánh mắt 3cnhìn ra xa 86xăm. Dưới c9ánh hoàng 08hôn buồn 1bã, tiếng 25nói của 7Y Tùng Lạc 7như cơn d8gió nhẹ 01nhàng thổi 7dqua: ‘Không 15biết nữa!”

Nói b9thờ ơ vậy 8sao, cứ anhư thể 33người nói 7là một 0ai khác vậy, 6chẳng quan 6tâm đến 5fbản thân 3dchút nào.

“nhưng bfmà, lần 5btrước anh…”, elần trước 9erõ ràng 69anh ta còn 2chất vấn atôi vì sao 5lại quên 14anh ta cơ dmà.

“Một efhồi ức 77quý giá 15như vậy, a9nếu như akể lể dhết trước a2mặt cô bbằng những 0lời sáo 1rỗng thì ffcòn coS ý ebnghĩa gì ebcơ chứ?”, 5anh ta mỉm 7cười, nheo 46nheo mi mắt. c © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy bchi bằng cđể tôi a1một mình 8fcất giữ 1dnó còn hơn…”

Nói 10xong, Y Tùng 74Lạc ôm d8bóng bỏ 5đi.

Tôi 8dphải làm 5sao đây? fSuốt mười 16bảy năm 6nay tôi chưa 2từng bị cmất trí e3nhớ, tôi 34biết đi 3đâu để 5tìm điểm bkhởi đầu 5dcủa kí eức?

2lẽ, có 8một người d1có thể 78giúp đỡ 7tôi! Trên 5đời này ecũng chỉ cecó một emình anh 1ta có thể 45giúp tôi!

Người 4đó không 6ai khác chính flà Hạ Thất 33Lăng.

Cho ddù anh ta 60có thờ f6ơ ra sao, 7bcó kín miệng bađến thế 3nào tôi 65cũng sẽ 37nghĩ ra cách 6để biết 1fđược chuyện 54cần biết 1từ anh ta.

Hơn abmười một fgiờ tối, b7tôi cúi 92đầu, chầm 03chậm bước efvào phòng e8của Hạ 8cThất Lăng. 7 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang 4bngồi bên acbàn thu dọn 6sách vở, 60có lẽ là 73vừa mới 0đọc sách a4xong, đang 64chuẩn bị 1đi ngủ. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, d3muộn thế 2này còn 78đến phòng 42tôi? Có cchuyện gì bdđể ngày 8mai nói!”, abnhìn thấy 32tôi, Hạ 28Thất Lăng 2dliền đặt 26sách trở clại giá, 23mặt không 2chút biểu 3cảm.

“Tôi…tôi…”, bfnhìn thấy 9thái độ blạnh nhạt bcủa anh 6ta, tôi không 9biết nên 8cắn răng 03hỏi tiếp 46hay ngoan 1ngoãn trở dvề phòng 55theo lời a5anh ta.

“Ra 3ngoài! Tôi baphải đi angủ!”, 9đang ngây bngười không ccbiết làm 4thế nào athì đã 7enghe thấy dgiọng nói 2kiên quyết eccủa anh 30ta.

Cắn 9chặt đôi cmôi, cuối ecùng tôi 73cũng có 46được dũng ckhí để alên tiếng: c“Thiếu 2fgia, xin hãy fchỉ đường 39cho tôi tìm elại quá 1khứ!”

Anh 4ata nhìn tôi, dđồng tử 6như mở 8to ra, tiếp fđó là giọng b9nói lạnh 5lùng vang 50lên: “An 78Thanh Đằng, 2không phải 9chứ? Ý bchí yếu 09đuối vậy absao? Nghe 26người ta 15dỗ ngọt 9vài câu dađã tin lời cngười ta afrồi! Cái 3tên Y Tùng 2fLạc có agì hay ho 2bchứ? Cô 7thích hắn 8rồi chứ 7gì?”

“Tôi 6không phải flà người 30không có 9cchủ kiến! 50Lớn như 0vậy rồi, 2bđúng sai 80ra sao tôi 5đều có 2ecách nghĩ fcủa riêng f3mình!”, 2ftrong con bngươi đang 26mở to của 7Hạ Thất 7cLăng, tôi 85nhìn thấy 8khuôn mặt a9mình đang adđỏ gay 8clên.

“Hừ, 58có thì tốt!”, 64anh ta lạnh elùng liếc enhìn tôi 0rồi lập 2tức cởi 31bỏ chiếc beáo khoác 21bên ngoài 2áo ngủ 84ra: “Cô 20lập tức 4ra ngoài dcho tôi!”

“Chà, 98sao anh vội 87vàng đuổi btôi ra ngoài 7như thế? 3Đã không 1chịu kể bcho tôi nghe 3những chuyện 8liên quan ađến quá 50khứ, lại ecũng không 7cho tôi đi ahỏi người c1ta, tôi nghĩ 5chắc là dtrước đây 4danh đã làm 8chuyện gì 90đó không 7phải với bctôi chứ 20gì?”, sau 7hết lần d7này đến 9lần khác b1anh ta tìm 8acách đuổi 5tôi ra ngoài, 5atôi càng 4không chịu 9buông tha. d © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi 93cho ra lẽ 20tôi không 2có ý định 9bỏ đi.

“Hừ…”, 5anh ta ngẩng ccao đầu 6ckiêu ngạo, 96lành lùng 4bnhếch miệng d9cười trước cbcái nhìn 62chất chứa cđầy hoài 45nghi của 39tôi.

“Làm echuyện gì 3ekhông phải 9với cô? cAn Thanh Đằng, bcô thực afsự rất 4muốn biết 59phải không?”, 91anh ta nghiêng dcđầu mỉm ecười, ánh emắt nhìn bxoáy vào a8tôi, mái 2tóc màu e0bạc rủ 4xuống.

“Phải!”, cmặt tôi elộ rõ sự 4vui mừng, 5bgật đầu b6dứt khoát 8với anh 37ta.

“Ha..ha…”, danh ta mỉm 9cười, dùng 9ngón tay cra hiệu echo tôi qua ađó. Chẳng ddễ dàng e1gì mới ađợi được 8đến thời 9akhắc quan 26trọng này, 8ngón tay 5banh ta vừa dđưa lên 70là tôi lập 7tức chạy 1đến.

Tôi 7ngẩng đầu b0chờ đợi, 3anh ta cúi fcđầu, ghé 9sát vào 8tai tôi nói: 43‘Tốt lắm, 28giờ tôi echính thức 9cho cô hay: 9ađiều đó 2bkhông thể 12cho cô biết 5được!”

“…” ftôi kinh eangạc mở 33to đôi mắt, fnhìn thấy b3bộ mặt dcười đầy 72tà khí của cHạ Thất 06Lăng. Sự d0đắc chí 5của anh 3ta khiến 4echo tôi cảm b5thấy nghẹn 6ethở.

“An d1Thanh Đằng, 7atôi nói 5bcho cô biết, cđừng phí 10công vô 0bích nữa, 1tôi sẽ bkhông bao dagiờ nói 5echo cô biết 0cthứ mà 0cô muốn 1biết đâu!”, 2dđột nhiên 0canh ta nắm 0lấy cổ 89áo khoác 03của tôi, 66hung hãn f6nói. “Tôi 17muốn quá 3khứ của 84cô chỉ 1duy nhất acó một 8Hạ Thất 1aLăng này amà thôi!”

Nói c0xong, anh 6ta buông e1tay ra rồi 6hung hãn 2đẩy tôi 9ra ngoài c8cửa. “Rầm” 2một tiếng, dfcánh cửa 14phòng đóng 3sập trước b3mặt tôi. c6 © DiendanLeQuyDon.comTôi định 4thần lại, 18xung quanh dtôi là một 3màn đêm 5tĩnh mịch.

Hạ aaThất Lăng…đó bchính là 5Hạ Thất bLăng luôn akhông coi 4btôi ra gì…kể 3ctừ khi sinh 1ra trên đời 8cnày tôi 4đã bị 1vận mệnh 2sắp đặt 37phải lớn 7lên bên efcạnh anh 3ta, đó chính alà nỗi 4dđau đớn 6lớn nhất fckiếp này bcủa tôi.

Không dtìm hiểu dđược gì dctừ Hạ 8Thất Lăng, 7tôi đành a5phải tìm 14kiếm quá 1dkhứ của 5mình ở 01người khác, 0ví dụ như eY Tùng Lạc 0chẳng hạn. d © DiendanLeQuyDon.comMặc dù eekhả năng 0anh ta trực f0tiếp nói fra cho tôi 9phần kí 23ức bị elãng quên e5gần như 7là bằng 2ekhông nhưng 0hơn ai hết, 2eanh ta là engười tha a2thiết hi 36vọng tôi esẽ tìm 9lại được dquá khứ.

42thế, tôi 2quyết định ffsẽ không 7giống như fbcon bọ chét 7nhảy qua 1nhảy lại dgiữa Hạ dThất Lăng 3và Y Tùng 4Lạc nữa, 5mà sẽ chuyện etâm tìm 65kiếm kí 1ức của 98mình ở 69trên người f5Y Tùng Lạc.

Những 9cngày sau 2đó, tôi e5đều trốn 3Hạ Thất 9Lăng, âm 07thầm chạy 30lên ban công dđể chào 1hỏi Y Tùng eLạc. Mỗi bflần nhìn 7thấy anh 29ta ở trên cfcon đường b0nhỏ trong btrường, 3tôi đều acố gắng 6nặn ra một 7nụ cười f1dịu dàng 0nhất. Mỗi 6lần anh fta vẫy tay dlà tôi lại 4ngoan ngoãn 7nghe lời 6anh ta. Đối a4với Hạ 8Thất Lăng, 9tôi chưa 0bao giờ 3ngoan ngoãn 2enghe theo.

Đáng 6tiếc là, 0mỗi lần 4biết rằng 68tôi không anhớ lại 9nổi hình e8ảnh của 2anh trong 00quá khứ alà mặt ecmày anh ta 6blại trở 3nên buồn ddrầu, tiếp 5tục bỏ 2amặc tôi 3lại không 6thèm ngó fengàng.

Tôi 85cúi đầu 12lặng lẽ dctheo sau, 5không biết 4phải làm 83sao mới fphải.

Tan bhọc, tôi 90đợi cô 84ở sân vận 7động đằng esau tòa nhà 0thí nghiệm.

Vào a9tiết cuối 4buổi chiều, 6tôi nhận 1được một 41bức thư 4của Y Tùng aeLạc. Niềm 6cvui chưa 7fkịp đến 3fthì nỗi dlo đã bao d0trùm lấy 1ftôi. Lát 6nữa phải 1anói thế 2dnào với 3Hạ Thất dLăng đây?

c“Reng….reng..”, b7khi tôi còn 6đang vò 6fđầu bứt 3btai nghĩ bra cái cớ 1hợp lí 8để ở blại sau a3giờ học 5ethì tiếng achuông tan chọc đã 9dvang lên.

Nói 29với Hạ 03Thất Lăng edrằng hôm 9enay tôi ở blại trực 4nhật? Không 7được, 8cchỉ cần fnhìn lên abảng thông 2dbáo là anh 8ta sẽ biết b8ngay đó 6là một belời nói 75dối. Nói ebvới anh 26ta tôi bị ethầy giáo 57gọi lên 87văn phòng 8phê bình? 9Không được, celần trước 42thầy giáo d6vừa tuyên 8dương tôi 49trước lớp 53về tốc fđộ tiến 85bộ thần 6ctốc, không bcòn chậm fchạp như 1hồi đầu 0fmới vào 92trường 0nữa rồi. d © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 7nữa mình besẽ nói 23phải đi c2mua một 31vài món bđồ của accon gái, dbảo anh 3ta về trước?

“Cô 1dphải đi d8mua đồ 5của con 91gái á?”, 6bHạ Thất 0aLăng nheo 5nheo mắt a4dò xét, dcố ý nhấn 7mạnh vào 5từ “đồ c7”. Lúc 2đó, mặt atôi đỏ e0lựng lên, 06đây chính dlà kết 4quả của 1việc chạy d4đến trước 4mặt Hạ 37Thất Lăng 2và nói dối 1anh ta. Tuy f3nhiên đây cdlà cách e9duy nhất 7để thoát c6khỏi anh 8dta lúc tan ahọc.

“À..vâng”, 6tôi trước 0nay không 8bquen nói 3dối, nhưng ecuối cùng 02cũng vẫn f0kiên quyết 2bgật đầu.

“Ừm, dbảo tôi fđi trước ddcũng được…”, f5Hạ Thất 3Lăng khoanh dtay trước bngực, nở 32nụ cười 02đầy ác dý, cứ như f3thể anh ceta đã nắm 26rõ từng 4hành vi nhỏ a4của tôi cvậy, “…nhưng 30hãy chép ahết phần 7ghi chép 89trên bảng dcho tôi đã!”

agiáo dạy 4văn nổi 0tiếng là 47người ghi cchép rất 9dnhiều, gần 5cnhư tiết 4bnào cô cũng dghi kín hết 5cả bảng f0đen. Đương 1nhiên hôm 4cnay cũng 40không phải 5angoại lệ.

Hạ 4Thất Lăng 5xưa nay không b7bao giờ 9để tâm a1đến việc 81ghi chép ecbài giảng d7của giáo ecviên, vậy 5mà hôm nay 6banh ta lại 75bắt tôi…

Không 4dđợi tôi 30kịp cãi 8lại, anh c9ta đã lôi 90cặp sách 7đi ra khỏi 00phòng học, 06trước khi 1cbiến khỏi dtầm mắt 7btôi, anh bta còn không 5aquên ra lệnh: 97“Chép cho eđầy đủ avào, tối 30nay tôi sẽ eekiểm tra f4đấy!”

Anh 35ta đã nói 5vậy rồi dtôi còn 5biết làm 7thế nào? 59Đành phải 9cầm lấy 4vở và chép 44bài chứ 94biết làm 7sao nữa!

Những dhàng chữ 11kín đặc 7trên bảng 6đen quả e1thực khiến 3cho người dkhác nhìn 3cvào đã 8thấy sợ. a © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 4để Y Tùng c7Lạc không 64phải đợi 00lâu, tôi fđã cố 14gắng ghi 6echép với 8ctốc độ efthật nhanh! 3dHài, nhưng f1nhanh đến 35đâu cũng 06phải mất dbđến hơn 5f40 phút. 5 © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi 8phút quý 3abáu của 55tôi!

Khi aftôi thu dọn c0xong sách 3vở và đi f6ra sân vận 4cđộng vắng 9lặng đằng bsau tòa nhà 6cthí nghiệm 1thì phần 9lớn học 0sinh trong 5btrường 1đều đã 8ra về hết.

“A….may 1aquá, anh d5vẫn còn eở đây!”, 1tôi mừng brỡ khi nhìn 6fthấy chàng 6trai có mái 5atóc vàng d5ngồi lặng 5lẽ dưới 0eánh hoàng chôn, im lìm dnhìn về 9aphía con 6đường cnhỏ dẫn 3đến tòa 1nhà thí 5nghiệm và eâm thầm d8chờ đợi.

“Cuối 6fcùng cô fcũng đến”, 2anh ta nhìn a8thôi, anh 8emắt màu 79hổ phách 9btuyệt đẹp. 4d © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh 96mắt ấy d6không hề ecó chút 1oán giận, 61không hề cctức tối, 44biểu cảm 4fbình tĩnh 3bđến kinh 9engạc.

“Ấy, bakem trên etay anh…tan 95hết cả 1rồi!”, fđến gần fbên Y Tùng 9Lạc tôi 9bmới phát 4fhiện ra 42hai tay anh dđang cầm fhai cây kem. 23 © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 9amột cảm 1giác tội 0lỗi giày e7vò trái 1tim tôi.

Chắc 1chắn anh 4cấy đã ađứng chờ detôi dưới 3eanh hoàng 1bhôn từ 35rất lâu 03rồi. Bởi dvì những a5cây kem trên ctay anh đã 13tan ra, trào b7ra khỏi 0lớp vỏ 27bọc màu 91tím kia và c3chảy vào elòng bàn 0dtay trắng d4mịn màng eccủa anh.

“Xin elỗi tôi 6đã tới 5muộn…”, 9dtôi cúi f1đầu, trong 56lòng vô 6cùng áy 59náy.

Ngoài 2dự đoán 2của tôi, 8canh không 0hề nổi 7cáu, chỉ 9cgật đầu evới tôi c3rồi dẫn 71tôi lên 7ban công 4tòa nhà c7thí nghiệm.

“À, 0đây là c0kem tôi mua 8echo cô đấy!”, asau khi ngồi dyên trên 2ban công ftòa nhà athí nghiệm, 76anh cầm blấy một 1que kem đưa fra trước 79mặt tôi, 4là vị dưa 0vàng! Mặc c8dù cây kem 8đã tan gần 9fhết nhưng f7trên khuôn 15mặt tôi 25vẫn hiện 39ra niềm 0vui trong 3bsự kinh f2ngạc.

“Cám 9ơn, tôi c2thích nhất 94là kem vị 93dưa vàng 2fđấy!”, aađã lâu 44lắm rồi atôi chưa a6cảm thấy bvui đến 0vậy! Bởi evì, anh chính alà người 85con trai đầu 2tiên mua bquà cho tôi. ac © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 4eđã quen evới việc 7bị người akhác lãng e3quên, giờ 2bchỉ vì 3bmột món 8quà nho nhỏ acũng khiến c8cho tôi cảm 99động đến 44mức hồ 5đồ…

“Những 3thứ mà 3An Thanh Đằng d7thích tôi 6mãi mãi e4ghi nhớ 24trong tim, 86cho dù có 2trở thành 5ông già 9rụng hết 1crăng tôi 2cũng sẽ 5không bao d1giờ quên…”, bY Tùng Lạc 64đưa mắt 8nhìn về anơi xa xôi, 52hài hước 3dnói. Đang 78ngồi bên 9ecạnh mút cakem ngon lành, fchợt nghe 5fthấy câu 2dnói này, b8tôi bỗng 2thấy lòng 82mình xao 08xuyến. Cơn 0egió nhẹ 1nhàng thổi babay mái tóc fvàng của 7anh, sao mà 54mê đắm alòng người 6bđến vậy?

Anh d9ấy lại 1kể về eechuyện ngày 6xưa, đáng 17tiếc là etôi chẳng 7dbiết gì cvề quá 44khứ có c1liên quan 1đến anh.

Lúc fnày, nếu 9có thể 80tìm lại 5phần kí 7cức đã 2mất thì dbtốt biết 94bao nhiêu! dNhư vậy 88tôi sẽ 9không còn 64phải nhìn 7thấy sự 2ađau buồn 8trên khuôn 63mặt Y Tùng bLạc, cũng 51không còn 8phải ngồi 24bất lực 85bẻ những 6ngón tay ecủa mình.

Còn anhớ năm 2fđó tôi 4chín tuổi, bbtôi và Hạ 7Thất Lăng bcùng thím dLan đi sắm 7hàng tết. 4 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, etôi đặc 0biệt rất 50thích cây 76kem trong dtay một 42cô bé trên 1đường, fvì vậy 03tôi đã 00bỏ tay thím 89Lan ra và 3âm thầm actrốn đi. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 9vui sướng 1mút kem thì f4Hạ Thất 5Lăng chẳng 2nói chẳng 9rằng, một 36nắm đấm 1giáng thẳng 30vào người cetôi. Lúc 9tôi còn 8đang rên 37rỉ chưa 9ckịp định 4thần lại 65thì anh ta 03đã cướp 3lấy cây 0ekem trong 85tay tôi và 8ném vào dsọt rác….

“Y 82Tùng Lạc, b3thật sự brất cảm 7ơn anh!”, btôi quay eđầu lại, 3bmôi mím 44chặt, trên 9mặt hiện 8rõ sự cảm 11động và 93chân thành 9chưa từng 5fcó xưa nay.

Tuy 9nhiên, nét amặt của 6dY Tùng Lạc cphảng phất 5emột nỗi 1buồn, rồi fbỗng nhiên banh cười 41nhạt trong fsự kinh a1ngạc của dtôi

“An 4cThanh Đằng, 4bao nhiêu 9năm rồi, a9quả nhiên 9dcô vẫn c3một lòng 2trung thành 8với Hạ 07Thất Lăng…Điều 8fnày khiến f7cho tôi cực 5fkì khó chịu!”, 4đột nhiên, 67khuôn mặt d9thanh tú 99của Y Tùng 8Lạc trở delên lạnh 4fbăng. Một 5ecái bóng 33màu tím a4vụt qua, f2khung cảnh cetrước mặt ctôi trở cnên mơ hồ…

“Á…”, 19trước hành cđộng đột f4ngột của fanh, trong balòng tôi 3không gì 0khác chỉ 5có sự kinh 90hoàng.

Cái 5anh chàng 8thay đổi 7thất thường enhư thời 4tiết này f4trát kem 1lên đầy 43mặt tôi. b8 © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 1tôi cũng 5fphải chịu 0chung số 3phận. Trong 9khoảnh khắc c6ấy, hương 07vị dâu dftây xộc elên mũi 1tôi, thứ bmùi vị dđặc sánh b1ấy khiến 41cho tôi cảm dthấy như cnghẹn thở.

“Y 30Tùng Lạc…thật a6là mỉa a7mai, bây cagiờ cô 8blại thản 19nhiên réo 7cả họ detên của 4tôi như e2thế sao…”, atôi nheo cnheo mắt bnhìn qua 6lớp kem ebám trên 3fmi mắt, 32khuôn mặt 2cvừa mới cchất chứa cdđầy sự 0tức tối 21kia giờ efđã lại 2trở nên 14dịu dàng, ccđôi mắt 63bi thương angân ngấn 07nước…

“Tôi…”, c7xưa nay tôi d8không hề 0biết dỗ 93dành người 4khác, cho 97dù có trăm 4ngàn điều bdmuốn nói anhưng cuối fcùng vẫn dchỉ biết ecúi đầu, ccâm thầm 4arơi lệ.

“Cô 43biết không? 3An Thanh Đằng 59trước đây 7không hề abiết nói fcám ơn với 87tôi. Mỗi 0blần cô 4ấy đều atóm lấy 56bàn tay dính 3đầy kem bcủa tôi arồi liếm 93sạch từng 79chút, từng fchút một, d0sau đó chớp d0chớp mắt 3mỉm cười fvới tôi…Hài…nhớ fquá cô bé 57An Thanh Đằng 6dluôn miệng 7cgọi tôi bLạc Lạc 9crồi núp 9bsau lưng b3tôi nô đùa…”.

Nhìn 05thấy bộ 94dạng của dY Tùng Lạc, eanỗi đau 2trong lòng 65tôi lại 2như cồn 2cào hơn.

Trước 1đây, Y Tùng cLạc là angười như 3thế nào b3của tôi, 3còn tôi, 8tôi là người fnhư thế 4nào của 0anh ấy?

Trước 7đây có 8thật tôi 9fcũng hồn 7nhiên, ngây ethơ như cvậy không? 6cTại sao e8trong con 16ngươi của atôi hiện 27giờ lại a0ảm đạm 17đến như 27vậy…

“An aThanh Đằng, 9cẩn thận 2đấy!”, 5Y Tùng Lạc 5fngẩng đầu 4nhìn chăm 21chăm vào 8tôi, vẻ 0mặt đã 1trở lại 5lạnh lùng cfnhư trước. a © DiendanLeQuyDon.com“Một An d9Thanh Đằng 9với kí 8ức chỉ 3thuộc về 45Hạ Thất beLăng….tôi 4cnhất định 2sẽ hủy 5choại cô 6ta!”

Trong bcon ngươi 92màu hổ 3phách của 2anh lúc này flà hình c6ảnh của 36tôi đang dhá hốc bmiệng vì 5sợ hãi.

“Sợ dfkhông?”, 0bchưa đợi 62tôi kịp ctrả lời, f5giọng nói aflạnh lùng 6như gió 60thổi lại bvang lên: 5b“Sợ thì 50ngoan ngoãn fnhớ lại 0etôi đi, 82nếu không, 6cứ ở đó bbchờ tôi 26đến xóa 3sổ cô!”

Nói cdứt lời, bY Tùng Lạc cđeo cặp aalên vai, fđi thẳng amột mạch, fkhông thèm 14để ý đến 96việc hình 3dtượng tốt eđẹp anh 3ta vừa xây 1lên trong 11lòng tôi 15đã hoàn 10toàn sụp d0đổ…

Thật blà đáng 3ghét, tại 6sao những 1tên con trai 5xuất hiện dtrong cuộc abđời tôi 7fđều là fnhững con 65ác quỷ? 9Vừa nãy 2ccòn khiến 1echo tim mình 84cảm động c4đến mức ehồ đồ, 86thế mà echỉ chớp bdmắt đã 78khiến cho dengười ta fnổi gai 9dốc.

Chỉ 78có điều, 5giờ đây b1tôi đang cvô cùng abtò mò về 2một An Thanh 6dĐằng trong cakí ức của 2Y Tùng Lạc! c5Hài…



Chương 46: Trước 6đây cô 76ấy đã 8nắm tay dai?



Kể 8từ sau lần 7đó, tôi 7biến mất etrước mặt 0Y Tùng Lạc 4khá lâu.

Khoảng cfmột tháng 0sau, tôi blại lên e4lối thoát 66hiểm trên 8ban công 3tìm anh ta d6như thường elệ. Vừa aleo lên đến 3nơi, tôi 06đã thấy 0anh ta ngồi 5dựa lưng 70vào tường, 9bngẩng đầu angắm nhìn abầu trời ccao, điếu 9thuốc trên 6ftay nghi ngút 7ckhói.

“Đã clâu lắm 1rồi cô bakhông đến 5cchào hỏi 3tôi”, Y dTùng Lạc 28không quay aeđầu lại, 3đôi mắt 0vẫn hướng 9về phía afbầu trời 3acao xanh biếc.

“Tôi……tôi 89rất sợ! 6Thế nên 74kể từ d6nay, tôi 00sẽ nỗ 5lực để c2tìm lại 3Lạc Lạc ccủa ngày 4exưa”, tôi acúi đầu, 88từ tốn dcnói.

“Hả?”, eanghe thấy btôi nói 8vậy, cuối c3cùng anh 28ta cũng quay 14đầu lại. 1 © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói cgì? Ha ha, 7An Thanh Đằng 0bắt đầu 9hiểu biết 34hơn rồi 9đấy…”, 5một nụ efcười thoáng equa trên 8khuôn mặt 89Y Tùng Lạc.

“Nhưng 72mà…tôi 3không biết 3tìm kiếm atừ đâu”, e5tôi nhìn 5bchăm chăm dvào Y Tùng 80Lạc. “Anh 5có thể 9giúp tôi 9được không?”

“Được cthôi!”, 54Y Tùng Lạc cthản nhiên eatrả lời. 6 © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng 4emà cô phải 9fnghe theo 7bsự sai khiến 3của tôi 2bất cứ 1flúc nào! aCó làm được 8không?”

“Vâng!”, 0tôi đáp, 2ánh mắt 6kiên quyết.

“Tốt, 87thứ bảy dtôi sẽ 2dẫn cô 1ađến một enơi!”

“Nơi a1nào thế?”

“Một a7nơi có thể 9egiúp cô 4tìm lại aLạc Lạc cmà cô đã 53đánh mất”

“Hơ, athật sao? 66Tôi rất 18mong đợi 61đấy! Có d5lẽ đó dfphải là 80một nơi aerất kì 8diệu…”

Thật 60là vui vì becuối cùng 82anh ấy cũng 5fkhông phải bdlà người b3vô tình, e6lạnh lùng enhư mọi 62người vẫn eathường 7bđồn đại. ce © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn bkhông giống 6như Hạ d9Thất Lăng, 1một năm bbđến tận fba trăm sáu cdlăm ngày 73đều vứt 32tôi vào bcxó xỉnh 6nào đó abđể mà clãng quên.

avậy nên f3tôi cứ 3vui mừng b8nhảy nhót bemà đến 4bên anh ấy blần nữa, bavui vẻ tìm dlại phần 9kí ức đã 28bị chôn c1sâu bởi 38thời gi­an…

Nơi f9mà Y Tùng 4dLạc sẽ 2dẫn tôi 7đến vào dathứ sáu 0này sẽ 0là một 8nơi như 8thế nào 0nhỉ? Thật b5là háo hức 4quá…Nhưng 8ccũng có 5chút hoang 8mang, không 82biết Lạc 3lạc mà 1tôi tìm 3lại được dsẽ như 7thế nào…đối abxử với 55tôi rất 4tốt, hay ađối xử 3rất tệ 43với tôi? 02Từ trước 04đến giờ dlà tôi chờ 6đợi anh 10hay vẫn 5clà anh đang 70chờ đợi 9dtôi?

Tôi 2nghĩ, cho 5edù Lạc 58Lạc mà 8tôi tìm 8blại được 2có ra sao c2thì cũng 03vẫn tốt abhơn Hạ 61Thất Lăng.

esao thì Hạ a2Thất Lăng b3cũng vẫn flà một 7dcon quỷ d8hung hãn, f3xấu xa nhất 3trên thế 8giới này!

Để athứ bảy a6có thể d6ra ngoài 2anhư đã 22hẹn, tôi 0nhờ thím 8Lan sắp 7xếp hết 4dnhững việc 4cần phải 6làm vào 2bcủa thứ 0sáu vào c6hai ngày 4anay, tối 5đến lại 0tiếp tục d6cắt cỏ, 3lau cửa 14kính, lau 44sàn nhà…từng 20việc từng 5việc một, 73mệt nhọc 0nhưng tôi 10không hé 3răng kêu 2nửa lời. 8 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng d7lúc quỳ 62xuống sàn 6blau cửa 70sổ, tôi 1lại thò cdtay ra ngoài dđể cho 0bánh mặt d1trời dịu 9dàng rắc 17đầy vào eelòng bàn 1ftay.

Những 73chùm ánh b7sáng lung 37linh ấy 8enhư đang 2nhảy nhót, 94đang nhảy 55nhót trong blòng bàn 3dtay khiến 0fcho khóe fmôi tôi 01bỗng nở 0anụ cười.

“An cfThanh Đằng, cthứ bảy 5cô có hẹn 9sao?”, đang 9ngẩn ngơ 7với những 3btia sáng 8tinh nghịch ceấy, giọng a9nói lạnh 0lùng của cHạ Thất ddLăng như 2đã kéo 9dtôi trở 7lại hiện e3thực.

“V..âng”, 1tôi định 26thần lại, 7nhìn thấy ceanh ta đang 2nằm trên efghế sô c9pha nghịch dchiếc điện 3thoại di 5động của 2mình.

‘Nếu 2không sao 4dphải dồn 2hết công 55việc vào 79ngày hôm 3nay!”, mắt 21vẫn không 7frời khỏi 8bmàn hình 51điện thoại, f9Hạ Thất d2Lăng lạnh f8lùng nói 6tiếp.

Mặc fdù anh ta 10chưa bao cdgiờ để d8ý đến 19sự sống d7chết của dtôi, để fmặc cho 37tôi sự e1sinh tự c4diệt, nhưng c0tất cả 2mọi hành 7động của 72tôi anh ta 32đều nắm 0arõ.

“Vâng…”, 6tiếng nói 32nhỏ như b9tiếng muỗi c4kêu đáp 4dlại anh fdta.

Đúng 6như dự ađoán, Hạ dThất Lăng 4cnhảy xuống f0khỏi ghế fdsô pha, đi 0thẳng tới 4trước mặt etôi: “Cô 8hẹn hò fvới ai? 7Y Tùng Lạc e2đúng không?”

“….” dfTôi cúi 86gằm mặt cfxuống, siết 59chặt lấy 3cái giẻ 3alau trong 5tay, không 5cđáp.

“Giờ f6tôi chính 69thức cho 97cô biết, 1không được bđi!”, Hạ f9Thất Lăng 4gằn giọng, 4cđôi mắt 8hung dữ dnhìn xoáy advào tôi.

“Chúng 35tôi đã 3hẹn nhau 37rồi, cùng 00đi tìm Lạc 2dLạc bị abỏ quên ctrong kí 1ức…” 2tôi cắn f7chặt môi, 4từ tốn 8bđáp.

“An 3Thanh Đằng, 3dhình như etôi đã ecảnh cáo 8cô rồi c8thì phải? 2Không được aphép tiếp 7ecận Y Tùng e2Lạc, nhìn 24thấy bóng bddáng của 37hắn là 72phải tránh fra xa ngay dlập tức!”

‘Tại 0sao chứ?”

“Hắn 6không đơn a3giản, cũng f4chẳng đơn athuần như 54cô vốn 28nghĩ đâu! 7dĐừng cho 1rằng quanh aquẩn bên c8hắn vài cngày là fbcô có thể 0hiểu rõ 92hắn!”

“Tôi…Tôi 0thấy anh 1ta là người 1rất tốt, ftôi vừa bblên tiếng 26là anh ta ađã đồng 1cý dẫn tôi 7đi tìm lại cenhững thứ fquý báu 1ftrong kí e7ức! Còn 2canh thì sao, 7dchẳng chút 41động lòng ctrước sự 48cầu xin 8của tôi…”

“Hừ, bcái gì gọi ddlà đi tìm 7cLạc Lạc 97bị bỏ 7quên trong 9kí ức? 26Đó chính blà cái bẫy cado hắn đặt efra rồi chờ 3đợi cô 8từng bước, 9từng bước 75sa chân vào!”

‘Tôi 6không tin! faCho dù đúng 0là anh ta 4có đặt 2bẫy tôi, b7thậm chí fcho dù tôi 50có bị sa 9chân vào 6cái bẫy 3eđó thì edtôi cũng bbcam lòng!”

“Con 3nha đầu cchết tiệt! aTôi nói 46không được 24đi là không 7được đi!”, dtrước sự e2ương ngạnh 37của tôi, 7cơn thịnh 7nổ của dHạ Thất daLăng bùng 53lên dữ 81dội, cứ 1enhư thể 6dngọn lửa 6hung hãn e1thiêu đốt ebmọi thứ 5sẵn sàng cbùng ra từ b3đôi mắt 8sắc lẻm 4ấy.

Nhưng 14mặc kệ, atôi vẫn 33quyết không e9từ bỏ: 22“Anh ngăn ccản không 05cho tôi đi efnhư vậy clà bởi 9vì không fmuốn tôi 9tìm thấy 0dphần kí 3ức đã 10bị anh làm 3tổn thương 3đúng không?”

“Hừ, 32hóa ra trong 7bthâm tâm accủa cô 2tôi lại d1là một dngười tồi f2tệ đến 5vậy!”. 0 © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài 3bdự đoán 1ecủa tôi, aanh ta không fdhề cho tôi 80một đấm 3cho lời 82nói khích ebác kia, 3mà ngược 8clại chỉ a2cười lạnh 92lùng.

Ánh csáng màu bvàng nhạt 52nhảy nhót ctrên mái eftóc màu 4bạc óng 13ả của 63Hạ Thất 6Lăng, đẹp 6đến nỗi 04khiến cho efngười ta 2như lạc 3vào cõi 3mộng, Hạ 9Thất Lăng 5chẳng khác 7gì một c5hoàng tử 1phép thuật ahiện ra d0dưới bút avẽ của 9ecác tác b0giả truyện dbtranh Nhật cBản.

“An 2Thanh Đằng, 40cô sẽ bị 0tổn thương 1mất…”

Tại 3esao Hạ Thất 8Lăng lại bnói như 12vậy? Hôm bnay, người bđứng trước dcửa sổ athan thở 0fấy dường 01như là một c2nhà tiên e1tri vĩ đại, 59trong lòng 3dtràn đầy 80sự thương 1cảm về 7số phận fbi thảm fcủa tôi.

Lúc 8đó, tôi 4dthực sự cđã cảm 2ethấy rất 69cảm động, ccảm động 9bởi sự 22quan tâm 1của anh 5ta dành cho 6etôi.

Tuy canhiên, tại esao Hạ Thất fLăng kiên 2bquyết phủ 38nhận mọi e1hành động 9acủa Y Tùng 16Lạc? Lẽ 8enào họ 24đã từng 7quen biết 80nhau, có ekhi nào họ 3bđang ở f1hai phía 01đối lập bckhông nhỉ?

Một cY Tùng Lạc 7với đôi e9mắt như fphủ sương 5mù khi tôi 3lịch sự b3gọi ra cả 7họ tên 9anh ta, còn 5một người 5lại kiên etrì phản 8đối việc btôi ra ngoài 7ehẹn hò. c © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai b9người đó, 67ai mới là 89kẻ nói 58dối?

5lừa gạt emột kẻ 8giúp việc b1thấp hèn 7như tôi bliệu có 34lợi gì, ecó thể dmang lại 0niềm vui 5gì cho họ 13cơ chứ?

Một 24loạt các 77câu hỏi fanảy ra trong 4đầu tôi, 02khiến cho 8dđầu óc 57tôi không 48sao yên ổn 7được. cd © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 6trên giường, etôi không 6dsao đi vào egiấc ngủ.

Ngày bmai rốt 8cuộc sẽ exảy ra chuyện egì? Y Tùng 1eLạc sẽ 93dẫn tôi 9đi đâu? 42Một thứ a9cảm giác 7amạo hiểm akhiến cho edtôi cảm 6thấy hoảng 7hốt.

Mặc 61kệ, cho ffdù ngày 8mai có phải 27đi vào hang b9hùm miệng 1cọp, hay 3xuống núi c5đao biển 81lửa thì 5tôi cũng 9csẽ cố bgắng thản cnhiên đón anhận. Ai 8bảo thường 5ngày tôi 64vẫn là 5một An Thanh 6Đằng cứng 8đầu và cđê hèn b9chứ!

Mặt 51trời ngày 1hôm sau vẫn 2dlên cao rực b4rỡ như 0among đợi e9của tôi.

Tôi 5fthức dậy, 4đánh răng 6rửa mặt, căn sáng a4rồi nhanh 8chân đến bftrường, abởi vì bchúng tôi 0đã hẹn 8gặp nhau 5ở trường.

Vừa 5fđến cổng 1tôi đã 66nhìn thấy bY Tùng Lạc dbđứng chờ aở đó rồi. 0f © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh 3bđút vào 32túi, người 4dựa vào 60cây đa già cbên đường, 4thái độ 6ccó vẻ dửng 1dưng, duy 9chỉ có acvẻ đẹp 4vẫn khiến becho người c2khác ngạt 17thở. Tôi 29đột nhiên ecảm thấy, 7cảnh tượng anày thật c8quen thuộc…

Đúng brồi, đó alà một 6fchiều hoàng d3hôn lạnh 6buốt, ở 1dưới gốc 0cây cổ athụ, Hạ 7Thất Lăng 1đã nói 52dẽ dẫn c3tôi đi xem 06một cảnh 1tượng đẹp 2đẽ, cảnh 9tượng ấy 39chính là 3Liêu Vi Nhi.

Không bbiết bây 3giờ Hạ 2Thất Lăng 9acó còn nhớ 15đến cô bdấy không? 10Anh ta đã 55quên được 1cô ấy chưa? 9Liêu Vi Nhi 8dlà hoa khôi 1của trường 2Yên Đằng, 9là cô gái a7đầu tiên 02mà Hạ Thất f1Lăng theo cfđuổi. Mối 39tình “truyền 42kì” của 3dhọ đã d7làm cảm 2động biết 39bao nhiêu e0tâm hồn 4nhưng cũng 6đồng thời 68bị đeo 4lên một 5fchiếc xiềng bxích nặng 0nề.

Họ 24nắm tay 9nhau cùng 7bước qua 1tất cả, 8mỗi dấu echân của 31họ đều 72nở ra những c6bông hoa etươi đẹp, fmỹ miều, btỏa ra một amùi hương 8kì lạ.

Đó 9là những cbông hoa 0được tưới ctắm bởi 1fmáu và nước 9mắt của 5cô ấy.

Tuy cnhiên, cô 4bấy đã 7biến mất 43hai năm về 7trước, 84hoàn toàn 3bặt vô 6âm tín.

Cho fcđến ngày a9hôm nay, 0không biết 5Hạ Thất dLăng có 6còn như 2ftrước đây, c6chân trần f5ngồi trước 0cửa sổ 76nhớ về 78cô ấy…

Hài…hôm 1nay mình 6làm sao vậy 5nhỉ? Chuyện 65của anh 6ata nghĩ nhiều blàm gì? f2Hôm nay là dngày tôi cbtoàn tâm 1toàn ý đến 4dtìm Y Tùng c8Lạc, nhờ cfanh ấy giúp 9etôi đi tìm 3lại hồi c8ức đã 38mất của ccmình, vì 96vậy tuyệt 3dđối không 9được xao acnhãng, tuyệt 54đối không f0được phân 4tâm, không dthể được…

“Chào b8anh”, tôi dbước về fbphía Y Tùng bLạc, cất 98tiếng chào 1hỏi anh.

“Ừ, acầm lấy!”, cvừa dứt e3lời, Y Tùng c8Lạc ném 4cho tôi một 74lon nước fduống.

“Hơ…”, 4chưa kịp 3phản ứng 63gì thì lon 2fnước đã 7bay vèo vào 42người tôi, a3may mà cuối ecùng tôi e7cũng chộp 15được nó.

0amột lon 3nước cam! 7Là loại d7nước cam bKhang Sư 6dPhụ mà 9tôi ưa thích f6nhất! Anh cdấy sao lại…

Nếu 5là nước 1cam,tôi chỉ 0uống loại cnước cam fnhãn hiệu 8eKhang Sư a1Phụ này, dcòn tất 9cả những 7loại nước 92cam khác 05tôi đều 0không thích. 95 © DiendanLeQuyDon.comSở thích 2này của dtôi chỉ 9có Hạ Thất 5Lăng biết 38mà thôi, 4thế nhưng 8anh ta chưa c7bao giờ 1cmua cho tôi, c5dù chỉ 5là một alần.

“Cám 06ơn anh!”, d0bỗng nhiên 6trước mắt 6có cái gì cđó đang 21chuyển động, ecái bóng 46của anh fcấy dần 8dần như c0tỏa sáng 60long lanh d5trong con engươi của 19tôi.

“Ừ”, 4anh gật 9đầu, vẫn 70lạnh nhạt f4như vậy.

“À 78đúng rồi, 6lát nữa 9anh sẽ đưa 05em đi đâu?”, 72để thoát 8bkhỏi dòng bsuy nghĩ fhỗn loạn 3của mình, eftôi bắt 1đầu đi 9vào chủ edđề.

“Dẫn 49em đi đến e2một nơi 3amà…Lạc 7Lạc và dĐằng Nhi ccùng lớn 1lên”. Anh 2ấy nhìn 1tôi, ánh emắt đẹp d4đến mức 5khiến cho 9btôi cảm dthấy bối c9rối.

“Hả? 95Chúng ta…”, actôi há hốc admồm vì bkinh ngạc.

Chúng 1btôi từng dccùng lớn 7lên sao? 6Tôi và Hạ cThất Lăng 4dcùng lưu 62giữ một 1thời thơ eấu lớn elên bên 5nhau, chẳng 7dnhẽ thời 8thơ ấu cấy lại 0ecòn có thêm 70cả một 4Y Tùng Lạc fnữa hay 6sao? Những 90kí ức thời 07thơ ấu dbấy chẳng 5phải là 49do hai người 5mà là do fba người 16cùng tạo 8nên hay sao?

Đây c7rốt cuộc a0là chuyện 4gì vậy? 9Tại sao 7tôi chẳng 6có chút b8ấn tượng e5nào hết? aTôi đã 4trải qua 6những gì cctrong những 0dnăm này? 91Tại sao 60bức tranh akí ức của 7tôi lại 60nhạt nhòa cnhư vậy…

Tôi 5nhìn Y Tùng 0Lạc, ánh 4mắt kiên 39định như 4fmuốn xuyên 6bqua lớp 79sương mù 03của quá 5khứ.

“Anh ffsẽ không 94nói cho em dbiết bất ekì điều 5gì về quá ckhứ!”, aanh ấy nhìn 29tôi, kiêu 2ngạo nói.

Tôi cmím môi, bcúi đầu, 06một cảm 4giác hụt e2hẫng và ebthất vọng 9từ từ e6len lỏi 6vào trái ectim tôi.

‘Nhưng 7anh sẽ dắt 0etay em bước 14vào hành btrình tìm 5blại quá 43khứ!”

“Hả?”, 5egiọng nói 0nhẹ nhàng fcủa anh 6fthoảng qua 7akhiến cho c6một kẻ avừa rơi 61vào vực 7thẳm tuyệt evọng là dtôi bỗng fchốc ngạc 4dnhiên đến 8amức mở 6cto đôi mắt.

Tôi 5ngẩng đầu 59lên nhìn f3thấy Y Tùng 2bLạc đang 9nhoẻn miệng 90cười, nụ decười ấm 84áp quá, 8bấm áp đến fcnỗi có ethể làm 8etan băng 7tuyết.

Tôi 55nghĩ, một ffchàng trai 8với nụ 6acười có dthể khiến 5cho thế e7giới của 0ctôi như 3ấm áp như avậy, liệu abcó thể 3xấu xa được 4đến đâu?

Tôi