Diễn đàn Lê Quý Đôn














images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39264
Được thanks: 34322 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 24tình ca buồn


images


Nxb dVăn Học 01hợp tác f2với Công 45ty sách Văn 57Việt

Tác 22giả: 46Tạ Trang bTrang

Dịch 30giả: 02hu Trần

Số eerang: 384

Hình 33hức bìa: 9ìa mềm

Kích fhước: 13x20,5 bam

Ngày fuất bản: 6e12 - 2010

Trọng a2ượng: 440 3ram

Giá dìa: 65.000 4

Type: 6u_ngoc_hoa, 2AnAn_3004


Giới a3hiệu


Bản 2ình Ca Buồn e- Phải đọc 5aới biết 2êu không dó nghĩa cà hạnh b8húc!

Một 97ô gái sinh 3a và lớn 2fên suốt 817 năm với 8hững điều fí ẩn xung 1uanh thân 00hận của a7ình. Cô 7bhỉ biết 1aình là một 17on nha đầu barong một eia đình cuý tộc 1iàu có, c7gày ngày 0hịu sự f9đối xử f2tàn nhẫn bcủa biết cbao con người.

Thiếu 7gia của egia đình 6quý tộc 45ấy luôn b6được vây 3cquanh bởi ehàng tá fccô gái xinh 15đẹp, thường etỏ ra kiêu 5ngạo nhưng 4có lúc đối fxử với b3cô một 44cách tình c3cảm lạ f1thường.

Lại 1một chàng e5trai khác e3cũng đào 6hoa không 57kém, chàng 62trai này 44luôn bên e4cô gái ấy, f7mong muốn bgiúp cô 7tìm lại 60tình yêu 97và tìm lại 0quá khứ 6mà cô đã ccvô tình 16đánh mất.

3 8người họ dbbị xoáy 94vào một 38cuộc tình 3không rõ 99trắng đen, 46không rõ engười chiến 85thắng kẻ 4thua cuộc. ff © DiendanLeQuyDon.comCó những 8lúc tưởng dechừng cô f7gái biết bchắc tình 6cyêu đích 7thực của 97mình nhưng cerồi cô 5lại bất 3chợt nhận 4cra một tình 73yêu khác bsâu nặng dehơn. Điều atrớ trêu 6bhơn nữa 1là khi cô 8lầm tưởng 7mình đã 87nhận ra 5tình yêu 2đích thực a7của mình a9thì một 6alần nữa 8acô lại 99thấy mình d0thức dậy 97chất vấn 5liệu đó c4có đúng ahay không? 35Nhưng điều 0họ không angờ đó alà tất 7cả đều bnằm trong 73một âm cmưu của 81 người 0đàn bà.

Câu e2hỏi đặt d3ra là tại 3sao cô gái 9ấy luôn 66dằn vặt 7về tình 3bcảm của bmình?

Điều 7fgì ngăn 3dcản cô fđến với 13người cô 2yêu?

Ai c0thực sự 08là người 3thiếu gia ekia đã đem d9lòng yêu?

Người 3bđàn bà 4quyền lực 8akia là ai 7mà có thể 52thao túng 0acuộc đời 9của 3 con 8người ấy?

***

Truyền 75thuyết kể 7rằng, vì fngười yêu aphải đi 8xa nên nữ 8thần Venus 9không kìm bđược những 65giọt nước d1mắt đau 8fđớn. Những 87giọt nước 3fmắt mang 58theo cả atình yêu c3nồng nàn 5thấm sâu a2vào lòng 81đất. Và dnăm sau, 3ở nơi những 4agiọt nước 1fmắt rơi 7bxuống mọc 16lên những abông hoa 5xinh đẹp. 62 © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 5eấy có tên 3clà tử la 9lan, vẻ 4bđẹp vĩnh bhằng.

***

Cho eftới tận cphút cuối ecùng em vẫn 76không thể 11quên được 8anh ấy.

Nhưng 5aem càng không cquên được 32anh! Em không 41bao giờ 85có thể ccnắm tay 3anh ấy quay 26lại quá ckhứ nhưng f5em cũng không fthể mãi 94giẫm lên acái bóng 8của anh 34để đi 9đến tương clai

Tình aeyêu là hơi 0athở

Em 1ckhông thể 6ngừng yêu danh

Cũng c4như không 43thể ngừng 42thở. Cho adù có bị 5tổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39264
Được thanks: 34322 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương ca1: Hai ác 51quỷ trong ffmột sinh 1mệnh



Tan 7dhọc.

Tôi 9cắp cặp a5sách nhẹ 19nhàng đi 9theo Hạ cThất Lăng. 59 © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín 3ngưỡng, 70à ánh sáng fặt trời, 7à toàn bộ cinh mệnh 75ủa tôi.

Mặt 3rời mỗi agày đều eên cao, chiếu 2chững ánh dáng ấm aáp và rực 1ỡ xuống 49ặt đất. 67 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong 9hoảng khắc 4đứng dưới dhứ ánh 8báng lung ainh ấy, bôi chờ c9ho anh ta eước vào 4hững khe eở của 6ánh sáng dđể mà dãng quên. 09 © DiendanLeQuyDon.comột năm 82a trăm sáu 3ăm ngày 0đều bắt ađầu một 9òng tuần aoàn lặp 50ại như acậy.

Mười 4ảy năm bcay, tôi vẫn 8ô đơn và b5âm thầm bbước theo 1fbi kịch 4đau thương dbcủa thời 3bthơ ấu, 7chưa từng f8hoảng loạn, 2cũng chưa 8ftừng chạy etrốn.

Bởi bvì nhiệm 1vụ của 6tôi chính a6là: âm thầm 8theo sau Hạ 57Thất Lăng, 9không buồn 3bbã cũng d0chẳng phản 7kháng.

“An 6Thanh Đằng, 45cô đứng blại cho 7tôi!”, 2phía sau e5tôi bỗng cavang lên 3một giọng 4enói đanh 6thép.

Thì cra là Y Tùng 03Lạc. Cũng 6egiống như dHạ Thất 70Lăng, Y Tùng fLạc cũng alà một dđại thiếu 9gia trong b9trường 3bYên Đằng 1chúng tôi. d © DiendanLeQuyDon.comHọ đều elà những 1quý tộc 1không ai 9esáng bằng, 2cnhững hot­boy 9đẹp trai 7nhất và 43cũng ương angạnh nhất ftrường. 2d © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên c7giữa họ dcó một 8asự khác 3biệt lớn, 76Y Tùng Lạc 0trong các 8cuộc họp 11biểu dương 4dxưa nay đều angồi trên 2bục cao 84lạnh lùng, dkhinh thường 00nhìn tất 4acả mọi 4người bên bdưới. Trong 3khi đó, 9aHạ Thất eLăng lại 9enghiêng đầu bđể lộ 7nụ cười 9chứa đầy 0bí hiểm 8cvới đám 0đông, một 4nụ cười 29làm biết ddbao trái 5atim thổn 2dthức nhưng 8dkhông ai 5ccó thể bđoán ra 1được nụ 69cười ấy bẩn chứa 6điều gì.

Duy danhất một bbđiều trong dmắt họ, 2cngười khác 73chỉ là e7con sâu cái fkiến, chỉ d4có bản 1thân họ 2là tôn quý bmà thôi.

Tôi 6ngoảnh đầu 03lại nhìn d2anh ta rồi 5elại lặng dlẽ bước f4theo cái 2abóng của dcHạ Thất 1Lăng.

“An 1Thanh Đằng!”, 4tiếng hét c4dữ dội enhư một 44chiếc roi 3da quất d0mạnh vào 0da thịt datôi. “An 9Thanh Đằng, dcô thật 25sự không eecòn nhớ cgì sao?”, ecanh ta chẳng 6khác gì e3một con csư tử đang 8điên cuồng avì tức agiận, mở 2fto đôi mắt c4hằn rõ 4những tia 03máu đỏ ftươi.”

“Không cnhớ”, 67tôi co rúm 2người lại, 9rụt rè c7đáp.

“Cô c2muốn chết 9fhả, dám cquên cả atôi sao?”, 54ánh mắt 5fchất chứa 2đầy sự 1phẫn nộ cdừng lại 0etrên người 27tôi, chẳng 5khác nào bmuốn thiêu 7ađốt da ethịt tôi. 71 © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 60Đằng, đã 62nhớ lại bchưa?”

“Không 5nhớ nổi”, 15tôi ôm lấy 6cánh tay 31đầy những avết thương 1của mình, 75lặng lẽ 25lắc đầu.

“An 2fThanh Đằng, 6dcô là đồ aengốc! Dám 4quên cả dftôi à!”, bbgiọng anh fta như tắc 4nghẹn lại, atiếng quát 0bdần dần ctrầm xuống, 33chơi vơi bnhưng vẫn 14khiến cho dngười khác 1phải kinh 0fhãi.

“An 3aThanh Đằng, 0em hãy nói 75là em vẫn f7nhớ... mau 40nói đi... 22 © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng ayên ở đây 55cho em lừa 66gạt...”, 4anh ta bật ckhóc như 1một đứa 5trẻ, tha bthiết nhìn 01tôi.

Sự 4fngây thơ, 13sự dịu a1dàng của 5fanh ta khiến 7echo tâm hồn fbtôi như ebị trăm 0ngàn cái c7roi da quất 1bvào.

Tôi d9nghĩ thầm 05trong bụng, 9trong suốt acmười bảy d5năm cuộc fađời tôi dchưa từng dcó người econ trai nào 51tên là Y eTùng Lạc cfxuất hiện, 00vậy mà atại sao dvừa bước fdvào trường cfYên Đằng 6là anh ta d9lại bám alấy tôi, d2ám ảnh 62không chịu 4buông tha.

“Tôi akhông nhớ e1nữa!”, 98mặc cho canh ta điên 17cuồng chất 4vấn nhưng 7câu trả 8lời của b1tôi trước 8nay vẫn 6là như vậy, 18chưa bao 2giờ có 9csự thay 8fđổi.

“An 4Thanh Đằng, 7sao cô đi 1chậm thế fhả?”, d3Hạ Thất aLăng quay 1đầu lại 3fgọi tôi. 98 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, 6anh ta lại 1axoa xoa tay 3fvào bức 7tường trên 79hành lang d0và tiếp 9etục nói 4chuyện điện 5thoại với d9ai đó bằng 96một giọng arất ấm 59áp...

“Vâng, btôi đến eangay đây!”, dctôi nhấc 6cặp sách edlên, lảo acđảo đuổi atheo anh ta, bbỏ mặc 52Y

Tùng 60Lạc chơ 2vơ ở đó, 1cnước mắt c6chan hòa.

Gió 2thổi mạnh a4khiến cho anhững vết athương của ftôi càng 55thêm đau 6buốt. Thế 66nhưng, Hạ 53Thất Lăng, 8người đi 76trước mặt atôi kia không 0hề quay clại nhìn atôi dù chỉ emột lần.

Đúng c2vậy, Hạ 0fThất Lăng 63trước mặt 2tôi chính 7là người 95mà tôi vẫn 56luôn mê femuội theo cgót. Anh 22ta không ehề quan 0tâm đến a2sự sống 9bchết của 6tôi, từ cnhỏ đến 6alớn, đều 84để mặc 9atôi tự bsinh tự aediệt.

Nhưng b1may mà, tôi dđã không 3phụ lòng 41mong đợi 8của thời cgi­an, cuối 6cùng cũng 8trưởng dthành thành ebmột thiếu 4nữ hồn 3enhiên và a9phóng khoáng.

Hạ c6Thất Lăng 4luôn ném 0ftôi vào 2những khe 9chở của bthời gi­an 3ađể quên elãng. Vậy a0mà cứ mỗi 86khi có ai 75đó đối 8xử tốt 6với tôi 20là anh ta 8lại nhe f0nanh múa 06vuốt chạy ađến gây bsự với ehọ.

Anh adta ích kỉ 03như vậy e0đấy, thứ 6amà bản 6thân mình 54không thích 8fcũng không 2chịu cho 2người khác 2động vào.

Cái 9emà anh ta 9cần chính 1là một 6con búp bê, 3cmột con debúp bê ngoan e6ngoãn, một 7con úp bê chiền lành, efmột con 3búp bê không 08tùy tiện enói cười.

f7tôi chính 8elà con búp bbê vô hồn 49đó.

Tôi, 46An Thanh Đằng 99chẳng có 1dthứ gì 26hết, có 6chăng cũng cchỉ là 4một niềm e5tin cả đời fphục dịch c8bên anh ta 8mà thôi. f6 © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, 7bao nhiêu fnăm nay, 9kẻ có bệnh 0ưa sạch 6sẽ là Hạ fThất Lăng 08đã cho phép dmột linh 57hồn âm cthầm dật 4dờ phía 3dsau anh ta.

Mùa athu đã đến 07gần, vạn dvật đang 6bắt đầu exao động. 8e © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn 2cỏ bé nhỏ fccho đến 6những cây 90cổ thụ 56cao lớn 1trong ánh cdsáng vàng drực rỡ 14đều dùng 76sắc thái 1của mình 52để tô f9điểm cho d5cái mùa 2thu xao xác 71ấy.

4dbắt đầu 3rụng, báo dahiệu sứ bmệnh của 6mùa xuân avà mùa hạ 1đã kết d9thúc, một bhành trình 2dài không bmục đích e7lại bắt b6đầu. Những btrái cây 6sai trĩu 52cành đu 05đưa trong 35gió thu nhè ecnhẹ, vẫy 58vùng trong 4bánh mặt 6trời như 8muốn sà 2vào lòng 3mẹ đất. 5f © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó cechịu nhất 93mà mùa thu 67đem lại 5cho con người 6chính là 4sự khô dfráp của calàn da. Gió ebắc bắt 2đầu thổi, falàn da trên bkhuôn mặt 59trở nên cnứt nẻ, d4chỉ còn edsót lại 6cvài vùng 9da mềm mại d5run rẩy 7ctrong gió 33mưa, hoang e4mang chờ f8đợi ngày 1dài kết 6cthúc.

Mặt fcủa tôi 5cũng như 2vậy đấy, achỉ có 3điều vùng 73da khô của 4tôi tập 19trung ở cdxung quanh amôi. Những 28mảnh da fkhô nứt 41nẻ bám cđầy xung 5quanh miệng f4tôi, hết 5năm này e4qua năm khác 2đều tái 2diễn như 16vậy. Ban 0đầu, tôi 5thường 6adùng bàn 0atay thô ráp 44của mình 1liên tục 01bóc những 65lớp da khô 5xung quanh 56môi. Thế 9nhưng bây 14giờ, tôi dbcảm thấy aviệc đó 4thật vô dích. Một 8khuôn mặt ccó non nớt aađến mấy 4cuối cùng e1cũng không 68thể miệt amài hướng 8mãi về fphía mặt e4trời và 1mỉm cười angốc nghếch.

Mỗi 0một linh 4hồn tồn 0dtại trên 95đời này c4đều không 0thể không 8cân nhắc 8về thời dgi­an.



Chương 9c2



Tôi 1là An Thanh 7Đằng, một b8người giúp 0việc không 59hề nổi cfbật trong fnhà họ adHạ, một bloại người b8thấp hèn a6đến mức 89không thể 0thấp hèn 30hơn.

Tôi 6dvà Hạ Thất 5bLăng từ 7nhỏ cùng 58lớn lên. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng e5sau lưng 91anh ta, tôi ecmãi mãi 1vẫn chỉ 56hèn mọn banhư vậy. b0 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi fở bên cạnh 3Hạ Thất aLăng, tôi 64chỉ chú 8dý đến eviệc đi a5theo anh ta, 1bởi vì 8canh ta rất 1cao, nếu 4bkhông chú d1ý sẽ mất dedấu ngay 8ctắp lự.

Nói aecho bạn 2biết một 3cbí mật e4nhé, một 46bí mật 6chẳng phải flà bí mật: eeHạ Thất d0Lăng có 3mái tóc 10màu bạc, 1clong mày acũng màu 2bạc, không 34hề nhuộm, 1mà là bẩm fsinh. Bởi dvì anh ta b8chính là 9sự kết 50tinh của dbtà ác và cnhân đạo. 5 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù anhững chuyện bcnày không fmấy rõ arang nhưng 11tôi cũng 4biết được 6ít nhiều.

06vậy, tôi dbthường cnhìn thấy 5bthím Lan bcquản gia dnhà họ cHạ nhìn b2theo bóng bcủa Hạ 9fThất Lăng dlẩm bẩm: 1“cũng mãy 7là thiếu 0gia vẫn 8ckhỏe mạnh.”

Hạ 2Thất Lăng ađứng từ 79trên cao enhìn xuống, 7chẳng khác cgì một 57hoàng tử ffcủa thế c0giới phép e2thuật vừa f2bước nhầm 4vào thế a4giới trần 7tục, mặc 46dù vậy, c7trên người 7anh ta vẫn 2tỏa ra một 24sự kiêu 2dngạo ngất 3trời, khiến 4cho người 08khác pải 4ecung kính engước nhìn, damãi mãi dkhông bao 7fgiờ thay bbđổi.

Cũng d6giống như 4dtôi vậy.

“Thanh 1Đằng, mau cthay áo cho 44thiếu gia!”, 5saukhi ăn 1sáng xong, d0thím Lan 07Liền gọi 1etôi.

“Vâng”, d8tôi mang 08bộ đồng 0phục rất 3dđẹp của 8trường 8Yên Đằng fđến bên 77cạnh Hạ 10Thất Lăng. d © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 3rộng hai 3ccánh tay evà vẫn 06ngồi im 1trên ghế, amặc cho 6fchúng tôi cfthay áo giúp 94anh ta. Tất c3cả những 5điều này c2anh ta đều 0cđã quen crồi, tất ccả những 3điều này c5chúng tôi aacũng đã b6làm quen f7tay lắm 7rồi.

Hạ edThất Lăng, 3một quý 3tộc cao 52quý như 7vậy, đâu 1dễ để f2cho người bthường 0fkhinh thường anhờn?

Tôi 2cẩn thận dđóng những b3khuy áo lại 8fcho anh ta, 90bẻ cổ 8áo ra ngay 11ngắn, kéo 5thẳng vạt 4báo xuống, c2đeo ba chiếc 4khuyên bằng 1đá vào btai trái a7và buộc 5chặt dây 5giày cho dHạ thất 0bLăng.

Biến 8hành vi mặc bquần áo cdđơn giản d8thành một eatrật tự 6công việc d5nặng nhọc 93là đặc d2quyền của 72những người dcó tiền, d7còn đối evới những 0người nghèo 2như chúng 1btôi, chỉ 9cần qua cloa là đã 79hài lòng 9lắm rồi.

“Bối 19Nhi, mau chào 7tạm biệt banh Lăng bvà chị aĐằng đi 4bnào!”, 66thím Lan 7bế Bối b6Nhi đang 1ngồi ăn 55bên bàn d9ăn lên, f8mỉm cười 4nói.

“Vâng, f3tạm biệt a2anh Lăng, cftạm biệt 2chị Đằng”, d1Bối Nhi 2vừa liếm 8sữa bò cquanh miệng 56vừa bi bô.

“Ừ, 95Bối Nhi bở nhà ngoan e1nhé!”, bvừa nói bbdứt lời, eHạ Thất 52Lăng liền 78chìa mặt 9về phía 2bBối Nhi, acô bé ngoan 82ngoãn đặt 71lên mặt cHạ Thất 2Lăng một 4anụ hôn 1tạm biệt.

Trong econ mắt bccủa anh b0ta, tất d8cả mọi a8người đều 8là những 6sinh vật d2cấp thấp, 9duy chỉ 9có anh ta flà cao quý anhất. Còn dcBối Nhi 3chính là 48một vật 98cưng duy 6nhất được 8anh ta yêu 23thương. 0f © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, e2tất cả d2chí là những 9đồ vật f8thừa thãi ftrên đời.

“Thơm ccả chị 16Đằng nữa 1cơ!”, thơm 55lên má Hạ 6Thất Lăng 2xong, Bối 0dNhi đột 4fnhiên chớp 8bđôi mắt dto, trông 6thật đáng 2cyêu nhìn 0evề phía f7tôi.

Điều 75này khiến b1cho tôi cảm ethấy bối 5rối. Bạn 8biết đấy, f7nhiệm vụ c4của tôi 1chỉ là 9theo sau Hạ d3Thất Lăng, ckhông buồn 50bã cũng dchẳng phản 12kháng, lặng 5lẽ sống fhết cuộc 0đời thấp 6hèn của fmình. Tiếp 5nhận sự 2yêu mến acủa một 9thiên kim a5tiểu thư 65nhu Bối cNhi không dethuộc về fcphạm trù 03chức trách 8ccủa tôi.

Mặc 32dù con bé 88chính là dvật cưng 3mà chính 08tay tôi đã 3tạo ra cho d5Hạ Thất 38Lăng, một cvật cưng 9duy nhất.

Trước 6bsự mong 8đợi này, 1dtôi chỉ fcó thể akhiến cho fcon bé thất 37vọng mà f6thôi. Thậm 2chí, ngay cacả một 9nụ cười, 0tôi cũng a5không thể adành cho 09con bé được.

Bởi fvì, từ 23nhỏ đến 21lớn, quyền ehạn duy 7nhất của 64tôi cính c3là thu mình 6trong góc enhà và mỉm 3cười với 9bản thân. f © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi 39nhé Bối eNhi thân dfyêu của 9dchị…

Hai 8năm trước, 7sự xuất 4hiện của 02con bé khiến c6cho tâm hồn 2của tôi 6lần thứ chai bị chà 3đạp, bị d0chà đạp 0tàn nhẫn, 4không có 8gì có thể a6khiến cho 73người ta 4cảm thấy 8etan nát trái dtim hơn thế 2nữa. Cái 68thứ đồ 7cvật trong cfsuốt, long f7lanh như 1thủy tinh 4ấy đã edvĩnh viễn ctan biến 8trong cuộc 0đời của etôi.

Tôi 3đã bị fbỏ vào 1trong một fhang sâu ecủa vận e8mệnh, vĩnh aviễn không ađược luân 56hồi.

“An 50Thanh Đằng, d3đi thôi!”, eHạ Thất bLăng đeo 1dcặp lên 2bvai, bước 8ra khỏi 8phòng khách 9hoa lệ nhà 5ehọ Hạ.

“Vâng!”, 7tôi cũng fđeo cặp esách lên 4và nhanh 49chân bước 85theo anh ta.

Đặt 0chân vào 5dngôi trường d9Yên Đằng ccủa con 0cháu các 36gia đình 55quý tộc flà chuyện decả đời e3này tôi 0không bao a0giờ dám 40mơ tưởng 6đến, bởi bvì tôi chỉ 5là một 82người giúp 1việc thấp 64hèn của f7nhà họ bHạ, nhỏ 7bé và thấp 1bhèn đến 06mức không fathể nhỏ 18bé và thấp 86hèn hơn 17được nữa. 4 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 42giờ tôi 9đang nhận 1được sự e0chiếu cố d1của thượng aađế. Xét 81cho cùng 8công lao cđề thuộc bvề Bối bNhi.

“An 1aThanh Đằng, dmười bảy 15năm nay, 9cô luôn agặp sự c5khinh bỉ 7của thời 2gi­an, thế d2nhưng cô 6vẫn lớn 2lên điên ddcuồng như 90vậy khiến d7cho tôi cảm f0thấy rất dhài lòng!”, cbước ra cekhỏi cửa 5nhà họ 1Hạ, Hạ 9aThất lăng d9đột nhiên dquay đầu e0lại, nhếc a1khóe môi 3lên, để dlộ ra nụ acười chất 0chứa sự 0fgi­an ác, 0ba chiếc 3khuyên tai 5bằng đá clấp lánh a3trên tai 5trái của a2anh ta khiến 8cho anh ta 53nói như 6evậy là 49có ý gì.

Mái e6tóc màu d1bạc óng 73ánh làm 1anổi bật 2khuôn mặt aftrắng ngần, 19mọi thứ ftrước mắt 4tôi dường 30như đều 09đang tỏa a4sáng.

Vẻ 9đẹp của 1anh ta, mãi 5dmãi đều 2như vậy, ehoàn toàn 38rất tự 9nhiên.

Thế a5nhưng, sinh 5vật hoàn 53mỹ trước dbmắt ấy 2cchính là 4một vì 96tinh tú trên d5bầu trời, 12xa xôi vô dcùng, chỉ 7có thể 65ngắm chứ 7không thể fchạm tay evào.

Không 0sai, tôi 9chính là 7cây dây 61leo kiên 21cường, 66không chịu 8khuất phục, echỉ cần acho tôi một 3cành cây etrơ trụi e2để tôi 3bám vào 1và miệt b2mài sinh 5ctrưởng e6là thứ 7ddây leo xanh 4mướt ấy esẽ không 6ngưng sinh 50sôi trên 3mặt đất. 9 © DiendanLeQuyDon.comKhông bao fegiờ chịu 53khuất phục 2trước mùa 8fđông giá arét.

Chẳng cmấy chốc fđã đến etrường 4crồi.

Đặt 89cặp sách fvào trong dlớp học, 49tôi liền echạy lên bcửa thoát d0hiểm ở 3tầng thượng. 8 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 2nơi đó ecó Y Tùng 1Lạc đang 6ngồi, tôi bphải đến 9chào hỏi 4anh ta.

bbnhư vậy ebanh ta mới 41không bắt 1nạt tôi 74nữa. Xét b0cho cùng 4thì anh ta e5và Hạ Thất 2Lăng đều alà những 4công tử, 0bmỗi người 1xưng bá 5một phương, 0tôi không 1cthể đắc 0tội với 2bất kỳ 4angười nào.

Cửa 5cthoát hiểm 2ở tầng dfbảy thường 2vắng bóng 5người qua 6elại, nhưng e6Y Tùng Lạc flại thích 3ngồi đây 5amỗi ngày 62để chờ 5tôi đến fechào hỏi. 3 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 3làm như e3vậy có 31thể khiến 63cho anh ta acảm thấy f9cân bằng 5ftâm lí thì 1tôi sẵn 4sàng giúp 37đỡ. Tôi 27hỏi anh 8ta vì sao 16lại thích 94nơi này, danh ta nói 9bởi vì bở đây btương đối 2eu ám, có dthể nghe bthấy tiếng b8những linh 7hồn đang 6agiương nanh 9múa vuốt.

Nghe 0cthấy vậy, ctoàn thân 3etôi như 5fnổi gai dốc. Chỉ 35có điều, 7ở nơi đó 98quả thật 1là u ám, 0cái cầu 6thang đi 3xuống phía 0bên trái 00trông có 5vẻ ẩm dcướt, chỉ 2nhìn là 3biết chẳng acó mấy 6người qua 3lại.

“Chào…an..anh!”, a4leo lên bảy 0tầng lầu ckhiến cho 9dtôi như 01muốn đứt 0hơi vì mệt, 0vì vậy ecgiọng nói 9có phần 42đứt quãng.

“Ừm”. b © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc engồi dựa d3lưng vào 8tường, enghe thấy bdgiọng nói 62mới từ 91từ ngẩng 0eđầu liếc cnhìn tôi, 7mặt mày dkhông chút bdbiểu cảm. ba © DiendanLeQuyDon.com“Không 03có việc c9gì thì đi 54đi!””

“vâng”, c5tôi gật adđầu, quay 7người bo 8đi, nhưng 1thỉnh thoảng 75vẫn quay 0ađầu lại 3nhìn anh 41ta. Tôi cũng fekhông biết 87rốt cuộc f3là chuyện 65gì nữa.

Y eTùng Lạc 1và Hạ Thất 8dLăng là 5hai người 58ở hai thế 7giới khác 1nhau, thế 47nhưng họ 1lại có 19rất nhiều 8điểm tương dđồng. Ví 5edụ như: dcả hai đều 76là những bfngười rất fkiêu ngạo, clà những 49thiên tài 3luôn đứng 18nhất nhì 4trong trường, 24có cuộc 6sống vô acùng hoàn 3hảo và 2rực rỡ aánh hào dbquang.

Chỉ d2có điều, 1Y Tùng Lạc 6acó mái tóc 4màu vàng 4óng ả, 0acòn Hạ eThất Lăng alại có cmái tóc 6màu bạc 6flấp lánh. e © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc eđeo khuyên 5etrên mũi 5còn Hạ dThất Lăng flại đeo akhuyên tai.

“An bThanh Đằng, c6cô thật 92sự không e4còn nhớ fgì về tôi 6sao?”, còn 4cnhớ lần 11đầu tiên 53bước chân 45vào trường 3Yên Đằng, a2không biết bdanh ta đã 50hỏi tôi bbao nhiều 22lần câu 0ấy.

“Tại esao em lại 1quên tôi?” c0Tại sao..”” 4sau mấy 05trăm lần falắc đầu, acuối cùng 3anh ta cũng 20tin rằng 9btôi nói 38thật. Nhưng fbỗng nhiên blúc ấy, 29tôi nhìn f8thấy trong fmắt lạnh 77lung và kiêu 04ngạo kia, 9những giọt 48nước mắt 37trong suốt 2và long lanh cthi nhau tuôn 4rơi.

Trong a3khoảnh khắc 3đó, tôi dbiết rằng, 67đó chính elà thứ 76khiến cho acon người 87ta cảm động 0nhất, là 75thứ báu 9cvật mà a6tôi muốn 0fnắm bắt 8fnhất trong 31cuộc đời 87này.

Một caHạ Thất 38lăng vô b1tình dường 5như không 29được ông 0trời ban 8btặng cho d8món quà 4này.

“An 6Thanh Đằng 7đã không fcòn nghe 4blời, đã 7vậy tôi 4sẽ dùng 71lá khô trong 1erừng để dthiêu rụi 4cô ta”. 79 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 6nhấc bổng 1tôi lên, 6dễ dàng 5như nhấc 6một con 25búp bê vậy” 7những năm btháng tuổi 3ethơ, lá f5khô trong brừng…”

Anh 4bta hung hãn cdồn tôi 4vào góc 5tường, 69sau đó thảnh 3nhiên cho 26tay vào túi 4quần rồi 69quay người bbỏ đi.

Tôi 72đáng bị bthiêu cháy, 0atôi vốn 8nên bị 22chon vùi d7trong trận 48mưa gió 49mười năm 41trước.

Nếu 53như không 96phải là 0Hạ Thất bLăng thì 8sự oán c4giận của 9ftôi đã 1đổ ập 45lên cả 73thành phố, 42không ai b7có thể amay mắn 0thoát khỏi.

Đã 44mười năm 1rồi, ngay 36cả tấm alòng bao 7la của ông 2lã thời efgi­an cũng 5akhông thể f8chứa đựng 42hết nỗi d7đau thương f8nặng nề 8trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39264
Được thanks: 34322 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 363: Kí ức abị lãng b0quên



Một bY Tùng Lạc eluôn kiêu engạo tại asao luôn 3có vẻ gì 0đó thật bdcô đơn 1cmỗi khi 3ngồi bên dcửa thoát 52hiểm? Tôi 04hải làm eao để cho f5anh hiểu 47được đây? eAnh biết 02hông, tôi 8dđã rất 99ố gắng 3để nhớ 4ại, nhưng 9fhật sự e0rong đầu 6ôi không 1ó chút ấn 68ượng nào 4ề hình 07ảnh của 2anh cả.

Thực 0dự không bhải tôi 58ố tình b9àm vậy, 4in hãy tha chứ cho trí 6hớ ngu xuẩn của tôi!

“Y e8ùng Lạc…”, 8cau một hồi 6đắn đo, côi cũng 3dấy hết 8dđược dũng 54ảm để buay lại 6hỗ anh ta. 19 © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa 3ào tường, 04 Tùng Lạc 7ém cái nhìn eung hãn về 4hía tôi akhiến cho 0tôi bỗng 6chốc cảm 1thấy mình 1như đang 6run rẩy 9vì sợ hãi, a“tôi…tôi…nghĩ 6rằng anh fdđã nhận 47nhầm người crồi..”

Anh 2ta hung dữ 0trợn mắt e6nhìn tôi, 9esau đó rít c7lên: “cút!”

“Thật fsự là anh d8đã nhận 5lầm người 0rồi, tôi abhoàn toàn c3không phải 1là An Thanh dĐằng mà 48anh từng bquen biết!’, 2mặc dù 9rất sợ 9nhưng tôi bvẫn quyết 2định phải 34nói cho rõ cràng.

‘Cút f5ngay!”, clần này dcanh ta phẫn 83nộ thực 9sự, cơn 5giận dữ 3trogn mắt 7anh ta như c1muốn thiêu 79rụi tôi, 8b“Một An 0dThanh Đằng 9dkhông nghe 82lời như 22cô, phải 02gặp mặt 9mỗi ngày emột lần dlà đủ 31lắm rồi!”

Bộ adạng của 17anh ta khiến dtôi sợ 4aphát khiếp, b8vội vàng 0lui về phía 6dsau, không 7may trượt 22chân ngã b4phịch xuống 2bđất.

‘Cút 5mau!”

Tôi 60vội vàng 3ngồi dậy, 3hai tay nắm 06chặt lấy 46váy của f0mình rồi 4vội vàng 9dbỏ chạy.

Tại 9asao lại ethành ra cnhư vậy? 77Tôi chẳng 4qua là có aý tốt, 50không muốn bbgiương mắt bnhìn anh 3amãi ôm một 2kí ức đau 2buồn, mãi 10ngồi đó 0akhóc lóc 4cthảm thương…

Hãy ctha thứ dcho tôi, 30cho dù có 7dcố gắng 39ra sao, ánh 7mắt da diết bcủa anh f2vẫn chỉ 9như một blời độc cthoại thê 93lương bên 64nấm mộ 2trống rỗng 41của thời f0thơ ấu 7acủa tôi.

56bị chôn 1vùi ở nơi fđó, tôi 5ebiết đi f0đâu để 5tìm ra tấm 7bia khắc etên nó đây?

Trước 8đây tôi cathực sự 74có quen biết dY Tùng Lạc csao? Tại 07sao tôi chẳng 4có chút d2ấn tượng cnào vậy 5nhỉ? Kể 0từ khi lớn 98khôn đến dnay tôi chưa 53từng bị 6mất trí fnhớ bao 7giờ mà.

“An fThanh Đằng, f7tôi nói 3ccho cô biết, 3không có 3chuyện gì 9thì đừng 9có chạy 5đi lung tung!”, 45vừa đến ddchân cầu 0thang tầng 7bba, Hạ Thất 8cLăng ở e9đâu bỗng 5đứng sững 1trước mặt 72tôi. Ánh 9mắt đầy 36sự ác độc 6càng trở 5nên sắc 9fnhọn bên bfcạnh những dchiếc khuyên 21tai bằng b5đá lấp alánh, ánh cbmắt ấy b5như đang ddđâm sâu 92vào tâm 5hồn yếu 8đuối của btôi.

Phía dmá bên trái 9của Hạ 78Thất Lăng cluôn bị 7mái tóc fmàu bạc 7che khuất, ddánh mắt ffvô cùng fsâu sắc, atôi chưa 51bao giờ e6có thể 82bước vào b1thế giới 0nội tâm abcủa anh deta. Đó là 04một sư 1dmệnh vô 1cùng gi­an abkhổ, e rằng 2atôi có dùng 92cả đời 41này cũng f0không thể 33nào hoàn 2thành được.

“Thiếu 0gia…”, 01tôi cắn b0chặt môi, fmi mắt cụp 4xuống, nhìn fxuống đôi dfgiày vải 3trắng dưới 1chân đã arách nát. 9 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có 38thể hỏi 2cmột câu eđược không?”

Ánh 87mắt sắc bclạnh của 6cậu ta quét 5ngang qua angười tôi, 9bchẳng cần 1tốn sức bcũng có 36thể hủy 44diệt tôi 6ebất cứ dlúc nào. 9 © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn fdđã rất 0nhỏ bé, 14lúc này blại càng e4giống như amột làn bekhói mỏng 1manh, dù a0cố gắng 8thế nào fcũng khó 07mà giữ eđược thể 2xác của 41mình.

“Nói 5đi!”, từ bamiệng của 2Hạ Thất cLăng đột anhiên thốt 4ra âm thanh bbtrầm lắng, c6thực sự eckhiến cho 3tôi cảm 0thấy sợ eahãi.

“Vâng….tôi 18trước đây 63đã từng cquen biết 42Y Tùng Lạc 41sao? Anh ta 3thường 28xuyên nói 9những điều 18kì quái cfvới tôi, abnhưng tôi 5alại chẳng 4bcó chút 6ấn tượng 7nào…”, 8tôi xoa xoa 5những ngón 7tay, không 3biết nên f8đặt chúng dở đâu 9nữa.

“Hừ, 27cô bớt 0emơ mộng e5hão huyền 87đi! Có biết 5Y Tùng Lạc f3là ai không? c4Anh ta chính 96là công 2btử đời 4dthứ hai b3của tập 0đoàn tài e5chính Y thị bfđấy! Sản e3phẩm của ccác công 07ty con của edtập đoàn b8đó đều c0được xuất bkhẩu sang 1bÂu Mỹ. 4 © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, ccô chỉ 92là một 29người giúp 7việc thấp ahèn nhà 6họ Hạ, b0liệu có 87quan hệ e0gì với 7công tử 45tập đoàn 9tài chính 7xuyên quốc 6gia đây?”. 8 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất 69Lăng nhìn 2tôi bằng dnửa con 99mắt, trên 8mặt hiện 3rõ hai chữ b9“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi a9nói cho cô 4biết, đừng 6có mà chạy 9linh tinh 34nữa! Tôi 2quay đầu 5clại mà dfkhông thấy 6cô đâu 3thì đừng 58trách tôi 5không khách 67khí!”

Hài, cngoài việc 44cười như 4bmếu, tôi 05còn biết 7làm sao được c5nữa đây?

Đúng 9vậy, tôi 98chính là fflinh hồn 98sau lưng 8anh, là bóng 45ma sau lưng danh. Rời eakhỏi cái 87bóng sau alưng anh, btôi sẽ 0tan biến 55trong những 7ánh mắt a7lạ lùng. 1e © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật bbên ngoài 6có rực 3rỡ, tuyệt 67diệu đến b6mấy đi echăng nữa, 2tôi cũng 6không có dquyền được dchậm lại dbước chân 3bđể chiêm 0ngưỡng.

Được 25thôi, tôi c0sẽ chuyên 18tâm làm 3bóng ma thuộc 7về anh, 9vĩnh viễn 1adật dờ esau lưng 2anh.

Một fdngười ưa dsạch sẽ 3bẩm sinh 7như anh, 37trước nay 5chưa từng bchê bai tôi 9đã là may 2mắn lớn 19của tôi 88rồi, tôi 88còn có thể 3cmong ước d7điều gì 0nữa chứ.

“Bây egiờ cô 2lập tức 45về lớp bcho tôi!”, dnói xong dbHạ Thất ceLăng cho 50tay vào túi 8quần, quay 66người bỏ 3đi. Ánh 55sáng mặt 45trời dịu 4cdàng buổi dsáng len 8lỏi qua 5những khe a8hở ở lan 4acan, chiếu 40rọi lên 7bộ đồng 81phục mới 16tinh của 8anh, phản 3chiếu lên a5tấm lưng 87thẳng kiêu 9angạo của 37anh…thứ 24ánh sáng fedịu dàng 7và chói d6lóa…Trong 6fkhi tôi vẫn 2còn chưa 2hết hoảng 54hốt thì 4bóng của 7Hạ Thất f1Lăng đã febiến mất 6ở đầu 7bhành lang 29rồi.

Tiếng fkhóc lóc 2bị giấu 9akín trong 08biển hoa

A.

Trong elớp học, 1ctôi ngồi 7ngay sau lưng aHạ Thất 2Lăng.

2thế, không 80có lúc nào 0ngẩng đầu 6lên là không cnhìn thấy 0mái tóc dbạc lấp 8lánh của 9anh, mái 4ftóc mềm 7mại như 8flớp lông 9vũ, chói 6emắt như 0ánh huỳnh 3quang nhưng 63lại vô 1cùng kiêu 31ngạo và 6lạnh lùng, bkhiến cho 8người khác eđã trót 48nhìn vào blà không 15sao rời edmắt ra được. b © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi 8của anh e2ta rất kênh 7kiệu, lưng 2thẳng, đầu 3ehơi nghiêng, 9hai tay khoanh 84trước ngực, fchẳng khác dgì một 3fđại lão 1gia đang 71ngồi ghế 8nghe giảng.

Điều e3này khiến 6cho tôi cảm 8dthấy rất 77khó xử, 95bởi vì 44thân hình acao lớn 4ecủa anh 0ta đã che bkín hết 3nửa cái 1bảng đen 8trước mặt 1dtôi. Vì 5thế, mỗi 2lần nghỉ agiải lao, blúc anh ta a8chạy ra 48ngoài nói 66chuyện yêu cđương với cngười khác 4chính là 6dthời khắc 59vui vẻ nhất etrong ngày bacủa tôi. 4 © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng 50thì bảng d0đen cũng cthuộc về e0một mình b0tôi, tôi 9có thể 12thoải mái 8bghi chép frồi!

Tan 1chọc, Hạ aeThất Lăng 1abảo tôi 0evề nhà c0trước vì 7anh ta phải cđi hẹn 0hò, hẹn ahò với dmột cô 2fgái xinh 8đẹp nào dfđó.

Anh 3ta nói xong, d0tôi lập 25tức gật 5đầu, đeo 7cặp lên 1dvai và một 32mình đi aetrên con 6đường a6về nhà. 2 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu dnăm nay, 1tôi đã desớm quen 8với việc f3này. Anh 2ta thoải 1mái trêu 17hoa ghẹo 7bnguyệt, 0etôi thờ 2ơ không eequan tâm…đây 36dường như eđã trở 03thành một 8khế ước c7ngầm giữa 95hai chúng btôi, không 0acần bất 40cứ ai phải b8lên tiếng 93chỉ bảo.

Hạ 48Thất Lăng 9thích nhất 6là phá hoại 7tình cảm ecủa người 2dkhác. Cứ 6enhìn thấy 2cô gái xinh 18đẹp nào cthân mật fvới bạn e6trai của amình là 8y như rằng 5anh ta tìm 34mọi cách aachen chân fvào, cướp dđi người 3ethương của 1người ta.

Hoàn 41toàn không bthèm đếm 0exỉa gì 11đến Bối 2Nhi, món cquà mà tôi b7đã dùng 4cả tuổi a3thanh xuân bcủa mình 2để tặng echo anh ta.

Cảnh fvật trong b0nhà họ eHạ vẫn 22đẹp đẽ 1như vậy. 0 © DiendanLeQuyDon.comSau một 01ngày được 2tắm rửa 5bởi ánh 5mặt trời, 90cây cối, f2hoa cỏ trong 4vườn như cdxanh tươi c4hơn, khắp a7nơi cảnh 60vật đều 9đang tràn 4đầy nhựa 45sống.

Đi 44qua con đường 4rợp bóng 3cây, trước 4amắt trải e6dài là một febiển hoa bmàu tím 6biếc. Trong 7gia đình 9họ Hạ 5này có ai a1yêu thích 23loài hoa btử la lan 7cnày đến cvậy nhỉ? 4Là phu nhân, clão phu nhân fhay là Hạ cbThất Lăng? 8Cũng không e4biết nữa! 4Từ nhỏ 2tới lớn d0tôi chỉ 8thấy người 4ta trồng dtoàn hoa 08tử la lan 8bở đây c4mà thôi.

Tháng b6năm, hoa 01tử la lan 0nở rộ, 7amùi thơm 3cnhè nhẹ 67quyện vào a4không khí, 13phảng phất 5trong khu 0vườn. Cho adù có mệt 0mỏi đến fđâu, chỉ ecần về 8đến đây 2dlà tôi lại 0ecảm thấy 14tinh thần dsảng khoái, 8dễ chịu. 3 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, bbiển hoa e1tử la lan a3tươi đẹp 63này lại 9ckhiến cho 6dtôi rơi 3vào cảm 5giác lo sợ 01vô cùng 91tận.

Suốt 3mười bảy cnăm nay, 4mỗi năm 4dvào nửa 2đêm một 84ngày nào 7đó, tôi dlại nghe bthấy tiếng 43khóc thê 57lương của f4một người 9ephụ nữ, c6tiếng khóc a7ấy vọng 8lại từ 1khu vườn d0hoa ngoài ecửa sổ.

Tiếng fekhóc ai oán 5như tiếng 79kêu của acmột con 8chim oanh 6bị gãy 5cánh, khiến 57cho người bnghe cảm 5thấy sởn 61gai ốc, 8chẳng khác 70gì đang a2chìm trong fmột con d8ác mộng, 84một cơn 9ác mộng bchưa bao 2giờ từng 45thôi xuất a0hiện trong 4ccuộc đời 76tôi. Thế 7nhưng, khi 95tôi hỏi bngười trong 4nhà họ b7Hạ về 9chuyện này, baai nấy đều 28nói rằng 8chưa từng 7gặp chuyện d4như vậy, 7nếu như eetôi lại 92nhắc thêm 08lần nữa, 2thể nào 1họ cũng 05nói tôi 2bị mắc 1bbệnh ảo 1tưởng.

Nói 18thực lòng, c6tôi cũng 70rất mong 83đó chỉ dlà bệnh 3ảo tưởng. f7 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi e6lần vào f6lúc nửa a1đêm, những 4dây thần 5kinh đang bbị kéo 3căng như 8dây đàn 6dcủa tôi 6luôn mách 5bảo tôi 65rằng đó 4không phải 80là sự thật! 8fTiếng khóc 62tuyệt vọng 8và ai oán 68ấy vô cùng cchân thực, fbvang vọng bgiữa biển b2hoa mênh 7fmông. Tôi 4còn nhớ 7rất rõ 3fđó là vào 14ngày mùng b7 tháng 7 1hàng năm.

Ngày 2mùng 7 tháng c77 vĩnh viễn.

Biển 5hoa mênh c3mông yên b0ắng bên dngoài cửa 3sổ rốt 8cuộc chôn 1vùi sự 48si tình hay 5đang tố bcáo sự bvô tình 6ecủa một 6dai đó? Có 18lẽ sự 35oán hận 3ấy rất cnặng nề, dthế nên 30nó mới a4vang vọng 6dsuốt mười 9emấy năm cnay.

Năm a6nay, liệu ctiếng khóc 01ai oán ấy 88có còn tìm eđến? Lần 7anày nhất 8eđịnh tôi 8sẽ không ecòn ngốc 5fnghếch sợ 3hãi trốn d7trong chăn a0mà run rẩy 53nữa.

Bởi b4vì, tôi 2đã trưởng b6thành, tôi 3sẽ bắt 2đầu mở b0ra bức màn fbí ẩn của fcăn nhà flớn này! caBởi vì 6mẹ đã d4không còn 3ở bên tôi c7nữa, cho 6dù là chuyện 41gì cũng 4echỉ có 7một mình 2tôi đối 3mặt. Năm 1nay, cho dù dcó sợ hãi dađến thế 6nào đi chăng a9nữa, tôi b2cũng sẽ 4dũng cảm 9bước vào cvườn hoa a5dưới ban 4công đó, 4cũng cảm 1ađi tìm tiếng dkhóc thê flương bị 2angười đời 2lãng quên 3kia.

“Cọt 74kẹt…cọt 05kẹt…”, adchiếc xích 94đu đu đưa 8trong khoảng afsân trước cnhà, là 3Bối Nhi, 2cô bé đang ffchơi xích 58đu! Lúc 75này, thím 1Lan không 80có ở đó, 3cô bé đang 1cngồi trên 64xích đu 56chơi một f3mình, yên 9dlặng ngồi 93trên xích 6bđu, dường e6như trên 4tấm lưng 2bé nhỏ 4fkia lúc nào 63cũng có cthể mọc 9ra một đôi 7cánh thiên dthần và 94bay vút khỏi atầm mắt 6ccủa tôi.

Tôi cđứng trên dbậc thềm dđá cách ccái xích eđu không a2xa, âm thầm 34ngắm nhìn 3mọi thứ 6trước mắt.

“A echị Đằng 19về rồi!”, fBối Nhi bđột nhiên 57ngẩng đầu 3alên. Nhìn 7thấy tôi, 6cô bé mừng 90rỡ ra mắt, fdnhảy tót fcxuống khỏi b8xích đu 35rồi chạy 00ào về phía 0etôi.

“Vâng, 86chào Bối 5Nhi tiểu cthư!”, 4tôi cúi 01đầu chào accô bé rồi 5xách cặp 37sách lên, 9fđi vào trong 5nhà.

“Chị 81Đằng ơi…”, 85tôi vừa bmới nhấc 09bước liền 8phát hiện dra tay của 6Bối Nhi 49đã nắm echặt lấy 6vạt áo 98đồng phục ccủa mình. 2 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền equay đầu 2lại, bắt fgặp đôi 9mắt to tròn 2long lanh c7của cô e0bé. Cô bé brụt cổ 2fvào trong 7chiếc áo 8khoác nhung dmàu hồng 7aphấn, nhìn etôi một 2acách vô 1tội. Bộ 2dạng của 64Bối Nhi f4thật đáng e8yêu! Nhưng, cdù sao tôi dccũng chỉ blà một bngười giúp 45việc của a0nhà họ 7Hạ, một 70người giúp a6việc thấp bhèn, một 0người sống 50thoi thóp fsuốt bao fnăm nay chỉ 1bbởi vì 5cố gắng 2giành lấy 6cho mình 6một chỗ 15đứng trong 1đời.

“Có fchuyện gì evậy, Bối 5Nhi tiểu dthư? Tôi 48còn có rất bnhiều việc 9cphải làm 94nữa!”, d8tôi nói 09bằng giọng flạnh lùng 93rồi quay adngười định 4bỏ đi.

“Chị deĐằng, đừng cđi mà!”, 54lại một 7lần nữa 9cô bé nắm fdchắc lấy cvạt áo 64của tôi, 5bkhông, lần cnày còn 0nắm chặt cahơn.

“Tiểu 50thư chơi b4một mình 71đi, tôi 34còn rất 93nhiều việc, fbrất nhiều bviệc phải 7làm đấy!”. e3 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 8vẫn đứng 06nguyên ở 3echỗ cũ bnhưng ánh 0mắt của 89tôi đã 47hướng ra 7etận bể cphun nước 03phía xa kia c6và chìm dcsâu vào 6sự trống 2vắng.

Đôi 7mắt đen 97nháy ấy 34lại lần 3nữa xuất 7hiện, đôi cfmắt đã 1soi mói tôi 9suốt mười 1abảy năm afnay lại c4xuất hiện.

B.

“Chị 2fĐằng ơi, acho chị 14cái này 43này!”, 1cBối Nhi 55một tay 6tóm lấy 73áo tôi, 4một tay blôi từ 91trong túi bcra một cái 5thạch vị 5dâu màu 45hồng phấn e9đưa cho 7tôi. Cô cbé còn nhón bchân lên, f3giơ cao cái 5thạch lên 4cnhư là để btôi có thể 0lấy một 8cách dễ acdàng hơn.

9nhóc này 0rất thích dăn thạch ehoa quả, 11ngày nào 5fcũng ôm a9cả đống bthạch ngồi 1căn một 6mình trong 9phòng khách. a0 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần 67Hạ Thất 4Lăng chìa 1ftay xin, cô 4bbé đều 1fnhanh tay cnhét nốt 7cái thạch 8bcuối cùng ccvào miệng, 40đôi mắt cngây thơ 3vô tội d8nhìn Hạ 3Thất Lăng.

Thế dnhưng bây 11giờ cô 20bé lại 7anỗ lực bfđể dành bcho tôi một 5acái. Chỉ 4đáng tiếc 4là tôi không c7thích mấy 8thứ đồ 0ăn mềm dmềm này. 7c © DiendanLeQuyDon.comTrong trí dnhớ của c0tôi chỉ dcó hai màu a6đen trắng, 0alàm gì có 2fthứ màu bsắc sặc 1csỡ của 8dnhững viên 0thạch này?

Tất 3cả những 7màu sắc 31khác đều clà thừa f9thãi.

“Tôi e2không thích 6mấy thứ bnày, cô 4để lại c7mà ăn!”, bnói xong, 89tôi gỡ 4btay cô bé era khỏi 79áo, quay cdphắt người elại, đi 2vào căn 7nhà sang 6trọng của 9dnhà họ cHạ.

Thật 7bđáng ghét, 9đôi mắt e2ấy lại 74xuất hiện 0rồi, hình 46như nó đang 26âm thầm cẩn hiện 7aở đằng 55sau một ebục cửa 1sổ hình aftròn nào 1eđó.

“Chị bĐằng…”, 7cô bé thật d8là cứng d0đầu, tôi dvừa mới fcbước được 8một bước, 66cô bé đã bdchạy theo 1ebám lấy 7tôi. “Chị 2bĐằng ơi, cchị chê 60bẩn phải efkhông? Vậy bem lau giúp 1chị nhé!”, e0nói xong, bcô bé liền 6lấy vạt 1áo nhung 2acủa mình, eecố sức 6blau cái thạch 96trên tay. d2 © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn 6trên cái ecthạch đã blàm vấy b0bẩn lên 3aáo của cBối Nhi…

“Không 8thích là 7không thích, 09có lau cũng a8vô ích thôi!”, 3thực lòng 46không chịu 7nổi nữa, dctôi đành 1bđẩy cô abé ngã nhào 2era đất, 1sau đó hung 3dữ gào d9lên.

“An bbThanh Đằng, b0cô làm sao 9thế hả?”, 6đột nhiên 9một tiếng 9quát rất elớn vang 7lên trước 51mặt tôi, 7tiếng quát bvô cùng b3lạnh lùng, 6lạnh tựa 85như nước 1suối mùa c0đông vậy.

“Hu…hu…chị 2fĐằng đừng 3achê mà…em 1có thể 8lau sạch 5bnó cho chị c7mà!”, Bối 9dNhi nước bdmắt chan e5hòa nhưng 3vẫn cố 1gắng lau 3sạch cái 1bthạch trong 53tay.

“Bối 3Nhi đừng 3bkhóc nữa, 5để anh 4Lăng xem 7nào!”, afHạ Thất fdLăng quỳ 7xuống bên b8cạnh Bối 1Nhi, kiểm 8tra thấy dckhông bị d5thương liền d1phủi bụi 88đất trên 8quần áo 39cho cô bé.

‘Bối feNhi ngã có 77đau không?”, fdnghe thấy 24tiếng khóc, f3thím Lan eở trong denhà chạy 4ra. “Không 86sao, Bối eNhi, chúng 4fta vào nhà 50đi! Vứt 9ecái này 1đi!”, Hạ 35Thất Lăng 0ném cái 4thạch mà eBối Nhi 4đã lau mãi 1từ nãy 12đến giờ era xa, nó 2lăn, lăn cara rất xa 16để cuối e4cùng nằm afgọn dưới f1chân một 7người.

Khi 5ông ấy 29nhấc chân d9lên thì 1cái thạch 66đã nát 2dbét rồi.

eông ấy, 2chú Minh, fdngười giúp 21việc riêng 2của lão 9phu nhân. c1 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 7ông lớn 73tuổi lưng 7còng ấy dđã vô ý 8dẫm nát fdcái thạch 2mà Bối 0Nhi đã cố 11công lau esạch.

“Hu…anh 6bLăng ơi, 9ađó là cái c7Thạch em d9để dành 0cho chị 59Đằng mà, 7nó bị chú fMinh dẫm 6nát hết drồi! Hu…u…”

“Bối cdNhi, cái 5bđó không 66quan trọng, 6không cần 7ephải lấy 12lòng người ekhác, chỉ 35cần anh b8Lăng thương bbem là đủ a4rồi! Những dngười khác 9đều là ethừa thãi!”, 3nói xong, 3Hạ Thất 0aLăng ôm 0aBối Nhi 3đi qua bậc ffthềm đá bvào nhà.

Nước 4emắt, nước 3mũi tèm belem, cô bé 0ddang rộng 1hai tay, vùi f4đầu vào dcổ Hạ afThất Lăng 7mà khóc.

“Thanh adĐằng, nếu 0anhư con thật cblòng yêu 98thương Bối 6eNhi thì vĩnh dbviễn đừng 0bao giờ etiếp cận 20cô bé…hãy e8cẩn thận 7đôi mắt dtà ác ấy, bfchúng luôn dnhìn chằm 5chằm vào 90người nhà 28họ An ta 92đấy!” d, đó là 14lời của 7cmẹ dặn ddò tôi lúc e7đang hấp 22hối.

Đôi f6mắt soi 0mói sau lưng 0tôi suốt d017 năm qua, 4thế nhưng atôi vẫn f6không biết dđược đôi 78mắt ấy 9thuộc về 00ai?

bthím Lan b2hay là chú 5Minh lưng abcòng?...Cũng 14không biết 12nữa.

Mẹ 71ơi, con phải clàm sao đây? cSao mẹ không enói nốt f2cho con biết?

“Thanh c4Đằng, sao 7vừa nãy f4cô có thể 0đối xử 9với Bối d0Nhi như vậy? 97Cô bé là 0người thân f7nhất của 1cô cơ mà!”, 3thím Lan e2phẫn nộ 79nhìn tôi 3arồi sau dđó lắc cđầu bỏ 8đi cùng 5chú Minh.

Chỉ ecòn lại 8mình tôi 5đứng đó, 85cúi đầu dbần thần.

Không c2sai, Bối 6Nhi chính 9là báu vật 6quý nhất 7của tôi, edlà tâm huyết afcả tuổi 75thanh xuân fcủa tôi.



Chương c04: Ác mộng b8tái sinh



Mấy engày nay, catôi thấy dthật bất 1an, luôn 65cảm thấy 3sau lưng 3có một e5thứ bẩn 7thỉu gì 1đó đang 99theo sát 35mình. Là dmột cái 6miệng đầy 49máu với 7những chiếc 3răng nanh 0sắc nhọn 16đang nhe 1ra? Là đôi 21mắt kì 4cdị đã f1theo sát 34tôi suốt 65mười bảy 8bnăm nay? bbTôi không 3sao nói rõ c3được!

Những a8lúc lau sàn 8dưới phòng 3khách tầng 75một, tôi 03thường 2ccảm thấy 5có những a0cơn gió 1lạnh ào 91đến, dường 38như có hàng 6nghìn hàng 5vạn những 4etia sáng 4blạnh lẽo fađang xuyên 0qua lưng 0dtôi vậy. da © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 49mỗi lần cquay đầu 8lại tôi 4vẫn chẳng 2phát hiện 85được điều c9gì, chỉ c0thấy những fngười giúp 1việc khác 7đang bận crộn với e8công việc ccủa mình fchoặc là 51nụ cười 3của thím 2Lan lúc đang 9tưới nước adcho hoa trong 8evườn, kinh 1hoàng nhất d0vẫn là 1những khi 5aquay đầu clại nhìn fthấy chú bMinh đang a0lôi từng dcái túi 5cmàu đen dto đùng 3từ trong 1phòng lão 72phu nhân aera. Tôi nghĩ ecó lẽ đó 9là những 2túi rác 94thải sinh 3hoạt.

Mẹ 4từng nói 3với tôi 1rằng: “Đằng 4Nhi, hãy 5làm cho tốt 73bổn phận 6của mình, 1rồi yên e1bình mà asống tiếp. e © DiendanLeQuyDon.comCố gắng cyêu thương 3người mình 03nên yêu e6thường, bđừng quay dđầu lại fđể nhìn 6đôi mắt 8ekhủng khiếp ecấy…Đó fachính cách 33chuộc tội 68tốt nhất 7ccho gia đình 9họ An chúng cta”

Tại 83sao mẹ lại anói như 76vậy?Tại 2sao chúng ata phải achuộc tội 44bằng cách 6hi sinh bản 4cthân mình, 5đặt mình 6ở địa avị thấp 40hèn trong 6gia đình bgiàu sang b3của người 7akhác? Là 4do nhà họ 2An ta đã bgây thù 3chuốc oán 6với người 97ta hay đã 40đắc tội 7fvới dòng ctộc của eai đó?

Tôi dbiết những 07điều mẹ 33nói xưa d0nay chưa 68bao giờ 51sai. Dưới b6sự hun đúc ccủa thời a0gi­an, mẹ ceđã trở 3thành một 38người phụ enữ sâu dsắc, chuyện 60gì cũng 52hiểu nhưng 3không tùy 7tiện nói 4ra. Nhưng 3chẳng nhẽ 0người nhà dhọ An cứ c3hết thế 34hệ này c6đến thế 6chệ khác f7phải mang 0trên mình d6cảm giác 5thấp hèn, etội lỗi 03mà sống ahay sao? Không 19thể, tuyệt ffđối không 6thể!

Cho 5dù có chuyện eđó đi chăng d1nữa, tôi 3cũng sẽ 7bkết thúc 5cảm giác dbchịu tội dcủa nhà bhọ An này f0tại đây.

Bởi c1vì, tôi cfmuốn Bối cNhi của dbmình được b2sống sung asướng, 5asống vui 7etươi…

Tôi 3amuốn cô bbbé phải c0sống cao 74quý hơn cfbất kì 0angười nào!

Tôi a9muốn yên 59bình sống 20qua ngày bnhưng vẫn 71không thể 78tránh khỏi 7dsự trêu 4cợt của bbvận mệnh.

Những bengày gần 82đây, tôi 8bngủ không 3được yên c2giấc, thường exuyên nằm 6mơ thấy 9ác mộng! 6cMỗi lần 7như vậy btoàn thân 7tôi lại 2đầm đìa amồ hôi, 46bừng tỉnh 7giấc trong esự hoảng 4loạn, để 5rồi sau fđó ôm chặt a4lấy cánh 3tay, đưa 2mắt nhìn 7lên trần dbnhà mà âm 2thầm rơi 4clệ.

Cơn 83ác mộng 9dkhó khăn 74lắm tôi 9mới thoát f0ra được d0lại lần dnữa tìm fđến tôi!

Bừng 0tỉnh sau 8cơn mơ, aánh sáng dcbàng bạc c1từ mặt atrăng bao dtrùm mặt 82đất, những 0cvệt máu eđỏ hằn eftrên hai 07chân, còn 4cả chiếc 91mặt nạ 5phát ra tiếng 6cười hăng 1hắc treo 5atrên tường 58kìa nữa…hết 0fđợt sóng c1này đến 0eđợt sóng a6khác cứ 6nối tiếp 28đổ ào 5lên người 0tôi.

Đó 2elà, một e4khuôn mặt 0dâm ô mà etôi không absao nhớ fara được, 2dcho dù có 7vò đầu 5bứt tai fthế nào dcũng chỉ 93là một 7bức tranh 4atrống rỗng, 3ấn tượng cduy nhất 1của tôi dvề khuôn 9amặt ấy 02chính là 2cái nốt ebruồi trên abmép trái, 23một cái 0nốt ruồi c9rất gây a6chú ý.

Tại 0sao, tại d5sao giờ 3btôi lại 5fmơ thấy agiấc mơ bnày?Tôi bcòn nhớ 7anăm tôi 30tám tuổi, 2sau khi mẹ 4đi chùa 6axin cho tôi 3một tấm 4bùa trừ a8tà, từ 9fđó tôi 11không còn 71mơ thấy 40giấc mơ 1này nữa. 6f © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ b7đây, kể 1từ sau khi feY Tùng Lạc b0xuất hiện, ecơn ác mộng 0anăm xưa b7lại tìm dvề.

Lẽ 1nào, trên 8người anh 0ta có ẩn 9chứa đoạn b1kí ức mà 29tôi đã 2đánh mất, bthế nên ekhi khuôn 40mặt khôi 8ngô dưới 95mái tóc 7vàng rực 6rỡ ấy 8xuất hiện 66đã đánh 11thức những 4hồi ức 2fđầy sóng 9gió ấy 4trong tôi?

Nhưng, 9tại sao 9suốt mười 0dbảy năm canay tôi chưa 1ftừng cảm 5thấy kí aeức của b4mình bị 6gián đoạn? 1Hơn nữa 2mỗi lần fdò hỏi 0Hạ Thất 47Lăng đều 33một mực 6fgạt đi?

Trong d4đó có điều 8abí mật 0akhó nói 2hay sao? Hài, 4tôi có vò 8nát đầu dcũng không a9nhớ lại dđược điều 58gì.

“An cThanh Đằng, cecô làm sao dthế hả? 7eMắt đỏ 3lựng, chẳng 0có chút b4sức sống 1gì cả!”, 8ctôi lơ ngơ csuốt chặng 17đường, 35mãi cho đến 8khi nghe thấy 0tiếng của e7Hạ Thất 3Lăng sát 98bên tai mới a7chợt bừng c2tỉnh, hóa 7dra chúng ftôi đã 2ra đến b3tận bến 8xe buýt.

Cái a1tên này 4đi học a4lúc thì 2đi bộ, 8lúc ngồi 70xe buýt, adlúc lại 90tự cưỡi bxe máy, khi 0thì ngồi 8xe hơi sang 3trọng của 5nhà. Cụ 77thể đi ađến trường 13thế nào 7đều phụ 7ethuộc vào bdhứng thú ecủa cậu 79ta cả! Rất 0crõ ràng, 0hôm nay cậu 5fta muốn 24ngồi xe 3buýt như cđại đa 07số dân b4thường.

Ngẩng 6đầu lên, 3tôi nhìn cthấy một 0đôi mắt 2lạnh lùng 16đang quay 9lại nhìn famình.

Tôi cfchăm chú 9anhìn vào bđôi con emắt lạnh 9lùng ấy 26hồi lâu, 24sau đó hơi bnheo mắt 1lại nhìn 95về hàng 6cây xa xa c5ven đường, fthờ ơ nói: 6c“Không 9có gì”

Nào 74ngờ, Hạ 2dThất Lăng 2vẫn không echịu buông 52tha, anh ta anắm lấy 6cánh tay 3tôi, lạnh 5clùng nói: 5e“Nhìn vào 4ctôi và nói 5lại xem 7bnào!”

Tôi 5dkhông dám 3nhìn vào 1anh ta, cứ 1chạm phải cdánh mắt dasắc nhọn, f5lạnh lùng 3của anh 9ta là tôi 1flại cúi 2đầu, bần bthần xoa 7bxoa những 5ngón tay. 0 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ 9bài tập 2phát ngày chôm qua không 65biết tự blúc nào 44đã bị etôi vò nhăn eanhúm trong dlòng bàn 70tay. Cuối 5cùng, anh 9ta cũng không aflàm khó 38tôi. Bỏ 0tay tôi ra, 13anh ta kiêu 6engạo ngẩng fcao đầu, acyên lặng eđứng chờ dxe buýt đến. 6 © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể 52nhìn thấy 3những chiếc 6khuyên trên c2tai trái 89của anh 8ta, những 77chiếc khuyên 4đang phát 7ra ánh sáng 4lấp lánh 9đến chói fmắt.

“Hey, 6cchào Tiểu 8An!”, đột b3nhiên, một a7người đàn dông trung 42niên tay dcầm túi 6bcông văn 7btừ đối ediện đi cfđến, cười 29thân mật 4chào hỏi.

Tim abtôi chợt frun rẩy, blập tức 2núp ra sau 9lưng Hạ 98Thất Lăng, d1tay tóm chặt alấy vạt ffáo đồng 95phục của dcanh ta.

“A, 7bchào thầy bTrương ạ!”, fmột cô 3gái đứng bsau lưng 1Hạ Thất cLăng mỉm 9ecười, vẫy a7tay chào cfngười đàn 3dông kia. b0 © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ bdạng cô e2ấy có vẻ 5như học c0sinh lớp 90năm, lớp 65sáu gì đó.

Người ecđàn ông 7đi đến 65bên cạnh c2chào hỏi 6cô học 4esinh, sau f0đó đưa 1tay lên xoa dxoa đầu cecô bé.

Mỗi 1nụ cười, bmỗi cử 74động của 4ông ta đều 5fkhiến cho 8tim tôi như 4co giật. 3 © DiendanLeQuyDon.comTôi càng 3cố nép dngười vào 75sau lưng 6Hạ Thất 2Lăng, dường 19như đã 72nép hẳn 2evào trong 9bchiếc bóng 8dcủa anh 0dta vậy.

“Bài 77thi của fdem rơi rồi fnày!”, dđột nhiên, bmột cánh ddtay to vươn e1ra bên cạnh 54chiếc giày 27Nike kiểu cmới của c7Hạ Thất dbLăng, là atay của amột người 75đàn ông.

“ha 4dha, của 0em này!”, dông ta nhặt 54tờ bài 44tập của 5tôi lên, 36mỉm cười 8đưa cho eHạ Thất 6bLăng.

“An 4Thanh Đằng, 87bài của f8cô kìa! eCòn không 16mau…”, 3quát mấy 8lần mà 70không thấy 0tôi có chút 5phản ứng 39nào, Hạ 4eThất Lăng echuẩn bị d3quay người 2lại nổi b4trận lôi 4đình. Nhưng 4cái mà anh ata nhìn thấy 6chính là 07người đang 3cắn chặt eemôi, nước 8mắt lưng 62tròng, khuôn 1mặt ương 2engạnh, người dđó không 5eai khác chính 1là tôi.

Cái cnốt ruồi a0đen bên 6mép đó ecàng ngày 8càng tiến 3asát gần ftôi. Cái cnốt ruồi 0đen mà tôi 3echỉ bàng 3hoàng nhận 2ra trong giấc 3mơ ấy giờ 24đây đang d6hung dữ 3ahiện ra edtrước mặt 0ftôi.

“Bỏ fxuống! Đừng 9bchạm vào 78đồ của ctôi!”, 99thứ âm 19thanh từ 9ftrong tim 7ấy hung a1hãn lao ra 4ckhỏi cổ 96họng.

Lúc f5này, xung 2cquanh vang 5lên tiếng dxì xầm f3của những fngười đứng bchờ xe khác, 1bhọ cảm dathấy bất f8bình thay 0bcho người f1đàn ông 9ckia, cho rằng 8bây giờ 8fngười tốt bkhó làm, 5làm việc 7etốt còn 6bị chó 0eđiên cắn 1phải! Ngay 3cả một 0người lạnh 47lùng như e7Hạ Thất 21Lăng cũng 4ngạc nhiên 2dđến mức 0đặt bàn 36tay trắng 2ngần lên eftrán tôi, 96kiểm tra 3exem tôi có 5sốt hay bkhông.

“Cô 5bchắc chắn 1là cô không fbị bệnh a5đấy chứ!”, 3anh ta nghiêng 4đầu nhìn dtôi.

Thế c8nhưng, giọng 2điệu của 2tôi vẫn cvô cùng d8kiên quyết: 3“Để đồ c4của tôi 3lại chỗ bcũ, tôi fsẽ tự cnhặt lên!”

Câu 7cnày vừa 8dnói dứt 37miệng, đám bđông liền 3cảm thấy 19vô cùng d0khó hiểu, 1cai nấy đều 3nghi hoặc 42nhìn tôi. 57 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 8công kia càng 49há hốc e8mồm ngạc 3nhiên, liên 96tục lấy 6tay đẩy 99gọng kính 32trên sống 1mũi cứ b8như thế 61nó sắp barơi xuống 4đất đến cenơi.

Hạ 3cThất Lăng 6cuối cùng 14cũng không 3nhịn được 0nữa. Anh 0ta giật 9phắt tờ 5bài tập 2atừ tay của 4người đàn 17ông kia, alôi tôi 8bxềnh xệch 6vào trong 1góc nhỏ 4dđằng sau 2ftrạm chờ 3xe.

Không anói nhiều a1lời, anh 9ta giơ bàn 93tay ra tát f0lia lịa bvào mặt atôi, những ecái tát 8không quá dmạnh nhưng bcũng chẳng 2nhẹ nhàng 1gì. “An 1aThanh Đằng, b6rốt cuộc 0đã xảy 79ra chuyện 33gì? Nói!”

Không abthèm để 0ý đến 00mệnh lệnh ccủa anh 8ta, tôi chỉ 3cúi đầu, 3âm thầm 77rơi lệ.

Hóa cdra, cái khiến 53cho tôi sợ 15hãi đến 5ftận xương 4tủy và 9luôn tìm 0cách né 76tránh ấy bflại chính elà cái nốt fruồi ở 6trên khóe 8miệng, là 28cái nốt eruồi trên 1ekhuôn mặt 2bhung hãn 1sau lưng 30tôi.

Người e9đàn ông fđó chẳng cqua chỉ 3là một 1“khúc đệm” cngoài ý 2muốn xen 89vào giữa acuộc đời 3tôi, nhưng 9sự xuất 4hiện của e5ông ta lại 6đánh thức 5sự hoảng eloạn đã 0chìm lắng 72từ rất 9lâu trong 1lòng tôi.

“Hạ 6fThất Lăng, ftôi đã ctừng bị 1mất trí dnhớ đúng 37không?”, c9tôi ngẩng 4đầu, mắt 0nhạt nhòa a5lệ nhìn 3chăm chăm evào Hạ 8Thất Lăng.

Anh 9dta thở dài, 69đút tay a6vào túi, 9fhướng mắt fvề phía 7xa rồi lạnh 3clùng nói: 2“Đừng dbnghĩ ngợi 9lung tung, c5dũng cảm 32đi về phía dbtrước, akhông ai 8có thể 2ngăn cản acbước chân 72trưởng 2thành của 6cô đâu…”

Tôi côm chặt a3lấy cánh 92tay mình, 5fquỳ phịch 2xuống đất, 7nước mắt 2vẫn không b7ngừng tuôn dfrơi: “Thất 74Thất, tôi 70đã đánh 6rơi con ngươi 9của mình 5trong quá c7khứ…bao 3nhiêu năm 0nay, tôi f1đã ngốc 6nghếch để 8bmất chúng d8ở trong 1quá khứ 27như vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39264
Được thanks: 34322 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương cd5: Đi tìm 33khởi điểm 8của kí 6ức



Hạ 0Thất Lăng dckhông hề 7bnói cho tôi 6biết bất 9cứ chuyện 9gì. Cứ 6mỗi khi 5tôi hỏi 39anh ta về 0chuyện quá c4hứ là anh 8a lại xoay ceấm lưng 18ạnh tanh f5ề phía 3ôi và bỏ 8đi mất.

Rốt 88uộc là 8o tôi đa 28ghi hay đúng 61à kí ức eốn có của 1ôi đã bị 7bhôn vùi 12ở nơi nào e1đó? Tâm 1rạng thật 4ối bời, 0dđã mấy 4gày hôm 2ay tôi cứ 99hư người 6ất hồn cậy.

Tôi 14ắp cặp 5ách tới 9arường, 76đột nhiên, d6ột quả 1bóng rổ 9ăn bộp 2cđến chân 39ôi, tốc 6fđộ và 07ức lăn 68hanh như 2ậy chứng 0ỏ người 71a đã cố 34ý ném nó 63ề phía 0tôi. Ngọn 65lửa tích 1tụ trong blòng tôi cephút chốc 14bùng lên…

“Đang 54nghĩ gì 9vậy? Sao 9mà thất ecthần thế?”, 6atôi ngẩng 7eđầu lên, emột khuôn a0mặt quen 3ethuộc hiện bra trước d3mắt.

Người 89đó chính 30là Y Tùng cLạc.

Anh 2fta vẫn vậy, b7vẫn đẹp fbtrai đến fkhông thể 9tưởng tượng 6nổi, đẹp atrai tới 3fmức bất 0kì đứa acon gái nào fcũng phải b7nhỏ rãi ebthèm thuồng.

Những bsợi tóc 6dmềm mại 5tung bay trong 66gió, ánh blên màu 85vàng rực 4frỡ. Chỉ 5một cái f6nhếch môi 1athôi cũng 2bđủ khiến 2cho người 58đối diện 5như bị 0nhấn chìm 7vào trong 5đôi mắt 6màu hổ 59phách kia 07mà không 11sao thoát era được. 9 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống acnhư một 06chàng trai b1mang theo bnhững ráng efmây ngũ 77sắc, một 1chàng trai 32được bao 23bọc bởi eánh mặt atrời rực 3arỡ, ngày 0engày làm dsay đắm 8trái tim 8của biết 5bao thiếu dnữ. Chiếc b4khuyên trên 0emũi tinh 5dxảo, lấp delánh càng clàm tôn 8thêm ánh 3sáng rực f7rỡ phát 3ra từ người 37anh.

Dường b9như chỉ ecần người 61khác ghé 89sát thêm 0emột chút 7thôi cũng 6fsẽ là một 5sự sỉ a3nhục đối 09với vẻ d5đẹp của banh.

“Cô 4đấy, cái c6cây to lù flù trước emặt mà cvẫn cứ 0fnhắm mắt 7lao vào!”, aY Tùng Lạc 66cúi người 4nhặt quả 20bóng rổ 1dưới đất 8lên, nói 31bằng giọng 4điệu chế 7giễu với 8tôi.

Nghe 20anh ta nói a6vậy tôi 3mới phát dbhiện ra fbtrước mặt 4mình là bmột thân 7cây rất cto, chỉ 2còn cách dtôi có một 2gang tay thôi. e © DiendanLeQuyDon.comNếu như ekhông phải 0Y Tùng Lạc 53kịp thời 26thức tỉnh 6dthì tôi 3đã sớm 90đâm đầu 28vào thân 1cây rồi.

“Ơ…tôi…”, btôi ấp 18úng không a8biết nói 3gì, mỗi 54lần gặp danh ta là 82tôi lại 6cảm thấy 7fvô cùng 38bối rối.

“Cô dclàm sao? a5Có gì thì b1mau nói đi! 1Tôi ghét enhất là aloại con 3gái cứ 1ấp a ấp dúng đấy!”, fanh ta nhíu 2mày, xoay btít quả c7bóng rổ 00trên tay, 9thẳng thắn dnói.

Lấy b9lại bình ebtĩnh, tôi 06muốn nói 69một điều egì đó, anhưng khi d9chạm phải 0đôi mắt atrong veo 8ađến mê aađắm lòng angười nhưng 2blại chứa d3đầy sự 94kiêu ngạo dấy, tôi 51lại tự 4ti cúi đầu, c6bần thần 84vân vê vạt efáo đồng cphục của 94mình.

Im flặng hồi 73lâu, cuối bcùng tôi cecũng lấy bhết dũng bkhí, ngẩng 6đầu lên 92và từ tốn fnói với 65anh ta: “Tôi…có 85phải đã ftừng quen ebiết anh 50không?”

Vừa 0nói dứt 6blời tôi d8đã thấy 6fanh ta nhếch amôi cười, 1ánh mắt 0nhìn ra xa 25xăm. Dưới 48ánh hoàng 1hôn buồn 0bã, tiếng 9nói của 5Y Tùng Lạc 42như cơn 0cgió nhẹ fnhàng thổi cqua: ‘Không 25biết nữa!”

Nói dthờ ơ vậy 6sao, cứ 8như thể 8người nói aelà một 5ai khác vậy, 59chẳng quan 2tâm đến 1bản thân 02chút nào.

“nhưng 87mà, lần 66trước anh…”, 0lần trước 9rõ ràng d0anh ta còn 2fchất vấn f1tôi vì sao bblại quên 95anh ta cơ dmà.

“Một 4hồi ức aquý giá enhư vậy, 9nếu như 5kể lể 2ahết trước 72mặt cô 43bằng những 3lời sáo 25rỗng thì eecòn coS ý 42nghĩa gì c8cơ chứ?”, eanh ta mỉm ecười, nheo bnheo mi mắt. da © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy 49chi bằng 6để tôi 68một mình ddcất giữ dnó còn hơn…”

Nói acxong, Y Tùng 1Lạc ôm d7bóng bỏ 5đi.

Tôi 4phải làm 78sao đây? 6aSuốt mười 4bảy năm 77nay tôi chưa etừng bị 2mất trí anhớ, tôi 75biết đi 98đâu để 5tìm điểm 5khởi đầu 2của kí c4ức?

4flẽ, có 4một người 54có thể 2giúp đỡ a3tôi! Trên 1đời này ccũng chỉ 0có một 8mình anh 5ta có thể 6giúp tôi!

Người b4đó không bai khác chính alà Hạ Thất 2eLăng.

Cho fdù anh ta 5có thờ dơ ra sao, 6có kín miệng 5eđến thế 94nào tôi 6cũng sẽ 61nghĩ ra cách 07để biết 1được chuyện f7cần biết 76từ anh ta.

Hơn 9mười một 3giờ tối, c2tôi cúi 4ađầu, chầm 2chậm bước 8vào phòng 0của Hạ fThất Lăng. b © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang e0ngồi bên 4bàn thu dọn 5sách vở, 4có lẽ là 4vừa mới 7eđọc sách 5xong, đang achuẩn bị 4đi ngủ. d © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, 9muộn thế dnày còn 3dđến phòng adtôi? Có 9chuyện gì 62để ngày 42mai nói!”, 37nhìn thấy dtôi, Hạ 1Thất Lăng c5liền đặt e7sách trở e0lại giá, bmặt không 1chút biểu 1cảm.

“Tôi…tôi…”, b4nhìn thấy 2cthái độ blạnh nhạt 91của anh 5ta, tôi không 8biết nên 41cắn răng 8hỏi tiếp 9hay ngoan 23ngoãn trở 1về phòng 6theo lời canh ta.

“Ra 90ngoài! Tôi 2phải đi 93ngủ!”, 5bđang ngây 80người không 9bbiết làm 2fthế nào fdthì đã 0nghe thấy 01giọng nói 6kiên quyết 5của anh 6ta.

Cắn 0chặt đôi 73môi, cuối 2bcùng tôi dccũng có 9fđược dũng fkhí để 3lên tiếng: a“Thiếu 8gia, xin hãy cchỉ đường 0dcho tôi tìm 29lại quá dkhứ!”

Anh cta nhìn tôi, 45đồng tử 78như mở 61to ra, tiếp eđó là giọng 0nói lạnh 4dlùng vang 50lên: “An eThanh Đằng, bkhông phải 8chứ? Ý c7chí yếu ađuối vậy 50sao? Nghe 6dngười ta adỗ ngọt d1vài câu 1đã tin lời 77người ta 39rồi! Cái 1etên Y Tùng 14Lạc có 6gì hay ho 14chứ? Cô fthích hắn arồi chứ dagì?”

“Tôi 4akhông phải 29là người dckhông có ebchủ kiến! 3Lớn như 64vậy rồi, eđúng sai 3ra sao tôi cdđều có 5cách nghĩ 5của riêng fbmình!”, 7trong con 2ngươi đang femở to của 2fHạ Thất 4Lăng, tôi 9nhìn thấy 8khuôn mặt 84mình đang 71đỏ gay 2blên.

“Hừ, 0ccó thì tốt!”, 3fanh ta lạnh alùng liếc 7enhìn tôi 9crồi lập fbtức cởi 8bỏ chiếc 38áo khoác c5bên ngoài 53áo ngủ 38ra: “Cô 52lập tức ara ngoài 43cho tôi!”

“Chà, f4sao anh vội 1vàng đuổi 7btôi ra ngoài dnhư thế? 46Đã không 52chịu kể 2cho tôi nghe 2cnhững chuyện 0liên quan 44đến quá 5bkhứ, lại fcũng không dcho tôi đi 56hỏi người fta, tôi nghĩ 36chắc là 0trước đây f1anh đã làm 6chuyện gì edđó không 9phải với 2tôi chứ a1gì?”, sau 3hết lần enày đến b7lần khác 8aanh ta tìm 57cách đuổi cbtôi ra ngoài, d6tôi càng 6không chịu 3buông tha. e © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi 53cho ra lẽ 6dtôi không 7có ý định 7bỏ đi.

“Hừ…”, cdanh ta ngẩng 0bcao đầu 5fkiêu ngạo, 3lành lùng 87nhếch miệng 3dcười trước c7cái nhìn echất chứa 0đầy hoài 34nghi của 37tôi.

“Làm e3chuyện gì 8không phải dvới cô? 8An Thanh Đằng, ecô thực 5sự rất 8muốn biết 4phải không?”, fanh ta nghiêng 06đầu mỉm 6cười, ánh 9mắt nhìn 5axoáy vào dtôi, mái 66tóc màu 2bbạc rủ 1xuống.

“Phải!”, c3mặt tôi 2dlộ rõ sự 04vui mừng, 5gật đầu 55dứt khoát 5với anh eta.

“Ha..ha…”, 8anh ta mỉm 87cười, dùng 1ngón tay 8dra hiệu 2acho tôi qua 10đó. Chẳng 89dễ dàng bagì mới 5đợi được fđến thời 12khắc quan 98trọng này, 7ngón tay 5anh ta vừa fđưa lên a4là tôi lập 48tức chạy 1đến.

Tôi 2ngẩng đầu fechờ đợi, 9anh ta cúi 1đầu, ghé 5sát vào 6tai tôi nói: 7‘Tốt lắm, 6dgiờ tôi 6chính thức a6cho cô hay: 9điều đó 73không thể 52cho cô biết 3được!”

“…” 9tôi kinh 9ngạc mở bbto đôi mắt, 2nhìn thấy 4dbộ mặt 30cười đầy 6tà khí của 94Hạ Thất 3Lăng. Sự 15đắc chí 64của anh 3ta khiến 5cho tôi cảm athấy nghẹn 3thở.

“An 8Thanh Đằng, 7tôi nói 7fcho cô biết, bđừng phí ccông vô 3ích nữa, btôi sẽ 8không bao 3cgiờ nói 08cho cô biết 49thứ mà dcô muốn 22biết đâu!”, 3đột nhiên 0anh ta nắm alấy cổ báo khoác 5của tôi, dhung hãn 4nói. “Tôi 4dmuốn quá 9khứ của ecô chỉ abduy nhất 2có một 7Hạ Thất bLăng này f6mà thôi!”

Nói 9xong, anh 1ata buông 24tay ra rồi 40hung hãn 4đẩy tôi 7ra ngoài 8cửa. “Rầm” 9một tiếng, 9cánh cửa acphòng đóng 9bsập trước f1mặt tôi. 5e © DiendanLeQuyDon.comTôi định fcthần lại, axung quanh 02tôi là một 4màn đêm ctĩnh mịch.

Hạ 97Thất Lăng…đó 1echính là dHạ Thất 25Lăng luôn 3không coi cftôi ra gì…kể 7ctừ khi sinh dcra trên đời 5này tôi 0đã bị cvận mệnh 69sắp đặt ebphải lớn adlên bên dcạnh anh 3ta, đó chính 9là nỗi 5đau đớn 42lớn nhất f4kiếp này 3của tôi.

Không 44tìm hiểu 1ađược gì 4từ Hạ fThất Lăng, 2tôi đành bphải tìm a8kiếm quá ekhứ của emình ở 90người khác, a4ví dụ như 3bY Tùng Lạc 20chẳng hạn. 4 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù d0khả năng 90anh ta trực d1tiếp nói 8ra cho tôi 08phần kí 1fức bị 4lãng quên 5gần như 1alà bằng 3không nhưng 7hơn ai hết, 24anh ta là cdngười tha cthiết hi evọng tôi b8sẽ tìm 4lại được 1quá khứ.

66thế, tôi 8quyết định 3fsẽ không c3giống như 3con bọ chét 3nhảy qua 7nhảy lại 0giữa Hạ 04Thất Lăng e5và Y Tùng 8Lạc nữa, e4mà sẽ chuyện atâm tìm fkiếm kí 94ức của aemình ở dtrên người 64Y Tùng Lạc.

Những 3ngày sau 4đó, tôi 0đều trốn 4Hạ Thất 59Lăng, âm bthầm chạy 9lên ban công 67để chào 0ehỏi Y Tùng 6aLạc. Mỗi eelần nhìn 33thấy anh 5ta ở trên 6econ đường cnhỏ trong 4trường, 98tôi đều 1cố gắng a6nặn ra một 19nụ cười adịu dàng 0bnhất. Mỗi dlần anh ata vẫy tay 28là tôi lại bngoan ngoãn 0nghe lời cdanh ta. Đối bvới Hạ 5Thất Lăng, actôi chưa 9dbao giờ 9fngoan ngoãn 41nghe theo.

Đáng ctiếc là, 8amỗi lần 86biết rằng 84tôi không 7anhớ lại 18nổi hình 4ảnh của 6anh trong fquá khứ 19là mặt 58mày anh ta 12lại trở fnên buồn b0rầu, tiếp 83tục bỏ 7mặc tôi blại không 2thèm ngó 0ngàng.

Tôi 6cúi đầu 3lặng lẽ f5theo sau, 71không biết 1aphải làm esao mới 7phải.

Tan eehọc, tôi b2đợi cô dở sân vận 7động đằng bsau tòa nhà fthí nghiệm.

Vào 8ctiết cuối 44buổi chiều, btôi nhận eđược một fbức thư 3ecủa Y Tùng 1Lạc. Niềm 69vui chưa 04kịp đến edthì nỗi ddlo đã bao ftrùm lấy actôi. Lát enữa phải 4enói thế 3nào với 3Hạ Thất eLăng đây?

fc“Reng….reng..”, fkhi tôi còn 5đang vò 9đầu bứt 82tai nghĩ 7ra cái cớ a2hợp lí 2để ở 49lại sau bgiờ học f9thì tiếng bachuông tan bchọc đã 51vang lên.

Nói 2fvới Hạ a1Thất Lăng bbrằng hôm 22nay tôi ở 0flại trực 99nhật? Không bđược, 5chỉ cần 1nhìn lên 67bảng thông 9báo là anh 3eta sẽ biết 4dngay đó 8là một 1lời nói 7dối. Nói 87với anh 1ta tôi bị fthầy giáo 01gọi lên 1avăn phòng bphê bình? 40Không được, 22lần trước 7thầy giáo 8vừa tuyên 9dương tôi 71trước lớp aevề tốc bdđộ tiến 7bộ thần ftốc, không 15còn chậm dachạp như 1hồi đầu 5emới vào 6trường dnữa rồi. 74 © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 02nữa mình dasẽ nói 57phải đi 9amua một evài món 51đồ của eecon gái, 87bảo anh 8eta về trước?

“Cô 4phải đi 15mua đồ fcủa con fagái á?”, c3Hạ Thất 9aLăng nheo ddnheo mắt 8dò xét, 9dcố ý nhấn 70mạnh vào a4từ “đồ 8”. Lúc 77đó, mặt 51tôi đỏ 8lựng lên, 1eđây chính alà kết eaquả của 4việc chạy 9đến trước 57mặt Hạ eeThất Lăng 9và nói dối 94anh ta. Tuy a6nhiên đây cflà cách fduy nhất eđể thoát 7khỏi anh 58ta lúc tan 00học.

“À..vâng”, c4tôi trước 6nay không ecquen nói 6dối, nhưng 5cuối cùng 03cũng vẫn 04kiên quyết f3gật đầu.

“Ừm, 4bbảo tôi 70đi trước fcũng được…”, 5Hạ Thất 8Lăng khoanh a3tay trước 67ngực, nở 33nụ cười 0đầy ác 4ý, cứ như f3thể anh 5ta đã nắm 4rõ từng 9hành vi nhỏ 3của tôi cvậy, “…nhưng 3fhãy chép 7hết phần cghi chép 8ctrên bảng b1cho tôi đã!”

8giáo dạy 6avăn nổi 9tiếng là bbngười ghi 1chép rất 0bnhiều, gần anhư tiết cnào cô cũng e3ghi kín hết 4cả bảng 9đen. Đương 2dnhiên hôm cnay cũng 81không phải engoại lệ.

Hạ 1Thất Lăng axưa nay không ebao giờ 7để tâm 94đến việc dghi chép 5bài giảng 2của giáo d5viên, vậy 77mà hôm nay a2anh ta lại fbắt tôi…

Không 9đợi tôi akịp cãi 28lại, anh fta đã lôi 08cặp sách 9đi ra khỏi 9phòng học, 2trước khi 05biến khỏi 4tầm mắt 36tôi, anh dta còn không 00quên ra lệnh: d“Chép cho 9bđầy đủ 8fvào, tối 7nay tôi sẽ 18kiểm tra 1đấy!”

Anh 62ta đã nói 7cvậy rồi 15tôi còn 3biết làm ethế nào? 9dĐành phải 2cầm lấy 78vở và chép 9bài chứ 64biết làm 0esao nữa!

Những 1hàng chữ f4kín đặc atrên bảng cđen quả 83thực khiến 53cho người 5khác nhìn 6vào đã 8thấy sợ. 5 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 12để Y Tùng bLạc không 0dphải đợi ddlâu, tôi 05đã cố bcgắng ghi dchép với 0tốc độ a6thật nhanh! 5dHài, nhưng dfnhanh đến 45đâu cũng 8phải mất ađến hơn 4d40 phút. 2c © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi 85phút quý abáu của 33tôi!

Khi 9tôi thu dọn 47xong sách 4vở và đi 2fra sân vận 9động vắng 41lặng đằng 9esau tòa nhà 19thí nghiệm f4thì phần c3lớn học dsinh trong 2trường 4đều đã f2ra về hết.

“A….may b8quá, anh 3vẫn còn 0ở đây!”, e3tôi mừng arỡ khi nhìn 3fthấy chàng 3trai có mái 92tóc vàng fngồi lặng 8lẽ dưới 43ánh hoàng 2ehôn, im lìm fnhìn về 0phía con 4đường 70nhỏ dẫn b4đến tòa 5nhà thí 8nghiệm và 5âm thầm 87chờ đợi.

“Cuối 0cùng cô 9cũng đến”, c2anh ta nhìn f7thôi, anh amắt màu chổ phách 6ctuyệt đẹp. f7 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh bmắt ấy e5không hề 9có chút 8coán giận, bdkhông hề 9tức tối, d0biểu cảm debình tĩnh 7đến kinh dngạc.

“Ấy, 11kem trên 71tay anh…tan 34hết cả 4brồi!”, 3đến gần b5bên Y Tùng aLạc tôi fmới phát 3dhiện ra 7hai tay anh 43đang cầm b7hai cây kem. 0c © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 3một cảm egiác tội 86lỗi giày 5vò trái 38tim tôi.

Chắc fechắn anh 5fấy đã 1đứng chờ 2tôi dưới 8anh hoàng 7hôn từ 33rất lâu 7frồi. Bởi 67vì những 9ecây kem trên e9tay anh đã 89tan ra, trào 56ra khỏi d4lớp vỏ 96bọc màu d5tím kia và 26chảy vào flòng bàn 65tay trắng b0mịn màng bdcủa anh.

“Xin flỗi tôi 70đã tới cmuộn…”, f8tôi cúi ddđầu, trong clòng vô 97cùng áy cnáy.

Ngoài 21dự đoán f8của tôi, 0fanh không 23hề nổi c2cáu, chỉ 20gật đầu 2với tôi 50rồi dẫn 9tôi lên cban công 4tòa nhà 25thí nghiệm.

“À, cfđây là 5kem tôi mua 32cho cô đấy!”, e3sau khi ngồi f3yên trên dban công a7tòa nhà 5thí nghiệm, 9fanh cầm 3lấy một 42que kem đưa 72ra trước f3mặt tôi, blà vị dưa 6vàng! Mặc 40dù cây kem 27đã tan gần a1hết nhưng 81trên khuôn c1mặt tôi 27vẫn hiện bra niềm 3vui trong 45sự kinh 81ngạc.

“Cám 10ơn, tôi ebthích nhất cflà kem vị 9dưa vàng eđấy!”, 8đã lâu flắm rồi 64tôi chưa 4cảm thấy ffvui đến c2vậy! Bởi 8vì, anh chính 9là người 47con trai đầu 8tiên mua e5quà cho tôi. e © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 0đã quen avới việc 1abị người ckhác lãng dquên, giờ 9chỉ vì c4một món 94quà nho nhỏ 2dcũng khiến 8cho tôi cảm ebđộng đến dmức hồ cfđồ…

“Những b3thứ mà 8An Thanh Đằng 6athích tôi 6cmãi mãi 85ghi nhớ dbtrong tim, 0cho dù có atrở thành 5ông già 1rụng hết erăng tôi 3cũng sẽ 4không bao 29giờ quên…”, 49Y Tùng Lạc 0đưa mắt e6nhìn về f0nơi xa xôi, ehài hước canói. Đang dcngồi bên 8cạnh mút 66kem ngon lành, dchợt nghe 6thấy câu f5nói này, 1btôi bỗng 7thấy lòng eemình xao exuyến. Cơn fgió nhẹ enhàng thổi 8bay mái tóc dvàng của 62anh, sao mà cmê đắm 3lòng người 02đến vậy?

Anh e4ấy lại 67kể về 0dchuyện ngày 1xưa, đáng 9tiếc là btôi chẳng 0cbiết gì 31về quá 0dkhứ có 7liên quan 0ađến anh.

Lúc f8này, nếu dcó thể d7tìm lại d5phần kí 85ức đã 97mất thì f8tốt biết abao nhiêu! 6Như vậy 61tôi sẽ bkhông còn 54phải nhìn 33thấy sự eđau buồn 1trên khuôn 3mặt Y Tùng 7Lạc, cũng 0dkhông còn efphải ngồi 67bất lực ebẻ những 08ngón tay b4của mình.

Còn 4nhớ năm 1đó tôi 5chín tuổi, btôi và Hạ 55Thất Lăng ccùng thím 7Lan đi sắm 04hàng tết. 2 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, cftôi đặc 14biệt rất 8thích cây 85kem trong dtay một 28cô bé trên 0bđường, f1vì vậy cetôi đã 1ebỏ tay thím aLan ra và câm thầm 2trốn đi. d © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 1bvui sướng amút kem thì cHạ Thất 7eLăng chẳng anói chẳng 91rằng, một 1nắm đấm 3giáng thẳng 4vào người 1tôi. Lúc 4tôi còn 4đang rên 3rỉ chưa 8dkịp định 8dthần lại 51thì anh ta 83đã cướp celấy cây fkem trong 43tay tôi và bném vào f6sọt rác….

“Y 8Tùng Lạc, 5thật sự 6brất cảm dơn anh!”, 3tôi quay 9đầu lại, 29môi mím 29chặt, trên 2mặt hiện 87rõ sự cảm 25động và 32chân thành 9chưa từng 0có xưa nay.

Tuy anhiên, nét d9mặt của 8Y Tùng Lạc ecphảng phất 9một nỗi 0buồn, rồi 5abỗng nhiên 7anh cười 3nhạt trong 3sự kinh 4ngạc của 4dtôi

“An 85Thanh Đằng, f1bao nhiêu bnăm rồi, 15quả nhiên 14cô vẫn emột lòng c9trung thành bavới Hạ 78Thất Lăng…Điều cnày khiến 8cho tôi cực 46kì khó chịu!”, 87đột nhiên, akhuôn mặt ethanh tú 8của Y Tùng 56Lạc trở 0lên lạnh f9băng. Một ddcái bóng 7cmàu tím d8vụt qua, 5ckhung cảnh ftrước mặt d1tôi trở 53nên mơ hồ…

“Á…”, 3trước hành 10động đột b3ngột của 8anh, trong 7lòng tôi 7không gì 83khác chỉ 2có sự kinh c1hoàng.

Cái 0anh chàng 2thay đổi 8thất thường 4như thời 9tiết này fetrát kem a1lên đầy 44mặt tôi. 6 © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 6ftôi cũng dcphải chịu 0chung số 50phận. Trong d8khoảnh khắc 3ấy, hương 2vị dâu c2tây xộc 09lên mũi ectôi, thứ 82mùi vị 4đặc sánh 55ấy khiến eccho tôi cảm fthấy như 84nghẹn thở.

“Y bTùng Lạc…thật alà mỉa 6mai, bây 71giờ cô 2lại thản 6nhiên réo 3cả họ 3tên của 7tôi như a8thế sao…”, 86tôi nheo bnheo mắt 6nhìn qua 2lớp kem 8bám trên 18mi mắt, ekhuôn mặt 0vừa mới 43chất chứa eeđầy sự cctức tối 53kia giờ 0đã lại 9atrở nên 7dịu dàng, eđôi mắt 97bi thương 8ngân ngấn fnước…

“Tôi…”, 93xưa nay tôi 41không hề 5biết dỗ cdành người 87khác, cho 71dù có trăm dngàn điều amuốn nói 35nhưng cuối 53cùng vẫn achỉ biết 7bcúi đầu, fcâm thầm brơi lệ.

“Cô 3bbiết không? aAn Thanh Đằng 15trước đây 5không hề ebiết nói 3cám ơn với 6tôi. Mỗi clần cô dấy đều 3tóm lấy 8bàn tay dính dđầy kem f3của tôi 2rồi liếm 0sạch từng 16chút, từng 4chút một, f8sau đó chớp e7chớp mắt 8emỉm cười 79với tôi…Hài…nhớ 4quá cô bé 53An Thanh Đằng 91luôn miệng 6gọi tôi 2Lạc Lạc drồi núp 9csau lưng 74tôi nô đùa…”.

Nhìn d8thấy bộ 19dạng của 5eY Tùng Lạc, d3nỗi đau 7trong lòng 36tôi lại cbnhư cồn 5fcào hơn.

Trước d6đây, Y Tùng 9Lạc là 8engười như 1thế nào 9của tôi, 29còn tôi, 1tôi là người bnhư thế 2anào của 39anh ấy?

Trước c5đây có cthật tôi 86cũng hồn 53nhiên, ngây 4thơ như cvậy không? 3bTại sao 2trong con 2ngươi của 9tôi hiện 46giờ lại 0ảm đạm 29đến như avậy…

“An 74Thanh Đằng, 2cẩn thận eđấy!”, e5Y Tùng Lạc 2ngẩng đầu 51nhìn chăm 78chăm vào 2btôi, vẻ 2emặt đã 43trở lại 01lạnh lùng 63như trước. f7 © DiendanLeQuyDon.com“Một An 63Thanh Đằng 4với kí 2ức chỉ 22thuộc về c9Hạ Thất 8Lăng….tôi bbnhất định 76sẽ hủy 5choại cô fta!”

Trong fcon ngươi 4màu hổ 3phách của 16anh lúc này 13là hình 6ảnh của 41tôi đang 2há hốc f6miệng vì 30sợ hãi.

“Sợ 02không?”, 8chưa đợi 3tôi kịp 85trả lời, 72giọng nói eelạnh lùng 7dnhư gió 1dthổi lại f6vang lên: a“Sợ thì dngoan ngoãn b5nhớ lại etôi đi, 49nếu không, f9cứ ở đó 3dchờ tôi dđến xóa 3sổ cô!”

Nói 18dứt lời, dY Tùng Lạc 0đeo cặp 6lên vai, ađi thẳng 7một mạch, 1ckhông thèm 93để ý đến ffviệc hình 3tượng tốt 9đẹp anh 82ta vừa xây clên trong a7lòng tôi dđã hoàn 5ftoàn sụp eđổ…

Thật fdlà đáng 3ghét, tại 3sao những 6tên con trai axuất hiện f9trong cuộc 9đời tôi 4đều là dnhững con 0ác quỷ? 4Vừa nãy 9còn khiến acho tim mình e2cảm động dđến mức 8hồ đồ, 3cthế mà 53chỉ chớp 7mắt đã ekhiến cho 95người ta efnổi gai 4bốc.

Chỉ abcó điều, cgiờ đây b3tôi đang dvô cùng 9tò mò về 8fmột An Thanh f7Đằng trong c2kí ức của e2Y Tùng Lạc! 0Hài…



Chương c56: Trước 15đây cô 3ấy đã 3nắm tay d4ai?



Kể ebtừ sau lần 4đó, tôi fbiến mất 2trước mặt bY Tùng Lạc 6khá lâu.

Khoảng 9fmột tháng 2sau, tôi 36lại lên 53lối thoát 62hiểm trên 28ban công atìm anh ta acnhư thường 36lệ. Vừa 98leo lên đến 8anơi, tôi 2đã thấy 07anh ta ngồi 5dựa lưng 59vào tường, cngẩng đầu 47ngắm nhìn cbầu trời dcao, điếu 5fthuốc trên 37tay nghi ngút ekhói.

“Đã 3lâu lắm frồi cô 0không đến cchào hỏi 0ftôi”, Y aTùng Lạc 2không quay 4đầu lại, 4đôi mắt 2vẫn hướng 50về phía 4bầu trời 13cao xanh biếc.

“Tôi……tôi 8rất sợ! dThế nên 3kể từ 1nay, tôi 1sẽ nỗ aalực để ctìm lại 0Lạc Lạc 5ccủa ngày e2xưa”, tôi a2cúi đầu, eetừ tốn bnói.

“Hả?”, c5nghe thấy ftôi nói 9vậy, cuối 0fcùng anh eta cũng quay 80đầu lại. 3 © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói 1gì? Ha ha, 42An Thanh Đằng 6bắt đầu 7hiểu biết 9hơn rồi 3đấy…”, 90một nụ ccười thoáng fqua trên 7fkhuôn mặt ecY Tùng Lạc.

“Nhưng f1mà…tôi 0không biết ctìm kiếm dtừ đâu”, btôi nhìn 3dchăm chăm 9vào Y Tùng c6Lạc. “Anh ecó thể dgiúp tôi 56được không?”

“Được 37thôi!”, 3fY Tùng Lạc 91thản nhiên 3trả lời. e © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng fmà cô phải enghe theo desự sai khiến cdcủa tôi 9bất cứ flúc nào! 9Có làm được 4không?”

“Vâng!”, 6tôi đáp, 6ánh mắt 4kiên quyết.

“Tốt, 7thứ bảy 09tôi sẽ adẫn cô a1đến một 86nơi!”

“Nơi bnào thế?”

“Một 5anơi có thể 0fgiúp cô dtìm lại 9Lạc Lạc e8mà cô đã f1đánh mất”

“Hơ, 77thật sao? 89Tôi rất 82mong đợi bđấy! Có bblẽ đó 2cphải là emột nơi 93rất kì 0diệu…”

Thật 94là vui vì ffcuối cùng 2anh ấy cũng fkhông phải 7là người avô tình, 33lạnh lùng c7như mọi 4fngười vẫn 5fthường 2đồn đại. 0 © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn 5ekhông giống 6như Hạ c1Thất Lăng, 44một năm c3đến tận 9bba trăm sáu 9lăm ngày 26đều vứt 9tôi vào 0xó xỉnh 1dnào đó 47để mà e1lãng quên.

6vậy nên ctôi cứ 5avui mừng 8anhảy nhót 69mà đến 2bên anh ấy eflần nữa, 87vui vẻ tìm 80lại phần fkí ức đã 8bị chôn dasâu bởi 0thời gi­an…

Nơi 5bmà Y Tùng 5Lạc sẽ bdẫn tôi 89đến vào 9thứ sáu a4này sẽ 8là một 4nơi như 98thế nào 60nhỉ? Thật 44là háo hức equá…Nhưng ccũng có 9chút hoang 9mang, không 52biết Lạc 4lạc mà 9ftôi tìm 95lại được 98sẽ như 88thế nào…đối 1xử với ctôi rất 4tốt, hay 21đối xử ccrất tệ 5với tôi? 9Từ trước 9đến giờ 0là tôi chờ 06đợi anh 2fhay vẫn blà anh đang 0chờ đợi 7ftôi?

Tôi 9nghĩ, cho fdù Lạc eLạc mà etôi tìm 59lại được 8có ra sao cethì cũng bavẫn tốt 0ehơn Hạ 4Thất Lăng.

4sao thì Hạ eThất Lăng d7cũng vẫn 0là một acon quỷ 7hung hãn, 98xấu xa nhất 9trên thế 28giới này!

Để a8thứ bảy 57có thể 3ra ngoài 9như đã b8hẹn, tôi d2nhờ thím dLan sắp 7xếp hết 1cnhững việc 5cần phải 5làm vào d5của thứ 1sáu vào eahai ngày 0nay, tối 7đến lại 4tiếp tục 7cắt cỏ, flau cửa akính, lau 0sàn nhà…từng 1việc từng 4việc một, admệt nhọc enhưng tôi 97không hé 2frăng kêu 13nửa lời. e1 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 12lúc quỳ axuống sàn e9lau cửa 5sổ, tôi clại thò 3atay ra ngoài a6để cho 5ánh mặt 2etrời dịu a9dàng rắc ađầy vào 65lòng bàn 6tay.

Những 62chùm ánh 7sáng lung 8clinh ấy 5như đang 13nhảy nhót, 6đang nhảy anhót trong b7lòng bàn btay khiến 64cho khóe 91môi tôi cbỗng nở 97nụ cười.

“An cdThanh Đằng, 27thứ bảy 6cô có hẹn e3sao?”, đang 4ngẩn ngơ 8với những 2dtia sáng 30tinh nghịch bấy, giọng 7nói lạnh 5lùng của bHạ Thất 7Lăng như 8fđã kéo b6tôi trở alại hiện 11thực.

“V..âng”, 94tôi định 33thần lại, 71nhìn thấy e1anh ta đang enằm trên 27ghế sô 67pha nghịch 1chiếc điện 6thoại di c1động của 2mình.

‘Nếu f6không sao 8phải dồn 10hết công 5việc vào b5ngày hôm 5nay!”, mắt 2vẫn không arời khỏi 7màn hình 4điện thoại, 81Hạ Thất bfLăng lạnh 1lùng nói b1tiếp.

Mặc 8ddù anh ta 09chưa bao 0cgiờ để cý đến 1sự sống dchết của b9tôi, để bmặc cho 5tôi sự 9sinh tự 04diệt, nhưng 4tất cả 53mọi hành e7động của ddtôi anh ta 58đều nắm drõ.

“Vâng…”, dtiếng nói 9nhỏ như btiếng muỗi 3kêu đáp a2lại anh 76ta.

Đúng enhư dự 00đoán, Hạ dThất Lăng efnhảy xuống fkhỏi ghế 1sô pha, đi cfthẳng tới 1trước mặt etôi: “Cô 7hẹn hò 7với ai? c5Y Tùng Lạc 6đúng không?”

“….” 87Tôi cúi 4gằm mặt 0fxuống, siết ecchặt lấy bcái giẻ 4clau trong 3btay, không fđáp.

“Giờ a5tôi chính 4thức cho 1cô biết, 1không được 2đi!”, Hạ 1Thất Lăng 34gằn giọng, 1đôi mắt achung dữ 29nhìn xoáy 9cvào tôi.

“Chúng 5tôi đã 46hẹn nhau d6rồi, cùng 5đi tìm Lạc 8aLạc bị 8bỏ quên 4trong kí cbức…” e6tôi cắn dchặt môi, c1từ tốn 7eđáp.

“An 1Thanh Đằng, 8ahình như 2tôi đã 94cảnh cáo d7cô rồi 6thì phải? daKhông được 5phép tiếp cccận Y Tùng bLạc, nhìn 2thấy bóng fdáng của fhắn là f3phải tránh 7ra xa ngay 3lập tức!”

‘Tại 4sao chứ?”

“Hắn 7không đơn cdgiản, cũng 77chẳng đơn e0thuần như acô vốn 6nghĩ đâu! 3Đừng cho 5rằng quanh 3quẩn bên e6hắn vài 9fngày là 88cô có thể dhiểu rõ 1hắn!”

“Tôi…Tôi 15thấy anh fta là người 58rất tốt, 0tôi vừa cflên tiếng flà anh ta dđã đồng 7bý dẫn tôi 4đi tìm lại 19những thứ equý báu 0etrong kí cức! Còn 9anh thì sao, 5chẳng chút cđộng lòng 42trước sự 5cầu xin 8của tôi…”

“Hừ, c4cái gì gọi flà đi tìm ccLạc Lạc 6cbị bỏ 8quên trong dkí ức? 8dĐó chính 6là cái bẫy 8ddo hắn đặt 2ra rồi chờ 1đợi cô 99từng bước, atừng bước 45sa chân vào!”

‘Tôi b0không tin! a5Cho dù đúng 2blà anh ta 2có đặt 17bẫy tôi, 11thậm chí efcho dù tôi 03có bị sa afchân vào fcái bẫy 9đó thì ctôi cũng dcam lòng!”

“Con dbnha đầu 9cchết tiệt! 8fTôi nói f9không được 3bđi là không d8được đi!”, fetrước sự 2ương ngạnh ccủa tôi, 99cơn thịnh 8nổ của 2Hạ Thất 4Lăng bùng elên dữ cfdội, cứ 34như thể 88ngọn lửa 0hung hãn 0thiêu đốt cmọi thứ acsẵn sàng 6bùng ra từ e3đôi mắt 75sắc lẻm f4ấy.

Nhưng 3mặc kệ, ctôi vẫn fquyết không 3từ bỏ: 6e“Anh ngăn 6ccản không 0cho tôi đi 76như vậy 1là bởi 89vì không 09muốn tôi 62tìm thấy 04phần kí fức đã 2bị anh làm aetổn thương 52đúng không?”

“Hừ, 7ehóa ra trong 2thâm tâm 6của cô 8tôi lại 4là một 17người tồi 06tệ đến b3vậy!”. ae © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài 1dự đoán 94của tôi, canh ta không 8hề cho tôi 07một đấm 39cho lời f6nói khích 0bác kia, b4mà ngược flại chỉ fcười lạnh clùng.

Ánh fcsáng màu 20vàng nhạt 5nhảy nhót 5trên mái dtóc màu 0fbạc óng c9ả của 6aHạ Thất 3Lăng, đẹp 81đến nỗi afkhiến cho 4người ta dnhư lạc 92vào cõi amộng, Hạ e1Thất Lăng 0echẳng khác cdgì một 5bhoàng tử dphép thuật 8dhiện ra 0fdưới bút 7bvẽ của bbcác tác 1giả truyện 8ctranh Nhật 8Bản.

“An cThanh Đằng, acô sẽ bị eftổn thương e9mất…”

Tại fsao Hạ Thất 2Lăng lại danói như 18vậy? Hôm a2nay, người dđứng trước 2ccửa sổ 7than thở e6ấy dường 3như là một 3nhà tiên 61tri vĩ đại, 51trong lòng dtràn đầy 9sự thương 00cảm về 72số phận 4bi thảm 3của tôi.

Lúc 87đó, tôi 85thực sự bđã cảm 65thấy rất fcảm động, acảm động 8bởi sự cquan tâm 88của anh 4dta dành cho 34tôi.

Tuy 59nhiên, tại 20sao Hạ Thất 8Lăng kiên 6fquyết phủ 3nhận mọi f8hành động e6của Y Tùng eLạc? Lẽ bnào họ c1đã từng aquen biết fnhau, có e7khi nào họ 1đang ở 2hai phía 1dđối lập 5bkhông nhỉ?

Một bY Tùng Lạc c3với đôi 2amắt như 8phủ sương 0mù khi tôi 7elịch sự 1gọi ra cả d3họ tên 6anh ta, còn d7một người 7lại kiên d0trì phản e8đối việc 8tôi ra ngoài 6chẹn hò. b © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai fngười đó, 2fai mới là dkẻ nói edối?

dlừa gạt 9một kẻ cgiúp việc c2thấp hèn 8như tôi 8liệu có dalợi gì, 37có thể 8mang lại 1niềm vui 4gì cho họ fcơ chứ?

Một 6loạt các 6câu hỏi 9bnảy ra trong 11đầu tôi, 2khiến cho d2đầu óc ctôi không 1sao yên ổn eđược. 33 © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 3trên giường, 59tôi không 61sao đi vào 68giấc ngủ.

Ngày bmai rốt 8bcuộc sẽ 17xảy ra chuyện 4gì? Y Tùng 1dLạc sẽ ebdẫn tôi fđi đâu? 3dMột thứ fcảm giác 03mạo hiểm 3khiến cho 8etôi cảm 0cthấy hoảng 90hốt.

Mặc 9kệ, cho 8dù ngày 7amai có phải fđi vào hang 0hùm miệng 02cọp, hay 4xuống núi 80đao biển flửa thì 1tôi cũng 1sẽ cố 73gắng thản 3nhiên đón e1nhận. Ai 0cbảo thường 1dngày tôi 45vẫn là a0một An Thanh 4Đằng cứng 26đầu và 7dđê hèn 2fchứ!

Mặt dtrời ngày 3ahôm sau vẫn 20lên cao rực 25rỡ như emong đợi b8của tôi.

Tôi 83thức dậy, 8đánh răng 3arửa mặt, 8ăn sáng drồi nhanh 6chân đến 8trường, 5bởi vì e1chúng tôi eđã hẹn 2dgặp nhau e1ở trường.

Vừa 8đến cổng 3tôi đã cnhìn thấy 6Y Tùng Lạc 4đứng chờ cở đó rồi. f5 © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh dcđút vào 3túi, người 8dựa vào 1cây đa già 5cbên đường, 15thái độ 8có vẻ dửng 3cdưng, duy 91chỉ có 21vẻ đẹp 15vẫn khiến d9cho người 74khác ngạt ethở. Tôi dđột nhiên 6cảm thấy, 4acảnh tượng 9này thật 5quen thuộc…

Đúng frồi, đó d6là một 88chiều hoàng 1hôn lạnh b0buốt, ở 9dưới gốc ccây cổ 7thụ, Hạ 8Thất Lăng 8đã nói 0dẽ dẫn 68tôi đi xem amột cảnh 0tượng đẹp 7bđẽ, cảnh 5tượng ấy 64chính là bLiêu Vi Nhi.

Không fbiết bây 17giờ Hạ 3Thất Lăng 86có còn nhớ 6đến cô 19ấy không? bAnh ta đã cquên được 20cô ấy chưa? d5Liêu Vi Nhi 35là hoa khôi 2của trường 1eYên Đằng, 4là cô gái 7cđầu tiên 60mà Hạ Thất cLăng theo eđuổi. Mối 8dtình “truyền dckì” của 88họ đã aelàm cảm fđộng biết 20bao nhiêu fctâm hồn 61nhưng cũng 88đồng thời 4abị đeo bblên một 2fchiếc xiềng bxích nặng 1nề.

Họ 2nắm tay 4nhau cùng 11bước qua eatất cả, amỗi dấu 4chân của aehọ đều 6nở ra những 8bông hoa a2tươi đẹp, 0mỹ miều, 6tỏa ra một 5mùi hương b8kì lạ.

Đó clà những 81bông hoa acđược tưới ctắm bởi 13máu và nước 7mắt của fcô ấy.

Tuy 6dnhiên, cô 3ấy đã fbiến mất 6hai năm về dctrước, 3hoàn toàn c6bặt vô 4âm tín.

Cho 7đến ngày 0ahôm nay, 1akhông biết 7dHạ Thất cLăng có bcòn như 26trước đây, dchân trần 9bngồi trước b1cửa sổ denhớ về 8cô ấy…

Hài…hôm 75nay mình dflàm sao vậy 66nhỉ? Chuyện 3của anh 04ta nghĩ nhiều 09làm gì? 7Hôm nay là engày tôi ftoàn tâm 6etoàn ý đến 53tìm Y Tùng aLạc, nhờ canh ấy giúp eftôi đi tìm 7lại hồi 86ức đã 86mất của 67mình, vì 6evậy tuyệt 10đối không bđược xao 4enhãng, tuyệt ađối không 03được phân 5tâm, không 55thể được…

“Chào 6anh”, tôi 1bước về d7phía Y Tùng aLạc, cất 6atiếng chào a1hỏi anh.

“Ừ, d1cầm lấy!”, 97vừa dứt 91lời, Y Tùng ecLạc ném 44cho tôi một 7lon nước fuống.

“Hơ…”, f5chưa kịp b1phản ứng 0cgì thì lon 6nước đã 43bay vèo vào 6người tôi, 2cmay mà cuối ccùng tôi 5ccũng chộp 00được nó.

5một lon 4nước cam! 6aLà loại anước cam 8Khang Sư dPhụ mà ctôi ưa thích 86nhất! Anh 66ấy sao lại…

Nếu 57là nước fcam,tôi chỉ 4uống loại 5nước cam b3nhãn hiệu 7Khang Sư dPhụ này, bfcòn tất ccả những 7loại nước ecam khác 9tôi đều 01không thích. 49 © DiendanLeQuyDon.comSở thích cnày của a8tôi chỉ 64có Hạ Thất 9Lăng biết 9bmà thôi, 47thế nhưng 4anh ta chưa ebao giờ ddmua cho tôi, eddù chỉ alà một alần.

“Cám 7ơn anh!”, 2bỗng nhiên 5trước mắt 0có cái gì d6đó đang 5chuyển động, 9ecái bóng ccủa anh 8ấy dần 1ddần như 7tỏa sáng eelong lanh 8ftrong con 85ngươi của 47tôi.

“Ừ”, faanh gật 48đầu, vẫn 42lạnh nhạt 02như vậy.

“À 7dđúng rồi, 8alát nữa 58anh sẽ đưa bem đi đâu?”, dđể thoát 1akhỏi dòng bsuy nghĩ c2hỗn loạn b5của mình, 6btôi bắt 2ađầu đi b8vào chủ 59đề.

“Dẫn daem đi đến 3một nơi 1mà…Lạc fLạc và 6Đằng Nhi 91cùng lớn 9dlên”. Anh 49ấy nhìn 0tôi, ánh 3mắt đẹp e2đến mức 42khiến cho 9tôi cảm 40thấy bối drối.

“Hả? aChúng ta…”, 88tôi há hốc 7mồm vì efkinh ngạc.

Chúng bdtôi từng becùng lớn 8lên sao? cbTôi và Hạ c0Thất Lăng 2acùng lưu agiữ một 87thời thơ eấu lớn 04lên bên 7nhau, chẳng 9nhẽ thời 78thơ ấu 8cấy lại 4còn có thêm 7cả một 8Y Tùng Lạc c8nữa hay bsao? Những akí ức thời f9thơ ấu cấy chẳng aphải là c1do hai người 8cmà là do 69ba người 88cùng tạo 1nên hay sao?

Đây 9rốt cuộc 9là chuyện dgì vậy? fTại sao 3tôi chẳng bacó chút 5ấn tượng 25nào hết? 6Tôi đã atrải qua 4dnhững gì 7atrong những 4năm này? 7Tại sao abức tranh 11kí ức của 5tôi lại c4nhạt nhòa enhư vậy…

Tôi banhìn Y Tùng 0Lạc, ánh acmắt kiên 07định như 4cmuốn xuyên 5qua lớp efsương mù 3của quá 94khứ.

“Anh 1sẽ không fdnói cho em 9biết bất 13kì điều 7gì về quá fkhứ!”, 5anh ấy nhìn ctôi, kiêu f3ngạo nói.

Tôi e4mím môi, bcúi đầu, dmột cảm bgiác hụt 07hẫng và 1thất vọng ctừ từ flen lỏi dvào trái adtim tôi.

‘Nhưng 7anh sẽ dắt 8dtay em bước 69vào hành cctrình tìm 76lại quá 0khứ!”

“Hả?”, agiọng nói 3nhẹ nhàng 54của anh ethoảng qua 8khiến cho femột kẻ 5vừa rơi 3vào vực eethẳm tuyệt 7fvọng là d5tôi bỗng 4chốc ngạc cnhiên đến bbmức mở 4eto đôi mắt.

Tôi 63ngẩng đầu blên nhìn 5thấy Y Tùng bLạc đang c8nhoẻn miệng d8cười, nụ 86cười ấm 0áp quá, 7ấm áp