Diễn đàn Lê Quý Đôn














images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34149 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 77tình ca buồn


images


Nxb cVăn Học 2hợp tác d0với Công dty sách Văn dViệt

Tác 3giả: aTạ Trang 0Trang

Dịch cgiả: 78hu Trần

Số 6rang: 384

Hình aahức bìa: 1ìa mềm

Kích ehước: 13x20,5 4m

Ngày ecuất bản: 212 - 2010

Trọng 5ượng: 440 08ram

Giá 0ìa: 65.000 5

Type: 0bu_ngoc_hoa, b4AnAn_3004


Giới d4hiệu


Bản 63ình Ca Buồn 34- Phải đọc 9ới biết 4fêu không bdó nghĩa 85à hạnh 3dhúc!

Một bô gái sinh 4a và lớn 83ên suốt 4a17 năm với d9hững điều 38í ẩn xung 3fuanh thân 3ahận của bình. Cô ehỉ biết 7eình là một 0on nha đầu 7brong một aia đình 91uý tộc bciàu có, adgày ngày 39hịu sự a0đối xử 4dtàn nhẫn bdcủa biết e9bao con người.

Thiếu 1gia của 87gia đình a4quý tộc 4ấy luôn 2cđược vây a3quanh bởi 3hàng tá 2cô gái xinh 0đẹp, thường etỏ ra kiêu 5ngạo nhưng a3có lúc đối dxử với ddcô một c7cách tình 1cảm lạ dthường.

Lại 1amột chàng 7trai khác 57cũng đào 7bhoa không 88kém, chàng 8trai này cluôn bên 8cô gái ấy, fcmong muốn 3egiúp cô 1atìm lại a2tình yêu bvà tìm lại 4dquá khứ 3mà cô đã 8vô tình c1đánh mất.

3 81người họ 5dbị xoáy 1vào một ecuộc tình 06không rõ 1trắng đen, akhông rõ 6người chiến 2ethắng kẻ 46thua cuộc. 0c © DiendanLeQuyDon.comCó những 1lúc tưởng achừng cô 03gái biết 60chắc tình cyêu đích dthực của dmình nhưng a2rồi cô 15lại bất 7chợt nhận 5ra một tình 1yêu khác 3sâu nặng e9hơn. Điều 4ctrớ trêu fhơn nữa 1là khi cô 15lầm tưởng f5mình đã b8nhận ra batình yêu 68đích thực 40của mình bthì một flần nữa abcô lại 0thấy mình efthức dậy c1chất vấn f6liệu đó 4có đúng bbhay không? b0Nhưng điều 85họ không 26ngờ đó 9là tất ecả đều fnằm trong e2một âm amưu của af1 người 1đàn bà.

Câu eehỏi đặt a3ra là tại a2sao cô gái bấy luôn 09dằn vặt 9về tình 4cảm của 9amình?

Điều dgì ngăn fcản cô b2đến với 3người cô 1yêu?

Ai 4fthực sự alà người dthiếu gia 2kia đã đem 76lòng yêu?

Người 1đàn bà aquyền lực 94kia là ai 9mà có thể 6thao túng a6cuộc đời 5acủa 3 con 26người ấy?

***

Truyền fthuyết kể f7rằng, vì 4người yêu 85phải đi d4xa nên nữ 3dthần Venus dkhông kìm 46được những 51giọt nước c3mắt đau 04đớn. Những 2bgiọt nước 79mắt mang 4theo cả eftình yêu fnồng nàn 90thấm sâu evào lòng 7bđất. Và 86năm sau, 0bở nơi những fgiọt nước d0mắt rơi d8xuống mọc eflên những a9bông hoa 9xinh đẹp. 7 © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 2ấy có tên c4là tử la 5blan, vẻ 87đẹp vĩnh d9hằng.

***

Cho 00tới tận d7phút cuối 65cùng em vẫn fkhông thể 20quên được a2anh ấy.

Nhưng aem càng không 35quên được 8anh! Em không 57bao giờ 42có thể 5nắm tay 9anh ấy quay d9lại quá 8ckhứ nhưng dem cũng không dthể mãi agiẫm lên 2cái bóng 6của anh 7để đi d1đến tương 25lai

Tình ayêu là hơi 3thở

Em 59không thể bngừng yêu e9anh

Cũng 7như không 27thể ngừng 0thở. Cho 0dù có bị b5tổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34149 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 41: Hai ác 2quỷ trong amột sinh b2mệnh



Tan d4học.

Tôi 8cắp cặp 4sách nhẹ 4nhàng đi 6theo Hạ d5Thất Lăng. b © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín b6ngưỡng, 6à ánh sáng 73ặt trời, 2aà toàn bộ 2ainh mệnh 93ủa tôi.

Mặt 6rời mỗi f4gày đều dcên cao, chiếu 9hững ánh 52áng ấm 5áp và rực 0ỡ xuống 41ặt đất. f © DiendanLeQuyDon.comhưng trong a3hoảng khắc 73đứng dưới 2chứ ánh 6áng lung 6dinh ấy, eôi chờ 5ho anh ta a4ước vào chững khe 38ở của 4ánh sáng e0để mà 71ãng quên. 2 © DiendanLeQuyDon.comột năm 5a trăm sáu 30ăm ngày 63đều bắt 05đầu một 2òng tuần e1oàn lặp 2fại như ccậy.

Mười 39ảy năm 2eay, tôi vẫn 6ô đơn và 3aâm thầm f3bước theo dcbi kịch 7đau thương bcủa thời 4cthơ ấu, c8chưa từng choảng loạn, 9cũng chưa e0từng chạy c5trốn.

Bởi 48vì nhiệm 1vụ của d0tôi chính 1blà: âm thầm ctheo sau Hạ 2Thất Lăng, b8không buồn 7bã cũng 0chẳng phản bdkháng.

“An bThanh Đằng, 6cô đứng 4lại cho btôi!”, 2dphía sau d6tôi bỗng bvang lên 18một giọng e6nói đanh 5thép.

Thì a1ra là Y Tùng 80Lạc. Cũng 86giống như 92Hạ Thất 3Lăng, Y Tùng cLạc cũng 32là một ađại thiếu 10gia trong 4trường a9Yên Đằng 5chúng tôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comHọ đều 3là những a3quý tộc 8không ai 64sáng bằng, 16những hot­boy 4ađẹp trai cnhất và 8cũng ương 17ngạnh nhất ctrường. bd © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên 7cgiữa họ 2fcó một d5sự khác 8biệt lớn, aY Tùng Lạc 8ctrong các cccuộc họp e1biểu dương b4xưa nay đều 78ngồi trên 8bbục cao 6lạnh lùng, 3khinh thường 88nhìn tất 8ecả mọi 9angười bên 0dưới. Trong 44khi đó, 9Hạ Thất 7Lăng lại 4nghiêng đầu cđể lộ 41nụ cười 4cchứa đầy ebí hiểm 0với đám 71đông, một b1nụ cười 9flàm biết a0bao trái 9tim thổn 7thức nhưng b7không ai e4có thể bđoán ra cđược nụ a5cười ấy bẩn chứa b8điều gì.

Duy c7nhất một 1điều trong emắt họ, a1người khác 7cchỉ là 8con sâu cái 74kiến, chỉ b1có bản ethân họ 7là tôn quý 36mà thôi.

Tôi 8ngoảnh đầu flại nhìn eanh ta rồi blại lặng 7lẽ bước 10theo cái 4bóng của 5dHạ Thất 74Lăng.

“An 8Thanh Đằng!”, 9tiếng hét 7edữ dội 1như một dchiếc roi 0da quất dmạnh vào 71da thịt dtôi. “An 25Thanh Đằng, dcô thật 88sự không 6còn nhớ cgì sao?”, 78anh ta chẳng 4bkhác gì 1một con 9esư tử đang e5điên cuồng 2vì tức c5giận, mở 6fto đôi mắt 5hằn rõ 0những tia cmáu đỏ 0tươi.”

“Không anhớ”, btôi co rúm 4người lại, 8rụt rè 9fđáp.

“Cô 94muốn chết ehả, dám 9dquên cả 1tôi sao?”, bdánh mắt b0chất chứa dađầy sự 6phẫn nộ 4dừng lại 6trên người btôi, chẳng 0khác nào ddmuốn thiêu 1đốt da 1thịt tôi. df © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 4fĐằng, đã 7nhớ lại 55chưa?”

“Không 3anhớ nổi”, 6tôi ôm lấy dcánh tay 0đầy những 08vết thương acủa mình, elặng lẽ 3lắc đầu.

“An bThanh Đằng, 90cô là đồ 66ngốc! Dám fquên cả 1ctôi à!”, 33giọng anh cta như tắc a1nghẹn lại, etiếng quát 49dần dần 3trầm xuống, echơi vơi cnhưng vẫn 8khiến cho 62người khác 2aphải kinh 1chãi.

“An 9cThanh Đằng, c8em hãy nói alà em vẫn 9nhớ... mau 43nói đi... b © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng 9byên ở đây 32cho em lừa 89gạt...”, 6anh ta bật 2khóc như 4một đứa e9trẻ, tha 50thiết nhìn 61tôi.

Sự dngây thơ, 2asự dịu d4dàng của 60anh ta khiến bcho tâm hồn 1tôi như 81bị trăm 1dngàn cái f8roi da quất 8evào.

Tôi 02nghĩ thầm 36trong bụng, 7trong suốt 3fmười bảy d4năm cuộc 2đời tôi 2chưa từng dcó người 95con trai nào ftên là Y 5Tùng Lạc 1xuất hiện, b7vậy mà 0tại sao 3vừa bước c2vào trường aYên Đằng 9là anh ta 3lại bám 0blấy tôi, 3ám ảnh bekhông chịu fdbuông tha.

“Tôi c7không nhớ eanữa!”, c9mặc cho 06anh ta điên efcuồng chất 3vấn nhưng 61câu trả 9blời của ctôi trước 30nay vẫn 4là như vậy, c2chưa bao 2giờ có esự thay 9đổi.

“An e8Thanh Đằng, 71sao cô đi 2cchậm thế 91hả?”, 9Hạ Thất b7Lăng quay 88đầu lại e7gọi tôi. 3b © DiendanLeQuyDon.comSau đó, banh ta lại 12xoa xoa tay a1vào bức ebtường trên 8hành lang bvà tiếp 8tục nói f8chuyện điện 51thoại với 8cai đó bằng 4một giọng crất ấm 19áp...

“Vâng, 7tôi đến eengay đây!”, 4tôi nhấc 78cặp sách b8lên, lảo fbđảo đuổi e7theo anh ta, febỏ mặc faY

Tùng 9fLạc chơ cvơ ở đó, 1cnước mắt 8chan hòa.

Gió 5thổi mạnh 5khiến cho acnhững vết 9cthương của btôi càng 50thêm đau 8abuốt. Thế fnhưng, Hạ 29Thất Lăng, a6người đi etrước mặt betôi kia không 98hề quay 93lại nhìn 6tôi dù chỉ 6dmột lần.

Đúng c5vậy, Hạ 19Thất Lăng 2atrước mặt 41tôi chính 4dlà người 25mà tôi vẫn 0luôn mê 0bmuội theo 9gót. Anh 9ta không 1ahề quan a6tâm đến 1sự sống 2chết của 5btôi, từ cnhỏ đến ealớn, đều 10để mặc e6tôi tự adsinh tự 7diệt.

Nhưng dfmay mà, tôi 3đã không 7aphụ lòng 6mong đợi 5của thời 83gi­an, cuối 42cùng cũng 2trưởng dathành thành 57một thiếu 17nữ hồn 3nhiên và 8dphóng khoáng.

Hạ dThất Lăng 3luôn ném 5tôi vào 85những khe f5hở của 84thời gi­an 7để quên d9lãng. Vậy 76mà cứ mỗi dakhi có ai 5đó đối f0xử tốt 9với tôi clà anh ta 6flại nhe 16nanh múa 6fvuốt chạy 5đến gây 6bsự với 8bhọ.

Anh 5ta ích kỉ 13như vậy 9đấy, thứ 13mà bản 7thân mình 35không thích bcũng không 3dchịu cho 81người khác a3động vào.

Cái 83mà anh ta 1cần chính 27là một b7con búp bê, dmột con 91búp bê ngoan fngoãn, một 0con úp bê 7hiền lành, e7một con 0dbúp bê không 0tùy tiện 7bnói cười.

8tôi chính flà con búp 5bê vô hồn ađó.

Tôi, 4An Thanh Đằng 34chẳng có 6thứ gì c1hết, có 6chăng cũng 04chỉ là dmột niềm dtin cả đời 2phục dịch 1bên anh ta bmà thôi. c © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, f9bao nhiêu fcnăm nay, 6kẻ có bệnh cưa sạch 15sẽ là Hạ 89Thất Lăng bđã cho phép d0một linh 8hồn âm 15thầm dật 71dờ phía 8sau anh ta.

Mùa 0athu đã đến 12gần, vạn 1vật đang ebbắt đầu 2fxao động. 4b © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn acỏ bé nhỏ dcho đến 89những cây ccổ thụ 3cao lớn 53trong ánh 5sáng vàng 6rực rỡ 40đều dùng b4sắc thái 15của mình cđể tô b2điểm cho 5fcái mùa 6thu xao xác 2ấy.

43bắt đầu 0rụng, báo 5ahiệu sứ demệnh của c4mùa xuân f3và mùa hạ 4dđã kết cfthúc, một 9hành trình 85dài không d1mục đích a4lại bắt 33đầu. Những 1trái cây asai trĩu fcành đu 63đưa trong 3gió thu nhè c0nhẹ, vẫy 35vùng trong 5ánh mặt 5trời như 2muốn sà dfvào lòng 4cmẹ đất. 43 © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó efchịu nhất demà mùa thu 1đem lại 8cho con người 1chính là 3sự khô 3ráp của edlàn da. Gió 7bbắc bắt 09đầu thổi, 2làn da trên 73khuôn mặt 5trở nên 80nứt nẻ, 0chỉ còn 90sót lại cvài vùng eda mềm mại 36run rẩy 0trong gió 98mưa, hoang f6mang chờ 3eđợi ngày cdài kết eethúc.

Mặt 6của tôi 5cũng như 5evậy đấy, a2chỉ có bđiều vùng bdda khô của 37tôi tập atrung ở 28xung quanh 6cmôi. Những amảnh da 8khô nứt 1nẻ bám b4đầy xung 91quanh miệng btôi, hết 2năm này 1dqua năm khác eđều tái 7diễn như 4vậy. Ban 9đầu, tôi 30thường 35dùng bàn 5tay thô ráp 8ecủa mình cliên tục cbóc những 4lớp da khô 6fxung quanh 0môi. Thế 0anhưng bây a2giờ, tôi bcảm thấy 68việc đó 4dthật vô 8ích. Một 60khuôn mặt 7có non nớt 8đến mấy 5cuối cùng a7cũng không athể miệt 0mài hướng 96mãi về 0dphía mặt etrời và 8mỉm cười 93ngốc nghếch.

Mỗi b3một linh dehồn tồn 1tại trên 30đời này 70đều không 98thể không 8cân nhắc 6về thời b9gi­an.



Chương 342



Tôi 39là An Thanh 4bĐằng, một 7người giúp 1việc không f4hề nổi 75bật trong 8nhà họ cHạ, một 3cloại người 1cthấp hèn 6đến mức 9ekhông thể fthấp hèn fhơn.

Tôi 65và Hạ Thất 5Lăng từ 49nhỏ cùng 50lớn lên. f © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng 5sau lưng 03anh ta, tôi 5mãi mãi b8vẫn chỉ 94hèn mọn 1như vậy. 72 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi e9ở bên cạnh 03Hạ Thất bLăng, tôi 7chỉ chú 3cý đến bviệc đi ftheo anh ta, 08bởi vì f2anh ta rất ecao, nếu 03không chú 4ý sẽ mất 1fdấu ngay 3tắp lự.

Nói 2cho bạn 81biết một 0bí mật cnhé, một 2bí mật 1chẳng phải 7là bí mật: aHạ Thất eLăng có 4mái tóc a0màu bạc, 4long mày b8cũng màu 6bạc, không 34hề nhuộm, 6mà là bẩm 2sinh. Bởi 74vì anh ta 90chính là 3sự kết 7tinh của 39tà ác và 8nhân đạo. 2c © DiendanLeQuyDon.comMặc dù anhững chuyện bcnày không 1fmấy rõ 43rang nhưng cbtôi cũng 7biết được e2ít nhiều.

b6vậy, tôi 5athường anhìn thấy 2thím Lan 4quản gia d6nhà họ 5Hạ nhìn eftheo bóng e5của Hạ 05Thất Lăng 9lẩm bẩm: 1f“cũng mãy 2là thiếu 4egia vẫn 66khỏe mạnh.”

Hạ f3Thất Lăng 7fđứng từ 31trên cao 27nhìn xuống, bchẳng khác 4bgì một 97hoàng tử 81của thế c4giới phép c4thuật vừa cbước nhầm 9vào thế agiới trần 7atục, mặc 3dù vậy, ctrên người 3anh ta vẫn 5tỏa ra một 6sự kiêu cngạo ngất ftrời, khiến 9acho người 0khác pải 6cung kính 44ngước nhìn, 5cmãi mãi 4không bao a8giờ thay 5đổi.

Cũng 9giống như edtôi vậy.

“Thanh 4Đằng, mau 12thay áo cho 4fthiếu gia!”, f2saukhi ăn asáng xong, 5thím Lan dLiền gọi adtôi.

“Vâng”, f5tôi mang 7fbộ đồng bdphục rất 05đẹp của 89trường 2Yên Đằng 1eđến bên ccạnh Hạ cThất Lăng. a6 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 60rộng hai fcánh tay ccvà vẫn 3ngồi im 9trên ghế, 1dmặc cho 73chúng tôi 11thay áo giúp b4anh ta. Tất e6cả những f6điều này a6anh ta đều 73đã quen 79rồi, tất 20cả những d7điều này 8echúng tôi 0cũng đã dflàm quen f9tay lắm arồi.

Hạ dThất Lăng, dmột quý 2tộc cao 1quý như 37vậy, đâu a1dễ để fcho người 5thường 7fkhinh thường cnhờn?

Tôi 45cẩn thận 28đóng những bkhuy áo lại echo anh ta, 9bẻ cổ cáo ra ngay 49ngắn, kéo 1thẳng vạt 9cáo xuống, 26đeo ba chiếc 77khuyên bằng 4đá vào 9tai trái cvà buộc 8chặt dây 5giày cho 5Hạ thất f1Lăng.

Biến bhành vi mặc 8quần áo 05đơn giản 2thành một 79trật tự acông việc 2fnặng nhọc 6là đặc 1quyền của dnhững người ccó tiền, 2còn đối 58với những fngười nghèo dnhư chúng 8tôi, chỉ 7cần qua 1aloa là đã 2chài lòng 0lắm rồi.

“Bối aeNhi, mau chào atạm biệt danh Lăng fvà chị 2cĐằng đi 4nào!”, cthím Lan 81bế Bối 19Nhi đang 58ngồi ăn cbên bàn b3ăn lên, fdmỉm cười 29nói.

“Vâng, 7tạm biệt bfanh Lăng, 2tạm biệt 39chị Đằng”, 2Bối Nhi 8vừa liếm 0asữa bò 94quanh miệng 3vừa bi bô.

“Ừ, ddBối Nhi aở nhà ngoan 7nhé!”, f5vừa nói e3dứt lời, fHạ Thất 52Lăng liền f3chìa mặt bvề phía 77Bối Nhi, 02cô bé ngoan bngoãn đặt blên mặt bHạ Thất d5Lăng một 1nụ hôn ectạm biệt.

Trong dfcon mắt 42của anh 6eta, tất 57cả mọi 2người đều 72là những 31sinh vật fcấp thấp, 6duy chỉ 9có anh ta 4là cao quý 4cnhất. Còn 4aBối Nhi 6chính là bcmột vật 9cưng duy 9nhất được 3anh ta yêu 1thương. 3 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, 9ctất cả 8bchí là những d0đồ vật d7thừa thãi 8trên đời.

“Thơm 5cả chị cĐằng nữa ccơ!”, thơm e9lên má Hạ dThất Lăng 44xong, Bối d1Nhi đột 81nhiên chớp 2đôi mắt 6to, trông 05thật đáng 1yêu nhìn 2bvề phía 72tôi.

Điều 4này khiến d9cho tôi cảm 0thấy bối a8rối. Bạn 88biết đấy, a8nhiệm vụ 1của tôi achỉ là ftheo sau Hạ ddThất Lăng, 82không buồn 6ebã cũng c9chẳng phản 73kháng, lặng 75lẽ sống 8hết cuộc 66đời thấp 3ahèn của dmình. Tiếp 64nhận sự 92yêu mến 2acủa một cthiên kim 2dtiểu thư 7nhu Bối 35Nhi không 7dthuộc về fphạm trù echức trách 25của tôi.

Mặc 86dù con bé 5chính là 5vật cưng 07mà chính 8tay tôi đã 2tạo ra cho fHạ Thất 11Lăng, một cvật cưng 86duy nhất.

Trước bcsự mong 0đợi này, d0tôi chỉ 36có thể dakhiến cho 8con bé thất 3vọng mà ethôi. Thậm 2chí, ngay dcả một b8nụ cười, b8tôi cũng 33không thể 4dành cho 4con bé được.

Bởi 23vì, từ 24nhỏ đến elớn, quyền 43hạn duy 7nhất của 4tôi cính 4là thu mình 55trong góc 0dnhà và mỉm 5cười với 7ebản thân. 8f © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi 7nhé Bối aNhi thân 36yêu của dchị…

Hai fnăm trước, 8csự xuất d0hiện của cccon bé khiến 1cho tâm hồn b4của tôi 6lần thứ 92hai bị chà ađạp, bị 8chà đạp 64tàn nhẫn, ekhông có egì có thể 3khiến cho 0fngười ta 17cảm thấy 61tan nát trái 7tim hơn thế enữa. Cái 5thứ đồ avật trong c8suốt, long 9flanh như e8thủy tinh 39ấy đã 3bvĩnh viễn 4tan biến dtrong cuộc 09đời của actôi.

Tôi dđã bị 06bỏ vào 7btrong một chang sâu 84của vận 90mệnh, vĩnh 5dviễn không bđược luân 6hồi.

“An 17Thanh Đằng, 62đi thôi!”, 4Hạ Thất 3Lăng đeo 7cặp lên 59vai, bước c1ra khỏi bphòng khách ehoa lệ nhà f3họ Hạ.

“Vâng!”, dtôi cũng 8đeo cặp 2asách lên 5và nhanh 1chân bước 9theo anh ta.

Đặt 6chân vào 5ngôi trường 1Yên Đằng a6của con fcháu các 2agia đình 3quý tộc 9elà chuyện 8cả đời bnày tôi 0không bao b9giờ dám f8mơ tưởng 6đến, bởi 3avì tôi chỉ 8là một 59người giúp ebviệc thấp 8hèn của denhà họ 77Hạ, nhỏ 48bé và thấp f3hèn đến 7mức không 20thể nhỏ 1bé và thấp 8hèn hơn 2được nữa. d © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện egiờ tôi ebđang nhận 9được sự 7bchiếu cố 44của thượng 4đế. Xét acho cùng 23công lao 76đề thuộc devề Bối 8bNhi.

“An 1eThanh Đằng, 75mười bảy 3năm nay, 3cô luôn 4gặp sự ekhinh bỉ 53của thời 3cgi­an, thế 2nhưng cô 5vẫn lớn 26lên điên 5cuồng như aevậy khiến 20cho tôi cảm 6thấy rất d4hài lòng!”, e2bước ra 7bkhỏi cửa 5nhà họ eHạ, Hạ 0Thất lăng cđột nhiên fequay đầu 12lại, nhếc 6khóe môi 2lên, để 6clộ ra nụ d8cười chất 6echứa sự d0gi­an ác, b9ba chiếc d4khuyên tai 93bằng đá cclấp lánh 2trên tai btrái của danh ta khiến 9fcho anh ta 8nói như fvậy là bcó ý gì.

Mái ectóc màu cdbạc óng 8ánh làm bbnổi bật f7khuôn mặt bdtrắng ngần, d4mọi thứ b9trước mắt 82tôi dường b5như đều cđang tỏa 5sáng.

Vẻ 0đẹp của 6anh ta, mãi 6mãi đều c4như vậy, 27hoàn toàn 5frất tự 8nhiên.

Thế 40nhưng, sinh 23vật hoàn 41mỹ trước 7mắt ấy 2chính là 81một vì 7tinh tú trên ffbầu trời, 3cxa xôi vô 4cùng, chỉ 8acó thể engắm chứ 13không thể f1chạm tay 5vào.

Không 9sai, tôi fchính là 4ecây dây dleo kiên 5cường, f0không chịu dkhuất phục, 4echỉ cần 0cho tôi một 1cành cây 6trơ trụi 1để tôi ebám vào bvà miệt c7mài sinh 9trưởng 0là thứ 44dây leo xanh e7mướt ấy 6sẽ không 4ngưng sinh asôi trên 7mặt đất. ce © DiendanLeQuyDon.comKhông bao 80giờ chịu ffkhuất phục 43trước mùa 36đông giá 44rét.

Chẳng 83mấy chốc 2đã đến atrường 52rồi.

Đặt 89cặp sách 9vào trong dlớp học, cftôi liền 0cchạy lên d6cửa thoát bhiểm ở fbtầng thượng. 16 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 2anơi đó 8có Y Tùng 5Lạc đang 46ngồi, tôi 4phải đến echào hỏi banh ta.

07như vậy bfanh ta mới 5không bắt b8nạt tôi 1nữa. Xét c7cho cùng dthì anh ta 52và Hạ Thất b9Lăng đều 1là những dcông tử, 1amỗi người bcxưng bá 50một phương, 79tôi không cthể đắc atội với 3ebất kỳ 09người nào.

Cửa c8thoát hiểm e1ở tầng cbảy thường 6vắng bóng bengười qua flại, nhưng eY Tùng Lạc blại thích engồi đây d0mỗi ngày ebđể chờ 42tôi đến 24chào hỏi. fb © DiendanLeQuyDon.comNếu như edlàm như 3cvậy có athể khiến 8cho anh ta 05cảm thấy dccân bằng 6tâm lí thì 5dtôi sẵn a7sàng giúp 5đỡ. Tôi e8hỏi anh 0ta vì sao 58lại thích cnơi này, 6banh ta nói 2bởi vì fở đây 7tương đối 52u ám, có 2ethể nghe athấy tiếng 8những linh 77hồn đang 8dgiương nanh 3cmúa vuốt.

Nghe cthấy vậy, ctoàn thân 8btôi như 3nổi gai 6ốc. Chỉ 27có điều, e0ở nơi đó bquả thật 95là u ám, 5cái cầu 81thang đi 42xuống phía 6bên trái 44trông có 04vẻ ẩm 38ướt, chỉ anhìn là 77biết chẳng ecó mấy d0người qua 3lại.

“Chào…an..anh!”, a2leo lên bảy b7tầng lầu 0khiến cho 0ftôi như e5muốn đứt bhơi vì mệt, 7vì vậy 3giọng nói 1có phần a9đứt quãng.

“Ừm”. 10 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 9ngồi dựa dlưng vào 67tường, aanghe thấy ffgiọng nói 90mới từ 6ftừ ngẩng 3đầu liếc 5nhìn tôi, emặt mày 4không chút 7biểu cảm. 71 © DiendanLeQuyDon.com“Không 8có việc d1gì thì đi 3fđi!””

“vâng”, 18tôi gật fdđầu, quay 2engười bo 1đi, nhưng 5thỉnh thoảng 9vẫn quay 0đầu lại 6nhìn anh d3ta. Tôi cũng 5không biết 0rốt cuộc b2là chuyện dgì nữa.

Y 26Tùng Lạc evà Hạ Thất c8Lăng là 3hai người 83ở hai thế 7giới khác 1nhau, thế eenhưng họ 4lại có 1rất nhiều ađiểm tương 7đồng. Ví 3cdụ như: 54cả hai đều 53là những 81người rất ckiêu ngạo, 16là những f7thiên tài 4luôn đứng 8nhất nhì 6trong trường, 3có cuộc 33sống vô f2cùng hoàn 0hảo và 8rực rỡ 46ánh hào 2quang.

Chỉ 9có điều, 0Y Tùng Lạc 6acó mái tóc 5fmàu vàng 89óng ả, 0còn Hạ ecThất Lăng 5clại có 1mái tóc 1màu bạc fclấp lánh. 5 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc cđeo khuyên d4trên mũi 44còn Hạ 1Thất Lăng 3lại đeo 48khuyên tai.

“An a0Thanh Đằng, 54cô thật 6sự không 8còn nhớ 4cgì về tôi 2sao?”, còn dnhớ lần 52đầu tiên ebước chân 7fvào trường 3Yên Đằng, 69không biết danh ta đã 1chỏi tôi 9dbao nhiều dlần câu 76ấy.

“Tại 0fsao em lại fquên tôi?” 3cTại sao..”” 24sau mấy ctrăm lần 8blắc đầu, ebcuối cùng b2anh ta cũng abtin rằng dtôi nói 8dthật. Nhưng 0bỗng nhiên 69lúc ấy, dtôi nhìn athấy trong 46mắt lạnh flung và kiêu fbngạo kia, cnhững giọt 06nước mắt 4trong suốt 6và long lanh ebthi nhau tuôn drơi.

Trong c7khoảnh khắc 1đó, tôi 90biết rằng, 3đó chính 71là thứ 2khiến cho 9con người 3ta cảm động 9nhất, là 1thứ báu 4vật mà atôi muốn 11nắm bắt cnhất trong ccuộc đời f9này.

Một fHạ Thất 59lăng vô 4tình dường 4như không 36được ông betrời ban 74tặng cho emón quà 96này.

“An dbThanh Đằng 7bđã không 5dcòn nghe blời, đã bvậy tôi 04sẽ dùng 16lá khô trong 0rừng để fthiêu rụi 02cô ta”. d © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 05nhấc bổng 5tôi lên, 1ddễ dàng 36như nhấc fmột con cbúp bê vậy” 5những năm 4btháng tuổi cthơ, lá 91khô trong brừng…”

Anh dta hung hãn e9dồn tôi evào góc 3tường, 4sau đó thảnh enhiên cho a8tay vào túi 5quần rồi 90quay người fbỏ đi.

Tôi 8đáng bị 81thiêu cháy, 3tôi vốn 1nên bị 0chon vùi ftrong trận 98mưa gió fmười năm ftrước.

Nếu 60như không cphải là caHạ Thất 8Lăng thì 8sự oán bgiận của ftôi đã 3đổ ập 86lên cả 4thành phố, 2không ai dcó thể 55may mắn 1thoát khỏi.

Đã f6mười năm 7arồi, ngay dfcả tấm 5lòng bao a5la của ông flã thời 3fgi­an cũng dkhông thể b7chứa đựng 5fhết nỗi 8fđau thương 72nặng nề 4trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34149 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 603: Kí ức b8bị lãng cfquên



Một 4Y Tùng Lạc aluôn kiêu 99ngạo tại a6sao luôn 0có vẻ gì fđó thật 01cô đơn 9mỗi khi 8ngồi bên e5cửa thoát 93hiểm? Tôi 51hải làm 2ao để cho aanh hiểu 6được đây? 9bAnh biết dhông, tôi 9đã rất 1aố gắng 92để nhớ eại, nhưng 9hật sự 89rong đầu 7bôi không 6ó chút ấn 1ượng nào 58ề hình 0dảnh của e2anh cả.

Thực 96ự không ddhải tôi beố tình càm vậy, 28in hãy tha 5hứ cho trí 62hớ ngu xuẩn aủa tôi!

“Y 6ùng Lạc…”, a4au một hồi 07đắn đo, bdôi cũng fấy hết feđược dũng 55ảm để auay lại 9hỗ anh ta. 53 © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa 0ào tường, 2 Tùng Lạc 81ém cái nhìn 4ung hãn về 9ehía tôi ekhiến cho dtôi bỗng achốc cảm 1bthấy mình dnhư đang 16run rẩy 9vì sợ hãi, a“tôi…tôi…nghĩ erằng anh ffđã nhận e6nhầm người 53rồi..”

Anh 3ta hung dữ 4ctrợn mắt 6nhìn tôi, asau đó rít 20lên: “cút!”

“Thật 0sự là anh bđã nhận a3lầm người crồi, tôi 4ahoàn toàn 34không phải alà An Thanh 6Đằng mà 51anh từng 7quen biết!’, dmặc dù f6rất sợ anhưng tôi cevẫn quyết cđịnh phải dnói cho rõ fràng.

‘Cút 9ngay!”, elần này abanh ta phẫn 14nộ thực 9sự, cơn eegiận dữ a5trogn mắt 35anh ta như 9muốn thiêu 8rụi tôi, 1f“Một An 51Thanh Đằng f9không nghe elời như ccô, phải f0gặp mặt cmỗi ngày cbmột lần 6là đủ 1dlắm rồi!”

Bộ 5dạng của acanh ta khiến 68tôi sợ dphát khiếp, d7vội vàng flui về phía bsau, không cmay trượt 9chân ngã 99phịch xuống 16đất.

‘Cút 75mau!”

Tôi bvội vàng 25ngồi dậy, 81hai tay nắm 6fchặt lấy 2váy của 6mình rồi 7vội vàng eabỏ chạy.

Tại csao lại 0athành ra fnhư vậy? 8Tôi chẳng 73qua là có 2bý tốt, 3không muốn bgiương mắt 0enhìn anh 9mãi ôm một d4kí ức đau c3buồn, mãi 2fngồi đó f9khóc lóc 76thảm thương…

Hãy 5tha thứ e5cho tôi, 8cho dù có 4cố gắng a5ra sao, ánh 0amắt da diết 4ecủa anh 7vẫn chỉ 9như một 4clời độc 3thoại thê aalương bên bnấm mộ 6ctrống rỗng 8của thời 61thơ ấu a7của tôi.

cbị chôn bvùi ở nơi 9ađó, tôi 3biết đi f7đâu để 59tìm ra tấm 9bia khắc 9tên nó đây?

Trước 7eđây tôi 4fthực sự 0acó quen biết 0Y Tùng Lạc 1sao? Tại bsao tôi chẳng 03có chút 9ấn tượng 4nào vậy 38nhỉ? Kể 1ctừ khi lớn 6khôn đến 18nay tôi chưa 8từng bị 6mất trí aanhớ bao dfgiờ mà.

“An 2Thanh Đằng, ctôi nói dcho cô biết, 9không có 7dchuyện gì ethì đừng c4có chạy cđi lung tung!”, 47vừa đến e4chân cầu 25thang tầng 91ba, Hạ Thất 7Lăng ở 98đâu bỗng feđứng sững btrước mặt ctôi. Ánh a2mắt đầy e1sự ác độc bcàng trở bnên sắc 2nhọn bên 8bcạnh những cchiếc khuyên 7etai bằng 2fđá lấp dlánh, ánh 4mắt ấy 74như đang 07đâm sâu 7cvào tâm dbhồn yếu 5đuối của 04tôi.

Phía 3má bên trái 3ecủa Hạ faThất Lăng 7luôn bị 2mái tóc cmàu bạc 64che khuất, dcánh mắt 33vô cùng 7sâu sắc, 7tôi chưa 0cbao giờ 39có thể fcbước vào bethế giới 2nội tâm aacủa anh 9ta. Đó là bmột sư emệnh vô 92cùng gi­an 1khổ, e rằng ftôi có dùng 54cả đời 4này cũng 87không thể 8nào hoàn 57thành được.

“Thiếu fagia…”, 0tôi cắn b7chặt môi, f5mi mắt cụp fxuống, nhìn 36xuống đôi ebgiày vải bbtrắng dưới 35chân đã crách nát. 19 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có 4thể hỏi 51một câu bdđược không?”

Ánh 6cmắt sắc delạnh của cfcậu ta quét dngang qua 6cngười tôi, 2chẳng cần 7btốn sức 66cũng có 30thể hủy 8fdiệt tôi 6bất cứ 4blúc nào. 1 © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn 0đã rất fcnhỏ bé, 4lúc này 1flại càng 9giống như dmột làn 8khói mỏng 3manh, dù fecố gắng eathế nào 4cũng khó fcmà giữ 0được thể exác của 2mình.

“Nói 9dđi!”, từ c0miệng của 6dHạ Thất 45Lăng đột 5nhiên thốt b7ra âm thanh 6trầm lắng, bthực sự ckhiến cho f6tôi cảm ffthấy sợ 1hãi.

“Vâng….tôi 9trước đây b5đã từng 5quen biết 4fY Tùng Lạc ddsao? Anh ta 6fthường ddxuyên nói 50những điều 4kì quái bvới tôi, anhưng tôi 0lại chẳng 5có chút b8ấn tượng 68nào…”, b2tôi xoa xoa 4những ngón 9ftay, không 30biết nên cđặt chúng feở đâu 85nữa.

“Hừ, bcô bớt 6mơ mộng 9hão huyền 1bđi! Có biết 9bY Tùng Lạc 5là ai không? 2dAnh ta chính 7là công 7tử đời 13thứ hai acủa tập 1đoàn tài a3chính Y thị c5đấy! Sản 39phẩm của 2các công f6ty con của 0btập đoàn 24đó đều 26được xuất c2khẩu sang 23Âu Mỹ. a4 © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, 0cô chỉ 5elà một 6người giúp 06việc thấp ahèn nhà 0bhọ Hạ, f7liệu có fquan hệ 10gì với 8công tử 1tập đoàn 4tài chính b0xuyên quốc 78gia đây?”. 3 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất 00Lăng nhìn 88tôi bằng 81nửa con 5mắt, trên 6mặt hiện frõ hai chữ 2“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi anói cho cô 2biết, đừng 30có mà chạy 8linh tinh 9enữa! Tôi dquay đầu d4lại mà bkhông thấy 4cô đâu 05thì đừng 4trách tôi fkhông khách 24khí!”

Hài, 8ngoài việc 4ccười như 3dmếu, tôi 49còn biết 6alàm sao được ddnữa đây?

Đúng d2vậy, tôi afchính là dlinh hồn d6sau lưng 0anh, là bóng fma sau lưng 6banh. Rời dkhỏi cái 3bóng sau 2lưng anh, 1tôi sẽ dtan biến fbtrong những fánh mắt falạ lùng. 39 © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật e8bên ngoài 03có rực 63rỡ, tuyệt 6diệu đến 6mấy đi 1chăng nữa, 2tôi cũng ekhông có aquyền được 9chậm lại 4bước chân 8để chiêm 1dngưỡng.

Được 2thôi, tôi 6bsẽ chuyên 1ctâm làm b3bóng ma thuộc 24về anh, c7vĩnh viễn f5dật dờ 6sau lưng 7danh.

Một engười ưa 3sạch sẽ 7fbẩm sinh 3như anh, 0atrước nay 6chưa từng 32chê bai tôi bđã là may 9fmắn lớn 6của tôi 6drồi, tôi 43còn có thể 2mong ước 5điều gì enữa chứ.

“Bây 6giờ cô 8lập tức 8về lớp c6cho tôi!”, 9nói xong ffHạ Thất aLăng cho dtay vào túi 5cquần, quay dngười bỏ 4bđi. Ánh b4sáng mặt cftrời dịu ddàng buổi 57sáng len f9lỏi qua bnhững khe 81hở ở lan a1can, chiếu 6rọi lên 5bộ đồng cphục mới 33tinh của c4anh, phản 5chiếu lên eetấm lưng 1ethẳng kiêu 7ngạo của 3anh…thứ 8ánh sáng 2dịu dàng 08và chói 0lóa…Trong 4khi tôi vẫn 9còn chưa chết hoảng 2hốt thì 8abóng của b6Hạ Thất 99Lăng đã 6biến mất 64ở đầu fhành lang brồi.

Tiếng 85khóc lóc abị giấu 4ekín trong 3dbiển hoa

A.

Trong 35lớp học, btôi ngồi 5ngay sau lưng 8Hạ Thất 2Lăng.

a7thế, không acó lúc nào 23ngẩng đầu 9lên là không dnhìn thấy 2bmái tóc 0bạc lấp 00lánh của 8anh, mái 42tóc mềm 4bmại như 2lớp lông bvũ, chói 93mắt như dánh huỳnh 16quang nhưng 5lại vô 0bcùng kiêu 3ngạo và elạnh lùng, 84khiến cho c9người khác aeđã trót enhìn vào elà không dsao rời 0mắt ra được. 8 © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi a3của anh 6ta rất kênh bkiệu, lưng 7thẳng, đầu bhơi nghiêng, fhai tay khoanh 0ftrước ngực, e4chẳng khác 2gì một ađại lão dgia đang 26ngồi ghế enghe giảng.

Điều 4fnày khiến 1cho tôi cảm 04thấy rất 2khó xử, 4ebởi vì f5thân hình 4cao lớn 5của anh 8ta đã che 5kín hết 0nửa cái 32bảng đen 7trước mặt c2tôi. Vì 29thế, mỗi c2lần nghỉ 02giải lao, 36lúc anh ta 41chạy ra 0ngoài nói 49chuyện yêu 0đương với 68người khác 06chính là 3thời khắc 9dvui vẻ nhất fftrong ngày f0của tôi. 5f © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng 2thì bảng 8đen cũng 7thuộc về bmột mình btôi, tôi 0bcó thể athoải mái dghi chép 4rồi!

Tan 7học, Hạ 7Thất Lăng cbảo tôi 2về nhà 01trước vì 59anh ta phải 3eđi hẹn 8hò, hẹn 4hò với 21một cô 1dgái xinh ffđẹp nào 7đó.

Anh ata nói xong, 0tôi lập 8tức gật 8eđầu, đeo 47cặp lên 34vai và một 38mình đi c1trên con 3đường 24về nhà. 6 © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu c3năm nay, 22tôi đã 89sớm quen 79với việc e4này. Anh 5fta thoải 8mái trêu 4hoa ghẹo enguyệt, 1tôi thờ eơ không 8aquan tâm…đây 9dường như 99đã trở 4thành một 12khế ước f3ngầm giữa 5bhai chúng 3ctôi, không 8acần bất ecứ ai phải ealên tiếng 6cchỉ bảo.

Hạ 3Thất Lăng f8thích nhất 51là phá hoại dtình cảm ccủa người 82khác. Cứ 7nhìn thấy 8cô gái xinh 0đẹp nào 48thân mật b9với bạn 9trai của 7dmình là 8y như rằng 4canh ta tìm 01mọi cách dcchen chân 2vào, cướp dđi người 7athương của angười ta.

Hoàn 4ctoàn không bethèm đếm 95xỉa gì 0cđến Bối 4Nhi, món a4quà mà tôi e6đã dùng 25cả tuổi 33thanh xuân d4của mình 0cđể tặng 99cho anh ta.

Cảnh 4dvật trong 31nhà họ 31Hạ vẫn f2đẹp đẽ 0như vậy. d © DiendanLeQuyDon.comSau một 0cngày được 44tắm rửa 2ebởi ánh 4mặt trời, a9cây cối, achoa cỏ trong 5vườn như 4xanh tươi 3ahơn, khắp anơi cảnh cvật đều 9đang tràn 21đầy nhựa 4sống.

Đi 65qua con đường 33rợp bóng 92cây, trước 8mắt trải d3dài là một aabiển hoa 4dmàu tím dbiếc. Trong 42gia đình bhọ Hạ 81này có ai 05yêu thích 91loài hoa 9tử la lan 0cnày đến 88vậy nhỉ? 12Là phu nhân, bflão phu nhân 4hay là Hạ 97Thất Lăng? 15Cũng không bbiết nữa! deTừ nhỏ 8ftới lớn 5tôi chỉ 0thấy người 3dta trồng atoàn hoa 38tử la lan 0ở đây 7mà thôi.

Tháng 5dnăm, hoa 83tử la lan c6nở rộ, 3mùi thơm enhè nhẹ 39quyện vào 9không khí, 47phảng phất dtrong khu 5vườn. Cho 4dù có mệt 8amỏi đến 0đâu, chỉ 1cần về 5đến đây 71là tôi lại 50cảm thấy 1tinh thần 8sảng khoái, a4dễ chịu. d © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, d8biển hoa a3tử la lan bftươi đẹp 2này lại 61khiến cho 9ctôi rơi c4vào cảm agiác lo sợ 69vô cùng eatận.

Suốt dcmười bảy 18năm nay, 5mỗi năm 44vào nửa 6eđêm một 3fngày nào dcđó, tôi 6lại nghe 74thấy tiếng bkhóc thê elương của amột người 9phụ nữ, 8tiếng khóc 6ấy vọng 93lại từ ffkhu vườn fhoa ngoài bbcửa sổ.

Tiếng 36khóc ai oán 8enhư tiếng d6kêu của 5bmột con c3chim oanh b1bị gãy 4cánh, khiến 5acho người 1nghe cảm fthấy sởn cgai ốc, 9chẳng khác cgì đang 78chìm trong 3một con c6ác mộng, 1dmột cơn 81ác mộng 3chưa bao 6giờ từng athôi xuất 8ahiện trong 5cuộc đời 6tôi. Thế 89nhưng, khi 11tôi hỏi fngười trong 1dnhà họ 0Hạ về echuyện này, dai nấy đều b1nói rằng 1chưa từng 8gặp chuyện 70như vậy, d6nếu như dtôi lại fanhắc thêm 8lần nữa, abthể nào 6họ cũng 5nói tôi a7bị mắc 2bệnh ảo fdtưởng.

Nói 6thực lòng, 4atôi cũng 7drất mong 1đó chỉ 1clà bệnh 6ảo tưởng. 2e © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi 65lần vào a2lúc nửa 8đêm, những e3dây thần 3kinh đang 8bị kéo 0ccăng như cdây đàn fcủa tôi 6luôn mách 8bảo tôi 9arằng đó 59không phải blà sự thật! 0Tiếng khóc 1tuyệt vọng 5và ai oán feấy vô cùng 3chân thực, f7vang vọng 5agiữa biển 4ehoa mênh 51mông. Tôi 91còn nhớ drất rõ fđó là vào 7ngày mùng d47 tháng 7 5ehàng năm.

Ngày 1mùng 7 tháng c7 vĩnh viễn.

Biển 9hoa mênh 3cmông yên 1ắng bên angoài cửa asổ rốt bcuộc chôn 3vùi sự 38si tình hay a4đang tố c5cáo sự 8vô tình fcủa một 3ai đó? Có 86lẽ sự eoán hận 2ấy rất 13nặng nề, 4thế nên 6enó mới bvang vọng 5suốt mười 2mấy năm 4nay.

Năm 8nay, liệu 62tiếng khóc fai oán ấy 63có còn tìm 00đến? Lần efnày nhất ecđịnh tôi 89sẽ không 9còn ngốc 1nghếch sợ 5hãi trốn a6trong chăn d0mà run rẩy 36nữa.

Bởi 3dvì, tôi feđã trưởng bthành, tôi 0sẽ bắt 4cđầu mở cra bức màn bbí ẩn của facăn nhà 6lớn này! cBởi vì 3mẹ đã bkhông còn f8ở bên tôi 5bnữa, cho 9dù là chuyện 14gì cũng 2chỉ có 2một mình 6tôi đối fmặt. Năm 19nay, cho dù 3có sợ hãi 5dđến thế 5nào đi chăng 0cnữa, tôi 2cũng sẽ d6dũng cảm 4cbước vào 67vườn hoa 0dưới ban e2công đó, 8ecũng cảm 6cđi tìm tiếng c9khóc thê b6lương bị 52người đời 6lãng quên edkia.

“Cọt fkẹt…cọt ekẹt…”, 9chiếc xích 2bđu đu đưa aatrong khoảng 44sân trước 0nhà, là 81Bối Nhi, c3cô bé đang 3fchơi xích 2đu! Lúc 2dnày, thím 68Lan không 9có ở đó, 75cô bé đang 5ngồi trên fxích đu 9chơi một cmình, yên 9lặng ngồi 9trên xích 2đu, dường 12như trên 0atấm lưng 9cbé nhỏ 8kia lúc nào 0cũng có 44thể mọc 88ra một đôi bcánh thiên aathần và 1bbay vút khỏi 03tầm mắt 3của tôi.

Tôi 0ađứng trên 6bậc thềm f2đá cách 6cái xích 6đu không c7xa, âm thầm 2cngắm nhìn 6mọi thứ 3trước mắt.

“A 0achị Đằng evề rồi!”, 0Bối Nhi 16đột nhiên 8engẩng đầu blên. Nhìn 48thấy tôi, decô bé mừng 4rỡ ra mắt, 92nhảy tót 4xuống khỏi 31xích đu 8rồi chạy d7ào về phía 6tôi.

“Vâng, 27chào Bối 5Nhi tiểu 8thư!”, 3tôi cúi 8đầu chào 6cô bé rồi 87xách cặp 18sách lên, edđi vào trong bnhà.

“Chị c6Đằng ơi…”, 64tôi vừa 2mới nhấc dcbước liền 9phát hiện bra tay của f7Bối Nhi fđã nắm f9chặt lấy fvạt áo 2đồng phục 7ccủa mình. f9 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 1quay đầu belại, bắt fgặp đôi 4dmắt to tròn d0long lanh e7của cô d5bé. Cô bé f2rụt cổ 3vào trong 3chiếc áo 97khoác nhung 20màu hồng a1phấn, nhìn d2tôi một ecách vô f2tội. Bộ 5edạng của 4dBối Nhi ethật đáng 2yêu! Nhưng, adù sao tôi cecũng chỉ 2là một 5cngười giúp ffviệc của 7enhà họ 64Hạ, một dngười giúp 3việc thấp 63hèn, một 5người sống 0bthoi thóp 60suốt bao 23năm nay chỉ 63bởi vì acố gắng cbgiành lấy 9cho mình dmột chỗ dđứng trong 7đời.

“Có 5chuyện gì bvậy, Bối 0fNhi tiểu athư? Tôi 6còn có rất denhiều việc 3phải làm c5nữa!”, 66tôi nói 77bằng giọng 2lạnh lùng frồi quay cngười định 6bỏ đi.

“Chị c2Đằng, đừng f8đi mà!”, 2lại một 68lần nữa 9cô bé nắm echắc lấy 42vạt áo 6fcủa tôi, 3không, lần b9này còn 9anắm chặt 1ehơn.

“Tiểu 1thư chơi b3một mình 2đi, tôi 7còn rất 34nhiều việc, 6rất nhiều 2việc phải 3làm đấy!”. b5 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 2vẫn đứng 1nguyên ở c2chỗ cũ 2nhưng ánh dmắt của 6tôi đã bhướng ra c0tận bể 86phun nước 2phía xa kia 7và chìm 4sâu vào ebsự trống e2vắng.

Đôi 19mắt đen enháy ấy 5lại lần 10nữa xuất dbhiện, đôi 3bmắt đã 45soi mói tôi 4suốt mười b2bảy năm d8nay lại a5xuất hiện.

B.

“Chị d2Đằng ơi, 3cho chị bcái này 4này!”, fBối Nhi 3dmột tay 66tóm lấy 93áo tôi, fmột tay 0lôi từ 3dtrong túi 02ra một cái abthạch vị 37dâu màu b7hồng phấn 4đưa cho 4tôi. Cô eebé còn nhón 16chân lên, 48giơ cao cái d8thạch lên 3anhư là để b8tôi có thể 8lấy một 6cách dễ f0dàng hơn.

anhóc này 6rất thích 51ăn thạch 0hoa quả, 63ngày nào adcũng ôm dfcả đống cthạch ngồi c8ăn một 0dmình trong a2phòng khách. 76 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần 0Hạ Thất 38Lăng chìa dtay xin, cô ebé đều 7dnhanh tay d0nhét nốt 7cái thạch 8cuối cùng 6vào miệng, fbđôi mắt 0ngây thơ cvô tội 4fnhìn Hạ 88Thất Lăng.

Thế bnhưng bây 06giờ cô 5bé lại enỗ lực 75để dành 18cho tôi một 4bcái. Chỉ bbđáng tiếc 93là tôi không 1thích mấy cthứ đồ c3ăn mềm 6emềm này. a8 © DiendanLeQuyDon.comTrong trí 8dnhớ của 1tôi chỉ 9có hai màu 7dđen trắng, eclàm gì có 04thứ màu 3sắc sặc edsỡ của 95những viên 1thạch này?

Tất fcả những 2emàu sắc 4khác đều clà thừa 24thãi.

“Tôi 0không thích dmấy thứ 91này, cô 83để lại 1mà ăn!”, 51nói xong, fatôi gỡ 6tay cô bé f7ra khỏi 8áo, quay cphắt người 5lại, đi 3vào căn 54nhà sang c7trọng của 1nhà họ 87Hạ.

Thật 3đáng ghét, 66đôi mắt 1ấy lại adxuất hiện 49rồi, hình 7như nó đang 3fâm thầm 9ẩn hiện b3ở đằng 68sau một bbục cửa d3sổ hình 2tròn nào eđó.

“Chị 93Đằng…”, 7cô bé thật clà cứng 05đầu, tôi 60vừa mới 9bước được emột bước, f0cô bé đã 9chạy theo 53bám lấy 49tôi. “Chị b6Đằng ơi, 2chị chê 00bẩn phải 39không? Vậy 2em lau giúp echị nhé!”, acnói xong, d2cô bé liền dlấy vạt 5dáo nhung acủa mình, 59cố sức f4lau cái thạch etrên tay. fb © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn bftrên cái 7thạch đã 6làm vấy 7bẩn lên 5báo của fBối Nhi…

“Không athích là 82không thích, 77có lau cũng 6evô ích thôi!”, 1thực lòng 55không chịu c7nổi nữa, atôi đành 8đẩy cô cbé ngã nhào 95ra đất, 8sau đó hung fdữ gào blên.

“An ccThanh Đằng, 4cô làm sao 1thế hả?”, 9ađột nhiên 9một tiếng 00quát rất 95lớn vang 3lên trước 94mặt tôi, dtiếng quát 3vô cùng 9clạnh lùng, dlạnh tựa 4fnhư nước asuối mùa b1đông vậy.

“Hu…hu…chị 3cĐằng đừng fchê mà…em cccó thể 69lau sạch 63nó cho chị 44mà!”, Bối b0Nhi nước 36mắt chan 2hòa nhưng 59vẫn cố 3gắng lau 41sạch cái 6cthạch trong 10tay.

“Bối cNhi đừng 6khóc nữa, 43để anh dLăng xem dnào!”, 94Hạ Thất b4Lăng quỳ axuống bên 2cạnh Bối fbNhi, kiểm etra thấy 8không bị 9bthương liền 62phủi bụi 17đất trên aequần áo 3cho cô bé.

‘Bối afNhi ngã có ađau không?”, e3nghe thấy 3tiếng khóc, fethím Lan 08ở trong fnhà chạy 6ra. “Không dsao, Bối 3Nhi, chúng c3ta vào nhà e9đi! Vứt 5cái này 7đi!”, Hạ bThất Lăng 72ném cái cfthạch mà aBối Nhi 2đã lau mãi 3từ nãy 2đến giờ 66ra xa, nó e7lăn, lăn 71ra rất xa 4fđể cuối 15cùng nằm f3gọn dưới f3chân một 35người.

Khi 18ông ấy 0bnhấc chân blên thì 4cái thạch 2đã nát d9bét rồi.

6ông ấy, dcchú Minh, 77người giúp 6việc riêng abcủa lão 1phu nhân. 2 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 6aông lớn eftuổi lưng 8fcòng ấy ffđã vô ý cbdẫm nát 77cái thạch 00mà Bối dNhi đã cố fcông lau 3sạch.

“Hu…anh 1fLăng ơi, 1ađó là cái eThạch em ađể dành ccho chị 9Đằng mà, dnó bị chú bMinh dẫm 0nát hết 7arồi! Hu…u…”

“Bối 9Nhi, cái bđó không 8quan trọng, 3akhông cần 0dphải lấy 03lòng người 52khác, chỉ 3bcần anh 8Lăng thương 0bem là đủ 9crồi! Những 0người khác 8đều là 70thừa thãi!”, 93nói xong, bHạ Thất 80Lăng ôm 43Bối Nhi bđi qua bậc 5thềm đá 22vào nhà.

Nước 72mắt, nước 7mũi tèm blem, cô bé 34dang rộng 01hai tay, vùi 16đầu vào dacổ Hạ dThất Lăng b6mà khóc.

“Thanh 5Đằng, nếu ccnhư con thật 8dlòng yêu 7thương Bối 1Nhi thì vĩnh 9viễn đừng d6bao giờ btiếp cận dcô bé…hãy e2cẩn thận 8đôi mắt 5tà ác ấy, 48chúng luôn enhìn chằm 3cchằm vào engười nhà fhọ An ta 7đấy!” c, đó là alời của bmẹ dặn 52dò tôi lúc e6đang hấp aehối.

Đôi dmắt soi 9mói sau lưng 43tôi suốt 2317 năm qua, b0thế nhưng 8dtôi vẫn dkhông biết 93được đôi 5mắt ấy 6dthuộc về fai?

4athím Lan bhay là chú 4aMinh lưng 5ccòng?...Cũng 77không biết 6nữa.

Mẹ 0bơi, con phải 10làm sao đây? 7Sao mẹ không fnói nốt c5cho con biết?

“Thanh 81Đằng, sao 4vừa nãy e1cô có thể cđối xử 40với Bối 61Nhi như vậy? 9Cô bé là fngười thân 6cnhất của fbcô cơ mà!”, 61thím Lan 4phẫn nộ bnhìn tôi cfrồi sau dađó lắc d6đầu bỏ 39đi cùng achú Minh.

Chỉ 1bcòn lại ecmình tôi b2đứng đó, c7cúi đầu fbần thần.

Không 7sai, Bối efNhi chính 0là báu vật 4bquý nhất 6acủa tôi, 0là tâm huyết ccả tuổi 84thanh xuân 3acủa tôi.



Chương 24: Ác mộng detái sinh



Mấy eengày nay, 7tôi thấy 2thật bất can, luôn 76cảm thấy e6sau lưng 21có một ethứ bẩn 0thỉu gì 66đó đang ctheo sát ebmình. Là 7một cái d2miệng đầy 1máu với 27những chiếc arăng nanh 3csắc nhọn 6đang nhe dcra? Là đôi 6mắt kì 3dị đã 3theo sát f0tôi suốt 3mười bảy bnăm nay? cTôi không 9sao nói rõ 1cđược!

Những e7lúc lau sàn ddưới phòng 1khách tầng 9một, tôi 2cthường 0cảm thấy e2có những 6cơn gió 1lạnh ào eđến, dường 1như có hàng a8nghìn hàng c6vạn những etia sáng c1lạnh lẽo 80đang xuyên 4qua lưng 1tôi vậy. 9d © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 9mỗi lần 5quay đầu aelại tôi 2cvẫn chẳng 22phát hiện 3bđược điều a8gì, chỉ dthấy những cngười giúp 7việc khác 9đang bận 3erộn với bcông việc 2của mình 8hoặc là 8nụ cười acủa thím d4Lan lúc đang atưới nước 5echo hoa trong 0vườn, kinh 7dhoàng nhất 0vẫn là 38những khi 5quay đầu 72lại nhìn 6dthấy chú 05Minh đang 0lôi từng 36cái túi 41màu đen 20to đùng 06từ trong 8dphòng lão aaphu nhân 55ra. Tôi nghĩ edcó lẽ đó 5blà những 3túi rác 4thải sinh 4hoạt.

Mẹ 8atừng nói 78với tôi 3rằng: “Đằng dNhi, hãy 29làm cho tốt 2bổn phận 7của mình, 6rồi yên 9bình mà 2sống tiếp. 2 © DiendanLeQuyDon.comCố gắng 0yêu thương 4người mình 1nên yêu 7thường, 3ađừng quay e9đầu lại dđể nhìn 6dđôi mắt cfkhủng khiếp 8ấy…Đó cachính cách 9chuộc tội 8tốt nhất 88cho gia đình 59họ An chúng 8dta”

Tại 2sao mẹ lại 8bnói như b4vậy?Tại 16sao chúng 6ta phải efchuộc tội 01bằng cách 8hi sinh bản 60thân mình, 18đặt mình 6cở địa bfvị thấp 4dhèn trong 6gia đình 2fgiàu sang 04của người 6khác? Là fdo nhà họ b8An ta đã 45gây thù 2chuốc oán 36với người 9ta hay đã 0đắc tội 5với dòng etộc của 2cai đó?

Tôi 3biết những 10điều mẹ 3nói xưa c5nay chưa 7bao giờ dsai. Dưới 1sự hun đúc 6của thời a3gi­an, mẹ 91đã trở dthành một 5người phụ 3nữ sâu 31sắc, chuyện 8gì cũng dhiểu nhưng 19không tùy btiện nói 6ra. Nhưng achẳng nhẽ a3người nhà 5chọ An cứ 61hết thế 79hệ này a7đến thế 3hệ khác 6phải mang d6trên mình 97cảm giác afthấp hèn, 8atội lỗi 2mà sống 12hay sao? Không dfthể, tuyệt 29đối không bthể!

Cho 72dù có chuyện 03đó đi chăng 7nữa, tôi 2cũng sẽ 5akết thúc 53cảm giác 0chịu tội fcủa nhà d0họ An này 9tại đây.

Bởi 1dvì, tôi e2muốn Bối aNhi của 7mình được c7sống sung 24sướng, 7sống vui 9tươi…

Tôi 2muốn cô 0bé phải afsống cao c0quý hơn 5bbất kì 38người nào!

Tôi 0muốn yên 2dbình sống d0qua ngày 2nhưng vẫn f9không thể 71tránh khỏi fsự trêu 4ecợt của 2evận mệnh.

Những 1fngày gần bađây, tôi 7ngủ không 6fđược yên 4giấc, thường 9xuyên nằm 9mơ thấy 46ác mộng! 79Mỗi lần 5như vậy f2toàn thân 9tôi lại ddđầm đìa 8mồ hôi, cebừng tỉnh 3fgiấc trong 67sự hoảng 5loạn, để 6rồi sau d7đó ôm chặt 3clấy cánh 3tay, đưa 28mắt nhìn 7flên trần 6nhà mà âm b8thầm rơi b5lệ.

Cơn 2ác mộng 9khó khăn flắm tôi 2mới thoát 54ra được f7lại lần 3nữa tìm bđến tôi!

Bừng atỉnh sau bcơn mơ, 6dánh sáng 8ebàng bạc 3dtừ mặt 1ctrăng bao etrùm mặt 10đất, những b0vệt máu e6đỏ hằn 8etrên hai cfchân, còn 4cả chiếc emặt nạ 1fphát ra tiếng 6cười hăng chắc treo ctrên tường 35kìa nữa…hết fđợt sóng 0này đến f2đợt sóng 56khác cứ fdnối tiếp bđổ ào 9lên người 1tôi.

Đó blà, một akhuôn mặt 1edâm ô mà b7tôi không fsao nhớ 1ra được, 2cho dù có 0vò đầu afbứt tai bthế nào 3bcũng chỉ 8là một d8bức tranh dtrống rỗng, e9ấn tượng dduy nhất c8của tôi 8về khuôn 9emặt ấy 1dchính là 16cái nốt 8ruồi trên 3mép trái, 80một cái 91nốt ruồi 7brất gây 00chú ý.

Tại 3sao, tại e3sao giờ 9tôi lại cmơ thấy 43giấc mơ 8dnày?Tôi c5còn nhớ enăm tôi 3tám tuổi, 6esau khi mẹ 06đi chùa 92xin cho tôi 19một tấm 2abùa trừ ctà, từ 9đó tôi c6không còn 6mơ thấy fgiấc mơ 84này nữa. b © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ 78đây, kể e8từ sau khi 67Y Tùng Lạc 0cxuất hiện, dcơn ác mộng 9năm xưa c9lại tìm 8fvề.

Lẽ 9nào, trên 7dngười anh 2ta có ẩn 0achứa đoạn bkí ức mà 9etôi đã 7đánh mất, 1cthế nên 3khi khuôn bmặt khôi 83ngô dưới afmái tóc 2vàng rực 85rỡ ấy 9fxuất hiện 7đã đánh 5ethức những 95hồi ức 27đầy sóng 10gió ấy 82trong tôi?

Nhưng, a9tại sao asuốt mười 01bảy năm 3fnay tôi chưa d0từng cảm e3thấy kí d8ức của emình bị 46gián đoạn? 0Hơn nữa 49mỗi lần cdò hỏi dHạ Thất 2Lăng đều bmột mực egạt đi?

Trong 2đó có điều 8abí mật f4khó nói 18hay sao? Hài, abtôi có vò 1nát đầu 9cũng không dnhớ lại 69được điều 9gì.

“An acThanh Đằng, ccô làm sao 01thế hả? 97Mắt đỏ c9lựng, chẳng 0có chút 6esức sống e1gì cả!”, 26tôi lơ ngơ f8suốt chặng a0đường, e8mãi cho đến adkhi nghe thấy 3tiếng của efHạ Thất 0Lăng sát bbên tai mới 8cchợt bừng 1etỉnh, hóa 08ra chúng bbtôi đã 10ra đến f9tận bến cxe buýt.

Cái 36tên này cađi học aclúc thì 47đi bộ, alúc ngồi 7xe buýt, 7lúc lại 47tự cưỡi cxe máy, khi bbthì ngồi 7xe hơi sang 9trọng của b4nhà. Cụ 4dthể đi 8dđến trường 2thế nào eđều phụ f4thuộc vào e0hứng thú 1acủa cậu 7ta cả! Rất erõ ràng, 88hôm nay cậu a0ta muốn f0ngồi xe dbbuýt như 8eđại đa bsố dân f5thường.

Ngẩng 6eđầu lên, etôi nhìn 6thấy một d4đôi mắt 2dlạnh lùng eđang quay 6lại nhìn 6mình.

Tôi 3chăm chú 64nhìn vào ađôi con amắt lạnh 4lùng ấy 7fhồi lâu, 99sau đó hơi 8nheo mắt 32lại nhìn edvề hàng 0dcây xa xa cven đường, bthờ ơ nói: 0f“Không acó gì”

Nào bngờ, Hạ 3dThất Lăng 48vẫn không achịu buông f1tha, anh ta 9anắm lấy 8cánh tay 4tôi, lạnh clùng nói: e“Nhìn vào 5ctôi và nói 3lại xem 4cnào!”

Tôi 0dkhông dám 0cnhìn vào 37anh ta, cứ 3chạm phải 7ánh mắt 4fsắc nhọn, 05lạnh lùng 8ccủa anh f4ta là tôi blại cúi c0đầu, bần 5dthần xoa d2xoa những 13ngón tay. c1 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ 39bài tập 18phát ngày 41hôm qua không 3biết tự 22lúc nào 6đã bị dtôi vò nhăn 8nhúm trong dlòng bàn actay. Cuối 4cùng, anh e4ta cũng không c1làm khó 09tôi. Bỏ 4tay tôi ra, c9anh ta kiêu 37ngạo ngẩng 7cao đầu, fyên lặng 79đứng chờ e9xe buýt đến. 7 © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể cnhìn thấy e5những chiếc 3ekhuyên trên 1tai trái 84của anh c3ta, những 47chiếc khuyên 83đang phát 72ra ánh sáng 4lấp lánh 1đến chói dcmắt.

“Hey, 14chào Tiểu 7An!”, đột d8nhiên, một 8người đàn 1ông trung 71niên tay 41cầm túi 9công văn 86từ đối dddiện đi a3đến, cười 4dthân mật 49chào hỏi.

Tim ectôi chợt 3run rẩy, a5lập tức e1núp ra sau 29lưng Hạ 2cThất Lăng, b4tay tóm chặt 51lấy vạt 2báo đồng 4phục của 5anh ta.

“A, bcchào thầy caTrương ạ!”, cmột cô 60gái đứng desau lưng c9Hạ Thất 3Lăng mỉm 60cười, vẫy 5btay chào 3engười đàn 7ông kia. 6a © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ c1dạng cô 0ấy có vẻ 57như học 0esinh lớp denăm, lớp 4sáu gì đó.

Người 0bđàn ông b9đi đến 23bên cạnh d8chào hỏi 4cô học 5esinh, sau dcđó đưa 0tay lên xoa 1xoa đầu d9cô bé.

Mỗi 83nụ cười, 88mỗi cử 4động của 2công ta đều dkhiến cho 9tim tôi như 85co giật. 5a © DiendanLeQuyDon.comTôi càng acố nép afngười vào 9csau lưng 8Hạ Thất 73Lăng, dường enhư đã 6nép hẳn 01vào trong a5chiếc bóng e5của anh 2ata vậy.

“Bài 8thi của 50em rơi rồi 4này!”, 1đột nhiên, bmột cánh 18tay to vươn 0ra bên cạnh 9cchiếc giày 8Nike kiểu 2emới của 7aHạ Thất 73Lăng, là 8ftay của 0một người 9cđàn ông.

“ha 7ha, của cdem này!”, 56ông ta nhặt 2tờ bài a3tập của 9tôi lên, amỉm cười 71đưa cho 73Hạ Thất dfLăng.

“An 5dThanh Đằng, 49bài của bcô kìa! 3Còn không 1mau…”, aquát mấy 9elần mà eakhông thấy a7tôi có chút ephản ứng d7nào, Hạ 3Thất Lăng 86chuẩn bị 63quay người 2lại nổi 7ctrận lôi fđình. Nhưng 6cái mà anh b2ta nhìn thấy 3chính là 25người đang fcắn chặt 4môi, nước 22mắt lưng 3tròng, khuôn 6mặt ương 00ngạnh, người 8đó không 8aai khác chính elà tôi.

Cái 1nốt ruồi 8bđen bên 5cmép đó fcàng ngày 9càng tiến aesát gần ftôi. Cái c9nốt ruồi eđen mà tôi 6chỉ bàng 15hoàng nhận 2ra trong giấc 8mơ ấy giờ 8đây đang 4hung dữ 4ahiện ra 85trước mặt 3tôi.

“Bỏ dxuống! Đừng 5chạm vào 39đồ của 4tôi!”, 2thứ âm 6thanh từ 9ftrong tim 8ấy hung d7hãn lao ra 65khỏi cổ 7họng.

Lúc 81này, xung 65quanh vang 2dlên tiếng 3xì xầm dcủa những 0cngười đứng 27chờ xe khác, 4họ cảm 06thấy bất d5bình thay 10cho người d4đàn ông 25kia, cho rằng ccbây giờ dcngười tốt dkhó làm, 2làm việc 1atốt còn d4bị chó 0điên cắn ephải! Ngay 31cả một a2người lạnh 05lùng như 10Hạ Thất 5bLăng cũng 41ngạc nhiên 28đến mức 2đặt bàn btay trắng 7ngần lên d2trán tôi, 6kiểm tra 9xem tôi có 6csốt hay ckhông.

“Cô 98chắc chắn elà cô không 4ebị bệnh 6đấy chứ!”, 9anh ta nghiêng a4đầu nhìn 2tôi.

Thế bnhưng, giọng 01điệu của 9tôi vẫn ddvô cùng 2dkiên quyết: f4“Để đồ fdcủa tôi 3lại chỗ 1cũ, tôi 7fsẽ tự e8nhặt lên!”

Câu a7này vừa fnói dứt ddmiệng, đám 99đông liền fcảm thấy 68vô cùng 6khó hiểu, fai nấy đều dnghi hoặc 9enhìn tôi. f3 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn d6ông kia càng 9há hốc 2emồm ngạc 7nhiên, liên 5tục lấy d0tay đẩy egọng kính bdtrên sống 28mũi cứ 8như thế 65nó sắp adrơi xuống abđất đến enơi.

Hạ 0aThất Lăng 7ecuối cùng 8cũng không dnhịn được b6nữa. Anh ata giật e9phắt tờ 8bài tập 89từ tay của 02người đàn ddông kia, 69lôi tôi exềnh xệch b5vào trong e0góc nhỏ 5cđằng sau c2trạm chờ 0bxe.

Không 4nói nhiều f5lời, anh fta giơ bàn 9tay ra tát 5lia lịa 59vào mặt 1tôi, những 5cái tát 77không quá 3mạnh nhưng fcũng chẳng d5nhẹ nhàng 1cgì. “An 6Thanh Đằng, 4crốt cuộc eđã xảy 1ra chuyện 8gì? Nói!”

Không 2thèm để 2ý đến 16mệnh lệnh 6của anh edta, tôi chỉ 6cúi đầu, 8âm thầm 32rơi lệ.

Hóa 68ra, cái khiến ccho tôi sợ f4hãi đến e5tận xương f2tủy và 3dluôn tìm 42cách né 79tránh ấy 6lại chính clà cái nốt 2cruồi ở d0trên khóe a7miệng, là d5cái nốt 6ruồi trên 5khuôn mặt 7hung hãn 24sau lưng 85tôi.

Người 9đàn ông 20đó chẳng 69qua chỉ flà một 3“khúc đệm” 75ngoài ý amuốn xen 7vào giữa 56cuộc đời 6btôi, nhưng 6sự xuất dhiện của 6ông ta lại 7đánh thức efsự hoảng bloạn đã 54chìm lắng 7etừ rất 87lâu trong a0lòng tôi.

“Hạ dThất Lăng, 2tôi đã 1từng bị amất trí 3nhớ đúng bkhông?”, ctôi ngẩng 0cđầu, mắt anhạt nhòa 3lệ nhìn dchăm chăm 9vào Hạ 6bThất Lăng.

Anh b6ta thở dài, 1đút tay 81vào túi, 6hướng mắt bvề phía 3xa rồi lạnh 4flùng nói: 4“Đừng enghĩ ngợi 4lung tung, 7adũng cảm 5đi về phía 9dtrước, 1không ai 64có thể c6ngăn cản 4abước chân 0trưởng 22thành của 61cô đâu…”

Tôi 89ôm chặt 5alấy cánh 0atay mình, 4quỳ phịch 6xuống đất, bbnước mắt 6avẫn không 2ngừng tuôn arơi: “Thất 78Thất, tôi 09đã đánh 22rơi con ngươi c0của mình 6trong quá 8khứ…bao cnhiêu năm enay, tôi 08đã ngốc 1nghếch để 17mất chúng cở trong ebquá khứ ebnhư vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Gởi bài 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
Bang Chủ Quỷ Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 39256
Được thanks: 34149 lần
Điểm: 8.91
Tài sản riêng:
Gởi bài Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 75: Đi tìm 1ckhởi điểm d5của kí cức



Hạ 51Thất Lăng 37không hề fnói cho tôi 9biết bất 64cứ chuyện agì. Cứ 5mỗi khi 3ctôi hỏi 59anh ta về 68chuyện quá chứ là anh 18a lại xoay aeấm lưng 7ạnh tanh 88ề phía 1ôi và bỏ 9đi mất.

Rốt 02uộc là fo tôi đa 1ghi hay đúng 85à kí ức 5ốn có của dôi đã bị 67hôn vùi 90ở nơi nào beđó? Tâm 8rạng thật d6ối bời, dđã mấy d1gày hôm 8ay tôi cứ 3dhư người 93ất hồn eậy.

Tôi b5ắp cặp e5ách tới brường, 2đột nhiên, b5ột quả 8cóng rổ băn bộp 58đến chân 5ôi, tốc 9độ và 3ức lăn 7dhanh như c7ậy chứng 2ỏ người aa đã cố e2ý ném nó ccề phía 3tôi. Ngọn bflửa tích 9tụ trong 3lòng tôi 9fphút chốc 0bùng lên…

“Đang 0nghĩ gì davậy? Sao 7mà thất 80thần thế?”, d3tôi ngẩng 15đầu lên, 1một khuôn e5mặt quen 32thuộc hiện 5ra trước dmắt.

Người e8đó chính e7là Y Tùng 3Lạc.

Anh e6ta vẫn vậy, 20vẫn đẹp 83trai đến 02không thể 4tưởng tượng 0nổi, đẹp 8trai tới 71mức bất 84kì đứa a6con gái nào 2cũng phải 5nhỏ rãi 8thèm thuồng.

Những dsợi tóc 35mềm mại dtung bay trong 9gió, ánh ealên màu evàng rực 1brỡ. Chỉ 60một cái 7nhếch môi 01thôi cũng 4ađủ khiến 1cho người 0đối diện dnhư bị fnhấn chìm 8bvào trong aađôi mắt 3màu hổ 91phách kia dfmà không 7bsao thoát 82ra được. 8b © DiendanLeQuyDon.comAnh giống bnhư một 93chàng trai cmang theo 7những ráng 8mây ngũ dsắc, một cchàng trai 28được bao 7bọc bởi ffánh mặt detrời rực 1rỡ, ngày 06ngày làm 4asay đắm 6trái tim 0dcủa biết aabao thiếu 3nữ. Chiếc 0khuyên trên 73mũi tinh 62xảo, lấp 2lánh càng flàm tôn 52thêm ánh 5fsáng rực 5arỡ phát f7ra từ người 7anh.

Dường 8như chỉ 5ecần người d8khác ghé 3csát thêm fmột chút 3thôi cũng 4sẽ là một 2sự sỉ 0nhục đối 2với vẻ 6đẹp của banh.

“Cô 02đấy, cái fcây to lù a6lù trước 2mặt mà fdvẫn cứ 4nhắm mắt d1lao vào!”, d7Y Tùng Lạc f3cúi người 0nhặt quả 96bóng rổ 1dưới đất 8alên, nói dbằng giọng bđiệu chế ccgiễu với f5tôi.

Nghe 5anh ta nói 9vậy tôi 90mới phát fhiện ra ctrước mặt cmình là camột thân ccây rất 72to, chỉ 3acòn cách e0tôi có một 9gang tay thôi. 70 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 07không phải aeY Tùng Lạc 3kịp thời 6thức tỉnh 2thì tôi e6đã sớm b0đâm đầu 7vào thân 1cây rồi.

“Ơ…tôi…”, 6ftôi ấp 4úng không 74biết nói degì, mỗi 41lần gặp b3anh ta là d0tôi lại 08cảm thấy 3vô cùng 5bối rối.

“Cô 6làm sao? 2fCó gì thì 21mau nói đi! 07Tôi ghét d3nhất là c2loại con 0gái cứ cấp a ấp aúng đấy!”, c8anh ta nhíu 98mày, xoay adtít quả 82bóng rổ 9trên tay, 9thẳng thắn 6nói.

Lấy 9clại bình 7tĩnh, tôi demuốn nói 5một điều 02gì đó, 82nhưng khi fchạm phải 9đôi mắt f0trong veo 19đến mê 0đắm lòng 6cngười nhưng 3lại chứa 5đầy sự e5kiêu ngạo 82ấy, tôi 8lại tự 3cti cúi đầu, 16bần thần 1vân vê vạt feáo đồng acphục của 3amình.

Im 95lặng hồi 80lâu, cuối fdcùng tôi fcũng lấy 7hết dũng d5khí, ngẩng bđầu lên 9và từ tốn 4nói với c4anh ta: “Tôi…có e9phải đã 4từng quen 8biết anh 44không?”

Vừa 2nói dứt 1alời tôi 45đã thấy d3anh ta nhếch 5emôi cười, 8ánh mắt anhìn ra xa c7xăm. Dưới 5ánh hoàng f1hôn buồn e9bã, tiếng 3nói của bY Tùng Lạc ebnhư cơn fbgió nhẹ 4nhàng thổi fqua: ‘Không 48biết nữa!”

Nói c5thờ ơ vậy f4sao, cứ anhư thể 0cngười nói 81là một cai khác vậy, 92chẳng quan 31tâm đến abản thân dchút nào.

“nhưng fmà, lần 08trước anh…”, 5lần trước 6rõ ràng 8anh ta còn bechất vấn 2tôi vì sao 28lại quên 2anh ta cơ 8mà.

“Một 4ehồi ức 9quý giá 4như vậy, dnếu như 17kể lể 74hết trước f3mặt cô b3bằng những 3alời sáo 4rỗng thì 3còn coS ý 51nghĩa gì d8cơ chứ?”, eanh ta mỉm ecười, nheo fnheo mi mắt. a © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy 6echi bằng 5để tôi cmột mình 2cất giữ dfnó còn hơn…”

Nói a4xong, Y Tùng e5Lạc ôm abóng bỏ cđi.

Tôi 1phải làm 1sao đây? 7eSuốt mười 44bảy năm 50nay tôi chưa 9btừng bị 3mất trí 1nhớ, tôi 8biết đi c7đâu để 90tìm điểm f1khởi đầu 4của kí 26ức?

61lẽ, có 8một người 0ecó thể 61giúp đỡ 48tôi! Trên 5đời này e9cũng chỉ 7có một 6dmình anh b0ta có thể 0giúp tôi!

Người bđó không 6cai khác chính 6là Hạ Thất 8bLăng.

Cho 1dù anh ta 44có thờ 5fơ ra sao, 8có kín miệng 0đến thế 3bnào tôi e9cũng sẽ 26nghĩ ra cách 5để biết eđược chuyện fcần biết 7từ anh ta.

Hơn cmười một f2giờ tối, 1tôi cúi fđầu, chầm fchậm bước 6cvào phòng 1của Hạ b8Thất Lăng. a4 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang a8ngồi bên dbàn thu dọn 5sách vở, 1bcó lẽ là 28vừa mới b3đọc sách 76xong, đang d0chuẩn bị 9đi ngủ. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, 7muộn thế 73này còn 6đến phòng 0tôi? Có 1chuyện gì b3để ngày 2amai nói!”, a5nhìn thấy 97tôi, Hạ 8Thất Lăng aliền đặt 8sách trở 8lại giá, e4mặt không 7chút biểu 10cảm.

“Tôi…tôi…”, canhìn thấy ethái độ elạnh nhạt 9acủa anh a6ta, tôi không 73biết nên f7cắn răng 46hỏi tiếp 77hay ngoan 2ngoãn trở dvề phòng dtheo lời 0anh ta.

“Ra 29ngoài! Tôi 8phải đi cngủ!”, eđang ngây 6người không fbiết làm 5thế nào fthì đã b8nghe thấy 1giọng nói 05kiên quyết 0của anh ccta.

Cắn achặt đôi 32môi, cuối ccùng tôi 87cũng có d0được dũng 13khí để flên tiếng: 1b“Thiếu 2gia, xin hãy 9chỉ đường 58cho tôi tìm dlại quá bkhứ!”

Anh 04ta nhìn tôi, 9đồng tử 0như mở 5to ra, tiếp bfđó là giọng dnói lạnh 5blùng vang falên: “An b4Thanh Đằng, 2không phải 4chứ? Ý 22chí yếu 5đuối vậy asao? Nghe a4người ta 3dỗ ngọt 0vài câu 70đã tin lời bngười ta 3rồi! Cái 22tên Y Tùng dLạc có 2gì hay ho 5chứ? Cô 2thích hắn 5frồi chứ 66gì?”

“Tôi b2không phải 8là người bkhông có a4chủ kiến! aLớn như 6vậy rồi, 9đúng sai 7dra sao tôi ebđều có bcách nghĩ a1của riêng 7fmình!”, dtrong con d7ngươi đang 2bmở to của dHạ Thất 9Lăng, tôi fanhìn thấy 3khuôn mặt 64mình đang 9đỏ gay 5lên.

“Hừ, e5có thì tốt!”, eanh ta lạnh blùng liếc 26nhìn tôi 6crồi lập ctức cởi 5bỏ chiếc 3báo khoác fdbên ngoài báo ngủ f1ra: “Cô 3lập tức 6ra ngoài 9cho tôi!”

“Chà, 69sao anh vội 1vàng đuổi 7tôi ra ngoài 23như thế? dĐã không 3chịu kể 03cho tôi nghe 1những chuyện a9liên quan 0đến quá 7khứ, lại 4acũng không afcho tôi đi dahỏi người 2ta, tôi nghĩ 4chắc là 1trước đây f0anh đã làm 2chuyện gì 9đó không 1phải với 0tôi chứ 85gì?”, sau 1hết lần 13này đến flần khác 5anh ta tìm 8cách đuổi etôi ra ngoài, f8tôi càng eakhông chịu 70buông tha. 9 © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi 5cho ra lẽ btôi không 5có ý định 4bỏ đi.

“Hừ…”, 5anh ta ngẩng bcao đầu 1akiêu ngạo, b8lành lùng 7nhếch miệng 60cười trước cbcái nhìn 0chất chứa 9fđầy hoài f7nghi của etôi.

“Làm ecchuyện gì a2không phải evới cô? aAn Thanh Đằng, 56cô thực d5sự rất 87muốn biết 3ephải không?”, banh ta nghiêng dđầu mỉm 7cười, ánh 5mắt nhìn 1dxoáy vào atôi, mái bftóc màu 01bạc rủ 3xuống.

“Phải!”, 35mặt tôi d3lộ rõ sự 6vui mừng, b8gật đầu 55dứt khoát cvới anh 7ta.

“Ha..ha…”, 1anh ta mỉm 65cười, dùng 97ngón tay ara hiệu 7cho tôi qua 8đó. Chẳng bdễ dàng e7gì mới 5đợi được cađến thời f2khắc quan 0trọng này, a3ngón tay 91anh ta vừa fađưa lên c9là tôi lập eftức chạy 5đến.

Tôi e3ngẩng đầu 15chờ đợi, banh ta cúi ađầu, ghé d8sát vào aftai tôi nói: 02‘Tốt lắm, 30giờ tôi cbchính thức 8echo cô hay: bđiều đó 5fkhông thể 4cho cô biết fđược!”

“…” 5tôi kinh d7ngạc mở f3to đôi mắt, 3nhìn thấy 6bộ mặt 0cười đầy datà khí của cHạ Thất 0Lăng. Sự 6ađắc chí 4của anh 4eta khiến 63cho tôi cảm 9thấy nghẹn bthở.

“An 40Thanh Đằng, 1btôi nói 6cho cô biết, 4đừng phí 7công vô 70ích nữa, 5tôi sẽ d0không bao 1giờ nói 5cho cô biết athứ mà 96cô muốn 1cbiết đâu!”, 8đột nhiên 3banh ta nắm cblấy cổ fáo khoác 93của tôi, dhung hãn 3nói. “Tôi 1muốn quá 8khứ của 5cô chỉ b1duy nhất 69có một 28Hạ Thất 54Lăng này amà thôi!”

Nói 3xong, anh 0ta buông 6tay ra rồi c0hung hãn 7đẩy tôi 31ra ngoài 39cửa. “Rầm” 0một tiếng, 4cánh cửa edphòng đóng 1bsập trước 4mặt tôi. 59 © DiendanLeQuyDon.comTôi định 4thần lại, caxung quanh ftôi là một d9màn đêm 5tĩnh mịch.

Hạ 75Thất Lăng…đó cchính là 8Hạ Thất 2Lăng luôn fkhông coi 7tôi ra gì…kể 1từ khi sinh 3bra trên đời 50này tôi c1đã bị 63vận mệnh 5sắp đặt 9ephải lớn 1lên bên fdcạnh anh 2ta, đó chính 0là nỗi efđau đớn 41lớn nhất e9kiếp này 4của tôi.

Không dtìm hiểu 3ađược gì f6từ Hạ 99Thất Lăng, 6tôi đành 4phải tìm 4kiếm quá f2khứ của 83mình ở 2người khác, aví dụ như d3Y Tùng Lạc 9chẳng hạn. 0 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù a2khả năng danh ta trực etiếp nói b0ra cho tôi 7phần kí 6ức bị d5lãng quên 3bgần như 1là bằng ekhông nhưng ahơn ai hết, 1banh ta là 3bngười tha d0thiết hi 6vọng tôi csẽ tìm e8lại được dquá khứ.

dthế, tôi aquyết định ddsẽ không 8giống như 0ccon bọ chét 10nhảy qua e9nhảy lại 2giữa Hạ 7Thất Lăng dbvà Y Tùng 25Lạc nữa, 3emà sẽ chuyện 9tâm tìm 7akiếm kí 5ức của 8mình ở e8trên người 28Y Tùng Lạc.

Những 79ngày sau 6đó, tôi cđều trốn 16Hạ Thất 9Lăng, âm 70thầm chạy 7flên ban công f7để chào 1bhỏi Y Tùng 39Lạc. Mỗi 4lần nhìn 5thấy anh ata ở trên 0con đường e1nhỏ trong 22trường, ctôi đều abcố gắng 0cnặn ra một 2nụ cười 1bdịu dàng 3enhất. Mỗi cflần anh 6ta vẫy tay 75là tôi lại 2bngoan ngoãn 59nghe lời aanh ta. Đối bavới Hạ 3Thất Lăng, fbtôi chưa cbao giờ b0ngoan ngoãn 2nghe theo.

Đáng 9tiếc là, ccmỗi lần fbiết rằng 3tôi không 56nhớ lại 3nổi hình 61ảnh của 5anh trong fquá khứ 37là mặt dmày anh ta 4dlại trở 0nên buồn f1rầu, tiếp atục bỏ 8mặc tôi 0alại không 88thèm ngó eengàng.

Tôi eacúi đầu 3lặng lẽ btheo sau, 7không biết 2phải làm 8asao mới 8phải.

Tan ahọc, tôi bđợi cô 6aở sân vận 76động đằng 0sau tòa nhà ethí nghiệm.

Vào eetiết cuối abuổi chiều, 1btôi nhận f1được một 1bức thư 12của Y Tùng cLạc. Niềm evui chưa d9kịp đến f5thì nỗi flo đã bao etrùm lấy 5dtôi. Lát 23nữa phải 4nói thế 17nào với 7Hạ Thất 73Lăng đây?

07“Reng….reng..”, 7ckhi tôi còn cđang vò 3eđầu bứt 8ctai nghĩ 3ara cái cớ dahợp lí 83để ở blại sau e5giờ học fthì tiếng 8chuông tan 13học đã 03vang lên.

Nói 44với Hạ d0Thất Lăng 5rằng hôm f3nay tôi ở 62lại trực 63nhật? Không 4fđược, 0chỉ cần fcnhìn lên 2bbảng thông bfbáo là anh 21ta sẽ biết e6ngay đó 6là một 42lời nói 3dối. Nói 48với anh 98ta tôi bị 00thầy giáo eagọi lên 2fvăn phòng 9phê bình? 87Không được, blần trước 5thầy giáo 46vừa tuyên 8dương tôi 47trước lớp 2về tốc 9bđộ tiến 5cbộ thần 7tốc, không f5còn chậm f2chạp như ehồi đầu 5mới vào ddtrường f7nữa rồi. 7a © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 19nữa mình bsẽ nói 60phải đi emua một fvài món 7bđồ của 4con gái, f6bảo anh fta về trước?

“Cô ecphải đi ecmua đồ a9của con f6gái á?”, 6Hạ Thất 28Lăng nheo 0nheo mắt 50dò xét, 7cố ý nhấn 59mạnh vào 8ftừ “đồ 1c”. Lúc d4đó, mặt a9tôi đỏ 33lựng lên, 76đây chính cflà kết b0quả của 26việc chạy fađến trước 84mặt Hạ 5Thất Lăng 1và nói dối danh ta. Tuy 7nhiên đây 6là cách eduy nhất 87để thoát d7khỏi anh 66ta lúc tan 5học.

“À..vâng”, 9tôi trước 73nay không bquen nói 4dối, nhưng 1cuối cùng 97cũng vẫn 8kiên quyết 39gật đầu.

“Ừm, ebảo tôi 60đi trước acũng được…”, 93Hạ Thất cbLăng khoanh atay trước dngực, nở ecnụ cười 0đầy ác 3ý, cứ như fthể anh bta đã nắm 32rõ từng a9hành vi nhỏ 0của tôi 7vậy, “…nhưng ahãy chép fhết phần a0ghi chép 3trên bảng 8cho tôi đã!”

1giáo dạy b8văn nổi 16tiếng là dngười ghi 6chép rất 9nhiều, gần fnhư tiết 3nào cô cũng 4ghi kín hết 8cả bảng 96đen. Đương c8nhiên hôm 4nay cũng 6không phải 6ngoại lệ.

Hạ 45Thất Lăng 5bxưa nay không f7bao giờ 0ađể tâm fđến việc 18ghi chép eebài giảng 6dcủa giáo dviên, vậy a6mà hôm nay bfanh ta lại 74bắt tôi…

Không 3đợi tôi 08kịp cãi 0flại, anh 6ta đã lôi efcặp sách b2đi ra khỏi ephòng học, etrước khi 94biến khỏi 3tầm mắt 4btôi, anh 0ta còn không 42quên ra lệnh: 9e“Chép cho bđầy đủ evào, tối b1nay tôi sẽ akiểm tra e1đấy!”

Anh dta đã nói 3vậy rồi 5tôi còn 1abiết làm bdthế nào? eĐành phải 9cầm lấy 8vở và chép 9bài chứ 76biết làm casao nữa!

Những 7hàng chữ akín đặc 54trên bảng 01đen quả ethực khiến fbcho người bkhác nhìn 6vào đã 7thấy sợ. 4 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, fđể Y Tùng cLạc không afphải đợi 9lâu, tôi 1đã cố eagắng ghi 9cchép với 3btốc độ 74thật nhanh! 9Hài, nhưng abnhanh đến 95đâu cũng 4phải mất 4đến hơn e840 phút. c © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi dcphút quý e9báu của 0tôi!

Khi 8tôi thu dọn 8xong sách 2evở và đi 9ra sân vận 9động vắng 72lặng đằng 2sau tòa nhà 2thí nghiệm fbthì phần aelớn học 2fsinh trong 6trường 85đều đã cra về hết.

“A….may cquá, anh fvẫn còn cở đây!”, ebtôi mừng brỡ khi nhìn 5bthấy chàng 1atrai có mái atóc vàng b4ngồi lặng 80lẽ dưới 07ánh hoàng c4hôn, im lìm cnhìn về 79phía con a3đường fnhỏ dẫn ađến tòa 2fnhà thí 69nghiệm và 28âm thầm 8chờ đợi.

“Cuối 6ccùng cô 7cũng đến”, 07anh ta nhìn 22thôi, anh 4mắt màu ebhổ phách 2tuyệt đẹp. 2 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh 3mắt ấy ekhông hề 17có chút c4oán giận, f7không hề batức tối, 0fbiểu cảm cbình tĩnh ffđến kinh d5ngạc.

“Ấy, 32kem trên 3tay anh…tan 2bhết cả c1rồi!”, 69đến gần 15bên Y Tùng 9Lạc tôi fmới phát 91hiện ra 42hai tay anh 0đang cầm 70hai cây kem. 31 © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 0một cảm 7giác tội flỗi giày 5cvò trái 59tim tôi.

Chắc fachắn anh 8ấy đã 8đứng chờ 62tôi dưới 6anh hoàng 9ehôn từ 7rất lâu 14rồi. Bởi 8vì những 10cây kem trên 61tay anh đã f7tan ra, trào e0ra khỏi 8lớp vỏ 9bọc màu ftím kia và 14chảy vào 09lòng bàn ctay trắng 0mịn màng 29của anh.

“Xin b2lỗi tôi eđã tới fmuộn…”, 0tôi cúi 2cđầu, trong 0lòng vô 4cùng áy 5náy.

Ngoài acdự đoán acủa tôi, ebanh không 2ahề nổi 6cáu, chỉ d5gật đầu 94với tôi f0rồi dẫn 2ctôi lên 8ban công 8etòa nhà a4thí nghiệm.

“À, 76đây là bkem tôi mua 4cho cô đấy!”, e4sau khi ngồi cyên trên 6ban công 66tòa nhà 5thí nghiệm, 7anh cầm 1alấy một 07que kem đưa bra trước fmặt tôi, blà vị dưa a0vàng! Mặc 72dù cây kem 1đã tan gần e8hết nhưng dtrên khuôn cmặt tôi 6vẫn hiện 01ra niềm eevui trong 41sự kinh 77ngạc.

“Cám 5ơn, tôi c9thích nhất 2là kem vị 6cdưa vàng ceđấy!”, eđã lâu 7lắm rồi 85tôi chưa 0cảm thấy 72vui đến 43vậy! Bởi fvì, anh chính adlà người 6con trai đầu 7tiên mua dquà cho tôi. 44 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 20đã quen fvới việc 6bị người 5khác lãng 65quên, giờ 3chỉ vì 8một món 7quà nho nhỏ 5cũng khiến 2cho tôi cảm 8động đến 0mức hồ 4đồ…

“Những fathứ mà d4An Thanh Đằng b3thích tôi emãi mãi a0ghi nhớ f7trong tim, 97cho dù có ctrở thành e8ông già erụng hết 6răng tôi 43cũng sẽ ckhông bao 7giờ quên…”, bY Tùng Lạc 7đưa mắt dnhìn về 0nơi xa xôi, e1hài hước 9bnói. Đang 11ngồi bên 60cạnh mút 52kem ngon lành, 29chợt nghe 14thấy câu 0enói này, 1tôi bỗng e7thấy lòng e6mình xao 9xuyến. Cơn cgió nhẹ bnhàng thổi 39bay mái tóc f2vàng của 78anh, sao mà dbmê đắm 9lòng người 5bđến vậy?

Anh 9aấy lại 1kể về 8dchuyện ngày 3xưa, đáng 69tiếc là btôi chẳng 62biết gì b7về quá 4khứ có bliên quan 14đến anh.

Lúc bnày, nếu 7có thể 65tìm lại c6phần kí 4ức đã 8mất thì 2tốt biết fcbao nhiêu! e6Như vậy 4tôi sẽ 29không còn 9phải nhìn 34thấy sự 5dđau buồn d4trên khuôn fbmặt Y Tùng 0Lạc, cũng a7không còn 08phải ngồi adbất lực f9bẻ những 04ngón tay 2của mình.

Còn 92nhớ năm 39đó tôi achín tuổi, 72tôi và Hạ b9Thất Lăng fdcùng thím 4fLan đi sắm 5hàng tết. e5 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, 0tôi đặc 0biệt rất acthích cây 45kem trong btay một dcô bé trên 63đường, dbvì vậy ctôi đã c5bỏ tay thím ceLan ra và 5âm thầm 1trốn đi. 2 © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 4vui sướng 5mút kem thì 0eHạ Thất 3aLăng chẳng 1anói chẳng 08rằng, một 6fnắm đấm egiáng thẳng 0vào người ctôi. Lúc e8tôi còn 1đang rên d3rỉ chưa 7kịp định 3dthần lại 9ethì anh ta 65đã cướp alấy cây 5kem trong 4dtay tôi và aném vào 4sọt rác….

“Y ddTùng Lạc, 25thật sự 06rất cảm aơn anh!”, 7tôi quay 71đầu lại, 85môi mím 9chặt, trên 0fmặt hiện 48rõ sự cảm bđộng và 6fchân thành 06chưa từng fcó xưa nay.

Tuy 77nhiên, nét amặt của 73Y Tùng Lạc 8phảng phất cmột nỗi ebuồn, rồi dbỗng nhiên 0anh cười 42nhạt trong 3bsự kinh angạc của 4atôi

“An a8Thanh Đằng, 9fbao nhiêu f8năm rồi, 1quả nhiên 85cô vẫn f1một lòng etrung thành cbvới Hạ d4Thất Lăng…Điều anày khiến 6cho tôi cực fckì khó chịu!”, a9đột nhiên, 9bkhuôn mặt 8thanh tú 9dcủa Y Tùng 0bLạc trở dalên lạnh 0cbăng. Một 89cái bóng 7màu tím 2vụt qua, 1khung cảnh btrước mặt 9ctôi trở anên mơ hồ…

“Á…”, 1trước hành fđộng đột 13ngột của 87anh, trong 52lòng tôi adkhông gì 4khác chỉ 3có sự kinh 9hoàng.

Cái banh chàng 2thay đổi 5ethất thường 7như thời catiết này e5trát kem dalên đầy camặt tôi. ec © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi ftôi cũng 56phải chịu 9chung số dphận. Trong 83khoảnh khắc bấy, hương 4vị dâu c5tây xộc alên mũi e9tôi, thứ 8mùi vị 1đặc sánh 3ấy khiến fdcho tôi cảm athấy như 12nghẹn thở.

“Y 31Tùng Lạc…thật a3là mỉa 8mai, bây 7fgiờ cô 3blại thản 4bnhiên réo 2cả họ 6tên của eetôi như c8thế sao…”, dctôi nheo 6nheo mắt 85nhìn qua blớp kem 1bám trên 75mi mắt, 71khuôn mặt 83vừa mới echất chứa 77đầy sự d4tức tối f1kia giờ 6đã lại dtrở nên 1dịu dàng, 5đôi mắt 0bi thương 2bngân ngấn 75nước…

“Tôi…”, bxưa nay tôi 65không hề 4biết dỗ 0dành người bkhác, cho 6dù có trăm 54ngàn điều 5dmuốn nói 33nhưng cuối 80cùng vẫn 56chỉ biết dcúi đầu, 8câm thầm 9rơi lệ.

“Cô ddbiết không? fAn Thanh Đằng 0trước đây 26không hề 3ebiết nói 8ecám ơn với dtôi. Mỗi b2lần cô aấy đều 9ftóm lấy 3bàn tay dính 4đầy kem 0của tôi 5rồi liếm fsạch từng 5chút, từng dbchút một, csau đó chớp bechớp mắt f7mỉm cười 4với tôi…Hài…nhớ efquá cô bé 16An Thanh Đằng 79luôn miệng egọi tôi 0cLạc Lạc e5rồi núp 3csau lưng etôi nô đùa…”.

Nhìn a0thấy bộ 6bdạng của 80Y Tùng Lạc, 9enỗi đau etrong lòng dtôi lại 3như cồn 50cào hơn.

Trước fđây, Y Tùng 1Lạc là 5người như 2thế nào 72của tôi, c8còn tôi, 8tôi là người acnhư thế 38nào của canh ấy?

Trước c8đây có bthật tôi 0bcũng hồn 6nhiên, ngây ethơ như 4vậy không? 0Tại sao 4trong con b9ngươi của 9tôi hiện 41giờ lại 65ảm đạm 3eđến như 2vậy…

“An 1dThanh Đằng, 7dcẩn thận f4đấy!”, aY Tùng Lạc 4ngẩng đầu 70nhìn chăm 5chăm vào cctôi, vẻ damặt đã 70trở lại 98lạnh lùng dfnhư trước. a © DiendanLeQuyDon.com“Một An 0Thanh Đằng 92với kí eức chỉ 68thuộc về 8Hạ Thất 1Lăng….tôi 5nhất định dcsẽ hủy 7hoại cô 6ta!”

Trong 2con ngươi emàu hổ d1phách của 2canh lúc này 40là hình 08ảnh của 3tôi đang 2há hốc 42miệng vì cbsợ hãi.

“Sợ 1ckhông?”, 01chưa đợi dbtôi kịp etrả lời, bgiọng nói 2lạnh lùng 41như gió 07thổi lại d9vang lên: 93“Sợ thì cngoan ngoãn fnhớ lại dtôi đi, e5nếu không, 6cứ ở đó 1chờ tôi 9đến xóa 57sổ cô!”

Nói 4dứt lời, f3Y Tùng Lạc bbđeo cặp f5lên vai, 7eđi thẳng 9một mạch, 57không thèm fđể ý đến 46việc hình 1tượng tốt cđẹp anh 6ta vừa xây 0lên trong 5alòng tôi 6đã hoàn 15toàn sụp 9đổ…

Thật flà đáng a5ghét, tại 74sao những 1tên con trai 0xuất hiện d9trong cuộc bđời tôi dđều là dnhững con các quỷ? ebVừa nãy 14còn khiến 6cho tim mình acảm động 61đến mức 0ehồ đồ, ethế mà f4chỉ chớp 13mắt đã akhiến cho 50người ta c5nổi gai c9ốc.

Chỉ 6có điều, 9giờ đây atôi đang 52vô cùng dtò mò về 8một An Thanh 2Đằng trong 1kí ức của 7fY Tùng Lạc! fHài…



Chương 266: Trước 9đây cô e6ấy đã b5nắm tay d4ai?



Kể 8từ sau lần 3đó, tôi fbiến mất 0trước mặt aY Tùng Lạc d6khá lâu.

Khoảng 40một tháng b1sau, tôi blại lên alối thoát c2hiểm trên eban công ftìm anh ta 7cnhư thường alệ. Vừa c9leo lên đến enơi, tôi 70đã thấy 6anh ta ngồi ddựa lưng 7vào tường, 08ngẩng đầu 4ngắm nhìn 9bầu trời 3cao, điếu 2thuốc trên a7tay nghi ngút 4dkhói.

“Đã fdlâu lắm 64rồi cô 4không đến 60chào hỏi 9tôi”, Y 0dTùng Lạc d4không quay eđầu lại, 8đôi mắt 4vẫn hướng fevề phía abầu trời 1cao xanh biếc.

“Tôi……tôi 17rất sợ! cThế nên 99kể từ 79nay, tôi fsẽ nỗ 44lực để 68tìm lại baLạc Lạc 3của ngày 3bxưa”, tôi 0ccúi đầu, atừ tốn bnói.

“Hả?”, dnghe thấy 3tôi nói bvậy, cuối bcùng anh ata cũng quay c5đầu lại. b © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói agì? Ha ha, 2eAn Thanh Đằng 0bắt đầu 4hiểu biết 2hơn rồi 8đấy…”, 8fmột nụ 66cười thoáng efqua trên 63khuôn mặt cY Tùng Lạc.

“Nhưng d6mà…tôi ekhông biết 5tìm kiếm a2từ đâu”, 6tôi nhìn 34chăm chăm 4vào Y Tùng cLạc. “Anh 83có thể 1giúp tôi 12được không?”

“Được 42thôi!”, 56Y Tùng Lạc fthản nhiên 2trả lời. 5 © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng f3mà cô phải f2nghe theo bsự sai khiến 1của tôi 9cbất cứ 8lúc nào! bCó làm được 5không?”

“Vâng!”, ctôi đáp, aánh mắt 56kiên quyết.

“Tốt, fthứ bảy 90tôi sẽ bdẫn cô bđến một 5nơi!”

“Nơi 4bnào thế?”

“Một ednơi có thể fgiúp cô 3btìm lại aLạc Lạc 1mà cô đã f1đánh mất”

“Hơ, dthật sao? 7dTôi rất 69mong đợi 2fđấy! Có 87lẽ đó bephải là 0fmột nơi 1rất kì e8diệu…”

Thật 38là vui vì 8cuối cùng danh ấy cũng 07không phải f7là người bevô tình, alạnh lùng 86như mọi angười vẫn fthường bđồn đại. 7f © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn 8fkhông giống 8như Hạ eThất Lăng, 1một năm ađến tận 15ba trăm sáu 91lăm ngày 4ađều vứt 6btôi vào 34xó xỉnh 40nào đó 9để mà cdlãng quên.

cvậy nên 6tôi cứ 23vui mừng 9nhảy nhót emà đến bbên anh ấy 44lần nữa, 38vui vẻ tìm balại phần 4kí ức đã 3bị chôn 5sâu bởi 05thời gi­an…

Nơi dmà Y Tùng 7Lạc sẽ 3dẫn tôi 3đến vào f2thứ sáu 41này sẽ flà một 4fnơi như 9thế nào 4nhỉ? Thật c1là háo hức 9quá…Nhưng 06cũng có 7chút hoang 9mang, không 9biết Lạc alạc mà 23tôi tìm ddlại được 5dsẽ như 3fthế nào…đối 4xử với cdtôi rất e4tốt, hay 6đối xử d9rất tệ 02với tôi? 4Từ trước abđến giờ 1dlà tôi chờ 3đợi anh 44hay vẫn 0dlà anh đang 7chờ đợi 74tôi?

Tôi 70nghĩ, cho 5cdù Lạc eLạc mà 8etôi tìm 5lại được 97có ra sao 8bthì cũng dfvẫn tốt 5ehơn Hạ 4Thất Lăng.

9sao thì Hạ eThất Lăng bcũng vẫn 1flà một ddcon quỷ 54hung hãn, 68xấu xa nhất c0trên thế 2giới này!

Để 9thứ bảy 2có thể 9ra ngoài 43như đã cfhẹn, tôi 8nhờ thím 1Lan sắp 7xếp hết 63những việc 5cần phải 7làm vào dacủa thứ fsáu vào 6hai ngày fnay, tối 56đến lại 3btiếp tục 4cắt cỏ, blau cửa 1kính, lau 3dsàn nhà…từng bbviệc từng 33việc một, 7emệt nhọc 50nhưng tôi 9dkhông hé arăng kêu banửa lời. 88 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 5lúc quỳ dxuống sàn flau cửa esổ, tôi 2lại thò etay ra ngoài 66để cho 81ánh mặt 9trời dịu 37dàng rắc 0đầy vào a6lòng bàn etay.

Những 5chùm ánh b0sáng lung 9flinh ấy 7như đang b3nhảy nhót, deđang nhảy 5bnhót trong elòng bàn 5tay khiến 4cho khóe 2môi tôi 33bỗng nở 9nụ cười.

“An 4bThanh Đằng, 3thứ bảy 4cô có hẹn bsao?”, đang 95ngẩn ngơ 77với những 9atia sáng 8tinh nghịch 2ấy, giọng 2enói lạnh f2lùng của 1dHạ Thất 5Lăng như 7đã kéo 2tôi trở 2lại hiện 18thực.

“V..âng”, 04tôi định ethần lại, dnhìn thấy canh ta đang 8nằm trên 4eghế sô 1pha nghịch 0dchiếc điện fthoại di 5động của cmình.

‘Nếu 8akhông sao 3phải dồn e8hết công 4việc vào fngày hôm 9nay!”, mắt 6vẫn không 41rời khỏi a2màn hình 62điện thoại, 3Hạ Thất c9Lăng lạnh 0elùng nói b3tiếp.

Mặc 6dù anh ta 2chưa bao 31giờ để 8ý đến 9sự sống c4chết của 3tôi, để cdmặc cho 4ftôi sự 6sinh tự efdiệt, nhưng 81tất cả 3mọi hành 8động của 0tôi anh ta 0đều nắm 6arõ.

“Vâng…”, 1tiếng nói 81nhỏ như 89tiếng muỗi 9kêu đáp 44lại anh 2ta.

Đúng 6như dự 8bđoán, Hạ 2Thất Lăng fnhảy xuống 6khỏi ghế 62sô pha, đi 1thẳng tới dtrước mặt etôi: “Cô d7hẹn hò 22với ai? 7Y Tùng Lạc 2đúng không?”

“….” f9Tôi cúi degằm mặt 8xuống, siết 5chặt lấy 6cái giẻ 9lau trong 0tay, không 59đáp.

“Giờ a8tôi chính 1dthức cho 6cô biết, 43không được 1cđi!”, Hạ 3Thất Lăng 0agằn giọng, feđôi mắt 9hung dữ d1nhìn xoáy bvào tôi.

“Chúng 4ftôi đã 1hẹn nhau cerồi, cùng 3đi tìm Lạc 38Lạc bị abỏ quên c6trong kí 2bức…” 72tôi cắn acchặt môi, b7từ tốn fđáp.

“An 20Thanh Đằng, 6hình như dtôi đã bbcảnh cáo a6cô rồi 4thì phải? 09Không được 4dphép tiếp fcận Y Tùng c4Lạc, nhìn c4thấy bóng 6dáng của 8ehắn là 02phải tránh cra xa ngay 64lập tức!”

‘Tại dbsao chứ?”

“Hắn 8không đơn 0dgiản, cũng 30chẳng đơn f5thuần như ccô vốn 2nghĩ đâu! 36Đừng cho ccrằng quanh dcquẩn bên 7hắn vài 4ngày là 53cô có thể 08hiểu rõ 8hắn!”

“Tôi…Tôi 13thấy anh 7ta là người 1frất tốt, 4tôi vừa 52lên tiếng c4là anh ta 4đã đồng 15ý dẫn tôi deđi tìm lại 3enhững thứ f1quý báu 98trong kí 4ức! Còn d5anh thì sao, d1chẳng chút 74động lòng etrước sự 6cầu xin 3của tôi…”

“Hừ, 8cái gì gọi blà đi tìm eLạc Lạc bbị bỏ c4quên trong fkí ức? dĐó chính elà cái bẫy 14do hắn đặt aara rồi chờ 2đợi cô dtừng bước, 78từng bước csa chân vào!”

‘Tôi 13không tin! 7dCho dù đúng 4là anh ta 55có đặt 4bẫy tôi, 8cthậm chí 2cho dù tôi 5có bị sa b9chân vào 6cái bẫy 80đó thì 03tôi cũng 3ecam lòng!”

“Con 5nha đầu 7dchết tiệt! 60Tôi nói 65không được 4fđi là không dđược đi!”, 4trước sự 14ương ngạnh d9của tôi, aacơn thịnh afnổ của e7Hạ Thất 1Lăng bùng 8lên dữ 3dội, cứ 3như thể 02ngọn lửa 0hung hãn 4thiêu đốt a7mọi thứ fasẵn sàng 3bùng ra từ c8đôi mắt d0sắc lẻm fấy.

Nhưng 78mặc kệ, 28tôi vẫn bequyết không atừ bỏ: 8“Anh ngăn 59cản không 8acho tôi đi 4như vậy 2là bởi 9cvì không 7muốn tôi 20tìm thấy cphần kí c2ức đã a4bị anh làm atổn thương ađúng không?”

“Hừ, 2hóa ra trong 1thâm tâm dcủa cô fbtôi lại cblà một 87người tồi 7tệ đến 32vậy!”. 7a © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài 80dự đoán 7fcủa tôi, 1anh ta không 27hề cho tôi 10một đấm b1cho lời 8nói khích fbác kia, 93mà ngược 5lại chỉ 9ccười lạnh dflùng.

Ánh f8sáng màu avàng nhạt f5nhảy nhót 7trên mái btóc màu 6bạc óng 8ả của 12Hạ Thất aLăng, đẹp ađến nỗi akhiến cho d7người ta eenhư lạc 6vào cõi 9amộng, Hạ 3aThất Lăng abchẳng khác d8gì một 28hoàng tử bphép thuật 5hiện ra adưới bút eavẽ của 4các tác 6giả truyện 4tranh Nhật 6fBản.

“An 0Thanh Đằng, 29cô sẽ bị 0tổn thương e6mất…”

Tại 2fsao Hạ Thất b5Lăng lại 23nói như 47vậy? Hôm 75nay, người c5đứng trước 3cửa sổ 4than thở adấy dường 1như là một 0cnhà tiên btri vĩ đại, dtrong lòng 4tràn đầy fcsự thương fcảm về 7số phận cbi thảm 6của tôi.

Lúc 7đó, tôi 7thực sự 6dđã cảm 2dthấy rất 5cảm động, 1bcảm động 8bởi sự 86quan tâm 5của anh 2ta dành cho 59tôi.

Tuy 71nhiên, tại 3sao Hạ Thất d1Lăng kiên c3quyết phủ eanhận mọi bhành động 2của Y Tùng bLạc? Lẽ 68nào họ 1đã từng f2quen biết 0nhau, có bakhi nào họ 0đang ở fehai phía 2đối lập 87không nhỉ?

Một 9Y Tùng Lạc 1với đôi 16mắt như daphủ sương 63mù khi tôi dlịch sự fgọi ra cả d4họ tên 9aanh ta, còn 8cmột người 7flại kiên 0trì phản 3đối việc 71tôi ra ngoài 94hẹn hò. b8 © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai 7engười đó, bai mới là f2kẻ nói 7bdối?

1flừa gạt amột kẻ f6giúp việc 58thấp hèn 5như tôi cliệu có f4lợi gì, 52có thể 00mang lại ffniềm vui 3dgì cho họ 1dcơ chứ?

Một eloạt các 2câu hỏi 0nảy ra trong 47đầu tôi, d1khiến cho f5đầu óc 6tôi không 65sao yên ổn dđược. e4 © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 9ftrên giường, etôi không 47sao đi vào d8giấc ngủ.

Ngày 4mai rốt 80cuộc sẽ ffxảy ra chuyện e5gì? Y Tùng ceLạc sẽ fdẫn tôi 33đi đâu? 2bMột thứ 6fcảm giác c9mạo hiểm 1khiến cho 8tôi cảm bthấy hoảng 34hốt.

Mặc 0kệ, cho a4dù ngày 4mai có phải 14đi vào hang 9hùm miệng d7cọp, hay 5xuống núi 7fđao biển belửa thì 3tôi cũng 7sẽ cố egắng thản 2nhiên đón bnhận. Ai 4cbảo thường 3ngày tôi 4vẫn là a4một An Thanh eĐằng cứng 7đầu và f9đê hèn achứ!

Mặt ctrời ngày 18hôm sau vẫn dlên cao rực 88rỡ như 2bmong đợi 3của tôi.

Tôi 77thức dậy, 1bđánh răng 8drửa mặt, 42ăn sáng 5drồi nhanh achân đến 7trường, aabởi vì 1chúng tôi 0đã hẹn 4gặp nhau 8ở trường.

Vừa fđến cổng 8tôi đã 10nhìn thấy 8Y Tùng Lạc 0đứng chờ 5cở đó rồi. a © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh 5cđút vào fctúi, người cdựa vào 58cây đa già abên đường, 69thái độ 49có vẻ dửng 7ddưng, duy 3chỉ có 02vẻ đẹp 34vẫn khiến 64cho người dkhác ngạt 69thở. Tôi 8đột nhiên 1cảm thấy, d0cảnh tượng bnày thật e3quen thuộc…

Đúng 8erồi, đó 9flà một achiều hoàng cdhôn lạnh cfbuốt, ở 3dưới gốc 4bcây cổ 6thụ, Hạ fThất Lăng ađã nói 69dẽ dẫn 9etôi đi xem emột cảnh 56tượng đẹp 6đẽ, cảnh 82tượng ấy 22chính là deLiêu Vi Nhi.

Không fbiết bây 7giờ Hạ 7Thất Lăng fcó còn nhớ 38đến cô bấy không? bAnh ta đã 8quên được 2cô ấy chưa? 9Liêu Vi Nhi 6là hoa khôi b0của trường d6Yên Đằng, alà cô gái 0đầu tiên a8mà Hạ Thất 4Lăng theo ađuổi. Mối dtình “truyền fkì” của 9họ đã 2làm cảm bđộng biết bbao nhiêu 46tâm hồn 6nhưng cũng 1đồng thời 3bị đeo 6lên một 75chiếc xiềng 0xích nặng 8nề.

Họ anắm tay 49nhau cùng 4fbước qua 4atất cả, dmỗi dấu 0fchân của f2họ đều 3cnở ra những 22bông hoa 7tươi đẹp, fmỹ miều, 39tỏa ra một e7mùi hương 93kì lạ.

Đó c5là những 01bông hoa b5được tưới d0tắm bởi fmáu và nước 74mắt của 13cô ấy.

Tuy 3enhiên, cô cấy đã 72biến mất 3hai năm về b4trước, 5ehoàn toàn 2bặt vô deâm tín.

Cho c4đến ngày 9hôm nay, 73không biết 6Hạ Thất a8Lăng có 1còn như atrước đây, d4chân trần dfngồi trước 3dcửa sổ anhớ về 3acô ấy…

Hài…hôm 6nay mình 9làm sao vậy 2nhỉ? Chuyện e9của anh 94ta nghĩ nhiều a4làm gì? 0Hôm nay là d8ngày tôi bbtoàn tâm 5ctoàn ý đến 01tìm Y Tùng 66Lạc, nhờ cfanh ấy giúp btôi đi tìm 11lại hồi 2ức đã 2mất của 8emình, vì avậy tuyệt 20đối không 7được xao 50nhãng, tuyệt b0đối không 7được phân ctâm, không fbthể được…

“Chào 03anh”, tôi 2cbước về 43phía Y Tùng 6Lạc, cất 9tiếng chào 5fhỏi anh.

“Ừ, 0cầm lấy!”, 51vừa dứt 2lời, Y Tùng 08Lạc ném edcho tôi một 6flon nước feuống.

“Hơ…”, fchưa kịp 20phản ứng fcgì thì lon 9dnước đã eebay vèo vào bngười tôi, 79may mà cuối 1acùng tôi 8cũng chộp fđược nó.

1một lon f8nước cam! 3Là loại 4nước cam bKhang Sư ddPhụ mà atôi ưa thích fnhất! Anh bấy sao lại…

Nếu 8là nước 8cam,tôi chỉ 2cuống loại enước cam 5anhãn hiệu 26Khang Sư 74Phụ này, 44còn tất 09cả những 06loại nước d2cam khác atôi đều akhông thích. 4b © DiendanLeQuyDon.comSở thích anày của etôi chỉ 7có Hạ Thất aeLăng biết emà thôi, ffthế nhưng 7anh ta chưa 2bao giờ 1mua cho tôi, 49dù chỉ c7là một 79lần.

“Cám f0ơn anh!”, a3bỗng nhiên 35trước mắt 5ccó cái gì dđó đang 9chuyển động, 0cái bóng 7của anh dấy dần 6dần như ctỏa sáng celong lanh 35trong con 6dngươi của a7tôi.

“Ừ”, 1anh gật 0đầu, vẫn 94lạnh nhạt 86như vậy.

“À 40đúng rồi, alát nữa c6anh sẽ đưa 8aem đi đâu?”, bđể thoát 6ekhỏi dòng 8suy nghĩ 50hỗn loạn bacủa mình, 7tôi bắt bđầu đi evào chủ 5đề.

“Dẫn 6em đi đến 84một nơi 16mà…Lạc e1Lạc và fĐằng Nhi 7cùng lớn b0lên”. Anh 13ấy nhìn 1tôi, ánh bbmắt đẹp 1đến mức 2ekhiến cho cctôi cảm d5thấy bối 1crối.

“Hả? fChúng ta…”, 90tôi há hốc 5bmồm vì akinh ngạc.

Chúng 1tôi từng 9cùng lớn 03lên sao? beTôi và Hạ 0Thất Lăng dcùng lưu bgiữ một 4thời thơ 0ấu lớn 2lên bên enhau, chẳng a3nhẽ thời cathơ ấu 35ấy lại eacòn có thêm 81cả một 52Y Tùng Lạc 8nữa hay f7sao? Những 18kí ức thời 03thơ ấu b2ấy chẳng aphải là c5do hai người cdmà là do 7ba người abcùng tạo aanên hay sao?

Đây c0rốt cuộc flà chuyện 3bgì vậy? 2Tại sao fetôi chẳng 12có chút e3ấn tượng 69nào hết? 1eTôi đã 31trải qua 97những gì 4btrong những dnăm này? 47Tại sao 9dbức tranh 7fkí ức của f1tôi lại 0nhạt nhòa f1như vậy…

Tôi 06nhìn Y Tùng 89Lạc, ánh 7mắt kiên 4định như 4fmuốn xuyên 13qua lớp 5asương mù 1của quá 2khứ.

“Anh 3sẽ không d0nói cho em 0biết bất 8kì điều 6cgì về quá 3khứ!”, 8anh ấy nhìn cbtôi, kiêu bngạo nói.

Tôi 2mím môi, 63cúi đầu, 2một cảm 2giác hụt 4chẫng và 5thất vọng 6btừ từ c1len lỏi cvào trái 8tim tôi.

‘Nhưng fanh sẽ dắt c1tay em bước e2vào hành atrình tìm 74lại quá 0khứ!”

“Hả?”, 0giọng nói 86nhẹ nhàng ecủa anh 7dthoảng qua 0dkhiến cho 6bmột kẻ 4vừa rơi bvào vực 5thẳm tuyệt avọng là a8tôi bỗng 2dchốc ngạc cnhiên đến 5mức mở eto đôi mắt.

Tôi 84ngẩng đầu 6lên nhìn athấy Y Tùng 41Lạc đang dnhoẻn miệng 5cười, nụ 5acười ấm aaáp quá, d0ấm áp đến anỗi có