Nội quy chuyên mục
Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!
|
Trang 1/3
|
[ 12 bài ] |
|
[Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn)
| Người gởi |
Nội dung |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 0tình ca buồn
Nxb f2Văn Học 5hợp tác 3với Công cty sách Văn 9fViệt
Tác d9giả: cTạ Trang eTrang
Dịch 44giả: 24hu Trần
Số 9rang: 384
Hình 8hức bìa: 5ìa mềm
Kích 3hước: 13x20,5 46m
Ngày 0uất bản: cf12 - 2010
Trọng 1fượng: 440 eram
Giá fìa: 65.000 1NĐ
Type: 4u_ngoc_hoa, bfAnAn_3004
Giới ahiệu
Bản 4ình Ca Buồn 0a- Phải đọc 4ới biết 5êu không 3ó nghĩa 7aà hạnh 99húc!
Một 9dô gái sinh 31a và lớn 63ên suốt 7a17 năm với a0hững điều 9í ẩn xung euanh thân 2hận của bình. Cô dhỉ biết 3ình là một 05on nha đầu 2rong một bbia đình 4euý tộc 7iàu có, 1gày ngày a0hịu sự 8đối xử 4àn nhẫn 1ủa biết 93ao con người.
Thiếu 91ia của gia fđình quý 2ộc ấy b0uôn được 9dây quanh fởi hàng 1bá cô gái 7einh đẹp, 7hường tỏ 2ba kiêu ngạo 37hưng có búc đối 3dử với dô một cách 6fình cảm aạ thường.
Lại 4dột chàng b8rai khác 90ũng đào d4oa không 6ém, chàng dbrai này luôn 86ên cô gái 0ấy, mong 18uốn giúp cô tìm lại 9ình yêu 5cà tìm lại 96uá khứ 72à cô đã 4ô tình đánh d5ất.
3 aagười họ 7aị xoáy 6fào một 5buộc tình 1hông rõ frắng đen, 80hông rõ dgười chiến 0bhắng kẻ cahua cuộc. c © DiendanLeQuyDon.comó những b3úc tưởng 6hừng cô 0ái biết 69hắc tình dfêu đích ehực của 1ình nhưng f0ồi cô lại 78ất chợt fhận ra một 0ình yêu 78hác sâu dbặng hơn. 6 © DiendanLeQuyDon.comĐiều trớ 9rêu hơn a6ữa là khi 98ô lầm tưởng 9fình đã 1hận ra tình e9êu đích f1hực của 09ình thì cột lần edữa cô lại 8hấy mình 04hức dậy 7hất vấn 3iệu đó ebó đúng bcay không? 1hưng điều eọ không 7gờ đó aà tất cả 51đều nằm 36rong một 7âm mưu của 881 người 6bđàn bà.
Câu 6ỏi đặt 1a là tại 0ao cô gái aấy luôn d2ằn vặt 2ề tình 0ảm của 1ình?
Điều 94ì ngăn cản 66ô đến 4dới người 3bô yêu?
Ai 2hực sự a0à người 0dhiếu gia 4ia đã đem 4òng yêu?
Người dđàn bà 24uyền lực bia là ai 6à có thể 2ahao túng a2uộc đời 8ủa 3 con 68gười ấy?
***
Truyền ahuyết kể bằng, vì 2agười yêu 14hải đi dea nên nữ dhần Venus chông kìm 68được những 9diọt nước 5ắt đau 41đớn. Những 42iọt nước f6ắt mang 8dheo cả tình e5êu nồng d9àn thấm câu vào lòng 89đất. Và e3ăm sau, ở 6ơi những eiọt nước 96ắt rơi c2uống mọc 25ên những 0ông hoa xinh 0đẹp. Loài d3oa ấy có 0fên là tử f8a lan, vẻ 7đẹp vĩnh fằng.
***
Cho bdới tận 3ahút cuối 03ùng em vẫn e5hông thể f5uên được d8anh ấy.
Nhưng 18m càng không fauên được d2anh! Em không d2ao giờ có c2hể nắm eay anh ấy 5buay lại fauá khứ dhưng em cũng f6hông thể cãi giẫm dên cái bóng 5ủa anh để bdđi đến 46ương lai
Tình a7êu là hơi 2hở
Em 3hông thể 38gừng yêu 53anh
Cũng 07hư không eahể ngừng 4hở. Cho 56ù có bị 25ổn thương…
|
| 08.04.2012, 04:37 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương e1: Hai ác 9equỷ trong 7một sinh 75mệnh
Tan 40học.
Tôi 88cắp cặp 29sách nhẹ enhàng đi 05theo Hạ 9Thất Lăng. c © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín f6ngưỡng, 4à ánh sáng cặt trời, 64à toàn bộ 58inh mệnh dbủa tôi.
Mặt 87rời mỗi c0gày đều edên cao, chiếu 69hững ánh cáng ấm eáp và rực a1ỡ xuống 60ặt đất. 9c © DiendanLeQuyDon.comhưng trong fhoảng khắc eđứng dưới 99hứ ánh 52áng lung 50inh ấy, d1ôi chờ bho anh ta 1ước vào cehững khe cở của 7ánh sáng 58để mà d8ãng quên. 8 © DiendanLeQuyDon.comột năm fa trăm sáu c7ăm ngày 1đều bắt cđầu một a4òng tuần 5oàn lặp 87ại như cậy.
Mười 8ảy năm c5ay, tôi vẫn 76ô đơn và 8âm thầm aước theo 9i kịch đau dfhương của 0hời thơ 7ấu, chưa b9ừng hoảng 5aoạn, cũng 6hưa từng 1hạy trốn.
Bởi b6ì nhiệm 11ụ của 0ôi chính dà: âm thầm 7fheo sau Hạ 12hất Lăng, 78hông buồn 2ã cũng chẳng 6hản kháng.
“An 2ahanh Đằng, cô đứng 3ại cho tôi!”, 9bhía sau tôi 1ỗng vang aên một diọng nói 2ađanh thép.
Thì 3a là Y Tùng 2ạc. Cũng 50iống như 6ạ Thất 2ăng, Y Tùng 74ạc cũng aà một đại 75hiếu gia 16rong trường 9aên Đằng 80húng tôi. 1 © DiendanLeQuyDon.comọ đều 4à những 8uý tộc ahông ai sáng 0ằng, những 5otboy đẹp b1rai nhất 8aà cũng ương ecgạnh nhất 32rường. 92 © DiendanLeQuyDon.comuy nhiên aiữa họ 2ó một sự e1hác biệt 1ớn, Y Tùng 38ạc trong 78ác cuộc f2ọp biểu 2ương xưa 7eay đều 85gồi trên 2ục cao lạnh 7ùng, khinh 8hường nhìn 5ất cả bfọi người dên dưới. cb © DiendanLeQuyDon.comrong khi đó, aạ Thất 84ăng lại 8ghiêng đầu 57để lộ 9cụ cười 0hứa đầy 2í hiểm 9aới đám bđông, một edụ cười 9àm biết fao trái tim bhổn thức 8ehưng không 9ai có thể 1đoán ra 0được nụ 1ười ấy b0ẩn chứa 73điều gì.
Duy cchất một 40điều trong 5ắt họ, d8gười khác 3chỉ là con b2âu cái kiến, 22hỉ có bản 4hân họ 0à tôn quý 41à thôi.
Tôi 4dgoảnh đầu eại nhìn f0anh ta rồi 45ại lặng fẽ bước 0heo cái bóng e6ủa Hạ 4ehất Lăng.
“An 6hanh Đằng!”, 3iếng hét 6ữ dội dhư một e4hiếc roi ca quất mạnh 5ào da thịt b0ôi. “An ehanh Đằng, e2ô thật 6ự không 39òn nhớ 2ì sao?”, 7anh ta chẳng 64hác gì một 2on sư tử 6đang điên f8uồng vì fức giận, 6fở to đôi 4ắt hằn 0õ những f9ia máu đỏ 8ươi.”
“Không fahớ”, tôi 6o rúm người 37ại, rụt 6è đáp.
“Cô 6uốn chết aả, dám 58uên cả eôi sao?”, cánh mắt chất chứa b9đầy sự 8hẫn nộ 0ừng lại frên người 7aôi, chẳng cdhác nào 3euốn thiêu eđốt da chịt tôi. 82 © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh 11Đằng, đã b0hớ lại b3hưa?”
“Không 5hớ nổi”, f8ôi ôm lấy dánh tay đầy a1hững vết c2hương của bình, lặng 2aẽ lắc 8đầu.
“An 2hanh Đằng, 4ô là đồ 2gốc! Dám dduên cả eôi à!”, e8iọng anh 53a như tắc cghẹn lại, 58iếng quát ffần dần 0rầm xuống, 75hơi vơi 6chưng vẫn 1hiến cho fgười khác 9fhải kinh cãi.
“An 7hanh Đằng, am hãy nói 3dà em vẫn bhớ... mau 3ói đi... 7 © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng bên ở đây 0ho em lừa fạt...”, 8anh ta bật 53hóc như 18ột đứa 6brẻ, tha 1bhiết nhìn 28ôi.
Sự 1gây thơ, 5bự dịu 3àng của 17anh ta khiến 3ho tâm hồn dôi như bị 62răm ngàn 07ái roi da buất vào.
Tôi 7ghĩ thầm 3brong bụng, 9rong suốt d0ười bảy b4ăm cuộc 79đời tôi 45hưa từng 6bó người 8on trai nào 0ên là Y 7ùng Lạc 4uất hiện, a1ậy mà tại 0ao vừa bước fào trường e1ên Đằng dà anh ta 19ại bám dfấy tôi, f0ám ảnh 6fhông chịu 9uông tha.
“Tôi chông nhớ fữa!”, 08ặc cho anh 9da điên cuồng 7bhất vấn a5hưng câu 1rả lời 8ủa tôi crước nay efẫn là như 5ậy, chưa 2ao giờ có 8ự thay đổi.
“An 1hanh Đằng, bao cô đi fhậm thế 8ả?”, Hạ 3hất Lăng 54uay đầu 3eại gọi eôi. Sau đó, 9anh ta lại 02oa xoa tay f2ào bức 5ường trên 3ành lang bà tiếp dục nói c7huyện điện achoại với 4ai đó bằng a3ột giọng 97ất ấm fáp...
“Vâng, fôi đến 2gay đây!”, 94ôi nhấc 5dặp sách baên, lảo cdđảo đuổi eheo anh ta, b0ỏ mặc d
Tùng 4ạc chơ 3fơ ở đó, 7fước mắt edhan hòa.
Gió 61hổi mạnh 1hiến cho 8hững vết bhương của aôi càng 39hêm đau 88uốt. Thế 85hưng, Hạ 2hất Lăng, 2dgười đi 4arước mặt fôi kia không 6ề quay lại 2ahìn tôi 40ù chỉ một dần.
Đúng 2fậy, Hạ 40hất Lăng 2rước mặt dôi chính c8à người 7eà tôi vẫn auôn mê muội ffheo gót. 0b © DiendanLeQuyDon.comAnh ta không cề quan tâm 8đến sự 3ống chết 96ủa tôi, 94ừ nhỏ bđến lớn, 1đều để faặc tôi 8aự sinh tự 4diệt.
Nhưng 7ay mà, tôi f7đã không chụ lòng 1ong đợi d0ủa thời 81ian, cuối aeùng cũng drưởng thành 84hành một chiếu nữ 7ồn nhiên 6fà phóng a0hoáng.
Hạ 7dhất Lăng b4uôn ném fbôi vào những 1he hở của 28hời gian 2để quên cãng. Vậy 64à cứ mỗi 48hi có ai 4bđó đối 8ử tốt 68ới tôi eà anh ta 7ại nhe nanh 1cúa vuốt ffhạy đến 7ây sự với aọ.
Anh ca ích kỉ 2dhư vậy 1ađấy, thứ 7bà bản thân 3cình không 4hích cũng ahông chịu fdho người c9hác động bfào.
Cái 7bà anh ta 88ần chính 0à một con c6úp bê, một 6on búp bê cbgoan ngoãn, bột con úp cê hiền fành, một e5on búp bê a6hông tùy 4iện nói aười.
Và 8fôi chính 3à con búp cê vô hồn cđó.
Tôi, f2An Thanh Đằng 9hẳng có 5fhứ gì hết, 7fó chăng 5ũng chỉ cà một niềm 1bin cả đời 1bhục dịch 0ên anh ta 1à thôi. 59 © DiendanLeQuyDon.comì vậy, 7ao nhiêu b3ăm nay, kẻ 5ó bệnh bưa sạch 4cẽ là Hạ 7hất Lăng 6ađã cho phép 4ột linh cồn âm thầm 4ật dờ fhía sau anh bda.
Mùa 70hu đã đến 4ần, vạn f7ật đang 61ắt đầu 1ao động. c5 © DiendanLeQuyDon.comừ ngọn cỏ bé nhỏ b3ho đến b5hững cây 3cổ thụ 53ao lớn trong 8ánh sáng 5àng rực aỡ đều 9ùng sắc 8hái của 0ình để b8ô điểm 2ho cái mùa bhu xao xác 1ấy.
Lá 7ắt đầu 1ụng, báo cfiệu sứ 1ệnh của 8ùa xuân bà mùa hạ 84đã kết 5húc, một 7ành trình 0bài không 4dục đích eại bắt 1eđầu. Những 7rái cây 0ai trĩu cành 1đu đưa 4rong gió c4hu nhè nhẹ, 26ẫy vùng 7rong ánh aặt trời behư muốn 1bà vào lòng fẹ đất. 91 © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó e5hịu nhất dà mùa thu 4cđem lại dho con người 6hính là 1ự khô ráp bủa làn 31a. Gió bắc 3ắt đầu dhổi, làn 3a trên khuôn 75ặt trở 13ên nứt bẻ, chỉ 4òn sót lại 5ài vùng a7a mềm mại b0un rẩy trong 9ció mưa, 3coang mang 3hờ đợi agày dài 5ết thúc.
Mặt aủa tôi 2ũng như cậy đấy, 0dhỉ có điều b2ùng da khô 8dủa tôi b2ập trung 4ở xung quanh aôi. Những dbảnh da khô 60ứt nẻ bám đầy 7ung quanh 67iệng tôi, 32ết năm 1ày qua năm 1hác đều e3ái diễn 9hư vậy. e © DiendanLeQuyDon.coman đầu, dôi thường 5eùng bàn a8ay thô ráp e6ủa mình bdiên tục 2óc những 8ớp da khô 6ung quanh 9dôi. Thế 6hưng bây 5diờ, tôi 2aảm thấy ciệc đó d6hật vô 6ích. Một 63huôn mặt 0ó non nớt 55đến mấy 0uối cùng eũng không 1bhể miệt eài hướng 6eãi về phía eặt trời 9bà mỉm cười 56gốc nghếch.
Mỗi deột linh 01ồn tồn e3ại trên 32đời này 2bđều không 3hể không 3ân nhắc eề thời cian.
Chương f2
Tôi ceà An Thanh bcĐằng, một 8gười giúp 33iệc không f8ề nổi fật trong 7hà họ Hạ, 94ột loại 65gười thấp cèn đến 7ức không eahể thấp 19èn hơn.
Tôi f9à Hạ Thất căng từ 6hỏ cùng e6ớn lên. c © DiendanLeQuyDon.comhưng, đứng 28au lưng anh 0a, tôi mãi cãi vẫn eehỉ hèn 9ọn như 3ậy. Mỗi 0hi ở bên dạnh Hạ 4hất Lăng, aeôi chỉ ehú ý đến 2fiệc đi 2heo anh ta, eởi vì anh 6ca rất cao, f3ếu không 5hú ý sẽ cất dấu 6agay tắp 9ự.
Nói fho bạn biết d4ột bí mật 2ehé, một 52í mật chẳng 5fhải là 4í mật: 1ạ Thất 33ăng có mái 8óc màu bạc, acong mày cũng a0àu bạc, aahông hề 2huộm, mà 2à bẩm sinh. b © DiendanLeQuyDon.comởi vì anh a5a chính là 1ự kết 3inh của 27à ác và 55hân đạo. 63 © DiendanLeQuyDon.comặc dù những 1chuyện này 0chông mấy bõ rang nhưng dôi cũng a0iết được bít nhiều.
Vì f1ậy, tôi 1hường nhìn 39hấy thím a5an quản 0ia nhà họ aeạ nhìn 5heo bóng 6ủa Hạ f4hất Lăng 4bẩm bẩm: 1“cũng mãy 6à thiếu 5ia vẫn khỏe 1ạnh.”
Hạ d7hất Lăng 4đứng từ 3drên cao nhìn 1uống, chẳng 2hác gì một 86oàng tử 4ủa thế fciới phép 9huật vừa eước nhầm 2bào thế aiới trần c4ục, mặc a7ù vậy, 77rên người 4anh ta vẫn a5ỏa ra một a7ự kiêu 3gạo ngất crời, khiến 1ho người ahác pải 62ung kính 0gước nhìn, eãi mãi không e6ao giờ thay b6đổi.
Cũng ciống như d2ôi vậy.
“Thanh cĐằng, mau d9hay áo cho 1bhiếu gia!”, 96aukhi ăn 6eáng xong, 9hím Lan Liền bdọi tôi.
“Vâng”, bôi mang bộ ađồng phục 0ất đẹp f3ủa trường 3eên Đằng 28đến bên deạnh Hạ 58hất Lăng. 2 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 7ộng hai 77ánh tay và 8ẫn ngồi fm trên ghế, 7ặc cho chúng b1ôi thay áo 7iúp anh ta. 9 © DiendanLeQuyDon.comất cả d0hững điều 11ày anh ta 15đều đã 1uen rồi, 4ất cả bfhững điều aày chúng cbôi cũng d8đã làm cuen tay lắm bồi.
Hạ 08hất Lăng, e7ột quý c7ộc cao quý 18hư vậy, fđâu dễ 20để cho 1gười thường chinh thường 43hờn?
Tôi 3ẩn thận dđóng những dhuy áo lại 7ho anh ta, bẻ cổ áo 26a ngay ngắn, 5éo thẳng 75ạt áo xuống, fđeo ba chiếc dchuyên bằng 7đá vào c3ai trái và 4uộc chặt 1ây giày 3ho Hạ thất dăng.
Biến 5ành vi mặc cfuần áo 5ađơn giản 6hành một 0rật tự dông việc d3ặng nhọc 9à đặc 6uyền của 20hững người 9ó tiền, 2òn đối 30ới những fgười nghèo 9chư chúng d4ôi, chỉ 22ần qua loa 26là đã hài 9lòng lắm b2rồi.
“Bối 57Nhi, mau chào btạm biệt 99anh Lăng e9và chị 7Đằng đi 39nào!”, 7thím Lan abế Bối 86Nhi đang 7ngồi ăn bbên bàn 3ăn lên, 8mỉm cười cbnói.
“Vâng, datạm biệt danh Lăng, 46tạm biệt 39chị Đằng”, 3Bối Nhi 8vừa liếm 88sữa bò 5quanh miệng 75vừa bi bô.
“Ừ, 9aBối Nhi eở nhà ngoan 6nhé!”, c0vừa nói 7dứt lời, eHạ Thất 33Lăng liền b3chìa mặt 54về phía b9Bối Nhi, 0cô bé ngoan c2ngoãn đặt 37lên mặt 1Hạ Thất 69Lăng một 2nụ hôn 8tạm biệt.
Trong 5con mắt 12của anh 1ta, tất 45cả mọi 2người đều bdlà những 6sinh vật 48cấp thấp, 5dduy chỉ 00có anh ta 6là cao quý 7nhất. Còn fBối Nhi 59chính là 0một vật a4cưng duy dnhất được 2anh ta yêu 68thương. 4 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, d4tất cả 02chí là những ađồ vật 99thừa thãi 3trên đời.
“Thơm 9cả chị cdĐằng nữa acơ!”, thơm d9lên má Hạ 1Thất Lăng d2xong, Bối b9Nhi đột 2nhiên chớp f9đôi mắt 9to, trông 3fthật đáng cyêu nhìn fvề phía 4tôi.
Điều 4cnày khiến 3cho tôi cảm 42thấy bối 9rối. Bạn 6biết đấy, 65nhiệm vụ 2fcủa tôi 9chỉ là 84theo sau Hạ cThất Lăng, 14không buồn 4fbã cũng achẳng phản 39kháng, lặng a5lẽ sống 66hết cuộc 9đời thấp aehèn của 5mình. Tiếp 8bnhận sự 7yêu mến 4của một b4thiên kim 5tiểu thư canhu Bối 20Nhi không aathuộc về 67phạm trù 25chức trách 1của tôi.
Mặc 47dù con bé echính là 6vật cưng 4mà chính 7tay tôi đã 75tạo ra cho 97Hạ Thất e9Lăng, một 2vật cưng d3duy nhất.
Trước 23sự mong c0đợi này, 59tôi chỉ dcó thể adkhiến cho dacon bé thất 91vọng mà 78thôi. Thậm 7chí, ngay acả một 6nụ cười, edtôi cũng 3không thể b3dành cho dcon bé được.
Bởi 2vì, từ 3nhỏ đến 1lớn, quyền 9hạn duy f3nhất của btôi cính 53là thu mình 92trong góc danhà và mỉm 6cười với 22bản thân. 2 © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi acnhé Bối aNhi thân 7fyêu của cchị…
Hai b3năm trước, bsự xuất 8hiện của econ bé khiến b1cho tâm hồn 2của tôi 9lần thứ ehai bị chà 7ađạp, bị 0chà đạp 7tàn nhẫn, akhông có 7gì có thể b7khiến cho 5người ta 4cảm thấy 7ftan nát trái 7tim hơn thế 0nữa. Cái 7thứ đồ 9dvật trong absuốt, long dalanh như 9thủy tinh 5ấy đã 0vĩnh viễn 4tan biến 10trong cuộc 2đời của 9tôi.
Tôi 3đã bị 93bỏ vào ftrong một 18hang sâu a7của vận e3mệnh, vĩnh 10viễn không adđược luân 4hồi.
“An dThanh Đằng, 6đi thôi!”, dHạ Thất 0Lăng đeo 0cặp lên 6vai, bước 30ra khỏi aphòng khách 0hoa lệ nhà 4họ Hạ.
“Vâng!”, 1tôi cũng fđeo cặp a0sách lên fvà nhanh 21chân bước btheo anh ta.
Đặt 8chân vào cngôi trường c0Yên Đằng adcủa con ccháu các fgia đình 38quý tộc 2là chuyện 5cả đời efnày tôi 85không bao 2dgiờ dám 38mơ tưởng 6eđến, bởi 69vì tôi chỉ f3là một efngười giúp 40việc thấp 1hèn của anhà họ d7Hạ, nhỏ 1bé và thấp a9hèn đến 3mức không 3fthể nhỏ 5bé và thấp 9dhèn hơn 2được nữa. 7f © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện 00giờ tôi ađang nhận e5được sự fdchiếu cố ccủa thượng 6đế. Xét 9cho cùng acông lao 6đề thuộc 9về Bối adNhi.
“An 2Thanh Đằng, 8mười bảy 57năm nay, 0cô luôn cgặp sự 6khinh bỉ c7của thời 44gian, thế 62nhưng cô 80vẫn lớn a1lên điên 3cuồng như bevậy khiến acho tôi cảm 79thấy rất 2hài lòng!”, 04bước ra 30khỏi cửa c7nhà họ e2Hạ, Hạ 5Thất lăng 0đột nhiên 9quay đầu 00lại, nhếc 01khóe môi 4flên, để e8lộ ra nụ 88cười chất dchứa sự d0gian ác, 3ba chiếc bkhuyên tai 4bằng đá elấp lánh d7trên tai 9trái của 7anh ta khiến 4cho anh ta 80nói như 3vậy là 5có ý gì.
Mái etóc màu bbạc óng eánh làm 88nổi bật 9khuôn mặt c6trắng ngần, bmọi thứ 6trước mắt 57tôi dường enhư đều ađang tỏa 03sáng.
Vẻ eđẹp của f0anh ta, mãi 0mãi đều canhư vậy, eehoàn toàn 3crất tự 18nhiên.
Thế 3nhưng, sinh 5evật hoàn 33mỹ trước 2emắt ấy 7chính là bamột vì 26tinh tú trên 8bầu trời, 4bxa xôi vô 55cùng, chỉ bcó thể a3ngắm chứ akhông thể 6chạm tay 0avào.
Không 9sai, tôi 2chính là acây dây 9leo kiên 4cường, 45không chịu ckhuất phục, a6chỉ cần 78cho tôi một ccành cây 9trơ trụi 4để tôi 37bám vào 6và miệt bmài sinh 8trưởng flà thứ c8dây leo xanh 7mướt ấy bsẽ không 8ngưng sinh bsôi trên 6emặt đất. e © DiendanLeQuyDon.comKhông bao 5bgiờ chịu 9khuất phục ctrước mùa bđông giá 55rét.
Chẳng 09mấy chốc ađã đến d6trường brồi.
Đặt dcặp sách 68vào trong clớp học, 2tôi liền 1chạy lên dacửa thoát bhiểm ở e9tầng thượng. 6 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 9nơi đó 4có Y Tùng c9Lạc đang 7engồi, tôi 6phải đến 32chào hỏi danh ta.
Có enhư vậy 7anh ta mới 38không bắt 4nạt tôi 5nữa. Xét eacho cùng 28thì anh ta 50và Hạ Thất 99Lăng đều 2là những 6công tử, 6mỗi người 5xưng bá 3một phương, 3tôi không 0bthể đắc 4tội với ffbất kỳ 5người nào.
Cửa 4thoát hiểm dở tầng e6bảy thường bvắng bóng afngười qua 19lại, nhưng 67Y Tùng Lạc 1lại thích bngồi đây 00mỗi ngày cađể chờ 0tôi đến 2chào hỏi. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 8làm như 18vậy có 67thể khiến ccho anh ta c4cảm thấy acân bằng a2tâm lí thì 5tôi sẵn esàng giúp 8đỡ. Tôi ahỏi anh 5ta vì sao 4lại thích 73nơi này, 6anh ta nói 5bởi vì acở đây ftương đối 70u ám, có ethể nghe ethấy tiếng 4những linh 08hồn đang 2giương nanh dfmúa vuốt.
Nghe athấy vậy, f7toàn thân 1tôi như 53nổi gai d5ốc. Chỉ b4có điều, a4ở nơi đó 3bquả thật alà u ám, 9cái cầu 96thang đi 5xuống phía dbên trái 97trông có 3vẻ ẩm 15ướt, chỉ anhìn là 0biết chẳng 5fcó mấy 45người qua 3lại.
“Chào…an..anh!”, 03leo lên bảy ctầng lầu 2khiến cho 56tôi như 1muốn đứt dehơi vì mệt, 46vì vậy 0giọng nói 7có phần efđứt quãng.
“Ừm”. 4 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc angồi dựa 66lưng vào 8btường, 35nghe thấy 61giọng nói 8mới từ 8etừ ngẩng 48đầu liếc 97nhìn tôi, f0mặt mày 5không chút 3biểu cảm. 5 © DiendanLeQuyDon.com“Không bfcó việc 8bgì thì đi 3dđi!””
“vâng”, atôi gật deđầu, quay 33người bo 9đi, nhưng 0fthỉnh thoảng 3vẫn quay 8ađầu lại 32nhìn anh ddta. Tôi cũng ckhông biết 5frốt cuộc b2là chuyện agì nữa.
Y eTùng Lạc f8và Hạ Thất cdLăng là 26hai người ddở hai thế 29giới khác 6nhau, thế 8nhưng họ 3flại có 11rất nhiều 0điểm tương afđồng. Ví c8dụ như: ccả hai đều 8là những f6người rất akiêu ngạo, 8là những 8thiên tài 1fluôn đứng 78nhất nhì 2trong trường, d0có cuộc dsống vô dcùng hoàn bhảo và erực rỡ 5ánh hào a5quang.
Chỉ 60có điều, b5Y Tùng Lạc 28có mái tóc aamàu vàng eóng ả, 1dcòn Hạ 20Thất Lăng aclại có 59mái tóc a7màu bạc 7lấp lánh. f4 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 53đeo khuyên 3dtrên mũi b9còn Hạ c2Thất Lăng d7lại đeo 9bkhuyên tai.
“An 62Thanh Đằng, 7cô thật bsự không bcòn nhớ fgì về tôi 6sao?”, còn anhớ lần 2eđầu tiên ddbước chân 1vào trường d8Yên Đằng, bfkhông biết 72anh ta đã a8hỏi tôi dbao nhiều f5lần câu 5ấy.
“Tại 2sao em lại fquên tôi?” dTại sao..”” esau mấy btrăm lần 0lắc đầu, 1cuối cùng danh ta cũng 65tin rằng 0tôi nói 0thật. Nhưng ebỗng nhiên cdlúc ấy, eetôi nhìn bthấy trong 85mắt lạnh 2blung và kiêu 91ngạo kia, denhững giọt cdnước mắt 3ctrong suốt a4và long lanh athi nhau tuôn drơi.
Trong ekhoảnh khắc ađó, tôi 71biết rằng, 8đó chính 8là thứ ekhiến cho 0con người 7ta cảm động f1nhất, là 00thứ báu bvật mà 8dtôi muốn 4nắm bắt fbnhất trong a1cuộc đời 6này.
Một 0Hạ Thất 4lăng vô 8ctình dường dnhư không 31được ông ctrời ban 2tặng cho c7món quà 7này.
“An 7Thanh Đằng 03đã không 00còn nghe 79lời, đã ecvậy tôi 4sẽ dùng 50lá khô trong 2rừng để 3ethiêu rụi 5cô ta”. 68 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 31nhấc bổng 1tôi lên, 7dễ dàng 3như nhấc bmột con 68búp bê vậy” fnhững năm 99tháng tuổi 2bthơ, lá 3khô trong frừng…”
Anh 5ta hung hãn 85dồn tôi 9avào góc ctường, d6sau đó thảnh 1fnhiên cho etay vào túi 3quần rồi 5fquay người dbỏ đi.
Tôi 64đáng bị 8thiêu cháy, 69tôi vốn bnên bị 0chon vùi 1trong trận 9mưa gió 2amười năm 0trước.
Nếu 7cnhư không 75phải là c9Hạ Thất 34Lăng thì bsự oán 2giận của 5tôi đã 2đổ ập 9lên cả 92thành phố, 4không ai ecó thể fmay mắn 1thoát khỏi.
Đã 54mười năm 8rồi, ngay 7cả tấm 8lòng bao 4la của ông 3lã thời 07gian cũng 41không thể 6chứa đựng 43hết nỗi eđau thương 0anặng nề 4trong tôi….
|
| 08.04.2012, 04:37 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 13: Kí ức 7bị lãng dbquên
Một 4eY Tùng Lạc ecluôn kiêu 8ngạo tại bsao luôn 9fcó vẻ gì fđó thật 5ecô đơn cdmỗi khi 28ngồi bên 7cửa thoát chiểm? Tôi 1hải làm 3ao để cho faanh hiểu dđược đây? 6Anh biết 9hông, tôi 00đã rất cbố gắng 07để nhớ 9ại, nhưng chật sự arong đầu eôi không 8ó chút ấn 67ượng nào cfề hình 2ảnh của fanh cả.
Thực cdự không 2ehải tôi bố tình 8àm vậy, acin hãy tha 9hứ cho trí 10hớ ngu xuẩn fủa tôi!
“Y 6ùng Lạc…”, dau một hồi dđắn đo, 7ôi cũng 8aấy hết c1được dũng fảm để 54uay lại c5hỗ anh ta. 9 © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa 5ào tường, 7 Tùng Lạc 3aém cái nhìn 4ung hãn về bhía tôi 44hiến cho 6ôi bỗng 8hốc cảm chấy mình d7hư đang 8un rẩy vì eợ hãi, 1“tôi…tôi…nghĩ bằng anh 6đã nhận 4hầm người 72ồi..”
Anh dda hung dữ 9drợn mắt ehìn tôi, 95au đó rít aên: “cút!”
“Thật dự là anh 94đã nhận 1ầm người dồi, tôi aoàn toàn fbhông phải f6à An Thanh 3Đằng mà 3danh từng 0uen biết!’, 61ặc dù rất 75ợ nhưng 2ôi vẫn 14uyết định 7hải nói 1eho rõ ràng.
‘Cút 62gay!”, lần 24ày anh ta 4ehẫn nộ chực sự, 4ơn giận a9ữ trogn 5fắt anh ta 03hư muốn e5hiêu rụi f6ôi, “Một d3An Thanh Đằng 1hông nghe 3eời như fcô, phải cặp mặt 9dỗi ngày 6ột lần 4à đủ lắm 6aồi!”
Bộ 2ạng của canh ta khiến 8ôi sợ phát 0hiếp, vội 06àng lui về d6hía sau, 9dhông may 4drượt chân 5gã phịch buống đất.
‘Cút 1au!”
Tôi 7ội vàng 41gồi dậy, cai tay nắm 0hặt lấy dáy của 26ình rồi 4ội vàng 35ỏ chạy.
Tại bbao lại thành aa như vậy? 52ôi chẳng bua là có 9ý tốt, 3hông muốn 5iương mắt 6hìn anh mãi a3ôm một 4í ức đau auồn, mãi fgồi đó 11hóc lóc 9dhảm thương…
Hãy 4cha thứ cho afôi, cho dù 3ó cố gắng 4ba sao, ánh 80ắt da diết aủa anh vẫn 0chỉ như c4ột lời 3cđộc thoại ehê lương 4ên nấm 5ộ trống 26ỗng của 9hời thơ 54ấu của 3eôi.
Nó aị chôn 1ùi ở nơi abđó, tôi 0biết đi 1đâu để 4ìm ra tấm 75ia khắc c4ên nó đây?
Trước 1đây tôi 9fhực sự 3ó quen biết aa Tùng Lạc 34ao? Tại ccao tôi chẳng b5ó chút ấn 5aượng nào aậy nhỉ? fể từ khi aaớn khôn aađến nay 8ôi chưa 47ừng bị dbất trí 64hớ bao giờ 1à.
“An cdhanh Đằng, c2ôi nói cho fô biết, e7hông có 76huyện gì 51hì đừng 2ó chạy d7đi lung tung!”, 57ừa đến 4hân cầu 6hang tầng 6ba, Hạ Thất 02ăng ở đâu bỗng đứng 15ững trước bặt tôi. 51 © DiendanLeQuyDon.comÁnh mắt 2đầy sự bác độc feàng trở bên sắc 1bhọn bên 2ạnh những 7dhiếc khuyên 9ai bằng 0đá lấp fánh, ánh c1ắt ấy fhư đang 3eđâm sâu fào tâm hồn abếu đuối 5aủa tôi.
Phía 2bá bên trái bủa Hạ 5hất Lăng buôn bị 4ái tóc màu 8ạc che khuất, 9ánh mắt fô cùng sâu 09ắc, tôi 8hưa bao giờ 5ó thể bước d1ào thế 4diới nội bbâm của 6eanh ta. Đó 6à một sư a3ệnh vô ebùng gian f6hổ, e rằng eôi có dùng fả đời 49ày cũng fhông thể 75ào hoàn 3hành được.
“Thiếu aia…”, eôi cắn 51hặt môi, 7i mắt cụp 75uống, nhìn 97uống đôi 8iày vải 0rắng dưới bhân đã d5ách nát. 99 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có 9hể hỏi 65ột câu b4được không?”
Ánh 74ắt sắc 02ạnh của 36ậu ta quét 10gang qua người deôi, chẳng 1ần tốn beức cũng eó thể hủy 3biệt tôi 32ất cứ adúc nào. b © DiendanLeQuyDon.comôi vốn bđã rất 76hỏ bé, fcúc này lại a1àng giống fehư một eàn khói 8ỏng manh, bù cố gắng 9hế nào 57ũng khó 4à giữ được 39hể xác của mình.
“Nói d3đi!”, từ e3iệng của c4ạ Thất 91ăng đột 22hiên thốt ea âm thanh 3rầm lắng, 12hực sự 4ehiến cho 1ôi cảm fdhấy sợ 7ãi.
“Vâng….tôi drước đây 6đã từng 9uen biết a Tùng Lạc fao? Anh ta 1hường xuyên fói những fđiều kì 67uái với 4ôi, nhưng 9ôi lại 0bhẳng có ahút ấn d0ượng nào…”, 87ôi xoa xoa 5dhững ngón fay, không aiết nên c8đặt chúng 2cở đâu 0ữa.
“Hừ, 42ô bớt mơ eộng hão auyền đi! 6aó biết 9 Tùng Lạc d8à ai không? 8Anh ta chính 5à công tử 5đời thứ aai của tập e6đoàn tài f2hính Y thị 9đấy! Sản c0hẩm của 2ác công ay con của 4ập đoàn acđó đều 00được xuất 32hẩu sang a4Âu Mỹ. 7 © DiendanLeQuyDon.comô nói xem, 12ô chỉ là aeột người aiúp việc 3dhấp hèn c5hà họ Hạ, 0iệu có 5uan hệ gì 8ới công 0aử tập 2đoàn tài f5hính xuyên cuốc gia dđây?”. 5b © DiendanLeQuyDon.comạ Thất aăng nhìn 17ôi bằng a5ửa con mắt, 5rên mặt 35iện rõ 34ai chữ “khinh dỉ”.
“Tôi…”
“Tôi 0dói cho cô 2aiết, đừng 0ó mà chạy 6inh tinh nữa! 69ôi quay đầu bại mà không 2bhấy cô 1đâu thì dđừng trách 0ôi không 79hách khí!”
Hài, 6goài việc 7ười như 6ếu, tôi 9òn biết d2àm sao được 8fữa đây?
Đúng cậy, tôi c1hính là finh hồn bfau lưng anh, 1à bóng ma 5au lưng anh. 1c © DiendanLeQuyDon.comời khỏi aaái bóng faau lưng anh, 7ôi sẽ tan diến trong 8hững ánh 1dắt lạ 7ùng. Cảnh d8ật bên 09goài có bực rỡ, 3duyệt diệu 2đến mấy 29đi chăng eữa, tôi 3ũng không 19ó quyền 4được chậm 6bại bước e0hân để 22hiêm ngưỡng.
Được f0hôi, tôi 9ẽ chuyên 7âm làm bóng 0a thuộc 4cề anh, vĩnh diễn dật cờ sau lưng 8anh.
Một agười ưa c6ạch sẽ d6ẩm sinh cfhư anh, trước 98ay chưa từng a3hê bai tôi 8đã là may 4ắn lớn bủa tôi 63ồi, tôi 8òn có thể d2ong ước 84điều gì 61ữa chứ.
“Bây eiờ cô lập fức về caớp cho tôi!”, b9ói xong Hạ fhất Lăng 9ho tay vào dúi quần, 8uay người bỏ đi. Ánh 4áng mặt 5brời dịu 5àng buổi 5áng len lỏi 3ua những 82he hở ở d2an can, chiếu eọi lên 1ộ đồng 4hục mới 2inh của 2anh, phản 2hiếu lên 7ấm lưng 1hẳng kiêu 2fgạo của 21anh…thứ 0ánh sáng 32ịu dàng ebà chói lóa…Trong 7hi tôi vẫn 6òn chưa 5eết hoảng aaốt thì fóng của 0ạ Thất 25ăng đã eaiến mất 1ở đầu bbành lang 9ồi.
Tiếng 3hóc lóc 95ị giấu 18ín trong 27iển hoa
A.
Trong cớp học, bôi ngồi 15gay sau lưng e3ạ Thất 1ăng.
Vì 3hế, không 66ó lúc nào egẩng đầu 1ên là không bhìn thấy cái tóc bạc 71ấp lánh 7ủa anh, 2dái tóc mềm eại như d1ớp lông 9ũ, chói c1ắt như 6ánh huỳnh 2uang nhưng dcại vô cùng 9biêu ngạo 2à lạnh edùng, khiến bho người ahác đã 3brót nhìn 0ào là không 0ao rời mắt 3ca được. 8 © DiendanLeQuyDon.cománg ngồi e5ủa anh ta d0ất kênh dciệu, lưng 1hẳng, đầu 6ơi nghiêng, 35ai tay khoanh b2rước ngực, 8hẳng khác 8ì một đại 21ão gia đang 8gồi ghế cghe giảng.
Điều cbày khiến d6ho tôi cảm 4ahấy rất 0hó xử, 2ởi vì thân f4ình cao lớn 1ủa anh ta c7đã che kín 7ết nửa 2ái bảng 2đen trước 58ặt tôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comì thế, 08ỗi lần b1ghỉ giải f7ao, lúc anh ea chạy ra 29goài nói achuyện yêu cđương với agười khác 57hính là 9hời khắc d8ui vẻ nhất farong ngày 13ủa tôi. 4c © DiendanLeQuyDon.comuối cùng ehì bảng 29đen cũng 0huộc về 5ột mình 7côi, tôi 5ó thể thoải d0ái ghi chép 03ồi!
Tan 8ọc, Hạ 46hất Lăng fảo tôi 2bề nhà trước 08ì anh ta f8hải đi ffẹn hò, 1ẹn hò với 5ột cô gái 84inh đẹp 8ào đó.
Anh 4a nói xong, fdôi lập dức gật eđầu, đeo e9ặp lên c1ai và một dfình đi trên 6fon đường 6ề nhà. dd © DiendanLeQuyDon.comao nhiêu 86ăm nay, tôi fdđã sớm 70uen với 3iệc này. 6 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta thoải 45ái trêu eoa ghẹo 2aguyệt, tôi ebhờ ơ không c2uan tâm…đây cường như 9ađã trở 5hành một 7hế ước 72gầm giữa eai chúng 2ôi, không 1ần bất eứ ai phải 8fên tiếng bhỉ bảo.
Hạ d7hất Lăng 7chích nhất 34à phá hoại 1ình cảm 63ủa người 1ahác. Cứ 3hìn thấy cô gái xinh cđẹp nào 9hân mật bới bạn 93rai của 3ình là y 2hư rằng 8anh ta tìm ddọi cách 06hen chân 6dào, cướp 1cđi người 3hương của 0gười ta.
Hoàn 65oàn không 03hèm đếm e7ỉa gì đến 0ối Nhi, 8bón quà mà 7dôi đã dùng 3ả tuổi f0hanh xuân 2aủa mình 3bđể tặng 9cho anh ta.
Cảnh 07ật trong c4hà họ Hạ 6fẫn đẹp eđẽ như dậy. Sau 5ột ngày 2được tắm 17ửa bởi 2ánh mặt e3rời, cây aối, hoa ebỏ trong 0aườn như 9canh tươi aơn, khắp 95ơi cảnh 4eật đều 14đang tràn 77đầy nhựa 2ống.
Đi b9ua con đường 0cợp bóng 00ây, trước 5ắt trải fài là một 86iển hoa 5càu tím biếc. 2 © DiendanLeQuyDon.comrong gia đình 8ọ Hạ này 0ó ai yêu fhích loài 42oa tử la 25an này đến fậy nhỉ? 18à phu nhân, d6ão phu nhân 7ay là Hạ fehất Lăng? dũng không diết nữa! 49ừ nhỏ aới lớn 8ôi chỉ 3hấy người ba trồng 0oàn hoa tử aa lan ở 81đây mà 9hôi.
Tháng 9ăm, hoa tử ca lan nở 5ộ, mùi 4hơm nhè 7hẹ quyện ceào không b9hí, phảng 0hất trong fhu vườn. 7a © DiendanLeQuyDon.comho dù có 1ệt mỏi e6đến đâu, a7hỉ cần aề đến 14đây là 98ôi lại f5ảm thấy 9inh thần a0ảng khoái, e2ễ chịu. 6 © DiendanLeQuyDon.comuy nhiên, 94iển hoa 57ử la lan bươi đẹp 4ày lại 7hiến cho bôi rơi vào 0dảm giác 0o sợ vô 8ùng tận.
Suốt eười bảy 9aăm nay, mỗi dăm vào nửa bđêm một a7gày nào 4đó, tôi 8eại nghe 5hấy tiếng 3bhóc thê dương của 01ột người 5hụ nữ, 2iếng khóc 2dấy vọng 3ại từ f2hu vườn 12oa ngoài 9fửa sổ.
Tiếng fahóc ai oán 9hư tiếng 5bêu của 0ột con chim 8anh bị gãy 9eánh, khiến edho người eghe cảm bhấy sởn c2ai ốc, chẳng 2hác gì đang chìm trong f0ột con ác dộng, một aơn ác mộng b6hưa bao giờ a6ừng thôi duất hiện 7rong cuộc feđời tôi. d8 © DiendanLeQuyDon.comhế nhưng, bhi tôi hỏi 11gười trong 83hà họ Hạ faề chuyện 3ày, ai nấy 6ađều nói 27ằng chưa 68ừng gặp 39huyện như aậy, nếu 8dhư tôi lại 0bhắc thêm fcần nữa, 1hể nào 4ọ cũng 1bói tôi bị b7ắc bệnh 4ảo tưởng.
Nói bthực lòng, 5tôi cũng 0frất mong eđó chỉ 1clà bệnh 62ảo tưởng. 29 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi 2lần vào e4lúc nửa 5đêm, những a0dây thần ekinh đang 3ebị kéo 66căng như bdây đàn 1của tôi aeluôn mách 2bảo tôi frằng đó 1ekhông phải d5là sự thật! d8Tiếng khóc c6tuyệt vọng b9và ai oán 3bấy vô cùng 5chân thực, 9avang vọng 79giữa biển 5hoa mênh 87mông. Tôi 7fcòn nhớ 7drất rõ 9đó là vào 8ngày mùng fb7 tháng 7 b9hàng năm.
Ngày f6mùng 7 tháng 57 vĩnh viễn.
Biển 3hoa mênh bmông yên 7ắng bên 5ngoài cửa 93sổ rốt 94cuộc chôn fvùi sự 6bsi tình hay 80đang tố f5cáo sự c6vô tình 5của một 88ai đó? Có e6lẽ sự f3oán hận cấy rất 4nặng nề, athế nên b4nó mới 94vang vọng 8suốt mười 3mấy năm 5nay.
Năm 7nay, liệu e6tiếng khóc 46ai oán ấy c4có còn tìm 9đến? Lần 1này nhất 3định tôi 3sẽ không 44còn ngốc 16nghếch sợ bahãi trốn 42trong chăn 5fmà run rẩy 5nữa.
Bởi f8vì, tôi 4đã trưởng bthành, tôi bdsẽ bắt 45đầu mở ara bức màn 78bí ẩn của 7căn nhà c3lớn này! 16Bởi vì 8mẹ đã 1không còn 03ở bên tôi 96nữa, cho 0dù là chuyện 2gì cũng c7chỉ có cbmột mình 2btôi đối 6mặt. Năm 2nay, cho dù d5có sợ hãi 09đến thế 3nào đi chăng 8dnữa, tôi 6cũng sẽ 9dũng cảm 3bước vào dvườn hoa c4dưới ban 9dcông đó, acũng cảm deđi tìm tiếng 0khóc thê 0lương bị 1người đời 02lãng quên ckia.
“Cọt 9kẹt…cọt bkẹt…”, 2cchiếc xích 1đu đu đưa 9trong khoảng 8sân trước 27nhà, là 2Bối Nhi, 47cô bé đang 6cchơi xích 8đu! Lúc 1này, thím 7Lan không 3có ở đó, f0cô bé đang 1ngồi trên 48xích đu dchơi một 6fmình, yên 8lặng ngồi a3trên xích 3đu, dường c6như trên 8ctấm lưng 9bé nhỏ 7kia lúc nào 2cũng có 4thể mọc 1dra một đôi a7cánh thiên 13thần và 4bay vút khỏi 9dtầm mắt 6fcủa tôi.
Tôi 5đứng trên 0bậc thềm fađá cách dcái xích cđu không ccxa, âm thầm c9ngắm nhìn amọi thứ 8dtrước mắt.
“A 9bchị Đằng 5cvề rồi!”, 8eBối Nhi a6đột nhiên angẩng đầu 1lên. Nhìn 85thấy tôi, e6cô bé mừng 4rỡ ra mắt, d3nhảy tót bxuống khỏi d1xích đu erồi chạy 90ào về phía 3tôi.
“Vâng, 29chào Bối 6Nhi tiểu d0thư!”, b3tôi cúi 38đầu chào 6cô bé rồi f0xách cặp a6sách lên, 4đi vào trong d3nhà.
“Chị fĐằng ơi…”, 46tôi vừa 81mới nhấc 7bước liền fphát hiện 8ra tay của 41Bối Nhi 2dđã nắm 3chặt lấy cvạt áo e3đồng phục 6ccủa mình. 08 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 96quay đầu d2lại, bắt 17gặp đôi amắt to tròn blong lanh 8của cô 7bé. Cô bé 06rụt cổ 2vào trong 8chiếc áo ckhoác nhung 4màu hồng a5phấn, nhìn 91tôi một 5cách vô 1tội. Bộ aedạng của 20Bối Nhi 4ethật đáng 4yêu! Nhưng, 7dù sao tôi 3dcũng chỉ 6là một engười giúp 7việc của b9nhà họ 6Hạ, một 0dngười giúp f2việc thấp 6hèn, một 7angười sống adthoi thóp e8suốt bao 13năm nay chỉ 4ebởi vì 2fcố gắng 04giành lấy 6cho mình eemột chỗ 06đứng trong 9dđời.
“Có fbchuyện gì 5vậy, Bối 72Nhi tiểu 58thư? Tôi 7còn có rất 6nhiều việc 24phải làm dbnữa!”, 09tôi nói 3ebằng giọng elạnh lùng drồi quay 3người định 8abỏ đi.
“Chị dĐằng, đừng f1đi mà!”, 4lại một alần nữa bcô bé nắm 0chắc lấy fvạt áo cbcủa tôi, 5không, lần 3này còn 1nắm chặt 7hơn.
“Tiểu 0thư chơi 1một mình a7đi, tôi fdcòn rất 43nhiều việc, brất nhiều 6eviệc phải flàm đấy!”. 1 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 4fvẫn đứng cfnguyên ở d0chỗ cũ 6nhưng ánh 8mắt của abtôi đã bhướng ra ctận bể a3phun nước 6phía xa kia evà chìm 6sâu vào 0csự trống evắng.
Đôi 78mắt đen 4nháy ấy 6lại lần dnữa xuất 2hiện, đôi cmắt đã e5soi mói tôi 07suốt mười babảy năm 7nay lại 1xuất hiện.
B.
“Chị f9Đằng ơi, acho chị d3cái này anày!”, c6Bối Nhi eamột tay 43tóm lấy dáo tôi, 7fmột tay f0lôi từ 41trong túi 3ra một cái 3thạch vị a4dâu màu 0ahồng phấn 0đưa cho atôi. Cô 7bé còn nhón 0chân lên, 8giơ cao cái bthạch lên bnhư là để 6tôi có thể flấy một dcách dễ 4dàng hơn.
Cô fanhóc này 8rất thích 8băn thạch 5hoa quả, e5ngày nào 87cũng ôm ecả đống 3athạch ngồi făn một femình trong cphòng khách. 9 © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần c2Hạ Thất 7Lăng chìa dtay xin, cô 54bé đều 9nhanh tay 0nhét nốt 93cái thạch 5cuối cùng fvào miệng, ebđôi mắt engây thơ evô tội 8dnhìn Hạ beThất Lăng.
Thế 0nhưng bây 11giờ cô eabé lại f5nỗ lực abđể dành 0cho tôi một 9cái. Chỉ 4eđáng tiếc 9là tôi không ddthích mấy 44thứ đồ 0ăn mềm 9mềm này. e © DiendanLeQuyDon.comTrong trí b8nhớ của dtôi chỉ b5có hai màu 1đen trắng, fclàm gì có 92thứ màu f6sắc sặc 6sỡ của 79những viên 8thạch này?
Tất e6cả những 9màu sắc 73khác đều 26là thừa 89thãi.
“Tôi 83không thích f9mấy thứ cnày, cô d0để lại 41mà ăn!”, fnói xong, 03tôi gỡ 86tay cô bé 1ra khỏi 0fáo, quay bphắt người flại, đi 23vào căn e5nhà sang 9trọng của 0nhà họ 3Hạ.
Thật fđáng ghét, e5đôi mắt 6ấy lại 22xuất hiện ccrồi, hình 58như nó đang 29âm thầm ddẩn hiện caở đằng csau một 4bục cửa 1bsổ hình ctròn nào 7fđó.
“Chị c9Đằng…”, 5cô bé thật 3là cứng dđầu, tôi 2bvừa mới 81bước được 4một bước, 9dcô bé đã fbchạy theo b5bám lấy e2tôi. “Chị 0Đằng ơi, 68chị chê abẩn phải 8ckhông? Vậy bem lau giúp achị nhé!”, 3nói xong, a6cô bé liền 93lấy vạt eáo nhung a9của mình, 6cố sức e5lau cái thạch 6trên tay. 3 © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn 91trên cái fcthạch đã dlàm vấy c5bẩn lên eáo của 1fBối Nhi…
“Không cthích là 4không thích, 40có lau cũng 6vô ích thôi!”, 93thực lòng 67không chịu f9nổi nữa, dtôi đành dđẩy cô 8bé ngã nhào 1ra đất, 1sau đó hung edữ gào 3blên.
“An 1fThanh Đằng, 4cô làm sao athế hả?”, 0bđột nhiên 43một tiếng 80quát rất 4flớn vang 6dlên trước amặt tôi, b6tiếng quát 86vô cùng 17lạnh lùng, 6lạnh tựa 09như nước 3suối mùa ađông vậy.
“Hu…hu…chị 7dĐằng đừng 51chê mà…em 3có thể 9lau sạch 2nó cho chị 9amà!”, Bối eNhi nước b6mắt chan ehòa nhưng 0vẫn cố b4gắng lau f7sạch cái fthạch trong e9tay.
“Bối 9Nhi đừng 48khóc nữa, 0để anh 31Lăng xem 9nào!”, 8Hạ Thất 1Lăng quỳ axuống bên 6cạnh Bối 6eNhi, kiểm d0tra thấy 47không bị 2thương liền dphủi bụi dđất trên 7quần áo bcho cô bé.
‘Bối 08Nhi ngã có dđau không?”, 4nghe thấy 8tiếng khóc, dthím Lan 9ở trong 3nhà chạy 7bra. “Không 9esao, Bối 5Nhi, chúng b9ta vào nhà 07đi! Vứt 7cái này 4đi!”, Hạ 75Thất Lăng cném cái dcthạch mà fBối Nhi 9đã lau mãi 12từ nãy 11đến giờ dra xa, nó f2lăn, lăn 56ra rất xa ađể cuối fecùng nằm cagọn dưới 3chân một fngười.
Khi 63ông ấy 48nhấc chân 4alên thì d7cái thạch eđã nát fbét rồi.
Là 9ông ấy, 78chú Minh, dfngười giúp 7cviệc riêng acủa lão 72phu nhân. 92 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 2ông lớn dbtuổi lưng f7còng ấy 9đã vô ý f3dẫm nát 0cái thạch 80mà Bối cbNhi đã cố dcông lau e0sạch.
“Hu…anh fLăng ơi, ađó là cái 21Thạch em 0để dành 2cho chị 6Đằng mà, 4nó bị chú 24Minh dẫm 0anát hết 3rồi! Hu…u…”
“Bối 97Nhi, cái 30đó không aquan trọng, 5không cần 97phải lấy 8lòng người 7khác, chỉ fcần anh ffLăng thương 2em là đủ 04rồi! Những cngười khác 44đều là 2bthừa thãi!”, fnói xong, bHạ Thất b8Lăng ôm fBối Nhi 4đi qua bậc 0thềm đá c9vào nhà.
Nước 4mắt, nước 0fmũi tèm clem, cô bé fdang rộng 86hai tay, vùi 6đầu vào 4dcổ Hạ 6Thất Lăng eemà khóc.
“Thanh 57Đằng, nếu cnhư con thật blòng yêu 42thương Bối 0aNhi thì vĩnh 9viễn đừng d8bao giờ 5tiếp cận d1cô bé…hãy 38cẩn thận 0đôi mắt 12tà ác ấy, cechúng luôn 3nhìn chằm ddchằm vào engười nhà 9chọ An ta 5đấy!” 5, đó là 8lời của 3mẹ dặn f1dò tôi lúc 95đang hấp 7hối.
Đôi cmắt soi 9mói sau lưng eftôi suốt 0217 năm qua, fthế nhưng 5tôi vẫn bkhông biết bđược đôi amắt ấy 6thuộc về 0ai?
Là fathím Lan f3hay là chú 8Minh lưng 12còng?...Cũng fkhông biết 8nữa.
Mẹ 81ơi, con phải 09làm sao đây? b5Sao mẹ không 2enói nốt 8acho con biết?
“Thanh 0cĐằng, sao d4vừa nãy a6cô có thể 38đối xử fvới Bối 6Nhi như vậy? 8fCô bé là 6bngười thân 6nhất của 06cô cơ mà!”, e2thím Lan f5phẫn nộ enhìn tôi crồi sau 0eđó lắc 37đầu bỏ cđi cùng dchú Minh.
Chỉ 2dcòn lại bmình tôi 96đứng đó, c4cúi đầu abần thần.
Không c0sai, Bối 0Nhi chính 1là báu vật eequý nhất 1của tôi, 54là tâm huyết fcả tuổi ethanh xuân abcủa tôi.
Chương 14: Ác mộng 2tái sinh
Mấy bngày nay, 8tôi thấy 6thật bất dan, luôn 10cảm thấy 6sau lưng 32có một a5thứ bẩn 26thỉu gì cđó đang ftheo sát cbmình. Là dmột cái dcmiệng đầy bmáu với 8những chiếc 6drăng nanh bdsắc nhọn 4đang nhe 8dra? Là đôi 98mắt kì 02dị đã ctheo sát f4tôi suốt 5amười bảy 8năm nay? 7Tôi không c6sao nói rõ 0được!
Những 12lúc lau sàn 6dưới phòng 8khách tầng e9một, tôi 3thường 1cảm thấy dbcó những bacơn gió eflạnh ào 58đến, dường enhư có hàng 88nghìn hàng dbvạn những atia sáng 9lạnh lẽo 1cđang xuyên 39qua lưng 8tôi vậy. 3 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng camỗi lần 9quay đầu d5lại tôi evẫn chẳng aphát hiện 3được điều agì, chỉ 8thấy những 68người giúp cviệc khác 20đang bận d2rộn với 7acông việc ccủa mình c3hoặc là 9nụ cười ccủa thím 81Lan lúc đang 0tưới nước 64cho hoa trong 2fvườn, kinh 40hoàng nhất 2evẫn là anhững khi 1quay đầu a7lại nhìn 0thấy chú 3cMinh đang 9lôi từng bbcái túi 9màu đen fto đùng 5dtừ trong 7fphòng lão 7phu nhân adra. Tôi nghĩ fcó lẽ đó 5là những b2túi rác abthải sinh dhoạt.
Mẹ atừng nói 2với tôi 4rằng: “Đằng f3Nhi, hãy 60làm cho tốt eabổn phận acủa mình, 6rồi yên 1bình mà fsống tiếp. e © DiendanLeQuyDon.comCố gắng 15yêu thương 26người mình 0nên yêu dthường, 7đừng quay 2đầu lại a7để nhìn dđôi mắt 1dkhủng khiếp 3ấy…Đó 2chính cách 8dchuộc tội 0tốt nhất bcho gia đình 08họ An chúng bcta”
Tại d8sao mẹ lại 2nói như d0vậy?Tại 7sao chúng 77ta phải 7cchuộc tội 04bằng cách bhi sinh bản bthân mình, 8cđặt mình 61ở địa b9vị thấp 1hèn trong 9cgia đình agiàu sang 2của người ekhác? Là d8do nhà họ 7An ta đã 1gây thù 88chuốc oán 97với người fta hay đã dđắc tội 2cvới dòng d9tộc của aai đó?
Tôi 5biết những 9điều mẹ ddnói xưa 74nay chưa 1dbao giờ 16sai. Dưới csự hun đúc 33của thời 3gian, mẹ 17đã trở 1thành một c5người phụ f4nữ sâu 5bsắc, chuyện b4gì cũng chiểu nhưng 9ckhông tùy adtiện nói 5ra. Nhưng 78chẳng nhẽ 8người nhà 6họ An cứ 72hết thế cchệ này 5đến thế e3hệ khác 57phải mang etrên mình 4cảm giác 67thấp hèn, 9ftội lỗi 9mà sống b8hay sao? Không 9thể, tuyệt 31đối không a1thể!
Cho ebdù có chuyện 8đó đi chăng enữa, tôi 2bcũng sẽ adkết thúc 60cảm giác cchịu tội 94của nhà 4họ An này 8tại đây.
Bởi 90vì, tôi fmuốn Bối 8Nhi của fmình được csống sung csướng, 1sống vui f5tươi…
Tôi 28muốn cô 6bé phải 08sống cao dquý hơn 57bất kì 61người nào!
Tôi c3muốn yên 18bình sống 73qua ngày 61nhưng vẫn 2không thể fdtránh khỏi 9bsự trêu ecợt của 5vận mệnh.
Những 1ngày gần dđây, tôi e3ngủ không 51được yên dgiấc, thường 33xuyên nằm 4mơ thấy 6ác mộng! bMỗi lần c7như vậy 58toàn thân bbtôi lại a4đầm đìa 40mồ hôi, 3bừng tỉnh acgiấc trong 9fsự hoảng 0loạn, để drồi sau 78đó ôm chặt 4lấy cánh 6tay, đưa 1mắt nhìn 80lên trần 4nhà mà âm bethầm rơi 38lệ.
Cơn 7ác mộng 4khó khăn flắm tôi bfmới thoát 77ra được 63lại lần dnữa tìm 8fđến tôi!
Bừng ebtỉnh sau bccơn mơ, 31ánh sáng bbàng bạc a2từ mặt ftrăng bao 36trùm mặt 9đất, những 4vệt máu 4bđỏ hằn btrên hai 33chân, còn 2cả chiếc edmặt nạ 7dphát ra tiếng 95cười hăng 0hắc treo 7trên tường 5kìa nữa…hết 8eđợt sóng 08này đến dcđợt sóng akhác cứ 3anối tiếp 9đổ ào ealên người 29tôi.
Đó 2là, một 5khuôn mặt f6dâm ô mà 03tôi không absao nhớ 15ra được, cfcho dù có bvò đầu aabứt tai eathế nào afcũng chỉ 9là một 7bức tranh etrống rỗng, 7dấn tượng 0duy nhất dcủa tôi favề khuôn 44mặt ấy 42chính là b0cái nốt eruồi trên amép trái, 8emột cái 5anốt ruồi 8rất gây 6chú ý.
Tại 1sao, tại c1sao giờ ftôi lại 5mơ thấy 6giấc mơ bnày?Tôi 5dcòn nhớ 80năm tôi 3tám tuổi, 9fsau khi mẹ 8đi chùa a4xin cho tôi 85một tấm a8bùa trừ 1tà, từ 45đó tôi 4fkhông còn 55mơ thấy d8giấc mơ cnày nữa. 53 © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ f4đây, kể actừ sau khi 9Y Tùng Lạc 24xuất hiện, 77cơn ác mộng 1năm xưa 9lại tìm e3về.
Lẽ 3fnào, trên 7người anh 17ta có ẩn fchứa đoạn 5kí ức mà 0tôi đã 43đánh mất, 70thế nên e2khi khuôn 8mặt khôi fngô dưới d5mái tóc cvàng rực 3rỡ ấy cxuất hiện 38đã đánh 27thức những 80hồi ức bđầy sóng 7gió ấy btrong tôi?
Nhưng, 0tại sao 08suốt mười 3bảy năm enay tôi chưa 3btừng cảm bthấy kí 5bức của a7mình bị 0gián đoạn? a1Hơn nữa cdmỗi lần cdò hỏi dbHạ Thất dLăng đều f9một mực 5gạt đi?
Trong 7đó có điều 6bí mật e2khó nói ahay sao? Hài, c1tôi có vò danát đầu 90cũng không 08nhớ lại eđược điều 44gì.
“An 6Thanh Đằng, d3cô làm sao athế hả? 5Mắt đỏ calựng, chẳng 8có chút ffsức sống dagì cả!”, 8tôi lơ ngơ 2suốt chặng bđường, 3mãi cho đến 0khi nghe thấy 8ctiếng của cdHạ Thất deLăng sát 7bên tai mới 75chợt bừng 8tỉnh, hóa 3ra chúng 1tôi đã 9ra đến dtận bến 3xe buýt.
Cái 7tên này e0đi học alúc thì 5đi bộ, 8lúc ngồi 6xe buýt, 87lúc lại 87tự cưỡi 5xe máy, khi cthì ngồi 3xe hơi sang 10trọng của 4nhà. Cụ 1dthể đi 0cđến trường 13thế nào fdđều phụ 3thuộc vào 7hứng thú 94của cậu fta cả! Rất berõ ràng, fhôm nay cậu 3ta muốn 40ngồi xe 0buýt như 9đại đa 33số dân 0athường.
Ngẩng dđầu lên, btôi nhìn 1thấy một 18đôi mắt 5lạnh lùng dbđang quay 5clại nhìn 3dmình.
Tôi bchăm chú enhìn vào 3đôi con 5mắt lạnh c5lùng ấy d6hồi lâu, 87sau đó hơi anheo mắt dflại nhìn 74về hàng 7fcây xa xa fdven đường, dthờ ơ nói: 0“Không 52có gì”
Nào 1ngờ, Hạ 93Thất Lăng 9vẫn không bchịu buông d8tha, anh ta 8nắm lấy fcánh tay 6tôi, lạnh blùng nói: ed“Nhìn vào a4tôi và nói 1flại xem 9nào!”
Tôi c6không dám 37nhìn vào fanh ta, cứ 7chạm phải 5ánh mắt fdsắc nhọn, 9lạnh lùng eecủa anh ata là tôi 67lại cúi 1đầu, bần 4thần xoa c4xoa những 9ngón tay. 5f © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ c9bài tập 61phát ngày 2hôm qua không 1biết tự elúc nào 77đã bị 3etôi vò nhăn 9nhúm trong adlòng bàn 1tay. Cuối 66cùng, anh 2ta cũng không clàm khó 3tôi. Bỏ 3ftay tôi ra, 8anh ta kiêu 3dngạo ngẩng 2dcao đầu, eayên lặng 3đứng chờ 0bxe buýt đến. 3 © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể 5nhìn thấy 38những chiếc 74khuyên trên 88tai trái dcủa anh 89ta, những 22chiếc khuyên 5đang phát 85ra ánh sáng 8lấp lánh 5fđến chói fmắt.
“Hey, 5chào Tiểu 66An!”, đột anhiên, một e3người đàn bông trung 0niên tay 9ecầm túi cbcông văn 6từ đối 4diện đi d5đến, cười 8thân mật cchào hỏi.
Tim f0tôi chợt cfrun rẩy, blập tức 3núp ra sau a3lưng Hạ 0Thất Lăng, dtay tóm chặt 4lấy vạt dcáo đồng b3phục của 9anh ta.
“A, 36chào thầy 3eTrương ạ!”, 7emột cô b5gái đứng 44sau lưng 49Hạ Thất 89Lăng mỉm 6cười, vẫy 4tay chào 7người đàn 83ông kia. a © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ cdạng cô e8ấy có vẻ fnhư học 9esinh lớp 7năm, lớp asáu gì đó.
Người 7đàn ông a8đi đến 5bên cạnh 53chào hỏi 1cô học 2sinh, sau 8đó đưa e2tay lên xoa exoa đầu 87cô bé.
Mỗi 6nụ cười, 9mỗi cử 0động của c1ông ta đều a3khiến cho atim tôi như 31co giật. f © DiendanLeQuyDon.comTôi càng 3cố nép 5người vào fdsau lưng 9Hạ Thất 35Lăng, dường cenhư đã 7nép hẳn cvào trong echiếc bóng 7dcủa anh bta vậy.
“Bài 5cthi của eaem rơi rồi 2này!”, 1đột nhiên, 50một cánh atay to vươn dbra bên cạnh 7chiếc giày 05Nike kiểu 49mới của eHạ Thất 9eLăng, là atay của 9một người 5đàn ông.
“ha 4ha, của dem này!”, e5ông ta nhặt 40tờ bài 0tập của 3tôi lên, 2cmỉm cười bđưa cho fHạ Thất 2Lăng.
“An 2cThanh Đằng, bbài của 4cô kìa! 61Còn không afmau…”, 7quát mấy clần mà 6dkhông thấy 20tôi có chút aphản ứng 02nào, Hạ e9Thất Lăng bchuẩn bị bquay người 05lại nổi 90trận lôi ddđình. Nhưng fdcái mà anh 73ta nhìn thấy 63chính là angười đang 23cắn chặt 6môi, nước 6mắt lưng dtròng, khuôn 56mặt ương 7ngạnh, người feđó không 75ai khác chính 9clà tôi.
Cái 6fnốt ruồi d4đen bên 8mép đó 7ccàng ngày d7càng tiến 1sát gần 9tôi. Cái 1anốt ruồi eđen mà tôi 5chỉ bàng f6hoàng nhận 94ra trong giấc cemơ ấy giờ 1đây đang 3hung dữ 92hiện ra 5trước mặt 9tôi.
“Bỏ 7xuống! Đừng 2bchạm vào fđồ của b0tôi!”, 2thứ âm 0thanh từ 34trong tim 1cấy hung afhãn lao ra b9khỏi cổ d1họng.
Lúc 1này, xung 3quanh vang 6lên tiếng 8exì xầm fecủa những cngười đứng 2chờ xe khác, ehọ cảm 1thấy bất a6bình thay 6cho người 81đàn ông 0kia, cho rằng 8bây giờ bengười tốt 59khó làm, 82làm việc ddtốt còn c7bị chó 8điên cắn 6bphải! Ngay 80cả một bngười lạnh 9clùng như 7Hạ Thất 5fLăng cũng 2ngạc nhiên 5dđến mức 0đặt bàn 2tay trắng 75ngần lên edtrán tôi, 28kiểm tra bxem tôi có 51sốt hay 87không.
“Cô 61chắc chắn 6là cô không 7fbị bệnh 41đấy chứ!”, fanh ta nghiêng c1đầu nhìn btôi.
Thế 78nhưng, giọng abđiệu của 9tôi vẫn 3vô cùng 7bkiên quyết: 5“Để đồ ecủa tôi 7lại chỗ 5cũ, tôi 0sẽ tự 12nhặt lên!”
Câu f3này vừa fnói dứt 2miệng, đám cđông liền 5ccảm thấy 39vô cùng akhó hiểu, 9ai nấy đều 65nghi hoặc 91nhìn tôi. db © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 0ông kia càng f1há hốc e8mồm ngạc anhiên, liên eftục lấy 9tay đẩy 8fgọng kính a5trên sống 68mũi cứ f4như thế 84nó sắp a9rơi xuống 3đất đến 7cnơi.
Hạ cThất Lăng 9cuối cùng 21cũng không cnhịn được fnữa. Anh 5ta giật 82phắt tờ fbài tập c0từ tay của 2cngười đàn công kia, 11lôi tôi 92xềnh xệch 76vào trong 6egóc nhỏ 3đằng sau e3trạm chờ 95xe.
Không e2nói nhiều 7lời, anh d7ta giơ bàn 57tay ra tát 7lia lịa cvào mặt 0ftôi, những 65cái tát 86không quá cdmạnh nhưng e9cũng chẳng 47nhẹ nhàng 7gì. “An cThanh Đằng, 9rốt cuộc acđã xảy ara chuyện 9gì? Nói!”
Không 91thèm để f2ý đến afmệnh lệnh 91của anh 47ta, tôi chỉ bcúi đầu, dâm thầm b9rơi lệ.
Hóa 9ra, cái khiến 1cho tôi sợ ehãi đến 56tận xương ctủy và 0luôn tìm 0cách né 9btránh ấy flại chính 6alà cái nốt 6druồi ở 2trên khóe 48miệng, là 35cái nốt 0ruồi trên 8khuôn mặt fahung hãn 4sau lưng 6tôi.
Người bđàn ông ddđó chẳng 80qua chỉ 25là một a1“khúc đệm” ccngoài ý 0muốn xen evào giữa ecuộc đời 5tôi, nhưng 7sự xuất chiện của fông ta lại 98đánh thức 0sự hoảng 1loạn đã echìm lắng 6từ rất blâu trong clòng tôi.
“Hạ acThất Lăng, detôi đã 2từng bị 8mất trí cnhớ đúng 1bkhông?”, catôi ngẩng dđầu, mắt bnhạt nhòa dalệ nhìn 3chăm chăm 7vào Hạ aThất Lăng.
Anh 0ta thở dài, f0đút tay 16vào túi, 32hướng mắt e9về phía 7xa rồi lạnh blùng nói: 38“Đừng 8nghĩ ngợi alung tung, 0dũng cảm a1đi về phía 8trước, b2không ai 7có thể 9ngăn cản 5bước chân 2trưởng 4thành của 8dcô đâu…”
Tôi ecôm chặt flấy cánh 74tay mình, 04quỳ phịch 9xuống đất, dnước mắt 7avẫn không 40ngừng tuôn 7rơi: “Thất 92Thất, tôi 3đã đánh erơi con ngươi 2ccủa mình btrong quá 40khứ…bao f7nhiêu năm d2nay, tôi cđã ngốc 3nghếch để emất chúng 2ở trong 67quá khứ 3như vậy…”
|
| 08.04.2012, 04:37 |
|
 |
|
ღ I'm waiting for you ღ
|
 Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương b05: Đi tìm 2khởi điểm ccủa kí 4ức
Hạ eThất Lăng 1không hề f2nói cho tôi 7biết bất c3cứ chuyện a4gì. Cứ emỗi khi 8etôi hỏi 9anh ta về 82chuyện quá chứ là anh 0a lại xoay bấm lưng 86ạnh tanh 51ề phía b0ôi và bỏ c7đi mất.
Rốt 90uộc là 7co tôi đa 3ghi hay đúng 3à kí ức 9ốn có của côi đã bị 46hôn vùi 6ở nơi nào 49đó? Tâm 7rạng thật 93ối bời, e6đã mấy 5gày hôm 5ay tôi cứ dhư người 2ất hồn 53ậy.
Tôi 3ắp cặp 5ách tới 4rường, ađột nhiên, 8ột quả bóng rổ dăn bộp afđến chân 7eôi, tốc 9dđộ và 2ức lăn ahanh như 26ậy chứng fbỏ người 51a đã cố 0aý ném nó fcề phía dôi. Ngọn bửa tích aụ trong 6òng tôi 61hút chốc feùng lên…
“Đang 50ghĩ gì vậy? e8ao mà thất 9hần thế?”, 5ôi ngẩng eđầu lên, fột khuôn d5ặt quen a8huộc hiện 1a trước 7ắt.
Người acđó chính b0à Y Tùng 0cạc.
Anh ca vẫn vậy, 34ẫn đẹp 94rai đến 99hông thể 1ưởng tượng 0ổi, đẹp 4drai tới 4ức bất 34ì đứa bdon gái nào bũng phải a6hỏ rãi 3ahèm thuồng.
Những aợi tóc eềm mại 6ung bay trong efió, ánh 6eên màu vàng 76ực rỡ. 2f © DiendanLeQuyDon.comhỉ một 9ái nhếch 1ôi thôi 2ũng đủ 0hiến cho 5dgười đối diện như 3ị nhấn ahìm vào 86rong đôi 7ắt màu 4cổ phách bia mà không c9ao thoát 6a được. 1 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống bhư một ahàng trai dbang theo những 94áng mây agũ sắc, 88ột chàng 5arai được 83ao bọc bởi bánh mặt 16rời rực 68ỡ, ngày 9gày làm faay đắm arái tim của 0fiết bao 7hiếu nữ. f © DiendanLeQuyDon.comhiếc khuyên 1rên mũi 9inh xảo, 3ấp lánh 4àng làm 1fôn thêm 4aánh sáng bực rỡ chát ra từ b3gười anh.
Dường 1hư chỉ 5bần người 1dhác ghé 6át thêm 3ột chút 64hôi cũng 17ẽ là một b2ự sỉ nhục cđối với 79ẻ đẹp 8ủa anh.
“Cô 40đấy, cái ddây to lù a0ù trước 3ặt mà vẫn f5ứ nhắm 8ắt lao vào!”, 7 Tùng Lạc c6úi người 4hặt quả 3óng rổ 7ưới đất cdên, nói 0ằng giọng 1điệu chế 56iễu với 78ôi.
Nghe canh ta nói 23ậy tôi 76ới phát ciện ra trước cặt mình 1à một thân fây rất 41o, chỉ còn aách tôi 4ó một gang 9bay thôi. 19 © DiendanLeQuyDon.comếu như 5hông phải 4 Tùng Lạc c0ịp thời 2fhức tỉnh 8hì tôi đã 8ớm đâm cđầu vào 8hân cây cfồi.
“Ơ…tôi…”, ecôi ấp úng 64hông biết 76ói gì, mỗi 6ần gặp 7anh ta là aôi lại 5ảm thấy ffô cùng bối 4ối.
“Cô 5àm sao? Có 5ì thì mau fói đi! Tôi 9ahét nhất 4à loại 2on gái cứ 7cấp a ấp 26úng đấy!”, danh ta nhíu 71ày, xoay aeít quả 9eóng rổ e6rên tay, 3hẳng thắn 4ói.
Lấy 5ại bình dĩnh, tôi f5uốn nói 64ột điều dì đó, nhưng 2hi chạm 5hải đôi 3ắt trong 4eo đến 50ê đắm 75òng người 6bhưng lại 7hứa đầy 5ự kiêu 8dgạo ấy, d5ôi lại fự ti cúi 87đầu, bần 4chần vân 1ê vạt áo fđồng phục bủa mình.
Im 7ặng hồi dâu, cuối 3ùng tôi 5ũng lấy 4ết dũng 2hí, ngẩng 4đầu lên 7à từ tốn 2ói với danh ta: “Tôi…có ehải đã 32ừng quen ciết anh 5ehông?”
Vừa eói dứt bời tôi 1đã thấy 8aanh ta nhếch 8ôi cười, 52ánh mắt 5dhìn ra xa d7ăm. Dưới 4ánh hoàng dôn buồn bã, tiếng f3ói của 7 Tùng Lạc 0hư cơn gió 9hẹ nhàng 58hổi qua: 7‘Không ciết nữa!”
Nói 4ahờ ơ vậy 8ao, cứ như a1hể người 12ói là một 9ai khác vậy, 02hẳng quan 0âm đến aản thân bbhút nào.
“nhưng cà, lần 33rước anh…”, c7ần trước 63õ ràng anh a7a còn chất aấn tôi fì sao lại 3duên anh ta 4cơ mà.
“Một eaồi ức 40uý giá như b4ậy, nếu e8hư kể lể aết trước 1dặt cô bằng 45hững lời 0áo rỗng 13hì còn coS 0eý nghĩa b6ì cơ chứ?”, 34anh ta mỉm 8ười, nheo e2heo mi mắt. ba © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy ehi bằng 2để tôi eột mình 9bất giữ eó còn hơn…”
Nói 4ong, Y Tùng 51ạc ôm bóng 30ỏ đi.
Tôi 8hải làm c2ao đây? 51uốt mười 3ảy năm fay tôi chưa dừng bị 05ất trí ehớ, tôi f8iết đi 7đâu để 25ìm điểm 0hởi đầu 37ủa kí ức?
Có daẽ, có một agười có 3hể giúp cdđỡ tôi! 71rên đời 9ày cũng 62hỉ có một 3ình anh ta 3ó thể giúp 2ôi!
Người 6đó không a9ai khác chính 4fà Hạ Thất 71ăng.
Cho bù anh ta bó thờ ơ ba sao, có 4fín miệng 9đến thế 2ào tôi cũng b5ẽ nghĩ 8aa cách để afiết được 7huyện cần 73iết từ fanh ta.
Hơn c4ười một 1iờ tối, fôi cúi đầu, ehầm chậm 1ước vào 8hòng của 1ạ Thất 7ăng. Anh aa đang ngồi 15ên bàn thu 1bọn sách 0cở, có lẽ e4à vừa mới 3đọc sách 5ong, đang 5bhuẩn bị fđi ngủ. b © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, 5uộn thế 7ày còn đến cchòng tôi? fó chuyện 8ì để ngày 0fai nói!”, 71hìn thấy côi, Hạ 45hất Lăng fiền đặt fách trở 43ại giá, 93ặt không 90hút biểu eảm.
“Tôi…tôi…”, chìn thấy 42hái độ 0ạnh nhạt a9ủa anh ta, ffôi không 70iết nên 5cắn răng cỏi tiếp 12ay ngoan ngoãn arở về 61hòng theo aời anh ta.
“Ra 4goài! Tôi a0hải đi 7gủ!”, cfđang ngây a1gười không eiết làm ahế nào 5chì đã nghe 8fhấy giọng c1ói kiên cuyết của 6anh ta.
Cắn 09hặt đôi 3dôi, cuối 1ùng tôi 44ũng có được 1ũng khí 21để lên 3iếng: “Thiếu bia, xin hãy 08hỉ đường 2ho tôi tìm bbại quá 6hứ!”
Anh 13a nhìn tôi, e6đồng tử bhư mở to da, tiếp 8đó là giọng 6ói lạnh eeùng vang 0ên: “An d9hanh Đằng, 6hông phải 9hứ? Ý chí 6ếu đuối b4ậy sao? dghe người fa dỗ ngọt 6aài câu đã 39in lời người 82a rồi! Cái 2ên Y Tùng 6ạc có gì fay ho chứ? 4dô thích 4ắn rồi aehứ gì?”
“Tôi chông phải fà người 84hông có 3hủ kiến! 6ớn như 7bậy rồi, bđúng sai 16a sao tôi 86đều có 1ách nghĩ 1ủa riêng 78ình!”, 8rong con ngươi 49đang mở 6o của Hạ echất Lăng, 75ôi nhìn 3hấy khuôn 8ặt mình 8đang đỏ 13ay lên.
“Hừ, 03ó thì tốt!”, bfanh ta lạnh adùng liếc afhìn tôi 9ồi lập 5fức cởi b5ỏ chiếc c9áo khoác 21ên ngoài 6áo ngủ 6ca: “Cô 3ập tức cea ngoài cho 2côi!”
“Chà, ceao anh vội fàng đuổi 0aôi ra ngoài d8hư thế? caĐã không b3hịu kể 8ho tôi nghe f3hững chuyện 42iên quan a4đến quá 2hứ, lại 9ũng không 7bho tôi đi 3eỏi người 6a, tôi nghĩ 7ahắc là 7arước đây 23anh đã làm 10huyện gì 98đó không 29hải với 1ôi chứ f9ì?”, sau adết lần a0ày đến dần khác 02anh ta tìm a8ách đuổi 3ôi ra ngoài, 8ôi càng e6hông chịu b6uông tha. e © DiendanLeQuyDon.comhông hỏi faho ra lẽ 0côi không 8ó ý định eỏ đi.
“Hừ…”, aanh ta ngẩng 00ao đầu 0iêu ngạo, 3ành lùng ahếch miệng 1cười trước bái nhìn bhất chứa 4đầy hoài 9ghi của 63ôi.
“Làm 0huyện gì 76hông phải 6ới cô? cAn Thanh Đằng, 5bô thực 47ự rất 52uốn biết bchải không?”, 5anh ta nghiêng 2ađầu mỉm 8ười, ánh 1ắt nhìn 4oáy vào 4aôi, mái 2aóc màu bạc 88ủ xuống.
“Phải!”, 93ặt tôi 99ộ rõ sự 0fui mừng, 7ật đầu 5ứt khoát 0ới anh ta.
“Ha..ha…”, canh ta mỉm 1ười, dùng d4gón tay ra 8iệu cho bôi qua đó. 9b © DiendanLeQuyDon.comhẳng dễ f9àng gì mới eđợi được 6đến thời 73hắc quan 71rọng này, fgón tay anh 6ca vừa đưa 71ên là tôi 68ập tức 3hạy đến.
Tôi agẩng đầu 2bhờ đợi, e3anh ta cúi ađầu, ghé 1át vào tai f8ôi nói: 63‘Tốt lắm, ciờ tôi 5hính thức 4ho cô hay: 45điều đó 6ahông thể b5ho cô biết e0được!”
“…” 2ôi kinh ngạc 7ở to đôi 9ắt, nhìn 2hấy bộ 68ặt cười ađầy tà 3hí của 85ạ Thất 34ăng. Sự bđắc chí bủa anh ta chiến cho 9ôi cảm 5hấy nghẹn dbhở.
“An 4hanh Đằng, acôi nói cho a1ô biết, 8bđừng phí 7ông vô ích dữa, tôi 8cẽ không 97ao giờ nói fho cô biết achứ mà cô auốn biết 9đâu!”, 06đột nhiên e5anh ta nắm 9ấy cổ e7áo khoác của tôi, f4ung hãn nói. 7 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi muốn 8euá khứ b5ủa cô chỉ 9uy nhất 8ó một Hạ dhất Lăng 4ày mà thôi!”
Nói 8ong, anh ta 5uông tay e0a rồi hung 1ãn đẩy 6ôi ra ngoài 31ửa. “Rầm” 3ột tiếng, 57ánh cửa 47hòng đóng 9fập trước 8ặt tôi. b © DiendanLeQuyDon.comôi định d1hần lại, 6ung quanh 5dôi là một bàn đêm c6ĩnh mịch.
Hạ dhất Lăng…đó 4hính là c3ạ Thất 76ăng luôn e4hông coi 5ôi ra gì…kể 3fừ khi sinh 5a trên đời cày tôi đã f5ị vận 7ệnh sắp 3đặt phải c9ớn lên feên cạnh aanh ta, đó 5hính là 1ỗi đau dđớn lớn ahất kiếp d7ày của 28ôi.
Không baìm hiểu 8được gì 8ừ Hạ Thất 5ăng, tôi 49đành phải 7ìm kiếm 0auá khứ 31ủa mình 1ở người 23hác, ví 76ụ như Y 13ùng Lạc 2ahẳng hạn. a © DiendanLeQuyDon.comặc dù khả b0ăng anh ta frực tiếp 31ói ra cho 7dôi phần dí ức bị 5ãng quên aần như 63à bằng 0hông nhưng 05ơn ai hết, fanh ta là 1gười tha 55hiết hi eọng tôi 4ẽ tìm lại 4fđược quá 7hứ.
Vì 96hế, tôi 89uyết định d8ẽ không eiống như fon bọ chét 36hảy qua 28hảy lại f6iữa Hạ chất Lăng 99à Y Tùng eạc nữa, a3à sẽ chuyện aâm tìm kiếm 52í ức của 7ình ở trên 5gười Y 16ùng Lạc.
Những 61gày sau đó, 45ôi đều 0rốn Hạ 0chất Lăng, câm thầm d4hạy lên cban công để c0hào hỏi f8 Tùng Lạc. ba © DiendanLeQuyDon.comỗi lần 8hìn thấy 64anh ta ở frên con đường b5hỏ trong frường, bôi đều 02ố gắng 6bặn ra một dụ cười 3dịu dàng e3hất. Mỗi 25ần anh ta b5ẫy tay là 8bôi lại dbgoan ngoãn aghe lời eanh ta. Đối 4ới Hạ cahất Lăng, 7ôi chưa 5dao giờ ngoan 5agoãn nghe c4heo.
Đáng ciếc là, 4aỗi lần 9iết rằng 1ôi không ahớ lại 8ổi hình 3ảnh của bbanh trong 6uá khứ f5à mặt mày b3anh ta lại 55rở nên 37uồn rầu, cdiếp tục 3ỏ mặc bôi lại 56hông thèm 9gó ngàng.
Tôi eúi đầu 78ặng lẽ e5heo sau, không 3diết phải 7àm sao mới 2hải.
Tan dọc, tôi 1bđợi cô 1ở sân vận 6cđộng đằng 9au tòa nhà 2hí nghiệm.
Vào 7tiết cuối 6buổi chiều, 9tôi nhận 2dđược một a2bức thư dcủa Y Tùng 40Lạc. Niềm 1vui chưa 5fkịp đến 4thì nỗi 3lo đã bao ftrùm lấy fatôi. Lát 3nữa phải 8nói thế 2nào với 64Hạ Thất 3Lăng đây?
8“Reng….reng..”, d3khi tôi còn a7đang vò 3ađầu bứt eatai nghĩ dra cái cớ ahợp lí 56để ở d9lại sau 69giờ học d7thì tiếng 37chuông tan 2học đã 71vang lên.
Nói c0với Hạ cThất Lăng frằng hôm bcnay tôi ở clại trực 8cnhật? Không 8được, 0chỉ cần 0fnhìn lên 27bảng thông 0báo là anh 5ta sẽ biết 33ngay đó 7là một 32lời nói 26dối. Nói 7với anh fta tôi bị 6thầy giáo c9gọi lên 64văn phòng 0phê bình? dKhông được, 9lần trước f0thầy giáo 55vừa tuyên 15dương tôi 03trước lớp 75về tốc d8độ tiến 1bộ thần edtốc, không a5còn chậm achạp như ddhồi đầu 2mới vào 85trường 23nữa rồi. e © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 27nữa mình dsẽ nói 13phải đi 13mua một fvài món 0fđồ của 6con gái, bebảo anh 4ta về trước?
“Cô 6phải đi 14mua đồ dcủa con 9gái á?”, 27Hạ Thất eLăng nheo danheo mắt bdò xét, 3fcố ý nhấn b1mạnh vào 22từ “đồ b0”. Lúc 00đó, mặt ctôi đỏ 93lựng lên, 7eđây chính 4là kết 7quả của 9việc chạy ađến trước demặt Hạ 11Thất Lăng 1và nói dối 02anh ta. Tuy 4nhiên đây 5là cách 63duy nhất c7để thoát 0khỏi anh f2ta lúc tan bhọc.
“À..vâng”, 4tôi trước 14nay không a3quen nói 2dối, nhưng ecuối cùng 6cũng vẫn 46kiên quyết 64gật đầu.
“Ừm, 1bảo tôi 4đi trước 2cũng được…”, 2Hạ Thất 0bLăng khoanh 63tay trước 32ngực, nở 6nụ cười 4ađầy ác eý, cứ như 9thể anh 7dta đã nắm 6rõ từng 9bhành vi nhỏ e6của tôi 85vậy, “…nhưng c8hãy chép 6hết phần 0ghi chép atrên bảng 65cho tôi đã!”
Cô 7giáo dạy 4avăn nổi etiếng là 92người ghi 15chép rất 6nhiều, gần 5cnhư tiết 3nào cô cũng 2cghi kín hết fcả bảng dđen. Đương enhiên hôm fcnay cũng 3không phải 33ngoại lệ.
Hạ 4Thất Lăng 89xưa nay không a7bao giờ 5để tâm 79đến việc ccghi chép 0bài giảng 1acủa giáo 0viên, vậy 1dmà hôm nay banh ta lại 4bắt tôi…
Không ađợi tôi 5ckịp cãi 13lại, anh 8fta đã lôi 68cặp sách 35đi ra khỏi 91phòng học, 28trước khi 73biến khỏi btầm mắt atôi, anh 61ta còn không 39quên ra lệnh: bc“Chép cho 8đầy đủ 1avào, tối 4nay tôi sẽ 48kiểm tra aeđấy!”
Anh e8ta đã nói 6vậy rồi 4tôi còn 33biết làm cthế nào? 2fĐành phải 62cầm lấy 8vở và chép 1ebài chứ 4biết làm fbsao nữa!
Những 9hàng chữ 39kín đặc atrên bảng fđen quả 46thực khiến bcho người f2khác nhìn d2vào đã 4thấy sợ. 26 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 4để Y Tùng e8Lạc không 9ephải đợi 3lâu, tôi 5đã cố edgắng ghi 6chép với dbtốc độ bthật nhanh! b9Hài, nhưng a2nhanh đến 65đâu cũng aphải mất eđến hơn 7140 phút. 5 © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi 4phút quý ebáu của 6btôi!
Khi 31tôi thu dọn 1xong sách 5vở và đi 9ra sân vận d3động vắng flặng đằng 4sau tòa nhà dthí nghiệm 1thì phần elớn học 4sinh trong 0trường fđều đã 6ra về hết.
“A….may 8quá, anh a9vẫn còn 8ở đây!”, 4tôi mừng d5rỡ khi nhìn b6thấy chàng 4trai có mái dtóc vàng 4ngồi lặng e1lẽ dưới bánh hoàng d3hôn, im lìm d0nhìn về 1phía con 82đường 8nhỏ dẫn 7đến tòa bnhà thí 1nghiệm và eâm thầm f9chờ đợi.
“Cuối e3cùng cô fcũng đến”, fbanh ta nhìn fthôi, anh camắt màu d8hổ phách 65tuyệt đẹp. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh cmắt ấy 0không hề fecó chút 0oán giận, ckhông hề 0tức tối, c1biểu cảm 21bình tĩnh 65đến kinh fngạc.
“Ấy, 1kem trên 5tay anh…tan 31hết cả 2rồi!”, 1đến gần 6bên Y Tùng 7Lạc tôi fmới phát 5hiện ra fchai tay anh 71đang cầm 10hai cây kem. 6 © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 0một cảm 2dgiác tội 4lỗi giày f2vò trái 4etim tôi.
Chắc 2bchắn anh 4ấy đã 79đứng chờ dtôi dưới b9anh hoàng 42hôn từ f0rất lâu 8rồi. Bởi 3vì những 3cây kem trên dtay anh đã b1tan ra, trào 2ra khỏi 9lớp vỏ cbọc màu 1ctím kia và 6chảy vào 4lòng bàn 07tay trắng 5mịn màng 4của anh.
“Xin 30lỗi tôi 2đã tới amuộn…”, btôi cúi cđầu, trong 5lòng vô dcùng áy bnáy.
Ngoài b2dự đoán 5của tôi, 7anh không 6hề nổi 2cáu, chỉ 1gật đầu avới tôi 8rồi dẫn ftôi lên 0ban công 9btòa nhà athí nghiệm.
“À, 8đây là 98kem tôi mua fcho cô đấy!”, bfsau khi ngồi 2yên trên 85ban công 8tòa nhà 8thí nghiệm, 90anh cầm alấy một f5que kem đưa 2cra trước dmặt tôi, 6là vị dưa 71vàng! Mặc 5dù cây kem 69đã tan gần 2hết nhưng 7atrên khuôn 8amặt tôi 4vẫn hiện 56ra niềm 2vui trong 45sự kinh 7fngạc.
“Cám 8bơn, tôi cthích nhất 9là kem vị 2dưa vàng 8bđấy!”, 6dđã lâu blắm rồi 32tôi chưa 0ccảm thấy fevui đến 4vậy! Bởi 7vì, anh chính 1flà người econ trai đầu 1tiên mua ebquà cho tôi. b © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ b5đã quen 30với việc 0bị người 4khác lãng 4quên, giờ e3chỉ vì 33một món 7quà nho nhỏ 1cũng khiến 3cho tôi cảm 1động đến eamức hồ 1cđồ…
“Những adthứ mà 1An Thanh Đằng fthích tôi 6mãi mãi aghi nhớ 0trong tim, 36cho dù có 9trở thành 79ông già a3rụng hết 7răng tôi ecũng sẽ akhông bao fgiờ quên…”, 5Y Tùng Lạc cađưa mắt cnhìn về dfnơi xa xôi, chài hước dbnói. Đang 3ngồi bên 0cạnh mút 6kem ngon lành, 50chợt nghe f7thấy câu 53nói này, 3tôi bỗng b5thấy lòng cmình xao fxuyến. Cơn 2gió nhẹ eanhàng thổi 32bay mái tóc 3vàng của aanh, sao mà 3mê đắm 0lòng người 6đến vậy?
Anh 8ấy lại dakể về 0achuyện ngày f8xưa, đáng fdtiếc là batôi chẳng fbiết gì 87về quá 7bkhứ có 34liên quan bdđến anh.
Lúc d5này, nếu 92có thể 6tìm lại fphần kí ffức đã 2mất thì 15tốt biết 2cbao nhiêu! 0Như vậy 03tôi sẽ fkhông còn bbphải nhìn 9thấy sự 2đau buồn dtrên khuôn fmặt Y Tùng 59Lạc, cũng 3không còn 7phải ngồi 0fbất lực cbẻ những 0cngón tay 0của mình.
Còn cnhớ năm 0đó tôi 82chín tuổi, 5tôi và Hạ 0Thất Lăng 8ccùng thím 5Lan đi sắm 1fhàng tết. 10 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, 3tôi đặc 87biệt rất cthích cây bkem trong 6tay một dccô bé trên 23đường, 0vì vậy 3tôi đã b0bỏ tay thím bLan ra và 0âm thầm 1trốn đi. 88 © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 2vui sướng 7mút kem thì b3Hạ Thất 5Lăng chẳng 43nói chẳng 56rằng, một 0nắm đấm 59giáng thẳng 62vào người ftôi. Lúc dctôi còn fbđang rên 30rỉ chưa ckịp định fthần lại 77thì anh ta dđã cướp 4flấy cây 7kem trong 8tay tôi và cném vào 27sọt rác….
“Y 3bTùng Lạc, 28thật sự 1rất cảm 7eơn anh!”, a1tôi quay 31đầu lại, a2môi mím 7chặt, trên 0mặt hiện dbrõ sự cảm b5động và 0chân thành cchưa từng 8có xưa nay.
Tuy bnhiên, nét 5bmặt của aY Tùng Lạc b6phảng phất 6một nỗi 1buồn, rồi 08bỗng nhiên 0anh cười enhạt trong 48sự kinh c1ngạc của etôi
“An 2Thanh Đằng, 1bbao nhiêu 4năm rồi, 1quả nhiên f2cô vẫn cdmột lòng 15trung thành 2với Hạ cThất Lăng…Điều f1này khiến 83cho tôi cực 0kì khó chịu!”, d3đột nhiên, ebkhuôn mặt fcthanh tú b1của Y Tùng 1Lạc trở elên lạnh 8băng. Một 64cái bóng 9màu tím 2vụt qua, fkhung cảnh 8atrước mặt 57tôi trở bfnên mơ hồ…
“Á…”, atrước hành e7động đột 10ngột của eanh, trong 0lòng tôi 8bkhông gì 0dkhác chỉ bcó sự kinh 04hoàng.
Cái dfanh chàng fathay đổi 40thất thường 68như thời 5ftiết này 1ctrát kem 41lên đầy 27mặt tôi. 42 © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 05tôi cũng cphải chịu 96chung số 5phận. Trong 2khoảnh khắc 86ấy, hương fvị dâu 1tây xộc blên mũi 4tôi, thứ 5mùi vị 9đặc sánh 34ấy khiến acho tôi cảm 5thấy như 3nghẹn thở.
“Y 86Tùng Lạc…thật 9dlà mỉa 11mai, bây 6egiờ cô 1lại thản 3anhiên réo 7cả họ bftên của 1tôi như ethế sao…”, 85tôi nheo 2nheo mắt e1nhìn qua felớp kem a7bám trên abmi mắt, e3khuôn mặt fvừa mới 4fchất chứa afđầy sự 16tức tối 1ckia giờ 85đã lại e1trở nên 8cdịu dàng, cđôi mắt 8bi thương cngân ngấn 86nước…
“Tôi…”, f5xưa nay tôi 2không hề 0biết dỗ d2dành người 4fkhác, cho 00dù có trăm 71ngàn điều 9muốn nói d6nhưng cuối acùng vẫn dchỉ biết 0cúi đầu, 4âm thầm drơi lệ.
“Cô 42biết không? 2An Thanh Đằng 7atrước đây dkhông hề ebiết nói fccám ơn với 4tôi. Mỗi f7lần cô c8ấy đều dtóm lấy abàn tay dính fđầy kem 02của tôi brồi liếm cfsạch từng 7dchút, từng achút một, a3sau đó chớp 20chớp mắt 5mỉm cười 90với tôi…Hài…nhớ 3cquá cô bé 62An Thanh Đằng 0bluôn miệng cgọi tôi 4bLạc Lạc c6rồi núp a9sau lưng 7tôi nô đùa…”.
Nhìn 96thấy bộ 57dạng của 5Y Tùng Lạc, 52nỗi đau 59trong lòng 8etôi lại e8như cồn 86cào hơn.
Trước eađây, Y Tùng 5Lạc là 98người như 2thế nào 08của tôi, c8còn tôi, 59tôi là người cnhư thế 9nào của 5anh ấy?
Trước 76đây có 3thật tôi bcũng hồn 6nhiên, ngây 35thơ như 9vậy không? 32Tại sao btrong con 0dngươi của 5etôi hiện 99giờ lại bảm đạm 4đến như 68vậy…
“An 6Thanh Đằng, 38cẩn thận 1đấy!”, eY Tùng Lạc 1angẩng đầu 1nhìn chăm 0chăm vào bftôi, vẻ 0mặt đã 7dtrở lại flạnh lùng anhư trước. 3d © DiendanLeQuyDon.com“Một An 32Thanh Đằng fvới kí 59ức chỉ dthuộc về d9Hạ Thất 9fLăng….tôi ddnhất định 3esẽ hủy e5hoại cô 9fta!”
Trong acon ngươi 33màu hổ 02phách của 98anh lúc này 36là hình 9ảnh của 3tôi đang ffhá hốc 68miệng vì 6sợ hãi.
“Sợ 3không?”, echưa đợi 7atôi kịp 8trả lời, a4giọng nói 27lạnh lùng 3như gió 3athổi lại 0vang lên: a“Sợ thì 8ngoan ngoãn 4nhớ lại 3ftôi đi, 2nếu không, acứ ở đó a6chờ tôi b4đến xóa 56sổ cô!”
Nói 88dứt lời, 00Y Tùng Lạc a8đeo cặp clên vai, 8đi thẳng 2một mạch, 28không thèm 91để ý đến dviệc hình cetượng tốt f2đẹp anh fta vừa xây 2lên trong 8flòng tôi 8đã hoàn a9toàn sụp 0đổ…
Thật clà đáng 03ghét, tại bsao những 8tên con trai 1xuất hiện 8trong cuộc dđời tôi feđều là 4những con 4ác quỷ? deVừa nãy b9còn khiến 7cho tim mình 0bcảm động 0đến mức 5fhồ đồ, 4thế mà 9cchỉ chớp 0mắt đã ekhiến cho 15người ta 7nổi gai dốc.
Chỉ f6có điều, fgiờ đây f5tôi đang 4dvô cùng 8tò mò về 35một An Thanh 57Đằng trong e7kí ức của 6aY Tùng Lạc! bHài…
Chương 16: Trước 7đây cô 89ấy đã b5nắm tay 9ai?
Kể 7từ sau lần cađó, tôi 4biến mất 3trước mặt fY Tùng Lạc akhá lâu.
Khoảng 50một tháng 67sau, tôi 7lại lên 4lối thoát 1hiểm trên 4dban công 66tìm anh ta 0anhư thường 18lệ. Vừa 0cleo lên đến 1nơi, tôi eđã thấy 3danh ta ngồi 8dựa lưng bbvào tường, 3dngẩng đầu 13ngắm nhìn c0bầu trời ecao, điếu 0thuốc trên 9tay nghi ngút d2khói.
“Đã 0lâu lắm 5brồi cô 84không đến echào hỏi 7tôi”, Y 1eTùng Lạc fckhông quay 6cđầu lại, 6dđôi mắt 9vẫn hướng 2về phía f9bầu trời ecao xanh biếc.
“Tôi……tôi 7rất sợ! d3Thế nên dkể từ 7nay, tôi fsẽ nỗ blực để f3tìm lại e5Lạc Lạc 47của ngày 1exưa”, tôi 5cúi đầu, 81từ tốn 8nói.
“Hả?”, 09nghe thấy 67tôi nói 6vậy, cuối 8cùng anh 80ta cũng quay b7đầu lại. 6 © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói 9gì? Ha ha, ddAn Thanh Đằng 65bắt đầu 3hiểu biết 1hơn rồi cđấy…”, e2một nụ 5cười thoáng afqua trên aekhuôn mặt eY Tùng Lạc.
“Nhưng 6fmà…tôi ekhông biết 4tìm kiếm c4từ đâu”, c4tôi nhìn dchăm chăm cvào Y Tùng bLạc. “Anh cacó thể 2giúp tôi 8được không?”
“Được 6thôi!”, 4cY Tùng Lạc bthản nhiên ctrả lời. cb © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng 4mà cô phải 70nghe theo e5sự sai khiến 5của tôi cbất cứ blúc nào! 1Có làm được 3dkhông?”
“Vâng!”, adtôi đáp, aánh mắt 4akiên quyết.
“Tốt, 2thứ bảy b6tôi sẽ 8dẫn cô d2đến một anơi!”
“Nơi 5nào thế?”
“Một b8nơi có thể 05giúp cô 5tìm lại 19Lạc Lạc f1mà cô đã 68đánh mất”
“Hơ, 3thật sao? f5Tôi rất 1mong đợi 8bđấy! Có alẽ đó 3phải là 2một nơi 4rất kì 47diệu…”
Thật 0flà vui vì 1cuối cùng banh ấy cũng 2không phải f3là người 4vô tình, 4lạnh lùng 1như mọi 6người vẫn athường edđồn đại. 1 © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn 2không giống 0như Hạ 17Thất Lăng, acmột năm dđến tận bba trăm sáu 5lăm ngày e5đều vứt 5tôi vào adxó xỉnh 3nào đó 8ađể mà clãng quên.
Vì c3vậy nên b5tôi cứ 2vui mừng 6anhảy nhót 28mà đến 1bên anh ấy aalần nữa, avui vẻ tìm 24lại phần 44kí ức đã 17bị chôn 4sâu bởi 4thời gian…
Nơi 64mà Y Tùng 4Lạc sẽ cfdẫn tôi ađến vào a1thứ sáu 7này sẽ 32là một 9nơi như 6thế nào 1enhỉ? Thật 6là háo hức 2quá…Nhưng fccũng có bchút hoang 9mang, không 8bbiết Lạc 3lạc mà 18tôi tìm 9dlại được 5sẽ như e9thế nào…đối 2xử với 7tôi rất ftốt, hay eđối xử 5rất tệ c6với tôi? aTừ trước 4đến giờ alà tôi chờ ecđợi anh 0hay vẫn 41là anh đang fdchờ đợi 3tôi?
Tôi a5nghĩ, cho cedù Lạc 4fLạc mà atôi tìm 9elại được 3có ra sao 0thì cũng 9bvẫn tốt 2bhơn Hạ 17Thất Lăng.
Dù 2sao thì Hạ 4Thất Lăng d8cũng vẫn 0blà một 9con quỷ 4ehung hãn, 0xấu xa nhất btrên thế 7cgiới này!
Để 3dthứ bảy 3có thể 02ra ngoài 5như đã e1hẹn, tôi d8nhờ thím 41Lan sắp 3exếp hết 75những việc acần phải 3làm vào d2của thứ 2sáu vào 92hai ngày 4bnay, tối eđến lại 44tiếp tục acắt cỏ, 1lau cửa 3kính, lau 1sàn nhà…từng eaviệc từng 2fviệc một, c1mệt nhọc anhưng tôi 3không hé 87răng kêu b4nửa lời. cf © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 0lúc quỳ exuống sàn 35lau cửa 0csổ, tôi 4lại thò 85tay ra ngoài 32để cho 7dánh mặt 40trời dịu ddàng rắc 9dđầy vào 4flòng bàn 3tay.
Những c7chùm ánh cesáng lung 69linh ấy 4như đang 42nhảy nhót, ađang nhảy anhót trong 5lòng bàn ctay khiến 08cho khóe 6môi tôi dbỗng nở 1bnụ cười.
“An 5Thanh Đằng, ebthứ bảy 6cô có hẹn 47sao?”, đang b2ngẩn ngơ 1với những 10tia sáng eatinh nghịch dấy, giọng 2nói lạnh 0elùng của 91Hạ Thất fbLăng như 34đã kéo 9ftôi trở 5alại hiện 6thực.
“V..âng”, d9tôi định 22thần lại, 0bnhìn thấy 59anh ta đang enằm trên 8ghế sô 47pha nghịch 3chiếc điện 28thoại di feđộng của 50mình.
‘Nếu adkhông sao 1phải dồn 3hết công 2cviệc vào c6ngày hôm 20nay!”, mắt 2vẫn không 4rời khỏi f5màn hình 3bđiện thoại, 1Hạ Thất 26Lăng lạnh dlùng nói f7tiếp.
Mặc d1dù anh ta 82chưa bao 2giờ để cý đến 7sự sống 52chết của a0tôi, để cmặc cho ddtôi sự csinh tự 62diệt, nhưng 0tất cả 9mọi hành efđộng của 98tôi anh ta 1đều nắm arõ.
“Vâng…”, ctiếng nói 15nhỏ như 9tiếng muỗi 40kêu đáp 1blại anh 9ta.
Đúng 7như dự ccđoán, Hạ d4Thất Lăng 4fnhảy xuống d1khỏi ghế 1sô pha, đi 90thẳng tới 21trước mặt 54tôi: “Cô dhẹn hò 4evới ai? 3Y Tùng Lạc ecđúng không?”
“….” 0cTôi cúi 90gằm mặt 7xuống, siết cdchặt lấy 3dcái giẻ e3lau trong 5tay, không 0đáp.
“Giờ 7tôi chính b5thức cho d9cô biết, 2không được f4đi!”, Hạ 9Thất Lăng 4gằn giọng, fđôi mắt 5dhung dữ cnhìn xoáy 9avào tôi.
“Chúng 4tôi đã 4hẹn nhau 8rồi, cùng cđi tìm Lạc cLạc bị 0bỏ quên 9trong kí 8ức…” cetôi cắn 0bchặt môi, e5từ tốn 2đáp.
“An 9Thanh Đằng, 49hình như 53tôi đã 47cảnh cáo d7cô rồi a2thì phải? 2Không được 0phép tiếp 30cận Y Tùng 1Lạc, nhìn 6thấy bóng 2dáng của 55hắn là dfphải tránh ara xa ngay d3lập tức!”
‘Tại dsao chứ?”
“Hắn 7ekhông đơn 8giản, cũng cchẳng đơn b5thuần như 9cô vốn 9nghĩ đâu! 4Đừng cho 4rằng quanh 3quẩn bên 8hắn vài cngày là 6dcô có thể 4dhiểu rõ 69hắn!”
“Tôi…Tôi 1thấy anh b2ta là người frất tốt, cetôi vừa flên tiếng 0là anh ta bđã đồng 0ý dẫn tôi 8đi tìm lại 28những thứ 2cquý báu 8btrong kí 7ức! Còn f9anh thì sao, cchẳng chút eđộng lòng etrước sự ecầu xin d3của tôi…”
“Hừ, 5cái gì gọi 5là đi tìm 9Lạc Lạc fbị bỏ 52quên trong 9kí ức? fcĐó chính b6là cái bẫy 30do hắn đặt b8ra rồi chờ 5đợi cô 09từng bước, ctừng bước e8sa chân vào!”
‘Tôi 4không tin! 8Cho dù đúng 97là anh ta 10có đặt d7bẫy tôi, athậm chí a0cho dù tôi acó bị sa c0chân vào acái bẫy e5đó thì atôi cũng 8cam lòng!”
“Con 0nha đầu 8chết tiệt! ecTôi nói 82không được 8đi là không 1được đi!”, btrước sự fương ngạnh 17của tôi, 1cơn thịnh anổ của 3Hạ Thất a0Lăng bùng 1alên dữ adội, cứ 7dnhư thể 74ngọn lửa 6hung hãn fthiêu đốt 9mọi thứ csẵn sàng 4bùng ra từ 65đôi mắt 56sắc lẻm 3ấy.
Nhưng 77mặc kệ, 3ctôi vẫn 7quyết không 16từ bỏ: 04“Anh ngăn ccản không f9cho tôi đi dnhư vậy a4là bởi dvì không amuốn tôi f3tìm thấy 4phần kí aức đã dbị anh làm 4tổn thương 00 | |