Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang

 
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang (hoàn) - Điểm: 10
Bản 9tình ca buồn


images


Nxb aVăn Học fhợp tác 31với Công ety sách Văn 41Việt

Tác 1giả: 0Tạ Trang bTrang

Dịch 4giả: 8hu Trần

Số erang: 384

Hình efhức bìa: 5ìa mềm

Kích dhước: 13x20,5 7m

Ngày f3uất bản: 5112 - 2010

Trọng f8ượng: 440 5bram

Giá 0ìa: 65.000 a2

Type: b9u_ngoc_hoa, 55AnAn_3004


Giới 2ehiệu


Bản f3ình Ca Buồn a- Phải đọc e9ới biết 7fêu không d4ó nghĩa fà hạnh 02húc!

Một 87ô gái sinh f2a và lớn 65ên suốt f17 năm với 9hững điều 3bí ẩn xung 60uanh thân ahận của 26ình. Cô d7hỉ biết 8bình là một 9on nha đầu 1rong một 4ia đình afuý tộc biàu có, 2gày ngày bhịu sự 2đối xử 08tàn nhẫn fcủa biết 59bao con người.

Thiếu 9dgia của 1gia đình 2dquý tộc 1ấy luôn 91được vây 6bquanh bởi 68hàng tá 77cô gái xinh 4đẹp, thường ctỏ ra kiêu 7ngạo nhưng 6có lúc đối 6xử với 29cô một c9cách tình 3cảm lạ 6thường.

Lại 0emột chàng 5trai khác 75cũng đào b8hoa không b5kém, chàng 7trai này 5luôn bên 05cô gái ấy, aamong muốn 0fgiúp cô 9tìm lại btình yêu 9và tìm lại 09quá khứ 99mà cô đã aavô tình efđánh mất.

3 edngười họ 4bị xoáy 6vào một ebcuộc tình 1không rõ 7trắng đen, 7không rõ angười chiến bfthắng kẻ dethua cuộc. 2 © DiendanLeQuyDon.comCó những 3clúc tưởng 4chừng cô ffgái biết bchắc tình 66yêu đích 0cthực của 85mình nhưng e9rồi cô 6lại bất 17chợt nhận 9ra một tình 03yêu khác 87sâu nặng 8ahơn. Điều 71trớ trêu d9hơn nữa a9là khi cô 4lầm tưởng 9mình đã 52nhận ra 8tình yêu 7đích thực 43của mình 4thì một f7lần nữa 4fcô lại d5thấy mình 9thức dậy d2chất vấn d0liệu đó 68có đúng 2bhay không? cNhưng điều b1họ không dbngờ đó bflà tất 8cả đều d9nằm trong 3một âm fmưu của 2f1 người cđàn bà.

Câu 6hỏi đặt 0ra là tại csao cô gái fấy luôn bdằn vặt 25về tình cfcảm của 5mình?

Điều cgì ngăn 8cản cô 42đến với 1bngười cô 9yêu?

Ai 6dthực sự flà người 4thiếu gia 5kia đã đem flòng yêu?

Người 9đàn bà 80quyền lực 25kia là ai f4mà có thể eathao túng 2ecuộc đời 59của 3 con 2người ấy?

***

Truyền 1ethuyết kể frằng, vì 2bngười yêu 8phải đi 73xa nên nữ 6thần Venus 72không kìm 7fđược những cgiọt nước 8mắt đau eđớn. Những cgiọt nước 63mắt mang ftheo cả 39tình yêu 0nồng nàn 4fthấm sâu evào lòng 0đất. Và 1năm sau, aở nơi những 6giọt nước 82mắt rơi 6cxuống mọc clên những 5bông hoa 90xinh đẹp. 6 © DiendanLeQuyDon.comLoài hoa 9ấy có tên 8là tử la 0lan, vẻ bađẹp vĩnh ahằng.

***

Cho 5tới tận e1phút cuối 2dcùng em vẫn ekhông thể f4quên được e9anh ấy.

Nhưng 3em càng không aquên được 0eanh! Em không bbao giờ ecó thể 93nắm tay fanh ấy quay 37lại quá b6khứ nhưng d4em cũng không 1thể mãi 07giẫm lên 26cái bóng 33của anh 3fđể đi dđến tương 5clai

Tình 39yêu là hơi 0thở

Em 51không thể dngừng yêu a4anh

Cũng 27như không 4thể ngừng 9thở. Cho e8dù có bị 8tổn thương…


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương c1: Hai ác 3quỷ trong 2một sinh 4mệnh



Tan 0chọc.

Tôi fcắp cặp 8sách nhẹ 03nhàng đi a6theo Hạ 48Thất Lăng. 6 © DiendanLeQuyDon.comAnh là tín c8ngưỡng, aà ánh sáng a9ặt trời, 47à toàn bộ 8inh mệnh aủa tôi.

Mặt 8rời mỗi 80gày đều 7cên cao, chiếu 5bhững ánh 2áng ấm 0áp và rực 42ỡ xuống 0eặt đất. 07 © DiendanLeQuyDon.comhưng trong 6dhoảng khắc 0đứng dưới d8hứ ánh 6áng lung 79inh ấy, f4ôi chờ 9ho anh ta dước vào 1hững khe 4ở của 5ánh sáng 3để mà 6aãng quên. 8 © DiendanLeQuyDon.comột năm 8a trăm sáu d5ăm ngày 2bđều bắt 77đầu một 10òng tuần foàn lặp a2ại như 13ậy.

Mười cảy năm aay, tôi vẫn a5ô đơn và bâm thầm cbước theo 71bi kịch 30đau thương fdcủa thời 0thơ ấu, 9dchưa từng 77hoảng loạn, 2cũng chưa 17từng chạy 3dtrốn.

Bởi avì nhiệm avụ của 3tôi chính 3là: âm thầm 84theo sau Hạ eThất Lăng, b2không buồn cbã cũng 29chẳng phản 13kháng.

“An 8Thanh Đằng, ccô đứng 48lại cho 7tôi!”, 4phía sau 58tôi bỗng d3vang lên 4một giọng 04nói đanh 83thép.

Thì 6dra là Y Tùng bLạc. Cũng agiống như eHạ Thất 80Lăng, Y Tùng 38Lạc cũng 6blà một 41đại thiếu a1gia trong bbtrường deYên Đằng 5chúng tôi. 44 © DiendanLeQuyDon.comHọ đều 2là những dquý tộc 7không ai 02sáng bằng, 9những hot­boy 7đẹp trai 1nhất và 5cũng ương 77ngạnh nhất c8trường. 7d © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên 48giữa họ 8ccó một bsự khác 3biệt lớn, d9Y Tùng Lạc 43trong các 63cuộc họp b2biểu dương 8xưa nay đều 35ngồi trên 1bục cao 2alạnh lùng, a7khinh thường 2enhìn tất 1cả mọi 3dngười bên 0dưới. Trong 09khi đó, 90Hạ Thất 29Lăng lại 98nghiêng đầu acđể lộ 84nụ cười 1chứa đầy 54bí hiểm 1bvới đám eđông, một 2cnụ cười 8clàm biết cbao trái 6tim thổn fbthức nhưng akhông ai 65có thể 0fđoán ra fđược nụ 0cười ấy 79ẩn chứa b2điều gì.

Duy f0nhất một d2điều trong b0mắt họ, 8người khác 38chỉ là 5bcon sâu cái 0ckiến, chỉ 78có bản e1thân họ 62là tôn quý emà thôi.

Tôi a9ngoảnh đầu 8lại nhìn 05anh ta rồi f8lại lặng flẽ bước 76theo cái bebóng của 3Hạ Thất 64Lăng.

“An 9eThanh Đằng!”, etiếng hét 73dữ dội 44như một 1chiếc roi fda quất 2mạnh vào 9da thịt 2etôi. “An eThanh Đằng, dacô thật 9csự không 4còn nhớ efgì sao?”, 62anh ta chẳng 1khác gì 3bmột con 0asư tử đang 10điên cuồng 48vì tức 8cgiận, mở 06to đôi mắt 7hằn rõ fnhững tia 47máu đỏ 9tươi.”

“Không 5cnhớ”, 7ctôi co rúm 7người lại, abrụt rè 67đáp.

“Cô 2muốn chết 44hả, dám 0fquên cả 66tôi sao?”, bánh mắt 72chất chứa d4đầy sự 86phẫn nộ d2dừng lại 38trên người ctôi, chẳng 3khác nào 9muốn thiêu 6đốt da 7thịt tôi. d0 © DiendanLeQuyDon.com“An Thanh cĐằng, đã 30nhớ lại echưa?”

“Không 6enhớ nổi”, 0ctôi ôm lấy 66cánh tay 44đầy những 2vết thương 2của mình, 7lặng lẽ 89lắc đầu.

“An 42Thanh Đằng, fbcô là đồ cngốc! Dám eequên cả atôi à!”, cgiọng anh dta như tắc 3nghẹn lại, ftiếng quát 7dần dần etrầm xuống, eachơi vơi 6nhưng vẫn 6khiến cho f3người khác 8phải kinh 02hãi.

“An c1Thanh Đằng, 6em hãy nói 53là em vẫn 1bnhớ... mau 4nói đi... 8 © DiendanLeQuyDon.comanh sẽ đứng 7fyên ở đây cecho em lừa 89gạt...”, 7danh ta bật 00khóc như cmột đứa ftrẻ, tha 1thiết nhìn ctôi.

Sự fngây thơ, bsự dịu 7dàng của 8anh ta khiến 6cho tâm hồn 61tôi như cbị trăm 80ngàn cái 4roi da quất d2vào.

Tôi 8cnghĩ thầm ddtrong bụng, cetrong suốt 4bmười bảy cnăm cuộc 6đời tôi bchưa từng 2có người 18con trai nào 57tên là Y cTùng Lạc bxuất hiện, 9fvậy mà 40tại sao 8vừa bước bvào trường 8Yên Đằng 4là anh ta 9lại bám elấy tôi, aeám ảnh 2không chịu dbuông tha.

“Tôi e2không nhớ 4cnữa!”, 36mặc cho 6anh ta điên 3cuồng chất 3vấn nhưng bcâu trả 9blời của dtôi trước dnay vẫn 76là như vậy, e1chưa bao 8giờ có 1csự thay 93đổi.

“An dThanh Đằng, 0sao cô đi a8chậm thế chả?”, 43Hạ Thất b6Lăng quay 5đầu lại egọi tôi. 52 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, 5anh ta lại 3xoa xoa tay 0vào bức datường trên 82hành lang 0và tiếp 8tục nói 8chuyện điện cthoại với 84ai đó bằng amột giọng f4rất ấm dáp...

“Vâng, 8etôi đến 8ngay đây!”, 5tôi nhấc acặp sách 2lên, lảo 7đảo đuổi dtheo anh ta, 4bỏ mặc 2Y

Tùng 5aLạc chơ 61vơ ở đó, 3nước mắt 9chan hòa.

Gió dthổi mạnh bbkhiến cho c8những vết edthương của 72tôi càng d6thêm đau 1bbuốt. Thế 4nhưng, Hạ 8aThất Lăng, a5người đi ctrước mặt 6tôi kia không 2hề quay elại nhìn 5tôi dù chỉ 1một lần.

Đúng fvậy, Hạ b0Thất Lăng btrước mặt 6tôi chính 80là người amà tôi vẫn 5fluôn mê 9dmuội theo e2gót. Anh 6ta không d1hề quan 07tâm đến bsự sống 9chết của 7tôi, từ a3nhỏ đến 85lớn, đều dcđể mặc 4tôi tự dsinh tự d0diệt.

Nhưng 7may mà, tôi 84đã không aphụ lòng 3mong đợi 2của thời 9fgi­an, cuối 21cùng cũng 1etrưởng 9thành thành 34một thiếu e1nữ hồn 9nhiên và 2phóng khoáng.

Hạ 7bThất Lăng 4luôn ném 04tôi vào b3những khe chở của 9thời gi­an fđể quên 8lãng. Vậy 69mà cứ mỗi ckhi có ai dđó đối 0xử tốt 3với tôi felà anh ta 1lại nhe 5fnanh múa cvuốt chạy 63đến gây 12sự với 91họ.

Anh 51ta ích kỉ 7như vậy 2bđấy, thứ 5mà bản fthân mình ckhông thích 2cũng không 97chịu cho 6người khác 8động vào.

Cái 8mà anh ta 3cần chính 2là một 79con búp bê, 92một con 7abúp bê ngoan 3ngoãn, một 6con úp bê 5hiền lành, 46một con abúp bê không 7etùy tiện 27nói cười.

50tôi chính 5là con búp e8bê vô hồn acđó.

Tôi, fAn Thanh Đằng 56chẳng có cthứ gì e5hết, có 7dchăng cũng 5chỉ là femột niềm 0tin cả đời ephục dịch c9bên anh ta amà thôi. b © DiendanLeQuyDon.comVì vậy, 42bao nhiêu 29năm nay, 4kẻ có bệnh cbưa sạch c8sẽ là Hạ 0Thất Lăng 7đã cho phép 25một linh 0hồn âm 5thầm dật bdờ phía f0sau anh ta.

Mùa cfthu đã đến 3fgần, vạn 86vật đang d9bắt đầu e4xao động. fb © DiendanLeQuyDon.comTừ ngọn 8ecỏ bé nhỏ acho đến 48những cây 7cổ thụ 6cao lớn bctrong ánh bdsáng vàng crực rỡ dđều dùng 0sắc thái bcủa mình 24để tô 8dđiểm cho 9cái mùa fthu xao xác a7ấy.

09bắt đầu 3rụng, báo ahiệu sứ 6mệnh của 37mùa xuân 97và mùa hạ 5đã kết d4thúc, một dhành trình 9dài không amục đích 0lại bắt 0đầu. Những ctrái cây asai trĩu f9cành đu a3đưa trong 5gió thu nhè 1nhẹ, vẫy 10vùng trong 5fánh mặt 5trời như 80muốn sà 61vào lòng 7dmẹ đất. 3d © DiendanLeQuyDon.comĐiều khó fchịu nhất camà mùa thu 58đem lại 8cho con người a2chính là 15sự khô 4ráp của 76làn da. Gió 2bắc bắt 7đầu thổi, clàn da trên 59khuôn mặt 5trở nên 7nứt nẻ, 8chỉ còn 4sót lại 5vài vùng 50da mềm mại 4run rẩy 6atrong gió 34mưa, hoang 0dmang chờ 8bđợi ngày 1dài kết 4thúc.

Mặt c0của tôi 6acũng như fvậy đấy, b7chỉ có 3điều vùng 8da khô của dctôi tập 40trung ở 07xung quanh f0môi. Những f9mảnh da 3khô nứt bnẻ bám 20đầy xung 2quanh miệng 2tôi, hết 74năm này 1aqua năm khác 53đều tái 0diễn như 25vậy. Ban 4đầu, tôi 8bthường 1dùng bàn 3tay thô ráp e9của mình 52liên tục 13bóc những 91lớp da khô e3xung quanh 8môi. Thế 8bnhưng bây egiờ, tôi f4cảm thấy 61việc đó 1bthật vô 72ích. Một 8khuôn mặt 3có non nớt eđến mấy aecuối cùng 72cũng không 2dthể miệt 5mài hướng amãi về aphía mặt 82trời và 21mỉm cười 5ngốc nghếch.

Mỗi amột linh chồn tồn 7tại trên 3dđời này 8đều không 0thể không 2fcân nhắc bvề thời agi­an.



Chương 22



Tôi 5là An Thanh 9fĐằng, một ddngười giúp 6việc không 1hề nổi 00bật trong 4nhà họ 81Hạ, một 32loại người bthấp hèn eđến mức fkhông thể 18thấp hèn 54hơn.

Tôi 7và Hạ Thất 4Lăng từ 5nhỏ cùng 53lớn lên. 90 © DiendanLeQuyDon.comNhưng, đứng 3sau lưng eanh ta, tôi fmãi mãi 0vẫn chỉ 3hèn mọn 22như vậy. e8 © DiendanLeQuyDon.comMỗi khi eở bên cạnh 1Hạ Thất 0Lăng, tôi fcchỉ chú 5eý đến fviệc đi bctheo anh ta, b4bởi vì 7danh ta rất 53cao, nếu 0không chú 26ý sẽ mất fadấu ngay 3tắp lự.

Nói ccho bạn ddbiết một 47bí mật 7anhé, một abí mật achẳng phải f8là bí mật: cHạ Thất aLăng có 82mái tóc 4màu bạc, b1long mày ecũng màu bbạc, không dahề nhuộm, 51mà là bẩm 6sinh. Bởi 9vì anh ta e6chính là 08sự kết betinh của 06tà ác và 3bnhân đạo. 7 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 33những chuyện 0này không 6amấy rõ 77rang nhưng ctôi cũng 2biết được 4ít nhiều.

cavậy, tôi 4thường 0nhìn thấy 97thím Lan 12quản gia cnhà họ 36Hạ nhìn 5theo bóng 56của Hạ fThất Lăng 06lẩm bẩm: 1“cũng mãy flà thiếu 2gia vẫn 5khỏe mạnh.”

Hạ 9Thất Lăng 2đứng từ 63trên cao 5bnhìn xuống, 1chẳng khác 15gì một 9fhoàng tử 0của thế 1dgiới phép 11thuật vừa 8abước nhầm dvào thế fcgiới trần 44tục, mặc 0dù vậy, ctrên người 0eanh ta vẫn 5tỏa ra một a6sự kiêu 64ngạo ngất 52trời, khiến 5cho người 2dkhác pải 60cung kính 38ngước nhìn, 77mãi mãi f5không bao agiờ thay b8đổi.

Cũng 6giống như edtôi vậy.

“Thanh b2Đằng, mau fdthay áo cho 8thiếu gia!”, fsaukhi ăn 7sáng xong, 87thím Lan fLiền gọi 31tôi.

“Vâng”, 68tôi mang 5bộ đồng 2phục rất cđẹp của cetrường 4Yên Đằng 4đến bên 5cạnh Hạ 53Thất Lăng. 1b © DiendanLeQuyDon.comAnh ta dang 6brộng hai bcánh tay c3và vẫn d8ngồi im 0trên ghế, fmặc cho b0chúng tôi 1thay áo giúp 2anh ta. Tất bcả những f4điều này 71anh ta đều 59đã quen b3rồi, tất 9cả những dđiều này 0dchúng tôi d4cũng đã 6flàm quen 9tay lắm 16rồi.

Hạ f1Thất Lăng, 1một quý d2tộc cao 16quý như 24vậy, đâu d4dễ để bcho người a2thường 9khinh thường bnhờn?

Tôi 9ecẩn thận 4đóng những dkhuy áo lại 65cho anh ta, 54bẻ cổ 67áo ra ngay 79ngắn, kéo 0thẳng vạt c5áo xuống, 00đeo ba chiếc 1khuyên bằng eđá vào 3tai trái 6dvà buộc 06chặt dây 9bgiày cho 7Hạ thất 52Lăng.

Biến 0ehành vi mặc 11quần áo 2đơn giản 62thành một 23trật tự e1công việc 35nặng nhọc 81là đặc 21quyền của 94những người 4có tiền, 2acòn đối 7với những d5người nghèo f1như chúng catôi, chỉ 1cần qua 2floa là đã c4hài lòng alắm rồi.

“Bối 30Nhi, mau chào 8tạm biệt c1anh Lăng 6và chị 8Đằng đi 9nào!”, 12thím Lan 40bế Bối aNhi đang 7ngồi ăn 3bên bàn 5ăn lên, 72mỉm cười 3nói.

“Vâng, 9tạm biệt 7anh Lăng, atạm biệt 8chị Đằng”, 7Bối Nhi 0vừa liếm 3sữa bò 5dquanh miệng 93vừa bi bô.

“Ừ, dBối Nhi aở nhà ngoan 7fnhé!”, 8vừa nói 39dứt lời, 98Hạ Thất 0aLăng liền 2chìa mặt 7về phía 32Bối Nhi, d9cô bé ngoan 4fngoãn đặt blên mặt c1Hạ Thất dLăng một 3nụ hôn 89tạm biệt.

Trong 5con mắt efcủa anh 58ta, tất 01cả mọi cngười đều a9là những f4sinh vật 3ccấp thấp, 16duy chỉ d1có anh ta f5là cao quý 8nhất. Còn 9Bối Nhi 6chính là 4fmột vật 57cưng duy 6nhất được 81anh ta yêu cthương. 70 © DiendanLeQuyDon.comNgoài ra, 2ftất cả 2chí là những 47đồ vật cthừa thãi 6etrên đời.

“Thơm 6ecả chị eĐằng nữa 18cơ!”, thơm 74lên má Hạ 4Thất Lăng 3cxong, Bối d7Nhi đột 8cnhiên chớp cđôi mắt 5to, trông 4thật đáng eyêu nhìn 8fvề phía dftôi.

Điều 1này khiến 8cho tôi cảm 91thấy bối 2rối. Bạn 41biết đấy, 5nhiệm vụ dfcủa tôi 8chỉ là 24theo sau Hạ deThất Lăng, ckhông buồn cebã cũng d6chẳng phản 6kháng, lặng clẽ sống ehết cuộc ađời thấp 3hèn của dbmình. Tiếp cnhận sự 77yêu mến 30của một f8thiên kim 1tiểu thư 7enhu Bối 8Nhi không e7thuộc về 9ephạm trù 6chức trách 4dcủa tôi.

Mặc e4dù con bé 8bchính là 2fvật cưng 6mà chính 95tay tôi đã btạo ra cho 9Hạ Thất 8Lăng, một 44vật cưng dduy nhất.

Trước b9sự mong cđợi này, 2tôi chỉ 28có thể dkhiến cho ccon bé thất 8vọng mà athôi. Thậm 6chí, ngay ccả một bfnụ cười, dtôi cũng 3không thể bddành cho acon bé được.

Bởi 5vì, từ fnhỏ đến 4lớn, quyền 3hạn duy anhất của 70tôi cính eelà thu mình 6trong góc dnhà và mỉm 8cười với 3bbản thân. f8 © DiendanLeQuyDon.comXin lỗi 8nhé Bối 52Nhi thân 8dyêu của 6chị…

Hai 97năm trước, 90sự xuất fhiện của 3con bé khiến bcho tâm hồn b0của tôi dalần thứ 22hai bị chà 08đạp, bị a7chà đạp f2tàn nhẫn, dkhông có cagì có thể 6bkhiến cho 82người ta 8bcảm thấy 6tan nát trái 06tim hơn thế b1nữa. Cái 8cthứ đồ 2vật trong 78suốt, long 66lanh như 4thủy tinh 1dấy đã 66vĩnh viễn etan biến 2atrong cuộc 2eđời của 61tôi.

Tôi 9đã bị 7bỏ vào 18trong một 6fhang sâu acủa vận 8mệnh, vĩnh 29viễn không 46được luân ahồi.

“An dThanh Đằng, 34đi thôi!”, 74Hạ Thất 24Lăng đeo 9cặp lên 15vai, bước 9ra khỏi 6phòng khách 24hoa lệ nhà 2họ Hạ.

“Vâng!”, 8tôi cũng 09đeo cặp 7sách lên 4evà nhanh dchân bước 4theo anh ta.

Đặt 3chân vào 87ngôi trường baYên Đằng e6của con dfcháu các d5gia đình dquý tộc 08là chuyện 9cả đời f0này tôi a8không bao 76giờ dám 8mơ tưởng ađến, bởi 9vì tôi chỉ 0là một cdngười giúp 57việc thấp 9hèn của aenhà họ 4bHạ, nhỏ 5bé và thấp 70hèn đến 55mức không 1thể nhỏ dbé và thấp 2hèn hơn d0được nữa. 69 © DiendanLeQuyDon.comNhưng hiện dbgiờ tôi 9dđang nhận 05được sự 8chiếu cố 6của thượng 2fđế. Xét afcho cùng 7công lao 0đề thuộc 8về Bối 30Nhi.

“An cThanh Đằng, 9mười bảy 29năm nay, 0cô luôn egặp sự 26khinh bỉ 75của thời d4gi­an, thế c7nhưng cô 3avẫn lớn 7dlên điên ecuồng như ccvậy khiến 7cho tôi cảm 30thấy rất 4hài lòng!”, 9bước ra 3khỏi cửa c8nhà họ 4Hạ, Hạ c9Thất lăng 9đột nhiên 3quay đầu 09lại, nhếc fkhóe môi 0lên, để 9lộ ra nụ 78cười chất 7cchứa sự 4gi­an ác, fba chiếc akhuyên tai 2bằng đá 6flấp lánh 4trên tai dtrái của 94anh ta khiến 7cho anh ta enói như 8vậy là 3có ý gì.

Mái 9tóc màu cbạc óng 79ánh làm enổi bật fkhuôn mặt 62trắng ngần, amọi thứ 9dtrước mắt 9tôi dường fanhư đều 1đang tỏa 44sáng.

Vẻ fđẹp của 7anh ta, mãi 6dmãi đều cnhư vậy, fhoàn toàn 9rất tự 16nhiên.

Thế 7nhưng, sinh 7bvật hoàn 4mỹ trước b5mắt ấy 0chính là 8một vì ctinh tú trên 5ebầu trời, e6xa xôi vô a5cùng, chỉ 07có thể bngắm chứ 5không thể 8chạm tay aavào.

Không 3bsai, tôi bchính là 1cây dây aleo kiên 01cường, akhông chịu 0khuất phục, 41chỉ cần 8echo tôi một 8fcành cây ctrơ trụi ađể tôi b5bám vào 4và miệt cmài sinh 7dtrưởng a3là thứ 6dây leo xanh cmướt ấy 03sẽ không 45ngưng sinh 87sôi trên 1mặt đất. 3 © DiendanLeQuyDon.comKhông bao 8giờ chịu 68khuất phục d1trước mùa 88đông giá 3rét.

Chẳng 2dmấy chốc eđã đến 6trường 1rồi.

Đặt c2cặp sách 31vào trong elớp học, 0tôi liền bchạy lên e0cửa thoát 6hiểm ở e5tầng thượng. 7 © DiendanLeQuyDon.comBởi vì 8nơi đó cacó Y Tùng 47Lạc đang 7ngồi, tôi 9phải đến 6echào hỏi 3anh ta.

80như vậy 2eanh ta mới 0không bắt 8nạt tôi 02nữa. Xét 72cho cùng 9fthì anh ta 9và Hạ Thất 75Lăng đều e8là những d2công tử, 8mỗi người 93xưng bá 8một phương, 9tôi không 6thể đắc 8tội với 3ebất kỳ bngười nào.

Cửa cbthoát hiểm 6cở tầng 3bảy thường dbvắng bóng bngười qua 42lại, nhưng 7aY Tùng Lạc 55lại thích ffngồi đây emỗi ngày 0để chờ 3dtôi đến d4chào hỏi. d © DiendanLeQuyDon.comNếu như 7làm như 1vậy có 30thể khiến 00cho anh ta c5cảm thấy ecân bằng 9tâm lí thì 2tôi sẵn d1sàng giúp 0đỡ. Tôi 4hỏi anh 6fta vì sao alại thích fnơi này, 4anh ta nói 4bởi vì 6ở đây 8tương đối 1eu ám, có a0thể nghe d5thấy tiếng 9fnhững linh 8hồn đang 97giương nanh ddmúa vuốt.

Nghe 6bthấy vậy, atoàn thân b1tôi như anổi gai 2ốc. Chỉ 87có điều, 13ở nơi đó 4quả thật cdlà u ám, acái cầu dthang đi 8fxuống phía 5bên trái f5trông có 7vẻ ẩm eướt, chỉ fnhìn là fbiết chẳng a7có mấy 4người qua 0lại.

“Chào…an..anh!”, 42leo lên bảy 2tầng lầu 6khiến cho a1tôi như 4muốn đứt 6hơi vì mệt, 3vì vậy 1giọng nói ecó phần 1đứt quãng.

“Ừm”. a © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 32ngồi dựa dlưng vào 0tường, 9nghe thấy 2giọng nói 8mới từ 9từ ngẩng 6bđầu liếc 86nhìn tôi, 6mặt mày 6bkhông chút 5biểu cảm. d2 © DiendanLeQuyDon.com“Không 07có việc 83gì thì đi 4đi!””

“vâng”, c1tôi gật 4đầu, quay 4người bo 2đi, nhưng 7thỉnh thoảng avẫn quay ccđầu lại dnhìn anh 3ta. Tôi cũng 97không biết frốt cuộc 5là chuyện 39gì nữa.

Y cTùng Lạc 03và Hạ Thất 49Lăng là c9hai người 9ở hai thế 5dgiới khác 48nhau, thế c0nhưng họ 19lại có f9rất nhiều fđiểm tương ađồng. Ví 9fdụ như: 0cả hai đều 84là những angười rất bkiêu ngạo, 3là những eathiên tài 36luôn đứng 1nhất nhì 8ftrong trường, 68có cuộc fsống vô 3cùng hoàn 2hảo và 5rực rỡ 2ánh hào b0quang.

Chỉ 5dcó điều, e1Y Tùng Lạc acó mái tóc d4màu vàng 5óng ả, eecòn Hạ 7Thất Lăng d6lại có fmái tóc 67màu bạc d8lấp lánh. 73 © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc bđeo khuyên 3trên mũi bccòn Hạ 4fThất Lăng 56lại đeo 97khuyên tai.

“An 9Thanh Đằng, ecô thật csự không 21còn nhớ dgì về tôi 1sao?”, còn 0nhớ lần 6đầu tiên 3ebước chân 4vào trường d1Yên Đằng, 6không biết 26anh ta đã 04hỏi tôi 45bao nhiều d7lần câu 6aấy.

“Tại 3sao em lại fquên tôi?” 4Tại sao..”” esau mấy 4trăm lần 2lắc đầu, 0cuối cùng 7danh ta cũng 81tin rằng 9dtôi nói 1thật. Nhưng f9bỗng nhiên 2blúc ấy, 1tôi nhìn 2fthấy trong e5mắt lạnh 6lung và kiêu fngạo kia, 4anhững giọt 5cnước mắt 8trong suốt 2và long lanh 8bthi nhau tuôn 56rơi.

Trong fkhoảnh khắc ađó, tôi 0biết rằng, cfđó chính 2là thứ 9khiến cho 0con người dcta cảm động 8nhất, là e3thứ báu 0vật mà 13tôi muốn cnắm bắt 48nhất trong acuộc đời 5bnày.

Một e1Hạ Thất 1lăng vô 22tình dường 90như không 16được ông 0trời ban 2tặng cho 73món quà 1này.

“An 9Thanh Đằng 6đã không 88còn nghe f6lời, đã 5vậy tôi e2sẽ dùng felá khô trong 2rừng để fethiêu rụi 1cô ta”. c © DiendanLeQuyDon.comY Tùng Lạc 2nhấc bổng d9tôi lên, 9dễ dàng 5fnhư nhấc 05một con f2búp bê vậy” 6những năm fetháng tuổi ddthơ, lá 7khô trong drừng…”

Anh 53ta hung hãn ddồn tôi 19vào góc 6tường, bfsau đó thảnh fnhiên cho 92tay vào túi 8quần rồi cquay người fbỏ đi.

Tôi dđáng bị 77thiêu cháy, 5tôi vốn 6nên bị 63chon vùi 73trong trận f1mưa gió 24mười năm b1trước.

Nếu 2như không ephải là 8Hạ Thất 4fLăng thì 08sự oán 3bgiận của aftôi đã fbđổ ập 0flên cả fthành phố, 8không ai fcó thể cmay mắn e7thoát khỏi.

Đã fmười năm 01rồi, ngay becả tấm 14lòng bao c8la của ông 5lã thời agi­an cũng fkhông thể 90chứa đựng 8hết nỗi eeđau thương enặng nề 7trong tôi….


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:37
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương 43: Kí ức 72bị lãng 32quên



Một 3Y Tùng Lạc 7luôn kiêu 0ngạo tại afsao luôn 59có vẻ gì d8đó thật acô đơn b0mỗi khi 9ngồi bên c4cửa thoát chiểm? Tôi behải làm fao để cho 4anh hiểu cđược đây? fAnh biết dhông, tôi 4đã rất 3fố gắng cđể nhớ 2ại, nhưng 3hật sự 5frong đầu 5ôi không 7ó chút ấn 2ượng nào 6ề hình 6ảnh của 57anh cả.

Thực 8bự không bhải tôi 9ố tình 75àm vậy, cin hãy tha fhứ cho trí 7hớ ngu xuẩn 1ủa tôi!

“Y bùng Lạc…”, 7au một hồi fđắn đo, 9ôi cũng 5ấy hết 82được dũng 9aảm để 3uay lại edhỗ anh ta. 97 © DiendanLeQuyDon.comĐầu dựa 20ào tường, 5 Tùng Lạc b6ém cái nhìn 11ung hãn về 8ahía tôi 3khiến cho 7tôi bỗng 0chốc cảm 7athấy mình fnhư đang 96run rẩy evì sợ hãi, 4e“tôi…tôi…nghĩ 75rằng anh 2cđã nhận 79nhầm người 04rồi..”

Anh 3ta hung dữ btrợn mắt anhìn tôi, 6sau đó rít 0lên: “cút!”

“Thật bsự là anh 6dđã nhận d9lầm người carồi, tôi b8hoàn toàn a0không phải 18là An Thanh 4bĐằng mà canh từng 8quen biết!’, 5mặc dù 16rất sợ 55nhưng tôi 5vẫn quyết 62định phải 1nói cho rõ 7ràng.

‘Cút 1ngay!”, 6lần này eanh ta phẫn f4nộ thực ddsự, cơn 0giận dữ 6trogn mắt 09anh ta như a0muốn thiêu 6rụi tôi, b“Một An 7Thanh Đằng 7ckhông nghe 8lời như bcô, phải 2fgặp mặt 9fmỗi ngày 83một lần 16là đủ flắm rồi!”

Bộ 44dạng của efanh ta khiến atôi sợ e3phát khiếp, 7evội vàng eclui về phía 3dsau, không cmay trượt 2bchân ngã 6phịch xuống b8đất.

‘Cút f1mau!”

Tôi evội vàng e7ngồi dậy, fhai tay nắm fchặt lấy cváy của 0mình rồi 43vội vàng fbỏ chạy.

Tại easao lại 36thành ra 17như vậy? 35Tôi chẳng 19qua là có 95ý tốt, 7không muốn 86giương mắt 9nhìn anh emãi ôm một 6kí ức đau fabuồn, mãi dcngồi đó 08khóc lóc 1thảm thương…

Hãy etha thứ 6bcho tôi, 4cho dù có d0cố gắng dra sao, ánh 9bmắt da diết 55của anh dvẫn chỉ f8như một blời độc 8thoại thê b7lương bên 33nấm mộ ftrống rỗng ecủa thời bthơ ấu 9của tôi.

4bị chôn fvùi ở nơi 1đó, tôi 8abiết đi 24đâu để etìm ra tấm cbia khắc 6tên nó đây?

Trước e0đây tôi 99thực sự 87có quen biết 4Y Tùng Lạc 3sao? Tại bsao tôi chẳng 5có chút 55ấn tượng dnào vậy 9cnhỉ? Kể a0từ khi lớn 8khôn đến 8dnay tôi chưa 40từng bị 2mất trí 04nhớ bao afgiờ mà.

“An 8Thanh Đằng, 2tôi nói 0cho cô biết, ckhông có bchuyện gì 4thì đừng 10có chạy 6fđi lung tung!”, bevừa đến 4cchân cầu 0thang tầng 3ba, Hạ Thất eLăng ở 4đâu bỗng 4cđứng sững 6trước mặt 76tôi. Ánh a8mắt đầy 56sự ác độc 8càng trở 4bnên sắc 9nhọn bên 32cạnh những 4fchiếc khuyên 48tai bằng 62đá lấp 43lánh, ánh 6mắt ấy 0như đang c4đâm sâu avào tâm 0fhồn yếu cđuối của 5tôi.

Phía 49má bên trái 3của Hạ 2Thất Lăng 6bluôn bị 37mái tóc 18màu bạc ache khuất, f4ánh mắt bcvô cùng 4sâu sắc, 36tôi chưa 6bao giờ 72có thể fbước vào 82thế giới 28nội tâm e2của anh 38ta. Đó là 5dmột sư famệnh vô fcùng gi­an ckhổ, e rằng cftôi có dùng b2cả đời 88này cũng c1không thể b9nào hoàn bthành được.

“Thiếu 6gia…”, fbtôi cắn fchặt môi, 1cmi mắt cụp dxuống, nhìn fxuống đôi 1giày vải 1trắng dưới 2chân đã 77rách nát. 58 © DiendanLeQuyDon.com“Tôi có 7thể hỏi bmột câu 5được không?”

Ánh 13mắt sắc flạnh của 9bcậu ta quét 9ngang qua 64người tôi, 89chẳng cần 42tốn sức 7cũng có 3thể hủy a8diệt tôi cbbất cứ 79lúc nào. 9e © DiendanLeQuyDon.comTôi vốn 6ađã rất 06nhỏ bé, 9lúc này 9lại càng egiống như cdmột làn 5fkhói mỏng 6manh, dù 1cố gắng athế nào 34cũng khó 5mà giữ 31được thể 7dxác của cmình.

“Nói 4đi!”, từ 2miệng của 9Hạ Thất eLăng đột anhiên thốt bra âm thanh 2trầm lắng, 6thực sự dkhiến cho 6btôi cảm athấy sợ d0hãi.

“Vâng….tôi 29trước đây 10đã từng dquen biết 4Y Tùng Lạc c8sao? Anh ta 0thường 4xuyên nói 01những điều c3kì quái 8với tôi, 13nhưng tôi f3lại chẳng 44có chút 9ấn tượng b7nào…”, 5tôi xoa xoa 74những ngón 8tay, không c6biết nên 6dđặt chúng 9dở đâu 53nữa.

“Hừ, 0cô bớt dmơ mộng b3hão huyền 80đi! Có biết 5Y Tùng Lạc b7là ai không? dAnh ta chính 1là công 9tử đời dthứ hai 3bcủa tập c7đoàn tài cchính Y thị 6đấy! Sản aphẩm của 6các công 7ty con của 7btập đoàn 63đó đều 90được xuất 9khẩu sang 7fÂu Mỹ. 66 © DiendanLeQuyDon.comCô nói xem, ecô chỉ 5flà một b3người giúp faviệc thấp 34hèn nhà c9họ Hạ, 06liệu có e6quan hệ 72gì với ccông tử 4tập đoàn 7atài chính bfxuyên quốc d8gia đây?”. 7 © DiendanLeQuyDon.comHạ Thất fLăng nhìn 6tôi bằng 27nửa con 0mắt, trên 8amặt hiện e8rõ hai chữ 62“khinh bỉ”.

“Tôi…”

“Tôi anói cho cô fbiết, đừng bcó mà chạy 38linh tinh enữa! Tôi aquay đầu 53lại mà a1không thấy 1ccô đâu 4bthì đừng 8ftrách tôi bkhông khách 9khí!”

Hài, 68ngoài việc 4cười như e4mếu, tôi ccòn biết 8làm sao được 0nữa đây?

Đúng 99vậy, tôi f8chính là 4elinh hồn 0sau lưng 42anh, là bóng 67ma sau lưng 0danh. Rời 18khỏi cái e6bóng sau flưng anh, etôi sẽ 2tan biến cctrong những dánh mắt 31lạ lùng. 22 © DiendanLeQuyDon.comCảnh vật 98bên ngoài acó rực 9rỡ, tuyệt c2diệu đến 3mấy đi 4bchăng nữa, etôi cũng 3ekhông có 8fquyền được 99chậm lại 30bước chân f3để chiêm cngưỡng.

Được a0thôi, tôi 0sẽ chuyên 57tâm làm 7bóng ma thuộc 33về anh, f0vĩnh viễn 2dật dờ dsau lưng banh.

Một 6người ưa 9dsạch sẽ a4bẩm sinh 28như anh, 9trước nay 31chưa từng 2chê bai tôi fđã là may 8amắn lớn acủa tôi 1rồi, tôi e5còn có thể 5mong ước afđiều gì 2fnữa chứ.

“Bây c8giờ cô 2flập tức avề lớp 1cho tôi!”, dbnói xong cHạ Thất e9Lăng cho 4tay vào túi 75quần, quay 0người bỏ bđi. Ánh d1sáng mặt 0trời dịu adàng buổi f7sáng len 9dlỏi qua bnhững khe f0hở ở lan 30can, chiếu drọi lên fbộ đồng 0phục mới 6tinh của 4anh, phản 9chiếu lên 1tấm lưng 63thẳng kiêu f7ngạo của 57anh…thứ d4ánh sáng cdịu dàng a9và chói flóa…Trong 1khi tôi vẫn a7còn chưa ehết hoảng ehốt thì 4bóng của d6Hạ Thất 5fLăng đã 3biến mất ebở đầu 6hành lang 1rồi.

Tiếng fkhóc lóc e7bị giấu 4kín trong 4biển hoa

A.

Trong 63lớp học, 6tôi ngồi 72ngay sau lưng 38Hạ Thất 20Lăng.

fcthế, không 8có lúc nào cngẩng đầu 9alên là không 0nhìn thấy 9mái tóc 4abạc lấp blánh của 9anh, mái 4tóc mềm 9mại như 0lớp lông fvũ, chói 14mắt như ecánh huỳnh 4dquang nhưng e9lại vô 70cùng kiêu ffngạo và fflạnh lùng, 22khiến cho 6người khác a9đã trót 42nhìn vào 4là không 4sao rời 21mắt ra được. a © DiendanLeQuyDon.comDáng ngồi acủa anh eta rất kênh 28kiệu, lưng 03thẳng, đầu ehơi nghiêng, ahai tay khoanh 3trước ngực, bchẳng khác dgì một 42đại lão fgia đang 5ngồi ghế fnghe giảng.

Điều 5này khiến bcho tôi cảm 8cthấy rất 7khó xử, bbởi vì 0ethân hình 1cao lớn 35của anh dta đã che 72kín hết 5dnửa cái 00bảng đen 4dtrước mặt dtôi. Vì cthế, mỗi dlần nghỉ 06giải lao, 9lúc anh ta 4chạy ra a4ngoài nói 25chuyện yêu 4đương với cengười khác 1bchính là cthời khắc 27vui vẻ nhất b3trong ngày 88của tôi. f © DiendanLeQuyDon.comCuối cùng fthì bảng eđen cũng dthuộc về 2dmột mình a6tôi, tôi 62có thể c4thoải mái cghi chép 3crồi!

Tan 7ehọc, Hạ 6Thất Lăng cbảo tôi 59về nhà 0ftrước vì 8fanh ta phải 41đi hẹn 17hò, hẹn 4hò với 6một cô dgái xinh eđẹp nào ađó.

Anh 45ta nói xong, 5tôi lập fdtức gật cđầu, đeo bcặp lên 6vai và một 45mình đi 05trên con 3fđường 7dvề nhà. 5a © DiendanLeQuyDon.comBao nhiêu 9năm nay, ctôi đã 90sớm quen 6fvới việc 8này. Anh 4ta thoải 0emái trêu 1hoa ghẹo ebnguyệt, 7tôi thờ 1ơ không 2quan tâm…đây 1dường như 4đã trở 9thành một 37khế ước 65ngầm giữa 9hai chúng etôi, không 5cần bất ecứ ai phải 8lên tiếng c5chỉ bảo.

Hạ 9Thất Lăng 61thích nhất 9flà phá hoại d9tình cảm 7dcủa người 7khác. Cứ c2nhìn thấy 2cô gái xinh 1cđẹp nào e8thân mật cvới bạn 37trai của a2mình là 8y như rằng 4danh ta tìm 9mọi cách dchen chân 19vào, cướp 3đi người 6ethương của b7người ta.

Hoàn 3toàn không b9thèm đếm axỉa gì 86đến Bối 9Nhi, món 7quà mà tôi 8đã dùng 4cả tuổi 3dthanh xuân 9của mình b8để tặng 35cho anh ta.

Cảnh advật trong 65nhà họ 11Hạ vẫn 0đẹp đẽ 1như vậy. 2 © DiendanLeQuyDon.comSau một c5ngày được 3tắm rửa e5bởi ánh c0mặt trời, 6cây cối, ehoa cỏ trong 0cvườn như 64xanh tươi aahơn, khắp 2nơi cảnh 29vật đều fcđang tràn bbđầy nhựa esống.

Đi dqua con đường 14rợp bóng b5cây, trước 8dmắt trải 0dài là một 51biển hoa 8màu tím 4biếc. Trong 9gia đình 7họ Hạ dnày có ai 74yêu thích 78loài hoa d5tử la lan d9này đến ccvậy nhỉ? 7aLà phu nhân, aclão phu nhân 25hay là Hạ a1Thất Lăng? bCũng không 70biết nữa! bdTừ nhỏ 6ctới lớn 6atôi chỉ 4thấy người 3ta trồng 1toàn hoa f2tử la lan c3ở đây 4mà thôi.

Tháng 79năm, hoa 0tử la lan anở rộ, 5mùi thơm 5nhè nhẹ 6fquyện vào ckhông khí, 5phảng phất 7trong khu abvườn. Cho cdù có mệt 1mỏi đến dđâu, chỉ dcần về 3đến đây 36là tôi lại 73cảm thấy atinh thần e4sảng khoái, fedễ chịu. b © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, bbiển hoa 0tử la lan 7etươi đẹp 5này lại 5khiến cho 22tôi rơi fdvào cảm 9giác lo sợ 1vô cùng 41tận.

Suốt 0cmười bảy 1năm nay, 8mỗi năm 2vào nửa 1fđêm một 8fngày nào 5đó, tôi dlại nghe dthấy tiếng 4akhóc thê 0lương của 55một người cphụ nữ, btiếng khóc 55ấy vọng 2lại từ fkhu vườn 0hoa ngoài 92cửa sổ.

Tiếng 0khóc ai oán bnhư tiếng ckêu của 0một con fachim oanh 30bị gãy 8cánh, khiến 7cho người 4nghe cảm 46thấy sởn 9gai ốc, echẳng khác 6gì đang 6chìm trong 1một con 6ác mộng, c1một cơn aác mộng 57chưa bao 2bgiờ từng 05thôi xuất dhiện trong 9acuộc đời 4tôi. Thế 9nhưng, khi 6tôi hỏi 0người trong anhà họ bHạ về fchuyện này, 3ai nấy đều dnói rằng achưa từng 6dgặp chuyện 9như vậy, 8nếu như 1ftôi lại 3enhắc thêm 75lần nữa, 6thể nào fhọ cũng dcnói tôi 31bị mắc bbệnh ảo 82tưởng.

Nói 3thực lòng, etôi cũng eerất mong fđó chỉ c9là bệnh cảo tưởng. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mỗi dlần vào flúc nửa d3đêm, những 87dây thần 3kinh đang 47bị kéo 68căng như 62dây đàn cccủa tôi 1luôn mách 1ebảo tôi 6erằng đó 62không phải 2là sự thật! 0fTiếng khóc 0tuyệt vọng 1và ai oán f3ấy vô cùng 0fchân thực, bvang vọng 1dgiữa biển ffhoa mênh 7mông. Tôi 3còn nhớ dbrất rõ 29đó là vào 0dngày mùng c7 tháng 7 3hàng năm.

Ngày 6mùng 7 tháng 167 vĩnh viễn.

Biển fehoa mênh cmông yên fắng bên b7ngoài cửa f4sổ rốt ecuộc chôn avùi sự csi tình hay 9đang tố 83cáo sự 0vô tình 9ccủa một 60ai đó? Có 2lẽ sự 1oán hận bấy rất 25nặng nề, 8thế nên 88nó mới 6vang vọng c7suốt mười 43mấy năm dnay.

Năm dnay, liệu atiếng khóc 01ai oán ấy 9có còn tìm 75đến? Lần 8này nhất bđịnh tôi 6sẽ không 5acòn ngốc 2bnghếch sợ dhãi trốn ctrong chăn amà run rẩy cnữa.

Bởi bevì, tôi d3đã trưởng athành, tôi 5sẽ bắt bđầu mở 28ra bức màn fdbí ẩn của 4ecăn nhà elớn này! 5Bởi vì fcmẹ đã 9fkhông còn 8cở bên tôi 1fnữa, cho 91dù là chuyện 2gì cũng 4bchỉ có c4một mình 22tôi đối 69mặt. Năm 1nay, cho dù 1dcó sợ hãi fđến thế 9dnào đi chăng 3nữa, tôi 9bcũng sẽ eadũng cảm dcbước vào 9vườn hoa fdưới ban 0công đó, 4ccũng cảm 55đi tìm tiếng fkhóc thê 8lương bị 5người đời dlãng quên 58kia.

“Cọt 2kẹt…cọt 0kẹt…”, 61chiếc xích fđu đu đưa 3trong khoảng edsân trước 2nhà, là 89Bối Nhi, bcô bé đang ccchơi xích 2đu! Lúc cnày, thím 2eLan không 5có ở đó, 2cô bé đang 9ngồi trên 3xích đu c3chơi một amình, yên 7lặng ngồi b0trên xích 2eđu, dường 9như trên 7tấm lưng b5bé nhỏ 1kia lúc nào e2cũng có d1thể mọc 7ra một đôi 0bcánh thiên 92thần và f6bay vút khỏi 61tầm mắt 5của tôi.

Tôi 9eđứng trên b0bậc thềm cđá cách 05cái xích 2đu không cxa, âm thầm d7ngắm nhìn 82mọi thứ 19trước mắt.

“A d4chị Đằng evề rồi!”, 8Bối Nhi fđột nhiên 4bngẩng đầu clên. Nhìn 3thấy tôi, 8cô bé mừng 6rỡ ra mắt, 0nhảy tót 3xuống khỏi 33xích đu 5rồi chạy 9ào về phía 35tôi.

“Vâng, 4dchào Bối aNhi tiểu 2thư!”, f2tôi cúi 0đầu chào 2cô bé rồi fxách cặp 7sách lên, 3đi vào trong b5nhà.

“Chị 9fĐằng ơi…”, 2etôi vừa 7mới nhấc a5bước liền 5phát hiện 9ra tay của 5cBối Nhi 3đã nắm cchặt lấy 17vạt áo 91đồng phục 0của mình. 5 © DiendanLeQuyDon.comTôi liền 9quay đầu f1lại, bắt 7gặp đôi d7mắt to tròn 0long lanh acủa cô fbé. Cô bé f7rụt cổ 30vào trong cchiếc áo 4akhoác nhung a0màu hồng 08phấn, nhìn 34tôi một 2cách vô 9tội. Bộ e8dạng của 6Bối Nhi bthật đáng 2cyêu! Nhưng, bdù sao tôi 8dcũng chỉ 6là một 44người giúp 6việc của 6nhà họ fHạ, một 4engười giúp cviệc thấp fhèn, một 80người sống bdthoi thóp 74suốt bao cdnăm nay chỉ cbởi vì cdcố gắng 0giành lấy bcho mình 44một chỗ 2bđứng trong 7bđời.

“Có 4chuyện gì 26vậy, Bối caNhi tiểu 16thư? Tôi f6còn có rất anhiều việc cphải làm 5enữa!”, c8tôi nói 8abằng giọng flạnh lùng 50rồi quay 1người định b8bỏ đi.

“Chị eĐằng, đừng 4eđi mà!”, clại một 2lần nữa 8cô bé nắm 24chắc lấy 5vạt áo 23của tôi, 2ekhông, lần e7này còn danắm chặt 05hơn.

“Tiểu 1cthư chơi 6một mình d2đi, tôi b5còn rất 23nhiều việc, 46rất nhiều dviệc phải 19làm đấy!”. 3 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù 2vẫn đứng dnguyên ở fchỗ cũ b0nhưng ánh 8mắt của f5tôi đã 96hướng ra 2atận bể 43phun nước e2phía xa kia bvà chìm 6sâu vào 0sự trống evắng.

Đôi 62mắt đen 63nháy ấy f6lại lần 9nữa xuất 7hiện, đôi b7mắt đã esoi mói tôi a9suốt mười 6bảy năm bnay lại 18xuất hiện.

B.

“Chị 6Đằng ơi, 13cho chị 9bcái này 0này!”, cBối Nhi 8fmột tay f3tóm lấy 5áo tôi, e2một tay clôi từ aftrong túi bbra một cái cethạch vị 1dâu màu 74hồng phấn 2bđưa cho ftôi. Cô d2bé còn nhón 7chân lên, fdgiơ cao cái fathạch lên 7như là để a7tôi có thể f3lấy một 2cách dễ adàng hơn.

f7nhóc này 5rất thích căn thạch 03hoa quả, engày nào 3dcũng ôm 05cả đống b5thạch ngồi căn một 84mình trong 7phòng khách. 1f © DiendanLeQuyDon.comMỗi lần b3Hạ Thất 8Lăng chìa ddtay xin, cô 64bé đều 17nhanh tay dnhét nốt ecái thạch fecuối cùng 8vào miệng, dđôi mắt angây thơ bfvô tội 6nhìn Hạ 8eThất Lăng.

Thế 0fnhưng bây 3giờ cô 3bé lại 5nỗ lực a4để dành 0cho tôi một 1cái. Chỉ 0đáng tiếc 6flà tôi không 4thích mấy 74thứ đồ 0ăn mềm 5mềm này. f © DiendanLeQuyDon.comTrong trí 9dnhớ của atôi chỉ b6có hai màu bđen trắng, 2làm gì có a2thứ màu 0sắc sặc 5sỡ của adnhững viên 5dthạch này?

Tất d1cả những 0màu sắc 7khác đều 61là thừa bthãi.

“Tôi 43không thích f9mấy thứ bnày, cô 9để lại 1dmà ăn!”, dnói xong, c1tôi gỡ 3tay cô bé 4bra khỏi 62áo, quay 69phắt người blại, đi 5vào căn dcnhà sang 3trọng của f3nhà họ 4Hạ.

Thật 7đáng ghét, 70đôi mắt ddấy lại 3xuất hiện 3rồi, hình 8anhư nó đang 24âm thầm bfẩn hiện 18ở đằng 4sau một 87bục cửa c2sổ hình 25tròn nào cfđó.

“Chị 62Đằng…”, 5cô bé thật 50là cứng 5đầu, tôi 90vừa mới 86bước được edmột bước, d0cô bé đã d8chạy theo 4dbám lấy 4atôi. “Chị 1Đằng ơi, 3chị chê 0bẩn phải 2không? Vậy d1em lau giúp 30chị nhé!”, bnói xong, bcô bé liền dlấy vạt 7áo nhung 0của mình, a7cố sức 9lau cái thạch 3trên tay. fb © DiendanLeQuyDon.comĐất bẩn 1atrên cái 6thạch đã balàm vấy 3bẩn lên 0áo của eBối Nhi…

“Không 4cthích là ekhông thích, 8có lau cũng b8vô ích thôi!”, d4thực lòng 9không chịu 68nổi nữa, 5tôi đành 2eđẩy cô bbé ngã nhào 4ra đất, basau đó hung 3bdữ gào 0lên.

“An dThanh Đằng, a3cô làm sao 1thế hả?”, 5đột nhiên dmột tiếng e5quát rất blớn vang f4lên trước 5mặt tôi, 0etiếng quát 8vô cùng 1lạnh lùng, 2lạnh tựa 7như nước csuối mùa fđông vậy.

“Hu…hu…chị 9Đằng đừng dcchê mà…em ddcó thể 9dlau sạch 70nó cho chị eemà!”, Bối 2cNhi nước 49mắt chan dehòa nhưng 0vẫn cố fdgắng lau fcsạch cái 14thạch trong fctay.

“Bối 64Nhi đừng d1khóc nữa, 7bđể anh 13Lăng xem e7nào!”, 1fHạ Thất 1aLăng quỳ 9fxuống bên 4cạnh Bối 6Nhi, kiểm 33tra thấy ckhông bị 0thương liền fphủi bụi f6đất trên 5quần áo 9cho cô bé.

‘Bối 5fNhi ngã có 2đau không?”, 2nghe thấy atiếng khóc, eathím Lan 2ở trong abnhà chạy 3ra. “Không 6sao, Bối dNhi, chúng 86ta vào nhà 7đi! Vứt 0cái này 93đi!”, Hạ bThất Lăng bfném cái 24thạch mà 16Bối Nhi 3cđã lau mãi eetừ nãy 71đến giờ 8ara xa, nó d2lăn, lăn 41ra rất xa 6để cuối a9cùng nằm b0gọn dưới 60chân một 9người.

Khi dông ấy 8nhấc chân 8lên thì 1cái thạch 84đã nát efbét rồi.

4ông ấy, 48chú Minh, 5người giúp 8việc riêng 1ccủa lão f9phu nhân. 5 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn 0ông lớn d8tuổi lưng eccòng ấy 14đã vô ý 47dẫm nát dcái thạch fmà Bối 0Nhi đã cố bcông lau 99sạch.

“Hu…anh ffLăng ơi, 4đó là cái eThạch em 5cđể dành 7cho chị 6cĐằng mà, d7nó bị chú fMinh dẫm 7nát hết 1rồi! Hu…u…”

“Bối bNhi, cái edđó không 0quan trọng, a5không cần bbphải lấy 26lòng người 82khác, chỉ 07cần anh aLăng thương d1em là đủ abrồi! Những 54người khác 82đều là 0thừa thãi!”, 58nói xong, 6Hạ Thất 99Lăng ôm 5Bối Nhi 6đi qua bậc 2athềm đá 7vào nhà.

Nước f7mắt, nước a8mũi tèm 69lem, cô bé 7fdang rộng 0ahai tay, vùi dcđầu vào 3cổ Hạ 3Thất Lăng 9mà khóc.

“Thanh 9Đằng, nếu 36như con thật flòng yêu 25thương Bối 6bNhi thì vĩnh 14viễn đừng dbao giờ 5ctiếp cận dccô bé…hãy 8cẩn thận 7bđôi mắt b5tà ác ấy, echúng luôn 54nhìn chằm 3chằm vào 2cngười nhà 4ehọ An ta d5đấy!” 6, đó là alời của 05mẹ dặn 1dò tôi lúc 30đang hấp dhối.

Đôi 2mắt soi 58mói sau lưng 7tôi suốt f17 năm qua, 2thế nhưng f5tôi vẫn c0không biết 77được đôi 5bmắt ấy 7ethuộc về fai?

fdthím Lan f6hay là chú deMinh lưng b8còng?...Cũng 27không biết 6nữa.

Mẹ 30ơi, con phải 7làm sao đây? 66Sao mẹ không fnói nốt 19cho con biết?

“Thanh 73Đằng, sao 50vừa nãy ccô có thể 98đối xử 4với Bối aNhi như vậy? 0eCô bé là 5người thân c5nhất của 23cô cơ mà!”, bthím Lan 4phẫn nộ afnhìn tôi 7rồi sau 2đó lắc ecđầu bỏ b3đi cùng 7chú Minh.

Chỉ 4còn lại 62mình tôi 06đứng đó, 20cúi đầu c1bần thần.

Không 1sai, Bối cNhi chính alà báu vật 86quý nhất 62của tôi, 7dlà tâm huyết ecả tuổi bthanh xuân cccủa tôi.



Chương 44: Ác mộng ftái sinh



Mấy 5ngày nay, 8etôi thấy 0thật bất 3an, luôn 3cảm thấy 5sau lưng 9có một 6thứ bẩn afthỉu gì 9đó đang 73theo sát cfmình. Là 9một cái 2miệng đầy emáu với 9những chiếc 8răng nanh 5sắc nhọn deđang nhe dra? Là đôi e8mắt kì 7dị đã etheo sát 53tôi suốt 6mười bảy c7năm nay? f8Tôi không 0sao nói rõ 8được!

Những 8elúc lau sàn 9cdưới phòng 9khách tầng 5một, tôi 5dthường b0cảm thấy 8bcó những 2cơn gió 77lạnh ào b9đến, dường 13như có hàng dnghìn hàng 0vạn những 0ftia sáng flạnh lẽo b5đang xuyên 28qua lưng cftôi vậy. 9 © DiendanLeQuyDon.comThế nhưng 5mỗi lần 2quay đầu d1lại tôi 72vẫn chẳng 4aphát hiện 6ađược điều bdgì, chỉ bthấy những e7người giúp cdviệc khác eđang bận 0rộn với 84công việc 1của mình 8hoặc là 7dnụ cười 1của thím dLan lúc đang 21tưới nước 4bcho hoa trong 3vườn, kinh ehoàng nhất 1vẫn là anhững khi 7quay đầu 8lại nhìn ethấy chú 31Minh đang alôi từng aecái túi 75màu đen 55to đùng 58từ trong ephòng lão 5phu nhân 0ra. Tôi nghĩ acó lẽ đó 86là những 40túi rác 3thải sinh ahoạt.

Mẹ atừng nói 2evới tôi 17rằng: “Đằng d7Nhi, hãy 7làm cho tốt 3bổn phận 4acủa mình, 7rồi yên 77bình mà 5sống tiếp. 1 © DiendanLeQuyDon.comCố gắng 4cyêu thương 2người mình 0anên yêu 8fthường, b9đừng quay 06đầu lại ddđể nhìn 8bđôi mắt a8khủng khiếp c2ấy…Đó echính cách cchuộc tội 3tốt nhất bcho gia đình dhọ An chúng 52ta”

Tại cfsao mẹ lại 4nói như 17vậy?Tại a5sao chúng 4ta phải 2echuộc tội 9bbằng cách 48hi sinh bản c1thân mình, 3đặt mình f9ở địa 1vị thấp 7hèn trong bgia đình dgiàu sang 82của người 3khác? Là 6do nhà họ a2An ta đã c3gây thù 27chuốc oán 5dvới người 38ta hay đã 15đắc tội dvới dòng detộc của 2ai đó?

Tôi fbiết những 7điều mẹ 6nói xưa 46nay chưa a6bao giờ 0sai. Dưới fsự hun đúc 7dcủa thời 0gi­an, mẹ 16đã trở 55thành một 5người phụ ccnữ sâu 80sắc, chuyện 8gì cũng a6hiểu nhưng fkhông tùy 1dtiện nói 27ra. Nhưng echẳng nhẽ 32người nhà 8họ An cứ 68hết thế 76hệ này 3đến thế c2hệ khác 66phải mang atrên mình ecảm giác 6dthấp hèn, etội lỗi 60mà sống 72hay sao? Không 30thể, tuyệt 5đối không 4thể!

Cho ddù có chuyện bđó đi chăng ccnữa, tôi acũng sẽ 6kết thúc 9cảm giác cbchịu tội 96của nhà 3họ An này cdtại đây.

Bởi 40vì, tôi fmuốn Bối 23Nhi của 09mình được 26sống sung 34sướng, 35sống vui 6tươi…

Tôi 3muốn cô 7bé phải 90sống cao 9quý hơn cbbất kì bngười nào!

Tôi 6fmuốn yên fbình sống equa ngày 7dnhưng vẫn fbkhông thể 3tránh khỏi 55sự trêu 4bcợt của 81vận mệnh.

Những cngày gần bfđây, tôi 8ngủ không bđược yên cgiấc, thường afxuyên nằm 0mơ thấy 5ác mộng! 67Mỗi lần 26như vậy 9toàn thân f5tôi lại 72đầm đìa 95mồ hôi, 03bừng tỉnh 7giấc trong 2asự hoảng baloạn, để 4brồi sau bđó ôm chặt dlấy cánh ftay, đưa 58mắt nhìn 82lên trần 98nhà mà âm fthầm rơi 0lệ.

Cơn 6ác mộng dfkhó khăn 2blắm tôi afmới thoát f2ra được 83lại lần 8bnữa tìm 0đến tôi!

Bừng ctỉnh sau dcơn mơ, 3ánh sáng 67bàng bạc b4từ mặt 2trăng bao 5ftrùm mặt 22đất, những 4vệt máu fđỏ hằn fatrên hai 15chân, còn d8cả chiếc 10mặt nạ 1phát ra tiếng 4cười hăng 9hắc treo 13trên tường dkìa nữa…hết 3cđợt sóng 4anày đến 8bđợt sóng 4ckhác cứ 6anối tiếp 4đổ ào 6lên người betôi.

Đó dlà, một 2khuôn mặt f5dâm ô mà 66tôi không esao nhớ bbra được, 7cho dù có 0evò đầu 5ebứt tai 95thế nào acũng chỉ 0là một 1bức tranh 50trống rỗng, 7aấn tượng d3duy nhất 0của tôi d6về khuôn 54mặt ấy cchính là becái nốt fruồi trên fmép trái, amột cái f8nốt ruồi 36rất gây 3achú ý.

Tại 44sao, tại csao giờ a4tôi lại 5amơ thấy 4giấc mơ 40này?Tôi 1còn nhớ c6năm tôi btám tuổi, fsau khi mẹ cđi chùa 6dxin cho tôi amột tấm e0bùa trừ 7tà, từ 95đó tôi 1không còn 6mơ thấy b3giấc mơ 4này nữa. 9 © DiendanLeQuyDon.comNhưng giờ 2đây, kể 15từ sau khi 82Y Tùng Lạc dxuất hiện, 5fcơn ác mộng f7năm xưa blại tìm evề.

Lẽ cnào, trên 58người anh 5eta có ẩn 2chứa đoạn bkí ức mà 1ftôi đã 89đánh mất, b3thế nên 8ekhi khuôn 01mặt khôi 8ngô dưới 0mái tóc 75vàng rực 13rỡ ấy dxuất hiện beđã đánh 5thức những 1hồi ức 09đầy sóng bagió ấy 5trong tôi?

Nhưng, aatại sao 58suốt mười a4bảy năm eanay tôi chưa dtừng cảm 79thấy kí 7ức của 97mình bị bcgián đoạn? 81Hơn nữa 7mỗi lần 14dò hỏi aHạ Thất 9Lăng đều 45một mực 29gạt đi?

Trong 6đó có điều fbí mật 9khó nói b5hay sao? Hài, a9tôi có vò cnát đầu fbcũng không 54nhớ lại 12được điều b4gì.

“An 3Thanh Đằng, ecô làm sao 8thế hả? c6Mắt đỏ 85lựng, chẳng ccó chút bsức sống fgì cả!”, 4tôi lơ ngơ 4suốt chặng b5đường, 29mãi cho đến 7khi nghe thấy 17tiếng của 8Hạ Thất 7Lăng sát a3bên tai mới 4chợt bừng 62tỉnh, hóa 3ra chúng 06tôi đã 40ra đến etận bến 8xe buýt.

Cái 7tên này 7bđi học dlúc thì edđi bộ, elúc ngồi 1xe buýt, 5lúc lại 68tự cưỡi 0xe máy, khi eethì ngồi d6xe hơi sang ebtrọng của 7nhà. Cụ 7thể đi 81đến trường 5thế nào 9cđều phụ d1thuộc vào 5ahứng thú f9của cậu 8ta cả! Rất 91rõ ràng, a7hôm nay cậu 1ta muốn edngồi xe d9buýt như 8đại đa 0số dân ethường.

Ngẩng eđầu lên, 91tôi nhìn 4thấy một 2đôi mắt belạnh lùng 3đang quay 8lại nhìn cmình.

Tôi 6chăm chú 0nhìn vào 2eđôi con cdmắt lạnh 3lùng ấy 1hồi lâu, 68sau đó hơi 2nheo mắt balại nhìn 88về hàng 94cây xa xa fcven đường, 9thờ ơ nói: 35“Không ecó gì”

Nào 2ngờ, Hạ c6Thất Lăng 2vẫn không 1chịu buông dtha, anh ta enắm lấy 6cánh tay c0tôi, lạnh aclùng nói: f“Nhìn vào 7tôi và nói 54lại xem enào!”

Tôi 9không dám cnhìn vào fanh ta, cứ 3achạm phải adánh mắt 7sắc nhọn, e7lạnh lùng a5của anh 64ta là tôi dlại cúi dfđầu, bần 45thần xoa 7xoa những cngón tay. 37 © DiendanLeQuyDon.comMấy tờ 2bài tập fdphát ngày 5hôm qua không 0biết tự 6lúc nào cđã bị 3atôi vò nhăn anhúm trong c6lòng bàn 3tay. Cuối bdcùng, anh 1ta cũng không 8làm khó 1ftôi. Bỏ b9tay tôi ra, 48anh ta kiêu 94ngạo ngẩng 23cao đầu, fyên lặng 45đứng chờ 90xe buýt đến. 2b © DiendanLeQuyDon.comTôi có thể dnhìn thấy 1những chiếc 3khuyên trên ftai trái 86của anh 50ta, những d1chiếc khuyên eđang phát 59ra ánh sáng 4alấp lánh 0đến chói b8mắt.

“Hey, d3chào Tiểu 62An!”, đột f6nhiên, một dngười đàn 2ông trung 5niên tay 4bcầm túi fcông văn 65từ đối bdiện đi 4đến, cười 4thân mật dchào hỏi.

Tim 19tôi chợt c2run rẩy, blập tức 9dnúp ra sau 1lưng Hạ b5Thất Lăng, 3tay tóm chặt 9lấy vạt fáo đồng 9phục của ecanh ta.

“A, adchào thầy 6Trương ạ!”, bmột cô 4gái đứng e9sau lưng 7Hạ Thất e4Lăng mỉm 33cười, vẫy ctay chào cngười đàn 6ông kia. 8 © DiendanLeQuyDon.comNhìn bộ 9fdạng cô 6ấy có vẻ cnhư học dsinh lớp 41năm, lớp 4sáu gì đó.

Người 0đàn ông 6đi đến 4bên cạnh 9cchào hỏi 8cô học csinh, sau fđó đưa atay lên xoa fxoa đầu f6cô bé.

Mỗi 02nụ cười, cmỗi cử deđộng của 62ông ta đều fdkhiến cho fbtim tôi như 42co giật. a © DiendanLeQuyDon.comTôi càng 34cố nép cangười vào asau lưng eHạ Thất 48Lăng, dường 7như đã 5nép hẳn f1vào trong 5chiếc bóng dcủa anh 2fta vậy.

“Bài eathi của cem rơi rồi anày!”, 0đột nhiên, 78một cánh 3btay to vươn 6ra bên cạnh 9chiếc giày d5Nike kiểu a1mới của 06Hạ Thất 4Lăng, là 3tay của 1fmột người 36đàn ông.

“ha efha, của c6em này!”, aeông ta nhặt atờ bài 51tập của ftôi lên, c1mỉm cười e0đưa cho 17Hạ Thất dLăng.

“An daThanh Đằng, abài của bcô kìa! 2Còn không 3mau…”, aquát mấy 1lần mà 74không thấy 2tôi có chút 6phản ứng 1nào, Hạ 4bThất Lăng 08chuẩn bị 4quay người 0elại nổi 9trận lôi d2đình. Nhưng 4dcái mà anh 99ta nhìn thấy dachính là 8người đang dcắn chặt 8môi, nước 6mắt lưng ctròng, khuôn ccmặt ương 7ngạnh, người bđó không 1ai khác chính 8elà tôi.

Cái bnốt ruồi 0đen bên 9mép đó f0càng ngày 55càng tiến csát gần etôi. Cái 85nốt ruồi 7đen mà tôi 0chỉ bàng 78hoàng nhận 6ara trong giấc 3mơ ấy giờ 38đây đang 7hung dữ ehiện ra btrước mặt 4dtôi.

“Bỏ 5xuống! Đừng 3chạm vào 4đồ của etôi!”, 59thứ âm athanh từ 75trong tim e6ấy hung 0hãn lao ra 44khỏi cổ fhọng.

Lúc 1cnày, xung 8quanh vang 7flên tiếng bxì xầm e4của những a5người đứng 4chờ xe khác, dhọ cảm 5thấy bất 4bình thay echo người 47đàn ông 29kia, cho rằng abây giờ c7người tốt 2ekhó làm, 38làm việc c2tốt còn 8dbị chó eđiên cắn 3phải! Ngay 2cả một 64người lạnh elùng như e6Hạ Thất 2Lăng cũng engạc nhiên e0đến mức eđặt bàn 3ctay trắng 0ngần lên 2btrán tôi, fkiểm tra fcxem tôi có esốt hay c1không.

“Cô 3bchắc chắn 3là cô không 6bị bệnh 8đấy chứ!”, aanh ta nghiêng 1đầu nhìn atôi.

Thế 3nhưng, giọng dđiệu của c6tôi vẫn abvô cùng eckiên quyết: 76“Để đồ fccủa tôi 02lại chỗ ecũ, tôi b6sẽ tự 4nhặt lên!”

Câu 4anày vừa 9nói dứt 6miệng, đám f8đông liền fcảm thấy 31vô cùng 4khó hiểu, 8ai nấy đều enghi hoặc 5nhìn tôi. 08 © DiendanLeQuyDon.comNgười đàn công kia càng 0há hốc 4mồm ngạc 48nhiên, liên 7ftục lấy 8ctay đẩy c0gọng kính eftrên sống 77mũi cứ 1như thế 60nó sắp 48rơi xuống ađất đến dnơi.

Hạ 5Thất Lăng 97cuối cùng bfcũng không 7fnhịn được 4anữa. Anh 5ta giật aphắt tờ fabài tập 0btừ tay của 9người đàn dông kia, b9lôi tôi 63xềnh xệch 1vào trong 5góc nhỏ e2đằng sau 4trạm chờ 1xe.

Không e8nói nhiều 32lời, anh 3ta giơ bàn 7tay ra tát 47lia lịa bbvào mặt 64tôi, những 9cái tát 17không quá 87mạnh nhưng acũng chẳng 8nhẹ nhàng 9agì. “An eThanh Đằng, 2rốt cuộc c8đã xảy 7ra chuyện 96gì? Nói!”

Không ecthèm để cý đến abmệnh lệnh 7của anh data, tôi chỉ ecúi đầu, 5âm thầm 49rơi lệ.

Hóa 87ra, cái khiến 0cho tôi sợ fhãi đến 1btận xương 5tủy và dluôn tìm 65cách né a9tránh ấy 3lại chính f3là cái nốt 3ruồi ở 7trên khóe 1cmiệng, là fccái nốt 9ruồi trên 4khuôn mặt chung hãn 05sau lưng f2tôi.

Người 7đàn ông dđó chẳng 4qua chỉ 43là một 1“khúc đệm” 3engoài ý b9muốn xen fcvào giữa e4cuộc đời 4tôi, nhưng 1sự xuất 3chiện của 5ông ta lại 83đánh thức 0sự hoảng 9loạn đã d9chìm lắng 96từ rất 58lâu trong e5lòng tôi.

“Hạ 4fThất Lăng, d1tôi đã 69từng bị 6mất trí 70nhớ đúng 1không?”, 40tôi ngẩng eđầu, mắt 7nhạt nhòa 9lệ nhìn 5chăm chăm 5vào Hạ 7Thất Lăng.

Anh ffta thở dài, e0đút tay 6vào túi, 85hướng mắt 6về phía exa rồi lạnh 81lùng nói: e“Đừng 3nghĩ ngợi c8lung tung, edũng cảm bađi về phía 2trước, 9dkhông ai 3có thể 9ngăn cản dbước chân 05trưởng 4athành của 77cô đâu…”

Tôi dôm chặt blấy cánh atay mình, 6quỳ phịch a4xuống đất, 62nước mắt 1bvẫn không 6ngừng tuôn carơi: “Thất 2eThất, tôi 63đã đánh erơi con ngươi 1của mình 2ftrong quá 4ckhứ…bao b4nhiêu năm anay, tôi 1eđã ngốc c4nghếch để 2mất chúng aở trong 1quá khứ 0như vậy…”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2012, 04:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34054
Được thanks: 43052 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản Tình Ca Buồn - Tạ Trang Trang - Điểm: 10
Chương d5: Đi tìm bckhởi điểm 1của kí 2bức



Hạ 5eThất Lăng 08không hề 76nói cho tôi dbiết bất ccứ chuyện egì. Cứ 6mỗi khi btôi hỏi 26anh ta về 5fchuyện quá dahứ là anh 31a lại xoay 0ấm lưng 5ạnh tanh 9eề phía 3côi và bỏ 59đi mất.

Rốt b1uộc là do tôi đa 6ghi hay đúng b0à kí ức 68ốn có của 2ôi đã bị 8hôn vùi aở nơi nào cđó? Tâm 7rạng thật 88ối bời, 7fđã mấy egày hôm 61ay tôi cứ chư người 9ất hồn 3ậy.

Tôi a5ắp cặp 54ách tới 21rường, 84đột nhiên, ebột quả 5aóng rổ dăn bộp 5đến chân c6ôi, tốc 0độ và b2ức lăn ahanh như 7bậy chứng 5ỏ người 60a đã cố feý ném nó 10ề phía 90ôi. Ngọn dlửa tích cdtụ trong clòng tôi cphút chốc 4bùng lên…

“Đang enghĩ gì c5vậy? Sao 0mà thất 0thần thế?”, 3atôi ngẩng ađầu lên, bmột khuôn 1mặt quen b8thuộc hiện bcra trước 5fmắt.

Người ađó chính 5là Y Tùng 58Lạc.

Anh 35ta vẫn vậy, 4dvẫn đẹp 5trai đến 7fkhông thể 1tưởng tượng 9dnổi, đẹp e6trai tới 2mức bất 2ckì đứa 81con gái nào 2cũng phải cnhỏ rãi c9thèm thuồng.

Những 30sợi tóc emềm mại 52tung bay trong 67gió, ánh b4lên màu 1vàng rực arỡ. Chỉ 35một cái bnhếch môi bthôi cũng deđủ khiến aecho người fđối diện 3như bị 1nhấn chìm 0vào trong 97đôi mắt 47màu hổ 7phách kia amà không 4csao thoát 83ra được. 45 © DiendanLeQuyDon.comAnh giống cnhư một 36chàng trai 4fmang theo ffnhững ráng 31mây ngũ 2sắc, một 83chàng trai 1được bao 6bọc bởi 52ánh mặt 62trời rực erỡ, ngày 5angày làm 1say đắm 3trái tim 7của biết bcbao thiếu 94nữ. Chiếc ekhuyên trên a4mũi tinh exảo, lấp 3lánh càng 18làm tôn 32thêm ánh 5asáng rực 7arỡ phát 1ra từ người 0anh.

Dường 16như chỉ 02cần người 2khác ghé 2sát thêm femột chút 01thôi cũng 11sẽ là một 3sự sỉ 27nhục đối b7với vẻ 4đẹp của 47anh.

“Cô 9đấy, cái d5cây to lù blù trước d1mặt mà 96vẫn cứ enhắm mắt clao vào!”, bY Tùng Lạc 7cúi người 33nhặt quả 4bóng rổ 0edưới đất b2lên, nói 22bằng giọng adđiệu chế cbgiễu với edtôi.

Nghe danh ta nói 0vậy tôi 4mới phát 1hiện ra 4trước mặt a3mình là 56một thân fcây rất 8cto, chỉ 14còn cách 47tôi có một 3agang tay thôi. 0 © DiendanLeQuyDon.comNếu như akhông phải 5fY Tùng Lạc 5kịp thời 1thức tỉnh athì tôi 51đã sớm eđâm đầu 75vào thân d7cây rồi.

“Ơ…tôi…”, 6tôi ấp 9úng không 43biết nói dfgì, mỗi 1lần gặp 9anh ta là 3tôi lại c4cảm thấy evô cùng 05bối rối.

“Cô dlàm sao? 65Có gì thì emau nói đi! 92Tôi ghét 8nhất là 9loại con cgái cứ 2cấp a ấp b3úng đấy!”, 14anh ta nhíu 0dmày, xoay 6tít quả e3bóng rổ 1trên tay, 72thẳng thắn anói.

Lấy 84lại bình 5tĩnh, tôi 8muốn nói 11một điều 9cgì đó, 3nhưng khi e2chạm phải abđôi mắt c8trong veo 9đến mê 34đắm lòng 4người nhưng e5lại chứa 71đầy sự f7kiêu ngạo 9ấy, tôi alại tự bdti cúi đầu, 2bần thần 15vân vê vạt bbáo đồng cphục của a6mình.

Im 7flặng hồi 8lâu, cuối 9cùng tôi 85cũng lấy fhết dũng 0khí, ngẩng 5đầu lên 86và từ tốn 2nói với eanh ta: “Tôi…có 5phải đã c6từng quen 02biết anh f3không?”

Vừa 89nói dứt 3lời tôi fđã thấy 8anh ta nhếch 82môi cười, 0dánh mắt 65nhìn ra xa cxăm. Dưới 51ánh hoàng 2chôn buồn abã, tiếng bnói của 40Y Tùng Lạc d6như cơn fgió nhẹ 0nhàng thổi 94qua: ‘Không 1biết nữa!”

Nói 0thờ ơ vậy f5sao, cứ 0như thể cngười nói 10là một bai khác vậy, cchẳng quan 3dtâm đến 9ebản thân 4echút nào.

“nhưng c8mà, lần 0trước anh…”, 7lần trước e7rõ ràng 9anh ta còn 0chất vấn etôi vì sao blại quên 7anh ta cơ 5mà.

“Một 6ahồi ức 7quý giá c0như vậy, d8nếu như fkể lể d8hết trước 3mặt cô 0bằng những 9lời sáo 8rỗng thì a9còn coS ý 6nghĩa gì dcơ chứ?”, 2canh ta mỉm 60cười, nheo cnheo mi mắt. a © DiendanLeQuyDon.com“Như vậy 0chi bằng 4để tôi 37một mình dcất giữ bnó còn hơn…”

Nói 06xong, Y Tùng bLạc ôm 88bóng bỏ b3đi.

Tôi aphải làm 01sao đây? 7Suốt mười 80bảy năm anay tôi chưa 29từng bị 33mất trí abnhớ, tôi cbiết đi 3cđâu để bftìm điểm 1khởi đầu dcủa kí 03ức?

b8lẽ, có ebmột người d1có thể agiúp đỡ 4tôi! Trên bđời này 8cũng chỉ 2fcó một 6dmình anh 3ta có thể cgiúp tôi!

Người 5đó không 84ai khác chính 58là Hạ Thất aLăng.

Cho 1dù anh ta 1có thờ f7ơ ra sao, 14có kín miệng d4đến thế dnào tôi 2cũng sẽ 9nghĩ ra cách 9để biết 0được chuyện 4cần biết 3ftừ anh ta.

Hơn 0fmười một 25giờ tối, dtôi cúi 1đầu, chầm 2chậm bước 59vào phòng 9ccủa Hạ bThất Lăng. d6 © DiendanLeQuyDon.comAnh ta đang cngồi bên a4bàn thu dọn c3sách vở, 0có lẽ là 1avừa mới a9đọc sách cbxong, đang 9chuẩn bị 8đi ngủ. f © DiendanLeQuyDon.com“Sao thế, fmuộn thế 6này còn 16đến phòng 1ctôi? Có fchuyện gì bcđể ngày a9mai nói!”, acnhìn thấy ctôi, Hạ 5Thất Lăng 4liền đặt 87sách trở 9lại giá, 5mặt không cchút biểu 07cảm.

“Tôi…tôi…”, 0nhìn thấy edthái độ 91lạnh nhạt bcủa anh 96ta, tôi không 9biết nên dcắn răng 01hỏi tiếp dhay ngoan dbngoãn trở 9về phòng 43theo lời 9anh ta.

“Ra 2ngoài! Tôi 97phải đi 72ngủ!”, e1đang ngây angười không 5biết làm f4thế nào 9thì đã 7nghe thấy 1giọng nói ckiên quyết f4của anh 0ta.

Cắn 6bchặt đôi 0môi, cuối 6fcùng tôi 99cũng có dđược dũng ckhí để cclên tiếng: d7“Thiếu dfgia, xin hãy 2chỉ đường 5cho tôi tìm 85lại quá 3bkhứ!”

Anh 1bta nhìn tôi, 4đồng tử fnhư mở 9to ra, tiếp f2đó là giọng cnói lạnh 9flùng vang dlên: “An a7Thanh Đằng, 01không phải 4chứ? Ý 8chí yếu 6fđuối vậy b2sao? Nghe 6người ta 21dỗ ngọt f5vài câu 1đã tin lời dngười ta arồi! Cái f7tên Y Tùng fLạc có ecgì hay ho 2chứ? Cô 5thích hắn ferồi chứ 6gì?”

“Tôi dkhông phải 04là người 6ekhông có 8chủ kiến! 0Lớn như 3cvậy rồi, 61đúng sai era sao tôi cfđều có 5cách nghĩ 5ccủa riêng cmình!”, cctrong con 6ngươi đang famở to của 5Hạ Thất fLăng, tôi 4nhìn thấy dkhuôn mặt 5mình đang 19đỏ gay clên.

“Hừ, ffcó thì tốt!”, 89anh ta lạnh 88lùng liếc bnhìn tôi erồi lập 32tức cởi c7bỏ chiếc 49áo khoác cbên ngoài fáo ngủ 93ra: “Cô 84lập tức abra ngoài 57cho tôi!”

“Chà, esao anh vội evàng đuổi 4tôi ra ngoài 28như thế? cĐã không 1echịu kể e5cho tôi nghe cnhững chuyện 2liên quan 1đến quá bbkhứ, lại 4cũng không 24cho tôi đi 5hỏi người 1ta, tôi nghĩ 9chắc là 3trước đây 40anh đã làm 64chuyện gì edđó không dphải với 35tôi chứ b7gì?”, sau 6hết lần 8fnày đến 6lần khác 1anh ta tìm cdcách đuổi f6tôi ra ngoài, 47tôi càng 7không chịu 4buông tha. a © DiendanLeQuyDon.comKhông hỏi f7cho ra lẽ 84tôi không bcó ý định 6bỏ đi.

“Hừ…”, faanh ta ngẩng 0cao đầu ckiêu ngạo, belành lùng d8nhếch miệng 71cười trước ccái nhìn 9chất chứa b4đầy hoài 1bnghi của ftôi.

“Làm ddchuyện gì 0không phải 1với cô? 0An Thanh Đằng, 5cô thực b3sự rất cmuốn biết 8phải không?”, 61anh ta nghiêng eđầu mỉm a8cười, ánh 4mắt nhìn 8xoáy vào 8tôi, mái 1ftóc màu 2bbạc rủ 8dxuống.

“Phải!”, 48mặt tôi f0lộ rõ sự evui mừng, e5gật đầu bbdứt khoát 14với anh 4ta.

“Ha..ha…”, 8anh ta mỉm acười, dùng dngón tay c9ra hiệu echo tôi qua 4đó. Chẳng f0dễ dàng 77gì mới 5đợi được bđến thời 40khắc quan 9trọng này, 6cngón tay 5banh ta vừa 5đưa lên 1elà tôi lập 39tức chạy 1bđến.

Tôi 8ngẩng đầu 86chờ đợi, banh ta cúi 50đầu, ghé 08sát vào cdtai tôi nói: a‘Tốt lắm, fgiờ tôi 61chính thức bcho cô hay: 80điều đó 7không thể 37cho cô biết 8eđược!”

“…” 24tôi kinh a3ngạc mở 9to đôi mắt, 48nhìn thấy cabộ mặt ccười đầy 0tà khí của 44Hạ Thất 6Lăng. Sự 4fđắc chí cfcủa anh bta khiến 1cho tôi cảm 1thấy nghẹn 2thở.

“An 40Thanh Đằng, btôi nói 97cho cô biết, 15đừng phí 7công vô 4cích nữa, 78tôi sẽ 3không bao 1giờ nói dcho cô biết 9athứ mà 53cô muốn 7biết đâu!”, 4đột nhiên fdanh ta nắm 8lấy cổ 1áo khoác ecủa tôi, 0hung hãn 1nói. “Tôi amuốn quá 5ckhứ của 5cô chỉ bduy nhất cbcó một 9Hạ Thất eLăng này emà thôi!”

Nói 4xong, anh 72ta buông eftay ra rồi f4hung hãn 8đẩy tôi bra ngoài fcửa. “Rầm” 8fmột tiếng, ccánh cửa 5phòng đóng c1sập trước 7mặt tôi. 3f © DiendanLeQuyDon.comTôi định bthần lại, 47xung quanh 1tôi là một bmàn đêm 8ftĩnh mịch.

Hạ ceThất Lăng…đó 5chính là 4Hạ Thất 43Lăng luôn 7không coi 4ctôi ra gì…kể 7từ khi sinh 96ra trên đời 88này tôi ađã bị cvận mệnh csắp đặt 8bphải lớn belên bên bcạnh anh a6ta, đó chính dlà nỗi 28đau đớn 1lớn nhất 8fkiếp này 24của tôi.

Không 85tìm hiểu 96được gì 6dtừ Hạ 4aThất Lăng, etôi đành ephải tìm f9kiếm quá 4khứ của 1mình ở bdngười khác, 0fví dụ như eY Tùng Lạc e3chẳng hạn. a © DiendanLeQuyDon.comMặc dù e4khả năng 2canh ta trực 5tiếp nói 0ra cho tôi 3phần kí 26ức bị 7blãng quên 9gần như 07là bằng 8ckhông nhưng e4hơn ai hết, 58anh ta là 5angười tha 1ethiết hi fvọng tôi bsẽ tìm elại được 9quá khứ.

9thế, tôi 30quyết định 7sẽ không 0giống như 9ccon bọ chét 95nhảy qua b9nhảy lại 5giữa Hạ 6Thất Lăng 17và Y Tùng 3cLạc nữa, 9mà sẽ chuyện 8tâm tìm b5kiếm kí 92ức của e6mình ở 3trên người 2cY Tùng Lạc.

Những 2ngày sau b0đó, tôi e0đều trốn 2fHạ Thất 2cLăng, âm athầm chạy elên ban công 6để chào c2hỏi Y Tùng ceLạc. Mỗi c0lần nhìn athấy anh cta ở trên 6acon đường d4nhỏ trong d3trường, 26tôi đều 65cố gắng 9anặn ra một 9cnụ cười cddịu dàng ddnhất. Mỗi 20lần anh 3ta vẫy tay fflà tôi lại 8fngoan ngoãn 9nghe lời c3anh ta. Đối bdvới Hạ b1Thất Lăng, 1tôi chưa f2bao giờ d8ngoan ngoãn 52nghe theo.

Đáng 5tiếc là, 8mỗi lần c8biết rằng ctôi không 1nhớ lại c0nổi hình dảnh của 39anh trong cquá khứ 4là mặt amày anh ta falại trở dnên buồn 7rầu, tiếp 40tục bỏ cmặc tôi 8lại không 99thèm ngó 75ngàng.

Tôi 2cúi đầu alặng lẽ 63theo sau, 42không biết fphải làm esao mới 3phải.

Tan 5học, tôi 9đợi cô 9ở sân vận 2động đằng 2sau tòa nhà bfthí nghiệm.

Vào 37tiết cuối 20buổi chiều, 83tôi nhận 18được một dbức thư acủa Y Tùng 3fLạc. Niềm bvui chưa fkịp đến athì nỗi 8clo đã bao 5trùm lấy 4dtôi. Lát cnữa phải 0nói thế anào với 1aHạ Thất 86Lăng đây?

85“Reng….reng..”, 3khi tôi còn 07đang vò d7đầu bứt 96tai nghĩ 90ra cái cớ 3hợp lí 9để ở blại sau f4giờ học 79thì tiếng 4chuông tan 4học đã 39vang lên.

Nói 19với Hạ 31Thất Lăng erằng hôm anay tôi ở alại trực cnhật? Không ađược, 37chỉ cần 9anhìn lên 7bảng thông 7fbáo là anh 2ta sẽ biết efngay đó 4blà một 3lời nói 0dối. Nói 90với anh cta tôi bị athầy giáo 79gọi lên fvăn phòng 4phê bình? 1Không được, 2lần trước 8cthầy giáo bcvừa tuyên edương tôi 0ftrước lớp 04về tốc 44độ tiến b7bộ thần e2tốc, không d1còn chậm fachạp như chồi đầu c2mới vào 57trường 7fnữa rồi. a © DiendanLeQuyDon.comHay là lát 6nữa mình 5asẽ nói 2phải đi bmua một 6vài món d7đồ của bdcon gái, c3bảo anh 81ta về trước?

“Cô aaphải đi emua đồ 9của con dcgái á?”, aHạ Thất fbLăng nheo e3nheo mắt 8dò xét, 28cố ý nhấn dmạnh vào 6btừ “đồ c”. Lúc 33đó, mặt 4tôi đỏ 18lựng lên, bđây chính 34là kết 06quả của c5việc chạy cđến trước 5mặt Hạ 11Thất Lăng 4và nói dối 33anh ta. Tuy anhiên đây e4là cách 9duy nhất 6để thoát eckhỏi anh c7ta lúc tan a2học.

“À..vâng”, 4tôi trước 0bnay không 39quen nói fdối, nhưng bcuối cùng 1cũng vẫn 8kiên quyết cegật đầu.

“Ừm, e8bảo tôi dđi trước 05cũng được…”, 7bHạ Thất 4cLăng khoanh 8ctay trước 96ngực, nở 2enụ cười 7đầy ác 7dý, cứ như ethể anh 8ta đã nắm 7rõ từng chành vi nhỏ 20của tôi 3vậy, “…nhưng afhãy chép f7hết phần 01ghi chép e8trên bảng e2cho tôi đã!”

4giáo dạy 3văn nổi 92tiếng là 1người ghi 2fchép rất dnhiều, gần fnhư tiết 5nào cô cũng 6ghi kín hết 04cả bảng 7đen. Đương 1nhiên hôm 54nay cũng 1không phải 1ngoại lệ.

Hạ e2Thất Lăng 8exưa nay không cbao giờ deđể tâm 21đến việc 3bghi chép 9bài giảng afcủa giáo 76viên, vậy 10mà hôm nay 1anh ta lại 8bắt tôi…

Không 1đợi tôi 0kịp cãi 95lại, anh 8ta đã lôi 5cặp sách fđi ra khỏi 01phòng học, ftrước khi dbiến khỏi 0tầm mắt 9tôi, anh 3ta còn không 7quên ra lệnh: d“Chép cho 8fđầy đủ 4vào, tối 69nay tôi sẽ ebkiểm tra 1đấy!”

Anh 5ta đã nói avậy rồi 7tôi còn 0dbiết làm 2bthế nào? 62Đành phải 5dcầm lấy 3vở và chép edbài chứ dbiết làm 2asao nữa!

Những 63hàng chữ a1kín đặc 2ctrên bảng 64đen quả athực khiến a5cho người d6khác nhìn 0vào đã 4dthấy sợ. 5 © DiendanLeQuyDon.comTuy nhiên, 13để Y Tùng beLạc không 97phải đợi a4lâu, tôi dđã cố dgắng ghi 14chép với 7ftốc độ 0thật nhanh! 8Hài, nhưng 63nhanh đến fđâu cũng 09phải mất 4đến hơn 4f40 phút. 4 © DiendanLeQuyDon.comBốn mươi 6phút quý d0báu của dtôi!

Khi 6tôi thu dọn 4fxong sách 4cvở và đi 1dra sân vận 4cđộng vắng 9lặng đằng esau tòa nhà 8thí nghiệm 1thì phần d3lớn học 8sinh trong 4trường e1đều đã 3bra về hết.

“A….may 5quá, anh bvẫn còn f6ở đây!”, 05tôi mừng 1rỡ khi nhìn 1ethấy chàng f7trai có mái 1btóc vàng 3ngồi lặng fdlẽ dưới 7ánh hoàng 6ahôn, im lìm 6nhìn về 7phía con 3đường dfnhỏ dẫn cđến tòa 7enhà thí a4nghiệm và 06âm thầm 3chờ đợi.

“Cuối ecùng cô bcũng đến”, ebanh ta nhìn 76thôi, anh edmắt màu 1hổ phách 1tuyệt đẹp. 6 © DiendanLeQuyDon.comTrong ánh dmắt ấy 74không hề 47có chút 51oán giận, cbkhông hề 40tức tối, 9biểu cảm a6bình tĩnh 0ađến kinh 71ngạc.

“Ấy, 6kem trên 6ctay anh…tan 9hết cả crồi!”, 4fđến gần 4bên Y Tùng 7Lạc tôi f9mới phát 3hiện ra e2hai tay anh dđang cầm b1hai cây kem. b © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 0amột cảm 28giác tội ealỗi giày e9vò trái d3tim tôi.

Chắc 9bchắn anh 7ấy đã 55đứng chờ 1tôi dưới 8anh hoàng f9hôn từ frất lâu a6rồi. Bởi evì những 3cây kem trên fetay anh đã 1tan ra, trào 6ra khỏi 3lớp vỏ 31bọc màu 5ftím kia và 0chảy vào d6lòng bàn d5tay trắng 73mịn màng ffcủa anh.

“Xin elỗi tôi cđã tới 69muộn…”, 0etôi cúi 7ađầu, trong e6lòng vô ecùng áy dnáy.

Ngoài 1dự đoán 6của tôi, 1anh không 7hề nổi e3cáu, chỉ 1gật đầu 8với tôi 6crồi dẫn 8ftôi lên eeban công 38tòa nhà 46thí nghiệm.

“À, cđây là 1kem tôi mua 53cho cô đấy!”, 40sau khi ngồi b3yên trên 7bban công c4tòa nhà 85thí nghiệm, 44anh cầm 68lấy một aque kem đưa c0ra trước 89mặt tôi, 3là vị dưa 9fvàng! Mặc edù cây kem c9đã tan gần achết nhưng 10trên khuôn e5mặt tôi fcvẫn hiện 5ra niềm 4vui trong 8dsự kinh 5fngạc.

“Cám f9ơn, tôi athích nhất elà kem vị 42dưa vàng 7đấy!”, eđã lâu 54lắm rồi 4tôi chưa 74cảm thấy d0vui đến 5vậy! Bởi 6vì, anh chính 9là người 3con trai đầu 97tiên mua 0equà cho tôi. 44 © DiendanLeQuyDon.comTừ nhỏ 3đã quen advới việc 9bị người 9fkhác lãng f5quên, giờ 39chỉ vì a6một món 21quà nho nhỏ 1cũng khiến 52cho tôi cảm d3động đến a6mức hồ f7đồ…

“Những 3thứ mà 28An Thanh Đằng 2thích tôi 8bmãi mãi 1cghi nhớ 19trong tim, 1cho dù có d1trở thành công già 8rụng hết 67răng tôi 11cũng sẽ ekhông bao 3giờ quên…”, aY Tùng Lạc 29đưa mắt e7nhìn về 1nơi xa xôi, 3fhài hước aenói. Đang cengồi bên 7bcạnh mút 6ekem ngon lành, 1bchợt nghe 48thấy câu 0nói này, 5etôi bỗng 48thấy lòng bmình xao 61xuyến. Cơn 4gió nhẹ 4nhàng thổi 0abay mái tóc 55vàng của 8fanh, sao mà cmê đắm 0lòng người 7đến vậy?

Anh 4ấy lại a8kể về 2chuyện ngày 9cxưa, đáng 9tiếc là 3tôi chẳng 88biết gì 63về quá 3khứ có 7liên quan 7đến anh.

Lúc 8này, nếu 4có thể 73tìm lại cphần kí 5ức đã 23mất thì 0dtốt biết 5dbao nhiêu! 23Như vậy 5ftôi sẽ 19không còn f2phải nhìn 41thấy sự bđau buồn 4trên khuôn cmặt Y Tùng 7Lạc, cũng 7dkhông còn 6phải ngồi fbất lực 91bẻ những 68ngón tay fcủa mình.

Còn 4nhớ năm b7đó tôi 71chín tuổi, etôi và Hạ 0Thất Lăng 0cùng thím 74Lan đi sắm 1ehàng tết. c2 © DiendanLeQuyDon.comLúc ấy, 4tôi đặc 0biệt rất 2thích cây 7kem trong f5tay một 72cô bé trên 6đường, 11vì vậy 5tôi đã 91bỏ tay thím 7Lan ra và 9âm thầm a1trốn đi. 85 © DiendanLeQuyDon.comKhi tôi đang 41vui sướng 5mút kem thì 2Hạ Thất 78Lăng chẳng 44nói chẳng a3rằng, một 71nắm đấm 2cgiáng thẳng 6evào người 91tôi. Lúc 1tôi còn 4đang rên crỉ chưa 3kịp định 07thần lại dthì anh ta 4đã cướp e6lấy cây 6kem trong 66tay tôi và 1ném vào 24sọt rác….

“Y bdTùng Lạc, 7thật sự a1rất cảm 9ơn anh!”, btôi quay 19đầu lại, 5amôi mím a9chặt, trên fmặt hiện 1rõ sự cảm 6động và fchân thành 0chưa từng 6có xưa nay.

Tuy 8anhiên, nét a4mặt của aeY Tùng Lạc e7phảng phất 42một nỗi 4cbuồn, rồi 0bbỗng nhiên e2anh cười 4nhạt trong dsự kinh 1ngạc của 6tôi

“An 9Thanh Đằng, 7bao nhiêu bnăm rồi, 02quả nhiên b3cô vẫn 9một lòng eetrung thành fvới Hạ 3Thất Lăng…Điều 5này khiến c1cho tôi cực 4dkì khó chịu!”, a0đột nhiên, 69khuôn mặt 3thanh tú 48của Y Tùng 55Lạc trở 3elên lạnh 73băng. Một 79cái bóng 3bmàu tím d3vụt qua, a1khung cảnh dtrước mặt 0ctôi trở 19nên mơ hồ…

“Á…”, ftrước hành cdđộng đột 5ngột của 7anh, trong 34lòng tôi 3không gì 29khác chỉ 0có sự kinh ahoàng.

Cái e6anh chàng athay đổi athất thường cnhư thời e4tiết này 1trát kem balên đầy 3mặt tôi. 72 © DiendanLeQuyDon.comMắt, mũi 7tôi cũng b6phải chịu 0chung số 65phận. Trong 64khoảnh khắc 3ấy, hương 1bvị dâu 7tây xộc 3lên mũi 1ctôi, thứ 0mùi vị fđặc sánh 1ấy khiến f0cho tôi cảm 6thấy như abnghẹn thở.

“Y 0Tùng Lạc…thật 46là mỉa 3mai, bây 65giờ cô a9lại thản 9nhiên réo 40cả họ 8tên của 51tôi như b8thế sao…”, 3tôi nheo 8nheo mắt 9nhìn qua dlớp kem 96bám trên 7mi mắt, 01khuôn mặt 20vừa mới bchất chứa 6đầy sự 73tức tối 2kia giờ 7đã lại ctrở nên e0dịu dàng, 8đôi mắt 2bi thương 1fngân ngấn dnước…

“Tôi…”, 3xưa nay tôi b9không hề 1abiết dỗ 2cdành người 5bkhác, cho 9dù có trăm 73ngàn điều 2muốn nói cnhưng cuối f8cùng vẫn f6chỉ biết dcúi đầu, 87âm thầm 3rơi lệ.

“Cô acbiết không? 4An Thanh Đằng 7ctrước đây 4không hề 8biết nói 10cám ơn với 1tôi. Mỗi flần cô 5ấy đều 52tóm lấy eabàn tay dính 88đầy kem 44của tôi 4rồi liếm 1sạch từng 8chút, từng 4chút một, 9fsau đó chớp 37chớp mắt 98mỉm cười 2fvới tôi…Hài…nhớ cquá cô bé 9An Thanh Đằng 1luôn miệng egọi tôi dLạc Lạc a7rồi núp bsau lưng f2tôi nô đùa…”.

Nhìn 3thấy bộ 7dạng của 0Y Tùng Lạc, cnỗi đau 2dtrong lòng atôi lại 6như cồn dcào hơn.

Trước 37đây, Y Tùng f6Lạc là 4người như athế nào bcủa tôi, ccòn tôi, 6ctôi là người anhư thế 1cnào của 25anh ấy?

Trước 3đây có 49thật tôi fcũng hồn 6dnhiên, ngây 6thơ như 6cvậy không? 1Tại sao 1trong con angươi của a4tôi hiện cgiờ lại 5ảm đạm 2bđến như 6evậy…

“An a3Thanh Đằng, 43cẩn thận 8đấy!”, 65Y Tùng Lạc 36ngẩng đầu 4nhìn chăm 3chăm vào ftôi, vẻ 9mặt đã 48trở lại 1lạnh lùng fnhư trước. fe © DiendanLeQuyDon.com“Một An 8dThanh Đằng f7với kí 7ức chỉ cthuộc về 15Hạ Thất 96Lăng….tôi cnhất định 9dsẽ hủy fehoại cô a8ta!”

Trong 8econ ngươi 8màu hổ 5phách của beanh lúc này 1là hình 93ảnh của btôi đang ahá hốc amiệng vì 3sợ hãi.

“Sợ dkhông?”, 0chưa đợi 92tôi kịp dctrả lời, a2giọng nói dflạnh lùng 88như gió 14thổi lại 95vang lên: 30“Sợ thì 7ngoan ngoãn 30nhớ lại f1tôi đi, 0nếu không, 6cứ ở đó 18chờ tôi 16đến xóa 2sổ cô!”

Nói 6dứt lời, fY Tùng Lạc 3đeo cặp alên vai, 1bđi thẳng cmột mạch, 73không thèm 8để ý đến cviệc hình 58tượng tốt ađẹp anh 3ta vừa xây blên trong 0lòng tôi beđã hoàn 4toàn sụp 89đổ…

Thật a0là đáng dcghét, tại d3sao những ftên con trai 4xuất hiện 2ftrong cuộc eđời tôi 0đều là 3những con 90ác quỷ? baVừa nãy d4còn khiến 8cho tim mình cacảm động efđến mức 3hồ đồ, ethế mà 2chỉ chớp 5mắt đã 1khiến cho e9người ta c0nổi gai d0ốc.

Chỉ 4có điều, egiờ đây f1tôi đang 63vô cùng 57tò mò về 0một An Thanh d0Đằng trong 4kí ức của 4Y Tùng Lạc! bHài…



Chương 506: Trước 6ađây cô 5ấy đã fnắm tay adai?



Kể ftừ sau lần cađó, tôi dbiến mất 3dtrước mặt 1Y Tùng Lạc bkhá lâu.

Khoảng 81một tháng 2sau, tôi 4lại lên 9lối thoát behiểm trên dfban công 31tìm anh ta dnhư thường alệ. Vừa cleo lên đến 2nơi, tôi 75đã thấy 95anh ta ngồi 32dựa lưng 4vào tường, 5bngẩng đầu 64ngắm nhìn abầu trời 5cao, điếu cthuốc trên 0tay nghi ngút 4khói.

“Đã cdlâu lắm a5rồi cô 8không đến 4chào hỏi 9tôi”, Y eTùng Lạc 3ckhông quay 59đầu lại, 1đôi mắt ddvẫn hướng bvề phía 32bầu trời b4cao xanh biếc.

“Tôi……tôi b6rất sợ! dThế nên 4kể từ a6nay, tôi esẽ nỗ 6lực để c7tìm lại 72Lạc Lạc c9của ngày 87xưa”, tôi 9ccúi đầu, dbtừ tốn dnói.

“Hả?”, anghe thấy 9dtôi nói c5vậy, cuối 54cùng anh 71ta cũng quay 13đầu lại. b © DiendanLeQuyDon.com“Cô nói fgì? Ha ha, bAn Thanh Đằng ebắt đầu 3bhiểu biết 9ehơn rồi fđấy…”, 1một nụ 4dcười thoáng 6qua trên 0khuôn mặt 97Y Tùng Lạc.

“Nhưng cmà…tôi 9không biết 62tìm kiếm 2từ đâu”, datôi nhìn fchăm chăm 7avào Y Tùng 99Lạc. “Anh 4có thể 6bgiúp tôi 6được không?”

“Được cbthôi!”, 77Y Tùng Lạc bcthản nhiên 25trả lời. e © DiendanLeQuyDon.com‘Nhưng 7mà cô phải 5nghe theo 1sự sai khiến 7của tôi 06bất cứ 4flúc nào! 1Có làm được fkhông?”

“Vâng!”, f7tôi đáp, 82ánh mắt c7kiên quyết.

“Tốt, 13thứ bảy 4tôi sẽ 5dẫn cô 7đến một fnơi!”

“Nơi 2nào thế?”

“Một 4nơi có thể bgiúp cô 9tìm lại 0Lạc Lạc c0mà cô đã eđánh mất”

“Hơ, 74thật sao? 40Tôi rất bmong đợi deđấy! Có elẽ đó 71phải là a3một nơi erất kì 4bdiệu…”

Thật 6blà vui vì 5bcuối cùng cdanh ấy cũng 0fkhông phải 7clà người 9bvô tình, 4lạnh lùng anhư mọi f4người vẫn 0thường 1đồn đại. 1 © DiendanLeQuyDon.comHoàn toàn bdkhông giống enhư Hạ 3Thất Lăng, bemột năm c1đến tận 9ba trăm sáu 94lăm ngày e0đều vứt 0tôi vào b7xó xỉnh 6nào đó 0để mà 9lãng quên.

9vậy nên 3tôi cứ 3evui mừng 1nhảy nhót amà đến 3abên anh ấy 2lần nữa, 9vui vẻ tìm 1lại phần 3kí ức đã 1bị chôn 39sâu bởi 2thời gi­an…

Nơi emà Y Tùng fLạc sẽ f5dẫn tôi 6bđến vào 32thứ sáu fcnày sẽ d3là một 28nơi như f8thế nào 89nhỉ? Thật 1là háo hức b6quá…Nhưng dcũng có 5chút hoang 0mang, không 52biết Lạc 10lạc mà 8dtôi tìm 3lại được 9csẽ như 2dthế nào…đối 45xử với 0dtôi rất 6tốt, hay beđối xử 5rất tệ 5với tôi? 14Từ trước 94đến giờ 30là tôi chờ d1đợi anh dhay vẫn dlà anh đang cachờ đợi 5tôi?

Tôi cnghĩ, cho 0dù Lạc 5Lạc mà btôi tìm felại được 8ecó ra sao a0thì cũng 1vẫn tốt 93hơn Hạ 3aThất Lăng.

6sao thì Hạ 1Thất Lăng 3cũng vẫn b0là một bcon quỷ 85hung hãn, axấu xa nhất datrên thế 7giới này!

Để 9thứ bảy 2có thể f8ra ngoài f4như đã dhẹn, tôi 8nhờ thím dLan sắp 8xếp hết 4những việc b4cần phải alàm vào facủa thứ bsáu vào a0hai ngày 7cnay, tối a8đến lại 66tiếp tục bcắt cỏ, 51lau cửa ckính, lau d2sàn nhà…từng 20việc từng fviệc một, bmệt nhọc anhưng tôi b7không hé 7răng kêu bnửa lời. 7 © DiendanLeQuyDon.comThỉnh thoảng 57lúc quỳ 32xuống sàn dlau cửa 2sổ, tôi 9blại thò 3tay ra ngoài a7để cho faánh mặt 9trời dịu adàng rắc 33đầy vào 5lòng bàn edtay.

Những eechùm ánh dsáng lung 9linh ấy b8như đang enhảy nhót, fđang nhảy dnhót trong 9lòng bàn 33tay khiến ccho khóe 0môi tôi 9bỗng nở 43nụ cười.

“An 05Thanh Đằng, bthứ bảy 28cô có hẹn dsao?”, đang bngẩn ngơ 7với những ctia sáng dtinh nghịch 6ấy, giọng 1nói lạnh elùng của dbHạ Thất aLăng như 6đã kéo 3tôi trở e2lại hiện ethực.

“V..âng”, fatôi định 0thần lại, 5nhìn thấy 55anh ta đang 8nằm trên 5ghế sô 10pha nghịch 9chiếc điện 81thoại di ađộng của emình.

‘Nếu c6không sao 2phải dồn 9hết công 6việc vào 5ngày hôm 6nay!”, mắt 1vẫn không 2brời khỏi 5màn hình b6điện thoại, dHạ Thất eLăng lạnh 79lùng nói etiếp.

Mặc f8dù anh ta 66chưa bao dbgiờ để 16ý đến dfsự sống fchết của e7tôi, để 3fmặc cho 6tôi sự 9sinh tự ediệt, nhưng 4tất cả 46mọi hành dđộng của fbtôi anh ta f0đều nắm b2rõ.

“Vâng…”, 5tiếng nói 50nhỏ như 01tiếng muỗi fkêu đáp 9lại anh 2fta.

Đúng 5như dự 0đoán, Hạ afThất Lăng bcnhảy xuống b7khỏi ghế asô pha, đi e2thẳng tới 3trước mặt abtôi: “Cô bhẹn hò 5với ai? 94Y Tùng Lạc c9đúng không?”

“….” 7Tôi cúi fgằm mặt fxuống, siết echặt lấy e1cái giẻ 59lau trong 4btay, không ebđáp.

“Giờ 02tôi chính eethức cho aecô biết, a2không được ađi!”, Hạ 4Thất Lăng 7gằn giọng, 6cđôi mắt 12hung dữ acnhìn xoáy 4vào tôi.

“Chúng 5tôi đã 7hẹn nhau drồi, cùng 2đi tìm Lạc 4Lạc bị ebỏ quên 63trong kí afức…” 7tôi cắn 4chặt môi, 8từ tốn fbđáp.

“An aThanh Đằng, f9hình như a5tôi đã a0cảnh cáo 3cô rồi cfthì phải? 8Không được cphép tiếp 9bcận Y Tùng 67Lạc, nhìn bthấy bóng edáng của c8hắn là 40phải tránh 2ra xa ngay 1lập tức!”

‘Tại esao chứ?”

“Hắn 2không đơn 8giản, cũng 8dchẳng đơn a2thuần như 6cô vốn 5nghĩ đâu! ecĐừng cho 2erằng quanh dquẩn bên 1ehắn vài d5ngày là 29cô có thể dhiểu rõ chắn!”

“Tôi…Tôi 3fthấy anh 9ta là người a6rất tốt, 0tôi vừa 6blên tiếng 3alà anh ta 8dđã đồng ceý dẫn tôi 69đi tìm lại ecnhững thứ 09quý báu e0trong kí 2ức! Còn 88anh thì sao, echẳng chút 99động lòng atrước sự 60cầu xin 2ccủa tôi…”

“Hừ, 5cái gì gọi 21là đi tìm 7Lạc Lạc a8bị bỏ 8quên trong 6kí ức? feĐó chính elà cái bẫy cdo hắn đặt 12ra rồi chờ 1ađợi cô dtừng bước, 81từng bước 38sa chân vào!”

‘Tôi 9dkhông tin! d8Cho dù đúng 12là anh ta ecó đặt 7bbẫy tôi, 8fthậm chí 90cho dù tôi 8có bị sa 6chân vào bcái bẫy 42đó thì 90tôi cũng dcam lòng!”

“Con dnha đầu 86chết tiệt! 5Tôi nói 3không được 33đi là không 1ađược đi!”, 23trước sự 2ương ngạnh fcủa tôi, 1cơn thịnh 1enổ của 4Hạ Thất 6bLăng bùng 09lên dữ 27dội, cứ 89như thể 9ngọn lửa 8hung hãn dthiêu đốt 1mọi thứ 1sẵn sàng fabùng ra từ a9đôi mắt fsắc lẻm e8ấy.

Nhưng 3mặc kệ, d7tôi vẫn fquyết không 3từ bỏ: e4“Anh ngăn bcản không adcho tôi đi 35như vậy 7flà bởi 70vì không 5muốn tôi 2ctìm thấy 8phần kí 6dức đã 3bị anh làm 9tổn thương 63đúng không?”

“Hừ, 9hóa ra trong a1thâm tâm bcủa cô 2tôi lại 58là một fngười tồi 4tệ đến 9vậy!”. 4f © DiendanLeQuyDon.comNằm ngoài dedự đoán 6của tôi, 59anh ta không 27hề cho tôi 1một đấm decho lời 16nói khích 4bác kia, bmà ngược 6blại chỉ 3acười lạnh 58lùng.

Ánh 48sáng màu 4vàng nhạt 84nhảy nhót ctrên mái 2tóc màu 6bạc óng aả của 0Hạ Thất 31Lăng, đẹp 24đến nỗi 1khiến cho 8người ta anhư lạc 8vào cõi 3bmộng, Hạ c8Thất Lăng 6chẳng khác 97gì một 4bhoàng tử dphép thuật 7ahiện ra 1dưới bút cvẽ của f4các tác efgiả truyện bbtranh Nhật adBản.

“An 9Thanh Đằng, 2cô sẽ bị 3tổn thương 7mất…”

Tại esao Hạ Thất 9Lăng lại 3nói như 36vậy? Hôm 8nay, người 4bđứng trước 6cửa sổ 6cthan thở d3ấy dường 6như là một 5nhà tiên dftri vĩ đại, 3trong lòng atràn đầy 1bsự thương 21cảm về 2số phận 37bi thảm fecủa tôi.

Lúc 70đó, tôi 19thực sự 5fđã cảm ethấy rất d4cảm động, edcảm động 2fbởi sự 57quan tâm ecủa anh 3ta dành cho dtôi.

Tuy 1nhiên, tại 3sao Hạ Thất dLăng kiên 2quyết phủ anhận mọi 8chành động 1của Y Tùng e0Lạc? Lẽ 85nào họ 2eđã từng 4quen biết c0nhau, có 2khi nào họ 8cđang ở chai phía 1đối lập 96không nhỉ?

Một 7Y Tùng Lạc 9với đôi amắt như d8phủ sương dmù khi tôi 6lịch sự 6gọi ra cả c4họ tên c6anh ta, còn 5fmột người 47lại kiên 2trì phản 7ađối việc 1tôi ra ngoài 0hẹn hò. 87 © DiendanLeQuyDon.comGiữa hai 8người đó, 9ai mới là a5kẻ nói edối?

6blừa gạt emột kẻ 12giúp việc ethấp hèn anhư tôi 1liệu có flợi gì, 5có thể 28mang lại a7niềm vui e3gì cho họ ecơ chứ?

Một 43loạt các acâu hỏi 79nảy ra trong 76đầu tôi, 4khiến cho eađầu óc 58tôi không 4asao yên ổn 8được. 8 © DiendanLeQuyDon.comTrằn trọc 5trên giường, 0tôi không aasao đi vào 1giấc ngủ.

Ngày 6mai rốt 98cuộc sẽ 83xảy ra chuyện cgì? Y Tùng a2Lạc sẽ edẫn tôi 7đi đâu? 5Một thứ 9dcảm giác 3mạo hiểm 4khiến cho d2tôi cảm 7thấy hoảng dhốt.

Mặc 14kệ, cho 57dù ngày 10mai có phải 93đi vào hang 0ahùm miệng 4cọp, hay dxuống núi 27đao biển 9lửa thì 5atôi cũng 7bsẽ cố 93gắng thản 5nhiên đón 74nhận. Ai 9bảo thường b5ngày tôi 7evẫn là cmột An Thanh d3Đằng cứng 5đầu và c3đê hèn 8dchứ!

Mặt 05trời ngày 6hôm sau vẫn e8lên cao rực 3rỡ như b7mong đợi 25của tôi.

Tôi 1cthức dậy, 3eđánh răng 7rửa mặt, 1ăn sáng 00rồi nhanh dchân đến atrường, cbởi vì 47chúng tôi 52đã hẹn 24gặp nhau a3ở trường.

Vừa bđến cổng 26tôi đã 4fnhìn thấy 1cY Tùng Lạc fađứng chờ deở đó rồi. 0 © DiendanLeQuyDon.comHai tay anh ađút vào btúi, người 99dựa vào 9cây đa già 9bên đường, dthái độ f2có vẻ dửng 31dưng, duy adchỉ có bbvẻ đẹp f5vẫn khiến 4cho người 65khác ngạt 7thở. Tôi e5đột nhiên 96cảm thấy, 0cảnh tượng 59này thật equen thuộc…

Đúng 9rồi, đó blà một 21chiều hoàng bhôn lạnh 88buốt, ở 27dưới gốc fcây cổ 8thụ, Hạ 5Thất Lăng 3đã nói ddẽ dẫn 6atôi đi xem 4một cảnh d7tượng đẹp 9cđẽ, cảnh 66tượng ấy 1echính là f3Liêu Vi Nhi.

Không ebiết bây bgiờ Hạ 3Thất Lăng ffcó còn nhớ 1đến cô 5ấy không? adAnh ta đã 4quên được 95cô ấy chưa? c3Liêu Vi Nhi 3là hoa khôi 3của trường 6Yên Đằng, 60là cô gái 8bđầu tiên dmà Hạ Thất 3eLăng theo a7đuổi. Mối edtình “truyền 9kì” của 2họ đã celàm cảm 8động biết ffbao nhiêu 48tâm hồn fnhưng cũng 7đồng thời 1dbị đeo 8lên một 8chiếc xiềng 93xích nặng bnề.

Họ 0nắm tay 1nhau cùng 0bước qua 7etất cả, 0bmỗi dấu 6chân của ahọ đều fnở ra những 6bông hoa 5tươi đẹp, 7mỹ miều, atỏa ra một 3mùi hương 3kì lạ.

Đó 5là những 9bông hoa d7được tưới 6ftắm bởi amáu và nước 2mắt của acô ấy.

Tuy bnhiên, cô 3ấy đã ecbiến mất 78hai năm về 4ftrước, 7fhoàn toàn 4bặt vô 27âm tín.

Cho 6đến ngày 4bhôm nay, akhông biết bbHạ Thất d8Lăng có f6còn như 9trước đây, e1chân trần 09ngồi trước 26cửa sổ 28nhớ về 3cô ấy…

Hài…hôm 7nay mình flàm sao vậy 8nhỉ? Chuyện 0của anh 9ta nghĩ nhiều 7blàm gì? 7cHôm nay là 7cngày tôi atoàn tâm ctoàn ý đến 14tìm Y Tùng 3Lạc, nhờ 2anh ấy giúp 9tôi đi tìm 4lại hồi 90ức đã emất của 15mình, vì evậy tuyệt cđối không c0được xao 5nhãng, tuyệt 3đối không cđược phân 6tâm, không dthể được…

“Chào 3anh”, tôi fbước về f1phía Y Tùng f4Lạc, cất 86tiếng chào bhỏi anh.

“Ừ, 2cầm lấy!”, 9vừa dứt blời, Y Tùng f0Lạc ném e6cho tôi một 61lon nước fuống.

“Hơ…”, achưa kịp bphản ứng 5cgì thì lon 6fnước đã bebay vèo vào eengười tôi, dmay mà cuối c2cùng tôi ccũng chộp 82được nó.

93một lon 8cnước cam! 8Là loại 4nước cam 4Khang Sư 60Phụ mà 7tôi ưa thích 6nhất! Anh 7ấy sao lại…

Nếu 85là nước 3acam,tôi chỉ 0uống loại 6nước cam 4nhãn hiệu aaKhang Sư 28Phụ này, 6còn tất f0cả những 97loại nước 3cam khác 55tôi đều akhông thích. b © DiendanLeQuyDon.comSở thích 78này của ctôi chỉ a5có Hạ Thất 1Lăng biết 38mà thôi, 3thế nhưng danh ta chưa dbao giờ 5mua cho tôi, 3dù chỉ d1là một 2lần.

“Cám 75ơn anh!”, dbỗng nhiên 3trước mắt cbcó cái gì 67đó đang 2chuyển động, b6cái bóng 2acủa anh 3ấy dần 6dần như 53tỏa sáng blong lanh 7btrong con 9ngươi của betôi.

“Ừ”, 8anh gật bđầu, vẫn 69lạnh nhạt 2dnhư vậy.

“À 45đúng rồi, 8lát nữa 70anh sẽ đưa 3em đi đâu?”, 0bđể thoát 41khỏi dòng a0suy nghĩ ahỗn loạn bcủa mình, dtôi bắt 7đầu đi eavào chủ 09đề.

“Dẫn 7aem đi đến 9một nơi 6mà…Lạc 2Lạc và 1Đằng Nhi 9cùng lớn 7lên”. Anh d4ấy nhìn 3tôi, ánh 9dmắt đẹp f9đến mức 39khiến cho 4tôi cảm 6thấy bối frối.

“Hả? 91Chúng ta…”, 9btôi há hốc 3emồm vì 6ckinh ngạc.

Chúng btôi từng 4cùng lớn 1blên sao? 4Tôi và Hạ 36Thất Lăng dcùng lưu 4giữ một dthời thơ 3ấu lớn dlên bên 6dnhau, chẳng d2nhẽ thời c2thơ ấu 2ấy lại 1ccòn có thêm 1cả một 34Y Tùng Lạc 7bnữa hay 8sao? Những 6kí ức thời 8thơ ấu 20ấy chẳng 17phải là ddo hai người amà là do fba người e5cùng tạo c0nên hay sao?

Đây b9rốt cuộc 1blà chuyện fgì vậy? fdTại sao btôi chẳng 93có chút 03ấn tượng 7nào hết? aTôi đã 27trải qua d4những gì atrong những 9năm này? aTại sao 8bức tranh d0kí ức của etôi lại f6nhạt nhòa 0cnhư vậy…

Tôi 90nhìn Y Tùng 84Lạc, ánh 49mắt kiên 1fđịnh như 8dmuốn xuyên equa lớp 5sương mù b1của quá 54khứ.

“Anh 02sẽ không fnói cho em 1fbiết bất 12kì điều 4gì về quá 6khứ!”, e4anh ấy nhìn btôi, kiêu 8ngạo nói.

Tôi c0mím môi, 5cúi đầu, 2emột cảm 3dgiác hụt 2hẫng và d2thất vọng 1từ từ 3len lỏi avào trái 65tim tôi.

‘Nhưng 9anh sẽ dắt atay em bước 22vào hành dtrình tìm aelại quá 05khứ!”

“Hả?”, cbgiọng nói 2nhẹ nhàng 2ccủa anh bthoảng qua 3khiến cho 0một kẻ e3vừa rơi acvào vực bthẳm tuyệt 8vọng là 0tôi bỗng 2fchốc ngạc 4nhiên đến 78mức mở ebto đôi mắt.

Tôi 6ngẩng đầu alên nhìn 9athấy Y Tùng 3Lạc đang f8nhoẻn miệng d0cười, nụ 37cười ấm 3áp quá, eấm áp đến bnỗi có dthể làm 2tan băng 5tuyết.

Tôi 5nghĩ, một 5chàng trai 37với nụ 5cười có cthể khiến dcho thế cgiới của ftôi như 7ấm áp như cevậy, liệu ccó thể a6xấu xa được bđến đâu?

Tôi